We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 25 June 2014

Kêu gọi Đã gần 40 năm: Việt Nam hãy sẵn sàng làm cuộc tổng nổi dậy để diệt cộng cúu nước.

 Biển, Đảo nào của Ta, chủ quyền nào không thay đổi?


image
Vào chiều ngày 18-6-14,  tại Hà Nội có một cuộc hội, gọi là họp cấp cao, giữa Việt Nam và Trung cộng. Sau khi đứng nghe Dương khiết Trì, xác định lại lập trường của Trung cộng tại biển đông là không thay dổi và cũng không có ý định thay đổi tiến trình hợp tác song phương toàn diện với đảng và nhà nước Việt cộng. Diễn viên từ phía Việt cộng là Nguyễn phú Trọng, một lão già đầu bạc trắng, mặt xanh như tàu lá, phát biểu như sau:



-                     Chúng tôi đã nghe và hiểu rõ “chủ trương của Trung quốc về biển  đảo là không thay đồi”  đã nghe biết  “Trung quốc khẳng định coi trọng và chưa bao giờ thay đồi phương châm hữu nghị trong quan hệ với Việt Nam”... Chúng tôi cũng thế ” Khẳng định lập trường về chủ quyền của Việt Nam với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và trên biển đông là không thay đổi  và không thể thay đổi.” ( VNExpress)



-                     Thế nghĩa là gì? Người hỏi lớn tiếng.



-                     Phát đúng qúa, cương quyết qúa, dứt khoát quá!  Phía ta có kẻ nói thầm trong cổ.



Mới nghe qua, nhiều người cho rằng lời tuyên bố của Nguyễn phú Trọng là đanh thép. Là cương quyết, là dứt khoát bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên Hoàng Sa và Trường Sa. Và dĩ nhiên, hơn 700 tờ báo đảng và các cơ quan truyền thông, truyền hình của nhà nước CS không bỏ lỡ cơ hội để thi nhau thổi phồng lên làm cho người dân Việt Nam hiểu lầm là như thế.



Trong thực tế, không phải như vậy, và ý của Nguyễn  phú Trọng đại diện cho hơn 3 triệu đảng viên Việt cộng cũng không phải là như  thế. Trái lại, đó là một câu tuyên bố tồi tệ và rất bi đát. Nó là di căn, là sự công nhận, là sự nhắc lại cái chủ quyền mà công hàm của Phạm văn Đồng đã “ghi nhận và tán thành bản công bố của Trung quốc”  lúc trước. Nó không hề mang ý nghĩa là đanh thép là dứt khoát, báo cho Dương khìết Trì biết Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt nam. Trái lại, Nó muốn nói toạc ra là: Văn bản của Phạm thủ trưởng còn đây, ông ấy viết ra sao thì nay cũng không có gì thay đổi  và không thể thay đổi. Với lời minh xác công khai trước mặt Dương khiết Trì, Trung cộng thì nâng ly hoan hỉ và đưa thêm dàn khoan vào vùng biển đông. Phần Nguyễn phú Trọng có quyền tin tưởng vào sự ổn dịnh cho cái ghế của y thêm một thời gian nữa. Nhưng về phía Việt Nam, tôi cho rằng, Việt Nam coi như đã mất hẳn Trường Sa, Hoàng Sa vào tay Trung cộng rồi, không còn cứu gỡ được nữa. Tại sao lại như thế?



Rất đơn giản. Bởi vì trước mặt của Nguyễn phú Trọng và Dương khiết Trì, một bên đại diện cho Trung cộng, một bên đại diện cho đảng cộng sản VN ( Xin lỗi qúy độc giả, tôi rất đau lòng khi phải viết chữ Việt Nam sau cái từ Cộng Sản, nên xin qúy dộc giả thông cảm cho tôi dùng hai chữ Việt cộng để gọi tập thể này cho ngắn gọn và bao hàm đúng cái ý nghĩa của chúng đại điện) là hai bản văn chính làm nền cho mọi thương nghị giữa đôi bên là:



a.       Một là của Chu ân Lai đề ngày 4 tháng 9-1958 với nội dung chính là công bố chủ quyền của TC trên biển và trên đảo (Declaration on China’s Territorial Sea) như sau: “ Bề rộng của lãnh hải Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa sẽ là 12 hải lý và áp dụng tương tự đối với Đài Loan và các đảo chung quanh quần đảo Bành Hổ, quần đảo Trung Sa (Tungsha), Quần đảo Tây Sa (Hsisha), quần đảo Chungsha, quần đảo Nam Sa (Nansha) và các đảo thuộc Trung Quốc”



b.      Hai là của Phạm văn Đồng đề ngày14 tháng 9-1958, chính thức công nhận chủ quyền của Trung cộng ở trên những quần đảo do Chu ân Lai ghi trong văn bản của họ bằng một câu văn ngắn gọn, đầy đủ, trọn nghĩa là:” ghi nhận và tán thành bản công bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa quyết định về hải phận 12 hải lý của trung Quốc”. Như thế là qúa đủ, qúa rõ ràng, bản văn của Phạm văn Đồng là văn bản chính thức hoá lời tuyên bố của Ung văn Khiêm trưóc đó là “căn cứ vào những tư liệu của Việt Nam và xét về mặt lịch sử, quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa là thuộc  về lãnh thổ Trung quốc”. Nghĩa là, PV Đồng đã thay mặt nhà nước VNDCCH công khai xác nhận chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về Trung cộng, không phải là của Việt Nam. Nói cách khác, nhà nước VNDCCH qua văn bản này đã tự từ bỏ chủ quyền của Việt Nam trên những phần lãnh thổ và lãnh hải này.



Xét về nguyên tắc, lời tuyên bố của Ung văn Khiêm và cái bản văn của Phạm văn Đồng  và của Chu ân Lai không tự nó tạo ra, hay ban cho Trung cộng có chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa theo tính pháo lý. Nó chỉ có khả năng chứng minh rõ ràng cho dân tộc Việt Nam biết đây là một tập đoàn bán nước (bè lũ bán nước, từ ngữ của họ) có chủ đích lợi nhuận của CS mà thôi. Song trong thực tế, Trung cộng đã cậy vào cái xác và dân số đông đảo và bản văn này, lấy thịt đè ngưòi và tạo ra thành phố Tam Sa ở trên hai quần đảo của Việt Nam. Từ đây, Trung cộng còn muốn biến những đảo hoang này thành những nơi có thể “có sự sống tự nhiên hay có lợi ích về kinh tế”, bằng cách đắp thêm đất, sửa chữa, xây dựng những cơ sở, để nó khả dĩ phù hợp với điều kiện của luật biển QT năm 1982 đã quy định cho các quần đảo,và đòi được đặc quyền kinh tế 200 hải lý tính từ bờ đất của Hoàng Sa và Trường Sa. Từ bài tính này, Trung cộng đưa đặt giàn khoan HĐ981 vào vùng biển của Hoàng Sa rồi vênh cổ lên tố ngược Việt Nam xâm phạm và quấy rối giàn khoan nằm trong lãnh hải của họ. Tại sao lại có chuyện nghịch lý này?



Trước hết, vì Đảo Lý sơn thuộc Quảng Ngãi và Hoàng Sa cách nhau khoảng 135 hải lý. Theo đó trong vùng tiếp giáp, Trung cộng muốn được chia hai, mỗi bên một nữa, vào khoảng 68-70 hải lý mỗi phía. Nếu tính bằng con số này, thì cái dàn HD981 của Trung cộng đặt trong vùng nước thuộc đặc khu kinh tế Hoàng Sa mà họ nhận là của họ, và Việt cộng cũng đã công nhận như thế vào ngày 14-9-1958 theo bản văn của Phạm văn Đồng. Kế đến, chừng nào cái công hàm của PVĐ chưa bị tiêu hủy, chưa bị vô hiệu hóa thì Trung cộng còn làm tới và Việt cộng không bao giờ dám kiện Trung cộng ra trước toà án quốc tế. Bởi lẽ, họ không thể đi kiện cái hậu quả do chính bản văn của mình đã viết ra. Nếu họ muốn đi kiện thì phải tìm cách tiêu hủy, vô hiệu hóa cái bản văn của PVD  trước đã.



Đó là những khó khăn nhà nước Việt cộng không thể bước qua và cũng chính là lý do tại sao tôi viết bài “ Việt Nam Cộng Hoà, một giải pháp cho Việt Nam- Biển Đông”. Trong đó, tôi cũng đã đề cập đến sự kiện cái dàn khoan HD 981 sẽ không nằm ở đó lẻ loi một mình. Nhưng sẽ còn nhiều cái khác đến tiép sức với nó và chúng sẽ cắm dàn khoan xuống lòng đất, lòng biển để xẻ thịt mẹ Việt Nam nữa.  Và nay, Nguyễn phú Trọng tựa vào hai bản văn ấy để xác định chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa là không thay đổi thì nó có  nghĩa là NPT dã xác nhận lại cái có của Trung cộng và cái không có chủ quyền của VN trên những vùng lãnh thổ, lãnh hải này. Chuyện như thế, có gì là đanh thép, phản kháng đâu?



Lẽ dĩ nhiên, tôi không cho rằng những kẻ lãnh đạo thuộc tập đoàn bán nước Việt cộng ở Hà Nội hôm nay không nhìn biết điều này, Trái lại, tôi cho rằng họ đã được học tập và quán triệt đường lối chủ  trương của Trung cộng không phải chỉ có ở trên biển đông, nhưng còn là ở trên đất liền của Việt Nam nữa. Chủ trương này không phải đến hôm nay mới có. Trái lại, nó đã có từ khi Hồ chí Minh ( Hồ tạp Chương) xuất hiện. Đây chính là cái nguyên nhân, là tai hoạ, là điạ ngục, là cái mồ Trung cộng muốn đào ra để chôn vùi Việt Nam. Tiếc rằng VC lại cho đó là 16 chữ vàng và 4 tốt, nên những thành phần lãnh đạo hôm nay chỉ là những kẻ nhai lại và tiếp tục công việc đào cho cái mồ ấy lớn rộng thêm ra mà thôi.  Bằng chứng là:



Với Trương tấn Sang, theo Vnexpress, Sang tuyên bố “Chủ quyền lãnh thổ quốc gia là bất khả xâm phạm”! Quả là cái miệng vô thường. Nói như con vẹt học nói như thế thì đứa trẻ lên năm cũng biết nói. Hỏi thừ xem, chủ quyền ấy là từ đâu đến đâu, bao gồm những vùng lãnh thổ và lãnh hải nào?  Nó có bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam không? Nếu có thì tại sao không nêu tên ra trong những tranh chấp? Nếu không thì tại sao và từ bao giờ? Ai, kẻ nào dám loại trừ hai vùng lãnh thổ và lãnh hải ấy ra khỏi chủ quyền của Việt Nam?  Nếu Hoàng Sa, Trường Sa bị loại ra khỏi chủ quyền của Việt Nam từ bản văn của PV Đồng theo lệnh của Hồ chí Minh thì những thành phần này sẽ bị xử trí ra sao? Liệu những tên phản quốc, bè lũ bán nưóc này có bị đưa ra xét sử vì câu tuyên bố “ lẫy lừng”  trên hay không? Hay đây chỉ là tiếng kêu của con vẹt học nói và không có hiểu biết gì?



Đến Nguyễn tấn Dũng cũng không một  điều gì khá hơn. Cũng theo VNexpress, một loại báo mạng khá nổi tiếng do Việt cộng điều hành, thì trong cuộc gặp Dương khiết Trì vào sáng ngày 18-6, sau khi nghe Dương khiết Trì bảo vệ lập trường của Trung cộng về biển dông, NT Dũng “ yêu cầu Trung quốc rút giàn khoan cùng tàu ra khỏi vùng biển của Việt Nam…” Quả thật, đây là câu nóí nghe ra đầy bóng bẩy, viễn vông và mạnh miệng hơn Trương tấn Sang. Tuy nhiên, thử hỏi xem. Vùng biển nào là vùng biển của Việt Nam mà Dũng định nghĩa? Vùng biển mà Dũng nói đến có bao gồm vùng biển thuộc Hoàng Sa và Trường Sa hay không?  Nếu có, tại sao Dũng không hề nhắc đên chữ Trường Sa và Hoàng Sa là của Việt Nam?  Nếu có, tại sao Dũng lại ra lệnh bắt và giam giữ, tù đày những người dân lên tiếng Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam?



Sở dĩ tôi phải nhắc lại câu hỏi này một lần nữa là vì như ở trên tôi đã viết. Đảo Lý Sơn của Quảng Ngãi cách Hoàng Sa vào khoảng 135 hải lý. Theo đó dựa theo luật biển QT vào năm 1982,  vùng tiếp giáp này có thể được phân chia ra làm hai, mỗi bên một nửa. Một nửa khoảng 68 hải lý thuộc đặc khu kinh thế của Lý Sơn. Một nửa khác cũng khoảng 68 hải lý thuộc đặc khu  kinh tế Hoàng Sa. Theo đó chúng ta sẽ có bài toán như sau:



1.      Trường hợp Hoàng Sa và Lý Sơn là của Việt Nam theo lịch sử và được công nhận trong Hội Nghị Quốc Tế tại san Francisco vào năm 1951 thì Trung cộng đã hoàn toàn sai trái khi đặt cái giàn khoan HD981 vào vùng biển của Việt Nam. Quốc tế không để yên và toàn dân Việt Nam sẽ lấy máu xương của mình để bảo vệ tiền đồ do cha ông để lại. Đây chính là việc làm mà quân dân Việt Nam Cộng Hoà đã làm khi Trung cộng lấn chiếm Trường Sa vàog năm 1974. Công cuộc chiến đấu tuy gặp thất bại, nhưng đó chính là danh tính của những anh hùng bảo vệ chủ quyền truyền đời và vĩnh viễn trên lãnh thổ và lãnh hải của dân tộc Việt Nam.



2.      Tuy nhiên, cái nhìn từ lịch sử và thực tế sinh hoạt cũng như theo hội nghị San Francisco bảo quản Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam đã bị tập đoàn Việt cộng bán nước làm cho thay đồi trái chiều bằng cái công hàm của Phạm văn Đồng ký theo lệnh của Hồ chí Minh vào ngày 14-9-1958. Bản văn này đã đưa ra một dấu mốc khác, hoàn toàn trái ngược với dòng lịch sử của Việt Nam và của hội nghị QT san Francisco. Cộng sản đã công nhận chủ quyền lãnh hải, lãnh thổ của Hoàng Sa và Trưòng Sa thuộc về Trung cộng. Từ cái văn bản này, tập đoàn cộng sản đã trở thành bè lũ bán nước. Họ không còn tư cách để tranh cãi với Trung cộng về chủ quyền trên Hoàng Sa và Truòng Sa nữa.



3.      Rồi từ cái văn bản này, nó trở thành bằng cớ cho một kẻ to bụng tham lam, muốn nuốt trửng cả biển đông, nên họ đã tự vẽ ra cái đuờng luỡi bò. Và từ đó, có thêm bằng chứng để chứng thực Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung cộng. Vì chính đối tác quan trọng nhất trong cuộc tranh chấp, nếu có, là Việt Nam cũng đã nhìn nhận như vậy.



4.      Bằng vào cái nhìn chia cắt này, Trung cộng tự ban cho mình có chủ quyền trên Hoàng Sa, nên có ý đòi vùng tiếp giáp giữa Lý Sơn và Hoàng Sa là 135 hải lý phải được chia ra làm hai, mỗi bên một nửa. Một khi vùng tiếp giáp được chia ra làm hai thì cái giàn khoan HĐ981 kia còn đặt sâu trong lòng đặc khu kinh tế thuộc phạm vi 68 hải lý của Hoàng Sa, nó không hề lấn qua vị trí của Lý Sơn, thuộc chủ quyền của Việt Nam, nên Việt Nam không  thể khiếu nại.



Theo đó, câu nói của Nguyễn tấn Dũng phải được hiểu là điều viễn vông, ấm ớ, và y cũng chẳng biết  vùng biển của Việt Nam là vùng nào, ở đâu. Nó trực thuộc Hoàng Sa của Việt Nam trước khi có công hàm của Phạm văn Đồng hay là sau đó? Nếu là trước 1958, thì y là kẻ thừa kế chính thức từ cái nhà nước VNDCCH do PVĐ để lại, Y phải biết xé bỏ cái công hàm kia đi rồi hãy yêu cầu. Trường hợp Y không dám xé bỏ cái công hàm kia đi thì nên im miệng đi thì hơn. Bởi lẽ, đây chính là cốt lõi của vấn đề và Trung cộng bắt nguồn từ cái văn bản ấy, họ đã chứng minh là có chủ quyền theo lịch sử và thực tế ở trên Hoàng Sa, Trường Sa. Đây cũng chính là điểm tựa để Trung cộng cương quyết duy trì chủ trương hội nghị song phương với các bên tranh chấp. Và cũng từ điểm cốt lõi này, họ đặt gian khoan HD981 trong vùng đặc khu kinh tế Hoàng Sa vì tự tin đó là phần lãnh hải của họ. Từ đó, họ có toàn quyền để bảo vệ nó, cũng như đem đến thêm những cái khác nữa..



Thế là ta mất nước rồi! Việt Nam còn nằm trong tay Việt cộng thì Hoàng Sa, Trường Sa sẽ phải nằm trong tay Trung cộng. Nằm vì những kẻ bán nước và nằm vì cứt trâu để lâu hóa bùn, sau này cũng chẳng có ai xét đến nữa. Trừ khi Trung cộng bị vỡ ra thành nhiều mảnh và bè lũ bán nước cũng không còn hiện diện trên đất Việt.



Từ đó, sẽ chẳng lạ gì khi Dương khiết Trì kinh lưọc đất bắc, Nguyễn phú Trọng, Trương tấn Sang Nguyễn tấn Dũng… và tập đoàn cộng sản bán nưóc không có một lời nào nhắc nhở cho DK Trì biết Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam theo lịch sử, thực tế quản lý và theo hội nghị ở San Francisco năm 1951. Trái lại, chỉ thấy quanh co, dối trá, mờ ám, thay nhau tựa vào hai bản văn này để lừa bịp người dân bằng những câu tuyên bố ỡm ờ, vớ vẩn  ” xác định lập trường về chủ quyền của Việt Nam với quần đảo Hoàng Sa, Trưòng Sa là không thay đổi và không thể thay đổi”.  Nghĩa là trươc đây PVD đã xác định như thế nào thì nay cũng không thay đổi và không thể thay đổi!  Nói toạc ra rằng, Nguyễn phú Trọng, Trương tấn Sang, Nguyễn tấn Dũng đã bám vào cái công hàm ấy để tái xác nhận chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung cộng, không phải là của Việt Nam để sống còn. ( nếu không sẽ bị loại ra ngoài cho những Hoàng Trung Hải, Uông chung Lưu, Phạm vũ Luận… thế chỗ.) Ngoài ra không có một tư duy, một lối thoát nào khác. Có chăng là một toan tính ỡm ờ để bịp lừa người dân mà thôi. Đó chính là cái bi đát của những kẻ bán nước, nhưng cũng là một thảm họa cho Việt Nam.



Đứng trước cơn quốc nạn hôm nay, tôi cho rằng, đã đến lúc tất cả mọi ngưòi Việt Nam yêu nước, từ vị trí cá nhân hay đứng chung trong các tổ chức dân sự, chính trị, nếu còn nghĩ đến tương lai sinh mệnh của đất nước Việt Nam, phải cùng nhau lên tiếng khẳng định rằng:



1.                 Chủ quyền về lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam bao gồm đất liền từ ài Nam quan đến mũi Cà Mau và các biển đảo ngoài khơi, bao gồm quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về dân tộc Việt Nam. Phần lãnh thổ, lãnh hải này không phải là của tập đoàn Việt cộng ( CSVN)



2.                 Phần  lãnh thổ, lãnh hải kể trên không thuộc chủ quyền của tập đoàn Việt cộng, nhưng  đất nưóc Việt Nam hiện bị tập đoàn cộng sản chiếm đóng. Theo đó, người dân và các tổ chức dân sự và chính trị của ngườiViệt Nam hoàn toàn bác bỏ, không công nhận bất cứ loại văn bản nào do tập thể này ký kết với ngoại bang nhằm phân rẽ, cắt chia bất cứ một phần lãnh hải, biển đảo hay lãnh thổ nào kể trên ra khỏi chủ quyền của Việt Nam.



3.                 Vận động, kêu gọi tất cả các quốc gia tây phương, các quốc gia yêu chuộng hòa bình trên thế giới hãy hỗ trợ cho một chính thể Việt Nam không cộng sản trong công cuộc bảo vệ toàn bộ lãnh thổ và lãnh hải của mình theo Công Pháp Quốc Tế. 



4.                 Sau cùng, kêu gọi toàn thể mọi người Việt Nam hãy sẵn sàng làm cuộc tổng nổi dậy để diệt cộng cúu nước.



Có cương quyết, dứt khoát như  thể, chúng ta mới khả dĩ bảo vệ được chủ quyền của đất nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau và bảo vệ được toàn bộ lãnh hải bao gồm cả Hoàng Sa Trưòng Sa là của Việt Nam. Mới có cơ hội xây dựng lại một xã hội Việt Nam trong Nhân Bản, Độc Lập và Tự Do.



Bảo Giang

24-6-4014
http://danlambaovn.blogspot.co.uk/2014/06/bien-ao-nao-cua-ta-chu-quyen-nao-khong.html

Thù “một” nhưng hận “mười”




Chúng đã bán . . . !Chúng đã bán, bán từ lâu lắm
Bán để tìm cuộc sống hiển vinh
Bán để làm tay sai cho giặc
Bán để rồi phản bội dân mìnhĐau đớn lắm ! mổi khi nghỉ đến
Nước Việt mình rồi sẽ ra sau
Mai mốt đây không còn VIỆT nửa
Mà chỉ còn một lủ " đuôi sam "Ôi ! đâu nửa quê hương nước Việt
Nước mắt này sẽ khóc cho ai
Cho những kẻ không còn Tổ-quốc
Không cội nguồn, không cả ngày mai !Trier, June 21st 2014 với những giọt nước mắt....

“Cả tháng nay mỗi lần đọc tin tức Biển Đông trên báo là máu tui như dồn hết lên mặt: thù thằng Trung cộng thì một mà hận bọn Việt Cộng (CSVN) tới mười...”


Sáng chủ nhật, sau thể dục, dưới táng cổ thụ rợp mát công viên Tao Đàn, ngồi chung bàn café sáng với năm vị cao niên trưởng thượng giữa Sài Gòn.


Gỡ cặp mắt kiếng bỏ tờ báo xuống bàn một Bác bạc trắng mái đầu (chắc ngoài 70) nhìn mọi người rồi chép miệng:


- “Đất nước tới hồi mạt vận, nhân dân sắp khổ vì binh đao nữa rồi!... coi chừng có mòi lại động viên quân dự bị thanh niên trai tráng!”


Nhịp ngón tay chỉ vào tấm hình trên tờ báo Bác tiếp:


- “Nó (Trung cộng) kéo bầy đàn tàu vũ trang tới khu vực giàn khoan để chận tàu mình gây sự là nó quyết tìm cớ bắt nạt đánh mình để dằn mặt Phi Luật Tân (Philippines) và khối Asean, nó biết thằng Mỹ tuy mạnh nhưng đang khó khăn trăm bề với lại Mỹ đâu có dính dáng lợi lộc gì với CS/Việt Nam mà Nghị Viện Hoa Kỳ ngu khờ phê chuẩn cho quân đội nhúng tay vào để hao binh tổn tướng?...”



Nhắp ngụm café, tay run run đặt cái ly hơi nặng tay xuống bàn làm café trong ly nẩy ra ngoài, tự nhiên Bác trừng mắt nói:


- “Cả tháng nay mỗi lần đọc tin tức Biển Đông trên báo là máu tui như dồn hết lên mặt: “thù thằng Trung Quốc thì một mà hận bọn Việt Cộng (CSVN) tới mười”... Toàn dân miền Nam dưới chế độ VNCH ai cũng biết quá rõ mà, nếu Việt Cộng ngoài Bắc không kéo vào Nam phá đám gây nên núi xương sông máu thì thằng Mỹ nó đâu có bỏ ra về... mà nó còn ở lại tới ngày nay thì tui nói thiệt, không phải một mà mười thằng Trung Quốc cũng không dám kéo xuống biển Đông, nhìn qua Nam Hàn (Hàn Quốc) và Nhật Bản nơi quân Mỹ còn ăn ngủ tại đó thì biết liền...”



Bác ấy nheo mắt xa xăm như nhớ lại rồi ôn tồn...


- “Ngày đó tui là hạ sĩ quan chuyên viên bảo trì vô tuyến trên chiến hạm QLVN/CH, ngoài trách nhiệm tuần duyên xuôi ngược còn vận chuyển tiếp liệu định kỳ cho Hoàng Sa, mùa mưa gió có lúc tránh tâm bão chiến hạm lên quá vĩ tuyến 17 tới gần đảo Hải Nam Trung Quốc mà không thấy bóng dáng tàu chiến nào của nó (TQ) hết, cũng phải thôi, tôi còn nhớ bắt đầu từ 1965, khống chế giám sát bởi hạm đội 7 Thái Bình Dương Hoa Kỳ bản doanh đóng tại vịnh Subic Phi luật Tân (đơn vị tiền phương đóng tại Cam Ranh) - Toàn khu vực biển Đông là vùng “oanh kích tác xạ tự do” của liên không quân, hải quân, Việt- Mỹ, không một tàu chiến máy bay lạ nào vào khu vực này mà không thông báo trước.”



Bác cười mỉm chua chát:


“Nếu 2 miền đất nước cứ ổn định như nội dung HĐ Genev 1954 qui định đến tận ngày nay giống với Đài Loan, Hàn Quốc thì làm sao Trung Quốc có thể ngang ngược bành trướng như chốn không người trên biển Đông? Hoàng Sa đâu có mất, đất đai Bắc biên giới đâu có hao hụt và cả 2 miền Việt Nam đâu phải lâm vào hoàn cảnh “thân cô, thế cô” bị Trung Quốc bắt nạt mà lực bất tòng tâm như hiện tại?”



Một bác ngồi kế bên bật cười khanh khách rồi lắc đầu nói:


- “Nhìn hình ảnh phiên họp đàm phán mới đây giữa nhà nước đảng CSVN và Ủy viên Quốc vụ Viện CS/Trung Quốc Dương Khiết Trì tại Hà Nội vừa qua rồi nhớ lại đối chiếu với HĐ Paris 1973 mới thấy hết những cay đắng bi, hài, ấu trĩ xuẩn ngốc của một nhóm người CSVN chủ trương mà trong đó toát lên bản chất lưu manh côn đồ ngang ngược của CSTQ ngày nay là tấm gương phản chiếu từ bản chất của CSVN trước kia, cả hai giống hệt nhau...



Ngày đó, hơn 40 năm trước, hoàn cảnh của toàn dân miền Nam và chính phủ VNCH cũng “nan giải” tương đồng như hoàn cảnh của các chóp bu đảng CSVN đang đối diện với bọn bành trướng Trung cộng ngang ngược hôm nay.



Không hề là bên gây chiến, nhưng phải chịu cảnh hơn 10 năm cốt nhục tương tàn do CS Bắc Việt gây ra mà theo sự tuyên truyền “ném đá dấu tay” của CS Bắc Việt với quốc tế là do MTGP/MN của nhân dân miền Nam nổi dậy chứ miền Bắc không trực tiếp can dự vào?.



Dù bị o ép bất lợi tứ bề, vạn bất đắc dĩ Chính Phủ VNCH trong phiên họp với CS Bắc Việt cũng phải ký vào HĐ có danh xưng là “chấm dứt Chiến tranh Việt Nam” tại Paris ngày 27-1-1973 với hy vọng mong manh là qua một HĐ quốc tế có nhiều quốc gia tham dự CS Bắc Việt sẽ nghiêm túc biết tuân thủ để cho một miền Nam VN nguyện vọng sống trong hoà bình.


Lễ ký kết thoả thuận chấm dứt Chiến tranh Việt Nam (HĐ Paris) tại Khách sạn Majestic, Paris, ngày 27-1-1973



Tuy nhiên, sau đó thì ai củng biết khi quân đội Mỹ vừa rút hết quân về nước thì CS Bắc Việt tức khắc xua quân vượt vĩ tuyến 17 tấn công đánh chiếm ngay miền Nam mà hình ảnh sau cùng là chiếc xe tăng của CS/Bắc Việt tiến vào dinh Độc Lập nhưng với lá cờ xanh đỏ MTGP/MN tung bay trên pháo tháp!?? Một sự bịp bợm lưu manh rất ngang ngược... Trắng trợn xóa bỏ ngay chữ ký của chính mình, bất chấp mọi tiêu chuẩn dù là tối thiểu phổ quát nhất trong quan hệ quốc tế của một nhà nước chính danh?.




PTT/ Bộ trưởng Bộ ngoại giao Phạm Bình Minh hội đàm với Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì tại Hà Nội ngày 18-6-2014



Và hôm nay, Trung cộng cũng hành xử ngang ngược giống y như vậy với CSVN, sau khi đưa giàn khoan HD 981 cắm trên thềm lục địa lãnh hải chủ quyền Việt Nam - Một phiên họp giữa CSVN và CSTQ đã diễn ra, với lời tuyên bố trước và sau phiên hội đàm, người phát ngôn Trung cộng Hoa Xuân Oánh nhắc lại rằng ông Dương Khiết Trì nói với phía chủ nhà Việt Nam rằng các hoạt động của giàn khoan “hoàn toàn hợp pháp” trên vùng biển chủ quyền Trung Quốc.ông Dương nhắc lại quần đảo Hoàng Sa, mà Trung Quốc gọi là Tây Sa, là “lãnh thổ của Trung Quốc”. (*)



Và TC luôn khẳng định những gì nằm trong đường 9 đoạn trên biển Đông là thuộc chủ quyền Trung Quốc (điều này trái với Công ước luật Biển năm 1982 của LHQ “UNCLOS 1982” có 164 quốc gia và Cộng đồng châu Âu đã ký kết tham gia Công ước này trong đó có Trung Quốc và Việt Nam").



Sự bất chấp công ước Luật biển UNCLOS của CSTQ y hệt như sự bất chấp HĐ Paris của CS VN.



Như bản sao “lưu manh” hung hăng, côn đồ, ăn cướp miền Nam bằng mọi giá của chính mình trước kia, các chóp bu CSVN đang chứng kiến và củng nản giải trước các hành vi “giang hồ” phi đạo đức và lẽ phải từ các “đồng chí” Trung cộng mà điển hình là giàn khoan 981 cắm sâu vào lãnh hải Việt Nam nhưng TC vẫn “tỉnh rụi” thách thức với CSVN: Đây là “lãnh thổ của Trung Quốc”, Y hệt lưu manh như cái lá cờ MTGP/MN trên chiến xa Bắc Việt và bánh xich của nó cày nát điều thứ 5 trong HĐ Paris qui định mà CS Bắc Việt thò tay ký vào (điều 5. Sự tái thống nhất Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng các biện pháp hoà bình).




Hai công cụ “sứ giả” biểu tượng của sự ngang ngược và lưu manh của CSTQ và CSVN.



Tuy nhiên, có điều,Trung cộng thuận lợi bành trướng trên biển Đông ngày hôm nay là nhờ một phần rất lớn “công trạng” từ CSVN lấy vũ khí TC dùng máu xương nhân dân Việt Nam đẩy Mỹ đi khỏi khu vực dọn đường rộng rãi cho “đồng chí” Tàu Cộng vào Biển Đông hành hạ ngư dân xâm lược biển đảo quê hương.



Thù Trung cộng lẽ tất nhiên là một, duy nhất của toàn dân Việt - Nhưng hận mười lần hơn những kẻ cam tâm ngu xuẩn rước voi về dày lên mả tổ nhà mình đó là đảng CSVN thì không sai lệch chút nào.


Hoàng Thanh Trúc

Tin Vui: Phong trào “Không Bán Nước”

Sinh viên Hà Nội với Phong trào “Không Bán Nước”.

Sau hơn hai tuần lễ, tính đến nay các hoạt động ủng hộ Phong tràoKhông Bán Nướcđã được tổ chức tại ít nhất 4 địa điểm trong cả nước với 6 lần thực hiện.

Hoạt động mới nhất vừa được diễn ra vào hôm 24 tháng 6, một nhóm sinh viên tại Hà Nội đã tổ chức phát nước miễn phí và tờ rơi có nội dung nói về chủ quyền biển đảo cho người dân. Điều đáng chú ý là các bạn trẻ này từng nhiều lần xuống đường biểu tình ôn hòa bày tỏ lòng yêu nước, phản đối Trung cộng xâm lược và đều là nạn nhân của một loạt các hành vi đàn áp, sách nhiễu của chính quyền như bị bắt bớ, câu lưu, hành hung thậm chí bị buộc phải thôi học.

Mới đây nhất là ngày 18 tháng 5, ít nhất ba trong số những bạn trẻ này là Lê Đức Hiền, Hạ Long và Lý Quang Sơn đã bị công an Hà Nội bắt giữ trái phép khi xuống đường biểu tình phản đối giàn khoan HD 981.

Khi được hỏi vì sao hưởng ứng Phong trào này, một bạn cho biết:
Mời nước miễn phí cho người dân lao động trong mùa hè nóng bức là chuyện nên làm. Nó thể hiện tấm lòng của tụi em. Và tụi em cũng muốn qua việc làm nho nhỏ của mình thể hiện trách nhiệm với Dân tộc. Muốn nói với các cô chú bác, anh chị em rằng nếu nước mất thì nhà tan. Lịch sử cha ông ta chưa bao giờ khuất phục ngoại bang. Nhiều năm trở lại đây, Trung Quốc luôn gây hấn với Việt Nam; chúng xây dựng khu hành chính Tam Sa để quản lý Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta. Chúng bắt giết ngư dân Việt Nam ngay trên biển của chúng ta; chúng vẽ ra đường lưỡi bò để chiếm biển Đông, chúng cắt cáp rồi bây giờ lại cắm cái giàn khoan HD981 ngay trên vùng biển chủ quyền của chúng ta…

Người dân trong đó có chúng em đi biểu tình phản đối Trung Quốc thì bị bắt bớ, đánh đập. Trong khi truyền thông nhà nước thì đưa tin không trung thực. Giờ tụi em đi phát nước miễn phí, nói cho bà con biết hành động xâm lược của Trung Quốc với hy vọng họ hiều về hiện tình đất nước. Chúng em chỉ nghĩ đơn giản, là một công dân thì phải có trách nhiệm với Dân tộc mình. Người dân VN luôn bị “trách” là vô cảm nhưng chúng em nghĩ điều đó chỉ đúng 1 phần thôi. Cái chính là họ bị bưng bít sự thật. Nếu có ai nói cho họ biết sự thật, em tin chắc họ sẽ có tinh thần trách nhiệm hơn. Ai cũng yêu nước, yêu Tổ quốc mình chỉ có điều không biết hoặc không có cơ hội thể hiện thôi.
Đề cập về những khó khăn khi thực hiện hành động “Không Bán Nước”, một bạn khác chia sẻ:
Chúng em cũng có gặp một số trở ngại. Nhiều người rất e dè khi nhận tờ rơi. Sau khi chúng em giải thích thì họ có đọc và nói: “Ồ, toàn là những điều hiển nhiên là sự thật”. Chúng em nghĩ, chắc họ bị… nhiễm lời tuyên truyền lề đảng rằng những ai đi phát tờ rơi, hay nói về chủ quyền biên đảo đều là “kẻ xấu”, là “thế lực thù địch” nên mới có những biểu hiện như thế. Có người thậm chí còn… dặn chúng em là: “Đừng có đi biểu tình nhé, biểu tình là bị bắt đấy”. Thế là lại phải giải thích. Thế mới biết, người dân ta khổ và thảm hại cỡ nào. Đến quyền lợi chính đáng của mình mà còn nghĩ đó là điều pham pháp.


Thay mặt cho nhóm, bạn Lê Đức Hiền đã chia sẻ một vài suy nghĩ khá thú vị về ý nghĩa của việc ủng hộ và tham gia phong trào Không Bán Nước: 
Theo em thì khi xuống đường biểu tình ôn hòa hay hưởng ứng phong trào không bán nước đều là những việc làm xuất phát từ trách nhiệm và tình yêu với đất nước. Em nghĩ việc Không Bán Nước, tức là nói cho đầy đủ là phản đối giàn khoan HD 981, phát nước miễn phí, phát tờ rơi và tiếp cận với người dân để trao đổi với họ về chủ quyền biển đảo thì tác dụng của nó là không hề nhỏ hơn việc xuống đường biểu tình.

Việc phát tờ rơi, Không Bán Nước không cần phải có nhiều người cũng thực hiện được. Và quan trọng là việc tiếp cận với quần chúng là vô cùng cần thiết. Tụi em thấy một người phụ nữ yếu ớt, hơn nữa lại là một người tù bị quản chế như chị Phạm Thanh Nghiên ở Hải Phòng còn dám làm thì tụi em không có lý do gì không làm. Chị Như Quỳnh ở Nha Trang, vướng bận con nhỏ chị ấy cũng làm được. Rồi gần đây nhất là nhóm anh Bạch Hồng Quyền, chú Trương Văn Dũng, chị Mai Phuơng Thảo và anh Lê Thiên Nhân đã thực hiện việc này.

Và tụi em còn biết sau khi thực hiện việc này thành công, nhóm anh Nhân cũng như chú Dũng lại tiếp tục tham gia biểu tình phản đối chuyến thăm của Dương Khiết Trì ngày sau đó rồi cả hai cùng bị bắt. Nhất là trường hợp chú Tuyến ở Sài Gòn, chú chỉ có một mình mà đã hai lần quẩy gánh nước đi dạo mời bà con với những thông điệp về tình yêu đất nước khiến ai cũng thấy cảm động và thú vị nữa. Em hy vọng đây sẽ là một việc làm được nhiều người hưởng ứng để nó thật sự trở thành một "phong trào" và diễn ra khắp nơi trên quê hương Việt Nam. Nhưng đó chỉ là ước mong thôi, khó thành hiện thực bởi không phải ai cũng muốn làm và dám làm. Nhất là khi việc làm này bị không ít người cho là… buồn cười. 
Nhóm sinh viên này cho biết họ sẽ tiếp tục huởng ứng phong trào Không Bán Nước vì thấy được tác động tích cực của nó lên xã hội. Và họ cũng đóan trước sẽ gặp rắc rối, thậm chí bị “chơi xấu”, bị gây sự, bị sách nhiễu, thậm chí có thể bị bắt giữ hay hành hung nhưng các bạn cho rằng đấy chính là biểu hiện rõ nhất của hiệu quả công việc các bạn đang làm.

Thật nực cười khi nhà nước, các ông lãnh đạo đảng phản đối giàn khoan HD981 nhưng lại đi bắt bớ người dân chỉ vì cũng hành động như mình. Và rõ ràng chúng em bị trà đạp nhân quyền chỉ vì bày tỏ thái độ, quan điểm một cách ôn hòa về chủ quyền đất nước". Một người tham gia Phong trào Không bán nước ngày 24.6 đã chia sẻ.





CTV Danlambao -

Bài Xem Nhiều