We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 23 April 2015

40 Năm Nhìn Lại Ngày Quốc Hận 30.4.1975





........ còn vài ngày nữa là đến ngày 30.4.2015 đánh dấu 40 năm ngày đại tang cho dân tộc VN, là ngày tháng tư đen csBV đã cưỡng chiếm miền nam tự do, là ngày quốc hận mà người dân miền nam bị bắt cầm tù và bị đày đi vùng kinh tế mới, là ngày người dân miền nam bắt đầu bị mất nhà cửa do bọn mọi rợ csBV cưỡng chiếm và cướp bốc. Chúng ta học được những gì về bài học lịch sử của biến cố 30.4.1975?

Bài viết thử phân tích và tìm hiểu 5 tiểu đề gồm có - hội nghị Paris 1973 (vì đây là hội nghị bắt đầu đưa tới sự sụp đổ miền nam VN) - sự trí trá của quân đội csBV - hình ảnh thân thương của người lính VNCH - chân tướng của người lính csBV - ngày quốc hận 30.4.1975.

Hội Nghị

Chiến lược csBV là “đánh, đàm;  đàm, đánh”. Khi nào chúng yếu thì đàm; khi nào chúng manh thì đánh. Hai vị tổng thống HK là Johnson và Nixon cho B52 dội bom lên đầu csBV, chỉ còn vài ngày nữa là bọn chúng đầu hàng nên csBV bắt buộc phải ngồi vào bàn hội nghị Paris vì chúng biết hội nghị Paris chỉ tạm bợ để bọn chúng củng cố lại lực lượng quân sự chuẩn bị cho sự tiếp tục cuộc chiến xâm lăng miền nam.

Có 3 yếu tố để hòa đàm đưa tới hội nghị thành công là: (a) quân sự mạnh (b) biết điểm nào có lợi cho đôi bên (win/win) và (c) sự kiên nhẫn lâu dài (tức là thời gian không giới hạn trong việc đàm phán). HK có 2 yếu tố thuận lợi là điểm (a) và (b) vì HK có B52, biết đối phương muốn lập chính phủ liên hiệp ở miền nam và HK muốn rút quân ra khỏi miền nam. csBV chỉ có 1 điểm lợi (c) không bị giới hạn bởi thời gian thương thuyết và HK bị giới hạn do ngày bầu cử ấn định nên HK thua thiệt hoàn toàn trong hội nghị.

Kết quả là HK đã ký hiệp định Paris 1973 hoàn toàn bất lợi cho HK vì mang tiếng nhơ “phản bội đồng minh cho kẻ thù”. HK đi đêm với cộng sản; thí dụ ngoại trưởng HK Kissinger nổi tiếng là người chun “cốp xe hơi” đi họp đêm với cộng sản. Hội nghị Paris đưa tới điều rất bất lợi cho VNCH, đồng minh của HK, là tiền đồn bảo vệ cho tự do của HK tại Á Châu theo chiến lược “be bờ” (containment) của tổng thống Harry Truman và chiến lược “domino” của tổng thống Eisenhower sau đệ nhị thế chiến. Thí dụ,

·         quân đội csBV có quyền “núp dưới bóng lá cờ xanh đỏ của MTGPMN” để có mặt tại miền nam VN;

·         phân chia ranh giới theo dạng “da beo”; nghĩa là ranh giới không rõ ràng. Trận chiến vẫn tiếp diễn sau khi hiệp định Paris được ký kết vì csBV thường xuyên vi phạm hiệp định;

·         csBV vẫn có thể xâm nhập ồ ạt khí giới và quân đội vào miền nam; trong khi HK “hứa lèo” viện trợ vũ khí (1 đổi 1) và gởi B52 thả bom csBV nếu họ vi phạm lệnh hưu chiến hay không thực thi hiệp định.

Đó là chưa kể trụ sở “Camp Davis” (*) giám sát hiệp định Paris đặt tại phi trường Tân Sơn Nhất nên csBV có thể đi vào Saigon tự do; cũng như thành phần kiểm soát 4 bên có nhân viên của 2 quốc gia theo csBV là Lỗ Ma Ni và Ba Lan mà lúc nào họ cũng mang máy chụp hình bên hông để chụp hình sự di chuyển của quân đội VNCH; từ đó, họ có thể báo cáo tình hình quân sự tại miền nam về tổng hành dinh của csBV tại Hà Nội.

Ngoai trưởng HK Kissinger lãnh giải Nobel Hòa Bình 1973. Ngày 30.4.1975, Kissinger viết thơ cho bà Lioanaes, tổng thư ký của tổ chức Nobel, để xin trả lại giải thưởng Nobel vì ông đã bị csBV lường gạt. Hội đồng giải Nobel đã từ chối lấy lại huy chương để cho ông Kissinger mang nhục vì ông là ngoại trưởng của một đại cường quốc, nhưng ông thích ăn bánh vẽ của csBV nên bị lọt vào bẫy của csBV. Đó là lý do tại sao Lê Đức Thọ từ chối nhận lãnh giải Nobel Hòa Bình vì ông biết trước csBV không tuân thủ hiệp định.

Tưởng cần nhắc lại, mặc dù Pháp thua csBV tại Điện Biên Phủ vì HK “hứa lèo” với Pháp là cho phi cơ HK dội bom Việt Minh (csBV) trong trận Điện Biên Phủ (nhưng HK không giữ lời cam kết). Do đó, Pháp phải ký hiệp định Genève 54 đình chiến, nhưng Pháp vẫn giữ được sự phân chia rõ ràng lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới (thay vì da beo như hội nghị Paris 73) và đưa những người bạn đồng minh của họ di cư từ miền bắc về miền nam an toàn; thay vì tháo chạy như tòa đại sứ HK ở Saigon vào ngày 30.4.1975.

Trí Trá

csBV nổi tiếng là kẻ gian, chuyên làm tay sai bán nước cho ngoại bang; điển hình, Hồ Chí Minh là điệp viên do cộng sản quốc tế (Comintern) đào tạo. Ông là người gian hùng có ít nhất 100 tên khác nhau; kể cả tên cúng cơm lúc chết là Hồ Chí Minh cũng là tên Tầu, không phải tên do cha mẹ đẻ của ông đặt ra.

csBV đã từng tuyên bố 10 ngày đình chiến vào Tết Mậu Thân 68, nhưng chúng đã lợi dụng sự tin tưởng của quân đội VNCH tôn trọng sự đình chiến của đôi bên ăn Tết; rồi chúng bất thần tổng tấn công các thành phố tại miền nam VN. Nhưng chúng vẫn bị thất bại vì sự chống trả mãnh liệt của quân lực VNCH.

csBV điên tiết vì dân chúng miền nam không đứng lên “tổng nổi dậy” theo lời kêu gọi của bọn chúng nên chúng đã trả thù người dân miền nam bằng cách bắt và chôn sống cả chục ngàn người dân ở Huế nên mỗi năm, những ngày sau Tết, là ngày giỗ đau thương của người dân Huế “mang vành khăn trắng” tưởng nhớ người thân bị giết oan bởi bọn giặc csBV. Họ không phải là đồng bào của người dân VN.

Trở lại đề tài 30.4.1975, sau hiệp định Paris 73, trong khi HK rút quân ra khỏi VN từ hàng trăm ngàn xuống chỉ còn lại 2,000 người HK gồm có dân sự và cố vấn quân sự tại miền nam VN thì csBV lại gia tăng quân số và khí giới, kể cả đại bác bắn xa và xe tăng, vào miền nam VN qua đường mòn Hồ Chí Minh từ biên giới Lào và Cao Miên. csBV thử đánh vào thành phố Phước Bình, tỉnh Bình Long, để dò xét phản ứng HK có gởi pháo đài B52 giải vây cho Phước Bình hay không?

Kết quả là HK đã “hứa lèo” với tổng thống Nguyễn Văn Thiệu nên Phước Bình đã thất thủ dưới con mưa “trời còn phải khóc thương cho người dân Phước Bình”. Bộ chính trị csBV mới nhóm họp tại Hà Nội vào cuối tháng 12, 1974 đến đầu tháng giêng 1975 đi đến kết luận “có cho kẹo, HK cũng không dám trở lại miền nam” nên họ quyết định tổng tấn công miền nam trước mùa mưa năm 1975 mà họ hy vọng có thể thắng trận mau lắm là vào cuối năm 1976 hay trong năm 1977.

Bộ chính trị csBV quyết định cử tướng Văn Tiến Dũng vào miền nam để chỉ huy đánh chiếm vùng cao nguyên trung phần tại miền nam VN trực thuộc vùng trách nhiệm quân đoàn 2 của tướng Phạm Văn Phú VNCH. Tưởng cần biết, sự thua trận của một trận chiến nhỏ có thể kéo theo sự tan rã của quân đội nếu cấp chỉ huy “tiên đoán” sai lầm; đó là trường hợp trận chiến Ban Mê Thuột với sự đấu trí đôi bên, cộng thêm sự ra lệnh “bất nhất” của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đưa tới sự tan rã của quân đoàn 1 và 2.

Theo địa thế, các tỉnh cao nguyên đi từ Kontum đến Pleiku, rồi tiến xa hơn nữa về hướng nam là Ban Mê Thuột. Theo chiến lược quân sự, csBV có thể đánh Kontum, Pleiku vì hai tỉnh lỵ này nằm gần biên giới Lào/Cao Miên và vĩ tuyến 17 gần đất bắc. csBV có thể nhanh chóng vận chuyển vũ khí/lính bổ xung cho chiến trường; ngược lại, họ cũng có thể rút quân nhanh chóng về phía bên kia biên giới nếu thua trận. Đó là lý do tại sao bộ chỉ huy của quân đoàn 2 đặt tại Pleiku và có rất ít quân đội nằm ở Ban Mê Thuột.

Tướng Văn Tiến Dũng và bộ chính trị csBV quyết định đánh chiếm Ban Mê Thuột dù thành phố này không quan trọng, nhưng sự chiến thắng “bất ngờ” có thể làm cho tinh thần của quân đội VNCH rúng động. Ngược lại, nếu csBV có thể chiến bại vì các đại đơn vị csBV tập trung tại Ban Mê Thuột có thể bị các đại đơn vị VNCH và B52 (nếu B52 trở lại dội bom) tiêu diệt thì kể như chiến cuộc chấm dứt vì csBV không còn quân và mất hết nhuệ khí chiến đấu. Đó là sự quyết định chiến lược “nhất chín nhì bù” của bộ tham mưu csBV.

Kết quả lợi thế đứng về phía csBV vì HK “hứa lèo”, B52 không có trở lại miền nam để tiêu diệt csBV tập trung tại một địa điểm. Trong khi đó, tướng Phạm Văn Phú đã sai lầm khi nghĩ csBV chỉ “dương đông kích tây”, giả vờ đánh Ban Mê Thuột; thực chất là họ muốn tiêu diệt bộ chỉ huy của quân đoàn 2 VNCH đặt tại Pleiku nên viện binh đã không được điều động kịp thời để tiếp cứu Ban Mê Thuộc, cộng với sự rút quân không “chuẩn bị” đưa tới sự tan rã của quân đoàn 2 của quân lực VNCH.

Lính VNCH

Suốt cuộc chiến từ 1954 đến 1975, thế giới vẫn thường đề cao sự can trường của người lính csBV (MTGPMN), mặc dù người lính của csBV thường bị cột vào các cây đại liên hay đại bác khi lâm trận vì cấp chỉ huy của họ sợ người lính bỏ chạy. Ngược lại, các tờ báo tây phương khuynh tả thường tỏ ý chê bai sự hèn nhát của người lính VNCH. Họ chụp các tấm hình người lính VNCH đu vào bánh xe của các máy bay trực thăng trong trận Hạ Lào khi có lệnh rút quân v.v để làm nhục khí của quân đội VNCH.

Ai cũng biết người lính VNCH được HK viện trợ các loại súng củ thặng dư của quân đội HK trong trận đệ nhị thế chiến; trong khi csBV có súng ống tối tân như AK (tương đương với M16) được LS và TC viện trợ hay đại bác bắn tầm xa (thí dụ, bắn từ Lào vào mặt trận Khê Sanh) mà chính quân đội Thủy Quân Lục Chiến HK cũng không có đại bác bắn tầm xa như vậy nên TQLC Hoa Kỳ đã bị khốn đốn trong trận Khê Sanh. Có thể nói HK thắng trận Khê Sanh vì HK có B52 yểm trợ dội bom phủ đầu lên các sư đoàn csBV.

Thực tế, mặc dù ở thế thủ, không đánh qua Bắc Việt, vì tôn trọng hiệp định Genève 1954, người lính VNCH đã chiến thắng và tiêu diệt csBV trên tất cả chiến trường tại miền nam; thí dụ, Tết Mậu Thân 68, Mùa Hè đỏ lửa 72, trận Hạ Lào hay đánh qua Cao Miên phá hủy hậu cứ của csBV v.v và chưa bao giờ người lính VNCH nhường bất cứ tấc đất nào cho địch quân; ngoại trừ các trận chiến từ tháng ba 1975 ở Ban Mê Thuột đến cuối tháng tư 1975 vì HK không viện trợ đạn dược, khí giới cho quân đội VNCH.

Tưởng cần nhắc lại, csBV chưa bao giờ dám tuyên chiến công khai đánh lại quân đội VNCH mà chỉ xâm nhập, núp bóng dưới lá cờ xanh đỏ của MTGPMN trong suốt thời gian trận chiến từ 1954 đến 1975. Họ chỉ thật sự trương cờ đỏ sao vàng một năm sau khi cưỡng chiếm miền nam vào ngày 30.4.1975. Nói theo luật quốc tế, kẻ không tuyên chiến mà đánh nước khác y như “bất thần” tấn công bị coi là phạm luật chiến tranh quốc tế. Thí dụ,

Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng của HK 1 tiếng đồng hồ trước khi đại sứ Nhật Bản trình thư “tuyên chiến” cho ngoại trưởng HK nên Nhật Bản đã bị thế giới lên án sau chiến tranh. Hiện nay, VNCH đã bị bại trận nên vấn đề đưa “tội ác” của csBV ra trước tòa án quốc tế chưa đặt ra, nhưng nếu tình thế thay đổi trong tương lai, lịch sử sẽ phán xét tội “không tuyên chiến” mà tấn công, nhất là có những hành động tàn độc, bỏ đói, khổ sai đối với tù binh VNCH.

Mặc dù quân đội VNCH bị báo chí tây phương, cộng sản tuyên truyền, bêu xấu, nhưng chính nhờ ngày 30.4.1975 đã cho thế giới thấy sự chiến đấu dũng cảm vào giờ chót của quân lực VNCH như trận Xuân Lộc. Sư đoàn 18 VNCH chống trả lại ba bốn sư đoàn chánh quy csBV (núp bóng dưới lá cờ MTGPMN) mà vẫn thắng thế nên các sư đoàn tham chiến của csBV bắt buộc phải tránh Xuân Lộc để đi vòng qua đường khác tiến quân về Saigon.

csBV muốn có trận đánh lịch sử ngay tại Saigon y như trận Stalingrad mà lính Đức (Hitler) đã tàn phá thành phố Stalingrad của Liên Sô (Stalin). csBV muốn cho thế giới thấy có trận đánh thư hùng giữa quân đội VNCH và csBV tại Saigon; nhưng lệnh “buông súng” không giết “người anh em phía bên kia” làm cho csBV hụt hẫng không biết đối phó cách nào; ngoại trừ trả thù hèn hạ bằng cách “lường gạt” học tập 10 ngày để giết tù binh trong nhà tù (mà ít ai có thể kiểm soát được tính chất hèn hạ của giặc csBV).

Tóm lại, mặc dù súng ống tối tân, csBV chưa bao giờ dám công khai tuyên chiến với quân lực VNCH. Quân đội VNCH chưa bao giờ nhường bất cứ mãnh đất nào cho csBV; thí dụ trận đánh An Lộc. Người lính VNCH chỉ thua trận khi HK không còn viện trợ kinh tế và quân sự cho họ hay sau khi chính tổng thống của họ kêu gọi họ buông súng vì thấy không cần thiết đánh nhau làm mất thêm sinh mạng của người lính. Đó là chưa kể sự tuẫn tiết của các vị tướng và người lính VNCH vào ngày 30 tháng 4, 1975.

Ngày nay, nhìn lại quá khứ, thế giới đã ngả mũ chào người lính VNCH. Cờ vàng ba sọc đỏ vẫn tung bay khắp nơi trên thế giới và các thương phế binh VNCH tại VN vẫn hãnh diện vì đã trả một phần thân thể cho quê hương tự do so với csBV vừa cướp nhà của dân, vừa xuất cảng thanh niên thiếu nữ ra nước ngoài làm nô lệ lao công, tình dục, vừa bán lãnh thổ và lãnh hải cho TC qua hội nghị Thành Đô, vừa vào cửa hậu khi đi họp cùng với các vị nguyên thủ quốc gia sở tại vì bị người Việt hải ngoại biểu tình chống đối khắp nơi.

Lính csBV

Báo chí tây phương thường ca tụng người lính csBV trước năm 1975 vì nhiều lý do: (a) các phóng viên khó lấy tin tức chính xác về sự thiệt hại của quân đội csBV (b) quân csBV núp bóng dưới lá cờ MTGPMN nên được coi là đám lính “nhà quê” có tinh thần yêu nước chống lại đại cường quốc HK. Nhưng, sau ngày 30.4.75, các nhà báo tây phương thân cộng mới vỡ mộng vì thấy đám lính “nhà quê” là đám lính  chính quy đội lốt MTGPMN chuyên đi thồ đồ đạt từ miền nam đem về bắc với câu “vào, vơ, vét, về”.

Tin tức mật có phần nào được giải mã sau ngày 30.4.1975. Có nhiều sự kiện cho thấy quân đội, công an csBV “rất hèn với giặc, ác với dân”. Chúng lừa những người lính VNCH chuẩn bị lương thực cho 10 ngày “học tập” để chúng nhốt và giết chết những dân-quân-cán-chính VNCH trong nhà tù. csBV đày người dân miền nam đi vùng kinh tế mới để chúng dễ bề cướp lấy nhà cửa của dân. Tội ác ngập trời của csBV chất cao hơn núi không thể nào rửa sạch! Oan hồn uổng tử sẽ bắt csBV đền tội ác trong một ngày không xa.

Quân đội csBV có súng ống tối tân do Liên Sô viện trợ, nhưng họ không dám đánh lại TC vì TC đem quân dạy cho họ bài học ở miền bắc; đổi lại họ không dám làm lễ tưởng niệm những người lính csBV bị quân TC giết chết. Bộ chính trị csBV phải sang chầu chực ông Đặng Tiểu Bình ở Bắc Kinh. Ông ta đã khi dễ không cho các tay to mặt lớn csBV tiếp kiến. Ông cho tay chân bộ hạ gặp riêng đám csBV tạiThành Đô với điều kiện csBV phải chịu dâng đất nước VN cho TC vào năm 2020. Do đó, người dân VN mới có câu “chúng tôi muốn biết sự thật” về hội nghị Thành Đô mà csBV đã phải giấu tin tức như mèo giấu c...

Ngày nay, mặc dù tên nước csBV là CSVN (VN Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa), nhưng thực chất là “kinh tế tư bản bóc lột thợ thuyền dưới sự kìm kẹp của đảng cộng sản độc tài tham nhũng” (kinh tế thi trường định hướng xã hội chủ nghĩa) nên quan lớn ăn theo lớn, quan nhỏ tham nhũng nhỏ, đưa tới tình trạng “dân oan” khiếu kiện khắp nơi ở VN. Quan chức lớn nhỏ có cùng chủ trương bán đất nước cho ngoại bang, cho ngoại quốc lấy đất của dân để làm sân đánh cù (golf), hay phá rừng, phá môi trường và lấy tiền công quỹ tàn phá kinh tế tài chánh quốc gia làm cho nợ xấu gia tăng vô phương cứu chữa.

Các 5 c (con cháu của các cụ) xuất dương du học và ở lại nước ngoài để gìn giữ gia tài “tham nhũng” của các cụ (đảng viên) trong nước. Do đó, số tiền hải ngoại gởi về VN hơn 12 tỷ / mỗi năm đều là “tiền dơ” (tham nhũng) được gởi từ trong nước ra nước ngoài và được gởi trở lại VN để rửa thành “tiến sạch” qua ngân hàng.  Chúng ta không lấy làm lạ chỉ có 10 năm sau ngày 30.4.75 có không biết bao nhiêu “con cháu của các cụ” trong bộ chính trị di tản ra nước ngoài và trở thành công dân sở tại.

Tướng độc nhãn Moshe Dayan, Do Thái, có lý khi nói “muôn chấm dứt chế độ CS tại VN thì cho người dân VN sống chung với CS”. Quả thật vậy! Nếu ngày nay có tự do bầu cử, chắc chắn 100% là người dân VN không bỏ phiếu cho đảng CSVN. Vì thế, CSVN không bao giờ dám bỏ điều 4 hiến pháp là  “đảng CS độc quyền tại VN” nằm trên tất cả cơ cấu của chinh quyền và không bao giờ dám chấp nhận “đa nguyên đa đảng”. Người dân VN không những còng lưng đóng thuế nuôi cán bộ của chính phủ, lại còn phải nuôi thêm 3 triệu đảng viên CSVN ngồi chơi xơi nước và bán nước hại dân.

30.4.1975

Đầu tháng tư 1975, HK bỏ rơi đồng minh Cao Miên. Miên Cộng lên danh sách thủ tiêu các viên chức Cao Miên đồng minh với HK. Tổng thống Lon Nol từ chức và di tản sang Hawaii. Đại sứ HK John Gunter Dean tại Nam Vang mời thủ tướng Sirik Matak di tản; nhưng ông Sirik Matak đã từ chối lời mời và viết thư trả lời cho đại sứ HK là “ông lấy làm tiếc vì tin vào người bạn đồng minh HK”.

Chục lính Thủy Quân Lục Chiến HK nhảy từ trực thắng xuống sân của tòa đại sứ HK tại Nam Vang để bốc một số nhân viên ngoại giao HK ra khỏi Cao Miên. Sau đó, Miên Cộng (Pol Pot) đã bắt giết ông Sirik Matak và mấy triệu người Miên về “tội ác” đã làm bạn với HK. Miên Cộng bị tòa án quốc tế xử về tội diệt chủng sau khi Miên Cộng bị lật đổ mà HK có phần nào liên đới chịu trách nhiệm về tội ác của Pol Pot.

Trước ngày 30.4.75, HK cũng có mời cựu tổng thống Trần Văn Hương di tản ra khỏi VN để tránh csBV trả thù. Cụ Trần Văn Hương đã từ chối lời mời và chấp nhận chịu nhục “mất nước”, kể cả việc ông cũng từ chối tờ giấy công dân do csBV ban phát cho cụ. Cụ Trần Văn Hương đúng là kẻ sĩ miền nam “thắng không kiêu, thua không nhục”, sống chết không thay tên đổi họ, khác với điệp viên cộng sản quốc tế Hồ Chí Minh đến chết cũng không dám lấy tên thật do cha mẹ của mình đặt ra vì ông biết có tội với tổ tiên.

Tướng csBV Văn Tiến Dũng tung 3 sư đoàn đánh vào Xuân Lộc để tiêu diệt sư đoàn 18 VNCH của tướng Lê Minh Đảo, nhưng sư đoàn csBV 341 bị tiêu diệt nên các sư đoàn csBV khác đành phải tránh trụ “Xuân Lộc” để tiến về Saigon. csBV tung các đại đơn vị còn lại là quân đoàn 1 đánh vào Biên Hòa, quân đoàn 2 và 4 vào Long Bình, quân đoàn 3 vào Tân Sơn Nhất và quân đoàn đặc biệt 232 từ vùng 4 tiến về Saigon. Cả 5 quân đoàn cùng giáp công với xe tăng, đại pháo để chuẩn bị “mưa pháo” tàn phá Saigon thành đống gạch y như có lời đồn đoán của người dân Saigon sau ngày đảo chánh tổng thống Ngô Đình Diệm.

Tưởng cần nhắc lại, sau ngày đảo chánh 1.11.1963, chính phủ cách mạng lâm thời VNCH có cho lập tượng thờ nữ sinh Quách Thị Trang tại chợ Saigon vì cô này đi biểu tình chống chính phủ Ngô Đình Diệm nên bị lạc đạn chết tại bùng binh Saigon. Tên của cô là Quách Thị Trang mà nhiều người đã giải thích: “Quách là hòm, quan tài; Thị là chợ; Trang là nghĩa địa”; tức là chợ Saigon sẽ trở thành nghĩa trang, nơi chôn cất nhiều quan tài. Cũng may là nhờ hồn thiêng sông núi hộ trì cho người dân Saigon thoát nạn “mưa pháo” trả thù của quân đội csBV.

Với tư cách tổng thống 1 ngày, tướng Dương Văn Minh đã ra lệnh cho “quân đội buông súng không bắn giết người anh em (đồng bào) phía bên kia” nên csBV không thể “mưa pháo” vào Saigon vào ngày 30.4.75 như dự trù. Người dân Saigon không có “đổ ra đường “ăn mừng” đoàn quân csBV giải phóng miền nam sau gần 21 năm chiến tranh do giặc cộng gây ra. Do đó, csBV đã điên tiết, trả thù lại dân-quân-cán-chính VNCH bằng cách cầm tù, đày người dân miền nam đi vùng kinh tế mới, đổi tiền, đánh tư sản v.v sau ngày 30.4.1975.

Chúng ta thấy có nhiều hiện tượng xảy ra sau ngày “giải phóng”: (a) csBV “vào, vơ, vét, về” thồ đồ ăn cắp từ miền nam về miền bắc; (b) csBV cướp nhà cửa của người dân miền nam; (c) csBV không dám đánh TC dù khí giới của họ tối tân hơn súng ống của TC do LS viện trợ trong thời chiến; (d) csBV ký giấy bán nước theo hội nghị Thành Đô cho TC; (e) csBV bóc lột thợ thuyền và tham nhũng vì áp dụng chế độ tư bản và cộng sản; (f) csBV xuất cảng thanh niên thiếu nữ ra nước ngoài làm nô lệ lao công và tình dục v.v.

Có hiện tượng kỳ lạ khác dưới chế độ CSVN sau 1975 là con ông cháu cha csBV chạy ra nước ngoài tỵ nạn để các cụ (đảng viên CSVN) chuẩn bị cho ngày CSVN bị sụp đổ tại VN hay ngày VN trở thành một tỉnh lỵ của TC vào năm 2020. Kết quả, miền nam giàu có nhất nhì Đông Nam Á trước 1975 thì ngày nay, toàn quốc VN từ nam tới bắc, cả xứ VN, chỉ hơn một chút hai quốc gia láng giềng là Lào và Cao Miên và thua xa Tân Gia Ba, Đại Hàn, Nhật Bản v.v trong vùng Đông Nam Á sau hơn 40 năm cưỡng chiếm miền nam.

Đêm 29 rạng ngày 30 tháng tư 1975, trực thăng HK ráo riết bốc những người dân HK ra khỏi VN. Đệ thất hạm đội HK có mặt tại Biển Đông; nhưng không dám vào hải phận VN để cứu vớt những người tỵ nạn vì tôn trọng hiệp định Paris. Tướng VNCH Nguyễn Cao Kỳ tuyên bố chống csBV; nhưng chính ông là người đầu tiên có mặt trên chiến hạm Midway. Nguyễn Cao Kỳ là người thành lập phi đoàn “thần phong” thả bom “Bắc Việt”; nhưng cũng chính ông là người đã về VN làm tài lọt cho CSVN mà khi chết, CSVN không cho gia đình của ông chôn cất ông tại VN sau khi ông bị CSVN “vắt chanh bỏ vỏ”.

Chuyện gì đã xảy ra ở hải ngoại vào ngày 30.4.75, sinh viên du học miền nam VN như rắn mất đầu từ một người có tổ quốc (VNCH) trở thành người vô tổ quốc. Họ là những thanh niên, thiếu nữ có nhiều mộng mơ trở về VN để xây dựng đất nước. Tất cả đều tan thành mây khói. Các anh em vừa lo tiếp tục đi học, vừa lo cho thân nhân không biết có di tản được hay không, vừa lo làm giấy bảo lãnh thân nhân v.v.

Anh Trần Văn Bá, đại diện tổng hội sinh viên Paris, tổ chức biểu tình thầm lặng cùng với một nhóm anh em du học sinh tại Pháp. Anh cùng một số sinh viên xin gặp đại sứ VNCH tại Paris là ông Nguyễn Duy Quang để yêu cầu đại sứ VNCH đốt hủy hồ sơ “mật” của toà đại sứ VNCH và cho ông đại sứ biết là anh em sinh viên tiếp tục con đường tranh đấu cho tự do tại VN.

Đại sứ Nguyễn Duy Quang muốn kiếm điểm với csBV là ông sẽ trao số tiền còn dư lại trong ngân quỹ cho csBV hay ông ta lấy (?) nên ông làm đạo đức giả ký tờ ngân phiếu “không tiền bảo chứng” cho tổng hội sinh viên để ủng hộ sinh viên tiếp tục đấu tranh cho tự do tại VN; đồng thời, ông Nguyễn Duy Quang không cho thiêu hủy hồ sơ như đã hứa. Điều may mắn, anh Trần Văn Bá biết trò “ma giáo” của ông Nguyễn Duy Quang sẽ trao hết hồ sơ mật cho csBV nên đêm đó, anh và các bạn sinh viên đã leo tường vào tòa đại sứ VNCH và đốt hết các hồ sơ “mật”. Hiện nay, người dân ở Paris không biết ông NDQ ở mô?

Hình ảnh sinh viên du học VN tại Pháp đang diễn hành thầm lặng tại Paris vào ngày 27.4.1975

Tưởng cần nhắc lại, tòa đại sứ HK đã thiêu hủy hồ sơ mật trước khi rời khỏi Saigon; nhưng họ không biết bộ chỉ huy cảnh sát quốc gia tại Saigon còn giữ lại “bản sao“ mà họ quên thiêu hủy. Các hồ sơ này có từ thời Pháp thuộc đến ngày 30.4.1975 nên csBV có bộ phản gián, công an chuyên nghiệp có thể đọc lại hồ sơ “mật” để trả thù lại những người tố cáo bọn cộng sản nằm vùng, nhất là qua chương trình Phượng Hoàng đã kêu gọi người dân miền nam đứng ra tố giác các hoạt động của bọn cộng sản tại miền nam VN.

Trở lại chuyện anh Trần Văn Bá, anh quyết định trở về VN để kháng chiến sau ngày 30.4.75 cùng với các đồng chí như phi công Mai Văn Hạnh có quốc tịch Pháp.  Các anh bị Nguyễn Tấn Dũng bắt (khi đó, NTD là công an biên phòng) và anh Bá đã bị xử tử chết, nhưng csBV không cho thân nhân của anh Bá chôn cất thân xác của anh. csBV còn tàn độc hơn bọn thực dân dưới thời Pháp thuộc. Tưởng cần nhắc lại, ba của anh Trần Văn Bá là chính trị gia rất nổi tiếng tại miền nam là ông Trần Văn Vân. Hai cha con có cùng điểm chung là “muốn vá trời mang lại an vui cho dân tộc VN”, nhưng cả hai bị giết chết khi mộng chưa thành.

Điểm cuối rất quan trọng là cựu thủ tướng Trần Văn Hữu. Ông làm thủ tướng từ năm 1950 đến năm 1952. Ông là người có công tuyên bố khẵng định Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về VN; khác với thủ tướng csBV Phạm Văn Đồng công nhận Hoàng Sa của TC. Ông Trần Văn Hữu ở bên Pháp cùng với các cộng sự viên quan tâm đến sự an nguy cho miền nam tự do vào tháng tư 75 nên ông muốn trở về VN thành lập chính phủ trung lập cứu miền nam khỏi lọt vào tay cộng sản. Ông đã liên lạc với phó đề đốc Chung Tấn Cang, nhưng con cờ này bị chết ngay từ trong trứng vì tướng Dương Văn Minh không tới dự phiên hợp. 

Thay Lời Kết

Có người luận tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã quyết định sai lầm khi thấu cấy HK bằng cách triệt thoái quân đội ra khỏi Pleiku để chuẩn bị giải cứu Ban Mê Thuột làm tiêu quân đoàn 2 tại vùng cao nguyên trung phần VN hoặc là trách ông Thiệu dùng lá bài “bù” với mấy lá thơ “hứa lèo” của tổng thống HK Nixon mà ông tin HK sẽ trở lại VN và cho pháo đài B52 dội bom tiêu diệt các sư đoàn csBV tập trung tại một chổ ở miền nam.

Ngày nay, các tin tức mật đã được giải mã. Chúng ta biết ít nhiều chiến tranh tại miền nam VN chấm dứt từ đầu năm 1973 sau ngày HK ký hiệp định Paris mà phần thắng nghiêng về csBV vì HK đã bán đứng miền nam VN cho cộng sản. Quân csBV nhận viện trợ ào ạt từ TC và LS. Bộ đội csBV xâm nhập vào miền nam càng ngày càng nhiều qua đường mòn Hồ Chí Minh; trong khi đó, HK đã ngưng viện trợ vũ khí cho quân đội VNCH thì làm sao người lính VNCH có thể chiến đấu, ngoại trừ có giải pháp chính trị nào đó.

Sự quyết định sai lầm của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chỉ làm cho chiến trận kết thúc mau chóng, nhất là csBV làm áp lực HK để thay đổi các tổng thống VNCH vào giờ thứ 25 để làm xáo trộn đầu não bộ chỉ huy của chính phủ VNCH; đó là chưa kể thành phần thứ 3 chuyên môn biểu tình phá hoại đất nước như linh mục Thanh, linh mục Chân Tín, bà Ngô Bá Thành v.v. Họ trở nên sáng mắt sau ngày “giải phóng” 30.4.1975, nhưng họ có mắt như mù vì không dám nói, dám làm hay dám có hành động chống đối csBV.

csBV tổ chức diễn binh ăn mừng tại Saigon vào ngày 15.5.1975. Trương Như Tảng, bộ trưởng tư pháp của MTGPMN, lấy làm lạ không có đoàn quân MTGPMN tham dự vì ông không biết là csBV đã giải tán đám quân này từ lâu. Còn những tên như Huỳnh Tấn Phát, Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Thị Bình v.v thì csBV cho ngồi chơi xơi nước. csBV không giết chết họ là may nên những tên “cách mạng lão thành” chỉ biết ngồi khóc than cho số phận vì bị mấy tên cáo già csBV lường gạt để cho bọn chúng ăn trên ngồi trước.

HK hoàn toàn không có dự trù cứu giúp người Việt tỵ nạn vào ngày 30.4.1975 y như Cao Miên, nhưng HK sợ người lính VNCH sẽ bắn vào 2,000 người HK còn kẹt lại ở VN. Quốc hội HK mới chuẩn y cho vớt họ nên mới có 200,000 người di tản ra nước ngoài vào ngày 30.4.1975. Từ đó, chúng ta mới có sự tiếp nối đấu tranh, bảo lãnh cho thân nhân từ trong nước vượt biên hay ra nước ngoài dưới dạng HO, bảo lãnh.

Ngày 30.4.1975 không những là ngày “quốc hận”, là ngày “tháng tư đen” cho người dân miền nam mà còn đánh dấu là ngày “đại tang” cho cả dân tộc VN vì sau 40 năm, csBV đã dâng trọn đất nước VN cho TC gồm cả lãnh thổ và lãnh hải theo hội nghị Thành Đô 1990; đó là chưa kể công hàm Phạm Văn Đồng 1958 công nhận Hoàng Sa của TC để từ đó, theo luật quốc tế, TC có thể lấy điểm tựa từ Hoàng Sa cộng thêm 200 hải lý để tiến chiếm Trường Sa ở Biển Đông.

Các nhà báo, tác giả ngoại quốc có khuynh hướng thiên tả trước 1975 đã bắt đầu thức tỉnh. Thí dụ, tác giả Olivier Todd thân cộng đã dùng danh từ “tháng tư tàn ác” (Cruel Avril) cho quyển sách nỗi tiếng của ông vì ông nhận thấy csBV đã đối xử quá tàn ác đối với đồng bào của họ. Ông Thomas Bass là tác giả sách “The Spy Who Loved Us”, viết về điệp viên Phạm Xuân Ẩn. Sách được CSVN dịch ra tiếng Việt tại VN với tựa đề “Điệp viên Z.21- kẻ thù tuyệt vời của nước Mỹ”. Ông cho biết CSVN đã kiểm duyệt, cắt xén nhiều đoạn trong bản gốc tiếng Anh của ông, nhất là đoạn viết về TC dạy cho CSVN bài học năm 1979.

http://www.voatiengviet.com/content/tac-gia-nguoi-my-noi-vietnam-muon-kiem-soat-qua-khu/2638808.html

Ngày nay, CSVN đã cho hàng triệu người TC xâm nhập vào VN không cần hộ chiếu để TC có đạo quân thứ 5 chuẩn bị cho ngày “tổng nội dậy” chiếm đất nước VN. CSVN mua 6 chiếc tàu lặn của LS với phí tổn bằng ngân sách/năm của quân đội VN để coi tàu bè TC chạy qua lại cho vui. CSVN đã mời HK trở lại VN để cùng khai thác thị trường béo bở VN. Mục đích của quan lại tham nhũng CSVN là lấy tiền công bỏ túi, làm tăng nợ xấu của ngân hàng CSVN và chính người dân VN phải trả nợ thế cho họ. Thương quá, VN ơi!

Ngày 30.4.2015, CSVN dự trù sẽ tổ chức diễn binh, bắn pháo bông để ăn mừng chiến thắng “giải phóng” đất nước mà ai cũng biết người dân trong nước đã quá chán chê lời phỉnh gạt của CSVN vì ai cũng có thể truy cập tin tức chinh xác về sự lừa dối của nhà cầm quyền CSVN; đó là chưa nói tới 3 triệu người Việt hải ngoại còn quá đau thương, tưởng nhớ về nỗi nước mất nhà tan, thân nhân đã bị chết oan trong nhà tù CSVN. Do đó, có vui chơi gì mà tổ chức ăn mừng làm tốn hao tiền của người dân trong và ngoài nước.        
Đặng Tấn Hậu
Tháng Tư Đen 2015

Ghi chú:


·         Camp “Davis” lấy từ tên của một người lính HK chết đầu tiên tại VN; nhưng csBV không hiểu. Họ tưởng đây là tên nhà nghĩ mát của tổng thống HK. Vì thế, csBV mới gọi “camp David”. Điều cần biết, đại diện cho phía MTGPMN tại Camp Davis là tướng Trần Văn Trà. Ông ta có thể đi lại tự do ở Saigon nên có thể nắm vững địa hình của thành phố Saigon. Ông là người chỉ huy trận đánh Phước Long.

Tướng Trà đã cho tướng Hoàng Anh Tuấn thay thế ông trong các phiên hợp 4 bên sau khi ông vào mật khu chuẩn bị trận chiến Phước Long và đánh vào Saigon 1975. Đại tá Võ Đồng Giang, phụ tá cho tướng Hoàng Anh Tuấn, là tên cộng sản Bolchevik rất cuồng tính. Mặc dù Võ Đồng Giang là nhân vật số hai sau tướng Tuấn, nhưng hắn mới thực sự là người chỉ huy và ra lệnh cho tướng Hoàng Anh Tuấn thi hành tại Camp Davis.

Tin Vui 10,000 truyền đơn và Cờ Vàng : Rải đi khắp 10 tỉnh thành lớn từ Bắc vào Nam trong 3 ngày 28-29 và 30/4/2015

 

Lật Đổ Chế Độ Cộng Sản Việt Nam(facebook)
Hơn 10,000 truyền đơn và Cờ Vàng Chính Nghĩa Quốc Gia sẽ được rải đi khắp 10 tỉnh thành lớn từ Bắc vào Nam trong 3 ngày 28-29 và 30/4/2015

Các thành viên sẽ cho rải và dán truyền đơn cùng với Cờ Vàng ở những trục đường chính có đồng người qua lại.
Cám ơn thành viên N.L.T (Nghệ An) vừa mới gửi đến cho chúng tôi 4,500 Cờ Vàng Quốc Gia
-----------

Rất mong QÚY ANH CHỊ EM  loan tải trên internet. Xin thông báo và gọi cho nhau . Xin cảm ơn nhiều !

KÍNH THƯA TOÀN THỂ QUÝ VỊ VÀ CÁC BẠN!

Nhìn lại 40 năm đất nước thống nhất, chúng ta khẳng định rằng: Sự nghèo nàn, đói rách, Người Việt Nam bị thế giới khinh rẻ và tụt hậu toàn diện của dân tộc ta là do Đảng Cộng Sản Việt Nam độc quyền toàn trị , CƯÓP BÓC và SỐNG TRÊN XƯƠNG MÁU NHÂN DÂN .

Lãnh đạo cao cấp của ĐCSVN và gia đình họ thì giàu có, sống xa hoa với tài sản nhiều ngàn tỷ đồng bằng con đường tham nhũng và lợi dụng chức quyền. Thực chất bấy lâu nay họ đã và đang áp bức, bóc lột, cướp giật , hà hiếp , lừa gạt  90 triệu người dân Việt Nam chúng ta.

Nếu chúng ta vẫn ngồi yên, không cùng nhau đứng lên phản đối họ thì chúng ta và con cháu chúng ta mãi về sau vẫn nghèo đói, khốn khổ , bị ức hiếp , bị lọc lừa , bị  làm tôi mọi cho Tàu Chệt , cứ bị Tàu Chệt cai trị , điều khiển , chỉ huy mãi mãi , thiếu việc làm, miếng ăn hàng ngày không đủ, thế giới khinh rẻ và làm nô lệ cho các nước ngoài, thậm chí bị mất nước vào tay Trung Quốc..... Vì vậy chỉ còn cách duy nhất là mỗi chúng ta phải góp một phần nhỏ bé phản đối Đảng Cộng Sản Việt Nam thì họ mới thay đổi và rút lui khỏi quyền lực cai trị ,uy hiếp , cướp bóc chúng ta từ bao nhiêu chục năm  nay. Khi đó chúng ta mới có cơ hội giàu có, sung túc, hạnh phúc , tự do , dân chủ , nhân quyền , dân quyền , công lý , công đạo và được sự tôn trọng , kính nể của thế giới bằng chính trí tuệ và sức lực của mỗi Người Việt Nam làm nên ! ....
Chúng tôi kêu gọi toàn thể các bạn không kể tuổi tác, vùng miền, nam giới hay phụ nữ hãy tham gia biểu tình ôn hòa phản đối ĐCSVN độc quyền toàn trị, áp bức , bóc lột , cướp giật , gian ác , hà hiếp , lọc lừa nhân dân cả nước ........   

CHƯƠNG TRÌNH TỪ :
Thứ 7, ngày 25.4 . 2015 nầy đến hết chủ nhật ngày 03.05.2015.
Thời gian:-     Ca sáng từ 8 giờ 30 đến 11 giờ.
-          Ca chiều từ 15 giờ 30 đến 18 giờ 30.

Tại trước tất cả trụ sở Ủy Ban Nhân Xã, Ủy Ban Nhân Dân Huyện, Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh và Thành Phố trên cả nước, trong tất cả các ngày nêu trên.

Các bạn hãy cố gắng tham gia ít nhất một lần, càng nhiều thì càng tốt. Đối với người dân sống trong vùng bán kính khoảng 70km lấy Hồ Gươm làm trung tâm thì nên tập trung tại Hồ Gươm và trước Nhà Quốc Hội để phản đối ĐCSVN. Nếu mang theo khẩu hiệu phản đối thì càng tốt gấp bội !  Xin rủ nhau , bảo nhau , lôi nhau ,  kéo nhau đi thật đông thật nhiều , cả các học sinh và các trẻ em ........

Mỗi người hãy góp một tay vì chính cuộc sống của chúng ta và con cháu chúng ta sau nầy !  Vì chính sự song còn , sự sinh tồn của Đất Nước và Dân Tộc !!! Chúng ta không thể để cho đất nước , sơn hà , biển đảo cùa Việt Nam và Dân Tộc Việt Nam bị rơi mất vào sự cai trị , đô hộ , chỉ huy và điều khiển của kẻ thù Tàu Chệt Trung quốc được !!!! .......

Xin trân trọng cảm ơn các bạn .  XIN THÔNG BÁO CHO NHAU Và RỦ NHAU  DẬY MÀ ĐI  !!!!

Việt Nam, tháng 04.2015.

Các chiến sỹ dân chủ, yêu nước và thương dân.
(Mong các bạn hãy gửi đến người quen qua điện thư và điện thoại di động càng nhiều, càng tốt)

---------------
From: Véronique Thùy Hương <verothuyhuong@gmail.com>
Date: 2015-04-23 21:17 GMT+02:00

THẬT NGẬM-NGÙI... MỜI ĐỌC:

Đã Sáng Mắt Chưa?
1. Họ là những bà mẹ quê chất phác.
Nghe lời ngon ngọt của CSVN, ấp ủ, che đỡ du kích trong nhà, những tưởng khi VC chiếm miền Nam thì họ được ưu đãi lắm! Ai ngờ! họ chỉ được cấp mấy giấy ban khen là mẹ chiến sĩ, mẹ liệt sĩ, huy chương bằng đồng để treo trong nhà cho nó oai, chứ đem ra chợ bán không ai mua. Hổm rồi, họ bị xử ức: đất đai của tổ tiên họ bị cán bộ công an lấy đem bán cho ngoại quốc làm sân golf, họ mang cờ đỏ sao vàng , biểu ngữ, huy chương, bằng khen đi biểu tình khiếu kiện.             
Kết quả? Họ bị hốt và vất lên xe cây như con heo, chung với cờ quạt, huy chương, biểu ngữ. Giờ họ đã sáng mắt nhưng đã muộn.     
Có bà dân oan tức quá còn tụt quần ra trước văn phòng xã ấp cho công an xem nữa.
2. Họ là giới trí thức sống tại miền Nam Việt-Nam.
Họ nghe lời dụ dỗ của bọn CSVN, họ đọc toàn sách Karl Marx, Engels, Jean Paul Sartre họ mơ tưởng thấy tương lai sán lạng, bầu trời nở hoa, một thế giới đại đồng, không giầu không nghèo, ai cũng như ai, gọi nhau tất cả bằng “đồng chí”.             
Vi thế là họ xuống đường biểu tình, phá rối trị an của VNCH, làm mồi cho tụi VC xâm nhập thành thị phá hoại. Sau ngày 30-4-75, họ ra ứng cử vào QH bù nhìn. Kết quả rớt đài. Họ thấy tất cả mọi sự đều tệ hại hơn ngày xưa nhiều, họ la ó, phản đối. Kết quả họ bị quản chế, họ bị công an thuê xã hội đen đánh đập, gây ra tai nạn. Thế là họ mở mắt trong nhà thương. Rồi họ sáng mắt không kịp nữa khi đã vào nhà xác.
3. Họ là những đại diện được dân cử miền Nam.
Trước đây họ bị dụ khị vơi củ cà rốt đỏ tươi là sẽ ở lại làm việc cho thành phần thứ ba, với hoang tưởng là CS Miền Bắc giải thể VNCH và trao cho nhóm thành phần thứ ba thành lập chính phủ miền Nam, chia ghế chung với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ ra sức sử dụng cái tự do dân chủ miền Nam đánh phá VNCH đủ mọi mặt. Khi VNCH bị bạn đồng minh bỏ rơi thì ai ngờ họ bị cho ra rià, chỉ còn ngồi chia với nhau cái “ghế đá công viên”.
4. Họ là thành phần du kích miền Nam, tập kết ra Bắc.

Họ đã sống dở chết dở trên dẫy Trường Sơn, trên đường mòn HCM. Họ tin là mai này miền Bắc đánh thắng miền Nam thì họ trở về vinh quang, CS Miền Bắc sẽ để cho họ thống lãnh miền Nam, ít nhất cũng làm quan to. Hỡi ôi! Họ được gì? Tất cả những chức vụ ngon lành đều do cán ngố miến Bắc nắm hết. Họ bị bỏ rơi, uất ức quá họ xin phục viên. Bây giờ họ chỉ còn biết mở mắt và chửi thề từ sáng đến tối mà thôi.
5. Họ là thành phần giầu sang phú quý miền Nam.
Nghe lời hứa ngọt như mía lùi, vào bưng thành lập cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ được rủ sang Paris ngồi vào bàn tròn bàn vuông, dự hội nghị thanh toán miền Nam do Kissinger và Lê Đức Thọ bầy mưu đạo diễn năm 1973. Sau 30-4-75 họ được gì? Ôi chao, Cái MTGPMN sống chưa bao lâu đã bị CS Miền Bắc bóp cổ chết ngắc ngày 2-7-1976. Bấy giờ họ mới sáng mắt ra thì đã trễ, chỉ còn biết than thân trách phận là mình quá ngu.
Tại Hải Ngoại:
Họ là những Việt Kiều đã liều chết vượt biên.
Từ ngày Mỹ nối lại bang giao với Việt-Nam và bỏ cấm vận Việt-Nam, họ đã nghe lời dụ dỗ đường mật của CSVG, về lại Việt-Nam làm ăn:
1. Một ông vua chả giò, đem về hàng triệu đôla đầu tư, rồi bị kết án về tội hối lộ (Khổ quá VK nào muốn làm ăn tại VN cho an toàn mà không phải hối lộ cơ chứ, kể cả người dân trong nước cũng phải hối lộ chứ), chỉ vì cán bộ gộc tranh nhau ăn. Kết quả ông vua chả giò bị 11 tháng tù, may mắn quen lớn, quen đến tận ông “Tưởng Thú Khải” nên mới “tái vượt biên bằng đường hàng không” ra khỏi nước. Ông mướn luật sư đoàn ngoại quốc kiện VNCS lấy lại tiền. Ông hú vía và sáng mắt và sẽ chẳng bao giờ về Việt-Nam nữa.
2. Một ông bác sĩ tim, bỏ ra cả bạc triệu mua máy móc rất “hiện đại” về Sàigon mở phòng mạch mổ tim mong làm ăn, nhưng rồi bị VC đội cho cái mũ “gián điệp CIA” không đưa ra toà nhưng chỉ xin ông để lại phòng mạch và tất cả dụng cụ, ra khỏi VN trong vòng 6 tiếng đồng hồ. Thế là mất cả chì lẫn chài. Về lại Hoa Kỳ ông tức lắm lập đảng chống, ông định làm cả cái kiềng 3 chân mời ông VC ngồi một chân để hoà hợp hòa giải.
3. Một ông giáo sĩ chuyên về truyền thông, đi về VN hơn 10 lần rồi như đi chợ và có cả mấy căn hộ cho thuê. Một ngày đẹp trời xin Visa về VN nữa để thâu tiền, nhưng đến phi trường Tân Sơn Nhất thì hải quan TSN hổng cho ổng vào vì lý do gì đó, đúng ra chỉ vì chúng muốn xiết mấy căn hộ của ông thôi. VK hồi đó chưa được phép mua nhà ở VN, mà tại sao ông lại có mấy căn hộ cho thuê “thế là làm sao?”, chắc chúng “điều cha” là ông nhờ người khác đứng tên. Ông tẽn tò trở về Mỹ, nuốt hận, nhưng vẫn cái trò nửa nạc nửa mỡ, vẫn nâng đỡ cho đám quốc doanh trong nước, đăng cả bài chống cờ vàng 3 sọc đỏ mới đây.
4. Trần Trường thu băng lậu , khoái “bác hồ” hết cỡ thợ mộc, nên treo cờ máu và ảnh tên hồ già trong tiệm, bị người Việt hải ngoại giàn chào cả 2 tháng. Ở VN hồi đó ông được CSVG nâng cấp lên thành “anh hùng”. Rồi ông tưởng bở bán nhà bán cửa, thu xếp tiền bạc gia đình vợ con về VN làm ăn. Ông bỏ ra mấy chục ngàn đô (gần 1 tỷ bạc hồ) mua ao thả cá, nuôi tôm kiếm sống. Thu hoạch đang ngon lành, ai ngờ ông bà “anh hùng” bị gọi lên làm việc về tội “quên đóng thuế” cho nhà nước. Bà vợ ông ức quá “anh hùng” mà chả được cư xử như anh hùng tí nào cả, lại còn bắt đóng thuế, nên tự tử may mà không chết.  Mất cả chì lẫn chài, gia đình lại cuốn gói về lại đế quốc Mỹ chả biết ẩn dật tại Tiểu Bang nào.  Bà con ai biết mách giùm nhé.
5. Một ông giáo sư dậy điện toán, mua lại một số máy computer rẻ tiền đem về Sàigòn mở trường. Ông đoán đúng mạch dân VN. Thời kỳ tin học, ai mà chẳng muốn học “vi tính – com piu tơ”, cơ sở phất lên như diều gặp gió. Ông làm thêm chi nhánh ở Cần Thơ, ngon trớn ông tiến nhanh tiến mạnh ra Đà Nẵng. Nhưng ông quên một điều là VN có “rừng nào cọp nấy”. Cọp miền Nam khác cọp miền Trung, miền Bắc. Ông quên không xin phép đúng nơi đúng chốn hay vì thủ tục “đầu tiên” (tiền đâu?) hơi yếu, nên ông bị mời lên Công An làm việc vì có thơ tố cáo ông làm gián điệp cho đảng phái hải ngoại chống phá nhà nước. Họ mời ông và gia đình ra khỏi nước trong vòng 24 tiếng, để lại 2, 3 trường học cho nhà nước quản lý. Ông biết bị ăn cướp nhưng chỉ nhỏ lệ mà ra đi, về hải ngoại ông vẫn im thin thít sợ nói ra bị đồng bào chửi.

6. Chàng là một Việt Kiều bình thường, nhưng có tật “nổ” khi về VN. Chàng đã về nước cả chục lần đâu có làm sao, về lại Hoa Kỳ lần nào cũng khen lấy khen để là “Sàigòn bây giờ đổi mới lắm, làng nướng, quán ăn, bia ôm, càfê cũng ôm luôn, hớt tóc muốn ôm cũng được” . Vì vậy người Việt hải ngại đặt tên mới cho hòn ngọc viễn đông ngày trước, bây giờ là “thành phố ôm”.
Chàng chỉ là một chuyên viên làm Nail, mùa đông ế khách nên về VN du hí. Nhưng VK về nước mà lại khoe là làm nail thì hơi bị quê, nên bèn nổ lớn và tự giới thiệu là kỹ sư “hoá học”. Ngày ngày chàng đụng tới hóa chất (acetone .v.v) hơi nhiều, phải đeo khẩu trang như các nhà bác học trong phòng thí nghiệm thật. Lần này về VN thì sáng ngày hôm sau, có một Công an đến vấn an và gãi đầu gãi tai xin ông Kỹ sư giúp đỡ chút xíu vì nhà đang gặp khó khăn. Chàng kỹ sư mở bóp lấy ra tờ 20 đôla trao cho viên công an. Viên công an tỏ ý hơi thất vọng rồi ra về.
Sau chuyến đi chơi Đalạt 3 ngày về thì chàng kỹ sư nhận được một công văn của Công An số 4 Phan đăng Lưu yêu cầu lên làm việc để làm sáng tỏ một vài vấn đề. Ông “kỹ sư” hoang mang nhưng cũng đến trình diện. Viên Đại Uý Công An mời ngồi và nói là ông ta mới nhận được một lá thư từ trong phương xóm nơi chàng tạm cư ngụ, tố cáo ông VK là một nhân viên của một đảng phản động tại hải ngoại lần này có nhiệm vụ về điều nghiên để phá hoại. Anh kỹ sư VK tái mét mặt, hết hồn bèn khai thật là ở bên Mỹ chỉ làm nail chứ đâu có phải kỹ sư gì đâu, về nước để du lịch chứ không có tham gia một đảng phái chính trị nào cả.
Viên Đại Uý cười khẩy và nói là ty công an thành phố phải điều tra ra sự thật vì vậy theo luật thì phải giữ anh kỹ sư ở lại bóp vài ba ngày để tiến hành cuộc thẩm vấn. Sau cùng ông Đại úy nhắc khéo là đã liên lạc với hải quan TSN rồi và được biết là anh kỹ sư có khai đem về 5 ngàn đôla kỳ này. Chàng “kỹ sư” được dẫn vào nhà giam ngủ 1 đêm.
Sáng hôm sau tại địa chỉ mà chàng tạm trú, một người ăn mặc complet bảnh bao, tay sách cạc táp đen, đến gõ cửa và tự nhận là luật sư. Ông luật sư vào đề ngay là ông ta “nghe nói” có một VK bị bắt vào ty Công An PĐL. Nếu muốn nhờ ông ta biện hộ hay giải quyết thì đây là giá cả:
-  Muốn khỏi phải ra toà và được thả ngay thì giá là 3 ngàn đô, vì ông ta phải chi tiền chạy chọt.
-  Còn muốn ra toà thì ông ta nhận biện hộ với giá $1,500 USD, ông luật sư thòng một câu là không biết ngày nào ra toà, có thể từ 3, 4 tháng đến 1 năm tuỳ theo. Bị cáo không được rời khỏi VN. Ông ta nói xong để lại danh thiếp với số điện thoại.
Ngày hôm sau ông bạn chạy đến ty CA thành phố xin thăm gặp ông “kỹ sư” nạn nhân, và trình bầy 2 giải pháp của ông Luật sư. Anh “kỹ sư” hốt hoảng nói anh bạn gọi điện thoại và điều đình với ông luật sư chấp thuận giải pháp 1 là trả 3 ngàn đô “cúng cô hồn” để được trả tự do ngay, chứ theo giải pháp thứ 2 rẻ hơn nhưng làm sao mà ở VN lâu như vậy được, còn phải về Mỹ dũa móng chứ .
Chiều hôm sau, chàng “kỹ sư” được trả về nhà, túi bị nhẹ đi mất 24 triệu bạc hồ, một số tiền khá lớn. Hai ngày sau chàng “kỹ sư”, ra hãng máy bay xin đổi vé về lại Mỹ càng sớm càng tốt và hứa là sẽ không bao giờ về thăm chùm khế ngọt nữa.
Thanh Vân
Đảng viên CS sáng mắt
Châu Hiển Lý, bộ đội tập kết 1954
Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp vô sản âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.
XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN.  Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ đồ đểu! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:
"Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa!
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!"

Nguyễn Hộ người có 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Đoàn Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong tập hồi ký Quan Điểm Và Cuộc Sống: "Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN.  Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968 nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa.  Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do.  Đó là điều sĩ nhục” (nguồn: Wikipedia)

Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, nguyên Đại Sứ Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956: "Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược.  Tại cuộc mít tinh tối 29/10/1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được! Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được.  
Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời.  Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại"  (Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)

Trung Tướng Trần Độ, Cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, viết: "Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã.  Nhưng lại xây dựng nên một xã hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”  (Nguồn: Trần Độ- Nhật Ký Rồng Rắn)

Hoàng Minh Chính gia nhập đảng từ năm 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một bài phát biểu đã than thở rằng “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc.  Ngay cả thời kỳ nô lệ, người dân ai muốn ra báo cũng chỉ cần nộp một giấy xin phép và bản lưu chiểu. Điển hình là cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp xử 13 năm tù về tội chống Pháp và bị đầy ra Côn Đảo từ năm 1908 đến năm 1921 mới được trả tự do.  Khi mãn hạn tù cụ được thả về Huế, tại đây, cụ đắc cử dân biểu năm 1926, rồi được cử làm Viện trưởng Viện Dân Biểu Trung Kỳ và đứng ra xuất bản tờ báo Tiếng Dân.  Một người bị tù vì tội chống thực dân còn được thực dân cho ra báo trong khi đó một người từng nắm giữ chức Phó Chủ Tịch Quốc Hội của chế độ mà xin phép ra một tờ báo cũng không được".  (nguồn: Wikipedia)

Trần Lâm sinh năm 1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007: "Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân.  Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn.  Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm".

Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh Niên: “Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước...  Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là tiền, dù số tiền bị mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là đạo đức.  Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống.  Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”.

Nguyễn Khải, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS: 
Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ.  Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo.  (tu-tuong va loi-song cua nguoi Viet do tu Chanh Quyen ma ra)...
(1 nguoi co personality & characteristic... Same thing for a government or a country... EACH HAS IT'S VALUE.)

Nguyễn Văn Trấn, Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974): 
"Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết".  

Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói: “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”.  Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”.

Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh trong một lần nói chuyện tại Hội Các Nhà Văn đành phải hô hào cởi trói cho văn nghệ có nghĩa là Đảng coi giới văn nghệ sĩ như loài cầm thú.

Thủ Tướng Võ Văn Kiệt  thì hô hào: “Đổi mới hay là chết”.

Và còn nhiều trăn trở của: Lê Hồng Hà Cục Trưởng Cục An Ninh Bộ Công An, Lê Liêm Cục Nội Chính, Nguyễn Trung Thành Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Đảng, Nguyễn Văn Hiếu Ủy Viên Thường Trực Mặt Trận Tổ Quốc, Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh Đại Sứ Hà Nội tại Trung Cộng, Đại Tá Bùi Tín,Đại Tá Phạm Quế Dương Viện Quân Sử Hà Nội, Trung Tá Trần Anh Kim người anh hùng chống cuộc xâm lăng từ phương Bắc năm 1979, Sứ Thần Dương Danh Dy, đại diện Hà Nội tại Trung Quốc, và các ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Vàng Sao cùng những tuổi trẻ được sinh ra và trưởng thành trong chế độ như Luật Sư Lê Thị Công NhânLê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người Buôn Gió …
Nhìn lại nổi đắng cay nghiệt ngã của kẻ đã đi vào quỹ đạo của CSVN.  Họ là “trí thức” chứ không là bần nông khố rách ít học.  Họ đã được cộng sản Hà nội trả công khuyển mã của họ cái gì?

Linh Mục Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan trong những tạp chí “Đối Diện”, “Thức Tỉnh”.
Nguyễn Văn Trấn (đại gia chợ Đệm) [1], Dương Bạch Mai (đại địa chủ, “parler francais” như gió) Trần Văn Giàu (lý thuyết gia Cộng Sản, công lao qúa xá trời trong Nam).  Những người nầy đã cúng dường tam bảo CSVN không biết bao nhiêu của cải, tim óc, sức lực của mình cho “cách mạng” trong thời Việt minh còn mặc quần xà lỏong chơi tầm vông vạt nhọn.  Năm 1975, khi về Nam, ông “khai quốc công thần” Nguyễn Văn Trấn “được” bộ chính trị CSVN cho công an “hầu hạ” canh gác cửa 24/24 vì thấy thả hổ về rừng nguy hiểm quá… Mấy chục năm công lao mà CSVN chỉ cho người ta chức “Bật Mã Ôn” (giữ ngựa) thì lỡ người ta quậy thì sao? Trần Văn Giàu thì đã bị thất sủng từ lâu lắm rồi. 
 
Chủ Tịch Quốc Hội Dương Bạch Mai thì phổi bò và thẳng ruột ngựa Nam Kỳ nên được đảng cho đi chầu Lenin sớm để vừa tiện sổ sách vừa tiết kiệm ngân quỹ nhà nước.  Nên biết Dương Bạch Mai chết trong lúc nghỉ giải lao trong một phiên họp quốc hội CSVN.  Nhiều nguồn tin cho biết Dương Bạch Mai uống chén nước trà bị bỏ thuốc độc(?!)  Cay hơn nữa là Dương Bạch Mai còn được chính ngay kẻ đã “trừ khử” mình đến dự tang lễ làm tuồng khóc thống thiết “kính chúc đồng chí chết mạnh giỏi!”.  

Những tay “trí thức” của MTGPMN anh hùng làm được trò trống gì sau ngày 30 tháng 4 năm 1975? Nguyễn Hữu Thọ, “người” được “Bác” giao cho nhiệm vụ lãnh đạo mặt trợn và cũng là “người” đã đi đến cuối con đường… đã hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ mà dân tộc đã giao cho…” Ai có theo dõi tin tức, báo chí cũng biết thân phận của “người” này như thế nào trước khi đi chầu “bác” rồi.  

Nguyễn Thị Định (người Giồng Trôm, Bến Tre) chưa hề biết sờ (hay bóp) cò súng đến một lần lấy hên mà lại được CSVN phong là “nữ tướng tóc dài,” “tư lịnh phó lực lương võ trang quân đội Giải phóng,” trong khi kẻ nhắc tuồng cho em Định là đồng chí Nguyễn Chí Thanh – một cánh tay dài của Hà nội.  Sau ngày MTGPMN bị xóa sổ, em Định được làm cái giống gì (?) ở chức vụ “thứ truởng Bộ Thương Binh” và “chủ tịt hội liên hiệp phụ nữ?”.  

Nguyễn Thị Bình (tên thật là Nguyễn Châu Sa sinh tại Sa đéc, đổi tên mới là Nguyễn Thị Bình vào năm 1962) “được” làm “phó chủ tịch nhà nước,” “phó trưởng Ban Đối Ngoại trung Ương Đảng.” Mấy cái "hàm" "phó" và "thứ" đó cũng chỉ lại là những cái chức ngồi chơi xơi nuớc cho đẹp mắt với bà con miền Nam, đâu có ý nghĩa gì trong chế độ lúc nào cũng duy trì các Nhiếp Chính Vương (còn gọi là bộ chính trị - nếu thu hẹp hơn thì có Duẩn, Thọ, sau nầy thì thêm Mười, Anh…), khi các Nhiếp Chính Vương nầy phát cân đai áo mão cho ai thì hãy coi như hồng ân từ Bác và đảng.  Sống dưới thời buổi “độc lập tự do hạnh phúc” mà “than vãn” thì cũng được CSVN xem như đồng nghĩa với đang chán sống; có mà tiêu tùng sớm.  

Giám đốc công ty đường thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm là Trương Như Tảng.  Me xừ này phải chờ đến lúc CSVN thu hết miền Nam mới biết “đường” nào là đường trắng, đường nào là đường thẻ, may phước gài kịp “số de,” chứ chậm chân một chút nữa có thể bị tai nạn lưu thông chết hết cả nhà (như trường hợp kịch tác gia Lưu Quang Vũ và gia đình).  Đề nghị “trí thức” phe ta nên đọc cuốn “memoir” (mémoire) của cái gọi là “tảng đường mía chết hụt này” để cho sáng mắt sáng lòng.
Thôi, phải cất công nói chi cho xa xôi, tấm gương sát bên mình là thầy (?)Châu Tâm Luân [2], bà (?) Ngô Bá Thành [3], ông Chu Phạm Ngọc SơnTrần Ngọc Liễng… bằng cấp treo đầy cả tường, nhìn phát chóng mặt… các tên cố đạo Nguyễn Ngọc LanChân Tín không lo phận sự rao giảng phúc âm của Chúa mà cứ lo nói xa nói gần để ru ngủ người mọi người dân miền Nam bỏ súng hướng về xã hội “thiên đường.” Nhưng ngay chính cá nhân của mình lại phải đợi được đối diện thật sự với “thiên đường” (?) mới “thức tỉnh” (!)

Phụ Chú:
[1] Nguyễn Văn Trấn là Bảy Trấn (không phải ông Nguyễn Văn Trấn hậu sinh nào đó mới “về thăm Việt Nam sau 32 năm” đâu!) Đây là Trấn “Camel (dân cậu miệt vườn, chỉ hút thuốc lá hiệu Camel) người chợ Đệm Long An, loại trí thức địa chủ, một đại thụ của Cộng Sản thời thập niên 30… Đại thụ nầy là tác gỉa cuốn sách “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội;”(để chửi xéo đảng CSVN).  Hắn cùng cỡ tuổi với các tên trùm CS như Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai, Ung Văn Khiêm… đã bỏ lúa ruộng không ai thâu, nhà lầu không ai ở để đi theo Cộng Sản VN.  Nguyễn Văn Trấn đã từng là chính ủy Khu 9 (miền Tây Nam bộ), chủ nhiệm báo “Le Peupleđấu tranh công khai với thực dân thời Cộng Sản miền Nam.  Tập kết ra bắc (cùng lúc với Tô Ký, Đồng Văn Cống, Huỳnh Văn Nghệ...) Sau này Lê Duẩn không cho Nguyễn Văn Trấn được đến một cục xương còn dính chút thịt để gặm cho đỡ tủi! Về Nam sau năm 75, chả có chức vụ gì dù đã có 62 tuổi đảng (tính đến năm 1997), ôm nỗi uất ức cho tới ngày chết.

[2] Châu Tâm Luân người Việt gốc “xì dầu củ cải muối,” được đi du học Hoa Kỳ bằng học bổng quốc gia của VNCH, tốt nghiệp tiến sĩ Kinh Tế (Đại Học Illinois năm 1966), về Việt Nam cuối thập niên 60, dậy môn “Kinh Tế Nông Thôn” và “Quản Trị Nông Trại” tại Trung Tâm Quốc Gia Nông Nghiệp (TTQGNN) Sài Gòn (và cũng dậy môn Kinh Tế tại Đại Học Vạn Hạnh).  Ông Luân đã có lần giữ chức vụ “giám đốc” TTQGNN (gồm cả 3 trường Cao Đẳng Canh Nông, Cao Đẳng Thủy Lâm và Cao Đẳng Thú Y Sài Gòn) một thời gian ngắn (vào giai đọan mà các chính trị gia mới trổ mã dậy thì Hùynh Tấn Mẫm và Lê Văn Nuôi sách động sinh viên, học sinh Sài gòn “xuống đường” biểu tình chống Mỹ và chống chính phủ VNCH mạnh mẽ nhất).  Trong các lớp Kinh Tế mà ông Luân dậy, ông công khai giảng cho sinh viên làxã hội chủ nghĩa là con đường duy nhất (sic) để đưa Việt Nam đến vinh quang (Giỏi nhỉ! Tiến sĩ củ cải này chép y chang lại lời của việt gian HCM)” mà không hề bị công an cảnh sát của chính phủ VNCH hỏi thăm (?) – Có lẽ ông ta “too visible!” vì thường xuyên được truyền thông của Mỹ đến trường phóng vấn (đài CBS, NBC, ABC…) Vào những ngày cuối cùng của VNCH,  xì thẩu Châu Tâm Luân đứng cùng danh sách với các nhân vật của “thành phần (lòng thòng ở chính giữa!) gọi là thứ 3,” rất ồn ào hô hào hòa giải hòa hợp dân tộc… Sau 30 tháng 4 năm 1975, con vẹt ngây thơ này không được CSVN dùng đến 1 ngày để quét lá đa (không phải đi “cải tạo” vì đã tốt nghiệp tiến sĩ tại Hoa kỳ là may lắm rồi).  Sau đó Châu Tâm Luân vượt biên định cư ở ngọai quốc (ở Thụy sĩ?) Chứ Mỹ chắc chắn là họ không chấp nhận con két “thổ tả” này!)

[3] Bà (?) Ngô Bá Thành tên thật là Phạm Thị Thanh Vân (Ngô bá Thành là tên chồng của bà).  Ông Ngô Bá Thành cũng là công chức của VNCH, dậy học trường Cao Đẳng Canh Nông Sài Gòn.  Kể ra chính phủ VNCH dân chủ và dễ dãi thiệt, vẫn trả lương tháng đầy đủ, vẫn cho ông Ngô Bá Thành dậy học như chẳng hề có chuyện gì xẩy ra… Bà Thành tốt nghiệp tiến sĩ Luật tại Pháp và sau đó có học và làm việc trong một thời gian ngắn tại Đại Học Columbia (New York) Hoa Kỳ.  Ở Sài Gòn, bà Ngô bá láp này tự phong cho mình là “chủ tịt” của “Phong trào phụ nữ đòi quyền sướng;” biểu tình, tuyệt thực chống chính phủ VNCH (và sự hiện diện của đồng minh ở Việt Nam) rất kịch liệt.  Sau 30 tháng 4 năm 1975 được CSVN cho làm đại biểu Quốc Hội CSVN trong 3 khóa (6,7 và 8).  Đến khóa 9 thì bị gạt ra.  Bà chỉ tuyên bố sự tức giận của mình (bà cho là mình bị gian lận bầu cử? Xin nhờ bà một tí: Chế độ CSVN làm quái gì có bầu cử một cách dân chủ?) qua sự phỏng vấn của đài BBC chứ chả bao giờ dám biểu tình hay tuyệt thực gì cả? (nên biết, CSVN chỉ chờ bà này tuyệt thực là tụi nó “cúp” nước luôn thì có mà uống nước tè!)
Cháu ngoan sáng mắt
Lê Diễn Đức
Khi mới ở tuổi lên mười, tôi đã đạt danh hiệu “Cháu ngoan bác hồ”.  Năm 1967 tôi được Hồ Chí Minh trao phần thưởng cho kết quả học tập xuất sắc với tất cả 14 môn học đạt điểm cao nhất.  Đó là một cuốn sổ tay kích thước khoảng 20 x 15cm, giấy trắng tinh, bìa cứng láng bóng, màu xanh dương, có in hình Hồ Chí Minh chụp thẳng và dòng chữ phía dưới “Giải thưởng của Hồ Chủ Tịch”.  Với tôi, gia đình, trường học và chính quyền địa phương, giải thưởng này là một vinh dự, vì không phải tỉnh, thành phố nào cũng có thưởng, và nếu có thì chỉ có một hoặc hai người.  Buổi trao giải thưởng được tổ chức hào hứng trên sân kho của hợp tác xã, dưới ánh trăng (vì lúc bấy giờ máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc dữ dội, học sinh đi sơ tán ở thôn quê, ban đêm không dám nổi lửa, thắp đèn).  Bà con làng xóm tụ hội rất đông.  Ba tôi cảm động đến phát khóc.  Tôi nâng niu cuốn sổ tay đến mức không dám xài, lâu lâu lấy ra ngắm nghía !  Tuy nhiên cũng chưa tức cười thảm hại bằng thằng bạn.  
Năm 1968, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn thăm trường, tặng cho mỗi đứa được cử đi gặp một cục kẹo Hải Châu (thứ cao cấp, hiếm hoi, xa xỉ với lũ học sinh nghèo trong những ngày chiến tranh).  Thằng bạn thèm rỏ dãi nhưng trân trọng quá, không dám ăn, để dành làm kỷ niệm.  Trời nóng, chỉ vài hôm, cục kẹo chảy nhão nhoẹt dính bê bết với giấy bọc, phải vứt đi.  Hắn đi Đông Đức, về nước giảng dạy ở Bách khoa Hà Nội, cho đến giờ.  Tôi tin chắc hắn không quên chuyện này!
Tôi sang Ba Lan năm 1969.  Cả đoàn du học sinh chúng tôi phải vào nằm viện để bác sĩ khám, tẩy giun sán trước khi được sống chung với người ta tại Trung tâm học tiếng Ba Lan dành cho người nước ngoài.  Trong bệnh viện, được báo tin Hồ Chí Minh từ trần, chúng tôi khóc thảm thiết !  Mấy cô y tá Ba Lan ngơ ngác, lúng túng chẳng biết chuyện gì xảy ra !
Chúng tôi đã yêu Đảng, yêu bác Hồ đến thế !  Đã một thời ngây thơ, ngây ngô như thế !
Đến năm 1994, Kim Nhật Thành chết, xem TV thấy dân Bắc Triều Tiên đứng đông nghẹt hai bên đường ôm nhau gào khóc.  Lúc này thì tôi đã bật cười ! Cười cả chính mình !  Tôi cũng đã y chang vậy ngày nào, bị ngu hoá, bị lừa gạt mà không biết…
Họ đã nói những gì?
Buddha
Three things cannot be long hidden:  the sun, the moon, and the truth.
Ba điều không thể che dấu được lâu, đó là: mặt trời, mặt trăng và sự-thật.

USA President Abraham LincolnYou can fool some of the people all the time, and all of the people some of the time, but
you cannot fool all of the people all the time.Anh có thể lừa dối một số người trong mọi lúc, và lừa dối mọi người trong vài lúc, nhưng
anh không thể mãi lừa dối tất cả mọi người.

German Chancellor Angela Merkel
The communists make the people deceitful.
Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.

Secretary General Milovan Djilas
At 20, if you are not a communist, you are heartless.
At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless.
20 tuổi mà không theo Cộng Sản, là không có trái tim.
40 tuổi mà không từ bỏ Cộng Sản, là không có cái đầu.

Russia President Vladimir Putin
He who believes the communists has no brain.  He who follows the communists has no heart.
Ai tin Cộng Sản, là không có cái đầu.  Ai làm theo lời của Cộng Sản, là không có trái tim.

Russia President Boris Yeltsin
You can build a throne with bayonets, but you can't sit on it for long.
Let's not talk about Communism.  Communism was just an idea, just pie in the sky.
Communists are incurable, they must be eradicated.
Anh có thể xây ngai vàng bằng lưỡi lê, nhưng anh không thể ngồi lâu trên đó.