We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 4 October 2014

Hồng Kông : Không ai có quyền im lặng khi nhìn hàng ngàn ngọn nến lấp lánh

bieu tinh HK

Không ai có quyền im lặng khi nhìn hàng ngàn ngọn nến lấp lánh

Cuộc cách mạng do sinh viên lãnh đạo kết thúc với tất cả mọi người trên chiến hào đều bị quân lính chính phủ sát hại.
Truyện Những người khốn khổ diễn ra như thế, và hàng chục vạn người biểu tình khiến Hồng Kông tê liệt mấy ngày qua đang ngày đêm hát về kết cục phấn khích nhưng cuối cùng bi kịch ấy.
“Bạn nghe chăng nhân dân hát?” diễn tả chính xác tình hình ở Hồng Kông, người phát ngôn cho Occupy Central, nhóm đứng đằng sau các cuộc biểu tình đã lấy bản nhạc này làm bản nhạc tranh đấu chính thức của nhóm.

Hậu chấn Thiên an môn ở Hồng Kông“Bắc kinh không lắng nghe tiếng nói của nhân dân và chúng tôi đang cố gắng truyền đạt thông điệp của chúng tôi nhưng không ai lắng nghe,” chị nói tiếp.
Bản nhạc kêu gọi đấu tranh này đã từ lâu đồng hành với những người biểu tình trên khắp thế giới. Nhưng những sinh viên Châu Á lãng mạn đã đi một bước xa hơn bằng cách đặt lời riêng cho bản nhạc này ở Đài Loan và bây giờ Hồng Kông.
“Bản nhạc này có lâu rồi, nhưng những bản nhạc khác đã thịnh hành hơn,” Joseph Cheng, giáo sư khoa chính trị ở đại học City ở Hồng Kông nói. “Bản nhạc này trở nên rất thịnh hành vào đầu năm nay vì những người tổ chức của Occupy Central sử dụng nó nhiều lần,” ông nói thêm.
Vào tháng Năm, một tình nguyện viên trong phong trào, người từ chối nêu tên, đặt lời tiếng Quảng Đông cho bản nhạc, với lời nhạc thích hợp với hoàn cảnh Hồng Kông, và thu video nhạc do một em bé gái diễn xuất mà vào đúng lúc này đã lan truyền rất nhanh trên mạng.
Chan Kin-man, một người đồng sáng lập phong trào Occupy ở Hồng Kông nói không có nghệ sĩ thành danh nào muốn hát bản nhạc này vì sợ chính quyền Bắc kinh trù dập.
“Tay nắm tay, chúng ta đấu tranh hết mình cho quyền bỏ phiếu cho tương lai của chúng ta,” em bé gái hát. Một cảnh trong phim chiếu em bé đưa tay lên bịt miệng và cầm con gấu nhồi bông có thêu dòng chữ “Hãy im lặng”.
“Tại sao giấc mơ của chúng ta vẫn chỉ là giấc mơ?” em bé vô danh hát. “Ai muốn cam phận đau khổ và bịt miệng mình lại?”
Lời bản nhạc bằng tiếng Quảng Đông
Hong Kong vs. ChinaCho phép tôi hỏi ai đã không lên tiếng phản đối?
Tất cả chúng ta nên gánh vác trách nhiệm bảo vệ thành phố của mình.
Chúng ta có quyền bẩm sinh và trí tuệ của mình để tự quyết định
Ai muốn cam phận đau khổ và bịt miệng mình lại?
Cho phép tôi hỏi ai không thể thức dậy?
Lắng nghe tiếng tự do rì rào
Thức tỉnh lương tâm mà sẽ không bị phản bội lần nữa
Tại sao giấc mơ của chúng ta vẫn chỉ là giấc mơ? Chờ suông chỉ là ảo vọng
Trắng đen, phải trái, đúng sai chứng tỏ gì ở đây?
Vì tương lai của xã hội, chúng ta cần đôi mắt tinh tường hơn theo thời gian
Cho phép tôi hỏi ai đã không lên tiếng phản đối?
Tất cả chúng ta nên gánh vác trách nhiệm bảo vệ thành phố của mình.
Chúng ta có quyền bẩm sinh và trí tuệ của mình để tự quyết định
Ai muốn cam phận đau khổ và bịt miệng mình lại?
Cho phép tôi hỏi ai không thể thức dậy?
Lắng nghe tiếng tự do rì rào
Thức tỉnh lương tâm mà sẽ không bị phản bội lần nữa
Không ai có quyền im lặng khi nhìn hàng ngàn ngọn nến lấp lánh
Tay nắm tay, chúng ta đấu tranh hết mình cho quyền bỏ phiếu cho tương lai của chúng ta
Vì chúng ta là con người, chúng ta có trách nhiệm và tự do để quyết định tương lai của chúng ta
Cho phép tôi hỏi ai đã không lên tiếng phản đối?
Tất cả chúng ta nên gánh vác trách nhiệm bảo vệ thành phố của mình.
Chúng ta có quyền bẩm sinh và trí tuệ của mình để tự quyết định
Ai muốn cam phận đau khổ và bịt miệng mình lại?
Cho phép tôi hỏi ai không thể thức dậy?
Lắng nghe tiếng tự do rì rào
Thức tỉnh lương tâm mà sẽ không bị phản bội lần nữa
Malcolm Moore * Trần Quốc Việt dịch
Nguồn:
Trích dịch từ báo Anh Daily Telegraph 30/9/2014. Tựa đề của người dịch.

Jimmy Lai, tỷ phú truyền thông của HK, nhiệt tình ủng hộ phong trào sinh viên đòi dân chủ


- Hackers đã hack vào máy vi tính của công ty và của cá nhân ông Jimmy Lai, công bố hàng loạt bằng chứng cho thấy chính ông là người tài trợ toàn bộ cho 2 tổ chức Occupy Central và Scholarism. Cảnh sát cũng đã khám xét nhà ông. 

Nhưng ông tỷ phú này chỉ cười hề hề vì ông chẳng cần chối. Suốt mấy ngày qua, 2 tờ báo của ông là tờ Apple Daily Newspaper và tờ Next Magazine đã đăng toàn những tin tức và bài viết ủng hộ các sinh viên đòi dân chủ.

Bản thân ông cũng suốt mấy ngày nay ở ngoài đường ăn ngủ với sinh viên. Ông suốt ngày có mặt trong một căn lều bạt giăng bên ngoài Khu Chính Phủ ở Admiralty. Ông đi xem các sinh viên làm gì, trò chuyện với họ, phụ họ dọn dẹp. 

Ông cho biết riêng về cuộc biểu tình này ông không tốn một xu, vì người dân HK ủng hộ sinh viên đã đem cho quá nhiều. Thậm chí sinh viên còn phải từ chối bớt vì không có chỗ để. 

Tuy là người tài trợ nhưng ông Jimmy Lai chưa bao giờ xen vào chuyện nội bộ hay tổ chức của các hội sinh viên. Ông nói ông là dân võ biền, tự lập và lớn lên từ nghèo đói, không phải là người có học cao hay văn hóa cao, nên ông nghĩ ý kiến của ông sẽ không phù hợp với các sinh viên.

Trả lời phóng viên Hugo Restail của Wall Street Journal, ông cho biết, theo ông thì phong trào dân chủ đã hoàn toàn thắng lợi, cho dù nhà cầm quyền Bắc Kinh không nhượng bộ, vì ông nói những gì xảy ra trong những ngày qua đã hoàn toàn thay đổi một thế hệ. Những sinh viên học sinh chung vai sát cánh bên nhau chiến đấu cho lý tưởng của mình sẽ mãi mãi mang tư tưởng tự do, dân chủ. Họ sẽ không bao giờ cúi đầu chịu nhận những gì CSTQ nhồi nhét nữa, mà họ sẽ tự tìm những gì họ muốn, và họ cũng sẽ dạy dỗ cho con cháu họ như thế.

Ông Lai cho biết nhà cầm quyền Bắc Kinh đã và đang tìm mọi cách để triệt tiêu ông. Ông đi đâu cũng có 2-3 tên đi theo. Nhà ông từng bị xe của xã hội đen đâm vỡ cổng. Bắc Kinh cũng tìm mọi cách bôi nhọ ông, moi móc đời tư, nói ông bám đít Mỹ, nói ông làm ăn gian lận, trốn thuế v.v... Năm 2008 cảnh sát HK từng bắt giữ một người từ Hoa Lục sang với súng giấu trong hành lý và khai rằng đã được mướn để ám sát ông. 

Ông Lai, khác với những tỷ phú HK khác, thường nịnh bợ Bắc Kinh để dễ làm ăn, ông luôn ra mặt chỉ trích chính sách độc đài của CSTQ. Ông kể mẹ ông đã phải vét hết tiền bạc và mang nợ mới cho ông vượt biên thành công từ Quảng Đông sang HK năm 1960, khi ông mới 12 tuổi. Ông nói sẽ không bao giờ quên sự hy sinh của mẹ ông và gia đình để ông có được tự do.

Dù là một tỷ phú, ông không ngại xông pha ngoài đường phố với sinh viên. Hôm cảnh sát đàn áp bằng lựu đan cay, ông có mặt để động viên sinh viên và giúp các em không sợ hãi. Bản thân ông bị một trái lựu đạn cay bắn trúng lưng ngã sấp nhưng ông vẫn không lùi. Ông kể lại hôm ấy cảnh sát đã bắn lựu đạn cay đến 20 đợt. Mấy đợt đầu sinh viên sợ hãi bỏ chạy, ông đã lên tiếng trấn an họ. Sau đợt thứ 3 thì sinh viên đã hết sợ, chỉ né ra xa vài trăm thước, chờ khói tản bớt rồi lại xông lên. Cuối cùng cảnh sát biết họ đã hoàn toàn thua cuộc nên rút lui. Ông Lai cười nói rằng vốn xuất thân nghèo khổ từ tầng lớp thợ thuyền, ông cũng khá "đầu gấu". Ông nói nếu ông trẻ lại mấy chục tuổi thì cảnh sát đã không yên với ông.

Nay tuổi đã già, tóc đã bạc, ông vui vẻ lùi ra phía sau yểm trợ để các sinh viên có thể bước lên trải nghiệm và học hỏi. Tuy vậy ông nói nếu TQ thật sự đem xe tăng qua đàn áp, ông là một trong những người có khả năng hướng dẫn và bảo vệ cho sinh viên.

Ông nói sinh viên là lực lượng tốt nhất để đấu tranh, và ông nhận định sinh viên HK có chiều sâu hơn sinh viên TQ ở Thiên An Môn. Ông nói đây là cuộc biểu tình không cần lãnh đạo, tự mỗi sinh viên biết họ phải làm gì. Ông nói phía cảnh sát HK đã hành động ngu xuẩn, như việc ném lựu đạn cay và nay là bao che cho côn đồ vào hành hung sinh viên. Ông nói các bậc cha mẹ ông bà người HK cho dù không ủng hộ con cháu mình đi biểu tình, nhưng vẫn sẵn sàng chết để bảo vệ an toàn cho họ. Tấn công đả thương các em chỉ làm người dân HK nổi giận.

Ngoài ra ông Lai cũng nói mỗi hành động bạo lực ở phía cảnh sát để đàn áp phong trào sẽ là một nắm bùn trét lên mặt Tập Cận Bình, người đang cố tạo một bộ mặt một lãnh tụ đáng kính và yêu mến hòa bình với thế giới. Vì vậy ông tin rằng nếu các sinh viên kiên trì đấu tranh, trước sau gì Tập cũng phải nhượng bộ. 



Ngoc Nhi Nguyen

Tin Vui: Ánh sáng "Democracy "sau Hồng Kông đến Cambot và VN

Rồi đây CỜ CỘNG SẢN VIỆT NAM sẽ bị dẫm đạp và đốt cháy khắp mọi nơi. Sư Khmer là người dẫm đạp lên CỜ CSVN trước.

Biểu tình không phải ở Hongkong đòi quyền bầu cử, mà ở Campuchia: dẫm cờ, đốt cờ Việt Nam.
Thôi chết, truyền thông nhà nước có đưa tin này trên đài báo cho dân Việt biết không? Hay chỉ cờ đèn kèn hoa "mừng ngày giải phóng thủ đô"? Thế là suy thoái, mất cảnh giác, ru ngủ dân chứ còn gì nữa
.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10201778970190955&set=a.3975091870697.119709.1682588189&type=1 
------------------
Tập Cận Bình có thể là nhà cai trị cộng sản cuối cùng của Trung Quốc

Larry Diamond/Times 
Lê Quốc Tuấn dịch Việt ngữ 


Tại thời điểm này, Trung Quốc không thể đàm phán cũng không thể đàn áp cuộc biểu tình đang diễn ra.

Cuộc biểu tình khổng lồ bóp nghẹt Hồng Kông trong nhiều ngày qua có những ý nghĩa vượt xa giới hạn của khu vực hành chính đặc biệt hơn 7 triệu người này. Với việc bác bỏ kế hoạch chỉ cho phép mộtcuộc bầu cử giả tạo người giám đốc điều hành Hồng Kông tiếp theo của Bắc Kinh, với việc huy động hàng chục ngàn người xuống đường trong vài ngày hành động, và với việc đưa ra được một biểu tượng hòa bình của sức đề kháng và kiềm chế (hình ảnh chiếc ô dù) trước mặt các phản ứng khiêu khích thái quá của cảnh sát, cuộc biểu tình do giới trẻ dẫn đầu đã đặt ra những thách thức nghiêm trọng nhất với quyền lực của Đảng Cộng sản Trung Quốc kể từ sau vụ thảm sát tại quảng trường Thiên An Môn cách đây 25 năm.

Nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc chỉ có thể tự trách mình cho cuộc khủng hoảng chính trị ở Hồng Kông. Kể từ khi trở về với chủ quyền của Trung Quốc sau ách thống trị thực dân Anh vào năm 1997, Hồng Kông đã được hưởng quyền tự trị, tự do dân sự đáng kể theo nguyên tắc "một quốc gia, hai hệ thống." Trong 17 năm qua, Hồng Kông đã kiên nhẫn chờ đợi Bắc Kinh thực hiện lời hứa về "tiến độ dần dần và trật tự"của Luật cơ bản trong "việc lựa chọn Giám đốc điều hành bằng phổ thông đầu phiếu theo đề nghị của một ủy ban đề cử phù hợp với các thủ tục dân chủ." Khi Bắc Kinh công bố rằng Hồng Kông "chưa sẵn sàng "cho cuộc bầu cử dân chủ vào năm 2004 để bầu Giám đốc điều hành vào năm 2007, hoặc cơ quan lập pháp vào năm 2008, nhiều người Hồng Kông đã cay đắng thất vọng. Nhưng mọi người đã cố chờ đợi hy vọng cho năm 2012 hoặc chậm nhất là năm 2017.

Cuộc bùng nổ của sự phẫn nộ gần đây đã được thúc đẩy bởi quyết định muốn trì hoãn vô thời hạn ước mơ dân chủ tự quản ở Hồng Kông của Bắc Kinh, được công bố vào cuối tháng Tám. Hiện lãnh đạo Trung Quốc đã đưa lời giải thích theo phong cách Iran về "phổ thông đầu phiếu": tất cả mọi người có thể bỏ phiếu, nhưng chỉ dành cho các ứng cử viên đã được các nhà lãnh đạo phê duyệt. Thay vì "một quốc gia, hai hệ thống," Hồng Kông giờ là "một quốc gia, một chế độ chuyên chế," với sự gia tăng tập trung quyền lực về kinh tế và thu hẹp các phương tiện truyền thông, tự do học thuật.

Những người biểu tình Hồng Kông trẻ tuổi lo lắng về kinh tế, nhưng sự phẫn nộ về chính trị của họ còn hơn cả thế. Nhiều người,như Joshua Wong, nhà lãnh đạo sinh viên 17 tuổi, sinh ra sau cuộc bàn giao (Hồng Kông), lớn lên trong một xã hội thịnh vượng, cởi mở và sôi động tính dân sự. Họ lớn lên với tweeting và texting, xem dân chủ và tự quản là điều tự nhiên và là lời hứa có tính hiến định đối với mình. Nhiều người Hồng Kông lớn tuổi nhớ thời chế độ thực dân, và trân trọng các quyền tự do dân sự, các quy định pháp luật mà giờ đây đang bị xói mòn dưới sự kiểm soát chính trị và kinh tế kéo dài của Bắc Kinh. Không ai có thể biết bao nhiêu phần trăm dân số Hồng Kông sẽ sẵn sàng mạo hiểm nền thịnh vượng để tạo áp lực đến tận cùng cho các đòi hỏi dân chủ. Tuy nhiên, việc hàng trăm ngàn người biểu tình và những người thiện cảm đã cho thấy hành động không khoan nhượng chính trị của Bắc Kinh là mối đe dọa cho tương lai của Hồng Kông.
 Tên trùm độc tài - bành trướng Tập Cận Bình trong mắt nghệ sĩ VN

Đây là một cuộc khủng hoảng lẽ ra có thể tránh được. Trong những năm qua, nhiều ý tưởng sáng tạo đã từng có để thực hiện một "tiến độ dần dần và trật tự" đến dân chủ. Lẽ ra, lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc đã nên đàm phán với các nhà dân chủ ôn hòa Hồng Kông để từng bước mở rộng phạm vi của các ứng cử viên được phép tranh cử trong chức vụ Giám đốc điều hành, và di chuyển theo từng giai đoạn đến một cơ quan lập pháp hoàn toàn do trực tiếp đầu phiếu (30 trong 70 thành viên lập pháp hiện nay được bầu theo khu vực bầu cử giới hạn). Thỏa hiệp chính trị có thể tạo nên một phần đa số phổ biến chấp nhận sự tiến bộ phù hợp. Thay vì thế, những gì Hồng Kông có được không phải là các đàm phán, tiến bộ, mà là một áp đặt độc tài với lớp nguỵ trang qua loa của chủ quyền phổ biến.

Thái độ không khoan nhượng của Bắc Kinh là không chỉ đối với Hồng Kông, và cũng không phải chỉ với các cuộc biểu tìnhhiện nay. Đây là một cuộc đấu tranh cho tương lai của bản thân Trung Quốc. Chủ tịch Tập và các ông chủ của đảng đang héo hon với nỗi lo sợ rằng họ sẽ gặp số phận như Mikhail Gorbachev nếu không duy trì chặt chẽ, kiểm soát chính trị tập trung. Tập sẽ theo đuổi cải cách kinh tế. Ông ta sẽ cố gắng gột rửa một đảng và nhà nước tham nhũng trắng trợn (đồng thời cũng thanh trừng các đối thủ của mình trên đường đi). Tuy nhiên, cải cách chính trị, ngay cả là các thảo luận (rao giảng, tweeting) về các khái niệm như "giá trị phổ quát", "tự do ngôn luận", "xã hội dân sự" và "độc lập tư pháp đã bị loại bỏ.

Trung Quốc đang thay đổi nhanh trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế cấp kỳ. Một xã hội dân sự cùng một thành phần kinhdoanh có đầu óc độc lập hơn đang dần tăng lên. Dân chúng hiện đang tranh luận về các vấn đề ấy thông qua phương tiện truyền thông xã hội, thậm chí ngay dưới sự kiểm soát của nhà nước. Tầng lớp trung lưu đang đi du lịch ra nước ngoài và được tiếp xúc với những ý tưởng dân chủ và tự do vốn nguy hiểm nhất là ở Đài Loan và Hồng Kông. Trớ trêu thay, trong tuần nàykhi Trung Quốc nghỉ lễ kỷ niệm ngày Quốc khánh của mình (và là kỷ niệm 65 năm cuộcCách mạng Cộng sản ở Trung Quốc), nhiều người Trung Quốc lục địa đi nghỉ mát ở Hồng Kông đột nhiên được chứng kiến một hình thức cách mạng rất khác.

Giới lãnh đạo Trung Quốc hiện đang kẹt trong cái bẫy của chính họ. Nếu tàn bạo đàn áp các cuộc biểu tình quần chúng, như từng làm trong một phần tư thế kỷ trước, họ sẽ gây tổn hại nghiêm trọng đến tính hợp pháp quốc tế, phá hỏng mối quan hệ gần gũi hơn với Đài Loan, và tiêudiệt cơ cấu dân sự của Hồng Kông. Nếu họ làm được những gì nên làm vài tháng trước đây - đàm phán – mà họ từng sợ sẽ bị xem là đầu hàng trước áp lực quần chúng, khiến sẽ khơi dậy thêm các chống đối trong một đất nước có hàng trăm cuộc biểu tình ở cấp địa phương nổ ra hàng ngày. Vì vậy, có lẽ họ sẽ chờ đợi, hy vọng các cuộc biểu tình sẽ tàn đi, trong khi vẫn giữ cái lựa chọn của việc sẽ liệng bỏ viên Giám đốc điều hành hiện tại, CY Leung vào thùng rác như một con dê tế thần.

Nếu các cuộc biểu tình vẫn tồn tại vàphát triển, nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc sẽ phải đối mặt với một lựa chọn khủng khiếp, và họ cũng có thể lặp lại sai lầm bi thảm của năm 1989 Tuy nhiên,đây không phải là Trung Quốc của 25 năm trước. Tập Cận Bình có thể sẽ không còn có thể loại bỏ một xã hội dân sự đang nổi lên như vua Canute đã không thể điều khiển cơn thủy triều hạ xuống. Nhưng than ôi, vua Canute thì hiểu được các giới hạn tự nhiên đối với quyền lực của mình. Còn Tập Cận Bình có lẽ không được như thế, và đây là lý do tại sao ông cũng có thể là người cai trị cộng sản cuối cùng của Trung Quốc.

Nguồn: https://time.com/3453140/hong-kong-protests-china-one-autocracy/

Bài Xem Nhiều