We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 9 December 2014

Dân Việt muốn thực tình chống Việt cộng : Ra nước ngoài là vào ngõ cụt

Hamlet3063.jpg (27984 bytes)
                           
                                   Ra nước ngoài là vào ngõ cụt


Trong nước hiện nay đang có những phong trào, những tổ chức, những cá nhân chống đối đảng cộng sản. Ở ngoài nước, nếu có dịp là cộng đồng tỵ nạn cộng sản cùng các tổ chức đấu tranh hợp sức vận động công luận quốc tế và các chính quyền những quốc gia tự do can thiệp buộc bạo quyền cộng sản phải trả tự do cho những nhân vật đối kháng. Nhưng không có tổ chức đồng hương tỵ nạn nào cũng như chính quyền quốc gia tự do nào kêu gọi Việt cộng phải để cho những nhân vật đối kháng đang bị giam giữ được rời khỏi Việt Nam. Việc một số cá nhân chống đối kẻ cường quyền lên đường ra nước ngoài, chủ yếu sang Hoa kỳ, là kết quả đường lối chính trị, ngoại giao, kinh tế của nước Mỹ. Và nước Mỹ thì chỉ vì quyền lợi của nước Mỹ mà thôi.

Những người được xem hay tự xem là bất đồng chính kiến một khi sang Hoa Kỳ hay sang Pháp mà vẫn còn muốn tiếp tục đấu tranh thì phải đối diện với thực tế là việc đi tìm đối tượng hậu thuẫn. Cũng thực tế là chỉ có hai lực lượng chính yếu làm thành tập thể đồng bào đang sống ở nước ngoài, một bên là phe quốc gia và một bên là phe cộng sản. Phe quốc gia bao gồm những thành phần bỏ nước ra đi vì không chấp nhận chế độ cộng sản. Phe cộng sản qui tụ các cán bộ cộng sản, các du sinh, các “thợ khách“ di sản của mồ ma khối Đông Âu. Dĩ nhiên phe cộng sản không thể là đối tượng để những người chống đối nương tựa. Họ chỉ còn cách tìm hậu thuẫn ở phe quốc gia, chứ không có lựa chọn nào khác.

Hầu như toàn vẹn tinh hoa của chế độ Việt Nam Cộng Hoà đã đào thoát được ra hải ngoại và làm thành lực lượng nòng cốt của cộng đồng tỵ nạn cộng sản Việt Nam. Bên cạnh đó là hậu duệ của thế hệ lưu vong thứ nhất. Những con người do nền giáo dục nhân bản của Miền Nam và của các quốc gia dân chủ Tây phương đào tạo đã từng là nạn nhân và chứng nhân trực tiếp hay gián tiếp của một chính sách tàn bạo, đểu cáng nhất lịch sử nhân loại. Nay nhất đán cộng đồng tỵ nạn chống cộng lưu vong phải tiếp xúc với những nhân vật do kẻ thù giáo huấn. Nước trong tự dưng gặp dầu cặn. Dầu cặn làm sao hoà với nước trong được?

Kết quả không thể nào tránh khỏi là sự thất bại của những người tự xem hay được xem là chống đối, một khi họ sang Mỹ, sang Pháp. Họ đánh mất môi trường đấu tranh quen thuộc. Họ hoá ra lạc lõng trong môi trường mới lạ.

Chúng ta thử xem chuyện nước Đức. Người dân Đông Đức đã biết lợi dụng cả thời lẫn thế và nhất là họ đã thấy rằng chỉ có họ mới đòi được tự do dân chủ cho họ. Cho nên họ đã chuyển hướng và chuyển hoá hình thức đấu tranh. Thoạt đầu là bỏ nước ra đi bằng mọi giá, kể cả bằng sinh mệnh bản thân. Nhưng đến một thời điểm nhất định, họ không bỏ phiếu bằng xe bằng chân nữa, họ bỏ phiếu bằng tay bằng miệng. Họ quyết định ở lại để đấu tranh và nêu cao khẩu hiệu “chúng tôi ở lại đây, wir bleiben hier“.

Dân tộc Việt Nam cũng đã từng cả triệu triệu người bỏ phiếu bằng chân, bằng thuyền, bằng máy bay Chúng ta đã đứng lên thực hiện giai đoạn chống đối thứ nhất. Chúng ta đã chống cộng qua thái độ phỉ nhổ chế độ đồng thời chúng ta cũng truy tố tội ác cộng sản Việt Nam. Chúng ta không truy tố tội ác của giặc trước bất kỳ toà án cấp quốc gia, cấp liên quốc hay cấp quốc tế nào cả mà chúng ta truy tố tội ác của giặc trước công luận quốc tế, trước dư luận thề giới, trước lương tri nhân loại. Chúng ta đã góp máu, góp nước mắt, góp tù đày, góp chết chóc, góp hãm hiếp, góp vàng, góp nhà, góp của cho giai đoạn một. Chúng ta đã đóng góp nhục nhằn, đã đóng góp cơ cực, đã đóng góp những tháng năm còng lưng làm nail, đã đóng góp trọn tuổi xuân làm vệ sinh nhà xí. Và chúng ta cũng không hề ngần ngại quay trở lại góp công, góp sức, góp đầu óc, góp suy tư cho đại cuộc chính nghĩa chống cộng tại cả hải ngoại lẫn quốc nội.

Bây giờ là giai đoạn chống đối thứ hai, giai đoạn này do đồng bào quốc nội thủ vai chánh. Tuy nhiên nếu như người dân trong nước không tự mình tranh đấu, nếu như tuổi trẻ Việt Nam trong nước không can đảm dấn thân thì đảng cộng sản sẽ vẫn tiếp tục ngồi lên đầu lên cổ dân tộc và dân tộc vẫn phải cúi đầu quì gối mang nỗi nhục lạc hậu và yếu hèn. Nếu quốc nội không ý thức được trách nhiệm của mình thì chữ S bên bờ Thái bình dương sẽ không bao giờ được như mảnh đất nhìn ra Bắc hải. Đó là chưa nói đến đại hoạ vô song Việt Nam do cộng sản cai trị sẽ trở thành quận huyện của Trung cộng.

Giữ vai trò độc tôn trực tiếp chống cộng, đồng bào quốc nội cần ý thức rằng phải diện đối diện với kẻ thù thì mới chống đối nó hữu hiệu được. Muốn thực tình chống Việt cộng thì phải ở lại Việt Nam. Ra khỏi Việt Nam thì cần suy nghĩ như Bác sĩ Bùi Trọng Cường ở Úc :"Chúng ta cần nhớ rằng sự hiện diện của anh ĐC tại hải ngoại chắc chắn sẽ không làm cho công tác đấu tranh của chúng ta dễ hơn, ngắn hơn mà ngược lại có thể tạo ra những khó khăn mới cam go hơn.“ Khó khăn mới cam go hơn đối với cộng đồng tỵ nạn cộng sản. Nhưng đối với hầu hết nếu không là tất cả những thành phần chống đối rời khỏi nước ra nước ngoài thì khó khăn mới cam go hơn đã là và sẽ là không thể nào vượt qua nổi.

Trong hiện tình đất nước và thế giới, vì dân tộc mà tranh đấu chống cộng nhưng lại sang Mỹ sang Tây thì chỉ là đi vô một ngõ cụt, thì chỉ là tự hãm mình vào mạt lộ. Có khi còn tệ hại hơn, có thể là tự mình mưu sát bản thân về chính trị.

Tất nhiên nếu vì quyền lợi cá nhân và gia đình mà tranh đấu thì lại là chuyện khác. Hoặc giả vì sự sắp xếp của những bàn tay lông lá mà tranh đấu thì cũng lại là chuyện khác nữa.

Đã nói thì phải rán nói cho cùng. Sẽ có người trách rằng nếu cứ ở lại, nếu cứ ngồi tù để rồi lâm bệnh nặng, thâm chí để rồi hy sinh, hay sao? Xin thưa : tự do phải mua bằng máu, tự do phải trả bằng nước mắt. Không có cách gì khác. Quả thật là không có cách gì khác cả. Ngoại trừ phép lạ. Nhưng đã mong chờ phép lạ thì còn nói đến đấu tranh làm gì?

 
BS.Trần Văn Tích

Những người không biết Thiên Chúa : Đam mê và Dục vọng



       
Đam mê liên quan dục vọng. Những người buông theo đam mê dục vọng là những người không biết Thiên Chúa (1 Tx 4:5). Thánh Phaolô đã xác định như vậy. Nếu thực ự đúng như vậy thì thật là nguy hiểm biết bao, vì thân xác yếu đuối, rất dễ buông tuồng với nhiều lý do để biện minh!

ĐAM MÊ

Đam mê là say đắm cái gì đó, có thể là một trong “tam độc” Tham-Sân-Si, vì đam mê cũng có loại tốt và loại xấu. Nhưng khi nói về niềm đam mê, người ta thường chú ý khía cạnh xấu hơn tốt.

Một trong các niềm đam mê tốt là say mê làm việc. Đó là quá trình thực hiện một ước mơ, đôi lúc chúng ta phải chấp nhận chịu đựng điều kiện làm việc cực nhọc, với hy vọng chúng ta có thể tận hưởng cuộc sống nếu chúng ta may mắn và thành công. Tuy nhiên, phàm cái gì thái quá cũng hóa bất cập, tốt có thể trở thành xấu.

Một trong các niềm đam mê xấu “rõ nét” là thói mê tiền. Nhóm Pharisêu là những người ham hố tiền bạc nên hóa giả hình. Chúa Giêsu đã trách thói xấu đó: “Các ông là những kẻ làm ra bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ông, bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa” (Mt 16:15). Thật vậy, lòng ham muốn tiền bạc là “cội rễ sinh ra mọi điều gian ác” và khiến “nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé” (1 Tm 6:10), chắc chắn rằng “tiền bạc không thể mua ân huệ của Thiên Chúa” (Cv 8:20).

Là con người, ai cũng cần biết tự lập, đặc biệt là đối với nam giới. Khi theo đuổi sự nghiệp, bản lĩnh đàn ông là khả năng tự lập, vuợt qua khó khăn để đạt tới thành công. Khi thành công, bản lĩnh đàn ông là cách họ vượt qua chính mình trước cám dỗ của tiền bạc, đàn bà và quyền lực. Chuỗi hệ lụy rất chí lý!

Trong dụ ngôn “Người Gieo Giống”, Chúa Giêsu có nhắc tới đam mê khi giải thích về loại hạt thứ ba: “Những hạt được gieo vào bụi gai là những kẻ đã nghe lời, nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến lời không sinh hoa kết quả gì” (Mt 13:22).

Có nhiều loại đam mê, một trong các loại đam mê nguy hiểm là đam mê xác thịt – dâm dục chỉ là một “góc” của niềm đam mê xác thịt (nhục dục). Thánh Phaolô thú nhận: “Tất cả chúng tôi xưa kia cũng thuộc hạng người đó, khi chúng tôi buông theo các đam mê của tính xác thịt, thi hành những ước muốn của tính xác thịt và của trí khôn. Bẩm sinh chúng tôi là những kẻ đáng chịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, như những người khác” (Ep 2:3). Sau khi được giải thoát, Thánh Phaolô khuyên nhủ: “Những ai thuộc về Đức Kitô Giêsu thì đã đóng đinh tính xác thịt vào thập giá cùng với các dục vọng và đam mê” (Gl 5:24).

Trong chuỗi Kinh Mai Côi, chúng ta cầu xin Thiên Chúa qua ngắm thứ năm mùa Thương: “Xin cho con đóng đinh tính xác thịt vào Thánh Giá Chúa”. Đó là điều rất cần thiết và vô cùng cấp bách, không thể chần chừ!

Thánh Phaolô nhiều lần nhắc nhở về vấn đề này. Thậm chí Thánh Phaolô còn nhắc riêng với đệ tử Titô: “Ân sủng của Thiên Chúa dạy chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này” (Tt 2:12).

Thánh Phêrô cũng đã từng trải kinh nghiệm bản thân, và ngài chân thành chia sẻ: “Anh em hãy tránh xa những đam mê xác thịt, vốn gây chiến với linh hồn” (1 Pr 2:11). Thời của chúng ta là Thời Cánh Chung, và thời cuối cùng này đang dần dần khép lại, thế nên chúng ta cần phải cảnh giác: “Trong những ngày sau hết, sẽ xuất hiện những kẻ nhạo báng chê cười, sống theo những đam mê riêng của họ” (2 Pr 3:3; xem Gđ 1:18).

DỤC VỌNG

Dục vọng là ham muốn điều gì đó, thường liên quan thể lý hoặc nhục dục và mang nghĩa xấu. Dục vọng có ma lực rất mạnh, đôi khi tưởng chừng bất khả kháng. Rất nguy hiểm nên phải cảnh giác cao độ. Lưu An nhận xét: “Nhất niệm chi dục bất năng chế, nhi họa lưu vu thao thiên. Hoạn sinh vu đa dục” (Chỉ một niệm ham muốn không được kiềm chế thì hậu quả cũng sẽ thật khôn lường. Nhiều dục vọng sinh ra tai họa).

Dục vọng không đơn giản, nó có tính liên đới nên khả dĩ liên quan các vấn đề khác trong cuộc sống – từ tinh thần đến thể lý, từ đời thường tới tâm linh. Lỗ nhỏ có thể làm đắm thuyền. Đốm lửa có thể làm cháy cả cánh rừng lớn. Cái nhỏ mà không hề nhỏ. Hàn Phi Tử nói: “Nhân hữu dục, tắc kế hội loạn, kế hội loạn nhi hữu dục thậm, hữu dục thậm tắc tà tâm thắng, tà tâm thắng tắc sự kinh tuyệt, sự kinh tuyệt tắc họa loạn sinh” (Người nào mang theo dục vọng, tâm ắt sẽ loạn, tâm loạn thì dục vọng càng mạnh, dục vọng mạnh khiến tà tâm chi phối, tà tâm chi phối làm cho cách hành xử rối loạn, hành xử rối loạn chắc chắn sẽ sinh ra tai họa). Đúng là “tâm phẫn xí tắc bất đắc kỳ chính” (Lòng giận hờn ắt sẽ hành động sai trái).

Ai cũng có các dục vọng với các mức độ khác nhau, đôi khi rất tinh vi, khó có thể phân biệt rạch ròi. Ngay cả những người nghèo nhất, dù là vô sản, cũng không thiếu các dục vọng: “Đó ăn vụng, túng làm liều” (tục ngữ Việt Nam). Thomas Fuller nói thẳng: “Người nghèo không phải người có ít, mà là người muốn nhiều”. Dạng “ham muốn” này rất nguy hiểm, nếu lương tâm lệch lạc. Thật vậy, những kẻ trộm cướp đâu hẳn là họ thiếu thốn, mà vì họ “tham của người” và bị chứng “ngứa tay” mạn tính. Triết gia Jean Jacques Rousseau cho biết: “Lương tâm là tiếng nói của linh hồn, dục vọng là tiếng nói của cơ thể”.

Đầu óc “bã đậu” cũng là nguy cơ dẫn tới hành vi sai trái. Thánh Phaolô giải thích: “Đầu óc họ suy luận viển vông và tâm trí ngu si của họ hoá ra mê muội. Họ khoe mình khôn ngoan, nhưng đã trở nên điên rồ. Thay vì Thiên Chúa vinh quang bất tử, họ đã thờ hình tượng người phàm là loài phải chết, hay hình tượng các loài chim chóc, thú vật, rắn rết. Vì thế, Thiên Chúa đã để mặc họ buông theo dục vọng mà làm những điều ô uế, khiến thân thể họ ra hư hèn” (Rm 1:21-24).

Dục vọng khiến người ta ngang ngược, coi Trời chỉ bằng… nắp bia, thế nên người ta dám đối nghịch với cả Thiên Chúa: “Trong sa mạc, lòng buông theo dục vọng, chốn hoang vu, họ thách thức Chúa Trời” (Tv 106:14).

Dục vọng khá đa dạng. Thánh Gioan cho biết: “Kẻ nào yêu thế gian thì nơi kẻ ấy không có lòng mến Chúa Cha, vì mọi sự trong thế gian: như dục vọng của tính xác thịt, dục vọng của đôi mắt và thói cậy mình có của, tất cả những cái đó không phát xuất từ Chúa Cha, nhưng phát xuất từ thế gian; mà thế gian đang qua đi cùng với dục vọng của nó” (1 Ga 2:15-17). Từ đó dẫn tới các hệ lụy khác: “Họ là những người hay lẩm bẩm, phàn nàn, đi theo các dục vọng của mình, miệng nói lời huênh hoang, tâng bốc người ta để trục lợi” (Gđ 1:16).

Các “thuận ngôn” như vậy rất “nghịch nhĩ”. Cảm thấy “chói tai” là tốt, nhưng có chấn chỉnh hay không thì lại là chuyện khác, đôi khi có thể là một trời, một vực. Ma quỷ biết các thụ tạo rất ngông cuồng, thích khoe mẽ, nên nó dùng “bẫy” dục vọng để các thụ tạo sa ngã. Thụ tạo đó gồm có ma quỷ (vốn là thiên thần nhưng kiêu ngạo và khoái quyền lực), và loài người (ông bà Nguyên Tổ là đại diện, cũng kiêu ngạo và khoái quyền lực). Thánh Giacôbê dẫn chứng: “Mỗi người có bị cám dỗ là do dục vọng của mình lôi cuốn và dùng mồi mà bắt. Rồi một khi dục vọng đã cưu mang thì đẻ ra tội, còn tội khi đã phạm rồi thì sinh ra cái chết” (Gc 1:14-15). Rất lô-gích!

Thánh Giuđa cũng cho biết sự xáo trộn trong Thời Cánh Chung: “Vào thời cuối cùng sẽ có những kẻ nhạo báng, sống theo những dục vọng vô luân của mình” (Gđ 1:18; xem 2 Pr 3:3). Ngày nay, chúng ta đang thấy rõ với những gì đang xảy ra hằng ngày trên thế giới. Đó chính là sự ứng nghiệm của Kinh Thánh vậy!

Người ta thường nói: “Cẩn tắc vô ưu”. Tương tự, Thánh Phaolô cảnh báo: “Đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm 13:14). Còn Thánh Phêrô khuyên: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5:8). Đây là câu quan trọng mà Giáo hội dùng để nhắc nhở mọi người khi Giáo hội dùng để đọc trong giờ Kinh Nhật Tụng hằng ngày, phần Kinh Tối.

Chúa Giêsu kêu gọi sám hối, Đức Mẹ kêu gọi canh tân đời sống, đó chính là việc “tu thân” mà ai cũng phải cố gắng thực hiện không ngừng. Ngụy Chinh cho biết: “Kiến khả dục, tắc tri túc dĩ tự giới” (Tự biết được ham muốn của mình thì ắt sẽ biết cách tự tiết chế bản thân). Còn Mạnh Tử nói: “Dưỡng tâm mạc thiện vu quả dục” (Tu tâm chẳng qua chính là kiềm chế dục vọng bản thân).

Tu thân là thay đổi chính mình. Thay đổi chính mình để thay đổi thế giới. Chính mình có quyết tâm tu thân thì mới có thể làm những điều khác. Thật chí lý với quan niệm của người xưa: “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”.

TRẦM THIÊN THU


http://daminhtamhiep.net/2014/11/26/dam-me-va-duc-vong/

Phiên chợ Giáng sinh ở các nước Châu Âu

 

Chợ Giáng sinh đầu tiên xuất hiện ở Đức, Áo và Alsace từ cuối thời Trung cổ và dần dần được mở rộng ra khắp các vùng trên toàn thế giới. Chợ Giáng sinh là một kiểu chợ đường phố được mở ra trước Giáng sinh khoảng 4 tuần.

Đây là nơi giới thiệu và bày bán tất cả mọi thứ cần thiết để có một lễ Giáng sinh trọn vẹn. Các bạn có thể tham gia vào một trong rất nhiều phiên chợ Giáng sinh ở dưới đây để có một chuyến du lịch mùa đông thật đáng nhớ khi đến châu Âu.
Chợ Giáng sinh Frankfurt ở Birmingham là chợ Giáng sinh rất lớn của người Đức được tổ chức tại Anh. Khu chợ có quy mô rộng lớn với hơn 190 gian hàng. Năm nay, chợ kéo dài từ 13/11 đến 22/12.
Đến với những khu chợ Giáng sinh tại Áo, du khách sẽ có cơ hội thưởng thức món bánh rán truyền thống Kiachln hay những chương trình biểu diễn cổ tích tại Nhà hát Wagon. Chợ diễn ra từ 15/11 đến 6/1.
Đã thành thông lệ, vào mỗi dịp Giáng sinh và năm mới, người dân và du khách quốc tế lại đồ dồn về trung tâm thủ đô Brussels, nơi chợ Noel họp mỗi năm một lần. Chợ Giáng sinh ở đây trải dài gần 2km, bày bán những sản phẩm truyền thóng của Bỉ mà nhiều nhất vẫn là Chocolate, thứ đặc sản đã làm nên tên tuổi của “Trái tim Châu Âu” này.
Khu bờ nam sông Thames, Anh cớ tới dịp Giáng sinh lại nhộn nhịp những kiot trưng bày đồ Noel, thu hút hàng ngàn người tới tham quan, mua sắm.
Đức là nơi có khu chợ Giáng sinh lớn và lâu đời nhất thế giới. Một trong những khu chợ “cao tuổi nhất” là Dresden có từ năm 1434. Năm nay khu chợ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 580 hứa hẹn sẽ mang đến nhiều điều mới lạ, đặc sắc cho du khách và người dân.
Chợ Giáng sinh truyền thống ở thành phố Glasgow của Scotland được tổ chức tại trung tâm thành phố, trên con đường Argyle với đủ màu sắc lung linh rực rỡ. Năm nay chợ tổ chức từ 11/11 đến 21/12.
Chrismas Wonderland ở Nottingham, Anh mở cửa từ 20/11 đến 24/12 không chỉ có các gian hàng trưng bày đồ Giáng sinh mà còn có sân băng khổng lồ, 200 cây thông Noel được trang hoàng rực rỡ.
Ngoài Đức và Áo, Hungary là một trong những đất nước nổi tiếng với những khu chợ Giáng sinh tuyệt đẹp. Bạn có thể dừng chân tại khu chợ lớn nhất Budapest để tìm hiểu kỹ hơn về ngành nghề thủ công mỹ nghệ của Hungary.
Vào 5 tuần cuối cùng của năm, Trung tâm thành phố Dusseldorf lại biến thành một khu chợ ánh sáng cùng các túp lều được trang hoàng rực rỡ. Khoảng hơn 200 gian hàng sẽ bày bán các mặt hàng thủ công như đồ trang trí Giáng sinh, thiệp chúc mừng, lịch cùng các món ăn đặc trưng trong dịp lễ như bánh Giáng sinh, quả hạnh nướng và bánh quế.
Chợ Giáng sinh ở Bolzano là phiên chợ mang nhiều màu sắc Italia thực thụ ở vùng núi Tryrol đặc biệt với món thịt lợn hun khói và rượu táo nóng. Chợ diễn ra từ cuối tháng 11 cho đến hết tháng 12.
Chợ Giáng sinh Wernigerode ở Đức kéo dài từ 28/11 đến 22/12 với nhiều mặt hàng được giảm giá thu hút người dân mua sắm dịp cuối năm.
Các phiên chợ Giáng sinh tại Manchester, Anh trải đều tại 8 địa điểm khác nhau trong trung tâm thành phố, nơi bạn có thể thưởng thức rất nhiều món ăn đặc trưng của châu Âu như bánh pancake nhỏ của Hà Lan, cơm thập cẩm Tây Ban Nha hay món Garu Hungary tuyệt ngon.

Đừng đổi cả thiên thu cho lủ đảng Hồ.......

ĐẢNG ĐÃ SAI TỪ ĐÂU ?
 


Trước năm 1975, Tổng Thống VNCH nói; “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”. Câu nói nầy có thể cho rằng đây là một khẩu hiệu tuyên truyền, có thể có người không tin, nhưng sự thật thì được nhiều người hiểu biết công nhận là đúng và được nhắc đi nhắc lại trên nhiều phương tiện truyền thông cho đến nay. Dù sao thì Tổng Thống Thiệu cũng là người cầm quyền và phê phán địch thủ của mình nên có thể cho là thiếu tính cách khách quan. Nhưng ngày nay sau gần 40 năm, nước VNCH đã bị khối Cộng Sản xâm lăng thôn tính, một người trong nước, ông Thái Bá Tân một công dân của nước VNDCCH, và bây giờ là nước CHXHCNVN phổ biến một bài thơ phê phán và thách thức chế độ Cộng Sản nghe mới can trường. Bài thơ như thế nầy:

Tôi không biết ông Thiệu,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng buộc phải thừa nhận
Một thực tế đau lòng,
Rằng ông ấy nói đúng
Thời còn ở Miền Nam:
“Đừng nghe cộng sản nói.
Hãy xem cộng sản làm!”
Tôi sống ở
Miền Bắc 
Sáu mươi lăm năm nay
Và buộc phải thừa nhận
Một thực tế thế nầy :
Rằng ta, đảng, chính phủ,
Mà lại làm một nẻo.
Nhiều khi không đàng hoàng.
Đảng, chính phủ luôn nói,
Mà nói hay, nói nhiều,
Rằng sẵn sàng chấp nhận                            
Những ý kiến trái chiều.
Vậy mà một nhà báo,
Nói ý kiến của mình,
Nói đàng hoàng, chững chạc
Liền bị buộc thôi việc.
Ai cũng hiểu vì sao.
 Không khéo lại tù tội.
Như thế là thế nào ?
Như thế là các vị 
Mặc nhiên thừa nhận mình
Không làm như đã nói,   
Gây bức xúc dân tình.
Là một người yêu nước       
Là công dân Việt Nam,
Tôi mong đảng đã nói,
Là nhất thiết phải làm.
Vì đó là danh dự,
Niềm tin và tương lai
Hãy chứng minh ông Thiệu .
Nói như thế là sai.
Tôi không biết ông Trọng,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng là chỗ người lớn
Tôi thành thật khuyên ông
Rút cái giấy sa thải.      
Một nhà báo công minh.
Phần ông, nếu phục thiện
Cũng nên xem lại mình.
Tôi nhận hưu nhà nước
Cũng đã mấy năm nay.
Hy vọng còn được nhận
Sau bài thơ ngắn nầy.
Đảng lãnh đạo sáng suốt,
Lịch sử thì vẻ vang,
Dân anh hùng, vĩ đại,
Bạc biển và rừng vàng.
Thế mà ta, thật tội,
Chẳng dám mơ cao xa    
Thành bác Mỹ, bác Nhật 
Cái dân ta mơ ước
Ngẫm mà thấy đau lòng
Mơ được như Miến Điện,
Mà rồi cũng chẳng xong.
Tội mấy bác lãnh đạo,     
Nói gì cũng toàn sai,
Bị dân tình la ó,
Nhiều lúc đến khôi hài.
Là vì danh không chính,
Ngôn không thuận được đâu.
Cố mấy cũng không đúng,
Khi đã sai từ đầu.

 
Tác giả Thái Bá Tân, một ngưới chẳng những sống trong chế độ cộng sản 65 năm mà lại là một cán bộ của nhà nước đang lãnh tiền hưu trí, thì những phát biểu của ông không phải chống chế độ mà là những góp ý xây dựng và những điều ông nêu ra chắc chắn phải đáng tin. Theo tác gỉa, đảng và chính phủ Hà Nội thường nói một đàng làm một nẻo và nhiều khi không đàng hoàng và tác giả cũng khẳng định rằng những việc làm khôi hài đó của đảng và chính phủ dù có cố sữa sai mấy đi chăng nữa thì cũng không thể làm đúng lại được chỉ vì đảng đã sai từ đầu.
Vậy cái sai từ đầu của Đảng Cộng Sản là cái sai từ đâu ?
Ngày nay tại Việt Nam, tài liệu viết về Hồ Chí Minh (HCM) và Đảng Cộng Sản thì nhiều vô số kể, nhưng chỉ cần đọc 2 tập Hồ Chí Minh Toàn Tập và Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam thì chúng ta cũng có cái nhìn quá đủ về những gì Cộng Sản nói và hiểu ra những thực tế đau lòng những gì Cộng Sản làm đối với nhân dân Việt Nam. Trong khuôn khổ bài nầy chúng tôi chỉ nêu lên vắn tắt những sự kiện sau đây :
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập tại quảng trường Ba Đình, khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Câu mở đầu ông tuyên bố:
“Hởi đồng bào cả nước. Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc… Đó là lẽ phải không ai chối cãi được.”
Mặc dù câu nói nầy ông tự nhận ngay bên dưới là ông cóp từ bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ và bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Cách Mạng Pháp năm 1791, hai nước mà ông luôn luôn chửi bới là đế quốc thực dân, nhưng dù sao nó cũng được xem là những gì HCM đã nói ngay từ đầu. Tiếp theo toàn bản Tuyên Ngôn là những lời lên án thực dân Pháp về những việc làm trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa . Đó là : “ Thi hành những luật pháp dã man, ngăn chặn sự thống nhất đất nước, ngăn chận đoàn kết dân tộc, lập nhiều nhà tù hơn trường học, thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi gây ra biển máu, thi hành chính sách ngu dân, bóc lột dân ta đến tận xương tủy vô cùng tàn nhẫn, cướp ruộng đất hầm mỏ nguyên liệu, chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, chúng không cho các nhà tư sản ngóc đầu lên. Pháp đã mở cửa nước ta để rước Nhật vào 1940, khiến dân ta chịu hai tầng xiềng xích khiến hai triệu đồng bào ta chết đói. Thậm chí khi thua chạy, chúng còn nhẫn tâm giết nốt số đông tù nhân chính trị ở Yên Bái và Cao Bằng…”.
Ông HCM cũng khẳng định chính toàn dân Việt Nam đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm, chứ không riêng gì Đảng Cộng Sản, để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Ông HCM dõng dạc tuyên bố nay ông là đại biểu cho toàn dân Việt Nam để “lâm thời” lập nên nước Việt Nam Mới…
Nhưng mỉa mai thay, khi bắt tay thi hành một Việt Nam Mới, thì HCM và đảng Cộng Sản đã làm ngược lại tất cả những gì ông đã tuyên bố trong bản Tuyên Ngôn. Đó là:  Đã áp đặt lên nhân dân Việt Nam một chế độ độc tài đảng trị và đàn áp nhân dân còn tồi tệ hơn cả chế độ thực dân Pháp nhằm củng cố chế độ Cộng Sản độc tôn, còn cái “chính phủ lâm thời” thì nó kéo dài đến muôn năm trường trị.
            Tôi xin tóm lược nhắc lại những sự kiện sau đây mà không đi vào chi tiết, nếu muốn quý vị có thể vào internet, chỉ cần đánh những vấn đề cần tìm thì có đến hàng chục bài viết kể lại những tội ác của đảng Cộng Sản và HCM một cách chi tiết trong mỗi sự kiện nầy :
1.        Âm mưu với các thế lực quốc tế chia cắt đất nước qua Hiệp Định Geneve 1954. Theo kế hoạch từng bước của Cộng Sản Quốc Tế là xâm chiếm toàn Việt Nam và bành trướng chủ nghĩa Cộng Sản trên khắp toàn cầu.
2.        Gây mâu thuẩn và làm mất đoàn kết toàn dân để có cớ triệt hạ những đảng phái và đoàn thể quốc gia yêu nước chống Pháp dành độc lập có từ trước khi đảng Cộng Sản ra đời (1930); mà Cộng Sản biết rằng những người quốc gia không thể nào chấp nhận chủ nghĩa Cộng Sản dù thỏa hiệp hay sống chung .
3.        Bày trò cách mạng “Cải Cách Ruộng Đất” để tiêu diệt thành phần trí phú địa hào vì cho rằng thành phần nầy có thể sẽ là một lực lượng đối kháng lại đảng Cộng Sản sau nầy. Cứ theo thống kê của Đảng Cộng Sản và Chính Phủ VNDCCH thì  số người bị sát hại trong CCRĐ là 120.008 người, nhưng theo tác giả Hoàng Văn Chí trong quyển “Từ Thực Dân đến Cộng Sản” thì con số nầy lên đến hơn nửa triệu người, một tài liệu khác thì con số nầy lên đến cả triệu người. Hãy nghe những giòng “Thơ” của hai thi nô gạo cội của đảng, chúng ta cũng đủ rùng mình :
Thơ Tố Hữu:
“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng, lúa tốt thuế mau xong                                                                                                                         
Cho Đảng bền lâu, cùng rợp bước chung lòng                                                                                                    
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xit-Ta-Lin bất diệt”
Thơ Xuân Diệu:
“Địa hào, đối lập ra tro
Lưng chừng phản động đến giờ tan xương                                                                                                         
Thắp đuốc cho sáng khắp đường                                                                                                                                      
Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay                                                                                                              
Lôi cổ bọn nó ra đây                                                                                                                                          
Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi”
4.        Triệt hạ nhóm “Nhân Văn Giai Phẩm” của các văn nghệ sĩ vì cho rằng đây là nhóm trí thực không thể khuất phục trước những chủ trương Cộng Sản sẽ áp đặt lên Việt Nam.
5.        Xây dựng những nhà tù với một chế độ lao tù khắc nghiệt, nhiều hơn là xây dựng trường học và bệnh viện trên khắp Miền Bắc để khủng bố tinh thần của nhân dân và triệt hạ dần những lực lựng chống đối.
6.        Bần cùng hóa nhân dân và áp đặt chế độ ngu dân để dễ bề cai trị
7.        Xé bỏ Hiệp Định Geneve 1954 sau 2 năm và tiến hành chiến tranh xâm chiếm Miền Nam. Một cuộc chiến tranh mà HCM tuyên bố: “Dù đốt cháy cả dãy Trương Sơn và thiêu sống cả nhân dân Miền Nam chúng ta cũng phải tiến hành đến thắng lợi cuối cùng…”. Cuộc chiến tranh nầy kéo dài 20 năm và đến khi lừa được 12 nước và Liên Hiệp Quốc ký kết bản Hiệp Định Paris 1973 để các lực lượng Đồng Minh của VNCH rút khỏi Miền Nam thì Cộng Sản một lần nữa xé bỏ Hiệp Định nầy ngay tức khắc và cưỡng chiếm VNCH vào tháng 4/1975.
8.        Ngay trong năm 1975, Cộng Sản Hà Nội đã thực thi ngay một chính sách thâm độc là “Tập Trung Học Tập Cải Tạo” nhưng thật sự là “Ngục Tù Lao Động Khổ Sai” nhằm giết dần mòn những sĩ quan và cán bộ của VNCH mà Cộng Sản gọi là “Ngụy Quân, Ngụy Quyền” vì nhận định những thành phần nầy là mầm mống có thể trổi dậy chống lại chế độ trong tương lai.
9.        Ngay trong tháng 5/1975 Đảng Cộng Sản đã chủ trưởng chính sách “Phần Thư Khanh Nho tức đốt sách chôn học trò”” của Tần Thủy Hoàng ngày xưa bên Tàu, nay là tiêu hủy đốt bỏ tất cả những văn hóa phẩm của Miến Nam và bắt tất cả quân cán chính VNCH tập trung trong các nhà tụ khổ sai được gọi dưới danh từ mỹ miều là “trại tập trung cải tạo”.
10.      Sau đó là chiến dịch “Đánh Tư Sản Mại Bản” , “ Cải Tạo Công Thương Nghiệp, “Giải Tỏa Mặt Bằng” , “Giãn Dân đến những Vùng Kinh tế Mới”, “Ngăn sông cấm chợ”  ở Miền Nam… mà mục đích là đánh cướp tài sản, cơ sở sản xuất, nhà cửa và ruộng vườn,  đất đai… của nhân dân Miền Nam, với khẩu hiệu bịp bợm là “Nhân dân làm chủ, Đảng lãnh đạo và Nhà nước quản lý”
11.      Để vơ vét những gì còn sót và triệt hạ những thành phần bất phục chế độ, Cộng Sản hé mở cánh cửa gọi là “Ra Đi Bán Chính Thức” và “Tổ Chức Vượt Biên” để đẩy hàng tiệu người ra khỏi nước gây nên thảm cảnh chết chóc vì bão táp và nạn hải tặc trên biển Đông. Sự kiện nầy đã đánh động lương tri của nhân loại trên toàn thế giới phải bàng hoàng xúc động đến nỗi những tên phản chiến gạo cội cũng phải cuối mặt ăn năn như Jane Fonda, Bob Dylan, Joan Baez, J. Kerry, vợ chồng Clinton và Hillary…
12.      Phân biệt đối xử bằng cách xét lý lịch gia đình nhằm đẩy con em những gia đình “ngụy quân, ngụy quyền” ra khỏi các trường học để không còn con đường nào khác hơn là đi “Nghĩa Vụ Quân Sự” làm bia đỡ đạn cho đảng ở mặt trận Campuchia hoặc phải kiếm sống bằng lao động chân tay nặng  nhọc dù ở tuổi vị thành niên… Còn người lớn tuổi thì không được tham gia vào công việc chung của dất nước mà chỉ phải lao động bằng chân tay.

13.      Về xâu thuế thì chỉ cần nghe lại câu ca dao “Thuế gì thuế đánh ngọn cây. Xâu gì xâu lại bỏ thây trên rừng” thì đủ biết những thứ thuế quái dị Cộng Sản đã đặt ra để bóc lột nhân dân như thế nào, và cũng là cái cớ để triệt hạ và kết tội nhân dân trong CCRĐ (1954) và trong CTCTN (1976) !
14.      Từ ngày Nguyễn Tấn Dũng lên làm Thủ Tướng, cán bộ nhà nước muốn cướp đất ruộng của vùng nào, thì chỉ cần lập quy hoạch là giải tỏa; tiền đền bồi cho dân một rồi đem bán cho những công ty nước ngoài giá lên gấp ngàn lần, rồi chia nhau bỏ túi. Còn ngành Công An muốn bắt ai thì bắt, một lỗi nhỏ khi đi đường có thể bị bắt đem về đồn khảo tra cho đến chết.
            Cho đến hôm nay sau hơn 80 năm, chính những người đã nằm trong lòng chế độ, như Búi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Nguyễn Văn Trấn, Vũ Minh Cần, Huy Đức, Trần Đĩnh, Trần Đức Thảo…đang lên án những việc làm hại nước phản dân như đã kể trên của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam, còn mạnh dạng và rõ nét hơn những nhà nghiên cứu lịch sử ở hải ngoại như Vũ Ngự Chiêu, Trần Gia Phụng…Có thể nói ở cả hai phía đều có cái nhìn chung để vạch trần những gì mà lâu nay đảng Cộng Sản muốn đánh bóng cho HCM. Từ việc HCM ra đi ở bến Nhà Rồng cho đến những hoạt động của HCM ở Pháp rồi sau đó gia nhập đảng Cộng Sản Pháp và đảng Cộng Sản Quốc Tế, đến việc Liên Xô và Trung Cộng sau đó đã thổi HCM lên như một con người trăm biến vạn hóa nhưng rốt cuộc chỉ để sử dụng như một tên tay sai cho thế lực Cộng Sản Quốc Tế. Thực vậy, HCM đã được sai khiển để thực hiện kế hoạch nhuộm đỏ toàn cầu theo đúng khẩu hiệu “Vô Sản toàn thế giới, Tất cả đoàn kết lại” mà trước tiên là nhuộm đỏ Việt Nam một cách xuất sắc. Những bằng chứng từ lá thư HCM gởi Bộ Thuộc Địa Pháp xin được nhập học trường thuộc địa, đến lá thư xin cho cha là Nguyễn Sinh Sắc được một việc làm trong chính phủ Bảo Hộ của Pháp, cho thấy HCM không phải đi tìm đường cứu nước mà chính là đi xin làm tay sai cho Pháp hầu mong sau nầy “áo gầm về làng” để trút nỗi nhục của cha là Nguyễn Sinh Sắc bị triều đình Huế đánh đòn và cách chức vì đã giết người. Những tài liệu HCM hãm hại cụ Phan Bội Châu và những nhà Cách Mạng VN ở đất Tàu cũng là những bằng chứng về vai trò tay sai của HCM.
            Vì vậy không người Việt Nam chân chính nào có thể cho rằng HCM và đảng CSVN đấu tranh vì mục tiêu giải phóng dân tộc và độc lập cho đất nước, khi mà chính HCM và đảng CSVN đã âm mưu cùng các thế lực quốc tế để chia đội đất nước Việt Nam qua Hiệp Định Geneve 1954 do Phạm Văn Đồng, thủ tướng và Tạ Quang Bữu, thứ trưởng Bộ Ngoại giao của HCM đã đặt bút ký, trong khi phe Quốc Gia phản đối không ký kết. Chính trong thời gian thi hành Hiệp Định thì lực lượng vũ trang của CS vẫn ếm quân lại Miền Nam không chịu rút về phía Bắc vĩ tuyến 17. Do đó, sau hai TT Diệm đòi hỏi một cuộc Tổng Tuyển Cử phải có Quốc Tế giám sát thì Cộng Sản không chấp nhận. Nhưng CSVN đã tráo trở và nói ngược lại là phe Quốc Gia không chịu thi hành Tổng Tuyển Cử, một cái cớ để Bắc Việt gây nên cuộc chiến tranh Việt Nam (1954-1975) bằng vũ khí của Nga Tàu. Dịp Tết Mậu Thân năm 1968, thực hiện lời tuyên bố xâm chiếm Miền Nam, Hổ Chí Minh đã chôn sống trên 3.000 đồng bào ở Huế.  Sau khi HCM chết 1969 tập đoàn CSVN, dưới sự lãnh đạo của Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp…, tiếp tục sự nghiệp bành trướng chủ nghĩa CS cho đến khi chiếm được Miền Nam 1975. Cuối cùng chính Lê Duẩn đã thú nhận “Ta đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc” câu nói nầy sau khi đàn em xây xong ngôi lăng mộ của Duẩn ở Hà Tĩnh đã cho sơn son thép vàng và gắn trên lăng mộ của y. Đây là một sự thật hiển nhiên rằng cuộc chiến tranh đã làm chết hằng triệu thanh niên Việt Nam, gây cảnh hoàng tàn đau thương cho cả hai Miền Nam Bắc là một cuộc chiến vô nghĩa, không phải vì độc lập dân tộc mà chính là vì sự bành trướng chủ nghĩa Cộng Sản cho Liên Xô và Trung Cộng !!! Cũng không ai có thể nói HCM thương dân khi mà trong CCRĐ ông ta đã giết hàng trăm ngàn đồng bào trong đó có những người đã từng cưu mang và nuôi sống bọn lãnh đạo Cộng Sản như bà Nguyễn Thị Năm ở Hà Giang và khi mà chính những người đàn bà đã cống hiến thân xác cho HCM làm hộ lý, đã sinh con cho HCM như Tăng Tuyết Minh, Đổ Thị Lạc, Nông Thị Xuân… nhưng sau khi thỏa mãn xong ông còn sát hại thì nói gì đến việc ông thương nước yêu nói !?...
            Chính vì thế mà hệ lụy đến ngày nay là Việt Nam được xem như là thuộc địa của Trung Cộng (vì Liên Xô đã từ bỏ chủ nghĩa Cộng Sản). Nên hiện nay ở Việt Nam có hai cơ chế, thứ nhất là Đảng Cộng Sản có trụ sở, ngân sách, và nhân sự đều do đảng Cộng Sản Trung Quốc điều khiển từ cấp địa phương đến trung ương và được nuôi sống từ tiền thuế của nhân dân Việt Nam, có thể nói đây là Đô Hộ Phủ của Trung Cộng trên đất nước Việt Nam; thứ hai là Nhà Nước CHXHCNVN một bộ máy thừa hành cũng giống như guồng máy của Nam Triều thời Pháp thuộc nhưng là một công cụ để đàn áp nhân dân rất tinh vi do hai lực lượng Công an và Quân đội “nhân dân” thừa hành. Điều nầy đủ trả lời cho những người ngây thơ được hiểu rõ tại sao Tân Rai, Nhơn Cơ, Bình Định… Trung Cộng ngang nhiên khai thác Bô –Xít, Titan…; tại sao Bình Dương, Đà Nẳng, Vũng Áng…Trung cộng ngang nhiên lập những làng người Hoa; tại sao Trung Cộng ngang nhiên đặt giàn khoan Hải Dương 981, xây bến cảng trên các hải đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa mà nhà nước CSVN không hề lên tiếng giải thích cho quốc tế và quốc dân trước những cuộc xuống đường đòi hỏi của đồng bào gần đây ?
            Câu trả lời là: Bởi vì Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đã dâng đất nước chúng ta cho Trung Cộng từ lâu rồi. !
            Bình tâm nhìn lại, từ khi HCM tuyên bố thành lập một nước Việt Nam Mới đến nay, Việt Nam thật sự đã trải qua những năm dài khốn nạn. Nhân dân phải sống trong cảnh chiến tranh ròng rã do HCM gây ra để bành trướng chủ nghĩa xâm lược của Cộng Sản và cũng bởi vì cái xã hội chính trị và tổ chức chính quyền của Việt Nam được đặt trên những dữ kiện hoàn toàn phi lý mà hậu quả tất nhiên là do những trò chơi chính trị bẩn thỉu. Đảng Cộng Sản đã âm mưu để cướp đoạt chính quyền vì tư lợi cá nhân và bè đảng, củng cố quyền hành ở cương vị chính quyền hơn là nghĩ đến quyền lợi chung của dân tộc.
            Vậy thì làm sao để tái lập uy quyền quốc gia khi mà kẻ đương quyền là những kẻ tráo trở đi làm tay sai cho ngoại bang, cho thế lực quốc tế đầy tham vọng, xé bỏ mọi cam kết của mình trên những công ước quốc tế ?  Vậy thì làm sao lấy lại niềm tin của nhân dân khi mà kẻ đương quyền kêu gọi hòa hợp hòa giải dân tộc mà chưa dám mổ xẻ những ung nhọt của xã hội, chưa áp dụng được luật pháp quốc gia, chưa dám nói lên sự thật cùng đồng bào ? Vậy thì làm sao và nhân danh cái gì để kêu gọi dân tộc phải hy sinh để chống Trung Cộng và sự hy sinh ấy sẽ đưa đến kết quả như thế nào khi mà kẻ đương quyền đem dâng đất, dâng biển, dâng tài nguyên cho ngoại bang để củng cố thế lực và địa vị cho bè đảng của mình ? Trả lời thẳng thắn những câu hỏi nầy, trình bày cùng quốc dân hướng đi rõ rệt, dứt khoát từ bỏ những trò chơi chính trị bẩn thỉu, từ đó vấn đề đa nguyên phải được đặt ra, vai trò chính đảng và đối lập chính trị phải được hợp pháp hóa thì cơ may mới có thể đến để đưa Việt Nam thoát khỏi những năm dài khốn nạn.
            Việt Nam đã từng bị giặc Tàu đô hộ trong suốt một ngàn năm ,nhưng lúc nào cũng có những Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ…cùng toàn dân  nổi dậy dành lại độc lập và chủ quyền. Thời Pháp thuộc ngay từ những buổi đầu và trong suốt 80 năm đã có những anh hùng như Trương Định, Thủ Khoa Huân, Thiên Hộ Dương…; Rồi phong trào Văn Thân, Cần Vương với những anh hùng như Mai Xuân Thưởng, Tăng Bạt Hổ, Trần Cao Vân, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám…; tiếp đến là những tổ chức, đảng phái như phong trào Đông Du, Duy Tân, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Cách Mạng Đảng… với những tên tuổi như Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học…cũng vẫn tranh đấu cho sự trường tồn của đất nước và lợi quyền của dân tộc, chứ đâu đợi gì đến năm 1930. Năm 1930 Cộng Sản lợi dụng tình thế Việt Nam nên chui vào với danh nghĩa chống Pháp giải phóng đất nước nhưng kỳ thực là đi xâm lăng Việt Nam theo kế hoạch của Cộng Sản Quốc Tế. Hiện nay trong nước đã xuất hiện những phong trào “Dân Oan Đòi Lại Ruộng Đất Bị Cộng Sản Cướp Đoạt”, phong trào đòi “Tự Do Dân Chủ Dân Quyền”, phong trào “Đòi Hoàng Sa, Trường Sa”, phong trào “Thoát Trung”…đã thấy xuất hiện những gương mặt trẻ đầy cương nghị và kiên cường, những gương mặt già nhưng đầy cương quyết và quả cảm, tay không tấc sắt nhưng dám đứng lên thách thức trước bạo quyền như Việt Khang, Nguyễn Phương Uyên, Huỳnh Thục Vy, Lê Thị Công Nhân, Trần Huỳnh Duy Thức, Mẹ Nấm… những người không tiếc thân xác đã tự thiêu phản đối bạo quyền và đến cả những “người trong quân đội và công an nhân dân đang phản tỉnh” thì chúng ta còn hy vọng một cuộc cách mạng long trời lỡ đất để lật đổ chế độ độc tài đảng trị Cộng Sản, đuổi Trung Cộng ra khỏi nước chắc chắn sẽ xảy đến trong một ngày không xa.
                                                                                                                                                                               
Nguyễn Công Lượng 
 (Tháng 10/2014)

Bài Xem Nhiều