We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 8 April 2015

Nông Đức Mạnh – Tội ác của một đứa con rơi


1
I. Mang họ Nông nhưng là tông họ Hồ:
Nông Đức Mạnh được xem là một trong những Tổng bí thư dốt nát nhất trong số các lãnh đạo dốt nát cộng sản. Theo cộng sản thì Mạnh xuất phát từ một gia đình dân tộc Bắc Kạn. Với trình độ y tờ của mình liệu một kẻ chỉ biết bô bô ở mọi hội nghị một câu quen thuộc “Một người tốt làm cho một nhà tốt, một nhà tốt làm cho một phường tốt v.v… và v.v…” thì liệu có thể leo lên chức vị to nhất của đảng độc tài tại Việt Nam hay không? Câu hỏi này cũng không khó trả lời vì thực chất mẹ của Mạnh là người dân tộc ít học còn Cha của Mạnh mới là kẻ quyết định con đường công danh của Mạnh.
Nông Đức Mạnh và bàn tay “chém gió”Nông Đức Mạnh và bàn tay “chém gió”
Theo thông tin chính thức từ nhà nước cộng sản thì lý lịch của Nông Đức Mạnh hết sức bất minh, không ghi rõ Mạnh có bố tên gì, mẹ tên gì mà chỉ ghi chung chung “sinh trong một gia đình nông dân, dân tộc Tày”. Xin xem toàn văn tiểu sử tóm tắt của Mạnh trên website của đại sứ quán Việt Nam tại Mông cổ lấy thông tin từ cổng thông tin chính phủ CHXHCNVN để thấy điều này:
“TIỂU SỬ TÓM TẮT Đồng chí NÔNG ĐỨC MẠNH
Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam
Sinh ngày 11/9/1940 tại xã Cường Lợi, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Cạn, xuất thân trong gia đình nông dân, dân tộc Tày. 
Tóm tắt quá trình công tác 
1958 -1961: Học viên Trường trung cấp nông lâm Trung ương, Hà Nội. 
1962 – 1963: Công nhân lâm nghiệp, Kỹ thuật viên điều tra rừng Ty Lâm nghiệp Bắc Cạn. 
Vào Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1963. 
1963-1965: Đội phó đội khai thác gỗ Bạch Thông. 
1966-1971: Sinh viên Học viện Lâm nghiệp Lê-nin-grát, Liên Xô. 
1972-1973: Phó Ban Thanh tra, Ty Lâm nghiệp tỉnh Bác Thái. 
1973-1974: Giám đốc Lâm trường Phú Lương, Bắc Thái. 
1974-1976: Học viên Trường Đảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc. 
1976-1980: Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam tỉnh Bắc Thái, Phó Ty Lâm nghiệp tỉnh Bắc Thái kiêm Chủ nhiệm Công ty Xây dựng Lâm nghiệp rồi Trưởng ty Lâm nghiệp tỉnh Bắc Thái. 
1980-1983: Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam tỉnh Bấc Thái, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Bắc Thái. 
1984-10/1986: Phó bí thư Ban Chấp hành Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam tỉnh Bắc Thái, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Bắc Thái. 
11/1986-2/1989: Bí thư Ban Chấp hành Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam tỉnh Bắc Thái. 
12/1986: Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nan khóa VI. 
3/1989: Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. 
8/1989: Trưởng ban Dân tộc của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. 
1l/1989: Đại biểu Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa VIII, Phó Chủ tịch Hội đồng Dân tộc của Quốc hội 
6/1991: Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. 
9/1992: Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa IX. 
6/1996: Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa VIII. 9/1997: Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa X. 
1/1998: Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa VIII. 
4/2001: Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX của Đảng Cộng sản Việt Nam, được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
4/2006: Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng Cộng sản Việt Nam, được tái bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Nguồn: Website Đảng Cộng sản Việt Nam (1)
Qua tiểu sử của Nông Đức Mạnh, chúng ta thấy điều gì? Đó là tại sao một kẻ có gốc gác là một người mới tốt nghiệp trung cấp nông nghiệp mà có thể “tiến nhanh, tiến mạnh” lên đến chức Chủ tịch quốc hội rồi Tổng bí thư nhanh đến thế? Và đây là sự thật về lý lịch của Nông Đức Mạnh – điều đã khiến Mạnh trở nên quyền thế nhanh chóng trong chế độ cộng sản.
Theo như Nông Đức Mạnh khẳng định, cha mẹ ông ta là ông Nông Văn Lại và bà Hoàng Thị Nhị. Nông Đức Mạnh còn nói thêm hàng năm tháng ba âm lịch vào dịp tết thanh minh luôn về quê để tảo mộ cha mẹ (hai người đều mất sớm), và ông còn có em trai, em gái ở quê (tuy nhiên không ai xác nhận điều này mà chỉ là do Nông Đức Mạnh nói). Nông Đức Mạnh luôn bác bỏ tin đồn rằng ông là con của Hồ Chí Minh, và đã trả lời “Ở Việt Nam ai cũng là con cháu Bác Hồ” khi được báo chí hỏi về điều đó. Tạp chí Thế Giới Mới có ghi trong một chú thích rằng mẹ đẻ của Nông Đức Mạnh là Nông Thị Trưng. Điều đó có đúng không? Xin trả lời là rất ĐÚNG vì Nông Đức Mạnh là một con rơi trong vô vàn con rơi của Hồ Chí Minh.
Khi Hồ Chí Minh cướp chính quyền thành công, trở thành người lãnh tụ chính thức của đảng Cộng Sản Việt Nam, người nữ cán bộ gương mẫu mà Hồ yêu quý, tức Nông Thị Ngác, lại được cất chức làm Chánh Án Tòa Án Nhân Dân tỉnh Cao Bằng… Hồ Chí Minh yêu quý Ngác đến độ đặt cho người nữ cán bộ này một tên nữa là Nông Thị Trưng, ý giống như Trưng Trắc, Trưng Nhị vậy. Tin Nông Thị Ngác là ai cũng đã được người dân trong nước bàn tán. ‘Chú Thu’ và ‘Cháu Trưng’ cũng đã được nhắc tới trong các sách tuyên truyền của cộng sản, nhất là các tác giả Trần KhuêThép Mới
Thép Mới kể lại trong “Năng Động Hồ Chí Minh” (trang 48) rằng sau 20 năm ngày rời Pác Bó, ông Hồ trở lại, 1961, lúc này coi như sự nghiệp khá thành công, ông có thời giờ về thăm lại người cũ, cảnh xưa. Khi vào nhà thăm gia đình bà Ngác, ông Hồ tiếp xúc với ông Dương Đại Lâm, người mà trước đây ông Hồ đã gởi gắm Ngác vào gia đình (không nhắc Ngác đang ở đâu), các cháu vây quanh HCM thân mật… Tác giả còn nhấn mạnh một trong các cháu đã trở thành ‘thanh niên tuấn tú’ góp phần xây dựng đất nước.
Cùng sách trên, Thép Mới ghi (trang 43): “Bác trực tiếp hỏi chuyện, nghe kể về hoàn cảnh gia đình và bản làng đau khổ, rất thương, nhận làm cháu nuôi, đặt cho bí danh là Trưng, Nông Thị Trưng. Trưng ở với vợ chồng Đại Lâm, tên tục là Sù, hàng ngày được đến lán Bác một giờ để Bác chỉ bảo…” Như vậy rất rõ, Nông Thị Ngác có bí danh là Nông Thị Trưng.
Để chứng minh cho mối quan hệ của bà Ngác với Hồ Chí Minh mà kết quả của nó là Nông Đức Mạnh tôi xin được trình bày những tài liệu sau đây.
Thứ nhất, trong “Ho Chi Minh”, tác giả William Duiker – một người thiên tả (thích cộng sản), trang 575, viết: “In April 2001, the ralatively unknown government official Nong Duc Manh, widely rumored to be the illegitimate son of Ho Chi Minh, was elected general secretary of the VCP” (Vietnamese Communist Party- 14).
Số 14 để người đọc lật ra sau cuốn sách đọc tiếp footnote 14: “Nong Duc Manh has denied these rumors, but he concedes that his mother, a member of the Tay ethnic minority, served as Ho’s servant after the latter’s return to Vietnam during the early 1940s…”
Tạm Dịch: “Vào tháng 4, 2001, người vô danh tên Nông Đức Mạnh chính thức nhậm chức trong cơ quan chính quyền, dư luận xôn xao bàn tán rộng rãi cho rằng Mạnh là con trai rơi của Hồ Chí Minh, và ông ta đã được chọn làm Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam. Nông Đức Mạnh phủ nhận những tin đồn này, nhưng ông ta lại công nhận rằng mẹ ông, một thành viên của dân tộc thiểu số Tầy, bà là người phục vụ ông Hồ sau khi ông Hồ trở về Việt Nam vào đầu thập niên 1940.”
Chúng ta cũng biết Nông Đức Mạnh sinh vào đầu thập niên 40. Báo Time phỏng vấn Mạnh vào 2002 và ghi ông ta được 61 tuổi. Như vậy thì ông Mạnh phải ra đời vào cuối 1941 hoặc 1942. Sau ngày sách của Duiker xuất bản, 2000, và cuộc phỏng vấn của báo Time, website của “Đảng CSVN” đã xóa hoàn toàn tiểu sử của ông Nông Đức Mạnh trước đó ghi rõ Nông Đức Mạnh con của “nhà cách mạng Nông Văn Lai và bà Hoàng Thị Nhị”.
Vấn đề đặt ra là tại sao khi có cuốn sách của Duiker và Time phỏng vấn Nông Đức Mạnh thì tiểu sử phải bị xóa bỏ trong khi Mạnh là người đứng đầu đảng, việc minh bạch cha mẹ mình trên website của chính phủ có gì sai? Đó chính là việc minh chứng cho Mạnh chính là con của bà Ngác và Hồ Chí Minh bị cố tình giấu giếm đi.
Hồ Chí Minh và Nông Thị Trưng (Ngác) – mẹ Nông Đức MạnhHồ Chí Minh và Nông Thị Trưng (Ngác) – mẹ Nông Đức Mạnh
Thứ hai, cũng liên quan đến sự việc Hồ có con với bà Ngác và có con trai, tác giả người Nga,Mikhail Vasaep trong cuốn sách được in năm 1986 tại Liên Xô có tên “Mảnh trời riêng của lãnh tụ” – một học giả, nhà nghiên cứu thuộc phân viện lịch sử đảng cộng sản Liên Xô cũ trong trang 372 “Cũng có những nguồn tin đáng tin cậy từ KGB cho biết có một người con trai của Hồ Chí Minh với người phụ nữ tên Nông Thị Trưng được nuôi nấng bởi một gia đình người dân tộc thiểu số tại Cao Bằng…”
Như vậy có thể khẳng định thêm thông tin Hồ Chí Minh có con với bà Nông Thi Trưng (Ngác) là hoàn toàn có thật. Và người con đó chính là Nông Đức Mạnh với những thông tin được nêu ra từ W. Duiker.
Thứ ba, khi đề cập đến vấn đề quan hệ với bà Nông Thị Trưng thì tác giả Constatin Kostadinov đã giới thiệu ở trên trong cuốn “Những người con của lãnh tụ” xuất bản năm 1984 tại Ba Lan có viết tại trang 92 “Thật ra trong một nghiên cứu cho thấy chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ có một mà có những hai con trai nhưng đến nay chưa biết số phận chính trị có giống như người con mang tên Nguyễn Tất Trung hay không…”
Chúng ta nên nhớ vào thời điểm cuốn sách của ông Kostadinov ấn hành thì Nông Đức Mạnh chưa có những dấu ấn trên chính trường (năm 1984) nên nhận xét của ông Kostadinov rõ ràng là hợp lý. Nhưng cũng cho thấy về đứa con của Hồ Chí Minh không chỉ một mà là 2 con trai.Một là Nguyễn Tất Trung còn một chính là Nông Đức Mạnh.
Hồ Chí Minh trong một bữa ăn tại Pắc bó – Cao BằngHồ Chí Minh trong một bữa ăn tại Pắc bó – Cao Bằng
Thứ tư, chính tác giả Hà Cẩn trong một cuốn sách được in năm 1997 và tái bản năm 2000 với tiêu đề tạm dịch sang tiếng Việt: “Mao chủ tịch của tôi” bởi nhà Xuất bản Trung ương Trung quốc. Cuốn sách dày 438 trang tại trang 135 “Bi kịch tình ái của Hồ Chủ Tịch không chỉ dừng lại ở những bà vợ không được thừa nhận mà còn kể cả 2 người con trai của Chủ Tịch….”
Đến đây ta có thể khẳng định tác giả Hà Cẩn đã ám chỉ về Nguyễn Tất Trung và Nông Đức Mạnh là con của ông Hồ Chí Minh. Nhưng dù cho có là ai đi nữa thì tác giả cũng khẳng định Hồ Chí Minh có nhiều con và có nhiều vợ không được thừa nhận. Và trong đó có Nông Đức Mạnh.
Thứ năm, hãy đọc bài viết của tác giả Lê Văn Tâm như sau:
“Nông Thị Trưng (6 tháng 12 năm 1920 – 26 tháng 1 năm 2003) là một phụ nữ hoạt động cách mạng, theo Việt Minh trong phong trào chống Pháp ở Việt Nam giữa thế kỷ 20. Bà từng giữ chức Chánh án Tòa án nhân dân Tỉnh Cao Bằng. 
Bà có tên thật là Nông Thị Bày, có tài liệu ghi Nông Thị Ngát, quê ở huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Theo hồi ký của thiếu tướng Lê Quảng Ba, Nông Thị Trưng là đội viên du kích trẻ tuổi nhất trong đội du kích đầu tiên của tỉnh Cao Bằng, do Lê Thiết Hùng chỉ huy.Trong vòng tám tháng vào năm 1941-1942, bà đã làm giao liên cho “Già Thu”, bí danh của Hồ Chí Minh lúc đó. Tên Trưng của bà do “Già Thu” đặt, có ý muốn bà noi gương Trưng Trắc, Trưng Nhị. Cùng với các đảng viên và nhân dân Hà Quảng có điều kiện ở gần Hồ Chí Minh, bà đã được ông trực tiếp dạy văn hóa.Bà được Hồ Chí Minh kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương ngày 25 tháng 12 năm 1941. Bà là một trong những phụ nữ đầu tiên của Cao Bằng sớm tham gia cách mạng, và trở thành một trong những cán bộ, đảng viên cốt cán của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tờ báo Xuân Phụ Nữ năm Đinh Sửu 1997 xuất bản trong nước một bài viết có tựa đề “Cô Học Trò Nhỏ của Bác Hồ” được tác giả Thiên Lý viết theo lời kể của chính Nông Thị Trưng có đoạn: “Tháng 7 năm 1941, được tin (chính quyền) châu Hà Quảng đưa lính cơ tới bắt, ngay đêm ấy tôi trốn ra rừng, rồi được Châu ủy đem qua Bình Mãng (Trung Quốc) lánh nạn tại nhà một đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc. Một hôm đồng chí Lê Quảng Ba và Vũ Anh đến đón tôi từ Trung Quốc về Pắc Bó gặp Bác.
Về Pắc Bó đã nửa đêm, anh Đại Lâm người giữ trạm đầu nguồn đưa ngay chúng tôi đi gặp “ông Ké”. Lội ngược suối càng đi nước càng sâu, khi đến thác thứ ba, anh Đại Lâm thổi sáo, từ trên thác có thang tre thả xuống. Trèo thang lên, thấy một cái lán dựng ngay trên bờ suối. Trong lán có ông cụ ngồi đọc sách. Tôi chắp tay “Cháu chào cụ ạ”. Ông cụ nhìn lên hai mắt rất sáng, ân cần bảo: “Cháu đến rồi à, cháu ngồi xuống đây nói chuyện. ” Tôi nhìn xuống sàn, thấy toàn cây to bằng bắp chân. Cụ bảo hai lần tôi mới dám ngồi. Cụ tỉ mỉ hỏi gia cảnh, rồi khuyên tôi: “Từ nay cháu đã có một gia đình lớn là gia đình cách mạng, đừng luyến tiếc gia đình nhỏ nữa. Cháu cặm cụi làm ăn cũng không đủ để nộp sưu thuế đâu. Mình lấy lại được nước rồi từng gia đình sẽ được đàng hoàng. Từ nay ai hỏi thì cháu nói mình là cháu chú Thu, tên Trưng”. Bác đặt tên ấy là muốn tôi noi theo gương bà Trưng.”
Nông Thị Trưng đã học tập lý luận cách mạng cùng “Già Thu” trong khoảng 8 tháng.
“Từ đấy tôi ở lại lán anh Đại Lâm, mỗi ngày vào lán của Bác một giờ để học tập. Bác dạy cho tôi từ chuyện thế giới, chuyện cộng sản chủ nghĩa đến cả những cách ứng xử thường ngày như “Đừng làm một việc gì có thể khiến dân mất lòng tin. Mượn một cái kim, một con dao, một buổi là phải đem trả. Trong ba lô nếu có màn, phải để ở ngoài cửa, hỏi xem chủ nhà có bằng lòng mới đem vào. Cháu là nữ, trước bàn thờ có cái giường để các cụ ngồi ăn cỗ, cháu không được ngồi…”. Tám tháng được Bác chỉ dạy tôi học được hơn cả mấy chục năm học lý luận tập trung sau này”.
Đoạn hồi ký trên còn được đăng tại Tạp chí Công nghiệp
Khi biết Nông Thị Trưng là người ham học, hàng ngày lấy than và que để viết chữ và vẽ hình, Hồ Chí Minh đã gửi cho bà một số vở, bút viết, với bài thơ mà sau này được đưa vào sách giáo khoa Việt Nam:
Vở này ta tặng cháu yêu ta
Tỏ chút lòng yêu cháu gọi là
Mong cháu ra công mà học tập
Mai sau cháu giúp nước non nhà
Theo nhà nghiên cứu Nguyễn Xuân Nguyên thì bài thơ được viết năm 1944 và có tên “Tặng cháu Nông Thị Trưng”.
Hồ Chí Minh cũng tặng Nông Thị Trưng quyển Binh pháp Tôn Tử.
Gia đình
Theo tạp chí Thế Giới Mới, Nông Thị Trưng là mẹ đẻ của Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 2001.Sau khi bà qua đời, báo Nhân Dân có đăng tin buồn, lấy từ TTXVN. Thông báo này cũng từng công bố trên website của báo, ở địa chỉ, nhưng hiện nay liên kết đến địa chỉ này đã không còn tồn tại”. (2)
Ảnh chụp bài báo về Nông Thị Trưng – “Cô học trò nhỏ của Bác Hồ”Ảnh chụp bài báo về Nông Thị Trưng – “Cô học trò nhỏ của Bác Hồ”
Tài liệu nói trên chính là thêm một minh chứng Nông Đức Mạnh là con của Hồ Chí Minh.
Thứ sáu, khi Nông Đức Mạnh được chọn làm Tổng Bí Thư cộng sản thì Đại Sứ Australia là bàSue Boyd – người nổi tiếng là bộc trực, đã hỏi thẳng Mạnh có phải là con của Hồ Chí Minh không? Nông Đức Manh đã trả lời “Ở Việt Nam ai cũng đều là con của Bác”. Câu trả lời vô thưởng vô phạt này có chủ đích lập lờ để không phải xác nhận sự thật mà cũng không bị mang tiếng là chối bỏ một sự thật.
Sau đó cũng gần một năm trên tạp chí Time, ấn bản Châu Á phát hành ngày 23/01/2002 tại Hồng Kông- qua cuộc phỏng vấn của ký giả Kay Johnson – thì Nông Đức Manh lại một lần nữa lên tiếng về thân thế mình, bác bỏ tin đồn trước đây cho rằng ông ta là con rơi của Hồ và một phụ nữ dân tộc là Nông Thị Xuân. Nông Đức Mạnh nói: “Tôi phải lập lại và xác nhận rằng điều đó không đúng sự thật. Tôi có thể nói tên của cha mẹ tôi nhưng họ đã chết… Nếu có ai nói tôi giống HCM, tôi nghĩ có nhiều người trông giống người”. Người phỏng vấn hình như vẫn chưa hài lòng với câu trả lời nên lại hỏi: “Nên ông không liên hệ gì với HCM?”. Nông Đức Manh lặp lại: “Tất cả mọi người VN là con của Bác Hồ. Tôi nghĩ toàn thể dân Việt xem HCM là cha tinh thần của họ và tôi cũng thế”.
Tuy nhiên, chính William Duiker đã tường thuật lại, trong cuốn sách viết về Hồ Chí Minh (tái bản lần thứ hai) chuyện Nông Đức Mạnh đã tiết lộ với tác giả rằng “Mẹ tôi, thành viên của dân tộc thiểu số, đã phục dịch cho ông Hồ vào những năm đầu tiên của thập niên 1940…”
Và đó chính là minh chứng kết hợp với các tài liệu bên trên cho thấy Nông Đức Mạnh chính là con của Hồ Chí Minh. Đó cũng là lý do vì sao một người dân tộc ít học và cũng bất tài như Nông Đức Mạnh leo lên những chức vụ cao cấp nhất của cộng sản Việt Nam một các nhanh chóng.
II. Cha nào con nấy
1
Hồ Chí Minh được coi là một kẻ độc tài có nhiều tội ác với dân tộc Việt Nam và bản chất đạo đức đồi bại như giết vợ, bỏ con… (Xin xem “Những sự thật không thể chối bỏ – Phần 15”). Và đứa con Nông Đức Manh của Hồ Chí Minh có đạo đức cũng khá giống cha mình.
Nông Đức Mạnh khi vợ còn sống vẫn tằng tịu với một phụ nữ đang có chồng là Đỗ Thị Huyền Tâm và khi mà ông ta chưa mãn tang vợ đã cưới ngay người phụ nữ chưa ly dị chồng này: “Cuối năm 2010, ngay khi Mẹ tôi lâm bệnh nặng, bà Tâm tìm cách tiếp cận bố tôi, dùng các thủ đoạn lấy lòng những người xung quanh Bố tôi và đặc biệt là lái xe riêng của Bố tôi là ông Vũ Văn Sáng (công tác tại Phòng xe, Văn phòng TW Đảng), thông qua lái xe để nắm các thông tin về gia đình tôi. Từ đó, bà Tâm tạo được vỏ bọc cảm thông chia sẻ với Bố tôi, giả tạo tình cảm để lừa gạt và lợi dụng uy tín của Bố tôi.Tại thời điểm đầu năm 2011, bà Tâm đã có chồng nhưng đã đặt vấn đề tìm hiểu Bố tôi để tiến đến hôn nhân. Chồng bà Tâm là ông Phạm Tuấn Linh – Đại tá, Phó Phòng Kế hoạch, Cục Quân nhu – Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng. Tuy nhiên, cho đến ngày 30/6/2011 bà Tâm mới ly dị chồng.” – Trích thư tố cáo của Nông Bích Liên – con gái của Nông Đức Mạnh gửi báo Người Cao Tuổi (3)
Chuyện con gái ông Mạnh tố cáo và đổ tội cho bà Tâm “quyến rũ” ông Mạnh cũng là lẽ thường vì con gái một ông tổng bí không thể làm quá mất mặt cha. Nếu nói tội bà Tâm quyến rũ ông Mạnh thì cũng không hẳn đúng. Mà cái quan trọng đó là ông Mạnh với cương vị tổng bí thư đảng “quang vinh, đạo đức” tại sao đang còn vợ mà đi tằng tịu với phụ nữ đã có chồng con, rồi khi chưa mãn tang vợ đã vồ lấy ngay người đàn bà này. Đừng đổ hết lỗi cho bà Tâm vì nếu ông Mạnh không đồng ý và “thích” thì có đến 3 đời bà Tâm cũng chẳng dám và chẳng làm gì được ông Mạnh. Điều quan trọng hơn là bà Đỗ Thị Huyền Tâm lại là “bồ” của chính con trai ông Mạnh – Nông Quốc Tuấn. Như vậy là bố cướp bồ của con trai hay nói cách cụ thể hơn là một dạng đảo điên trong luân thường đạo đức.
Cha con Nông Đức Mạnh - Nông Quốc TuấnCha con Nông Đức Mạnh – Nông Quốc Tuấn
Thông tin từ Vietinfo cho biết: “Người vợ mới của Nông Đức Mạnh là nữ Đại biểu Quốc hội Đỗ Thị Huyền Tâm sinh 17/10/1966, quê tại Ninh Xá, Bắc Ninh là đại biểu Quốc hội khóa 12 và khóa 13 kém 3 tuổi so với ông Nông Quốc Tuấn con trai cả của Nông Đức Mạnh và kém Tổng Nông hơn 26 tuổi. Ngoài ra bà Tâm còn được biết là Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm tiền thân là Công ty TNHH Minh Tâm được thành lập từ năm 2002. 
Cách đây khoảng hơn 11 năm, khoảng tháng 2 năm 2000, Nông Quốc Tuấn mới xuất hiện trên chính trường với chức vụ Phó Chủ tịch Thường trực Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam. Đó là thời gian sau 12 năm ngồi chơi xơi nước ở Hội Thanh niên Việt nam kể từ sau khi kết thúc cuộc đời là “công nhân xuất khẩu lao động”, do bị cha đẻ là ông Nông Đức Manh, khi đó là Bí thư Tỉnh ủy Bắc Thái bắt buộc phải đi để cai nghiện ma túy tại Singwitz, thuộc CHDC Đức cũ từ năm 1981 – 1987. Thời gian này (từ năm 2000 – 2003) Nông Quốc Tuấn có quan hệ tình cảm với Đỗ Thị Huyền Tâm – vợ mới của cha kiểu già nhân ngãi, non vợ chồng. Mặc dù lúc đó cô Đỗ Thị Huyền Tâm đã từng có gia đình sau nhiều lần kết hôn và li hôn và tin còn cho biết số vốn điều lệ 5 tỷ đồng ban đầu thành lập công ty TNHH Minh Tâm từ năm 2002 tiền thân của Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm là do Nông Quốc Tuấn cho bà Tâm vay trên danh nghĩa cho mượn bao giờ có thì trả.
Bạn bè của Nông Quốc Tuấn cho biết, cô Đỗ Thị Huyền Tâm thường xuyên qua lại với gia đình cụ Tổng Nông ở biệt thự 66B Phan Đình Phùng, phường Quán Thánh, quận Ba Đình, Hà nội vốn dành riêng cho các cán bộ lãnh đạo cao cấp với tư cách là cô em kết nghĩa của Nông Quốc Tuấn. Lâu dần trở thành con gái nuôi của Nông Đức Mạnh. Và khi mà bà Lý Thị Bang – phu nhân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh – do tuổi cao, sức yếu đã dược cụ Tổng Nông cho về ở quê và qua đời ngày 25.10.2010 tại xã Lương Hạ, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn. Rồi chính Nông Đức Mạnh đã cưới cô con gái nuôi thành vợ mới sau này.” (4)
Ngôi nhà Nông Đức Mạnh cướp đất của dân nay được vợ mới đem thế chấp ngân hàngNgôi nhà Nông Đức Mạnh cướp đất của dân nay được vợ mới đem thế chấp ngân hàng
Qua đây chúng ta thấy điều gì? Đó là cha con Hồ Chí Minh – Nông Đức Mạnh khá giống nhau ở khoản tình duyên và sắc dục bậy bạ. Đây cũng là một gợi ý để có thể thêm khẳng định Nông Đức Mạnh thừa hưởng gien của Hồ Chí Minh trong chuyện đời. Nhưng còn chuyện chính trị và quốc gia thì sao? Xin trả lời là cũng “cha nào con nấy” mà thôi.
Xin bạn đọc xuống dưới để theo dõi luận điểm này.
III. Bất tài, độc tài và bán nước
Để chứng minh những cái bất tài, độc tài và bán nước của Nông Đức Mạnh chúng ta nhìn nhận những dẫn chứng dưới dây để thấy rõ điều đó.
Thứ nhất, Trung tướng Nguyễn Hòa (sinh năm 1927) là một tướng lĩnh cao cấp của Quân đội nhân dân Việt Nam, ông là tư lệnh quân đoàn 1 trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975 và là Tổng cục trưởng Tổng cục Dầu Khí đầu tiên (năm 1980). Nguyên ủy viên trung ương đảng khóa V, VI, VII (5).
Ảnh: Hội CCB Tập đoàn Dầu Khí và Ban liên lạc Sư đoàn 5 chụp ảnh lưu niệm cùng Trung tướng Nguyễn Hòa và vợ (6)Ảnh: Hội CCB Tập đoàn Dầu Khí và Ban liên lạc Sư đoàn 5 chụp ảnh lưu niệm cùng Trung tướng Nguyễn Hòa và vợ (6)
Chính ông tướng cộng sản này đã tố cáo Nông Đức Mạnh trong bức thư của ông như sau:
“… Nhiệm kỳ qua, đồng chí Nông Đức Mạnh cũng đã có một số cố gắng. Nhưng xem xét nghiêm túc về một người đứng đầu Đảng, Nhà nước ta thì đồng chí Mạnh có nhiều lỗi, có nhiều sai phạm và sai phạm nghiêm trọng.
Một số ví dụ:
– Là Tổng Bí thư, khi đồng chí Đào Duy Quát bàn về vụ Năm Cam, Bùi Quốc Huy, Trần Mai Hạnh thì đồng chí Mạnh trả lời rằng hãy khoan, hãy chờ đã. Nhưng khi đồng chí Quát và đồng chí Hồng Vinh phổ biến lại cho các báo chí, báo chí phản ứng thì đồng chí Mạnh chối và nói rằng Tổng bí thư không bằng lòng, để cho đồng chí Hồng Vinh chịu trận.
– Khi báo chí đưa ra vụ Năm Cam v.v… thì đồng chí Mạnh (đứng đầu Ban Bí thư) triệu tập cuộc họp với Tổng biên tập các báo uốn nắn răn đe (Điều này cả nước và báo chí đều biết). Đến lúc xử xong Năm Cam chịu tội tử hình, Bùi Quốc Huy và Trần Mai Hạnh ở tù thì các cơ quan nội chính lại phải biểu dương báo chí.
– Là người nắm chức vụ cao nhất trong Đảng nhưng đồng chí Mạnh đưa con của đồng chí Mạnh không đủ tâm, tài làm Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên, và có ý định đưa làm Bí thư thứ nhất Đoàn để cơ cấu vào Trung ương, vừa mưu cầu danh vọng, vừa có dụng ý gây dựng lực lượng của mình lâu dài trong Đảng.
– Đối với Nguyễn Chí Vịnh, mặc dù một số đông tướng lĩnh và lão thành cách mạng đòi kiểm tra các tội phạm của Vịnh xung quanh các vụ Sáu Sứ, T4, trước thềm Đại hội 9, đồng chí Mạnh vẫn bao che, chỉ giao cho Đảng ủy quân sự Trung ương kiểm tra, không giao cho Ủy ban kiểm tra Trung ương và các cơ quan chức năng kiểm tra. Vì Đảng ủy quân sự Trung ương điều tra thì đã có ông Phạm Văn Trà bao che rồi. Khi có thư từ yêu cầu kiểm tra Nguyễn Chí Vịnh gửi đại hội toàn quân và Ban chấp hành Trung ương thì đồng chí Mạnh cho qua. Đặc biệt Đảng ủy quân sự Trung ương (đồng chí Mạnh là Bí thư) vẫn đề nghị lên Bộ Chính trị đề bạt Nguyễn Chí Vịnh làm Thứ tưởng Bộ Quốc phòng, nhờ sự phản ứng của lão thành cách mạng, tướng lĩnh quân đội và cán bộ, Đảng ủy quân sự Trung ương mới rút lại đề nghị. Một điều đặc biệt nữa là: đồng chí Mạnh là Trưởng tiểu ban nhân sự đại hội 10 đã đưa ra thảo luận tại Bộ Chính trị việc giới thiệu vào Trung ương Nguyễn Chí Vinh, một kẻ ăn cắp có hệ thống từ khi đi học ở Học viện Kỹ thuật quân sự, một kẻ chưa được kiểm tra nhiều vấn đề mà nhiễu tướng lĩnh, lão thành cách mạng yêu cầu. Trong cuộc họp Bộ Chính trị đó, nghe nói 10 đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị đồng ý (trong đó có đồng chí Mạnh), 4 đồng chí không đồng ý. Như vậy, đồng chí Mạnh đã giới thiệu, đã bỏ phiếu cho Nguyễn Chí Vịnh một kẻ ăn cắp trước đây, một kẻ tòng phạm phá Đảng thì thử hỏi đồng chí Mạnh là người như thế nào? May thay, Ban chấp hành Trung ương đã sáng suốt, số đông đã gạt Nguyễn Chí Vịnh. Nếu Nguyễn Chí Vịnh, do sự bao che của đồng chí Mạnh được vào Trung ương, cứ thế mà leo mãi, làm chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, rồi làm Tổng bí thư như ông Lê Đức Anh và ông Đỗ Mười đề xướng thì Đảng ta sẽ bị phá hoại nát, cán bộ trung kiên sẽ bị vu không và sát hại.
Là Tổng bí thư, đồng chí Mạnh đã bao che cho ông Đào Đình Bình, trong khi dư luận bất bình với những hành động mua chức, mua quyền, mua uy tín của ông Bình thì nhân dịp giới thiệu ông Bình làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải đồng chí Mạnh vẫn kiên trì giới thiệu ông Bình làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải mà ngày nay, cả Quốc hội và người dân đều đã thấy hậu quả, đã thấy ông Bình và những kẻ thân cận như Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến như thế nào?
Là Tổng bí thư, Trưởng tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh đã giới thiệu những kẻ như Bùi Tiến Dũng, Tổng giám đốc PMU 18 thuộc Bộ Giao thông vận tải và Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Thường trực Bộ Giao thông vận tải vào Trung ương. Như vậy con người đồng chí Mạnh là thế nào? Có thể làm một người đứng đầu Đảng và Nhà nước không?
– Là trưởng Tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh còn giới thiệu một số người như ông Bắc Sơn, một người tay sai của ông Lê Đức Anh, hoạt động vô nguyên tắc, được đồng chí Mạnh định đưa làm Phó Ban Tổ chức Trung ương nhưng bị phản đối, sau đó đưa về làm Phó bí thư trực Tỉnh ủy Thái Nguyên và được Bộ Chính trị và Tiểu ban nhân sự (Nông Đức Mạnh đứng đầu) giới thiệu vào tỉnh ủy và giới thiệu vào Trung ương Đảng.
Đồng chí Mạnh giới thiệu Phan Trung Kiên, một người đã bị Quân khu 7 phát hiện về nhiều tội, trong đó có tội tham nhũng. Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã báo cáo với Bộ Chính trị nhưng đồng chí Mạnh, và đôi đồng chí khác trong Bộ Chính trị gạt đi, cho qua, bao che cho Phan Trung Kiên. Trên thực tế, đồng chí Mạnh đã không chế Ủy ban Kiểm tra Trung ương, buộc Ủy ban Kiểm tra Trung ương phải theo quan điểm sai trái của đồng chí Mạnh. Có thể còn một số ví dụ khác.
– Đối với vụ Sáu Sứ, T4. Cơ quan chức năng đã báo cáo và cung cấp nhiều tài liệu cho đồng chí Mạnh. Nhưng khi thảo luận vụ này từ năm 2002, đồng chí Mạnh đã gạt vụ Sáu Sứ ra ngoài, đồng chí Mạnh đã không làm triệt để vụ T4, mà vụ T4 là do cả Cục 12, Cục 11, Viện 70 làm dưới sự chỉ đạo của Vũ Chính. Đồng chí Võ Nguyên Giáp, đồng chí Lê Khả Phiêu, đồng chí Đỗ Quang Thắng và một số đồng chí lão thành cách mạng đã có ý kiến không phải một lần.
Trong thư tố cáo của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh đã nói rõ từ năm 1996 Vũ Chính đã vu cáo chính trị đồng chí Võ Nguyên Giáp được sự chỉ đạo của CIA, năm 1996 phái cấp tiến theo Mỹ đã vào Viện 108 đã nắm đồng chí Phạm Song nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế, đã có ý đầu độc đồng chí Lê Đức Anh v.v… Nhưng đồng chí Mạnh phớt lờ, lại chỉ thị cho Ủy ban Kiểm tra Trung ương kiểm điểm đồng chí Nam Khánh. Vụ đặc tình giả T4 do Tổng cục 2 dựng lên xuất hiện từ giữa năm 1997 đến giữa năm 1999. Vậy các tin vu khống ấy xuất hiện từ năm 1996, là do Vũ Chính chỉ đạo được bộ máy giúp việc của Tổng cục 2 (Cục 12, Cục 11, Viện 70…) thực hiện, sao đồng chí Mạnh lại bao che? Thư đồng chí Nguyễn Nam Khánh tố cáo các điều sai trái trong bản báo cáo Bộ Quốc phòng trước Hội nghị Đảng ủy quân sự Trung ương mở rộng, thì đồng chí Mạnh bao che cho rằng đó chỉ là một cuộc giao ban.
Ai cũng biết trong Quân đội, giao ban là Ban trực trước bàn giao lại tình hình cho Ban trực sau (hoặc hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng…) được tiến hành trong một thời gian ngắn. Làm gì có sự giao ban trong toàn quân, họp hết các đầu mối của toàn quân lại để giao ban, trong cả một ngày. Thực chất cuộc Hội nghị toàn quân đó rồi các cuộc hội nghị Quân khu Quân đoàn kế tiếp có mời cả Chủ tịch Hội Cựu chiến binh là lợi dụng “Ngọn cờ chống Mỹ” để đánh vào đồng chí Nguyễn Nam Khánh, để đưa ra một dư luận đồng chí Nguyễn Nam Khánh có liên hệ với phái cấp tiến để răn đe lão thành (Đề nghị xem kỹ văn bản Báo cáo của Bộ Quốc phòng do Tổng cục 2 chuẩn bị vào báo cáo).
Đồng chí Mạnh, chủ trị Bộ Chính trị và Ban Bí thư lại kết luận rằng: Vũ Chính chỉ có khuyết điểm là quản lý cán bộ không chặt chẽ. Thực chất Vũ Chính là người chỉ đạo vụ T4, dùng đặc tình giả để vu khống chính trị gần 30 đồng chí lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, chia rẽ phá hoại Đảng, huy động bộ máy Tổng cục 2 (gồm Cục 11, Cục 12, Viện 70…) làm việc đó. Nguyễn Chí Vịnh đã là cán bộ Cục 12 trước đây, tháng 2/1995 phụ trách Cục phó Cục 2, tháng 5/1995 được bổ nhiệm Cục phó Cục 12, rồi làm Cục trưởng Cục 12, Tổng Cục phó, Tổng cục trưởng Tổng cục 2…
Tóm lại, qua thực tế việc làm, đồng chí Mạnh đã không xứng đáng, không đủ tiêu chuẩn là Ủy viên Trung ương, càng không đủ tiêu chuẩn và uy tín là người đứng đầu Đảng và Nhà nước.
– Đồng chí Mạnh đã “ăn theo” công lao của các đồng chí khác và vơ vào mình. Công phát triển kinh tế là công của đồng chí Khải. Công làm luật ở Quốc hội và bước đầu thực hiện quyền giám sát của Quốc hội là công của đồng chí An, công về nội chính, tư pháp của Công an, các cơ quan nội chính, của đồng chí Trương Vĩnh Trọng và đồng chí Trần Đức Lương… Còn ngoại giao thì đồng chí Mạnh đi Pháp, đi Nga, đi Nhật đều đạt kết quả thấp, nhạt.
Cán bộ, có cả Ủy viên Trung ương nói: đồng chí Mạnh chỉ ăn theo, vô tích sự.
Trong khi đó, việc chính của đồng chí Mạnh là xây dựng Đảng, thì trải qua một nhiệm kỳ, xây dựng chỉnh đốn Đảng đạt được kết quả thấp, chưa đạt yêu cầu cơ bản.
– Lãnh đạo chống tham nhũng là một nhiệm vụ trọng tâm của Đảng, nhưng không lãnh đạo thực hiện được chống tham nhũng có hiệu quả. Tham nhũng càng ngày càng nghiêm trọng. Ai chịu trách nhiệm? Đồng chí Mạnh phải chịu trách nhiệm chính. Đồng chí Mạnh cứ nói mãi: từng chi bộ, từng cơ sở phải xem xét. Tất nhiên rồi, nhưng trước hết phải hiểu cơ sở là ai? Phải xem từ Bộ Chính trị, các Ban Cán sự Đảng ở cấp Trung ương, các ban Thường vụ cấp tỉnh và tương đương.
Chống quan liêu cũng vậy? Ai quan liêu? Đồng chí Mạnh và một số đồng chí trong Bộ Chính trị là những quan to và quan liêu của nước ta. Đi thăm các địa phương thì huy động đón rước, tốn tiền của, tốn thì giờ, chụp ảnh để “đánh bóng”; chỉ nghe báo cáo, chỉ nói mấy điều ai cũng biết, ai cũng nói được, những vấn đề phức tạp và xấu không phát hiện được. Đến khi đã xảy ra rồi mới bắt đầu yêu cầu báo cáo…
– Đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp.
– Các vấn đề tồn đọng trong Đảng thì tránh né, bao che, không giải quyết được.
– Trong Bộ Chính trị thì nể nang, xoa dịu, lấy lòng nhau để rồi phô trương là đoàn kết, là dân chủ.
– Thực tế là không lắng nghe tiếng nói của nhân dân, của đảng viên, kể cả của một số đồng chí lão thành cách mạng có tâm huyết. Ngược lại tìm cách trù dập, răn đe người phát hiện tội phạm với cái cớ cho là “làm lộ bí mật”.
– Là Tổng bí thư nhưng không gương mẫu chấp hành điều lệ, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc của Đảng, như nguyên tắc về quyền của đảng viên.
– Đầu óc xơ cứng, chỉ đọc những bài viết sẵn, nói những lời nói công thức, không sáng tạo, không năng động, không giải quyết những vụ việc nổi cộm, không thể đổi mới đúng hướng và toàn diện…”
(Đọc nguyên văn bức thư tại: (7)
Đọc qua bức thư của tướng Nguyễn Hòa chúng ta thấy điều gì? Đó là Nông Đức Mạnh rất bất tài và vô dụng. Đặc biệt đó là việc đã dung túng cho Nguyễn Chí Vịnh thành lập tổng cục 2 mà thực chất là cánh tay nối dài của Trung Nam Hải góp phần bán nước cho Trung cộng nhanh chóng hơn. Bạn đọc có thể đọc thêm bức thư của tướng cộng sản Nguyễn Nam Khánh để thấy rõ hơn điều này (8)
Thứ hai, hãy cùng đọc bức thư sau đây của một gia đình là nạn nhân cộng sản đang sống tại Việt Nam để chúng ta thấy sau năm 1975 đảng cộng sản đã cướp những gì của nhân dân:
“Kính Gửi: Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh Đảng CSVN
Bộ Chính Trị Trung Ương (TW) đảng CSVN
Bộ Lao Động Thương Binh và Xã Hội do đảng CSVN cầm quyền. 
Chúng tôi có tên dưới đây:
Huỳnh Ngọc Cảnh, đại diện một số anh chị em công nhân khu công nghiệp AMATA Đồng Nai. 
Nguyễn Tấn Hoành, đại diện một số anh chị em Khu Công nghiệp Điện Bàn Quảng Nam. 
Nguyễn Tấn Dung, đại diện một số anh chị em công nhân khu công nghiệp Biên Hòa II.
Dương Thái PhongHuỳnh TiếnTrương LongVũ HàTrần TáVõ HảiNguyễn thị Tuyết, thuộc khu công nghiệp Tân Bình và khu chế xuất Vĩnh Lộc. 
Hoàng Anh Tuấn, Công Ty Giày da Gia Định, quốc lộ 13 Thủ Đức, Tp. Saigon.
Thưa quý Ngài lãnh đạo Bộ Chính Trị TW đảng CSVN
Ngày trước miền Nam 1975, gia đình chúng tôi chưa được cách mạng giải phóng. Cha mẹ chúng tôi có nhà, có đất làm ăn khấm khá chưa biết làm thuê làm mướn là gì. Trong thời đó những nhà thương gia Ấn Độ, kỹ sư người Nhật, Hàn Quốc vào miền Nam làm thuê và mua bán. Họ hoàn toàn lệ thuộc vào người dân Việt Nam. Sau năm 1975, miền Nam được cách mạng giải phóng khỏi ách nô lệ, đảng hô hào nâng đỡ và đấu tranh cho hai giai cấp công nhân và nông dân. Chính lá cờ đảng CSVN thể hiện biểu tượng búa, liềm. Sự thật có phải như vậy không? Thưa, sự thật rất phũ phàng! Sau khi chiếm được miền Nam là cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản mại bản thì gia đình chúng tôi bị mất nhà, mất đất. Trong khi chúng tôi có tiền dư thóc để, thì chúng tôi bị lấy nhà và bị đuổi đi vùng sâu nước độc để khai phá đất hoang làm ăn. Do những cơn sốt rét vàng da, có những gia đình chết phân nửa, có những gia đình phải chết hết. Khi trở về thành phố thì nhà cao cửa rộng, ruộng vườn của mình thì bị cán bộ đảng viên thu. Điều này chúng tôi có nói sai đâu. Những villa nhà lầu hiện nay là nhà của đảng viên, thì thử hỏi cha ông của mấy ông này mua nhà đất từ thời nào để lại cho mấy ông đảng viên này, nếu không phải cướp của chúng tôi thì từ đâu mà có. Cuộc đời chúng tôi còn sống thì vẫn còn bị cướp. Đời Cha tôi bị cướp, đời tôi cũng bị cướp. Những gia đình chúng tôi lên vùng kinh tế mới khai hoang được vài ba mẫu đất làm ăn, cuộc sống chưa ổn định thì trò cướp bóc lại theo đuổi theo người dân nghèo chúng tôi, kế đến là chiêu thức kêu gọi đầu tư rước ngoại bang vào, lại tiếp tục lấy đất của chúng tôi. Bằng nhiều chiêu thức gạt gẫm lừa bịp gian manh quỷ quyệt, trù dập vu khống chụp mũ.” (9)
Chúng ta thấy gì trong bức thư trên? Đó là bức thư tố cáo những kẻ cướp là cộng sản Việt Nam. Không những đời cha ông mà cho đến đời nay vẫn bị cướp. Bản thân bức thư này gửi cho Nông Đức Mạnh – lúc đó làm tổng bí thư và Mạnh đã làm ngơ nó. Chứng tỏ Mạnh cũng bất tài và độc tài cùng với khả năng cướp bóc như tất cả lãnh đạo cộng sản mà thôi.
1 (2)Nông Đức Mạnh và cái cùi đầu “không thể sâu hơn nữa” mà sau đó tư Sang đã noi theo.
Thứ ba, từ một anh Trung cấp Lâm Nghiệp, Mạnh leo lên chức Tỉnh ủy viên, Phó Ty Lâm nghiệp, phó chủ tịch, phó tỉnh ủy kiêm chủ tịch rồi bí thư tỉnh ủy Bắc Thái. Năm 1989, Mạnh về Hà Nội làm Trưởng ban Dân tộc Trung ương đảng kiêm Phó Chủ tịch Hội đồng Dân tộc của Quốc hội. Năm 1991, Mạnh vào Bộ Chính trị và năm 1992 thành Chủ tịch Quốc hội.
Chín năm sau, năm 2001, giữa lúc các phe phái kèn cựa nhau, không ai chịu ai, chúng hướng đến giải pháp thứ ba là đưa tên “đội phá sơn lâm” không có thực quyền vào vị trí cao nhất đảng, trở thành “đảng trưởng phá sơn hà”! Từ một tên “công nhân lâm nghiệp” trình độ trung cấp đến một vị trí cao nhất nước, cuộc đời Mạnh cứ ngỡ như chuyện thần tiên. Đó là do Nông Đức Manh Mạnh là giọt máu của Hồ Chí Minh. Trở thành người mang danh vị cao nhất của đảng cộng sản, từ nghề phá sơn lâm Mạnh chuyển sang chuyển sang nghề phá sơn hà. Chỉ đơn giản nhắc lại hành trình bán nước của Mạnh trong việc cho Tàu vào phá nát vùng chiến lược Tây Nguyên theo tin tức của “báo đảng”: “Từ ngày 30/5- 2/6/2008, đồng chí Nông Đức Mạnh thăm hữu nghị chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”.
Xin bạn đọc chú ý đến thông tin ngắn gọn mà báo đảng trích dẫn về cuộc họp này: “Theo Tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc bao gồm 9 điểm, hai bên bày tỏ hài lòng trước những thành quả to lớn đã đạt được trong quan hệ láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai nước trong những năm qua; khẳng định tình hữu nghị truyền thống Việt-Trung là tài sản quý báu của hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước, cần hết sức gìn giữ và không ngừng phát huy mạnh mẽ.
Hai bên bày tỏ sẽ tiếp tục ủng hộ và giúp đỡ lẫn nhau trên các lĩnh vực, tăng cường tin cậy toàn diện lẫn nhau, đi sâu hợp tác cùng có lợi, thúc đẩy cùng nhau phát triển, thúc đẩy thắng lợi sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội ở mỗi nước. Hai bên tăng cường phối hợp trong các công việc quốc tế và khu vực, cùng nhau thúc đẩy xây dựng hòa bình lâu dài, cùng phồn vinh ở châu Á và trên thế giới.
Hai bên nhấn mạnh sẽ tiếp tục duy trì truyền thống tốt đẹp tiếp xúc mật thiết giữa lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước; tuyên bố thiết lập đường dây nóng giữa các nhà lãnh đạo Việt Nam – Trung Quốc… Hai bên đồng ý phối hợp chặt chẽ hơn nữa, tích cực giải quyết các vấn đề còn lại và đẩy nhanh tiến độ công tác, đảm bảo thực hiện đúng thời hạn mục tiêu hoàn thành toàn bộ công tác phân giới cắm mốc trên toàn tuyến biên giới trên đất liền trong năm 2008 và sớm ký văn bản mới về quy chế quản lý biên giới nhằm xây dựng đường biên giới trên đất liền giữa hai nước thành đường biên giới hòa bình, hữu nghị, hợp tác…”.

Đặng Chí Hùng

Tháng tư về Quốc Hận :Ba ngàn công nhân Long An đình công ngày 8/4/2015

Ba ngàn công nhân Long An đình công ngày    


Sáng ngày 8/4/2015, hơn 3000 công nhân công ty SHINSUNG VINA ở xã Đức Lập Hạ, Huyện Đức Hoà, Tỉnh Long An tiếp tục đình công, bỏ việc ra về. Toàn bộ công nhân đã ra về lúc 9h30 sau khi không đồng ý với bà Tổng Giám đốc công ty về lương, thưởng, chấm công, chế độ khác… Ngoài ra, nhiều công nhân còn phát hiện công ty đóng bảo hiểm chậm trễ, hoặc chưa đóng bảo hiểm đầy đủ cho công nhân.
x482015dinhcong1.jpg.pagespeed.ic.BpGHxHwjHVOO_Iw4QpNp
nh chụp lúc 9h30 tại công ty Shin Sung Vina (Long An).
Nguồn: FB Nguyễn Thiện Nhân
Việc đình công kéo dài đã một tuần, từ ngày 31/3 đến 3/4 là đình công phản đối luật BHXH mới, 4/4 đến nay (8/4) là đình công phản đối công ty chèn ép công nhân trong việc tính lương, thưởng, chấm công, chế độ khác… và đóng BHXH không đầy đủ cho công nhân.
x482015dinhcong2.jpeg.pagespeed.ic.Q8RZ_BQyZZgnNEy4n92C
Ảnh chụp lúc 9h30 tại công ty Shin Sung Vina (Long An).
Nguồn: FB Nguyễn Thiện Nhân
Theo FB Nguyễn Thiện Nhân Cho biết:
“Khi tôi đến gặp gỡ công nhân để phỏng vấn tình hình, bảo vệ và “kẻ lạ” với gương mặt sắc lạnh, ngang tàng mặc thường phục ra ngăn cản tôi, sau đó họ bám theo tôi để ngăn các công nhân khác trả lời tôi.”
“Tôi sẽ tiếp tục phản ánh tình hình chi tiết lên dư luận.”
Theo FB Nguyễn Thiện Nhân

CHỦ ĐỀ 40 NĂM-KÝ ỨC: Tháng Tư Buồn Năm Ấy!

Tháng Tư Buồn Năm Ấy!


Tháng Tư lại sắp về. Lại một năm nữa, cộng vào cho đủ 39 năm miền Nam rơi vào tay quân Cộng. Phải can đảm lắm để không phải khóc, tôi mới viết được những dòng này, mong được sẻ chia nỗi đau, những mất mát tột cùng của những người dân, người lính, và nhất là những người đàn bà, vợ lính miền Nam.
Tôi cũng như những người vợ lính ấy. Chồng tôi, một hạ sĩ nhất lính Nhảy dù, chết trận 13 giờ hơn ngày 30 tháng Tư năm 75, lúc tôi vừa 17 tuổi. Chồng tôi chết trận khi Sài Gòn không còn mặt trận nào nữa cả. Dương Văn Minh, đại tướng đã đầu hàng rồi.!!!
 Tôi lấy chồng sớm, tình cờ và nhanh khi gặp anh ấy. Tôi thương anh vì gặp anh trong lúc anh phải quấn băng quanh đầu, quanh cánh tay sau trận Thường Đức. Bằng lòng làm vợ anh ngay vì sợ sau này không còn có dịp để săn sóc vết thương cho anh, và vì có thể vết thương sau của anh sẽ không còn là một vết thương nữa, mà là một vết đau vô tận khó chữa…
Mê say, bốc đồng, ai cũng bảo tôi vậy. Nhưng không có ai trong gia đình ngăn cản được ý muốn của tôi! Tánh bướng bỉnh là thế đó. Những bà vợ lính lớn tuổi thường trách, nửa thật nửa giỡn: “Mày ngu lắm! Lấy ai không lấy, lấy chồng lính Dù. Mồ côi sớm em ạ!”
Nghe những lời như thế tôi thường cười thầm trong lòng: Không biết ai mồ côi trước ai. Các chị ấy cũng ngu như tôi, vì chồng các chị ấy cũng đơn vị với chồng tôi, đơn vị lính nhảy dù.
 Gian nan lắm. Tôi sống ở trại gia binh tiểu đoàn. Những ngày buồn đau luôn nhiều hơn những ngày vui. Những lần những người lính cùng đơn vị với chồng tôi chết trận, được đưa về trại cho gia đình là cả trại lại cùng khóc với nhau, đủ kiểu khóc. Đủ kiểu vỗ về, dỗ nín cho nhau….
Năm 1975, chồng tôi nhắn tin anh đã được hải vận vào Nam, vào Nha Trang để đi Khánh Dương. Tôi không biết Khánh Dương ở đâu. Nhưng tôi biết ở đó sẽ ít cơ hội hơn là nếu anh ấy được về Sài Gòn.
Đã có lần bên nhau, vui, tôi hỏi anh: “Sao người ta lại gọi là lính Tổng trừ bị hả anh?”
Và có lẽ anh trả lời như thể để cho vợ anh an tâm: “Tổng trừ bị là lính trừ bị thôi em ạ”.
Lạy chúa! Trừ bị là lính trừ bị, vậy mà cũng giải thích cho vợ yên tâm. Rồi sau này, tôi nghe một anh cũng bạn lính của chồng, chắc say rồi nên bốc trời: “Em đừng nghe thằng Bình nói. Anh giải thích em nghe, Lính của bọn anh là cái loại lính đến những nơi người ta không thể đến, và ở lại những nơi người ta không thể ở lại!” Tôi nghe, ừ phải thế chứ. Phải vậy mấy chị vợ lính hơn tuổi mới bảo tôi ngu chứ. Rồi sau này, thi vị hóa tôi mới tưởng tượng ra, chồng tôi không khác người lính cứu hỏa, oai hùng gì đâu, chỉ đi dập những đám cháy kinh hoàng mà bọn giặc cộng miền Bắc đem vào, gieo rắc khắp miền Nam thân yêu của anh thôi…
Sài Gòn tháng Tư năm 75, một thành phố bị bao vây. Bao vây bởi những Sư, binh đoàn chủ lực miền Bắc, bị bao phủ bởi các tin đồn được tung ra từ các lực lượng phản bội “ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng Sản”, làm nội ứng, tay sai, điềm chỉ phá hoại. Sài Gòn khi ấy giống như một trại tiếp nhận khổng lồ, nơi duy nhất còn lại (ngoài miền Tây) để những dòng người bị truy đuổi tìm đến nương náu, hỗn loạn và đầy những rủi ro.
 Tháng Tư … tôi cũng theo một số gia đình trong trại gia binh chạy về Sài Gòn thuê nhà, vì Biên Hòa lúc đấy hàng ngày luôn phải chịu những trận pháo tàn ác của cộng quân.
 Về Sài Gòn, không còn trông mong gì nữa, các chị em vợ lính chúng tôi chỉ còn biết cầu nguyện. Dường như tất cả những người bạn bè vợ lính của chúng tôi đều hỏi thăm, lòng ngóng về mặt trận Khánh Dương, nơi đó có những người chồng chúng tôi đang ngày đêm bảo vệ đất nước. Tôi bắt đầu mua báo về đọc “Măt trận Khánh Dương… Trung tá Bùi Quyền và tiểu sử Thủ khoa khóa 16 Đà Lạt…”. Lạy chúa tôi! Có Trung tá Bùi Quyền thì ổn rồi. Tôi thầm cảm ơn Trời Phật như vậy. Chồng tôi luôn kể tôi nghe về sự thao lược của vị sĩ quan này. Thế nhưng khi ấy, tôi nào có hiểu, biết được rằng Nhảy dù chẳng qua cũng chỉ là nút chận cho những toan tính rút chạy của những ưu tiên khác. Và Trung tá Bùi Quyền, cứu cánh cho niềm tin của tôi, chỉ là một trong những sĩ quan ưu tú lãnh nhiệm vụ làm nút chận đó cùng với đơn vị chồng tôi. Tôi không biết nên vẫn giữ chặt niềm tin và chờ đợi...
 Sài Gòn gần cuối tháng Tư ngày càng hoang mang, hỗn loạn. Dân chạy xuôi ngược tìm đường thoát. Các người có chức vụ, điều kiện ngày đêm tìm cách đào thoát để tránh sự trả thù. Các bà vợ lính như chúng tôi không ai nghĩ đến điều này, dường như mọi người đều mong gặp lại chồng mình từ Khánh Dương về được lại nhà. Và cũng chẳng nghĩ là mình sẽ không bao giờ được đặt chân lên một chiếc tàu, hay một cái máy bay di tản vì chồng chỉ là một người lính, không quan trọng!
 Vỡ trận Khánh Dương, chồng tôi cùng một số đồng đội thoát về được Phan Rang nhưng tôi vẫn không hề hay biết. Tôi vẫn khóc ngày đêm cầu nguyện.
 Ngoài phố, không khí bàng hoàng lan khắp nơi.Những chuyện kể kinh hoàng của người chạy về đủ chuyện. Cộng sản tàn sát trên quốc lộ 7. Giết người, pháo kích đường 13.
 Phanh thây, cắt cổ, vây chận quốc lộ 1, xếp thây người trên đoạn ngã 3 Bình Tuy cả cây số. Biết vậy, nhưng làm sao đây, chồng tôi cùng đồng đội giờ chưa biết ra sao?
 Gần cuối tháng Tư thì chồng tôi trở về. Tôi khóc nhiều vì mừng vui. Nhưng anh chưa kịp kể hết vì anh phải cắm trại ứng chiến.
 Chồng tôi chỉ là một người lính. Anh không để ý, không biết gì nhiều về chính trị. Anh cũng chưa bao giờ được học về chiến lược, chiến thuật như các cấp chỉ huy của anh. Anh chưa bao giờ, và chưa nghĩ ra được cái mà người ta gọi là lượng định tình hình. Có thể như vậy nên anh đã bỏ ngoài tai lời khuyên của tôi, vợ anh, là đừng vào trại nữa…
Có một điều bây giờ tôi mới nghĩ ra, mà chẳng còn bao giờ có cơ hội nữa để xin lỗi anh cùng các đồng đội của anh. Những người lính lúc ấy ở Sài Gòn, dường như họ chỉ nghĩ đến có một điều “Cùng chết với Sài Gòn, và quyết định của họ lúc này là bắn được thêm một kẻ thù là bớt thêm được một mối nguy hiểm cho người dân của anh ấy!”
Rồi Đại tướng Minh đầu hàng 11 giờ trưa. Tôi được tin chồng chết lúc 13 giờ hơn 30 phút hôm đó...
 Hôm nay, gần đến 30 tháng Tư cũng là ngày giỗ của chồng, tôi viết những dòng này như một lời tạ lỗi với anh, với các đồng đội chiến hữu của anh. Lúc đó tôi 17 tuổi, còn khờ dại quá, không thể nào giải thích: Tại sao chồng tôi và các đồng đội của anh đã cầm súng chiến đấu trong khi vị Nguyên thủ Quốc gia đã đầu hàng? nếu vì kỷ luật thì các anh đã buông súng theo lệnh. Các anh còn cầm súng tử thủ đến viên đạn cuối cùng vì các anh còn hy vọng… còn mong muốn làm được chút gì cho đất nước miền Nam của các anh, gia đình của các anh, người dân của các anh… Chính các anh sống kiêu hùng, bất khuất, không lùi bước trước giặc thù phương Bắc xâm lăng và quên cả bản thân mình, thế mà khi ấy tôi và những bà vợ lính vẫn trách các anh sao mà dại quá! Ừ… nghĩ cho cùng anh dại thiệt. Kẻ khôn biết chọn con đường bôn tẩu, đầu hàng, cho dù “SỐNG NHỤC hơn CHẾT VINH” còn anh dại nên chọn con đường “CHẾT VINH hơn SỐNG NHỤC”
ĐỖ DŨNG

THÁNG TƯ BUỒN   

 
Không hiểu sao tháng tư buồn đến thế
Ba mươi tám năm, ba mươi tám tháng tư buồn
Một đất nước oằn mình trong đau đớn
Một quê hương đau nhói những hao mòn
Loài quỷ dữ lên làm người lâu quá
Chiến tranh xa rồi mà máu còn tươm
Lời nhục mạ làm úa vàng cây cỏ
Dấu oán thù vương trên những tấm bia buồn
Loài quỷ dữ lên làm người lâu quá
Hạt đòng đòng nghẹn ứ cánh đồng quê
Phường và phố nhởn nhơ loài rác rưởi
Nỗi buồn làm teo tóp cánh rừng khô
Ngôi trường của ngày nào rơi nước mắt
Nhìn mái đầu xanh bị nhồi nhét căm thù
Bôi bác cha ông tung hô xác chết
Nhân nghĩa xa rời, đạo đức đi đâu
Con sông xưa những màu hoa tím ngát
Đang oặn giòng chở rác rến không xuôi
Làn nước bẩn, sần chai da rám nắng
Chiếc xuồng bơi chập choạng những ngậm ngùi
Ông núi đá không còn trầm tư nữa
Lưng loang loang từng nhát cắt rợn người
Vầng trăng khóc đổ hạt sương ngầu lệ
Chói chang buồn sợi nắng chẳng hề nguôi
Như giận dữ cơn mưa sầu tuôn mãi
Nước lênh lang mà không biết nước gì
Mấy mươi triệu con người đang tất bật
Bước chân cuồng mà không rõ đường đi
Lũ giặc dữ đang săm soi ngoài ngõ
Bọn trông coi, trán bóng, nhếch môi cười
Cánh cửa tù mở toang đầy khách mới
Và lương tâm bị khóa chặt lại rồi
Không hiểu sao tháng tư buồn đến thế
Ba mươi tám năm, ba mươi tám tháng tư buồn
Một đất nước oằn mình trong đau đớn
Người nhìn người mà xót một quê hương
Vũ Bất Khuất

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp: " Vành Khăn Tang Cho 40 Năm Uất Hận 30/4/1975- 30/4/2015 "

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp Tổ Chức
           " Vành Khăn Tang Cho 40 Năm Uất Hận 30/4/1975- 30/4/2015 "
 
 
alt
                

        29-4-2015 (Thứ Tư)
     * Tuyệt thực gồm có 4 tuyệt thực viên
        bắt đầu từ 17 giờ ngày 29-04-15 đến 17giờ 00 ngày 30-4-2015
        tại số 62 Blv Boilleau- 75016 Paris.
 
                 alt


         30-04-09  (Thứ Năm)

      * Đêm không ngủ.
         Từ 18giờ đến 22 giờ tại nhà thờ Sant Hipolite, 75013 Paris
      * Y phục thích hợp cho Ngày Quốc Táng.
      * Có xe đưa quí vị trở về nhà


               alt


         02-05-2015 (Thứ bảy)

      * Biểu tình trước tòa đại sứ CSVN.
         Từ 15giờ đến 18giờ tại số 62 Blv Boilleau- 75016 Paris




                                                 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Bài Xem Nhiều