We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 30 July 2015

Phùng Quang Thanh "Tử" vì đảng , đảng nào..?

Đám tang ông Phùng Quang Thanh


Bị bắn chết???
Rộ tin khắp nơi về tình hình sức khỏe ông bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã không tiến triển tốt lành và con trai ông là Phùng Quang Hải đã sang Pháp để đưa thi thể bộ trưởng quốc phòng về Việt Nam an táng.
Nhiều nguồn tin khẳng định chỉ trong vài ngày tới chính phủ sẽ chính thức thông báo và điếu văn tiễn biệt bộ trưởng Phùng Quang Thanh lên đường. Tuy nhiên Ban bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương đã phản ứng rất quyết liệt với tin đồn và khẳng định đây là tin giả mạo, ngoài ra lãnh sự Pháp cũng cho rằng đây chỉ là tin đồn thất thiệt, ông Phùng vẫn rất khỏe mạnh. GS.TS Phạm Gia Khải, thành viên Ban bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho biết: “Ông Thanh đã gọi điện về Việt Nam, tình hình sức khỏe của ông Thanh sau ca phẫu thuật vẫn đang tiến triển tốt nhưng bên phía bệnh viện Pháp vẫn chưa gửi các kết quả về ca phẫu thuật “nên chưa thể nói thêm điều gì”.
Cũng theo GS Khải, sau khi sức khỏe ổn định, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh sẽ trở về Việt Nam.
“Ông Thanh chưa về Việt Nam vì còn nằm dưỡng bệnh và theo dõi”, GS Khải nói thêm.
Tuy nhiên cũng giống như trường hợp ông Nguyễn Bá Thanh mỗi khi Ban bảo vệ sức khỏe Trung Ương lên tiếng tình sức khỏe tốt về cán bộ nào đó thì thực tế sẽ hoàn toàn ngược lại. Ông Bá Thanh cũng được điều trị tại Mỹ và khi về nước cũng chính GS Khải vui mừng thông báo ông Thanh đã nói chuyện , đi lại tốt nhưng chỉ một thời gian ngắn sau thì ông Bá Thanh lại chết.
Nhiều dân cư mạng đã rất vô cùng hoan hỉ trước tin đồn ông Phùng bị chết, ngay lập tức họ đã chế nhiều ảnh hài hước về cái chết của ông.



Đọc báo khi đang đi cầu tiêu, mừng rỡ về tin tức ông Phùng

Tôi đã chết đâu nè ! Đang ở nhà cán bộ

 http://vuottuonglua.org/2015/07/ro-tin-bo-truong-phung-quang-thanh-da-tu-tran/
----
 Tin VietPress USA:

ĐẠI TƯỚNG PHÙNG QUANG THANH VÀ VỢ ĐÃ BỊ ÁM SÁT CHẾT ĐƯỢC ĐƯA VỀ HÀ NỘI AN TÁNG LẶNG LẺ. CON TRAI LÀ ĐẠI TÁ PHÙNG QUANG HẢI BỊ BẮN 1 VIÊN LỦNG RUỘT ĐÃ ĐƯA VỀ VN CHỮA TRỊ NHƯNG SỢ SẼ KHÔNG QUA KHỎI!
Ảnh Thu Nhỏ

Vào chiều hôm qua, Thứ Bảy 18-7-2015, tin từ tổ chức R.H. Hoa Kỳ cho VietPress USA biết chi tiết Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng csVN Phùng Quang Thanh bị ám sát gồm cả hai vợ chồng và con trai là Đại tá Phùng Quang Hải. Chi tiết được tiết lộ như sau:

Theo R.H. Hoa Kỳ , phái đoàn Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đi qua Pháp có 8 người gồm các phụ tá, sĩ quan tùy viên, an ninh để gặp Bộ trưởng Quốc phòng Pháp ngày 19-6-2015. Sau đó Đại tường Phùng Quang Thanh và phái đoàn ở lại Paris tiếp tục có những thảo luận về hợp tác quốc phòng, mua vũ khí của Pháp. Pháp và csVN là hai nước có ký kết hợp tác quốc phòng toàn diện.
Cùng đi với Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh còn có vợ của ông và con trai là Đại tá Phùng Quang Hải và một cô thư ký của Đại tá Hải từ Tổng Công ty 319.

Văn phòng liên lạc quân sự của Bộ Quốc phòng csVN tại Pháp cung cấp 4 xe hơi dân sự và tài xế người Việt lái xe. Phu nhân Đại tướng Phùng Quang Thanh đề nghị đến ăn phở tại một tiệm Phở ở khu phố Paris 13. Có tin nói đó là tiệm phở Viễn Đông. Khi đến gần, tài xế nói trước tiệm phở không có chỗ đậu xe nên sẽ đậu tại một Parking cách đó lối 250m và sẽ đi bộ qua.

Tin R.H. nói rằng Đại tướng Phùng Quang Thanh và phu nhân ngồi ở ghế sau. Đại tá Phùng Quang Hải là con trai ngồi ghế trước với tài xế. Xe của Đại tướng Phùng Quang Thanh đi trước và đoàn tùy tùng đi theo bằng 3 xe khác. Tất cả đều là xe dân sự và mọi người lúc đó mặc áo quần dân sự. Vợ của Đại tướng Phùng Quang Thanh mặc áo dài Việt Nam.

Tin R.H. nói rằng, khi Đại tướng Phùng Quang Thanh và vợ cùng với Đại tá Phùng Quang Hải vừa ra khỏi xe thì có hai kẻ lạ mặt người Á châu đã phóng xe môtô đến dùng súng hãm thanh bắn trúng Đại tướng Phùng Quang Thanh 2 viên vào ngực và bụng; vợ Đại tướng Thanh bị 1 viên vào ngực; và Đại tá Phùng Quang Hải bị 1 viên vào bụng. Lúc đó phái đoàn tùy tùng đang tìm chỗ đâu xe và có người chưa ra khỏi 3 xe đang vừa đậu tại Parking.

Ngay sau khi vụ ám sát xảy ra, các nạn nhân được đưa vào xe và chạy thẳng đến bệnh viện Georges Pompidou tại Paris để cấp cứu chứ không qua Bệnh viện của quân đội Pháp như có vài tin đã loan. Phía Bộ Quốc phòng và Chính phủ Pháp đã được thông báo nhưng phía csVN yêu cầu giữ tuyệt đối bí mật về tin tức vụ ám sát nầy. Nếu tin tức bị đưa ra sẽ ảnh hưởng không tốt cho cả danh tiếng nước Pháp không bảo vệ được cho đoàn khách quan trọng của Việt Nam là một quốc gia đồi tác quốc phòng với Pháp; và phía VN cũng sẽ ảnh hưởng không tốt về mặt an ninh quốc phòng.

Tin từ R.H. nói với VietPress USA rằng, khi đưa vào đến phòng cấp cứu bệnh viện Georges Pompidou ở Paris được lối 4 tiếng đồng hồ thì vợ của Đại tướng Phùng Quang Thanh qua đời vì vết thương xuyên lồng ngực phải nhưng không trúng tim. Máu ra nhiều trên đường xe chạy đến bệnh viện và xuất huyết nội trong lồng ngực không cầm được.

Đại tướng Phùng Quang Thanh được cấp cứu ở một phòng bên cạnh và hôn mê suốt 4 ngày cho đến khi chết vào ngày 30-6-2015 mà không hề biết rằng vợ ông đã chết trước đó hiện đang chờ ông ở nhà ướp xác đông lạnh. Ngày 30-6-2015 cũng là ngày ở Việt Nam tờ Báo Tuổi Trẻ được Nhà nước csVN cho loan tin rằng Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh "đã đi Pháp trị bệnh cách đây một tuần và tối 30/6 vừa qua, ông Phùng Quang Thanh đã được phẫu thuật, có thể là một khối u phổi".

 
Đại tá Phùng Quang Hải
Tin nói rằng, con trai của Đại tướng Phùng Quang Thanh là Đại tá Phùng Quang Hải cũng bị trúng 1 viên đạn lủng bụng gần bàng quang và được cấp cứu đặc biệt. Đại tá Phùng Quang Hải là Chủ tịch Hội Đồng các Thành viên Tổng Công ty 319 trực thuộc Bộ Quốc phòng Việt Nam là doanh nghiệp kinh doanh các lĩnh vực xây dựng dân dụng, công nghiệp; công trình giao thông thủy lợi; rà phá bom mìn đạn nổ; kinh doanh Bất động sản và nhiều lãnh vực khác hoạt động trong khắp nước và các quốc gia khu vực.
Ngày 16-01-2015, Bản tin của “Chân Dung Quyền Lực” đã tố cáo Đại Tướng Phùng Quang Thanh và con trai là Đại tá Phùng Quang Hải tham nhũng với 6 biệt thự hạng sang, 2 khách sạn, các loại xe đắt tiền nhất và du thuyền sang trọng với tổng trị giá 230.4 Tỷ đồng VN, chưa tính tiền xây dựng, cài tạo, trang trí nội thất và các hạng mục. Tin theo Link sau đây cũng nói Đại tá Phùng Quang Hải ngoài có vợ, còn có 3 người tình đang có chồng ( https://www.facebook.com/notes/h%E1%BB%99i-ngh%E1%BB%8B-di%C3%AAn-h%E1%BB%93ng/%C3%B4ng-ph%C3%B9ng-quang-thanh-%C3%B4ng-c%C3%B3-th%E1%BB%83-cho-bi%E1%BA%BFt-nh%E1%BB%AFng-%C4%91i%E1%BB%83m-n%C3%A0o-trong-kh%E1%BB%91i-t%C3%A0i-s%E1%BA%A3n-kh%E1%BB%95n/1557455927834388 ).

Tin từ tổ chức R.H. Hoa Kỳ cho hay rằng vợ của Đại tá Phùng Quang Hải, người thân bên gia đình Đại tướng Phùng Quang Thanh và người thân của vợ Đại tướng Thanh cùng với 4 đại diện của Bộ Quốc Phòng và Tổng Cục 2 đã đến Pháp ngày 01-7-2015 để làm thủ tục rước “Đại tướng mới ra viện” và vợ ông về Hà Nội để gia đình tự lo mai táng. 

Tin cho hay Pháp đã giúp một chuyến bay đặc biệt của Bộ Quốc Phòng đưa thi hài vợ chồng Đại tướng Phùng Quang Thanh và con trai là Đại tá Phùng Quang Hải đang bị thương nặng cùng  nhân viên phái đoàn cũng như những người trong thân tộc rời Paris ngày 03-7-2015 về phi trường quân sự Gia Lâm tại Hà Nội.

Tin cũng cho hay lễ an táng chỉ ít người trong thân tộc vì gia đình tự lo nên không muốn kèn trống dàn chào đưa tiễn gì lúc nầy; nhất là thời gian đó Chủ tịch đảng csVN Nguyễn Phú Trọng và Thứ trưởng Quốc phòng Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh là những kẻ sát cánh với Đại tường Phùng Quang Thanh thuộc phe thân Trung quốc đang ở thăm Hoa Kỳ để gặp TT Barack Obama đúng vào ngày đưa tiễn Đại tướng và Phu nhân đi “an nghỉ" vào hôm 07-7-2015.

Ngày 01-7-2015 là Đại hội thi đua toàn quân, lẽ ra Đại tướng Phùng Quang Thanh là Phó Bí Thư Quân ủy Trung ương phải có mặt đứng bên cạnh Tổng bí Thư Nguyễn Phú Trọng là Bí thư Quân ủy Trung Ương; nhưng cả hai ông lớn nầy đều không có mặt. Trong khí đó Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện đọc lời hiệu triệu kêu gọi toàn quân là phải bảo vệ tổ quốc và dân tộc chứ không nói theo kiểu cũ là bảo vệ đảng nữa! Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng bổ nhiệm khẩn cấp Thượng Tướng Đỗ Bá Tỵ nắm quyền Bộ Trưởng Quốc Phòng thay Đại tướng Phùng Quang Thanh.

Đại tá Phùng Quang Hải với khối tài sản kếch xù, lại bị thương nặng đưa về Việt Nam đang cấp cứu thì chắc vết thương khó lành! Quan chức cấp cao như ông Nguyễn Bá Thanh là cánh tay phải của ông Tbt Nguyễn Phú Trọng lúc gặp bệnh đưa đi Mỹ chữa còn không thể sống sót, thì trường hợp Đại tá Phùng Quang Hải nay mang trong lòng “nợ nước Trung quốc và thù nhà” thì làm sao chữa trị vết thương mau lành được!

LÝ DO TẠI SAO GIA ĐÌNH ĐẠI TƯỚNG PHÙNG QUANG THANH BỊ ÁM SÁT?

Lâu nay có tin đồn rằng Đại tướng Phùng Quang Thanh sẽ là ngôi sao sáng giá nhất để nắm chức Chủ Tịch nước thay cho Chủ tịch Trương Tấn Sang vào Đại Hội đảng csVN kỳ 12 đầu năm 2016 sắp tới.

Thế nhưng theo tin của R.H. Hoa Kỳ nói rằng, vào ngày 15-5-2015 vừa qua, khi Đại tướng Phùng Quang Thanh đón tiếp họp riêng với Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn tại Lào Cai ở biên giới Việt Hoa (Link: http://www.nhatbao.org/2015/05/bo-truong-quoc-phong-viet-trung-hoi-dam-tai-bien-gioi/ ) thì Trung quốc thông báo hỗ trợ ông Phùng Quang Thanh sẽ là Tổng Bí Thư đảng csVN sắp tới. Trung quốc cũng hậu thuẩn cho Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ là Thủ tướng thay thế ông Nguyễn Tấn Dũng.
http://2.bp.blogspot.com/-v9ke5wdNxs4/VayrFN1o-8I/AAAAAAAAMNI/9tzkv3oP84M/s640/PhungQThanh-TQ.jpg
Bộ trưởng Quốc phòng csVN Phùng Quang Thanh đón chào Bộ trưởng Quốc phòng Trung quốc
là Đạui tướng Thường Vạn Toàn đến Lào Cai của VN tại biên giới họp ngày 15-5-2015.
Ông Nguyễn Tấn Dũng đang nhắm chức Tổng bí thư đảng csVN kiêm Chủ tịch nước nên nếu Trung quốc hậu thuẩn đưa ông Phùng Quang Thanh vào một trong hai chức Tổng Bí Thư hay Chủ Tịch nước đều phải đối đầu với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đó là chưa nói ThT Nguyễn Tấn Dũng đã nhắm rằng Đại tướng Trần Đại Quang Bộ trưởng Nội vụ sẽ nắm chức Thủ tướng trong giai đoạn tới.

Tuy nhiên từ cuối năm 2014, khi các vụ đấu đá trên Internet do “Chân Dung Quyền Lực” tung ra các hành vi tham nhũng và bán nước của gia đình Đại tướng Phùng Quang Thanh thì Tướng Thanh đã có những bước chuẩn bị. Sự chuẩn bị theo tin từ R.H. Hoa Kỳ cho hay, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh và nhóm sĩ quan cao cấp thuộc phe thân Trung Quốc đã thỏa thuận với Trung quốc cho đổ quân đánh chiếm Việt Nam trong giai đoạn gấp rút thay vì phải chờ bàn giao Việt Nam để sát nhập làm khu tự trị của Trung quốc trước năm 2020 như ký kết của hai đảng csVN và csTQ tại Hội Nghị Thành Đô (https://www.youtube.com/watch?v=EdSr4A1kDYU).

Kế hoạch nầy được bàn bạc cụ thể tại hội nghị cao cấp giữa bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh và Bộ trưởng Quốc phòng Trung quốc Thường Vạn Toàn tại Lào Cai hôm 15-5-2015. Theo đó, Trung quốc hiện có 10.000 Quân đặc nhiệm tại cảng Vũng Áng Hà Tĩnh, TQ sẽ chuyển vào 10.000 quân chính quy nữa để đánh cắt đứt miền trung tiến ra bắc. Tại vùng Đắc Nông hiện có 1.500 quân đặc nhiệm TQ và Lâm Đồng có 500 quân đặc nhiệm, TQ sẽ đưa lối 10.000 quân từ Lào qua Cao nguyên đánh xuống đồng bằng.

Quân TQ có tại Kampuchia lối 10.000 sẽ phối hợp với lực lượng dân quân Kampuchia tấn công hai mặt từ biên giới Tây Ninh và tại biên giới Long An để tiến thẳng vào Miền Đông, Sai-gòn. Trong khi đó hải quân TQ từ Biển Đông và phi cơ từ các căn cứ do TQ mới xây dựng ở Hoàng Sa, Trường Sa sẽ bay vào đội bom Đà-Nẵng, Sài-gòn; trong khí các chiến đấu cơ của TQ từ đảo Hải Nam sẽ tấn công Hà Nội. Các binh đoàn của TQ sẽ tấn công biên giới phía bắc. Trong khi lực lượng quân đội csVN do Đại tướng Phùng Quang Thanh và phe thân TQ sẽ tạo điều kiện bên trong, bắt hay giết Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà TQ nói là theo Mỹ để nộp cho TQ. Khi đã yên ổn thì VN sẽ được chia ra 2 miền: Tướng Phùng Quang Thanh cai quản phía Nam VN gồm Quân Khu 7, Quân khu 9, Sài-gòn. Quân đội TQ sẽ chiếm miền Bắc, nắm giữ Hà Nội, Hải phòng  vào đến Đà Nẵng, Cam Ranh.

Kế hoạch nầy dự kiến sẽ thực hiện trước ngày Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước Trung quốc Tập Cận Bình đi Mỹ vào khoảng đầu tháng 9-2015. Trung quốc muốn tạo cú lật đổ chớp nhoáng tại VN để bẻ thế gọng kìm của Mỹ trong chiến thuật xoay trục về Á Châu – Thái Bình Dương.

Thế nhưng, theo tin của R.H. thì tình thế của ông Tập Cận Bình hiện nay tại TQ đang gặp nhiều bất lợi. Quân đội và các tướng lãnh của TQ hiện có 40% vẫn theo ông Giang Trạch Dân và sẵn sàng chống lại ông Tập Cận Bình bất cứ lúc nào. Số tướng lãnh theo cựu lãnh tụ Giang Trạch Dân đã tiết lộ toàn bộ kế hoạch cướp nước VN cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng biết và phe Quân đội Nhân Dân theo Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để bảo vệ tổ quốc Việt Nam chống TQ xâm lược đã làm nên lịch sử lần nầy là bẻ gãy âm mưu của TQ.

Vụ ám sát Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đến giờ vẫn đang được phía csVN bưng bít vì không muốn tạo xáo trộn trong sinh hoạt xã hội tại VN. Ngày 27-6-2015 khi VietPress  USA loan tin Đại tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát tại Paris ngày 26-6-2015 thì Website của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Website của Đại tướng Phùng Quang Thanh đăng tin và hình ảnh Tướng Thanh đang dự họp chính phủ ngày 29-6-2015 do Thủ tướng chủ tọa.

Nay ngày Chủ Nhật 19-7-2015 khi Thông tấn xã của Đức “DPA” loan tin Đại tướng Phùng Quang Thanh chết thì Website của Bộ Quốc Phòng csVN loan tin và được các báo VN cùng phổ biến tin nói rằng trong ngày Thứ Hai 20-7-2015, Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh gửi thư chúc mừng đến Lữ đoàn Thông tin 26, Quân chủng Phòng không-Không quân; và một thư chúc mừng khác đến Trung tâm Tiêu chuẩn-Đo lường-Chất lượng 2, Cục Kỹ thuật, Quân chủng Hải quân ( Link: http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/07/150720_phungquangthanh_letters)

VietPress USA loan bản tin trên đây với tất cả mọi sự dè dặt chứ không khẳng định. VietPress USA rất mong được thấy Đại tướng Phùng Quang Thanh sau khi trị bệnh trở về VN rồi thì hãy ngồi lên chỉ vài phút để ký Thư Chúc Mừng gởi cho đơn vị Bội Đội nào đó và được quay phim chiếu lên cho dư luận khắp nơi được thấy Đại tướng ra viện, khỏe mạnh và lấy lại chức vụ do Thượng tướng Đào Bá Tỵ đang nắm quyền.

HẠNH DƯƠNG .

www.vietpressusa.com

---

Chửi


Ta phải chửi cho mọi người rõ mặt
Rằng: tụi bây là lũ lưu manh.
Nuôi lớn khôn, bây giờ phản trắc
Chúng bây còn thua loại súc sanh.
Nhớ khi xưa, bây trôi sông lạc chợ
Sống lang thang, đói khát trong rừng
Bây nhờ ai? Qua cơn khốn khổ?
Nay vinh sang, lại giở giọng “anh hùng”?
Một đám du côn, bây kéo bè, lập đảng:
Mặt ngựa, đầu trâu, phá xóm làng.
Phản chủ, phản thầy, phường khốn nạn!
Ác độc, bạo tàn… giống sói lang…
Ta muốn chửi - chửi hết thảy những thằng lãnh chúa,
Quên cội nguồn, gốc gác giống giòng.
Quên sĩ diện, nguyện làm thân trâu ngựa,
Cõng, rước kẻ thù dẫm đạp non sông.
Bọn chúng là ai? Là một đảng cướp.
Giương ngọn cờ “liềm búa” gọi “quang vinh”?
Ta phải chửi, vì đau lòng cho nước!
Bọn bây là: Cái lũ yêu tinh!
Tháng 7/15 – Ng. Dân.

Họ là con người như mình: Viết về người cùi dài dòng

Lời tôi nguyện cầu

        Một bài viết thật ấn tượng, đầy tình người. Hy vọng mỗi người trong trời đất nầy, đều mở lòng ra giúp đở người bên cạnh, chỉ vì một điều giản dị thôi ... vì họ là CON NGƯỜI như mình.

          
 

            LỜI TÔI NGUYỆN CẦU

            Mấy năm trước, tình cờ đọc được bài Cha Nguyễn Văn Đông gốc Kontum giảng tại Nhà Thờ Chính Tòa Saigon , tôi thấy hay qúa bèn viết lên báo Văn Nghệ Tiến Phong xuất bản ở Hoa Kỳ. Mấy bà làm việc công quả trong một ngôi chùa ở Toronto đọc bài tôi viết, cũng xúc động như tôi. Các bà Phật tử ngưỡng mộ lòng bác ái của Cha Đông và thương mấy người cùi, đã góp tiền trong chùa rồi nhờ tôi chuyển về cho Cha Đông. Việc này làm tôi cảm động và suy nghĩ mãi.
            
            Bài tôi viết về người cùi dài dòng, bắt đầu từ chuyện Đức Cha Cassaigne rồi mới dẫn tới chuyện Cha Đông, như sau :
            
            ... Đức Cha Jean Cassaigne là người con một, sinh ra trong một gia đình quý phái giàu có bên Pháp, nhưng ngài đã từ bỏ mọi sự sang trọng thế gian mà đi tu Dòng Thừa Sai Paris. Lãnh chức linh mục xong, ngài xin sang Việt nam truyền giáo. Ngài chọn Việt Nam vì sau khi đọc các bài Cha Đắc Lộ Alexandre de Rhodes viết trên báo Journal des Voyages về cánh đồng truyền giáo tại Việt Nam, Ngài đã bị Việt Nam thu hút.
            
            Cha Cassaigne tới VN ngày 5.5.1926 và học tiếng Việt ở Cái Mơn. Ngài chọn tên VN là Gioan Sanh. Sau đó ngài được bề trên sai đi làm cha sơ một họ đạo ở Di Linh, miền Cao nguyên. Nơi đây ngài gặp những người Thượng bị phong cùi lang thang trong rừng. Đây là những người bị cùi vào giai đoạn tuyệt vọng. Gia đình đem bỏ họ vào rừng, để họ ở đó một mình, sống chết ra sao mặc họ. Gia đình và dân làng coi như đã xong bổn phận. Những người phong cùi này sống trong đói khổ và chết dần mòn. Cha Cassaigne đã đưa họ về và lập thành một làng riêng cho họ. Cha vừa coi họ đạo, vừa coi luôn làng cùi. Làng có tên là Kala. Ngài kiêm nhiệm vai y tá băng bó vết thương, kiêm nhiệm chức hỏa đầu quân nấu ăn cho họ, đồng thời kiêm luôn chức ngoại giao đi cầu viện khắp nơi.
            
            Chẳng bao lâu sau, Ngài nhiễm bệnh sốt rét và lao phổi. Ngài viết thư gửi bạn bè bên Pháp : ‘Một năm 12 tháng, tôi bị sốt rét 10 tháng, nhưng tôi không thể nằm nghỉ vì không có ai thay thế tôi để lo cho bệnh nhân người cùi’. Ngài rất giỏi tiếng Việt và tiếng Thượng Kobo. Người Thượng nhất là những người cùi đã coi Ngài như cha ruột của mình. Vì ngài đạo đức thánh thiện nổi tiếng như vậy nên năm 1941 Toà Thánh đã đặt Ngài làm giám mục Saigon. Năm 1943, Ngài phát hiện mình bị mắc bịnh cùi, nhưng Ngài vẫn cố gắng tiếp tục coi sóc giáo phận Saigon cho tới năm 1955. Sau đó ngài trao quyền lại cho Đức Cha Nguyễn Văn Hiền. Đức Cha Cassaigne luôn sống trong khó nghèo. Ngài là vị giám mục duy nhất đi xe đạp và vespa khi còn tại chức ở Saigon.
            
            Rời Saigon, ngài trở về làng cùi Di Linh và tiếp tục phục vụ những người xấu số. Ngài phát triển làng, mở trường học và bệnh xá. Tới năm 1972 thì ngài kiệt sức , liệt giường. Ngài mắc nhiều thứ bệnh : sốt rét rừng từ năm 1942, bệnh cùi năm 1943, lao xương năm 1957, lao phổi năm 1964. Nằm trên giường bệnh, ngài luôn nói: ‘ Tôi là người Việt Nam’.
            
            Ngài qua đời ngày 31.10.1973 tại Di Linh. Cả làng cùi Kala đã khóc một tuần lễ. Lễ an táng có đông đủ các chức sắc cao cấp đạo đời. Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã tặng Ngài Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngài được an táng ở chân tháp làng Kala, trên bia mộ có ghi hàng chữ : “Jean Cassaigne, 1895-1973, Caritas et Amor”. Caritas et Amor là chữ Latin, khẩu hiệu giám mục của ngài, nghĩa là ‘Bác Ái và Yêu Thương’.
            
            Mấy chục năm sau, có một vị đã theo chân Đức Cha Cassaigne, đó là Cha Nguyễn Văn Đông. Cha Đông coi sóc họ đạo Sa Thầy ở Kontum. Cha Đông là người sống mộc mạc, đơn sơ và nghèo khó. Ngài được mời về Nhà Thờ Chính Tòa Saigon, nơi có ngai tòa của Đức Cha Cassaigne, để giảng mở đầu cho mùa Chay năm 2001. Bài giảng đơn sơ như thế này :
            
             ... Kính thưa ông bà anh chị em,
            
            Thật là xúc động khi tôi được mời giảng bài Tin Mừng đầu mùa Chay tại nhà thờ chính tòa. Tôi thú thực với anh chị em là đứng trước cảnh tráng lệ đẹp đẽ và sang trọng trong nhà thờ này, lòng tôi bị giao động qúa. Tôi so sánh cảnh này với cảnh nghèo nàn trong xứ Sa Thầy ở cao nguyên nơi tôi phụ trách, tôi thấy đây cách biệt một trời một vực. Tôi thấy bị lúng túng.
            
            Quý anh chị em chắc có biết, nói về tỉnh Kontum, tôi xin tự hào khoe rằng, xứ tôi phụ trách cái gì cũng nhất, lớn nhất, có người dân tộc đông nhất, đồng bào khắp nước đổ về đây nhiều nhất, có nhiều rừng núi nhất, và...nghèo nhất.
            
            Tôi làm linh mục đã hơn ba chục năm. Năm nay tôi vừa tròn 61 tuổi. Tôi trẻ nhất so với mấy linh mục ở chung. Dù có tuổi nhưng được cái tôi chưa phải vào nhà thương hay uống thuốc nên còn có thể gồng mình cáng đáng nhiều việc. Xứ Sa Thầy nơi tôi phụ trách có 4 cha, cha chính xứ đã 77 tuổi, bịnh tiểu đường đã yếu lắm, còn 2 cha kia thì một ông nằm liệt giường vì bệnh cột sống, một ông ung thư giai đoạn cuối, nên chỉ còn mình tôi chạy ra chạy vô. Công việc nhiều lắm, ờ nhiều mà vui.
            
            Tỉnh Kontum, từ thị xã quét một vòng bán kính xung quanh ra toàn tỉnh là 70 cây số, do vậy xứ tôi rộng tha hồ mà đi, đi mệt thôi. Đi mà rất vui, vui vì giúp đỡ được nhiều người. Anh chị em cũng biết là tỉnh Kontum có số lượng người phong cùi nhiều nhất nước. Tại nhà xứ, tôi là người trẻ nhất, có sức khoẻ nhất nên tôi được giao việc phụ trách người cùi, vì vậy mà tôi hay đi thăm họ lắm.
            
            Tôi xin kể anh chị em nghe. Kontum có đến 70% là người dân tộc, sống rải rắc khắp nơi. Nguyên đi từ giáo xứ này sang giáo xứ khác đã thấy mệt rồi, huống chi bây giờ đi thăm người bịnh, toàn tỉnh chỉ có tôi. Đồng bào Thượng sống ở đây nghèo lắm, có thể nói họ nghèo nhất nước. Họ gọi tôi là Bab. Tôi nhớ có lần vào thăm một buôn làng, già làng nói : Ơ Bab ơi, Bab nói Bab nghèo ha, Bab mới thấy nghèo thôi, chứ chúng tôi nghèo qúa rồi, nghèo riết rồi nên không thấy mình nghèo nữa, khổ quen rồi cho khổ luôn...
            
            Có lần tôi đi bộ 12 cây số vào thăm một buôn người dân tộc. Ở đây họ có phong tục là hễ ai mắc bệnh phong cùi thì làng sẽ cất riêng một mái nhà trong rừng cho người đó ở, người bệnh này không được ở chung trong làng. Mà vì họ nghèo qúa, ngay cái nhà họ ở cũng không ra cái nhà thì mái nhà họ cất trong rừng cho người cùi ở đâu có thể gọi là nhà, phải gọi là cái lều hay cái ổ mới đúng, chỉ một mùa mưa là nát.
            
            Lần kia tôi tới thăm những mái lều này, tôi phải cúi rạp người xuống mới vào nhà họ được. Thấy tôi đến thăm, họ mừng qúa anh em à. Họ cứ nhìn tôi rồi họ cười. Họ nói Bab đến thăm thì họ sung sướng lắm, qúy lắm. Họ cười mà tôi khóc, anh chị em ơi. Họ đã nghèo lại cùi. Tôi biếu họ món gì thì họ ôm vào ngực như sợ bỏ ra là mất.
            
            Lần khác tôi vừa vào lều thì có ông già nói : Bab ơi, Bab có nylon không, nếu Bab có thì Bab cho con một miếng đi, một miếng thôi, để con che cái chỗ con nằm. Bab ơi, đêm qua mưa lớn qúa, cả nhà con chỗ nào cũng ướt, cũng lạnh, con không ngủ được, Bab ơi.
            
            Anh chị em đã thấy người Thượng cùi khổ đến mức nào chưa ?. Họ vừa nghèo, vừa bệnh, lại không được học hành gì cả. Họ chỉ biế người Thượng cùi khổ đến mức nào chưa ?. Họ vừa nghèo, vừa bệnh, lại không được học hành gì cả. Họ chỉ biết đếm đến số 100 là hết. Các anh chị em có thể tưởng tượng nổi không, họ cầm tờ giấy 20 ngàn, mua chai nước mắm 7 ngàn, họ không biết nhận lại là bao nhiêu, người bán hàng đưa lại bao nhiêu họ cầm bấy nhiêu, vậy đó. Đã nghèo lại không được học, sống chỉ bám vào đất mà sống, nên giàu sao được. Cứ mỗi lần từ thị xã lên thăm họ, tôi cố tìm chỗ nào có thức ăn rẻ nhất mà mua cho họ. Ví dụ ở đây một kí ruốc là 20 ngàn, nhưng ở Phan Thiết chỉ bảy ngàn thôi. Tôi là người Bình Định, dân miền Trung cũng nghèo đói qúa mà tha phương đến tận Kontum, nên tôi rành lắm. Ở Kontum đồmg bào mình nghèo qúa, khắp bốn phương về sinh sống, Bắc có, Trung có, Nam có. Họ đều nghèo như nhau, nhưng lại tốt bụng, nên tôi xin họ giúp gì, dù nghèo họ cũng giúp tôi ngay. Tôi cứ lang thang khắp tỉnh, có cá vụn, cơm khô, muối hạt, tôi cứ xin. Chỗ nào người ta bán rẻ nhất là tôi tìm đến, vừa mua vừa xin cho họ. Có lần một số bạn bè cho tôi một ít tiền và nói với tôi : “ Nhờ Cha mua ít đồ tặng cho họ đi cha”. Tôi liền đi mua nhiều thứ rẻ, gói thành từng gói nhỏ. Như cá khô thì tôi gói theo kí. Tôi đem cho họ, họ mừng lắm. Lần đó đến một xã, khi tôi đã phát hết qùa, còn lại trong giỏ mấy kí cá khô, lại gói trong giấy bóng màu vui mắt, trẻ con cứ theo tôi mà nhìn, ánh mắt của chúng tỏ ra thèm lắm, nhưng chúng không dám nói. Tôi hỏi : các con có thích không ? Chúng gật đầu. Tôi xuống xe ngay và phát hết mấy kí cá khô còn lại, đây con một kí, con một kí. Chúng nhìn tôi chăm chăm, hai tay ôm gói cá khô miệng cứ hỏi tôi hoài : Bab ơi Bab cho con thiệt hả Bab ? Tôi nói : Ừ, Bab cho con thiệt mà. Chúng lại hỏi : Bab cho con thiệt hả Bab, Bab cho con thiệt hả Bab ?
            
            Thưa anh chị em, có đến những vùng này mới thấy hết cái khổ cùng cực của người dân ở đây. Tôi cứ tự hỏi là nếu tôi đem mấy kí cá khô này tặng bà con ở Saigon, chắc các anh chị sẽ nói ông cha này khùng. Thế đấy thưa anh chị em.Tôi muốn nói rằng, chúng ta nhớ giúp người nghèo người bịnh, trong khả năng của chúng ta, không cần nhiều, mỗi người một ít thôi.
            
            Thưa anh chị em, một ít thôi, một tấm nylon nhỏ, một kí cá khô, giúp cho họ bớt khổ, họ mừng lắm, thưa anh chị em. Tôi mong rằng tất cả qúy ông bà và anh chị em sẽ sống đẹp hơn lên trong Mùa Chay này, để xứng đáng với đức hy sinh quên mình của Chúa Giêsu. Amen.
            
            Đọc xong bài giảng, tôi có cảm nghĩ này : Ngôn từ bài giảng rất bình dân và đơn sơ. Nó toát ra sự thành thực và thánh thiện, nó toát ra sự vui vẻ tự nhiên. So sánh với nếp sống đầy đủ tiện nghi vật chất của chúng ta hiện nay, tôi thấy người cùi như đang ở trong thời đại hoang sơ ngàn năm trước. Cha Đông đi làm viẹc bác ái mà khổ cực quá : đi vào làng thượng, chui vào các mái lều lụp xụp và dơ bẩn, tiếp xúc với những người nghèo khổ bệnh tật và dốt nát. Thế nhưng lời nói của Cha toát ra sự vui vẻ. Ngài không hề than khổ than cực, không hề nói ra lời nào như đang làm một việc miễn cưỡng. Ngài nói về ngươi Thượng một giọng thân thương, coi những người Thượng này là bà con anh em của mình. Đó là điều làm tôi xúc động.
            
            Việc này làm tôi nhớ tới Mẹ Teresa Calcutta. Mẹ đã từ bỏ nếp sống một giáo sư, một hiệu trưởng, nhà cao cửa rộng, dạy những học sinh con nhà giàu thuộc giai cấp sang trọng ở Ấn Độ, để hạ mình xuống sống với lớp người cùng đinh xã hội. Tôi được may mắn là đã sang sống ở Ấn Độ 2 tháng, cách đây 8 năm. Tôi đã nhìn thấy tận mắt lớp người cùng đinh ở trong giai cấp hèn mạt. Họ không có nhà. Họ sống ở vỉa đường, lấy đất làm giường lấy trời làm màn. Họ che mưa nắng bằng giấy báo. Gia đình nào may mắn lắm mới có một tấm bạt làm mái che. Ở Ấn Độ, con bò được kính trọng. Chúng đi lang thang đầy đường. Người ta hốt phân bò, phơi khô để đun bếp và để sưởi vào những buổi sáng trời lạnh. Họ nghèo mạt rệp mà lại đẻ nhiều. Đẻ con nhưng không có sức nuôi con. Hoặc họ phá thai hoặc họ để đứa bé chết dần mòn. Mẹ Teresa đã nhìn thấy cảnh nghèo khổ cùng cực này trong suốt 10 năm dạy học. Mẹ không thể rửng rưng được nữa. Mẹ đã xin từ bỏ mọi sự sang trọng, mẹ đã ẵm các hài nhi hữu sinh vô dưỡng này, đã ôm những người bệnh tật đang hấp hối này về chăm sóc. Mẹ làm hết lòng vì Mẹ tin rằng đây chính là con Chúa, là anh chị em của mình. Mẹ đã làm việc này ròng rã 40 năm. Chúng ta có thể làm một vài việc bác ái trong một ngày, hai ngày, một tuần, là đã hết sức rồi. Còn Mẹ Teresa đã làm trong 40 năm.
            
            Mẹ Teresa mất ngày 13.91997. Lễ an táng đã được trực tiếp truyền hình đi khắp thế giới. Tại Canada, Linh mục Philippe Thibodieu đã ngồi trên đài TV ở Toronto để dẫn giải buổi lễ. Chính trong lễ này, ngài đã kể chuyện chính ngài được gặp mẹ Teresa ở Calcutta trước đó mấy năm. Cha Philippe đã xin mẹ mấy lời để đem về Canada nói cho bạn bè nghe. Mẹ đã cầm tay cha và nói : Tất cả cuốn Thánh Kinh tóm tắt trong 5 tiếng này “ You did it to me”. Mẹ nói từng tiếng và chỉ vào 5 ngón tay của cha. 5 tiếng này lấy từ lời Chúa : Bất cứ việc gì các ngươi làm cho người thấp hèn nhất là đã làm việc đó cho chính Ta ( Matthêu 25 : 40 ). Mẹ Teresa ôm người hấp hối, ẵm trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trên lề đường, vì Mẹ đã nhìn thấy Chúa nơi những người nghèo khổ cùng cực này.
            
            Cha Đông vui vẻ đi thăm người Thượng bị phong cùi và nghèo khổ cùng cực vì đã nhìn thấy Chúa nơi những người anh em đáng thương này. Đức Cha Gioan Sang Cassaigne mấy chục năm phục vụ người cùi đã nhìn thấy rõ Chúa nơi những anh em xấu số này.
            
            Rồi tôi nghĩ đến tôi. Nhiều lúc tôi sống mà như không nhìn thấy Chúa trong mình, chứ đừng nói tới việc nhìn ra Chúa nơi tha nhân. Nhiều lúc tôi giống như anh Peter trong truyện đăng trên đặc san Le Monde des Religions tháng Bảy năm ngoái.Tôi xin tóm lược chuyện này như sau :
            
            Peter là người nước Anh gốc Do Thái. Anh theo đạo Công Giáo.Vợ anh chết đột ngột, anh đau khổ vô cùng. Không gì có thể làm anh quên được niềm đau to lớn này. Anh không tìm thấy nguồn an ủi trong đạo Công Giáo. Anh nghĩ rằng Đức Đạt Lai Lạt Ma ở Ấn Độ có thể chữa bệnh đau khổ cho anh. Anh sang Ấn Độ và xin gặp Đức Đạt Lai lạt Ma. Người ta chỉ cho phép anh được gặp ngài 5 phút. Vừa gặp ngài, anh òa lên khóc. Anh kể cho Ngài nghe về việc mất vợ. Đức Lạt Ma ôm lấy anh và ngài cũng khóc. Anh kể tiếp cho Ngài là anh theo đạo Công Giáo, rồi lại oà lên khóc. Ngài liền nói mấy lời bằng tiếng Tây Tạng với viên thư ký. Vị này lấy ra ngay một tấm ảnh Chúa Giêsu vào trao cho ngài. Với một sự cung kính đặc biệt, Đức Lạt Ma trao tấmn ảnh cho anh Peter rồi nói : Đức Phật là con đường của tôi, còn Chúa Giêsu là con đường của anh, anh hãy tiếp tục sống đạo Chúa. Rồi Ngài lại ôm lấy anh và cùng khóc với anh. Cuộc gặp gỡ này kéo dài trong 2 giờ thay vì 5 phút. Anh Peter chia tay trong nước mắt. Anh tâm sự : Ngài đã chữa lành vết thương của tôi. Ngài không bảo tôi theo đạo của Ngài mà bảo tôi tiếp tục tin vào Chúa.
            
            Đọc xong chuyện này, tôi nghĩ rằng ban đầu anh Peter hình như muốn bỏ đạo Chúa và sẵn sàng theo đạo Phật với Đức Lạt Ma. Sở dĩ anh có ý định như vậy là anh đã không nhìn thấy Chúa. Tôi nghĩ Đức Lạt Ma đã nhìn thấy Chúa và nghĩ mình là một ngôn sứ đặc biệt của Á Châu đang đi rao giảng lòng yêu thương cho mọi người theo một cung cách đặc biệt nên mới bảo anh thế.
            
            Tôi không biết sau cuộc gặp Đức Lạt Ma anh Peter có nhìn thấy Chúa chưa. Phần tôi, tôi vẫn cầu xin Chúa cho tôi nhìn thấy Chúa hiện diện thực sự trong tôi mọi lúc, và xin cho tôi nhìn thấy Chúa trong mọi người. Xin được một chút xíu của Đức Cha Cassaigne, của Mẹ Teresa Calcutta, của Cha Nguyễn Văn Đông. Tôi còn ghét người này, còn nói xấu người kia thì rõ ràng tôi chưa nhìn thấy Chúa trong tôi và nơi tha nhân. Tôi mới giữ đạo bằng môi bằng miệng, theo thói quen, cho xong.

            
            Toronto, Mùa Hè 2007
            Trần Trung Lương
            
            Địa chỉ hiện nay của Cha Nguyễn Văn Đông :
            Nhà Thờ Thăng Thiên
            2, Đường Quang Trung,
            Thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai, VN
            
            
            Tác giả Trần Trung Lương
            Nguồn : Tủ Sách Dũng Lạc.org

Tuesday, 14 July 2015

Cựu đảng viên CS Bùi Tín “giác ngộ”, đem đàn bầu mà gẩy tai trâu


1

Ông Bùi Tín xuất thân là “con quan”. Năm 20 tuổi ông ấy giác ngộ giai cấp, giác ngộ con đường cộng sản quang vinh và gia nhập đảng, đi bộ đội lên tới chức đại tá và làm nhà báo (bồi bút) lên tới chức phó tổng biên tập tờ Quân Đội Nhân Dân. Cuối thập niên 1980, ông Bùi Tín được cho đi Pháp công tác rồi ông ấy bỏ đảng, “lặn” mất và im lặng cho đến khi Khối cộng sản Đông Âu và Liên Sô sụp đổ, ông ấy bắt đầu viết sách nói lên sự phản tỉnh từ từ của ông ấy.
Gần đây, ông Bùi Tín viết khá nhiều bài chống lại đảng và nhà nước cộng sản VN rất nặng k ý. Một trong những bài ấy là “Bàn về hai chữ Giác ngộ (gửi các đảng viên CS, các đồng chí cũ) có những đoạn như sau:

“Tôi từng ở trong Đảng CS từ tuổi 20, ở trong Đảng 44 năm, 65 tuổi mới thoát Đảng, trở thành người tự do 25 năm nay. Có người bảo là quá chậm, còn chê vui là "sao mà ngu lâu thế !", nhưng tôi chỉ mỉm cười, tự nhủ mình ngu lâu thật, nhưng vẫn còn sớm hơn hàng triệu đảng viên hiện còn mang thẻ đảng viên CS cuối mùa. Nghĩ mà tội nghiệp cho các đồng chí cũ của tôi quá, sao lại có thể ngu mê, ngủ mê lâu đến vậy.

Năm nay tôi tự làm "cuộc kỷ niệm" độc đáo, về thời điểm cuộc đời tôi, đến năm nay 2015, tính ra đã đạt một nửa đời (20 năm đầu đời cộng với 25 năm ở nước ngoài ) là 45 năm không có dính dáng gì đến đảng CS. Tôi đã lãng phí gần nửa đời người - gần 45 năm cho những hoạt động lầm lỡ, sai trái, tệ hại vì hoàn cảnh khắc nghiệt của lịch sử, cũng do sự u mê, ngu lâu của bản thân mình.

Nhân kỷ niệm riêng độc đáo này, tôi nghĩ đến vô vàn đồng chí CS cũ của tôi, và viết bài này gửi đến các bạn như một buổi nói chuyện cởi mở, tâm huyết, mong được trao đổi rộng rãi với các bạn cũng như với các bạn trẻ trong Đoàn Thanh niên CS mang tên ông Hồ Chí Minh.

Câu chuyện sẽ xoay quanh hai chữ: Giác ngộ. 
 
Giác ngộ là hai chữ tôi nghe rất nhiều lần khi được tuyên truyền về Đảng CS , về chủ nghĩa CS. Các vị đàn anh giải thích con người tốt phải là con người giác ngộ. Giác ngộ có nghĩa là nhận ra lý tưởng cho cuộc đời minh. Tuổi trẻ cần có lý tưởng, hiểu rõ con đường cần chọn, hiểu rõ tổ chức cần tham gia, không bỏ phí cuộc đời minh. Đó là con đường Cộng Sản, dẫn đến độc lập cho đất nước, hạnh phúc cho toàn dân, họ rao giảng triền miên như thế, chúng tôi cũng cả tin là thế thật.

Theo học các chương trinh và lớp học cho đảng viên mới, cho cán bộ sơ cấp, trung cấp, cao cấp của đảng, bao giờ giảng viên cũng nhắc đến hai chữ giác ngộ. Học, học nữa, học mãi để nâng cao không ngừng trình độ giác ngộ của mỗi người. Đảng viên phải có trình độ giác ngộ cao hơn quần chúng ngoài đảng. Đảng viên mới luôn được học kỹ tấm gương của anh thanh niên Lý Tự Trọng, với nét nổi bật nhất là giác ngộ CS từ tuổi thiếu niên, rồi biết bao tấm gương của những chiến sỹ CS ưu tú, bất khuất trong các nhà tù thực dân ở Côn Đảo, Sơn La, Lao Bảo, Kon Tum...giác ngộ cách mang cao, nhà tù, máy chém không nao núng, biến nhà tù thành trường học nâng cao trình độ giác ngộ cách mạng, bất khuất, kiên cường.

Trong các bản khai lý lịch cá nhân, mỗi đảng viên thường kể lại bản thân mình được giác ngộ ra sao, được ai giác ngộ, giác ngộ đến mức nào, và luôn kết luận với lời hứa không ngừng học tập, tu luyện, tự phê bình và phê bình để không ngừng nâng cao trinh độ giác ngộ của bản thân.

Tôi kể ra như thế để thấy hai chữ giác ngộ có tác dụng sâu sắc ra sao đối với mỗi đảng viên CS. Hai mươi nhăm năm nay, tôi hồi tưởng lại quãng đời 44 năm là đảng viên CS, theo dõi chặt chẽ thời cuộc hằng ngày trong nước và thế giới, tôi không khỏi cảm thấy chua chát và cay đắng về hai chữ giác ngộ.

Giác ngộ hình như là một chữ Đảng CS mượn của Đạo Phật. “Giác” là nhận thấy, cảm nhận, thấy rõ, “ngộ” là tỉnh ra, nhận ra lẽ phải, chân lý để làm theo.

Sau khi là con người tự do, là nhà báo tự do, kết thân với nhiều nhà báo tự do của thế giới, các nhà báo tự do Pháp, Đức, Anh, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Hoa, Ba Lan, Tiệp ..., tôi tìm đọc các kho tư liệu lưu trữ quý ở Paris, Moscow, London, Washington… rồi suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, của riêng mình, không sùng bái bất cứ một người hay một học thuyết nào. Từ đó tôi giác ngộ không biết bao nhiêu điều mới mẻ, và lần này tôi thật sự có cảm giác sâu sắc về hạnh phúc tinh thần tiếp cận được ngày càng nhiều sự thật, lẽ phải, chân lý. Tôi đã tự giác ngộ mình.

Nhìn lại 44 năm quá khứ CS của mình, tôi nhận rõ có không ít điều tôi giác ngộ, cho là đúng, thì khốn thay, hầu hết đều là lầm lẫn, ngộ nhận, ảo tưởng, sai lầm và cả tội ác.

Như chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản kiểu mác-xít đều là những học thuyết chủ quan, lầm lẫn, hoàn toàn nguy hại trong thực tế, cổ xuý đấu tranh giai cấp cực đoan và bạo lực, đi đến chiến tranh, khủng bố, đổ máu, hận thù. Giữa thủ đô Washington, tôi cùng anh Cù Huy Hà Vũ đã viếng Tượng đài Kỷ niệm hơn 100 triệu nạn nhân bi thảm của chủ nghĩa CS hiện thực, trong đó có hàng triệu nạn nhân đồng bào Việt ta. Tượng đài nhắn nhủ toàn nhân loại hay cảnh giác với chủ nghĩa CS, tai họa của toàn thế giới.

Tháng 5/2015, Tổng thống Ukraine, một nước cộng sản cũ, đã ký Luật cấm tuyên truyền về chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản như trong thời kỳ trong Liên bang Xô Viết từ 1917 đến 1991, coi đó là thời kỳ bi thảm, sai lầm và Tội Ác. Các tượng đài, di tích thời kỳ ấy đều bị phá bỏ. Các sự kiện ấy giúp tôi khẳng định việc thoát đảng CS của tôi là chuẩn xác và giúp tôi thấy Dự thảo văn kiện sẽ đưa ra Đại hội XII sắp đến là lạc hậu, lẩm cẩm và cực kỳ nguy hại cho đất nước, cho nhân dân, cho chính Đảng CS ra sao.

Tôi không thể hiểu vì sao, sau khi Giáo sư Trần Phương, từng là Phó Thủ tướng, là uỷ viên Trung ương Đảng, đã chứng minh rành mạch rằng chủ nghĩa Mác, Lênin, chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa CS đều là ảo tưởng sai lầm, nguy hại, hay vì sao sau khi đương kim Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh đã công khai cho rằng :" Cái chủ nghĩa Xã hội và cái định hướng Xã hội chủ nghĩa làm gì có trong thực tế mà đi tim cho mất công ! ", vậy mà Bộ Chính trị vẫn cứ khẳng định trong văn kiện Đại hội XII rằng " kiên định chủ nghĩa Mác, Lênin, kiên định chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa CS là lập trường không thể thay đổi ", một thái độ ngoan cố, cổ hủ, tối tăm, buộc toàn đảng phải đi theo sự lẩm cẩm dai đẳng nguy hại của minh.

Ngay đối với thần tượng Hồ Chí Minh, tuy tôi biết rằng đây là bình phong cố thủ lợi hại của thế lực bảo thủ trong đảng CS do tệ sùng bái cá nhân ăn quá sâu trong quần chúng, tôi vẫn thấy cần và có thể thuyết phục ngày càng đông đảo bà con ta nhận ra sự thật. Sự thật là ông HCM không phải là thánh thần. Ông là con người với những tốt xấu, mạnh yếu, đúng sai của minh. Ông đã lầm lẫn khi chọn con đường CS, khi lao quá sâu rồi không dám quay lại nữa. Ông đã xa rời lập trường dân tộc, thực hiện lập trường giai cấp cực đoan, đặt ảo tưởng vào giai cấp vô sản quốc tế, và mù quáng đặt niềm tin ở 2 ông Anh lớn Stalin và Mao, 2 con Quỷ Đỏ mà ông cho là “không bao giờ có thể sai”.

Mới đây, có 2 sự kiện minh họa rõ thêm bản chất con người thật HCM. Nhà báo Trần Đĩnh từng gần gũi ông Hồ kể lại ông từng cho rằng không thể giết bà Năm - Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải cách Ruộng đất, bà lại là ân nhân của đảng CS, - ông còn văn hoa nói: "Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa". Vậy mà theo Trần Đĩnh, chính ông Hồ đã viết bản Cáo trạng kết án Bà Năm:"Địa chủ ác ghê", ký tên CB (của Bác- Bác Hồ) trên báo Nhân Dân của Đảng. Cũng theo Trần Đĩnh, ông Hồ đã cải trang, mang kính râm đích thân đến dự cuộc xử bắn bà Năm. Vậy ông Hồ là con người thế nào? Nói một đằng làm một nẻo, lá mặt lá trái, tử tế hay không tử tế? đạo đức hay vô đạo đức?

Nhà triết học uyên bác bậc nhất nước ta Trần Đức Thảo trước khi từ giã cõi trần đã kể trong cuốn Những lời trăng trối (do nhà báo Tri Vũ Phan Ngọc Khuê ghi âm) rằng ông đã gặp ông Hồ, quan sát, nghiên cứu sâu về tư tưởng, hành vi, đạo đức của ông Hồ, và đi đến kết luận vững chắc rằng ông Hồ là "con Người muôn mặt, lắm mưu mô, nhiều tham vọng quyền lực, nhiều điều bí hiểm, lắm tên nhiều họ, ẩn hiện khôn lường, lắm vợ, nhiều con, rất phức tạp", là một "Tào Tháo của muôn đời". Ông Trần Đức Thảo cho rằng đảng CS kêu gọi cả nước học tập đạo đức HCM, vậy là muốn biến cả nước thành Tào Tháo hết cả ư! Thế thật thì nguy cho dân tộc ta quá ! Ý kiến của nhà triết học này thật thỏa đáng.
. . . . .
Không một học thuyết nào, không một cá nhân lãnh tụ nào có thể được đặt trên dân tộc và nhân dân. Do yêu nước thật lòng, thương đồng bào Việt mình thật lòng nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi đi đến kết luận dứt khoát, sòng phẳng rằng ông HCM là một nhân vật tiêu cực trong lịch sử VN. Ông có phần trách nhiệm lớn làm cho đất nước lâm vào chiến tranh, do ông chọn con đường CS của Đệ Tam Quốc tế nên mới bị thế giới Dân chủ sớm đặt VN ta trong Chiến lược Be bờ ngăn chặn CNCS (Containment of Communism Strategy). Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà do ông dựng lên thật ra không phải là chế độ dân chủ, mà còn là chế độ độc đoán toàn trị do đảng CS độc quyền cai trị, đến nay vẫn chưa có tự do ngôn luận, tự do ứng cử và bầu cử, tự do xuất nhập cảnh, tự do tôn giáo, không thực hiện chế độ pháp quyền nghiêm minh, đảng CS nắm trọn cả ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, còn thêm quyền thứ tư là ngôn quyền. Các tổ chức xã hội dân sự tự phát đang lớn mạnh cùng các nhà dân chủ từ lão thành đến trẻ tuổi đang cùng các cựu đảng viên CS đã thoát đảng tự đặt cho mình nghĩa vụ trước Dân tộc và Lịch Sử chung sức mở ra Kỷ Nguyên Dân chủ và Tự Do cho nước Việt Nam ta.

Tôi tha thiết kêu gọi tất cả các đảng viên CS nhân các cuộc họp Đại hội Đảng các cấp từ chi bộ, đảng bộ cơ sở đến Đại Hội toàn quốc hãy thắp sáng lên ngọn đèn Giác ngộ mới mẻ, manh dạn xoá bỏ những điều giác ngộ cũ kỹ, lạc hậu, giáo điều, lẩm cẩm, mê muội rất có hại, như kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa Cộng sản mác-xít, sùng bái nhân vật HCM, kiên trì chế độ toàn trị độc đảng lạc lõng, tệ hại. (ngưng trích)
Những lời lẽ của cựu đảng viên cộng sản Bùi Tín nghe rất thiết tha, chân thực nhưng không biết có bao nhiêu người trong số 3 tiệu đảng viên ở Việt Nam hiện nay đọc bài của cựu đồng chí Bùi Tín mà “giác” và “ngộ”, nhất là những đảng viên đã trở thành những nhà giàu mới, những đại gia. Trong đầu bọn này đâu còn Mác, đâu còn Lê, đâu còn Hồ.  Chỉ có tiền và tiền. Kể cả bọn đầu sỏ, chúng chẳng tin những gì chính mồm chúng nói và tay chúng viết ra để bắt bọn đàn em phải học tập.
Đàn bầu mà gẩy tai trâu.

Ký Thiệt

Monday, 13 July 2015

Gia Đình và Hôn Nhân Đồng Giới


GiaDinh & HonNhan DongGioi_html_4f7e1bd0


Trong bài thơ “Hai Sắc Hoa Tigôn”, thi sĩ T.T.KH thổ lộ: “Em vẫn đi bên cạnh cuộc đời / Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi”Điều đó chứng tỏ bà không hề hạnh phúc trong hôn nhân.
Gia đình là tế bào của xã hội, mà vợ chồng là khởi lập một gia đình. Vợ chồng hạnh phúc thì con cái mới hạnh phúc, và do đó mà gia đình cũng hạnh phúc. Văn hào Victor Hugo (1802-1885) đã mô tả sự bất hạnh của người vô gia đình trong tác phẩm Les Misérables (Những Kẻ Khốn Cùng). Không ai không có gia đình, nhưng gia đình không hạnh phúc thì thật bất hạnh!
Trong buổi tiếp kiến gần 40.000 tín hữu và khách hành hương (đến từ Mexico, Costa Rica, Venezuela, Perù, Colombia, Brasil, Argentina, Malaysia, Sri Lanka, Singapore, Nhật bản, Việt Nam, Angola, Zimbabwe, và Australia) vào sáng ngày 6-6-2012 tại quảng trường Thánh Phêrô, ĐGH Biển Đức XVI đã khẳng định:“Nhân loại không có tương lai nếu không có gia đình. Gia đình là sự hiệp thông tình yêu, xây dựng trên hôn nhân giữa một người nam và một người nữ, và được mời gọi trở thành đền thánh của sự sống, Giáo Hội nhỏ, tế bào của xã hội”.
I. GIA ĐÌNH
Đa số chúng ta đều phải nỗ lực để thành công mà quên giao tiếp với người khác, trước tiên là những người trong gia đình, mà chính các thân nhân là những người giúp chúng ta thêm tự tin để vượt qua nghịch cảnh cuộc đời. Nhưng đa số chúng ta lại có khuynh hướng quên những người đưa chúng ta vào đời.
Tại Hoa Kỳ hồi thập niên 1960, tình dục trước hôn nhân bị coi là người phóng khoáng tự do. Người Việt trước đây cũng quan niệm “nam nữ thọ thọ bất thân”. Nhưng rồi các cô gái coi tình dục là sự giải phóng. Đối với các phụ nữ “ăn cơm trước kẻng”, người ta coi đó là lỗi lầm nghiêm trọng. Người ta có thể nhắn nhủ con gái họ nhiều điều nhưng vẫn không thể xử lý việc chúng mang thai ngoài ý muốn. Người ta thường nói: “Đàn bà nhẹ dạ, cả tin”. Và ca dao Việt Nam cũng đã dặn dò các cô gái:
Chớ nghe quân tử ỉ òn
Mà rồi có lúc ẵm con một mình
Ngày nay, tỷ lệ ly hôn tăng vọt, khiến nhiều đứa trẻ bị dùng làm “vũ khí” để trả thù, sự tranh giành xảy ra giữa cha mẹ, người này bắt chính đứa con chống lại người kia. Con cái không được gặp cha hoặc mẹ, anh chị em không được gặp gỡ nhau. Cơ cấu gia đình mất khả năng liên kết với nhau.
Ngày nay, các thiếu niên độ tuổi mười bảy đôi mươi được gắn mác là thế hệ X, và chúng ta có những vấn đề liên quan. Lứa tuổi này thường coi gia đình là “sự khiêu khích” mà chúng phải đối phó vào những ngày nghỉ. Gia đình là cái gì đó xa vời khó hiểu, hoặc là cái gì đó “dĩ nhiên” nên không cần tìm hiểu. Gia đình là một khái niệm mơ hồ và trừu tượng với chúng. Do đó, mọi người trong gia đình khó nói chuyện thoải mái với nhau, hoặc có nói chuyện thì cứ phải rào trước đón sau, khiến không khí gia đình ngột ngạt và khó thở!
Càng lớn người ta càng hiểu giá trị gia đình. Nhưng đôi khi chúng ta hiểu được giá trị quý giá đó thì có thể không còn cơ hội tận hưởng, thậm chí là muộn màng, và phải hối tiếc cả phần đời còn lại.
Cây khô đâu dễ mọc chồi
Bác mẹ chưa dễ ở đời với ta
Nói là “chưa dễ” chứ thực ra là “không thể”. Cha là “phần cứng”, mẹ là “phần mềm”. Phần nào cũng có vị trí quan trọng nhất định, và không thể thiếu trong mỗi gia đình. Cha thâm trầm, không thể hiện ra ngoài; mẹ có cách thể hiện riêng. Thế nhưng cha mẹ đều yêu thương con cái hơn cả chính mình. Chuyện kể rằng…
Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: “Các con ăn nhanh đi, mẹ không đói!”. Đó là lần đầu tiên mẹ nói dối!
Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá, lấy lưỡi liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát mẹ. Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo: “Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá”. Mẹ nói dối lần thứ 2.
Lên cấp II, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, mẹ vừa làm thợ may vừa nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa Đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: “Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không buồn ngủ!”. Mẹ nói dối lần thứ 3.
Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm. Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi để làm “chỗ dựa tinh thần” cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng cháy khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình nước, dỗ dành cậu bé uống. Bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo: “Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát!”. Mẹ nói dối lần thứ 4.
Sau khi cha lâm bệnh qua đời, mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. Xóm giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết không đi “bước nữa”. Mọi người khuyên thế nào mẹ vẫn kiên quyết không nghe. Mẹ bảo: “Mẹ không yêu chú ấy”. Mẹ nói dối lần thứ 5.
Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận. Tất cả tiền con gửi về, mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: “Mẹ có tiền mà. Vả lại mẹ có chi tiêu gì đâu!”. Mẹ nói dối lần thứ 6.
Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sĩ ở một trường đại học danh tiếng tại Hoa Kỳ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện, cậu muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng mẹ tốt hơn. Nhưng lại bị mẹ từ chối. Mẹ bảo: “Mẹ không quen!”. Mẹ nói dối lần thứ 7.
Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến thập tử nhất sinh, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo: “Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu”. Và đó là lời nói dối cuối cùng của mẹ!
Những lời “nói dối” đó của mẹ thật dễ thương! Chuyện kể về mẹ như vậy, nhưng cũng có ý nói về cha. Gia đình là thế đó! Nhưng làm sao có thể xác định các giá trị gia đình? Có thể đây là các giá trị gia đình chủ yếu:
1. Thuộc về nhau. Cần thiết là mỗi thành viên đều cảm thấy mình được yêu thương, cảm thấy thuộc về nhau. Một gia đình gắn kết với nhau khi mỗi người đều thích ở bên nhau, dành thời gian rảnh để trò chuyện, làm việc, chia sẻ và dùng bữa với nhau. Tạo một gia đình vững mạnh là điều cần thiết nhưng mỗi người vẫn có những “khoảng riêng” nhất định của mình để làm những gì mình thích, miễn sao đừng thái quá.
2. Linh động. Nhà nào cũng có cách sinh hoạt riêng và có gia phong lễ giáo. Thời khóa biểu và cấu trúc mỗi gia đình cũng khác nhau, nhưng phải làm sao vẫn giữ được những nền tảng đạo đức cơ bản. Đừng quá câu nệ vào luật, vì càng câu nệ vào luật thì người ta càng trở thành khó tính khó nết. Tính linh động rất cần thiết để làm cho gia đình hạnh phúc. Cha mẹ luôn cho mình đúng và bắt con cái làm theo ý mình, chắc chắn gia đình đó không thể nào hạnh phúc.
3. Tôn trọng. Đây là điều khó với cha mẹ. Tôn trọng không chỉ là người nhỏ tôn trọng người lớn, mà người lớn cũng phải tôn trọng người nhỏ. Cha mẹ cũng có lúc sai, vẫn cần biết xin lỗi con cái. Và đó cũng là tôn trọng con cái. Tôn trọng nhau còn là nhận biết và đánh giá cao tư tưởng hoặc quan điểm của nhau, kể cả cảm xúc (yêu thương, tức giận, vui, buồn, sợ, lo,…). Mỗi người là một cá thể riêng biệt nhưng vẫn phải luôn duy trì gia đình là một tổng thể.
4. Chân thật. Đây là nền tảng của mọi mối quan hệ: Vợ và chồng, cha mẹ và con cái, anh chị em với nhau. Không chân thật thì không thể có mối liên kết thân thiết và không thể bền vững. Hãy khuyến khích sự chân thật bằng cách cố gắng tìm hiểu nhau và tôn trọng nhau, ngay cả khi có một thành viên lầm lỗi. Không chân thật sẽ xói mòn các giá trị gia đình.
5. Tha thứ. Không ai không có lỗi, vì thế luôn phải biết sẵn sàng và mau mắn tha thứ. Tha thứ là một chọn lựa đúng đắn. Đừng nghĩ tha thứ làm mình bị “lép vế”. Mà có “lép vế” hoặc thua thiệt cũng không sao, vì đó là nhường nhịn người thân thuộc của mình. Điều này có thể không dễ thực hiện vì nhiều người trong chúng ta có khuynh hướng “đánh đồng” việc tha thứ với cách nói “không sao”. Hoàn toàn khác nhau. Cố nén sự cằn nhằn không thể tạo nên một gia đình thân thiết nếu không tôn trọng nhau và tha thứ thật lòng. Cuộc đời không dài để mà cứ “để bụng” những điều mình cảm thấy không vừa ý!
6. Hiếu kỳ. Trẻ em có tính hiếu kỳ tự nhiên, thích tò mò, ưa khám phá. Chúng hay hỏi, thấy gì cũng muốn biết. Nhiều cha mẹ không cho con cái hỏi, đó là sai lầm, một phần có lẽ vì cha mẹ bị… “bí”. Thiết tưởng nên để chúng thắc mắc và giải thích cho chúng, không giải thích được thì nhờ người khác. Tò mò cũng là dạng khám phá. Ngăn cấm chúng thắc mắc sẽ làm chúng “cụt hứng”, ngại hỏi, và thế là chúng mất tự tin. Chính chúng ta ngày xưa cũng vậy, sao lại không cho chúng hiếu kỳ? Hiếu kỳ sẽ giúp nhận xét, phân biệt đúng hoặc sai, đó là kỹ năng quan trọng có thể học tập và phát triển trong quá trình khám phá tính hiếu kỳ.
7. Giao tiếp. Giao tiếp là nghệ thuật và khoa học. Không giao tiếp có thể dẫn đến hiểu lầm và không hạnh phúc. Lỗ nhỏ làm đắm thuyền. Những vấn đề nhỏ sẽ dần hình thành vấn đề lớn, và rồi có thể xói mòn các mối quan hệ, xói mòn cả tình cảm gia đình. Giao tiếp không hẳn là phải nói chuyện. Có thể giao tiếp bằng nhiều cách: Ánh mắt, thái độ, cử chỉ, hành động, thể ngữ, lắng nghe,… Giao tiếp cũng có những mức độ khác nhau, cả cường độ và cao độ.
8. Trách nhiệm. Người ta đánh giá cao những người sống có trách nhiệm. Trách nhiệm là điều cũng phải học hỏi. Đứa bé cần học cách xếp gọn đồ chơi sau khi chơi xong, cách để gọn quần áo, sắp xếp sách vở, cách cho chó ăn,… Nói chung là “học ăn, học nói, học gói, học mở”. Ý nghĩa của trách nhiệm sẽ theo chúng đến tuổi trưởng thành. Người lớn sống có trách nhiệm sẽ không đòi hỏi nhiều, biết quan tâm người khác, biết công bình và yêu thương. Như vậy, người đó mới có thể tạo lập gia đình hạnh phúc.
II. ĐỒNG TÍNH
Đồng tính luyến ái gọi tắt là đồng tính hoặc đồng giới. Dạng “đặc biệt” này có là sự rối loạn tâm lý?
Không. Đồng tính nam (gay), đồng tính nữ (lesbian), và lưỡng tính (bisexual) đều không là rối loạn. Nghiên cứu cho thấy không có mối liên kết vốn dĩ nào giữa các loại định hướng giới tính và tâm lý. Cả quan hệ khác giới và đồng giới là điều bình thường trong giới tính, cũng đã được biết đến trong các văn hóa khác nhau và trong lịch sử. Mặc dù có những kiểu “phác họa chân dung” những người đồng tính nam, đồng tính nữ, và lưỡng tính là những người “nổi loạn”, nhưng nghiên cứu nhiều thập niên khiến người ta kết luận rằng các dạng định hướng giới tính này đều là biểu hiện bình thường của con người. Đồng tính nam, đồng tính nữ, và lưỡng tính là những dạng bình thường của sự liên kết con người. Do đó, từ lâu người ta đã không còn coi đồng tính là dạng rối loạn tâm thần – nghĩa là không bị bệnh.
Bản chất hôn nhân
Nghiên cứu cho thấy rằng nhiều người đồng tính nam và nữ muốn được yêu thương và kết hôn với nhau. Có khoảng 40% tới 60% đồng tính nam và khoảng 45% tới 80% đồng tính nữ hiện nay có mối quan hệ lãng mạn. Theo điều tra của Hoa Kỳ năm 2000, có 5,5 triệu đôi uyên ương sống với nhau nhưng không kết hôn, chiếm 1/9 (594.391 cặp vợ chồng) có vợ hoặc chồng là người đồng tính. Dù đó chưa phải là con số đúng về các cặp “vợ chồng” đồng tính, nhưng điều đó cho thấy một thức tế: 301.026 cặp “vợ chồng” đồng tính nam và 293.365 cặp “vợ chồng” đồng tính nữ tại Hoa Kỳ.
Có những nghệ sĩ ngoại quốc là người đồng tính. Đồng tính nữ như Ellen DeGeneres, Portia de Rossi, Fiona Shaw, Sarah Paulson, Cherry Jones, Heather Matarazzo, Clementine Ford,… Đồng tính nam như Elton JohnNeil Patrick HarrisT.R. KnightRupert EverettNathan LaneGeorge MichaelJohn Amaechi,…
Việt Nam cũng có những “sự kiện” gây xôn xao dư luận. Chẳng hạn chuyện hai thanh niên đồng tính tổ chức đám cưới tại phường Bình San, thị xã Hà Tiên (Kiên Giang). Đây không phải là đám cưới đồng tính đầu tiên tại Việt Nam dù pháp luật không thừa nhận dạng hôn nhân này. Theo một khảo sát nhanh trên các diễn đàn của người đồng tính, có 71,1% người đồng tính mong muốn luật pháp Việt Nam thừa nhận hôn nhân đồng tính.
Cách đây vài năm, đám cưới của nghệ sĩ Chinh Nhân và ca sĩ chuyển đổi giới tính Cát Tuyền đã được tổ chức tại nhà hàng Quốc Thanh (TP.HCM) dưới sự chứng kiến của đông đảo nghệ sĩ. Dù không được gia đình đồng ý nhưng Chinh Nhân vẫn kết hôn đồng tính. Nhưng chỉ sau 6 tháng, hai người đã chia tay nhau. Cát Tuyền sang Mỹ định cư và kết hôn với một người đồng tính khác.
Tối 14-12-2010, đám cưới của một cặp teen đồng tính nữ Quang Minh và Thùy Linh đã diễn ra tại Hà Nội khiến nhiều người sửng sốt. Rồi tháng 2-2012, tại thị trấn Đầm Dơi (Cà Mau) cũng đã diễn ra “đám cưới” giữa 2 cô gái Nguyễn Vạn N. (20 tuổi, trú tại thị trấn Đầm Dơi, huyện Đầm Dơi, Cà Mau) và Nguyễn Thị N. (21 tuổi, trú tại xã Khánh Bình, huyện Trần Văn Thời). Nhưng đám cưới này bị chính quyền địa phương kịp thời ngăn chặn.
Dù đồng tính không là bệnh, nhưng hôn nhân đồng tính hoàn toàn trái luật tự nhiên, không thể nào thể hiện chức năng đúng của hôn nhân và không thể hạnh phúc. Thực tế đã và đang chứng tỏ rõ điều đó.
Hôn nhân là một ơn gọi, là Bí tích. Đó là sự tác hợp phu thê giữa một người nam và một người nữ trước sự chứng kiến của giáo quyền và cộng đoàn. Về bản chất, sự tác hợp này là duy nhất và vĩnh viễn trong suốt cuộc đời người nam và người nữ: “Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly” (Mt 19:6; Mc 10:9). Giáo luật Công giáo quy định cụ thể về Bí tích Hôn phối từ điều 1055 đến điều 1065. Vấn đề sinh sản và giáo dưỡng con cái cũng được coi là yếu tố quan trọng trong hôn nhân Công giáo.
Sách Giáo lý chung của Giáo hội Công giáo hiện nay, ban hành năm 2005 đã đưa ra quan điểm về hôn nhân đồng giới (đồng tính luyến ái) như sau:
Đồng tính luyến ái là những liên hệ giữa những người nam hoặc những người nữ với nhau: họ cảm thấy sức quyến rũ về mặt tính dục một cách mạnh hơn hẳn, hoặc một cách độc chiếm đối với những người cùng giới tính. Nó đã mặc lấy những hình thức rất khác nhau qua các thế kỷ và nơi những văn hóa khác nhau. Sự phát sinh về tâm lý của nó vẫn còn nhiều điểm chưa giải thích được. Dựa trên thánh kinh vẫn lên án chúng là những hành vi suy đồi nghiêm trọng. Truyền thống luôn luôn tuyên bố “những hành vi đồng tính luyến ái là thác loạn tự bản chất của chúng”. Những hành vi này nghịch với luật tự nhiên. Chúng đóng cửa không cho hành vi tính dục ban tặng sự sống. Chúng không xuất phát từ một sự bổ khuyết cho sinh hoạt tình cảm và tính dục thật sự. Chúng không thể được chấp nhận trong bất cứ trường hợp nào” (Điều 2357). Lưu ý ở đây nhấn mạnh từ hành vi.
Một con số không nhỏ những đàn ông và phụ nữ cho thấy có những khuynh hướng đồng tính luyến ái sâu xa. Họ đã không chọn lấy thân phận đồng tính luyến ái của họ; đối với đa số trong họ, đây là một thử thách. Họ phải được người ta đón nhận với sự tôn trọng, thông cảm và tế nhị. Người ta phải tránh tất cả những dấu hiệu của sự kỳ thị bất công đối với họ. Những người này được gọi thực thi ý Chúa trong đời sống của họ, và nếu họ là những kitô hữu, họ được kêu gọi kết hợp với hy sinh thập giá của Chúa những khó khăn mà họ gặp phải trong thân phận của họ” (Điều 2358).
Những người đồng tính luyến ái được kêu gọi giữ sự khiết tịnh. Nhờ những nhân đức của sự tự làm chủ được mình, tức những nhân đức giáo dục cho tự do nội tâm, và đôi khi nhờ sự nâng đỡ của một tình bạn vô vị lợi, nhờ lời cầu nguyện và ân sủng các bí tích, họ có thể và phải dần dần và cương quyết tới gần sự trọn hảo Kitô giáo” (Điều 2359).
Giáo Hội Công Giáo vẫn dứt khoát với lập trường của mình về hành vi quan hệ đồng tính luyến ái. Một quan niệm hoàn toàn dựa trên cơ sở của Thánh Kinh. Vấn đề là, trong tiến trình lịch sử, đã có quá nhiều người, khi nhìn về hiện tượng đồng tính luyến ái, dễ có khuynh hướng bóp méo nền tảng Thánh Kinh. Trong tranh luận về đồng tính luyến ái, người ta dễ có khuynh hướng trích dẫn một câu Thánh Kinh để kết án hiện tượng này. Trong khi đó, cần phải đọc thánh kinh trong toàn diện, nghĩa là không nên tách biệt những câu hay những đoạn kinh thánh ra khỏi mạch văn của chúng.
Thế kỷ XIX, Pháp ngữ có chữ “gaie” để nói về người đồng tính. Tuy nhiên, cuối thập niên 1950, người ta dùng danh từ “đồng tính” (đồng giới) trong việc đấu tranh quyền của người đồng tính. Anh ngữ dùng từ “gay” để chỉ đồng tính nam và “lesbian” để chỉ đồng tính nữ. Chữ “lesbian” có gốc từ chữ Lesbos, tên một hòn đảo ở Hy Lạp, nơi có nữ thi sĩ đồng tính Sappho sống thời cổ đại. Các phụ nữ đồng tính còn được gọi là “Sapphist” (*).
Có những điểm chính để biết tính dục khác giới hoặc đồng giới:
● Ba yếu tố chính là hấp dẫn giới tính, hành vi tính dục và tính đồng nhất. Đối với đại đa số, các yếu tố đó đi theo một cách đồng dạng. Cho nên người ta có hành vi tính dục theo cảm xúc tình dục, nghĩa là người ta có khuynh hướng sinh hoạt tình dục với người mà mình cảm thấy bị thu hút.
● Tuy nhiên, sự đồng nhất và hành vi tính dục có thể khá thay đổi theo thời gian và có thể không xảy ra đồng thời với nhau vì cảm xúc khác nhau. Chẳng hạn, người ta có thể có bạn khác giới nhưng sau đó lại thấy thích người đồng giới.
Người đồng tính có thể là cha mẹ tốt?
Có nhiều người đồng tính đã làm cha mẹ; một số khác cũng muốn làm cha mẹ. Theo điều tra của Hoa Kỳ năm 2000, có 33% các cặp “vợ chồng” đồng tính nữ và 22% các cặp “vợ chồng” đồng tính nam cho biết rằng họ cũng muốn có ít nhất một đứa con.
Trong xã hội ngày nay, tình trạng hợp pháp của các cặp “vợ chồng” đồng tính đã tăng. Một số họ cũng có con nuôi và biết quan tâm chăm sóc con cái như các cha mẹ bình thường. Đa số vấn đề là về những dạng tiêu cực của hôn nhân đồng tính nam và nữ. Đa số các cuộc nghiên cứu về vấn đề này đều hỏi các trẻ em có được cha mẹ đồng tính nuôi dưỡng hay không và có bất tiện gì không, nếu so với các trẻ em được cha mẹ khác giới nuôi dưỡng. Các câu hỏi phổ biến:
Con cái của cha mẹ đồng tính có nhiều vấn đề về đồng nhất tính dục hơn so với con cái của cha mẹ khác giới? Vấn đề rõ ràng: đồng nhất tính dục và giới tính (bao gồm đồng nhất giới tính, hành vi giới tính và định hướng giới tính) phát triển nhiều như nhau ở các trẻ em của cha mẹ đồng tính nữ và cha mẹ khác giới. Một số nghiên cứu quan tâm con cái của cha mẹ đồng tính nam.
Con cái của cha mẹ đồng tính có gặp khó khăn trong việc phát triển cá nhân trong các lĩnh vực khác ngoài vấn đề đồng nhất tính dục? Nghiên cứu về cá tính, tự nhận thức, và cách hành xử cho thấy vài điểm khác biệt giữa con cái của cha mẹ đồng tính nữ và con cái của cha mẹ khác giới. Một số nghiên cứu quan tâm con cái của cha mẹ đồng tính nam.
Con cái của cha mẹ đồng tính có gặp khó khăn về quan hệ xã hội? Chứng cớ cho thấy rằng con cái của cha mẹ đồng tính vẫn có các mối quan hệ xã hội bình thường. Nổi bật là con cái của cha mẹ đồng tính nam và nữ đều tận hưởng cuộc sống xã hội như bạn bè, cha mẹ, gia đình.
Con cái của cha mẹ đồng tính có thể bị lạm dụng tình dục – bởi cha/mẹ, bạn bè, người quen? Không có chứng cớ rõ ràng về vấn đề này.
Vấn đề quá rộng, không thể nói ngắn gọn, và cũng không thể giải quyết trong một sớm một chiều. Nguyện xin Chúa Thánh Thần tác động và hướng dẫn chúng ta luôn mãi…
TRẦM THIÊN THU
(*) Sapphist là gọi theo tên Sappho. Sappho là cô gái đồng tính trong phim của Hy Lạp năm 2008. Bối cảnh phim xảy ra vào những năm 1920, cô con gái của triệu phú Sappho Lovell (nay tương đương tỷ phú) đi hưởng tuần trăng mật trên đảo Lesbos (Hy Lạp) cùng với vị hôn phu tên là Phil (một hoạ sĩ).Tại hòn đảo nhỏ này, cô quen mộ cô bạn tên Helene, con của một nhà khảo cổ người Nga và được biết về tên Sappho của mình với câu chuyện của một thi sĩ xa xưa. Những khám phá mới qua các vật khai quật được liên quan đến Sappho có ảnh hưởng đến cô ngay tức khắc cùng với sự thúc đẩy của Helene. Cô đã tự tạo ra những “khúc mắc” giữa 2 cô bạn gái và một chàng trai qua ảo tưởng về người đồng tính đầu tiên của đảo Lesbos chính là cô, là Sappho của huyền thoại. Và cô cũng không hề quan tâm về kết cuộc của Sappho xa xưa ra sao. Đến khi biết Helene không phải là người đồng tính như cô từng nghĩ và biết được kết thúc câu chuyện xa xưa thì tất cả đã vượt ngoài tầm tay của cô… Huyền thoại vẫn diễn ra như chính câu chuyện của nó mà người ta đã lưu truyền: “Sappho, người đồng tính của đảo Lesbos”.

Bài Xem Nhiều