We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 6 June 2014

Tiếng Chim Việt:CSVN đưa ngư dân vào chổ chết biển Đông?

Việt cộng tổ chức đưa ngư dân ra làm lá chắn trên biển Đông?
 
 
 
Một tháng đã trôi qua, kể từ khi giàn khoan HD 981 của Trung Cộng kéo đến cắm vào vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam. Tuy nhiên, dù Hà Nội ra mặt nhún nhường và kêu gọi Bắc Kinh hãy đàm phán chứ không dám kiện ra tòa án quốc tế, thì ngược lại, các tàu chiến của Trung Cộng ngày càng hung hãn và tìm cách tấn công và khiêu khích các tàu của Việt Nam nhiều hơn.
 
Cho đến giờ phút này, phía các tàu của Trung Cộng không hề gặp phản ứng nào đáng kể từ Việt Nam, nhưng tàu chiến và ngư dân Việt đã gặp nhiều hư hại. Gần đây nhất là một tàu cá đã bị Trung Cộng công khai đâm chìm hoàn toàn.
 
Chiếc tàu gặp nạn, có số hiệu là ĐNa 90152 TS, của ngư dân Đà Nẵng được kéo về đến Lý Sơn và chỉ còn nổi một mỏm nhỏ trên mặt biển. Ngày 26/5, Trung Cộng đã hết sức vô nhân đạo khi cố ý đâm chìm con tàu này tại Hoàng Sa, và bỏ đi ngay khi thấy 10 ngư dân đang rơi xuống biển. May mà những ngư dân này đã sống sót để kể lại.
 
Nhưng mới đây, điều làm mọi người sửng sốt là Hà Nội đã rút bớt các tàu tuần cảnh của mình vào bờ và đưa ra một chiến dịch lấy ngư dân làm lá chắn, cũng không kém phần vô nhân đạo so với Trung Cộng.
 
Theo chiến dịch này, Hà Nội sẽ tổ chức những nhóm tàu cá của ngư dân, tiến vào vùng biển đang tranh chấp để đánh bắt cá như một cách khiêu khích Trung Cộng. Tin chính thức từ Nhà nước CSVN đưa ra cho biết, ngày 2/6, dù Trung Quốc vẫn duy trì số lượng khoảng 120 tàu bảo vệ giàn khoan Hải Dương 981 gồm: gần 40 tàu hải cảnh; 14 tàu vận tải; 20 tàu kéo; gần 50 tàu cá cùng 4 tàu quân sự, thì Hà Nội vẫn hối thúc nhóm 50 tàu cá đầu tiên tiến ra vùng biển tranh chấp đó để đánh bắt.
 
Các sĩ quan quân đội CSVN được lệnh đến từng tàu của ngư dân Việt Nam và tuyên truyền rằng đừng lo sợ vì vùng biển đó là chủ quyền của Việt Nam, và sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra.
 
Theo sự hối thúc của chính quyền, hôm nay, ngày 3 tháng 6 ở Việt Nam, 50 tàu cá của ngư dân đã tiến ra vùng biển tranh chấp, chỉ còn cách giàn khoan HD 981 khoảng 20 hải lý. Tin được loan đi vào ngày 2/6, qua trang báo điện tử VTC.
 
Trước đây vài ngày, ngày 25/5, một tàu của Việt Nam ở Lý Sơn dù không áp sát vào vùng biển đang tranh chấp nhưng vẫn bị tàu của Trung Cộng bọc vỏ sắt đâm chìm, làm một ngư dân tên Đặng Giùm, thiệt mạng tại chỗ. Ngày 18/5, một tàu ở Quảng Ngãi khi vừa ra biển đã bị một tàu Trung Cộng ập đến đập phá. 2 ngư dân trên tàu bị thương nặng phải quay về đất liền đi cấp cứu.
Vẫn chưa biết 50 tàu cá của ngư dân tay không tấc sắt sẽ đối đầu với Trung Cộng ra sao trong vài ngày tới. Nhưng nếu có bất kỳ sự thương vong nào từ ngư dân, chắc chắn không chỉ có Trung Cộng là kẻ bị lên án, mà chính chế độ Cộng sản Việt Nam cũng là đồng phạm trong việc đưa ngư dân ra làm lá chắn như vậy.

4-6-2014
Tiếng Chim Việt

Không thể được; Không thể chờ: Việt Nam sẽ sát nhập vào “Liên Bang Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Trung Hoa” năm 2020

Không thể được; Không thể chờ
 

Còn 6 năm nữa là đến 2020, năm mà nước Việt Nam sẽ sát nhập vào “Liên Bang Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Trung Hoa” (hay một tên nào đó có nghĩa tương đồng), căn cứ theo mật nghị Thành Đô ký kết giữa Trung cộng và bọn chóp bu đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam. Chừng đó nước Việt Nam sẽ biến thành một tỉnh lẻ của Tàu, sẽ chịu sự cai trị tổng quát của bọn Tàu cộng.
Hãy thử tưởng tượng ngày đó đang xảy đến, người ta sẽ thấy gì trên đường phố trong toàn cõi lãnh thổ, nguyên là nước Việt Nam ?
Có phải cũng vẫn cảnh cũ, cũng xe gắn máy chạy loạn xạ đầy đường, cũng có những người ăn mặc đẹp đẽ vào các nhà hàng sang trọng, mà ngoài cửa cũng vẫn còn những người ăn xin rách rưới, chờ đợi để lấy những món ăn thừa, bên trong nhà hàng thực khách vẫn vô tư ăn tục nói phét, nhậu nhẹt ồn ào ?…
Có phải cũng vẫn như cũ, những mảnh đời cùng khổ của những người lao động chân tay, đang chui rúc trong những căn nhà chật chội, mái dột, cửa đóng nghe kẽo kẹt như năm nào, và trên các con đường đẹp đẽ, đầy ánh đèn màu, vẫn có những cô gái (hay đàn bà) ăn mặc hở hang diêm dúa, đang vẫy tay đón khách mua vui với thân xác của cô ta ?…
Vẫn còn cảnh cướp giựt đất đai tài sản của dân để cho bọn tư bản đỏ và bọn cán bộ đầu não xây dựng các cơ ngơi để hốt bạc; vẫn còn cảnh cướp cạn giữa ban ngày của những tên lưu manh công cũng như tư, đang hà hiếp người dân vô tội đang đi trên đừng phố .
Đúng vậy, vẫn là cảnh cũ người cũ, nếp sống sang hèn cũ. "Nhà nước" CS thì cũng vẫn như cũ trên mọi mặt: ăn trên ngồi trước, tiền của đầy ấp túi áo khỉ, cũng vẫn những giọng hách dịch ta đây coi trời bằng vung, cũng vẫn có cảnh muốn được bố thí điều gì cũng phải có tiền lót tay để bôi trơn.
Cũng bị những luật lệ không tên bắt xộ khám, khi dám chỉ trích cán bộ hoặc xin được có quyền sống như con người có tự do, có nhân quyền.
Nói tóm lại, đời sống xã hội cũng vẫn như cũ, có nghĩa là đời sống của người dân lúc đó (từ năm 2020) trở đi, giống hệt như đời sống của người dân Trung Hoa xưa trên đất nước Trung cộng hiện thời (năm 2014), đời sống của người dân trong một nước cộng sản.
Tuy có những cảnh đời, những bất công vẫn như cũ, nhưng chỉ có một vài điều không giống như cũ, mà tổ tiên ngàn đời của dân tộc Việt Nam cố gìn giữ bằng nước mắt, bằng máu, bằng thân xác của họ, để con cháu ngàn đời sau vẫn còn được gọi là người Việt Nam sống trên nước Việt Nam, nói tiếng mẹ đẻ là tiếng Việt Nam.
Thiếu nữ mặc áo dài đội khăn đống truyền thống của Việt Nam
trong "Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc lần thứ 9" năm 2011
(Trong bức ảnh trên, đối với Tàu Cộng, dân tộc Việt Nam đã trở thành một trong 55 thành phần dân tộc thiểu số của Tàu cộng!? )
 Những điều sẽ không giống như cũ, đó là Nước không còn tên Việt Nam của dòng giống Rồng Tiên nữa; Người Việt Nam vẫn còn tên nhưng là một dân tộc thiểu số trong "cộng đồng dân Trung Hoa" như là Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Hẹ, Tiều Châu, Mãn, Mông, vân vân…; Và cũng như thế, Tiếng Việt Nam cũng chỉ là tiếng nói của một dân tộc thiểu số (Ethnic Group), chưa nói đến phong tục tập quán, luân thường đạo lý sẽ bị xóa sạch.
 Với hoàn cảnh trong tương lai đó, chúng ta, những người Việt Nam có trên 4 ngàn năm lịch sử, có chấp nhận hay không ? Nếu tất cả đều chấp nhận, thì không còn gì để nói. Nhưng tôi tin rằng, ngoại trừ cái bọn tham tàn vong bản việt cộng, tất cả những người Việt Nam yêu nước thương nòi sẽ không bao giờ chấp nhận cái điều nhục nhã Tổ Tông đó được, vì vậy, tôi xin phép được viết tiếp để bày tỏ cùng tất cả đồng bào Việt Nam muốn cải sửa cái tương lai ảm đạm, nhục nhã kể trên.
 Hiện nay, người Việt Nam đang cố gắng tranh đấu với bọn cầm quyền để giành lại Tự Do, Nhân Quyền và Tự Chủ cho dân tộc Việt, chiến đấu trên mọi bình diện về đời sống xã hội, chính trị, giáo dục và nhân sinh, quyết tâm lật đổ chế độ cộng sản hiện tại để mong xây dựng lại nước Việt Nam không cộng sản. Và chừng đó, tất cả những gì bất lợi cho Tổ Quôc Việt Nam mà bọn việt cộng đã ký kết với các nước khác, sẽ biến thành vô hiệu, không có giá trị gì. Nước Việt Nam xẽ không bị sát nhập vào bất cứ nước nào khác.
Trong tiến trình tranh đấu vừa qua, hầu hết các tổ chức và cá nhân chỉ đòi hỏi và yêu cầu bọn cầm quyền trả lại quyền sống cho dân, trả lại quyền tự do theo bản Quốc Tế Nhân Quyền xác định, mà bọn việt cộng đã ký kết khi gia nhập vào Liên Hiệp Quốc, phản đối những luật lệ dã man của bọn việt cộng tự đặt ra chỉ để bảo vệ cho bọn chúng và tay sai có quyền hà hiếp dân.
Giả sử những đòi hỏi và yêu cầu của đồng bào được bọn chúng từ từ cho thỏa mãn phần nào, thì chắc rằng sự đòi hỏi hay yêu cầu sẽ lắng đọng, không còn quyết liệt như trước. Rồi tiến trình "đa đảng" sẽ được bọn chúng cho phép trong hạn chế do chúng ấn định, và đảng cộng sản vẫn còn nắm quyền bính trị nước trong tay. Và cứ thế sự đấu tranh sẽ dai dẳng cho đến năm 2020, “năm trời sập” trên nước Việt Nam.
 Và lúc đó, dù có đòi hỏi gì nữa cũng hoài công vô ích.
 Tôi không biết tất cả những nhà đấu tranh ở trong nước có nghĩ đến cái thí dụ trên hay không ? Nếu có nghĩ đến thì nên nhớ rằng, thời gian không còn dài nữa. Nếu cứ giằng co theo đường lối hiện nay, thì cái âm mưu bán nước của việt cộng sẽ chắc chắn hoàn thành.
Trong tiến trình lịch sử của chế độ cộng sản, bọn chúng tiến tới bằng bạo lực đàn áp, bằng thủ đoạn tàn bạo, bằng mưu kế gian manh, bằng tuyên truyền xảo trá. Chắc rằng không còn ai lạ gì kế hoãn binh của việt cộng: đánh cứ đánh, đàm cứ đàm, thua thì đàm để kéo dài thời gian củng cố lực lượng rồi lại đánh tiếp. Chiến thuật của chúng là như vậy để thủ thắng cuối cùng, thế nhưng vẫn còn có người chưa chịu tin, chưa chịu tiêu diệt chúng mà vẫn cù cưa đưa đẩy với chúng, và cuối cùng thì sẽ bị bại dưới tay chúng mà thôi.
 Muốn chiến thắng việt cộng, không phải bằng cách thương thuyết hoặc tố cáo tội ác của chúng với thế giới bên ngoài là đủ, mà phải là  “răng trả răng, miệng trả miệng”, nghĩa là chúng dùng bạo lực thì ta phải dùng bạo lực để đánh trả. Chúng có vũ khí súng đạn, ta có vũ khí dao mác, cưa đục; chúng có tròm trèm 3 triêu đảng viên, (nhưng chưa chắc những đảng viên cấp thấp chấp nhận theo lệnh để bắn giết dân), ta có tròm trèm 90 triệu người, nhưng chỉ cần vài triệu người với dao mác trong tay cùng đồng loạt tiến lên khắp mọi miền đất nước. Nếu không may, tình trạng chống trả chúng xảy ra như tình trạng của Ai Cập, thì còn có những người Việt ở hải ngoại đang sẳn sàng hỗ trợ đồng bào quốc nội, trên mặt trận ngoại giao, vận động lực lượng quân sự của các nước tự do trên thế giới, đem quân vào tiếp trợ đồng bào, để tiêu diệt bọn việt cộng hung tàn đang giết dân. Và chắc rằng trong đoàn quân tiếp viện đó, sẽ có những người lính trai trẻ gốc Việt Nam, sẽ vai kề vai, sát cánh cùng đồng bào diệt địch, đem đến chiến thắng vinh quang cho dân tộc, thoát được quốc nạn mất nước.
Nếu đã nhìn thấy được viễn ảnh đen tối của Tổ Quốc sẽ xảy ra khi năm 2020 sắp tới, mong rằng tất cả những cá nhân, những tổ chức, đoàn thể đang đấu tranh cho tự do dân chủ tại quê nhà, hãy sáng suốt, đừng chiến đấu chỉ đơn thuần bằng đường lối giằng co với việt cộng qua truyền thông, bằng tuyên bố hay xin cho.
 Nòi giống Việt Nam không còn nhiều thời gian để phung phí nữa, vì chỉ cò vỏn vẹn 6 năm  thôi là đến ngày mất nước. Hãy mạnh dạn đặt kế hoạch để cùng nhau tấn công vào sào huyệt của bọn buôn dân bán nước, giành lại quyền tự  chủ cho giống nòi. Có như vậy mới không uổng phí sự hy sinh bằng máu của tổ tiên, và ngay trước mắt, sự hy sinh bằng những cái chết, bằng những năm tù đày của rất nhiều bạn trẻ cho tự do của dân tộc.
 Xin Thượng Đế hãy phù hộ cho dân tộc Việt Nam có đầy đủ can đảm và khôn ngoan để chiến đấu, thoát khỏi nạn mất nước cho bọn hung tàn cộng sản, tai họa của loài người.
Lão Ngoan Đồng 

Bắc Kinh Ám Ảnh : 25 năm nhìn lại "Linh Hồn Thiên An Môn "


 Nhìn lại Thiên An Môn 25 năm sau
 
25 năm đã qua từ sau cuộc thảm sát ở Quảng trường Thiên An Môn, 04/06/1989. Cho đến nay, những hình ảnh chân thực nhất về sự kiện mới được công bố rộng rãi trên báo chí thế giới.
Theo tờ Business Insider, cuộc tuần hành của học sinh sinh viên Trung Quốc cách đây 25 năm đã phải kết thúc trong đổ máu, trở thành một dấu ấn kinh hoàng trong lịch sử phát triển của nước này. Business Insider nhận định, chính phủ Trung Quốc đã làm mọi cách để xóa nhòa dấu ấn lịch sử này, tuy nhiên điều đó là không thể.

Trong một nỗ lực hạn chế sự tưởng nhớ về một thời kỳ bạo lực, chính quyền Bắc Kinh đã phải đưa ra các biện pháp quyết liệt ngăn chặn người dân truy cập vào Google trong ngày này. Business Insider cho biết, quốc gia này cũng đã thực hiện các biện pháp để dập tắt biểu tình tương tự xảy ra.

Những hình ảnh trong quá khứ ở Trung Quốc thực sự rất đau lòng. Business Insider đã thu thập một số hình ảnh mang tính tượng trưng trong dịp kỷ niệm 25 năm sự kiện này xảy ra.


Cuộc biểu tình bắt đầu từ tháng 4/1989, sau khi cựu Tổng bí thư Hồ Diệu Bang qua đời.


Cảnh sát Trung Quốc đang cố gắng trong vô vọng nhằm ngăn chặn đám đông sinh viên biểu tình ở Bắc Kinh, Trung Quốc, hôm 4/5/1989. Ảnh: AP

Ông Hồ Diệu Bang được rất nhiều sinh viên ủng hộ vì cho rằng ông là một nhà cải cách.
Một chiếc xe tại gần như bị nhấn chìm bởi đám đông khi nó đang tìm cách đi qua hàng ngàn người đang tụ tập ở Quảng trường Thiên An Môn, ngày 17/5/1989. Ảnh: AP.

Sau tang lễ của ông Hồ Diệu Bang, khoảng 100.000 sinh viên đã tụ tập tại Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh.
Sinh viên của các trường đại học ở Bắc Kinh đang giơ nắm đấm và vẫy cờ khi 5 máy bay trực thăng quân sự Trung Quốc bay trên Quảng trường hôm 21/5/1989. Ảnh: AP.

Sinh viên càng tức giận hơn khi hôm 26/4/1989, Nhật báo Nhân dân Trung Quốc đăng bài xã luận chống biểu tình.
Một số sinh viên trường Đại học Bắc Kinh, những người đã tuyệt thực 5 ngày để biểu tình, đang ngồi ở Quảng trường Thiên An Môn hôm 18/5/1989. Hàng ngàn công nhân, binh sĩ và bác sĩ cũng cùng tham gia phong trào biểu tình này. Ảnh: AP.
Phong trào tuyệt thực bắt đầu từ ngày 13/5. Số người biểu tình đã lên tới 300.000 người.
Hai sinh viên đã tuyệt thực sang ngày thứ 6, đang nằm ở Quảng trường Thiên An Môn hôm 19/5/1989. Ảnh: AP.
Ngày 20/5, Trung Quốc đã ban bố tình trạng Thiết quân luật để dẹp các sinh viên Đại học Bắc Kinh đã cắm trại ở Thiên An Môn trong 1 tuần. Ảnh: AP.
Một sinh viên đang đọc danh sách những mục tiêu của họ khi chiếm giữ Quảng trường Thiên An Môn khi quân đội Trung Quốc đang được điều động tới Quảng trường Thiên An Môn. Ảnh: AP.
Trực thăng quân sự Trung Quốc bay qua Quảng trường Thiên An Môn. Sinh viên vẫn tiếp tục biểu tình sau khi Trung Quốc ban bố Thiết quân luật. Ảnh: AP.
Các sinh viên Đại học Bắc Kinh đang nghe một người biểu tình công bố chi tiết kế hoạch biểu tình ở Thiên An Môn. Đến ngày 28/5/1989, họ đã chiếm giữ quảng trường này được 2 tuần. Ảnh: AP.
Một người biểu tình mang mặt nạ dẫn đầu nhóm Đại học Bắc Kinh. Họ tỏ ra vui vẻ vì được cung cấp tiền và bánh mỳ để tổ chức một cuộc biểu tình ủng hộ chính phủ, ngày 2/6/1989, Bắc Kinh, Trung Quốc. Ảnh: Mark Avery – AP.
Một người sinh viên biểu tình ra dấu hiệu chiến thắng với đám đông khi Quân đội Trung Quốc rút khỏi khu phía tây Đại lễ đường Nhân dân ở gần Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, ngày 3/6/1989. Ảnh: Mark Avery – AP.
Một nữ thanh niên bị giằng co giữa những người dân và binh lính Trung Quốc. Binh lính Trung Quốc đang muốn đưa cô ra khỏi đám đông tụ tập ở Đại lễ đường Nhân dân ở gần Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, ngày 3/6/1989. Ảnh: Jeff Widener– AP.
Người dân tràn lên một chiếc xe bọc thép của quân đội Trung Quốc gần Đại lộ Trường An, Bắc Kinh, sáng sớm ngày 4/6/1989. Ảnh: Jeff Widener– AP.
Sinh viên giăng chướng ngại vật trên đường đi bằng một chiếc xe bọc thép bị đốt cháy. Chiếc xe bị đốt khi quân đội tấn công vào đám đông sinh viên biểu tình ở Thiên An Môn, sáng sớm ngày 4/6/1989. Người biểu tình đã giết chết một quân lính chính phủ. Lúc đó, người biểu tình đã chiếm đóng quảng trường trong 7 tuần. Ngay từ sáng sớm 4/6/1989, hàng trăm người đã chết khi quân đội bắn vào dân thường để chiếm đóng lại quảng trường. Ảnh: Jeff Widener– AP.
Xác chết la liệt đường phố gần quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, ngày 4/6/1989. Số liệu chính thức cho biết chỉ riêng trong ngày này, đã có 241 người Trung Quốc đã chết. Ảnh: AP.
Quân đội đổ xuống đại lộ Tràng An, bắn bừa bãi vào người dân nhằm mục tiêu cuối cùng là dẹp loạn các nhóm biểu tình đang dồn về thành phố, ngày 5/6/1989. Ảnh: AP.
Một người biểu tình bị thương đang giữ trên tay chiếc mũ của quân đội Trung Quốc, ngày 4/6/1989. Ảnh: Shunsuke Akatsuka – Reuters.
Bức ảnh có tính biểu tượng lớn cho sự kiện Thiên An Môn. Một thanh niên Trung Quốc đứng giữa đường ngăn dòng xe tăng hướng về đại lộ Tràng An ở Bắc Kinh, ngày 5/6/1989. Người thanh niên này đã được những người xung quanh kéo ra, nhường đường cho đoàn xe tăng đi tiếp. Chính phủ Trung Quốc đã trấn áp cuộc biểu tình do sinh viên lãnh đạo, giết chết hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người. Sự kiện Thiên An Môn được cho là cuộc biểu tình chống chính phủ mạnh mẽ nhất kể từ cuộc cách mạng năm 1949 ở Trung Quốc. Ảnh: Jeff Widener– AP
Đám đông dân chúng Bắc Kinh tò mò đã tụ tập để xem các thiết bị quân sự tại quảng trường Thiên An Môn, ngày 7/6/1989. Ảnh: Sadayuki Mikami – AP.
Một sinh viên được đưa đi, rời khỏi quảng trường Thiên An Môn, ngày 8/6/1989, sau một cuộc đụng độ với quân đội Trung Quốc. Hiện chính phủ Trung Quốc đang nỗ lực ngăn chặn thông tin về sự kiện này ở trên các mạng xã hội của họ. Ảnh: Liu Heung Shing – AP.
Lính Trung Quốc đang dọn dẹp đường phố sau nhiều ngày bạo loạn, ngày 9/6/1989, Bắc Kinh, Trung Quốc. Ảnh: Sadayuki Mikami – AP.
Các phương tiện, xe cộ bị hỏng học sau tàn tích của cuộc chiến kéo dài cả tuần giữa quân đội Trung Quốc và sinh viên biểu tình ở Quảng trường Thiên An Môn, ngày 10/6/1989. Ảnh: Jeff Widener– AP.
Ngày 12/6/1989, xe tăng quân đội Trung Quốc vẫn đi lại trên đường phố ở Bắc Kinh. Ảnh: Sadayuki Mikami – AP.
Người biểu tình đeo băng rôn, mang khẩu hiệu tham dự một buổi cầu nguyện dưới ánh nên bên ngoài văn phòng liên lạc của Trung Quốc tại Hong Kong, thứ Ba ngày 3/6/2014, đánh dấu kỷ niệm 25 năm sự kiện Thiên An Môn. Ảnh: ABC Radio.
Nội dung được thực hiện qua tham khảo nguồn tin từ tờ Business Insider, một trang tin công nghệ lớn của Mỹ. Business Insider nổi tiếng bởi các bài viết tổng hợp từ nhiều nguồn tin với các chủ đề nổi trội liên quan đến công nghệ, chính trị, quân sự…

------

Hoảng Hốt Tột Độ, Bắc Kinh Huy Động 850 Nghìn Binh Sỹ Để Duy Trì Sự Ổn Định Trên Đường Phố

  Trước ngày kỷ niệm vụ thảm sát Thiên An Môn 4 tháng 6, chính quyền Bắc Kinh lo lắng sẽ có các cuộc phục kích ở mọi nơi, từ cành cây cho tới ngọn cỏ. Cấp độ bất thường đầu tiên của việc duy trì sự ổn định được đưa ra ở trên các đường phố và tàu điện ngầm; có tới 850 nghìn binh sỹ trên các tuyến đường phố mỗi ngày; khoảng 100 nghìn mật vụ và hàng triệu nhân viên chuyên thu thập thông tin khủng bố; cảnh sát của lực lượng không quân trong tình trạng báo động 24/24 và kiểm tra liên tục bằng máy bay trực thăng. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cố ý tạo ra sự sợ hãi và hoảng loạn bằng việc tăng cường việc duy trì sự ổn định bởi vì nó đang đứng trước nguy cơ sụp đổ.

Theo thông tin của người dân, kể từ ngày 30 tháng 5, Bắc kinh đã đưa ra cấp độ báo động thứ 2 để duy trì sự ổn định trong thành phố. Cấp độ báo động đầu tiên là ở những địa điểm quan trọng như đường phố đông người và những khu vực nhạy cảm…

Có nhân viên bảo vệ ở tất cả 192 lối vào Bắc Kinh. Ở những ga tàu điện ngầm, nhân viên an ninh được bố trí giống như ở Sân Bay. Tất cả các xe ô tô đều bị kiểm tra trước khi vào Bắc Kinh. Trong 31 tuyến xe buýt đều có nhân viên an ninh. Ngoài 850 nghìn binh sỹ tuần tra trên các đường phố, còn có khoảng 100 nghìn người kể cả người đánh giày và bán báo trên đường phố cũng được dùng để thu thập thông tin khủng bố, ví như các thông tin nghi ngờ và ẩn tàng được báo cáo ngay thì họ sẽ được khen thưởng tuỳ theo mức độ manh mối.

Ngoài ra, cảnh sát Bắc Kinh cũng thiết lập hệ thống chống khủng bố ba chiều gồm: lực lượng cảnh sát không quân vẫn đang ở tình trạng báo động 24/24 và năm máy bay trực thăng cảnh sát liên tục tuần tra. Trong khi đó, cảnh sát Bắc Kinh cũng đã tổ chức nhiều cuộc tập trận chống khủng bố với quy mô và kích thước khác nhau.

Nhà hoạt động dân chủ, ông Lý Tấn Thành, chỉ ra sự sụp đổ tất yếu của ĐCSTQ. Đó đó, họ lo sợ và cố tình tạo ra hoảng loạn để tăng cường sự bảo đảm để duy trì ổn định dưới chiêu bài chống khủng bố.

Ông nói: “rõ ràng họ, ĐCSTQ, đang trên bờ sụp đổ, có nhiều kế hoạch và phương pháp tàn bạo hơn để đối phó với những người chống lại chế độ độc tài của mình. Do vậy, họ đang điên cuồng và dùng sự dối trá để đánh lừa rất những người không biết sự thật.”

Luật sư nhân quyền nổi tiếng, ông Hồ Giai, phân tích rằng, ĐCSTQ không sợ bạo lực khủng bố, cũng không phải vì chiến tranh, mà bởi vì chế độ của nó đang lung lay. Thách thức thực sự của nó chính là sự thức tỉnh của người dân và những phong trào yêu cầu tự do, dân chủ và nhân quyền.

Ông nói: “Họ đang gắng sức che dấu những bằng chứng tội ác của họ bằng việc liên tục sử dụng bộ máy tuyên truyền trong việc răn đe người dân để duy trì sự ổn định dưới cái gọi là chống khủng bố, chống nhà nước.”

Ông nói thêm “ kẻ thù lớn nhất của ĐCSTQ không phải là người dân, cũng không phải ở Tân Cương, mà chính là ở Trung Nam Hải, là Hội đồng An Ninh Quốc Gia của Ủy ban Chính trị và Pháp Luật, nơi được gọi là dao găm và gọng súng”.

http://vietdaikynguyen.com/v3/8590-hoang-hot-tot-do-bac-kinh-huy-dong-850-nghin-binh-sy-de-duy-tri-su-on-dinh-tren-duong-pho/

 Clip video của bài này phụ đề anh ngữ :
http://media5.ntdtv.com/HourlyNews/201405/20140530/276264.mp4?_=1

Bài Xem Nhiều