We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 25 August 2015

Những “thiên thần” mất cuộc sống (1)

Những “thiên thần” mất cuộc sống – Phần1
http://www.canhdongtruyengiao.net/NhipSongQuanhTa/Luot%20Web/21.9.11/Nghiatrang%20Anhhai/image001.jpg
 gần 45.000 sinh linh bị chối bỏ được chôn cất ở nghĩa trang Anh Hài
Trong những buổi chiều vào các trang mạng đọc tin, có nhiều lần tôi đã phải lặng lẽ, ngồi bất động, rồi nước mắt đã lăn dài chỉ sau mấy dòng chữ. Những dòng chữ mà tôi tin rằng có nhiều bạn đã từng đọc qua. Hoặc giả, là chứng nhân của những dòng chữ ấy. Như thế, theo bạn, quê hương Việt Nam của chúng ta bây giờ ra sao? Ở đó có là yên vui, có là hạnh phúc? Hay sau 40 năm, từ khi những “đôi dép râu dẫm nát đời son trẻ” và những “chiếc mũ tai bèo phủ kín tương lai” tung hoành bá đạo, quê hương ta đã mất dấu, đã hoàn toàn đổi thay?
Đổi từ diện mạo đến con người. Đổi từ hạnh phúc sang đau thương. Đổi từ yêu thương ra thù hận. Từ nụ cười dấu ái ra nước mắt đắng cay? Đổi từ sự trung thành ra phản bội, từ thuần lương ra gian trá, để tất cả cuốn theo dòng thác cách mạng Việt cộng, tạo nên mọi loại tội ác, nhấn chìm cuộc sống hiền lương của xã hội. Để ở đó, nước mắt của những “thiên thần” chưa kịp nhỏ xuống để khóc thương cho một đất nước không còn lẽ sống, không còn nhân bản, đạo nghĩa thì đã phải lìa đời. Ở đó, người chưa kịp cất tiếng khóc cho một Việt Nam đang bị Tàu hóa và lấn chiếm thì đã mất cuộc sống. Ở đó, có biết bao nhiêu là “thiên thần”, có thể là những tài hoa của đất nước, chưa một lần nhìn thấy mặt cha mẹ thì đã bị đẩy vào đáy huyệt trong nền văn hóa của sự chết. Là nền văn hóa không còn lương tri để biết phân biệt thiện ác. Là nền văn hóa chỉ duy có ác tính là tồn tại và lên ngôi với những giáo điều đa trá và bội phản của cộng sản.
Theo đó, bài viết này không phải là mới mẻ. Trái lại chỉ là sự góp nhặt một số câu chuyện, một số bài viết trên các trang mạng mà thôi. Nó được góp nhặt lại để cho thấy xã hội của chúng ta đã bị tàn phá ra sao dưới chế độ cộng sản. Để hỏi bạn xem, chúng ta phải làm gì, ngỏ hầu, có thể giảm bớt được phần nào những đau thương. Đau thương như tội ác đang mỗi ngày nhấn chìm, xóa sổ yêu thương ở trên quê hương mến yêu của chúng ta. Đau thương vì ở đó, con người hầu như đang mất dần ý niệm về tội ác!: “Có bầu lần 2 với bạn, T. lại đi phá thai chui để giải quyết “hậu quả” đã được 18 tuần tuổi với suy nghĩ “thai chưa lớn mấy, phá có sao đâu, với lại bọn em còn đi học (trích).”!
Cha ông ta, từ xưa quan niệm rằng, đời người là một cuộc sống được chuyển hóa qua bốn gian đoạn: Sinh, Bệnh, Lão, Tử. Và luôn gắn bó với những Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Dục. Quả thật, cuộc đời của mỗi người dù dài hay ngắn đều trải qua bốn giai đoạn này. Bệnh tật thì đến với con người nhiều lần trong đời, nhưng không ai có hai lần sinh và hai lần chết! Từ đó, cuộc sinh, sự sống là ân huệ đặc biệt của Tạo Hóa trao ban. Ngày nay, không phải quan niệm của cha ông ta đã sai đi. Nhưng xem ra, nó đã bị làm cho sai đi trong rất nhiều trường hợp. Đặc biệt, dưới chế độ cộng sản, khi đời sống con người được tổ chức và điều hành theo thuyết Tam Vô thì chữ sai kia càng lúc càng lớn dần. Nó lớn dần với cấp số cộng theo từng ngày tháng nó tồn tại. Hoặc giả, tăng theo một cấp số nhân đáng sợ hãi. Nhưng còn tồi tệ hơn cả cái cấp số kia là tỷ lệ phá thai gia tăng rất nhanh ở lứa tuổi vị thành niên. Đã thế, nó còn tăng song hành với những loại tội đại ác trong gia đình, trong xã hội và không có bất cứ một dấu hiệu nào cho thấy là nó sẽ đảo chiều hay ngừng lại!.
I. Những chứng từ đau thương của thời đại
Dưới đây là một số những trích đoạn, ghi nhận thực tế theo nhiều bài viết rải rác trên các trang mạng như Tin Mới (online), “Ở cùng một thành phố, nếu như ngày ngày bác sĩ C. miệt mài trong công việc nạo, vét, phá thai… thì có một phụ nữ nghèo ngày ngày lui tới các phòng khám, xin những thai nhi bị bỏ rơi, bị giết ấy về chôn cất ngay trong mảnh đất nhà mình. Người phụ nữ ấy là bà Nguyễn thị Nhiệm, 53 tuổi trú tại xóm Đồi Cốc, Sóc Sơn.”
Theo những câu chuyện đã đăng tải trên mạng, nghĩa trang này mỗi ngày nhận khoảng 20 thai nhi. Vào những ngày cuối tuần, con số có thể lên đến 50-70 thai nhi một ngày. Theo lời bà Nhiệm “Có lần lên đến đỉnh điểm, 3 cái xe cải tiến đầy thai nhi. Ai nhìn thấy cũng phải xót xa, đứt ruột”! Ngoài việc tự đi thu lượm thai nhi, bà Nhiệm còn tiếp nhận hàng trăm thai nhi từ nhóm Thiện Nguyện đi thu, lượm về từ các phòng nạo, hút thai trên địa bàn Hà Nội. “Những sinh linh vô tội này được bà tắm rửa, khâm liệm với sự phụ giúp của ông Nguyễn văn Thạo, chồng bà. Tất cả cùng được mai táng chung với hàng nghìn thai nhi khác”. Cũng theo lời bà và những nhân viên thiện nguyện khác thì: “hầu hết hài nhi vì bị phá bỏ, nên khi về đến đây hầu như tất cả không còn nguyên vẹn. Có cháu bị cắt ra, làm nát ra để đưa ra cho dễ dàng…” Nhưng dù thai nhi có bị bể nát cách nào chăng nữa, khi tẩm liệm, Bà Nhiệm không bao giờ quên đặt cho mỗi một cháu bé một tên Thánh. Đặt một lần và có khi cũng chẳng có dịp gọi lại.
thai nhi
bà Nguyễn thị Nhiệm
Chuyện được kể là, khi mới khởi đầu, những cuộc chôn cất thai nhi ở Đồi Cốc thường được tổ chức riêng rẽ, hay theo từng nhóm nhỏ. Đến thời gian gần đây, vì nhiều lý do, các thai nhi mang về Đồi Cốc không được chôn cất riêng rẽ. Trái lại,“sau khi đã được tắm rửa và khâm liệm, các thai nhi được bảo quản trong tủ đông lạnh. Tới khi đủ con số 1000, bà Nhiệm mới cho vào các tiểu sành rồi xây một ngôi mộ lớn để mai táng chung một lần.” Theo lời cô Lập, một trong bảy người đàn bà đầu tiên phụ giúp bà Nhiệm làm công việc tắm rửa thai nhi, vừa lau nước mắt vừa kể: “Có trường hợp em lớn, hôm trước mang về một nửa, hôm sau nửa kia mới được mang về. Chúng tôi lại phải ngồi ghép các tay, chân, mặt… các cháu cho đầy đủ rồi mới đem khâm liệm, chôn cất. Các em bốn, năm tháng là thành hình, có tay, có chân đầy đủ, thậm chí phân biệt được trai hay gái rồi. Có em bị tiêm thuốc, người tím đen lại. Có em khi ra phải làm thủ thuật, không còn lành lặn nữa. Đau xót nữa là trường hợp các em bảy, tám tháng, khi về đây vẫn còn nóng hổi, bế trên tay vẫn còn thoi thóp thở, vẫn còn nấc nấc. Nhưng bệnh viện họ đã tiêm thuốc rồi, không cứu được nữa”. Về các trường hợp phá thai được nhận định chung như sau: “Đa số là vì lỡ lầm, nhưng dã man hơn, có trường hợp cả bố mẹ đẻ đưa con gái đi phá thai vì sợ ảnh hưởng đến danh dự của gia đình”.
Tưởng cũng nên ghi lại đôi dòng về bà Nguyễn thị Nhiệm. Bà là người Công Giáo ở Đồi Cốc. Lúc đầu, khi mới tự làm công việc chôn cất các thai nhi bị vất vào sọt rác, bị bỏ trên lề đường, bờ lau, bụi cỏ, bà Nhiệm gặp phải sự dèm pha của nhiều người trong làng. Khen ít chê nhiều. Đi đâu trong làng cũng thấy người ta bàn tán về câu chuyện của bà: “Họ bảo tôi tâm thần, gàn dở, nên mới làm việc này. Ai đời tự dưng lại vác thêm một cái nghĩa trang về làng, người lành lặn thì không sao, biết đâu có những em bé bố mẹ nhiễm bệnh, hóa ra là mang bệnh về, rồi còn gây ô nhiễm môi trường chung”. Dù biết những người chung quanh chẳng có nhiều thiện cảm với công việc của mình, lại còn phải chuốc lấy những lời lẽ không hay từ những người chung quanh nhưng bà kể, “mỗi lần nghĩ tới cái sinh linh bé bỏng bị vứt vào thùng rác, bị thú nuôi tha đi khắp nơi, bà lại không cầm được nước mắt”. Rồi vượt lên trên tất cả những lời dị nghị, bà quyết tâm làm thật tốt công việc này.
Mãi sau này, người ta mới nhận ra công việc của bà là một việc làm tử tế, tốt bụng, cần phải làm. Nếu như không muốn nói là đầy tính nhân bản và lòng thương người theo tinh thần của tôn giáo. Những lời ong tiếng ve mất dần, không còn. Thay vào đó là một nhóm những người có lòng nhân hậu trong xóm gặp nhau. Trước tiên, nước mắt họ bắt đầu rơi xuống trên những hình hài vô tri chết đau thương, cô quạnh. Kế đến, họ cùng xắn tay áo lên, phụ làm công việc tắm rửa, chôn cất các thai nhi với bà Nhiệm. Khi làm công việc này, họ không lập hội hè với biên bản gian trá như nhà nước Việt cộng. Trái lại, cùng chung lòng, chung sức bên nhau theo khả năng của mỗi người để xây dựng lại tinh thần nhân nghĩa, đạo hạnh cho đời. Kết quả, một nhóm có tên gọi “Bảo vệ sự Sống” đã ra đời. Họ hoạt động bằng tấm lòng nhân ái, bằng bàn tay, bằng công sức của họ từ ngày này qua ngày khác mà không một đòi hỏi bất cứ một chút lợi nhuận nào, dù nhỏ.
Cũng theo câu chuyện, các bài viết thì lúc đầu nghĩa trang chỉ có một nửa sào ruộng được trích ra từ ruộng đất của bà Nhiệm, đến nay nghĩa trang đã rộng hơn nhưng cũng không thể đáp ứng đủ nhu cầu. Bà cho biết: “Đất của nhà tôi bỏ ra, cộng với số đất của làng cho thêm, tổng diện tích nghĩa trang này hiện rộng ngót 2 sào. Chúng tôi cũng sắp phải cơi nới thêm ra bởi nó đã chật lắm rồi”. Phải, đất đã chật lắm rồi và những giọt nước mắt của người không ngừng rơi xuống trên những thai nhi. Ai cũng đau xót, nhưng xem ra công việc tẩm liệm thai nhi của bà mỗi ngày một thêm nhiều hơn. Lý do, nhà nước Việt cộng đã không có bất cứ một phương cách nào để có thể làm giảm bớt số thai nhi bị vất bỏ bên lề đường, bụi cỏ, thùng rác hay cho chạy vào ống cống, bồn cầu. Trái lại, tập thể cộng sản này, ngày càng đẩy mạnh việc thi hành chính sách vô đạo, bất nhân bất nghĩa bằng cách thúc dục mọi giới, mọi cấp, học tập theo gương “đạo đức Hồ chí Minh” là một thứ đạo đức giết vợ đợ con, một thứ đạo đức đặt nền tảng trên cơ sở phản luân lý, phản nhân tính của con người. Với lối giáo dục này, chúng muốn triệt phá đời sống căn bản của các gia đình, lôi trẻ ra khỏi gia đình. Đẩy chúng vào đoàn thiếu nhi “bác hồ”, vào đoàn vào đảng, rồi cùng nhau tiêu diệt nền luân lý và đạo đức xã hội. Kết quả càng ngày càng có nhiều thai nhi phải chết trước khi được sinh ra.
http://api.ning.com/files/CFRpP7InnGtEfEDWQ2Ku2obNWLvGzDbyHcrT-mEB5H4*5-jLqhLXWy-duL2EYSni-*Dq1TjyZNY*tYVwHHAK832aKj0t*Hiq/1112.jpg
bà Nhiệm tại nghĩa trang thai nhi Đồi Cốc
Theo câu chuyện được kể lại, bà Nhiệm không biết đi xe máy nên chồng bà, ông Nguyễn văn Thạo, sau này đã thay vợ đi thu gom các bé về để mai táng. Ông kể: “Mỗi lần đỡ các bé ra khỏi các túi ni lon, bà đều xúc động tới mức chưa thể đem chôn ngay được, cứ đứng lặng người ngắm các bé rồi nước mắt giọt ngắn giọt dài.” Tuy nhiên, dù trời nắng trời mưa, thậm chí bão bùng, bà Nhiệm vẫn động viên chồng đi gom các cháu về đều đặn. Bà ngậm ngùi: “Mỗi ngày có hàng bao nhiêu cháu cần được chôn cất, mình mà không đi để các cháu phơi ngoài trời, sương gió, cho chó cắn mèo tha, ruồi bu kiến đậu… tôi không đành lòng”. Phần ông Thạo, cũng có tấm lòng thật quảng đại với những thân phận thai nhi xấu số. Ông kể: “Có những đêm ông không ngủ được. Những cái tên ông bà đặt cho trẻ, những hình ảnh của các hài nhi cứ ám ảnh ông. Có những đêm mưa, đêm trăng sao, tôi nghe như có tiếng trẻ con gọi văng vẳng trong tai, tôi ngồi bật dậy, tôi khóc khi nghĩ đến chúng…”
Ở Hà Nội, không phải chỉ có Đồi Cốc, một nghĩa trang mà hôm nay có lẽ con số đã lên đến cả 100,000 thai nhi. Gần đó, xã Liên Châu, Thanh Oai, cũng có những người tên Nguyễn Văn Nho, ông Sinh, cô Ất… nhiều năm qua cũng tự nguyện làm công việc thật lạ đời. Đầu tiên, ông Nho một mình đến các bệnh viện, phòng khám tư để xin xác hài nhi mang về chôn cất. Sau này thêm những người từ tâm thiện nguyện trợ giúp. Sau mấy năm, ngôi mộ ông mới xây ngày nào giờ đã là nơi yên nghỉ cho hàng vạn “thiên thần bè nhỏ” xấu số. Ông bấm ngón tay và bảo “gần 25 nghìn hài nhi được chúng tôi và anh em thiện nguyện đi thu gom khắp các phòng phá thai, bệnh viện trên địa bàn Hà Nội trong 6 năm trời, đưa về chôn cất và hương khói tại một ngôi mộ tập thể. Đây là nơi chôn cất những hài nhi vô tội bị tước đoạt sự sống, quyền làm người từ khi còn trong bụng mẹ”. Những con số này làm chúng ta kinh hoàng ư? Thật ra, chỉ là một phần nhỏ trong tổng số những bào thai bị phá bỏ và được những người hảo tâm thu nhặt về để chôn cất mà thôi. Phần lớn, đều được bác sỹ của nhà nước Việt cộng và bệnh viện, cơ sở cạo, nạo hút chính thức do nhà nước này điều hành đã cho giật nước cầu tiêu để đưa thai nhi vào đường cống thải, sau khi đã dùng thủ thuật để phá thai cho các khách hàng.
Về đây, nếu gặp, ông Sinh, cô Ất, bạn sẽ được nghe những câu chuyện đứt cả ruột gan: “Có những hôm trời mưa như trút nước, chúng tôi tưởng chừng không thể mang các em về được nơi chôn cất. Chiếc túi nilon màu đen đựng thi thể các em cũng lõng bõng nước mưa…”. “Cũng có trường hợp, khi tôi mở túi ra, thì bên trong vẫn có những hài nhi còn thoi thóp thở như đang cố gắng níu lại chút hơi thở yếu đuối, cố gắng để được nhìn thấy ánh sáng mặt trời và hi vọng mình cũng sẽ có cơ hội làm người. Thế nhưng… chúng tôi vẫn chậm, cơn mưa cùng với sự vô tâm của một số người đã cướp đi quyền làm người của các em.”
Cách Hà Nội không xa là Nghĩa Thắng, một trong những xã nghèo miền biển thuộc huyện Nghĩa Hưng, Nam Định. Ở đó có xóm đạo nhỏ bé mang tên Quần Vinh. Người dân ở đây làm đủ mọi nghề để kiếm sống. Có nhiều gia đình bươn chải, vật lộn với sóng biển, gió cát để mưu sinh. Nhưng về Quần Vinh, hỏi gia đình ông Bao thì ai cũng biết. Người trong vùng gọi ông bằng cái tên rất đặc biệt”người cứu rỗi những linh hồn”. Ông Vũ ngọc Bao, nay đã 60 ngoài, khiêm cung trong công việc bé nhỏ mỗi ngày. Ông kể: “Đời cư dân biển chẳng khác nào con nước ròng, nước lớn. Đối với ngư dân đánh cá, họ phải luôn đối chọi với bão tố ập đến bất cứ lúc nào. Có nhà cũng đã phải bán ghe để tìm nghề khác kiếm sống”. Nhưng vì lý do nào ông bỏ nghề biển, có phải vì ông: “muốn cứu rồi những linh hồn” không? Không. Không phải thế!
Sau nhiều năm lênh đênh trên biển, ông đã từ giã cái thuyền và chuyển sang nghề cải táng mộ. Khi bước vào nghề mới, ông bắt gặp cảnh ngộ, không nguy hiểm như đi biển, mà là đầy nước mắt. Ông nói “tôi thấy những hài nhi xấu số bị bỏ trong những túi nilong, hoặc quấn vải thả xuống nước, nhưng lại không trôi ra biển mà cứ mắc lại, trôi dạt vào bờ sông và cồn cát. Tự nhiên, nước mắt rơi. Vậy là hàng ngày, ông đi gom lại, tự làm nghi thức chôn cất của người Công Giáo cho xác thai nhi và chôn cất em.” Theo ông, những hài nhi này phần nhiều là từ cơ sở nạo phá thai tư nhân, hay của nhà nước tại xã thải ra theo đường ống cống. Nó đã không theo dòng sông trôi ra bể, nhưng lại vướng vào bụi cỏ, bờ cát…
Lúc đầu ông chỉ chôn cất những thai nhi bên bờ lau bụi cỏ, cồn cát. Nhưng về sau, ông đã trực tiếp đến những cơ sở này xin những hài nhi xấu số bị các bà mẹ bỏ rơi, đem về chôn cất ở một góc của nghĩa trang xứ Quần Vinh. Tính đến nay, khoảng 5000 hài nhi xấu số đã được ông khâm liệm, chôn cất. “Tôi gom những hài nhi đó, rồi đi xin những bát hương nhỏ, cho vào đó, gắn xi măng lại, đánh số theo ngày và đem chôn. Những ngày đầu, tôi giấu vợ con và đi chôn vào ban đêm. Nhưng rồi khi làm những nghi thức chôn cất ở một bãi đất trống của nhà dòng thuộc xứ, những người dân xung quanh cũng không đồng ý, vậy là tôi đem về nhà”,
Dĩ nhiên, câu chuyện về các nghĩa trang Thai Nhi không phải chỉ có bấy nhiêu. Trái lại chỉ là một phần nhỏ, khá nhỏ trong tổng số thật hiện hữu. Bởi vì, trải đều khắp trên mọi phần đất nước, không có một nơi nào, tỉnh nào, thành phố nào mà không có những Thai Nhi bị bỏ bên đường cho chó mèo, cắn tha, lôi đi. Không nơi nào mà không có những người dân nhân hậu tốt bụng đem những Hài Nhi ấy vào lòng đất trong nỗi niềm xót thương. Và không một nơi nào trên bình diện cả nước mà không có những phòng nạo, cạo, hút thai của nhà nước cũng như của những tên “phù thuỷ tư”, cũng là những nhân viên y tế của nhà nước vô đạo CS làm thêm giờ, thi nhau mọc lên để phục vụ cho công tác giết người.
Nhưng có một điều rất đặc biệt và đáng chú ý cần ghi nhận ngay nơi đây là: Trong số tất cả những người tốt bụng làm công việc tẩm liệm, thu lượm những Hài nhi bị bỏ đi để đem về tắm rửa, tẩm liệm, rồi tìm cho chúng có một nơi an nghỉ thì đã không có bất cứ một người nào ở trong hàng ngũ quan cán, hay là cựu đoàn đảng viên, là cán bộ cộng sản, là những kẻ tham ô, lắm tiền nhiều đất, hoặc giả là thân nhân của họ. Trái lại, chỉ toàn là những người dân nghèo khó mà thôi. Lạ không? Thật ra, chẳng có gì lạ. Trong lòng người dân thì có tình thương mến, tính nhân hậu. Trong lòng đảng viên chỉ có mã tấu và dối trá. Dối trá thì giết người và nhân hậu thì bao che cuộc sống. Đó cũng là lý do tình cờ tôi gặp được một người đang nuôi cô nhi. “Cháu” là cháu ngoại của một viên tướng khá thời danh trong hàng ngũ cán cộng hôm nay. Người mẹ đã “lỡ lầm” trong lúc là một sinh viên theo học tại một trường đại học tại miền Nam, “hai người”, một bên đi làm công tác từ thiện, một bên thì đi phá thai gặp nhau. Cuộc gặp tình cờ nhưng có lẽ là cái duyên sống của đứa trẻ. Kết quả, bà mẹ trẻ nghe lời khuyên nài, giữ lại bào thai. “Cháu” được cứu sống và nay đã hơn 5 tuổi! Bà mẹ trẻ lúc trước thỉnh thoảng có thư thăm hỏi người nuôi cháu. Nhưng đứa trẻ vĩnh viễn là trẻ mồ côi.
Về Nha Trang, miền quê hương cát trắng thơ mộng của một miền Nam trù phú xưa kia với Nhà Thờ Đá, với con đường Độc Lập dẫn ra biển với hàng thùy dương như mộng như mơ, nay đã không còn. Thay vào đó là những ô cắm dùi, rào ngăn chắn, đất đai bờ biền bị chiếm để dành riêng cho các quan cán cộng và những tên quan thày Tầu, Nga trú ngụ. Người dân đã không còn được thả những bước chân thong thả đến bờ thùy dương năm xưa nữa. Nhưng đau xót hơn, cách TP Nha Trang khoảng 10km là một nghĩa trang chôn cuộc sống của những đứa trẻ chưa được sinh ra. Đó là nơi an nghỉ của hơn 10.000 hài nhi xấu số, không có cơ hội làm người. Nhưng để có một nơi tạm dung này cho các em là hoàn toàn nhờ vào lòng từ tâm của anh Tống Phước Phúc! Người đàn ông “kỳ lạ” tên Tống Phước Phúc đã tự bỏ tiền túi ra mua khu đất nằm bên sườn núi để làm nơi trú ngụ cho linh hồn của các hài nhi. Ông Phước kể “Bước qua cái tuổi tứ tuần rồi, tôi nghĩ đến khi chết tôi cũng chỉ làm một việc là gom xác hài nhi thôi, những hình hài vô tội đó đối với tôi như một duyên phận, giờ muốn dứt ra cũng không được”. Đó là lời tâm sự của anh Tống Phước Phúc, số nhà 45, đường Phương Sài, TP.Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa.
http://www.thienlybuutoa.org/PhuocThien/Pic/saomai039.jpg
nghĩa trang Đồng Nhi ở Nha Trang (anh Tống phước Phúc-người đứng giữa)
Vẫn theo những câu chuyện được viết và kể lại, suốt hơn mười năm nay, anh Phúc không chỉ lặng lẽ đi nhặt xác hài nhi, mà anh còn cưu mang nhiều số phận lỡ làng. Đứng trước 10.250 nấm mộ vô danh là những hài nhi xấu số do chính mình lượm lặt, mang về chôn cất, người thợ hồ nhỏ thó có đôi mắt thật hiền hậu, lặng lẽ đốt lên từng nén nhang như muốn sưởi ấm cho những linh hồn thơ ngây bé bỏng lạnh giá. Sau ánh mắt nhìn xa vắng, anh bặm môi như nuốt nước mắt vào trong lòng, anh tâm sự: “tôi cũng không ngờ số lượng lại tăng nhanh đến thế, mỗi lần chôn thêm một hài nhi là một lần đau đớn dù chẳng phải ruột thịt gì”. Với anh, anh cho rằng, số phận của những Hài Nhi (thai nhi) là vô cùng đen đủi, dầu chúng chẳng có một cái tội gì, Có chăng là do xã hội, do tổ chức của nhà nước vô lương đã tạo ra một nền giáo dục vô đạo và đẩy xã hội vào những ngày đen tối. Ở đó con người thật khó mà tránh thoát khỏi kiếp nạn. Nên anh tự bảo lòng là “Hãy yêu thương những linh hồn bé nhỏ bị bỏ rơi kể cả khi chúng đã qua đời, khi chưa được cất một tiếng khóc đã bị vứt bỏ bởi có thể những đứa trẻ tội nghiệp ấy đã gánh thay chúng ta những tai họa ở trần gian, những nặng nợ kiếp người, những hằn thù nhỏ nhen”.
Khi lên cao nguyên, không ai không nghe biết đến nghĩa trang Đồng Nhi, Pleiku. Trong nghĩa trang TP Pleiku, có nghĩa trang Đồng Nhi, tên mà những người thu gom thai nhi đem về đây chôn cất đặt cho khu vực riêng biệt này. Chuyện kể là, ở đây là nơi chôn cất hơn 15.000 hài nhi bị chối bỏ trong mấy năm qua. Tất cả hài nhi ở nghĩa trang Đồng Nhi Pleiku (Gia Lai) có chung số phận là bị cha mẹ chối bỏ. Nhiều thi thể em bé khi được phát hiện đã khô hay bị kiến cắn mất một phần. Hàng nghìn ngôi mộ chỉ gắn mấy dòng chữ ghi tên những nhà hảo tâm đã xây nên nơi yên nghỉ này. Năm 1992, Linh Mục Nguyễn Vân Đông (nhà thờ Thăng Thiên, thành phố Pleiku) lập nên nghĩa trang này để các hài nhi bị vứt bỏ có chốn yên nghỉ. Sau này, sức khỏe yếu, cha Đông bàn giao lại cho nhóm 3 người hảo tâm là anh Phụng, anh Lễ và cụ Tâm. Họ đã gắn bó với công việc này hơn mười năm. Họ đã chung tình thương dành cho các sinh linh nhỏ bé, ngày ngày những con người này cùng nhau đi gom nhặt những thai nhi bị chối bỏ, đem về chôn cất. Ba người tự bỏ tiền cá nhân mua quan quách, vật dụng tẩm liệm cho các cháu. Ôi những tấm lòng vàng hiếm hoi!
Rồi Huế, một cái tên như mộng như mơ. Nào là cầu Tràng Tiền, Cột Vân Lâu! Rồi cung điện của nhiều vua quan cấm đạo xưa, nay xem ra đã lùi cả vào dĩ vãng để nổi bật lên những tên tuổi của những thành ủy viên, hay trung ương CS như những quỷ sứ nhập tràng từ sau Mậu Thân như Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngọc Phan, thị Trinh… để nơi ấy ngoài những mồ chôn tập thể của người dân Việt vào Tết Mậu Thân, giờ lại có thêm những bãi tha ma không chủ. Trong đó, không ai ngờ rằng, theo dòng thác cách mạng Việt cộng vươn lên, nay đã có hơn 42.200 hài nhi bị cha mẹ bỏ rơi từ khi chưa lọt lòng hiện đang yên nghỉ tại nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên – Huế. Đó dĩ nhiên là con số được ghi nhận, chôn cất trong nghĩa trang Anh Hài thôi. Ngoài ra là một con số thật lớn, thật kinh khủng khác đã không được đưa về đây, nhưng đã bị trôi dạt theo các đường ống cống, hay chó tha, mèo gặm, hoặc là theo ngày tháng tự vùi theo cát bụi trong những bờ lau bụi cỏ…
Anh Năng, người trông coi nghĩa trang Anh Hài (Thừa Thiên – Huế) cho biết: “Nghĩa trang ra đời ngày 2/2/1992, do một số linh mục Giáo phận Huế thành lập. Số lượng mỗi ngày một nhiều. Có ngày chôn tới 20 hài nhi vô tội. Để giảm kinh phí và diện tích đất chôn, những người phụ trách quyết định xây một mộ một tuần và hàng chục hài nhi được chôn chung một mộ. Ngày nào anh Năng cũng “hạ sơn”, lặn lội qua đò trên sông Hương rồi về TP Huế dạy thêm môn Anh văn cho học sinh cấp 2 để kiếm thêm thu nhập. Chiều tối về nhà, ‘hành trang’ của anh thường có xác hài nhi để mang về chôn. Bào thai anh nhận từ những người tình nguyện đi gom hoặc anh tự đi lượm được ở gốc cây, thùng rác…” (theo Nguyên Bình và Cẩm Quyên)
“Tôi không biết em là trai hay gái. Tiếng kinh buồn, cất tiếng gọi thai nhi…”
Một bài thơ than khóc, viết trên những ngôi mộ tí xíu vô danh khiến người đọc phải lặng người, và dòng nước mắt rơi!
“Em là thai nhi vô tội
Hiện thân là buồn tủi
Tình yêu tắt lịm rồi
Núi đồi xa xôi
Một đêm lạnh trời sương
Em vấp ngã nơi đây
Em thiếp ngủ không hay
Lá rụng che phủ đầy…”
(Linh mục Phaolo, 11/4/2008)
nghĩa trang Thiên Thần tại Huế
Vào miền Nam, quê hương yêu dấu của đồng bào ta cũng không có gì ngoài đau thương và nước mắt. Câu chuyện ở Hố Nai, Biên Hòa, có lẽ chỉ là một chuyện đơn lẻ, rất nhỏ được ghi nhận lại trên các trang mạng, Nó hẳn nhiên không phải là câu chuyện duy nhất của miền Nam. Bởi vì Sài Gòn, miền yêu dấu xưa kia, nay đã được đổi theo tên của một Satăng nhập tràng là Hồ chí Minh với lời dạy bảo các đoàn đảng viên cộng sản là: “đảng viên là ngọc là vàng của đảng…” Theo đó, muốn thành đoàn đảng viên ngọc ngà của đảng thì phải qua kiểm thảo, mà bài kiểm thảo căn bản lại là “phải công khai tuyên bố căm thù bố mẹ và đoạn tuyệt với bố mẹ…” (Đèn cù, trang 74-75). Hồ chí Minh đặt nền móng giáo dục, đào tạo cán bộ, đảng viên CS như thế, xã hội Việt Nam sẽ còn lại gì khi những nhân sự này múa dao, vung liềm búa?
Thử hỏi, với cái định nghĩa này, thì Hồ Quang, tức Hồ chí Minh sẽ là ai đây? Là người, là thần, là quỷ nhập tràng chăng? Với một tập đoàn như thế lãnh đạo đất nước thì chuyện Hố Nai, chỉ là một cuộn bóng mờ trong tổng số những trẻ em mất cuộc đời được ghi nhận mà thôi. Ở đây, Linh Mục Nguyễn văn Tịch (giáo xứ Tây Hải, Hố Nai Biên Hòa) người khởi xướng xây dựng nghĩa trang cho biết, “Trong một lần đi thăm người bệnh, lúc trở về, ngài đã bắt gặp hài nhi chết bỏ bên đường. Ngài đã quyết định đưa em về chôn cất”. Từ đó, một vuông đất nhỏ không quá 200m2 do một số người hiến tặng, hơn bốn năm nay, đã là nơi an nghỉ cho hơn 7500 những “Thiên Thần bé bỏng” sớm mất cuộc sống…
Trên đây là nhiều đoạn viết của nhiều người, tôi trích, tổng hợp, ghi lại từ các bài viết trên các trang mạng (xin lỗi là đã không ghi lại hết quý danh của các tác giả và nơi xuất xứ). Tất cả như là những bằng chứng, những chứng nhân đích thực của“nỗi đau và bất hạnh” của dân tộc Việt Nam trong thời cộng sản. Nó như một chứng liệu xác minh rằng, chính cộng sản là thủ phạm đã tạo nên những oan khiên bất hạnh này cho dân tộc ta. Bởi vì, ở một khía cạnh khác, cùng ngày khi viết về Nghĩa Trang Hài Nhi, tôi mở VNExpress.net, trang mạng thuộc hệ nhà nước cộng sản điều hành và đọc thấy trong mục Pháp Luật của trang mạng này có các tội đại ác liên hệ đến gia đình như sau. (Bản tin Pháp Luật hôm ấy gồm có khoảng 30 bản tin về các loại tội phạm, thì đã có 6 tội phạm trực tiếp có liên hệ trong gia đình). Nó đã là một bằng chứng chắc chắn khác nữa cho thấy, việc học tập và theo gương “đạo đức hồ chí Minh” chính là nguyên do cơ bản tàn phá nền luân lý và đạo đức của xã hội Việt Nam! Xin trích, ghi lại như sau:
1, Người vợ trẻ tử vong sau trận cãi vã. Sau nhiều tiếng cãi nhau của hai vợ chồng trẻ, gia đình mới phát hiện chị Ánh tử vong với nhiều vết thương trên đầu, bên cạnh chiếc ghế gỗ dính đầy máu. Ngày 20/12/2014.
2, Tử hình kẻ cầm dao bầu đoạt mạng vợ. Không thuyết phục được vợ quay về, tại nhà mẹ vợ, Quân đã truy đuổi, đâm chết người đàn bà đã sinh cho hắn hai đứa con.
3. Cô giáo mầm non bị chồng sát hại. Theo bản án sơ thẩm ngày 18/12 của TAND Hà Nội Thứ tư, 17/12/2014.
4. Lão già 67 tuổi truyền nhân đích thực tái hiện hình ảnh Hồ Chí Minh lĩnh án. Câu chuyện của ông này rất gần gũi với câu chuyện của Hồ chí Minh và Nông thị Xuân. Mỗi lần dụ dỗ bé Sen 14 tuổi quan hệ tình dục, bị cáo Lan đều cho đứa trẻ 300.000-400.000 đồng. Sau nhiều lần xâm hại, Y đã khiến bé gái mang bầu, làm mẹ bất đắc dĩ. Chiều 17/12, TAND tỉnh Thừa Thiên – Huế đã mở phiên tòa phúc thẩm tuyên y án 3 năm tù với Kê Thanh Lan (67 tuổi, trú huyện A Lưới). Theo tờ báo, tên này bị kết án, bị phạt nhẹ vì có công với “cách mạng” Việt cộng. Không biết Y có phải là đoàn đảng viên Việt cộng hay không? Chỉ thấy tuyên dương y đã nhận nhiều huân chương (huân chương sao vàng, huân chương Hồ chí Minh?) và nhiều huy chương nên được hưởng án nhẹ. Kinh hãi chưa? Cứ có công với Việt cộng là được hưởng giảm khinh. Tuy thế, nhiều người cho rằng, nếu đem bản án ra so với Hồ chí Minh, Y bị như thế là quá nặng, bởi vì lão chỉ học và làm theo gương “bác” mà bị tù. Khéo mà bị hàm oan?
5. Án chung thân cho đứa cháu nhằm đầu chú gây án. Đoạt mạng chú họ bằng hơn 20 nhát dao, Theo bản án sơ thẩm ngày 17/12 của TAND Hà Nội, Lê Văn Phúc (33 tuổi) là cháu họ của anh Lê Văn Minh (39 tuổi).
6. Con rể nã đạn vào mẹ vợ. Rình lúc mẹ vợ và cậu em đến nhà chơi, nửa đêm Tuấn cầm súng bắn hai người này cùng cô vợ. Công an Hà Nội thông báo đã bắt được Nguyễn Anh Tuấn (36 tuổi), nghi can bắn mẹ vợ cùng 3 người khác trong căn nhà trên phố Bùi Xương Trạch, quận Thanh Xuân.
Một ngày có bấy nhiêu vụ đại án phạm đến gia đình. Một năm, rồi bốn mươi năm qua đã là bao nhiêu vụ rồi? Còn học tập theo gương Hồ chí Minh nữa hay là thôi?
Bài viết nhỏ, như một nén hương muộn, kính viếng hương hồn các “Thiên Thần Bé Nhỏ” chưa được sinh ra đã mất cuộc sống.
(Còn tiếp)
12/06/2015

Bảo Giang

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều