We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 27 August 2015

CÔNG CHA NGHĨA MẸ ƠN THẦY


Ngày xưa, khi đi học, từ bậc Tiểu học cho tới Trung Học Đệ Nhất Cấp, chúng ta có một môn học gọi là “Công Dân Giáo Dục”, dạy về cách làm người.
Khởi đầu, chúng ta học:
Công Cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra,
Một lòng thờ Mẹ kính Cha,
Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con. ”
Có nghĩa là, công lao của cha mẹ từ lúc sinh ra người con, tới lúc dạy dỗ tạo dựng cho người con trở nên người hữu dụng với xã hội rất là cao quý, cao như ngọn núi Thái Sơn (nằm ở tỉnh Sơn Đông, bên Tàu, cao 1545m), nhiều như là nước ở trong nguồn chảy ra (không bao giờ dứt). Mối liên hệ giữa cha mẹ và con cái luôn luôn được giữ ở vị thế tốt đẹp nhất: Cha mẹ nuôi dạy con, con cái vâng lời và thờ cúng cha mẹ.
Sau đó, chúng ta học câu văn:
“Con không Cha như nhà không nóc,
Con không mẹ liếm lá đầu đường. ”
Nghĩa là, nếu không có cha dạy dỗ, vỗ về, che chở, người con sẽ bị bơ vơ lạc lõng như là cái nhà mà không có nóc. Nếu không có mẹ cực khổ cưu mang nuôi nấng ẵm bồng, người con sẽ bị đói khổ, chỉ còn cách ra ngoài đường nhặt lá cây mà liếm những hạt sương rơi còn đọng trên đó.
 
Vào thời điểm trước năm 1975, khi nước Việt Nam của chúng ta còn đang bị bọn Cộng sản Bắc Việt xâm chiếm, đa số những người cha phải tòng quân bảo vệ tổ quốc, người mẹ ở hậu phương phải tảo tần buôn bán thêm để phụ vào tiền lương lính eo hẹp của người cha, nên cha mẹ ít khi có dịp ngồi lại với nhau mà bàn cãi về việc học hành của con cái. Hơn nữa, những đứa con trong thời chinh chiến, một số phải phụ với mẹ trong việc buôn bán, số còn lại thì phải cố mà tự học nên thân. Do đó, vấn đề học hành của con cái không được đặt ra nhiều cho lắm.
Kể từ khi chúng ta sinh sống ở ngoại quốc, đa số những bậc cha mẹ phải làm việc cực nhọc với những công việc dùng sức lực và chân tay, nhưng không ai nề hà gì cả. Vì tất cả chúng ta đều nghĩ rằng, mình ráng làm việc để có tiền nuôi cho con được ăn học đầy đủ, có một nghề khá giả, làm rạng danh cho gia đình nói riêng và cộng đồng tỵ nạn nói chung, nói rõ ràng ra là để cho chúng nó khỏi bị cực nhọc như mình.
 
Một số những bậc cha mẹ đãước mong, con cái mình sẽ trở thành, nếu không phải là Bác sĩ, Kỹ sư...thì cũng phải là Luật sư, Nha sĩ, Kế toán...
Đường đời thay đổi, không ai biết được tương lai ngày sau,
Đôi khi, vì những thay đổi trong cuộc sống, mối liên hệ giữa cha mẹ và con cái đã bị thay đổi.
Đôi khi, vì những ước mơ của cha mẹ trở thành quá khó khăn với con cái, đưa đến những xung khắc, đem lại những kết quả tang thương.
 
Những va chạm giữa cha mẹ và con cái xảy ra nhiều nhất là do những vấn đề như sau:
·         Việc học hành của con cái,
·         Dựng vợ gả chồng cho con,
·         Vấn đề tài chánh của cha mẹ và con cái.
 
Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu từng vấn đề đó.
 
VIỆC HỌC HÀNH CỦA CON CÁI
 
Cha mẹ, ngoài nhiệm vụ nuôi dạy con cái, còn cho con cái những lời khuyên hữu ích khi chọn nghành học và khi con cái trưởng thành, bước chân ra đời.
Cha mẹ, vì kinh nghiệm trong cuộc sống, sẽ biết nghề nào hữu dụng cho xã hội, nghề nào hợp với tính nết và năng khiếu của người con, sẽ cho con cái những lời khuyên thật hữu ích, để người con căn cứ vào đó mà chọn nghành học thích đáng.
Người con, có thể cho rằng, cha mẹ mặc dù có kinh nghiệm trong cuộc sống, nhưng những kinh nghiệm đó chỉ là cái nhìn từ một góc độ nào đó trong phạm vi hiểu biết của họ mà thôi, trong khi xã hội đã thay đổi nhanh hơn, khác hơn, vì những tiến bộ của kỹ thuật, khoa học...nên đã không đi theo lời khuyên của cha mẹ, mà tự chọn lựa nghành học theo ý của mình, theo lời khuyên của thầy cô hoặc của bạn bè.
Từ đó, xung khắc đã xảy ra. Chúng ta hãy theo dõi hai bi kịch vừa mới xảy ra trong Cộng Đồng Người Việt:
 
NGUYỄN LÂM SƠN VÀ MẸ (NGUYỄN THU NƯƠNG) – SANTA ANNA US:
Sơn bị buộc tội bóp cổ mẹ mình đến chết. Lý do: Bị mẹ bắt học Y Khoa.
Sơn, 31 tuổi, vốn là đứa con ngoan, biết vâng lời, ít khi rời xa mẹ. Bà Nguyễn Thu Nương là bậc cha mẹ luôn tận tụy nuôi con, ước mơ được thấy đứa con đầu lòng của mình lớn lên trở thành một bác sĩ.
Gia đình của Nguyễn vượt biên và được định cư tại Mỹ từ năm 1983, ngụ ở San Diego. Lúc đó, Sơn được 5 tuổi và Hải, em trai, hai tuổi. Mẹ của Sơn là bà Nguyễn Thu Nương, Dược sĩ, và cha là Nguyễn Thịnh, chuyên viên về nghành Điện.
Năm 2000, cha mẹ Sơn ly dị, dọn ra ở riêng, Hải theo cha, còn Sơn theo sống với mẹ.

Bà Nương muốn ít nhất bà phải có một người con làm bác sĩ. Hải không thể thực hiện được như ý của mẹ, vì anh không muốn làm bác sĩ hay dược sĩ, nên đã chọn môn Tâm Lý Học và đã có bằng Cao Học Về Tâm Lý. Sơn học ngành sinh vật ở trường University of California, Irvine. Sau đó, anh theo học hai năm ở trường Dược tại Massachusetts, rồi chuyển sang học Y khoa tại Ross University, ở Caribbean. Bà Nương hy vọng Sơn sẽ là bác sĩ, nên bà đã dọn sang sống chung với con ở Dominican để được gần bên Sơn. Anh mượn nợ để đi học và bà cũng giúp đỡ anh thêm về mặt tài chính. Ban đầu, Sơn học Dược, nhưng sau đó, bỏ qua học Y.
Vào năm 2008, Sơn rời trường Y và cùng mẹ dọn về Garden Grove. Tại đây, Sơn muốn tiếp tục học Dược, vì anh chỉ còn một năm nữa là xong, trong khi học Y, anh phải còn lâu lắm mới tốt nghiệp, nhưng bà Nương không đồng ý. Trong lời khai khi được thẩm vấn, Sơn cho biết: “Theo văn hóa nước tôi, cha mẹ nào cũng kỳ vọng con cái làm theo lời họ. Nếu con cái tuân theo lời thì mang lại vinh dự cho gia đình; ngược lại, chỉ làm mất mặt và coi như đồ bỏ. ”
 
“Vào buổi chiều ngày 21 tháng 12 năm 2008, khi tôi đang ngồi viết email thì mẹ tới nói chuyện với tôi, bà hỏi tôi có còn tiếp tục theo đuổi ngành Y nữa chăng?
Tôi trả lời là muốn trở lại trường Dược vì chỉ còn một năm nữa là hoàn tất. Mẹ tôi không bằng lòng, nói rằng tôi phải trở thành bác sĩ, để bà hãnh diện với bạn bè.
Tôi đã trả lời mẹ:
“Sao mẹ không để cho con đi theo hướng con thích? Cái gì quan trọng với mẹ hơn, bạn bè của mẹ hay hạnh phúc của con mình?’”

 

Thế là hai mẹ con lớn tiếng cãi nhau. Sơn khai với cảnh sát là anh đã mất bình tĩnh, đãđặt hai tay lên cổ mẹ mà bóp mạnh, một lúc sau anh buông tay ra, thấy mẹ ho khan mấy tiếng rồi gục xuống, anh sợ quá, bỏ chạy ra khỏi phòng vào trong xe đóng cửa lại vả ở đó suốt đêm. Sáng hôm sau khi trở vào thì mẹ anh đã chết. Anh gọi cảnh sát và bị bắt.
Luật sư Rob Harley nhận biện hộ cho Sơn, cho rằng đây chỉ là trường hợp Ngộ Sát, xảy ra trong cơn nóng giận.
Phó Biện Lý Cameron Talley lại cho rằng Sơn sẽ bị buộc tội sát nhân (Deputy District Attorney Cameron Talley believes Son should be convicted of murder.)

Trong lời khai thứ năm, bác sĩ pháp y Anthony Juguilon làm chứng rằng bà Nương chết vì bị một cơn đau tim, nguyên nhân là do bị bóp cổ.
 
Bồi Thẩm Đoàn, sau hai ngày luận tội, đã đưa ra phán quyết là Sơn đã phạm tội ngộ sát (A jury in March convicted him of the lesser charge of voluntary manslaughter.)
Trong phiên xử ngày 04/06/2010, Chánh ánJohn D. Conley của Orange County Superior Court Judge đã kết án Nguyễn Lâm Sơn 6 năm tù vì tội ngộ sát mẹ.
(Trích từ The Orange County Register).
Vụ án của Sơn đã kết thúc. Nhưng với chúng ta, chúng ta nghĩ sao?
Bà Nương, với tư cách là mẹ, có quyền được hãnh diện vì con, và điều hãnh diện của bà là muốn có con là bác sĩ.
Sơn, với địa vị người con, cũng muốn chiều lòng mẹ, nhưng trên thực tế, anh chỉ muốn học Dược thôi, vì ngành này thích hợp với anh, và chỉ còn một năm nữa là ra trường, có thể đi làm nuôi mẹ già, lúc đó đã 71 tuổi rồi. Anh cũng đã trình bày với mẹ, nếu anh quay trở lại học Y, anh sẽ phải mất ít nhất là sáu năm nữa, thời gian này quá dài với anh, đó là chưa kể anh có thể bị rớt một hai năm.
 
Bà Nương và anh Sơn đều có lý do biện minh cho ý muốn của mình.
Nếu bà Nương bớt giận một chút, để hiểu cho người con là nó đi làm là để xây dựng tương lai cho nó, chứ không phải để cho bà đem cái học của con cái ra đi khoe và hãnh diện với bạn bè. Nếu muốn hãnh diện, sự thành công của người con trong việc làm của nó mới là điều đáng hãnh diện.
 
Nếu Sơn bớt nóng giận đi một chút, anh có thể bỏ ra ngoài xe ngồi để lấy lại bình tĩnh rồi hãy vào thuyết phục mẹ. Nếu còn quá giận, anh có thể la hét, đập phá đồ đạc trong nhà cho hả giận, thay vì lại để tay lên cổ của mẹ mình mà bóp.
Tuy nhiên, khi chuyện đã xảy ra rồi, khi thấy mẹ mình vì bị mình xiết cổ mà bị nghẹt thở, Sơn đáng lý phải gọi điện thoại cho xe cấp cứu tới lo phục hồi sức khỏe của bà, thì anh lại đang tâm bỏ ra xe ngồi suốt đêm, mặc cho mẹ già chết vì nghẹt thở.
NẾU...VÀ NẾU...
 
JENNIFER PAN VÀ CHA (HUEI HANN PAN) MẸ (BÍCH HÀ PAN) CANADA.
Jennifer Pan, cô con gái bị buộc tội thuê người giết chết cha mẹ mình.
Lý do: Bị Cha mẹ bắt học Dược.
 
Vụ án này xảy ra từ năm 2008, nhưng chỉ được mọi người biết đến rõ ràng khi được phóng viên Karen Ko, cũng là bạn học thời Trung học của Jennifer, viết bài đăng lên báo Toronto Life, vào tháng 7 vừa qua.
Karen Ko cho biết, những năm đầu của chương trình Trung học, Jennifer là học sinh xuất sắc nhưng từ năm lớp 8, cô bắt đầu xao nhãng học hành, liên tục đạt điểm thấp.
 
 
 
 
Không muốn bố mẹ biết kết quả học tập sa sút, Jennifer tìm cách làm giả bảng điểm gửi về bố mẹ. Đến khi học xong lới 12, cô không được cấp bằng tốt nghiệp vì còn bị rớt một môn học, phải thi lại, cô lại làm giả bằng tốt nghiệp và giả luôn thơ mời học phân khoa Dược của Đại học Ryersonở Toronto. Do có kết quả tốt trong việc học hành, cha mẹ cô mua tặng cho cô nhiều vật dụng, gồm điện thoại di động, máy tính điện tử... Mỗi ngày, cô vẫn chào cha mẹ đi đến trường, nhưng thật sự là chỉ vào thư viện ghi chép những gì có thể ghi vào những cuốn sách học để cho cha mẹ thấy là cô đang học ở Đại học, sau đó, cô đến nhà của bạn trai là Daniel Wong ở đó tới chiều mới về. Cuối cùng, sau bốn năm “học hành” mà thực sự là không học gì cả, cô đã làm giả giấy báo tốt nghiệp của trường đại học. Đi xa hơn nữa, Jen nói với bố mẹ rằng cô sẽ làm tình nguyện ở khoa xét nghiệm máu, Bệnh viện SickKids. Công việc này khiến cô phải trực đêm vào các ngày thứ Sáu và cuối tuần, nên cô phải ngủ ở chỗ bạn nhiều hơn.
 
Ông bà Hann rất hãnh diện về cô con gái, tuy nhiên, ông bà hơi ngạc nhiên là Jen không hề có đồng phục và thẻ nhân viên của Bệnh viện SickKids. Đến một ngày, ông Huei đề nghị lái xe đưa Jan đi làm, khi cô xuống xe, bà Bích Hà lén đi theo để xem con gái làm ở phòng nào trong bệnh viện. Biết mình bị mẹ theo dõi, Jen trốn vào khu chờ đợi của bệnh viện, chờ ở đó cho đến khi bố mẹ rời khỏi bệnh viện, cô mới gọi điện thoại báo là tối nay phải làm việc trễ, nên sẽ ngủ qua đêm tại nhà một người bạn ở gần đó. Sáng hôm sau, bà Bích Hà thử gọi điện thoại cho người bạn gái của Jen, hỏi xem đêm qua cô có ngủ ở đó hay không? Người bạn trả lời là “Không”.
Khi Jen về nhà, ông bà Pan đã chận Jen lại, nói rõ cho cô biết là cô không có ngủ tại nhà của cô bạn gái đêm qua, và cô cũng không hề làm ở bệnh viện SickKids.
Tới lúc đó, Jen mới thừa nhận là mình không hề làm tình nguyện ở đây và cũng chưa từng học ngành Dược của Đại Học Toronto, mà cô tới ở chung với Daniel.
Khi biết rõ sự thật về cô con gái cưng, ông bà Pan buồn quá, nhưng không biết làm sao. Cuối cùng, họ chỉ hạn chế việc sử dụng điện thoại, internet và máy điện toán của Jen, rồi yêu cầu Jen ghi danh học lại môn học đã bị rớt để làm lại từ đầu.
 
Tức giận khi bị cha mẹ cấm đoán và ép học Trung học trở lại, Jen đã âm thầm lập mưu với bạn trai, nhờ anh ta tìm sát thủ để giết cha mẹ, hy vọng sẽ lãnh được tiền bồi thường nhân mạng của cha mẹ, mà sau khi chia đôi với anh trai, cô vẫn còn được hưởng US $500. 000
Daniel giới thiệu Jen với một trong các sát thủ là Lenford Crawford. Tên này chấp nhận sẽ hành động với giá 10. 000 USD.
Ngày 8-11-2010, Jennifer nhắn tin cho các hung thủ chỉ cách để họ vào nhà. Chúng làm bộ trói tay Jen vào cầu thang rồi đưa ông bà Pan xuống hầm nhà, bắn mỗi người nhiều phát đạn cho đến khi chúng tưởng ông bà đã chết, mới bỏ đi. Sau khi các hung thủ bỏ đi, Jen ở trên nhà làm bộ tự cởi trói, lấy điện thoại gọi cấp cứu, cô không ngờ rằng ông rút điện thoại gọi 911. Cô không thể ngờ là ông Huei đã may mắn vẫn còn sống sót, đã âm thầm lên lầu, và nhìn thấy được tất cả hành tung của cô.

Ông Huei Hann Pan (trái) và bà Bích Hà Pan, cha mẹ của Jennifer - Ảnh: Daily Mail
 
Sau 3 ngày hôn mê, ông Hann tỉnh lại và kể lại cho Cảnh sát nghe những điều tai nghe mắt thấy của Jen. Cuối cùng, Jen đã nhận tội chính là người thuê hung thủ sát hại cha mẹ.
Jennifer bị bắt cùng với bạn trai cũ Daniel và 3 nghi phạm liên quan là Mylvaganam, Carty và Crawford. Sau đó, tất cả bị kết ánsát nhân.
Tháng 12, Jennifer bị kết án tù chung thân và không có cơ hội được ân xá. Cô chỉ đủ điều kiện xinân xá khi 49 tuổi.
Daniel, Crawford và Mylvaganam cũng bị kết án tù chung thân, tuy nhiên phiên tòa xét xử tên Carty bị hoãn cho tới đầu năm 2016.
 
Từ trái sang: David Mylvaganam, Eric Carty, Daniel Wong, Jennifer Pan và Lenford Crawford (không có trong ảnh) mang tội danh giết người cấp độ 1
 
Khi bị thẩm vấn, Jennifer đã khai rằng vì bị cha mẹ bắt học Dược, nghành học quá khó đối với cô, lại hạn chế tự do của cô, không cho cô gặp bạn trai, vì thế, cô mới phải giết cha mẹ để khỏi bị áp lực.
Trên thực tế, trong suốt thời gian học hành của Jen, ông bà Pan không hề cấm đoán cô bất cứ điều gì, cũng không hề bắt ép cô phải học nghành Dược. Họ chỉ bắt cô vào khuôn khổ khi đã biết cô đã lừa gạt họ trong suốt thời gian gần 10 năm trời, bắt cô đi học trung học trở lại để bắt đầu cuộc sống mới.
Nếu bạn ở vị trí của ông bà Pan, bạn sẽ đối phó với cô con gái như thế nào?
Và nếu bạn là cô Jennifer, bạn có nói dối cha mẹ suốt gần 10 năm trời để cuối cùng, ra tay giết cha mẹ hay không?
NẾU...NẾU...VÀ NẾU...
Mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp như trong ca dao:
“CÔNG CHA NGHĨA MẸ ƠN THẦY.”

Tiếp theo kỳ tới.
NGUYỄN KHẮP NƠI

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều