We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 19 May 2015

Cô gái Hàn Quốc và cuộc chạy trốn từ địa ngục Bắc Hàn


image
Vào hồi đầu tháng 3 vừa qua, một nhà xuất bản tại Pháp đã cho ra mắt cuốn hồi ký của một cô gái Bắc Hàn, kể về cuộc trốn chạy kéo dài gần 10 năm của gia đình cô khỏi Bắc Hàn.
Cuốn hồi ký ngay lập tức đã thu hút được sự chú ý của độc giả khắp nơi bởi những gian truân, khổ cực tưởng như đến tột cùng mà cô và gia đình đã phải chịu đựng để có thể thoát khỏi nơi mà cô gọi là ‘địa ngục’. Trong trang tạp chí phụ nữ tuần này, Việt Hà xin gửi tới quý vị những lời tâm sự của tác giả cuốn hồi ký, cô Eunsun Kim.
Lập di chúc khi 12 tuổi
image
Cuốn hồi ký có tựa ‘Bắc Hàn, 9 năm trốn chạy khỏi địa ngục’ được bắt đầu với bản di chúc của Eunsun Kim, lúc đó mới 12 tuổi. Cô viết di chúc bởi cô nghĩ mình sắp chết. Eunsun Kim nhớ lại:
“Tôi đã viết di chúc khi mẹ và chị gái tôi đi kiếm thức ăn xa. Họ đến khu Najin-Sunbong để kiếm thức ăn cho gia đình và họ đi đã 4 ngày mà vẫn chưa thấy trở về. Trong suốt 4 ngày đó tôi chỉ có thể mua được một miếng đậu phụ nhỏ để ăn và sau đó thì không còn gì để ăn được nữa. Tôi đói khủng khiếp và tôi đã nghĩ là tôi sẽ chết.”
image
Cô Eunsun Kim, ảnh chụp tháng 03 năm 2012
Sau 4 ngày, mẹ và chị của Eunsun Kim trở về hoàn toàn tay trắng. Họ đói và vô vọng.
Cũng từ đó, Eunsun Kim cùng gia đình bắt đầu cuộc hành trình đi tìm sự sống kéo dài gần 10 năm của mình, trốn chạy khỏi quê hương, nơi mà cô gọi là địa ngục.
image
Hình minh họa
Đầu tiên, gia đình Eunsun Kim không có ý định trốn khỏi Bắc Hàn. Họ chỉ muốn tìm đến một nơi mà họ có thể kiếm được cái ăn để sống. Gia đình Eunsun Kim quyết định rời bỏ thị trấn của mình là Euduck để đến Najin-Sunbong bởi đó là khu kinh tế mở với Trung Quốc và gần biển, do vậy việc kiếm cái ăn có thể dễ dàng hơn.
Nhưng ngay cả khi đã đến thành phố mới, nơi cái ăn tưởng chừng như dễ kiếm hơn, Eunsun Kim và gia đình cũng phải chật vật sống. Họ phải ăn xin, và thậm chí ăn trộm.
image
“Chúng tôi không có tiền để sống và vì thế chúng tôi bắt đầu bằng cách xin ăn. Chúng tôi đến từng nhà để xin ăn. Việc xin ăn đó đã kéo dài suốt một năm. Có những lúc chúng tôi phải ăn trộm thực phẩm và bán lại cho các chợ để sống. Những lúc khác chúng tôi phải đốn củi để bán kiếm sống qua ngày.”
Những điều khủng khiếp
Eunsun Kim nói gia đình cô đã tìm mọi cách để kiếm cái ăn qua ngày nhưng đến một lúc họ không thể kiếm nổi và họ phải tìm cách ra đi. Họ ra đi để thoát khỏi cái đói mà không biết chính xác mình sẽ đến đâu.
image
Cô Eunsun Kim và nhà báo Sebastien Falletti, phóng viên báo Le Figaro của Pháp, ảnh chụp trước đây tại  Paris .
Cuốn hồi ký của Eunsun Kim kể về những lần trốn chạy của gia đình cô khỏi Bắc Hàn. Họ đã tìm cách trốn khỏi Bắc Hàn 3 lần trước khi thành công cập bến Nam Hàn.
Ngay trước khi gia đình cô tìm cách trốn khỏi Bắc Hàn, cha của Eunsun Kim đã qua đời vì suy dĩnh dưỡng, và không được điều trị. Mẹ của Eunsun Kim đã phải vay gạo để làm đám tang cho chồng. Đến tận bây giờ, cô cũng không thể quên được những gì cô chứng kiến trong đám tang của cha. Cái đói đã khiến ngay cả người đi dự đám tang cũng phải ăn cắp.
“Trong đám tang của cha tôi, người bạn thân nhất của ông đến để dự đám tang tại nhà tôi. Khi chúng tôi chuẩn bị đám tang, chúng tôi có làm một chút đồ ăn và ông ấy giúp chúng tôi đưa đồ ăn cho mọi người. Nhưng ông ấy quá đói, ông ấy đã lấy cắp đồ ăn. Tôi hiểu vì sao ông ấy làm thế, đó là vì đất nước tôi không còn gì để ăn. Đất nước Bắc Hàn khốn cùng đã khiến cha tôi phải chết.”
image
Năm 1999, Eunsun Kim cùng mẹ và chị gái đã vượt sông Tumen để sang Trung Cộng. Họ chọn mùa đông lạnh giá để vượt biên vì vào mùa này, nước sông đóng băng, họ có thể qua được sông dễ dàng.
Sang đến Trung Cộng, mẹ của Eunsun Kim bị bán gả cho một người đàn ông Trung Cộng và họ sống trong cảnh khổ cực ở một vùng hẻo lánh của Trung Cộng trong suốt 3 năm:
“Chúng tôi sống ở Trung Quốc, nhà của chúng tôi ở nông thôn. Cuộc sống nông thôn rất khó khăn bởi xe buýt không đến được đó. Chúng tôi tự trồng rau để sống và chúng tôi rất nghèo. Mẹ tôi lấy một người đàn ông Trung Cộng và sinh một người con cho ông ta.”
image
Hình minh họa
Sau ba năm, gia đình cô bị bắt và trao trả lại cho Bắc Hàn. Trở lại Bắc Hàn, gia đình cô bị bắt vào trại cưỡng bức lao động. Họ bị trừng phạt vì đã tìm cách trốn khỏi quê hương. Cuộc sống cực nhọc trong trại cưỡng bức lao động đã khiến mẹ của Eunsun Kim quỵ xuống.
“Chúng tôi vào trại lao động cưỡng bức ở Bắc Hàn. Mẹ tôi bị bắt phải lao động hết sức vất vả, và điều này thật quá sức mẹ vì bà vừa sinh em bé. Bà không thể ăn được gì vì ốm đau. Không ai quan tâm chăm sóc đến bà khi bà đau đớn. Cảnh sát ở trại cứ bắt mẹ phải làm nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Và cuối cùng thì mẹ tôi gục xuống khi đang lao động trong trại. Bà phải vào khu chăm sóc đặc biệt.”
Luôn nghĩ về Bắc Hàn
Sau khi ở trong trại 2 tháng, Eusun Kim cùng mẹ và chị gái lại trốn khỏi Bắc Hàn lần nữa và sang Trung Cộng. Để trốn khỏi cảnh sát an ninh ở Trung Cộng, luôn lùng tìm những người Bắc Hàn tị nạn, gia đình Eunsun Kim đã phải chia nhỏ, mỗi người đi một hướng để kiếm ăn. Họ phải sống trong nỗi lo thường trực sẽ bị bắt và đưa trở lại Bắc Hàn bất cứ lúc nào.
image
Gia đình Eusun Kim sau đó đã được một người môi giới giúp đỡ, rời Trung Cộng, họ sang Mông cổ, vượt qua sa mạc  Gobi  và cuối cùng vào được Nam Hàn. Cuộc hành trình của họ cuối cùng đã kết thúc sau 9 năm gian khó.
Bây giờ, Eunsun Kim đã là cô gái 26 tuổi và đang theo học tại trường đại học Sogang ở  Seoul . Cô học chuyên về tiếng Trung Hoa và tâm lý học. Cuốn hồi ký của cô được viết với sự giúp đỡ của nhà báo Sebastien Falletti, phóng viên báo Le Figaro của Pháp. Khi được hỏi tại sao cô lại quyết định viết cuốn hồi ký vào lúc này, Eunsun Kim cho biết:
“Lúc đầu tiên mới đến đây tôi cũng không có nhiều hoạt động gì liên quan đến Bắc Hàn bởi tôi còn đang học trung học ở Nam Hàn. Tôi không có cơ hội gặp những người bạn Bắc Hàn nhiều như bây giờ. Khi tôi theo học đại học, tôi có nhiều cơ hội gặp gỡ những người Bắc Hàn trốn chạy giống tôi và họ làm tôi nghĩ về những người Bắc Hàn đã và đang trốn chạy khác. Và tôi nhớ lại cuộc sống khủng khiếp của mình tại Bắc Hàn. Vì thế tôi quyết định viết câu chuyện của mình. Tôi chỉ muốn có nhiều người biết được những điều khủng khiếp đang xảy ra tại Bắc Hàn.”
image
Cô quyết định đặt tên cuốn hồi ký của mình là 9 năm trốn chạy khỏi địa ngục bởi cô cho rằng cuộc sống ở đó không khác gì địa ngục và cô hy vọng với tựa như vậy, cuốn sách sẽ thu hút được sự chú ý đúng mức từ những người có quan tâm.
image
Giờ đây là một cô gái xinh đẹp và hạnh phúc, được sống tại một đất nước tự do, Eunsun Kim nói rằng cô muốn làm được một điều gì đó cho những người dân Bắc Hàn tị nạn. Cô muốn giúp họ thực hiện được những ước mơ của mình. Cũng chính vì vậy mà cô đã chọn theo học ngành tâm lý học. Cô có dự định sẽ trở thành một bác sĩ tâm lý cho trẻ em trong tương lai.
Việt Hà    

Tủi hờn đớn đau:Thất vọng hay ngậm ngùi ?


Thất Vọng Hay Ngậm Ngùi ?




Bài 1

Có một lần, tôi gặp một người, mới đổi lạ thành quen thôi, thì tức tốc cô ta bộc lộ ngay :"Ta nói chị là con cọp cái"
 
Tôi cười và thầm nghĩ những bài viết của mình nói về những tên "Việt Cong" đã có ảnh hưởng . Sở dĩ tôi gọi "Việt Cong"  vì những người này đang làm những việc quanh co không thẳng thớm hầu tranh thủ để được bọn Việt Cộng chấp nhận làm tay sai . Do đó họ chưa thể được bọn VC cộng vào thành phần bán nước hại dân  của chúng, nên chưa thể gọi họ là VC được.
 
Như chúng tôi đã thường thưa với quí vị là bài viết của chúng tôi không chủ tâm đánh phá cá nhân ai nhưng những tủi hờn đớn đau của quá khứ vẫn luôn tìm đến .
 
Từ những cái chết bi thương trên dặm dài tìm đường vượt thoát hiễm họa cộng sản. Nhìn hình ảnh người cha vuột tay để con rơi xuống biển cho sóng nước vô tình kéo đi giữa hai bẹ thuyền sầm sập đập vào nhau. Người mẹ, người vợ, người cha đớn đau trước những đòn thù của VC trong những trại giam của VC đối với  các quân nhân Quân Lực VNCH thì làm sao có thể quên nỗi thống khổ bi ai kia . Nhất là những gia đình cho đến nay vẫn còn cảm thấy mất mác lớn lao của những cái chết của cha, của chồng, của anh em con cái họ.
 
Quá khứ tủi hờn uất hận vẫn luôn luôn còn đó cho dẫu thời gian có đi qua, và những khuôn mặt hung tàn kia vẫn còn đó Thành phố vẫn còn mang tên của một tội đồ dân tộc . Cho nên mỗi lần nghĩ đến VN, những người Quốc gia không ai lại không trằn trọc với quê hương với đồng bào đang cam phận sống dưới sự cai trị bạo tàn của VC.
 
Ấy thế mà lại có một số người đành tâm đánh mất mình để trở thành những tên "Việt Cong" tiếp tay tuyên truyền cho bọn chúng ở hải ngoại trên mặt trận truyền thông . Chính vì lẽ đó mà tôi tự nguyện tham gia vào mặt trận truyền thông chống Việt Cộng và Việt Cong đang âm mưu thâu tóm Tập Thể Người Việt Quốc Gia tại Hải Ngoại để tiếp tục tồn tại ở VN.
 
Vì thế, có là "cọp cái" hay "ong chúa" thì tôi vẫn hãnh diện mình là một phần tử của thành phần Quốc Gia trên con đường tiếp tục đấu tranh chống bọn CS Việt Nam  tại Hải Ngoại, nhất là chống nhóm người đang tiếp tay tuyên truyền cho chúng.
 
Có một số ngừơi tự hỏi tại sao nhóm người này tự cho mình là "dân ty nạn cs" mà lại tiếp tay thi hành những kế hoạch gọi là "Hòa Hợp Hòa Giãi" qua những lập luận của tên ngốc "đang ngồi trên một con bò đếm đàn bò rồi hốt hoảng la lên thiếu một con"
 
Thật ra không phải họ "ngốc" mà thực chất họ là những người đang "khát".
 
Nếu bảo họ khát nước thì chỉ cần núc một chai nuớc là hết khát ngay Nhưng ở chốn ta bà áo não này thì phần đông con người "khát" tiền . Có tiền mua Tiên cũng được. Một kẽ khi đã khát tiền thì sẵn sàng bán ngay cả mình cho dù được giá hay mất giá,  nói chi đến lý tưởng hay cương lĩnh làm ngươi
 
Hiện nay một số người khát tiền đã công khai ra mặt, công khai bán mình với discount 99% off, còn một số khác đang khát mà lại giấu giếm. Nghĩ cũng tội đang chịu khát mà lại giấu giếm nên bị cơn khát hoành hành mới đánh đồng trong những phương tiện và  mục đích để làm thay đổi dòng lịch sử thương đau của dân tộc VN.
 
Họ không biết chính họ đã đánh mất mình, đánh mất cả lương tri con người mà không cần thiết mò mẫm kiếm mình trên mê lộ xem thử cái bản thể thất lạc tội nghiệp kia đang chui rúc nơi xó xỉnh nào trong khi cái xác phàm thì nhân danh này, nhân danh khác, liên minh này, liên minh kia đẻ ra những quái thai thời đại để tiến hành con đường HOÀ HỢP HOÀ GIÃI cho tên VC Nguyễn Tấn Dũng mà không truy nguyên được mình là ai?
 
Cái khao khát của chùng là làm sao được lòng tên thủ lãnh của VC . Làm sao giăng ra cái bẫy HOÀ HỢP HOÀ GIÃI cho tên thủ lãnh VC Nguyễn Tấn Dũng đạt được mục tiêu chính trị
Hai mục tiêu cần phải thúc đẩy để VC chiếm luôn hải ngoại :Đó là XOÀ BỎ NGÀY QUỐC HẬN và chạy tội cho VC trong vụ thãm sát dân Huế trong Tết Mậu Thân
 
Nhóm người muốn thực hiện xoá bỏ Ngày Quốc Hận giống như đám gà kiếm ăn trên đống thóc. Người ta nhìn chúng tưởng là chúng chỉ mổ lấy mổ để nhưng thực chất chúng muốn ăn cho đến lúc căng điều nhưng khổ nỗi bản chất vừa mổ lại vừa bới tung ra như ta đây đang miệt mài dấn thân "cứu nước" đã cho người đời thấy sự ngu ngốc của chúng
 
Từ bao nhiêu năm qua hai chữ Quốc Hận làm cho bọn Việt Cong này mổ lui mổ tới : Từ  Diễn hành Cho Tự Do (Đảng Việt Tân), rồi đến Ngày VNCH (Nguyễn Ngọc Bích)và bây giờ thì lại Hành Trình Tìm Tự Do (của Ngô Thanh Hải với S.219). Chỉ từng ấy thôi cũng đủ cho Dân chửi . Ấy vậy mà cái gọi là LIÊN MINH DÂN CHỬI đó từ Nguyễn Quốc Nam đến Ngô Thanh Hải và cả hai ông LÊ PHÁT MINH CÙNG NGUYỄN TẤN TRÍ VẪN HÌ HỤC MỔ, VẪN HÌ HỤC BỚI ? Không lẽ cả đời này quí ông chỉ muốn làm kiếp con gà vừa gáy vừa mổ vừa bới lung tung ??
 
Nên hiểu cho rõ là chúng tôi không nói quí ông là con gà mà chỉ nói là không lẽ quí ông muốn làm kiếp con gà, mà là kiếp gà mái, lại thích GÁY, mới điếc lỗ tai thiên hạ. Đừng buồn nghe vì tôi không thể tìm con gì thanh cao hơn con gà trong cái đám lục súc này. Đó cũng là vị tình quen biết cũ (??)
 
Đây là những sự việc đã tuần tự tiến hành từ năm 2005 cho đến nay nhưng vẫn chưa đạt được lòng Thủ Lãnh, do đó kế hoạch phải thay đổi theo chữ và nghĩa nhưng mỗi lần mở màn trình diễn thì bị dân chửi quá không cất đầu lên nỗi
 
Thôi thì tôi lạy mấy ông, nếu thấy khó quá không muốn làm con gà được thì đi làm con dã tràng hay hơn? Con dã tràng chúng who cares  thiên hạ ngày đêm tốn giấy tốn mực để đánh giá cái việc làm vô bổ hoài công của chúng. Vậy mà, chúng vẫn miệt mài xe cho hết cát để con nứơc trôi vào xóa sạch sẽ cái công việc vô bổ của chúng. Nhưng khổ thay nếu không xe cát thì làm sao có con dã tràng phải không quí vị?
 
Theo như vậy thì làm GÀ CŨNG KHÓ mà làm DÃ TRÀNG THÌ KHÓ HƠN. VẬY xin đề nghị quí vị BỎ CẢ HAI CON “YÊU” ĐÓ ĐI MÀ HỌC SỐNG THEO KIỂU LÀM NGỪƠI. Học theo kiểu làm ngừơi chưa chắc đã giống con ngừơi VẬY THÌ THÔI KHÔNG GIỐNG NGƯỜI, GIỐNG CÁI CHI CHI  ĐÓ THÌ CHỈ CÓ TRỜI BIẾT MÀ THÔI cũng được, miễn là đừng để DÂN CHỬI là VUI RỒI .
 
Bây giờ đến chuyện chạy tội cho VC thãm sát dân Huế trong Tết Mậu Thân.
 
Bài này viết hơi dài về một bộ mặt đang nỗi đình nỗi đám nhưng lại là kẽ vẫn giấu giếm, âm thầm đi bên bên lề chủ nghĩa để có những bài viết chạy tội cho bọn VC trong vụ thảm sát dân cố đô Huế trong Tết Mậu Thân
 
Vậy xin mời quí vị đọc tiếp bài hai trong kỳ tới.
 
Tôn Nữ Hoàng Hoa
17/5/2015

Bài Xem Nhiều