We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 12 June 2014

Tôi Mê WORLD CUP 2014 : Nhưng không cá độ.!!!

 CHÀO EM WORLD CUP 2014 BRAZIL- MỘT THÁNG NHỘN NHỊP BÓNG ĐÁ TOÀN CẦU 12-6 ĐẾN 13/7

Thời gian thấm thoát, đã đến ngày khai mạc Giải Bóng Đá Thế Giới -World Cup 2014 Brazil; trận đầu tiên giữa đội chủ nhà Ba Tây và đội Croatia ngày Thứ Năm 12-6 cho đến trận chung kết ngày chủ nhật 13-7, để giới hâm mộ được rộn ràng theo dõi bộ môn thể thao này suốt một tháng.

Cũng như mấy mùa trước, mùa World Cup 2014 có 32 đội được bốc thăm chia làm 8 nhóm như sau : Bảng A : Brazil, Croatia, Mexico, Cameroon. Bảng B : Tây Ban Nha, Hòa Lan, Chile, Úc. Bảng C : Columbia, Hi Lạp, Bờ Biển Ngà, Nhật. Bảng D: Uruguay, Coste Rica, Anh, Italy. Bảng E : Thụy Sĩ, Ecuador, Pháp, Honduras. Bảng F : Argentina, Bosnia& Herzegovina, Iran, Nigeria. Bảng G : Đức, Bồ Đào Nha, Ghana, Hoa Kỳ. Bảng H: Bỉ, Algeria, Nga, Nam Hàn.

Kể từ Thứ Sáu 13-6 cho đến 22-6 mỗi ngày sẽ có 3 trận đấu giữa các đội với nhau, từ ngày 23-6 cho đến 26-6 là trận đấu cuối của mỗi đội trong một bảng để quyết định 2 đội nhất nhì; cho nên trong 4 ngày này truyền hình sẽ trực tiếp chiếu bốn trận mỗi ngày gồm hai cặp của bảng A, B, C, D, E, F, G, H đấu cùng một lúc để tránh tình trạng tính toán thắng thua hòa để được hạng nhất hay nhì của bảng mình.

Đó là vòng một của giải World Cup, mỗi đội đá 3 trận và 2 đội nhất nhì được vào vòng hai, đá loại trực tiếp. Nhất của bảng A (1A) sẽ đấu với nhì bảng B (2B) , nhất của bảng B (1B) đấu nhì bảng A (2A) và tiếp tục như vậy thì 1C gặp 2D, 1D gặp 2C, 1E gặp 2F, 1F gặp 2E, 1G gặp 2H, 1H gặp 2G.

Và sau đó là vào tứ kết, ngày 4/7 thì đội thắng của cặp1E-2F gặp đội thắng của cặp 1G-2H; đội thắng của cặp 1A-2B sẽ gặp đội thắng của cặp 1C-2D.

Ngày 5/7 thì đội thắng của cặp 1F-2E gặp đội thắng của cặp 1H-2G, đội thắng của cặp 1B-2A gặp đội thắng của cặp 1D-2C.

Ngày 8/7 là trận bán kết giữa hai đội thắng trong ngày tứ kết 4/7.

Ngày 9/7 là trận bán kết giữa hai đội thắng trong ngày tứ kết 5/7.

Ngày thứ bảy 12-7 là trận tranh hạng ba.

Ngày chủ nhật 13-7 là trận chung kết để chọn đội nào đoạt cúp vàng 2014.

Điểm qua các đội tham dự thì nhiều chuyên gia cho là đội Ba Tây có nhiều hi vọng nhất vì đã 5 lần đoạt cúp và lần này có lợi thế chủ nhà. Tuy vậy cái khó khăn nhất của họ là áp lực tâm lý phải thắng không thể thua có thể làm các cầu thủ không thoải mái để phát huy tất cả khả năng của mình. Vào năm 1950, Ba Tây là đội chủ nhà nhưng đã để vuột chiếc cúp trong trận chung kết vào đội Uruguay, nỗi đau đó cũng có thể tái diễn.

Tính ra thì các đội chủ nhà đoạt cúp thế giới có đội Anh ( 1966 ), đội Tây Đức (1974), đội Argentina (1978), đội Pháp ( 1998 ). Mặc dù là đội mạnh nhưng nước Ý khi tổ chức World Cup 1990 và nước Đức tổ chức World Cup 2006 cũng đã không vào được chung kết.

Các nhà đánh cược chấm điểm các đội hi vọng đoạt cúp gồm Ba Tây ( 3-1), Argentina ( 4-1 ) , Đức ( 5-1), Tây Ban Nha ( 13-2), Bỉ ( 16-1), Bồ Đào Nha

( 20-1), Pháp ( 22-1), Ý ( 25-1), Hòa Lan ( 25-1), Anh ( 28-1), Uruguay (28-1).

Nhìn vào các bảng có thể tạm đoán các đội nhất nhì sau vòng một thi đấu và vào vòng hai . Bảng A có đội Ba Tây, Croatia, Bảng B có đội Tây Ban Nha và Hòa Lan, Bảng C có đội Columbia, Nhật Bản, Bảng D có Uruguay, Anh ( hoặc Ý ), bảng E có Pháp, Ecuador, bảng F có Argentina, Bosnia, bảng G có Đức, Bồ Đào Nha, bảng H có Bỉ, Nga.

Các danh thủ vẫn có mặt trong mùa 2014 như Messi, Higuain ( Argentina ), Ronaldo ( Bồ Đào Nha ), Schweinsteiger, Klose ( Đức ), Robben, Van Persie ( Hòa Lan ), Pirlo, Balotelli, Buffon

( Ý ), Benzema- chỉ tiếc thiếu gã mặt sẹo Ribery ( Pháp), Suarez ( Uruguay ), Honda ( Nhật ), Drogba ( Bờ Biển Ngà ), Mandzukic ( Croatia), Rooney, Gerrard ( Anh ), Gyan ( Ghana) , Clint Dempsey- thiếu Donovan ( Hoa Kỳ ), Samuel Eto'o ( Cameroon), Iniesta, Diego Costa ( Tây Ban Nha).

Đội Tây Ban Nha vẫn còn nhiều cầu thủ đoạt cúp 2010 nhưng rất hiếm có đội nào vô địch World Cup liên tiếp hai mùa. Năm ngoái Ba Tây đã hạ Tây Ban Nha 3-0 trong giải Confederations 2013 chứng tỏ chiến pháp tiki-taka đã có kẻ tìm ra cách khắc chế.

Đội Hòa Lan bị thua cả 3 trận trong giải Euro 2012 làm hoen ố hình ảnh cơn lốc màu da cam từng 3 lần vào chung kết 1974, 1978, 2010. Trận chung kết với Tây Ban Nha 2010 thì đội Hòa Lan thua sau hơn 100 phút thi đấu nhưng cái cách thua trong tư thế bị tấn công chỉ lo chống đỡ đã làm giới hâm mộ chán nản đội bóng này.

Đội Đức khá đều từng hạ Argentina, Anh với tỉ số cao trong mùa 2010, vẫn sáng giá trong hàng ứng viên vô địch. Đội Ý và Pháp không vào vòng hai mùa giải Nam Phi , đang cố gắng cải thiện hình ảnh của đội bóng từng đoạt cúp thế giới. Đội Bồ Đào Nha với Ronaldo dũng mãnh cũng làm háo hức người hâm mộ. Đội Anh thì từ năm 1966 chiếm cúp cho đến nay vẫn chưa vào tới bán kết. Đội Argentina với huyền thoại Messi hi vọng kéo theo cả đội bóng làm nên chuyện lớn. Đội Uruguay hạng tư thế giới 2010 thì mùa này cũng chẳng tiến xa hơn. Đội Nhật và Nam Hàn có nhiều tiến bộ làm nở mặt dân Á châu khi vào vòng hai mùa 2010 và hi vọng mùa này họ cũng đạt thành tích như vậy. Các đội Phi châu dần dần mờ nhạt các danh hiệu đại bàng, sư tử miền nhiệt đới trong thời gian gần đây.

Chào em World Cup 2014. Mùa này áp dụng dụng cụ điện tử để biết khi nào trái banh vượt qua lằn vôi khung thành mà mắt thường của trọng tài khó mà phân biệt. Có những trái banh gây tranh cãi như trong trận chung kết 1966 giữa Anh và Tây Đức hoặc trái banh do Lampard ( Anh ) đá chạm xà ngang đội Đức vượt qua lằn không gian nhưng trọng tài không thấy trong lúc Đức đang dẫn tỉ số 2-1 mùa World Cup 2010, đúng ra thì tỉ số phải là 2-2 và có thể kết quả trận đấu không là 4-1 cho đội Đức.

Cứ bốn năm một lần giải World Cup lại đến. Người viết bài này biết theo dõi giải bóng đá thế giới từ mùa 1974, chỉ nghe đài phát thanh và báo chí tường thuật mà tưởng tượng đến trận đấu một cách thú vị rồi cùng bạn bè đấu láo tại quán cà phê. Thời đại viễn thông toàn cầu, cả thế giới từ một nước nghèo nhất cũng có thể xem trận đấu trực tiếp mà không cần bình luận gia nào cho ý kiến. Chẳng hạn thời 1974 báo chí cứ ca tụng đội Hòa Lan trong trận chung kết với Đức nhưng bây giờ coi lại Youtube thì mới thấy rằng trận này Đức chiếm ưu thế và chiến thắng của họ là xứng đáng.

Chào em World Cup 2014, trận chiến Biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn đang gây cấn. Thể thao với bộ môn bóng đá vẫn là sự giao lưu, nối kết giữa các dân tộc lại với nhau trong bầu không khí hòa bình, tranh đua trong luật lệ và tạo niềm vui cho nhân loại. Cứ mỗi bốn năm là có một số bằng hữu ra đi, không còn dịp để cùng ngồi xem và cá độ giải World Cup. Xin chúc cho những người hâm mộ có một tháng reo hò, thời gian 30 ngày cũng tạm đủ, không dài cũng không ngắn, có buồn vì thua độ trận này nhưng cũng vui nhờ thắng trận kia. Xin đừng ăn thua lớn đến nỗi mất nhà mất cửa như tại Việt Nam các mùa World Cup trước.

Chào em World Cup 2014 , chào nước Ba Tây đã tổ chức năm 1950 và sau 64 năm mới chào đón 31 đội bóng quốc tế đến tham dự. Mặc dù đang có một số khó khăn nội bộ của nước chủ nhà như biểu tình đình công chống ban tổ chức lãng phí xây dựng, vẫn chúc giải bóng đá thế giới mùa này thành công. Mời bạn tiên đoán đội nào vô địch hoặc hai đội nào vào chung kết. Cám ơn trời đất cho chúng ta còn ngồi lại để thưởng thức các trận tranh tài bóng đá giải thế giới 2014.

San Jose, 11-6-2014

 Trần Củng Sơn


 http://www.vietbaoonline.com/p112a222698/chao-em-world-cup-2014-brazil-mot-thang-nhon-nhip-bong-da-toan-cau-12-6-den-13-7

“Nam nhân bắc hướng”: Đừng nghĩ dân VN ngu mà đánh lừa! – Nhóm Nhà Giáo Miền Nam




1


I. Hội thảo “Thoát Trung” do ai? nhằm mục đích gì?



Ngày 5 tháng 6 năm 2014, tại Hà Nội mở ra một buổi hội thảo mang tên “Thoát Trung” (thoát khỏi Trung Cộng). Qua mô tả thì bên trong hội trường, trên cao là biểu ngữ “Đảng Cộng Sản VN quang vinh muôn năm”, bên dưới là tượng Hồ Chí Minh nhìn thẳng vào mọi người như… hăm dọa! Bấy nhiêu thứ ấy thì “thoát Trung” làm sao được? Đảng CSVN là con đẻ của Nga, Tàu; HCM là tay sai, là học trò, là đồ đệ thân tín của Mao Trạch Đông, tên trùm CS khát máu Tàu, chưa nói đến HCM có phải là Hồ Tập Chương, một tên Tàu phù do Mao cấy vào VN để tính bài xâm lược nước VN và đồng hóa dân tộc VN không nữa! “Đứa học trò trung thành, đứa con đẻ làm sao thoát khỏi thày, khỏi cha của nó”? Đó là nhận định ban đầu của người có mặt tại hội nghị.



Hội nghị thoát Tàu này thu hút đông đảo nhân sĩ, trí thức và giới trẻ, vì nó là vấn đề vô cùng hệ trọng lúc này với VN, nhưng khi hội nghị “lâm bồn” rồi, thì sản sinh ra một “đứa trẻ thiểu năng”, đó là việc xác định sai đối tượng phải “thoát Tàu”, và nếu đã chỉ không đúng đối tượng, thì con đường hay cách thức thoát Tàu cũng đương nhiên sai, “mò không ra lối, đi mười đời cũng không tới nơi!”.



Thông tin cho thấy các học giả, trí thức, giáo sư… tham dự và phát biểu đã lúng ta lúng túng với trọng tâm của vấn đề là: Ai phải thoát tàu, và thoát cái gì, thoát cách nào? Tóm kết lại có hai dòng ý kiến, một ông giáo sư nọ thì nói: phải thoát Trung bằng cách thoát khỏi não trạng “Nam nhân bắc hướng”, với cái nghĩa là chúng ta người phương Nam (VN), nhưng đầu óc cứ luôn hướng về phương Bắc (Tàu) như là “nguồn cội”, nên phải tự mình thoát khỏi cái lối suy nghĩ ấy, đơn giản chỉ có thế là ta “thoát Trung”! Và một ý kiến khác là của ông Nguyễn Quang A thì xác thực hơn: Phải thay đổi chế độ, phải có một chính thể tự do, tôn trọng nhân quyền, dân chủ, thì mới thoát Tàu được!



Hầu hết mọi người chúng ta đồng ý với ý kiến thứ 2. Đó làchìa khóa cho việc thoát khỏi ách nô lệ Tàu, vì Tàu Cộng chỉ có thể khống chế, áp lực với tên đàn em, đúng ra là trên tay sai, nô lệ của nó là Việt Cộng, chứ không thể gây áp lực với bất cứ chính quyền nào tại VN mà không “đồng dạng” CS với chúng!

Tuy nhiên, chúng tôi không khỏi bức xúc với ý kiến nhóm thứ 1 của ông GS nọ: VN phải thoát Tàu bằng cách từ bỏ não trạng “nam nhân bắc hướng”, phải thoát khỏi “chất Trung Hoa trong mỗi con người VN”! Thú thật từ khi biết đi học cho đến khi đã già gần 3 phần tư cuộc đời, chúng tôi chưa từng nghe nhóm từ “nam nhân, bắc hướng” của ông GS, cả trong sách vở lẫn trong truyền khẩu, cả trong sử ký lẫn trong văn chương! Có lẽ đây là một nhóm từ vừa được sản sinh trong bối cảnh đất nước hôm nay, nên nó không có “gốc” mà cũng chẳng có ngọn, vì chỉ trong cái hội nghị này mới có cụm từ đó, chứ bên ngoài xã hội chưa từng ai nghe biết về nó!



Xét về khía cạnh “văn chương chữ nghĩa” nó không có gốc, mà xét trên thực tế thì nó càng… không có thật! Ông GS cứ lập đi lập lại rằng ta phải thoát Trung” bằng cách sửa bỏ tư duy “hướng về phương Bắc (Tàu) như nguồn cội cội của mình, thì mới thoát được Tàu! Xin lỗi, đọc xong cái lập luận“trời ơi đất hỡi” này, chúng tôi không khỏi bực mình! Ở đâu ra mà ông bảo người VN luôn hướng về Tàu (Bắc hướng) như nguồn gốc, như tổ tiên của người VN vậy? Một điều sai thực tế và mang tính bịa đặt! Thật ra có người VN nào nghĩ như vậy bao giờ? Nếu nghĩ Tàu là nguồn cội, là “cha ông”, là “tổ tiên” của dân Việt, thì đã chẳng có việc Bà Triệu, Bà Trưng, Ngô Quyền, Hưng Đạo Vương, Quang Trung… phải chiêu tập binh mã, kêu gọi toàn dân đồng lòng đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc, mỗi khi chúng mò mẫm qua cướp chiếm nước ta! Ông GS có bị lầm lẫn hay là xúc phạm Tiền Nhân vậy?



Thời xưa đã vậy, còn thời nay ư? Có người VN nào ưa thích Tàu, vọng tưởng về Tàu không? Mà chỉ có GHÉT và SỢ chúng như sợ một thứ bò cạp, rắn độc, một thứ khủng long ăn thịt, luôn rình rập để nuốt chửng VN nhỏ bé của chúng ta! Qua kinh nghiệm ê chề của hàng nghìn năm Bắc thuộc, nên hễ thấy chúng qua là đánh, có chết cũng đánh, như lần chúng chiếm đảo Hoàng Sa của VNCH năm 1974 là quân đội nổ súng, toàn dân ủng hộ; hay trận chiến biên giới phía Bắc năm 1985 mà quân đội VN đã đánh bạt quân Tàu về nước. Còn trận Gạc Ma thì theo các nhà quan sát, nhà nước chỉ… đánh giả, có thể đã có sự mặc cả trả giá nào đó, nên các ngài lãnh đạo đã thí quân cho tên cướp để được lòng chúng, hầu chúng ban cho 16 chữ vàng và 4 tốt mang về mà gặm trong tủi nhục! Hậu quả là hiện nay tại đảo này đã xuất hiện sân bay và cầu cảng của giặc, khiến nhiều người giật mình sợ hãi đã hô lên rằng: Gạc Ma mới là vấn đề chính, còn giàn khoan HD 981 mới chỉ là “việc nhỏ”! Ai quyết đánh Tàu bảo vệ giang sơn, ai dâng đất và chịu làm tay sai, nô lệ Tàu thì mọi người đều rõ, không lẽ ông GS lại không biết? Mời ông và các đồng bạn hãy trả lời giùm chúng tôi một số câu hỏi sau đây thì mọi sự sẽ rõ:



- Chủ nghĩa CS có phải xuất phát từ trong nước, hay từ Nga, Tàu?



- Ai mang cái thứ chủ thuyết ngoại lai và vô nhân đạo ấy tròng vào cổ dân VN? Nếu không phải là CS gộc HCM?



- Ai lừa dối dân rằng CS sẽ đưa người dân đến “Thiên đường CS”, thiên đường đó có hay không? Có ai ngoài CS đã tuyên truyền lừa bịp dân, có hay không thì đã rõ!



- Ai theo Mao Trạch Đông thực hiện vụ đấu tố đẫm máu giết hại hàng trăm ngàn người Việt trong vụ “cải cách ruộng đất” năm 1954? Nếu không phải là HCM và đảng CS?



- Ai nói rằng ta đánh Mỹ- Ngụy là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc, và dùng súng đạn của Nga Tàu để giết người Việt, nếu không phải là HCM, Lê Duẩn?



- Ai “dạy” dân đừng chữa bệnh theo phương pháp Tây y, mà hãy dùng thuốc Tàu, không học theo Tây học, đả phá chữ Quốc Ngữ, mà bảo dân hãy rập theo cái học từ Tàu là Hán học? Ai nếu không phải là tên “TAM VÔ chính hiệu” Trường Chinh: vô gia đình nên mới đấu tố cha mẹ ruột, vô tổ quốc nên đem bán tổ quốc cho Tàu, vô tôn giáo nên triệt hạ tôn giáo, khiến hàng triệu đồng bào miền Bắc phải bỏ quê cha đất tổ, bỏ tài sản, thân nhân để chạy vào Nam tìm tự do và giữ đạo?



- Ai ký công hàm năm 1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu, nếu không phải là Phạm Văn Đồng, nhận lệnh từ HCM hay tên Tàu chệt Hồ Tập Chương?



- Ai cúi đầu trong hội nghị Thành Đô của Tàu, và xin sớm sát nhập VN vào làm quận huyện của Tàu? Phải chăng là Nguyễn Văn Linh, TBT đảng CS VN?



- Ai ký cho Tàu thuê hàng triệu km2 đất biên giới phía Bắc, cho Tàu vào khai thác bô xít để chúng chiếm đóng và phá tan vùng quân sự trọng yếu ở Tây Nguyên, cho Tàu vào lập làng, lập thành phố của riêng chúng ở Nghệ An, Bình Dương…, giao cho Tàu hàng 90% các cuộc thầu các dự án để chúng phá nước ta, cho nhập khẩu chính ngạch và lậu ngạch đủ thứ hàng hóa độc để giết hại đồng bào trong nước, nếu không phải là các tay chóp bu CS thế hệ hiện tại?



- Hầu hết mọi đảng viên CS cao cấp đang nắm quyền cai trị đất nước, hàng năm phải khăn gói sang Tàu nộp cống bằng đất đai, tài nguyên, và nhận lệnh từ kẻ cướp về phá tan đất nước, giết hại đồng bào, bắt tù đầy người yêu nước chống Tàu Cộng xâm lăng? Ai, đảng nào vậy, nếu không phải là đảng CS? Còn rất nhiều nữa không kể hết, những cái khốn cùng của dân VN phải chịu do sự liên kết chặt chẽ của 2 KẺ ĐỒNG TÍNH ÁC, LÀ 2 ĐẢNG TÀU CỘNG VÀ VIỆT CỘNG!



- Cuối cùng, ai bán nước? ai cúi đầu nhục nhã cam lòng làm tay sai cho tàu, tự chui vào rọ, vào tròng của tàu cộng, và đưa cả đất nước vào vòng nô lệ tàu? Có phải là dân VN hay đảng CSVN với “tứ trụ” tôi đòi, cộng thêm kẻ cầm đầu quân đội hèn mạt, mở miệng tuyên bố tình hữu nghị giữa “ta và bạn” vẫn thắm thiết, và thề hứa quân đội VN không làm “phiền hà” cho Trung Quốc, trong khi nó chiếm hết cả nhà ta? Hỏi ai đã làm những điều khốn nạn và tủi nhục trên?



Nếu ông GS và những người đồng tư tưởng chịu khó đọc các câu hỏi và câu đáp trên xong, thì sẽ nhận chân được ai là kẻ phải thoát Trung, và thoát cách nào, chứ không phải là dân VN phải thoát Trung bằng cách thoát khỏi “chất Trung Hoa trong mỗi con người VN” như các ông nói “dẹo”! Vì làm gì có cái “chất Trung Hoa” nào trong con người VN chúng tôi? Đừng thấy dân hiền mà đổ vạ cho dân, lương tâm nào cho phép làm việc đó?





II. Ai mới là kẻ phải thoát tàu?




Như thế đủ để cho chúng ta khẳng quyết rằng: việc phá cũi sổ lồng phải là việc thuộc về tập thể lãnh đạo nhà nước, và kẻ phải thoát tàu là chính cái đảng CSVN, chứ không phải dân chúng VN!



Cũng chẳng có cái “tư duy” nào là “Nam nhân, Bắc hướng” cả, mà đó chỉ là sự tưởng tượng của một số vị GS, nhân sĩ, trí thức miền Bắc, những người có dính líu đến đảng CS do quyền lợi hay sự nhu nhược sợ hãi mà ra! Ngay cả người CS cũng chẳng có ai mang tư tưởng “Bắc hướng” hiểu như là theo Tàu vì đó là “nguồn gốc” của mình, ngoại trừ Hồ Tập Chương (nếu là thật), còn tất cả đảng viên CS và những kẻ ăn theo, chỉ thuần túy lệ thuộc Tàu là vì muốn bảo vệ đảng, bảo vệ chức quyền, tư lợi mà thôi.



Vì vậy, xin quý vị đừng có tiện thể sáng chế từ ngữ mới mà lòe hay đánh lạc hướng chúng tôi, vì nghĩ dân chúng VN toàn ngu khờ thiếu học, không biết gì, mà bóp méo, bẻ cong với mục đích che chở, lách tội cho cái đảng độc tài toàn trị gian manh ác độc này. Sự bẻ quẹo lái qua phía dân, đổ cho dân cái tội “Bắc hướng” vô duyên và không thực, rồi ngụ ý bảo “vì dân ngu nên dân chịu” như ông chủ tịch quốc hội CS Nguyễn Sinh Hùng từng nói, và cuối cùng là đổ trách nhiệm cho dân phải tự mình thoát Tàu, còn kẻ “chính chủ” của cái trọng tội ấy là cái đảng CS với một lũ sâu bọ lợi ích thì… vô tội, trắng án!



Người dân chúng tôi không mắc mớ gì mà đội đít Tàu một cách hèn mạt, hay u mê đến độ rước quỷ về phá nhà! Có chăng một số ít người dân tham lợi trước mắt, nhưng không thấy cái hại về sau là bệnh tật, mất mạng, nên mới buôn bán đồ Tàu, thì cái “ngu” này cũng dễ chữa, chỉ cần nhà nước cấm nhập hàng Tàu, tịch thu đồ lậu thì ai còn bán, lấy đâu ra hàng mà bán? Còn người tiêu thụ chỉ cần bộ y tế thông cáo, phân tích sự độc hại chết người, thì còn ai dám dùng đồ Tàu? Vả lại hàng cấm thì sẽ hiếm, sẽ đắt giá, còn ai thèm mua?



Như vậy việc thoát Tàu là trách nhiệm của đảng CS VN, tự chui đầu vào vì tham ghế, tham ăn, thì phải tự rút đầu ra! Nếu không tự rút ra được thì phải nhờ đến dân, trao lại quyền làm chủ đất nước cho dân, rồi khăn gói quả mướp cùng bầu đoàn thê tử đi tìm một chỗ khác mà ẩn thân, mà tự hưởng những của cải đã thu nhặt được cho thỏa thích, việc nước đã có dân và những người hội đủ tài đức sẽ gánh vác.





III. Thoát tàu bằng cách nào?




Tự chui vào ngõ nào thì tự thoát ra lối ấy, đó là cách thoát, và trách nhiệm thoát Tàu của đảng CS VN. Đảng tự quyền, độc quyền, lạm quyền, chiếm hết quyền của người dân, tự nhận làm Hán nô, nhất nhất mọi việc đều làm theo lệnh của Tàu nên hại nước, hại dân, rước giặc vào nhà, vậy thoát Tàu là đảng phải tự thoát ra khỏi vòng kềm kẹp của nó bằng mọi cách có thể: Đang nắm quyền cai trị đất nước VN là miếng mồi ngon nó nhắm, thì đảng CSVN hãy nhả miếng mồi đó ra, từ chối vai trò nắm quyền làm chủ đất nước, thì sẽ không phải giao nước cho Tàu. Những ký kết đã làm, nếu kẻ ký không còn hay không còn nắm quyền thì đâu phải trả. Nhất là kẻ cho vay với dụng ý xấu xa là muốn kẻ vay phải thế chấp tài sản, cửa nhà để siết nợ, nay không còn chủ quyền trên căn nhà thì đâu có thể giao nhà trả nợ nữa.



Vì thế nhiều người đã khuyên can đảng CS phải tự tuyên bố giải tán, trả lại quyền làm chủ đất nước cho người dân, rồi dân sẽ bầu chính phủ mới, là xong. Luật pháp quốc tế không bắt buộc chính quyền sau phải thừa kế những bản hiệp định, cam kết của chính quyền trước, đặc biệt là những ký kết có liên quan đến lãnh thổ, lãnh hải, tài nguyên thiên nhiên, và cả những món nợ riêng của cái chính quyền đã không còn tồn tại, nhất là những ký kết lại còn mang tính chất bất công, ép chế, phạm vào quyền độc lập, tự quyết của quốc gia mới! Chỉ cần đảng CSVN không còn, thì chẳng thằng Tàu nào có thể đòi được một mảnh đất, một món nợ nào của dân tộc VN. Nhược bằng không thể tự giải tán ngay, thì hãy từ từ gỡ từng mối cột do mình đã tự tạo:



- Trả tự do ngay cho tất cả những tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, là những nhà ái quốc, chống xâm lăng của dân tộc VN.



- Đưa ngay ra tòa án Quốc tế hồ sơ lý lịch nguồn gốc các đảo Hoàng Sa, Trường Sa, và những bằng chứng sự xâm nhập lãnh thổ, bắt giết ngư dân của tên giang hồ Tàu Cộng, như người dân yêu cầu, và Quốc Tế ủng hộ.



- Để cho dân tự do biểu tình chống Tàu xâm lược, giữ gìn và bảo vệ an ninh trật tự cho họ.



- Cấm nhập hàng hóa độc hại của Tàu bằng hàng rào quan thuế, kiểm định phẩm chất hàng hóa như các nước vẫn làm, và tuyên truyền cho dân tránh dùng hàng Tàu, nhất là khi nó đang xâm chiếm nước ta. Không có người mua thì sẽ không còn kẻ bán, hay ngược lại bán hàng có kiểm soát, giá không thấp vì có thuế, hẳn chẳng ai mua sản phẩm của kẻ thù.



- Ngưng giao cho Tàu các gói thầu, bằng cách kêu gọi các nước khác đầu tư, và kiểm soát chặt chẽ việc thực hiện các hợp đồng đã ký với Tàu, về chất lượng và thời gian.



- Không đi đêm, không khom lưng cúi đầu, sẵn sàng bỏ 16 chữ vàng giả và 4 tốt giả của Tàu ban cho CSVN.



- Bắt tay thực lòng và chặt chẽ với Hoa Kỳ và các nước Âu Châu, Úc, Nhật, Nam Hàn, Philippine… để họ giúp giữ nước và phát triển nước theo chiều hướng tốt đẹp, nhờ Công pháp Quốc tế mà ngăn cản bọn thực dân đỏ Tàu Cộng đang nhắm thôn tính nước ta.



- Sau hết, trả lại quyền tự do dân chủ, nhân quyền cho người dân, bỏ quyền lợi riêng của bè phái để đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên hết, rồi đứng sau dân để giữ nước. Những quan hệ với Tàu để dân và chính quyền sau lo. Nếu không còn thì giờ và sức lực, thì chỉ có cách đơn gọn là tuyên bố giải thể đảng CS, như đã trình bày trên.



Tóm lại, việc thoát Tàu chỉ có CSVN phải tự lo, giống như “con thú ăn thịt nhỏ” đang giữ miếng mồi ngon, nên “con thú ăn thịt lớn” mới tấn công để dành mồi, muốn không bị tấn công thì con thú nhỏ phải rời miếng mồi ra và thoát đi, bên cạnh là sự hỗ trợ của người dân và cả thế giới đang dan tay cứu giúp. Đường đi đã vạch sẵn, chỉ còn vấn đề là đảng CS có thực hành không, nếu không thì dân sẽ có cách, vì ngày tàn của CS đã đến, nếu khôn thì chọn cách tàn êm ái, để tập đoàn CS và thân nhân khỏi phải trải qua một cuộc thanh tẩy kinh hoàng của cả ý trời và lòng dân! Nên nhớ rằng còn người Việt yêu nước thì còn nước Việt, và đất nước VN trời đã dành cho người dân VN, không kẻ nào thay đổi được mệnh trời, dù là quỷ hỏa ngục có dậy mà phá! Nên nhớ dân Việt Nam sẽ chỉ chống tàu chứ không phải thoát Tàu như CSVN!



Lời cuối, chúng tôi yêu cầu các nhà trí thức, giáo sư, nhân sĩ có liên đới hay e sợ CS, hãy thôi cái việc vác ô vác lều đi hội thảo với những phát biểu ầu ơ, chỉ làm hại dân và mất nước! Cái tội ấy, các vị sẽ lãnh hậu quả chứ không phải chuyện chơi trong lúc dầu sôi lửa bỏng này đâu! Nếu quý vị thật lòng yêu nước thương nòi thì hãy tra tay vào gánh trách nhiệm cùng đưa đẩy con thuyền đất nước vượt gian nguy. Nếu chỉ đóng góp bằng tư tưởng, bằng lời thì cũng tốt, nhưng hãy nói bằng những lời chân thực. Nếu cảm thấy mở miệng nói mà còn bị mắc cái nút chai thì thà thôi đừng nói, sẽ đỡ trách nhiệm với lương tâm và với dân nước. Chúng tôi cũng đủ cảm thông để biết rằng “cái nút chai” mà quý vị đang vướng, đó là chút quyền vị hay sự lo ngại cho việc an toàn của các vị, khiến các vị không mạnh miệng được, cũng không sao! Nhưng muốn làm người hướng đạo, định một hướng đi cho người khác lại định sai, thì làm sao mà đi tới đích? Kẻ có tội lại bảo là không, kẻ vô tội và không có khả năng vì bị nắm đầu là dân, thì lại giao trách nhiệm thoát Tàu! Thật là điều phi lý và trái với lương tâm đấy, thưa quý vị!



“mò không ra lối, đi mười đời không tới nơi”, mong các vị cảm phiền vì nói sự thật hay gây mất lòng!



10/6/2014

Nhóm Nhà Giáo Miền Nam


Cách Mạng 30: Kiêu Binh Của Chế Độ CS




2 Nói đến Cách mạng 30 sau 30-4-75 là ai cũng phải liên tưởng đến những toán người, đủ mọi thành phần,mặt mày hớn hở, huyênh hoang mang băng ba sa đỏ, tay cầm súng AK của VC hoặc M16 hoặc Carbine của những Anh em Quân Đội VNCH của chế độ củ bỏ lại sau ngày Saigon sụp đổ, họ là những người tư lâu không hiểu biết nhiều về CS, bị mê hoặc về thiên đàng mù của CS, họ là những người ăn cơm quốc gia thờ ma CS, làm lợi cho CS, gây nhiều xáo trôn cho chế độ VNCH trước dây, họ cũng thuộc thành phần a dua, theo vai ăn bã mía, theo đám ăn tàn, ngoài ra họ cũng thuộc thành phần bất hảo lợi dụng cơ hội để trả thù cá nhân, có thể nói ho là những nhóm kiêu binh của chế độ CS, trông như những ông trời con, coi trời bằng vung khiến ai nhìn thấy họ cũng phải khiếp sợ.

Họ ngồi trên xe hơi, bắn súng lung tung, vô tội vạ, chạy đầy trên đường phố trong ngày 30-4,tới nhửng hang cùng ngõ hẻm với mục đích duy trì an ninh trật tự trong buổi giao thời, nhưng thực ra cũng lợi dụng cơ hội tìm những đối tượng để trả thù cá nhân mà đây là cơ may duy nhất để họ đạt thành ý nguyện.

Những toán người này sau khi thỏa mãn đón mừng và hơp tác với CS để mong sẽ được CS ban ơn hoặc tưởng thưởng cho những quyền lợi gì đó sau này, nhưng sau khi họ nhận thấy CS đã lộ nguyên hình bản chất của Chề độ CS và bỏ rơi họ thì họ chính là những thành phần bất mãn hận thù với CS nhiều nhất.

Thật vậy, trong tình hình rối ren trước 30-4-75, Ngành Cảnh Sát Đặc Biệt thuộc Chế độ VNCH đã có kế hoạch chỉ định nơi cư trú những thành phần bất hảo, những tên trùm du đãng khét tiếng cư ngụ tại mỗi đia phương và liên tục theo dõi cùng kiểm soát họ về mọi hành vi di chuyển và hoạt động của chúng vì một khi có biến động, chính thành phần này sẽ gây nên những xáo trộn và bất an nhiều nhất trong xã hột. Nhưng bọn CS sau 30-4 lại lợi dung cả đám người này để duy trì an ninh và ổn định xã hôi trong ngày đầu chúng cưỡng chiếm được Miền Nam VN mới ngược đời và nguy hiểm chứ, do đó đã xẩy ra những điều không may dẫn đến những chết chóc oan ức và vô lý vì tư thù cá nhân.

Chuyện kể có 1 Anh ủy viên An Ninh Khóm Phường Đồng Khánh Quận 5 Saion thuộc Vùng Chợ Lớn của chế độ VNCH trước đây, đã bị đám người đeo băng ba sa đỏ dến tận nhà bắt dẫn đến trườc Tòa An Nhận Dân đã được chúng thiết lập sẵn trước cửa Bưu diện Quận 5 Saigon- Chợ Lớn để xét xử vì họ gán cho anh ta nhãn hiệu thuộc thành phần ác ôn côn đồ, đã gây nhiều nợ máu với nhân dân, với cách mạng. Trong số người kể tội ác của anh viên An Ninh này, có một thanh niên thương phế binh cụt một chân, anh ta kể vì viên An Ninh khóm này mà anh ta đã bị tàn phế suốt đời như ngày hôm nay và còn tố thêm anh viên An Ninh Khóm đủ mọi thứ tộì ác do hắn bịa ra. Hỏi ra mới biết anh ta thuộc thành phần trốn quân dịch lâu năm và đã bị viên An Ninh Khóm bắt đi lính theo lệnh cấp trên khi anh ta còn làm việc, anh chàng trốn quân dịch sau khi mãn khóa thụ huấn Quân sự nơi quân trường Quang Trung, Thủ Đức, hắn được điều động ra chiến trường chiến đấu chống lại CS xâm lược, nhưng không may hắn bị trọng thương nên phải cưa đi một chân,sau đó hắn được giải ngủ về nhà làm dân sự hưởng lương thương phế binh bậc 1 /100%, nhưng lúc nào hắn cũng luôn ôm ấp mối hận trong lòng với viên An Ninh Khóm không bao giờ quên. Do đó khi có cơ hội là hắn ra tay phục hận liền, chính hắn là người Trưởng toán ba sa Đỏ, chỉ huy đồng bọn đến tận nhà bắt viên An Ninh Khóm và cũng là người đầu tiên kể về tội ác viên An Ninh này được sự hỗ trợ của một nhóm người thuộc phe hắn phụ họa,giơ tay la lối om sòm “ hãy giết hắn! hãy giết hắn”, khiến viên An Ninh Khóm lạnh mình, sợ toát mồ hôi và nghĩ rằng khó thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Trong khi cán ngố CS hiện diện còn đang phân vân chưa biết phải quyết định ra làm sao thì có một lão niên, ăn mặc chỉnh tề, tướng người đạo mạo, giơ tay có ý kiến và lên phát biểu mạnh mẽ bênh vực cho viên An Ninh Khóm bất hạnh, ông ta viện dẫn nhiều lý do chính đáng về anh An Ninh Khóm này là một ngưới tốt bụng trong khóm, thường xuyên gíúp đỡ mọi người khi có hữu sự, anh ta chỉ là người thi hành nhiệm vụ là do cấp trên giao phó chứ không có gây nên nhiều tội ác như anh thương phế binh đã tố cáo không đúng sự thật đồng thỡi viên An Ninh cũng được đa số nhân dân hiện diện đồng thanh giơ tay ủng hộ xin Cách mạng khoan hồng, tha tôi cho hắn và còn yêu cầu CM không nên xử oan ức một người vô tội đâu đến nỗi phải bị xử tội chết như vậy. Tên Cán bộ CS thấy đa số nhân dân yêu cầu có lý, bèn tha tội cho viên An Ninh Khóm và trả tư do cho hắn về nhà.

Sau khi được trả tự do, viên An Ninh Khóm hoảng hồn thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, vì dù sao trong số người ghét cũng co đa số người thương, nhưng có lẽ số mạng anh chưa hết mà anh vẫn còn phải nặng nợ trên thế gian này thì đúng hơn nên anh mới có được hưởng diễm phúc quá may mắn như vậy. Anh thơ thẩn dảo bước, uể oải,lầm lũi về nhà như là một kẻ mất hồn và phải mất một thời gian dài mới ổn định lại được tâm thần để có thể tiếp tuc cuộc sống, sinh hoạt bình thường trở lại trong buổi giao thời khó khăn. Bây gìơ mỗi lần anh ta nhắc lại chuyện cũ, anh ta cứ tưởng như là một giấc mơ và không bao giờ quên được cơn ác mộng luôn luôn ấp ủ trong lòng đã bất ngờ xẩy ra trong khoảng đời bất hạnh của anh.

Đây cũng chỉ là một trong muôn vàn trưòng hợp khác đã gây nên tang tóc, chết oan uổng đối với những sinh mạng của ngưòi dân vô tội trong sách lược trả thù của CS và cũng là cơ hội ngàn năm một thuở đối với những kẻ có cơ hội trả được tư thù cá nhân trên khắp Miền Nam yêu dấu sau CS đã cưỡng chiếm được toàn bộ Miền Nam VN. Thật đúng là một cuộc đổi đời khủng khiếp không hơn không kém

Bùi Phú/TACOMA

 http://baotoquoc.com/2014/06/11/cach-mang-30-kieu-binh-cua-che-do-cs-bui-phu/

Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Hòa

Bài thơ của một thi nhân Miền Bắc

image
Cảm Tạ Miền  Nam
 
Đã từ lâu, tôi có điều muốn nói
Với Miền  Nam , miền đất mới thân quen
Một lời cảm ơn tha thiết chân tình
Của Miền Bắc, xứ ngàn năm văn vật.
 
image

Tôi còn nhớ sau cái ngày "thống nhất"
Tôi đã vào một xứ sở thần tiên
Nếp sống
văn minh, dân khí dịu hiền
Cơm áo
no lành, con người hạnh phúc.
 
image

Tôi đã ngạc nhiên với lòng thán phục
Mở mắt to nhìn nửa nước anh em
Mà đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền
Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống.
 
image

Trước mắt tôi, một Miền  Nam  sinh động
Đất nước con người dân chủ tự do
Tôi đã khóc ròng đứng giữa thủ đô
Giận đảng giận đoàn bao năm phỉnh gạt.
 
image

Sinh ra lớn lên sau bức màn sắt
Tôi chẳng biết gì ngoài bác, đảng "kính yêu"
Xã hội
sơ khai, tẩy não, một chiều
Con người nói năng như là
chim vẹt.
 
image 

Mở miệng ra là: "Nhờ ơn bác đảng
Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh
Đuốc soi đường chủ nghĩa Mac Lenin
Tiến nhanh tiến mạnh lên thiên đường vô sản."
 
image

Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng
Xã hội thụt lùi
người kéo thay trâu
Cuộc sống xuống thang tính bằng tem phiếu
Nhân phẩm con người chẳng khác bèo dâu.
 


Cảm tạ Miền  Nam  phá màn u tối
Để tôi được nhìn ánh sáng văn minh
Biết được nhân quyền, tự do dân chủ
Mà đảng từ lâu bưng bít dân mình.
 
image

Cảm tạ Miền  Nam  khai đường chỉ lối
Đưa tôi trở về tổ quốc thiêng liêng
Của Hùng Vương, quốc tổ giống Rồng Tiên
Chớ không là Cac Mac và Le nin ngoại tộc.
 
image

Cảm tạ Miền nam mở lòng khai sáng
Đưa tôi hội nhập cùng thế giới năm châu
Mà trước đây tôi có biết gì đâu
Ngoài Trung quốc và Liên xô đại vĩ
 
image

Cảm tạ Miền  Nam  đã một thời làm chiến sĩ
Chống lại Cộng nô cuồng vọng xâm lăng
Hầu giúp cả nước thoát bầy ác quỷ
Dù không thành công cũng đã thành nhân.
 
Phan Huy---
Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Hòa
Một số người trong nước cũng như người Việt hải ngoại cho rằng không nên vực dậy "xác chết" có tên Việt Nam Cộng Hòa.

Tuy nhiên, lịch sử là nguồn cội của bất kỳ dân tộc nào. Lịch sử là khoa học và tính Người được thể hiện cao nhất từ đó. Bất kỳ một giai tầng nào hay một bậc vua chúa hoặc một nhà độc tài nào đi nữa, cũng không thể nào trốn được lịch sử. Lịch sử là Con Người.

Lịch sử dù đau thương như VNCH đã để mất Hoàng Sa, hay đáng tủi hổ như công hàm 1958 của VNDCCH và hội nghị Thành Đô của CHXHCNVN cùng nhiều biến cố sự kiện quan trọng khác không thể không nhắc lại.

Nhắc lại để hiểu rõ hơn và để cho thế hệ con cháu hôm nay, ngày mai nghiền ngẫm, dọn mình cho một thời đại mới - đang bắt đầu ló dạng. Tôi không biết mình có mơ mộng hão huyền trong tình thế của nước CHXHCNVN hôm nay không, nhưng trong tâm hồn tôi, từ lâu, tôi muốn nói: Cám ơn Việt Nam Cộng Hòa - Nhà Nước mà ở đó, làm cho tôi "Trích Lục Bộ Khai Sanh" [*].

Sài Gòn - nơi tôi được sinh ra, lớn lên, chứng kiến một gócnhỏ nhoi những trầm luân của số phận dân tộc Việt Nam.

Dù VNCH tồn tại ngắn ngủi, nhưng tôi không sao quên được cuộc sống chan hòa nhân ái của tuổi hoa niên, dù ngay trong những ngày chiến tranh lửa khói.

Hôm nay, bỗng nhiên trong tôi bật ra lời thành tâm này. Tôi viết với nỗi xúc động rưng rưng trên khóe mắt, khi xem lại hình ảnh những tử sĩ đã ngã xuống tại Hoàng Sa - Trường Sa ngày xưa.

Thay mặt gia đình

Như đã viết rải rác trong nhiều bài trước đây, tôi sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, trong một gia đình trung lưu với việc làm ăn phát đạt, dần dẫn đến giàu có hơn.

Thật ra, sau này tôi mới biết ba tôi là "Việt Cộng nằm vùng", do đó có thể nói, gia đình tôi là gia đình "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản". Cách đây vài chục năm, khi nghe câu này, tôi khá giận dữ và cảm thấy bị sỉ nhục. Cảm giác đó dễ hiểu bởi sự thật chưa được phơi bày như sau này.

Tuy nhiên, cũng nhờ đó mà tôi tự tìm tòi. Tôi nghĩ, không có cách gì thuyết phục nhất cho mỗi người, nếu như tự thân mình không chủ động tìm hiểu và can đảm nhìn thẳng vào Sự Thật. Nhìn một cách thẳng thắn, không hề né tránh là điều chưa bao giờ dễ dàng, cho bất kỳ ai, cho bất kỳ điều gì, không riêng lãnh vực chính trị.

Ít nhất, cho đến nay, tôi có thể nói, tôi đã nhìn thẳng vào Sự Thật mà tôi biết, tôi tin một cách có căn cứ.

Từ cảm giác giận dữ, dần dần tôi chuyển qua cảm giác nhục nhã. Nhục nhã vì sự vong ân bội nghĩa của gia đình mình đối với Quốc Gia mà từ đó gia đình tôi làm ăn khá giả một cách chân chính, còn bản thân tôi lớn lên từ đó.

Tôi không có ý định chạy tội cho ba tôi hay những người thân khác. Suy cho cùng, gia đình tôi vừa là đồng phạm, vừa là nạn nhân của cộngsản. Đó là sự thật. Ba tôi chưa bao giờ giết bất kỳ một ai.

Ba tôi đã chết dưới tay người cộng sản. Tôi có căm thù không? Có. Có muốn báo thù không? Đã từng. Điều mỉa mai, ba tôi chết không phải vì người cộng sản trả oán hay trù dập mà cái chết của ba tôi đến từ sự "ân sủng" dành cho ông - một người chưa bao giờ cầm một đồng tiền bất chính nào, cũng như chưa bao giờ nhận bất kỳ sự "ban ơn" nào từ người cộng sản. Một cái chết khá đặc biệt trong muôn vàn cái chết, do người cộng sản gây ra. Có thể đó là một niềm an ủi cho tôi. Cũng có thể đó là một ơn huệ của Ơn Trên, đã sắp đặt cho ba tôi một cái chết không hề nhơ nhuốc mà nhuốm màu thê lương trong một con người thơ ngây và chơn chất. Nhưng đó là câu chuyện quá vãng của gần 20 năm về trước, không phải những gì tôi muốn viết hôm nay.

Tôi có ba người chú ruột đều được "phong liệt sĩ". Cả ba người đều chết thời Pháp. Bà nội tôi được "tặng" "bà mẹ Việt Nam anh hùng". Tôi có hai người cậu ruột, trốn ngoại tôi để đi tập kết năm 1954. Hai người cậu ruột khác lại làm trong chế độ VNCH. Hai người cậu này đều có chức phận vào thời bấy giờ. Tôi có một người chị ruột làm trong nhà thương và "thân cộng" lúc đó. Một người anh ruột là sĩ quan thuộc quân lực VNCH (nhưng thật ra là VC nằm vùng), một người anh ruột khác là hạ sĩ quan cũng thuộc quân lực VNCH (thuần túy là lính, không quan tâm và tham gia vào chính trị, cũng như không phải VC nằm vùng). Tôi có vài người anh, chị ruột nữa, họ là dạng "cách mạng 30/4". Một số bà con thân thuộc nội ngoại khác, người thì ở trong "khu", người lại chống Cộng triệt để. Vài người khác, người thì là quân nhân, người nữa lại là công chức của VNCH v.v...

Hồi trước 1975, đa số gia đình đều đông con. Ít thì ba, bốn; nhiều thì chín, mười. Có gia đình lên đến mười hai - mười bốn người con, đều bình thường trong nếp sống lúc bấy giờ. Một đời sống sung túc, hầu hết gia đình khá giả, đều giống nhau suy nghĩ: nhiều con là phúc lộc Trời cho. Chế độ VNCH cũng không có việc "sinh đẻ có kế hoạch". Mắn đẻ lại là điều tốt mà phụ nữ thời xưa luôn tự hào. Cuộc sống dung dị như thế. Không chỉ riêng những gia đình giàu có mà có thể nói hầu hết đều tương tự như vậy.

Dông dài như thế, để nói rằng giòng tộc nội ngoại của tôi khá phức tạp. Giá như...

Vâng, chính cái "giá như" nó đã làm hầu hết giòng tộc, anh chị em đại gia đình tôi "tan đàn xẻ nghé" từ dạo ấy. Dạo mà "rầm rập bước chân ta đi rung chuyển đường phố Sài Gòn" với ngày 30/4/1975 (!)

Một giòng tộc như thế mà nói đến "đoàn kết" (như CSVN đang kêu gọi) thì quả là... hài kịch.

Ba tôi và anh chị tôi đã từng đi tù dưới chế độ VNCH. Ba tôi ra tù sớm, chị tôi thì được tha bổng sau vài tuần tạm giam, vì không đủ chứng cớ kết tội. Riêng anh tôi nhận án "20 năm khổ sai" và bị đày đi Côn Đảo cho đến (tất nhiên) 1975.

Điều tôi cám ơn Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa thật giản dị:

- Ngày ba tôi ra tù, ông vẫn mạnh khỏe. Về đến nhà chỉ một tuần sau là ông có thể bắt tay trở lại công việc làm ăn.

- Suốt thời gian ba và anh chị tôi bị điều tra cho đến lúc kết án chính thức, gia đình tôi (những người không liên quan) không hề bị săn đuổi, bắt bớ vô pháp, hành hung, xách nhiễu v.v... Má tôi đã gánh vác mọi việc làm ăn vào lúc đó. Chúng tôi vẫn đi học bình thường và sống trong môi trường không hề bị kỳ thị của bất kỳ thầy cô hay bạn bè nào. Hàng xóm láng giềng cũng không vì thế mà ghẻ lạnh, hắt hủi hay tiếp tay như kiểu bây giờ mà người ta gọi là "đấu tố thời đại mới".

- Anh tôi - người ở tù Côn Đảo, ngày trở về đất liền vẫn mạnh khỏe, dù ốm o đen đúa, nhưng không hề mang thương tật gì cả.[**]

Cá nhân tôi

Tôi cám ơn Việt Nam Cộng Hòa, không chỉ vì tôi được sống trong một xã hội - có thể chưa phải là tốt đẹp nhất - nhưng tốt đẹp hơn chế độ cộng sản 39 năm qua, mà tôi còn biết ơn vì tôi đã hấp thụ được nền giáo dục, có thể nói, cho đến nay 39 năm, dù VNCH không còn, dù CHXHCNVN cố gắng "cải cách" giáo dục nhiều lần rất tốn kém nhưng không hề mang lại chút tiến bộ nào khả dĩ. Và nói cho công bằng, giáo dục hiện nay tính về chất lượng, vẫn không thể nào đạt được như trước 1975 của miền Nam.

Nền giáo dục trước 1975 mà tôi hấp thụ, dù ngắn ngủi, nó thật sự là nền giáo dục nhân bản và khai phóng. Trung thực và hiền lương. Ganh đua nhưng không đố kỵ. Biết phẫn nộ nhưng không tàn ác. Đặc biệt nền giáo dục đó giúp cho hầu hết học trò luôn biết dừng lại đúng lúc trước cái sai với nỗi xấu hổ và tính liêm sỉ - tựa như "hàng rào nhân cách" được kiểm soát kịp thời.

Chính xác hơn, tôi cám ơn Thầy - Cô của tôi, có lẽ bây giờ hầu hết đã qua đời, nếu còn sống chắc cũng đã nghễnh ngãng hay quá già yếu.

Tôi biết ơn các Giáo sư [***]. Tôi muốn nói rõ: Tôi không hề có danh vị, bằng cấp gì cả.

Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi, vì nhiều độc giả thương mến (có lẽ qua những bài viết), họ ngỡ tôi là: giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, nhà văn, nhà giáo v.v... nhưng tôi thưa thật, tôi chỉ là một người "tay ngang" trong viết lách. Qua từng bài viết, tôi rút ra kinh nghiệm. Đặc biệt, tôi luôn cố gắng viết cẩn trọng và khách quan nhất để thuyết phục độc giả. Tính cách này, tôi đã học từ Thầy - Cô tôi, ngày xưa. Dù môn Văn Chương ngày ấy, tôi luôn nhận điểm thấp tệ.

Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi cũng vì, sau 1975, cả nước rơi vào đói kém, làm cho "tính người" trong xã hội cũng mai một dần và tôi không là ngoại lệ. Thảm trạng xã hội lúc đó biến tôi trở nên chai lỳ, mất cảm xúc và lạnh lùng. Đặc biệt "chữ nghĩa" hầu như trôi sạch hết cùng những "tem phiếu", "xếp sổ mua gạo", chầu chực "mua nhu yếu phẩm" v.v... ngày xưa.

Về sau này, khi cuộc sống đỡ hơn, tôi có thời gian hơn cùng với thời cuộc đảo điên, dần dần, tôi cảm nhận tôi "trầm mình" trong nỗi đau của bản thân, gia đình, từ đó tôi mới thấu hiểu những điều ngày xưa tôi học và tôi giật mình vì sự lãng quên đáng trách đó.

Tôi tìm lại được "tính Người" mà bấy lâu nay tôi đánh mất.

Một lần nữa, tôi cám ơn Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa và các Thầy - Cô của ngày xưa.

Nguyễn Ngọc Già

danlambaovn.blogspot.com

______________________________________

Chú thích:

[*] Vì những năm loạn lạc, đặc biệt tết Mậu Thân, nhiều nơi cháy nhà và thất lạc giấy tờ. Sau khi tạm bình yên, má tôi đã ra Tòa Hành Chánh Quận 3 thời bấy giờ để làm "Trích Lục Bộ Khai Sanh" cho tôi.

[**] Tôi nhớ khoảng đến cả tháng sau (tức đâu khoảng cuối tháng 5/1975) anh tôi mới về tới SG, nhưng chưa được về nhà ngay mà ở đâu đó (lâu quá rồi tôi không còn nhớ địa điểm, hình như lúc đó ở tại một trường họcnào đó thì phải?) đợi thẩm vấn điều tra từ "chính quyền cách mạng lâm thời" lúc bấy giờ, đâu hết cả hai tuần nữa mới được về nhà. Tôi nhớ lúc đó, tôi hỏi anh tôi rất ngây ngô: Ủa! Sao hơn cả tháng trời anh mới về nhà? Anh tôi cười và im lặng không nói. Mãi về sau, tôi mới lò mò tìm hiểu, thì ra, dù là "phe mình", nhưng bản chất người cộng sản là "bản chất Tào Tháo". Họ có tin ai bao giờ đâu! Họ giữ lại tất cả tù chính trị để điều tra xem thử có phải là gián điệp (các loại) được cài lại hay không (để tính chuyện lâu dài).

[***] Trước 1975, từ đệ thất (nghĩa là lớp 6 bây giờ), Thầy - Cô được gọi là Giáo Sư - một cách gọi trân trọng, không phải học hàm như bây giờ nhiều người biết.


Nguyễn Ngọc Già (Danlambao)

---------
 

Bài Xem Nhiều