We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 11 June 2014

Phạm Tuyên, một thằng con đại bất hiếu





Nhạc sĩ Phạm Tuyên

Nói về chuyện “bất hiếu” thì trong một bài báo trước đây chúng tôi đã nói chuyện ông cụ thân sinh của ông Hồ Ngọc Nhuận đã nói rằng: “Ðời cha sợ nhất là mất con! Có ba cách mất: một là con theo gánh hát, hai là theo cộng sản, ba là theo Công Giáo!” (Hồi ký - Chương I - trang 8 - XB 2010.) Ông Hồ Ngọc Nhuận không theo gánh hát, cũng không theo đạo Công Giáo, nhưng ông mang tội bất hiếu, quên lời căn dặn của cha mà đi theo cộng sản!
Có một người còn tệ hơn ông Hồ Ngọc Nhuận rất nhiều, về tội bất hiếu là ông nhạc sĩ Phạm Tuyên, tác giả bài hát lừng danh “Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Ðại Thắng!”

Nhạc sĩ Phạm Tuyên sinh năm 1930 là con thứ chín của học giả Phạm Quỳnh, người đã bị Việt Minh Cộng Sản giết và chôn trong một khu rừng thuộc làng Hiền Sĩ, Thừa Thiên, năm 1945. Phạm Tuyên là người đã sáng tác hàng chục bài hát ca ngợi ông Hồ và đảng Cộng Sản: Từ Làng Sen, Việt Bắc Nhớ Bác Hồ, Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Ðại Thắng, Ðảng Ðã Cho Ta Sáng Mắt Sáng Lòng, Suối Lê Nin,... trong đó, bài hát “Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Ðại Thắng” được đông đảo khán, thính giả thuộc lòng, vì bài hát ngắn, dễ thuộc, lại có điệp khúc lặp đi lặp lại mấy tiếng Việt Nam-Hồ Chí Minh.
Bài hát mà trước đây ông Luật Sư Nguyễn Hữu Liêm ghi lại “Cảm nhận được một dòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini,” “khi vừa hết bài quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Ðại Thắng. Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết - kể cả những người mà tôi không ngờ - đang vỗ tay hào hứng la to, Việt Nam-Hồ Chí Minh!”
Bài hát này, bọn tù “cải tạo” chúng tôi cũng đã thuộc lòng, trong suốt thời gian bị giam cầm phải vỗ tay đồm độp hát cả nghìn lần, và rống lên cái điệp khúc “chống đói:” Việt Nam-Hồ Chí Minh!
Phạm Tuyên đúng là một thiên tài, bài hát của ông nổi tiếng đến đỗi sau Tháng Tư, 1975, đứa trẻ nào ở Sài Gòn cũng thuộc và đã được chúng đổi lời thành “Như có Bác Hồ trong nhà thương... Chợ Quán! Vừa bước ra bị xe cán bể đầu...” và một lời khác: “Như có Bác Hồ trong cầu tiêu đậy nắp” hay “Như có Bác Hồ đang ngồi binh xập xám, ngồi kế bên là ông Nguyễn Cao Kỳ... Việt Nam... Hồ Chí Minh ăn gian... ăn gian... Việt Nam... Hồ Chí Minh ăn gian, ăn gian!”
Thân sinh ra ông nhạc sĩ “đại bất hiếu” này là cụ Phạm Quỳnh bút hiệu là Thượng Chi, sinh năm 1892 là một nhà văn hóa, nhà báo, nhà văn và quan đại thần triều Nguyễn. Ông là người đi tiên phong trong việc quảng bá chữ quốc ngữ và dùng tiếng Việt - thay vì chữ Nho hay tiếng Pháp - để viết lý luận, nghiên cứu.
Ông được xem là người chiến đấu bất bạo động cho chủ quyền độc lập, tự trị của Việt Nam, cho việc khôi phục quyền hành của triều đình Huế trên cả ba miền, chống lại sự bảo hộ của Pháp và kiên trì chủ trương chủ nghĩa quốc gia với chính thể quân chủ lập hiến. Năm 1930, Phạm Quỳnh đề xướng thuyết lập hiến, đòi hỏi người Pháp phải thành lập hiến pháp, để quy định rõ ràng quyền căn bản của nhân dân Việt Nam, vua quan Việt Nam và chính quyền bảo hộ.
Ngày 11 Tháng Mười Một, 1932, sau khi Bảo Ðại lên ngôi, ông được triều đình nhà Nguyễn triệu vào Huế tham gia chính quyền, thời gian đầu ông làm việc tại Ngự Tiền Văn Phòng, sau năm 1944 là Thượng Thư Bộ Học (Bộ Trưởng Giáo Dục) và cuối cùng giữ chức vụ Thượng Thư Bộ Lại (Bộ Trưởng Nội Vụ).
Tháng Ba, 1945, Nhật đảo chính Pháp, chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập, ông Phạm Quỳnh về sống ẩn dật ở một biệt thự bên bờ sông đào gần Phủ Cam, Huế.
Khi Việt Minh cướp chính quyền, ông được “gọi đi làm việc” ngày 23 Tháng Tám, 1945 nhưng lại bị đưa vào nhà lao Thừa Phủ, Huế, sau đó bị giết cùng với nguyên Tổng Ðốc Quảng Nam Ngô Ðình Khôi (anh ruột Ngô Ðình Diệm) và Ngô Ðình Huân (con trai của Ngô Ðình Khôi).
Di hài ông được tìm thấy năm 1956 trong khu rừng ở Hiền Sĩ, Thừa Thiên (phía Bắc thành phố Huế 17km), và được cải táng ngày 9 Tháng Hai, 1956 tại Huế, trong khuôn viên chùa Vạn Phước.
Cộng sản thường nói quanh co trong việc giết người, thường đổ tội cho cấp dưới, cho rằng có lệnh cấp tốc chuyển Ngô Ðình Khôi, Phạm Quỳnh và Ngô Ðình Huân ra khỏi Huế để đề phòng những chuyện bất trắc xẩy ra. Nhóm du kích áp tải các ông đến một quãng rừng cách xa Huế (Hiền Sĩ) thì nghe tiếng tàu bay Pháp ầm ì trên đầu, tưởng đâu như tiếng máy bay thả biệt kích, sợ không hoàn thành trách nhiệm áp tải, nên nhóm du kích này đã tự động thủ tiêu cả ba người mà không chờ chỉ thị của cấp trên. Cũng không nghe nói cấp trên lúc bấy giờ là ai.
Các ông Phạm Quỳnh, Ngô Ðình Khôi, Ngô Ðình Huân bị giết như thế nào? “Một người nấp trong bụi cây gần đấy thấy Phạm Quỳnh bị đánh vào đầu bằng xẻng, cuốc rồi mới bị bắn ba phát. Ngô Ðình Khôi không bị đánh chỉ bị bắn ba phát. Ngô Ðình Huân hoảng sợ vùng chạy, bị bắt lại, rồi bị bắn ngay vào đầu. Cả ba bị xô xuống mương rồi vội vàng lấp đất.” Phạm Quỳnh ở dưới cùng, đầu hướng về phía núi, Khôi và Huân nằm đè lên, đầu hướng về phía sông. Khi cải táng, ông Phạm Tuân (con thứ 12 của Phạm Quỳnh, hiện ở Virginia) thấy sọ của thân phụ có một vết nứt ngang như vết cuốc, xẻng đánh mạnh vào, “ba bộ hài cốt nằm chồng chất lên nhau... Hài cốt của thầy tôi rất dễ nhận vì dài và ngay cạnh tôi nhận ra được đôi mắt kính cận.” (phamquynh.wordpress.com/2009/02/18/phụ-lục)
Ông Nguyễn Văn Bồng, một nhân viên cũ của Phạm Quỳnh, cho rằng, “không phải là Việt Minh giết cụ Phạm Quỳnh, mà chính con cháu cụ Nguyễn Hữu Bài đã tìm được cơ hội khử Phạm Quỳnh để trả thù cho cha, về vụ năm ông thượng thư (trong đó có ông Nguyễn Hữu Bài) bị mất chức” khi ông Phạm Quỳnh được trọng dụng.
Nhưng chúng ta cũng biết rằng Nguyễn Hữu Bài có mối thâm giao với gia đình ông Ngô Ðình Khả và đã có lúc muốn gả con gái mình cho ông Ngô Ðình Diệm, không lẽ “người nhà” này lại muốn giết luôn cha con ông Ngô Ðình Khôi? Và nếu con cháu của Nguyễn Hữu Bài (không có tài liệu nào nêu tên) giết Phạm Quỳnh thì vì sao Ủy Ban Khởi Nghĩa tỉnh Thừa Thiên lại làm công tố, kể tội trạng của Phạm Quỳnh như là lời kết của một bản án tử như sau: “Phạm Quỳnh, một tay cộng sự của Pháp ở Ðông Dương, đã bao phen làm cho quốc dân phải điêu đứng. Phạm Quỳnh đã giúp sức cho quân cướp nước làm mê muội dân chúng Việt Nam. Với cái nghề mại quốc cầu vinh, Phạm Quỳnh đã từ một tên viết báo nhảy lên một địa vị cao nhất trong hàng quan lại Nam triều. Phạm Quỳnh lại còn dựa vào thế lực Pháp và địa vị của mình bóc lột, vơ vét tài sản của quốc dân. Mặc dầu chính quyền của giặc Pháp đã bị truất sau ngày đảo chính 9 Tháng Ba, 1945, nhiều triệu chứng, chứng tỏ rằng Phạm Quỳnh chỉ chờ cơ hội rước bọn thực dân Pháp đến làm cho diệt nước chúng ta.” (văn bản gửi Tòa Án Quân Sự Thuận Hóa (tức Huế), đăng trên báo Quyết Thắng Tháng Mười Hai, 1945).
Quyết Thắng là cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt Minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9 Tháng Mười Hai, 1945, cũng đã loan tin: “Cả ba tên Việt Gian đại bợm (Ngô Ðình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Ðình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ (chiều) ngày 23 Tháng Tám và đã bị Ủy Ban Khởi Nghĩa kết án tử hình và đã thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật.”
Hai người con gái của Phạm Quỳnh thì cảm động khi nghe “cụ Hồ” chối tội: “Trong lúc khởi nghĩa, cũng không sao tránh được sự nhầm lẫn. Rất tiếc khi ấy tôi còn đang ở trên Việt Bắc.” Ai chứ “cụ Hồ” thì ta cũng không lạ gì, “cụ” đã từng chấm nước mắt khi nói về cuộc đấu tố, cải cách ruộng đất ở Bắc Việt, sau khi đã xử tử 15,000 nông dân vô tội (Con số của tuần báo Time ngày 1 Tháng Bảy, 1957).
Thời Việt Minh, gia đình hai ông Phạm Quỳnh và Ngô Ðình Khôi có làm đơn khiếu nại lên Ủy Ban Cách Mạng Lâm Thời thì được đổ vấy cho rằng những việc trước đây thuộc thẩm quyền của Ủy Ban Khởi Nghĩa!
Ðể hợp thức hóa việc giết Phạm Quỳnh, bản án của Ủy Ban Khởi Nghĩa tỉnh Thừa Thiên hoàn toàn là một sự vu vạ, trái ngược với gì Phạm Quỳnh đã chủ trương, giết trước, kể tội sau để bào chữa.
Chỉ tiếc là ông mất đi, để lại cho đời một đứa con khá bất hiếu. Cha ông bị chết thảm thương, chôn vùi trong một xó rừng, ông lại cam tâm chuyên viết nhạc nịnh hót ông Hồ và đảng. Có công làm thơ ca tụng “bác” và đảng như Tố Hữu còn leo đến chức phó thủ tướng, còn Phạm Tuyên cũng có những bài nhạc “hết lời” nhưng danh vọng chỉ tới chủ tịch Hội Âm Nhạc Hà Nội, làm ủy viên thường vụ Ban Chấp Hành Hội Nhạc Sĩ Việt Nam từ năm 1963 đến năm 1983, chứ không được là ủy viên Bộ Chính Trị như Tố Hữu (1980). Ðiều đó chắc Phạm Tuyên cũng biết vì gốc gác của ông là con “Việt gian” Phạm Quỳnh chứ không phải ba đời bần cố nông.
Có người biện hộ cho Phạm Tuyên cho rằng “theo thời thì phải thế!” nhưng có phải ai lỡ ở lại miền Bắc với cộng sản cũng “hồ hởi” “phấn khởi” ca tụng Bác và đảng như thế không, nhất là gia tộc ông đang có một mối oan cừu với Việt Minh Cộng Sản.
Người đời thường nói: “Năm ngón tay có ngón ngắn ngón dài,” nay học giả Phạm Quỳnh có tới 13 người con, không may có một đứa con là Phạm Tuyên, thuộc loại “thiên tài... đại bất hiếu!” Người cộng sản hình như chỉ biết đảng mà ít biết đến cha mẹ!
Trong bản nhạc “Ðảng Ðã Cho Ta Sáng Mắt Sáng Lòng!” Phạm Tuyên đã reo vui, ca ngợi: “Ðảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng! Ðảng ta ơi, cám ơn người dạy dỗ.” Chỉ tiếc rằng, thân phụ ông đã chết oan khuất dưới bàn tay của đảng, không biết gia đình này có ngày giỗ cha hay không?


Tạp ghi Huy Phương 

TÔI THẰNG MẤT NƯỚC :CÒN BAO LÂU CẢ NƯỚC VIỆT ĐƯỢC NÓI TIẾNG TÀU !!!



TÔI THẰNG MẤT NƯỚC

Từ nay đi đâu ai hỏi!
Xin thưa: tôi chỉ có nhà
Thế còn quê hương, đất nước?
Vâng tôi, thằng vô tổ quốc!

Vì sao anh vô tổ quốc?
Người ta ai cũng có nước
Dù là hòn đảo tí hon
Dù chỉ dăm, ba nghìn thước?

Thưa: tôi mất nước lâu rồi (*)
Giặc bán cả ông, cha tôi
Chúng nay vinh hoa giầu có
Một bọn cướp bạc như vôi!

Chúng bán cho ai vậy anh?
Thưa: chúng đã sang Đô Thành (1)
Ký nhiều Hiệp ước, Hiệp định
Nước tôi chúng đã dâng nhanh!

Cuộc chiến hơn 30 năm!
Mười triệu người tức tưởi nằm (2)
Hơn triệu gái đi làm đĩ
Xã nghĩa như tương đậu nành!

Luân lý, truyền thống đi đong
Quan tham nhiễu dân, ăn cắp
Chi thu sổ sách lòng vòng
Viện trợ nước ngoài cạch mặt! (3)


69 năm thói bịp lừa
Khen gẫy lưỡi là rất ưa
Thù ghét những lời nói thẳng
Đám người yêu nước, tù chưa?

Đuổi khựa như Uyên, Nguyên Kha
Là trù dập chết, chẳng tha
Tàu cho vào ở kín nước
Tàu coi Việt: cái sân nhà!

Thằng tôi: thằng vô tổ quốc (4)
Một thằng lang thang mất nước
Thằng trải 69 năm qua
Bị lừa nên mất cả nước!
8-6-2014
Bút Xuân Trần Hoàng Sa
(*) từ 3-2-1930, HCM lập đảng CS.
(1) Thành Đô, TC
(2) nằm xuống: chết
(3) ODA. Nhật, Thụy Điển...
không viện trợ nữa.
(4) Chuyện mất nước về tay Tàu Bút Xuân đã tiên đoán từ ngày mất Miền Nam.
----------------



Câu chuyện Cờ Vàng, Cờ Đỏ


Photo: CHÚNG TA ĐÃ và ĐANG THỰC SỰ MẤT NƯỚC
(TS Phạm Cao Dương - 17/8/2013)
"-Nói về hiện tình đất nước ở vào thời điểm 2013 mà không nói tới tham vọng và cuộc xâm lăng của người Tàu, cuộc xâm lăng mới nhất, đang xảy ra trên lãnh thổ của nước ta là một điều vô cùng thiếu sót. 
... thay vì góp thêm nhận định về hiện trạng kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục ở trong nước hiện tại, tôi xin phép Ban Tổ Chức và toàn thể quý vị cho tôi được nói đôi chút về đề tài nóng bỏng này
-  Hoàng Sa, Trường Sa hay rộng hơn Biển Đông chỉ là những gì nổi bật bề ngoài;
là cái DIỆN ai cũng có thể thấy được trong tiến trình mất nước của dân tộc Việt Nam đầu Thế Kỷ 21 này. 
Vậy thì cái ĐIỂM nằm ở đâu? 

Thưa quí vị, nó nằm ngay trên đất liền, trên lãnh thổ của chính quốc Việt Nam.  Nó nằm rải rác ở khắp lãnh thổ nước ta..."

MỜI ĐỌC :
http://www.vietthuc.org/2013/08/17/chung-ta-da-va-dang-thuc-su-mat-nuoc/
Hoặc NGHE:
http://www.youtube.com/watch?v=KNKpYnCWqG4
Các bạn trẻ Việt Nam thân mến,

Khi tôi viết những dòng này thì đất nước chúng ta đã chìm vào bóng đêm. Nhưng tôi biết  từ mấy tuần qua nhiều bạn đã thao thức bao đêm dài trong bồn chồn lo lắng về  tương lai của quê hương Việt Nam yêu dấu.

Từ ngày 2/5/2014, dàn khoan Hải Dương ngự trị trên vùng  thềm lục địa,  vùng đặc quyền kinh tế  VN như một sự thách thức của Hán Cộng đối với VN.

Sự kiện dàn khoan  Hải Dương  đã đưa tâm thức người Việt Nam khắp năm châu về chung một mối. Chúng ta cùng chia sẻ nỗi lo sợ Hán Hoá bởi tham vọng Bắc Kinh quá lớn. Tương phản với phản ứng yếu ớt chiếu  lệ của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, đông đảo đồng bào trong  và ngoài nước đã liên tiếp biểu tình phản đối thái độ hung hãn  của Trung Cộng. Nhưng hiếm khi nào  chúng ta thấy hai màu cờ song hành bởi tuyệt đại đa số người Việt tỵ nạn luôn trung thành với lá cờ vàng, cương quyết không đứng bên lá cờ đỏ sao vàng trong mọi tình huống mặc dù  CSVN rất muốn  điều ngược lại để có thể dàn lên tấm kịch hoà hợp hòa giải.

Ở quê nhà, chắc các bạn tự hỏi tại sao chúng tôi lại mâu thuẫn trong lời nói và hành động? Chúng tôi đã không ngừng xác nhận sẽ luôn đồng hành với người dân quốc nội , sẽ luôn hỗ trợ vô điều kiện những cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ tại quê nhà. Nhưng tại sao,  người Việt hải ngoại không bao giờ chấp nhận lá cờ  sao vàng trên biển máu?

Câu chuyện bất tương đồng giữa  cờ vàng  Quốc Gia và cờ đỏ Cộng Sản là một câu chuyện dài nhiều đau thương của một dân tộc bất hạnh mà tôi sẽ cố gắng kể lại cho các bạn.

Lá cờ vàng ba sọc đỏ đã xuất hiện đầu tiên vào thời vua Thành Thái năm 1890 đến năm 1920. Nền vàng  dựa theo màu cờ  của Trưng Triệu ngày xưa. Không chỉ thế, màu vàng là màu truyền thống của lá quốc Kỳ Việt Nam qua nhiều triều đại lịch sử suốt hàng ngàn năm qua . Vào năm 1948, lá cờ  vàng ba sọc đỏ tái xuất hiện trên toàn quốc. Sau đó trở thành lá quốc Kỳ của miền Nam Việt Nam đến tháng tư, 1975. Lá cờ vàng đã có xuất xứ rõ ràng và mang truyền thống nối tiếp của dân tộc. Ba sọc đỏ tượng trưng  ba miền Trung Nam Bắc  cùng luân lưu dòng máu Lạc Hồng

Ngược lại, lá cờ đỏ sao vàng mang sắc màu của quốc tế cộng sản, xuất xứ từ Phúc Kiến Trung Hoa,  biểu hiện cho độc tài đảng trị , phi dân tộc. Màu cờ đỏ tượng trưng cho màu máu với duy nhất một ngôi sao vàng  phản ảnh thực tế  một đảng Cộng Sản độc tài sống trên biển máu nhân dân. 
Rõ ràng quốc kỳ của Việt Nam hiện nay chẳng có chút liên quan đến với truyền thống lịch sử, văn hóa của dân tộc Việt ta. Từ xuất xứ, lá cờ đã mang bản chất lai căng, vong bản. (1)

Lá cờ đỏ sao vàng đã xuất hiện vào năm 1945 khi Hồ Chí Minh lợi dụng lòng yêu nước chống thực dân Pháp để cướp chính quyền. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, dưới  lá cờ  đỏ, Hồ Chí Minh đã đọc bài diễn văn độc lập cóp nhặt ý từ bài tuyên ngôn thứ nhất của Hoa Kỳ. Nhưng đây chỉ là một trong vô số lọc lừa của họ Hồ. Bởi trái ngược với Hoa kỳ, trong  70 năm ngự  trị, ông Hồ và đồng bọn chỉ biết răm rắp tuân lệnh  các đàn anh Cộng Sản, không ngừng dùng mọi thủ đoạn kể cả bạo lực để biến người dân thành công cụ phục vụ Đảng.

Do đó, chỉ  vài năm sau, toàn miền Bắc ngập tràn trong biển máu với các phong trào Tù Cải Tạo, Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm.

Sau khi chiếm được chính quyền miền Bắc vào năm 1954, Hồ Chí Minh đã cho du nhập nguyên cái mô hình giết người của Mao Trạch Đông dưới danh từ “Học tập Cải tạo”nhằm thủ tiêu tất cả những người chống đối hoặc bị cho là “bất lợi” cho chủ nghĩa xã hội.
Ngoài Hồ Chí Minh và những tên đồng đảng ra, không ai biết được số nạn nhân bị đưa đi “cải tạo” là bao nhiêu; nhưng có thể ước tính là nhiều triệu người, vì căn cứ vào con số nạn nhân chết trong các “trại cải tạo” là 850,000 người. (Theo Tổ Chức Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản -The Victims of Communism Memorial Foundation) (2).

Riêng về Cải Cách Ruộng Đất thì nhà nước cộng Sản đưa ra con số nạn nhân bị đấu tố chính thức là 172,008. (Lịch sử Kinh Tế Việt Nam, tập hai do Đặng Phong làm chủ biên xuất bản năm 2005).  Như thế chúng ta có thể khẳng định là số nạn nhân thật sự phải cao hơn. Các giai cấp Trí, Phú, Địa, Hào đã bị” đào tận gốc, trốc tận rễ”. Máu của hàng triệu dân vô tội đã đổ xuống như lời hô hào khát máu của Tố Hữu:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt ( Trích từ Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc, trang 37)

Nhưng thành tích sát hại dân lành của CSVN không ngừng ở đây. Vào mùa Xuân Mậu Thân 1968,  hiệp ước hưu chiến 36 giờ đồng hồ đã được thỏa thuận giữa hai chính phủ Nam Bắc để người dân được hưởng một tết truyền thống trong an vui, CSVN đã vi phạm thỏa ước hòa bình này, xua quân vào nhiều tỉnh miền Nam. Thành phố Huế đã bị CS chiếm  giữ 25 ngày. Trong biến cố này, trên 5000 người dân Huế đã bị CSVN sát hại dã man.

Mùa xuân 1975, Cộng Sản Việt Nam tiếp tục vi phạm hiệp định Paris 1973, với sự viện trợ tối đa của Liên Xô và Trung Cộng, chúng đã cưỡng chiếm miền Nam. Một tháng sau khi xâm chiếm miền Nam, CSVN đã áp dụng Nghị Quyết số 49—NQTVQH ngày 20-6-1961 và Thông Tư số 121-CP ngày 8-9-1961 của chúng để đưa một triệu quân, cán, chính  Việt Nam Cộng Hòa đi “học tập cải tạo”, thực chất là đưa vào tù để trả thù. Điều kiện sống ở những trại tù này rất khắc nghiệt, các người tù bị bỏ đói, đánh đập, và lao động rất khổ nhục như ở thời tiền sử đưa  con số tử vong trong tù cải tạo lên đến 165,000 nạn nhân.
Ngoài ra, chiến dịch đánh Tư Sản Mại Bản cũng là một hình thức cướp của trá hình của Việt Gian CS. Chủ nhân các cơ sở kinh tế,thương mại tại miền Nam đều bị ghép vào tội phản động và tư sản mại bản, bị tịch thu tài sản thậm chí bị giam giữ. Hàng triệu người bị đuổi lên vùng kinh tế mới nơi rừng thiêng nước độc, nhiều người đã phải bỏ xác vì bệnh tật, đói khát.
Cũng  kể từ tháng 4/1975 khi lá cờ thắm máu tràn vào  miền Nam, hàng triệu người dân Việt  liều chết ra đi. Đây là một cuộc di tản vĩ đại và bi thương nhất trong lịch sử nhân loại.  Họ lao vào cái chết dể tìm sự sống. Chính sự can đảm một cách phi lý đã làm rung động lương tâm thế giới và làm thức tỉnh những trái tim phản chiến. Hơn 500 ngàn người chết trong biển cả rừng sâu. Tự do hay là Chết, đây là thông điệp hùng hồn của người dân Việt gửi đến nhân loại.  Chính những cái chết bi thương tức tưởi này đã khiến thế giới mở rộng vòng tay đón nhận làn sóng người tỵ nạn CS ồ ạt . Năm trăm ngàn đồng bào đã nằm xuống để giơ cao chính nghĩa tự do mà lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng, thì làm sao ngày nay chúng tôi có thể phản bội lại họ khi đứng bên lá cờ đã nhuộm máu của CSVN?

Không những chỉ độc ác trong thời kỳ chiến tranh và đối với kẻ thù. Ngày nay để củng cố quyền lực, CSVN không ngần ngại tiếp tục dùng lối hành xử man rợ để bóp nghẹt những tiếng nói dân chủ. Vô số những người dân yêu nước vì bày tỏ ý chí bảo vệ môi trường, bảo vệ quê hương, chống tham nhũng  chống Trung Cộng xâm lược đều bị đàn áp và bắt giam như LM Nguyễn Văn Lý, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Mục sư Lê Hồng Quang (Giáo Hội Tin Lành Mennonite), các cư sĩ Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài; các trí thức yêu nước như Bs Nguyễn Đan Quế, TS Cù Huy Hà Vũ, TS Lê Quốc Quân, GS Đinh Đăng Định, LS Lê Thị Công Nhân, LS Nguyễn Văn Đài, ký giả Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Hồ Thị Bích Khương, Bùi Thị Minh Hằng, nhạc sĩ Việt Khang và còn rất nhiều tù nhân lương tâm khác đang bị giam giữ và tra tấn. Ngoài ra,nhà cầm quyền tiếp tục dung bạo lực để hà hiếp dân lành, ngang nhiên cướp đất, cướp nhà đưa đến nhiều cái chết oan khiên. Con số trên hai triệu dân oan bị cướp đất nhà hiện nay là một bản cáo trạng khác về tội ác CS.

Nhưng tội ác to lớn nhất của Hồ Chí Minh và đảng CSVN là đã bán đứng biển đảo và đất đai cho  cho Tàu Cộng, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam.

Kể sao cho hết tội ác Cộng Sản.  Nhưng kẻ giết người không bao giờ thú tội sát nhân. Càng độc ác thì CSVN càng xảo quyệt, họ đã dùng mọi thủ đoạn để che dấu bản chất bạo tàn của mình và đánh bóng chế độ. Một Hồ Chí Minh đã rơi lệ, những giọt nước mắt cá sấu, khóc cho hơn 100 ngàn cái chết oan khiên của phong trào CCRĐ. Và lịch sử Mậu Thân đã được viết lại, thành tích chôn sống dân lành nay được quy cho quân đội VNCH và Hoa Kỳ. Các thế hệ sanh sau bị nhồi sọ bằng những chiến thắng huyền  thoại, những thành tích hoang tưởng (do CSVN can tâm làm thân  ngưu mã cho giặc Tàu Cộng, Liên Xô mà có được) , chữ Xâm Lược được hoán đổi thành mỹ từ  Giải Phóng. Vì thế trong khi thế giới đang đua chạy trong tiến hóa văn minh, Việt Nam vẫn thậm thụt trong hố sâu chậm tiến bởi những học thuyết  Lê Nin lạc hậu đã bị nhân loại đào thải. Tệ hại nhất, học sinh cả nước phải ra sức nhồi nhét tư tưởng,đạo đức Hồ Chí Minh vào hành trang kiến thức. Theo thời gian, huyền thoại Hồ Chí Minh, một kẻ bán nước, vô thần, vô đạo đức đã bị phơi trần bởi nhiều tác giả. Nhưng các bạn có thể tìm đọc Đêm Giữa Ban Ngày của tác giả Vũ Thư Hiên, một  nhân chứng sanh trưởng trong chế độ,  “cháu ngoan bác Hồ” một thuở.

Thật  đáng buồn cho một đất nước khi những người trẻ không biết đến lịch sử của dân tộc họ. Càng bất hạnh hơn khi họ phải học một lịch sử đã bị ngụy tạo. Vì từ những tư tưởng sai lệch sẽ đưa đến những ngộ nhận nghiêm trọng: lầm tưởng kẻ thù dân tộc là anh hùng cứu nước. Thương thay những người con  Việt Nam,  trải qua bao năm dài trong ảo tưởng:  Đảng ta vinh quang, oai hùng. Ngày nay nhờ ánh sáng  của truyền thông internet, sự thật được phơi bày. Ánh hào quang lấp lánh của Đảng thực chất chỉ là những giọt nước ao tù tanh tưởi . Bộ máy tuyên truyền của CSVN cực kỳ tinh xảo, lợi dụng lòng yêu nước để biến những thanh niên thiếu nữ miền Bắc thành những công cụ đánh thuê trong mục đích bành trướng CS quốc Tế như lời Lê Duẫn “chúng ta dánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung quốc”. Miền Nam nhân bản tiến bộ, Hòn Ngọc Viễn Đông đã không bao giờ cần miền Bắc giải phóng. Bao nhiêu giọt nước mắt rơi cho đủ để khóc cho lý tưởng cao cả của tuổi trẻ VN  bị Đảng CS lợi dụng.
 Các bạn trẻ,  thật đau lòng khi bao năm qua, vì sống trong sự lọc  lừa,  các bạn đã tôn vinh và gắn bó với lá cờ đỏ. Những tưởng là lá cờ dân tộc,  thực chất chỉ là lá cờ nô lệ. Thật chua xót khi lá cờ tưởng là chính nghĩa lại bị cả thế giới coi khinh. Hiện nay Quốc Tế Cộng Sản đã bị toàn thế giới lên án về :
                         Tội ác chống lại hòa bình nhân loại.
                        Tội ác chiến tranh và tội ác chống lại con người. (3)

Các bạn thấy đó, ngày nay bộ mặt nạ của CS quốc tế đã rơi xuống, chủ nghĩa CS tại Đông Âu đã bị khai tử ngay tại cái nôi của nó. Tại Nga, huyền thoại Lê Nin đã bị đập vỡ tan tành. Cả thế giới kinh sợ và chán ghét CNCS. Họ ví chủ nghĩa Cộng Sản tàn ác ngang hàng với các chế độ  Phát Xít

Ngày 18/5 vừa qua,  khi lá cờ đỏ của đoàn ngườiViệt  biểu tình xuất hiện  ở Washington thì cách đó không xa là đài tưởng niệm của gần  100 triệu nạn nhân vô tội trên thế giới đã bị CS sát hại. Các bạn có tưởng tượng  được sự  căm phẫn lẫn khinh  sợ của người  Hoa Kỳ  khi nhìn biểu tượng của CS khát máu đi giữa lòng thủ đô dân chủ?  Đức tổng giám mục Ngô Quang Kiệt đã xác nhận: Cầm hộ chiếu Việt Nam là cả một sự nhục nhã khi ra nước ngoài.

Và hi
ện tại,  hơn lúc nào hết,  CSVN đã xuất đầu lộ diện là những kẻ bán nước qua công hàm nhượng đảo  1958 của Phạm Văn Đồng. Ngoài ra, các bạn có tự hỏi tại sao Trung Cộng lại ngang nhiên đến thế? Tại sao nhà cầm quyền Việt Nam lại có những phản ứng kỳ dị, đàn áp một cách vô nhân những người biểu tình chống Trung Quốc? Phải chăng CSVN đã âm thầm trải thảm đỏ cho quan thầy của chúng từ nhiều thập niên qua? Qua những gì đang diễn ra trên đất nước chúng ta từ bao năm qua, các bạn đã dễ dàng có câu trả lời.

Ngày nay nhìn về quê hương, tim chúng tôi quặn thắt đau. Trước thái độ hèn nhược của CSVN, con thuyền tổ quốc đang chòng chềnh giữa phong ba, nguy cơ ngàn năm nô lệ giặc Tàu thật cận kề như lời cảnh báo của nhạc sĩ Việt Khang. Máu chảy ruột mềm, chúng tôi căm phẫn khi hàng ngày chứng kiến cảnh đồng bào quốc nội bị đánh đập, giết hại bởi hai kẻ thù dân tộc: CSVN bán nước và Hán giặc xâm lăng. Chúng tôi ao ước được cùng quý vị đồng hành trên con đường phục quốc đánh đuổi những kẻ tử thù.

Các bạn trẻ Việt Nam thân mến,
Có những sự thật được khai phá từ ngàn giọt lệ rơi  của một niềm tin bị phản bội . Còn  tâm trạng nào bi thương hơn khi nhận diện kẻ tử  thù không ai khác hơn là kẻ đã ru ngủ ta, làngười mà ta đã ngộ nhận là thần tượng do bởi những lọc lừa. Xin hãy như An Dương Vương, dứt khoát đánh ngã kẻ thù dân tộc. Nhưng khi sự thật được phơi bày, An Dương Vương đã mất tất cả. Ngược lại, ngày nay sự dứt khoát của các bạn sẽ có cơ may đem lại sự hồi sinh cho dân tộc. Xin hãy biến đau thương  thành sức mạnh hành động để từ điêu tàn đổ nát, nước Việt Nam sẽ vươn lên thành một quốc gia giàu mạnh, nhân bản, phú cường.

Cả dân tộc ta đã bị CSVN lừa bịp trong một thời gian quá lâu dài. Nhưng hôm nay, sự thật đã được trả về cho lịch sử. Khi đã nhận diện được bản chất xảo quyệt của CSVN, chúng ta quyết  sẽ không còn  rơi vào bẫy CS nữa.  Bởi vì còn mù quáng , nhẹ dạ thì sẽ đời đời mất nước. CSVN thà hy sinh đất nước chứ không mất đảng, song song với bạo lực, chúng sẽ tận dụng triệt để những chiêu bài mỵ dân  như chúng đã làm từ bao thập niên qua.

Sau sự kiện  Cải Cách Ruộng Đất , Hồ Chí Minh đã khóc và xin lỗi nhân dân miền Bắc. Cũng tương tự,  sẽ có ngày khi Việt Nam thực sự trở thành một tỉnh lỵ của Trung Cộng, toàn dân Việt Nam cũng có thể nhận được lá thơ  ăn năn thắm thiết của bộ ba Dũng, Trọng, Sang gửi từ  những lâu đài tráng lệ tại Thụy Sĩ, Hoa Kỳ . (Khi tổ quốc hoàn toàn rơi vào tay giặc thì những tên bán nước này đã cuốn gói chạy cùng với  tài sản khổng lồ lấy từ máu thịt nhân dân)

Các bạn trẻ, các bạn là tương lai dân tộc. Các bạn có bổn phận tìm hiểu lịch sử và phán xét. Hơn lúc nào hết tổ quốc cần sự sáng suốt và quyết chí của các bạn. Đã đến lúc các bạn phải có can đảm nhận diện sự thật, hãy quay lưng lại với quá khứ để bước qua ngã rẻ mới hầu mở ra một sinh lộ cho dân tộc. Chân dung bán nước, hại dân của CSVN đã lộ rõ, đừng tiếp tục chọn lá cờ nhuộm máu dân vô tội làm biểu tượng cho khát vọng tự do dân chủ của các bạn.  Vì đó là một mâu thuẫn tột cùng. Cả thế giới đều gán kết  lá cờ đỏ vào chế độ độc tài, chuyên chế.

Cờ vàng bên cờ đỏ, dấu hiệu mà CSVN mơ ước , giấc mộng hòa hợp hoà giải sẽ thành??. Nhưng trải qua hơn 70 năm với bao thảm cảnh, thây người đã chất thành núi, non sông đang chênh vênh bên bờ vực thẵm, chúng tôi không thể nào bị đánh lừa lần nữa. Không thể có sự khoan nhượng với người CS, vì bản chất tàn độc của họ muôn đời sẽ không thay đổi như lời Tổng thống Nga đã  phán xét: CS chỉ có thể giải thể, không thể nào họ thay đổi. Để lá cờ vàng hồn thiêng sông núi  bên cạnh cờ đỏ là một điều sĩ nhục cho tiền nhân và là sự phản bội đối với những nạn nhân của CSVN.

Các bạn trẻ thân mến, giặc đã tràn vào nhà, hãy vùng dậy, hãy cởi bỏ những gông kềnh của một lịch sử dôi trá. Thần tượng và trung thành với kẻ thù dân tộc chỉ dẫn đất nước vào tử lộ. Chúng tôi vẫn vững tin vào trí tuệ  và sự can trường của tuổi trẻ Việt Nam. Do đó, con đường tự do dân chủ chưa hoàn thành mà đã thấp thoáng  nhân dáng của những Phù Đổng Thiên Vương. Anh hùng hào kiệt thời nào cũng có, tổ quốc đang chờ các bạn, tiếng chuông lịch sử đã ngân vang.

Các bạn hỡi, hãy vứt bỏ những tàn dư ký ức của một thời gian dối ngự trị, hãy ngửng cao đầu, tiến bước mở ra trang sử  oai hùng nhưng trung thực cho dân tộc. Hãy xây dựng lại quê hương trong đó sẽ không còn những phiên tòa kết tội những người yêu nước, không còn thảm trạng dân oan trong cảnh màn trời chiếu đất,  hãy tô điểm lại giấc mơ của những thiếu nữ Việt Nam để họ không còn là những con thiêu thân cam chịu lấy những người đàn ông ngoại quốc già nua tật nguyền để mong vượt thoát thiên đuờng xã hội chủ nghĩa.

Tổ quốc sẽ đời đời ghi ơn các bạn.

Ước mong sao một ngày về quê hương không Cộng Sản, được ngâm mình giữa sóng nước Trường Sa,  nghe môi thấm mặn vị nước biển và nước mắt hạnh phúc  cho  quê hương đã hồi sinh.

Tháng 6/2014,
Cấn Thị Bích Ngọc.


(1)  Các bạn trẻ có thể đọc bài  Cờ Vàng, hay tìm vào xem you tube “Cờ Đỏ Sao Vàng, không có       độc lập tự do” của  bạn Lê Trung Thành để hiểu thêm về ý nghĩa cờ vàng, cờ đỏ. Tôi rất cảm phục bạn sinh viên Lê Trung Thành , là một người sinh ra và lớn lên trong mái trường xã hội chủ nghĩa, nhưng đã có bài biên khảo rất công phu, trung thực và can đảm về lá cờ vàng nhân bản và cờ đỏ bán nước.
(2)). Trích từ “Tù Cải Tạo, Tội ác chống nhân loại của Cộng Sản Việt Nam”, Đỗ Ngọc Uyển 10/2008
(3) Các bạn có thể tìm đọc cuốn“ Hồ Sơ Đen Về Cộng sản” hay còn được dịch “Mật Thư Tội Ác Cộng Sản” nguyên bả n bằng Phá p ngữ (Le Livre Noir Du Communisme) do nhiều học giả Âu châu biên soạn từ những nạn nhân Cộng Sản còn sống sót và Stéphane Courtois biên tập để thấm thía những cuộc đàn áp đẫm máu của cộng sản trên các nước họ nắm quyền cai trị nhằm tiêu diệt mọi thành phần xã hội có nếp tư duy và lập trường khác với Cộng Sản. Nếu chỉ muốn biết về tội ác Cộng Sản Việt Nam thì các bạn có thể tìm đọc trên mạng tác phẩm: “Hồ Sơ Đen của Cộng Sản Việt Nam” của tác giả Michel Tauriac (nguyên tác: Viet Nam- Le Dossier Noir du Communisme de 1945 à nos jours


Bài Xem Nhiều