We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 7 August 2015

Câu chuyện đứa con đồng tính : Lỗi Tại Ai ?

Câu chuyện đồng tính: 
“Con ơi! má rất tự hào về đứa con đồng tính của má!”

“Làm sao biết từng mỗi đời riêng,

Để yêu thêm, yêu cho nồng nàn” (TCS)

Khi mang thai đứa con đầu lòng, tôi cũng như các bà mẹ khác trên đời, đã đặt bao nhiêu ấp ủ yêu thương vào đứa con đầu tiên đó! Chồng tôi thì ước mong đứa con đầu lòng của mình là con trai, có lẽ đó cũng là ý thích chung của các ông chồng Việt Nam: “Có con trai là an tâm, có người nối dõi tông đường”, mặc dù tôi không biết “nối dõi” gì? vì gia đình tôi chỉ là dân thường chứ có phải vua chúa gì đâu mà “nối dõi”, đúng là tư tưởng phong kiến. Thực ra ý tưởng muốn có con trai hơn con gái “trọng nam khinh nữ” không phải

chỉ có thời thập niên 70, mà ngay thế kỷ 21 này tư tưởng đó vẫn còn ăn sâu trong nhiều gia đình Việt Nam. Mới đây báo “Giáo dục và Xã hội” ( 5/2015) mới đăng tãi câu chuyện đắng cay của một phụ nữ ở Hải Dương phải chấp nhận phá thai đến 18 lần vì gia đình chồng muốn có con trai bằng mọi giá. Chuyện sinh con trai hay con gái, sự đóng góp yếu tố của người chồng rất quan trọng, chứ đâu phải riêng một mình yếu tố người vợ. Vậy mà mọi thứ đều đổ lên đầu người vợ, thật là tội nghiệp cho thân phận phụ nữ Việt Nam! Trong khi ông bà mình ngày xưa đã quan niệm rất chí lý:

“Trai mà chi Gái mà chi
Con nào có nghĩa có nghì thì hơn”.

Đối với tôi con nào cũng quý, nhưng tôi cũng ước mơ theo ý chồng mong có con trai cho đẹp lòng chồng. Tôi đặt tấm hình em bé Guigoz đẹp trai trong phòng ngủ để ngắm, rồi lo sắm quần áo con trai.Trong đầu tôi lúc nào cũng lẩn quẩn hình ảnh bé trai, đẹp, thông minh và luôn mong ước con mình sinh ra cũng sẽ như vậy. Ngày con chào đời là ngày đặc biệt: 25/12, ngày mừng Chúa ra đời, tôi hy vọng con tôi sẽ được Chúa thương chúc phúc lành dù tôi theo đạo Phật, nhưng tôi vẫn tin Chúa là Đấng Tốt Lành. Mọi người náo nức chờ đón phút bé ra khỏi lòng mẹ, nhưng khi BS công bố là “bé gái” thì chồng tôi tiu nghĩu! Riêng tôi có chút xíu buồn vì đã làm chồng thất vọng, nhưng tôi vẫn thấy vui khi nhìn mặt con gái xinh xắn dễ thương, tôi luồn ngón tay vào lòng bàn tay nhỏ xíu của con, bé nắm lại rất chặt, như thể bấu víu vì sợ tôi buông tay bé ra.Tôi âu yếm hôn bàn tay của con rồi ôm con vào lòng thầm thì :”Dù con là con gái, má vẫn thương con hết lòng con gái cưng của má à!, má sẽ nắm tay dắt con đi, kể từ bây giờ cho tới lúc má tàn hơi, cạn sức, má sẽ luôn ở bên cạnh con” .Vì đã lỡ sắm nhiều quần áo bé trai nên tôi cho bé mặc luôn, chồng tôi có vẽ hài lòng khi nhìn thấy bé trong y phục con trai. Đến khi bé 3,4 tuổi tôi bắt đầu sắm áo đầm cho bé mặc và cho bé để tóc dài, tóc bé dày, đen rất đẹp. Khi bé lên 6 tuổi, Tết đến, tôi sắm áo dài cho bé mặc, nhìn con gái duyên dáng yêu kiều tôi rất thích, ôm con gái vào lòng tự hào” Con gái má đẹp quá!”.

Bé lớn dần theo thời gian và tôi giật mình chợt nhận ra: Bé không bao giờ chơi những trò chơi con gái như chơi bán hàng, chơi búp bê (dù tôi mua búp bê để sẳn)…ngược lại bé chỉ thích chơi như con trai: chơi đá banh, đá cầu, tạc lon, bắn bi, đánh trống…thậm chí đánh lộn. Những năm còn nhỏ, có lẽ chưa ý thức nên má cho mặc gì bé mặc nấy, không có ý kiến. Nhưng bắt đầu từ 7 tuổi trở đi bé bắt đầu từ chối mặc đồ con gái. Mỗi lần tết đến, bé đòi theo mẹ đi sắm đồ và chỉ chịu sắm quần tây, áo sơ mi, ngay cả đồ mặc ở nhà, bé cương quyết không mặc đồ bộ, chỉ mặc quần đùi, áo thun, và từ đó trở về sau, bé mặc như vậy luôn. Còn tóc thì bé bắt mẹ dẫn ra tiệm hớt ngắn như con trai, nhìn mái tóc dài đẹp của con bị cắt bỏ mà tiếc trong lòng, nhưng đành phải chìu theo ý con. Lúc đầu tôi thấy hơi lấn cấn vì con có vẽ lạ lạ “sao kỳ vậy?”. Tôi tự trách mình chắc tại lúc mang bầu nó, tôi cứ ước mong có con trai, rồi lúc nào cũng nhìn hình con trai nên đã ảnh hưởng sâu đậm đến tính cách nó chăng? nhưng thôi kệ, vì ngoài những chuyện “bên ngoài” đó, thì Tí (tên gọi bé ở nhà) vẫn là đứa con ngoan, chăm học và học giỏi. Hy vọng lớn lên chút nữa rồi từ từ bé sẽ thay đổi , sẽ phát triển nữ tính dịu dàng đằm thắm hơn. Lạ một điều là khi Tí diện đồ con trai vô thì chồng tôi và cả bên nội, bên ngoại đều rất thích vì nhìn nó rất đẹp trai, có lẽ trong đầu mọi người vẫn thích Tí là con trai chăng?

Khi lên học cấp 2 Tí có rất nhiều bạn cả nam lẫn nữ đều thương Tí, vì Tí luôn tốt bụng và hay sẳn lòng giúp đở bạn. Lạ 1 điều là không ai biết Tí là con gái, kể cả bạn thân. Đến khi lên cấp 3, Tí thuộc diện được tuyển thẳng vô trường chuyên Lê Hồng Phong, dành cho học sinh giỏi. Nhưng vì trường yêu cầu đồng phục nữ là phải mặc áo dài đi học, nên Tí bỏ LHP và xin về học NAN gần nhà. Lên cấp 3 cơ thể Tí bắt đầu phát triển, nhưng Tí từ chối mặc áo ngực và luôn mặc sơ mi có 2 túi phía trước để che. Cơ thể Tí và sự phát triển hoàn toàn là Nữ, chỉ có tính cách là Nam. Khi Tí lên lóp 11, trường NAN bắt đầu yêu cầu Nữ phải mặc áo dài đi học, tôi vô cùng lo lắng vì Tí nói: “Nếu bắt con mặc áo dài đi học, con sẽ bỏ học”, năn nỉ con không được vì tôi rành tính nó trong vụ này, nên tôi đành phải xin gặp riêng bà hiệu trưởng để trình bày trường hợp đặc biệt này. May vì tôi cũng là giáo viên uy tín trong trường, nên bà HT đồng ý làm lơ cho Tí mặc quần tây, áo sơ mi đi học, lúc này các lớp học đều có nam sinh, nữ sinh học chung nên cũng đỡ. Bao nhiêu chuyện lo lắng nhức đầu về Tí, tôi đều âm thầm chịu đựng và tìm cách giải quyết cho êm đẹp, không dám hé 1/2 lời cho chồng biết, vì ông rất gia trưởng và phong kiến, chỉ rầy la là chính. Trong khi tôi thấy con cũng đâu có lỗi gì trong vụ “tính cách” này, vì trời sanh nó ra như vậy, chứ đâu phải nó muốn như vậy!

Tí bỏ trường chuyên LHP, nhưng những cô bạn thân của Tí tuy học LHP vẫn thường tới kiếm Tí, rủ nhau đi chơi chung, đi ăn chè, uống sinh tố…Tôi cũng muốn để cho con thoải mái nên cũng ít quan tâm chuyện mấy đứa nhỏ đi chơi với nhau. Nhưng bỗng một hôm chuyện lớn xảy ra: mẹ của Ánh Xuân, cô bạn thân xinh xắn của Tí, đến trước nhà tôi la lối om xòm:

– Ông bà không biết dạy con, nên để con trai quyến rủ con gái tôi. Gia đình tôi sắp đi Mỹ nên tôi không muốn con gái tôi có quan hệ tình cảm gì với bất kỳ ai hết, nhưng nó không còn chịu nghe lời tôi nữa…”

Tôi mắc cỡ quá, vội ra mời bà vô nhà nói chuyện đàng hoàng, nhưng bà không chịu và tiếp tục la lối ngoài sân:

– Bà đừng tưởng con bà đẹp trai rồi muốn rù quến con gái ai cũng được. Tôi không để yên đâu!…

Khổ quá, chẳng lẽ tôi chạy ra nói với bà “Con tôi là con gái” mà dù tôi có nói, chưa chắc bà đã tin. Vì trước đây có mấy bà mẹ có con gái chơi thân với Tí, thấy Tí học giỏi, đàng hoàng nên có ý dò la kết thân để tiến tới. Tôi đành phải nói thiệt con tôi là con gái, nghe xong mấy bà “bật ngửa” hết! Nghe má X. la lối ầm ĩ ngoài sân, thiệt tình là tôi muốn độn thổ, nếu độn thổ được. Tôi còn lo sợ chồng tôi bữa nay đang ở trong nhà, làm sao tôi che dấu chuyện này được đây?

Sau biến cố đó, chồng tôi cho là bị “sỉ nhục” vì danh dự nhà giáo ông cao lắm, các sinh viên đại học khoa học sợ ông một phép vì ông rất nghiêm túc trong việc giảng dạy và trong tất cả các mặt khác. Ông luôn được đồng nghiệp và các sinh viên kính nể, mà bây giờ Tí lại để cho người ta đến tận nhà chửi ông không biết dạy con thì ông còn mặt mũi nào nữa?. Ông chửi Tí một trận và cấm Tí chơi với X., từ đó ông “lạnh nhạt” với Tí luôn, vì ông xấu hổ có một đứa con như vậy! Tôi khổ quá, nên khóc rất nhiều vì sao vấn đề ngày càng trở nên rắc rối hơn? Tôi la con vì sao để cho người ta tới nhà la chửi bố má, Tí xin lổi và sau đó giũ im lặng. Thời đó vấn đề đồng tính chưa được nhắc tới nhiều trong xả hội như bây giờ. Tôi lờ mờ biết rằng con mình “không bình thường” nhưng cũng chẳng biết giải quyết ra sao? Tôi trăn trở tự hỏi: tôi luôn luôn làm điều thiện, điều tốt giúp đỡ mọi người, mà sao con tôi phải ra như vậy hả trời? Chẳng lẽ kiếp trước tôi làm điều gì thất đức nên kiếp này con tôi phải gánh chịu như vậy sao? Bao nhiêu “nợ nần” kiếp trước nếu có, làm ơn đổ trên đầu tôi đi, đừng đổ trên đầu con tôi, tội nghiệp nó! Tôi rầy con, nhưng trong lòng đau đứt đoạn, vì thực ra tôi thấy X. thường tới đây kiếm Tí hoài, chứ đâu phải con tôi “rù quến” con họ đâu! Tôi nhủ thầm với con: “Con ơi! dù con tốt hay xấu, con có thế nào chăng nữa thì má vẫn hết lòng thương con. Má sẽ luôn luôn ở cạnh bên con. Khi sinh con ra, má đã phải có một phần trách nhiệm với cuộc đời của con rồi.”

Cả hai gia đình đều quyết tâm ngăn cấm, nhưng hình như không hiệu quả! Mẹ X. nhốt con gái trong nhà, cấm không cho ra ngoài, X. bất mãn vì việc cư xử quá quắc của mẹ nên càng tỏ ra chống đối mãnh liệt…Bà ở nhà canh chừng con gái và mỗi khi có việc đi đâu, bà phải khóa cổng biệt thự lại, nhưng không hiểu bằng cách nào X. đã trốn thoát ra ngoài được và bỏ nhà đi bụi đời mấy tháng. Sau này biết chuyện, tôi sợ quá phải năn nỉ Tí làm ơn khuyên X. trở về nhà dùm, vì lúc này X. chỉ tin và nghe lời Tí thôi, X. còn gửi nữ trang của mình đem theo đưa Tí giữ dùm, để khi nào cần thì Tí sẽ đưa lại.Tôi thấy tội nghiệp cho mẹ X. sẽ rất đau khổ vì bà chỉ có 1 đứa con gái duy nhất. Tôi là mẹ nên tôi rất hiểu tâm tình của người Mẹ, dù bà đã chửi mắng tôi vô lý, nhưng lòng tôi lúc này rất thương bà vì thấu hiểu nỗi khổ của người mẹ “mất con gái” trong khi gia đinh đang làm thủ tục đi Mỹ, chắc là bà hoang mang, lo lắng và buồn sầu lắm! Cuối cùng Tí đã nghe lời tôi, nên tìm đủ mọi cách “thuyết phục” X. về nhà để làm thủ tục đi Mỹ với gia đình. Tôi nghe tin mà nhẹ cả người, phải tụng kinh để tạ ơn Trời Phật.

Niềm hy vọng trước đây của tôi là khi Tí lớn lên, tới tuổi dậy thì, sẽ trở nên dịu dàng, nữ tính hơn, đã hoàn toàn tan biến, vì Tí càng ngày càng đô con và mạnh mẽ như một thanh niên. Một lần Vi, bạn thân dạy cùng trường đến chơi, Tí biết cô Vi là chỗ thân tình nên chạy ra niềm nỡ chào đón bằng một cái vổ vai:

– “Sao lâu quá, không thấy cô Vi tới chơi với má con?” khiến cô Vi xuýt xoa:

– “Trời ơi, Tí mà vỗ vai nựng yêu cô thêm 1 lần nữa chắc cô bể xương vai phải đi bó bột quá”.

Tí cười buồn: “Ai biểu lâu quá con không thấy cô tới, chắc cô lo chuẩn bị đi Mỹ chữa bịnh cho con trai phải không? má con dạo này buồn, con cũng buồn nữa , nên thấy cô tới con mừng quá mới “welcome” cô đặc biệt đó, vì cô sắp đi Mỹ rồi, mai mốt đâu còn gặp cô thường nữa.“

– Ủa! Tí coi mạnh mẽ , mà cũng tình cảm quá ta!

– Con cũng là người có trái tim, có tình cảm như mọi người mà cô!

Lời nói của Tí với cô Vi, làm lòng tôi chùng xuống, nó nhắc nhở tôi về một hiện thực làm sao con tôi có cuộc sống hạnh phúc bình thường như mọi người khác? khi xã hội chưa chấp nhận con người đồng tính chứ nói gì đến chuyện chấp nhận cho họ yêu đương và kết hôn với nhau. Sao cuộc đời bất công với họ quá vậy? Mà nói đâu xa, ngay cha của nó cũng còn chưa chịu chấp nhận nó, thì nói chi đến người ngoài. Sau biến cố với X., tôi thấy tội nghiệp 2 đứa nó thương nhau, nhưng không thể đến với nhau. Mỗi lần nghĩ đến con đã tới tuổi trưởng thành, nó cũng có trái tim khao khát yêu và được yêu như bao nhiêu người trẻ khác, nhưng tất cả chỉ là một mối tơ vò, không lời giải đáp. Nhiều đêm nằm nghĩ thương con mà nước mắt tràn mi, phải chi tôi có thể hy sinh điều gì qúy giá để đổi lấy hạnh phúc cho con, tôi cũng rất sẳn lòng. Tôi chỉ còn biết âm thầm hằng đêm niệm Phật cầu nguyện cho con.

Sau khi tốt nghiệp đại học, ra trường đi làm, ngày đầu tiên được lãnh lương Tí mời cả nhà đi ăn tiệm, rồi ngỏ lời “cám ơn bố má đã lo lắng nuôi dưỡng con tới ngày thành đạt. Bây giờ con đi làm có tiền rồi con muốn hằng tháng chia sẻ gánh nặng kinh tế trong nhà với bố má.” Tôi nghe con nói mà cảm động vì thấy nó biết nghĩ trước, sau, biết quan tâm tới gia đình là tôi mừng. Ông bà mình ngày xưa thường nói “thèm lòng chứ không ai thèm thịt” thật là chí lý. Ông chồng tôi thì cương quyết không nhận 1 xu đóng góp nào từ con, dù nó nài nĩ . Có lẽ ông quan niệm ai nắm kinh tế trong gia đình là người đó có “quyền lực” cao nhất trong nhà, và ông không muốn “quyền lực” của ông bị giảm sút trước các con. Tôi tuân thủ ý kiến của ông, để ông luôn thấy mình là một “gia trưởng” quyền uy (đàn ông Việt Nam mà!). Tí đi làm có tiền, bắt đầu chăm lo cho 2 em gái, thiếu cái gì, cần cái gì, nói 1 tiếng là Tí lo đáp ứng thay cho bố má. Tôi vui vì thấy “anh hai” trong nhà biết lo cho em út, nên tạo được sự thương kính của 2 em.

Theo thời gian các con mỗi ngày một lớn, căn nhà trở nên chật chội rồi hư cũ, nên tôi đề nghị xây nhà lại để các con mỗi đứa đều có phòng riêng, chúng rất tán thành và mỗi đứa một tay đóng góp với bố má để xây mới căn nhà chung của gia đình, trong đó phần đóng góp của Tí là lớn nhất (lúc đầu là 1 /2 rồi sau thành2/3). Đây là thời gian tôi “nhức đầu” nhiều, vì tiền chi dự trù 1 nó đẻ thành gấp rưởi, rồi gấp 2. Mỗi lần như vậy Tí là người đứng ra giải quyết mọi khó khăn dùm tôi, không có Tí tôi không biết làm sao mà giải quyết những thiếu thốn và khó khăn nảy sinh trong quá trình xây nhà. Tí phải đi vay nợ, rồi lo trả dần sau này.Có lần thấy nhiều khó khăn quá, tôi định nói với bố, thì Tí cản: “Bố già rồi, bây giờ bố về hưu, để bố nghỉ ngơi. Mẹ gặp khó khăn gì, cứ nói với con, con truởng thành rồi, con phải có trách nhiệm với gia đình…”. Tí đóng góp lặng lẽ, âm thầm giải quyết khó khăn không nói năng gì hết. Có lần chồng tôi hỏi thăm vụ tiền bạc thiếu hụt giải quyết ra sao? Tôi kể lại mọi việc, từ đó ông dần dần thay đổi cách nhìn về Tí vì nhận ra Tí có “tính cách đàn ông” làm mà không nói. Sau đó thay vì ác cảm, lạnh nhạt với Tí như trước kia, ông bắt đầu “nể” Tí. Riêng tôi thì vừa thương vừa cảm phục con,vừa cám ơn Trời Phật phù hộ. Có lẽ Trời thương nên Tí được tuyển vào làm cho chi nhánh công ty Mỹ ở V.N. lương cao, quyền lợi rất tốt so với các công ty V.N. Bố không chịu nhận tiền đóng góp hằng tháng, Tí để dành rồi đem đầu tư và rất thành công. Sau này tôi kể chuyện cho Vi nghe, bạn nói tôi may mắn có được đứa con “đồng tính” như Tí, biết hiếu thảo với cha mẹ, biết lo cho em rồi biết xoay sở để cha mẹ có nhà ở đẹp, ( trong nhà mới bố có phòng đọc sánh riêng, má có phòng tụng kinh niệm Phật trên lầu) còn hơn là những đứa con văn minh “bình thường” ở Mỹ, học đòi lối sống “cá nhân chủ nghĩa” rồi đòi đuổi cha mẹ ra khỏi nhà như câu chuyện kể: Cô con gái nói với cha:”Theo luật bên nầy, chủ nhà có quyền gọi cảnh sát đến bắt buộc người thuê phải ra đi, nếu người chủ đã thông báo cho người thuê hai lần bằng thư. Ba không trả tiền nhà, nhưng con cũng coi ba như người thuê nhà, đây là lần thứ hai con yêu cầu ba dọn ra, ba đừng ép con phải gọi cảnh sát” Hay là trường hợp báo chí đưa tin: Báo O.C. Register thứ sáu tuần trước có đăng tin một ông già bị người ta đem bỏ trước cổng một ngôi chùa ở thành phố Westminster. Ông lặng lẽ ngồi trước hiên chùa suốt ngày. Cảnh sát đến mang ông vào bệnh viện tâm thần…Trước đây người ta kể chuyện có người chở bà mẹ già bỏ ở cây xăng, tôi không tin, tưởng là chuyện đùa, nhưng bây giờ thực sự lại có người“đem cha bỏ chùa”. Tôi nghe Vi kể chuyện lại càng thấy quý con hơn: “Con ơi!, má rất tự hào về đứa con đồng tính của má”Từ đây tôi sẽ không dám than phiền Trời Phật về đứa con đồng tính của mình nữa.

Sau này Tí học thêm ĐH Ngoại ngữ và quen với 1 cô gái từ Đà Lạt xuống Saigon học. Cô bé xinh xắn dễ thương như “Maika” ( trong bộ phim truyền hình Tiệp khắc nổi tiếng thời bấy giờ). Tôi thấy điểm nổi bật ở Tí là có “đàn ông tính” rất mạnh, Tí thích che chở và bảo vệ phái nữ lại rất rộng rãi hào phóng và luôn chung tình. Hèn gì mà cô gái nào quen Tí rồi đều yêu Tí mê mệt, dù sau này biết Tí đồng tính vẫn cứ yêu. Tí lo cho bạn gái ( A. Vân) từ ly từ tí. Tí mua xe đạp về và bỏ mỗi buổi chiều để tập cho Vân trong suốt mấy tháng để Vân có thể tự đạp xe vững vàng đi đến trường một mình. Sau đó Tí bắt đầu tập cho Vân đi xe gắn máy trong một thời gian dài, rồi lo tìm chổ để mua xe máy trả góp để chuẩn bị cho Vân khi ra trường đi làm, có thể đi xe máy được. Mỗi mùa hè hay dịp nghĩ lễ, Vân thường đưa Tí về Đà Lạt chơi giới thiệu với gia đình. Gia đình Vân rất có cảm tình và xem Tí như người trong nhà.

Một mùa hè, Vi từ Mỹ về chơi và rủ tôi đi Đà Lạt, buổi tối khi dạo phố Đà Lạt, tình cờ tôi thấy Tí và Vân từ xa, nhưng Tí đã lo lãng tránh. Tội nghiệp con, hình như vẫn còn mặc cảm về sự đồng tính của mình nên tránh gặp mặt người quen. Tôi kể chuyện cho Vi nghe, Vi nói nhắn với Tí: “Cô Vi rấtcởi mở và cũng rất tự hào về Tí, nhất là cái khoản “chuẩn man” của Tí, không phải người đàn ông nào cũng có những nét “đàn ông” (thích che chở bảo vệ phái nữ lại rất rộng rãi hào phóng và luôn chung tình ) rất đáng yêu như Tí đâu…Đáng lẽ Tí có bạn gái, Tí phải giới thiệu với cô Vi, để cô chúc mừng 2 đứa“

Vy xiết tay tôi và nói:

– Mừng cho Tí có bạn gái, và mừng cho bạn cũng đỡ âu lo về hạnh phúc của con

– Thực ra mình cũng đang lo, vì gia đình Vân ngỏ ý muốn 2 đứa làm đám cưới, ba Vân già rồi muốn con gái có gia đình ổn định. Hơn nữa 2 đứa đã đi làm và quen nhau cũng đã 4,5 năm rồi.

– Vân có biết Tí là “con gái” không? ý kiến Vân ra sao?

– Biết chứ! Tí kể thiệt cho Vân nghe hết, Vân vẫn yêu và muốn kết hôn với Tí. Vân nói:”Tụi mình thương yêu, chăm sóc, lo lắng cho nhau, đối với em như vậy là đầy đủ rồi, em không cần nhu cầu tình dục”

– Thôi bạn đừng lo xa nữa, tụi nó còn vui ngày nào biết ngày đó. Que sera sera?. Thôi tụi mình vô quán cafe đàng kia để thưởng thức nhạc TCS nha!

Cám ơn đời, tôi có người bạn thân luôn hiểu ý mình để cùng nhau chia sẻ mọi nổi buồn vui của cuộc sống, lại có cùng nhiều sở thích giống nhau, đặc biệt là thích nhạc TCS. Mỗi lần Vy từ Mỹ về, điểm hẹn hò đầu tiên của chúng tôi luôn là quán nhạc gần bên Nhà hát Thanh niên, để nghe nhạc TCS và để hết buổi hát có thể gặp và chuyện trò đôi điều với TCS, người nhạc sĩ dễ mến với giọng Huế nghe sao nhu mì dễ thương chi lạ! Bây giờ TCS không còn nữa nhưng nghe nhạc TCS vẫn là sở thích hàng đầu của chúng tôi. Đà Lạt buổi tối lạnh và nhiều sương mù nên thật thú vị khi ngồi trong quán ấm với ly cafe nóng và được nghe những bài nhạc mà mình yêu thích, nhất là bên cạnh bạn thân để quên đi những nổi muộn phiền của cuộc sống. Do là bạn thân, đôi khi chỉ cần nghe nhạc và “lặng nhìn không nói năng”, chúng tôi vẫn có những phút giây tuyệt vời bên nhau. Những bài hát TCS đưa chúng tôi trở lại với kỷ niệm và thời gian êm đềm xa xưa. Âm nhạc là tiếng nói của tâm hồn, khi cảm thụ được từng nốt nhạc ,thấm từng lời ca, tâm hồn nhẹ bẫng bay cao giúp ta xoá đi mọi ưu phiền, buồn bã…

Trời thật khuya, chúng tôi mới ra về, kéo khăn quấn cổ cho ấm lại, tôi dường như vẫn nghe tiếng hát Khánh Ly đuổi theo: “ Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”. Tiếng hát ngân dài như dư âm xoáy buốt hồn tôi: “sỏi đá cũng cần có nhau” huống hồ là trái tim con người. Lòng tôi bỗng nhói đau khi nhớ đến “mối tình” đằm thắm, gắn bó của đứa con thương yêu và Vân mà tương lai sẽ không biết đi về đâu???

Regenbogen_Lesbisch

“Mẹ yêu em thiết tha hơn mùa xuân trong cuộc đời

Chờ nhìn con theo hoa hướng dương tìm nắng soi“

Bất cứ người mẹ nào trên đời cũng đều ước mong cuộc sống con mình sẽ là “mùa xuân” và cuộc đời con sẽ luôn vươn lên như “hoa hướng dương tìm nắng soi“, tôi cũng không ngoại lệ, nhưng sao u ám và bóng tối cứ theo đuổi cuộc đời con tôi mãi? Điều lo lắng về hạnh phúc của mối tình gắn bó đằm thắm giũa con tôi và Vân đã thực sự đến! Sau khi ngỏ ý mà không thấy được đáp ứng, ba Vân đã chính thức đưa lời mời vợ chồng tôi lên Đà Lạt để bàn chuyện cưới xin cho 2 đứa con. Ông cũng nhắn là ông không đòi hỏi gì lớn lao, vì ông thương 2 đứa, chỉ cần làm một đám cuới nhỏ cũng được, có cha mẹ họ hàng 2 bên chứng giám, rồi ra tòa thị chính ký giấy hôn thú là xong.

Tôi biết đây là mối tình lớn trong đời của con, trước đây khi học đại học, Tí có quen biết vài cô, nhưng mọi chuyện rồi cũng thoáng qua, chỉ có mối tình với Vân là gắn bó lâu dài. Nhưng bây giờ mọi chuyện trở nên rất rối rắm trước yêu cầu chính đáng của ba Vân. Tí thực lòng yêu và muốn làm đám cưới với Vân, nên đi hỏi ý kiến luật sư, nhưng luật sư cho biết không thể làm giấy hôn thú được vì trên giấy tờ phái tính của Tí vẫn là Nữ. Thấy con buồn rầu, tôi rất thương và luôn có mặt ở bên cạnh để nâng đở tinh thần cho con, sau khi hỏi ý kiến luật sư không thành công, má con tôi nghĩ đến chuyện đưa Tí qua Thái Lan để chuyển giới tính. Do đó thời gian này má con tôi long đong, xuôi ngược khắp nơi từ văn phòng bác sĩ về giới tính tới các phòng xét nghiệm về nhiễm sắc thể… tiền xét nghiệm loại này rất đắt, tính theo vàng, nhưng cũng phải rán theo dù có phải vay nợ tôi cũng sẳn lòng vì hạnh phúc của con là trên hết. Sau nhiều kết quả xét nghiệm cho thấy XX: con gái, XY: con trai, Tí thì bị gien đột biến XXY. Nói chung về mặt cơ thể học, Tí vẫn là người bình thường, nên dù có đi Thái Lan đổi giống, Tí cũng không đổi được phái tính trên giấy tờ,nhưng đó lại là mục đích cuối cùng của Tí để được làm giấy hôn thú với Vân. Tất cả những lần hẹn đi gặp BS, đi xét nghiệm đều phải giấu chồng tôi, nhưng vì tùy theo người ta hẹn lúc nào phải đi lúc đó, nên cuối cùng mọi việc đã bị chồng tôi phát hiện, vì có lúc ông đi dạy, nhưng cũng có lúc ông ở nhà. Khi phát hiện ra ông chửi mắng Tí thậm tệ: là cái quân “tội lỗi” trên đời, là cái thứ “bệnh hoạn” của thời buổi vô luân, là tàn dư của “ma quỷ”…Ông xấu hổ vì có loại con như vậy! Tí đau khổ vì chuyện tình bế tắc, lại còn bị bố sỉ nhục nên rơi vào khủng hoảng. Tôi quá thương và đau xót cho con vì phải sống trong nỗi đau khổ bị cha và xã hội “ruồng bỏ” rồi còn phải chia cắt với người yêu. Trong khi con tôi đâu có làm gì nên tội mà phải lãnh nhận hậu quả xót xa này? Sao cuộc đời bất công với con tôi quá vậy? Trái tim người mẹ nào không tan nát khi đứa con thương yêu của mình rơi vào hoàn cảnh này? Ai? ai ? ai? có thể chỉ cho tôi cách cứu con tôi ra khỏi vũng lầy của đau khổ , làm ơn chỉ dùm, tôi sẽ mang ơn suốt đời . Đôi lúc má con chỉ còn biết ôm nhau khóc, nhưng phải khóc lén, lúc bố vắng nhà. Tất cả đều phải giấu kín:

“Có những niềm riêng một đời giấu kín
Như rêu như rong đắm trong biển khơi”

Tôi thương con quá, nhưng không biết làm cách nào giúp con. Nhiều đêm nước mắt tuôn ướt đẫm gối, xả hội thời này còn kỳ thị đồng tính rất mạnh, nên đã ảnh hưởng lớn tới ông chồng tôi. Vì vậy dù đau khổ nhưng lúc nào má con tôi cũng phải che giấu, sợ hãi. ? Cuộc sống nếu vắng bóng những “nỗi sợ hãi” thì thật hạnh phúc biết bao!Tại sao con tôi không được là chính mình? mà cứ phải sợ hãi, lén lút che dấu thân phận như một tên tội phạm? Khi nhớ lại những lời nói, những tin tức ngoài xã hội lúc nào cũng miệt thị, lên án những người đồng tính và phản đối họ kết hôn với nhau, tôi đau lòng quá, sao họ tàn nhẫn dữ vậy?, không biết họ có trái tim không? người ta yêu thương nhau, sống với nhau đâu có ảnh hưởng gì tới họ mà họ nở nặng lời nguyền rủa và cấm đoán? Họ là ai mà tự cho mình cái quyền phán xét và kết tội người khác? Tôi chợt nhớ tới bài hát ” Chuyện người đàn bà 2000 năm trước”

“Vì yêu, tội yêu, tội tình yêu…
Thế giới hiền lương ánh mắt cuồng câm …

Vì người vô tội hay đời giả dối,
Thế giới gỉa nhân chào thua…”

Phải rồi vì họ đâu phải là người trong cuộc, họ đứng ngoài nên họ đâu hiểu thấu nỗi đau xé lòng như má con tôi đang trãi qua, chỉ khi nào họ bị nếm trãi rồi họ mới biết. Mỗi ngày nhìn con u sầu chìm đắm trong cay đắng mà lòng tôi tan nát, như có ai bóp nghẹt trái tim mình.Tôi chỉ còn biết bấu víu vào những đấng thiêng liêng xin nguồn trợ lực, vì may ra những đấng thiêng liêng sẽ thấu hiểu lòng má con tôi !? Tôi thầm nhủ: mọi người đều có quyền đi tìm kiếm Hạnh Phúc cho riêng mình mà, đâu có ai được độc quyền trong vụ này! Sao lại cấm con tôi?? Mỗi lần vào phòng con, nhìn bức hình con thiên nga xinh đẹp nhưng cô đơn một mình, tôi lại ứa nước mắt tự hỏi:”Chẳng lẽ đây là hình ảnh biểu tượng cô đơn suốt đời cho đứa con thương yêu của má sao?”. Bên cạnh đó tôi còn chịu đựng thêm nổi khổ với ông chồng độc tài, gia trưởng: ông rất cố chấp, ông đã nói cái gì ra thì cái đó phải đúng, không được phép cãi. Ông miệt thị, sỉ nhục Tí và ông bắt tôi phải tán đồng ý kiến của ông và đứng về phía ông, phải “ghẻ lạnh” với Tí như ông. Tôi đau khổ tâm sự với Vi, bạn an ủi tôi: “Cứ cầu nguyện và kiên nhẫn, rồi mọi chuyện sẽ từ từ qua. Vi sẽ đi nhà thờ mỗi ngày cầu nguyện Chúa và khấn Đức Mẹ cho bạn, Vi nhắc bạn là vụ mấy ông chồng V.N độc tài, gia trưởng là chuyện bình thường, bạn nên nhớ Vi còn khổ vì chồng hơn bạn nhiều mà!”. Lời nhắc nhở của Vi khiến tôi nhớ lại đúng là Vi khổ vì chồng hơn tôi thiệt! vì ngoài cái tính độc tài gia trưởng ông còn thêm cái bịnh “ghen quá đáng”. Ông thuộc loại yêu vợ kiểu “chim quý nhốt trong lồng son” nhưng vẫn chưa yên tâm, kiểu “Ghen” của nhà thơ NB:

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi

Vi rất điêu đứng khổ sở vì tính độc tài gia trưởng rồi còn thêm bịnh này của ông, thậm chí ông ghen với cả con trai lớn của mình. Một cuối tuần con trai lớn đi học đại học nội trú ở xa, gọi phone về tâm tình với mẹ vì chuyện tình cảm của con đang bị rối rắm. Mẹ con nói chuyện với nhau độ hơn 1/2 giờ thì nghe ông vô phòng cằn nhằn: “Con trai mà nói chuyện gì dai vậy?” Rồi 5′ sau tự dưng phone bị cắt, Vi ấm ức quá mà không biết lý do tại sao? Lát sau, Vi ra ngoài phòng khách mới biết là ông đã rút dây kết nối điện thoại ở ngoài này. Sợ quá, từ đó mỗi lần Vi muốn nói chuyện phone với con, với bạn phải đợi ông đi vắng, sau này có cell thì chạy ra công viên nói để khỏi bị nghe cằn nhằn. Có lần Vi nói chuyện ĐT với tôi sao tiếng nghe nhỏ quá, tôi đề nghị “Bạn nói to lên để nghe cho rõ hơn” – “Không được, nói lớn lỡ ông nghe thấy là bị rầy”. Vi kể phải vô trong phòng đóng cửa lại rồi trùm mền kín mít để lén nói chuyện phôn với tôi ( vì giờ ở VN và Mỹ đêm ngày trái ngược nhau). Tôi hình dung cái cảnh bạn “mất tự do” đến độ phải trùm mền để nói chuyện ĐT với tôi mà thấy thương bạn. Sao mà bạn chịu nhiều nổi khổ quá! Do đó tối nào trước khi đi ngủ niệm Phật tôi cũng nhớ “hồi hướng” cho bạn được Tâm an. Lạ thiệt! nhờ Vi nhắc nên khi nhớ lại những nổi khổ của bạn thân, tự nhiên nổi khổ của tôi cũng vơi đi rất nhiều. Không biết khi nào thì phụ nữ Việt Nam mới hết khổ vì những ông chồng độc đoán gia trưởng đây??

Sau bao nhiêu cố gắng mà không được kết quả gì, lại thêm bố phản đối quyết liệt, rồi lại nghĩ đến tương lai Vân, nên Tí đành “buông tay” nhưng Vân nhất định không chịu “buông”. Tí tâm sự với tôi: “Con thương Vân rất nhiều, nên con đã hết sức tìm mọi cách để được kết hôn với Vân, nhưng đều không thành. Con sẽ nói chuyện với Vân lần cuối, giải thích mọi chuyện cho Vân hiểu, rồi sau đó con phải đau lòng mà cắt đứt mọi quan hệ với Vân, để Vân sẽ từ từ quên con, rồi mới có thể tới với người khác được, tuổi xuân con gái chỉ có một thời, Vân còn phải lấy chồng cho vừa ý cha. Nếu sau này Vân hạnh phúc thì con cũng vui, vì con luôn muốn mọi điều tốt đẹp nhất trên đời đến với Vân”. Nghe con nói mà nước mắt tôi tuôn 2 hàng, vì tôi hiểu đau khổ nhất trên đời là khi yêu ai đó vô cùng nhưng vẫn phải tự ý chia tay. Tôi thương con quá tốt, luôn biết nghĩ đến người khác dù mình phải chịu thiệt thòi. Tôi ủng hộ ý kiến đó của con khi chuyện tình không có lối thoát thì không nên kéo dài mãi, phải nghĩ tới tương lai sau này của Vân. Sau đó Tí đổi địa chỉ email, đổi số ĐT và cương quyết không găp lại Vân dù Vân đi tìm…Từ đó Tí không bao giờ muốn đặt chân lên Đà Lạt vì nó đầy ắp những kỷ niệm yêu thương! Thời gian đó con đau khổ tột cùng, tôi cũng ray rức triền miên, vì chính tôi đã góp phần tạo ra một đứa con “không bình thường”. Tí khóc nhiều và cảm động vì chỉ có má hiểu con, nâng đỡ con, thương con và con cũng thương má nhiều nhất.Từ đó hai má con trở thành “đôi bạn” tri âm hiểu nhau và thương nhau rất nhiều. May mà tôi không ở vào trường hợp của Vi, nếu không sẽ còn khổ thêm vì cái tính quá ghen của chồng…Sau này chồng Vi “đi” rồi, cũng là chuyện buồn, nhưng từ đó bạn tôi mới có “nhân quyền” trở lại và được hít thở không khí “tự do” để có thể làm những điều mình thích mà không còn sợ bị ai la rầy hay ngăn cấm! Cảm giác tự do thật ngọt ngào.Tôi coi như bạn đã trả xong “nghiệp” của mình.

Để khỏa lấp nổi buồn của mình, Tí bắt đầu ghi danh học đại học thêm vào buổi tối để cho mình bận rộn không có giờ để nghĩ ngợi. Học những ngành liên quan đến công việc đang làm, nên cơ quan rất thích, còn khuyến khích bằng cách cấp học bổng cho Tí đi học, học xong về còn được tăng lương. Một cuối tuần Tí đi theo bạn đến thăm thân nhân ở bịnh viện Ung bướu Gia định, (BV trị ung thư cho cả miền trung và miền nam VN). Tí có dịp nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh rõ nét hơn. Bịnh nhân nguời lớn và nhất là trẻ em bị ung thư nằm lê lết dưới sàn vì không đủ giường nằm (dù 1 giường đã tới 2,3 em), những em bé với hình dáng xanh xao rã rời với các cánh tay khẳng khiu chìa ra với ống kim đâm vào gân máu, và 1 bịch nước hóa chất lỏng máng ở cột giường phía trên. Cha mẹ cũng lê lết theo các em họ nằm trên cả lối đi trong phòng lẫn ngoài hành lang. Đa số họ là những người từ những làng quê, các tỉnh từ miền trung xa xôi hay các tỉnh miền tây hẻo lánh, cuộc sống của họ bình thường đã khổ rồi, nay con mắc vào căn bịnh quái ác này mà tiền chi phí đủ thứ cộng với thời gian điều trị lại lâu dài khiến họ càng thê thảm hơn. Có người phải bán hết cả nhà cửa, ruộng vườn để trị bệnh cho con. Nhiều người trong họ rơi vào tình trạng ăn uống kiểu “sáng cầm hơi…tối đói”, tới bửa ăn nhìn cả nhà họ chia nhau 1 ổ bánh mì không, rồi uống nước lạnh nuốt cho trôi, để sống cho qua 1 kiếp người nhiều khổ nạn. Tí thấy đau lòng quá tự hỏi: “Sao mình cứ quanh quẩn với nổi buồn riêng của mình, mà không nghĩ tới chuyện mở lòng ra, chia sẻ một phần những gì mình có với những mãnh đời bất hạnh đáng thương này?”.

Sau đó về nhà, Tí suy nghĩ và bắt đầu lên kế hoạch “Bánh mì tình thương”, Tí hỏi ý kiến tôi, tôi ủng hộ con hết mình: “Mình có cơm ăn, có nhà ở là mình có phước, nên nếu có thể chia cái phước đó với người khác là điều rất nên làm con à! “. Tôi luôn tin ở luật nhân quả nên lúc nào cũng khuyến khích con cái làm điều thiện. Rồi tôi nhớ lại lời Vi kể về việc lãng phí thức ăn ở các trường Mỹ mà thấy xót ruột, trong khi bao nhiêu người trên thế giới đang đói. Ở nơi Vi dạy, trường cung cấp thức ăn trưa cho cô giáo và học sinh, nhưng luật (policy) của trường là tất cả thức ăn dùng không hết, hay không ăn tới đều phải đổ thùng rác, không được đem ra khỏi lớp, nếu ai vi phạm sẽ bị đuổi việc. Hằng ngày Vi đau lòng nhìn những phần thức ăn còn ngon lành, những trái táo, những quả chuối còn nguyên vẹn bị quăng thùng rác, kể cả phần ăn của mình ( Vi không thích đồ ăn Mỹ, nên tự đem lunch theo). Trong khi đó ở các công viên hay các exit ra Freeway vẫn có những người homeless ngồi đó với tấm bảng “I need food” hay “I’m hungry”. Một lần thấy những phần hambuger ngon lành quá và cả túi bánh mì tròn còn nguyên trong bao nylon chưa mở ra, sắp bị quăng vô thùng rác, Vi chợt nhớ lại mẹ con bà Lisa (homeless ở công viên gần nhà) đang bịnh chắc sẽ sung sướng lắm khi được ăn những thứ này. Vi bèn “liều mạng” ngó trước, ngó sau rồi nhanh tay giấu nó vô góc tủ để chiều đem về cho mẹ con bà Lisa. Chiều đó bà Lisa nhận được túi thức ăn mừng quá, cám ơn rối rít và nhắn làm ơn nhớ tới mẹ con bà khi có thức ăn dư trong trường. Lời nhắn “Please remember me!” của Lisa làm Vi càng áy náy hơn mỗi khi thấy đồ ăn ngon bị quăng thùng rác. Vi bèn đề nghị với cô giáo Mỹ dạy chung lớp để Vi lo dọn dẹp vệ sinh sau bửa ăn, còn cô lo cho học sinh, cô đồng ý liền. Thỉnh thoảng có thức ăn ngon khô ráo, Vi lén giấu vô tủ nhưng cũng hồi họp lắm ( hồi họp kiểu này hoài, chắc dễ bị đau tim !) vì bất kỳ ai bất chợt trông thấy hay sau đó phát hiện đồ ăn giấu trong tủ là bị “mất dạy” liền. Có lần bạn thân khác lớp thấy, bèn nói với Vi “Đừng làm như vậy nữa, nguy hiểm lắm! mình thương người rồi lỡ có gì ai thương mình đây?” Vi cũng tự hứa “không làm nữa”, nhưng lâu lâu nhìn thấy thức ăn còn ngon lành quá mà quăng thùng rác, rồi nhớ tới ánh mắt reo vui của con gái Lisa, khi cầm túi thức ăn, Vi lại “cầm lòng không đặng”! Một lần Vi đến công viên đưa 2 túi thức ăn cho mẹ con Lisa, rồi dặn dò túi nào ăn hôm nay, túi nào để dành ăn ngày mai, vừa quay ra thì gặp một người đàn ông đạp xe qua công viên trờ tới làm Vi giật mình, nhưng ông ta nhìn Vi mỉm cười và nói “You have beautiful heart” Lời nhận xét của 1 người qua đường làm Vi chợt thấy ấm lòng sau những hồi họp Vi đã vượt qua, nhưng Vi lại thầm nghĩ chắc mình sẽ bị bịnh đau tim vì cái “beautiful heart” này quá.

Được sự ủng hô của má, Tí bắt đầu lên kế hoạch chi tiết rồi mời gọi bạn bè cùng tham gia.Đúng là mầm Thiện đều có sẳn ở trong mỗi con người, nên khi nghe Tí phổ biến kế hoạch giúp 1 bữa ăn “Bánh mì tình thương” cho những người nghèo ở Bịnh viện Ung bướu thì các bạn đều hăng hái tham gia góp tiền, góp công, góp phương tiện…. Lúc đầu mỗi chiều thứ 7 nhóm cung cấp 100 phần ăn, bỏ vô túi nylon sạch sẽ (1 ổ bánh mì thịt, 1 trái chuối, 1 chai nước). Đúng là:

“Làm sao đi đến từng trái tim mọi người

Muốn nghe đời gỏ nhịp sống vui…”( TCS)…

Có lẽ với tinh thần này nên nhóm đã nhận được sự ủng hộ càng ngày càng nhiều, mọi người tham gia càng lúc càng đông, số Mạnh thường quân tự nguyện đóng góp tăng lên, nên mỗi phần ăn được thêm 1 bịch sửa. Tí thấy trong lòng rất vui, vì mình đã khơi gợi được mầm Thiện từ trái tim mọi người, hơn nữa má thấy Tí làm việc thiện má cũng rất vui, mỗi tuần má cũng đóng góp một ít tiền với nhóm. Sau này cô Vi biết, cô cũng ủng hộ nhóm, cô rất mát tay đầu năm cô vừa “mở hàng” xong là thủ quỷ của nhóm liên tiếp nhận được tiền từ nhiều Mạnh thường quân khác gửi về đóng góp. Cô Vi thích nhất là Tí đã post lên trang đầu facebook của nhóm “Bánh mì tình thương” câu hát của TCS mà cô Vi tâm đắc nhất “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…”. Cô Vi kể có lần đi làm từ thiện ở vùng quê, một em gái đứng xếp trong hàng dài chờ lãnh thực phẩm, bỗng nhiên té xỉu, mặt mày xanh lét. Em lại đứng gần, nên cô Vi lo đỡ em mà hết hồn, bao nhiêu kiến thức CPR để cấp cứu được huấn luyện bài bản ở trường đàng hoàng bổng nhiên bay đi mất tiêu hết trơn! May quá có mấy bà già đứng gần trấn an ” Cô đừng lo, tại nó đói quá nên xỉu, cô kiếm cái gì cho nó uống rồi ăn là nó tỉnh lại liền“. Vi vội nghe theo, và quả đúng như vậy, sau khi cho uống ly sửa và ăn, em tỉnh ra và mặt em từ từ hồng hào trở lại. Tội nghiệp quá cho người dân Việt Nam phải chịu cảnh đói nghèo không biết đến bao giờ mới chấm dứt??. Như có tin trên báo đã loan có em gái đi học về vì đói quá nên khi đạp xe đi ngang qua cầu em bị xỉu té xuống sông, rồi chết đuối. Khi xác em đem về nhà, hàng xóm lục khắp nhà không còn hột gạo nào để nấu chén cơm thắp nhang cúng đặt trên đầu xác em. Nghe mà ứa nước mắt!

Tí chủ trương nhóm phục vụ người nghèo với tinh thần tôn trọng và lắng nghe, nên sau một thời gian “khách hàng” góp ý ăn bánh mì khô khan quá, họ thích ăn cơm hơn, có canh rau ăn cho mát vì trời Saigon nóng nực. Vậy là nhóm tiếp thu ý kiến và lên kế hoạch chuyển qua nấu cơm và nấu đồ ăn. Vụ chuyển đổi này rất phức tạp vì phải làm sao nấu vừa ngon, vừa đảm bảo vệ sinh, Tí bèn chi tiền để Tí và một số các chị thích nấu nướng trong nhóm ghi danh đi học lớp gia chánh của Nhà văn hóa Phụ nữ để học cách nấu các món căn bản: canh, kho, xào…sao cho ngon, rồi học thêm lóp an toàn thực phẩm. Sau khi “tốt nghiệp” nhóm bắt đầu chuyển qua nấu cơm, và từ đó thực đơn được đưa ra mỗi tuần đều khác nhau. Đúng là tinh thần phục vụ “khách hàng là trên hết” nhưng không phải vì tiền mà vì “tình người với nhau”. Tí vận động với xếp lớn cho mượn nhà bếp của “căng tin” chiều thứ 7 và sử dụng cái hẽm rộng phía sau công ty để nhóm “hành nghề” lặt rau, rửa thức ăn…Nhóm lớn dần lên nên tổ chức phân công khoa học đàng hoàng: nhóm tới bịnh viện Ung bướu hôm trước để ghi danh và phát thẻ, nhóm đi chợ, phải biết chỗ mua tận gốc rau thịt tươi, ngon, rẻ, nhóm chuẩn bị thức ăn (xắt rau, cắt thịt, ướp gia vị…) nhóm chuyên nấu, nhóm đi phân phát…Mỗi chiều thứ 7, cơ quan Tí rất vui và nhộn nhịp, mọi người ở lại “làm thêm” tuy mệt nhưng vui vì ai cũng cảm thấy mình đã góp một que diêm nhỏ để chung nhau “nổi lửa” đốt lên niềm vui sưởi ấm tâm hồn những người nghèo khổ. Số phần phục vụ tăng dần lên từ 100 – 150 – 200 phần. Nếu hôm nào còn dư thì sẽ phát cho những người già ăn xin, bán vé số ngoài cổng bịnh viện. Sau này nghe nói số các trẻ em nghèo từ các tỉnh về bịnh viện nhi đồng ngày càng đông kéo theo thân nhân các em cũng đông. Nhóm luân phiên khi thì phục vụ BV Ung bướu khi thì BV Nhi đồng, tới đâu nhóm cũng đem niềm vui đến cho các bé và thân nhân các em, như lời bài hát nổi tiếng “We are the world”:

“We are the ones who make a brighter day
So lets start giving”

Hạnh phúc đôi khi là điều thật giản dị, chỉ cần nhìn nụ cười hớn hở trên môi bà mẹ nghèo khi bưng hộp cơm hoặc nghe tiếng reo của trẻ thơ: “A!, vui quá bữa nay minh được ăn cơm ngon mà no” là bao nhiêu mệt mỏi của 1 chiều thứ 7 “làm thêm” bỗng nhiên tan biến hết. Đây có phải là cái giá “overtime” mà cả nhóm nhận được trong niềm vui tinh thần lan tỏa:

” Cùng tôi đang sống là biết bao bạn bè
Có tấm lòng như một đóa hoa”

Cao hơn nữa là niềm tin vào xã hội mình đang sống vẫn còn có “Tình Người” hiện diện quanh đây, dù cho đó đây báo chí có loan tin con người càng ngày càng vô cảm. Niềm tin là điều thật mong manh nhưng cao quý và cần thiết để cuộc đời luôn nở hoa “Thương Yêu”. Nó cũng giúp đời sống có nhiều tiếng cười và nhiều niềm vui hơn. Từ đó Tí và cả nhóm đều cảm nghiệm thấm thía rằng:

“Bằng từ tâm nguời tìm thấy thiên đường

chớ đâu phải bằng vinh hoa phú quý”

“… la moindre fleur de ta jupe … ” (Victor Hugo)

Bút giả lấy hứng khởi cho câu chuyện văn học kỳ này từ cách sử dụng ngôn từ khuếch đại rất ngông của Victor Hugo (1802-1885) trong đoạn chót bài thơ Pour Jeanne seule (Viết riêng cho Jeanne) :

Et sais-tu ce qui m’occupe

Jeanne? C’est que j’aime mieux

la moindre fleur de ta jupe

que tous les astres des cieux

Jeanne ơi, em có biết điều chi

đang bận lòng anh không nhỉ ?

Đó là điều anh yêu đóa hoa nhỏ nhoi

trên váy em hơn tất cả tinh tú trên trời

Oh mon dieu! Có ai biết cô Jeanne mặc váy dài hay váy ngắn hoặc là có bao nhiêu “đóa hoa nhỏ nhoi” như vậy trên váy cô không? Bút giả chỉ biết rằng sau khi tâm sự với nàng một hồi — nào là “anh chẳng cần biết gì đến vua đến chúa”,  nào là “từ chân trời xa có một sợi dây xích nó luôn luôn kéo cẳng anh về hướng nhà em”, nào là “anh đang mê em quá chừng, em biết chăng” — thi hào Victor Hugo kết thúc bài thơ bằng một thứ chữ nghĩa khuếch đại, như đã trích dẫn bên trên, ở mức quán quân hoàn cầu!

Ngôn từ khuếch đại (hyperbole trong Pháp và Anh ngữ) còn được gọi là lộng ngôn, loạn ngôn, ngoa ngữ, ngôn ngữ phóng đại, bốc phét. Công dụng đặc biệt của loại ngôn từ này là để gia tăng (quá cỡ) cái mức độ hỷ, nộ, ái, ố trong một ngữ cảnh với chủ đích nhấn mạnh, gợi sự chú ý, hoặc bỡn cợt. Bài thơ thất ngôn bát cú khuyết danh tác giả dưới đây, làm toàn bằng lộng ngôn ngoa ngữ, là một thí dụ thần sầu quỷ khốc trong tiếng Việt. Trong thí dụ này, từng đôi câu thơ lộng ngôn “đối” nhau chan chát hết sức kỳ thú :

Ta con ông trạng cháu ông nghè

Nói phét trên trời dưới đất nghe

Sức khỏe Hạng vương cho một đấm

Cờ cao Đế thích chấp đôi xe

Nhảy ùm xuống biển lôi tàu lại

Chạy tót lên non cõng cọp về

Bữa nọ ghé chơi vườn thượng uyển

Trăm nàng công chúa chạy ra ve

Thi ca trữ tình là môi trường tuyệt hảo cho ngôn từ khuếch đại ngự trị, khi mà con tim nhà thơ bị chấn động bởi những xúc cảm vỡ nước tràn bờ. Lúc đó hình như thi ngữ càng lộng thì thi tứ càng bốc đồng, như khi Pablo Neruda (1904-1973) không chút ngại ngần mệnh danh cô bạn gái mình là “nữ hoàng” trong bài thơ La reina. Đây là lý do tại sao cô Matilde đã trở thành nữ hoàng của Pablo, qua một thứ lộng ngôn đến mức long trời lở đất :

Y cuando asomas

suenan todos los ríos

en my cuerpo, sacuden

el cielo las campanas

y un himno llena el mundo

Và khi em xuất hiện

tất cả những giòng sông náo động

trong thân anh, những hồi chuông

lay chuyển cả bầu trời

và một thánh ca ngập tràn thế giới

Ngoa ngữ cũng có thể thấy trong nội dung cố tình làm cho vô lý, nghịch lý, hay ngây ngô của các câu thơ có mục đích gợi sự chú ý tối đa của người đọc. Trong bài thơ As I walked out one evening của thi sĩ người Mỹ (gốc Anh) rất nổi tiếng W. H. Auden (1907-1973) có 8 câu mà ý nghĩa thậm vô lý, khiến ai cũng phải để ý đến mà đọc đi đọc lại vì chúng ngộ nghĩnh lạ thường:

I’ll love you, dear, I’ll love you

Till China and Africa meet

And the river jumps over the mountain

And the salmon sing in the street

I’ll love you till the ocean

Is folded and hung up to dry

And the seven stars go squawking

Like geese about the sky

Anh sẽ yêu em, anh sẽ yêu em

Cho tới khi Trung Quốc chạm Châu Phi

Và giòng sông nhẩy cao lên đỉnh núi

Và cá hồi ca hát dọc đường đi

Anh sẽ yêu em đến khi biển rộng

Được gấp đôi rồi phơi nắng cho khô

Bảy hành tinh chợt kêu lên quang quác

Tựa ngỗng trời đang bay lượn trên không

Nơi quê hương chúng ta, đệ nhất thi hào Nguyễn Du (1765-1820) trong tuyệt tác Truyện Kiều cũng sử dụng ngoa ngữ thần tình. Ông chỉ cần dùng bốn từ đắc địa (thấm đá, rũ tầm) trong một câu thơ mà đã phóng đại gấp bội được nỗi đớn đau của cuộc chia ly nghiệt ngã sau khi Thúy Kiều tự nguyện bán mình chuộc cha:

Đau lòng kẻ ở người đi

Lệ rơi thấm đá, tơ chia rũ tầm

Sau đó nàng Kiều rơi vào tay một số đàn ông háo sắc. Họ đều hứa sẽ bảo vệ tương lai nàng toàn bằng lộng ngôn ngoa ngữ. Sở Khanh dụ nàng đi trốn, lộng ngôn đến thế này là cùng:

Nàng đà biết đến ta chăng

Bể trầm luân lấp cho bằng mới thôi

Đến như anh chàng râu quặp nổi tiếng là Thúc Sinh mà khi mê gái cũng hứa hẹn văng mạng:

Đường xa chớ ngại Ngô Lào

Trăm điều hãy cứ trông vào một ta

Nhưng chỉ đại ngôn của Từ Hải là chắc như đinh đóng cột, vì người hùng “dọc ngang nào biết trên đầu có ai” đã giữ trọn được lời thề non hẹn biển của mình với cô Kiều:

Một lời đã biết đến ta

Muôn chung, nghìn tứ cũng là có nhau

Thi nhân đời Đường bên Tàu có vẻ ít dùng ngôn ngữ thổi phồng, nhưng khi điều ấy xảy ra, nghe cũng vui tai đáo để. Giả Đảo (779-843) đi thi nhiều lần không đậu, bèn vào chùa gõ mõ tụng kinh. Ông thường làm thơ để than thân trách phận, và ông cũng là người làm thơ chậm nhất trần gian –vì thế mà thi rớt hoài chăng– căn cứ vào câu thơ đầu với ngôn từ khuếch đại của bài ngũ ngôn tứ tuyệt mang danh Tuyệt cú của ông:

Nhị cú tam niên đắc

Nhất ngâm song lệ lưu

Tri âm như bất thưởng

Quy ngọa cố sơn thu

Hai câu làm mất ba năm

Ngâm lên lệ rỏ đôi hàng vì thơ

Tri âm nếu chẳng biết cho

Trở về với núi thu xưa mà nằm

[Bản dịch Trần Trọng San]

Mức độ thương nhớ chồng đi lính thú phương xa như nữ thi sĩ Trần Ngọc Lan (không rõ năm sinh và năm mất) thuộc đời vãn Đường thì khó có ai sánh được. Mùa đông đến, nàng gửi áo lạnh ra biên thùy cho chồng, rồi người chinh phụ khóc cạn nước mắt, chỉ vì quá lo sợ chiếc áo không đến tay chồng! Đó là ý nghĩa của bài Ký phu nặng trĩu u sầu của người nữ sĩ Trung quốc thuở xa xưa :

Phu thú biên quan thiếp tại Ngô

Tây phong xuy thiếp thiếp ưu phu

Nhất hàng thư tín thiên hàng lệ

Hàn đáo quân biên y đáo vô?

Thiếp ở đất Ngô, chồng lính thú

Gió tây thổi thiếp, thiếp lo chồng

Một hàng thư gửi ngàn hàng lệ

Lạnh đến bên chàng, áo đến không?

[Bản dịch Trần Trọng San]

Một niềm sầu bi khắc khoải của thi nhân là nỗi nhớ mong người yêu, vì một lý do nào đó, đã không còn ở bên mình. Người ta kể rằng khi còn tuổi đôi mươi Jakob Lenz (1751-1792) bên trời Đức quốc đã trải qua một kinh nghiệm tình cảm nghiệt ngã — cô bạn gái của anh ta bỗng dưng biệt tích! Quá khổ đau vì tìm kiếm đâu cũng chẳng ra, Jakob chỉ còn biết làm thơ để cầu khẩn nàng về. Wo bist du itzt? (Em ở đâu bây giờ?) là bài thơ chan chứa nỗi nhớ thương cô bạn gái, qua một thi ngữ khuếch đại liên hệ đến trời cao đất rộng, sự vắng lặng nơi thị thành lẫn đồng hoang khiến cả chim chóc cũng bay đi theo nàng hết ráo. Dưới đây là hai đoạn trích dẫn từ bài thơ Wo bist du itzt? của người thanh niên Jakob thất tình ấy :

Seit du entfernt, will keine Sonne scheinen

und es vereint

der Himmel sich, dir zartlich nachzuweinen

mit deinem Freund

Từ buổi em đi, mặt trời vụt tắt

và có mối đồng tâm thành thật

giữa cao xanh và người bạn em đây

nhớ thương em từng phút từng giây

All unsre Lust ist fort mit dir gezogen

still ueberall

ist Stadt und Feld. Dir nach ist sie geflogen

die Nachtigall

Mọi lạc thú cùng em vắng bóng

lặng thinh thành phố lẫn đồng hoang

theo em cũng vụt bay đi khỏi

cả chú chim nhỏ bé họa mi

Trong một hoàn cảnh tương tự, ngôn từ khuếch đại của người thi sĩ nổi danh với những bài thơ tình đẹp như mơ Nguyên Sa (1932-1998) thực khó quên, trong bài Gọi em:

Một buổi sáng tỉnh dậy không thấy em tôi chạy ra cửa sổ

gọi tên em rất to. Những tiếng kêu thất thanh vang trên hè phố.

Tôi bảo rằng: em phải về ngay. Nếu em là gió tôi sẽ làm trăng.

Em là trăng, tôi sẽ là mây. Nếu em là mây, tôi sẽ làm gió thổi.

Còn nếu em là chân trời xa tôi sẽ làm cánh chim bằng rong ruổi.

Em là mặt trời thì ở trên đường xích đạo tôi sẽ muôn đời

làm một kiếp hướng dương …

Bút giả thân chào tạm biệt, với hy vọng giới nam nhi sẽ thành tâm yêu mến những bông hoa nhỏ nhoi trên áo quần ai đó, để khỏi phải mở toang cửa sổ ra mà gào thét tên nàng cho đến hết cả hơi.

Tiến sĩ Đàm Trung Pháp Professor Emeritus Texas Woman’s University

Tài liệu tham khảo

Mack, M., et al. (Eds.) (1995). The Norton anthology of world masterpieces (Volumes I & II). New York and London: W.W. Norton & Company.

Mathieu, G., & Stern, G. (1987). Introduction to German poetry. New York: Dover Publications.

Nguyên Sa (2000). Thơ Nguyên Sa toàn tập. Irvine, CA: Đời.

Pompidou, G. (1961). Anthologie de la poésie francaise. Paris: Librairie Hachette.

Trần Trọng San (1993). Thơ Đường. Scarborough, Canada: Bắc Đẩu.



Phượng Vũ

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều