We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 12 April 2015

Ăn sâu bọ để nuôi sống địa cầu: Mai này, Bà Con mình cùng ăn …

Mai này, Bà Con mình cùng ăn …

Trong bài viết về “ Ăn chay, ăn mặn ” trên cột báo này, Cỏ May có trích dẩn Bác sĩ Jérôme Bernard-Pellet đưa ra con số thú vật bị giết hằng năm, đánh thức lòng trắc ần ở con người để họ chọn ăn chay thay thế tập quán ăn uống cố hữu xưa nay . Con số ông đưa ra thật kinh khủng : mỗi năm có 55 tỷ sinh vật sống trên trái đất, khoảng 1000 tỷ cá lớn nhỏ trong áo, hồ, biển cả, …tất cả bị giết cung cấp cho bửa ăn hằng ngày của loài người gồm hơn 6 tỷ miệng ăn hiện nay . Vì vậy người ta chọn ăn chay vì môi sinh, vì lý do sức khỏe, kinh tế, tôn giáo, hay tạo điều kiện tốt cho tu Thiền.
Chưa ai nghĩ tới viển ảnh không xa lắm, chỉ từ năm 2030 – 2050, loài người sẽ phải đối mặt với nạn khan hiếm lương thực nghiêm trọng . Lúc đó nhơn loại sẽ có 9 tỷ người . Hìện nay, khi nhiều người ăn uống thừa mứa, ít có ai nghĩ tới gần 2 tỷ người đang trong tình trạng đói ăn .
Vậy ngày mai này không phải tất cả mọi người phải ăn chay, tức kiêng ăn thịt cá, chỉ ăn rau quả,  và rau quả cũng sẽ khan hiếm, mà phải ăn thứ gì khác hơn vẫn đủ chất dinh dưởng để giải quyết nạn thực phẩm khan hiếm .
Tổ chức Lương Nông Thế giới (FAO) đang đưa ra lời kêu gọi mọi ngưòi nên làm quen với sâu bọ trong bửa ăn hằng ngày .
Sâu bọ sẽ là nguồn an toàn thực phẩm, phương tiện sanh sống và bảo vệ môi trường . Nhưng Bà Con mình đã có ai ăn thử chưa ? Nếu chưa, nên ăn thử cho biết ! Nhà hàng bán những đặc sản này, ngày nay dễ tìm thấy ở nhiều nước như Mỹ và Âu châu . Ở Việt nam, có món này chỉ vì một ít người có những đòi hỏi lạ lùng chớ hoàn toàn chưa có ý thức về đặc tính thực phẩm và tình hình lương thực trong tương lai .

Ăn sâu bọ ngon lắm, bổ lắm
de-men-chien-292112-1368595077_500x0.jpg
Từ năm 2003, FAO làm việc trên những đề tài liên hệ đến sâu bọ ăn được . Theo kết quả điều tra của FAO, hiện có gần 1400 loại sâu bọ có thể ăn được và 2, 5 tỷ người đang ăn những loại sâu bọ này hằng ngày .
Tại sao Bà Con mình chưa ăn ? Còn ngại gì ?
Để tăng cường bảo vệ an toàn thực phẩm cho nhơn loại ngày mai này, năm 2008, FAO cho công bố một chương trình nhắm khuyến khích chăn nuôi sâu bọ làm lương thực hằng ngày trên qui mô lớn vì sâu bọ là yếu tố dinh dưởng rất tốt mà lại rè tiền, không làm tổn thương môi trường, … mà lại ngon tuyệt .
Hiện có 2 tỷ người chăn nuôi cung cấp nguồn thực phẩm theo tập quán quen thuộc đang đổi qua ăn sâu bọ để thử thay thế thịt cá nhưng FAO tin rằng số người ăn sâu bọ sẽ đông đảo hơn nhiều .
Thông điệp của FAO rất đơn giản : “ Chúng ta hảy ăn sâu bọ, sâu bọ nhiều vô số kể, đó là nguồn thực phẩm phong phú chất đạm và chất khoáng ” .
FAO cho biết sâu bọ nhiều vô kể vì hằng ngàn tỷ sâu bọ đua nhau sanh sản không ngừng trên mặt đất, trong không khí và nước nhưng lại gây tổn hại môi trường rất ít suốt trong quá trình sanh sống của chúng . Theo sự tính toán của các chuyên viên, hiện có hơn 900 loại sâu bọ ăn được, ngon, bổ dưởng, thay thế hoàn toàn thực phẩm quen thuộc của chúng ta .
Cái lợi khi sản xuất sâu bọ trên qui mô lớn là cứ 2 kg thức ăn sẽ cho 1 kg sâu bọ, trong lúc đó chăn nuôi trâu bò phải cần 8 kg thức ăn để có 1 kg thịt . Hơn nữa sâu bọ cũng bổ dưởng như thịt vì có nhiều chất đạm, mở và khoáng và có thể ăn nguyên con hay biến chế thành bột để pha trộn hoặc làm thành những món ăn với nhiều vật liệu khác .
Nuôi sâu bọ rất dễ vì có thể sản xuất từ những thứ hữu cơ như thực phẩm dư thừa, phế thải, …
Sâu bọ được xem là những sinh vật làm sạch môi trường lại cần rất ít nước và thải ra cũng rất ít khí nhà kiếng ( gaz à effet de serre) hơn là súc vật .

“ Ăn sâu bọ » hay “ Ăn côn trùng ” là cách nói phổ thông nên khó tránh làm cho nhiều người khi nghe qua không khỏi nổi da gà . Nhưng nếu nói bằng từ ngữ bác học “ entomophagie ” thì chắc chắn sẽ có nhiều người chọn ăn sâu bọ thay thế bửa ăn hằng ngày hiện nay . Vì tiếng “ entomophage ” chỉ con người ăn sâu bọ, còn thú vật ăn sâu bọ thì lại nói là “ insectivore ” . Phân biệt rỏ ràng để bảo vệ nhân vị .
Mà dầu cho có sợ cũng nên biết từ 9500 năm trước đây, thủy tổ ta nuôi sống bằng sâu bọ khi chưa biết săn bắt . Cả ở ngày nay, mỗi người trong chúng ta đều ăn mỗi năm ít nhứt 500g sâu bọ ẩn trong trái cây, rau cải, sửa, bánh mì, gạo, … mà không hề biết .
Những người ăn chay tu hành, tránh nghiệp sát sanh, vẫn phạm phải ác nghiệp này . Nhưng ăn mà không biết thì không bị tội . Người nào biết, người đó lảnh tội thế cho . Đừng lo !
Ăn sâu bọ là cách sanh hoạt rất phổ biến từ lâu ở Á châu, Mỹ châu, nhứt là Nam mỹ và Phi châu . Theo Bà Eva Ursula Muller, Giám đốc Phân bộ Rừng và Môi trường của FAO, ngày nay có một phần ba nhơn loại ăn sâu bọ vì sâu bọ ngon và bổ dưởng . Sâu bọ làm lương thực được đưa ra chợ bán ở Kinshasa, ở Thái-lan, ở Chiapas ( Mexique ) và cũng đã bắt đâu xuất hiện trong nhiều nhà hàng ăn và chợ,  tiệm thực phẩm ở Âu châu . Chánh thức, tức được qui định bỡi luật pháp âu châu ngày 15 tháng 5 năm 1997 .
Tại sao Bà Con mình không thử ăn một thỏi như bánh ngọt làm bằng một loại con vòi nuôi trong bột ? Rất giàu năng lượng cần thiết cho cơ thể ? Nhai thử thứ Chips làm bằng con dế hoặc thưởng thức hương vị thứ bánh nướng (Biscuit) làm bằng bọ rầy con ?
Đó là những lời cổ vũ của những nhà tương lai học về thực phẩm và những nhà tranh đấu phát triển nông phẩm bền vững . Bởi họ ưu tư về thảm trạng dân số gia tăng và thực phẩm thiếu thốn nghiêm trọng . Năm 2010, Lìên Hiệp Quốc ước tính có hơn 1 tỷ người bị nạn đói hoành hành . Hơn một trên ba người là nạn nhơn của thiếu dinh dưởng . Nhứt là trẻ con và phụ nữ mang bầu . Họ nổ lực tìm kiếm thực phẩm vừa thay thế thực phẩm truyền thống khi cạn kiệt, vừa gia tăng khối lượng thực phẩm khả dĩ đáp ứng nhu cầu lương thực của nhơn loại .

Sâu bọ trên thị trường ngày nay
Ở Mỹ đã có những cơ sở thương mải thực phẩm như  Chapul, Exo, Bitty Foods, Six Foods, All Things Bugs, … bắt đầu đưa ra thị trường nhiều thức ăn chế biến hoặc nguyên trạng sâu bọ có thể thay thế tập quen khẩu vị người mỹ và sẽ thay thế luôn .
Ở Toulouse, Pháp, có Micronutris nuôi dế và vòi (sâu) bột và bán ra dưới hình thức những gói khai vị, bánh nướng (biscuit) mặn và ngọt . Và cả macarons hay chocolats bằng sâu bọ . Xin mời bạn đọc liên lạc đặt mua hàng tại địa chỉ :  “ mangeons-des-insectes.com ” .
Ngoài ra, ở Paris hiện có cả mươi nhà hàng với thực đơn hoàn toàn sâu bọ và tìệm bán sản phẩm sâu bọ để khách hàng mua đem về tự làm thành bửa ăn . Như đi chợ về nấu ăn .
Ở Hòa-lan, những cửa hàng Sligro bày sản phẩm sâu bọ cùng với thịt chung trên  quầy . Tại thành phố Almere, có nhà hàng Tante Truus chuyên giới thiệu với thực khách những món ăn bằng sâu bọ như đặc sản của thương hìệu . Như cào cào, dế, gián, …
Ở Nice, thành phố du lịch miền nam nước Pháp, trên bờ biển, nhà hàng “ Aphrodite ” được “ gắn sao ” (do Michelin hoặc Millau) vì thức ăn ngon đúng tiêu chuẩn chuyên “ món dế chiên dòn ” .
Ở Paris, Quận XVIII, nhà hàng Le Festin Nu nổi tiếng những món sâu bọ trong thực đơn đã thu hút sự chú ý và khám phá tại chổ của Nhựt báo Le Monde và Tuần báo L’Express .
Elie Daviron tốt nghiệp Trường dạy làm bếp nổi tiếng Ferrandi, sau thời gian dài, quan tâm vấn đề môi trường, tìm hiểu thêm chương trình thay thế thực phẩm quen thuộc bằng sâu bọ của FAO, mạo hiểm chế biến những món ăn bằng sâu bọ như gìán, dế, bọ rầy, bọ hung, sâu bột, bò cạp,… giới thiệu với thực khách tại nhà hàng Le Festin Nu nơi anh đứng bếp . Không ngờ anh thành công . Nhựt báo Le Monde khen và giới thiệu . Nhưng anh vẫn chưa thật sự hài lòng vì anh muốn phải hơn thế nữa . Anh muốn phải được Đài France Culture, Washington Post và Corriere della Serra của Ý, … giới thiệu .
Nhưng trong sự chuyển đổi thực đơn này, nhà hàng Noma ở Đan-mạch là nổi tiếng nhứt thế giới .

Ăn sâu bọ ngày nay không còn quá xa lạ vì có tới 80% quốc gia trên thế giới đã là « entomophages » .
Một báo cáo gần đây của Liên Hiệp Quốc khuyến khích nếu chúng ta chịu ăn sâu bọ (entomophages) thì có thể thu hồi 30% diện tích đất đai trồng trọt mà trước giờ dành cho chăn nuôi, nhờ đó sẽ giảm đi 18% khí thải nhà kiếng, và hạ 33% giá thực phẩm .
Tại sao không ăn sâu bọ ? Cào cào, châu chấu xấy khô chứa chát đạm nhiều hơn thịt bò 22% . Và còn thêm chất xơ, khoáng chất, các sinh tố A, B1, B2, D, … và nhứt là acides béo tốt .

Ăn sâu bọ để nuôi sống địa cầu ngày mai
Hương Giang Idol méo mặt vì ăn côn trùng
Lời kêu gọi của FAO, sự giải thích khoa học về khả năng dinh dưởng của sâu bọ và nghệ thuật chế biến thành thức ăn ngon, tất cả nhằm thuyết phục mọi người nên tập ăn thức ăn mới này vì đó là con đường phải chọn cho tương lai chỉ trong vài thập niên nữa mà thôi .
Ăn sâu bọ vừa giàu dinh dưởng để bảo tồn sức khỏe nòi giống, vừa bảo vệ môi trường chung cho nhơn loại.
Ở Đông phương, sâu bọ đã từ lâu xuất hìện trên thực đơn của những yến tiệc lớn . Như trong cung đình vua chúa . Giá trị cao hơn trứng cá (caviar), tôm hùm, nai mển của giới trưởng giả âu châu ngày nay .
Nguyễn thị Cỏ May

Tháng Tư Đen Thứ 40 : Từ Uất Hận Đến Quốc Hận

Luận Về Tháng Tư Đen Thứ 40 :
Từ Uất Hận Đến Quốc Hận :
Từ Nghịch Lý của Người Việt Hải Ngoại  Đến Nhà Nước Việt Nam Côn Đồ
 
Các bạn bè các tuần qua trong tháng Tư đen nầy đều điện thoại bảo chúng tôi viết một bài cho 40 năm Quốc Hận. Trong cái ồn ào rất thời sự của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản hải ngoại chúng ta, cá nhơn chúng tôi, Phan Văn Song đã đóng góp trong một bài viết đầu năm nay, nói rõ cái tâm trạng Uất hận cá nhơn đóng góp cho cái Quốc Hận chung của đồng bào và đất nước.

Quốc Hận của đồng bào và của đất nước, không chỉ phải là cái Uất Hận cá nhơn riêng tư biến thành cái Quốc Hận của chung, nhưng chỉ giành riêng cho những người Việt gốc chế độ Miền Nam cũ, như nhà văn gốc Cộng sản phản tỉnh ly khai hiện tỵ nạn tại Paris-Pháp, Dương Thu Hương đã hiểu lầm, nhận định, đánh giá sai, khi trả lời phỏng vấn vừa qua của đài RFA do nhà báo Tường An Paris thực hiện đâu ! Mà 
Quốc Hận là Quốc Hân thật sự của tất cả những người Việt Nam thật sự yêu nước, thật sự yêu quê hương đang bị xâm chiếm bởi ngoại bang, dù là Cộng sản quốc tế, hay là của phương Bắc ! Của tất cả những người Việt thật sự người Việt, bất kể người Việt hiện ở trong hay ngoài nước, gốc công dân chế độ miền Nam cũ, gốc công dân chế độ miền Bắc cũ hay cả hai loại công dân gốc Nam hay Bắc của chế độ mới, mà Đảng Cộng sản quốc tế nay là Hán Ngụy đã gom lại sau khi cưởng chiếm miền Nam dưới mỹ từ Thống Nhứt, và giả vờ núp dưới dạng một tên đầy chữ nghĩa bịp bợm, « Công Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa » ! Vì chẳng phải là chế độ Cộng Hòa, mà thật sự là một chế độ Quân Chủ chuyên chế, độc tài Đảng trị. Cũng chẳng phải là Xã hội Chủ Nghĩa vì chẳng có Xã hội gì cả, thật sự chỉ là Cộng sản Chủ Nghĩa vì  Cộng thu tóm gọn mọi tài sản của toàn dân !
Dỉ nhiên tâm trạng Quốc Hận trước nhứt chỉ là một tâm trạng cá nhơn, tự nhiên riêng rẻ. Sau đó được chia sẻ, tập họp chung cùng với những người Việt nào thật sự còn ư tư đến đất nước Việt Nam.
Chúng tôi cũng mong rằng các bạn hữu nào đồng tâm, hãy cùng chia sẻ với chúng tôi quan niệm sau đây : Vì chúng ta là những người dân chủ, vì chúng ta biết tôn trọng tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do suy nghĩ, chúng tôi đề nghị chúng ta không kêu gọi, quảng cáo, bắt buộc những ai xa gần đến chia sẻ niềm Uất Hân và Quốc Hận nầy.
Riêng chúng tôi và bạn hữu chúng tôi, từ mấy năm nay, qua những đóng góp, đã cố gắng vạch rõ, tố cáo với bạn bè ngoại quốc địa phương, hay với bà con ruột thịt, hay với các bằng hữu xa gần, các chiến hữu, các đồng tâm, đồng chí những cái sai cái trái, cái xảo quyết, cái không chánh thống, bất nghĩa, bất trung, bất hiếu của Nhà đương quyền Việt Nam. Tất cả nhóm anh chị em chúng tôi chỉ xin tất cả quý vị, tất cả các bạn, các độc giả đừng thơ ơ với tình hình Việt Nam thôi ! Thờ ơ là đồng lỏa.
Việt Nam nhiều nghịch lý :
Tuần qua, tôi được một gia đình bạn đến thăm, Bạn đến thăm vì cả gia đình sắp đi du lịch Việt Nam, dịp cho tôi để « nói đến Việt Nam » và tôi cảnh giác những trò bịp khách của người dân Việt Nam trong xứ. Như trò quàng quang gánh lên vai khách phương Tây để chụp hình xong khảo tiền, nằm vạ, hành hung … cảnh khoe con cá to đẹp vừa câu được, cho khách chụp hình, xong khi khách trả cá lại không nhận lại mà đòi bán giá 100 dollars (chuyện có thật do một người bạn Việt Nam du lịch Vịnh Hạ Long kể lại)… hoặc dân bán nước dừa tươi , giả bộ chặt trái dừa, nhưng tráo trở, đưa trái dừa chặt sẳn đầy nước đường thay thế …vân vân…
Thằng con trai chúng tôi, có mặt ở nhà hôm ấy, bổng buột mình nói « Ba vì thương nước Việt Nam quá nên muốn dân Việt Nam phải siêu đẳng hơn tất cả ! Ba từng đi Ấn Độ, ba từng đi Phi Châu, Nam Mỹ nói tóm lại Ba đã từng đi du lịch, Ba còn hơn nhiều người vì Ba đã từng ngụ tại xứ người, làm vịệc với dân bàn xứ,như Phi Châu, như Ả Rập, Ba biết rõ các xứ chậm tiến. Ở đâu cũng có trộm cắp du khách, ở đâu cũng có móc túi du khách. Khách du lịch là con mồi ngon của dân đói. Du lịch là một kỹ nghệ. Ngày nay, kỹ nghệ du lịch nuôi sống cả một giới doanh thương, nghề nhà ngủ, nhà hàng, bán món ăn cà chớn, nghề sản xuất và bán vật kỷ niệm toàn bằng vật liệu dỏm là một đại công nghiệp - Trung Quốc có cả một khu kỷ nghệ làm Tháp Eiffel Pháp made in China ! hay sản xuất nón Stetson cowboy Mỹ, hay giầy bốt cowboy Mỹ để bán cho du khách - Chính Ba mua ở tại Wichita Kansas HuêKỳ một nón Stetson, một đôi giầy bốt thật sự cao bồi nhưng made in China - về nhà tụi con khám phá ra ! Ba quên sao ? Móc túi đâu cũng có, ngay tại Paris, bạn bè Việt Nam của ba từ Mỹ qua đi ngơ ngơ là bị trấn lột sạch sẻ… Dân Việt Nam không lưu manh hay mánh mung hay khoan ngoan hơn dân thế giới đâu ? Dù ai đó nói nói dân Việt Nam là đỉnh cao trí tuệ !  Dân Việt Nam không qua mặt dân Roumain về tài móc túi… không qua mặt dân Ấn độ, dân Népal, về các món ăn dơ bẩn… nói tóm lại dân Việt Nam không lưu manh hơn dân khác về nghề lưu manh, cũng không tử tế tiếp khách hơn dân khác về mặt tiếp khách…Việt Nam là Việt Nam với tất cả cái hay cái dỡ của Việt Nam. Khách nào yêu Việt Nam thì khen Việt Nam. Khách nào ghét Việt Nam đi một lần cho biết thì thôi chừa không đi nữa. Đó là thị hiếu ! Ba vì yêu Việt Nam Ba muốn dân Việt Nam phải siêu đẳng hơn người, phải Tử Tế, phải…phải… Không có, Ba thất vọng, Ba chê bai…Cái thiếu thanh lịch là do cái chậm tiến thôi Ba à ! Vì chậm tiến, vì tụt hậu, nên thiếu Giáo Dục, thiếu Văn Hóa. Ba thường dạy chúng con về 4 ngàn năm văn hóa của người Việt Nam. Ba tự hào các con khoanh tay chào khách, khoanh tay cám ơn khách, khúm núm cuối đầu. Ba hãnh diện, tụi con hãnh diện văn hóa văn hóa Việt ! Nhưng người Nhựt cúi rạp người chào hỏi, cám ơn. Người Thái chắp tay xá người. Người Pháp bắt tay ngó thẳng mắt người, chào, Người Pháp một tiếng cám ơn, hai tiếng xin lỗi đầu câu, cuối câu. Mẹ luôn luôn nhắc nhở « Qu’est-ce-qu’on dit ? S’il-vous-plaît, Merci, Bonjour… Thế thôi ! Không văn hóa không lễ phép nào hơn văn hóa hay lễ phép nào. Tất cả là phong tục, hay lễ giáo truyền thống ! Người Ả rập ăn xong phải « ựa to » và nói « Răm đu la ! » để cám ơn chủ nhà ! Người Pháp ựa là hổn láo, vô phép tắc ! Người Nhựt ăn phải húp xùm xụp để tỏ món ăn ngon, người Pháp ăn không được nghe tiếng động ! Thìa muổng vớt canh phải đưa từ dỉa lên miệng, không được cúi đầu xuống dỉa, người Phápđưa muổng từ ngoài vào trong, người đưa muổng từ trong ra ngoài khi ăn súp... Người Tàu, người Việt đưa chén lên tới miệng và, ngoái đủa đưa cơm vào miệng. Người Việt còn dùng cả đủa mình gắp món ăn đưa vào chén khách gọi là tử tế, mời thương chia xẻ ! Tất cả là phong tục cả ! Tây ăn đỉa dao, Ta ăn đủa, Ả Rập, Ấn đô ăn bốc bằng tay, nhưng chỉ một tay thôi ! Tất cả là phong tục ! Nhập gia tùy tục, Ba nên để gia đình bạn Ba tự tìm tòi, tự thưởng thức ! Nên để gia đình bạn Ba du lịch Việt Nam, không giới thiệu khen chê gì cả ! Giới thiệu những cái cảnh, cái cách, cái con người thế thôi ! Thế giới đâu cũng đẹp, con người đâu cũng hay. Bãi biển Nha Trang, Mủi Né đẹp, nhưng bãi Copacabana ở Rio de Janeiro Bâ Tây cũng đẹp vậy ! Ruông bậc thang ở Miền Bắc Việt Nam, ruông bậc thang ở Midanao Phi Luật Tân, ai đẹp hơn ai ! Thiên nhiên, Con người ! Tùy người ở tùy khách đến ! Ba à ! ».
Quan điểm con trai tôi đúng. Tôi vì Uất Hận, tôi vì Quốc Hận nên không về Việt Nam từ ngày tỵ nạn ! Thiệt ! Tôi mơ một Việt Nam Tử Tế ! Tôi mơ người Việt Nam Tử Tế ! Tử Tế tôi viết Hoa !
Nhưng người Việt có cùng chia sẻ quan điểm ấy giấc mơ ấy với tôi không ? Tại sao ngày hôm nay sao 40 năm do Cộng sản cầm quyền, giòng đời cứ thế mà trôi ! Vài bất mãn lẻ tẻ, vài xuống đường năm khi mười họa : dân oan đòi đất khiến kiện ? Chưa bằng dân Pháp xứ Bretagne xuống đường không chấp nhận thuế xe lưu thông ! Xuống đường biểu tình chống Tàu ? Lẻ tẻ, lơ thơ tơ liễu buông mành, chưa bằng dân Pháp đình công xe lữa đòi lên lương ! Nhưng Pháp là xứ Tự do ! Còn Việt Nam là xứ Độc tài. À ra thế ! Nhưng sao nhiều người Việt Nam tỵ nạn Cộng sản độc tài, trốn Độc tài lại lại thường đi về thăm Việt Nam, xứ độc tài. Sợ bỏ chạy, mà vẫn thường về quá vậy ! Nhớ Độc tài sao ? Khó hiểu ! Thật là :
Nghịch lý của Việt Nam ! Hay Nghịch Lý của người Việt Nam tỵ nạn Hải Ngoại !
Thào nào, đấu tranh người Việt chúng ta không linh nghiệm cũng phải.
Anh bạn người Pháp cùng Hội Sư tử địa phương, Thượng Nghị sĩ Alain Fouché của chúng tôi, cùng anh bạn cũng Hội Sư tử vùng, cựu Thủ tướng Pháp Jean Pierre Raffarin, của chúng tôi, đồng chê chúng tôi « bảo hoàng hơn vua », cùng nói với chúng tôi : «  Chỉ có mày là không chịu đi Việt Nam và đi du lịch Tàu thôi ! Mày có biết hằng năm vào dịp Tết, các đồng bào tỵ nạn của mày ào ào về Việt Nam như đi chợ vậy. Các hảng máy bay ở Pháp đi về Việt Nam không còn một chổ không ? Chẳng những các hảng chuyên môn đường bay Paris-Hà Nội hay Sài gòn như Air France, Air Viet Nam, Air China mà tất cả các hảng khác cũng nhảy vào ăn có cạnh tranh với Air France như Air Quatar hay Emirates … ». Đúng ! Phải, tôi bảo hoàng hơn vua ! Tôi thủ cựu, vì tôi mơ một Việt Nam Tử Tế. Tôi đấu tranh cho Nhơn quyền trở về với Việt Nam, các bạn người Pháp đồng ý, ủng hộ tôi, nhưng dân Việt Nam, bên ngoài, bên trong, có thật sự đấu tranh Nhơn quyền không ? Có ! Vài bloggers ! Vài nhà báo…ở Việt Nam có gặp khó khăn đó, có bị đàn áp đó ! Kêu gọi, la ó, reo hú, Hội Phóng viên Không Biên giới Pháp, bạn bè Pháp ủng hộ, chánh phủ Pháp ủng hộ, can thiệp đòiViệt Nam phải thả, Hải ngoại Việt Nam cũng đòi Việt Nam phải thả, nhưng người dân trong nước ? Yêu cầu dùng biện pháp ? Nhưng biện pháp nào ? 
« Chính cộng đồng dân tỵ nạn Việt Nam Hải ngoại của mầy, anh bạn cựu Thủ Tướng nói tiếp, yêu cầu các chánh phủ Âu Mỹ trừng phạt Việt Nam, trừng phạt Tàu về nhơn quyền !Dùng biện pháp kinh tế, cấm vận … Nhưn cũng chính dân Việt Nam tỵ nạn cộng sản hải ngoại của mầy, cũng gởi tiền về Việt Nam và đi du lịch Việt Nam đông nhứt. Tại sao dân tỵ nạn Việt Nam đòi chánh phủ Âu Mỹ, đòi người Âu Mỹ phải làm những gì chính dân Việt Nam không làm ? »
Thử để so sánh nếu trong anh em chúng ta, có ai quen biết với một cộng đồng tỵ nạn, cộng đồng Syrie, hay cộng đồng Cuba chẳng hạn. Thử hỏi xem tỷ lệ người Cuba gời tiền về, hay tỷ lệ người về thăm Cuba, có đông bằng Việt Nam không ? Cộng đồng tỵ nạn Cuba ở Mỹ, có hai nghị sĩ, hai dân biểu, gốc Cuba, tham gia đều nhau vào hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa, không bắt buộc theo hẳn Cộng Hòa hay Dân Chủ, miễn làm sao có lợi cho cuộc đấu tranh thôi. Vì không ở Mỹ nên không dám múa rìu qua mắt thợ, mong các bạn ở Mỹ chỉ giáo cho ! Kết quả dân Hải ngoại Cuba bị chánh phủ Mỹ hạn chế tiền gởi về Cuba, nên không làm giàu giới cầm quyền Cuba, chỉ giúp bà con Cuba mình khỏi chết đói thôi !
Một nghịch lý khác là trong cộng đồng tỵ nạn hải ngoại ngày nay không còn cái ngại ngùng, mắc cở, đi về Việt Nam nữa. Trái với lúc xưa ! Chúng tôi còn nhớ không lâu lắm đâu, chúng tôi mất rất nhiều bạn bè vì chuyện đi về Việt Nam. Chỉ cần một người bạn sắp sửa đi về Việt Nam hay có chương trình đi về Việt Nam là cá nhơn chúng tôi « bị » hờn, bị giận. Họ giận chúng tôi trước để tránh chúng tôi trách họ. Cho nên nếu nói đơn thuần về tỷ lệ. Có lẽ cộng động Việt Nam tỵ nạn Cộng sản có tỷ lệ ghét Cộng sản, chống cộng sản cao nhứt. Nhưng khi tìm tỷ lệ gởi tiền về đóng góp, hay đi về có lẽ cộng đồng phe ta đóng góp hay đi về cũng nhiều nhứt.
Xin phép nhắc các bạn bài viết chúng tôi : «  Chuyện dài người tỵ nạn ở Pháp : Sống tiền Pháp. Chữa thuốc Tây. Đi xế Nhựt. Ăn cơm Tàu. Thờ Việt Cộng. » viết vào tháng 6 năm 2012, kể về một hiện tượng thiệt tình chỉ có với người Việt Nam : 
Bài viết chúng tôi bàn về tin đăng trên báo Ép-phê Paris Paris với cái tít giựt gân rằng Việt kiều Pháp mất quyền tỵ nạn vì về Việt Nam ! : 
« Ông Nguyễn Văn Tuyền, 59 tuổi đến định cư tại Pháp năm 1980. Với lá đơn thống thiết như sau: “Nếu tôi ở lại, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giam, đánh đập và bỏ tù không có ngày ra. Vì lý do nhân đạo, tôi trân trọng thỉnh cầu nước Pháp, vui lòng chấp thuận cho tôi được tỵ nạn chính trị, sống tạm dung trên mảnh đất tự do nầy, và tôi chỉ trở về quê cũ khi nào quê hương tôi không còn chế độ độc tài Cộng Sản.” Nhưng ông Tuyền đã phản bội tư cách tỵ nạn của ông đến 7 lần từ năm 1995 đến năm 2000. (Theo tài liệu của OFPRA = Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride - Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc) Ngày 27-6-2000, ông Tuyền và 544 Việt kiều Pháp bị OFPRA gởi thơ thông báo rút lại thẻ tỵ nạn, với lý do trở về quê cũ khi còn chế độ độc tài Cộng Sản.

Chiếu theo điều 1, khoản 2A của Hiệp Định Genève ngày 28-7-1951, chúng tôi thu hồi thẻ tỵ nạn. Đồng thời cũng trình lên Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, kể từ nay, OFPRA không còn chịu trách nhiệm với ông, về tình trạng cư trú, xin việc làm, hưởng trợ cấp xã hội theo diện người tỵ nạn chính trị”.Được biết, từ năm 1988 đến năm 2000, tổng số người Việt ở Pháp bị truất bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi, với con số là 22,417 người.

Bài viết ghi như sau: “Chính phủ Việt Cộng qua các đại sứ từ Võ Văn Sung, Mai Văn Bộ, Trịnh Ngọc Thái đến Nguyễn Chiến Thắng đã coi người Việt Nam là thành phần cực kỳ phản động, cần phải triệt hạ, hoặc áp dụng chính sách gậy ông đập lưng ông. Đó là, dễ giãi trong việc cấp chiếu khán cho họ, để họ bị OFPRA cắt quyền tỵ nạn và trợ cấp xã hội.
Sau khi cấp chiếu khán, tòa đại sứ thông báo danh sách cho Bộ Nội vụ Pháp biết tên họ của những người vi phạm luật tỵ nạn.
Một khi mất thẻ tỵ nạn, thì mất luôn thẻ thường trú (Carte de Séjour) nên không xin được việc làm.
Trường hợp đó, muốn sống ở Pháp trên 3 năm, thì phải có Passport của chính phủ CSVN, để trở thành công dân Việt Cộng cho đến mãn kiếp. »
Và Nhà báo kết luận :
« Cái thâm độc của VC là như thế ! ».
Người viết chúng tôi xin phép quý độc giả trích nguyên văn bài viết của báo Ép-Phê Paris là tờ báo việt ngữ duy nhứt được phát không ở các thương hiệu và chợ Á đông ở Paris và nhở vậy được phổ biến rộng rãi trong cộng đồng người Việt tại Paris và vùng lân cận. Nhưng theo điều tra và hiểu biết của chúng tôi thì cho đến ngày hôm nay bản tin giựt gân nầy của báo Ép-phê, hổng có Ép-phê tí nào. Người Việt tỵ nạn vẫn về Việt Nam đều đều, vì từ năm 2000 trở về. Nhưng ngày nay, phe ta vào quốc tịch Pháp đông hơn.

Cũng xin nhắc lại bài viết cũ. Nhắc đến phân tích và nhắc đến quy chế tỵ nạn ở Pháp. Từ lúc ra đi tỵ nạn khi bước khi vào đất Pháp với quy chế Apartide – Vô Tổ quốc, được bảo trợ với quy chế tỵ nạn chánh trị. Cũng xin nhắc lại :

Từ ngữ tây Apatride là vô tổ quốc. Từ ngữ họp bởi thủ ngữ a = không, phi, hổng có, mậu, (thí dụ apolitique = phi chánh trị) và patrie = tổ quốc. a-patride = mậu tổ quốc, phi tổ quốc, hổng có tổ quốc. Quy chế Apatride ở Pháp ngon lành lắm ! Apatride và réfugié, là được giấy tạm trú (Carte de séjour temporaire), với giấy tạm trú, đương nhiên được giấy đi làm (Carte du travail). Có carte du travail, cũng như có thẻ xanh bên Mỹ, là có quyền tự kiếm ăn sanh sống, tự lập, tự chủ đời sống mình rồi ! Đi làm ! Có quyền đi làm ! Mà bên Tây nầy, có quyền đi làm, là có trợ cấp Bảo hiểm Xã hôi (Sécurité Sociale), do ông chủ đóng tiền (nhiều), do mình đóng tiền, (chút chút thôi), …do Nhà nước Chánh phủ Tây tổ chức : đi Bác sĩ gần như miễn phí (75 % chí phí được hoàn lại), nằm Nhà thương cũng gần như miễn phí (75 %), sản phụ sanh con, thì chắc chắn free rồi (100%), còn thuê nhà không trả nỗi thì có trợ cấp nhà, APL (Allocation Pour le Logement = một loại tiền housing kiểu Mỹ). Chưa kể một lô trợ cấp khác ! … Nói tóm lại khi đã có giấy tỵ nạn tạm trú rồi thì cũng như thằng tây, dân local địa phương sanh đẻ ở đây dzậy ! Nó hưởng cái gì mình hưỏng cái đó. Có thẻ đi làm, có nghĩa là không phải bắt buộc phải đi làm. Tiếng Tây ba xí ba tú, chưa thông ? Tây cho đi học, thế là kể như đi làm, trợ cấp dzô đầy mâm. Hổng biết nghề vì hồi bên Việt Nam, chuyên ra Chợ cũ chạp áp-phe, bây giờ phải đi học nghề, Tây cho đi học. Mà đi học, thì kể như đi làm. Réfugié mới đến có quy chế đi học nghề, đi tìm nghề, chưa làm việc ngày nào cũng lãnh tiền đi học, ngang bằng tiền thất nghiệp. Thằng Tây nó làm thụt con mắt, điếc con ráy, mới được lãnh thất nghiệp, đây mình chưn ướt chưn ráo, ba xí ba tú, có tiền đi học tiếng Tây, học nghề học nghiệp vẫn lãnh tiền khỏe re ! Còn muốn đi du lịch, no problem, có cái giấy Thông hành – Titre de Voyage. Thẻ Du lịch, nghĩa Thẻ đi chơi (Vì quyền du lịch đi lại là một Nhơn quyền). Quốc gia nào cần visa thì ta mua visa, quốc gia nào tư do đi lại như các quốc láng giềng Pháp ở Tây Âu là cứ đi thả giàn : Ý, Đức, Hòa Lan, Bỉ, Toà Thánh Roma, Đức mẹ Lộ Đức, Fatima, hành hương, du lịch chụp hình tự do…. Chỉ có một cái cấm : dù sao mình cũng là người tỵ nạn mà, là cấm đi du lịch ở các quốc gia gần Việt Nam, nơi mình bỏ xứ ra đi vì « nạn Cộng sản » Lào, Miên và Thái và dỉ nhiên là không đi về Việt Nam, vì mình đã khai là « hổng dìa khi còn bóng dáng Cộng sản là kẻ đã hành hạ mình » để nhận cái căn cước người vô tổ quốc và tỵ nạn. Và nhơn chiện đó chúng tôi cũng phân tách cái khác biệt giữa Việt Kiều và Việt tỵ nạn. Phải nhận rõ rằng

Người tỵ nạn Cộng sản gốc Việt Nam không phải là Việt kiều ! Vì khi đã apatride rồi, chúng ta không còn quốc tịch Việt Nam nữa. Chúng ta là người Việt, chứ chúng ta không phải là công dân Việt Nam, nghĩa là chúng ta không phải là người của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nữa. Từ ngữ Việt kiều (les resortissants vietnamiens) nên dùng để gọi những người quốc tịch của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, với Thông hành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (từ Việt cộng gọi là Hộ chiếu) Và chúng tôi xin kết luận bài viết :

«  Chỉ tôi nghiệp cho những người còn tâm huyết ký tên thỉnh nguyện với chánh phủ Mỹ, chánh phủ Úc xin hãy đặt điều kiện Nhơn quyền với chánh phủ Việt Nam. Người Việt tỵ nạn chúng ta tự hỏi xem có ai đặt điều kiện Nhơn quyền với Hà nôi không ? Khi hằng năm gởi về 12 tỷ, khi hằng năm trở về du hý, du lịch ? Mình không thể nhờ người ta đấu tranh Nhơn quyền, cho Dân chủ cho Tự do của dân tộc mình khi mình hổng làm gì hết !

Để kết luận : Một cộng đồng tỵ nạn Hải Ngoại đầy nghịch lý, một cộng đồng công dân trong nước đầy bất mãn nhưng bị bịt miệng, bó tay và một Nhà nước côn đồ chẳng những công an trị mà còn dùng cả những đòn côn đồ trị. Phải, ta phải nhận rõ rằng :
Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một Nhà nước côn đồ !
Và vì là một Nhà nước côn đồ nên chúng ta từ nay cũng không ngạc nhiên khì có những sự việc vô nhơn đạo, vô luật lệ, vô pháp lý, … xảy ra. Chúng ta từ nay, hãy ráng không thèm để ý đến những hành động của Nhà nước ấy. Bỏ đi, những nào đi đêm với Mỹ, nào đi đêm với Tàu, nào Ông Dũng đi Tây, đi Đức, nào Ông Trọng đi Tàu… Chúng ta từ nay, nên chỉ chú trọng để ý đến nạn nhơn là nhơn dân Việt Nam thôi.
Ta cũng không nên đối thoại với Nhà nước ấy, cũng  không thèm ký một thư phản kháng gởi đến Nhà nước ấy… như lúc xưa thường làm…Từ nay không tỏ thái độ chần chừ nữa, cũng không thèm … bất mãn,…hay phản đối gì cả ! Vì bất mãn và phản đối đều là đối thoại !
Chúng ta chỉ có một con đường đấu tranh duy nhứt. Bằng mọi giá đấu tranh để thay đổi chế độ, đấu tranh để Nhà đương quyền, Đảng Cộng sản Việt Nam phải xuống. Chúng ta phải đứng vế phía nạn nhơn ? Nạn nhơn là người dân. Và người dân, là quan trọng ! Phải tố cáo trước dư luận quốc tế mọi hành vi bất nhơn của Nhà nước côn đồ. Vận động thế giới hãy tẩy chay không chơi với Việt Cộng nữa. Dẹp hết mọi liên lạc với Nhà nước côn đồ. Không buôn bán gì, mua bán gì cả. Đòi cho được Dân Chủ, Đa Nguyên, Đa Đảng.
Cả vấn đề mất nước mất biển mất hải đảo hiện nay cũng chỉ có thể giải quyết được khi nào Việt Nam không còn chế độ Cộng sản nữa. Làm sao Việt Nam Cộng sản ngày nay nói chuyện được với các quan thầy Hoa cộng được ?
Chỉ có một Việt Nam Tử Tế, Dân Chủ Văn minh, Tự do Nhơn bản và Dân bản mới cùng toàn thể thế giới văn minh láng giềng ASEAN, Úc Châu, Tân Tây Lan, Mỹ, Nhựt Bổn mới có thể đối đầu nói chuyện được với Nhà nước côn đồ, du côn Trung Cộng. Biển Đông Việt Nam muốn lặng, muốn ổn định, là do ý chí và quyết tâm của tất cả các quốc gia có quyền lợi trên Biển Đông và Thái Binh Dương chận đứng âm mưu bành trướng bá quyền của Trung Cộng. 
Hãy từ nay hãy vận động các bạn hữu quốc tế đặt định nghĩa « Quốc gia Côn đồ » cho Cộng hòa Xã hôi chủ nghĩa Việt Nam ! Cũng như với Lybie, cũng như với Syrie. Thế giới phải có thái độ rõ ràng. Ngày nay thế giới không thể có thái độ lẫn lộn trắng đen, như những người Tây thường nói « không nên lẫn lộn những khăn tay với những giẻ rách ». Nhơn dân Việt Nam cũng vậy !
Đã trên 10 lần xuống đường biểu tình chống Tàu Cộng xâm lược đất nước ! Hãy tiếp tục những xuống đường chống Tàu Cộng xâm lược nhưng phải nhứt định «  không ủng hộ Nhà nước Việt Cộng côn đồ ! ».
Hãy chỉ rõ mặt những tay bán nước !
Hãy chỉ mặt rõ Nhà nước Việt Cộng bán nước. !
Hãy chỉ mặt rõ Đảng Cộng sản Hán ngụy bán nước !
Hồi Nhơn Sơn, tuần Phục Sanh,
Tháng Tư Đen thứ 40.
TS.Phan Văn Song

ĐÍCH DANH: Ngày 30 tháng 4 là Ngày Quốc Hận!

      
             Cách đây 40 năm, ngày 30 tháng 4 năm 1975, Cộng sản từ miền Bắc nước Việt Nam tiến chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam.

Nước Việt Nam, một nước Độc lập, tự chủ từ hàng ngàn năm trước. Một đất nước đã trải qua biết bao cuộc chiến tranh để xây dựng đất nước, để giữ vững và mở rộng bờ cõi từ Bắc chí Nam, từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu. Suốt thời gian dài hàng mấy nghìn năm đó, Dân tộc Việt Nam cũng từng bị xâm chiếm, từng bị nô lệ, từng vùng lên để lấy lại nước, cũng từng bị đánh bại, và bị xâm chiếm lâu dài hay tạm thời.

Đất nước Việt Nam chúng ta từng bị cai trị hà khắc của bọn giặc Tàu ở phương Bắc. Dân Việt Nam chúng ta cũng từng lập nên những triều đại rực rỡ của phồn vinh và hạnh phúc một thời. Có thời yếu nhược, có thời hùng mạnh để mở rộng đất nước về phía Nam. Vua quan và dân chúng Việt Nam cũng có người trung thực yêu nước, cũng có người phản bội Tổ quốc.

Có lẽ đó là điều tự nhiên trên thế giới, là lẽ thường tình của một Quốc gia nhỏ bé bên cạnh một nước lớn hơn nhiều, luôn nuôi tham vọng biến nước nhỏ thành Quận, Huyện của họ.

Nhưng có lẽ không thời đại nào nhiều gian tế, nhiều kẻ bán nước như thời đại Cộng sản đang cai trị nước Việt Nam hiện tại, bọn cầm quyền nước Việt Nam hiện tại chỉ là bọn Mafia ăn cướp, chúng chẳng phải người Việt Nam, chúng chẳng phải là Chính quyền của Việt Nam, chỉ là một bọn cướp quá may mắn, được hưởng một phần tài sản trong âm mưu của các nước lớn.

Chuyện này thì sử sách hiện tại đã ghi nhận nhiều, dù mới qua 40 năm, nhưng những trang sử đó đã thành hình để ghi dấu muôn đời ô nhục của những kẻ mang danh làm chủ của một nước, nhưng chỉ nhằm cướp bóc của dân chúng và bán đất, bán biển cho giặc Tàu.

Những chuyện đó tôi không bàn tới nữa, vì có nhiều vị cao minh hơn đang lập kế sách cứu nước, vì hầu như ai cũng biết chắc rằng bọn Cộng sản Việt Nam đã cam kết sẽ dâng toàn nước Việt Nam cho bọn giặc Tàu chỉ chừng năm năm nữa.

Tôi xin bàn về ngày 30 tháng Tư năm 1975 cái ngày oan nghiệt cho toàn dân Việt Nam, cái ngày mà nhiều nước trên Thế giới đã can dự vào, nhất là hầu như tất cả các nước hùng mạnh trên thế giới đều có trách nhiệm chung, không ít thì nhiều.

Ngày 30 tháng 4 là ngày mà tự thân dân gian Việt Nam đã gọi bằng một cái tên : Ngày Quốc Hận. Tên ngày Quốc Hận của người Việt Nam thành hình không do một dự luật nào, cũng chẳng do một nước nào làm thành luật để đặt tên cho ngày đó. Nhưng đương nhiên từ thực tại, từ chứng tích của lịch sử, dân gian đã gọi đúng : Ngày Quốc Hận.

Cái tên quá đúng để ám chỉ dân tộc Việt Nam về ngày 30/4, đó là kết quả của một cuộc xâm lăng của Cộng sản miền Bắc, cuộc xâm lăng không do người Việt Nam tạo ra, mà do bọn Tàu ở phương bắc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam tạo ra. Sau lưng của bọn cướp khát máu Cộng sản Việt Nam là bọn Cộng sản tàu, Cộng sản Nga và toàn khối Cộng sản đã khơi động một cuộc xâm lăng để đánh chiếm Việt Nam bằng nhiều cách. Đó là một cuộc chiến tranh xâm lăng đích thực, chứ không phải là nội chiến, càng không phải là chiến tranh huynh đệ tương tàn, như một số tri thức thiên tả đặt tên.

Dân miền Nam Việt Nam không hề có thứ anh em bà con là Cộng sản ở miền Bắc, chính quyền và dân chúng miền Nam Việt Nam không hề có ý định đem quân tiến chiếm miền Bắc. Đất nước bị chia đôi ngoài ý muốn của dân chúng Việt Nam.

Dân chúng Việt Nam ở miền Bắc đã bị nô lệ bọn tàu và do đám thái thú gọi là Cộng sản Bắc Việt cai trị từ lâu trước 1975 và bọn đó bắt buộc dân Việt Nam ở miền Bắc đánh chiếm đất đai của dân Việt Nam ở miền Nam Việt Nam, hoàn toàn ngoài ý muốn của dân Việt Nam. Dân chúng miền Nam Việt Nam phải tự vệ vì bị đánh chiếm, chứ không hề có ý định gây chiến tranh.

Hiểu được như trên, chúng ta càng thấm thía với mấy chữ Ngày Quốc Hận do dân gian Việt Nam đặt ra.

Sau ngày 30/4/1975 hầu như toàn miền Nam đều bị phá hoại, bị cướp bóc từ một đám thổ phỉ không lồ từ miền Bắc. Ngày 30/4/1975 là ngày đau thương, tang tóc, khốn khổ cho dân chúng miền Nam Việt Nam và cả nước Việt Nam nói chung.

Và xin nhắc lại, ngày đó dân Việt Nam gọi là ngày Quốc Hận, cái tên gọi rất đúng với thực chất. Hàng ngàn năm xây dựng đất nước nước và giữ nước, chưa có ngày nào trong lịch sử, dân tộc Việt Nam bị bức tử một cách nhục nhã như vậy, không có ngày nào đáng hận hơn ngày đó.

Và tiếng kêu Quốc hận đã có từ 40 năm và sẽ mãi kéo dài cho tới khi con cháu chúng ta đủ sức lấy lại nước từ tay đám thổ phỉ Cộng sản đang cai trị nước Việt Nam.

Tuy nhiên chúng ta có thể bàn thử có một cái tên nào khác cho ngày 30 tháng Tư năm 1975 hay không. Có thể có một tên nào khác ngoài ba chữ Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 không ?

Ý nghĩ đổi một cái tên khác, hãy dùng một tên gọi chính thức khác cho ngày 30/4, chắc chắn không bao giờ có trong tâm tư người Việt Nam tỵ nạn Cộng sản, người vượt biên cũng không hề nghĩ tới, người còn trong nước cũng chẳng nghĩ tới, ngoài thiểu số Đảng viên đảng Cộng sản.

Có lẽ chỉ duy nhất bọn Mafia Cộng sản là sợ ba chữ Ngày Quốc Hận, hay những chữ gợi hình liên quan, và điều đó chẳng đáng bàn.

Tôi xin chuyển qua bàn phiếm thử các nước khác, nếu muốn, họ sẽ gọi ngày 30/4 là ngày gì cho thích hợp.

Trước hết tôi bắt đầu bằng nước Thụy Điển, có lẽ phải gọi là Ngày Ô Nhục, vì Thụy Điển là một quốc gia Tự do, dân chủ, nhưng trước sau ủng hộ Cộng sản Bắc Việt Nam, thậm chí còn ủng hộ cái quái thai của Cộng sản Bắc Việt Nam, được gọi là Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Năm 1973, Thụy Điển đã trân trọng trao giải thưởng Nobel Hoà Bình cho hai tên đồ tể Lê Đức Thọ và Henry Kissinger. Cái giải thưởng họ cho là rất cao quý không những ở Quốc gia Thụy Điển mà còn khắp thế giới. Đến ngày 30/4/1975, nước Thụy Điển mới thấy rõ bàn tay đẫm máu của hai tên này, thì chẳng phải họ đã tạo vết nhơ ô nhục cho giải Nobel sao ? Chẳng phải họ cảm thấy ô nhục khi chọn kẻ giết người hàng loạt để vinh danh là kẻ kiến tạo hòa bình hay sao ?

Vậy Ngày Ô Nhục đúng là ngày 30/4 của Quốc gia Thụy Điển.

Một nước khác là nước Pháp, tôi xin đặt là Ngày Vớt Vát. Nước Pháp từng đô hộ Việt Nam gần 100, và bị hất chân sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, vì yếu thế, yếu thế vì không can trường chiến đấu trong chiến tranh thế giới lần thứ hai, nhưng ngạo mạn sau khi quân Đồng Minh chiến thắng… Cuối tháng 4/1975, thấy rõ nước Mỹ hoàn toàn rút chân khỏi Việt Nam, nước Pháp lại mon men tìm cách trở lại để mong, cũng khéo léo hợp tác với khối Cộng sản, tìm một chỗ nào đó trong tương lai Việt Nam, nhưng thất bại. Đó là thái độ vớt vát những thứ người Mỹ đã bỏ đi.

Ngày Vớt Vát 30/4 dành cho nước Pháp, nếu họ muốn có một cái tên cho ngày đó.

Với những nước từng theo Mỹ đem quân đến miền Nam Việt Nam để cùng với Hoa Kỳ, chiến đấu chống cộng sản Bắc Việt, những nước được gọi là Đồng minh của Hoa Kỳ, chúng tôi nghĩ rằng phải gọi ngày Tỉnh Mộng. Tỉnh mộng là vì nhờ ngày đó mà họ hiểu rõ lòng dạ của chính quyền Mỹ đối với đồng minh.

Với Nước Mỹ, ngày 30 tháng Tư là ngày gì ? Thực sự rất có nhiều tên để đặt cho nước Mỹ, nếu những vị dân cử Mỹ muốn làm một cái dự luật như ở Canada. Ngày Tráo Trở, Ngày Trốn Chạy, Ngày Nhục Nhã, Ngày Lừa Đảo, Ngày Dối Trá, biết bao nhiêu tên để gán cho…

Nhưng thực sự cái tên đúng nhất cho nước Mỹ là Tháng Tư Đen, cái tên vừa được Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang California Janet Nguyễn đệ trình qua Nghị Quyết số 29. Dự luật được gọi là “Tháng Tưởng Niệm Tháng Tư Đen” (SCR - 29 Black April Memorial Month.)

Tháng Tư năm 1975 đúng là tháng đen tối nhất của nước Mỹ, vì là lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ, những Chiến sĩ tham gia chiến tranh ở nước ngoài trở về bị dân chúng sĩ nhục thê thảm đến vậy. Những Chiến sĩ ấy, đáng được tuyên dương là anh hùng, nhưng bị dân chúng Mỹ gọi là “Losers.” Chữ mắng nhiếc nặng nhất trong những chữ mắng dành cho những kẻ không ra gì trong ngôn ngữ Mỹ.

Trong tháng đó, từ Chính quyền đến dân chúng Mỹ, chỉ thấy một màu đen tối cho dân tộc họ, vì bị thua trận nhục nhã, và trốn chạy cũng nhục nhã, vậy không gọi là Tháng Tư Đen cho ngày 30/4 thì có chữ gì khác hay hơn ? Xin cảm ơn TNS Tiểu bang California Janet Nguyễn.

Cuối cùng tôi xin nói về nước Canada, là nơi ầm ĩ nhất trong những ngày qua bởi cái luật quái gở S - 219 của Thượng Nghị Sĩ người Canada gốc Việt Nam trình lên Quốc Hội Canada, xin gọi ngày 30/4 là Ngày Hành trình Về Tự Do. Tôi không nói về cái tên này nữa, vì đã có bài trước.

Tôi chỉ xin thử, cũng đặt tên ngày 30 tháng Tư cho nước Canada nếu họ muốn, dù tôi biết là người dân Canada chẳng ai muốn.

Nước Canada cũng là một trong những nước tham gia với nước Mỹ giúp Việt Nam Công Hòa chống lại khối Cộng sản ở Việt Nam, nhưng tới năm 1973 họ đã rút hết quân theo cái hiệp ước bất lợi cho nước Việt Nam Cộng Hòa, gọi là Hiệp ước Hòa Bình Paris. Ngày 30/4 nước Canada hoàn toàn không giúp đỡ chút gì để tìm cách tránh sự sụp đổ của nước Việt Nam Công Hòa, ngày đó dân chúng Canada cũng chỉ bàng quang như hàng trăm nước khác trên thế giới chứng kiến nước Việt Nam Cộng Hòa bị xóa tên khỏi bản đồ Thế giới. Ngày đó dân chúng Canada cũng chưa hề nghĩ rằng nên giúp dân chúng Việt Nam trốn chạy Cộng sản…

Vì vậy nếu họ muốn, họ nên đặt tên là Ngày Thờ Ơ.

Chúng tôi cảm ơn tất cả các nước, kể cả những nước chúng tôi đã kể bên trên, sau ngày 30/4, chúng tôi xin nhấn mạnh SAU, chứ không phải ngày 30/4, thậm chí cũng không phải tháng Tư.

Sau tháng Tư năm 1975 nhiều nước đã cứu vớt những người dân Việt Nam Cộng Hòa trốn chạy để tránh họa Cộng sản. Chúng tôi trân trọng biết ơn những nước đã cho chúng tôi tỵ nạn tới bây giờ, đã giúp chúng tôi và con cháu chúng tôi có được cuộc sống ngày hôm nay. Chúng tôi tỏ lòng biết ơn đó qua từng ngày, bằng cách hòa nhập với từng nước chúng tôi đang ở, chăm chỉ đi làm, sống đúng luật, đóng thuế như người dân bản xứ. Chúng tôi biết dân chúng các nước chúng tôi đang ở đánh giá được lòng biết ơn này, và tôi cũng biết là dân chúng các nước này cũng chẳng bao giờ cần một cái tên cho ngày 30/4.

Và nếu, chúng ta muốn cảm ơn người dân các nước đã cưu mang chúng ta, chắc chắc chúng ta không chọn ngày 30/4 mà sẽ chọn một ngày khác, đặt một cái tên thích hợp với từng Quốc gia. Lẽ dĩ nhiên, không phải là cái tên bàn phiếm như tôi bàn bên trên, nhưng cũng không thể là cái tên mà người Canada chẳng hiểu gì như cái tên Journey To Freedom Day (Ngày Hành Trình Đến Tự Do)

Cái tên Ngày Quốc Hận, Ngày 30/4/1975, từ đó, trong lịch sử Thế giới là ngày riêng tư của người dân Việt Nam Cộng Hòa, của riêng Dân tộc Việt Nam. Thế giới chẳng ai muốn đặt tên hay đổi tên cho ngày đó và nếu là người Việt Nam có lương tâm, càng không muốn gọi bằng chữ nào khác, mà chỉ nhớ và gọi đích danh:


Ngày 30 Tháng 4 là Ngày Quốc Hận!
 

Bảo Trâm Minnesota

Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng sản tại Vương Quốc Anh :Biểu Tình Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 40

Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng sản tại Vương Quốc Anh
 
ỦY BAN TỔ CHỨC BIỂU TÌNH NGÀY QUỐC HẬN 30/4
THƯ MỜI
Tham gia cuộc Biểu Tình Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 40
Kính gởi: Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo,
             Quý thân hào nhân sĩ và toàn thể đồng hương tỵ nạn cộng sản tại Vương Quốc Anh.
Thưa quý vị,
Để cùng đồng bào trong và ngoài nước:
1.- Tưởng Niệm đến bao tang thương, tủi nhục, mất mát cho cả dân tộc, và đất nước Việt Nam kể từ sau Quốc Hận 30/4/1975. Ngày đảng Cộng sản Hà Nội, đã bất chấp các Hiệp định, mà đảng Cộng sản đã ký kết trước Quốc tế; đã ngang nhiên xua quân xâm lăng và cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa cho tới nay.
2.- Tưởng niệm tất cả Dân, Quân , Cán, Chính VNCH đã hy sinh trong công cuộc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải cùng sự an bình, ấm no, hạnh phúc của toàn dân nước VNCH.
3.- Tưởng niệm các anh hùng đã tuẫn quốc trong và sau ngày Quốc Hận 30/4/1975.
4.- Tưởng niệm các vị Quân, Cán Chính VNCH đã bị Cộng sản giết chết, bằng nhiều cách vô cùng dã man, tàn bạo trong các trại tù “cải tạo” từ Nam chí Bắc!
5.- Tưởng Niệm đồng bào đã chết vì bệnh tật, đói khát vô cùng bi thảm trên những “Vùng kinh tế mới”, nơi rừng sâu, nước độc!
6.- Tưởng Niệm đồng bào đã bỏ mình nơi rừng sâu, dưới biển. Trong số ấy, có những trẻ em đã chết thảm dưới bàn tay của hải tặc, trên con đường vượt thoát chế độ Cộng sản, để tìm Tự do sau ngày 30/4/1975.
7.- Nhìn vào những hệ lụy do đảng Cộng sản Việt Nam gây ra cho dân tộc như: bán nước, buôn dân, buôn cả những phụ nữ và trẻ em…; cùng như đã làm băng hoại cả truyền thống đạo đức bao đời, từ xã hội cho đến gia đình, như mọi người đã thấy. Những tội ác ngập trời, những tang thương máu lệ ấy, không bút mực nào ghi chép cho hết. Nhưng trên hết, là Đại Tội Phản Quốc, khi đảng Cộng sản Hà Nội đã dâng bán đất nước vào tay củaTầu cộng; kẻ thù truyền kiếp của Dân Tộc, với những bằng chứng không phủ nhận được; mà qua lá cờ đỏ có sáu ngôi sao vàng, và những “Đặc khu khinh tế” tại Bình Dương, Tây Nguyên,  Đà Nẵng, Hội An, Cam Ranh, Hải Phòng, Vũng Áng…
Thưa quý vị,
Chính vì những điều đã nêu trên. Chúng ta, những người Việt Nam yêu nước chân chính, cần phải đồng tâm với lập trường quyết liệt, bằng mọi cách, để yểm trợ đồng bào tại quốc nội, trong Đại Cuộc Chung: giải trừ đảng CSVN phi nhân, tàn ác, buôn dân bán nước, hầu cùng nhau xây dựng lại một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ, không Cộng sản.
Và trong niềm uất hận khôn nguôi của cả nước sau ngày 30/4/1975, năm nay, cuộc biểu tình Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 40 sẽ được tổ chức như sau:
Thời gian: Từ 14 giờ 00 cho tới 16 giờ 00 chiều Thứ Năm, 30/4/2015
Địa điểm biểu tình:   Ðối diện “Sứ quán” Cộng sản Việt Nam, 12-14 Victoria Road,  London,W8 5RD.
Địa điểm tập trung:  Palace Gate, Kensington Road, Kensington Gardens,    
London, W8. (địa điểm cũ như năm trước).
Chúng tôi kính mời quý đồng bào và đồng hương cùng tham dự thật đông đảo cuộc biểu tình Quốc Hận năm nay.
Anh quốc, ngày 10 tháng 4 năm 2015
Trân trọng,
Ban tổ chức,
* Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng sản tại Vương Quốc Anh
 Để biết thêm chi tiết, xin quý vị liên lạc với những đại diện sau đây: Birmingham: ÔÔ. Lê Thành Lập 0794 762 7184 – Nguyễn Văn Thi 07554 159 499 – Lê Phát Định 0121 5232781. London: ÔÔ. Ngô Ngọc Hiếu 07956289246. Nguyễn Bá Ðạt 07843431277.
GHI CHÚ: Về phương tiện di chuyển chúng tôi sẽ mướn xe Coach để chuyên chở quý Đồng hương vùng Tây Bắc và Midlands đi biểu tình tại London và về trong ngày. Xe sẽ đón quý Đồng hương trước Cộng Đồng Tỵ Nạn cộng sản Birmingham và sẽ khởi hành đúng 09.00 sáng. 

Vì không biết hết địa chỉ cũng như e-mail của tất cả quý đồng hương. Kính mong quý vị nhận được thư mời này xin vui lòng phổ biến rộng rãi bằng bưu điện hoặc e-mail đến mọi người thân quen và xin vui lòng mang theo cờ Quốc Gia (nếu có).
Chân thành cám ơn.
 *****
CHƯƠNG TRÌNH
BIỂU TÌNH TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN LẦN THỨ 40
30/4/1975 – 30/4/2015
13 giờ 00      Tập trung.
13 giờ 15      Ban tổ chức thông báo những điều cần thiết trong cuộc Biểu tình Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 40.
13 giờ 30      Lễ phát tang cho Ngày Quốc Hận.
14 giờ 00      Tuần hành đến trước Sứ quán Việt cộng.
14 giờ 05      Khai mạc Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 40.
                   Chào cờ, mặc niệm.
                   Phát biểu của đại diện Ban Tổ Chức.
14 giờ 30      Lần lượt các phát biểu của các vị đại diện các tôn giáo, đoàn thể, hội đoàn, tổ chức… của Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tại Vương Quốc Anh.
Xen kẽ các bài ca đấu tranh. Xé cờ đảng CSVN và hình của tội đồ Hồ Chí Minh cùng các tên lãnh tụ của đảng CS đang cầm quyền hiện nay.
15 giờ 45  Tuần hành trở lại địa điểm tập trung. Lời cám ơn của Ban Tổ Chức, Bế mạc.

Bài Xem Nhiều