We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 12 January 2015

Anh Quốc:Những điều bạn chưa biết về bia


Những điều bạn chưa biết về bia


Đi trong một đường hầm xe lửa nhớp nháp vào sau đó đến một cơ sở công nghiệp nhỏ nằm ở đông nam London, bạn đã đến một cơ sở sản xuất bia đặc trưng của Anh quốc. Nhà máy bia Kernel hoạt động được hơn 5 năm và loại bia được sản xuất ở đây là sự kết hợp giữa truyền thống và cách tư duy mới và một chút thử nghiệm.

Hương vị nhất quán

“Chúng tôi dựa vào quy trình bao gồm đặt giả thiết, thí nghiệm và kết quả,” ông Toby Munn, một nhà pha chế bia, nói, “Chúng tôi có thể làm thí nghiệm nhỏ cho chính mình và làm thử tất cả mọi thứ. Vui lắm.”
Munn khoe vại lên men, nơi men bia dần dần chuyển hóa đường thành chất cồn sau vài ngày và một căn phòng đầy những thùng tròn.

Ngoài ra cơ sở này còn có một phòng thí nghiệm vốn không to hơn một cái tủ quần áo có thể bước vào được. Chễm chệ trong phòng là một chiếc kính hiển vi và xung quanh là các thiết bị đo độ đậm đặc và một chiếc máy có hình dáng lạ lùng dùng để thúc đẩy quá trình lên men bằng cách tăng nhiệt.
Sản xuất bia đôi khi được xem là một nghệ thuật nhưng một khi sản xuất ở quy mô lớn thì vai trò của khoa học là rất quan trọng. Dù cho bạn có là cơ sở sản xuất nhỏ hay là một tập đoàn bia đa quốc gia như Guinness hay Budweiser, điều then chốt là phân tích khoa học và công thức hóa học khôn ngoan.
Đối với người mới bắt đầu thì cần phải đầu tư nhiều vào việc làm cho bia có hương vị đồng nhất trên toàn cầu, nhất là đối với các công ty đa quốc gia. Men bia phải nhất quán, ông Chris Giles, người sở hữu Surebrew, công ty phân tích hóa học và cung cấp các thiết bị lưu trữ men bia, nói.
Hãng Guinness cất giữ men bia của họ ở một nơi bí mật và men bia này được giữ trong dạng hơi nước nitrogen.
Ông Gearoid Cahill ở Guinness cho biết công ty của ông phải tính đến rất nhiều yếu tố để đảm bảo hương vị bia đồng nhất. Nước dùng để sản xuất bia Guinness cần phải được kiểm tra nồng độ calcium do lượng calcium nhiều hay ít có thể gây ức chế các enzyme giúp chuyển hóa tinh bột thành đường.

Bí ẩn từ bọt bia


Sau đó đến cách phục vụ bia. Bia Guinness có đặc trưng về đường nét và bọt kem trắng nổi tiếng nổi trên đầu cốc. Đó là do các bong bóng nitrogen được nhồi vào trong bia thông qua các vòi áp suất trong các quán bia. Sau khi bia chảy ra cốc, nitrogen một lần nữa thoát khỏi dung dịch bia cũng giống như trường hợp của bong bóng khí CO2 trong nước.
“Khi nitrogen thoát ra nó không phồng to lên mà được giữ ở kích thước rất nhỏ,” Cahill giải thích. Đó là lý do tại sao bia Guinness có bọt kem trắng mịn ở trên.
Sáng tạo hơn là không cần loại vòi đặc biệt gì cả mà vẫn tạo ra bọt bia. Trong các lon bia của hãng Guinness và các hãng khác có một viên tròn với một chút bia bên trong. Khi khui ra, áp suất bên trong giảm xuống khiến những gì bên trong viên tròn này thoát ra thông qua một lỗ rất nhỏ.

“Tác động vật lý đến lon bia đã khiến cho nitrogen thoát ra và tạo thành bọt bia và sau đó chúng trồi từ từ lên trên mặt,” Cahill nói.
Việc này không phải chỉ để cho đẹp mắt. Mức độ chính xác CO2 hay nitrogen hòa tan trong bia có thể có tác động bất ngờ đến hương vị bia, theo bà Joanne Hort tại Đại học Nottingham, Anh quốc.
“Nồng độ carbonic tăng sẽ khiến cho độ ngọt của bia giảm,” bà Hort nói, “Cho nên hai cốc bia giống hệt nhau với độ ngọt như nhau có thể có hương vị khác nhau nếu chúng có nồng độ carbonic khác nhau.”

Chai dùng để chứa bia cũng có thể tạo ra sự khác biệt do đó các công ty bia cũng phải sáng tạo chai như thế nào để đảm bảo rằng chúng không ảnh hưởng đến hương vị. Bạn có bao giờ thấy chai bia nào làm bằng thủy tinh trong suốt không? Bia thường được bán trong những chai thủy tinh mà xám hoặc màu xanh lá cây để tránh cho bia bên trong bị ánh sáng tác động làm hại đến hương vị.
Mặc dù với tất cả những sự phức tạp này, một số xưởng bia nhỏ vẫn tự hào là quy trình sản xuất của họ có những khác biệt không thể biết trước vì nó hứa hẹn sẽ cho ra những hương vị bia mới hoàn toàn.
Munn nói ông ta là một người hâm mộ bia ‘Lambic’ của Bỉ vốn được sản xuất ở Pjottenland ở gần Brussels. Loại bia này được sản xuất bằng cách để hèm (đường ở dạng lỏng được lên men thành bia) trong một cái đĩa lớn qua một đêm. Nó sẽ tự động thu hút men bia và vi khuẩn trong không khí.
“Họ gọi cách làm này là lên men tự động,” Munn giải thích.

Sự khác biệt từ men bia


Men bia vốn có mặt ở khắp nơi và có hàng ngàn loại. Do đó, một số nhà sản xuất bia đã sáng chế ra cách làm mới là lấy men bia từ trong môi trường tự nhiên. Một công ty Mỹ có tên là Rogue Ales đã làm bia lấy từ men được cấy trên râu cằm của một người.
Và một người chuyên pha chế bia ở London có tên là James Rylance cho biết gần đây ông còn tìm cách kiếm men bia từ các hang động và các vườn cây ăn quả. Có lẽ một trong những loại men này sẽ cho ra loại bia lý tưởng. Ai mà biết được?
“Chỉ mới trong vài trăm năm qua chúng ta mới hiểu rõ về vi khuẩn và men bia,” Rylance nói.

Có lẽ loại men bia đang được mọi người nhắc đến nhiều nhất hiện nay là một loại có tên là brettanomyce. Nó đã được sử dụng để làm bia trong hàng trăm năm qua nhưng gần đây trở nên thông dụng khi được các công ty bia mới như Chad Yakobson sử dụng làm loại men chính. Yakobson là một trong số vài nhà sản xuất bia thử sức với ‘bia chua’ được sản xuất từ men brettanomyce.
Loại men này làm nên loại bia ít bị nhiễm khuẩn hay ôxy hóa và có một hương vị chua nhẹ đặc trưng vốn đi kèm rất tốt với một số loại thức ăn như phó mát hay những món có vị mặn. Khác với các loại bia thông thường, bia này để càng lâu thì chất lượng càng tốt.

“Một số loại bia được làm từ men này có thể để được đến 10 hay thậm chí đến 20 năm. Hương vị của chúng càng để lâu càng ngon,” công ty Yakobson cho biết.
Tuy nhiên, tất cả những sự sáng tạo và ngẫu hứng trong sản xuất bia cần phải có phương pháp làm cẩn thận và chặt chẽ, Chris Giles nói. Niềm vui của việc pha chế bia là tìm ra được một loại bia mới nhưng bí quyết là làm cách nào để luôn sản xuất được loại bia đó một cách nhất quán. Đó là thử thách mà các nhà sản xuất bia lớn đã bỏ hàng triệu đô la trong khi các công ty bia nhỏ đều muốn làm được.
“Pha chế bia là một nghệ thuật,” Giles nói, “Nhưng ngày nay công việc này cần rất nhiều sự giúp đỡ của khoa học.”

Tự do’ và ‘Charlie’ : Khoảng 3.7 triệu người tuần hành đoàn kết trên toàn nước Pháp


Tổng thống Pháp Francois Hollande và các nhà lãnh đạo từ nhiều quốc gia tham gia cuộc diễu hành biểu dương tinh thần đoàn kết sau các vụ bạo động khủng bố trên các đường phố của Paris, ngày 11/1/2015.
VRNs (13.01.2015) – Sài Gòn – Hãng tin BBC cho biết, hơn 3 triệu người đã tham gia các cuộc tuần hành đoàn kết  trên toàn nước Pháp, sau một loạt vụ tấn công trong 3 ngày tại Paris khiến 17 người thiệt mạng.
Những người tham gia tuần hành muốn thể hiện tinh thần đoàn kết sau vụ tấn công thảm sát nhắm vào tòa soạn báo châm biếm Charlie Hebdo, vào các nhân viên cảnh sát và vào một siêu thị Do Thái ở thủ đô Paris.
Bộ Nội vụ ước tính, số người tuần hành ở thủ đô cử tri Paris lên đến 1,6 triệu người, và tổng số người tuần hành ở nhiều thành phố khác của nước Pháp ít nhất là 3,7 triệu người.
Samia Ghali, thị trưởng của một đơn vị hành chính của quận Marseille, nói với BBC rằng những người ở đây tuần hành vì sự khoan dung và cùng tồn tại. Marseille là thành phố có số dân Hồi giáo lớn nhất nước Pháp.
15011300
Khoảng 2.000 cảnh sát và 1.350 binh lính đã được triển khai tại thủ đô để bảo vệ người tham gia tuần hành.
Hàng chục nguyên thủ và lãnh đạo nhiều nước tham dự cuộc tuần hành này, trong đó có Thủ tướng Anh David Cameron, Thủ tướng Đức Angela Merkel, tổng thống Palestine Mahmoud Abbas và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, Tổng thống Mali Ibrahim Boubacar Keita, Chủ tịch Liên minh Châu Âu Donald Tusk, và vua Abdullah II của Jordan.
Người biểu tình hô vang ‘Tự do’ và ‘Charlie’, ám chỉ đến vụ tấn công xảy ra ở tạp chí Charlie Hebdo. Trong khi một số người vẫy cờ Pháp và hát quốc ca.
“Paris là thủ đô của thế giới hôm nay,” Tổng thống Pháp Francois Hollande nói. “Cả đất nước sẽ trỗi dậy.”
Đài tiếng nói Hoa Kỳ dẫn lời Ngoại trưởng giao Hoa Kỳ John Kerry phát biểu hôm Chúa nhật từ Ấn Ðộ rằng không một hành động khủng bố nào có thể ngăn cản được “cuộc tuần hành cho tự do.”
Ông Kerry nói tiếp: “Chúng ta sát cánh với [nước Pháp] không phải chỉ bằng sự tức giận và căm phẫn, mà bằng tinh thần đoàn kết và cam kết với chính nghĩa chống chủ nghĩa cực đoan.”
Các cuộc tuần hành cũng diễn tại nhiều nước, với hàng ngàn người tụ tập ở London, Washington, Montreal và Berlin, cũng như tại Cairo, Beirut, Sydney và Tokyo.
Tại Madrid, hàng trăm người Hồi giáo đã giăng những biểu ngữ viết rằng “Không nhân danh chúng tôi”, bên cạnh nhà ga xe lửa, nơi diễn ra một vụ đánh bom giết chết gần 200 người do những người đánh bom Hồi giáo vào năm 2004.
Pv.VRNs tổng hợp

----

Tuần hành khổng lồ ở Paris

Khoảng 40 nhà lãnh đạo thế giới có mặt, tham gia cuộc tuần hành Paris                    
Những đám đông khổng lồ cùng khoảng 40 lãnh đạo thế giới đang tham dự cuộc tuần hành tại Paris, thể hiện tinh thần đoàn kết sau vụ 17 người thiệt mạng trong loạt các vụ tấn công vừa qua.
Ước tính hơn một triệu người diễu hành trên các đường phố.
"Paris là thủ đô của thế giới hôm nay," Tổng thống Pháp Francois Hollande nói. "Cả đất nước sẽ trỗi dậy."
Những người tham gia tuần hành muốn thể hiện tinh thần đoàn kết sau vụ tấn công thảm sát nhắm vào tòa soạn báo châm biếm Charlie Hebdo, vào các nhân viên cảnh sát và vào một siêu thị Do Thái ở thủ đô Paris.
Trước khi diễn ra cuộc tuần hành, đã xuất hiện một đoạn băng hình cho thấy kẻ tấn công siêu thị, Amedy Coulibaly, kêu gọi liên minh với nhóm Nhà nước Hồi giáo (IS).
Khoảng 2.000 cảnh sát và 1.350 binh lính đã được triển khai trên khắp thủ đô nước Pháp để bảo vệ cuộc tuần hành.
Cuộc tuần hành được người thân các nạn nhân vụ tấn công dẫn đầu và khởi hành từ Quảng trường Cộng hòa vào lúc 3h chiều giờ Paris, tức 9h tối giờ Việt Nam.
Có mặt trong dòng người tuần hành, cộng tác viên Christine Nguyễn từ Paris nói với BBC Tiếng Việt: "Người dân xuống đường trong một không khí hòa bình, nhưng rõ ràng họ tỏ thái độ lên án hành động khủng bố và kêu gọi đoàn kết vì quyền tự do ngôn luận dưới nền Cộng hòa Pháp."

‘Vẫn cảnh giác cao độ’

Trước đó, hôm 10/1, khoảng 700.000 người được cho là đã tham gia vào các cuộc tuần hành trên khắp nước Pháp sau ba ngày tấn công chết chóc ở Paris.
Người dân ở Paris, Orleans, Nice, Pau, Toulouse và Nantes đã đổ ra đường để tưởng niệm các nạn nhân thiệt mạng.
Tổng cộng 17 người đã chết trong các vụ tấn công vào tạp chí trào phúng Charlie Hebdo và một siêu thị của người Do Thái.
Ba tay súng đã bị cảnh sát giết chết trong khi kẻ đồng lõa còn lại đang bị truy lùng.
Bộ trưởng Nội vụ Pháp cho biết nước ông vẫn sẽ cảnh giác cao độ trong những tuần sắp tới.
Sau cuộc tuần hành này, dự kiến sẽ có một triệu người đổ ra đường ở Pháp                    
Trong các cuộc tuần hành, phần lớn diễn ra trong im lặng, người dân giương các biểu ngữ viết: ‘Tôi chống phân biệt chủng tộc’, ‘Đoàn kết’ hay ‘Tôi là Charlie’.
Phát biểu trước một đám đông lớn bên ngoài siêu thị nơi vụ bắt cóc con tin diễn ra, Thủ tướng Pháp Manual Valls nói: “Hôm nay, chúng ta đều là là Charlie. Chúng ta đều là cảnh sát và chúng ta đều là người Do Thái của nước Pháp.”
An ninh đã được thắt chặt ở Paris hôm 10/1 với thêm 500 binh sỹ được triển khai để hỗ trợ cho lực lượng quân đội và cảnh sát đang làm nhiệm vụ.

'Một triệu người'

Show message history
Bộ trưởng Nội vụ Bernard Cazaneuve nói Chính phủ Pháp đã làm tất cả mọi việc cần thiết để bảo vệ đất nước.
Ông cũng hứa hẹn sẽ ‘có thêm biện pháp đặc biệt’ cho cuộc tuần hành ở Paris vào hôm nay, Chủ nhật ngày 11/1. Các biện pháp này bao gồm triển khai các tay súng bắn tỉa trên các mái nhà và 5.500 binh sỹ quân đội và cảnh sát.
Hàng chục nguyên thủ và lãnh đạo nhiều nước tham dự cuộc tuần hành này, trong đó có Thủ tướng Anh David Cameron, Thủ tướng Đức Angela Merkel, nhà lãnh đạo Palestine Mahmoud Abbas và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu.

Người dân Paris thả đèn trời tưởng nhớ các nạn nhân
Người thân của các nạn nhân dẫn đầu cuộc tuần hành rồi sau đó mới đến các vị lãnh đạo và nguyên thủ quốc gia.
Trước khi tuần hành diễn ra, Tổng thống Pháp Francois Hollande gặp các lãnh đạo của cộng đồng Do Thái trong khi các bộ trưởng Nội vụ châu Âu nhóm họp để bàn về tác động của các cuộc tấn công này đối với khu vực.
Trong lúc này, gia đình các nạn nhân đã bắt đầu lên tiếng về vụ tấn công.

Gia đình Merabet lên tiếng


Anh trai của Ahmed Merabet đã rất xúc động trong cuộc họp báo
Gia đình anh Ahmed Merabet, một sỹ quan cảnh sát thiệt mạng trong vụ tấn công tòa soạn Charlie Hebdo, đã có một buổi họp báo xúc động.
"Ahmed là một người đàn ông tận tụy," ông Malek, anh trai của Ahmed, nói và bật khóc.
Ngừng một lúc, Malek nói tiếp: "Ahmed luôn mong muốn chăm sóc cho mẹ và gia đình kể từ khi cha chúng tôi qua đời 20 năm trước."
"Là trụ cột của gia đình, mặc dù phải thực thi nghĩa vụ với xã hội nhưng Ahmed vẫn chu toàn là một đứa con chu đáo, một đứa em hay trêu ghẹo, một người chú rất yêu thương cháu và một người bạn đời chung thủy,” ông nói.
“Ahmed là người theo đạo Hồi và rất tự hào được làm cảnh sát và bảo vệ các giá trị của nền cộng hòa,” Malek nói thêm.
“Gia đình chúng tôi tan nát trước hành động man rợ này và chia sẻ nỗi đau với gia đình các nhạn nhân.”
“Nnhững kẻ thù đạo Hồi, những kẻ phân biệt chủng tộc và bài Do Thái không nên lẫn lộn các phần tử cực đoan với người Hồi giáo,” ông kêu gọi.
Ông cũng lên án truyền thông đã phát đi phát lại đoạn băng chiếu cảnh em trai ông bị sát hại.

Nước Pháp rúng động với các cuộc tấn công trong ba ngày qua
“Tại sao các người dám lấy đoạn băng này phát sóng? Tôi nghe giọng của nó, tôi nhận ra nó. Tôi thấy nó bị giết và tôi tiếp tục nghe tiếng nó mỗi ngày,” ông nói.
Bạ̣n đời của Ahmed Merabet cho biết cô thấy cảnh Merabet bị giết hại trên truyền hình và cô xem xong mà không biết mình đang xem cái gì.
Gia đình Merabet cũng nói rằng họ tự hào về các cuộc tuần hành tưởng nhớ các nạn nhân và rằng điều này chứng tỏ nước Pháp có thể đoàn kết.
Trong lúc này, gia đình của Amedy Coulibaly, tay súng bắt giữ con tin ở siêu thị phía đông Paris, đã lên tiếng lên án vụ tấn công.
Trong một thông cáo báo chí, chị và mẹ của Coulibaly đã bày tỏ sự ‘chia buồn chân thành’ đến thân nhân các nạn nhân và nói: “Chúng tôi hoàn toàn không chia sẻ những quan điểm cực đoan. Chúng tôi mong rằng sẽ không có sự lẫn lộn giữa các hành động ghê tởm này và đạo Hồi.”
Coulibaly đã bắt giữ các con tin ở một siêu thị ở phía đông Paris để yêu cầu cảnh sát giải thoát cho anh em nhà Kouachi, hai nghị phạm xả súng ở tòa báo Charlie Hebdo đang bắt giữ con tin ở một địa điểm khác.
Cảnh sát đã tấn công vào siêu thị và giải cứu 15 con tin. Họ cũng tìm thấy thi thể của bốn con tin được cho là đã chết trước khi vụ giải cứu diễn ra.

Đề tài CHXHCN : Mại dâm dưới chế độ Cộng sản



Kính gửi: ông Trương Tấn Sang,

Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam.

Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.
Địa chỉ: 208 Định Công Thượng – quận Hoàng Mai – Hà nội.
Điện thoại: 0168-50-56-430

Như đã viết trong bức thư trước, lần này, xin hầu chuyện ông với đề tài “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”. Đề tài mà rất nhiều người đã đề cập. Tiếc thay, do không có thực tế, nên họ chỉ đề cập được 1 cách phiến diện.

1/ Phán xét về mại dâm, chưa có ai cho rằng nó là tốt. Ai cũng cho nó là xấu. Bởi ít nhất, nó chà đạp lên nhân phẩm của người phụ nữ. Tuy vậy, cũng không thể không thừa nhận: Mại dâm là 1 thực tế khách quan. Nó hiện diện ở khắp nơi trên trái đất. Nó có từ xa xưa. Nó tồn tại đến ngày nay và chắc chắn, nó sẽ song hành cùng nhân loại.

Đừng có mơ cấm được mại dâm. Mại dâm chỉ không có trong xã hội nguyên thủy và trong thế giới của loài súc vật.

2/ Viết về mại dâm, không thể không nhắc đến 2 tác phẩm: Truyện Kiều của Nguyễn Du và Tiếng hát sông Hương của Tố Hữu.

a/ Ở truyện Kiều, Nguyễn Du tố cáo chế độ phong kiến mục nát, suy đồi. Ngay từ “thằng bán tơ” mạt hạng, cũng biết cách câu kết với quan lại, sai nha để ngang nhiên ăn cướp của dân lành. Truyện Kiều không nói rõ, nhưng tôi đoán (rất mong là đoán nhầm), chúng đã ném “2 cái bao cao su đã qua sử dụng” vào nhà Vương viên ngoại, tạo cớ cho “trận cướp đẹp”. Cướp sạch của nổi, của chìm của người ta rồi, chúng vẫn chưa thỏa mãn. Chúng tiếp tục “huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc”, để bắt bớ, đánh đập, tra người, khảo của. Chung cuộc, nàng Kiều dẫu có tài sắc vẹn toàn đến đâu thì cũng phải tự bán mình vào lầu xanh, lấy tiền mà đút lót tiếp cho lũ tham quan vô lại. Chỉ dám mong 1 điều thật nhỏ nhoi: Của thì đã mất rồi, nhưng cha và em được “cốt nhục vẹn toàn”. Xét về đạo lí, sự hi sinh ấy, thật là lớn lao, thật là cao thượng.

Cũng như nàng Kiều, từ xưa tới nay, bao cô gái khác, khi bước chân vào chốn lầu xanh, phải đâu do họ tự nguyện. Xã hội phong kiến vô pháp, vô luân đã dồn họ đến bước đườn g cùng. Thúy Kiều tuy chỉ là gái lầu xanh. Nhưng từ đầu tới cuối tác phẩm, Nguyễn Du chưa bao giờ mạt sát, khinh bỉ nàng. Ông mô tả nàng có tình cảnh đáng thương và có cuộc đời đáng được thông cảm. Sống trong đống bùn, mà nhân cách vẫn tỏa sáng. Nàng không giống những kẻ đê tiện: Tối chơi gái tràn lan, ngày vẫn lên mặt “Nghĩmình phương diện Quốc gia”. Sự khinh bỉ nếu có, Nguyễn Du chỉ dành cho chế độ phong kiến suy đồi. Một cách nhìn đầy nhân văn, phải không ông?

b/ Trong truyện ngắn Chí phèo, Nam Cao mở đầu: “Một sáng tinh sương, anh thả ống lươn nhặt được đứa bé mới đẻ xám ngắt, đùm trong cái váy đụp vứt ở lò gạch cũ”… Cuối cùng:“Thị nhìn nhanh xuống bụng mình, và thoáng chợt thấy một cái lò gạch cũ bỏkhông, xa nhà cửa, và vắng người lại qua…”. Nam Cao giỏi ở chỗ tuy không trực tiếp nói ra, nhưng độc giả vẫn hiểu: “Đó là kiếp luân hồi. Chí Phèo này có chết đi, còn nhiều thằng Chí Phèo khác đã chuẩn bị mọc lên thay thế. Đời không thể thiếu vắng Chí Phèo”.

Với Tiếng hát sông Hương, ông Tố Hữu cũng dùng thủ pháp tương tự. Mở đầu, hiện thực của thời Thực dân, Phong kiến: “Trên dòng Hương Giang” là cô gái với bao nỗi nhục nhã, ê chề khi phải bán thân nuôi miệng… Cuối cùng (nguyên văn trong tác phẩm), ông ta có cách dòng (ngầm hiểu là đã bước sang trang, đã đến “ngày mai huy hoàng”), rồi cũng vẫn lại “Trên dòng Hương Giang”.

Riêng về mặt này, Tố Hữu xứng đáng là bậc tiên tri. “Ngày mai huy hoàng” đã đến, không còn cô gái kia trên sông, bởi cô đã quá già. Thay vào đó, hằng hà sa số những cô gái trẻ khác, mọc lên thay thế. Mại dâm đâu có mất đi trong chế độ CS. Thậm chí nó còn phát triển mạnh mẽ hơn (Khắp hang cùng ngõ hẻm, tìm đâu cũng có), tinh vi hơn (Vì nó biết cách ứng dụng cả công nghệ thông tin) và trắng trợn hơn (Bởi nó ngang nhiên tiếp thị ở ngay ngã 3, ngã 4 đường phố. Thậm chí hành nghề ngay tại gốc cây, sườn đồi)

3/ Thưa ông Chủ tịch, Trời sinh ra con người. Trên cơ thể mỗi con người, có nhiều bộ phận. Mỗi bộ phận, đều có chức năng riêng. Nếu không hoạt động, chức năng ấy sẽ bị suy thoái. Một kẻ, dẫu có mang danh Giáo sư – Tiến sĩ, nhưng đầu óc mà lười suy nghĩ, kẻ đó tất bị lú lẫn, u mê. Mắt mà không tự nhìn đường, cứ đi theo “định hướng” của ai đó, lâu dần sẽ bị thong manh.

Đổ băng keo vào miệng thiên hạ, sẽ khiến người ta không nói được. Người ta không nói được, khiến ta không phải tranh biện với ai. Không phải tranh biện với ai, lâu dần lưỡi ta sẽ cứng lại. Lúc đó, ta ăn nói giống như 1 kẻ ngây ngô, thiểu năng về trí tuệ. “Đè đầu cưỡi cổ” thiên hạ, những tưởng mình giỏi giang và lấy làm đắc ý. Đâu hay: Ngồi trên lưng người khác, chân tay ta lâu ngày không phải hoạt động, cơ của nó sẽ teo đi.

Trên con tàu vũ trụ, do được điều kiện không trọng lượng nâng đỡ, xương của phi hành gia không phải làm việc như bình thường. Lâu dần, nó sẽ bị thoái hóa. Trở về mặt đất, cần phải có thời gian và chế độ riêng để nó phục hồi… Khác gì những tổng công ty, những tập đoàn kinh tế nhà nước. Chúng hoạt động, mà không dựa vào thực lực của mình. Chúng tồn tại, dựa trên sự bú mớm vào ngân sách nhà nước. Trước sau, chúng cũng phải chết. Đó là những sự thực hiển nhiên.

Tương tự, bộ phận sinh dục của con người, khi già-trẻ; ốm-khỏe có tần xuất hoạt động khác nhau. Nhưng nói chung, nếu không được “cọ sát”, dẫu có thủ dâm thì nó cũng vẫn sẽ bị suy nhược. Từ đó, u – xơ – ung – nhọt dễ có điều kiện phát sinh. Nghiêm trọng hơn, “bí hạ (thì phải) phá thượng”. Ối anh sẽ bị suy nhược theo nó. Đó là thường thức cơ bản của phép dưỡng sinh.

4/ Chẳng cứ Việt nam, nhiều nước khác cũng muốn cấm mại dâm. Liệu họ có đạt được mục đích không? Ta hãy thử xét về mặt đạo lí và qui luật cung – cầu:

a/ Với người đi mua dâm: Xin không nhắc đến “một bộ phận không nhỏ” những kẻ mê tín, chỉ thích đi lùng gái trinh như Lương Quốc Dũng. Cũng không xét đến những những bậc nam nhi, vợ con đề huề, thỉnh thoảng vẫn thích đi ăn vụng như Nguyễn Trường Tô. Ở đây, chỉ xét những trường hợp có nhu cầu thật sự và mong nhận được sự thông cảm của những người, mà tối đến, vợ chồng vẫn còn được ôm nhau ngủ. Chẳng hạn: Có người, vợ chết sớm, để lại cho mình những đứa con thơ dại, kháu khỉnh, thông minh. Tuy còn trẻ khỏe, nhưng tình yêu mãnh liệt với người vợ, đã khiến ông ta không muốn đi bước nữa. Ông ta ở vậy để nuôi con. Bởi, chúng là kết tinh tình yêu của họ. Thỉnh thoảng, ông ta muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Tôi có quen 2 người cao tuổi. Vợ họ bị ốm liệt giường hàng chục năm trời. Họ dịu dàng chăm sóc vợ. Không hề có một lời phàn nàn, cáu gắt trong chừng ấy năm trời. Họ cũng chẳng ngó ngàng tới bất cứ một người nào khác giới. Nhân cách, tình yêu của họ thật đáng ngưỡng mộ. Trên thế gian này, hỏi có mấy người được như vậy. Đặt giả thiết: Thỉnh thoảng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có được coi là chính đáng và có nên thông cảm không?

“Tốt mái, hại trống” câu này ai cũng biết. Chắc chắn, ông cũng quen nhiều bà quan chức. Họ ăn lắm, tẩm bổ nhiều, béo như con trâu trương. Gia đình họ, nếu sống thủy chung, ông chồng “má hóp đít tóp” là điều chẳng phải nghi ngờ. Ngược lại, có những ông chồng khỏe đến phát sợ. Có thể “nhất dạ, ngũ giao…”. Vợ khỏe cũng chẳng chịu nổi, kể chi đến những bà hom hem, bệnh tật. Thế nên, ngày xưa có bà phải tự nguyện “tay bưng trầu, đầu đội lễ” đi hỏi vợ lẽ cho chồng. Mong sao có người, đêm đến nó đỡ đần cho. Nay, làm gì có chế độ đa thê. Không đưa tiền cho người ta đi xả bớt ra, kẻ bị thiệt thòi chính là bà vợ. Nhu cầu ấy, đành rằng là không chính đáng, nhưng có nên thông cảm cho bà vợ của ông ấy không?

Những người nước ngoài sang công tác lâu dài ở Việt nam, do điều kiện, họ không thể mang vợ con theo được. Họ khỏe mạnh, họ có tập quán thoáng đãng về tình dục. Thỉnh thoáng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Có người thiệt thòi toàn diện: Không bảnh trai, văn hóa lùn, hoàn cảnh gia đình lại khó khăn. Không cô gái nào chịu lấy anh ta làm chồng. Nhu cầu kia rõ ràng là vẫn có. Thỉnh thoáng, anh ta muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Có những chàng trai, do phấn đấu cho sự nghiệp, nên họ lập gia đình muộn. Họ không muốn gạ gẫm, bồ bịch bất chính với bạn học. Không muốn gạ gẫm, bồ bịch bất chính với “con thày-vợ bạn-gái cơ quan”. Họ cũng không muốn “nhịn” quá lâu. Thỉnh thoáng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Còn nhiều và rất nhiều trường hợp khác nữa. Nhưng sợ phải làm mất thì giờ qúy báu của ông, nên tôi không tiện kể thêm.

b/ Với người đi bán dâm:

Thưa ông, tôi có mở quán Karaoke và Xông hơi tại 544 đường Láng – Đống đa – Hà nội. Dĩ nhiên, trong quán của tôi không có dịch vụ mại dâm. Do đặc thù công việc, tôi phải tiếp xúc hàng ngày với các cháu nhân viên. Xin khẳng định với ông: Không có cháu nào cảm thấy hãnh diện, khi phải làm cái nghề này. Phải đi làm, bởi không có con đường nào khác. Tôi kể ông nghe một trường hợp:

Cách đây hơn chục năm, có 1 cháu đến làm việc ở chỗ tôi. Cháu nó không đẹp, ăn mặc lại giản dị. Nhưng nhiều người thích nó. Ai rủ đi ngủ, cháu cũng đi. Lạ nhất là: kiếm được rất nhiều tiền, nhưng cháu không hề đua đòi, chưng diện.

Tò mò, tôi có hỏi cháu. Nó khóc, rồi dẫn tôi về thăm nhà. Đến nơi, tôi bàng hoàng. Nhà nó nghèo. Bố mẹ đã già yếu, lại bệnh tật. Các em đã đông, lại còn nhỏ. Nhà cửa, trước kia chỉ là mái lều tranh xiêu vẹo. Ruộng đất không có. Là chị cả, cháu cam chịu hi sinh thân mình, để cứu cả nhà. Cháu nghiến răng xác định: Ra Hà nội để kiếm tiền. Bao nhiêu tiền kiếm được, cháu đều gửi về quê. Trước hết, cho tất cả các em được đi học. Còn lại, để bố mẹ làm ăn và xây được căn nhà cấp 4. Đối với gia đình cháu, đó là mơ ước, tưởng như không bao giờ là hiện thực. Chuyện của cháu, chỉ bố mẹ biết. Nhưng, khác hẳn với thái độ của những người CS các ông. Họ luôn ân hận, xót xa vì mình không giỏi, nên con cái phải chịu khổ. Sau này, khi nhà cháu đã qua được bước khó khăn, cháu bỏ nghề. Lập gia đinh, cháu lấy người chồng biết rõ và thông cảm với hoàn cảnh của cháu. Về nhà chồng, cháu không có của riêng tư chìm nổi. Trước khi ra đi, cháu nó khóc và nói với tôi: “Con xin vĩnh biệt bố”. Tôi hiểu, mình không được phép khuấy động cuộc sống riêng tư của cháu và sẽ tốt hơn, nếu để quá khứ đau buồn, nó chìm vào quên lãng.

Ông ơi, nhân cách của những CON NGƯỜI ấy, có xứng đáng được ta tôn trọng? Thúy Kiều có vĩ đại bằng cháu không? Đứng trước cháu, tôi có cảm giác, mình bị lùn đi. Còn ông, ông thấy thế nào?

5/ Bây giờ, với tư cách là người đứng đầu đất nước, xin ông trả lời công khai cho người dân chúng tôi: Các ông luôn gào thét, đòi để “đảng CS được lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” xã hội Việt nam. Các ông lãnh đạo kiểu gì, mà bao nhiêu nam thanh, nữ tú của chúng ta thất nghiệp. Họ không thể kiếm tiền, để nuôi sống được chính bản thân mình. Nói chi đến gia đình. Không có tiền, đói các ông có cho họ ăn không? Không có tiền, con cái của họ có được các ông cho đi học không? Không có tiền, ốm đau các ông có cho họ được đến bệnh viện không? Không có tiền, lại thất học và vô nghề nghiệp, các ông có bố trí được công ăn việc làm cho họ không?…

Tất cả các câu hỏi trên, đều có chung câu trả lời. Đó là “Không”. Là người Việt, ông Chủ tịch không thể không biết câu này “Bụng đói, đầu gối phải bò”. Đường cùng, các cháu đành mang cái “vốn tự có” ra mà kiếm ăn. Không sung sướng gì đâu, nhục nhã lắm, ông ạ.

Những người CS các ông, quả thật là lũ bất tài, vô dụng. Làm lãnh đạo, mà không lo được cuộc sống tối thiểu về ăn mặc, khám chữa bệnh, học hành, công ăn việc làm cho người dân. Khiến rất nhiều cháu gái, chúng nó phải đi bán thân (18.000 gái Việt ra nước ngoài hành nghề mại dâm mỗi năm; còn Bộ Lao động – thương binh & Xã hội ước tính năm 2013 có 33.000 ​gái mại dâm, đó là không thèm thống kê ở 2 địa bàn trọng điểm Quất Lâm, Đồ Sơn). Lẽ ra, người phải ân hận, phải xấu hổ là các ông, là đảng CS. Đã không biết xấu hổ, lại còn nhâng nháo lên mặt đạo đức khi ra lệnh cấm mại dâm. Để mà đổ lỗi, cho rằng mại dâm là tàn dư của chế độ cũ (Chế độ, mà nó sụp đổ cách đây có nhõn 4 chục năm); cho rằng, các cháu phải đi bán thân, bởi chúng nó hư hỏng, lười lao động và thích ăn chơi. Ông Chủ tịch và các quí bà to mồm, ăn no, rửng mỡ ở hội Phụ nữ VN, ở bộ Lao động – Thương binh và Xã hội có hình dung ra kịch bản này không: Khi các ông cấm riết, các cháu làm nghề mại dâm trên toàn quốc, chúng nó kéo về trụ sở hội Phụ nữ và trương biểu ngữ: “Nhiệt liệt hoan nghênh nhà nước cấm mại dâm (chúng nó hoan nghênh thật lòng đấy, ông ạ) – Xin hãy bố trí công ăn việc làm cho chúng tôi – Nếu không được, hãy nuôi chúng tôi – Nếu không nuôi được chúng tôi, hoặc mặc kệ để chúng tôi đi bán dâm; hoặc các ông, các bà hãy từ chức đi, để chúng tôi bầu những người có tài, có đức lên làm thay – Họ sẽ lo cho chúng tôi”. Lúc đó, các ông, các bà sẽ “xử lý” như thế nào?

6/ Ông ạ, đã có ai nói với ông về những sự thật này chưa:

Nhiều phụ nữ, trẻ em Việt ở độ tuổi vị thành niên, bị gạ gẫm, rồi bị đem bán vào các động mãi dâm ở Campuchia, ở Ma cau…? Nhiều phụ nữViệt bị bắt cởi trần truồng, cho mấy thằng Đại Hàn, Trung Quốc, Đài Loan ngắm nhìn, sờ mó để tuyển… “vợ”? Có phụ nữ Việt bị đặt trong lồng kính để bán đấu giá tại Mã Lai; bị rao bán công khai trên bích chương tại Đại Hàn? Nhiều phụ nữ lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan đã bị đánh đập, bị hành hạ, bị giết. Nhưng, tỉ lệ này còn thấp và ít rủi ro hơn so với lấy chồng Trung Quốc. Tình trạng lấy chồng Trung Quốc, sau đó bịngược đãi, bị làm vợ tập thể, bị sang tay và vứt ra đường khá phổ biến.

Cuối năm 2013, ba cô dâu Việt Nam là Tô Thị Hà, Trịnh Thị Hoa, Mai Thị Sư được điều trị tại Bệnh viện thần kinh thành phố Phúc Châu, tỉnh Kiến Phúc (chắc là Phúc Kiến) – Trung Quốc. Cả ba người đều là nạn nhân của lấy chồng Trung Quốc. Họ bị đày đọa nhiều năm, cho đến khi thân tàn thì bị đuổi ra khỏi nhà…Có nhiều trường hợp bị đẩy vào động mại dâm, bị khai thác như súc vật cho đến khi bệnh tật, bị chết hoặc điên dại .”. Báo Dân trí ngày 18/01/2014 đưa tin: “Sự sỉ nhục nhìn từ những cô dâu bị giết”.

Nhân phẩm người phụ nữ Việt xuống cấp. Họ chỉ như một món hàng, bị bọn ngoại quốc, công khai giày vò, làm nhục. Tại ai? Đó không phải là quốc nhục, thì đối với những người CS, cái gì đáng bị gọi là quốc nhục? Trước thực trạng ấy, với tư cách là nguyên thủ Quốc gia, ông có thấy nhục nhã và xấu hổ không?

Ra ngoài đường thì so vai, rụt cổ, im thin thít, chẳng dám ho he – thể hiện sự hèn hạ vô cùng. Về đến nhà, múa gậy vườn hoang, tỏ rõ bản lĩnh anh hùng nơi xó bếp. Thần dân trông thấy, họ khinh bỉ mãi không thôi. Đó là nói về tư cách của lũ đê tiện, “khôn nhà dại chợ”.

7/ Cứ coi các cháu phải đi bán dâm, chỉ là đồ chơi trong tay những thằng đàn ông. Xin hỏi ông:

Làm đồ chơi trong tay con trai Việt và làm đồ chơi trong tay bọn đàn ông ngoại quốc, đằng nào đỡ nhục nhã hơn? Không dám mơ có lầu son, gác tía để hành nghề như nàng Kiều. Làm đồ chơi trong nhà nghỉ kín đáo và ngồi vạ vật bên đường, đằng nào làm cho nhà nước đỡ xấu mặt hơn?

Không thể cấm được mại dâm. Vậy, hợp pháp hóa mại dâm + chăm sóc sức khỏe cho các cháu và để mại dâm lén lút, tự phát nguy cơ truyền nhiễm bệnh tật cao, đằng nào nhân đạo hơn?

8/ Tiếp xúc với những thứ chướng tai, gai mắt nơi nhà hàng, tôi không hề thích. Chính vì vậy, tôi và gia đình đầu tư vào làm thủy lợi, vào trồng trọt, vào chăn nuôi. Ai ngờ, tôi bị chính quyền CS đủ cả 4 cấp: Xã – Huyện – Thành phố – Trung ương câu kết với nhau lừa đảo, cướp đoạt trắng tay hơn chục tỉ VND. Mĩ miều, thì nói là “cả hệ thống chính trị” nhà các ông. Còn dân gian, đơn giản hơn nhiều. Chúng tôi nói rằng: “cả lò cả ổ” nhà các ông là 1 lũ khốn nạn, một lũ cướp ngày. Ông Chủ tịch có cách gọi nào khác, “đẹp” hơn để thay thế không?

9/ Thưa ông Chủ tịch, sau khi đọc những loạt bài của tôi, có 1 bác nào đó quan tâm, gọi điện hỏi tôi có bị cơ quan an ninh làm khó dễ gì không?

Câu trả lời là chưa. Cứ như thể, chưa bao giờ có những bài như thế. Lí do thật đơn giản. Đơn từ đòi tiền, tôi gửi các ông nhiều lần, nhiều cấp trong hơn chục năm rồi. Nhưng, chính quyền CS của các ông vẫn giả câm, giả điếc. Để tránh tiếp xúc, các ông học những con chuột cống, chui sâu vào trong hang. Bị hun bao nhiêu là khói, nhưng với bản lĩnh cao cường, các ông vẫn chưa chịu chui ra. Bởi, chui ra tiếp xúc là phải nói đến chuyện trả tiền. Đối với các ông, thà bị nghe chửi, thà bị người khác hạ nhục, thậm chí bị chết vì ngạt khói, còn hơn là phải trả lại những đồng tiền ăn cướp.

Đây cũng là nét “đặc thù” rất riêng về Nhân quyền của chính quyền CS Việt nam.

Tôi tin lần này, lượng khói mà tôi quạt vào hang vẫn chưa đủ “đô”, nên các ông chưa chịu chui ra đâu. Các ông vẫn coi như không có nó và hiển nhiên, các ông sẽ không sờ mó đến tôi cũng như cửa hàng của tôi. Về việc này, xin cảm ơn ông Chủ tịch trước. Nhưng, những lần sau, lượng khói sẽ tăng lên. Không chịu được thì hãy bò ra. Đừng cố thủ. Chết, uổng.

Lần sau, xin hầu chuyện ông Chủ tịch với đề tài “Dưới giác độ của nền văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa CS ở Việt nam, những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó”. Đề tài này, cũng không đến nỗi khô khan lắm đâu. Nội dung của nó, tuy hơi dài, nhưng “Cơm ngon, (thì hãy) ăn làm nhiều bữa”. Lo gì. Ông có muốn nghe không? Có muốn cử những tay lí luận hàng đầu của đảng CS vào tranh biện công khai và thẳng thắn không? Xin ông: Chớ có cho đội ngũ Dư luận viên dốt nát cộng với mớ lí luận cùn nhập cuộc và nhớ đừng có dùng bạo lực như lũ khùng điên. Bọn chúng, khi đuối lí, chỉ có mỗi một cách, đó là giơ nắm đấm lên. Đừng học lũ mất dạy đó, ông ạ.

Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân

Tiễn Thánh Ba: Khóc thèng đồng hương xứ Quảng

Tiễn Thánh Ba
Savugiong (Xin phép cụ Nguyễn Khuyến, cho con nhại thơ của cụ để khóc thèng đồng hương xứ Quảng)
Bá Thanh ôi đã thôi rồi!
Nghe chú bịnh nặng sụt sùi giòng châu
Nhớ từ thuở chăn trâu ngày trước
Thói du côn chú vượt xa tôi
Cho nên chú được tài bồi
Đem ra Hà Nội để tôi để rèn

Kể từ đó chú thành thèng đảng
Việc ác nhơn cáng đáng lập công
Đồn điền Khâm Đức chú trồng
Trà đâu chẳng biết chỉ gông với cùm
Trong hai năm chú cắc bùm
Dân phơi xương trắng chú giùm lập công
Đảng biết rõ chú không nhân đạo
Khen chú, cho đi dạo Mút Cu
Học hành như chú lù đù
Mà thành tiến sỹ mùa thu trở về

Đảng bố trí về quê xứ Quảng
Chú quyết tâm phá sản quê hương
Làm ăn chú cứ gạt lường
Nhân dân Đòa Nẻng thảm thương vô cùng

Dân càng khổ chú càng hung bạo
Cho đàn em sục sạo khắp nơi
Ngoại nhân chú cứ gọi mời
Đem mà bán sạch đất trời quê ta
Dãy Trường Sơn có Bà Nà
Từ vịnh Đoà Nẻng kéo qua Sơn Trà
Dọc theo Non Nước quê cha
Cho đến cửa Đại nữa là còn đâu!
Bao nhiêu chú cũng tóm thâu
Đem bán sạch hết cho Tàu, Đài Loan
Dân mà mở miệng kêu oan
Dùi cui cuốc xẻng chú phang vô đầu.

Chết ít chú chẳng vui đâu
Chết nhiều chú mới đổi sầu làm vui
Chú mập như con trâu cui
Dân thì ốm đói như ruồi mùa đông
Chú ăn có, chú nói không
Thằng X muốn triệt chú không hay gì!

Than ôi thời thế như ri
Quê nhà hết đất biết tìm gì đâu.
Nay còn nghĩa địa Cồn Dầu
Nơi chôn dân chúng rất lâu vô cùng
Vì tham nên chú phát khùng
Dẹp ngay nghĩa địa hãi hùng thần linh
Ma quỉ khiếp vía thất kinh
Giữa nơi tang lễ chú rình giết dân
Khí oan dậy đến thánh thần
Cho nên thần thánh phải phanh chú rồi!

Đảng rõ hết việc chú tồi
Cho nên mời chú ra ngồi trung ương
Tưởng bở trước lúc lên đường
Ghé tôi chú bảo vấn phương đôi lời
Thôi thì thời thế chú ơi
Đầu gà đuôi chó chú thời không nghe ()

Chú nói rằng chú không ke
Mấy thằng tham nhũng cho de "hốt liền"
Anh hùng xứ Quảng vô biên
Có thằng cùng xứ nó phiền chú ghê
Hà thành trăng gió thỏa thuê
Bắc Kinh nghe tiếng ép phê chú rồi
Rằng là tham nhũng nước tôi
Là vua thế giới biết rồi phải không?
Chú đang dạo mát lông nhông
Qua đây tôi chỉ lập công phen này.

Tưởng rằng Thiên Tử dạy bày
Ai ngờ Tàu khựa ra tay thôi rồi
Trở về choáng váng chú ôi
Qua Sing khám thử sụt trồi ra reng.
Sing nha bác sỉ phán rằng
"Radiant đó làm răng bi chừ!"

Bên Mỹ chữa bịnh ung thư
Nổi tiếng thế giới may chừ cứu chăng!
Đảng ta hội họp rất căng
Đưa Thanh qua Mỹ cứu thằng trưởng ban
Cho dù đảng có mưu gian
Cũng không qua nổi cái mang lưới trời
Làm ác gặp ác chú ơi
Bá Thanh nay đã rồi đời... ô hô!

11/01/2015


Savugiong

Bài Xem Nhiều