We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 29 January 2015

CHỦ ĐỀ 40 NĂM: Bài viết hay năm 2015,Thư gửi Đảng Cộng Sản Việt Nam


Thư gửi Đảng Cộng Sản và tất cả người Việt (từ Nah rapper)


636x460design_01Xin lỗi vì lời lẽ thô tục của bài hát (Cộng Sản chắc cũng quen với việc bị chửi rồi), nhưng hãy coi đó như một cái đập bàn thật mạnh để các ông có thể nghe điều tôi nói.
Để tôi vào thẳng vấn đề.
Với tình hình địa chính trị và kinh tế thế giới hiện nay, việc đi đêm và bán đất đai cho Trung Quốc là nguy hiểm cho dân tộc và đi ngược lại với lợi ích quốc gia. Các ông cần nhận thấy, trong cuộc tranh giành quyền lực với khối Mỹ – Tây Âu, khối Trung Quốc – Nga – Bắc Triều Tiên – Iran thua thế, chưa kể những nước này đều là những quốc gia độc tài và vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.
Việc chơi trò hai mang là do các ông muốn giữ cái ngai vàng của mình một cách ích kỉ. Một mặt thì xin Mĩ bán vũ khí để đánh Trung Cộng, một mặt thì đi bán đất và tài nguyên Việt Nam cho Trung Cộng. Các ông hiểu rõ giấc mộng Trung Hoa. Trung Cộng không cần đánh mà chỉ lấn từ từ thì cũng chiếm được Việt Nam, lúc đó thì các ông ôm của và bỏ chạy, để mặc đất nước cho Trung Cộng thôn tính. Thật hèn nhát. Rồi đám Trung Cộng, sau khi chiếm được Việt Nam, sẽ đồng hóa dân Việt và bắt con cháu Việt Nam đi đánh những trận chiến phi nghĩa để bảo vệ Trung Quốc. Hãy dừng lại trước khi quá muộn vì các ông đã làm sai và hỏng hết rồi (cách làm đúng như thế nào, trong đoạn gần cuối bài viết tôi sẽ đề nghị). Trước mắt, những ông Cộng Sản tham nhũng hãy giữ chút thể diện và cho dân tộc thấy các ông không quá nhu nhược, bằng cách từ chức. Các ông đã mất lòng dân, thì dù có níu kéo và cố gắng sửa chữa cũng không đi tới đâu.
Nếu không từ chức và xin lỗi trước toàn thể dân tộc, các ông sẽ bị mời rời khỏi vị trí các ông đang ngồi một cách nhục nhã, và lịch sử sẽ ghi chép lại điều này. Người Việt Nam sẽ tự lấy lại quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí, và quyền được làm chủ đất nước, bất chấp sự lì lợm của các ông. Mọi thứ sẽ diễn ra thế nào, tôi nghĩ các ông biết, nhưng tôi xin nhắc cho các ông như sau.
Mọi thay đổi chính trị đều xuất phát từ thay đổi trong nhận thức. Số người ghét Đảng Cộng Sản và biết tội ác của Cộng Sản đã, đang và sẽ tăng theo cấp số nhân. Những người dám lên tiếng như tôi sẽ ngày càng nhiều hơn. Thời đại Internet rồi, làm tường lửa, chặn facebook và “cá mập cắn cáp” chẳng giúp cho các ông câu giờ được đâu. Các ông nên thấy, một thằng nhóc như tôi mà còn biết, thì chắc chắn cũng rất nhiều người biết. Và đám dân đen nghèo khó chúng tôi cũng chẳng phải mối đe dọa lớn nhất. Mối đe dọa lớn nhất của các ông là những thương nhân giàu có, có đầu óc và muốn thay đổi đất nước, và là những chính trị gia trong chính bộ máy của các ông đang muốn thay đổi. TÔI THÁCH các ông dám bắt bớ và vi phạm nhân quyền vào lúc này, vì điều đó đồng nghĩa với việc tiếp tục vi phạm những thỏa thuận, khiến Mĩ và các đồng minh khác sẽ cắt hết những nguồn tài trợ cho các ông về kinh tế cũng như quân sự. Nếu các ông muốn chơi kiểu mafia hèn, dàn xếp gây “tai nạn ngẫu nhiên” hay thuê côn đồ hành hung và sát hại những người yêu nước vô tội, tôi xin hứa những blogger, vlogger, nhà văn, nhà báo, chính trị gia, sử gia, nhà làm phim, nhạc sĩ, rapper có tư tưởng tự do trong và ngoài nước sẽ ghi chép lại toàn bộ tội ác của các ông và thông báo cho cả thế giới biết. TẤT CẢ CÁC CON MẮT ĐANG CHĨA VÀO CÁC ÔNG.
Bên cạnh đó, ngày càng có nhiều người chống đối công an và tẩy chay việc đưa hối lộ, quay phim lại và up lên youtube. Khi công an không được hối lộ, họ sẽ đói. Công an đói, cộng với việc phản động ngày càng nhiều, khiến tiền của các ông cất cho riêng mình sẽ phải xì ra nhiều hơn cho lực lượng bảo vệ chế độ.
Nếu các ông không muốn xì tiền, và lại tìm cách làm tiền dân, dân sẽ càng nghèo và khó khăn. Với tình hình kinh tế hiện nay và những đòn kinh tế của Mĩ và Tây Âu, ngay cả Putin cũng còn phải đau đầu, chứ đừng nói gì các ông. Khi dân nghèo, khó khăn, bị kiềm hãm, và mâu thuẫn với công an tăng lên, họ sẽ càng lên tiếng nhiều hơn. Mọi thứ trở thành một cái vòng xoáy.
Ngoài ra, người bạn Trung Cộng của các ông chả tốt lành gì. Các ông nghĩ họ sẽ cho phép các ông giữ cái ghế trong bao lâu? Kẻ hai mang sẽ chẳng bao giờ được gì.
Ban cố vấn của các ông có nói cho các ông biết là cầm cự được bao lâu? Các ông có cảm thấy bị nhức đầu không? Ráng níu giữ cái ghế đó không có ích cho các ông. Hãy nhớ, tham thì thâm. Các ông đã đủ giàu rồi, bây giờ an dưỡng tuổi già tại căn biệt thự ở đất nước nào đó đi và để việc nước lại cho những người giỏi hơn các ông lo. Và tôi hoàn toàn không có ý nói tôi giỏi, nhưng tôi biết có rất nhiều cái đầu chính trị ngoài kia giỏi, có khả năng thay đổi và phát triển dân tộc Việt Nam. Chỉ là, vì các ông không chấp nhận ý kiến trái chiều, nên họ quá khó để lên tiếng, quá nhỏ bé để có thể góp ý cho các ông nghe, hoặc là họ đã bán chất xám của họ ra nước ngoài rồi. Khi các ông buông cái ghế của các ông ra, rất nhiều người giỏi sẽ chung tay xây dựng đất nước mà không sợ bị các ông làm hại. Tôi và các ông, và cả dân tộc Việt, chúng ta có chung kẻ thù là Trung Cộng, vì vậy tôi mong các ông để cái tôi và lợi ích cá nhân qua một bên, lắng nghe, suy nghĩ những ý kiến của tôi, và chấp nhận những yêu cầu của tôi, sẽ tốt cho các ông và cho dân tộc.
Tôi mong chúng ta có thể giàn xếp ôn hòa, còn nếu các ông không hợp tác, tôi và các anh em của tôi sẽ còn nhiều chiêu trò khác. Tôi cũng chả chơi kiểu mafia đánh lén như các ông. Sau khi sắp xếp xong công việc ở nước ngoài và đăng ký chuyển tiếp sang học tại đại học Harvard, tôi sẽ công khai về Việt Nam và diễn live bài DMCS, như cách tôi đã diễn Sài Gòn Đẹp Lắm và Đi Bụi tại CAMA Festival ngay giữa thủ đô Hà Nội năm 2013. Tôi sẽ lại một lần nữa chửi đám công an tay sai của các ông, chửi cái xã hội thối nát do các ông tạo ra và kêu gọi giới trẻ thay đổi đất nước. Các ông biết giới trẻ tin tôi hơn là tin các ông. Các ông sẽ không thể tước luôn quyền tự do nghe nhạc và cấm người dân nghe nhạc. Ngoài ra, tôi và anh em của tôi là những kẻ mê tín. Từ giờ đến lúc tôi về Việt Nam, nếu chính bản thân tôi hay bất kì người thân hay anh em nào của tôi gặp xui xẻo, ví dụ như bị ăn cướp giết, mất tích, nhà cháy, công an bắt, tai nạn giao thông, bị ngộ độc, bị mắc bệnh hiểm nghèo, bị sốc thuốc, tự tử chết, bất cứ điều gì, ngay cả như là bị sét đánh, thì tội lỗi đó CHẮC CHẮN là do các ông làm. Các ông không giấu được tội ác và hại hết chúng tôi được đâu. Tất cả blogger, vlogger, nhà văn, nhà báo, chính trị gia, sử gia, nhà làm phim, nhạc sĩ, rapper, và giới giang hồ tôn trọng tự do trong và ngoài nước đều đứng về phía chúng tôi. Các ông còn tiếp tục chứng tỏ sự độc ác, thâm hiểm và hèn hạ của mình trong thời đại Internet này thì tôi hứa việc các ông bị lật sẽ diễn ra nhanh hơn dự kiến nhiều lắm. Anh em chúng tôi chủ trương đấu tranh ôn hòa, phi bạo lực, nhưng nếu các ông không hợp tác mà còn manh động, hại người và vi phạm nhân quyền, chúng tôi sẽ phải dùng đến bạo lực và bạo động.
Phần tiếp theo sẽ là đường lối đấu tranh chính trị chống thù trong giặc ngoài, tôi viết cho những người quan tâm đến tương lai của Việt Nam.

Thư gửi người Việt Nam
Trước tiên, tôi xin lỗi công chúng vì những lời bài hát và nội dung bài hát phàm phu tục tử. Tuy nhiên tôi mong mọi người hiểu rằng đó là cách chúng tôi thu hút sự chú ý của giới trẻ, để rồi sau đó nói lên sự thật cho họ nghe. Tiếng chửi thề cũng là một phần trong đời sống của nhiều người, và rap là một dạng văn học hiện thực. Đừng đánh giá sự việc chỉ qua bề nổi của nó.
Tôi chỉ là một rapper sinh viên bình thường, xuất thân gia đình trung lưu, có giao du với giới thượng lưu, cũng có nhiều anh em trong giới đường phố. Vì vậy tôi hiểu rất rõ sự phân chia giàu nghèo và cách biệt dân trí trong xã hội này, và tôi bất mãn với sự bất công và phân chia không đồng đều đó. Những kẻ giàu sống như vua chúa, còn người nghèo thì khổ cực. Tôi không cam tâm sống hạnh phúc và tiếp thu tri thức cho riêng mình, trong khi những người đồng trang lứa của tôi thì thiếu thốn về vật chất, phải lo lắng mưu sinh từng ngày, và còn bị tẩy não. Tôi không cam tâm khi thấy xã hội bất ổn, trộm cướp ngày càng nhiều, đạo đức ngày càng suy đồi. Tôi không làm được gì nhiều ngoài việc nói cho những người trẻ tuổi biết sự thật. Tôi biết họ đã bị Cộng Sản đầu độc trí não, nhưng tôi tin rồi họ sẽ tự tìm ra cái não mới cho mình.
Tôi muốn nói với giới trẻ Việt Nam yêu nước rằng, các bạn hoàn toàn không đơn độc. Chỉ là các bạn đang bị chia rẽ, gây sợ hãi, và đánh lạc hướng mà thôi.
Tôi muốn kêu gọi các bạn, anh chị, cô chú, những THƯƠNG NHÂN lớn nhỏ, hãy cùng góp sức giúp giới trẻ chúng tôi thay đổi đất nước. Với vị trí xã hội và khả năng tài chính của các vị, các vị có thể làm được rất nhiều điều tốt cho dân tộc Việt và giúp thay đổi chính quyền mục ruỗng. Điều đó có ích lâu dài và vĩ mô hơn nhiều so với việc làm từ thiện lẻ tẻ để rồi đâu lại vào đấy. Chẳng lẽ các vị cam tâm nhìn đất nước bị giặc ngoại xâm chiếm từ từ, ngư dân, nông dân bị cướp biển, cướp đất, cướp tài nguyên, và con cháu của các vị phải mãi mãi chạy ra nước ngoài để du học rồi tìm cách ở lại? Các vị cam tâm để một đảng yếu kém cầm quyền và lèo lái cuộc sống của cả dân tộc? Nếu cứ sống vui vẻ xa hoa trong những tòa cao ốc và những căn biệt thự, bỏ mặc dân lao động phải đói nghèo bệnh tật, mặc kệ đất nước lâm nguy, thì khi Trung Cộng chiếm Việt Nam các vị cũng chẳng còn nơi để gọi là nhà, chẳng còn của để mà giữ nữa đâu. Vì vậy, tôi xin nhắc lại, hãy đồng lòng, làm mọi thứ để có thể giúp thay đổi đất nước.
Còn giới trẻ, SAU ĐÂY LÀ NHỮNG VIỆC ĐẦU TIÊN CÁC BẠN CẦN LÀM. Hãy tiếp tục mạnh dạn lên tiếng và nói rằng bạn không thích Đảng Cộng Sản, vì nó chẳng có gì tốt lành cả. ĐẶC BIỆT LÀ NHỮNG NGƯỜI NỔI TIẾNG thì càng cần phải lên tiếng. Tài năng đi kèm với trách nhiệm, và nếu các bạn tiếp tục im lặng sợ sệt thì nghĩa là các bạn đang cho phép Cộng Sản bán đất đai cho Trung Cộng. Gái hay trai, lesbian hay gay, già hay trẻ, nếu tất cả chúng ta cùng ĐỒNG LOẠT lên tiếng thì không ai có thể làm gì chúng ta.
Nếu bạn là người bản lĩnh hơn, thì hãy tiếp tục mạnh dạn nói không với việc bị hạch sách quấy nhiễu và xin tiền mãi lộ của công an. Đây là một tệ nạn xấu xí, làm dơ bộ mặt của đường phố và làm phiền người dân nhiều thế hệ. Hãy chịu khó bị phiền một chút, nhưng nhất quyết không đưa tiền hối lộ và tài sản cho bọn công an. Lấy điện thoại ra ghi hình lại cảnh bọn chúng đưa và nhận hối lộ. Nếu chúng dám hành hung bạn thì sẽ có người quay lại cảnh đó. Phải ĐOÀN KẾT chống lại việc công an bắt và đánh đập dân vô cớ bằng cách lên tiếng và ghi hình mọi thứ. Chỉ một việc làm đó thôi đã có thể gây rối loạn bộ máy kia rồi. Khi tất cả cùng lên tiếng phản kháng, yêu cầu điều tốt hơn, thì cái sai cái xấu sẽ phải bị loại bỏ. Trước mắt, HÃY ĐẤU TRANH TRONG ÔN HÓA. Những ai có tư tưởng lãnh đạo, tôi đề nghị các bạn tìm xem phim Selma vừa mới phát hành gần đây và đọc sách về Dr. Martin Luther King Jr để hiểu về cách đấu tranh ôn hòa, không bạo lực. Hãy tận dụng sức mạnh của Internet vào lúc này, vì nó sẽ lan truyền mọi bất công và làm thức tỉnh những ai tin vào điều đúng. Hãy nhìn cách mà các bạn trẻ Hồng Kông làm trong năm vừa qua để chống Trung Cộng. Đừng sợ gì cả và cứ làm cho thật bự lên để bạn bè trên thế giới chú ý, vì như tôi đã nói ở trên, cộng sản KHÔNG DÁM CÔNG KHAI VI PHẠM NHÂN QUYỀN vào lúc này. Tất cả các con mắt đang nhìn vào Việt Nam.
Hãy nhớ rằng, nếu không quan tâm đến chính trị, các bạn, cha mẹ các bạn, con cháu các bạn, sẽ mãi bị cai trị bởi những kẻ ngu dốt hơn các bạn. Muốn thay đổi đất nước thì các bạn phải thay đổi nhận thức của chính mình trước. Không có gì sai với việc thỉnh thoảng phê pha tán dóc với anh em, nhưng chúng ta có thể dành nhiều thời gian hơn để làm những chuyện lớn. Hãy tự giáo dục chính mình về vấn đề chính trị, để hiểu rằng những học thuyết của Cộng Sản xáo rỗng và vô lý đến mức nào. Hãy đọc nhiều tài liệu về lịch sử và nghiên cứu tình hình thế giới để mở rộng tầm nhìn. Hãy luôn đặt câu hỏi về tất cả mọi thứ mà trường lớp của Cộng Sản đã nhồi nhét vào đầu bạn. Khi đọc tài liệu trên mạng, đừng để ý đến những comment của đám Dư Luận Viên (DLV) phục vụ chế độ Cộng Sản, chuyên đi comment trên facebook và youtube. Họ sẽ nói những câu phủ nhận vô nghĩa, lập luận thiếu logic, rồi tạo thật nhiều nick ảo để like cho comment đó được lên top. Đám DLV và đám tuyên truyền mị dân sẽ chẳng thể nào xóa tội cho Cộng Sản mãi được, và tôi chắc rằng trong bài viết này bạn sẽ tìm được đầy đủ lý lẽ để bác bỏ tất cả những luận điệu xáo rỗng nhưng giả bộ là đúng của đám DLV. Cũng đừng tin tuyệt đối vào tôi hay các tài liệu trên mạng, mà hãy tự đọc, tự so sánh đối chiếu nhiều nguồn thông tin khác nhau. Hãy dùng cái đầu của bạn để phân tích cái gì đúng cái gì sai. Hãy lên mạng nghiên cứu cách tẩy độc cho tuyến tùng (pineal gland) trong não. Hãy đi ra ngoài để thấy mặt trời, gặp gỡ những người lớn tuổi đã sống qua chiến tranh, gặp những người biết sự thật, và nghe câu chuyện của họ, chứ đừng ru rú trong nhà hay quán cà phê vô bổ nữa. Tất cả những điều đó sẽ làm cho bạn thông minh hơn và nhìn vấn đề một cách rõ ràng hơn. Sự thật thì chỉ có một. Mọi thông tin đều có sẵn trên google, chỉ cần dành thời gian search, đọc, và tìm hiểu. Quan trọng nhất, đừng ganh ghét lẫn nhau và nghĩ cho cái tôi trẻ con nữa. Hãy biết nghĩ cho dân tộc, vì những người thừa kế của dân tộc Việt Nam chính là giới trẻ chúng ta. Chúng ta chơi hết mình, vậy thì chúng ta cũng cần phải làm việc nước hết mình. Hãy nhớ rằng, lịch sử tôn trọng những người làm chuyện lớn, chứ chẳng ai ghi nhớ gì khi bạn chết đi nếu bạn sống một cuộc sống tầm thường. CÁC BẠN MUỐN LÀM NÔ LỆ VÀ CHẾT VÔ NGHĨA DƯỚI ÁCH CỘNG SẢN, HAY CÁC BẠN MUỐN CỐNG HIẾN HẾT MÌNH CHO DÂN TỘC VÀ GHI DANH VÀO SỬ SÁCH?
Trong tương lai rất gần, khi bộ máy nhà nước thay đổi, chúng ta sẽ có nhiều việc phải làm. Tôi tin những nhà phát minh, nhà sáng chế người Việt sẽ ngưng bán chất xám ra nước ngoài, và chúng ta sẽ có những công nghệ độc quyền để đưa kinh tế đi lên. Tôi tin rằng khi không còn bị Cộng Sản kiểm duyệt, nền điện ảnh và âm nhạc Việt Nam sẽ vươn lên cạnh tranh với Hàn Quốc, Nhật, thậm chỉ là Mĩ.
Quan trọng hơn hết, tôi tin rằng những chính trị gia mới sẽ biết cách lèo lái con thuyền Việt Nam này tốt hơn, và công bằng hơn.
VỀ ĐỐI NGOẠI, những ai chưa biết thì xin tìm hiểu thêm về những xung đột giữa phe Mĩ – Tây Âu – Nhật và phe Trung Quốc – Nga – Bắc Triều Tiên – Iran. Cũng giống như vụ Ukraine hay những cuộc chiến tại Trung Đông, xung đột nhiều năm nay trên biển Đông của Trung Cộng với Việt Nam, Nhật, Philippines… cũng là một phần của cuộc chiến lớn này. Tôi biết rất rõ, chiến tranh và tranh giành quyền lực trên cục diện lớn chả tốt lành gì, nếu không muốn nói là nguy hiểm, nhưng hiện thời chúng ta quá yếu, và thế giới thì chia làm hai cực. Nhiều ngư dân và người dân Việt Nam đã và đang bị Trung Cộng giết, tấn công, sách nhiễu, và Cộng Sản Việt Nam gián tiếp tiếp tay cho giặc. Chúng ta cần đấu tranh khôn ngoan để vừa thay đổi đất nước, vừa bảo toàn lãnh thổ, vừa giảm thiệt hại về nhân mạng và tài sản.
Theo tôi dự tính, trong thời gian đầu sau khi chế độ Cộng Sản bị lật đổ, Việt Nam sẽ phải thương lượng với Mĩ và các đồng minh của Mĩ để nhận viện trợ về vũ khí hạng nặng. Khi chúng ta hất cẳng Cộng Sản và ngưng giao du với Trung Cộng, Trung Cộng tấn công chúng ta là điều đương nhiên. Chúng ta cần phải tìm đồng minh để bảo vệ bờ cõi. Nhật và Philippines sẽ là những đồng minh gần nhất. Đòn đánh kinh tế dầu mỏ vừa rồi của Mĩ cho thấy Mĩ và các đồng minh đang rất muốn đánh bại Nga và Iran, và chắc chắn đích đến tiếp theo sẽ là Trung Cộng. Khối Tây Âu đang rất mất kiên nhẫn. Họ và chúng ta có chung kẻ thù Trung Cộng, vì vậy, nếu chúng ta có thể cho họ thấy chúng ta sẵn sàng hợp tác để tấn công bọn độc tài đó, họ chắc chắn sẽ giúp chúng ta. Năm sau, khi Obama rời Nhà Trắng, tôi tin tổng thống mới của Mĩ sẽ có chính sách hỗ trợ quân sự cho đồng minh mạnh hơn. Với vị trí địa lý của chúng ta và mối thù với Trung Cộng, chúng ta sẽ là một đồng minh cực kì có lợi cho họ. Hiểu được vai trò của chúng ta, và biết được điểm yếu của địch, thì không có gì phải sợ. Vậy phải làm cho cuộc đấu tranh đòi nhân quyền của chúng ta thật bự, thật to lớn, thì mới thu hút được sự chú ý của quốc tế và thay đổi thời cuộc trước khi quá muộn.
Cộng Sản cũng có thể nhìn thấy những điều này, nhưng họ quá hèn nhát và ích kỉ. Để cho Cộng Sản nắm quyền thì họ sẽ tiếp tục bán từ từ tài nguyên và đất đai cho Trung Cộng, chỉ mong chúng nó để yên không đánh, mong chúng nó giúp họ giữ cái ghế độc tài, và như vậy bạn bè thế giới cũng chả muốn giúp chúng ta. Đó là một chính sách nhu nhược. Chúng ta sẽ mất nước về tay Trung Cộng, mà bọn nó chả tốn tí sức! Phải chọn phe mà chơi chứ chẳng thể lơ lững ở giữa và yếu kém mãi được. Nghỉ chơi phe Cộng Sản bán nước, nhờ Mĩ và đồng minh viện trợ và giúp đỡ vũ khí hạng nặng và nhân lực quân sự, rồi hất cẳng Trung Cộng ra khỏi Trường Sa Hoàng Sa (tôi muốn nhắc mọi người hiểu rõ, hất cẳng chính quyền Trung Cộng, chứ cộng đồng người Hoa đang sống hay làm việc tại Việt Nam họ không có tội gì cả, họ cũng chịu nỗi khổ sống dưới chế độ Cộng Sản như chúng ta). Sau khi cùng bạn bè thế giới triệt hạ xong nhóm độc tài Trung Cộng – Nga – Bắc Triều Tiên – Iran, chúng ta có thể ngưng việc phụ thuộc vào họ và tái xây dựng lại đất nước một cách hoàn thiện.
Nhiều người sẽ lo sợ việc bị phụ thuộc và bị đồng minh lật lọng. Về việc thương lượng với đồng minh quốc tế, quan trọng là cần khôn khéo khi đặt điều kiện với họ sao cho có lợi cho cả đôi bên và giữ được hoàn toàn quyền tự do lãnh thổ. Điều tôi chắc chắn là chúng ta có thể tin phe Mĩ – Tây Âu hơn là tin vào phe độc tài độc đảng của Trung Cộng – Nga. Việc Trung Cộng gian manh, lừa đảo, và luôn tìm cách nô lệ hóa người Việt đã có từ ngàn xưa, từ thời phong kiến, người Việt, dù là Cộng Sản hay chống Cộng, hiểu rõ điều này hơn ai hết. Tuy nhiên, trong trường hợp xấu nhất, nếu ta chọn phe Mĩ – Tây Âu – Nhất làm đồng minh và sau khi đánh bại được Trung Cộng họ trở nên lật lọng, chúng ta sẽ tiếp tục đấu với họ để giữ gìn lãnh thổ. Trong cuộc chiến với Trung Cộng thì lòng dân đã thống nhất, sức mạnh của dân tộc Việt Nam được khôi phục, nên không phải sợ. Nó cũng giống như ngày xưa, những người thành lập nước Mĩ thỏa thuận với Pháp để dành độc lập từ đế quốc Anh vậy. Hãy học xem nước Mĩ đã đấu tranh dành độc lập và bảo toàn lãnh thổ như thế nào. Và chắc chắn người Việt có thể làm tốt hơn thế. Tôi tin những chính trị gia và nhà ngoại giao của chính quyền mới sẽ không vì quyền lợi cá nhân như những gì Cộng Sản đã làm, mà sẽ đặt quyền lợi của dân tộc lên trên hết, một cách khôn ngoan. Hãy nhìn người Nhật và học cách họ tái xây dựng đất nước, bất chấp 2 trái bom nguyên tử, bất chấp nghèo khó về tài nguyên và bất chấp thiên tai.
VỀ ĐỐI NỘI, chúng ta cần chấn chỉnh lại rất nhiều thứ. Đầu tiên là cho người dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do sở hữu súng. Khi có tự do báo chí, những thông tin về chính trị sẽ được lan truyền và người dân sẽ quan tâm nhiều hơn đến chính trị. Cần phải đưa truyền thông về đúng mục đích của nó: là giáo dục người dân những điều bổ ích, và dẹp những thứ mị dân qua một bên. Những kênh truyền thông tự do sẽ mọc lên như nấm sau cơn mưa dài. Bản chất của người Việt rất thông minh, và khi họ không còn bị tẩy não, tôi tin rằng họ sẽ có những đóng góp to lớn cho nước nhà. Về đảng phái chính trị, hãy để tự do đa đảng. Đảng nào giỏi thì sẽ tự khắc được lòng dần, được bầu một cách công khai, không làm tốt thì sẽ phải nhường ghế cho đảng khác lên làm việc nước. Việc cho phép dân sở hữu súng là tiền đề quan trọng cho việc ngăn chặn bất kì một đảng độc tài nào, vì khi đó quyền lực thực sự nằm trong tay người dân. Khi lòng dân thống nhất, có chung kẻ thù là Trung Cộng, thì cũng không cần lo lắng về việc chia rẽ nội bộ và đánh nhau vớ vẩn giữa các đảng. Về cơ cấu nhà nước mới, tôi yêu cầu tam quyền phân lập. Sẽ phải thay đổi rất nhiều các văn bản và bộ luật, cũng không thể bắt chước nước Mĩ hay ai khác vì họ có nhiều bất cập và khác biệt với chung ta về văn hóa, và vấn đề này phức tạp nên xin bàn sau khi chúng ta lật đổ Cộng Sản. Trong thời gian đầu, rất cần một chính quyền mạnh để có thể khắc phục những tình hình tệ hại của đất nước. Tôi xin liệt kê một số thứ tôi nghĩ là quan trọng nhất. Về giáo dục, cần phải dạy cho con em biết cách nghĩ, chứ không bắt họ học thuộc. Y tế cần phải gần với thiên nhiên hơn, khuyến khích người dân lấy đồ ăn làm thuốc, khuyến khích ăn chay, tập trung nghiên cứu cách sử dụng của các cây thuốc thức thần một cách khoa học, và nghiên cứu về việc phát triển tuyến tùng trong não. Cần phải cho phép tự do tôn giáo. Đồng thời, cần chiêu mộ các nhân tài người Việt lưu vong khắp nơi trên thế giới về xây dựng đất nước, đặc biệt là những nhà khoa học, ví dụ như những người đang làm tại NASA. Sau khi mọi chuyện đâu vào đấy, Trung Cộng không còn khả năng tấn công chúng ta, thì chính quyền cần giảm kiểm soát mọi thứ lại và để cho người Việt tự do phát triển. Tôi là người theo chủ nghĩa tự do (libertarianism), và tôi tin rằng đích đến trước mắt của dân tộc Việt phải là như vậy.
Thật sự, tôi biết bài viết này chưa đi sâu vào chi tiết từng vấn đề, văn phong cũng phi hàn lâm. Nhưng tôi nghĩ việc ra mắt bài nhạc này là một dịp tốt để có thể thu hút nhiều người, và tôi muốn trình bày việc nước ở đây một cách tóm gọn nhất, mong rằng càng nhiều người trẻ tuổi đọc được càng tốt. Tôi tin những điều tôi nói là những kiến thức cơ bản mà một thanh niên Việt Nam cần có lúc này để có thể xây dựng đất nước. Các bạn, dù có non nớt đến cỡ nào, thì quan trọng là dám nghĩ, dám làm, dám có ước mơ và dám lên tiếng. KHÔNG AI CÓ QUYỀN KẾT TỘI MỘT NGƯỜI VÌ HỌ NÓI LÊN SUY NGHĨ CỦA HỌ. Chúng ta có quyền tự do ngôn luận không phải là để nói về thời tiết và những chuyện bình thường. Quyền đó là để bảo vệ những lời nói gây tranh cãi.

Đây không phải là lễ trao giải thanh niên có bi cứng nhất năm hay gì, nhưng có đôi lời cuối cùng, tôi muốn gửi đến mọi người.
Xin cảm ơn người bác của tôi, một mục sư, đã luôn là người an ủi và nuôi dưỡng ý chí của tôi.
Xin cảm ơn cô giáo dạy văn hồi cấp 2 của tôi, vì cô đã luôn ủng hộ và cho tôi những lời khuyên tốt.
Đặc biệt, xin cảm ơn tất cả fan và những anh em gần xa, đã luôn tin vào tôi và hướng tôi đến cái tốt. Nếu các bạn hiểu tôi, các bạn sẽ hiểu bài nhạc DMCS này không quan trọng lắm đâu, nó sẽ tự mọc chân và đi con đường của riêng nó. Cái quan trọng chính là bài viết này. Tôi cần các bạn copy nó MỘT CÁCH ĐẦY ĐỦ về microsoft word, IN NÓ RA NHIỀU BẢN, và đi phân phát nhiều nơi cho nhiều bạn bè người thân cùng đọc. Các bạn, anh chị, cô chú làm nghề báo chí, nếu có lương tâm nghề nghiệp và quan tâm đến vận mệnh đất nước, hãy giúp tôi lan truyền bài viết này để thức tỉnh giới trẻ.
Xin cảm ơn giáo sư French, giáo sư Huston, giáo sư Schmidt, giáo sư Eisenberg, luật sư Morgan, những người đã dạy tôi những môn chính trị, lịch sử, xã hội, nhân văn, luật… tại trường Oklahoma State University, và mở mang đầu óc của tôi.
Xin cảm ơn 1 người anh lớn, đã luôn đứng từ xa dõi theo và mong cho tôi những điều tốt đẹp.
Xin cảm ơn VietDragon và bài hát Dear Vietnam của anh. Mong anh tu hành vui vẻ và hẹn ngày nào đó chúng ta sẽ lại gặp nhau.
Xin cảm ơn những cô người yêu cũ của tôi, những người tôi từng hết mực yêu thương, vì họ đã dạy cho tôi nhiều bài học về tình yêu và cuộc sống.
Xin cảm ơn nhạc rap và những rapper thực thụ, đã luôn là cái gương cho tôi noi theo. Tôi từng cảm thấy mình quá đường phố và lất cất, người đầy hình xăm, nên không ai coi trọng tới tiếng nói của mình, cho tới khi tôi hiểu được sức mạnh thực sự của nhạc rap. Nếu người da đen dùng nhạc rap để đòi quyền bình đẳng chủng tộc, thì tôi xin mượn nhạc rap của các bạn để đấu tranh phi bạo lực đòi nhân quyền cho dân tộc Việt Nam. Tôi mong sẽ có duyên được cùng làm việc với Nas, Common, Lupe Fiasco, Kanye West và Jay-Z.
Xin cảm ơn những nhà đấu tranh nhân quyền trên khắp thế giới, đã không ngại hi sinh lợi ích cá nhân để đòi lại tự do và thức tỉnh con người. Tôi rất nể Joshua Wong, tuổi trẻ tài cao.
Xin cảm ơn những người bạn vô hình xa lạ. Tôi không biết các bạn là ai, từ đâu đến, nhưng tôi đã không thể làm chuyện này mà không có sự giúp sức từ xa của các bạn.
Cha mẹ tôi đã nói trước rằng họ sẽ không còn coi tôi là con, và tôi sẽ tự cắt đứt mọi liên hệ với gia đình, nếu như tôi tiếp tục làm chính trị. Em trai tôi còn bé, không hiểu chuyện, nên hổ thẹn vì tôi. Người yêu tôi, một người đã gắn bó với tôi 6 năm, và gia đình của cô ta, cũng đã chối bỏ tôi. Nhiều bạn bè anh em thân thiết đã quay lưng với tôi. Tôi có nguy cơ bị kiện bởi hãng thu âm Làng Văn ngay tại đất Mĩ vì vi phạm hợp đồng. Chính quyền Cộng Sản Việt Nam và những người bảo vệ chế độ sẽ tìm đủ mọi cách để gán cho tôi tội danh phản quốc và săn lùng làm hại tôi. Tôi đã tự lưu đày bản thân mình khi làm điều này.
Tôi cũng chẳng phải là bồng bột, bộc phát mà làm. Nếu các bạn nghe lại những bài nhạc cũ của tôi như Phố Cũ, Sài Gòn Đẹp Lắm, Những Đêm Dài Bất Tận, Làm Chủ Thế Giới, Xã Hội Thời Tàn, Rơi Tự Do, Tội Lỗi, Đi Bụi, Làm Việc Nước (một vở kịch dàn dựng công phu)… thì các bạn biết tôi đã nung nấu và chuẩn bị tâm lý cho điều này từ nhiều năm trước, từ khi tôi còn đang tập tành rap, đợi đến thời điểm chín mùi để lên kế hoạch tỉ mỉ và thực hiện nó.
Tại sao tôi sẵn sàng hi sinh tất cả? Vì tôi yêu dân tộc Việt Nam, yêu nhạc rap, tin vào sự thật, tin vào cái tốt, và tin vào khả năng của chính mình. Tôi biết chắc một ngày nào đó không xa dân tộc Việt Nam sẽ sánh ngang với các dân tộc khác trên thế giới về mọi mặt. Có thể tất cả những điều này, vào lúc này, chỉ là điên rồ với một số người, đặc biệt là những người bị bọn DLV của nhà nước tẩy não quá kĩ, nhưng tôi tự hào khi tôi dám nói lên suy nghĩ của mình như một người tự do thật sự.
Tôi tin vào Chúa và Phật, và mong những đấng tối cao đó sẽ ban phước cho dân tộc Việt Nam.
Tạm biệt các bạn, tôi tiếp tục lên đường đi bụi và tìm đường cứu nước đây. Chúng ta sẽ sớm gặp lại. Cần liên lạc với tôi, xin gửi email đến sonnguyenakanah@gmail.com
Xin cảm ơn,
Nah aka Nguyễn Vũ Sơn
Nguồn: Triết Học Đường Phố 

---------------
Rap Nữa Đi Nah Sơn!

Địt Mẹ Cộng Sản vẫn vang vang
Tiếng rap Nah Sơn chẳng "dịu dàng"
Còn vang vang mãi, lay cho tỉnh
Những kẻ quyền uy, sống giàu sang!

Giàu sang nhung lụa, lắm bạc vàng
Trên quê đau khổ, nước tan hoang
Còn đâu biển bạc với rừng vàng
Quê hương rừng rú, thú đi hoang!

Rap nữa đi Sơn, dập"vinh quang"
"Chói lọi" đảng ta sắp điêu tàn
Bảy mươi năm lẻ, kiếp Việt Gian
Cờ Máu lưu manh đã sắp tàn!

Địt Mẹ Cộng Sản vẫn vang vang
Việt Nam quá khổ, quá điêu tàn
Dân Oan oan ức nhiều như lá
Lang thang khắp nẻo, chốn quê nhà!

Tuổi trẻ Việt Nam kiếp can qua
Nhồi sọ tuổi thơ với "Hồ cha"
Quàng chi khăn đỏ cho em bé
Lịch sử Việt Nam thành "đảng ta"!

Rap nữa đi em đến mọi nhà
Lột mặt Việt Gian lũ thờ ma
Là quân Đại Hán ngàn năm cũ
Kẻ thù truyền kiếp tổ tiên ta!

Rap nữa đi em, tiếng thét la
Địa ngục âm u, lũ quỷ tà
Thất kinh hồn vía, phải kêu ca
Việt Nam thức tỉnh, kiếp mù loà!

Hoàng Hạc

(Thương tặng rapper Nguyễn Vũ Sơn, và tuổi trẻ VN)

CHỦ ĐỀ 40 NĂM: Hàng triệu "CĂM THÙ"cs chết , Hàng triệu “Không Thích” cs còn

CHÚNG TA PHẢI CĂM THÙ ĐẢNG CSVN


1- Chúng ta không là Charlie , Nhưng Chúng ta phải quyết tâm ở lại Charlie
Khi tôi viết bài “Vô Nghĩa”, rất nhiều cơ quan báo đài đã không dám đăng vì họ sợ động chạm đến một số “nhân sỹ, trí thức” . Tôi thì khác, không hề đánh phá ai nhưng nói những điều mà chúng ta cần phải nói. Nếu không nói, bao giờ chúng ta mới lật đổ được cộng sản?. Vì vậy tôi phải viết tiếp bài này dù nó có thể làm một số người phật ý. Đằng nào thì tôi cũng đã không được lòng nhiều người không ưa nói thẳng trong nhiều năm qua. Nên có thêm một lần nữa mất lòng cũng chẳng sao. Đôi khi sự thật hơi mất lòng nhưng nó lại có ích cho công cuộc đấu tranh cho dân tộc nên vẫn phải nói, hơn thế nữa tôi chỉ là người bình thường, nói đúng ra là một người “trọc đầu” nên phải nói lên những điều cần phải nói dù nó có thể mất lòng. Vì vậy phải nói những điều cần nói mà tôi chỉ nghĩ rằng : Đây là lời góp ý chân tình của mình !
Gần đây người ta “đang nóng” với với sự kiện khủng bố ở tòa soạn báo Charlie Hebdo bên Pháp. Những kẻ khủng bố đã vì niềm tin Tôn giáo của mình bắn chết nhiều nhà báo Pháp. Rồi cả một phong trào xuống đường cổ vũ và chung tay chia sẻ nỗi đau cùng người Pháp. Cũng đã có nhiều bài viết nói về sự kiện này và liên hệ với sự tự do báo chí trong nước. Nhưng ở đây tôi đang nói về một khía cạnh khác.
Báo Charlie dùng ngòi bút trào phúng và tranh biếm họa để bày tỏ ý kiến của họ. Cái đó khác với chúng ta một chút, dù rằng đôi lúc chúng ta cũng “biếm” cả ngôn từ lẫn họa về cộng sản. Nhưng cái mà người dân cần nhất chính là Sự Thật. Mà sự thật chính là Khoa Học Lịch Sử. Do đó chúng ta cần tránh đi không nên để nhiều “biếm” và “chửi” trong cách trình bày của mình sẽ được ngay cả những người cộng sản cũng phải suy xét lại. Nó giống như một bài toán được chứng minh không thể chối cãi hơn là “biếm”. Người dân đã mất niềm tin vào cộng sản. Chúng ta phải tự tạp niềm tin đó bằng sự thật lịch sử do chúng ta viết lên chứ không phải “biếm”. Vì vậy chúng ta không là Charlie !
Nhưng chúng ta phải ở lại Charlie ! Đó là một Charlie khác. Đó là Charlie mà người Việt Nam đang cố gìn giữ từ nhiều năm qua trước sự xâm lăng bành trướng của giặc Tàu. Nó tựa như câu chuyện của Đại Tá Nguyễn Đình Bảo đã ở lại hi sinh vì Đất Nước. Nếu không quyết tâm ở lại “Charlie – Việt Nam” bằng cách lật đổ đảng cộng sản VN thì chúng ta không xứng đáng với Cha ông chúng ta, họ cũng đã từng đổ máu vì “Charlie”. Một lần nữa tôi kêu gọi mọi người hãy đấu tranh dứt khoát, không van xin, không hòa giải, không nửa vời với CSVN thì mới xứng đáng là “Charlie – Việt Nam “ !.
2- Không phải “không thích” mà là “CĂM THÙ”
Một phong trào rộ lên ở Việt Nam gần đây chính là “Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam”. Mới nghe qua thì đúng, nhưng mà chưa đủ. Nhưng trong Tiếng Việt chúng ta , việc “không thích” khác hẳn với “căm thù”. Không thích thì nhẹ nhàng, còn Căm Thù lại hoàn toàn khác biệt, dứt khoát và rõ ràng hơn rất nhiều.
Nhưng tại sao phải “căm thù” ? Xin trả lời ngay bằng một “danh sách” tóm lược tội ác của đảng CSVN:
Đảng CSVN vốn là một thứ Cướp, chúng đi cướp không chính quyền của cụ Trần Trọng Kim mà không có bất cứ ai bầu cho chúng. Trước đó, biết bao nhiêu trí thức yêu nước như Phạm Quỳnh, Phan Bội Châu… đã bị chúng bức hại.
Cuộc đấu tố “Cải cách ruộng đất” theo chỉ thị của Stalin và Mao Trạch Đông từ năm 1953 đến 1957 đã cướp đi sinh mạng gần 200 ngàn người Việt và hậu quả của nó không những về người mà còn làm băng hoại đạo đức và văn hóa dân tộc. Cha mẹ, con cái đấu tố lẫn nhau. Đau thương không thể khỏa lấp !
Cuộc Cách mạng văn hóa để trù dập Nhân Văn Giai Phẩm 1957-1960: Hàng ngàn Trí thức, Nhà Văn, Nhà báo có tư tưởng dân chủ bị vào tù, nhiều người bị chết trong ngục tối. Đó là một mô hình Cải Cách Văn Hóa tại Tàu mà Hồ Chí Minh và CSVN đã học về để giết hại người dân Việt Nam. Đồng thời, chiến dịch “chống xét lại” từ năm 1963 tiếp tục bức hại hàng chục ngàn người trong có có cả những đảng viên, đồng chí của đảng.
Dưới sự chỉ đạo của Hồ Chí Minh lúc đó đang là người đứng đầu đảng và nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1958 đã chỉ đạo thủ tướng Phạm Văn Đồng ký công hàm công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam là của Trung Cộng.
Đảng cộng sản dưới sự chỉ đạo của Hồ Chí Minh còn vi phạm thỏa thuận ngưng bắn trong dịp tết Mậu Thân năm 1968 với chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, và đã tàn sát 6000 dân thường tại thành phố Huế. Một cuộc thảm sát mà nỗi đau của nó làm ám ảnh bất cứ ai một lần đến Huế.
Từ năm 1975, sau khi cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa nhằm “Cướp” cho được quyền cai trị trên khắp đất nước Việt Nam thì nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại dùng chính sách trả thù khốc liệt: đánh tư sản Miền Nam, cướp tài sản của mọi tầng lớp nhân dân, đẩy hàng triệu người lên vùng kinh tế mới thực chất là các trại lao động cưỡng bức tại những vùng rừng núi hẻo lánh, đưa hàng trăm ngàn sĩ quan binh lính của Việt Nam Cộng Hòa vào các nhà tù không thời hạn, trải dài khắp đất nước Việt Nam. Đó chính là biểu hiện của một sự cướp bóc dã man – bản chất của đảng CSVN. Sự trả thù khốc liệt đó đã khiến hàng triệu người phải tìm đường trốn chạy khỏi đất nước bằng đường biển tạo nên hiện tượng “thuyền nhân ” của thế kỷ 20, khiến hàng vạn người bị chết trên biển. Điều đó đã được Liên Hiệp Quốc ghi nhận như một trong những thảm họa Nhân Đạo to lớn trong lịch sử Loài Người.
Từ năm 1990, sau khi khối cộng sản Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, nhằm cứu nguy chế độ, nhà cầm quyền Cộng sản buộc phải cải cách kinh tế theo phương thức “kinh tế thị trường” theo mô hình Trung Cộng và cũng tại “Hội nghị Thành Đô” (Trung Cộng) CSVN đã tiếp tục ký những điều khoản để biến nước Việt Nam thành một tỉnh của Tàu vào năm 2020.
Hàng ngàn người yêu nước tiếp tục bị bức hại, bị vào tù. Đảng cộng sản dùng chính sách “cộng sản hóa” các tôn giáo và các tổ chức xã hội: các sỹ quan an ninh đội lốt thầy tu, nhà sư xâm nhập hầu hết các nhà chùa Phật giáo và nhà thờ Thiên Chúa giáo. Những cơ sở tôn giáo nào chống lại chính sách này đều bị đàn áp khốc liệt. Những cái tên Thái Hà, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, Tam Tòa… trở thành những biểu hiện hãi hùng đối với người dân Thiên Chúa giáo và Phật giáo. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị đàn áp và phong tỏa triệt để. Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ bị tù và bị quản thúc đến nay vẫn chưa được tự do. Hay linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng vẫn là một trong những điều tiêu biểu cho chính sách độc tài của đảng CSVN. Các cơ sở và thánh đường Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài bị tàn phá, các phật tử thường xuyên bị truy bức, đánh đập thậm chí bị thủ tiêu…
Các tổ chức xã hội: Nghiệp đoàn, Phụ nữ, Thanh Niên, Nông dân… cũng bị tập trung trong một tổ chức “Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam” do một Ủy Viên Trung ương đảng cộng sản cầm đầu, thực chất đây là các cơ sở ngoại vi của đảng cộng sản, thực hiện chỉ thị của đảng cộng sản, kiềm tỏa mọi hành động và tư tưởng của người dân.
Hiện nay tại Việt Nam hàng ngàn người Việt đang bị tù đày trong các nhà tù khắc nghiệt chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước, bày tỏ chính kiến khác với đảng cộng sản, viết blog để bày tỏ quan điểm, không chấp nhận quan điểm tôn giáo do đảng cộng sản áp đặt. Tự do báo chí cũng không được tôn trọng. Dù hiến pháp của Việt Nam năm 1946 đã quy định quyền tự do ngôn luận và báo chí nhưng đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục vi phạm bằng việc cấm khiếu kiện tập thể, cấm tập trung và lập đoàn lập hội, cấm bày tỏ bất đồng chính kiến và cấm triệt để báo chí tư nhân.
Hàng ngày, hàng giờ có rất nhiều các cô gái Việt chúng ta phải lột trần cho Đài Loan, Hàn Quốc mua bán không khác gì súc vật. Hàng triệu thanh niên trai tráng phải đi làm thân nô lệ lao động nước ngoài để chạy ăn cho gia đình. Hàng triệu trẻ em không nhà, không miếng cơm bỏ vào miệng…Và cũng hàng ngày hành giờ, trên khắp đất nước Việt Nam thì những người dân oan cứ nối dài hàng ngũ để tìm công lý mà công lý thì mịt mờ mãi … Không thấy !
Nói tóm lại, bằng việc rước chủ nghĩa cộng sản quái thai vào Việt Nam, việc giết người dân Việt Nam thông qua CCRĐ, cũng như đẩy hàng triệu thanh niên hai miền Nam Bắc vào chảo máu của Trung – Xô, Việc bán nước cho Tàu, phản bội lại tổ tiên thì CSVN chính là kẻ thù của cả dân tộc. CSVN xứng đáng phải đưa đến một kết luận : Đảng Cộng Sản Việt Nam phải được viết khẩu hiệu – Căm Thù chứ không phải chỉ là “không thích” !
3- Cần “ánh sáng” nhưng cần hơn là chúng ta “làm” nhiều hơn nói
Khi anh Điếu Cày đến nước Mỹ, người ta đã gọi anh chính là “ánh sáng”. Tôi không bình luận về việc này, vì chỉ cần vài chục bài báo của anh đã đủ sức nặng khiến cho anh nhận giải báo chí CPJ thì có lẽ nhà thơ Trần Trung Đạo nói cũng chẳng quá.
Nhưng vấn đề là chúng ta cần “ánh sáng” hay là cần “làm” nhiều hơn nói ?. Theo tôi có lẽ chúng ta cần làm nhiều hơn nói. Làm ở đây là viết, là đấu tranh, là đi vào giúp đỡ người dân, là biểu tình, là âm thầm, là vận động… chứ không phải là “ánh sáng”. Ánh sáng rất cần nhưng chúng ta không thiếu nó. Mà chúng ta chỉ thiếu sự quyết tâm cùng với một đường lối cụ thể. Bởi vì chúng ta cần làm nhiều hơn là nói và cần một đường hướng cụ thể chứ không phải bởi những lời phát biểu, bài viết chung chung. Và chúng ta cũng cần phải xác định, chỉ có lật đổ CSVN mới thoát Tàu được. Vì vậy trước mắt chúng ta là một núi việc, là một chặng đường 40 năm đã qua, là dấu mốc Thành Đô đang đến gần chứ không phải chỉ dừng lại ở những lời nói. Chúng ta trân trọng ánh sáng, nhưng lúc này có lẽ chúng ta cần làm nhiều hơn là nói . Và quan trọng hơn cả, phải xác định tư tưởng của chúng ta chính là :CĂM THÙ TỘI ÁC CSVN VÀ PHẢI LẬ ĐỔ CSVN !
Đặng Chí Hùng
22/01/2015

Wednesday, 28 January 2015

Thành Phố Riverside kết nghĩa vớiThành Phố Cần Thơ: Treo cờ máu cộng sản khiêu khích cộng động tỵ nạn hải ngoại


Thành Phố Riverside kết nghĩa "chị em" với Thành Phố Cần Thơ, treo cờ máu cộng sản khiêu khích cộng động tỵ nạn hải ngoại


Little Saigon ngày 23 tháng 1 năm 2015

Kính thưa Quý Đồng Hương,


Trong tinh thần tiếp tay với cộng đồng chống Việt cộng, chống Việt gian, tôi xin "báo cáo" đến quý vị về sự kiện Thành Phố Riverside tại Nam California kết nghĩa "chị em" với Thành Phố Cần Thơ, Việt Nam, đặc biệt hơn nữa là tấm bảng có cờ máu cộng sản màu đỏ sao vàng được dựng ngay tại Thành Phố Riverside.

Tôi xin đính kèm theo đây một số tài liệu, báo chí, phim, ảnh để quý vị tham khảo và tùy nghi. Là "phó thường dân," do đó tôi chờ đợi sự lên tiếng và phản ứng của quý vị lãnh đạo cộng đồng, các tổ chức chống cộng, các đảng phái chính trị, các vị dân cử gốc Việt v.v... Tôi luôn sẵn sàng đóng góp bàn tay nhỏ bé của mình nếu quý vị lãnh đạo cộng đồng đưa ra chương trình hành động để đối phó với sự kiện khiêu khích tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản của Thành Phố Riverside.

Tôi hy vọng rằng khí thế đấu tranh chống cộng sản, chống Việt gian hiện tại của tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản tại Nam California nói riêng, và hải ngoại nói chung vẫn không khác gì so với cái khí thế đấu tranh sôi sục trong 53 ngày đêm mà cộng đồng đã biểu dương trong việc biểu tình chống đối tên Việt gian Trần Trường treo cờ máu và hình Hồ Chí Minh tại tiệm Hi-Tek Video trên đường Bolsa, Thành Phố Westminster, vùng Little Saigon vào năm 1999.

Trân trọng

Ngô Kỷ

PHỤ ĐÍNH:





NEWS

RIVERSIDE: Despite controversy, Can Tho, Vietnam becomes sister city

An agreement is signed Tuesday creating Riverside’s ninth sister city link. The pact had faced some opposition in the community.


Riverside Mayor William "Rusty" Bailey and Le Hung Dung, chairman of the People's Committee of Can Tho City, unveil the Can Tho sister sister sign at White Park in Riverside. It is Riverside's ninth sister city.
KURT MILLER , KURT MILLER, STAFF PHOTOGRAPHE


BY ALICIA ROBINSON / STAFF WRITER
Published: Jan. 20, 2015 Updated: Jan. 21, 2015 10:27 a.m.

NEWEST SISTER

Riverside formally made Can Tho, Vietnam, its ninth sister city on Tuesday.
CAN THO: With a name that means "river of poems," it has a population of 1.2 million and is known for its universities and its rice-growing industry.
PLANS: Officials hope to work together on university research, student exchanges and business investment.
FAMILY: Riverside's other sister cities are:
  • Jiangman, China
  • Erlangen, Germany
  • Obuasi, Ghana
  • Hyderabad, India;
  • Sendai, Japan
  • Gangnam, South Korea
  • Ensenada, Mexico
  • Cuautla, Mexico
Riverside’s controversial proposal to form a sister city relationship with Can Tho, Vietnam, came to fruition Tuesday with heartfelt handshakes and an agreement signed by both cities.
Riverside and Can Tho’s relationship was several years in the making, and it wasn’t formalized until Riverside officials had overcome some, but not all, objections in the community.
“It doesn’t make a whole lot of sense to me,” said Riverside resident John Cole, a veteran of the Marines who served in Vietnam from 1969 to 1970. “The people and the infrastructure and the businesses of America need that attention (rather than foreign cities) and they’re not getting it.”
But officials with both cities said their friendship is a new opportunity for cultural, educational and economic exchange. The two cities share an agricultural past and a present as university towns, Riverside Mayor William “Rusty” Bailey said.
“It’s time for us to take that step with Vietnam ... and extend our hand in friendship and peace,” he said.
SISTER CITY NO. 9
On Tuesday, officials signed a formal agreement between the cities. The auspicious number nine was featured heavily.
Vietnamese officials visiting for the occasion said nine is considered a lucky number in their culture, and they pointed out that Can Tho is Riverside’s ninth sister city, a signpost with the names of all nine foreign cities is at Ninth Street downtown, and Can Tho is 8,279 miles from Riverside.
The relationship is the ninth such friendship between U.S. and Vietnamese cities, according to the nonprofit Sister Cities International.
A Can Tho placard was unveiled Tuesday on a signpost by White Park that lists Riverside’s sister cities in China, Germany, Ghana, India, Japan, South Korea and two in Mexico.
Le Hung Dung, chairman of the People’s Committee of Can Tho City – similar to the mayor – was part of an 18-person delegation that came to Riverside for the event. He said he expects the friendship to give the cities a chance to better understand each other and to offer educational exchange.
OVERCOMING OPPOSITION
Though this year is the 20th anniversary of the normalization of diplomatic ties between the U.S. and Vietnam, relations in some communities remain rocky.
When the sister city idea was raised in Riverside in mid-2012, some local Vietnam War veterans and other residents said the friendship would be insulting to veterans and questioned establishing ties with a communist-governed country. The International Relations Council backed off for more than a year to try to build community support.
Some voiced opposition when the City Council decided on a split vote to add Can Tho as a sister city in March, and residents like Cole say they haven’t changed their minds.
Cole said many who served in Vietnam “believe that there are still American soldiers in Vietnam that they haven’t come clean about,” and he compared the situation to that of Cuba, where U.S. officials plan to end a decades-long freeze on diplomacy.
“Because they had a communist government, now what we’re telling the world is, ‘Hey, if you just hold out long enough what you’re doing will be OK with us,’ which is wrong, I believe,” Cole said.
But Councilman Mike Soubirous, who cast one of three no votes, said most of his constituents didn’t support the relationship, but now that the decision has been made, “I am fully on board to support what our council has done.”
Bill Gavitt, a Vietnam veteran and past president of the International Relations Council, has always supported the sister city plan.
“I have not heard any grumbling about this at all” from fellow veterans recently, he said. “This is all about making peace, not war.”
UC Riverside history professor David Biggs, who specializes in South Asia and has lived in Can Tho, said the relationship will offer opportunities for shared research, especially on the environment and agriculture.
With more than a million people in Can Tho, “I think it’s a great place to consider for investment and (business) partnerships,” Biggs said.
Contact the writer: 951-368-9461 or arobinson@...

Hết sức tuyệt vời : Bé gái Philippines khiến Giáo hoàng xúc động

Bé gái Philippines khiến Giáo hoàng xúc động bỏ diễn văn chuẩn bị sẵn

Dân trí Câu hỏi xúc động của một bé gái Philippines hôm 18/1 về việc vì sao Chúa lại để nhiều bé gái bị ép làm gái bán dâm đã khiến giáo hoàng Francis xúc động, từ bỏ bài diễn văn chuẩn bị sẵn để kêu gọi thế giới cần nâng cao hơn nữa lòng trắc ẩn.

Giáo hoàng Francis ôm bé gái Palomar khóc nức nở sau khi đặt câu hỏi lay động lòng người (Ảnh:
Giáo hoàng Francis ôm bé gái Palomar khóc nức nở sau khi đặt câu hỏi lay động lòng người (Ảnh:  AFP )
Glyzelle Palomar, 12 tuổi, từng là trẻ em vô gia cư trước khi được một tổ chức từ thiện của nhà thờ đón về nuôi, đã đưa ra câu hỏi gây xúc động nêu trên trong một buổi lễ diễn ra tại một trường đại học Công giáo ở Manila, dưới sự chủ trì của Giáo hoàng.
“Rất nhiều trẻ em bị bố mẹ từ bỏ. Nhiều trẻ em bị dính líu đến ma túy và mại dâm”, Palomar nói với Giáo hoàng Francis khi đứng trên sân khấu cùng một bé trai 14 tuổi khác, người cũng từng là trẻ vô gia cư. “Tại sao Chúa lại để những điều đó xảy ra với chúng con? Trẻ em không có lỗi gì cả”.
Sau câu hỏi này cô bé bật khóc và liên tục lau nước mắt, khiến người đứng đầu của tòa thánh Vatican phải ôm chặt cô bé vào trong vài giây. Sau đó Giáo hoàng Francis đã từ bỏ hầu hết bài diễn văn bằng tiếng Anh chuẩn bị sẵn của mình, để phát biểu bằng tiếng Tây Ban Nha với một thông điệp khẩn khoản và lay động lòng người.
“Cô bé là người duy nhất đã đưa ra một câu hỏi mà hiện không có câu trả lời và cô bé thậm chí không thể biểu hiện nó bằng lời nói mà chỉ bằng nước mắt”, Giáo hoàng nói với đám đông tham dự sự kiện. “Vấn đề cốt lõi trong câu hỏi của con…hầu như không có câu trả lời”.
Giáo hoàng Francis, hiện đang ở Philippines trong chuyến thăm kéo dài 5 ngày, kêu gọi những người có mặt trước hết cần học khóc với những người bị đẩy ra lề xã hội, những người chịu đau khổ. Giáo hoàng cho rằng lòng trắc ẩn hình thức, vốn dẫn tới việc chỉ ban phát những của bố thí, được thấy ở nhiều nơi trên thế giới là không đủ.
“Nếu Chúa chỉ có lòng trắc ẩn kiểu vậy, người có lẽ chỉ đi ngang qua, chào hỏi 3 người, cho họ thứ gì đó và tiếp tục đi”, Giáo hoàng nói, và kêu gọi tất cả hãy cho thấy sự quan tâm thực chất, thiết thực dành cho người nghèo và những người bị đẩy ra rìa xã hội.
“Có những thực tế trong cuộc sống, chúng ta chỉ có thể nhìn thấy trong những đôi mắt đã được làm trong sáng bằng nước mắt”, Giáo hoàng nỏi, và hối thúc mọi người “hãy nghĩ, cảm nhận và hành động”, đồng thời đề nghị đám đông cùng lặp lại những lời này.
Giáo hoàng cũng đề nghị mọi người học theo Thánh Francis, người mà giáo hoàng chọn lấy pháp danh. “Ngài đã chết với đôi bàn tay trắng, với những chiếc túi rỗng nhưng với một trái tim đầy ắp yêu thương”.
Thanh TùngTheo  AFP
-------
Kính thưa quý NT và các bạn
Cách đây hơn 1 tháng rưỡu (3/12/2014) Cha Nguyễn văn Toản đã rao giãng về sự dối trá lường gạt của CS thì nay ngày 25 tháng 1, 2015, cha Nguyễn văn Phương lại can đảm, mạnh dạn chỉ đích danh chế độ CSVN là một chế đố độc tài toàn trị, áp bức bốc lột đến tận xương tủy người dân, cha kêu gọi nhà cầm quyền VN phải ăn năn sám hối do tôi lổi đã gây ra biết bao oan khiên cho dân tộc VN
Thú thật quý vị, tôi là người Phật giáo nhưng tôi quá cảm phục sự can đảm của các cha, các cha đã không im lặng ,đồng lõa với tội ác mà các cha đã can đảm nói lên sự thật trước hàng ngàn giáo dân và tôi cũng cảm phục giáo dân đến tham dự buổi nghe giãng mà không sợ bọn công an
Với các diễn biến như thế tôi tin chắc chế độ CS sẽ sụp đổ một ngày không xa
Hoan hô quý cha dòng Chúa cứu thế  và toàn thể giáo dân Saigon
Chúng tôi đặt hết niềm tin ở quý vị
Sau đây mời quý vị nghe bài " chia sẽ lời Chúa" của cha Nguyễn văn Phương , video dài 32 phút
Đồng thời cũng xin quý vị xem 2 cái video clip của cha ....( không biết tên) 7 phút và cha chủ lễ :Trương hoàn Vũ 3 phút vì lời của các cha rất giá trị

video 1: 7 phút


Tuesday, 27 January 2015

Giáo dục nước Việt thời mạt vận: Tạo Sáng kiến "Yêu Râu Xanh"

Giáo dục nước Việt xhcn"Thời mạt vận" !
Tạo Sáng kiến "Yêu Râu Xanh"
 
Cái dị đời được đem vào trường học ngày hôm nay,tương lai của đất nước mà được giáo dục như thế này thì còn gì đạo đức con người nữa ?

CHỦ ĐỀ 40 NĂM : KÝ ỨC 36 năm, cuộc cướp máy bay quân sự C-130 "tị-nạn"csvn

Cuộc cướp máy bay quân sự:C-130 cũa csvn để vượt biên
 

Vào ngày 24/11/1979,  một cuộc không tặc máy bay quân sự C130 vô tiền khoán hậu tại sân bay Tân Sơn Nhất của một nhóm 13 người trốn chạy khỏi VN gây chấn động thế giới. Họ là ai? Cuộc vượt biên bằng máy bay này ra sao? Ông Trương Văn Ẩm, người lên kế hoạch cuộc không tặc kể lại câu chuyện sau 36 năm:
“Không có động cơ nào hết bởi vì năm 1975 tôi đã sắp xếp đầy đủ, sẵn sàng chỗ máy bay cho ông già bà già, cho vợ con đi mà cuối cùng bà già với anh em cương quyết không đi. Tôi không đi được thì tôi nghĩ không bao giờ đi nữa”.
photo-600-2.jpgÔng Trương Văn Ẩm, một nhân viên trong ngành kỹ thuật hàng không làm việc tại sân bay Tân Sơn Nhất, được giữ lại trong Cục Kỹ thuật Không quân sau năm 1975 bắt đầu câu chuyện kể của mình qua câu hỏi của Hòa Ái rằng động cơ nào khiến ông đi đến quyết định trở thành một tên không tặc đối với chính phủ VN lúc bấy giờ.
Tuy cuộc sống của ông và gia đình không còn được sung túc như thời VNCH nhưng vẫn tốt sau khi Sài Gòn đổi tên thành TP. HCM. Ông Ẩm không hề manh nha nghĩ đến một cuộc ra đi nào sau khi cả gia đình quyết định ở lại VN. Thế nhưng, một chuyến công tác ra Hà Nội đầu tiên và cũng là cuối cùng đã tác động ít nhiều đến cuộc không tặc định mệnh trong cuộc đời ông:
“Đùng một cái vào ngày mùng 2 tháng 9, lễ Quốc khánh năm 1979, tối đang ở nhà coi ti vi với bà con lối xóm thì ông thủ trưởng lái xe jeep ra, đi với mấy người lính, nói  với tôi rằng anh có lệnh phải đi công tác Hà Nội. Từ hồi mất nước khi tôi ở lại dù có yêu cầu đi Hà Nội mấy lần nhưng tôi không muốn đi. Không biết tại sao động lực nào xui khiến lần này tôi đi liền. Nhiệm vụ của tôi, thứ nhất là tôi phải coi một chiếc máy bay C30 bị hư lâu rồi mà không sửa được. Nhiệm vụ thứ hai là tôi phải vào Cục Kỹ thuật Không quân, thuộc Bộ Tư lệnh Không quân để thuyết trình những hoạt động máy bay của Mỹ trong này cho mấy ông lớn ngoài đó nghe. Tôi ra Hà Nội, tôi coi thì chiếc máy bay không bị hư hỏng nặng, chỉ bị hư nhẹ thôi nhưng vì mấy người không có kinh nghiệm. Tôi lên coi máy, tôi hỏi rồi tôi chỉ anh em làm có nửa tiếng đồng hồ xong”.
Hide message history
Cậu tôi nói là tôi phải đi, không được ở lại. ‘Bởi vì mày ở lại mai mốt cũng về cuốc đất. Nó chỉ sử dụng mày một thời gian thôi đến khi nào nó biết hết’
- Ông Trương Văn Ẩm
Nhiệm vụ thứ nhất đã hoàn thành nhanh chóng và đến giờ vào Cục Kỹ thuật để thuyết trình. Thế nhưng bức tranh về xã hội miền Bắc dưới chế độ Cộng sản lần lần được hiện ra rõ nét trong tâm tưởng ông Trương Văn Ẩm. Bắt đầu từ giây phút ông bị anh lính gác cổng không cho vào thuyết trình vì cách ăn mặc miền Nam không đúng theo tiêu chuẩn quy định cho đến Thượng úy trực ban cũng không thể can thiệp cho vào để ông làm tròn nhiệm vụ thứ 2 được giao. Vì nguyên nhân này mà ông Ẩm có thời gian tham quan Hà Nội, được tận mắt thấy cảnh đời sống thường nhật của người dân Hà thành, kể cả những trí thức trở về từ các nước Đông Âu.
Do thời tiết bị bão, không có máy bay về lại miền Nam, ông Trương Văn Ẩm quyết định về thăm cố hương Thái Bình, nơi ông di cư từ hồi 8, 9 tuổi. Họ hàng gần xa đều đến đông đủ tay bắt mặt mừng. Trong thời gian 3 ngày thăm viếng, lời khuyên ngắn gọn của người cậu ruột ám ảnh ông Trương Văn Ẩm:
“Cậu tôi nói là tôi phải đi, không được ở lại. ‘Bởi vì mày ở lại mai mốt cũng về cuốc đất. Nó chỉ sử dụng mày một thời gian thôi đến khi nào nó biết hết’”.
Rồi buổi gặp mặt tình cờ với phi công Tiêu Khánh Nha đã khiến ông Trương Văn Ẩm đi đến quyết định cho một chuyến vượt biên bằng máy bay quân sự sau khi nghe chia sẻ của Thượng úy “chế độ mới” này:
“Ông nói cái vụ chiến tranh biên giới năm 1978, tôi mang họ Tiêu, nó nói tôi gốc Tàu mà tôi có biết ông cố nội tôi có phải Tàu không. Nhưng bây giờ nó muốn hất tôi ra khỏi sân bay, không cho tôi được phép đi tới gần máy bay, chờ nó cho về vườn thôi”.
Kế hoạch cho một cuộc vượt thoát bằng cách cướp chiếc máy bay quân sự C130 đang được ông Ẩm phụ trách sửa chữa ở sân bay Tân Sơn Nhất được lập ra chớp nhoáng. Mọi dự trù về xăng nhớt, an ninh, phòng không đều được bàn tính chi ly chỉ vỏn vẹn trong 3 ngày.
“Nếu đi đúng giờ giấc thì mình cất cánh rồi thì F5 Biên Hòa chưa cất cánh. Lý do khi nghe báo động dưới này thì phải gọi lên phòng tác chiến trên đó. Phòng tác chiến phải kiểm tra tới, kiểm tra lui. Đúng thì mới ra lệnh xuống Phòng hành quân và Phòng hành quân mới ra lệnh cho phi công ra máy bay thì mất khoảng 10 đến 15 phút. Thời gian nói chuyện với nhau cũng mất 5,10 phút rồi. Khoảng 25 đến 30 phút máy bay mới cất cánh được mà mình cất cánh 15 phút thì đã mất tiêu rồi”.
Kế hoạch bị trì hoãn, thay vì xuất phát vào giờ G ngày thứ Tư thì mãi đến giờ cơm trưa ngày thứ Bảy, nhóm người trong tổ nhân viên kỹ thuật hàng không của ông Ẩm và 1 bộ đội canh gác máy bay trên mặt đất bị khống chế bắt đầu giây phút trở thành không tặc:


Chiếc máy bay C130, ảnh minh họa
3sBddVM6-400.jpg
“Khoảng 11 giờ bắt đầu tôi cho anh em quay máy. Khi vừa quay máy được chút xíu, khoảng 5 phút thì có 2 anh bộ đội kéo một chiếc máy bay loại C119 đi ngang ‘taxi way’(đường di chuyển nội bộ trong khu vực sân bay), dừng lại ngay giữa đường, đứng đó là mình không bay ra vô được nữa. Chiếc máy bay đó lớn lắm”.

Theo kế hoạch, vợ chồng và 2 đứa con nhỏ của phi công Tiêu Khánh Nha sẽ xé hàng rào chạy vào sau khi nghe tiếng 4 động cơ chiếc C130 được khởi động. Nếu trục trặc xảy ra thì các động cơ sẽ bị tắt. Đây là tín hiệu cho gia đình phi công này không được di chuyển tiếp cận máy bay. Do bị chiếc C119 chắn ngang, 4 động cơ bị tắt trong khi ông Ẩm đang cố gắng tìm cách giải quyết thì phi công Tiêu Khánh Nha không làm theo kế hoạch:
“Ông Nha nóng ruột, chung hàng rào chạy vô. Ông cứ hỏi, tôi nói anh cứ đi ra đi, ăn cơm xong rồi liên lạc sau. Anh đi ra khỏi đây đi. An ninh, Bảo vệ mà thấy anh với tôi nói chuyện là phiền phức”.
Sau đó không lâu, mọi việc suông sẻ:
“Tôi sắp xếp xong đàng hoàng thì quay máy khoảng 5 phút sau, nhìn ra phía hàng rào vẫn không thấy gia đình ông Nha đâu hết”.
Trong giây phút căng thẳng không thấy gia đình phi công Tiêu Khánh Nha xuất hiện thì 1 bộ đội chạy đến khiến mọi người chết đứng. Hóa ra là người trong gia đình phi công Nha “ăn theo”, mặc đồ lính, xé rào chạy về hướng máy bay. Cuối cùng 13 người có mặt trong phi hành đoàn bất đắc dĩ và chiếc C130 bắt đầu lăn bánh sau 2 giờ chiều ngày 24/11/1979.
“Vừa lái thẳng chiếc máy bay tới ngang Ga Hàng không Việt Nam, chỗ Đài kiểm soát là tống ga cất cánh lên liền quẹo về hướng Cát Lái. Lúc đầu định đi qua Biên Hòa rồi đi thẳng ra Vũng Tàu nhưng phút chót lại đổi ý. Khi cất cánh lên được rồi thì bay về hướng Thủ Thiêm. Bay khoảng 10 phút là chúng tôi thấy biển đến Vũng Tàu là bắt đầu lên cao. Anh em mừng ôm nhau khóc. Chúng tôi khóc trong máy bay vậy đó”.
Dường như kế hoạch được trót lọt, không gặp trở ngại nào từ lực lượng phòng không VN. Thế nhưng, thời tiết buổi chiều ngày thứ Bảy định mệnh là một thách thức cho nhóm không tặc bao gồm 2 trẻ em:
“La bàn thì không có, bị hư. Bản đồ không có. Chúng tôi theo cách hồi xưa được học địa lý, ra bờ biển Vũng Tàu thì theo bờ biển đi thôi. Trời xấu quá, tối và mưa nên phải bay lên cao. Bay lên cao khoảng 5,7, 10 phút lại xuống. Xuống lần thứ 4 thì chúng tôi thấy cái mỏm của Malaysia. Qua Malaysia thì sẽ đến Singapore. Chúng tôi học địa lý, chúng tôi biết. Bay khoảng 10 phút thì lên lại. Xuống trở lại thì thấy cảng của Singapore đèn đuốc sáng. Chúng tôi nói đúng Singapore phía trước rồi”.
Bay khoảng 10 phút là chúng tôi thấy biển đến Vũng Tàu là bắt đầu lên cao. Anh em mừng ôm nhau khóc. Chúng tôi khóc trong máy bay vậy đó.
- Ông Trương Văn Ẩm

Cất cánh được êm xuôi. Thế hạ cánh thì thế nào:
“Chúng tôi bật liên lạc. Chúng tôi không có tần số nên liên lạc không được. Không có ai trả lời hết thành ra chúng tôi phải đáp bằng tín hiệu gọi là MCC quốc tế. Chúng tôi lắc cánh 3 lần. Bật đèn xanh chớp rồi lắc cánh 3 lần. Khi lắc cánh 3 lần thì chúng tôi nhìn thấy Đài Kiểm soát của sân bay Singapore chớp đèn đỏ. Như vậy đã nhận được tín hiệu của mình nhưng đèn đỏ là không được đáp”.
Và chiếc C130 đáp xuống sân bay Singapore một cách an toàn. Mọi người được yêu cầu chờ trên máy bay, được cung cấp thức ăn và được chở đi vệ sinh. Sau vài giờ đồng hồ, cảnh sát Singapore nói rằng sẽ cho máy bay dẫn đường bay qua Philippines. Đoàn người nhất quyết không đồng ý và khẩn thiết xin được gặp nhân viên Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Singapore.
Nhóm 13 người được giữ lại Singapore. Ngày Chủ Nhật hôm sau được làm việc với cảnh sát của đảo quốc Sư Tử. 2 ngày kế tiếp được gặp nhân viên Hoa Kỳ:
“Trong ngày khai báo thứ Hai và thứ Ba, có một ông Mỹ là Đại úy. Ông nói thẳng ông là CIA. Ông nói chuyện với tôi bằng tiếng Việt Nam như người Việt Nam vậy. Ông nói chào mừng chúng tôi. Ông nói rằng ‘mấy anh đi làm náo loạn không những Tòa Bạch Ốc, Ngũ Giác Đài, mà náo loạn cả nước Mỹ và thế giới. Chúng tôi nhận các anh nhưng chúng tôi không tin tưởng bởi chúng tôi còn đặt nghi vấn có chuyện sắp xếp của Việt Cộng cho các anh đi. Thành ra tôi đang ở Đức nhưng được lệnh về gấp gặp các anh”.
Kết quả là cả 13 người được quy chế tị nạn chính trị và sẽ được định cư ở Hoa Kỳ. Trả lời câu hỏi “mọi người mong muốn điều gì sau khi nhận được kết quả này”, ông Trương Văn Ẩm ước ao được đặt chân đến Mỹ trước ngày Noel sắp đến. Điều mong ước tưởng chừng không tưởng ấy được đáp ứng. Trong khi mọi người hài lòng với món quà một bộ đồ và đôi giày ba-ta mới chuẩn bị lên đường qua Mỹ đón Noel chỉ trong vòng 1 tuần thì người bộ đội “con tin” lại xin được quay về VN. Dù mọi người khuyên can thế nào thì anh lính cụ Hồ vẫn không thay đổi quyết định:
“Nó khóc lóc nói ba em già 70 tuổi, nếu cho em về nhìn ba em một cái rồi chết cũng được”.
Như hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi tìm tự do, 12 người này đã trở thành không tặc để đi tìm sự sống trong cái chết. Nhà nước CHXHCNVN mở phiên tòa xét xử khiếm diện, tuyên án tử hình đối với Thượng úy phi công Tiêu Khánh Nha, ông Trương Văn Ẩm và những người còn lại bị tuyên từ 20 đến 35 năm tù giam.
Cuộc đời mới ở Hoa Kỳ của 12 người thoắt đó đã 36 năm với nhiều đổi thay. Sau khi đến Mỹ không lâu, 1 người trong nhóm bị bạo bệnh. Tro cốt của người này được gửi về cho gia đình qua đường bưu điện. Thế nhưng tên họ của người đã khuất mang “tội phản quốc” nên bị gửi trả ngược lại Hoa Kỳ. Trong mấy năm qua, 1 thành viên khác trong nhóm trở về VN lại được chào đón như một Việt kiều yêu nước.
Riêng người chủ mưu cuộc không tặc vô tiền khoán hậu, ông Trương Văn Ẩm vẫn kiên định tư tưởng “Tôi chỉ về khi nào không Cộng sản. Còn Cộng sản thì không bao giờ tôi về”, đồng thời vẫn luôn thăm hỏi tông tích của người bộ đội tên Tạo dù đến nay vẫn chưa có manh mối nào. Trong những phút giây bất chợt nhớ về lần vượt thoát, lẫn trong âm thanh văng vẳng tiếng động cơ và cánh quạt của chiếc C130, còn có tiếng khóc nghẹn ngào đòi trở về VN của anh Tạo. Và ông Ẩm tự hỏi “liệu rằng sau bao vật đổi sao dời, người lính trẻ có còn giữ vững lập trường của mình hay chăng?”
 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/hijack-military-aircraft-seek-freedom-ha-01262015121810.html

Bài Xem Nhiều