We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 29 November 2015

MA CÔ CHÀO HÀNG: Đau và nhục nhã cho dân Việt

bbt-me1bb9bi-nho 

MA CÔ CHÀO HÀNG
Ma cô” không phải là một danh từ Việt ngữ. Lý do có thể là vì người Việt (trước đây) không có ai làm cái thứ công việc xấu xa, tồi tệ và khốn nạn đó. Thế nên Việt ngữ không có tiếng để gọi bọn dẫn khách cho những phụ nữ tội nghiệp và bất hạnh, những người phải đem chính ngay thân thể thể của mình ra bán để kiếm sống. Thời Nguyễn Du, tiếng Việt không có danh từ để gọi bọn thú vật ấy nên nhà thơ họ Nguyễn phải dùng ngay tên của tên đàn ông khốn kiếp Mã Giám Sinh, để gọi cái thằng đàn ông chó má chuyên đi kiếm những phụ nữ khốn khổ mang về bán cho bọn chứa điếm.  Mãi đến khi tiếng Pháp du nhập vào Việt Nam, người Việt mới quơ đại danh từ “maquereau” và giản lược nó đi thành “ma cô”, thì tiếng Việt mới có chữ mà nhà làm tự điển Đào Duy Anh phải định nghĩa là “người dẫn mối cho đĩ” cho dễ hiểu. Từ đó tiếng Việt mới có danh từ ma cô để khỏi phải dài dòng khi gọi những đứa sống nhờ cái vốn Trời cho có sẵn của những người phụ nữ khốn khổ trong những địa ngục kinh hoàng nhất trên trái đất này.
Trong khi các nghề nghiệp khác đều có những thay đổi thì nghề ma cô gần như không có những đổi thay nào đáng kể. Bọn ma cô vẫn dùng một giọng điệu cũ xưa để quảng cáo cho món hàng mà chúng muốn bán, vẫn lọc lừa thủ đoạn dối gạt cốt sao kiếm thứ đút vào lỗ miệng.
Đọc những tiểu thuyết của Nguyễn Thụy Long là thấy đầy những cảnh như thế. Tác giả Kinh Nước Đen viết về những ma cô tí hon chạy theo xe của những người đàn ông đi tìm hoa ở những xóm điếm, chào hàng bằng những câu nói không thường thấy ở những cái miệng mà tuổi tác chỉ mới lên chin, lên mười. Nào là có em là nữ sinh, nào là em vừa cắt chỉ, nào là em còn mới, không có bệnh tật gì …
Lối chào hàng như thế của bọn ma cô thì vẫn còn nguyên như từ bao nhiêu năm nay. Khung cảnh có thể khác, nhưng mục đích thì vẫn còn y nguyên, để quảng cáo cho món hàng mà chúng muốn bán.
Một tên ma cô ma cạo mới đây đã có lần sang tận nước Mỹ để làm công việc đó. Nó nói là để quảng cáo cho việc đầu tư ở Việt Nam. Nhưng điều nó nói ra thì cũng chẳng khác gì lời lẽ của những tên ma cô chào hàng, kiếm khách cho những người phụ nữ sống bằng nghề bán trôn nuôi miệng. Thay vì nói rằng Việt Nam là một môi trường rất thuận lợi cho các nhà đầu tư vì kỹ năng của người công nhân Việt Nam rất cao, lương hướng hợp lý, lại không có nghiệp đoàn để gây khó dễ cho chủ, Việt Nam có thể cạnh tranh dễ dàng với Trung quốc, hơn hẳn Philippines, Indonesia, Thái Lan… vân vân. Thay vào những chi tiết dùng để chào hàng, để hấp dẫn, lôi cuốn khách đầu tư đến Việt Nam thì miệng lưỡi của tên ma cô nói rằng hãy đến Việt Nam, vì “con gái Việt Nam đẹp lắm”.
Tình hình đầu tư thuận tiện ở Việt Nam được tô vẽ cho hấp dẫn bằng nét đẹp của phụ nữ Việt Nam. Những phụ nữ này không được làm cho hấp dẫn các nhà đầu tư bằng những khả năng của những tấm bằng MBA, của tài khéo trong các sinh hoạt thương trường, tại thị trường chứng khoán … Tên ma cô nói tới chi tiết không dính dáng gì tới chuyện đầu tư mà chỉ nêu ra nét đẹp của phụ nữ Việt Nam.
Không nói ra, nhưng chắc chắn nó muốn nói về những “vành ngoài, vành trong” , những “bẩy chữ”, những “tám nghề” như những bài học mà người đàn bà “lờn lợt mầu da”, “to lớn đẫy đà” đã hết mình dậy cho người con gái họ Vương để làm việc cho mụ.
Chi tiết về câu chào hàng khốn nạn đó được ghi lại đầy đủ trong một bài phỏng vấn mà nó dành cho một tờ báo nhà nước. Thằng ma cô ấy tên là Nguyễn Minh Triết. Cuộc phỏng vấn được thực hiện ngay trong dinh chủ tịch sau chuyến đi Mỹ của nó. Cuộc phỏng vấn được thu hình và thu thanh đầy đủ và được lưu trữ trong kho tài liệu của đảng. Chính những lời rao hàng ô nhục đó đã khuyến khích và mở đường cho hàng ngàn phụ nữ Việt đem “hàng trắng” đi bán đi bán ở khắp nơi. Dịch vụ nở rộ đến độ mới đây, Singapore đã phải từ chối cho nhập cảnh một số phụ nữ Việt Nam khi những người này tìm cách đến Singapore để cho những người dân Singapore… đầu tư mà không cần phải mất công lặn lội đến tận Việt Nam cho tốn kém.
Đau và nhục nhã cho người Việt Nam biết là bao nhiêu vì bọn ma cô khốn kiếp đó.//

BÙI BẢO TRÚC

Bùi Bảo Trúc

---

Khu Định Cư Mới Của “Việt cộng” Ở Quận CamNhạc sĩ Tuấn Khanh

Một ngôi nhà ở Texas, Hoa Kỳ. Ảnh chỉ mang tính minh họa.
Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt. Họ là những người rất trẻ, hoặc đó là những gia đình bình thường nhưng sống khép kín. Bạn tôi, một người đã sống ở nơi này, gần bằng thời gian của thế hệ người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ sau tháng 4/1975, nói rằng đó là những khu định cư mới của “Việt cộng”.
Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây – mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình.
Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng. Anh bạn tôi, một người làm real estate – môi giới mua bán bất động sản ở Mỹ – kể lại cuộc trò chuyện với một khách hàng như vậy, và được biết nhà được mua ngay bằng tiền mặt, mà người khách dằn giọng “tiền tươi!”.
Không chỉ ở nơi đó, nhiều năm gần đây, cộng đồng Việt Nam ở Texas cũng hay nói với nhau rằng khu Bellaire đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà – lớp người này rất nhiều tiền – họ mua luôn các cơ sở thương mại. Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từng gọi là “một Việt Nam bên ngoài Việt Nam”.
Có lẽ vì vậy, mà ở các khu người Việt như vậy, biển quảng cáo của các luật sư di trú ngày càng nhiều. Trên đài phát thanh hay truyền hình cũng ra rả các lời mời tư vấn tìm hiểu cách lấy thẻ xanh để được ở lại nước Mỹ.
Sẽ là một điều chua chát, nếu nhìn lại lịch sử. Dù nước Mỹ vẫn bị gọi là thua trận và bị “đuổi” khỏi Việt Nam theo các văn bản tuyên truyền, nhưng đích đến giờ đây của nhiều quan chức Việt Nam vẫn là nước Mỹ chứ không là đồng minh số một Trung Quốc. Thậm chí các quan chức, giới tư bản đỏ hiện tại của Việt Nam còn bỏ ra rất nhiều tiền để được trụ lại quốc gia thù địch đó, cho mình là cho con cái của mình.
Nhiều người Việt Nam sống bằng đồng tiền lương thiện ít ỏi của mình tại Mỹ đã ngạc nhiên hỏi rằng “họ là ai, sao giàu vậy”. Thật không dễ trả lời. Trong những người đến Mỹ hay bất kỳ quốc gia phương Tây thù địch nào khác, có những người làm mọi cách như một cuộc tỵ nạn về an sinh, giáo dục… nhưng cũng có những người chạy đi, để âm thầm đào thoát khỏi lý tưởng của mình.
Anh Mến, một người sống ở Kansas chỉ hơn 10 năm, trong một cuộc gặp ngẫu nhiên đã thảng thốt kể rằng anh chứng kiến những người Việt đến Mỹ mua một lúc 2,3 căn nhà. Thậm chí họ còn luôn đón mua hàng chục chiếc Iphone đời mới nhất để gửi về, so với anh đến nay vẫn còn mắng con khi thấy chúng xài viết chì được phân nửa đã vứt đi. “Việt Nam bây giờ dễ kiếm tiền lắm hả anh?”, anh Mến ngơ ngác hỏi.
Thật khó mà giải thích với anh Mến, dù cùng là người nói tiếng Việt với nhau. Vì ngay ở quê hương lúc này, hàng triệu người đang nuốt các bữa ăn công nhân hàng ngày tệ bạc đến mức như công khai bào mòn tuổi xuân của họ. Những vùng quê đói nghèo phải xin gạo trợ cấp mỗi năm, nhưng đầy dẫy các quan lớn vẫn lên nhà cao, tậu xe to và viết các dự án xây tượng đài hàng ngàn tỉ.
Trường St Polycarp ở thành phố Staton, Quận Cam, là một trong những trường tư thục Công giáo mà nhiều gia đình người Việt dù tốn tiền nhưng vẫn hay gửi con vào vì mong chúng học kiến thức, và học được cả đức tin. Thỉnh thoảng, cũng có những gia đình đem con đến và cho con cái làm quen với Jesus thay cho học tin vào một lãnh tụ. Năm ngoái, chiếc xe đỗ trước cửa trường đưa đứa trẻ vào học, có cả ông bà theo để xem nơi học thế nào. Đó là những người vẫn còn mang đậm phong thái cán bộ với quần áo, giày dép vả cả giọng nói.
Khi gia đình này bước qua sân trước, vòi nước tự động tưới cây bất ngờ bị hư, nên làm tràn ra một vũng nước. Người phụ nữ lớn tuổi bước qua, càu nhàu “Thế này là không được. Phải nói nhà trường xem lại coi chứ thế này thì đi hư hết cả giày”. Thấy tôi là người Việt, đang đứng gần ở nơi bán hàng gây quỹ cho trường, nên bà nói luôn “Anh có làm ở đây không, anh nên nói với ban giám hiệu”.
Tôi nhớ đến Sài Gòn, Hà Nội… nhớ những ngày nước ngập lụt lội đến tận giường. Nhớ đến những mùa nhập học hàng ngàn phụ huynh vật vã, lê lết khắp nơi chạy trường cho con mình, dù phải gửi lót tay. Có lẽ người Việt đã quen sống vất vả và chịu đựng nên mọi thứ quen dần, đến khi tiếp cận với một đời sống tự do và dân chủ, ai cũng hăng hái tìm và thể hiện quyền của mình. Dĩ nhiên vòi nước được sửa ngay sau ấy không lâu, mà ban giám hiệu không đổ thừa cho biến đổi khí hậu hay thiếu tiền ngân sách. Gia đình đó khi quay lại hôm sau, chắc sẽ hài lòng và nghĩ mình được tôn trọng, khác với những ngày tháng mà bao nhiêu người dân ở quê hương giận dữ với hiện trạng nhưng thấy mình luôn bị biến thành trò hề. Bài học của cuộc sống đơn giản hiện rõ trên gương mặt của gia đình đó, mà tôi thấy, là sự tự tin và quyền của con người, có thể rất khác khi họ ở Việt Nam, bị cảnh sát giao thông ngoắc xe vào vô cớ, đã vội móc túi tìm vài trăm ngàn để lướt qua nan đề thật nhanh.
Một trong những câu nói nổi tiếng của nhà văn, diễn thuyết gia John Mason, cũng là tựa đề một quyển sách nổi tiếng của ông, có tựa đề “Bạn được sinh ra như một nguyên bản, vậy đừng chết như một phiên bản” (You were born an original. Don’t die a copy) có lẽ là một trong những động lực thúc đẩy âm thầm nhưng mãnh liệt trong lòng người Việt từ nhiều đời nay. Đã có rất nhiều người ra đi, để được thấy mình và con cái của mình được sống như là chính mình, như một nguyên bản. Nhiều năm sau 1975, vẫn có những dòng người ra đi rất xa khỏi quê hương để tìm lại phần nguyên bản của mình.
Nghèo khó, họ có thể thành người rơm ở Anh hay bị xua đuổi ở Campuchia. Giàu có, họ trở thành những kẻ lưu vong hoặc nhấp nhổm với cuộc sống mới mà mắt vẫn đau đáu về quê nhà. Lịch sử thế giới chắc sẽ lại phải ghi thêm một chương kỳ lạ. Con người và muông thú lên thuyền ông Noah để gột sạch mình cho một thế giới mới, nhưng người Việt hôm nay lại lặng lẽ lên chiếc thuyền mong cứu chuộc nguyên bản của đời mình, cứu chuộc một cuộc sống đơn giản, thật thà và tự do.
Nhưng tại sao chúng ta không thể là nguyên bản ở quê hương mình? Vì sao chúng ta phải sống không là mình nơi chôn nhau cắt rốn của mình? Tôi đang hình dung người đàn ông có xe hơi đắt tiền không bỏ xe giữa con đường ngập nước ở Sài Gòn mà ông ta cùng nhiều con người nữa đang ướt sủng sẽ đi thẳng đến cơ quan nhà nước để hỏi rằng vì sao? Tôi hình dung gia đình Việt Nam di cư đến Mỹ đó sẽ không chất vấn một ban giám hiệu ngoại quốc về của công, mà sẽ cất tiếng nói như vậy trên chính đất nước mình? Một cuộc sống thật và đơn giản – nguyên bản vì sao đang phải bị đánh tráo bằng những phiên bản vô hồn và nhạt nhẽo?
Chúng ta được dặn dò hãy chỉ nên lo làm ăn, và đừng quan tâm đến chuyện gì khác. Và nhiều người Việt đã rất mất rất nhiều thời gian để làm được điều đó rồi giật mình nhìn thấy thế giới này không chỉ no đủ là tất cả. Không ít người giàu có, thậm chí quan chức đã dồn tất cả để ra đi và đổi một cuộc sống khác. Thậm chí đó là cuộc sống mà trước đây họ bảo vệ và coi những kẻ từ bỏ, ra đi là thù nghịch.
Cuộc sống đang như vậy. Rất hiện thực. Khi viết một bài trước đây, một bạn trẻ, có khuynh hướng dư luận viên, đã nhắn cho tôi “vậy cứ nghèo đi, nghèo hoài đi”. Dĩ nhiên, đó lại là một khái niệm khác, mà nếu hiểu những gì tôi viết ắt bạn trẻ ấy sẽ không nói như vậy. Vì câu hỏi của tôi rất rõ rằng chúng ta – người Việt, đang cố giàu lên và sau đó là gì?
 

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều