We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 11 September 2014

Xác Hồ tặc còn phơi ở ba đình-thì cộng sản VN còn lưu manh!


Đám Rước Di Sản Hồ Chí Minh

Trong danh sách những tội đồ bán nước
Bác là người duy nhất đã thành công
Được xây lăng, ướp xác, được phong thần
Nằm trân tráo giữa Hà thành văn vật.
Bác vĩ đại quả thiên tài đánh lận
Từ một người bồi bếp, kẻ ma cô
Đã gian manh cướp giựt được cơ đồ
Làm đầu lĩnh cả một phường đạo tặc.
Ấy nhờ bác đã bôi mày muối mặt
Sang xứ người lạy lục kiếp gia nô
Lại van xin tình nguyện hiến cơ đồ
Để đổi lấy ngai vàng và đảng trị.
Một mùa thu bác vâng lời xích quỉ
Lãnh lệnh bài của chúa Xít vua Mao
Về An Nam lập đảng cướp rợ Hồ
Lùa dân tộc vào hoả lò sinh sát.
Di sản hôm nay, một quê hương tàn mạt
Ách độc tài liềm búa trĩu trên vai
Trong hành trình không lối thoát tương lai
Theo chủ nghĩa lỗi thời và vong bản.
Về đâu đây? Khi thiên đường Cộng sản
Đã trở thành ác mộng của toàn dân
Đảng vẫn đi quờ quạng bước đôi chân
Như kẻ mộng du, như người mê sảng.
Sau lưng đảng chín mươi triệu người khốn nạn
Trót sinh vào thời đại Hồ chí Minh
Dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng “quang vinh”
Đang lê bước như đàn cừu vô cảm.
Xung quanh họ hai triệu thằng ăn bám
Sống huy hoàng trên máu mủ lương dân
Từ bọn ma vương xuống lũ hung thần
Đang hò hét xua đàn cừu về phía trước.
Thế giới năm châu nhìn xem đám rước
Thương hại giống nòi con cháu Rồng Tiên
Trong cơn ngủ ngày mê muội triền miên
Làm vật tế thần cho bầy quỉ đỏ.
Họ biết làm gì hơn là đứng ngó?
Khi người dân Việt từ bỏ chính mình
Khi người dân Việt không buồn tự cứu
Thì còn mong gì chiến hữu đồng minh.

Thơ Phan Huy MPH

Xác HCM  Ba Đình: VN còn khốn khó!


ha 2
MỸ SUY THOÁI?
Tạp chí Ngoại Giao số mới nhất với chủ đề rất nhạy cảm, đầy âu lo, báo động với chủ đề “See America, Land of Decay Dysfunction” (Foreign Affair, vol. 93, no 5, Sept & Oct 2014, pp. 2-36), bài tham luận dài 23 trang báo, học giả gốc Nhật Francis Fukyama, Trung tâm Dân chủ, Phát triển và Pháp trị, Đại học Stanford, Bắc Cali (Center on Democracy, Development and the Rude of Law), trích trong bộ sách của ông “Political Order and Political Decay 2014 (Trật tự chính trị và suy thoái chính trị, từ cách mạng Pháp đến hiện nay). Số chủ đề của Foreign Affairs kể trên, đáng kể kèm theo bài quan điểm đồng ký tên chủ bút và quản nhiệm tựa đề “Dysfunction – Junction Trouble on the Home Front (Mất năng động và kết nối – Rắc rối trên mặt trận quốc nội). Bài của học giả Fukujama thật tâm đắc phong thái chừng mực, một hồi chuông báo động, rất có trách nhiệm, tôi tàm tạm dịch là: Nhìn vào nước Mỹ: Suy thoái và hết năng động. Đầy những nguy cơ trước mắt: súng dài, súng ngắn tùm lum. Hội lái súng vẫn là một thế lực bao trùm, khuynh đảo cả quốc hội. Cần sa đang từ từ được bán công khai. Hôn nhân đồng tính luyến ái thành một lối sống thời thượng! Một xã hội kiện cáo nhau tùm lum, cái gì cũng kiện. Số luật sư ở thành phố Los Angeles nhiều hơn số luật sư của cả nước Nhật Bản. Hạ viện Mỹ cũng thế.
Phe Cộng Hòa biểu quyết với nhau kiện TT Obama ra tòa với điều cáo buộc “lạm quyền”! Họa kỳ thị Đen Trắng lại bắt đầu nổi lên. Cảnh sát bắn chết nghi can tùm lum. Vừa qua, cảnh sát bắn chết cậu thanh niên Michael Brown, 18 tuổi, làm dấy lên làn sóng bạo động liên tiếp 2 tuần ở Ferguson, Missouri.
Hơn 100 thanh niên Mỹ Hồi giáo qua Syria tham gia đấu tranh trong các tổ chức Thánh chiến quá khích, kể cả Al Qaeda và Nhà nước Hồi giáo đẫm máu IS! Mấy năm nay, họa cháy rừng liên tiếp xảy ra ở miền Tây và Tây Nam, không do Mẹ Thiên nhiên giáng tai họa mà lại do con người đốt rừng.
Dù vậy, nước Mỹ vẫn còn đại phúc, giới ưu tú Mỹ sớm ý thức nguy cơ đang thức tỉnh. Tư bản Mỹ cũng đang chuyển mình từ Tư bản bất công chuyển qua Tư bản chia sẻ (sharing capitalism). May mắn là Hoa Kỳ kịp thời chuyển trục qua Á châu để bảo vệ thành trì sống còn trước mắt. Mặt trận Âu châu với NATO đã có Anh, Pháp, Đức, Canada bao thầu luôn Bắc Mỹ.
VIỆT NAM ƠI!
Tin chính thức từ chính phủ VNCS, 28-8-2014: tính đổ đồng, mỗi người VN từ trẻ sơ sinh đến cụ già, gần 90 triệu dân, năm 2014 phải gánh chịu món nợ quốc tế là 21.5 triệu 500.000. Dự trù, VN tiếp tục phải vay thêm 30 tỷ USD. Cơ sở đầu tư của TC, tỉnh Bạc Liêu, đón 2000 công nhân với lý do VN không có thợ chuyên môn. Tỉnh ủy Hà Tĩnh vừa chấp thuận cho công ty gang thép Formosa đưa 11,000 công nhân mới từ TC đến thay thế 4,000 công nhân đã di tản về nước sau biến cố Formosa bị dân Việt nổi giận tấn công khiến 300 bị thương nhẹ, 149 bị thương tích, 57 người bị đánh nội thương phải đưa vào bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh, sau đó Bắc Kinh cho máy bay dân dụng chở về Hải Nam, từ đây về Thành Đô, Tứ Xuyên. Công ty Formosa đã hoạt động bình thường.
Sau chuyến Bắc sứ 3 ngày, triều kiến “Thiên triều”, Lê Hồng Anh “tay trắng” trở về. Thất bại cũng như đại phú gia Phạm Quang Nghị, chuẩn TBT Đảng “cơ cấu” cho Đại hội Đảng khóa XII – 2016. Lê Hồng Anh, Đại tướng công an, ủy viên thường trực bộ CT như là Tổng thư ký, bạn cố tri Rạch Giá với Thủ Dũng. Anh hiệp nghị rất lâu với đối tác Lưu Vân Sơn, Đảng CSTH, thăm xã giao chủ tịch quốc hội TC tên chính thức là Hội nghị Hiệp thương chính trị TC. Quan trọng nhất là cuộc triều kiến Tập Cận Bình. Vẻ mặt Bình không vui. Bắt chước kiểu Mỹ, các ông lớn TC khi đón khách, thường trịnh trọng đưa tay cài khuy áo. Tiếp Anh, CT Bình vẫn để phanh áo, phưỡn bụng. Tin từ Hà Nội, qua gợi ý của Hoàng Đại sứ, Thái thú Trọng xin làm hòa với “Thiên triều”, xí xóa chuyện cũ giàn khoan đá nổi HD 981, trở lại nguyên trạng trước ngày 1-5-2014 là ngày TC đưa giàn khoan cùng với chiến đoàn hộ tống xâm chiếm khu đặc quyền kinh tế của VN. Vẫn theo tin trên, Bắc Kinh không nhượng bộ, Tập Cận Bình lập lại với Anh: Hoàng Sa, Trường Sa và 90% tức đường lưỡi bò thuộc chủ quyền lịch sử của TC từ đời nhà Hán cách nay trên 2,000 năm. Lưu Vân Sơn gắn bó với VN, Việt – Trung tiếp tục quan hệ “16 chữ vàng” và “4 tốt”.
VNCS không thể lội ngược dòng được nữa. Gió đã xoay chiều từ lòng Đảng. Tin từ Ban tổ chức TƯĐ, đảng viên bỏ Đảng gia tăng, khuynh hướng đáng sợ: âm thầm bỏ Đảng hay tiêu cực không sinh hoạt.
Phe Thái thú Trọng, đầy tớ trung thành của Bắc kinh vừa mất một cánh tay: Nguyễn Bá Thanh, trưởng ban Nội chính TƯĐ, đối đầu với Thủ Dũng, mắc bệnh ung thư qua Mỹ chữa. Trước khi đi Mỹ, Bá Thanh hỷ hả rất thành công đưa được cậu con trai 31 tuổi vào Trung ương Đảng để “cha truyền con nối”. Nguyễn Bá Thanh từng tuyên bố trước báo Đảng “Tôi không có lấy 100 đô la”! Vậy đô la ở đâu, Thanh qua Mỹ chữa bệnh? Trước hết phải đặt cọc 200,000 $US, mức tối thiểu và bắt buộc gọi là tiền “down payment”, trừ dần rồi lại trả tiếp. Bá Thanh moi tiền ở đâu ra vậy?
DI TẢN XÁC HCM?
Đèn cù và hang Pắc bó
Ngày 16/8 tức 21/7 ÂL, CSVN cử hành lễ giỗ HCM lần thứ 45. Thực ra ông Hồ qua đời ngày 2-9-1969 (21/7/1969 ÂL), tránh ngày quốc khánh của CSBV nên dời ngày chết của ông qua ngày 3. Dư luận đang lan tràn khắp Bắc, Trung, Nam, xác Bác Hồ chình ình ở Ba Đình xui lắm! Hà Nội bị ếm. Dư luận chung là yêu cầu TƯĐ di dời xác “Bác” về Nghệ An chôn cất để “Bác” được “mồ yên mả đẹp”, tránh xui xẻo cho một Hà Nội bị “ếm”. Dư luận khác đòi Đảng theo đúng di chúc của “Bác” (đã bị Lê Duẫn sửa lại), hỏa thiêu rồi đem nắm tro tàn rải trên dòng sông Hồng, sông Hương, sông Cửu. Ký giả Anh Vũ, đài RFA ban Việt ngữ, phát thanh ngày 15-8-2014, với tựa đề “Nên xử lý thi hài Hồ Chí Minh thế nào cho phù hợp”, một bài có tiếng vang tỏa rộng trong và ngoài nước, chừng mực, khá lịch sự với ông Hồ. Tác giả nêu vấn đề: “Nguyện vọng của nhân dân” với dấu hỏi. RFA nêu lên vấn đề vốn rất nhạy cảm và cấm kỵ ở trong nước từ xưa đến nay nhưng cũng rất đúng lúc và hợp thời và cũng quá chín mùi. 45 năm đâu có ngắn ngủi gì! Một ông bạn cao niên, đồng tộc của HNV qua Mỹ thăm con cháu, nhân thể để cô cháu gái chữa đôi mắt càng ngày càng mờ. Tuần qua cụ đến thăm tôi, tâm sự đầy vơi suốt 2 ngày. Đồng thanh tương ứng, cụ đề cập đến bài của Vũ Anh trên đài RFA, cụ nói: “Vũ Anh rất trung thực, lâu năm ở Hà Nội, khu nhà thờ Cát Tút xưa, tôi được nghe nói nhiều lắm về lăng ông Hồ và cõi vô hình “ma hờn quỷ khóc”. Nhà thờ Công giáo Cartouches, gần kho đạn của QĐ Pháp, nên dân quen gọi nôm na là nhà thờ Cát Tút, Đảng trưng dụng làm doanh trại của Binh đoàn QĐND bảo vệ lăng bác. “Chỉ cần một chầu cà phê, một tuần tra chuyện phiếm nếu khéo gọi là được nghe kể những chuyện trong đêm trăng hay gió mưa sấm chớp ở Ba Đình – chốn tha ma nghĩa địa”, lời cụ Giáo.
LĂNG HCM: XÀ LIM THỌ HÌNH
Năm 1968, mặc dầu Lê Duẫn đã có lần mưu sát HCM, giàn dựng qua một vụ tai nạn máy bay ở Gia Lâm, nhờ phi công thiện nghệ, can đảm, phản ứng nhanh, ông Hồ thoát chết lần ấy. Lê Duẫn lại hào hứng xây lăng bác trao cho bác Hoạn Đỗ Mười làm trưởng ban xây cất. Lăng xây theo kiểu cách lăng Lê Nin ở Mạc Tư Khoa. Cụ Giáo già bạn HNV đã mấy lần được vào lăng viếng bác. Cụ Giáo nói: “Nó là một xà lim vĩ đại nhất, cô lập ông trong địa ngục trên dương thế”. Độc giả cứ nhìn qua hình ảnh chắc thấy rõ, đấy là một nhà tù thọ hình. Chắc có độc giả về Hà Nội đã thấy tận mắt. Một cử, lính canh ngày đêm. Ông bị ướp dưới tầng hầm, với độ lạnh cao nhất. Ban ngày có thang máy kéo lên, về chiều kéo xuống. Một năm, xác thân ông được yên mấy tháng lăng đóng cửa. Đây chỉ là bộ xương khô đắp khéo như xác người vừa chết, rồi cho mặc quần áo, đi giầy, không còn da thịt. Chỉ từ cổ trở lên đầu, toàn diện phần đầu, tai mũi, tóc, miệng, cổ 2 bàn tay là giữ nguyên, ướp thành đá, đèn chiếu vào mặt, với ánh sáng cao, thứ đèn riêng để giữ cho sắc diện tươi, ánh sáng laser, hồng ngoại tuyến, nhà chuyên môn mới biết được. Ngắm kỹ toàn diện mặt ông từ tóc, tai, mũi, miệng vẫn hồng hào như người còn sống. Nghệ thuật ướp của chuyên viên Liên Xô rất tài tình. Có những đảng viên lão thành trong lúc “trà dư, tửu hậu” thì thào to nhỏ với nhau, rất bất mãn phiếm du rằng, lăng bác đâu có phải là sở thú Sàigòn với chuồng nhốt khỉ để cho người ta vào xem. Cụ Giáo bạn HNV nói: “Anh à, các hãng du lịch phải đóng lệ phí vào cửa, du khách xếp hàng vào coi bác như vào sở thú Sàigòn. Một năm nhà nước tốn phí biết bao, một binh đoàn canh gác lăng và khu Ba Đình, tiền đài thọ lương bổng cho các chuyên viên Nga Sô bảo quản xác ông Hồ, phải trả phí khoản nghỉ hè và về Nga thăm nhà, chưa kể tiền điện chạy máy lạnh khổng lồ ướp xác.”
ĐỘNG MỒ ĐỘNG MẢ
Văn ngôn chửi ở chợ, các bà vén váy vỗ đành đạch chửi nhau: “Bà có động mồ động mả nhà máy đâu!” Văn hóa truyền thống Việt là “mồ yên mả đẹp”. Đây thì ngày này qua ngày khác, bộ xương khô mặc quần áo, bác cứ bị thang máy kêu ình kình kéo lên hạ xuống. Lăng tẩm vua chúa VN bao giờ cũng xây ở nơi sơn thủy hùng vĩ hữu tình thanh vắng như cõi thiên đường trên dương gian. Hãy đến thăm các lăng các vua triều Nguyễn từ lăng Gia Long đến lăng Minh Mệnh, Tự Đức, Khải Định. Phong thủy một cõi tương sinh. Căn bản cốt yếu của khoa Địa lý Phong thủy Đông Phương là Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Thổ, Hỏa. Nhà phong thủy phải định đặt sao cho tương sinh mà tránh tương khắc. Quán ăn, vũ trường thì Hỏa là chủ vị. Tiệm bán hoa, trái cây, Thủy là chủ vị… Phòng ngủ của vợ chồng, cái giường là quan trọng nhất, phải đặt theo hướng nào để tương sinh, không thể tương khắc thủy hỏa, kim mộc…
Lăng ông Hồ và quảng trường Ba Đình hoàn toàn tương khắc. Sân lăng rộng mênh mông, không một bóng cây, cột cờ cao chủ về Hỏa, sân lăng trơ, lửa nung đất. Lăng không có nước, mặt bằng, hành Kim, vô sinh. Ta có câu: “Con không cha như nhà không nóc”. Nóc nhà là quan hệ nhất trong kiến trúc cung điện, đền chùa, dinh thự, nhà thờ và nhà ở. Lấy dinh Độc lập VNCH làm thí dụ. Đó là dinh Toàn quyền Đông Dương gọi là dinh Norodom khi xưa, được thiết kế vào năm 1868 và xây xong vào năm 1873. Kiến trúc dinh này hoàn toàn phạm vào những điều tối kỵ trong phong thủy. Ở thế xuyên tâm, con đường từ sở thú đâm vào giữa cổng chính, chính dinh, không có hậu chẩn (phía sau sát ngay phố buôn). Từ nóc dinh trực diện với chuồng khỉ sổ thú, chặn ngang là sông Thị Nghè, bố cục lung tung nên gặp họa liên miên. Năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, bắt sống Toàn quyền Decoux. Thời cụ Diệm, năm 1912 bị 2 phi công Cử, Quốc đánh bom, tường dinh cánh tả bị bom hết, phải phá xây lại do KTS Thụ thiết kế. Vẫn ở thế bị xuyên tâm như dinh Norodom nhưng tệ hơn cả là không có nóc, sân thượng mặt bằng, một tầng nhỏ giữa chính diện nhô lên, mặt bằng làm bãi đáp trực thăng. Kỵ nhất! Động giữa tâm điểm. Hai ông Thiệu, Kỳ đấu đá nhau, sau 2 ông Thiệu – Khiêm lại tranh thế. Lăng ông Hồ cũng y như thế, một cửa vào quá nhỏ như cửa vào hang, xà lim, nhà tù.
Theo Hán sử, nhà Hán cướp nước Nam Việt, đặt trụ sở Giao Chỉ bộ ở Long Uyên, tiền thân của Đại La thành và Thăng Long Hà Nội sau này. Đây là nơi tụ linh tụ khí của đất nước, qua các triều đại, tổ tiên ta tuyệt đối tin như thế. Lăng HCM lại xây ngay tâm điểm văn vật tụ linh tụ khí. Đêm giông bão, gió xoáy vào lăng, rú lên nghe ghê rợn như đỉnh Gió Hú Đà Lạt. Hà Nội đã bị ếm rồi! Các triều đại không cho phép chôn cất, xây mồ mả ở Thăng Long. Thế kỷ thứ 19, trước họa xâm lăng của Thực dân Pháp, nhà khoa bảng Nguyễn Văn Siêu, vua Tự Đức khen “văn như Siêu, Quát vô tiền Hán”, cùng các nhà Nho tinh thông Dịch lý Phong thủy lo ngại, Pháp xây cất phố phường Hà Nội sẽ thay đổi và phạm vào thế đất thiêng Thăng Long, các cụ cố giữ Hồ Gươm làm nơi thanh khí nên dựng đền Ngọc Sơn trên một hòn đảo nhỏ với cầu Thê Húc để giữ thế tương sinh và giữ lửa giữa Hồ (Tháp Rùa) với nóc cao, đấy là Hỏa, là lửa hồn dân tộc. Hỏa trên Thổ thì phát mãi. Thổ lại ở giữa Thủy.
Ông Hồ có mấy con trai, Nông Đức Mạnh là một lại hóa ra tuyệt tự! Hữu sinh vô dưỡng nên cũng như vô sinh. Tội nghiệp cho ông, chết mà vẫn không được yên thân. Mấy năm nay phát sinh Hồ giáo, đưa ông Hồ vào chùa “ăn mày cửa Phật!”, lại cung nghinh ông vào thờ ở một ngôi đình Tây Hồ, ba nhà sư mặc áo vàng, chiêng mõ tụng kinh trước di tượng ông, đặt trên bàn thờ 3 đĩa máu trâu còn tươi. Đó là nghi thức cúng ngạ quỷ “quỷ đói”. Nếu giới lãnh đạo CSVN còn “nhất điểm lương tâm”, hãy giải thoát cho “bác Hồ” khỏi ngục A Tỳ dương gian, đưa ông về quê nhà xứ Nghệ chôn cất. Chẳng gì cũng đã 45 năm, “oan oan tương báo”, ông Hồ đã thọ án hình trước mắt thiên hạ vào lăng chiêm ngưỡng ông.
ĐỊA LÝ THĂNG LONG
Nói về địa lý phong thủy, có người tin có người không tin cho là dị đoan. Tin hay không tin lịch sử vẫn còn đây, “nói có sách mách có chứng”. Sách Thiền Ủy Tập Anh, bộ sử Phật giáo VN viết về Thiền sư Định Không, thế hệ thứ 8 Thiền Việt, không rõ năm sinh, tinh thông Phật pháp, Dịch lý, Phong thủy và Pháp thuật Mật tông. Năm Mậu Tý (808) lúc sắp viên tịch, ngài biết trước ngày giờ ra đi, Thiền sư “cho gọi đệ tử là ngài Thông Thiện đến dạy rằng: “Ta muốn mở mang làng xóm, nhưng e nửa chừng gặp tai họa, chắc có kẻ lạ đến phá hoại đất nước ta. Sau khi ta mất, con khéo giữ pháp này gặp người họ Đinh thì truyền, nguyện ta mãn vậy”. Đến thời Thiền sư La Quý, đệ tử của Sư Thông Thiện. Sư La Quý họ Đinh “thờ sư Thông Thiện làm thầy”. Khi ngài Thông Thiện sắp tịch, gọi sư La Quý đến dạy “Xưa thầy ta là Đinh Công (tức Đinh Không) căn dặn ta rằng, con khéo giữ pháp của ta gặp người họ Đinh thì trao truyền. Con đúng là người đó”. Sư La Quý đắc pháp. Sư tùy phương điểm hóa, chọn đất dựng chùa. Mỗi khi nói ra lời nào là “phù sấm”. Khi Trưởng lão La Quý sắp tịch, ngài cũng như các vị tổ đều biết trước ngày giờ ra đi, ngài La Quý truyền pháp của Tổ Định Không cho đệ tử Công Thiền, dạy rằng:
“Xưa kia khi sắp tịch, sư dạy đệ tử là Thiền Ông rằng: “Xưa kia, Cao Biền xây thành bên sông Tô Lịch, biết đất Cổ pháp ta có khí tượng đế vương, nên đã đào đứt con sông Điềm và những ao Phù chẩn v.v… đến 19 chỗ để trấn yểm nó. Nay ta đã khuyên Khúc Lãm lấp lại như xưa. Lại nữa, ở chùa Châu Minh ta có trồng một cây bông gạo để trấn chỗ đứt, biết đời sao ắt có kẻ hưng vương ra đời để phò dựng Chánh pháp của ta. Sau khi ta tịch, con khéo đắp một ngọn tháp bằng đất, dùng phép, yểm giấu trong đó, chớ cho người thấy. Nói xong Sư tịch, thọ 85 tuổi”. (trích nguyên văn, xem Thiền Uyển Tập Anh, bản dịch của Tiến sĩ Lê Mạnh Thát, Thiền sư, Giáo sư ĐH Vạn Hạnh Sàigòn, nxb TP HCM, 1990, tr. 257-260).
Với phá thuật của ngài Định Không truyền lại, ta đã phá vỡ được pháp thuật của Cao Biền với âm mưu sâu hiểm tuyệt diệt thế đất đế vương của miền Nam, thành Đại La (Thăng Long) là điểm tụ hội.
HÀ NHÂN VĂN

Bộ não CSVN : Chọc Mà Ngửi- "NHỤC " cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Hà Nội?


CSVN :ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT ?


Sáng nay 11.9.2014, bà con dân oan Dương Nội đã đến Bảo tàng Lịch sử quốc gia, phố 25 phố Tôn Đản, Hà Nội để xem triển lãm Cải cách ruộng đất.


Đoàn người đi bộ đến bảo tàng, đứng trước cổng để xem các thông tin về cuộc triển lãm trưng bày về Cải cách ruộng đất. Lúc đó đã 11h trưa, bảo vệ nói đã hết giờ xem, hẹn bà con đến vào lúc 2h chiều. Bà con Dương Nội tản ra  vườn hoa  Cổ Tân gần đó để ăn và nghỉ trưa đợi đến giờ vào xem.


2h chiều, bà con vào thăm triển lãm thì lực lượng bảo vệ triển lãm bắt dân cởi áo mới cho vào bảo tàng. Khi bà con cởi áo xong để vào thì họ nói với bà con: Triển lãm Cải cách gặp sự cố về ánh sáng nên tạm đóng cửa.


Được biết, bà con sẽ quyết tâm xem bằng được cuộc triển lãm này.

Hình ảnh bà con nông dân dương nội đang tuần hành đến triển lãm cải cách ruộng đất ngày 11/9/2014






Nông dân dương nội đang ở triển lãm cải cách ruộng đất ngày 11/9/3014:








Lực lượng bảo vệ triển lãm cải cách ruộng đất bắt dân cởi áo mới cho vào bảo tàng, sau đó lại lấy lý do sự cố ánh sáng đóng cửa triển lãm cải cách ruộng đất. Ảnh chụp tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia ngày 11/9/2014:










Nhân viên bảo tàng thông báo: Triển lãm cải cách đóng cửa với lý do gặp sự cố ánh sáng. (Có quay được video).

Tin và ảnh: FB Trịnh Bá Phương & Bạch Hồng Quyền
--------------







  •  Cải Cách ra mà ngửi

    Nghe tin có cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Hà Nội, tôi đã tìm đọc mấy bài tường thuật trên các báo trong nước và các mạng thông tin. Cảm tưởng chung: Đây chỉ là một trò tuyên truyền rất vụng về, mạo xưng là “lịch sử;” mà nó lại nhạt phèo, chẳng có gì mới mẻ đáng coi. Người ta trưng bày những sập gụ, tủ chè, bát đĩa dùng trong nhà địa chủ; bên cạnh cảnh sống bần hàn của những nông dân. Những người tổ chức cuộc triển lãm chắc hy vọng mọi người xem xong sẽ kết luận: Xã hội thời xưa thật lắm cảnh bất công. Nếu có bát công tức là có bóc lột, đó là cách suy nghĩ đơn giản, dễ khiến người ta tin.
    Nhưng người biết suy nghĩ sẽ nhận ra điều này: Thời nay cũng nhiều cảnh bất công không khác gì 60 năm trước. Chỉ cần nhìn vào ngôi nhà của một ông Bí Thư Huỳnh Đức Hòa, tỉnh ủy Lâm Đồng, người ta cũng có thể thấy ông giàu có gấp ngàn lần các địa chủ thời 1946-1957. Trong khi đó thì bao nhiêu người lao động đang sống trong các ổ chuột ở thành phố vẫn chạy ăn từng bữa. Và cảnh sống của đồng bào nghèo tại các vùng nông thôn xa; nếu so sánh nhà cửa của họ với ngôi nhà tồi tàn của người nông dân nghèo khổ, của các bần cố nông thời cải cách ruộng đất, chắc cũng như nhau. Nếu khá hơn cũng chỉ hơn đến gấp đôi, gấp ba là cùng. Hố cách biệt giàu nghèo ngày nay tăng lên gấp trăm, gấp ngàn lần so với thời 1950! Nếu có bất công tức là có bóc lột, thì ngày nay ai bóc lột ai?
    toDiachu4

    Do đó, cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất sẽ gây tác dụng ngược. Thay vì “gây căm thù” đối với các địa chủ ngày xưa, cuộc triển lãm sẽ khiến người đi coi nghĩ tới các đại địa chủ thời nay. Một điều hiển nhiên ai cũng thấy: Sau khi Đảng Cộng Sản cướp ruộng đất từ tay các địa chủ, thì nông dân Việt Nam bây giờ có được làm chủ ruộng đất hay không? Câu trả lời là: Không! Ngày nay tất cả ruộng đất thuộc quyền của “nhà nước.” Nhà nước là tay đại địa chủ, nắm quyền cho dân “cấy rẽ,” cho ai thì người ấy được “quyền sử dụng,” chỉ là quyền sử dụng chứ không phải quyền sở hữu. Nhà nước là một bộ máy khổng lồ vô hình, nhưng đại diện của nó là các quan chức, cán bộ từ tỉnh xuống huyện, xuống xã. Họ nắm toàn quyền, ban bố quyền sử dụng cho đám dân đen. Họ có thể lấy lại quyền sử dụng của nông dân để ban phát cho các nhà tư bản đỏ, bồi thường dân một đồng thì thu lời hàng trăm đồng. Cả bộ máy nhà nước này nằm gọn trong tay Đảng Cộng Sản. Đảng là tay đại địa chủ thời nay. Đảng đưa ra khẩu hiệu “Người cầy có ruộng,” nhưng cuối cùng chỉ có đảng là có ruộng, nông dân Việt Nam vẫn đóng vay tá điền. Thay vì các địa chủ thu tô, ngày nay nông dân sống dưới chế độ đảng thu thuế. Báo chí trong nước vừa so sánh số thuế má, dưới nhiều hình thức, tại một tỉnh Thanh Hóa ngày nay còn nhiều hơn các món thuế nông dân phải đóng trong thời thuộc Pháp.

    Một phản ứng ngược khác, là người đi xem triển lãm sẽ bất mãn thêm khi thấy đây chỉ là một trò tuyên truyền cũ kỹ, hoàn toàn không phải là lịch sử, dù được trưng bày tại Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia. Người biết suy nghĩ sẽ thấy, như Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, tại sao một cuộc triển lãm tự xưng là lịch sử mà lại không được trung thực. Ông nói, “... những sai lầm - tội ác do chính quyền gây ra thời đó không được đưa ra, những việc phá tan chùa, đình, miếu, làng, xã...làm phá vỡ những truyền thống đạo lý - văn hóa tốt đẹp của con người Việt Nam qua ngàn năm ...” cũng không được trưng bày ra.

    Nhưng việc phá tan những miếu mạo, đình chùa cũng không phải là tội ác văn hóa lớn nhất của Đảng Cộng Sản. Ông Nguyễn Tường Thụy, một người làm blog riêng có tiếng ở Hà Nội đã nhắc đến tội ác khác về văn hóa, là cuộc Cải Cách Ruộng Đất “nó tàn phá luân lý đạo đức lúc bấy giờ” với những cảnh “cha tố con, con tố cha, vợ tố chồng, anh em tố nhau ...” Và ông nhấn mạnh rằng, “Cải cách ruộng đất là do người Trung Quốc, các chuyên gia Trung Quốc chỉ đạo và cố vấn...” Một blogger khác, J.B Nguyễn Hữu Vinh đã đi xem triển lãm, kể lại, “Đi bên cạnh, cô thuyết minh viên áo đỏ (nói) liên tục: ‘Cải cách ruộng đất xóa bỏ chế độ người bóc lột người, là cách mạng về quan hệ sản xuất và nông dân đổi đời...’ Tôi quay lại nói, ‘Quan chức Cộng Sản ngày nay thì đất đai, nhà cửa, ăn chơi còn gấp trăm lần địa chủ phong kiến trước đây. Mà tất cả là từ tiền tham nhũng của dân, còn địa chủ phong kiến ngày xưa có ăn chơi cũng là tiền của họ. Bây giờ có ông quan hàng trăm ha đất như chủ tịch Bình Dương thì bọn địa chủ sao so được nhỉ?’”

    Nguyễn Hữu Vinh trông thấy một nhiếp ảnh gia đi chụp các vật trưng bày trong phòng triển lãm, khi chụp hình xong, anh ta kết luận, “Thôi, cái hay, là chúng nó đưa ra để dân biết rằng cái giai cấp địa chủ, phong kiến ngày xưa chẳng là cái đ. gì so với bọn quan Cộng Sản tham nhũng hôm nay.” Một di họa văn hóa của thời Cải Cách Ruộng Đất vẫn để lại bóng đen lảng vảng trong xã hội Việt Nam: “Cái gọi là 'thành phần' xuất hiện trong thời đó, cho đến nay tròn 60 năm sau vẫn ám ảnh trong từng tờ hồ sơ, lý lịch của các em nhỏ đến trường, dù chúng chẳng hiểu “thành phần” nghĩa là cái gì và từ đâu ra.”

    Cuối cùng, chỉ vì Đảng Cộng Sản tổ chức cuộc triển lãm tuyên truyền vô duyên này, những người như các ông J.B Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện có cơ hội bày tỏ những suy nghĩ thật của người dân Việt thời nay. Rõ là chỉ làm cho rách việc thêm!
    Tại sao Đảng Cộng Sản lại bày ra một trò tuyên truyền gây phản ứng ngược nhiều như vậy? Có thể chỉ vì các cán bộ trong Viện Bảo Tàng Lịch Sử chẳng có việc gì làm cho qua thời giờ, cho nên họ mới bày vẽ ra cái cuộc triển lãm này. Hay là quý ông bà trong ban văn hóa tư tưởng của đảng đang lo khi chế độ sụp đổ thì mình thất nghiệp, nên cố gắng tô thêm son phấn lên mặt đảng một lần chót? Hoặc có thể đưa ra một giả thuyết táo bạo, rằng có người đã xúi giục họ tổ chức triển lãm để khiêu khích tất cả nông dân miền Bắc, những người đã đi biểu tình đòi ruộng, đòi đất trong những năm qua và bị ông đại địa chủ thời nay đàn áp dã man. Đặc biệt, họ muốn khiêu khích tất cả giới thanh niên, trí thức miền Bắc và đặc biệt là dân Hà Nội, xem có ai dám đứng ra “lật mặt nạ” của Đảng Cộng Sản hay không?

    Mà việc lột mặt nạ thì không khó gì cả. Người ta không thể tổ chức một cuộc “phản triển lãm” về những tội ác của Đảng Cộng Sản trong vụ Cải Cách Ruộng Đất. Không thể trưng bày cảnh những người bị gán cho danh hiệu địa chủ bị chôn sống, thò đầu trên mặt đất để nhìn thấy lưỡi cầy kéo qua đầu mình cho tới khi chết. Cảnh này đã có thi sĩ Hữu Loan làm chứng, ông đã kể lại cho con cháu khỏi quên chuyện một địa chủ đã cấp gạo cho trung đoàn của ông trong thời kháng chiến bị hành hạ như vậy. Sau đó, tác giả Màu Tím Hoa Sim đã cưới cô con gái nhà địa chủ này, để đền ơn công cha mẹ cô nuôi dưỡng cả trung đoàn.

    Không thể tổ chức triển lãm, nhưng giới thanh niên, trí thức Hà Nội có thể làm một cuộc triển lãm trên mạng. Một cuộc “phản triển lãm” đã xuất hiện trên các mạng ở Việt Nam. Blogger Lê Dũng đã chụp lại các bức ảnh trong phòng triển lãm rồi nêu ra những sai lầm, gian dối. Thí dụ, mấy ông già 60 nhận xét thời 1950 “Đũa nhựa và thìa phíp trắng chưa có!” Hoặc nhìn cái áo của “địa chủ” được trưng bày, có người thấy, “Áo trưng bày này là hàng fake [giả] 100 %. Vì “May bằng máy công nghiệp, viền cứng và thô, thời đó không có máy khâu đó. Đặc biệt áo dài thời đó hoàn toàn khâu tay, mũi khéo và mềm mại.” Đến một bức ảnh, “Bần cố nông làm gì có nồi đồng, có chiếu trải ra hè ăn cơm vậy?” một độc giả của Blog Lê Dũng góp ý “thời đó đã làm gì có modern áo đuôi tôm hả mấy ông giời con?” Một độc giả giấu tên khác nói thẳng: “Nói dối mà không biết ngượng sao, hỡi những kẻ lấy tay che mặt trời? Nạn nhân Cải Cách Ruộng Đất vẫn còn đầy rẫy, hoặc con cháu họ sẽ lên tiếng. Hay đợi đấy!” Một độc giả ký tên Mượt viết, “Chết thật, dối lừa mãi thế sao?”

    Lê Dũng kết luận, “Tóm lại tay nào sắp đặt cái ảnh này là dân vớ vẩn, không có tí kiến thức gì về lịch sử, am hiểu về đồ vật.” Và anh viết thêm, “Dù sao thì tôi vẫn nói với mọi người cùng xem rằng: việc có cái triển lãm này cũng hay, bọn trẻ sẽ tìm nốt nửa còn lại qua gúc gồ, thế thôi vì một nửa sự thật không phải là sự thật.”

    Nửa thứ hai của sự thật đã được trình bày từ lâu. Bao nhiêu tác giả đã viết về cuộc Cải Cách Ruộng Đất. Những tác phẩm mô tả tai họa Cải Cách sớm nhất là “Những thiên đường mù” của Dương Thu Hương, “Ác mộng” của Ngô Ngọc Bội. Tiếp theo có “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, tiểu thuyết “Ba người khác” của Tô Hoài. Đặc biệt, cuốn “Đèn cù” của Trần Đĩnh gần đây nhất đã cho thấy vai trò của Hồ Chí Minh trong vụ giết bà Nguyễn Thị Năm, chính ông Hồ đã viết bài đăng báo buộc tội bà. Có thể đăng lại những đoạn văn của các tác giả trên, để “triển lãm cho mọi người được thấy sự thật về tội ác của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
    Bà Nguyễn Thị Năm và các con

    Bà Nguyễn Thị Năm và các con

    Nhưng trên các mạng đã xuất hiện những câu chuyện thực đau lòng hơn cả những cảnh trong tiểu thuyết. Một độc giả ký tên Lê Tri Điền kể trong Blog Lê Dũng những chuyện xảy ra thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất tại xã Định Công, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa; chúng tôi trích vài chuyện: “Có một bà tên Chấn, không hiểu bùa phép nào của đội cải cách mà lên trước ‘ tòa án nhân dân’ nắm râu bố đẻ mà vặt rồi rít lên: Thằng Thể (tên bố bà Chấn)...mày là....mày là...” (bà Chấn sau này ân hận vì tội lỗi với người cha thân yêu của mình nên trở thành người trầm cảm, bà chết vào khoảng năm 1989 trong đói nghèo cô độc). Một chị con gái kể: Tôi thương cha tôi lắm, hắn bắt cha tôi, thúc vô rọ lợn rồi chúc ngược cha tôi đầu cắm xuống đất, tôi lén đem cơm cho cha thấy mặt cha đỏ tím tụ máu sưng tròn như chấy bưởi, cha tôi nói con đi đi! Không du kích biết thì khổ, cha không ăn được cấy chi mô, tôi còn nhỏ quá, chả biết cha có tội chi, thương cha quá mà không dám khóc...” Cuộc phản triển lãm vẫn còn tiếp tục. Dân Hà Nội không để cho người ta khinh thường, bày trò tuyên truyền rẻ tiền trước mắt mình mãi như vậy.

    Một người bạn tôi mới trò chuyện với một bà chị lớn tuổi ở Hà Nội qua điện thoại, nhân tiện hỏi, “Chị đi xem cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Bảo Tàng Lịch Sử chưa?” Bà chị trả lời, “Xem làm cái gì? Chúng nó hết khôn dồn ra dại hay sao mà lại đi chọc “c...” ra mà ngửi với nhau như thế hở!”

    Đúng là hết khôn dồn ra dại cho nên mới đi chọc Cải Cách ra mà ngửi. Khi một chế độ lâm vào bước đường cùng thì nó mới sinh ra những trò dồ dại, ngớ ngẩn, lung tung beng như vậy.
     Ngô Nhân Dụng
  • CHÚNG TÔI MUỐN BIẾT: CSVN "NHỤC " ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ?


    CSVN :ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT ?


    Sáng nay 11.9.2014, bà con dân oan Dương Nội đã đến Bảo tàng Lịch sử quốc gia, phố 25 phố Tôn Đản, Hà Nội để xem triển lãm Cải cách ruộng đất.


    Đoàn người đi bộ đến bảo tàng, đứng trước cổng để xem các thông tin về cuộc triển lãm trưng bày về Cải cách ruộng đất. Lúc đó đã 11h trưa, bảo vệ nói đã hết giờ xem, hẹn bà con đến vào lúc 2h chiều. Bà con Dương Nội tản ra  vườn hoa  Cổ Tân gần đó để ăn và nghỉ trưa đợi đến giờ vào xem.


    2h chiều, bà con vào thăm triển lãm thì lực lượng bảo vệ triển lãm bắt dân cởi áo mới cho vào bảo tàng. Khi bà con cởi áo xong để vào thì họ nói với bà con: Triển lãm Cải cách gặp sự cố về ánh sáng nên tạm đóng cửa.

    Được biết, bà con sẽ quyết tâm xem bằng được cuộc triển lãm này.
    Hình ảnh bà con nông dân dương nội đang tuần hành đến triển lãm cải cách ruộng đất ngày 11/9/2014






    Nông dân dương nội đang ở triển lãm cải cách ruộng đất ngày 11/9/3014:








    Lực lượng bảo vệ triển lãm cải cách ruộng đất bắt dân cởi áo mới cho vào bảo tàng, sau đó lại lấy lý do sự cố ánh sáng đóng cửa triển lãm cải cách ruộng đất. Ảnh chụp tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia ngày 11/9/2014:










    Nhân viên bảo tàng thông báo: Triển lãm cải cách đóng cửa với lý do gặp sự cố ánh sáng. (Có quay được video).

    Tin và ảnh: FB Trịnh Bá Phương & Bạch Hồng Quyền
    --------------


  • Chọc Cải Cách ra mà ngửi

    Nghe tin có cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Hà Nội, tôi đã tìm đọc mấy bài tường thuật trên các báo trong nước và các mạng thông tin. Cảm tưởng chung: Đây chỉ là một trò tuyên truyền rất vụng về, mạo xưng là “lịch sử;” mà nó lại nhạt phèo, chẳng có gì mới mẻ đáng coi. Người ta trưng bày những sập gụ, tủ chè, bát đĩa dùng trong nhà địa chủ; bên cạnh cảnh sống bần hàn của những nông dân. Những người tổ chức cuộc triển lãm chắc hy vọng mọi người xem xong sẽ kết luận: Xã hội thời xưa thật lắm cảnh bất công. Nếu có bát công tức là có bóc lột, đó là cách suy nghĩ đơn giản, dễ khiến người ta tin.
    Nhưng người biết suy nghĩ sẽ nhận ra điều này: Thời nay cũng nhiều cảnh bất công không khác gì 60 năm trước. Chỉ cần nhìn vào ngôi nhà của một ông Bí Thư Huỳnh Đức Hòa, tỉnh ủy Lâm Đồng, người ta cũng có thể thấy ông giàu có gấp ngàn lần các địa chủ thời 1946-1957. Trong khi đó thì bao nhiêu người lao động đang sống trong các ổ chuột ở thành phố vẫn chạy ăn từng bữa. Và cảnh sống của đồng bào nghèo tại các vùng nông thôn xa; nếu so sánh nhà cửa của họ với ngôi nhà tồi tàn của người nông dân nghèo khổ, của các bần cố nông thời cải cách ruộng đất, chắc cũng như nhau. Nếu khá hơn cũng chỉ hơn đến gấp đôi, gấp ba là cùng. Hố cách biệt giàu nghèo ngày nay tăng lên gấp trăm, gấp ngàn lần so với thời 1950! Nếu có bất công tức là có bóc lột, thì ngày nay ai bóc lột ai?
    toDiachu4

    Do đó, cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất sẽ gây tác dụng ngược. Thay vì “gây căm thù” đối với các địa chủ ngày xưa, cuộc triển lãm sẽ khiến người đi coi nghĩ tới các đại địa chủ thời nay. Một điều hiển nhiên ai cũng thấy: Sau khi Đảng Cộng Sản cướp ruộng đất từ tay các địa chủ, thì nông dân Việt Nam bây giờ có được làm chủ ruộng đất hay không? Câu trả lời là: Không! Ngày nay tất cả ruộng đất thuộc quyền của “nhà nước.” Nhà nước là tay đại địa chủ, nắm quyền cho dân “cấy rẽ,” cho ai thì người ấy được “quyền sử dụng,” chỉ là quyền sử dụng chứ không phải quyền sở hữu. Nhà nước là một bộ máy khổng lồ vô hình, nhưng đại diện của nó là các quan chức, cán bộ từ tỉnh xuống huyện, xuống xã. Họ nắm toàn quyền, ban bố quyền sử dụng cho đám dân đen. Họ có thể lấy lại quyền sử dụng của nông dân để ban phát cho các nhà tư bản đỏ, bồi thường dân một đồng thì thu lời hàng trăm đồng. Cả bộ máy nhà nước này nằm gọn trong tay Đảng Cộng Sản. Đảng là tay đại địa chủ thời nay. Đảng đưa ra khẩu hiệu “Người cầy có ruộng,” nhưng cuối cùng chỉ có đảng là có ruộng, nông dân Việt Nam vẫn đóng vay tá điền. Thay vì các địa chủ thu tô, ngày nay nông dân sống dưới chế độ đảng thu thuế. Báo chí trong nước vừa so sánh số thuế má, dưới nhiều hình thức, tại một tỉnh Thanh Hóa ngày nay còn nhiều hơn các món thuế nông dân phải đóng trong thời thuộc Pháp.

    Một phản ứng ngược khác, là người đi xem triển lãm sẽ bất mãn thêm khi thấy đây chỉ là một trò tuyên truyền cũ kỹ, hoàn toàn không phải là lịch sử, dù được trưng bày tại Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia. Người biết suy nghĩ sẽ thấy, như Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, tại sao một cuộc triển lãm tự xưng là lịch sử mà lại không được trung thực. Ông nói, “... những sai lầm - tội ác do chính quyền gây ra thời đó không được đưa ra, những việc phá tan chùa, đình, miếu, làng, xã...làm phá vỡ những truyền thống đạo lý - văn hóa tốt đẹp của con người Việt Nam qua ngàn năm ...” cũng không được trưng bày ra.

    Nhưng việc phá tan những miếu mạo, đình chùa cũng không phải là tội ác văn hóa lớn nhất của Đảng Cộng Sản. Ông Nguyễn Tường Thụy, một người làm blog riêng có tiếng ở Hà Nội đã nhắc đến tội ác khác về văn hóa, là cuộc Cải Cách Ruộng Đất “nó tàn phá luân lý đạo đức lúc bấy giờ” với những cảnh “cha tố con, con tố cha, vợ tố chồng, anh em tố nhau ...” Và ông nhấn mạnh rằng, “Cải cách ruộng đất là do người Trung Quốc, các chuyên gia Trung Quốc chỉ đạo và cố vấn...” Một blogger khác, J.B Nguyễn Hữu Vinh đã đi xem triển lãm, kể lại, “Đi bên cạnh, cô thuyết minh viên áo đỏ (nói) liên tục: ‘Cải cách ruộng đất xóa bỏ chế độ người bóc lột người, là cách mạng về quan hệ sản xuất và nông dân đổi đời...’ Tôi quay lại nói, ‘Quan chức Cộng Sản ngày nay thì đất đai, nhà cửa, ăn chơi còn gấp trăm lần địa chủ phong kiến trước đây. Mà tất cả là từ tiền tham nhũng của dân, còn địa chủ phong kiến ngày xưa có ăn chơi cũng là tiền của họ. Bây giờ có ông quan hàng trăm ha đất như chủ tịch Bình Dương thì bọn địa chủ sao so được nhỉ?’”

    Nguyễn Hữu Vinh trông thấy một nhiếp ảnh gia đi chụp các vật trưng bày trong phòng triển lãm, khi chụp hình xong, anh ta kết luận, “Thôi, cái hay, là chúng nó đưa ra để dân biết rằng cái giai cấp địa chủ, phong kiến ngày xưa chẳng là cái đ. gì so với bọn quan Cộng Sản tham nhũng hôm nay.” Một di họa văn hóa của thời Cải Cách Ruộng Đất vẫn để lại bóng đen lảng vảng trong xã hội Việt Nam: “Cái gọi là 'thành phần' xuất hiện trong thời đó, cho đến nay tròn 60 năm sau vẫn ám ảnh trong từng tờ hồ sơ, lý lịch của các em nhỏ đến trường, dù chúng chẳng hiểu “thành phần” nghĩa là cái gì và từ đâu ra.”

    Cuối cùng, chỉ vì Đảng Cộng Sản tổ chức cuộc triển lãm tuyên truyền vô duyên này, những người như các ông J.B Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện có cơ hội bày tỏ những suy nghĩ thật của người dân Việt thời nay. Rõ là chỉ làm cho rách việc thêm!
    Tại sao Đảng Cộng Sản lại bày ra một trò tuyên truyền gây phản ứng ngược nhiều như vậy? Có thể chỉ vì các cán bộ trong Viện Bảo Tàng Lịch Sử chẳng có việc gì làm cho qua thời giờ, cho nên họ mới bày vẽ ra cái cuộc triển lãm này. Hay là quý ông bà trong ban văn hóa tư tưởng của đảng đang lo khi chế độ sụp đổ thì mình thất nghiệp, nên cố gắng tô thêm son phấn lên mặt đảng một lần chót? Hoặc có thể đưa ra một giả thuyết táo bạo, rằng có người đã xúi giục họ tổ chức triển lãm để khiêu khích tất cả nông dân miền Bắc, những người đã đi biểu tình đòi ruộng, đòi đất trong những năm qua và bị ông đại địa chủ thời nay đàn áp dã man. Đặc biệt, họ muốn khiêu khích tất cả giới thanh niên, trí thức miền Bắc và đặc biệt là dân Hà Nội, xem có ai dám đứng ra “lật mặt nạ” của Đảng Cộng Sản hay không?

    Mà việc lột mặt nạ thì không khó gì cả. Người ta không thể tổ chức một cuộc “phản triển lãm” về những tội ác của Đảng Cộng Sản trong vụ Cải Cách Ruộng Đất. Không thể trưng bày cảnh những người bị gán cho danh hiệu địa chủ bị chôn sống, thò đầu trên mặt đất để nhìn thấy lưỡi cầy kéo qua đầu mình cho tới khi chết. Cảnh này đã có thi sĩ Hữu Loan làm chứng, ông đã kể lại cho con cháu khỏi quên chuyện một địa chủ đã cấp gạo cho trung đoàn của ông trong thời kháng chiến bị hành hạ như vậy. Sau đó, tác giả Màu Tím Hoa Sim đã cưới cô con gái nhà địa chủ này, để đền ơn công cha mẹ cô nuôi dưỡng cả trung đoàn.

    Không thể tổ chức triển lãm, nhưng giới thanh niên, trí thức Hà Nội có thể làm một cuộc triển lãm trên mạng. Một cuộc “phản triển lãm” đã xuất hiện trên các mạng ở Việt Nam. Blogger Lê Dũng đã chụp lại các bức ảnh trong phòng triển lãm rồi nêu ra những sai lầm, gian dối. Thí dụ, mấy ông già 60 nhận xét thời 1950 “Đũa nhựa và thìa phíp trắng chưa có!” Hoặc nhìn cái áo của “địa chủ” được trưng bày, có người thấy, “Áo trưng bày này là hàng fake [giả] 100 %. Vì “May bằng máy công nghiệp, viền cứng và thô, thời đó không có máy khâu đó. Đặc biệt áo dài thời đó hoàn toàn khâu tay, mũi khéo và mềm mại.” Đến một bức ảnh, “Bần cố nông làm gì có nồi đồng, có chiếu trải ra hè ăn cơm vậy?” một độc giả của Blog Lê Dũng góp ý “thời đó đã làm gì có modern áo đuôi tôm hả mấy ông giời con?” Một độc giả giấu tên khác nói thẳng: “Nói dối mà không biết ngượng sao, hỡi những kẻ lấy tay che mặt trời? Nạn nhân Cải Cách Ruộng Đất vẫn còn đầy rẫy, hoặc con cháu họ sẽ lên tiếng. Hay đợi đấy!” Một độc giả ký tên Mượt viết, “Chết thật, dối lừa mãi thế sao?”

    Lê Dũng kết luận, “Tóm lại tay nào sắp đặt cái ảnh này là dân vớ vẩn, không có tí kiến thức gì về lịch sử, am hiểu về đồ vật.” Và anh viết thêm, “Dù sao thì tôi vẫn nói với mọi người cùng xem rằng: việc có cái triển lãm này cũng hay, bọn trẻ sẽ tìm nốt nửa còn lại qua gúc gồ, thế thôi vì một nửa sự thật không phải là sự thật.”

    Nửa thứ hai của sự thật đã được trình bày từ lâu. Bao nhiêu tác giả đã viết về cuộc Cải Cách Ruộng Đất. Những tác phẩm mô tả tai họa Cải Cách sớm nhất là “Những thiên đường mù” của Dương Thu Hương, “Ác mộng” của Ngô Ngọc Bội. Tiếp theo có “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, tiểu thuyết “Ba người khác” của Tô Hoài. Đặc biệt, cuốn “Đèn cù” của Trần Đĩnh gần đây nhất đã cho thấy vai trò của Hồ Chí Minh trong vụ giết bà Nguyễn Thị Năm, chính ông Hồ đã viết bài đăng báo buộc tội bà. Có thể đăng lại những đoạn văn của các tác giả trên, để “triển lãm cho mọi người được thấy sự thật về tội ác của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
    Bà Nguyễn Thị Năm và các con

    Bà Nguyễn Thị Năm và các con

    Nhưng trên các mạng đã xuất hiện những câu chuyện thực đau lòng hơn cả những cảnh trong tiểu thuyết. Một độc giả ký tên Lê Tri Điền kể trong Blog Lê Dũng những chuyện xảy ra thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất tại xã Định Công, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa; chúng tôi trích vài chuyện: “Có một bà tên Chấn, không hiểu bùa phép nào của đội cải cách mà lên trước ‘ tòa án nhân dân’ nắm râu bố đẻ mà vặt rồi rít lên: Thằng Thể (tên bố bà Chấn)...mày là....mày là...” (bà Chấn sau này ân hận vì tội lỗi với người cha thân yêu của mình nên trở thành người trầm cảm, bà chết vào khoảng năm 1989 trong đói nghèo cô độc). Một chị con gái kể: Tôi thương cha tôi lắm, hắn bắt cha tôi, thúc vô rọ lợn rồi chúc ngược cha tôi đầu cắm xuống đất, tôi lén đem cơm cho cha thấy mặt cha đỏ tím tụ máu sưng tròn như chấy bưởi, cha tôi nói con đi đi! Không du kích biết thì khổ, cha không ăn được cấy chi mô, tôi còn nhỏ quá, chả biết cha có tội chi, thương cha quá mà không dám khóc...” Cuộc phản triển lãm vẫn còn tiếp tục. Dân Hà Nội không để cho người ta khinh thường, bày trò tuyên truyền rẻ tiền trước mắt mình mãi như vậy.

    Một người bạn tôi mới trò chuyện với một bà chị lớn tuổi ở Hà Nội qua điện thoại, nhân tiện hỏi, “Chị đi xem cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Bảo Tàng Lịch Sử chưa?” Bà chị trả lời, “Xem làm cái gì? Chúng nó hết khôn dồn ra dại hay sao mà lại đi chọc “c...” ra mà ngửi với nhau như thế hở!”

    Đúng là hết khôn dồn ra dại cho nên mới đi chọc Cải Cách ra mà ngửi. Khi một chế độ lâm vào bước đường cùng thì nó mới sinh ra những trò dồ dại, ngớ ngẩn, lung tung beng như vậy.
     
     Ngô Nhân Dụng
  • Bài Xem Nhiều