We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 29 May 2015

Liên Thành : Nghĩ Về 2 Bản Án liên quan đến 2 chữ" Việt Cộng."

Nghĩ Về 2 Bản Án 


Không hiểu thực hư ra sao, nhưng một bản án mới đây xử phạt ông Liên Thành một số tiền khá lớn khiến dư luận bàn tán xôn xao. Trước đó ít lâu, hai tờ báo tiếng Việt nổi đình nổi đám nhất cũng đưa nhau ra tòa, để rồi tờ Sài Gòn Nhỏ phải biến mất trên thị trường báo chí. Cả hai vụ kiện này cùng liên quan đến 2 chữ: Việt Cộng.
Thực ra hai chữ này chỉ là để chỉ một người Việt theo chủ nghĩa Cộng Sản mà thôi, chứ đâu có nghĩa gì xấu. Vậy mà sự việc chụp hai chữ «Việt Cộng» lên đầu một đối thủ là một tội nặng có thể làm người ta tán gia bại sản dễ dàng.
Không hiểu các người thuộc «bên thắng cuộc», các «Việt Công» thứ thiệt nghĩ sao về việc này? Khi được kết nạp vào đảng, họ có bao giờ học đến chữ ngờ, là cái mà họ tưởng là hào quang sáng chói, sau cùng chỉ là điều ô nhục.
Người Cộng Sản Việt Nam tự hào họ là đỉnh cao trí tuệ, là người đánh thắng hai tên xâm lược (Pháp và Mỹ), dành lại độc lập, chủ quyền cho dân tộc.
Nay thì sự thực đã không như họ nói, vì khi Pháp và Mỹ đi rồi, China xuất hiện lù lù như một tên xâm lược thứ ba thập phần tệ hại hơn. Họa mất nước của Việt Nam về tay tên xâm lược này là điều «không thể mập mờ» được.
Cộng Sản thuở xưa nói họ làm một cuộc Cách Mạng đấu tranh giai cấp để xoá đi khoảng cách giầu nghèo trong xã hội, nâng đỡ các giai cấp nông dân và công nhân, là những thành phần bị bọn tư sản chủ nhân bóc lột. Nay thì các công ty mà chũ nhân là người ngoại quốc, các công ty Đại Hàn, Đài Loan, ngay cả Mỹ, Pháp , vẫn bóc lột người công nhân Việt Nam, khiến họ phải nổi lên tranh đấu những tháng gần đây. Người công nhân bị bóc lột trong nước chưa đủ, nhà nước CS còn đem công nhân ra ngoài nước, để bán sức lao động của họ.Số giờ lao động trong tuần rất cao, mà  quyền lợi và lương bổng kém xa so với  người công nhân bản xứ, vì nếu phải trả bằng nhau, các công ty này tội gì mướn người Việt Nam cho rắc rối.
Cộng Sản thuở xưa nói xã hội Miền Nam phồn vinh giả tạo, thối nát vì tham nhũng. Nay xã hội của họ cũng y như vậy, nhưng nhân lên hàng trăm, hàng ngàn lần nhiều hơn.
Cộng Sản nói Tự Do, Hạnh Phúc, nhưng người dân trong nước có miệng mà như câm, một câu yêu nước cũng không dám nói, nếu động đến China. Bài học này các người đang nằm trong các nhà tù chắc còn đang thấm thía.
Nói gì thì nói, đối với người Việt  may mắn không nằm trong rọ Cộng Sản, nghĩa là người Việt Hải Ngoại chúng ta, chữ «Việt Cộng» là cực kỳ xấu. Bởi thế cho nên những ai bị vu cáo là «Việt Cộng», là dẫy lên như «đỉa phải vôi», là phải đi tìm luật sư ngay, để bảo vệ danh dự cho mình.
Trận chiến vừa qua đã kết thúc với sự thắng lợi của Việt Cộng, không ai có thể nói trái lại. Đó là sự thực hiển nhiên, Các chiến xa treo cờ đỏ sao vàng đã ủi sập cổng Dinh Độc Lập những ngày tháng này, 40 năm về trước. Vậy mà thay vì tự hào khi được cho rằng trước đây đã hoạt động cho Cộng Sãn trong bóng tối, hay có người trong gia đình ở trong hàng ngũ phía bên kia, ai nấy đều phủ nhận, từ khước cái danh dự này.
Thật là một sự mỉa mai cho những người tự nhận là «phe thắng cuộc».
Nói về các phe, thì phải nhìn nhận một điều là dân tộc Việt chia rẽ trầm trọng kể từ 1975.
Họ chia rẽ có lẽ vì ngày 30 tháng tư, là ngày Miền Nam bị CS thôn tính
Có những người nghĩ rằng muốn cho Hòa Hợp Hòa Giải, thì phải xóa dần đi những dấu vết của sự chia rẽ, trong đó có nhóm chữ «ngày quốc hận».
Đã có những tên gọi khác được đặt ra cho ngày 30 tháng tư, như ngày thuyền nhân, ngày hành trình tới Tự Do, như đạo luật mới đây tại Canada. Đó là những tên đẹp đẽ, chứ không phải tên xấu. Công bằng mà nói, có nhiều người thích đạo luật này. Tôi chống lại luật này, và đã bị nhiều người chỉ trích, là nhỏ mọn, là ghen tức. Thậm chí, còn bị đem đời tư ra xỉ nhục. Tuy vậy, tôi thừa nhận là ở Canada, số người ủng hộ đạo luật này khá đông, không hiểu tại sao.
Tôi chỉ có thể cắt nghĩa là có lẽ những người ủng hộ và tác giả của luật này chưa chắc đã có cùng một suy nghĩ.
Điều tôi muốn viết ra ở đây là sự chia rẽ giữa người Việt về danh xưng của ngày 30 tháng tư là một chuyện, nhưng mọi người, phe này cũng như phe kia đều cố nhét cái nón cối lên đầu của đối thủ mình.
Vậy thì ta kết luận điều gì ??
Kết luận của tôi là :
Muốn Hòa Hợp Hòa Giải, điều cần làm, không phải xoá «ngày quốc hận», «Ngày Quân Lực».
Muốn Hòa Hợp, Hòa Giải, điều cần làm, là xóa đi hai chữ «Cộng Sản».
Không xóa được hai chữ này, vô phương hàn gắn dân tộc Việt Nam, và ngày mất nước không xa.
Trần Mộng Lâm

----------
VIDEO: ÔNG LIÊN THÀNH TRẢ LỜI PHỎNG VẤN VỀ BẢN ÁN KHIẾM DIỆN
Thưa Đồng Bào và Quý Chiến Hữu,

Sau đây là video cuộc phỏng vấn vào lúc 7:30 sáng giờ Cali, ngày Thứ Tư 27 tháng 5 năm 2015 của Đài Little Saigon TV 57.7:





Xin phổ biến thư yêu cầu của tôi gởi báo Người Việt và đài SBTN để rộng đường dư luận. 

Bản Lên Tiếng Chính Thức và attachment đính kèm bên dưới đã được bổ túc thêm một số chi tiết so với bản hôm qua mà tôi đã phổ biến đến quý vị thân hữu. Xin vui lòng đăng lại bản này đầy đủ hơn. 


Xin cảm ơn quý vị.

Liên Thành

From: UBTTTAĐCSVN <ubtttadcsvn.vg@gmail.com>

Vì Ai VN Nên Nông Nỗi: Loài sâu bọ cần phải tiêu diệt


Loài sâu bọ cần phải tiêu diệt

Vì ai VN nên nông nỗi, hình ảnh, tai tiếng xấu xí như vầy, hỡi Đảng Nhà Nước CSVN ơi!
Ở Anh, tin trên RFI của Pháp, ngày 25/5/2015, báo chí như tờ Guardian và Observer dọn đường cho Nữ Hoàng Anh đến Quốc Hội đọc bài diễn văn về vấn đề di dân. Người Việt ở Anh bị đưa lên bàn mổ về nạn người Việt ở Anh lợi dụng tinh thần nhân đạo đối với vị thành niên, tổ chức đưa người nhập cư bất hợp pháp qua Anh lâu nay và bắt họ làm nô lệ trồng cần sa, làm nghề nail, làm nô lệ tình dục. Sự kiện và những con số báo chí đưa ra có vẻ thuyết phục công luận người Anh, khiến người Việt chánh trực cảm thấy quá khổ nhục cho quốc gia dân tộc mình, trước cảnh người Việt nô lệ người Việt, người Việt bóc lột người Việt, tạo thành quốc nhục cho dân tộc VN.

Bọn xã hội đen có hậu thuẫn của cán bộ, đảng viên CS đưa người Việt dưới 18 tuổi hay khai gian dưới 18 tuổi tới Anh bất hợp pháp. Tại đây số thanh thiếu niên này được nước Anh với tinh thẩn bảo vệ trẻ vị thành niên chấp nhận cho ở lại Anh để được tị nạn, kể cả được hưởng đầy đủ mọi phúc lợi dành cho vị thành niên Anh từ nhà ở xã hội, tiền trợ cấp hàng tuần, cho đến học hành miễn phí và giấy tờ tị nạn. Nhưng một thời gian sau, đám tổ chức vượt áp bức, tổ chức cho trốn ra và đưa đi trồng cần sa lậu, làm nail trả công rẻ mạt, hay làm nô lệ tinh dục, để trả nợ vượt biên cho bọn tổ chức vượt biên này. Nếu bị bắt lại luật pháp Anh thấy vị thành niên nên coi là nạn nhân, chớ không phải tội phạm.

Báo chí quốc tế cho biết 96% số người làm việc trong các trại cần sa là người VN, trong đó 81% là trẻ em. 51% trẻ em khi được đưa về cơ sở xã hội nuôi dưỡng thì sau đó biến mất khiến cảnh sát phải lên danh sách tìm kiếm. Báo Observer cho biết người Việt đang nắm giữ ngành cần sa với doanh số trên dưới 1 tỷ bảng Anh mỗi năm.

Giống như các đại gia, đại cán CS ở Trung Quốc cho vợ con, qua Mỹ sanh con để được quốc tịch Mỹ. Đại gia, đại cán CS ở VNCS cũng chi tiền cho bọn tổ chức vượt biên lậu qua Anh xin tị nạn với giá 30.000 bảng Anh vẫn rẻ hơn chi phí du học. Luật của Anh nhân đạo không trục xuất các em vị thành niên 18 tuổi hay thậm chí 21 tuổi về VN. Chuyện làm hốt bạc triệu bảng Anh này đang thành phong trào ở VN.

Những nhà hình tội học ở Anh cho báo chí Anh biết mức độ tội phạm có tổ chức trong cộng đồng người Việt là nguy hiểm nhất ở Anh, vì đa số các tội danh tập trung vào ngành cần sa. Các phiên tòa xử người Việt bán ma túy ở cộng hòa Séc, hay chuyển ma túy từ Việt Nam sang Úc, rất nhiều. Số vụ đưa phụ nữ VN sang Trung Quốc, Hàn Quốc và Đài Loan cho thấy VN là hang ổ của nạn buôn người và bóc lột nô lệ. Chỉ cần bấm chữ nô lệ trên Google Seach là sẽ ra vô số bài về tình cảnh người Việt phải lao động khổ sai như nô lệ, hay làm nô lệ tình dục ở đủ mọi quốc gia, từ Nga cho đến Trung Đông.

Ở Nhựt, mới đây Trường Nhật ngữ thuộc Viện Nghiên cứu Tokyo thông báo nhiều sinh viên Việt Nam đang sinh sống tại Nhật bị bắt vì tội ăn cắp, bỏ trốn và không đến trường nên làm nhà trường rất lo lắng. Lâu nay không phải học sinh, sinh viên du học ăn cắp hàng hoá các siêu thị mà những phi công, tiếp viên Hàng Không VNCS là những con ông cháu cha cũng làm, bị Nhựt bắt trục xuất gởi về VN.

Ở Phi châu, nhân viên sứ quán buôn lậu ngà voi, sừng tê giác, trịch thượng trước toà Đại sứ VNCS ở Nam Phi. Truyền hình nước này loan tải cho cả nước và thế giới biết.

Còn trên mạng thì không biết bao nhiêu hình ảnh, lời lẽ bằng nhiều thứ tiếng đăng lên các trang mạng, nói lên thói quen, tật xấu của người Việt Nam đi du lịch ngoại quốc. Nào là ăn cắp, buôn lậu, giành lấy đồ ăn, lấy quá dư thừa trong những buổi tiệc buffet, hay nhà hàng all you can eat. Nào là hành động tranh giành, chen lấn hay đổ rác bừa nơi công cộng, đái bậy bên đường… làm xấu hổ người Việt.

Ở Nhật, Đài Loan, Đại Hàn chánh quyền đều đăng bảng coi chừng ăn cắp vặt của người, bằng tiếng Việt tức chú ý vào người Việt du lịch. Ở Lào sát VN, ở Nam Hàn xa hơn chánh quyền cũng đăng bảng bằng tiếng Việt coi chừng đi vệ sinh bừa bãi, vứt rác bừa bãi của người Việt ở Hàn Quốc.

Không phải người Việt trong chế độ CS bị CS biến thành người xấu xí. Mà CS cũng làm người Trung Hoa, hình ảnh nước Trung Hoa cả 6.000 năm văn hiến xấu xí đi dưới cái nhìn của người ngoại quốc. Chinh Phó Thủ Tướng TC Uông Dương cũng đã phải thừa nhận rằng những hành vi của du khách TQ đang làm hoen ố hình ảnh của người Trung Quốc. Báo Hoàn Cầu Thời Báo của TC phải kêu trời vì du khách TQ bôi bẩn bằng sơn xanh Đài Tưởng niệm Lincoln, Nhà thờ Quốc gia, tượng Joseph Henry của nước Mỹ ở Washington DC. Trước đó, việc một thiếu niên tên là Ding Jinhao viết bậy lên di tích 3.500 tuổi tại Ai Cập. Và một số du khách Trung Quốc ngâm chân trong đài phun nước trước cửa bảo tàng Louvre ở Paris. Du khách Trung Quốc cũng bị chính người Trung Quốc coi là 'quốc nhục' và người ngoại quốc cho là thiếu văn minh, cắt hàng, giành chỗ, ăn nói, hành động ở nơi công cộng, khạc nhổ khắp nơi và chen ngang khi xếp hàng.

Quá đủ để thấy CS đã làm xấu người Hoa và người Việt. Người Việt phải mang tiếng chung vì cái quốc nhục của VN do thời CSVN gây ra ở Bắc hơn hai phần ba thế kỷ, ở Nam hơn một phần ba thế kỷ. Văn hoá, đạo đức VN đã suy đồi trầm trọng trong thời CS. Đảng Nhà Nước CSVN đã du nhập chủ nghĩa CS ngoại lai vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo vào Việt Nam. CSVN đã áp đặt nền giáo dục CS phi nhân bản, phi dân tộc lên nhân dân VN. CSVN cào bằng văn hoá đạo dức của người Việt Quốc gia, nhồi nhét lối sống đấu tranh giai cấp, một mất một còn, ai thăng ai của biện chứng pháp CS, khiến con giết cha me7, trò đánh đập thầy, nữ sinh đánh nhau, bề hội đồng, lột quần, xé áo. Hậu quả là người sống trong chế độ CS tiêm nhiễm, tạo thành quốc nhục, tạo người VN thành nhưng người Việt “xấu xí” trong lẫn ngoài nước.

Những người có thiện chí, thiện ý muốn nói lên sự thật để Đảng Nhà Nước CS đang cầm quyền ở VN giúp sửa chữa, thì bị Đảng Nhà Nước “đì” tối đa. Tiêu biểu như, nhớ có lần, Đức Tổng Giám Mục Hà nội Ngô quang Kiệt nói với Chủ Tịch Uỷ Ban Hà nội, có câu mà ban Việt ngữ RFA dẫn lại, xin chép nguyên văn như sau: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên”. Và câu sau đó “Người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm, và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng”. Thế là sau đó Đảng Nhà Nước CSVN vận động giáo quyền Vatican nặc lịnh từ dịch Đức Tổng Giám mục./.
 
 Vi Anh

USA khẳng định bảo vệ Philippines biển đông : Cộng sản Việt Nam thuê Mỹ, hay Mỹ tự nguyện..?

Chuyên gia Nguyễn Mạnh Hùng cảnh báo: chiến tranh với Trung quốc đang chờ Việt Nam ở Biển đông



- Lời người viết: Cường độ xung khích bằng lời nói giữa Việt Nam, Phi Luật Tân và Hoa Kỳ với quyết tâm bành trướng lãnh thổ mau chóng của Trung Quốc ở Biển Đông trong năm 2014 và 6 tháng đầu năm 2015 đã gia tăng hiểm họa chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào.


Lý do vì Trung Quốc đã đặt Hoa Kỳ vá các nước có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông, đặc biệt Việt Nam và Phi Luật Tân, vào “tình trạng đã rồi” qua việc họ tấp nập ngày đêm tân tạo các bãi đá ngầm thành đảo có phòng tuyến quân sự ở khu vực Trường Sa. Trung Quốc còn dự tính thiết lập mạng lưới “nhận diện phòng không” để kiểm soát không lưu ở Biển Đông, sau khi dựng 2 ngọn Hải Đăng ở Gạc Ma và Châu Viên.

Việc làm của Trung Quốc không chỉ nhằm chặn đường tiến của Việt Nam ra Biển Đông mà còn đe dọa an ninh hàng hải huyết mạch của Thế giới.

Vậy Việt Nam phải làm gì để bảo vệ chủ quyền?

Theo quan điểm của Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, một chuyên gia về Chính trị và Bang giao Quốc tế của Đại học George Mason thì “không ai, kể cả Mỹ, có thể đảo ngược tình thế trừ khi sẵn sàng chấp nhận chiến tranh với TQ”.

Trong cuộc Phỏng vấn riêng với chúng tôi (Phạm Trần), Giáo sư Hùng, một Học giả không thường trú của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và quan hệ Quốc tế nổi tiếng ở Thủ đô Hoa Thịnh Đốn (CSIS, Center for Strategic&International Studies) còn thảo luận về mối quan hệ tay ba phức tạp trước tình hình Biển Đông giữa Việt Nam-Trung Quốc và Hoa Kỳ.

Cuộc Phỏng vấn này được đài Truyền hình SBTN phát sóng trên toàn Bắc Mỹ vào lúc 11:00 PM tối Thứ Sáu, 29/05/2015, giờ miền Đông Hoa Kỳ, hay 8:00 PM giờ California.

Sau đây là toàn văn cuộc Phỏng vấn:

Biển đông căng thẳng

Hỏi: Thưa Giáo sư, là Nhà nghiên cứu, ông thấy sự gia tăng cường độ hiềm khích giữa Việt Nam và Trung Quốc về tình hình Biển Đông trong thời gian gần đây như thế nào?

Đáp: Rất căng thẳng và khó chịu, khởi đầu bằng việc Trung Quốc tuyên bố đường lưỡi bò năm 2009 đòi chủ quyền trên 80 phần 100 Biển Đông, và cao điểm là việc họ đem dàn khoang khổng lồ HD 981 vào thăm dò dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của VN mùa Hè năm ngoái (từ ngày 02/05 đến 15/07/2014) dẫn đến các cuộc biểu tình bạo động chống các cơ sở thương mại của Trung Quốc tại Việt Nam.

Gần đây, họ gấp rút lấp biển, biến các đá ngầm thành các đảo nhân tạo có tiềm năng quân sự, tăng cường khả năng khống chế và kiểm soát của TQ trong một vùng quan yếu tại Biển Đông và chặn đường tiến của VN ra biển. Có người gọi việc làm này của TQ là việc xây dựng một “trường thành trên biển.” 

Hỏi: Trong bối cảnh dân chúng Việt Nam nói với Quốc hội rằng họ rất bất bình trước việc Trung Quốc xây dựng đảo nhân tạo trên 7 bãi đá mà họ chiếm được của Việt Nam trong khu vực Trường Sa năm 1988, và đề nghị Chính phủ có biện pháp hữu hiệu để bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông. Theo ông thì Việt Nam có thể làm được gì vào lúc này?

Đáp: TQ biến các đá chìm thành đảo là việc đã rồi, không ai, kể cả Mỹ, có thể đảo ngược tình thế trừ khi sẵn sàng chấp nhận chiến tranh với TQ.

Riêng đối với Việt Nam, việc cần làm là cố giữ các đảo đã có, làm áp lực để TQ ngưng xây thêm, và ngăn cản không cho TQ độc quyền kiểm soát, tuần tra, và khai thác trong vùng biển tranh chấp.

Tất cà những việc này, Việt Nam không thể làm một mình có hiệu quả, mà cần có thêm sự phối hợp với các nước ASEAN có cùng quyền lợi, nhất là sự trơ giúp của các nước lớn như Mỹ, Nhật, Ấn. v.v…

Hỏi: Đại sứ Mỹ ở Hà Nội Ted Osius nói rằng chiến lược bành trướng lãnh thổ ở Biển Đông của Bắc Kinh trong thời gian gần đây đã khiến cho Hoa Thịnh Đốn và Hà Nội xích lại gần nhau hơn, tiêu biểu là Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Ashton (Ash) Carter sẽ thăm Việt Nam nay mai và sẽ có tới 5 Ủy viên Bộ Chính trị đảng CSVN sẽ thăm Hoa Kỳ trong thời gian tới. 

Tôi biết Giáo sư là người theo dõi các biến chuyển này rất chặt chẽ, vậy ông đánh giá các chuyến thăm cao cấp của hai nước Việt-Mỹ như thế nào và liệu Bắc Kinh có quan tâm không? 

Đáp: Các nhà lãnh đạo Việt Nam, đặc biệt là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, thường kêu gọi hai bên phải xây dựng niềm tin chiến lược. Những hoạt đông mà ông vừa kể là cốt để gia tăng niềm tin ấy, đặt căn bản cho sự hợp tác quốc phòng chặt chẽ hơn giữa hai nước. 

Chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ sau hội nghị Đối thoại Sanghri-La (tại Tân Gia Ba từ ngày 29 đến 31/5/2015), và của một phái đoàn các nhà lãnh đạo ủy ban quốc phòng của Thượng Viện Mỹ trước khi họ đi Sanghri-La chắc chắn là để chuẩn bị cho nội dung hợp tác quốc phòng Việt-Mỹ trong chuyến thăm Mỹ sắp tới của Tổng Bí Thư (Nguyễn Phú)Trọng. 

Tiến trình này chắc chắn buộc TQ phải quan tâm.

(Chú thích: Trước khi đến dự Hội nghị Sanghri-La, Phái đoàn Nghị sỹ Cộng hòa John McCain (Arizona), Chủ tịch Ủy ban Quân viện Thượng nghị Viện và thành viên cao cấp của Ủy ban, Nghị sỹ Dân chủ Jack Reed (Rhode Island) và 2 Nghĩ sỹ Cộng Hòa Joni Earnst (Iowa) và Dan Sullivan (Alska) đã gặp Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội ngày 27/5/2015.

Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV, Voice of Vietnam,) viết tại cuộc họp này: “Thượng Nghị sỹ John McCain và Đoàn bày tỏ quan tâm đặc biệt đến vấn đề an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở khu vực nói chung và những diễn biến gần đây ở Biển Đông nói riêng; khẳng định ủng hộ việc giải quyết tranh chấp bằng biện pháp ngoại giao, hòa bình trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982.”

Về phía ông Trọng, VOV cho biết: “Về tình hình Biển Đông, Tổng Bí thư khẳng định lập trường kiên định của Việt Nam bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, trước hết bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với Hiến chương Liên Hợp Quốc, luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước về Luật biển năm 1982; Tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC), tiến tới Bộ Quy tắc về ứng xử của các bên ở biển Đông (COC); phản đối mọi hành vi coi thường luật pháp quốc tế, phá vỡ hiện trạng, đe dọa hòa bình và ổn định trong khu vực.”

DOC hay Declaration of Conduct là Thỏa hiệp không có tính ràng buộc pháp lý giữa Trung Quốc với Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) ký tại Nam Vang (Kampuchia) năm 2002. Trung Quốc đã công khai vi phạn để dành phần thắng về cho mình ở Biển Đông. Và từ năm 2012, ASEAN và Trung Quốc đã họp nhiều lần để thảo luận đi đến ký kết Thỏa hiệp COC (Code of Conduct) có ràng buộc pháp lý, nước nào vi phạm sẽ bị trừng phạt. Nhưng Trung Quốc đã tìm mọi lý do để trì hoãn, kể cả thi hành mánh khóe gây chia rẽ trong nội bộ ASEAN và lập luận rằng tranh chấp trên Biển Đông là chuyện riêng giữa Trung Quốc với các nước có tranh chấp mà không liên hệ đến cả tập thể 10 nước ASEAN, hay các nước ngoài khu vực, ám chỉ Hoa Kỳ.

Chiến tranh - Nguyễn Phú Trọng

Hỏi: Thưa Giáo sư, phần trên ông có nói đến tình hình "căng thẳng rất khó chịu" do những hoạt động xây dựng đảo của Trung Quốc ở Biển Đông và vị thế khó xử của Việt Nam và Hoa Kỳ, vậy ông có lo ngại sẽ xẩy một cuộc chiến tranh không?"

Đáp: “Những đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang xây cất một cách gấp rút ở cách bờ biển TQ 600 hải lý (trên 1,000 cây số), nằm giữa Việt Nam, Phi Luật Tân, Brunei, Mã Lai Á, và Nam Dương. Hoa Kỳ quan tâm đến việc Trung Quốc xây dựng căn cứ quân sự trên các đảo nhân tạo ở đây sẽ tăng cường mạnh mẽ khả năng của Trung Quốc kiểm soát và chế ngự một tuyến giao thông quan trọng ngay giữa Biển Đông, đe dọa trầm trọng tư do hang hải và quyền lợi của Mỹ.

Hơn nữa, theo luật quốc tế, không nước nào có chủ quyền trên đá chìm khi thủy triều lên, nếu chúng nằm ngoài lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế. Những đảo nhân tạo mà TQ đang xây nằm rất xa ngoài vùng đặc quyền kinh tế của TQ. Khi biến đá ngầm thành đảo, TQ đã thay đổi nguyên trạng một cách trầm trọng, áp đặt chủ quyền và nới rộng vùng kiểm soát của mình trên vùng biển tranh chấp. Nếu không bị chặn lại, TQ có thể dần dần biến toàn thể vùng biển ở trong khu vực đương lưỡi bò thành vùng biển của riêng mình.

Vì thế, Mỹ phản ứng bằng cách nêu rõ quan tâm của mình với TQ trong chuyến thăm TQ của Ngoại trương John Kerry, đồng thời cho phi cơ tuần thám hải quân P-8A Poseidon bay qua đảo nhân tạo của TQ, bất kể cảnh báo của TQ, để chứng tỏ Mỹ không công nhận chủ quyền của TQ trên những đảo ấy. Mặt khác, Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ còn tuyên bố Mỹ dự tính gửi tầu hải quân đi sâu vào trong vùng 12 hải lý quanh đảo để xác định lập trường của mình.

Trước thái độ ấy, TQ đã chính thức đưa văn thư phản đối đòi Mỹ phải tôn trọng chủ quyền của TQ và tránh những hành động “khiêu khích.” Ngoại trương TQ Vương Nghị còn xác quyết “Quyết tâm bảo vệ chủ quyền và vẹn toàn lãnh thổ của TQ vững như đá và không thể lay chuyển.”

Hai lập trường đối nghịch này khi còn trong trạng thái các tuyên bố và cảnh báo cũng đủ gây căng thẳng, nhưng nếu được thực hiên bằng hành động nó sẽ tạo ra thế đối đầu quân sự ở trên không cũng như trên biển với rất nhiều rủi ro đi quá đà và dẫn đến xung đột. Chính vì thê mà Cựu Phó Giám Đốc Trung Ương Tinh Báo Mỹ, ông Mike Morell, cho rằng tình trạng đôi đầu này rất nguy hiểm và có thể dẫn đến chiến tranh Trung-Mỹ trong tương lai.

Hỏi: Cũng nhân tiện nói về các cuộc thăm nhau hữu nghị giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, tôi muốn biết sự thẩm định của Giáo sư về chuyến thăm lịch sử lần đầu tiên đến Hoa Kỳ sắp tới của Tổng Bí thư CSVN Nguyễn Phú Trọng có thể nào được coi như “một canh bạc ngoại giao và an ninh chính trị” của đảng CSVN, sau khi ông Trọng đã gặp Chủ tịch Nhà nước-Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình hồi đầu tháng 4 vừa qua hay không?

Đáp: Chuyến thăm Mỹ sắp tới của Tổng Bí Thư Đảng CSVN có tính cách lịch sử vì đây là lần đầu tiên một TBT ĐCSVN, công du Mỹ. Nó càng có tính cách lịch sử hơn nếu ông Trọng được ông Obama tiếp như lời nói úp mở của Thứ Trưởng Ngoại Giao Mỹ hôm 19/5 tại Hà Nội rằng “TT Obama mong được tiếp TBT Trọng” ở Washington, DC, vì đây sẽ là lần đầu tiên người lãnh đạo quốc gia Mỹ tiếp người lãnh đạo một đảng của nước nhỏ, một biệt lệ trong nghi lễ ngoại giao của Mỹ.

Trong bối cảnh hiện nay tại Biển Đông và những cuộc viếng thăm Việt Nam dồn dập của các nhà lãnh đạo quốc phòng Mỹ --cả hành pháp lẫn lập pháp-- chuyến đi của ông Trọng sẽ bị coi là một thất bại nếu ông không tạo được bước tiến quyết liệt trong quan hệ quốc phòng Việt-Mỹ.

Nếu ông thành công, thì việc mà Việt Nam rất mong muốn là chuyến công du Việt Nam của TT Obama cuối năm nay sẽ dễ thành sự thật. 

TPP và Nhân quyền - Công đoàn

Hỏi: Thưa Giáo sư, như ông biết là 12 nước, kể cả Hoa Kỳ và Việt Nam, đang cố gắng kết thúc đàm phán về Hiệp ước Thương mại xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership, TPP), nhưng có một số Dân biểu và Nghị sỹ trong Quốc hội Mỹ cho biết họ chưa sẵn sàng bỏ phiếu tán thành chừng nào Việt Nam còn tiếp tục đàn áp phi pháp người dân, chưa thả tù chính trị và chưa đồng ý cho phép công nhân được thành lập nghiệp đoàn để bảo vệ quyền lợi. 

Ông có nghĩ rằng Hiệp ước TPP đang gặp những khó khăn chính trị khó vượt qua giữa Mỹ và Việt Nam không?

Đáp: Tình trạng nhân quyền ở VN là một nguyên nhân chống đối, nhưng nguyên nhân ấy không quan trọng bằng quyền lơi kinh tế của nghiệp đoàn lao động, một nguồn phiếu và tài chính quan trọng của các chính trị gia thuộc đảng Dân chủ.

TPP không phải chỉ là một vấn đề thuần kinh tế mà nó có tầm quan trọng chiến lược lơn đối với Mỹ. Thất bại trong việc hoàn tất hiệp ước TPP sẽ là một thất bại của nước Mỹ trong cuộc tranh giành ảnh hưởng kinh tế và chính trị giữa Mỹ và Trung Quốc ở Á châu-Thái binh dương với hậu quả biến Mỹ thành một cường quốc hạng hai ở một khu vực có tầm quan trọng kinh tế và chiến lược bậc nhất thế giới hiện nay và trong tương lai.

Tôi nghĩ rằng cuối cùng các chính trị gia Mỹ dù thiển cận, ích kỷ, và chịu áp lực của nhóm lơi ích đến đâu cũng nhận ra đâu là quyền lợi quốc gia quan trọng của nước Mỹ mà bỏ phiếu thông qua thủ tục phê chuẩn nhanh TPA (Trade Promotion Authority) và hiệp ước TPP.

Hỏi: Câu hỏi cuối cùng của chúng tôi với Giáo sư là vào tháng 9 tới đây, Chủ tịch Nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ thăm Hoa Kỳ, vậy ông kỳ vọng gì về chuyến đi này trong bối cảnh Hoa Kỳ đã công khai khó chịu trước kế hoạch trang bị quân sự mới và bành trướng Quốc phòng của Bắc Kinh ở Á Châu và Thái Bình Dương?

Đáp: Nếu không có biến cố gì làm chuyến đi bị hủy hay trì hoãn, TQ sẽ tìm cách xoa dịu và ru ngủ Mỹ và hai bên sẽ tìm cách đạt được một số thỏa thuận trong khung cảnh xây dựng một “quan hệ đại cường kiểu mới.” 

Quốc hội CSVN sẽ họp phiên đặc biệt vào ngày 5/6/2015 để nghe Chính phủ tường trình về tình hình Biển Đông. Tuy nhiên, nếu chỉ nói để cho Quốc hội nghe mà không có thảo luận và không công khai thì có họp cũng như không.

Chuyện họp kín về tình hình Biển Đông đã xảy ra vài lần tại Quốc hội trong quá khứ, cũng như chuyện Quốc hội không dám đưa ra Nghị quyết lên án Trung Quốc khi nước này đặt giàn khoan Hải Dương 981 vào bên trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam tháng 5/2014 đã gây bất bình trong số đông Đại biểu Quốc hội và người dân.

Vậy liệu người dân có nên kỳ vọng gì vào phiên họp ngày 5/6 sắp tới của Quốc hội hay cứ tiếp tục cắn răng mà nghe Bộ Trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị nói rằng: “Trung Quốc đang tiến hành xây dựng đảo nhân tạo cần thiết trong khu vực chủ quyền và điều này không gây ảnh hưởng đến ai… Chúng tôi không giống như một số quốc gia khác tiến hành xây dựng trái phép trong khu vực của người khác. Chúng tôi chỉ xây dựng đảo ngay trên sân nhà của chúng tôi”?

(Trích phát biểu ngày 08/03/1015 tại Bắc Kinh)

Vào cuộc bằng nước bọt

Chính phủ CSVN đã không có “ăn miếng trả miếng” với tuyên bố của Vương Nghị mà để cho một số báo và cá nhân lên tiếng chống lại quan điểm tiếm nhận chủ quyền trắng trợn của họ Vương.

Mãi cho đến chiều ngày 27/5/ (2015), trong cuộc họp báo thường kỳ của Chính phủ, mới thấy Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn lên tiếng xác nhận: “Hiện nay Trung Quốc đang công khai và ráo riết triển khai các hoạt động lấn biển, thi công các công trình với quy mô rất lớn trên tất cả các cấu trúc mà Trung Quốc đang chiếm đóng bất hợp pháp ở Trường Sa của Việt Nam.”

Theo ông Tuấn: “Đặc biệt hiện nay các hoạt động này diễn ra nhiều tại 5 địa điểm, cụ thể là Gaven khoảng 15 héc-ta, Gạc Ma khoảng 13,2 héc-ta, Châu Viên khoảng 24 héc-ta; Huy Gơ khoảng 9,2 héc-ta và lớn nhất là chữ Thập khoảng 180 héc-ta.

“Tất cả các đoàn đi Trường Sa thì đều phát hiện điều đó. Ba cấu trúc mà Trung Quốc xây dựng thành đảo là Gaven, Huy Gơ và Gạc Ma. Hiện nay hầu hết ở các điểm đó hầu hết họ tạo các luồng lạch để cho tàu đi vào.

Ở một số đảo họ xây công trình cao tầng, thí dụ như ở Huy Gơ và Gạc Ma có công trình cao bảy, tám tầng. Ngoài ra, họ xây dựng các công trình cao như đèn biển hoặc trung tâm hướng dẫn bay”.

Những tiết lộ của ông Tuấn không mới vì đã được một số báo chuyên về Quốc phòng của nước ngoài tiết lộ rồi.

Có khác chăng là Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam đã vào cuộc lên án việc làm của Trung Quốc mà đảng và nhà nước CSVN từ lâu vẫn ca ngợi “vừa là đồng chí vừa là anh em”, hay “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”!

Thứ trưởng Tuấn nói: “Các hành vi xâm lấn trái phép biển đảo của Việt Nam do phía Trung Quốc thực hiện đã diễn ra trong nhiều năm nay. Thứ trưởng Trương Minh Tuấn khắng định: “Việc làm của Trung Quốc là bất chấp phản ứng của ta và cộng đồng quốc tế.

Có thể nói tình hình Biển Đông chưa có xảy ra đụng độ, nhưng việc làm đó là một bước đi chiến lược của Trung Quốc để nhằm hiện thực hóa yêu sách đường lưỡi bò, không loại trừ khống chế và kiểm soát toàn bộ phía Nam của Biển Đông. Thí dụ như vừa rồi họ ra lệnh cấm đánh bắt cá và cũng không loại trừ trường hợp họ tuyên bố vùng nhận dạng phòng không”. (Trích báo Giáo dục Việt Nam, 27/05/2015)

Vậy Việt Nam sẽ làm gì để lấy lại niềm tin trong dân và sự tin cậy của các nước trong khu vực hay Hà Nội cứ tiếp tục “nói cho qua cầu” với hy vọng áp lực của Quốc tế sẽ ngăn chận các bước đi tiếp theo của Bắc Kinh?

Nên biết Trung Cộng đã chiếm Hoàng Sa của Việt Nam từ năm 1974 và đánh chiếm 8 bãi đã ở Trường Sa từ năm 1988 mà đảng CSVN chưa làm gì để chiếm lại hay ít ra ngăn chận Trung Cộng không thể biến bãi thành đảo như đang diễn ra ở vùng Trường Sa. 

Vì lãnh đạo Việt Nam đã không làm gì cả nên biển đảo Việt Nam cứ mất dần vào tay Trung Quốc như ai cũng đã thấy.

Bằng chứng, như chuyên gia Nguyễn Mạnh Hùng cảnh giác về việc Trung Quốc hình thành các đảo nhân tạo “không ai, kể cả Mỹ, có thể đảo ngược tình thế trừ khi sẵn sàng chấp nhận chiến tranh với TQ", mà Thứ trưởng Trương Minh Tuấn vẫn cứ đề nghị hoang tưởng: “Trong thời gian tới chúng tôi rất mong muốn các cơ quan báo chí tiếp tục tuyên truyền về chiến lược biển của Việt Nam đến năm 2020, tuyên truyền về mô hình phát triển kinh tế biển gắn với bảo vệ chủ quyền trên biển.”

Ông nói: “Tôi rất mong các cơ quan báo chí có những tin bài sắc bén, có lý lẽ và thuyết phục để đấu tranh với Trung Quốc trước những hoạt động lấn biển vi phạm DOC và Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển 1982”. (trích báo Giáo dục Việt Nam, 27/05/2015)

Đề nghị của ông Tuấn sẽ như khua trống thùng rỗng chỉ đủ nghe cho Bộ Thông tin và Truyền Thông và Ban Tuyên giáo đảng. Nhà nước “bành trướng và bá quyền” Bắc Kinh ở cách xa thủ đô Hà Nội tới 2,322 cây số, và phải mất 4 giờ bay thẳng mới tới nơi thì làm sao Lãnh tụ Tập Cận Bình nghe thấu?

Rõ là chuyện chỉ biết “nói cho xong chuyện” mà quên rằng kẻ thù đã đến sau lưng. -/-

28/05/2015


Phạm Trần
----

Mỹ khẳng định bảo vệ Philippines chống tham vọng Trung Quốc


media
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carte và đồng nhiệm Philippines Voltaire Gazmin - Department of National Defense
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter tái khẳng định với đồng nhiệm Philippines lời hứa bảo vệ quốc gia Đông Nam Á này chắc như « sắt thép ». Trong vòng công du châu Á để xác định chiến lược « chuyển trục » của Mỹ, chủ nhân Lầu Năm góc sẽ đến Singapore, Việt Nam và Ấn Độ .
Trong cuộc gặp gỡ giữa bộ trưởng Quốc phòng hai nước đồng minh Mỹ-Philippines tại Hawai vào ngày hôm qua 27/05/2015 trên đường công du châu Á, Bộ trưởng Mỹ Ashton Carter trấn an đồng nhiệm Voltaire Gazmin trước những hành động lấn chiếm và đe dọa của Trung Quốc tại biển Đông.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khẳng định mối quan hệ chặt chẽ giữa hai nước qua hiệp ước hợp tác an ninh quốc phòng từ năm 1951 và « không gì có thể lay chuyển được » quyết tâm bảo vệ Philippines.
Trong bản thông cáo chung , bộ trưởng Quốc phòng hai nước nhấn mạnh « các bên liên quan tại biển Đông phải giải quyết xung khắc bằng giải pháp ôn hòa và tức khắc phải chấm dứt hành động tranh giành biển đảo, ngưng xây dựng những cơ sở quân sự trên các đảo có tranh chấp ».
Chuyến công du châu Á của bộ trưởng Quốc phòng Mỹ diễn ra trong bối cảnh tình hình biển Đông căng thẳng lên khi Trung Quốc gia tăng bồi đắp nhiều đảo đá ngầm tại Trường Sa, xây dựng phi trường quân sự.
Theo AFP, sau khi dừng chân tại Hawai, bộ trưởng Ashton Carter sẽ đến Singapore, Việt Nam và Ấn Độ. Phát ngôn viên bộ Quốc Mỹ, đại tá Steven Warren, cho biết « trong 10 ngày tới đây, bộ trưởng Ashton Carter sẽ khẳng định Hoa Kỳ chuyển trục về châu Á-Thái Bình dương ».
Washington đã huy động thêm chiến hạm và máy bay quân sự vào khu vực đề phòng Trung Quốc đơn phương thiết lập vùng « nhận dạng phòng không » và khống chế biển Đông theo bản đồ 9 đoạn.
 Tú Anh

Ngầu Pín : Quyền im lặng

Quyền im lặng

Ngầu Pín

Quyền im lặng là diễn biến hòa bình?
nghe nó nổ, mà hậu môn muốn thở!
Quyền im lặng là chống lại nhân dân
nghe nó xổ, mà bốc mùi xú uế!
Này đỗ văn đương, mi là ai?
học hành tới đâu mà nói năng... bừa như bãi... 
trong cái xứ Ba đình lắm quỷ nhiều ma!

Quyền con người, quyền tối thượng hiểu chưa?
sao cạy miệng nhân dân, bắt thật thà khai báo!
rồi dùng luật rừng để trị tội nhân dân?
Đừng cả vú lấp miệng em
dùng dao to diễn biến hòa bình
dùng búa lớn chống lại nhân dân
mà lòi cái đuôi cáo, chồn của đảng

Mi hiểu chưa? thế nào là diễn biến hòa bình?
là đảng ký Công hàm
là đảng họp Hội nghị Thành đô
để đảng cầu vinh, âm thầm bán nước
Mi hiểu chưa? thế nào là chống lại nhân dân?
là đảng chà đạp nhân quyền
là đảng bắt bớ, đánh đập, tù đầy nhân dân vô tội
chỉ vì biểu tình cho biển đảo quê hương
Mi hiểu chưa? chỉ có cái đảng bán nước Ba đình
mới có quyền im lặng với giặc tàu
để được 16 chữ vàng và 4 tốt

29.05.2015

Ngầu Pín
 photo ImLang-DoVanDuong-OK_zpsvrs8za4c.jpg
 photo NghiMaiKhongRa_zpsxljplbms.jpg

Wednesday, 27 May 2015

Dạo qua thế giới facebook Việt


 
1Cho đến giờ thì có lẽ không cần phải nhiều lời về những lợi ích to lớn mà facebook, trang mạng xã hội lớn nhất trên thế giới và hiện được người Việt sử dụng nhiều nhất, đem lại cho con người. Đặc biệt đối với người dân đang sống trong những quốc gia độc tài, không có tự do ngôn luận, tự do báo chí như VN.
Facebook là cánh cửa mở ra thế giới ngồn ngộn thông tin, là nơi từ lâu nay những người Việt có mối quan tâm đến tình hình chính trị xã hội trong và ngoài nước, sử dụng như một tờ báo để viết và chia sẻ những suy nghĩ, nhận định tình hình của mình với người khác. Có thể bây giờ nhiều người Việt sống trong hay ngoài nước không cần, không thèm đọc báo đảng nữa, nhưng lại phải lướt facebook hàng ngày để cập nhật thông tin.
Facebook giúp người ta giao lưu, có thêm nhiều người bạn mới. Có nhiều người Việt sống ở nước ngoài, từ khi biết sử dụng facebook thì cuộc sống chỉ còn là…facebook. Nói hơi quá một chút nhưng rõ ràng chỉ trừ lúc đi ngủ hoặc buộc không thể mở facebook được thì mới chịu thua thôi. Nhất là những dạng người sau: độc thân, hoặc con cái đã lớn không còn vướng bận, không thật sự hòa nhập lắm vào xã hội nước người hoặc không có nhiều các mối quan hệ xã hội, những đam mê nào khác ngoài việc đi làm, về nhà và …lên facebook.
Điều đầu tiên có thể thấy cách sử dụng facebook của số đông người Việt khác với người phương Tây, nơi con người rất có ý thức bảo mật những thông tin cá nhân. Ví dụ như dân Na Uy. Facebook của dân Na Uy dù trẻ hay già đa phần không có gì nhiều, dù họ có thể cũng mở facebook suốt ngày và đọc những gì post trên facebook bạn bè, người quen, nhưng họ rất ít khi viết, càng ít khi chia sẻ những thông tin có tính chất riêng tư có thể làm phiền cho cuộc sống của họ, mà chỉ toàn những hình ảnh, thông tin vô hại như đi du lịch, cảnh đẹp thiên nhiên, đang trượt tuyết, làm vườn…
Người Việt ngược lại, “bê” hết mọi thứ lên facebook. Sử dụng facebook chẳng khác nào một cuốn nhật ký cho riêng mình.
Thật ra bình thường người Việt gặp nhau nếu không phải bạn bè thân thiết chưa chắc đã thổ lộ hết mọi thứ, nhưng khi ngồi trước cái máy vi tính không có ai trước mặt, cảm giác như đây là phòng riêng của mình muốn “nói” gì cũng được. Không ít nàng dâu phải vạ vì nói xấu mẹ chồng, gia đình chồng trên facebook bị người quen đọc được, “học” lại cho chồng, gia đình chồng nghe. Không ít cặp đôi hoặc vợ chồng đang yêu nhau thắm thiết bỗng xảy ra cãi nhau, thậm chí tan vỡ, chỉ vì người này post tất tần tật những thứ riêng tư mà người kia không muốn chia sẻ lên facebook cho mọi người cùng đọc, cùng bình luận.
Ca sĩ, diễn viên, giới showbiz có những lý do riêng để mở facebook, chẳng hạn, muốn giao lưu, kết nối quan hệ với người hâm mộ, với quần chúng. Và do đó phải thường xuyên cập nhật thông tin, hình ảnh về mình, cuộc sống của mỉnh. Nhưng đôi khi có cái hại là để cho công chúng biết quá nhiều. Có những tờ báo, trang báo online “lá cải” còn lấy những status, thông tin, hình ảnh từ facebook người nổi tiếng “vô tư” post lên và xào xáo lại, giật tít thành bài viết làm khuấy động dư luận, đến lúc đó người trong cuộc lại quay sang trách dư luận tò mò, xâm phạm đến đời tư của mình! Hoặc vô hình trung tự làm cho mình phải chịu thêm những sức ép bên cạnh cái sức ép vốn đã nặng nề với người của công chúng. Ví dụ một cặp đôi đẹp của giới showbiz đang trong tình trạng “canh không lành, cơm không ngọt”, thậm chí ly thân và muốn ly hôn, nhưng vì từ trước đến giờ lỡ đưa hình ảnh gia đình quá hạnh phúc, đẹp đôi nên bây giờ lại phải tiếp tục “diễn xuất” thêm một thời gian, tiếp tục post hình hạnh phúc…
Chi bằng tự kiểm soát, giới hạn mình trước, thông tin hình ảnh gì nên đưa, đưa tới đâu, hoặc càng kín càng khỏe. Có những người cũng trong giới showbiz, cũng nổi tiếng, cũng “hot” khống kém ai nhưng họ kín như bưng, dư luận không thực sự biết họ sống ra sao, bao nhiêu đời bồ, bao nhiêu lần chia tay rồi ly dị, chỉ khi báo chí phát hiện đưa tin thì mới biết, thế là họ có ý thức làm cho cuộc sống của mình nhẹ nhõm bớt chừng nào hay chừng đó.
Người Việt nhìn chung thích khoe, có gì khoe nấy. Có con khoe con, có bồ, có chồng khoe bồ, khoe chồng, có xe, nhà mới khoe, thậm chí có tài gì khoe tài đó. Khoe hết trên facebook.
Ngay một số người bất đồng chính kiến, hoạt động dân chủ, lẽ ra càng phải thận trọng hơn. Những thông tin về đời tư, hoạt động, bọn công an và dư luận viên làm sao biết, một phần do bọn chúng đọc từ facebook chứ đâu. Những chuyện như xích mích bất hòa trong một nhóm, một hội cũng đưa lên facebook chỉ trích nhau, có lẽ là để cho dư luận mọi người cùng rõ, nhưng giá mà các bạn ấy, anh chị ấy cố gắng liên hệ trực tiếp bằng cách này cách khác với người kia để giải tỏa vấn đế thay vì phơi lên facebook.
Cuối cùng đứng từ bên ngoài, mọi người nhìn thấy những người hoạt động dân chủ cũng chẳng phải hay cho lắm, cũng kèn cựa chấp nhất, cũng nghĩ đến cái tôi hơn là cái chúng ta, và hội nhóm nào thì cũng lục đục, mất đoàn kết làm giảm lòng tin của người ngoài. Còn bọn công an dư luận viên thì qua đó tha hồ hiểu rõ hơn nội tình rồi có thể sử dụng những sự bất hòa, chia rẽ đó khi cần thiết, hoặc thêm mắm dặm muối để bôi nhọ các cá nhân, hội đoàn.
Facebook của những người nổi tiếng trong giới showbiz, trong xã hội phải chịu một sức ép vô hình đó là phải luôn luôn giữ mối quan tâm của người khác đối với mình, với facebook của mình nên cứ phải cập nhật status, hình ảnh…liên tục, sợ rằng không có thông tin gì mới thì một thời gian mọi người hết hào hứng theo dõi. Nhưng ngay cả nhà bất đồng chính kiến, hoạt động dân chủ nổi tiếng mà facebook có khoảng vài ngàn friends và hàng ngàn người khác theo dõi, cũng không thoát khỏi tâm lý này. Là phải viết đều, không thể để facebook trống hoặc “nguội” quá lâu.
Viết, bây giờ không còn là hồn nhiên như viết nhật ký. Viết tức là biết có người đọc, mà là hàng ngàn người đọc, nên tự nhiên cũng tìm cách thể hiện sự sắc sảo, sâu sắc qua những nhận định, câu chữ, tấm lòng trăn trở trước thời cuộc, suy tư với vận nước, với xã hội…
Rõ ràng người viết bài trên facebook có tâm lý khác với người viết sách. Người viết sách không biết được ngay phản ứng của người đọc, còn ở đây một status, bài viết của người nổi tiếng, dù là ca sĩ, diễn viên hay nhà bất đồng chính kiến…vừa post lên ngay lập tức có hàng ngàn like, hàng trăm comment, lởi khen…Những lời khen trên mạng cũng như những lời chê, thường là quá lời. Sự khâm phục, ngưỡng mộ được thể hiện hết sức nồng nhiệt. Đừng tưởng là những cái like, những lời khen, lời bình luận…đó không tác động. Ai già dặn, khiêm cung, chín chắn đến đâu cũng thích lời khen. Và nếu không tỉnh táo thì cũng dễ ngộ nhận về mình.
                                                       xxxx
Thế giới facebooker là một thế giới muôn mặt, phong phú đa dạng như cuộc sống ở ngoài đời thực. Có những người với những bài viết, bài dịch thật sự bổ ích, có giá trị, đã giúp cho rất nhiều người khác, nhất là thế hệ trẻ sinh sau đẻ muộn, hiểu được nhiều sự thật bị bưng bít, bị bóp méo bao nhiêu năm trong một chế độ độc tài, dối trá như chế độ do đảng cộng sản cầm quyền ở VN. Nhiều người thật sự biết ơn những người như vậy.
Ngược lại, cũng như trong thực tế xã hội VN, những người quan tâm đến tình hình chính trị xã hội, đến vận nước và tương lai của dân tộc vẫn chỉ là thiểu số, những kẻ bàng quan vô tâm thì nhiều. Có những người rảnh rỗi tối ngày lướt mạng làm quen với người nổi tiếng, xem họ ăn gì mặc gì, chơi gì làm gì, yêu ai bỏ ai. Biển động dậy sóng mất nước đến nơi hay VN đang đứng ở vị trí nào trên thế giới họ không hề hay biết, quan tâm.
Nhưng thôi thì vô cảm, họ cũng chẳng hại ai. Lại có những dạng khác, tệ hơn. Dựng những câu chuyện giựt gân hoặc thương tâm chỉ để vui, để câu view, như câu chuyện cô gái “Dựng chuyện nuôi con tử tù để câu like” (Người lao động) hoặc đi xa hơn, vì muốn nổi tiếng, muốn kiếm chác lợi lộc từ những thông tin bịa đặt đó “Lên mạng gây sốc: Bệnh của những kẻ hoang tưởng” (Pháp luật TP.HCM) v.v…
Hay những kẻ suốt ngày vào facebook của người này người kia bình luận ác ý, ném đá khắp “nhà” người khác, như xả rác. Nếu như trong xã hội VN bây giờ ngày càng có nhiều người dễ dàng chửi nhau, đánh nhau, thậm chí giết nhau, chỉ vì những nguyên nhân nhỏ nhặt trời ơi đất hỡi, mà sâu xa bên trong là do những bức bối về đời sống không giải tỏa được, phải dồn nén chịu đựng lâu ngày bộc phát ra, thì trên mạng họ cũng hành xử như thế. Ném đá bất cứ cái gì, bất cứ ai, tự cho mình cái quyền chửi bới, lăng mạ người khác vô tội vạ. Trên thế giới đã từng có những vụ cả một đám đông xúm vào bully một cá nhân trên mạng khiến nạn nhân phải tự sát.
Còn bọn dư luận viên tối ngày ngồi đọc facebook của tất cả những ai nói lên sự thật về tình hình chính trị xã hội của đất nước, rồi viết comment chửi bới, bôi nhọ thô tục, đó là chuyện khác, đó là công việc, là nồi cơm của bọn chúng. Là hạng “ăn cơm chúa múa tối ngày”.
Thế giới ảo thật muôn hình vạn trạng không thể kể hết.
Bạn có đang sử dụng facebook? Mỗi ngày bạn mất bao nhiêu thời gian cho facebook? Bạn có thể sống thiếu facebook một tháng hay một tuần không? Nều câu trả lời là ít nhất trên 3-4 giờ/ngày và không thể, thì nhiều phần là bạn đang “nghiện” facebook.
Thật ra “nghiện” không phải bao giờ cũng có hại, nhất là đối với những người đang dùng facebook để viết bài, chia sẻ thông tin về tình hình chính trị xã hội trong ngoài nước, với mục đích giúp người khác và giúp chính mình thoát khỏi tình trạng bị bưng bít thông tin của chế độ thì không thể không dùng facebook hàng ngày.
Bản thân người viết bài này cũng dùng facebook từ khá sớm và dùng suốt một thời gian dài, chủ yếu với mục đích vừa kể trên nhưng thời gian này lại tự cho phép mình đóng facebook một thời gian, một phần để tự kiểm tra xem mình có sống thiếu facebook được không!!
Tóm lại, dù sao đi nữa, facebook vẫn là món quà tuyệt vời của nền công nghệ thông tin tặng cho nhân loại, trong đó có VN. Cứ thử nghĩ, bây giờ thế giới và VN không có các trang mạng xã hội nói chung và facebook nói riêng?

 Song Chi  

Thủ phạm là tên gọi của S-219 “và Hành trình...mời Ghi tên"

S-219 và Hành trình...mời Ghi tên
boats2
Động cơ
Chức năng của pháp luật, nói một cách thực tổng quát, là thiết lập những mối liên hệ giữa người với người. An Tiêm, Robinson Crusoe trong thực tế không cần đến pháp luật. Tuy nhiên những điều luật, đạo luật, sắc luật, bộ luật đều do con người soạn thảo, ban hành, áp dụng và giải thích. Quyền lập pháp không phải là quyền tối thượng, không phải là phép thiêng liêng cho nên các văn bản lập pháp lập qui nhiều khi bị phê phán, bị tấn công để rồi phải cải cách, thậm chí phải thu hồi.
UPR, Universal Periodic Review, được Liên Hiệp Quốc triệu tập định kỳ ở Geneva, Thụy Sĩ, thực chất là một tiến trình phán xét những đạo luật trên khắp thế giới và bất cứ cá nhân, hội đoàn, chính phủ nào cũng có quyền đưa ra các ý kiến dưới hình thức statements hay recommendations. Đến như universal principle, vốn mang chức năng một nguyên lý cốt yếu, một định luật tổng quát mà cũng có quốc gia không chịu thừa nhận như Hoa Kỳ trong khi hàng loạt quốc gia khác vừa áp dụng nó vừa tu chỉnh nó. Và hiến pháp, luật lệ căn bản của nhà nước, cũng đâu có hoàn toàn bất biến bất di bất dịch. Những tổ chức bảo vệ nhân quyền như Amnesty International, Human Rights Watch v.v. thường xuyên và kiên trì chỉ trích các đạo luật liên quan đến án tử hình. Ngày 24.05 vừa qua, Putin vừa ban hành đạo luật kiểm soát các NGOs là lập tức bị thiên hạ phản đối. Các điều luật 79, 88, 258 của bộ luật hình sự Việt cộng là đối tượng phê phán nặng nề của mọi người, mọi tập thể quan tâm đến quyền làm dân và quyền làm người.
Đến lượt S-219 của Canada cũng thế. Nó không hề có tính cách bất khả tư nghị. Cho nên nó được công luận giải phẫu thật chu đáo kỹ lưỡng. Có người mổ xẻ một cách dữ dằn, mạnh bạo như bình luận gia Kiêm Ái. Có người phân tích một cách rộng lớn đến nỗi dùng chữ đại bịp như nhà phê bình Duyên Lãng .Có người mực thước hơn, chỉ trực tiếp vạch ra một màn hoả mù về chuyện treo cờ rủ như BS Trần Mộng Lâm. Nhưng ai viết thì cũng để tên thực họ thực, quang minh chính đại.
Tuy nhiên chỉ viết không thì chưa đủ; vì vậy có chủ trương mời gọi những người không hoàn toàn tán trợ đạo luật S-219 vì tên gọi của nó cùng ghi tên, nhằm tạo cơ hội cho đồng hương biểu lộ suy tư và ký thác tâm tình; đồng thời đạo đạt suy tư và tâm tình lên chủ nhân tối cao của nó là Quốc Hội Canada. Đó là động cơ của cuộc hành trình mời gọi ghi tên. Hành trình này đặt căn bản trên nguyên tắc : luật pháp là công cụ do con người chế tác và được con người sử dụng. Sử dụng bao gồm nhiều hình thức, trong đó có hình thức khiêm tốn lễ độ đệ trình nguyện vọng liên quan đến một văn cụ pháp lý – trong trường hợp này là S-219 – lên cơ quan ban hành văn cụ liên hệ, trong trường hợp này là Lưỡng viện Quốc hội Canada. Đó là một hành động hợp pháp và hợp lý vì không ai cấm đoán người khác thưa trình với mình một chuyện nào đó thuộc thẩm quyền của mình.

Thủ phạm
carry
Thủ phạm là tên gọi của S-219 “Journey to Freedom Day Acttrong tiếng Anh nhằm đúng vào ngày 30.04. Người Lính Già Orégon đã viết trong bức thư chung phổ biến ngày 20.05 : “Thực ra, xét về nội dung, S-219 không có gì sai trái, có khi tốt đẹp là đàng khác, đối với người tỵ nạn chúng ta. Nhưng người Việt quốc gia tỵ nạn VC chỉ thắc mắc, và lên án, là tại sao ông Thượng Hải đề nghị và Quốc Hội Canada chấp thuận chọn chính ngày 30/4 - là Ngày Quốc Hận đổi danh xưng thành Ngày Hành Trình Đến Tự Do. Tại sao vậy cà? Một năm có 365 ngày, bộ hết ngày rồi sao, mà lại chọn chính ngày Quốc Hận (...)“. 

Có người đã lật tự vị tra nghĩa chữ journey để rồi kết luận là gọi journey đâu có gì sai trái. Thực ra không hẳn vậy. Ngôn ngữ luôn luôn có hai mặt, hai cạnh, hai chiều, hai phía. Ngôn ngữ vừa có nội hàm ngữ nghĩa vừa có sắc thái biểu cảm. Một chữ nằm im lìm trung tính trong từ điển khác hẳn với cùng chữ đó hiện linh hoạt trữ tình trong văn bản. Người tỵ nạn Việt Nam, dù bỏ xứ ra đi bằng phương tiện nào đi nữa, cũng không hề cảm thấy là mình tham gia một journey. Ngay bản thân người thai nghén S-219, khi ly hương cũng đã “moved to Canada in 1975 after fleeing (TVT nhấn mạnh) Vietnam via Malaysia“, nếu chúng ta căn cứ vào tiểu sử trên Wikipedia. Huống chi journey được S-219 cưu mang trong một cuộc diện gây quan ngại lớn và tạo nghi ngờ nhiều. Thứ nhất, người khai sinh nó từng tiếp xúc với gã Thứ trưởng Việt cộng. Thứ hai, người khai sinh nó trả lời phỏng vấn là người Việt liều mình vuợt biên vượt biển vì muốn tìm tự do chứ không phải vì hận giặc đỏ. Thứ ba, người khai sinh nó có cộng sự viên thân tín công khai đăng đàn diễn thuyết kêu gọi người Việt tỵ nạn cộng sản hãy hợp tác với kẻ thù không đội trời chung của người tỵ nạn là Việt cộng để cùng chống lại Tàu cộng. Thứ tư, người khai sinh nó có bạn đồng viện tuyên bố S-219 đã được ban hành, xem như bước đầu để đi đến hoà hợp hoà giải dân tộc. Thứ năm, người khai sinh nó hành động trái ngược với đường lối của vị lãnh tụ quá cố đã khai sinh ra tổ chức của mình mà một trong những chủ trương là không tiếp xúc với Việt cộng. Bốn dữ kiện đầu là sự kiện, dữ kiện cuối là tin tức.
Cho nên, không hề có chuyện phê phán nội dung và chủ đích của S-219 mà chỉ có lời cảnh báo thống thiết đối trước một biến chuyển chính trị có thể rất bất thuận lợi cho đại nghĩa chống cộng là thay thế tên gọi Ngày Quốc Hận thành Ngày Hành trình tìm Tự do.

Năm nay người Do Thái chọn ngày thứ năm 16.04 làm ngày tưởng niệm Shoah Holocaust Day vì dân tộc họ từng là nạn nhân diệt chủng của chế độ Quốc xã Đức. Đối với Armenia, ngày 24.04.1915 được sử sách ghi nhớ thành Ngày Tưởng niệm Diệt chủng Dân tộc Armenia Armenia Genocide Remembrance Day vì vào ngày đó tại thủ đô Istambul, Thổ Nhĩ Kỳ ra lệnh giết 600 thân hào nhân sĩ Armenia, khởi đầu một cuộc diệt chủng trên 1.200.000 người sau đó. Quốc gia Cămpuchia hiện nay có ngày 20.05 làm ngày Day of Maintaining Rage, Day of Tying Anger, Day of Hatred against the genocidal Pol Pot-Ieng Sary-Khieu Samphan clique and the Sihanouk-Son Saan reactionary groups. Các đảng viên Quốc Dân Đảng Việt Nam vĩnh viễn giữ gìn trong ký ức Ngày Tang Yên Báy. Không bao giờ có chuyện thay thế tên gọi những ngày vừa kể.

Kết quả
62059751
Nhóm chúng tôi ghi nhận được 138 người ghi tên. Đây là những người có tên họ thật, có địa phương cư trú rõ ràng, có địa chỉ điện thư minh bạch. Hầu hết đồng ý cho nhóm thu góp phổ biến địa chỉ điện thư cá nhân, chỉ có một nhân vật không đồng ý việc làm này. Tuy nhiên có một thiểu số không sử dụng internet – thường là vì cao tuổi – nên không có địa chỉ e.mail. Ông Huỳnh Bá Phụng, Chủ tịch Hội Cựu Quân Nhân Queensland ở Úc châu cung cấp một danh sách gồm 17 người nhưng vì Ông đang ở Hoa Kỳ nên không thể gửi kịp thời địa chỉ điện thư của tất cả những vị ghi tên.
Đông đảo nhất là Hoa Kỳ với 37 người ghi tên, Úc Đại Lợi với 31 người ghi tên, Gia Nã Đại với 9 người ghi tên, Đức với 30 người ghi tên, Pháp với 3 người ghi tên, Hoà Lan với 3 người ghi tên, Thụy sĩ với 22 người ghi tên, Vương quốc Bỉ với 1 người ghi tên và Na Uy với 2 người ghi tên.
Nếu căn cứ vào nhân số đồng hương tỵ nạn trên khắp thế giới thì dẫu không có số liệu thống kê chính thức và chính xác, vẫn có thể kết luận mà không sợ sai lầm là quốc gia có tỷ lệ bà con tham gia ghi tên cao nhất là Đức quốc. Xin nói thêm là trên quê hương của Goethe và của Schiller, cá nhân chúng tôi chỉ gặp phản ứng rất mạnh mẽ từ một đồng hương duy nhất phê phán nặng nề việc mời gọi ghi tên vì nhân vật liên hệ hăng hái bênh vực S-219.
Có người ghi tên cho cả gia đình, bốn, năm, sáu người. Ở Đức, nhiều người ghi tên đã từng cùng chúng tôi đồng hành trên mọi con đường đấu tranh chống cộng; nhưng cũng có người chúng tôi chưa hề được hân hạnh quen biết. 

Danh sách thiết lập bằng Anh ngữ (Petitioners List) được gửi cùng với văn kiện trình bày lý do qua bưu điện bằng thư bảo đảm có hồi báo lên nhị vị Chủ tịch Thượng Nghị Viện và Hạ Nghị Viện Canada với một bản sao kính gửi nữ Dân biểu Elisabeth May, người đã từng đề nghị giải pháp dung hoà thay thế ngày 30.04 bằng ngày 27.07, ngày Canada chính thức nhận người Việt tỵ nạn. Toàn bộ hồ sơ cũng được một thân hữu giúp phổ biến rộng rãi qua phương tiện truyền thông hiện đại change.org. Trên mạng lưới, danh sách sẽ được quảng bá trong những ngày sắp tới.
Ở Hoà Lan, có hai người gửi thư góp ý rằng không muốn ghi tên vì một người cho là nên chờ xem hiệu quả của S-219 tuy rằng vị này không tán trợ đao luật còn người thứ hai thì cho rằng trong tương lai ở Canada sẽ có tổ chức mừng S-219 do các thân hữu của nó phụ trách trong khuôn khổ sinh hoạt rộng lớn vào dịp Ngày Quốc Hận hằng năm và việc này thì theo đương sự là điều chấp nhận được.

Suy tư
Dẫu không hiểu biết rành rẽ về cấu trúc và vận hành của bộ máy công lý Canada nhưng – căn cứ vào tổ chức bộ máy công quyền ở các quốc gia dân chủ tự do Tây phương – chúng tôi suy luận rằng giải pháp ngoạn mục nhất là một người Canada gốc Việt vận dụng tố quyền công dân để nộp đơn lên Toà Bảo Hiến Gia Nã Đại nhằm khiếu nại về S-219 vì mình không đồng ý và cho là không hợp lý. Tuy nhiên đây chỉ là suy tư thuần lý thuyết, trong thực tế chẳng ai lại đi làm một việc chẳng đáng làm. Cũng vẫn trong thực tế, chúng ta có thể dự kiến hai tình huống đang xảy ra và sẽ xảy ra.
Tình huống thứ nhất : S-219 hoàn toàn trong sáng
Chúng ta chấp nhận rằng chủ nhân S-219 là người có tâm địa quang minh chính đại, trong sáng như sao Khuê chiếu rạng. Chúng ta chấp nhận rằng tác giả S-219 – nói một cách bao quát – là tổng hoà của ba yếu tố : truyền thống dân tộc hằng mấy nghìn năm, thực tiễn đấu tranh cứu nước chống cộng và trí tuệ học thức của con người. S-219 ra đời chỉ duy nhất nhằm mục đích tấn công giặc đỏ; do đó, có thể bỏ qua sự kiện Ngày Quốc Hận đã được cải danh thành Ngày Tìm Tự Do. Những đồng bào nào chấp nhận tình huống này xin cứ tự nhiên thoải mái tiếp tục ủng hộ S-219 và xin cứ hân hoan đề cao nó như một vũ khí sát thương cộng sản hữu hiệu.

Tình huống thứ hai :S-219 và những dấu hỏi lớn
S-219 Journey to Freedom Day Act ra đời trong bối cảnh kế thừa – dầu muốn dầu không – các tiền lệ SJ-455 Recognition Day Resolution và SJ-139 Remembrance Day Resolution ở tiểu bang Virginia Hoa Kỳ. Chủ nhân của S-219 có hành trạng gây tranh cãi, như đã phân tích. S-219 tạo phân hoá trầm trọng trong cộng đồng. Tuy nhiên hành trình mời gọi ghi tên chỉ là bề mặt. Người Lính Già Montréal Lê Tấn Lộc viết : “kháng thư mang tính chất bảo trì sĩ diện quốc gia của chính thể Việt Nam Cộng Hoà, một chính thể nhân bản, khai phóng, dân tộc mà anh em chúng ta và đồng bào chúng ta được diễm phúc hút thở bầu khí quyển tự do, phóng khoáng (...)“. Mời gọi ghi tên không nhất thiết phải ghi tên. Có người không minh danh ghi tên nhưng vô hình trung ghi tên bằng hành động, chẳng hạn qua quyền biến biểu lộ rõ ràng thái độ vào ngày 03.05 vừa rồi tại Montréal.
Dầu sao cộng đồng tỵ nạn cộng sản cũng đã được báo động về một âm mưu đen tối và thâm độc có thể đang xảy ra và đã có sẵn phương sách phòng ngừa. Bề sâu của hành trình mời gọi ghi tên vậy.

 BS.Trần Văn Tích
27.05.2015
---------

Nhóm Vận Động Phản đối Luật S-219


NHUNG CON KHI.jpg
Ngày 25.4.2015, Dự Luật S-219 được chính thức trở thành luật tại Canada. Nội dung của Đạo Luật và tên gọi, "Journey To Freedom Day Act", có vẻ phù hợp với nhu cầu của chính phủ Canada. Tuy nhiên, việc TNS Ngô Thanh Hải tự mâu thuẫn, khi chọn thời điểm lịch sử đầy tang thương của cả dân tộc VN, "Ngày Quốc Hận 30.4" - làm ngày vui mừng tới tự do, "Journey To Freedom Day", đã chứng tỏ ông NTH cố ý xuyên tạc sự thật lịch sử, xúc phạm lòng yêu nước của người Việt trên toàn thế giới, và góp phần giúp CSVN xoá bỏ Ngày Quốc Hận.
Trước việc làm sai trái của ông NTH, sự không hợp tình, hợp lý của Đạo Luật, và để ngăn chặn sự lan tràn của Đạo Luật sang các quốc gia khác, nhiều nhân vật tên tuổi trong cộng đồng người Việt hải ngoại đã viết bài phê phán, trong đó có BS Trần Văn Tích, BS Trần Mộng Lâm, nhà báo Hoàng Lan Chi, nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn, nhà phê bình Duyên Lãng, bình luận gia Kiêm Ái.v.v... Đặc biệt, ngày 9.5.2015, cựu Đại Tá QLVNCH Trần Doãn Thường (Hoa Kỳ), BS Trần Văn Tích (Đức), và thi sĩ Vĩnh Liêm (Hoa Kỳ), đã cho phổ biến rộng rãi trên các diễn đàn "Thư vận động chữ ký để phản đối Đạo Luật S-219 của Canada".
Sau thời gian vận động ngắn ngủi hai tuần lễ, BS Trần Văn Tích đã viết bài  “S-219 và Hành trình… mời Ghi tên”, trình bầy minh bạch động cơ của việc “vận động chữ ký để phản đối Đạo Luật”, và nêu đích danh thủ phạm Ngô Thanh Hải cùng 5 việc làm mờ ám tiêu biểu của y. BS viết: "Thứ nhất, người khai sinh nó [Ngô Thanh Hải] từng tiếp xúc với gã Thứ trưởng Việt cộng. Thứ hai, người khai sinh nó trả lời phỏng vấn là người Việt liều mình vuợt biên vượt biển vì muốn tìm tự do chứ không phải vì hận giặc đỏ. Thứ ba, người khai sinh nó có cộng sự viên thân tín công khai đăng đàn diễn thuyết kêu gọi người Việt tỵ nạn cộng sản hãy hợp tác với kẻ thù không đội trời chung của người tỵ nạn là Việt cộng để cùng chống lại Tàu cộng. Thứ tư, người khai sinh nó có bạn đồng viện tuyên bố S-219 đã được ban hành, xem như bước đầu để đi đến hoà hợp hoà giải dân tộc [với VC]. Thứ năm, người khai sinh nó hành động trái ngược với đường lối của vị lãnh tụ quá cố [Nguyễn Ngọc Huy] đã khai sinh ra tổ chức của mình mà một trong những chủ trương là không tiếp xúc với Việt cộng."
Sau khi cho biết, nhóm vận động (NVĐ) của BS đã có 138 người ghi tên, BS khẳng định: “Đây là những người có tên họ thật, có địa phương cư trú rõ ràng, có địa chỉ điện thư minh bạch. [...] Đông đảo nhất là Hoa Kỳ với 37 người ghi tên, Úc Đại Lợi với 31 người ghi tên, Gia Nã Đại với 9 người ghi tên, Đức với 30 người ghi tên, Pháp với 3 người ghi tên, Hoà Lan với 3 người ghi tên, Thụy sĩ với 22 người ghi tên, Vương quốc Bỉ với 1 người ghi tên và Na Uy với 2 người ghi tên”.
Mặc dù số người ghi tên không nhiều, việc làm của NVĐ hết sức ý nghĩa và vô cùng giá trị, vì thứ nhất, việc làm đó thuần tuý xuất phát từ lương tâm và trách nhiệm của người Việt yêu nước, mà không hề bị ảnh hưởng bởi bất cứ đảng phái, nhu cầu chính trị hay lợi ích cá nhân, bè phái nào.
Thứ hai, việc làm đó thể hiện tinh thần tự do, dân chủ và sự sáng suốt của người Việt hải ngoại. Chắc chắn, khi nhận được thư phản đối, chính giới Canada sẽ nhận ra, khác hẳn sự phản đối cực đoan, xấc xược và ngu xuẩn của VC đối với nội dung của Đạo Luật; hoặc sự phản đối cuội với những luận điệu nguỵ biện đầy phi lý của những cá nhân, tổ chức do VC giật dây; NVĐ đã phản đối Đạo Luật một cách ôn hoà và hiểu biết, được trình bầy có tình có lý: Ủng hộ nội dung và tên gọi của Đạo Luật, nhưng không ủng hộ việc chọn ngày 30.4.
Thứ ba, qua việc làm đó, NVĐ đã thành công trong việc báo động về nguy cơ lan tràn của Đạo Luật S-219 tại các quốc gia có người Việt cư ngụ. Nhận định về nguy cơ này, cuối bài viết, BS đã sáng suốt kết luận: “Dầu sao cộng đồng tỵ nạn cộng sản cũng đã được báo động về một âm mưu đen tối và thâm độc có thể đang xảy ra và đã có sẵn phương sách phòng ngừa. Bề sâu của hành trình mời gọi ghi tên là vậy.” Không những thế, qua việc báo động và những người ghi tên ở nhiều quốc gia, NVĐ cũng đã thành công, trong việc đặt nền tảng, cho sự phản đối kịp thời, tại mỗi quốc gia, nếu một dự luật tương tự được manh nha.
Sự thực, suốt mấy chục năm qua, người Việt hải ngoại đã chứng kiến, VC đã giật dây cho tay chân của chúng, tìm mọi cách xoá bỏ “Ngày Quốc Hận” bằng cách vận động đặt tên ngày 30.4 với những cái gọi là “Ngày Tự Do”, “Ngày Tỵ Nạn”, “Ngày Thuyền Nhân”, “Ngày Tháng Tư Xanh”, “Ngày Miền Nam Việt Nam”... Tuy nhiên, không những VC thất bại, mà qua các cuộc vận động đổi tên “Ngày Quốc Hận” đó, người Việt hải ngoại còn có cơ hội nhìn ra, chân tướng VC nằm vùng của những tổ chức, cá nhân, trong cộng đồng người Việt hải ngoại.
Hậu quả, trong những năm gần đầy, VC cùng đám tay chân, tìm cách chuyển hướng, bằng cách tiêu lòn, vận động chính giới bản xứ, thông qua các đạo luật, đặt tên mới cho ngày 30.4 với những ý nghĩa mới, để xoá đi ý nghĩa “Ngày Quốc Hận”. Đạo Luật SJ-455 và SJ-139 của tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ trước đây, và S-219 của Canada mới đây , cùng sự xuất hiện của những Nguyễn Ngọc Bích, Ngô Thanh Hải, và những bài viết “được nhiều người cho là tung hứng” trên các diễn đàn, báo chí, của những nhà văn, nhà báo (điển hình là Ngô Nhân Dụng), là những bằng cớ hai năm rõ mười, chứng tỏ sự chuyển hướng của VC và tay chân.
Trong bối cảnh đó, việc làm của BS Trần Văn Tích và NVĐ rõ ràng hết sức cần thiết và kịp thời, góp phần quan trọng đập tan âm mưu của VC và bè lũ tay sai. Hiển nhiên, việc làm của NVĐ cũng chứng tỏ, trong thời đại ngày nay, cùng với sự phát triển của dân trí, khoa học kỹ thuật, đặc biệt là CIE (Computer Internet Email), mỗi người dân theo tiếng gọi của lương tâm, đều dễ dàng trở thành một nhà báo độc lập, bảo vệ sự thật. Nhờ vậy, chân lý và lẽ phải, luôn luôn có cơ hội được xiển dương, thay vì bị nhà nước, đảng phái, tổ chức, phe nhóm, hay những chính trị gia, nhà văn, nhà báo vô lương tâm, độc quyền thao túng.




LOGO CDM ORIGIN.jpg
----


Tên gọi và ngày chọn của S 219 đều sai


1- Nội dung S219 như sau: ( copy từ nguồn của TS Lê Minh Thịnh. Ông này lấy bản dịch từ LS Đặng Dũng tại Sài Gòn, đăng bởi LS Vũ Đức Khanh và ô Khanh cho phép tùy nghi sử dung


Việc ban hành đạo luật này xác định rằng ngày thứ Ba mươi của tháng 4 hàng năm sẽ được coi là “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”.



Xét rằng Quân đội Canada đã liên quan đến chiến tranh Việt Nam bằng hoạt động giám sát để hỗ trợ mục đích thiết lập hòa bình và chấm dứt chiến tranh Việt Nam bằng cách tham gia vào lực lượng thực thi Hiệp định Hòa bình Paris 1973;



Xét rằng vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, mặc dù đã ký kết Hiệp định Hòa bình Paris nhưng Quân đội Nhân dân Việt Nam và Mặt trận Giải phóng Miền Nam Việt Nam đã xâm lược Miền Nam và dẫn đến việc thất thủ Sài Gòn, chấm dứt chiến tranh Việt Nam và thiết lập chính phủ Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam;

Xét rằng Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đã phúc trình rằng những biến cố này và những hoàn cảnh mà người Việt Nam phải đối diện bao gồm điều kiện sống ngày càng tồi tệ và nhân quyền bị xâm phạm, đã gây ra cuộc di cư của khoảng 840,000 người Việt nam, những người vào thời gian đó được gọi là “thuyền nhân Việt Nam” vượt thoát đến các quốc gia láng giềng vào những năm sau đó;



Xét rằng Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đã phúc trình rằng có ít nhất 250,000 người Việt Nam đã bỏ mạng trên biển trong cuộc di cư của người Việt Nam vì những lý do bao gồm chết đuối, đau ốm, đói khát, và bạo lực từ việc bị bắt cóc hay cướp biển [nd. hãm hiếp];



Xét rằng chương trình bảo lãnh người tỵ nạn ở Canada, được hỗ trợ với những nỗ lực của các gia đình người Canada, của các hội từ thiện Canada, của các nhóm tôn giáo và các tổ chức phi chính phủ, đã đóng góp vào việc Canada đón nhận hơn 60,000 người tỵ nạn trong số đó ước tính có đến 34,000 người được bảo lãnh bởi các tổ chức tư nhân, và 26,000 người được bảo lãnh bởi chính phủ Canada;



Xét rằng phần lớn và sự đều đặn đóng góp có được là từ người dân Canada vì lý do tỵ nạn được công nhận bởi Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc khi Cao Ủy trao Giải “Nansen Refugee Award” cho “Dân chúng Canada” vào năm 1986; Và xét rằng ngày 30 tháng 4 được nhiều thành viên trong cộng đồng tỵ nạn và gia đình của họ tại Canada nhắc đến như “Ngày Tháng Tư Đen”, hay “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”, và vì thế, là ngày chính đáng để trở thành ngày ghi lại và tưởng nhớ những người đã khuất cũng như những kinh nghiệm đau thương mà người Việt tỵ nạn phải trải qua, và sự đón nhận người Việt tỵ nạn tại Canada, sự tri ân của người Việt đối với người Canada và chính phủ Canada đã tiếp nhận họ, và sự đóng góp của người Canada gốc Việt – con số đến nay là khoảng 300,000 người – vào xã hội Canada;





Vì thế, Nữ hoàng, căn cứ bởi và cùng với sự cố vấn và đồng thuận của Thượng viện và Hạ viện Canada, nay ban hành đạo luật như sau:



TỰA NGẮN GỌN


1. Đạo luật này được gọi là Đạo luật Ngày Hành Trình Tìm Tự Do: NGÀY HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO.



2. Khắp đất nước Canada, hàng năm và mỗi năm, vào ngày thứ ba mươi của tháng Tư sẽ được biết đến như là “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”.



3. Để rõ nghĩa hơn, Ngày Hành Trình Tìm Tự Do sẽ là ngày lễ kỷ niệm nhưng không phải là ngày nghỉ lễ chính thức.



Ấn hành dưới thẩm quyền của Thượng viện Canada





===

Tài liệu & trang mạng tham khảo:

1. http://www.parl.gc.ca/legisinfo/BillDetails.aspx?billId=6533749&Language=E&Mode=1

2. http://www.parl.gc.ca/HousePublications/Publication.aspx?Language=E&Mode=1&DocId=7934740&File=24#1





2- Tóm tắt nội dung trên:


Dẫn dắt từ việc Canada tham chiến tại VN, ngày Sài Gòn thất thủ 30/4, người tị nạn được Canada đón, sự đóng góp của người tị nạn cho Canada. Ý chính là Canada đón người và những người này đóng góp cho Canada. Vế đầu tiên ( Canada tham gia, Sài Gòn thất thủ) chỉ để diễn giải cho vế sau là (sự ra đi và sự cám ơn Canada).



3-Như vậy, tên đặt “Ngày hành trình tìm tự do” có phù hợp không? -KHÔNG.



Lý do:



3.1- nhóm chữ “Ngày hành trình tìm tự do” ám chỉ ngày khởi đầu cho một cuộc hành trình tìm tự do. Đó có phải là ngày 30/4 không? Không, vì đã có nhiều người bỏ nước ra đi từ trước ngày 30/4 và lai rai cho đến khi các trại tị nạn đóng cửa. Hiện nay, người VN vẫn đi tìm tự do dưới các hình thức khác: bảo lãnh thân nhân, đầu tư thương mại..

3.2-Nhóm chữ trên không bao gồm được sự cám ơn Canada.



4-Như vậy chọn ngày 30/4 có đúng không? -Không.



Lý do

-30/4, không phải là ngày khởi đầu cho việc ra đi tìm tự do. Đã có nhiều người đi trước, trong và sau ngày 30/4/1975.

-30/4, Canada chưa đón nhận người Việt tị nạn cộng sản.




5-Ngô Thanh Hải nói rằng chọn ngày 27/7 không được vì là Ngày Liệt Sĩ của Vc, sai hay đúng?-SAI

Nghe Ngô Thanh Hải nói 1 phút tại đây ( chúng tôi thu âm lại từ youtube của Canada)



Ngô Thanh Hải nói không chọn 27/7 được vì đó là Ngày Liệt Sĩ của Vc



Theo bà Dân biểu Elizabeth của Canada thì ngày 27/7/1975 là ngày đầu tiên Canada nhận người Việt tị nạn: là “Fact”

Ngày 27/7 là Ngày Liệt Sĩ của VC: là “Fact”.



Ngô Thanh Hải nói rằng, khi ra tranh luận, ông ta đã nói “đó là ngày liệt sĩ của vc, bây giờ các anh bắt chúng tôi phải tưởng nhớ ngày đó thì làm sao chúng tôi chấp nhận được.”

Chúng tôi không tưởng được một vị TNS lại có thể nói hàm hồ đến như thế được. Và chúng tôi cũng nghi ngờ không lẽ các vị dân biểu Canada cũng ngờ nghệch như vậy hay sao?? Có cách nào kiểm chứng, buổi điều trần trước quốc hội, chính ô NTH nói vậy và dân biểu Canada nín thinh?

Lý do: nếu ngày 27/7 là ngày đầu tiên Canada đón người tị nạn và ngày liệt sĩ của vc có lỡ trùng nhau, đó cũng là chuyện thường. Hai cái facts này không dính líu gì nhau. Nhưng, ô Ngô Thanh Hải “chọn”, ( Choose) nên nhớ là cái quyền “chọn” Choose khác với cái FACT nhé, ngày 30.4 lại là chuyện khác. Mở ngoặc, tương tự ai lỡ sinh trùng ngày 19/5 với Hồ Tặc thì đó là FACT, ( nên gia đình họ vẫn ăn mừng sinh nhật cho cá nhân họ) nhưng năm xưa, Trúc Hồ và Asia cố tình chọn ngày 19/5 để làm chương trình thì lại là chuyện khác.



Lập lại: Fact và Choose là 2 ý niệm khác nhau.



Hoàng Ngọc An



28/ 5/2015



Bài Xem Nhiều