We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 17 April 2015

Tin Vui đệ tử Trần Hùng Văn (CKV)sám hối: Nghe đồn Việt Thường sẽ đi BTQH lần đầu trong 40 năm ?

 
 
THƯ XIN LỖI ANH CHỊ TRÚC HỒ VÀ CÔ HỒNG THUẬN
của Chính Khí Việt
Hôm qua trên website Chính Khí Việt (www.chinhkhiviet.net) có đăng một youtube với tựa đề bài viết của Chính Khí Việt là “Đỗ Phủ Và Tường Thắng Nhục Mạ Tiền Nhân” do giọng đọc của chính tác giả.  Khi thực hiện youtube này, thì một người ĐƯỢC THUÊ  làm đã vô tình lấy một tấm hình  photo shop “nhạy cảm”  của Hồng Thuận và Trúc Hồ ghép vào youtube đó.  Sau khi phát hiện được bức hình này (không phải do đề nghị của Chính Khí Việt), Chính Khí Việt đã cảnh cáo người làm youtube và yêu cầu họ phải lấy xuống ngay lập tức (có audio trao đổi giữa Chính Khí Việt và người được thuê về sự kiện này).   Được biết xuất xứ của tấm hình này được tung lên net là phần minh hoạ  trong  một bài viết của Ông Ngô Kỷ. 


Và hôm nay khi theo dõi trên diễn đàn yahoogroups thấy xuất hiện một số nick rất lạ đã nhanh chóng chuyển tài cái youtube nói trên đi khắp mọi nơi.

Nay Chính Khí Việt  TRÂN TRỌNG  xin lỗi quý độc giả website Chính Khí Việt và quý netters trên các diễn đàn yahoogroup.com, cũng như  công khai xin lỗi  vợ chồng  anh Trúc Hồ và cô Hồng Thuận,

Từ trước đến nay Chính Khí Việt chỉ nói, chỉ viết những gì là sự thật dựa vào tài liệu của chính các đối tượng (bằng bài viết và lời nói)  mà Chính Khí Việt  đề cập tới.  SỰ SƠ XÓT LẦN NÀY LÀ MỘT ĐIỀU RẤT ĐÁNG TIẾC. Khi phát hiện ra Chính Khí Việt đã gọi người làm youtube phải lập tức lấy xuống và bản thân Chính Khí việt cũng đã gỡ bỏ youtube đó trên website của mình.

Một lần nữa Chính Khí Việt trân trọng xin lỗi  anh chị Trúc Hồ, Cô Hồng Thuận, quý  dộc giả website và vi hữu trên các diễn đàn yahoogroups.\

Trân trọng.

Chính Khí Việt

Lúc 10:00 AM giờ Cali - Ngày 17 Tháng 4, 2014

Cộng Đồng Hải Ngoại : TÔI SẴN SÀNG RA TÒA ĐỂ BẢO VỆ NGÀY QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA 19/6".

BÁC SĨ NGUYỄN HY VỌNG, CỰU SĨ QUAN QUÂN Y QUÂN LỰC VNCH, GỬI:
ÔNG EDWARD TRIVETTE
LUẬT SƯ ĐẠI DIỆN CHO ÔNG NGUYỄN ĐÌNH THẮNG Orange County, ngày 16 tháng 4 năm 2015
Thưa Đồng bào, Thưa Quý vị Tướng lãnh, Thưa Quý Chiến hữu,

Ngày 15/4/2015, tôi gửi bức thư CỰU SĨ QUAN QUÂN LỰC VNCH LIÊN THÀNH TRẢ LỜI ÔNG TS NGUYỄN ĐÌNH THẮNG: "TÔI SẴN SÀNG RA TÒA ĐỂ BẢO VỆ NGÀY QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA 19/6".

Về việc: Ông Nguyễn Đình Thắng, qua Luật sư đại diện Edward Trivette, đòi hỏi cựu sĩ quan Quân Lực VNCH Liên Thành phải công khai xin lỗi trong vòng bảy ngày và dọa kiện ra tòa. Cựu sĩ quan Quân Lực VNCH Liên Thành bác bỏ đòi hỏi trên và sẵn sàng ra tòa để bảo vệ Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19/6, đồng thời xin chỉ thị và ý kiến của toàn thể quý vị đọc thư này.





Cùng ngày 15/4/2015, Bác sĩ Nguyễn Hy Vọng, cựu sĩ quan quân y Quân Lực VNCH, đã phúc đáp bằng một bức thư phản đối gửi thẳng cho Luật sư Edward Trivette,
Email: edward.trivette@kpmlaw.com
Tôi vừa nhận được một copy của bức thư phúc đáp này. Tôi dịch lại Việt ngữ và xin kèm theo nguyên bản Anh ngữ dưới đây để rộng đường dư luận.

Trân trọng,
Liên Thành
California, ngày 15 tháng 4 năm 2015
Thưa Luật sư Trivette,
Tôi viết bức thư này để chuyển đến ông cảm giác phẫn nộ của tôi đối với thân chủ của ông, ông Nguyễn Đình Thắng.

Ông ta được biết đến​ do​ sự tích cực​ đại diện cho những người lao động Việt Nam bị xâm phạm, điều này tôi ngưỡng mộ.

Giờ đây ông ta đang xâm phạm vào Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19/6 thiêng liêng vì tư lợi tài chánh của ông ta bằng cách dùng ngày này để quảng cáo thương mại, điều này tôi thẳng thắn chống lại​.​

Tôi lên tiếng phản đối việc làm trái với luân thường đạo lý, ác tâm, và bẩn thỉu đó.

Tôi hy vọng rằng nguyên tắc xử thế của ông sẽ cho phép ông nhận ra ý đồ bệnh hoạn trong hành động của thân chủ ông.

Là một sĩ quan quân y đã từng phục vụ 9 năm trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, tôi, cũng vậy, sẽ kêu gọi tất cả mọi người phản đối ông ta bằng một chiến dịch​ ​phản đối tập thể.

Trân trọng,
​Bác sĩ Nguyễn Hy Vọng
Cựu Sĩ Quan Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa​
Email: rumthuan3235@gmail.com

California, April 15, 2015
Dear Mr. Trivette, Attorney at Law,
I am writing this letter to convey my feeling of indignation about your client, Mr. Thang Dinh Nguyen.

He was known for his advocacy on behalf of abused Vietnamese labor immigrants, which I admired.

He is now abusing the sacred June 19 Vietnam Armed Forces Day for his own financial interest by using it for commercial advertisement,which I frankly oppose.

I raise my voice in opposition to that unethical, malicious and sordid enterprise.

I hope your ethics will allow you to recognize the ill intent of his actions.

As a medical officer who had served 9 years in the South Vietnam Republic armed forces, I, too, will call on all to oppose him in a class action campaign.

Sincerely,

Vong hy Nguyen M.D.
Former ARVN medical officer
Email: rumthuan3235@gmail.com

40 Năm : Những Ngày Cuối Tháng Tư Dân Việt Tấn Công CS Khắp Mọi Nơi

Người Dân Bình Thuận Tấn Công CSCĐ

Nơi


From Facebooker Nguyễn Thùy Trang

Khách sạn Vĩnh Hảo là TỔNG HÀNH DINH của UBND huyện Tuy phong, Bình Thuận thuê để điều động Công An và CSCĐ đàn áp người dân Vĩnh Tân.

Vào đêm 22 giờ tối ngày 15-4, hằng ngàn người dân dùng gạch, đá và "bom xăng" tự chế ném vào CSCĐ và Công an Bình Thuận. Một số đông Công An đã trốn chạy khỏi hiện trường mang theo hằng chục Công An khác bị thương vong đi cấp cứu bằng xe máy vì đoạn đườ...ng Quốc Lộ 1A bị chặn, không còn đường cho xe cấp cứu tiến vào.

Theo nguồn tin người dân địa phương cho biết thì có ít nhất là 30 công an bị thương và bị phỏng nặng vì trúng bom xăng và gạch đá. Cuộc tiến Công của nhân dân Bình Thuận đã đẩy lùi Công An và CSCĐ ra khỏi hiện trường vào lúc 22 giờ 30 tối cùng ngày.

Ngay sau đó thì hằng ngàn người dân đã kéo đến khách sạn Vĩnh Hảo (cách nhà máy khoảng một cây số), nơi đây là "tổng hành dinh" của lãnh đạo UBND Bình Thuận và Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2 thuê để điều động Công An đàn áp người dân biểu tình.

Ba chiếc ô tô của các lãnh đạo UBND đậu tại khách sạn gồm Mercedes, Ford và BMW đã bị đập phá hư hỏng, khu vực khách sạn bị đập phá tan nát một phần.

Ông S., chủ khách sạn, cho biết mình đang đi công tác ở Bến Tre và trước đó có đồng ý cho đoàn công tác của Huyện ủy, UBND huyện Tuy Phong mượn khách sạn để làm nơi giải quyết vụ người dân phản ứng vụ Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2. Theo ông S., cho biết người dân biểu tình đang siết chặt vòng vây và tuyên bố sẽ thiêu rụi khách sạn.

Cho tới giờ phút nầy thì nhiều người dân tạm thời rút lui vào bóng tối, tiếp tục sử dụng "Du Kích Chiến", lúc ẩn, lúc hiện đem chướng ngại vật ra chặn xe quốc lộ 1A làm cho con đường bị kẹt dài trên 50km.

Nguyễn Thùy Trang


--

Ông Bà Nguyễn Trung Can-Mai Thị Kim Hương thề quyết tử giữ nhà giữ đất.(video phung Thi Ly)

https://www.youtube.com/watch?v=tedjfKW2FyU

https://www.youtube.com/watch?v=56o8xbxCMXU

CSCĐ Đàn Áp Đình Công Tại Long An 1/4/2015

https://www.youtube.com/watch?v=myEc73_ghcI

------------

Tháng Tư Ngày Cuối Tháng

Ngày cuối tháng Tư, ngày cuối tháng.
  Tôi nâng tờ lịch thấy rưng rưng.
 Trời ơi tôi yếu hèn như vậy…ai có nhìn tôi chắc não lòng?
Ngày cuối tháng Tư, ngày mất dạy,
không còn đuờng chạy thì ngồi yên / để nghe lệnh xuống:
 Đi Vào Đó!  Trời ạ hôm nay…đã thái bình?
Ngày cuối tháng Tư, ngày chó đẻ,
máu tràn trên cả mặt cờ kia.
  Đưa tay lên ngực, còn chi nữa,
những tấm huy chương cuống đã lìa!

Ngày cuối tháng Tư, ngày nhớ lại…
Má già như tấm lịch cong queo,
chị buồn không muốn nâng tà áo,
anh mất tích rồi, ôi mến yêu!
Ngày cuối tháng Tư,
 ngày lãng thúi, bà Ba bán bún ngó lên trời,
 tay làm Thánh Giá rồi tiu nghỉu,
cái mặt như là cái bánh trôi!
Ngày cuối tháng Tư, ngày hết tháng,
 nếu thêm ngày nữa cũng thêm buồn.
Bốn mươi năm sống như không sống,
 không một ngày nào lệ chẳng tuôn!
Đù Mẹ tháng Tư, ngày mất nết,
 tôi là Thầy Giáo thế này sao? 
 Tôi là Lính Trận mà như rác. 
 Nhục tới đời mô, thế kỷ nào?
Đù Mẹ tháng Tư, đù Mẹ nó,
 chửi hoài không rụng lá cờ dơ.
Phải chi đừng có trên đời nhỉ,
lạnh buốt, thà rơi như giọt mưa!


Trần Vấn Lệ
-------


Người dân Khánh Hòa xuống đường biểu tình, chặn đường Quốc lộ 1A

Liên tục trong thời gian gần đây xảy ra rất nhiều vụ biểu tình, mà nguyên nhân của nó đều xuất phát từ việc chính quyền không bảo vệ được quyền lợi cho người dân. Cho dù người dân liên tục khiếu kiện nhưng chính quyền vẫn bắt tay với tư nhân làm cho môi trường trở nên ô nhiễm nghiêm trọng.
 
Các sạp đồng loạt đóng cửa để phản đối việc đập bỏ chợ Đầm tròn. Ảnh: Người Lao Động
 
Cali Today News - Chỉ chưa đầy 12h đồng hồ nhưng đã có đến 2 cuộc biểu tình xảy ra tại Khánh Hòa. Nguyên nhân chính yếu vẫn là do quyền lợi của người dân bị xâm phạm. Chẳng những không bảo vệ quyền lợi của người dân, chính quyền còn tiếp tay với tư nhân để tước đoạt quyền lợi của họ. Để bảo vệ tài sản, người dân đã đồng loạt xuống đường biểu tình khiến chính quyền phải tốn rất nhiều công sức để giải quyết.
 
Vào sáng ngày 20/4/2015, tiểu thương chợ Đầm Nha Trang đã đồng loạt bãi thị, với bandroll, biểu ngữ họ kéo nhau đến Ủy ban nhân dân thành phố phản đối việc chính quyền phá bỏ chợ Đầm tròn làm ảnh hưởng đến việc mưu sinh. Trước đó, vào ngày 30/1, cũng chính những tiểu thương này đã biểu tình để phản đối dự án xây mới chợ Đầm thiếu minh bạch.
 
Sau khi đợt biểu tình lần trước, chính quyền tỉnh Khánh Hòa đã tổ chức một họp để giải quyết ý kiến việc các tiểu thương ở đây kêu gọi "không phá bỏ chợ Đầm tròn, vì nó có ý nghĩa biểu trưng của thành phố Nha Trang", vào ngày 2/3, ông chủ tịch tỉnh Khánh Hòa Nguyễn Chiến Thắng tuyên bố: Thực hiện dự án chợ Đầm là điều cần thiết.
 
Người dân chặn xe để áp lực lên chính quyền. Ảnh: Tuổi Trẻ
 
Để lý giải cho điều này, ông Thắng cho biết, từ sau 1975, chợ Đầm đã nhiều lần bị hỏa hoạn, nó cho thấy độ an toàn của chợ đã xuống thấp, khó có thể bảo đảm tính mạng cho người kinh doanh và người đến mua sắm. Thứ nữa, chính từ việc chợ Đầm xuống cấp nên vấn đề vệ sinh môi trường cũng không được bảo đảm. Điều này không tương xứng với danh hiệu đô thị loại 1, là trung tâm du lịch như Nha Trang.
 
Song, người dân Nha Trang và nhất là các tiểu thương chợ Đầm không nghĩ như vậy. Cùng với các dự án phá hoại cảnh quan bờ biển Nha Trang, đập bỏ chợ Đầm, các công trình văn hóa phúc lợi trên con đường ven biển Trần Phú (trước đây là đường Duy Tân) chính là việc làm "đi đêm" của lãnh đạo, hòng kiếm chác trước khi về hưu. Điều vẫn thường thấy ở các lãnh đạo, quan chức CSVN.
 
Từ khoảng 6h, hàng trăm tiểu thương đã tụ tập trước chợ Đầm tròn để phản đối dự án đập bỏ ngôi chợ hơn 40 năm tuổi để xây dựng trung tâm thương mại mới. Hơn 200 sạp hàng đồng loạt đóng cửa để bãi thị. Họ đi trên đường phố Nha Trang với biểu ngữ khẩn thiết kêu gọi chính phủ cứu lấy chợ Đầm.
 
Lúc 8h30, nhóm tiểu thương này tập trung trước Ủy ban nhân dân thành phố để khiếu nại. Chính quyền đã cử 3 cán bộ đến tiếp dân để ghi nhận những phàn nàn của người dân. Đến 11h trưa, nhóm biểu tình giải tán sau khi chính quyền thành phố hứa sẽ xem xét. Mặc dù các tiểu thương đã thôi biểu tình, nhưng tất cả các sạp trong chợ vẫn đóng cửa để phản đối.
 
Cũng cùng ngày, tại phường Cam Phúc Bắc, thành phố Cam Ranh, hàng trăm người dân tại đây đã mang cá tôm chết rãi đầy trên Quốc lộ 1A để phản đối. Song song với đó, họ chặn dòng xe qua lại để áp lực lên chính quyền. Điều này đã gây ra tình trạng kẹt xe kéo dài nhiều cây số.
 
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc Bộ Quốc phòng và chính quyền tỉnh Khánh Hòa cho phép các công ty Cái Mép, Công ty Cổ phần xây dựng và Phát triển Môi Trường Xanh đưa hàng chục chiếc cạp xáng đến múc cát, nạo vét vịnh Cam Ranh để phục vụ cho mục đích quân sự khiến cho tôm cá của người dân nuôi ở khu vực này chết hàng loạt.
 
Đỉnh điểm của cuộc biểu tình là từ 14h30 cho đến gần 17h, bà con đã mang cá tôm chết đến trước Ủy ban nhân dân phường Cam Phúc Bắc để bày tỏ sự phẫn uất. 
 
Hiện tượng cá tôm của người dân chết đã có từ cuối năm 2014 khi các công ty nói trên thực hiện việc nạo vét khiến cho nước trong vịnh trở nên đục đen, bốc mùi hôi thối. Người dân đã khiếu kiện lên phường, chính quyền thành phố Cam Ranh đã yêu cầu phía công ty đang thực hiện công trình phải tạm dừng để xoa dịu cơn giận dữ của người dân. Nhưng, ngay sau khi mang mẫu nước biển đi xét nghiệm, chính quyền nói nguồn nước biển ở đây không hề ô nhiễm như người dân nói, và nguyên nhân tôm cá chết cũng không phải do ô nhiễm, hàng chục chiếc cạp xáng đã nạo vét, múc cát bất kể ngày đêm.
 
Đã không bảo vệ được quyền lợi cho người dân, lại còn đứng về phía các công ty nạo vét gây thiệt hại cho tài sản của họ, người dân đã phải xuống đường để phản đối chính quyền. 
 
Theo những người dân ở đây cho biết, cứ mỗi con tôm hùm giống được thả nuôi ở đây có giá đến 1 triệu đồng, có những bè thả 2000 con nhưng đã chết hơn 500, và vụ việc này đã kéo dài từ nhiều tháng qua khiến kinh tế của họ bị thiệt hại rất nặng nề. Hơn nữa, hầu như 100% cá được thả đều chết hàng loạt.
 
Trước cơn giận dữ của người dân, lãnh đạo, công an thành phố Cam Ranh đã ra sức thuyết phục, giải tán người dân để thông con đường Quốc lộ. Mãi đến 17h chiều người dân mới chấp nhận vào văn phòng Ủy ban nhân dân phường Cam Phúc Bắc để nói chuyện với lãnh đạo thành phố, con đường mới được khai thông.
 
Liên tục trong thời gian gần đây xảy ra rất nhiều vụ biểu tình, mà đáng kể nhất là vụ bạo động của người dân xã Vĩnh Tân (huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận), nguyên nhân của nó đều xuất phát từ việc chính quyền không bảo vệ được quyền lợi cho người dân. Cho dù người dân liên tục khiếu kiện nhưng chính quyền vẫn bắt tay với tư nhân làm cho môi trường trở nên ô nhiễm nghiêm trọng. Những cuộc biểu tình, bạo động diễn ra liên tục cho thấy người dân ở Việt Nam đã trưởng thành, họ không còn cam chịu, chấp nhận sự cai trị độc đoán của chính quyền CSVN. Ngày tàn của chế độ sẽ không còn xa nữa.
 
Người Quan Sát
 

Mỗi Năm Vào Dịp Tháng Tư: Cố viết một bài thơ về đất nước

Bài Thơ Tháng Tư 

 



Mỗi năm vào dịp tháng tư
Tôi lại giống như một ông đồ già
Loay hoay bày ra giấy bút
Cố viết một bài thơ về đất nước
Chuyện bên nhà và cả chuyện lưu vong
Nhưng đã bao lần bút gãy mực loang
Bài thơ tháng tư tôi chưa hề viết được.
Phải chăng khi đến tận cùng khổ nhục
Con người bỗng trở nên
Bình thản tự nhiên
Có những chuyện buồn nhức nhối con tim
Vẫn có kẻ
Có thể bật cười
Dù là cười chua chát
Bài thơ nầy chắc sẽ dài
Vì đời tôi nhiều lưu lạc
Và cũng chắc sẽ buồn
Vì là chuyện nước non.
Phải chăng tôi nên bắt đầu
Khi những chiếc trực thăng
Sắp sửa rời thành phố
Trong đám người đang bon chen lố nhố
Tôi thấy dường như
Nhiều con chuột cống ở Sài Gòn
Cũng cố kiếm đường đi
Chúng cõng trên mình những chiếc va-li
Chứa đầy đô la vàng bạc
Dành dụm từ thời đi buôn gạo lậu
Dấu diếm từ thời lo bão lụt miền Trung
Tôi thấy chúng nghiêng mình
Hai gối run run
Trước những anh cảnh binh người Mỹ
Chúng nói những gì tôi nghe không kỹ
Chỉ thấy họ lắc đầu
Rồi bước vô trong
Có lẽ lại là chuyện hối lộ
Ðể dược đi đông
Ngòai chuyện ấy chúng còn biết gì hơn nữa
Tôi đứng nhìn qua đôi cánh cửa
Cầu mong cho chúng được đi mau
Những con chuột cống nầy
Gặm nhấm đã lâu
Và bán nước từ khi còn rất trẻ
Thuở Tây qua chúng đầu quân rất lẹ
Tây bỏ đi chúng theo Mỹ vì đô-la
Những chuyện về chủ nghĩa quốc gia
Hay dân tộc thiêng liêng
Chúng đọc biết bao lần
Nhưng chưa hề hiểu nghĩa
Tôi đứng nhìn qua đôi cánh cửa
Thầm cầu mong cho chúng được đi nhanh.
Phải chăng tôi nên bắt đầu
Khi những chiếc xe tăng
Lăn xích tiến vào thành phố
Tôi đứng lặng nhìn Tự Do vừa sụp đổ
Cây Dân Chủ chưa xanh
Ðã héo úa bên đường
Mới giã từ một bọn bất lương
Lại phải đứng nhìn những tên ăn cắp
Chúng đang nhân danh
Hòa bình
Tự do
Thống nhất
Ðể biến con người thành con vật ngây thơ
Chỉ biết lắng nghe
Chỉ biết cúi đầu chờ
Chỉ biết Ðảng
Ðảng trở thành tất cả
Lịch sử, tình yêu, tổ tiên, mồ mả
Chỉ còn là những chuyện phù phiếm, viễn vông
Chúng biến những nương dâu bãi mía cánh đồng
Thành những nông trường hoang vu tập thể
Biến nhà máy thành những nơi hoang phế
Biến học đường
Thành những nơi để thầy trò tố cáo lẫn nhau
Biến cả bình minh thành những tối thương đau
Biến tình yêu
Thành hận thù
Bon chen
Nghi kỵ
Từ thôn quê cho đến nơi đô thị
Ðã mọc thêm nhiều nhà cách mạng thứ ba mươi
Những bạn bè thân thiết thuở rong chơi
Bỗng một sáng thành những têm chém trộm
Chế độ đã dạy cho chúng
Một con đường tồn tại
Con đường phản bội lương tâm
Phản bội gia đình tổ quốc nhân dân
Phản bội chính tâm hồn vốn rất đáng yêu của chúng
Tôi đứng nhìn non sông đang phủ xuống
Một màu đen tang tóc đau thương
Người lính bộ binh buông súng đứng bên đường
Ðang cúi mặt cố che niềm tủi nhục
Anh không khóc
Sao trời như bão động
Anh không cười
Sao chua chát nghẹn trên môi
Về đâu anh nắng đã tắt trên đồi
Sương đang xuống trên cuộc đời còn sót lại
Ðời của anh
Ðời một tên chiến bại
Có gì vui để lại mai sau.
Phải chăng tôi nên bắt đầu
Khi những chiếc xe bộ đội nối nhau
Mang gia đình tôi đến vùng kinh tế mới
Ðến Ðồng Xoài trời vừa sập tối
Lại phải sắp hàng nghe nghị quyết triển khai
Gia đình tôi bảy người
Chen chúc tránh mưa
Căn nhà nhỏ một gian không vách
Mẹ tôi ngồi đôi tay gầy lạnh ngắt
Vẫn cố nhường chỗ ấm cho con
Gạo lãnh lúc chiều không đủ nấu cơm
Nên đêm ấy cả nhà ăn cháo trắng
Mỗi giọt cháo là một liều cay đắng
Chảy vào vết thương đang ung mủ trong hồn
Tôi, đứa con đầu trong bảy đứa con
Hơn hai mươi tuổi vẫn hai bàn tay trắng
Nuôi tôi lớn
Mẹ một sương hai nắng
Học ra trường lương không đủ nuôi thân
Mẹ tôi chưa hề trách cứ phân vân
Nhưng tôi đọc những buồn lo
Từ trong ánh mắt
Ðêm hôm ấy tôi ngồi nghe mưa rót
Vào lòng tôi những chua xót căm hờn
Bao năm rồi trong cảnh cô đơn
Mẹ tôi sống
Ðôi mắt buồn hiu
Chưa bao giờ khô lệ.
Phải chăng tôi nên bắt đầu
Khi chiếc ghe nhỏ
Máy hư
Ðang thả lênh đênh trên biển
Bốn phương trời chưa biết sẽ về đâu
Biển vẫn vang lên những khúc nhạc sầu
Ðược viết bằng những cung trầm
Ðong đưa vào vô tận
Như để tiễn đưa tôi
Một người Việt Nam bạc phận
Ði về bên thế giới hư vô
Chiếc quan tài mong manh trên sóng nhấp nhô
Ðang tiếc nuối những gì còn sót lại
Biển một màu đen
Tang chế
Buồn man dại
Và âm u như số phận con người
Ngồi một mình yên lặng trên mui
Cố nghĩ một câu thơ để làm di chúc
Dù biết chẳng còn ai để đọc
Chẳng còn ai thương tiếc tấm thân tôi
Hai mươi sáu năm lưu lạc trên đời
Sống chưa đủ nhưng đã thừa để chết
Lòng tôi an nhiên không hề sợ sệt
Bỗng thấy ung dung thanh thản lạ thường
Tôi chợt hiểu tại sao
Con người ai cũng khóc khi sanh
Nhưng nhiều kẻ lại mỉm cười khi nhắm mắt
Hai mươi sáu năm
Ðời tôi buồn hiu hắt
Chẳng còn gì để lại cho nhân gian
Tuổi thanh xuân với chút mộng vàng
Ðã vụt tắt ngay trong ngày nước mất
Nếu tôi có chết hôm nay
Cũng chẳng phải là người thứ nhất
Và hẳn nhiên không phải kẻ sau cùng
Trên vùng biển nầy từ độ tháng tư đen
Ðã thắm máu bao nhiêu người Việt Nam mất nước.
Phải chăng tôi nên bắt đầu
Bằng những ngày đầu tiên trên Mỹ quốc
Bước chân hoang trên xứ lạ quê người
Ngỡ ngàng nhìn cuộc sống nổi trôi
Không dám khóc
Chẳng dám cười
Chỉ biết xót xa
Ngậm ngùi
Ngơ ngác
Thiên hạ nhìn tôi một người tỵ nạn
Dăm kẻ đã sớt chia
Cũng đôi kẻ khinh thường
Tôi hiểu ra rằng khi rời bỏ quê hương
Là chối bỏ những gì yêu quí nhất
Hai chữ tự do tôi vô tình đánh mất
Cứ tưởng rằng mình đang giữ nó trên tay
Tự do là gì tôi đã hiểu sai
Nó vô nghĩa đối với một người không tổ quốc
Ðêm đầu tiên tôi nằm nghe thương nhớ
Chảy vào tim đau nhức tận linh hồn
Mẹ tôi giờ nầy còn khóc nữa không
Hay cố ngủ để chiêm bao giờ hạnh ngộ
Em tôi đứng thập thò trên góc phố
Ðợi anh về dù chỉ mới ra đi
Người con gái tôi yêu đang tuổi xuân thì
Có về lại một lần thăm xóm vắng
Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng
Ở bên nầy tuyết vẫn trắng như tang
Nhìn thành phố nguy nga tôi thấy ngỡ ngàng
Thấy tội nghiệp cho Sài Gòn tăm tối
Tôi nhớ cả những con đường lầy lội
Những con đường ngày hai buổi tôi đi
Tôi nằm mơ làm một cánh chim di
Bay trở lại một lần rồi sẽ chết
Hai tiếng quê hương sao vô cùng tha thiết
Học lâu rồi nhưng mới hiểu ra đây
Quê hương là những gì tôi không có hôm nay.
Mười bảy năm đã trôi qua
Sài Gòn xưa vẫn thế
Vẫn những đau thương dằn vặt kiếp con người
Mười bảy mùa thu
Bao độ lá vàng rơi
Tóc mẹ trắng
Bạc theo từng nỗi nhớ
Mẹ tôi đã bỏ vùng kinh tế mới
Về lại Sài Gòn tìm một chỗ che mưa
Cuộc sống bây giờ đã đỡ hơn xưa
Bởi vì có tôi
Chứ không phải nhờ có đảng
Em tôi lớn không làm người Cộng Sản
Nên suốt đời phải lam lũ kiếm ăn
Tuổi hoa niên chỉ có một lần
Chúng đã bỏ quên trên vùng Kinh Tế Mới
Mười bảy năm đường Sài Gòn vẫn tối
Mưa vẫn rơi hoài
Trên lối cũ thân quen
Người phu quét đường vẫn dậy sớm mỗi đêm
Ôm chiếc chổi lạnh lùng khua góc phố
Bác xích lô trên đoạn đường loang lỗ
Bao năm rồi vẫn đi sớm về khuya
Chiếc lưng trần trầy trụi với nắng mưa
Không dám trách ai
Chỉ đổ thừa số mạng
Cậu bé đánh giày ngày xưa
Bây giờ đã trở thành tên du đãng
Học thêm nghề đâm mướn chém thuê
Tương lai em biền biệt sẽ không về
Cơn gió lốc cuốn đi thời thơ dại
Những con chuột cống ra đi
Một số hình như đang tìm đường trở lại
Vì tham nhũng lâu ngày nên đã hóa thành tinh
Chúng đang biến thân làm lãnh tụ anh minh
Tung bùa phép để thu hồi quyền lực
Tội nghiệp đồng bào tôi
Ðã bao đời khổ cực
Sẽ thêm một lần ngậm đắng nuốt cay
Ở tại Việt Nam trong mười bảy năm nay
Ngoài tham nhũng
Năng xuất chẳng có gì tăng nhanh hơn là nghị quyết
Ðảng Cộng Sản vẫn tự khoe khoang
Là muôn đời bất diệt
Vẫn le lói giữa đêm mưa một bóng sao vàng.
Và tôi
Bao năm rồi vẫn những bước chân hoang
Rất mệt nhọc như giòng sông chảy ngược
Baì thơ tháng Tư tôi chưa hề viết được
Mười bảy năm dài đâu chỉ kể dăm trang
Trước những đau thương của đất mẹ điêu tàn
Ngôn ngữ của tôi đã trở thành vô nghĩa
Ðời của tôi dù buồn bao nhiêu nữa
Cũng không buồn bằng chuyện nước tôi đau
Baì thơ nầy dù viết đến năm sau
Cũng chỉ là bài thơ dang dở.

Trần Trung Ðạo

Bài Xem Nhiều