We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 1 November 2015

Tự Hào : Du khách đến VN được khuyên "phải biết tự bảo vệ tính mạng"

Du khách đến VN được khuyên "phải biết tự bảo vệ tính mạng"



Người ngoại quốc nói ban đêm Việt Nam không có chỗ đi chơi an toàn, còn ban ngày thì đi đâu cũng sợ.

SÀI GÒN - Trước tình trạng giật đồ, chém người cướp của diễn ra như cơm bữa mỗi ngày khiến du khách nước ngoài e ngại, các công ty tổ chức du lịch và các cơ quan công lực đang tăng cường khuyến cáo nhằm giúp du khách chủ động hơn trong bảo vệ tài sản và tính mạng. Nói chung thì du khách được khuyên không nên đi riêng lẻ, rất nguy hiểm. Một phó thủ tướng cũng đã nêu ra sáu điều gây lo sợ cho người ngoại quốc khi đặt chân đến Việt Nam.

Trong mấy ngày qua, chỉ tại Sài Gòn và liên quan đến người ngoại quốc, người ta được biết có một tên cướp phóng xe như bay, giật túi xách của hai du khách người Mã Lai Á ở quận 3; một du khách Đức bị chém và cướp tiền vào rạng sáng. Còn du khách gốc Việt bị cướp là chuyện hiển nhiên. Tin tức về những vụ cướp này đang khiến người ngoại quốc rất ngần ngại khi đến Việt Nam.

Vào chiều thứ Hai, công an phường 6, quận 3 bắt Dương Thiện Tính, 29 tuổi, vì tội cướp một cặp nam nữ người Mã Lai Á đang đi bộ trên lề đường và có mang túi xách. Tính đã áp sát và ra tay giật túi xách của nữ du khách rồi bỏ chạy. Nhờ có cảnh sát phát hiện và rượt theo, cuối cùng Tính bị đạp ngã xe và bị còng tay. Chiếc túi xách bên trong có một điện thoại iPhone 5 và 100 đô Singapore được trao trả lại cho nạn nhân.

Ông Lã Quốc Khánh, Phó Giám Đốc Sở Du Lịch, cho biết trong chín tháng từ đầu năm nay, tại thành phố Sài Gòn không thôi đã xảy ra 124 vụ cướp giật, xâm phạm tài sản liên quan đến du khách ngoại quốc, điều này khiến họ có tâm lý bất an khi du lịch. Đó chưa kể những du khách bị cướp tài sản nhưng không đủ thời gian trình báo, hoặc ngại việc bất đồng ngôn ngữ và rồi lại gặp phiền toái với công an.

"Chúng tôi đang triển khai các trạm thông tin về những điểm đến, thực trạng an ninh tại các khu vực cho du khách," ông Khánh nói với báo chí trong nước hôm thứ Hai vừa qua. "Ngoài các khách đi theo tour có hướng dẫn viên, khách đi lẻ cũng phải được cung cấp đầy đủ thông tin cần thiết để họ tự bảo vệ mình."
Các hãng lữ hành cũng đưa ra khuyến cáo cho những du khách đi chơi đêm. Ông Phan Huê, giám đốc công ty du lịch Vòng Tròn Việt cho biết, nhiều du khách đến Việt Nam phàn nàn ngoài việc không có chỗ chơi đêm thì ra đường là điều làm họ cảm thấy mất an toàn. Họ sợ gặp phải những tình huống chèo kéo, đeo bám, móc túi, cướp giật.

Hôm 19/10, hai du khách người Đức khi đang ngồi hóng mát ở khu vực bờ kè kênh Tàu Hủ đã bị một nhóm thanh niên dùng dao chém thương tích rồi cướp tiền và tài sản chấn động dư luận.

"Tôi khuyến cáo du khách khi ra đường không mang theo tài sản quý giá, túi xách, nữ trang, máy ảnh, để tránh những rủi ro," ông Huê khuyên.

Bà Đặng Linh Chi, giám đốc công ty du lịch Sắc Việt, cho biết, khi đặt tour, các khách nước ngoài cũng thường hỏi bà về tình hình an ninh trật tự ở mỗi vùng miền có trong lịch trình. Bà cho biết khách Tây Phương rất chú trọng đến vấn đề an toàn và họ sẽ e ngại nếu cảm thấy tình hình không tốt.

Mỗi khi khách hỏi như vậy, bà đều giải thích ở mỗi nơi ngoài những khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp thì cũng tồn tại tệ nạn. Theo bà Linh Chi, điều quan trọng là du khách nắm được thông tin, biết tự bảo vệ tính mạng và tài sản của mình bằng cách tuân thủ các quy định của nước sở tại, không đi chơi quá khuya, nên đi theo nhóm.

Ông Lã Quốc Khánh cho rằng vấn đề an ninh cho du khách không chỉ một ngành làm được mà cần sự vào cuộc của nhiều cơ quan chức năng. Trong số các khuyến cáo được nhiều nước sử dụng cho du khách, việc tránh đi quá khuya một mình cũng thường được đề cập.

Trong mùa hè năm nay, Phó Thủ Tướng CSVN Vũ Đức Đam từng nhìn nhận với báo chí rằng du khách có ít nhất sáu nỗi sợ khi đến Việt Nam. Đó là:

- Giá chặt chém quá mạng
- Giao thông không an toàn
- Tình trạng ăn xin bám theo du khách và ăn cắp vặt
- Thức ăn thiếu vệ sinh và thiếu an toàn
- Nhiều rác rưởi, thiếu nhà vệ sinh sạch
- Và bất lịch sự trong lời nói, cử chỉ.
Sau khi nên sáu điều trên, ông Đam nhận xét về tình trạng thiếu văn hóa của người Việt như sau, “Chúng ta có thể nghèo nhưng nếu làm những điều đó tốt thì không chỉ đưa du lịch lên mà còn đưa văn hóa lên, giúp đất nước phát triển.”
(VienDongDaily.Com - 27/10/2015)
---

Tự hào

Duyệt binh mừng ngày 2 tháng 9
Duyệt binh mừng ngày 2 tháng 9

Bút Tre, thiên tài thi ca của nước ta hồi tháng 4 năm 1961, một hôm không biết làm gì cho vui, ra sân đứng nhìn lên trời tự nhiên thấy vui quá liền chạy vào nhà lấy giấy bút viết ngay hai câu thơ lục bát mà có thể không người nào có chút máu thi ca trong huyết quản mà không biết:

Chúng ta sung sướng tự hào
Có Ga-ga-rỉn bay vào vu tru

Thế là thành tích của phi hành gia Liên Xô Yuri Gargarin đi ngay vào thi ca của nước Việt.

Nước ta thì sau đó, như vừa tìm được mấy chữ mới, đem ra dùng lia lịa bất kể những điều mà nước ta có thật sự xứng đáng để tự hào hay không thì cũng vẫn cứ la hoảng lên là rất tự hào.

Tự hào là tình cảm kiêu hãnh, sung sướng, hưng phấn về chính mình, về khả năng, về những điều thành đạt mà mình làm được vượt trội lên trên, hơn hẳn những người khác. Yuri Gargarin là một phi công Liên Xô, thành tích của chàng là ngồi trong một phi thuyền gắn trên đầu của một hỏa tiễn Vostok 1 phóng lên thượng tầng khí quyển rồi đáp xuống trái đất an toàn.

Kể ra thành tích ấy có đáng nể thật. Gargarin được tặng không biết bao nhiêu là huân chương cao quý. Tin tức loan ra khắp nơi về chuyến bay vào vũ trụ của chàng. Mỹ thua to quả này. Nước ta thì lúc đó không ưa Mỹ, thấy Mỹ thua Liên Xô thì sướng chết đi được. Liên Xô là đàn anh, mà đàn anh thì cũng như người nhà. Người nhà đạt được thành tích lớn như thế thì mình vui là phải. Thế là bất kể cậu Yuri Gargarin có coi Việt Nam là người nhà của cậu hay không, và có bao giờ cậu thoáng qua trong đầu ở cái nước Việt Nam xa xôi ấy có những người chỉ lăm lăm đợi đi một đường lưỡi, liếm cho đôi gầy của chàng được thêm bóng hay không, thì kết cuộc chàng vẫn được nhà nhà thơ Bút Tre viết hai câu lục bát ca ngợi chàng, coi chuyến đi của chàng là một thành tích làm cho cả cái đám dân bần cùng nước Việt chết lên chết xuống đang không biết tìm đâu được một chút tự hào nào cho bớt đói.

Và bất kể luật bằng trắc của thơ lục bát, ông Bút Tre cứ tự tiện chỗ nào cần vần bằng thì quăng vần bằng vào, chỗ nào cần vần trắc thì ông phang vần trắc vào, các dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng, ông cứ dùng một cách rất tùy nghi. Và Gargarin được viết thành Ga-ga-rỉn... vũ trụ thành vu tru là thế.

Niềm tự hào của dân tộc cứ thế phăng phăng mà đi, thừa thắng xông lên lia lịa. Trước ngày 2 tháng 9 vừa qua, báo chí trong nước ta cứ nhắng lên mà tự hào về đủ mọi chuyện, tô hồng chuốt lục cho chính mình làm nhân dân ai cũng tưởng thật.

Không còn Gagarỉn để tự hào nữa thì phải moi móc ra những chuyện khác để mà tự hào với nhau vậy. Thế là tự hào loạn lên. Tự hào về người Việt, về tiếng Việt, về bác Hồ, về thành tích chống Mỹ cứu nước, về quân đội nhân dân anh hùng, về đại tướng Phùng Quang Thanh, mặt mũi giống lợn ỉ nhất, ăn nói ngu nhất, về Ba Ếch không học luật ngày nào vẫn có bằng cử nhân luật hệt như áo dài Thiết Lập không có eo cắt vẫn có eo, tà búp, bâu tươi, về thành tích tham nhũng không thua gì Zimbabwe, về chuyện con cái bọn to đầu được đua vào những chức vụ cao, không như bọn con cái của Thiệu, Kỳ, Nhu, Diệm chẳng đứa nào được bố nhét vào những nơi đầy mưa móc, tiền bạc ê hề vân vân...

Đang sung sướng đến độ chết được thì có người dí ngay vào tay một bài báo trong nước một bản tin cho biết chỉ trong có 6 tháng đầu của năm 2015 đã có 1,515 phụ nữ Việt Nam bị nhà cầm quyền Singapore từ chối không cho nhập cảnh mặc dù tất cả đều có giấy tờ hợp lệ. Nhiều người bị thẩm vấn gay gắt trước khi không cho nhập cảnh. Nhà cầm quyền Singapore không cho biết những lý do không cho vào đảo quốc của họ. Nhưng nếu thông minh một chút thì người ta biết ngay lý do đó và lý do mà Singapore từ khước không cho những phụ nữ này vào Chiêu Nam Đảo tức là Singapore là sợ các phụ nữ này đem thân thể của họ bán cho những người đàn ông Singapore. Chao ôi là tự hào!

Người bạn độc ác của tôi còn đưa cho tôi xem hình chụp những bức ảnh chụp mấy tấm biểu ngữ viết bằng tiếng Việt cảnh báo các công dân Việt Nam không nên trộm cắp bằng tiếng Việt tại các cơ sở thương mại ở Nhật, Đài Loan, Thái Lan, Hàn Quốc...

Bạn tôi chua chát nói rằng tiếng Việt được dùng trong những trường hợp như thế thì có đáng tự hào, kiêu hãnh không...

Tôi nhớ cụ Phạm Quỳnh và tình yêu cụ dành cho tiếng Việt rồi nối kết sự tồn tại của tiếng Việt vào với sự tồn vong cua nước Việt và bài thơ của Nguyễn Đức Quỳnh trong nhóm Đàm Trường Viễn Kiến mà đau xót cho tiếng Việt, “tiếng nước tôi, tiếng mẹ ru từ lúc nằm nôi” mà muốn... khóc chứ chẳng tự hào cái quái gì cả.

May quá, cái ngày 2 tháng 9 đã qua rồi. Mong đừng có một ngày như thế nữa!


Bùi Bảo Trúc

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều