We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 15 March 2015

VRNs :Tiếp nối hành trình “Tri Ân Anh” VNCH

Tiếp nối hành trìn h “Tri Ân Anh”


VRNs (14.03.2015) – Khoảng 153 quý ông TPB VNCH được “tầm soát sức khoẻ” tại DCCT – Sài Gòn trong đợt 6 vào ngày 13.03.2015, để tiếp nối cho các hoạt động của chương trình “Tri Ân Quý TPB VNCH’ do quý cha DCCT tổ chức.
Buổi “tầm soát sức khoẻ” diễn ra từ 7 giờ nhưng nhiều ông đã đến từ rất sớm để được gặp nhau, trò chuyện với nhau và có ông đã tìm lại được đồng đội cũ qua các câu chuyện thời xưa. Nhiều ông ở xa như Phan Thiết, Tiền Giang… lên Sài Gòn trước một ngày và quý cha cũng lo cho các ông chỗ ăn chỗ nghỉ qua đêm.
Hinh số 1
Tuy nhiên, đợt khám lần này số người đến không đúng như dự định, bởi có nhiều người không đến được vì nhiều lý do, và có những người không nằm trong danh sách lại đến tham dự cũng được quý cha tiếp nhận. Cha Vinhsơn Phạm Trung Thành cho biết thêm: “Chúng tôi tiếp nhận một vài thông tin của một số anh em TPB phản ánh, các cấp nhà cầm quyền địa phương mời lên làm việc và hỏi họ lên DCCT làm cái gì… Các anh em rất thật thà và trả lời rằng, chúng tôi được các linh mục mời một bữa cơm, được khám bệnh, gặp gỡ nhau, phát quà… Và, đó là sự thật. Nhưng có một số khác lại không đến được với những lý do không thể nói nhưng không biết đằng sau đó là gì?”.
Các hoạt động “tầm soát sức khoẻ” trong đợt 6 diễn ra tương tự như các đợt khám khác. Đầu tiên, các ông sẽ được lấy máu và mang đi xét nghiệm; kế tiếp đưa các ông đến các phòng khám khám cận lâm sàng, chụp X-quang phổi, thử nước tiểu, siêu âm nội tạng… Đến giờ trưa, các ông gặp gỡ, trò chuyện, ca hát với nhau và cùng nhau dùng bữa cơm trưa thân mật, tại Hội trường An Phong – Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Sài Gòn. Sau đó, các bác sỹ sẽ gặp gỡ từng vị một để thăm hỏi sức khỏe. Cuối cùng, các bác sỹ sẽ chẩn đoán bệnh và kết luận sức khỏe của các ông dựa trên các kết quả xét nghiệm đã có vào buổi sáng. Họ sẽ đề nghị với quý cha các biện pháp chữa trị cho từng trường hợp
Hình số 2
.
Hính số 4
Các bác sỹ tiếp tục băn khoăn về thể trạng sức khoẻ của quý TPB do tuổi tác và nhiều thương tổn để lại. Các bệnh về tim mạch, thấp khớp, mắt xuất hiện khá nhiều với tần suất cao và có một vài ca bệnh nặng như lao phổi tái phát, thoái hóa khớp háng… Các bác sỹ cũng đề nghị cho 6 trường hợp được đi mổ mắt. Quý cha sẽ cân đối tài chính để yểm trợ chi phí cho 6 ông này. Hoàn cảnh của quý ông ở những vùng xa sẽ càng gặp khó khăn hơn trong việc điều trị.
Trong đợt “tầm soát sức khoẻ”  lần thứ 6, một số các ân nhân có lòng hảo tâm muốn chia sẻ quà cho các y bác sỹ và các tình nguyện viên. Một đại diện TPB VNCH ngỏ lời cám ơn và trao món quà tri ân này đến đại diện y bác sỹ và các tình nguyện viên.
Một số quà của đài Little Saigon (USA) cũng được quý cha chia sẻ cho tất cả quý TPB trong ngày hôm nay.
Hình số 5
Hình số 6
Hình số 7
Hình số 8
Hình số 9
Trước đó ba ngày, vào ngày 10.03.2015, quý cha yểm trợ chi phí mổ mắt cho 7 ông bị đục thủy tinh thể theo đề nghị của bác sĩ sau các đợt khám tổng quát lần trước.
Ông TPB Lê Văn Bảnh nhận xét, “Cô Phượng – nhân viên Chương trình rất tận tình, chu đáo cơm ăn, thuốc uống cho chúng tôi”. Ông cũng gửi lời cám ơn đến quý cha, quý ân nhân và các anh chị em tình nguyện viên.
hình số 10
Đặc biệt, trong đợt khám lần thứ 4, các bác sỹ chẩn đoán ông TPB Nguyễn Phú Bảy bị thận ứ nước cấp độ IV và đề nghị ông phải nhập viện mổ khẩn cấp. Vào ngày 02.03.2015, ông nhập viện và ca mổ của ông đã thành công.
Ông TPB Nguyễn Phú Bảy chia sẻ, sau năm 1975, cuộc sống của ông khá khó khăn, chưa một lần đi khám tổng quát sức khỏe nên không rõ bệnh tình của mình ra sao. Ông Bảy nói tiếp: “Tôi ghi danh tham gia chương trình này vào năm ngoái. Nhờ có chương trình của cha mà tôi được khám bệnh và bác sỹ chẩn đoán tôi bị sỏi thận, ứ nước cấp độ IV, cần phải đi mổ gấp. Tôi đến bệnh viện Bình Dân thì bác sỹ cũng chẩn đoán tôi bị sỏi thận nặng. Sau khi bác sỹ phẫu thuật lấy sỏi thận ra thì nó có hình dáng san hô, kích thước lớn. Nhìn thấy số sỏi thận này, tôi nghĩ, nếu mà tôi không mổ thì tôi sẽ chết rồi. Nhìn rùng rợn lắm!”
Về viện phí cho ca mổ của ông Bảy hết khoảng 15 triệu và đã được chương trình ‘Tri Ân Quý TPB VNCH’ yểm trợ.
hình số 11
hình số 12
Ông TPB Nguyễn Phú Bảy bị gãy lìa xương đùi bên chân trái vào năm 1973, tại căn cứ Mỏ Tàu – Thừa Thiên Huế. Ông Bảy nói, các bác sỹ đã cố gắng chữa trị và phục hồi lại chân trái cho ông, nhưng chân trái ngắn hơn chân phải vài phân, từ đó, hai chân của ông bước đi những bước chân khập khiễng. Sau năm 1975, cuộc sống của ông Bảy cũng như nhiều quý TPB khác tự thân vận động sống qua ngày bằng những tờ vé số rao bán trên khắp nẻo đường.
Ông TPB Nguyễn Văn Bảy bày tỏ lòng cám ơn đến quý cha, quý ân nhân vì “đó là món quà quý báu lần đầu tiên tôi nhận được và cũng là món quà cuối đời của tôi”.
“Đôi khi tôi nghĩ mà nước mắt cứ trào ra vì cuộc đời tôi đã tàn rồi, không nghĩ mình sẽ có cơ hội được người khác quan tâm và chăm sóc sức khỏe cho mình. Bây giờ, mình được chương trình giúp đỡ thì đó là điều quý đối với tôi. Tôi mong những người TPB khác sẽ được quan tâm và giúp đỡ giống như tôi.” Ông Bảy tâm sự.
“Tầm soát sức khỏe” là một trong chuỗi các hoạt động của chương trình “Tri Ân Quý TPB VNCH” với mục đích đồng hành thường xuyên để chia sẻ, nâng đỡ tinh thần và vật chất cho quý ông.
Huyền Trang, VRNs
Ảnh: Phạm Đức Hiệp

 

CHỦ ĐỀ 40 NĂM-KÝ ỨC: Tâm sự người vợ H.O.


 

Người lính già
Nguyễn ngọc Phách


Đất nước quê hương chúng ta nghèo nàn, nhược tiểu bị cường quốc xúm vào định đoạt ngược xuôi, đau lòng thay đã thế thân phận người dân Việt, vì bảo vệ giang san người trai trẻ phải giã từ đèn sách, giã từ tuổi trẻ học trò theo nghiệp đao binh, ngày vui thì ít, mồ hôi và máu đổ thì nhiều vận nước nổi trôi cuộc chiễn đã tàn, người trai lại phải xếp hàng đi vào lao tù khổ sai tàn ác của kẻ thù chiến thắng cùng mầu da cùng huyết thống, người ở lại thị thành, người vợ hiền và đám con thơ phải thay chồng lo gánh vác đàn con chưa kể những nhục nhằn khi người vợ hiền nhận lãnh những đòn thù khổ nhục khi lặn lội nuôi chồng nơi miền cực Bắc hay nơi sơn lam chướng khí.


          Ngộ biến thì phải tùng quyền, ông trời có đức hiếu sanh nên cùng thì tắc biến, mà biến phải tắc thông, nói thì nói thế, dân tộc Việt Nam có tội tình gì mà cả một đời chinh chiến, phá nát quê hương, tới ngày chinh chiến tàn thì tôi chẳng còn chi, bao nhiêu năm mòn mỏi ngày hạnh phúc đã đến giấy tờ đến bến tự do để trả công ơn bảo vệ giang san và người dân lành nhưng người chiến sĩ thực sự có bao nhiêu ngày hạnh phúc, có bao nhiêu nụ cười thoả mãn trên đường đời? ra hải ngoại cắm đầu thi đua lao động để đền bù người vợ hiền một thời đã lao đao, vất vả ngược suôi!!! người quân nhân được bao nhiêu ngày hạnh phúc rồi lao lực quá nhiềutrong những ngày lao xá, voi cũng phải quỵ chứ đừng nói là người, chuyện phải đến đã đến, chuyện chia tay sớm muộn cũng thế thôi nhưg ước mộng chưa thành sao đành nhắm mắt suôi tay, đau lòng thay cho số phận dân tộc Việt Nam quá ư nghiệt ngã, tuổi trẻ Việt Nam có một ngày nào tự hỏi ta từ đâu đến và quê hương ta ở đâu.

           Người lính già
           Nguyễn ngọc Phách

----------
Tâm sự người vợ H.O.
 
     

      Tôi không phải là nhà văn. Tôi cũng không phải là nhà thơ. Tôi chỉ là một cô giáo già với tuổi đời đã gần 80 và tuổi nghề 35 năm trong ngành giáo dục. Nguyện vọng của tôi khi viết bài nầy là để lưu lại một kỷ niệm thân thương cho con cháu khi chúng muốn tìm lại cội nguồn, khi muốn nhớ lại người mẹ, người bà yêu mến, chúng sẽ đọc và sẽ tự hào là người Việt Nam.

Tôi không bao giờ quên được ngày 30 tháng 04 năm 1975, ngày quốc hận và cũng là ngày biến cố quan trọng của đời tôi. Bọn cộng sản tàn ác, vô lương tâm xâm chiếm miền Nam. Chúng gieo rắc bao chết chóc, tang tóc cho biết bao gia đình! Con phải mất cha, vợ phải xa chồng, gia đình phải ly tán nhau! Bao nhiêu máu đổ thây phơi, bao nhiêu trái tim tan nát...

Chúng gọi những quân nhân trong quân lực Việt nam Cộng Hòa là ngụy quân. Chúng bắt họ ra trình diện và đưa đi “học tập cải tạo” một tuần lễ. Một tuần lễ đối với chúng nó mà kéo dài tới hai, ba năm hoặc tới hai mươi năm, tùy theo cấp bực.

Tôi nhớ lại lời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nói với quân, dân miền Nam: “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì chúng nó làm.” Thật không sai! Chúng nó nói một đàng mà làm một nẻo.

Chồng tôi, Nguyễn Văn Quy, bị gọi đi trình diện và bị đi học tập cải tạo ở Cây Cầy (Tây Ninh). Một mình tôi ở nhà, vừa làm cha vừa làm mẹ, nuôi dạy bốn đứa con còn nhỏ dại, đứa con trai lớn nhứt mới mười một tuổi, đứa con gái nhỏ nhứt mới năm tuổi.

Tôi dạy ban ngày ở trường tiểu học Bạch Đằng. Ban đêm thì dạy lớp bổ túc văn hóa cho quý cô, quý bác lớn tuổi thất học (mù chữ). Chủ Nhật thì dạy kèm tại gia cho các học sinh học kém. Ông bà ta thường nói “nhất nghệ tinh nhất thân vinh.” Thân vinh đâu tôi không thấy mà tôi thấy tôi cực như trâu. Mà đúng vậy các bạn ạ. Tôi tuổi Sửu. Mà con trâu thì ban ngày kéo cày, tối được nằm nghỉ ngơi. Tôi còn cực hơn trâu các bạn ạ. Người ta thường nói “trâu ruộng bộn bề không bằng một nghề trong tay.” Với nghề dạy học, tôi bán chữ nuôi cha mẹ bịnh tật già yếu, nuôi chồng đang học tập cải tạo trong lao tù khổ sở, nuôi bốn đứa con nhỏ dại tiếp tục cấp sách đến trường.

Cha tôi, tám mươi lăm tuổi, bị té gẫy xương hông nên đã nằm liệt giường suốt năm năm qua. Mẹ tôi tám mươi tuổi, bị mổ bướu buồng trứng ba lần nên sức khoẻ rất yếu. Gánh nặng gia đình oằn xuống trên đôi vai gầy yếu của tôi.

Có một lần nọ, bốn đứa con lần lượt bị ban đỏ (bệnh sởi). Nhìn các con nằm rên xiết trên giường, tôi đau lòng quá! Tôi quẫn trí, định đưa các con lên cầu Bình Triệu (Thủ Đức) để mẹ con cùng nhảy xuống sông chết hết cho rồi!! Nhưng tôi sực nhớ lại, tôi còn cha mẹ già yếu đang cần đến sự chăm sóc của tôi, còn chồng tôi đang học tập cải tạo, đang cần đến sự thăm nuôi của tôi và nhứt là, bốn đứa con yêu quí của tôi đang rất cần đến bàn tay mẹ hiền. Tôi tự nhủ thầm rằng “ Tôi Phải Sống.” Bổn phận làm con, tôi phải báo hiếu cho mẹ cha. Bổn phận làm vợ, tôi phải lo tròn đạo phu thê. Bổn phận làm mẹ, tôi phải nuôi dạy các con khôn lớn nên người. Ròng rã suốt bảy năm trời thì cũng có ngày chồng tôi được trả tự do.

Ngày 21 Tháng Giêng năm 1982, ngày mà chồng tôi được ra khỏi tù cộng sản, ngày mà cả gia đình tôi đều nở nụ cười mừng rỡ. Nhìn chồng gầy ốm xanh xao, tóc đổi màu bạc trắng, tôi cay đắng, nghẹn ngào.Tôi chạy đến ôm anh, chỉ thốt ra được hai tiếng “Mình ơi,” rồi nước mắt tuôn ra thắm đẩm gò má và loang lổ trên ngực áo. Anh thì cũng chẳng thốt được lời nào, chỉ ôm chặt lấy tôi với khóe mắt rưng rưng đầy lệ.

Ôi làm sao tả xiết cảnh đoàn tụ sao bao năm dài xa cách. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Kể từ bây giờ tôi sẽ có người bạn đời bên cạnh để chia sẻ vui buồn, để chung nuôi con cái, để phụng dưỡng cha mẹ già.

Mỗi tháng anh phải viết báo cáo và trình diện tại phường 24 quận Bình Thạnh (nơi cư trú của gia đình tôi). Sau một năm, anh đi làm thư ký cho khách sạn bên Khánh Hội dưới sự kiểm soát của phường. Đến năm 1984, tôi nhờ một chị bạn làm tại bưu điện Saigon gởi hồ sơ của chúng tôi tới tòa đại sứ Mỹ bên Thái Lan, xin đi Mỹ theo diện H.O.. Chờ đợi mỏi mòn mười năm, hồ sơ được chấp thuận cho cả gia đình gồm cha mẹ và ba đứa con qua Mỹ (đứa thứ tư đã vượt biên năm 1988 và định cư tại Canada).

Làm sao để ta có thể giải thích được phước họa ở đời? Ngày 30 Tháng Chín năm 1994, vợ chồng con cái chuẩn bị đi phỏng vấn cho một cuộc đổi đời thì sự thay đổi oan nghiệt lại lù lù hiện tới: Mẹ tôi đột ngột qua đời! Hỡi ôi, thân nầy ví xẻ làm hai được! Tôi nên đi theo chồng con, hay ở lại lo hậu sự cho mẹ hiền? Thôi thì tùy duyên. Anh và con hãy đi trước đi. Anh ơi hãy cho em… Các con ơi hãy cho mẹ…một lần cuối cùng nhỏ lệ khóc thương đấng sanh thành.

Ngày 17 Tháng Mười, năm 1994, anh và ba đứa con ngậm ngùi từ giã quê hương. Đại úy Nguyễn Văn Quy của sư đoàn 25 Bộ Binh, dẫn theo ba con lên máy bay, đi Mỹ theo diện H.O. 23, để lại người vợ héo hon, người mẹ nát lòng. Sự sống của tôi đã theo đường bay trong đám mây ảm đạm kia mà mất dần, mất dần…Tôi ngã xuống trong chiếc xe mang tôi trở về. Cấp cứu của người bạn bác sĩ làm tôi tỉnh lại và bao lời khuyên lơn của bạn bè lối xóm, làm tôi thuyên giảm nỗi đau lòng. Tôi tự nhủ, thôi thì chỉ có xa nhau sáu tháng. Lo cho mẹ mồ yên mả đẹp rồi gia đình lại sẽ gặp nhau.

Anh và các con qua California ở nhờ nhà người bạn thân mà anh đã kết nghĩa anh em trong tù! Cùng nhau chia sẻ hoạn nạn, dằn vặt, nhục nhã, đói khát, anh và Thạch đã coi nhau như anh em ruột.

Thạch và Bảo, vợ Thạch, cùng các con đã đem hết tấm lòng thương yêu ra, giúp đỡ cho gia đình tôi. Cả nhà đi học ESL. Con trai tôi vì đã học hết hai năm tại trường sư phạm, môn Anh Văn, nên dễ dàng kiếm được việc làm. Cháu đạp xe đi làm nên người bạn Mễ cùng sở thương tình cho cháu quá giang khi mùa đông lạnh tới. Tuy không phải là người cùng chung huyết thống mà cậu ta xem con tôi như người bạn đã thân quen lâu đời. Rồi dần dần cả anh và hai đứa con gái cũng đều có việc làm.

Thế là Chủ Nhật cuộc gọi phone tưng bừng diễn ra. Ôi đại dương ơi, dù mi có xa xôi muôn trùng nhưng cũng không có quyền lực cách ngăn tình chồng nghĩa vợ, tình mẫu tử thiêng liêng. Nhưng hãng điện thoại thì có đủ quyền lực gởi cái “bill” đến với giá sáu trăm đô la! Ôi Chúa ơi, những lần sau tôi đều luôn miệng ngăn cản: “Thôi stop đi anh ơi. Thôi stop đi con ơi …” Tôi xin được phỏng vấn lại sau bốn tháng xa cách.

Ngày 17 Tháng Hai, năm 1995, tôi rời Việt Nam với một tâm hồn nặng trĩu, lớp lưu luyến nơi chôn nhau cắt rún, lớp lo lắng cho bệnh tình của cha già. Tôi không dám đến từ giã người, vì tôi sợ tôi bị xúc động rồi ngất xỉu đi thì sẽ không đi Mỹ được. Tôi bị bịnh cao máu nặng, mỗi khi tôi bị buồn rầu hay xúc động thì tôi bị ngất xỉu rất lâu mới tỉnh dậy. Máy bay cất cánh rời khỏi phi trường Tân Sơn Nhứt lúc 12 giờ rưỡi và sau 20 tiếng đồng hồ, gia đình tôi xum họp lại tại Mỹ.

Ngày ngày tôi đến trung tâm St. Alsem để học Anh văn. Sau sáu tháng tôi phải đi mổ mắt. Trước khi đi mổ, tôi quỳ gối trước bàn thờ và thành tâm khấn nguyện: “Xin Đức Mẹ cho con thấy được rõ ràng sau khi mổ mắt. Nếu con bị mù chắc con tự tử chết quá, vì con không muốn làm khổ chồng và các con của con !” Có lẽ vì quá thương chồng và các con nên tôi mới có ý nghĩ điên cuồng như thế.

Đức Mẹ đã nhận lời cầu nguyện của tôi nên sau khi mổ, đôi mắt tôi rất sáng và trông thấy rõ ràng. Tôi có thể đọc sách mà không cần mang kiếng lão nữa. Con xin cám ơn Mẹ Maria, tôi xin cám ơn bác sĩ Minh, người đã mổ mắt cườm cho tôi. Tôi đặt chân lên đất Mỹ ở cái tuổi năm mươi tám, cái tuổi dở thầy, dở thợ, và không muốn đi ở đợ. Ở Việt Nam tôi làm cô giáo, qua Mỹ tôi “tháo giầy.”

Làm cô giáo 35 năm, hôm nay đổi đời tôi trở lại làm học trò! Thật là một kinh nghiệm sâu sắc và quí giá. Chồng tôi học Anh văn và Spanish vào buổi tối. Tôi học buổi sáng. Ban ngày anh đi làm việc ở tận Long Beach. Chiều về ăn vội vài chén cơm rồi đi ngủ để đến 10 giờ tối thì vợ chồng tôi lại đến xưởng phân phát báo Los Angeles Times, để xếp báo. Đến 5 giờ sáng thì cùng nhau đi bỏ báo. Địa điểm bỏ báo của chúng tôi ở gần biển nên mùa Hè thì dễ chịu, còn mùa Đông thì lại vất vả, khổ sở. Gió biển lạnh thấu xương. Tay xách, vai mang bị đựng báo, chúng tôi lê bước bỏ báo đến từng nhà, vì chúng tôi tuổi già, sức yếu, tay run nên không thể ngồi trên xe mà quăng báo một cách điệu nghệ như đám trẻ. Xong việc, anh đưa tôi tới Golden West để tôi tham gia lớp học, còn anh lại đi làm thêm.

Tôi học Anh văn rất khó khăn, nên mấy tháng đầu nghe thầy giảng mà như vịt nghe sấm! Phần lớn tuổi, phần đầu óc chậm tiếp thu, nên thay vì học lớp cắm hoa chỉ có hai năm, tôi phải mất bốn năm. Sau bốn năm miệt mài tôi cũng ra trường vào mùa hè 2001 với chứng chỉ Floral Design & Shop Management. Dù có chứng chỉ trong tay nhưng với số tuổi đời đã muộn nên không có tiệm hoa nào mướn tôi hết. Tôi đành ở nhà lo cơm nước cho chồng và các con. Đêm đêm cùng chồng đi bỏ báo cho đến lúc hưởng tiền già.

Tôi thuộc loại “Giamaha” (già mà ham). Ham học, ham làm chớ không ham đi shopping. Vì tiết kiệm ngân quỹ gia đình, tôi chỉ mặc đồ hiệu ‘”DOMIBO” (đồ Mỹ bỏ ) và “DOREMI” (đồ rẻ Mỹ). Ba đứa con tôi tiện tặn để dành tiền trong ba năm và mua được một căn nhà ba phòng ngủ, hai phòng tắm, giá $158,000 mà chỉ đặt tiền trước có $ 10,000.

Trước khi mua nhà chúng tôi tạm trú với Thạch. Sau một năm chúng tôi muớn một căn hộ hai phòng đường Magnolia để ra riêng. Sau khi ở được hai ngày, đứa con trai lớn xuống garage thì thấy xe đã mất. Tôi bủn rủn cả chân tay. Chiếc xe chưa trả hết tiền mà đã mất.

Nỗi khổ mất xe còn nóng hổi thì anh cả tôi bên ViệtNam kêu qua, báo tin ba tôi vừa mới qua đời sáng ngày 05 Tháng Tư, năm 1995. Con người có thể chịu đựng được bao nhiêu đau khổ dập dồn trong một thời gian ngắn ngủi hả bạn? Lòng tôi ray rứt, ăn năn. Phải chi tôi nán lại Việt Nam hai tháng thôi thì tôi đã có cơ hội mang chiếc khăn tang tiễn đưa ba tôi đến nơi yên nghỉ cuối cùng. Phải chi tôi đừng vội vàng, tôi đã có thể quỳ bên giường bệnh và vuốt mắt đấng sanh thành trong lần tiễn biệt. Tôi khóc như mưa và khấn nguyện: “ Cha ơi, xin hãy tha cho con tội bất hiếu. Con không thể nào vẹn vẻ cả đôi đường…Xin cha hiểu cho con. Con thương cha nhiều lắm…” Tôi không thể về VN được nên gởi tiền về cho anh tôi lo ma chay. Trong sáu tháng tôi mồ côi cả mẹ lẫn cha !

Tôi ở nhà lo việc nội trợ, nấu nướng để khi chồng và các con về sẽ có bát canh nóng, chén cơm dẻo. Cả nhà sống trong hạnh phúc giản dị, chân thành. Các con ban ngày làm việc, tối học thêm ở Golden West College. Chúng hiện đã hoàn thành “ Giấc Mơ Mỹ” với công việc ổn định, nhà cửa đàng hoàng. Vợ chồng tôi chỉ ao ước sớm có cháu nội ngoại để ẵm bồng cho vui tuổi già. Các con tôi đều hiếu thảo, hiền ngoan. Gia đình tôi rất hạnh phúc. Cuối tuần xum họp, ăn uống và cùng nhau đi lễ ở nhà thờ Westminster. Chúng tôi tập cho các con biết thương yêu, chia sẻ và nâng đỡ nhau trong những khi tối lửa tắt đèn.

Sau mười sáu năm cùng nhau chia sẻ tất cả thăng trầm, buồn vui, khổ đau và hạnh phúc, ngày 14 Tháng Giêng, năm 2009, chồng tôi bỏ tôi ra đi, về với Chúa. Anh trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Fountain Valley vì nhồi máu cơ tim. Trước khi hôn mê, anh đã thì thầm với tôi: “Loan ơi, anh mệt lắm.” Nghe anh nói mà tim tôi đau nhói. Tôi cảm thấy như có muôn ngàn mũi tên đâm vào trái tim tôi. Tôi nắm tay anh, cố nén tiếng khóc. Đau khổ ơi, hãy chảy ngược vào tim đi, hãy nằm đó rã tan và thấm đậm. Rồi một ngày nào đó, chúng ta sẽ cùng nhau gặm nhắm từng phút, từng giây, từng nét rạch, từng đường vỡ để cho nước mắt nhỏ từng giọt xuống mộ bia lạnh lẻo, để người nằm đó nhắm mắt thở dài…Anh chăm chú nhìn tôi rất lâu mà không nói được cho đến khi hoàn toàn chìm vào hôn mê. Bác sĩ mời mẹ con tôi ra ngoài để họ dùng máy nhồi tim. Mẹ con tôi ngồi chờ trên đống lửa. Sau cùng ông ra, buồn rầu và nghiêm trang, nói: “Xin lỗi bà, chúng tôi đã làm hết sức. Ông nhà quá yếu…”

Các con dìu người mẹ khổ đau ngồi xuống ghế. Tình yêu, hạnh phúc, xum họp, chia lìa… Như những bọt nước…như những chiếc lá vàng… mênh mông… bềnh bồng… vô tận…

Chúng tôi được phép xuống phòng ICU để nhìn mặt anh lần cuối cùng. Sau khi Cha làm phép xức dầu và đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn Gioan Baotixita sớm về với Chúa thì y tá đến rút ống oxy. Tôi nắm bàn tay mềm mại và còn chút hơi ấm của chồng mà nước mắt tuôn rơi. Tôi than thầm: “ Mình ơi, sao mình nỡ đi trước, bỏ em lại bơ vơ một mình. Mình nhớ cầu xin Chúa sớm rước em đi theo mình nghen mình!!”

Chúng tôi quàn anh tại nhà thờ Dilday Brothers ở đường Beach. Chúng tôi xin cảm tạ tất cả quý Cha, quý thân nhân, bằng hữu đã an ủi, thăm viếng và tiễn đưa anh đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Chúng tôi cũng không quên cám ơn nước Mỹ đã cho những gia đình cựu quân nhân của quân lực Việt Nam Cộng Hoà được tỵ nạn trên miền đất tự do nầy... được tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tự do ứng cử và bầu cử, và được tự do biểu tình v..v..

Chúng tôi nguyện chọn nơi đây là quê hương thứ hai và chúng tôi cũng sẽ gởi nắm xương tàn tại non nước nầy, giống như người chồng, người cha yêu quý của chúng tôi vậy.
 
 
Nguyễn Kim Loan

Úc Châu:BIỂU TÌNH NGUYỄN TẤN DŨNG CÓ MẶT TẠI QUỐC HỘI SYDNEY NSW VÀ CANBERRA ÚC VÀO NGÀY 17 VÀ18 THÁNG 3,NĂM 2015

Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu
Vietnamese Community in Australia
PO Box 200 Canley Heights NSW 2166
Tel: 0416 088 782
Email: trivo@...

THÔNG BÁO BIỂU TÌNH
V/v THỦ TƯỚNG CSVN NGUYỄN TẤN DŨNG CÓ MẶT TẠI QUỐC HỘI
SYDNEY NSW VÀ CANBERRA ÚC VÀO NGÀY 17 VÀ18 THÁNG 3,NĂM 2015

Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu xin trân trọng thông báo và kính mời toàn thể quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, quý vị đại diện các hội đoàn đoàn thể, quý vị đại diện các tổ chức, quý cơ quan truyền thông Việt ngữ và toàn thể quý đồng hương tại Úc Châu tham dự cuộc Biểu Tình phản đối thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đến Úc, với những chi tiết như sau:

Ngày: Thứ Ba, 17 tháng 3, năm 2015
Thời gian: Bắt đầu từ 9:00 giờ sáng.
Địa Điểm: trước Quốc Hội NSW (NSW Parliament, 6 Macquarie Street, Sydney NSW 2000, ga xe lửa gần nhứt là Martin Place và St James Station)


 
Ngày: Thứ Tư, 18 tháng 3, năm 2015
Thời gian: Bắt đầu từ 9:00 giờ sáng.
Địa Điểm: trước tiền đình Quốc Hội Liên bang Úc tại Canberra (Australian Parliament House Canberra ACT 2600).

Để tiếp tục duy trì sức mạnh đấu tranh tự do, dân chủ, và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam, đồng thời cực lực lên án chế độ độc tài phi nhân bản CSVN, cũng như bày tỏ sự hậu thuẫn của CĐNVTDUC đối với các nhà đấu tranh dân chủ trong nước và những người quan tâm đến sự toàn vẹn lãnh thổ của Viêt Nam, chúng tôi mời gọi toàn thể quý vị tham dự đông đủ cuộc biểu tình theo những chi tiết được nêu trên.

Xin quý đồng hương theo dõi Thông Báo của Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại các tiểu bang và lãnh thổ để biết chi tiết, thời gian và phương tiện di chuyển đến nơi biểu tình tại Sydney vào ngày Thứ Ba 17 tháng 3 năm 2015, và tại Canberra vào ngày Thứ Tư 18 tháng 3 năm 2015.

Vì thời gian gấp và có hạn cho nên chúng tôi xin yêu cầu tất cả các Hội Đoàn và đồng hương khi biết được chi tiết của thông báo này, xin liên lạc qua điện thoại, email và mọi phương tiện gấp rút, để giúp vận động tất cả những thành viên và những người quen biết cùng tham dự những cuộc biểu tình cho đông đủ.

Xin trân trọng thông báo và kính mời,
Úc Châu ngày 14 tháng 3 năm 2015

LS Võ Trí Dũng Chủ Tịch BCH/CĐNVTD/LBUC
TS Hà Cao Thắng, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/NSW
Ông Nguyễn Văn Bon, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/VIC
BS Bùi Trọng Cường, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/QLD
Ông Đoàn Công Chánh Phú Lộc, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/SA
BS Nguyễn Anh Dũng, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/WA
Ông Lê Công, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/ACT
Ông Lê Tấn Thiện, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/NT
Bà Trần Hương Thủy, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/Wollongong




------------
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO ÚC CHÂU

Canberra: VC Nguyễn Tấn Dũng quá bẽ bàng!
Vì sao NTD không trả lời câu hỏi của báo chí?!

Ngày 18.3, tại Canberra có 3 sự kiện đặc biệt: 1. Cuộc biểu tình phản đối tên khủng bố Nguyễn Tấn Dũng; 2. Vì sao VC Nguyễn Tấn Dũng không trả lời câu hỏi của báo chí; 3. Nghĩ gì về câu nói của Thủ Tướng Úc Tony Abbott: We Australians know well the power of the Vietnamese [communist] army?


​​​BIỂU TÌNH PHẢN ĐỐI NGUYỄN TẤN DŨNG

Sáng 18.3, trước Quốc Hội Liên Bang Úc, CĐNVTD Liên Bang Úc Châu kết hợp cùng CĐNVTD NSW, Victoria và Wollongong, đã tổ chức một cuộc biểu tình phản đối NTD. Tuy trời mưa, thời gian gấp rút, lại đúng vào Thứ Tư, ngày làm việc, nhưng cuộc biểu tình đã quy tụ đông đảo đồng hương, và đặc biệt có sự tham dự của Dân Biểu Liên Bang Chris Hayes.

Sau nghi lễ chào cờ Úc, Việt và nghi lễ tưởng niệm quân dân cán chính VNCH và Đồng Minh đã hy sinh trong cuộc chiến đấu chống VC xâm lăng, bảo vệ Miền Nam Tự Do, Ban Tổ Chức và các diễn giả, đã lần lượt tố cáo tội ác của chế độ VC trong suốt thời gian 60 năm tại Miền Bắc và 40 năm trên cả nước, khiến 80 triệu người Việt trong nước sống trong đói khát và hoàn toàn không có tự do, dân chủ và nhân quyền. BTC cũng vạch trần bản chất lật lọng, dối trá, bất nhân và hoàn toàn phi nghĩa của VC trong chiến tranh cũng như trong hoà bình, khiến hàng triệu người Việt đã chết trên chiến trường, trong lao tù cải tạo, trong rừng sâu, trên đại dương.... Đặc biệt, BTC cũng tố cáo chế độ VC đã cam tâm phản bội tổ quốc, bán nước bán biển, làm đầy tớ cho Trung Cộng, mà NTD là tên đầy tớ trung thành nhất trong số những đầy tớ VC hiện nay. BTC cũng nêu rõ, NTD chỉ là một tên vô học, đi theo VC làm y tá, du kích, chuyên nghề khủng bố... nay làm thủ tướng, kéo bè kết đảng tham nhũng hối lộ, tẩu tán tiền của viện trợ từ ngoại quốc, làm thất thoát ngân sách quốc gia hàng chục tỷ Mỹ kim. BTC cũng khẳng định, người Việt yêu nước tại Úc cũng như trên toàn thế giới, trước sau như một phản đối sự hiện diện của NTD cũng như bất cứ lãnh đạo VC nào. Cùng với những lời tố cáo tội ác của VC, những người tham dự biểu tình đã đồng thanh hô vang các khẩu hiệu: "VC cút đi! VC dối trá! Đả đảo VC! Nguyễn Tấn Dũng, kẻ dối trá! Nguyễn Tấn Dũng, trùm tham nhũng! Nguyễn Tấn Dũng, kẻ thù của Internet! Nguyễn Tấn Dũng, kẻ phản quốc dâng đất dâng biển cho Trung Cộng! Nguyễn Tấn Dũng cút đi! Tự Do cho VN! Dân Chủ cho VN!..."


VÌ SAO NGUYỄN TẤN DŨNG KHÔNG TRẢ LỜI CÂU HỎI CỦA BÁO CHÍ?
Ngày 18.3.2015, ABC News đăng bài tường thuật cuộc họp báo của Thủ Tướng Úc Tony Abbott, và Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng (http://www.abc.net.au/news/2015-03-18/pm-defends-11-billion-dollar-cut-to-foreign-aid/6329672). Trong bài, ký giả Peta Donald cho biết, sau khi Thủ Tướng Úc giải thích lý do Úc phải cắt giảm $11 tỷ đô la tiền viện trợ cho ngoại quốc ($11 billion cut to Australia's overseas aid program), một ký giả có hỏi Nguyễn Tấn Dũng nghĩ gì về việc cắt giảm này, nhưng NTD im lặng không trả lời (Mr Dung, who was also asked to comment on the Australian aid cut, remained silent.) Câu hỏi được đặt ra, TẠI SAO NTD lại im lặng? Sau đây là vài giả thuyết của chúng tôi.

Thứ nhất, có thể trình độ Anh ngữ của NTD hạn chế, không hiểu câu hỏi, hoặc hiểu nhưng không đủ khả năng trả lời, nên chọn thái độ im lặng. Thứ hai, thông ngôn của NTD có thể hiểu câu hỏi và đủ khả năng trả lời, nhưng không thể trong giây lát, cố vấn để NTD có thể hiểu, nhớ, và trả lời một cách ngắn gọn. Vì vậy, thông ngôn cũng im luôn. Thứ ba, có thể NTD hiểu và đủ khả năng trả lời câu hỏi, nhưng vì tâm bất chính, mang nặng mặc cảm của một trùm tham nhũng, chuyên cắt xén viện trợ của ngoại quốc (trong đó có Úc), nên giây phút đó, NTD lúng túng sợ câu trả lời của mình có thể dẫn tới những câu hỏi khác về tài sản bạc tỷ của mình.

Không biết, ba giả thuyết trên, giả thuyết nào đúng, hoặc còn giả thuyết nào khác, nhưng chắc chắn khi NTD lúng túng, không trả lời, đã làm cho nhiều người bối rối, ngượng ngập. Thứ nhất, TT Tony Abbott không thể không ái ngại nhìn NTD chờ đợi câu trả lời. Thứ hai, ký giả hỏi NTD cũng bối rối không ít, vì không ngờ câu hỏi bình thường của mình lại tạo nên sự bẽ bàng không cần thiết cho một vị quốc khách. Thứ ba, người thông ngôn cho NTD cũng lo lắng không ít, vì đã không biết cách "xử lý" trong tình huống đặc biệt ấy. Riêng NTD, lúc đó không tránh khỏi bối rối, toát mồ hôi, cho dù trong phòng họp báo, máy lạnh vẫn chạy...

Nhục nhã hơn, trong bài báo, ký giả Peta Donald còn viết: "Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, người lãnh đạo một quốc gia có 10% dân số có mức sống mỗi ngày là $US1.25 hoặc ít hơn" (Vietnamese prime minister Nguyen Tan Dung, who leads a country where one in 10 people live on $US1.25 or less each day). Hiển nhiên, khi viết vậy, ký giả Peta Donald cũng như độc giả đều dư biết, NTD là một trùm tham nhũng với tài sản khổng lồ, trong đó có $US150 triệu Trung Cộng hối lộ vào tháng 10 năm 2008, để được quyền khai thác bauxite tại Đắc Nông và Tân Rai, Việt Nam (Radio New Horizon).


We Australians know well the power of the Vietnamese [communist] army

Tại Quốc Hội Liên Bang Úc, khi được Nguyễn Tấn Dũng giới thiệu các sĩ quan VC, Thủ Tướng Úc Tony Abbott nói: "Người Úc chúng tôi biết rõ sức mạnh của quân đội Việt Cộng" (We Australians know well the power of the Vietnamese [communist] army). Khi nói câu đó, có thể Thủ Tướng Úc rất chân thành, không hề có ý mỉa mai, châm biếm gì VC. Nhưng với những người am tường bản chất của cuộc chiến tranh Việt Nam kể từ khi quân đội VC được thành lập tại cây đa Tân Trào vào đầu thập niên 1940, thì tất cả đều phải thừa nhận, sức mạnh của quân đội VC bắt nguồn từ bản chất vô thần, cuồng tín, độc ác bất nhân, tráo trở lật lọng.

Vì vô thần, không tin vào sự thưởng phạt của công lý, vào cuộc sống đời sao, nên quân đội VC sẵn sàng phạm bất cứ tội ác kinh thiên động địa nào, kể cả hành quyết cha mẹ, vợ con, thân nhân của mình.

Vì cuồng tín vào đảng, bác, vào lý tưởng xây dựng "thiên đường xã hội chủ nghĩa", quân đội VC sẵn sàng giết lầm 10 người vô tội còn hơn bỏ sót một người có tội. Điển hình, chính cái ảo tưởng "giải phóng Miền Nam" đã làm cho người lính VC vô cùng thanh thản khi thảm sát, chôn sống... hàng ngàn người dân vô tội Huế. Và chính sự thanh thản khi giết người đó, đã khiến tất cả những người lính VC đã nhúng tay vào máu người vô tội trong vụ thảm sát tại Huế cách đây gần 50 năm, đến nay đều không có một ai hối hận, ăn năn. Chắc chắn tất cả mọi quân đội trên trái đất xưa và nay, hiếm có quân đội nước nào tàn nhẫn như quân đội VC.

Vô thần, cuồng tín nên quân đội VC rất bất nhân. Trong chiến tranh VN, cả ngàn vạn lần, quân đội VC đội lốt thường dân khi giao tranh, hoặc dùng thường dân, kể cả phụ nữ trẻ em, làm bia đỡ đạn. Biết làm vậy là bị truy tố tội phạm chiến tranh, nhưng VC vẫn làm để phần giảm thiểu thương vong, phần dùng cái chết của thường dân tuyên truyền và thổi bùng ngọn lửa căm thù trong dân chúng.

Vô thần, cuồng tín, độc ác bất nhân, nên quân đội VC cũng rất tráo trở lật lọng. Mọi hiệp ước đình chiến, thoả thuận ngưng bắn, hiệp định hoà bình... dù là của bất cứ ai tại địa phương, hay quốc gia hay quốc tế, VC đều sẵn sàng vi phạm, chà đạp, thậm chí xé bỏ.

Dĩ nhiên, khi ca ngợi sức mạnh của quân đội VC, Thủ Tướng Tony Abbott biết rõ sức mạnh đó là do bản chất vô thần, cuồng tín, độc ác bất nhân, tráo trở lật lọng của VC. Biết rõ, nhưng ông vẫn ca ngợi bởi vì đó là lời nói ngoại giao, của một CHÍNH TRỊ GIA theo chủ nghĩa chính trị thực dụng (realpolitik): sẵn sàng nói những lời sai sự thật, miễn sao có lợi cho quốc gia, dù là TẠM THỜI VÀ TRƯỚC MẮT.

Riêng những người Việt yêu nước may mắn được sống trong xã hội tự do, dân chủ và chọn con đường đấu tranh cho quê hương, chúng ta phải có đủ can đảm nói cho mọi người hiểu, sự thật quân đội VC và chế độ VC, nhất là trùm sỏ VC Nguyễn Tấn Dũng, là một lũ vô thần, cuồng tín, độc ác bất nhân, tráo trở lật lọng. Có can đảm tôn trọng sự thật như vậy, cộng đồng 4 triệu người Việt hải ngoại mới xứng đáng là tiếng nói của lương tâm và là chỗ dựa của 80 triệu người Việt trong nước, trong cuộc đấu tranh lật đổ chế độ CS, quang phục quê hương.
Hữu Nguyên
huunguyen@...
 

Bài Xem Nhiều