We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 5 March 2015

CHỦ ĐỀ 40 NĂM-KÝ ỨC: Người Lính Và Vành Khăn Tang Tổ Quốc!


Người Lính Và Vành Khăn Tang Tổ Quốc!




Hoàng Nhật Thơ
    Kính thưa quý Niên trưởng
    Kính thưa quý Huynh trưởng
    Kính thưa quý vị Quân Cán Chính VNCH
Cuộc chiến Việt Nam trên mặt trận quân sự, thật sự chấm dứt lúc 1:15 trưa ngày 01/05/1975, sau khi Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn,Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Tiểu Khu Chương Thiện cùng các chiến sĩ dưới quyền bị sa vào tay giặc.

Trước đó một ngày, tức là vào lúc 10:30 sáng ngày 30/04/1975, Tổng Thống* Dương Văn Minh kêu gọi các đơn vị, quân nhân các cấp thuộc QL/VNCH buông súng, sau này cũng có người gọi ông Dương Văn Minh là tổng thống "vi hiến". Trong phạm vi bài viết này, tôi không bàn về hai chữ "vi hiến" hay hợp hiến, mà tôi chỉ nhắc lại giờ phút lịch sử sang trang máu của 35 năm về trước, để cùng chia sẻ niềm đau thương dân tộc và cũng để "Vinh Danh_Tưởng Niệm_Tri Ân" những Người Lính VNCH. Sau lời kêu gọi buông súng của Ông Dương Văn Minh, một số đơn vị trưởng và cấp chỉ huy vì không muốn người dân và thuộc cấp phải đổ máu trong giờ thứ 25, nên đã ra lệnh kéo mảnh vải trắng lên ngọn cờ tại đơn vị, để chấp nhận chấm dứt chiến tranh. Từ ngày đau thương đó đến nay đã 35 năm, mảnh vải trắng đó bị xem là lá cờ đầu hàng. Không, VNCH bị bán đứng chớ Người Lính VNCH không thua ; Miền Nam Việt Nam bị cộng sản cưỡng chiếm, nhưng Người Lính VNCH không đầu hàng. Người Lính VNCH chẳng những can trường để chiến thắng, mà còn can trường ngay cả trong chiến bại. Thiếu TướngNguyễn Khoa Nam, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng , Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn đã hãnh diện và hiên ngang thay mặt cho toàn thể QL/VNCH chứng minh điều đó. Người Lính VNCH không bao giờ thua hoặc đầu hàng cộng sản. Mảnh vải trắng được Người Lính VNCH trân trọng và nghiêm trang từ từ kéo lên đỉnh ngọn cờ, kèm theo hai dòng lệ nhạt nhòa trong ngày tang thương đó là "VÀNH KHĂN TANG TỔ QUỐC" !

Mùa Xuân đến rồi qua đi, để lại trong lòng người Việt tha hương một nỗi buồn man mác trên con đường viễn xứ ... Tháng Tư lại đến, gợi nhớ trong chúng ta một tháng tư của 35 năm về trước .... Một Tháng Tư mà cả một quân đội hùng mạnh, thiện chiến nhất Đông Nam Á, phải tan hàng vì sự phản bội của đồng minh, một quân đội bách chiến, bách thắng bị trói tay trên bàn cờ chính trị thế giới ; Một Tháng Tư mà cả quê hương Việt Nam, đã bị Cộng sản Bắc Việt nhuộm đỏ bằng máu của Quân Dân Cán Chính VNCH ; Một Tháng Tư mà cả một dãy Giang san Việt Nam hoa gấm bị bọn cộng sản phá tan nát, nhận chìm trong máu và nước mắt của 85 triệu người dân Việt trong suốt 35 năm qua. "THÁNG TƯ ĐEN 1975" ...!!!

Trở ngược dòng lịch sử ... Trong suốt chiều dài của cuộc chiến trên quê hương Việt Nam, Người Lính VNCH đã dâng hiến cả cuộc đời cho Quê Hương, Tổ Quốc ; Người Lính VNCH đã đem sinh mạng của mình đặt trên đường bay của đạn, để hoàn thành trách nhiệm mà Tổ Quốc đã giao phó: "Bảo Quốc_An Dân".

Chúng ta không thể nào quên được hình ảnh Người Lính VNCH bước trên những đống gạch vụn đổ nát, trộn lẫn xác đồng đội và giặc thù, dưới từng cơn mưa đạn của địch quân giăng kín cả đất trời, để cắm ngọn cờ chiến thắng trên Cổ thành Quảng Trị vào ngày 16/09/72; Hình ảnh của những Người Lính VNCH tiến lên trong lửa khói mịt mờ, trong những trận mưa pháo kinh hoàng của quân thù, máu chảy theo mỗi bước đi, để chiếm lại từng tấc đất của quê hương nói chung, chiếm lại từng căn nhà góc phố cho người dân nơi thị trấn An Lộc nói riêng, vào Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 .v..v...
Người Lính VNCH gục ngã trên khắp các mặt trận lớn nhỏ, thân xác của họ nát tan trong đạn pháo của quân thù, để cho đất Mẹ được an vui; Máu của họ tuôn chảy trên khắp các nẻo đường đất nước, thấm vào lòng đất Mẹ để cho ruộng lúa được xanh tươi, hoặc một phần thân thể của họ đã gởi lại trên chiến trường, mục rã theo thời gian. Tất cả sự hy sinh đó là để bảo vệ hai chữ Tự Do cho Miền Nam Việt Nam. Nhưng ... đớn đau thay ! Người Lính VNCH đã bị người bạn đồng minh phản bội và bức tử phải buông tay súng trong ngày 30/04/75. Để rồi bao nhiêu người đã tuẩn tiết chết theo vận nước; Hằng ngàn người đã bị bọn cộng sản hành quyết ngay sau khi bọn chúng cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam ; Hằng trăm ngàn Quân Cán Chính đã bị đưa vào 200 trại tù khổ sai, khắc nghiệt trên hai miền Nam Bắc, nhận lãnh sự trả thù đê tiện và hèn hạ bằng những cực hình tra tấn dã man, độc ác của bọn cộng sản vô thần khát máu. Khoảng một trăm sáu mươi lăm ngàn người (165,000) đã chết trong các trại tù khổ sai. Cho đến ngày hôm nay, còn khoảng sáu mươi lăm ngàn (65,000) Quân Cán Chính VNCH đã chết mất xác vì bị bọn cộng sản thủ tiêu.

Dòng đời lặng lẽ trôi qua thoáng đó đã 35 năm. Dù cát bụi thời gian có chôn vùi tất cả và mọi việc sẽ đi vào lãng quên. Nhưng có những sự việc, những hình ảnh sẽ mãi mãi trường tồn với thời gian, trơ gan cùng tuế nguyệt. Đó là hình ảnh, sức chiến đấu phi thường và sự hy sinh cao cả của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa.

Chúng tôi, những Người Lính VNCH nhắc lại dĩ vãng, không phải để tiếc nuối một thời quá khứ vàng son, danh vọng. Đời Người Lính VNCH, đầu đội trời quê cha, chân bước đi trên mảnh đất mẹ, đôi vai gầy bé nhỏ gánh vác cả giang san, lưng mang balô trĩu nặng tình yêu thương quê hương, dân tộc, đối diện với cái chết từng giây, từng phút. Đường hành quân trong rừng sâu, núi thẳm, có khi cả tháng không thấy ánh nắng mặt trời, đôi giày trận chưa hề được tháo ra một lần, những buổi cơm gạo sấy, nuốt vội vã dưới cơn mưa tầm tả. Cuộc đời của Người Lính như thế thì đâu có gì là vàng son, danh vọng ... Nếu có danh vọng chăng là chúng tôi hãnh diện và tự hào được khoác vào mình bộ quân phục của QL/VNCH ; Vàng son của Người Lính là đem máu xương để đổi lấy sự thanh bình cho quê hương.

Chúng tôi nhắc lại dĩ vãng, là để cho những thế hệ trẻ sau này hiểu rõ về một quá khứ bi hùng và sự hy sinh của Người Lính VNCH. Nhờ những sự hy sinh đó, mà chúng ta còn được hít thở bầu không khí tự do ngày hôm nay. Chúng tôi cũng muốn cho thế hệ trẻ đang sống trong nước hiểu rõ về tánh nhân bản và chính nghĩa của Người Lính VNCH; Người Lính VNCH không phục vụ cho bất cứ một đảng phái hay tổ chức nào, Người Lính VNCH đi chiến đấu với một trách nhiệm và một lý tưởng duy nhất là "Bảo Quốc_An Dân".

Có một số người thiển cận đã đổ hết trách nhiệm lên Người Lính VNCH về quốc nạn 30/04/1975, cũng có nhiều cấp chỉ huy, lãnh đạo đã đứng ra nhận lãnh trách nhiệm này. Nếu nói như thế thì tội cho Người Lính VNCH quá ! Người Lính VNCH đã làm hết sức của mình. Người Lính VNCH dù không còn đầy đủ vũ khí, đạn dược và đã bị người bạn đồng minh bỏ rơi, nhưng họ vẫn tiếp tục chiến đấu trong đơn độc với tỷ lệ một (1) chọi sáu (6), tới giờ thứ 25 của cuộc chiến. Cuối cùng vì quân lệnh, vì kỹ luật của quân đội mà Người Lính đành nghẹn ngào gãy tay súng ! Người Lính đã làm tròn trách nhiệm mà tổ quốc đã giao phó. Một bằng chứng hùng hồn và cụ thể là không có một mảnh đất nào của Miền Nam Việt Nam bị cộng sản chiếm, mà Người Lính VNCH không lấy lại được trong suốt 21 năm chinh chiến.

Nếu Miền Nam Việt Nam chế tạo được vũ khí, đạn dược, chiến đấu cơ, chiến hạm và các phương tiện thiết bị chiến tranh, thì đừng nói chi là bọn Cộng sản Việt Nam, mà trên thế giới này khó tìm ra được một quân đội nào được xem là đối thủ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Trong thời chiến, Người Lính VNCH là người chịu nhiều gian nan, cực khổ và hiểm nguy nhất, nhưng họ lại là những người bất hạnh, tang thương nhất sau cuộc chiến.

Những Người Lính VNCH may mắn đến được bến bờ tự do, từ những ngày hổn loạn cuối Tháng Tư Đen, cho đến những chuyến vượt biển kinh hoàng, những chuyến bay ra đi theo diện H.O hoặc chương trình đoàn tụ. Dù họ ra đi bằng phương tiện hay diện nào đi nữa, không phải là họ sợ hoặc trốn chạy cộng sản. Họ ra đi với một lý do duy nhất là "Người LínhVNCH không đội trời chung với cộng sản".

Người Lính VNCH buông súng là để chấm dứt cuộc chiến trên mặt trận quân sự, để chuyển qua một mặt trận mới trong một cuộc chiến mới. Đó là mặt trận chính trị trong cuộc chiến "Nhân Bản", cuộc chiến nhân bản này chỉ có một trận chiến duy nhất, và trận chiến này sẽ là trận thư hùng cuối cùng, chúng ta dùng Lá Cờ Vàng Chính Nghĩa khai tử và bôi xóa vĩnh viễn đảng CSVN trong dòng lịch sử dân tộc Việt Nam nói riêng và trong dòng lịch sử thế giới nói chung.

Cho đến ngày hôm nay, 35 năm sau cuộc chiến. Người Lính trẻ nhất của QL/VNCH cũng đã trên 50 tuổi. Những cấp chỉ huy, lãnh đạo thì sương tuyết đã phủ trắng mái đầu. Những Người Lính VNCH bây giờ mắt đã yếu, thân thể không còn được khỏe mạnh, tráng kiện như ngày xưa. Nhưng ý chí và lý tưởng của họ vẫn không phai sờn theo dòng thời gian nghiệt ngã của tạo hóa. Dù họ đang sống ấm no nơi xứ lạ quê người, nhưng họ vẫn đem những chuỗi ngày còn lại, đóng góp công sức vào công cuộc đấu tranh giải thể bạo quyền Cộng sản Việt Nam, để mang lại sự tự do, hạnh phúc, ấm no cho 85 triệu người dân trong nước và những thế hệ mai sau.

Tất cả những sự hy sinh của Nguời Lính VNCH được trang trọng lưu vào trang sử của Quê Hương, kèm theo bốn chữ mang đầy đủ ý nghĩa nhất "TỔ QUỐC GHI ƠN".

Ba mươi lăm năm (35) chỉ là một thoáng so với thời gian vô cùng tận của tạo hóa, nhưng lại là một chuổi ngày dài đau thương của dân tộc Việt. Ba mươi lăm (35) năm qua, vết thương cũ hầu như chưa một lần khép kín ; Nhưng đau buồn thay ...! Những hình ảnh kinh hoàng, hoang man, sợ hãi chen lấn nhau trong những ngày cuối "Tháng Tư Đen" khi giặc tràn về thành phố; Những hình ảnh vượt biển cả chống chọi với phong ba bão táp, trực diện với thần chết để đi tìm hai chữ "Tự Do", hầu như đã phai mờ trong lòng của một số người; Cuộc sống cơm no, áo ấm nơi xứ lạ đã làm cho họ quên ngày đại tang của quê hương; Cuộc sống vật chất xa hoa nơi đất khách đã phủ lấp đi sự hy sinh cao cả của những Người Lính VNCH. Họ đã thờ ơ, lãnh đạm với sự tan nát của Quê Hương cùng với sự khổ đau, tang tóc của 85 triệu người dân trong nước. Tàn nhẫn hơn nữa là họ đã quay về quỳ mọp bắt tay, hợp tác với giặc, bắt tay và hợp tác với những kẻ đã từng sát hại thân nhân của họ và truy đuổi họ vào con đường chết ...... Hỡi ơi ...!!!

Xin đừng vứt bỏ hai chữ "Quốc Hận" bên lề đường viễn xứ. Xin đừng nhẫn tâm đâm thêm một nhát dao vào lưng những Người lính VNCH đang ôm nỗi quốc hờn, lưu vong biệt xứ, hoặc đang lê lết cuộc đời tăm tối, tang thương trên quê hương Việt Nam. Xin đừng phản bội những người đã gục ngã và những người đang nằm trong lao tù vì công cuộc đấu tranh giải thể bạo quyền cộng sản.

Hãy đóng góp công sức, góp một bàn tay cho công cuộc đấu tranh này sớm thành công.

Xin đừng để con đường viễn xứ mỗi ngày mỗi dài thêm.

Trân trọng kính chào.

Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 35.
Người Lính VNCH
Hoàng Nhật Thơ

* 2 chữ "Tổng Thống" trong bài viết này là nói về giờ phút lịch sử sang trang máu của 35 năm về trước.

CHỦ ĐỀ 40 NĂM-KÝ ỨC:Thằng VC đưa dân tộc chạy trong quỹ đạo Trung cộng

Tôi muốn thấy thằng Việt cộng 
Viết về Tháng Tư đen
 

 

Hồi còn nhỏ mỗi lần ba tôi và bạn bè quây quần chuyện trò trà rượu.Tôi làm công việc chạy lăng xăng nhận sai vặt.Tôi hay lắng nghe những câu chuyện liên hệ tới Việt cộng.Chẳng hạn như chuyện xe đò bị mìn trên tuyến quốc lộ băng qua điạ phận xã.Chuyện ông thôn trưởng,anh thư ký hội đồng hành chánh bị bắt đi nửa đêm không biết chôn sống hay đưa lên rừng.Những người bạn ba tôi thường hay cãi lý cãi lẻ thằng Việt cộng thế này thế kia.Người già tuổi nhất nói:
-Việt cộng có bộ óc nhưng không có trái tim.
Người khác nói :
-Việt cộng không có cái lỗ tai.
Tôi nghe rồi mường tượng hình thù thằng Việt cộng .Mong ngày nào đó thấy nó bằng xương bằng thịt.
Thế rồi tôi lớn lên ra tỉnh học.Mỗi lần có dịp về quê mẹ tôi đều tìm cách bắt buộc tôi lên nhà bà con ở chợ quận ngũ qua đêm.Nhiều lần tôi vặn hỏi mẹ tôi đều không trả lời lý do mà chỉ lấy ngón tay trỏ chận trước miệng.Tôi có nghe một vài học sinh thanh niên mất tích đêm hôm mà trong xóm không ai dám bàn tán nguyên nhân. Tôi có quen với người con gái trong làng .Tôi ngờ vực trong lòng là mẹ tôi muốn tìm cách chia rẻ tình cảm cuả tôi để lo chuyện học hành,và tôi cũng nhận biết mẹ tôi sợ thằng Việt cộng bắt tôi nhiều hơn là lý do trai gái.Vả lại tôi thấy bất chợt các xóm trong thôn,xã có những trai tráng đua nhau bỏ học tình nguyện đi lính càng ngày càng nhiều như Nhảy Dù,Sư Đoàn I Bộ Binh… Có người thi hành nghĩa vụ Quân dịch về rồi cũng bỏ ngang công chuyện làm ăn mà tái ngũ vào Biệt Động Quân.
Một hôm cuối tuần trên chuyến xe đò từ tỉnh về quê.Bất ngờ chiếc xe dừng lại trước một chợ quận.Lính điạ phương chận xe mọi hướng không cho qua.Số người xuống xe tò mò tìm hiểu trong đó có tôi thấy khoảng năm ,sáu cái đầu đã quấn vào khúc tre khúc cũi cắm bên đường.Có cái đã bị móc mắt ,có cái bị vết chém ngang sọ ,có cái máu bầm còn đọng ở miệng.Chờ một người lính tới gần tôi hỏi:
-Anh ơi ! Có đầu mà không thấy xác có phải Việt cộng bị ta giết đây không ?
Người lính vỗ nhẹ vào vai tôi :
-Cậu còn trẻ không biết. Đây là những người công chức hay dân bị Việt cộng tàn sát rồi treo đầu cảnh cáo đó.Sau này cậu hiểu tại sao trẻ như tôi lại mặc áo lính .
-Cám ơn anh .Nhưng sao không để dân nhìn tận mắt tội ác mà các anh lại khiêng vác thu gom phủ vải lên rồi bỏ vào xe.
-Phải đưa về chính quyền quận mà thông báo những gia đình có người mất tích tới nhận diện đó chứ !
Khi hiện trường đã được một nhóm quân nhân dọn dẹp .Xe gộ giao thông được tái lập tự do đi lại.Số người hiếu kỳ cũng tự động tản mác.Tôi lên xe ngồi ở một góc .Cái hình ảnh ghê rợn cứ lỡn vỡn ám ảnh tôi cho đến khi xe đổ bến.
Tôi cuốc bộ về tới nhà thì trời trở màu chạng vạng tối. Chị tôi đứng trước hiên nhà thấy tôi thay vì mừng rở.Chị lại nghiêm nét mặt :
-Sao em lại về lúc tối trời thế này.Vô phúc kinh tài về thâu thuế tóm bắt đi thì biết đâu mà lường.Giờ ni chắc trai tráng ra ngoài cái xóm cồn giữa đồng ruộng để trốn qua đêm cả rồi.Em về bất ngờ bi chừ làm răng hè ?
Tôi vùng vằng tỏ vẻ khó chịu :
-Thế là nghiã quân,dân vệ trong xã đâu mà để chúng về làm loạn khi đêm về.
-Em đừng có thắc mắc .Họ đâu có đủ quân trãi dài lo an ninh cả cái làng to rộng thế ni.Bao nhiêu kẻ bị bắt đi có khi tìm thấy xác chôn sống sau động cát hoang vu.Thôi chắc em đói bụng rồi.Vô bếp tìm cái gì ăn rồi hãy tính.
-Em không trốn đâu hết .Em muốn thấy thằng Việt cộng.
-Em mà đòi thấy thì coi như mẹ không đẻ em ra rồi. Đừng có ương ngạnh.
Tôi lục lọi đồ ăn trong gác –măng- rê.Tôi chộp lấy củ khoai lang nhai ngấu nghiến rồi hỏi chị :
-Mẹ đâu rồi ?
-Mẹ đang ngủ ở nhà trên . Đừng đánh thức.Mẹ nằm đau cả mất tháng nay nhờ thầy trong làng hốt thuốc nam chửa bệnh.Nhà mình được cái bên ngoài mà trong thì trống tuếch .Thế mà chúng bắt đóng thuế chóng mặt.Dành tí tiền định đưa mẹ đi nhà thương tỉnh cũng chịu bó tay…
Mặc cho chị than thở .Tôi đẩy cái cưả sổ nhìn ra ngoài trời .Trăng non chênh chếch cùng những đốm sao chớp nháy. Ước gì được ra đường chạy tung tăng như thời mới ngày nào đây .Tôi leo lên cái giường ván gỗ thoải người nhìn trần nhà.Tôi nghĩ tới hoàn cảnh gia đình mình nằm trong cảnh sống xôi đậu nghiệt ngã .Muốn sinh sống làm ăn cũng không được yên thân.Tôi nghĩ tới vì mình mà gia đình phải khổ sở . Đang thả hồn mông lung.Tiếng chó suả từ xóm xa vọng lại.Chị tôi nhanh nhẹn kéo tay tôi lại rồi nói nhỏ vào tai :
-Họ về đấy rồi.Em vào cái phòng đựng lúa mà trốn.Nhớ là bất di bất dịch mới sống còn đó.Chị quen cảnh này rồi để chị một mình lo liệu.
Tôi làm theo lời chị.Quả thật không bao lâu sau tôi nghe tiếng gõ cửa:
-Mở cửa mau lên .Mở cửa .
-Ai đó .Chờ tui kéo chốt mở đây nì.
-Nghe tin thằng Hải em cuả cô mới về làng hồi chiều .Kêu nó ra đây trình diện Lực lượng giải phóng dân tộc.
-Nó có về thăm .Thấy mẹ tôi ốm nặng nó vội vàng bắt xe ra tỉnh kiếm thầy thuốc.
-Đừng có che dấu .Chúng tôi muốn gặp để chuyện trò thảo luận đường lối cách mạng thôi mà.
-Tôi xin thề là em tôi đi rồi.Nếu không tin cả hai anh và chị cuả lực lượng cứ lục lọi trong nhà.
-Chúng tôi nói vậy thôi.Dẫu sao tiện thể đêm nay về đây nhờ cô ủng hộ .
-Mẹ tôi đau gần chết nhưng lực lượng muốn thì đây là số tiền tôi đã bán luá dành chửa bệnh cho mẹ.
-Già rồi chết sớm đở gánh nặng .Bây giờ là tới lúc xung công cho lực lượng mà chia sẻ manh cơm với bộ đội.
Trái tim tôi đập thình thịch.Tôi rán bịt tai và nín thở .Nghe mà tức giận tới run tay.Trong cái thế chẳng đặng đừng “Tôi muốn thấy thằng VC”cũng không thể được.Tôi gục mặt vào bao luá rồi thiếp đi khi nào không hay…
Thế rồi những năm tháng qua mau, hoàn cảnh gia đình đổi thay cũng như tính thanh niên trong tôi bộc phát.Tôi chọn con đường binh nghiệp.Tôi nói với chị tôi là em đi lính vì em muốn thấy thằng VC ở chiến trường.
Từ quân trường ra .Tôi chọn về đơn vị tác chiến .Tôi được lội bộ lên chặng đèo đất cao nguyên.Tôi đã bước nhẹ dưới rặng dưà Bồng Sơn ,Tam Quan tìm và diệt địch.Tôi đi giưã ruộng đồng Quảng Ngãi lục soát từng điểm khả nghi.Tôi đạp giày lên xác thằng VC phơi thây ngổn ngang .Tôi bước đi trên đoạn đường chiếc xe đò bị mìn tung toé rồi tiếp tục hành quân tiêu diệt thằng VC và hành động phi nhân cuả nó .Tôi lại được dẫm chân lên mảnh đất tôi sinh ra và lớn lên bị thằng VC đốt phá tan hoang.
Tôi nung gạch từ nhà thờ La Vang. Tôi ném mình vào từng cột điện ,bám từng gốc chuối sau cái nhà cháy rụi .Tôi bắn xối xả vào tuyến lửa thằng VC cố sức tẩu thoát.Từng quả lựu đạn ra khỏi tầm tay,từng đợt xung phong như vũ bảo .Tôi chiếm lại từng tấc đất Quảng Trị quê hương yêu quý của tôi.Tôi đi trên con đường Quang Trung,Trần Hưng Đạo.Tôi đứng trên bờ sông Thạch Hản nhìn qua bên kia Nhan Biều.Tôi biết thằng VC thí không biết bao nhiêu con thiêu thân vào biển lửa Cỗ Thành.Tôi nói thầm trong bụng như nói trước mặt với chị tôi :
-Ngày trước em muốn thấy thằng VC mắt tai mũi họng như thế nào mà chặt đầu dân lành,pháo kích vào trường tiểu học, đặt mìn phá hoại xe đò lưu thông,giết hại dân không theo trong vùng tạm chiếm…Em đang ra sức bảo vệ phần đất tự do,dân chủ Bây giờ em thực sự thấy VC dưới nòng súng của em rồi chị ơi !

Thế rồi sao đỗ vật dời.Tháng Tư đen nghiệt ngã bao chụp lên số phận người dân .Thằng VC tịch thu tài sản người buôn bán các trạm kiểm soát kinh tế.Thằng VC bắt dân đi ra khỏi nơi cư ngụ phải xin phép.Thằng VC cướp đi cuộc sống tự do dân chủ trong bàn tay dân tôi.Thằng VC xô đuổi bà con tôi đi vùng kinh tế mới để cướp nhà đất.Thằng VC đổi tiền ,đánh tư sản mại bản để bần cùng hoá miền Nam xuống hàng chó ngựa như miền Bắc.Thằng VC điếm đàng, gian manh ,quỷ quyệt,ranh mảnh,lừa lọc vô song.Thằng VC hiện nguyên hình tay sai Tàu cộng bán nước cầu vinh.Thằng VC cai trị đã lắm thời dùng tem phiếu ép chết cái dạ dày dân chúng.Thằng VC đua nhau xây lâu đài trên đất cướp từ tài sản riêng của nông dân nghèo đói.Thằng VC toa rập với nhà thầu ngoại quốc bóc lột sức lao động cuả công nhân.Thằng VC có cái lỗ miệng như chó mà suả.Thằng VC có tài dấu tội ác như mèo dấu cứt.Thằng VC coi giang sơn tổ tiên để lại 4000 năm là của riêng chúng nó.Thằng VC là loài vi trùng ung thư đục khoét tế bào xã hội.Khi thằng VC ở trong hang thì làng xóm bình yên lúc nó ra khỏi hang là như một bầy chuột tua tuả ra đồng cắn lúa phá hại muà màng.
Bà ngoại tôi đã biết thằng VC nên di cư vào Nam.Mẹ tôi chứng kiến thằng VC rót súng cối vào chợ đông người.Chị em tôi thấy tận mắt cảnh gồng gánh di tản bị pháo thằng VC bắn trực diện nổ trên đầu.
Khi bà con tôi,bạn bè tôi thấy thằng VC thợ thiến heo ,thằng VC thợ cạo mũ cao su ,thằng VC rừng Na Ri làm lãnh đạo thì cả nước đã làm người dự khuyết nô vong dưới trướng Tàu phù..Khi thấy thằng VC 12 tuổi đã mang gươm giáo giết hại xóm làng rồi làm y tá vườn rồi ngồi ngai đưa kinh tế cả nước xuống hố chỉ có gia đình họ hàng phe phái đảng ngủ trên vàng bạc,sống trong lâu đài cung điện thì mới biết bộ mặt tráo trở tư bản đỏ. Thằng VC đánh trống khua chiêng chống phong kiền cường hào ác bá.Nhưng chính thằng VC là vua quan xây tường thành trên xác chết nhân dân.Mỗi một điạ phương là một thằng VC tác oai tác quái xưng hùng.Thằng VC hô hoán “Mỹ Nguỵ kềm kẹp” đói ăn thiếu mặc nhưng thằng VC đưa hàng vạn xe vận tải vào Nam ăn cướp trắng trợn chở về .Thằng VC chửi Pháp đô hộ tước hết tự do báo chí.Nhưng thực sự báo chí tư nhân được xuất bản .Thằng VC sau 70 năm cai trị 800 tờ báo quy về một Tổng Biên Tập Ban tuyên huấn trung ương.Báo chí là công cụ tuyên truyền cho đảng .Thằng VC gọi những người vượt biên trốn khỏi nanh vuốt CS là ma cô đĩ điếm. Đưá con gái cuả thằng VC ngồi trên tháp ngà cung đình lấy chồng là Việt tỵ nạn.Thằng VC lấy cớ tàn dư “Mỹ Nguỵ”rồi đốt sách ,tiêu huỷ băng nhạc,bắt bỏ tù văn nghệ sĩ.Nhưng bao nhiêu năm nay thằng VC thả cho đồng bào thưởng thức nhạc vàng vì nhạc đỏ tự nó đã mất hồn mà chết. .Thằng VC chính nó nhổ nước miếng ra rồi tự nó liếm lại.
Khi thấy thằng VC rồi.Tôi muốn tránh nó cũng không được nữa rồi.

Về quê trước khi gặp đợt trình diện đi tù.Tôi nằm trong đội , đoàn làm tập thể.Trong một cuộc họp.Tôi có dịp nhìn rỏ mặt thằng VC làm chủ trì cuộc họp.Nó hừng hực khí thế cuả ông trời con.Nó lướt ngang tay vào mặt mọi người rồi tuyên bố :
-Cuộc họp hôm nay là cách mạng chỉ thị về chuyện hiến dâng trâu bò,và dụng cụ máy móc nông nghiệp về trong tay tập đoàn quản lý. Đất đai ,cỏ mọc giưã đồng thuộc về sở hữu đội, đoàn.Ai muốn thuộc về riêng tư thì mang trâu bò lên trời mà ở.
Một vị bô lão giơ tay :
-Tôi xin ủng hộ tất cả những gì gia đình tôi làm chủ cho cách mạng.
Một người thanh niên đứng lên góp ý:
-Con trâu một ngày cày chấm 10 điểm công.Sức tôi 8 điểm .Tôi xin tới muà quy hoạch luá gạo giữ lại phân nưả còn nửa kia hổ trợ cách mạng.
Phiá dưới nhiều người nhìn mặt nhau xì xào to to nhỏ nhỏ.Thằng VC cán bộ bật đứng dậy quát tháo :
-Im lặng coi nào. Đây không phải là cái chợ .Kẻ nào cố tình phá hoại là cái đầu không có nón đội.
Tôi nghĩ là vở kịch thằng VC đã dàn dựng trước rồi.Những người làm cò mồi đưa ý kiến kia ai mà không biết thuộc về hạng cắn hột gạo làm tư mà nấu cháo sống qua ngày.
Sao buội họp đội, đoàn làm tập thể đó.Tôi nhận giấy gọi đi trình diện học tập cải tạo.Nhớ lời hồi còn nhỏ bạn ba tôi nói thằng VC có cái đầu mà không có trái tim.Tôi muốn thấy thằng VC mà nhận dạng hình thù .Kinh nghiệm đi và sống cho tôi những đoạn đường nguy hiểm rình chờ trước mặt khi bước chân tới trại giam.

Khi tôi thấy thằng VC đầu sõ nằm trong lộng kiếng cho đàn em bầy đàn hàng năm lễ lạc tới sắp hàng dâng hoa rồi tiếp tục mặc áo lông thú nối đuôi độc tài cai trị .Tôi thấy thằng VC sờ sờ trước mặt thì đời tôi đã trở thành thân tàn ma dại chẳng thua kém gì 90 triệu dân sống thoi thóp trong 3 triệu cái vòi con bọ hung đục khoét. Miền Nam khi thấy thằng VC mang súng đạn Nga Tàu đánh cướp cho Liên sô,cho Trung cộng thì đã mất trắng sau 20 năm xây dựng thể chế dân chủ tự do kể cả tài sản ,mạng sống.Vợ con Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý khi thấy thằng VC dàn trận trên mảnh đất Đầm Vươn cũng là thấy cuả cải bao nhiêu năm kiến tạo bị san bằng trong nháy mắt.Khi nông dân Văn Giang,Dương Nội thấy mặt thằng VC cướp đất riêng cuả mình cũng là lúc những người nông dân đại diện ấy như vợ chồng Cấn Thị Thêu bị thằng VC công an đánh đập ,bị thằng VC trong toà buộc tội chống người thi hành công vụ,bị thằng VC ở cung đình hí hửng chén chị chén anh với tập đoàn làm giàu trên xác chết nhân dân.
Thằng VC đưa dân tộc chạy trong quỹ đạo Trung cộng . Đất nước dần dà đi vào hố diệt vong do thằng VC đào ra.Rồi tôi lại muốn thấy thằng Trung cộng có cái lỗ tai trâu hay không khi nghe thằng VC trưởng đảng Trọng lú phụ lực xướng hoạ quan thầy bành trướng.
Lê Hải Lăng
Viết về Tháng Tư đen

Lễ hội thề không tham nhũng-cộng sản đã hết tiền đổi chiêu vơ vét?



Cộng Sản đã hết tiền và đổi chiêu vơ vét?

Người Quan Sát (Danlambao) - Như đã hẹn, trong năm 2015, chúng ta cùng nhau làm rõ những cú lừa của Cộng sản đối với dân tộc Việt Nam trong thời điểm hiện tại, sau cuộc đánh chiếm miền Nam năm 1975, Người Quan Sát mời các bạn trong thôn, cùng theo dõi diễn biến các cú lừa mới, qua thông tin báo lề đảng.


Cộng sản nói: Tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIII với 486/488 phiếu tán thành, đạt tỷ lệ 97,59%, khẳng định tính chất của nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế, trong đó kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo. Đây là khẳng định quan trọng, đúng đắn và tất yếu đối với sự phát triển của Việt Nam trong giai đoạn hiện nay.


Cộng sản làm:


Cắt gạo cứu trợ cho dân để bán trả nợ tiền điện


Bán sân bay Phú Quốc để xây sân bay Long Thành

Sự thật là gì?

Sự thật là Việt Nam chưa có nền kinh tế, không có các sản phẩm tự làm ra từ công nghiệp, từ sản xuất, không có thị trường. Nền công nghiệp Việt Nam có những sản phẩm gì? Nền sản xuất Việt Nam có sản phẩm gì?

Nền móng của nền kinh tế phải là nền kinh tế cứng, kinh tế mềm, và kinh tế tài chính. Ai học kinh tế đều biết, thế giới đã đi qua các chặng bắt đầu bằng kinh tế công nghiệp, tiến them một bước là kinh tế mềm (kinh tế dịch vụ), và tiến thêm bước nữa là nền kinh tế tài chính.

Việt Nam thực sự không có gì.

Lãnh đạo Cộng sản hứa cố gắng đến năm 2020 về cơ bản Việt Nam thành một nước công nghiệp. (*) Trên thực tế đến nay nếu không giữ vững được vị trí hiện tại Việt Nam sẽ tụt hậu rất nhiều so với thế giới.


Và đúng như những gì đã diễn ra trước giờ, khi nói mà không làm được thì Cộng sản bắt đầu thay đổi các định nghĩa mù mờ mà họ đã giăng ra trước đó như những miếng bánh vẽ cho dân tộc Việt Nam.


danlambaovn.blogspot.com
------------------------

: Chỉ có dân thề!


Dân trí “Dĩ công vi công, thần linh ủng hộ. Dĩ công vi tư thần linh đả tử. Y như lời thề”, lời tuyên thệ vang lên bên cạnh chén rượu hòa tiết đỏ uống giữa trời đất. Người dân khẳng khái thề, không thấy quan chức nào lên uống rượu thề.


Sáng nay 4/3, (tức ngày 14 tháng Giêng âm lịch), tại chùa, đình làng Thiên Phúc, làng Hòa Liễu, xã Thuận Thiên, huyện Kiến Thụy, TP Hải Phòng, đã diễn ra Lễ hội Minh Thề - thề không tham nhũng, không trộm cắp, không lấy của công làm của tư. Tại Lễ hội Minh Thề, ban thờ được sắp đặt rất đơn giản, trang nghiêm, nổi bật là chiếc mũ quan - đại diện cho chức sắc trong địa phương - được đặt trang trọng lên chính diện ban thờ. Những người có chức sắc trong làng tương ứng với các chức Lý trưởng, Phó lý… thời xưa tham gia thề. Một con dao nhọn sắc, một con gà trống và một bình rượu được đặt ngay dưới ban thờ chuẩn bi cho nghi lễ thiêng.

Sử sách ghi lại, lễ hội Minh Thề (hay còn có cách gọi khác là Miêng Thệ) có từ năm 1561 khi Thái Hoàng, Thái Hậu Vũ Thị Ngọc Toản (vợ Thái thượng hoàng Mặc Đăng Dung) đến lập ấp Lan Niểu (nay là thôn Hòa Liễu), vận động dân làng mở rộng diện tích chùa, làm mới tượng Phật. Bà đã xuất tiền mua được 25 mẫu, 8 sào, 2 thước. Sau đó, những người dân trong làng thấy việc cung tiến ở chùa mang lại phúc đức nên cung tiến cả ruộng vườn vào chùa. Diện tích chùa và đất canh tác lên tới 47 mẫu, 8 sào, 2 thước. Trong thời gian xây dựng, ngoài diện tích chùa, một phần diện tích ruộng vườn được Hoàng hậu Ngọc và những người có chức sắc trong làng chia cho những người trông chùa canh tác, diện tích còn lại được cho cấy khoán. Sản phẩm thu được chia cho người nghèo trong vùng. Lương thực dư thừa được tích trữ hàng năm khoảng 3 tấn thóc, do người có chức sắc trong làng giữ. Để không xảy ra tình trạng tham nhũng của công, Thái Hoàng Thái Hậu cùng với dân làng đã lập ra Hịch văn Hội Minh Thề. Đối tượng cụ thể là những người đứng đầu trong làng (Lý trưởng, Phó lý, Chánh hội, Phó hội, Trương tuần). Người từ 18 tuổi trở lên trong làng đều tham gia cùng uống rượu tuyên thề. Trải qua thăng trầm của lịch sử, năm 2003, lễ hội Hịch văn Hội Minh Thề được chính quyền địa phương và người dân trong làng khôi phục và giữ nguyên được giá trị văn hóa thời xưa. Sáng nay, trước sự chứng kiến của đông đảo nhân dân và du khách thập phương, các vị bô lão và nhiều người dân trong làng đã thề trước các vị thần linh nếu lấy của công phục vụ việc công thì được thần linh ghi nhận, nhược bằng tham công lấy của công làm của tư thì nguyện cầu bị trư thần linh trị tội. Đối với các cụ già đến trẻ phải dụng bảo con cháu không được tham nhũng, nếu không nguyện cầu bị trư thần linh trị tội. Những ai trong làng bao che tội phạm, chứa chấp của gian tà cũng sẽ bị thân linh trị tội. Sau nghi lễ cắt tiết gà hòa rượu ăn thề, các bô lão trong làng tiếp tục dâng rượu thề lên các đại biểu, nhân dân đến tham dự. Tuy nhiên chỉ có các vị cao niên trong làng khấp khởi đón lấy rượu thiêng cùng lời thề không tham nhũng. Tuyệt nhiên sáng nay không thấy có quan chức nào đến dự lễ hội nâng chén rượu thề. Đây là lễ hội “độc nhất vô nhị" góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, đạo đức, lối sống lành mạnh, trong sạch, nhấn mạnh triết lý làm quan là nô bộc của dân, liêm khiết, công tâm. Nói về vấn đề này, ông Phạm Đăng Khoa, nguyên Phó Ban quản lý di tích đền chùa Hoa Liễu, nơi diễn ra lễ hội Minh Thề cho biết: "Nhờ lời thề mà làng tôi trăm năm qua bình yên, không cướp bóc, không trọng tội. Mong muốn của dân trong làng là lễ hội được nhân rộng lên cấp cao hơn nữa để chính quyền và nhân dân chung nhau quyết tâm “dĩ công vô tư”, không tham nhũng”. Hình ảnh về lễ hội Minh Thề sáng nay:
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Con dao nhọn dâng trước ban thờ, cắm sâu xuống lòng đất cùng sức mạnh của quyết tâm không tham nhũng
Lời tuyên thệ không tham nhũng, dĩ công vô tư
Lời tuyên thệ không tham nhũng, dĩ công vô tư 
Gà là con vật thiêng được làng chọn dâng lê lấy máu hòa rượu tuyên thề
Gà là con vật thiêng được làng chọn dâng lê lấy máu hòa rượu tuyên thề
Kim Kê ( gà trống vàng) sau khi làm lễ được cắt tiết hòa rượu thề
Kim Kê (gà trống vàng) sau khi làm lễ được cắt tiết hòa rượu thề


Chén rượu thề được các vị bô lão trong làng uống cạn sau lời thề không tham nhũng
Chén rượu thề được các vị bô lão trong làng uống cạn sau lời thề không tham nhũng
Đội lễ dâng rượu thề mời đại biểu, người dân dự hội
Đội lễ dâng rượu thề mời đại biểu, người dân dự hội
Người dân dự hội cùng uống rượu thề
Người dân dự hội cùng uống rượu thề.
Thu Hằng
 http://dantri.com.vn/…/le-hoi-the-khong-tham-nhung-chi-co-d…

Bài Xem Nhiều