We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 7 September 2015

Em bé chết trên bờ biển: Người cha từ chối sang Canada

Em be chet tren bo bien: Nguoi cha tu choi sang Canada
              

"Cái tôi có đã tuột khỏi tầm tay. Nhưng cái chết của các con tôi, vợ tôi là lời cảnh tỉnh cho thế giới".                                           

Các con tôi trông như đang ngủ và mỉm cười
Ngày 5/9, sau khi đưa thi thể vợ và hai con, trong đó có “cậu bé di dân” Aylan Kurdi, về quê nhà ở Kobani (Syria) để an táng, ông Abdullah Kurdi đã từ chối đề nghị đi định cư ở Canada.
Sau khi tai nạn bi thảm xảy ra cho gia đình ông Abdullah Kurdi, bà Tina, em gái của ông định cư từ hơn 2 thập niên qua ở Canada đã đề nghị bảo lãnh cho người anh sang Canada nhưng ông Abdullah từ chối.
Bà Tina kể lại, anh trai bà giờ chỉ muốn sống cuộc đời còn lại của mình ở quê nhà, ngồi bên cạnh mồ các con.
Em be chet tren bo bien: Nguoi cha tu choi sang Canada
Hình ảnh bé trai di cư chết bên bờ biển chấn động thế giới
“Tôi không cần gì nữa ở thế giới này. Cái tôi có đã tuột khỏi tầm tay tôi. Nhưng cái chết của các con tôi, vợ tôi là lời cảnh tỉnh cho thế giới. Hi vọng chính phủ các nước sẽ giúp đỡ những người di dân khác”, bà Tina nhắc lại những câu nói của người anh.
Thêm một câu nói của em bé trước khi qua đời, trong giây phút 3 bố con nắm chặt tay nhau dưới biển, em bé đã nói ‘Bố ơi, xin đừng chết!’.
Khi nghe những thông tin này, bà Tina đã vô cùng hối hận và tự trách mình vì đã đẩy gia đình anh trai vào thảm cảnh đau lòng đó.
Em be chet tren bo bien: Nguoi cha tu choi sang Canada
Người bố đáng thương Abdullah Kurdi, người duy nhất còn sống trong gia đình ôm thi thể con trai
Bà cho biết chính bà đã gửi 5.000 USD cho người anh để gia đình của ông Abdullah tham gia vào chuyến vượt biển định mệnh dù người anh không có ý định đi vì quá nguy hiểm cho gia đình, đặc biệt là hai đứa con nhỏ.
Bà giải thích rằng bà muốn gia đình sang Canada sinh sống vì ở quê nhà tính mạng của họ quá nguy hiểm trước mối đe dọa của tổ chức cực đoan Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS).
Ông Kurdi, 35 tuổi, chia sẻ, khi nhìn thấy thi thể các con, trông như hai anh em vẫn còn đang sống, chỉ đang ngủ và còn mỉm cười. Gương mặt, đôi chân và tay của các bé vẫn rất bình thường.
Trong ngày 5/9, lực lượng cảnh sát bờ biển Hi Lạp cũng đã phát hiện một bé trai sơ sinh tử nạn sau khi bố mẹ em bé đã được đưa lên đảo Agathonisi.
Hi Lạp đang phải đối mặt với hàng trăm người di cư và tị nạn vượt biển mỗi ngày từ Thổ Nhĩ Kỳ sang các đảo ở phía đông Hi Lạp gồm Kos, Lesbos, Samos và Agathonisi. Hàng ngàn người vẫn đang chờ làm thủ tục để đến Athens và tiếp tục hành trình sang các nước châu Âu.
Thế giới dậy sóng
Trước sự việc người dân di cư và gặp tai nạn, họa sĩ khắp thế giới chia sẻ những bức vẽ về bé trai đáng thương đang "nằm ngủ" trên cát, như một cách thể hiện nỗi đau, sự xót xa với em.
Nhà văn JK Rowling, tác giả Harry Potter kêu gọi chính phủ Anh cần có biện pháp hỗ trợ những người tị nạn bởi họ đã phải mạo hiểm cuộc sống của mình để rời bỏ nhà cửa, nơi bị tàn phá bởi xung đột.
Theo truyền thông Thổ Nhĩ Kỳ, 4 công dân Syria đã bị bắt giữ vì có liên quan đến nạn buôn người, dẫn đến cái chết của gia đình cậu bé Aylan và 9 người khác.
Không những vậy, cư dân mạng lại được dịp xôn xao khi đọc được một phần bức thư được tìm thấy trong ví của một trong hàng nghìn người Syria đã bị chìm trên biển Địa Trung Hải khi tìm cách sang châu Âu được Amr Kahhaleh đến từ Damascus, Syria dịch.
Em be chet tren bo bien: Nguoi cha tu choi sang Canada
Những nụ cười đầu tiên trên gương mặt người tị nạn tại Châu Âu.
Bức thư viết: “Mẹ yêu quý, con xin lỗi vì chiếc thuyền đã chìm và con không thể tới châu Âu được nữa. Con xin lỗi vì không thể gửi trả lại khoản tiền mà mẹ đã vay để đưa con lên thuyền. Đừng buồn mẹ nhé nếu họ nói không thể tìm thấy thi thể của con giữa đại dương rộng lớn, một chiếc quan tài không thể mang con trở về với mẹ, nó chỉ mang lại cho mẹ thêm nợ nần, các khoản chi phí tang lễ, chôn cất và vận chuyển mà thôi...
Cảm ơn biển cả đã chào đón chúng tôi mà không đòi hỏi visa… Cảm ơn loài cá sẽ ăn thịt cơ thể tôi mà không cần hỏi tôn giáo của tôi là gì, hay vị thế chính trị của tôi ra sao”.
Ngày 5/9, chính phủ Đức và Áo đã bỏ qua các quy định tị nạn EU, mở cửa biên giới để tiếp nhận những người tị nạn, đây là một động thái đầy nhân văn ngay sau khi hình ảnh "Em bé Syria bên bờ biển" lan truyền toàn cầu.
Hiện tại, chính quyền Hungary đã cung cấp xe bus cho hơn 1000 người đang có mặt ở ga Đông Budapest để di chuyển tới thủ đô Vienna, Áo, bên cạnh đó là khoảng 1200 người bao gồm những thanh niên khỏe mạnh tự đi bộ tới miền đất mới đang mở rộng cửa chào đón họ, mặc dù quãng đường lên tới 241 cây số.

---- 
 

Chơi đi trốn đi tìm.

          
Aylan nằm trên cát, đang chơi trò đi trốn đi tìm với anh Galip của nó. Nó nghĩ mình cứ úp mặt xuống là anh nó sẽ không tìm ra mình. Nhưng nó nằm lâu quá, có người đi qua tưởng nó ngã bế lên. Hai mắt Aylan mở lớn, nó đang chơi đi trốn đi tìm mà. Người đàn ông nhẹ nhàng vuốt mắt nó, nó nhắm mắt lại. Không chơi nữa, chắc là buồn ngủ rồi.
 
Bé Aylan ơi! Con ngủ ngoan nhé, anh Galip của con cũng đi ngủ rồi, mẹ con nữa cũng ngủ say rồi. Không ai chơi với con nữa đâu.
 
Biển vẫn rì rào kể chuyện về những con tàu đang bập bềnh trên sóng, những con tàu luôn luôn chở số người nhiều hơn nó có thể chứa, nên biển kéo xuống rất dễ dàng. Những con tầu có nhiều trẻ thơ nữa. Những đứa bé đang ở tuổi thích chơi đi trốn, đi tìm, sóng sẽ đưa chúng vào bờ cho chúng úp mặt mình trên cát. Cát sẽ giấu khuôn mặt của chúng, nhưng cả thân thể thì vẫn nhìn rõ ràng. Kiểu chơi đi trốn của trẻ thơ lên ba. Cứ tưởng giấu mặt đi là giấu được cả người.
 
Aylan mặc áo thun đỏ ngắn tay, quần xanh lửng, lộ ra hai cẳng chân be bé và đôi giầy của em trông cũng tươm tất lắm.
 
Em chơi đi trốn đi tìm, nhưng có người tìm ra em rồi. Họ đi báo cho người tới đón em ra khỏi vùng biển.
 
Sóng cứ tiếp tục đánh vào bờ. Sóng đánh vào bờ hôm qua, hôm nay, ngày mai và sẽ đánh vào bờ không biết bao nhiêu ngàn năm nữa. Biển luôn luôn hấp dẫn, mời gọi người ra khơi, nhưng biển cũng vô cùng hung hãn, biển Địa Trung Hải hay biển Thái Bình Dương đều hay bắt những bé thơ đi theo cha mẹ. Vì bé thơ dễ tuột khỏi tay cha mẹ, bé thơ thích chơi đi trốn đi tìm, thích giấu mặt mình trên cát.
 
Người đàn ông công lực bế Aylan trên tay, anh ta rất gượng nhẹ nhưng sự căng thẳng trên mặt anh như anh đang ôm cả một góc trái đất trên tay mình. Cái thân hình bé nhỏ của Aylan mà tưởng nặng ngàn cân, bước chân anh ta xiêu vẹo, lún vào cát từng bước một. Anh ta để lại dấu giầy trên mỗi bước đi.
 
Chao ôi! Lúc này là lúc anh cần có dấu chân Thượng Đế đi đồng hành với mình. Anh thầm thì khấn nguyện trong cuống họng mình. “Thượng Đế ơi! Ngài đang ở đâu, xuống đây đi với con”.
 
Người ta nói ông Abdullah Kurdi, cha của Aylan là một người may mắn sống sót, sau khi vợ con ông chết cả. Thật tội nghiệp cho ông khi phải nhận hai chữ “may mắn” đó. Chắc ông trong mấy hôm nay chỉ mong ước mình được trôi đi cùng với họ. Những cái xác thân yêu đang giạt bãi cát nào.
 
Bé Aylan đã ngủ thật say, đã được đặt nằm trong một cái giường gỗ xinh xắn. Ngủ đi con, ngủ nữa đi con.
 
Ngày mai thức dậy ở một bãi cát thần tiên nào đó con sẽ lại gặp mẹ, gặp anh và con sẽ lại chơi đi trốn đi tìm. Nhưng lần này thì con sẽ có các thiên thần chơi với con. Con không phải nằm úp mặt lâu trên bãi cát như thế nữa, con sẽ được vực lên và ngả đầu vào vai các thiên thần.
 
Và con, chính con sẽ là một thiên thần trong trái tim mọi người.
  
Trần Mộng Tú
Ngày 4 tháng 9/2015
 
(*) Bé Aylan Kurdi, 3 tuổi, chết đuối giạt vào bãi biển Turkish ngày mồng 2/9/2015

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều