We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 10 June 2015

CSVN Tính Già Hóa Non

Trong những nước Á châu Thái Bình dương bị TC xâm lấn, VNCS là nước bị nặng nhứt. Vấn đề CSVN không một hành động bảo vệ Biển Đông nào coi cho được là một đề tài làm cho dân chúng VN trong ngoài nước rất bất mãn Đảng Nhà Nước CSVN đang cầm quyền. Người thì lên án CSVN thông đồng với TC, mãi quốc cầu an, cầu vinh. Kẻ thì nói CSVN hèn với giặc ác với dân, sợ TC đến nỗi tàu TC cướp phá ngư phủ VN mà CSVN không dám nói đích danh tàu TQ, sợ phạm huý nên gọi la “tàu lạ”. Còn đối với dân thì ác tận cùng cây số. Bị TC “định hướng dư luận” cấm dân chúng biều tinh bày tỏ lòng yêu nước. Bị TC “định hướng ngoại giao”, ngay lúc TC chiếm cứ biển đảo, xây cất thành khu quân sự, Mỹ đưa tàu máy bay đến tuần tra Biển Đông hành lang của con đường hàng hải quốc tế, thì Chủ Tịch Nước Trương tấn Sang của CSVN khuyên các nước tự chế, tức mặc thị để cho TC chiếm cứ Biển Đông và hai đảo Hoàng sa và Trường sa của VN. Còn chuyện ruồi bu hơn nữa, là tại hội nghị Đối thoại Shangri-La, với 30 phái đoàn quốc phòng tham dự, một hội nghị về an nih quan trọng nhứt nhì của thế giới, suốt 3 ngày từ ngày 29 tới 31/5, tại Singapore, Tướng Nguyễn chí Vịnh, Trưởng Phái Đoàn của CSCN, nín khe không lên diễn đàn. Báo chí quốc tế thắc mắc, tin VOA tiếng nói chánh thức của chánh quyền Mỹ cho biết, Tướng Vịnh trả lời tại diễn đàn an ninh khu vực lần này “Việt Nam [CS] lắng nghe là chính, không phát biểu”.

Bên cạnh thái độ của CSVN trước sau như một đối xử với TC như thần tử đối với long nhan. Người ta thấy Đảng Nhà Nước CSVN cũng có cố gắng “phát triển họp tác toàn diện” với Mỹ, với Nhựt, phát triển tương quan quân sự với Ấn độ. Và đặc biệt mua vũ khí, máy bay, tàu lặn, tàu chiến, tăng cường hải quân với tiền hàng tỷ Mỹ kim.

Để một bên cảm tính xuất phát từ tình tự quốc gia dân tộc VN, một nạn nhân trầm trọng nhứt của TC, bên ngoài bị ngoại xâm, bên trong bị độc tài CS thống trị. Thử dùng lưởi dao trí tuệ lạnh lùng mổ xẻ, phân tích duy lý, xem coi CSVN có chiến thuật, chiến lược gì, dài hạn hay ngắn hạn đối phó với đà xâm lấn biển đảo của quốc gia dân tộc VN hay không.

Xin nhấn mạnh có chiến thuật, chiến lược, có phương tiện bảo vệ, phải hành động, chớ không hành động thì cũng như không hay còn tệ hơn không nữa; sách có câu mưu bất hoạch di hại. Thí dụ như xuất tiền hàng mấy chục tỷ Mỹ kim ra mua tàu chiến, tàu lặn, máy bay, hoả tiễn mà không hành động bảo vệ biển đảo, bảo vệ ngư dân, làm nhiệm vụ căn bản và tất yếu của chánh quyền là bảo quốc an dân, thì là hại nước hại dân, làm nghèo đất nước, kiệt quệ kinh tế tài chánh quốc gia mà thôi. Cho đến bây giờ người ta chưa thấy tàu hải quân, tàu cảnh sát biển nào của CSVN ra cứu ngư phủ VN khi bị tàu TC bắn giết, cướp giựt suốt mấy mùa đánh cá đông ken mà TC lại cấm ngay trên ngư trường của VN. Và trong cả chục năm rồi TC chiếm 90% Biển Đông, chiếm gần hết hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa mà chưa thấy hải quân, không quân, lực lượng bán quân sự như cảnh sát biển CSVN bắn một tiếng súng, tấn công trả đũa một tàu TC, trừ những lời tuyên bố sáo mòn chủ quyền của VN bay theo gió biển.

Phân tích những động tác ngoại giao và việc mua vũ khí với hàng tỷ Mỹ kim tiền thuế của dân chúng VN đóng, của Đảng Nhà Nước CSVN người ta thấy VN tính già hoá non, có tới bảy chiến lược, dùng nhiều chiến thuật tránh né, ứng phó thành ra thất sách, biển đảo càng ngày càng mất vào tay TC, càng ngày càng bị liên minh của Mỹ cho ra rìa, không trực tiếp giúp đỡ như giúp Phi luật tân, một nước bị TC chiếm cứ ít biển đảo hơn nhưng đâm đơn ra toà án quốc tế khiếu kiện TC.

Chiến lược cực đoan, cứng rắn của CSVN là tăng cường sự hiện diện lực lượng quân sự lẫn bán quân sự bảo vệ Biển Đông khi TC đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế VN. Đó là lần duy nhứt từ khi bị TC tấn công ở Trường sa năm 1988, lúc bây giờ Bộ Trưởng QP của VNCS Lê đức Anh không cho nổ súng. Khi TC chưa đánh, chưa bành trướng thì VNCS lập thêm từ 10 lên 21 đồn bót thường trực, trên đảo, dựng bia đá, cột móc trên Truờng sa. Năm 2007, di dân ra định cư ở đảo này biến thành cộng đồng VN trên đảo là cộng đồng đông dân nhứt trên đảo. Năm 2012, VNCS lập ra Hội Nghề Cá như một cơ quan kiểm soát ngư dân sau khi hải quân và cảnh sát biển được lịnh tăng cường tuần tra. Và sau khi TC đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế, thì CSVN đoàn ngũ hóa, võ trang ngư dân. CSVN xuất tiền tỷ Đô la mua vũ khí, 6 tàu lặn Kilo, và một số vũ khí của Nga chánh yếu là dành cho hải quân. Nhựt giúp ba tàu tuần cận duyên. Mỹ cũng giúp 18 triệu mua tàu. Ấn cho vay 100 triệu Đô cũng để mua tàu tăng cường cho hải quân VN.

Nhưng Đảng Nhà Nước hoàn toàn không có hành động bảo vệ Biển Đông nào, trừ vụ TC tung giàn khoan Hải Dương vào vùng đặc quyền kinh tế, VN. Cảnh sát biển VNCS chỉ theo đuôi phá đội hình tàu TC, chớ hoàn toàn tránh xung đột, chờ mật đàm với TC, và phản đối của quốc tế như là Mỹ.

Điều này cho thấy CSVN biết quân lực VNCS không thể ngăn chận TC. Nên CSVN dùng sách lược khác là gài độ cho các nước thứ ba can dự vào. Bằng cách liên minh hay liên doanh với khai thác với ExxonMobil của Mỹ, ONGC của Ấn độ, và Gazprom của Nga. Nhưng không thành công vì TC hăm dọa các công ty không tin CSVN có thể bảo vệ an ninh nên giải ước và rút lui.

CSVN tuyên bố mình làm bạn với tất cả và không liên minh với nước nào để chống lại một nước thứ ba để xác định với TC vị thế trung lập của CSVN. Sách lược này cho thấy CSVN tránh không liên minh với siêu cường nào, nhưng quốc tế hoá, đa phương hoá vấn đề Biển Đông. Cái kiểu này là cái kiểu người Mỹ nói bạn với mọi người là không có bạn với một người nào. Không ai dại gì đi làm mọi không công cho CSVN.

Vì vậy cho đến bây giờ chưa có nước nào thực sự giúp CSVN gìn giữ biển đảo, chớ đừng nói lấy lại biển đảo từ tay TC. Và nhiều lần Tổng Bí Thư Đảng CSVN sang triều kiến năn nỉ ỉ ôi TC, nhưng mỗi lần đi về là mỗi lần mất thêm biển đảo.

Kể cả Mỹ khi chuyển trục quân sự vế Á châu Thái bình dương để bao vây TC về quân sự và kinh tế, hầu hết các nước Á châu Thái bình dương tin Mỹ sẽ là lá chắn ngăn chận đà bành trướng của TC. Mỹ muốn lôi kéo VN để làm bể khối CS của ba chế độ CS còn sót lại ở A châu (TC, VNCS, CS Bắc Hàn). Có thế nói dành nhiều dễ dàng giúp VNCS về kinh tế, phát triển họp tác toàn diện và yểm trợ VN không ít trong vấn dề Biển Đông. Nhưng chứng nào tật nấy, cái bịnh CS chống Mỹ và thần phục TC của Đảng Nhà Nước không thay đổi. Hồi 30/4/2015, sau khi Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng của Đảng CSVN cùng 1/3 bộ chánh trị và chánh phủ đi triểu kiến Tập cận Binh về, nhận lịnh định hướng ngoại giao không được xích lại gần Mỹ, thì Thủ Tướng Dũng người thường có những lời lẽ cứng rắn với hành động xâm lấn đảo VN, đâm ra trở cờ lên tiếng chửi Mỹ là dế quốc, là dã man và tri ơn Liên xô và TQ CS đã giúp CSVN đáng cho Mỹ cút, nguỵ nhào.

Cho đến bây giờ chưa thấy chánh quyền Mỹ chánh thức phản ứng hành dộng có tinh “cảm tính” này, nhưng trong chánh trị, ngoại giao những cái không nói ra công khai nhiều khi lợi hại trăm lần hơn lời tuyên bố. Chưa chắc gì lời TNS McCain, Chủ Tịch Uỷ ban Quân vụ Thượng Viện Mỹ kêu gọi bán vũ khí cho CSVN, và Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Carter ghé Hà nội trên đường về sau hội nghị Shanbri La, tuyên bố giúp cho CSVN 18 triệu Đô để tăng gia Hải quân, là không có hậu ý. Hậu ý nghi ngờ, chia rẽ Hà Nội với Bắc Kinh. Như Mỹ mời Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng của Đảng CSVN công du Mỹ, TC “ngửi” được nên mời Trọng sang triều kiến trước để định hướng ngoại giao không cho CSVN xích lại gần Mỹ.

Như hành động của Mỹ chống lại TC quân sự hoá, biến chuổi đảo bồi lắp ở Biển Đông thành khu quân sự và không phận thành khu nhận dạng phòng không, Mỹ cho máy bay, tàu tuần Mỹ xuất hiện, quả quyết là để bảo vệ tự do hàng hải, hàng không, chớ Mỹ không có một tiếng nhỏ to nào nói tới chủ quyền của VNCS trên vùng này.

Sách lược chót nhứt của CSVN không phải để đối ngoại về Biển Đông mà để đối nội, làm cho dân VN bớt bất mãn. CSVN biết nên một mặt có những lời tuyên bố sáo mòn về chủ quyền VN, nhưng không có một hành động cụ thể, bảo vệ nào coi cho đươc. CS có “ý đồ” hoá giải nỗi bất mãn đó của người dân, thỉnh thoảng giở nấp nồi sốt de bất mãn của dân, bằng Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng tuyên bố cứng rắn với TC. Thế mà TC cũng không chịu, ra lịnh cho Tổng bí Thư Đảng CSVN buộc TT Dũng phải trở trái làm mặt chửi mắng Mỹ hồi 30/4/2015./.



Vi Anh

Toàn bộ lãnh thổ Việt nam đã an bài

Phần lãnh thổ Việt Nam với địa danh quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa  tại website của Ủy ban Địa danh Úc (www.icsm.gov.au/cgna/ungegn.html)


Toàn bộ lãnh thổ Việt nam đã an bài !!!
_Tôi có ông bạn học hiện làm cấp tướng trong hải quân VN, trong một buổi nhậu bạn bè với nhau cách đây gần năm ở HN, tôi hỏi hắn:
“Nếu bây giờ TQ tấn công trên biển, quân của cậu chống được bao lâu?” Hắn cười: “Chắc là chưa đến ba ngày?!”
Tôi ngạc nhiên: “Sao chết nhanh vậy?” Hắn lại cười: “Không phải chết, mà là chạy. Thời đại này ai dại gì chết cho ai?!”
“Đấy là cậu nói về lính hay sĩ quan các cậu?”
“Cả hai, nhưng sĩ quan chạy trước rồi lính mới chạy. Lính không dám chạy trước, chỉ trốn thôi. Sĩ quan mới chạy!”

Tôi thắc mắc: “Tại sao thế? Sĩ quan tinh thần cao hơn và phải làm gương cho lính cơ mà?”
“Ừ, nhưng sĩ quan lại biết mình toàn nói dối và thấy cấp trên cũng toàn nói dối, và ai cũng biết chết thì mình chịu, thắng thì là chiến công của sếp, tội gì chết thế!”
Chúng tôi cười xòa, coi đó là câu chuyện cười nói cho vui, vì ông bạn trong Bộ tổng tư lệnh ở HN, nó đâu có phải ra trận. Nhưng nó cũng không cần phải mua vui với tôi, nó nói có phần nhiều là thật. Thế nên tôi không quên được.

_Một bữa khác cách nay khoảng nửa năm, trong chuyến xe đêm từ Sài gòn đi Nha Trang, tôi nằm cạnh anh lính trẻ trả phép ra Cam Ranh. Tôi hỏi chuyện ăn ở sinh hoạt của lính nghĩa vụ ngoài đó, cậu thật thà:
“Cháu mới đi mấy tháng, nhờ có người quen chạy cho nên không phải đi vùng xa hay đảo, chỉ ra Cam Ranh thôi, được về phép đều đặn, nếu biết quà cáp cho sĩ quan còn được kéo dài phép…”
“Thế sĩ quan có về phép thường xuyên không?”
“Sĩ quan của bọn cháu toàn sĩ quan chuyên nghiệp, gia đình họ ở Cam Ranh và Nha Trang luôn, họ đâu cần về phép, và họ có thể về nhà bất cứ lúc nào họ muốn, họ sướng lắm!”
Thế họ có ăn chung với các cháu không?”
“Không, họ có tiêu chuẩn riêng cao gấp mấy lần lính bọn cháu! Họ ăn ở riêng.”
“Thế tiêu chuẩn lính bọn cháu thế nào?”
“Chúng cháu được 35 ngàn đồng ngày. Thế là cao đấy chú ạ, vì chúng cháu gần Ban chỉ huy Vùng. Mấy thằng bạn cháu đóng quân ở xa kêu khổ lắm, chỉ có 28 ngàn đồng ngày thôi…”
“Sao lại 28 ngàn thôi?!” Tôi xót xa nhẩm tính: lính của mình (công nhân và kỹ sư của tôi) ở công trường cảng Vân Phong này được ăn 80 nghìn đồng/ngày mấy năm nay, vừa tăng lên 100 nghìn ngày do giá cả lên, mà tôi vẫn thương chúng khổ, gầy và đen, bắt chúng cố ăn, và lo chúng bỏ về Sài gòn, thế mà chiến sĩ của ta…


Tôi lại đi lạc đề muốn nói rồi. Ý của tôi là, chỉ chuyện ăn ở thôi thì lính của ta cũng thiếu sức chiến đấu rồi, chưa nói đến tinh thần chiến đấu và niềm tin vào cấp trên. Giờ nói về chủ đề chính, đó là bảo vệ lãnh thổ.

Xin kể câu chuyện thứ ba.
Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh tuyến).
Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!

Câu chuyện thứ tư.
Đơn vị chúng tôi tham gia rất nhiều công trình lớn dọc biển miền Trung, lắp ráp các thiết bị kỹ thuật hiện đại (rất ít khi là đồ TQ). Từ Dung Quất đến Vũng Áng, Vân Phong… Nhưng ở đâu chúng tôi cũng thấy các đơn vị TQ đấu thầu và thắng thầu thi công phần các cầu cảng. Họ chỉ quan tâm và bỏ mọi giá để nhận phần việc đó dù rất nhiều đơn vị VN làm được, nhưng các nhà thầu VN phải lè lưỡi bỏ ra cho họ vì giá của họ quá thấp… Sau đó họ luôn quây kín cả một vùng biển và bờ biển lớn người khác không được vào để họ thi công trong suốt nhiêu năm trời. Và họ thường là đơn vị làm kéo dài các dự án lớn nhưng không ai làm gì được. Khui họ thi công xong chúng tôi mới lên lắp thiết bị và không ai biết bên dưới và bên trong những khối bê tông cầu cảng lớn đó có những gì. Chúng tôi thường đùa nhau: ngày đầu tiên TQ đánh VN họ sẽ cho nổ tung tất cả những cầu cảng trị giá vài chục đến vài trăm triệu đôla này (có thể cặp mạn những con tàu lớn đến 150.000-300.000dwt)… hoặc họ sẽ khống chế chúng để làm điểm đổ quân tuyệt vời cho họ, ở Dung Quất, Vân Phong, Vũng Áng và nhiều nơi nữa phía Bắc và Nam, nhất là Kiên Giang cũng sắn sàng…

Câu chuyên thứ năm.
 Tôi về quê ngoại Quảng Ninh, ra Hạ Long gặp mấy thằng bạn cũ, trong đó có thằng đại gia chuyên san đất lấp biển bán nền, giầu không để đâu hết tiền, luôn khoe có đội xe máy húc ủi đào đông như quân nguyên, đã phá không biết bao đồi núi, lấp biết bao bờ vịnh san hô và sú vẹt để bán trên giấy, từ Quảng yên đến Hải Hà… Gặp nó tôi bảo:
– “Tội phá hoại môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long của mày phải đem ra bắn!”
– Nó cười khẩy: “Bắn tao hơi khó! Mày phải bắn hết các bí thư và chủ tịch, phó chủ tịch tỉnh và các huyện thị Quảng Ninh này đi đã!” Rồi nó quàng vai người ngồi cạnh: “A, cả thằng này nữa, giám đốc Sở tài nguyên Môi trường mà…” Tôi nhăn mặt nghĩ: Đúng thật, nếu muốn bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử long mà tôi yêu quí, tôi sẽ phải bắn gần hết các bạn học cũ của mình, vì chúng nó làm quan chức kín cả cái tỉnh quê ngoại của tôi rồi…

Tôi phán tiếp:
“Mày còn một tội lớn nữa! Mày đem xe máy lên Tiên Yên, Ba Chẽ (hai huyện núi biên giới) làm đường từ biên giới xuống cho bọn Ba Tàu sau này tấn công mình lần nữa. Lần trước nó tấn công không có đường xuống, tự vệ dân quan còn cản được. Lần này chỉ mấy giờ là xe nó chạy đến Hạ Long này, lại có cầu bãi chấy rồi, Công chúng mày to quá!”

Thằng đại gia xẹp hẳn xuống lẩm bẩm: “Đéo mẹ bọn Tàu! Chúng nó còn không chịu trả tiền công cho tao nữa! Đau quá!” (Đó là nó chửi mấy công ty Đài loan thuê rừng 50 năm rồi thuế nó làm đương lên “trồng rừng”. Đường làm xong lên các đỉnh núi biên giới, không trả tiền và rừng tất nhiên cũng không…).

Và câu chuyện cuối cùng.
Tôi đưa con trai lên Tây Nguyên chơi, mới đây thôi, để nó biết Tây Nguyên là thế nào. Một số đoạn đi qua đường HCM mới làm lớn mà vô cùng hoang vắng, thằng bé rất ngạc nhiên hỏi: “Bố, sao mình làm đường lớn đẹp dài mà không có người đi thì làm gì vậy?” Tôi thở dài chua chát “Bố chịu!” Chả lẽ nói ra ý nghĩ thật của mình: “Bố sợ rằng người ta làm đường để sau này TQ đánh VN sẽ dễ chiếm và khống chế Tây Nguyên và rồi cả đất nước này?”

Sau chuyến đi Tây Nguyên về, tôi đùa với con trai: “Con ơi, hãy học tiếng Anh giỏi để du học rồi ở lại đó luôn, như chị con vậy đó. Bằng không, hãy học tiếng Tàu! Nước mình sắp thay quốc ngữ rồi!” **
Vâng, ý của tôi là thế đó. Người Việt nam, chính quyền Việt Nam hiện nay đã chuẩn bị sẵn sàng địa thế và mọi cửa ngõ Lãnh thổ quốc gia để TQ tràn vào dễ dàng nhất. Tinh thần quân đội và sức chiến đấu thì rất bạc nhược rồi, cảnh giác thì… chĩa súng vào dân rồi. Các chiến sĩ Trung Hoa cứ yên tâm mà đến!
Đất nước này dường như đã có chỉ đạo bàn giao nhẹ nhàng để sát nhập vào TQ?
Chỉ còn một điều: Liệu dân Việt ta có chịu thế hay không?

** rat' dung' theo uoc' muon', sach' luoc. cua da so' nguoi` Viet kha' gia? trong nuoc' !!

---
Lời tiên tri của Ngô Đình Nhu

NQ​


“..Nếu nền Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ, chẳng bao lâu miền Nam sẽ mất về tay Bắc Viết. Nếu miền Nam mất về tay Bắc Việt, thì cả Việt Nam sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay Trung Cộng ..” (Ngô Đình Nhu)
​.....

S-219 made in Germany : không tán thành tên gọi Journey to Freedom Day

S-219 made in Germany?
media
Sau khi Quốc Hội Canada ban hành đạo luật S-219 gọi ngày 30.04 là ngày Hành trình đến Tự do thay cho tên gọi quen thuộc Ngày Quốc Hận thì cá nhân tôi đã tham gia vào nhóm mời gọi đồng bào ghi tên vào Kháng Nghị Thư gửi Quốc Hội Canada để bày tỏ sự tán trợ nội dung và chủ đích của S-219 đồng thời phản kháng việc thay tên Ngày Quốc Hận. Đây là một việc không thể không làm nhằm bảo vệ chính nghĩa quốc gia chứ chúng tôi không hy vọng Quốc Hội Canada sẽ tu chỉnh, càng không hy vọng Quốc Hội Canada sẽ thu hồi S-219.
Lại nữa và vì đã có ít nhất là hai tiền lệ SJ-455 và SJ-139 của tiểu bang Virginia Hoa Kỳ nên chúng tôi nghĩ rằng cần lên tiếng kịp thời để báo động về một âm mưu đen tối và thâm độc có thể mang tính chất vết dầu loang, theo kiểu tầm ăn dâu, lan sang những địa phương khác, những quốc gia khác, chẳng hạn lan sang Đức, một khi mà Việt cộng liên tiếp tung ra những quái chiêu đánh phá thường xuyên cộng đồng tỵ nạn hải ngoại và một khi mà trong cộng đồng tỵ nạn hải ngoại càng ngày càng có một số người công khai tuyên truyền cho đường lối mệnh danh là hoà hợp hoà giải.

Hiện tình chính trường Đức
Sau ngày thống nhất đất nước đảng cộng sản Đức thay tên đổi họ và trở thành Đảng Tả, Die Linke. Đảng này hiện chiếm 64 ghế trong Hạ viện Liên bang và là lực lượng mạnh thứ ba, sau Liên minh CDU/CSU với 311 ghế, SPD với 193 ghế và trước Đảng Xanh Lục với 63 ghế, trong tổng số 631 ghế dân biểu Hạ viện. Trong mười sáu tiểu bang của Cộng Hoà Liên bang, tiểu bang Thüringen có Thủ hiến thuộc Đảng Tả là Bodo Ramelow hay nói cách khác, đơn giản hơn và rõ ràng hơn, một trong mười sáu tiểu bang của nước Đức hiện nay thực chất là do một người cộng sản cai trị. Ngoài ra một tiểu bang khác, tiểu bang Brandenburg, đang do một liên minh SPD/Đảng Tả cai trị.
Cuối tuần lễ vừa qua (06-07.06.2015), tại Bielefeld, Đảng Tả họp Đại hội Toàn đảng. Thủ lĩnh của đảng, Gregor Gysi, đặt vấn đề Đảng Tả sẽ có cơ may cai trị đất nước qua một chính phủ qui tụ ba đảng SPD, Đảng Tả và Đảng Xanh Lục, tạo thành liên minh đỏ-đỏ-lục (rot-rot-grün). Trong một môi trường chính trị khác hẳn các nước Tây phương như vậy, nếu có một đạo luật “tiến bộ“ gọi Ngày Quốc Hận bằng những tên khác hợp với các nghị quyết, chỉ thị của Bộ Chính trị cộng đảng Việt, thì điều đó chẳng phải là hoàn toàn viễn vông.

Cục diện quốc-cộng tại Đức
Tại Hoa Kỳ, phe quốc gia chiếm thượng phong. Tại Ba Lan, phe cộng sản chiếm thượng phong. Tại Canada, phe quốc gia và phe cộng sản có vẻ bên tám lạng người nửa cân. Tại Đức thoạt đầu phe quốc gia – gồm người tỵ nạn cộng sản – chiếm thượng phong nhưng đến hôm nay thì phe Việt cộng có vẻ chiếm thượng phong, ít nhất là nếu chỉ nhìn vào nhân số. Lý do vì người tỵ nạn Việt Nam chỉ được Đức tiếp nhận trong một thời gian nhất định còn số người thuộc phe cộng sản, phe thiên cộng, phe thân cộng thì càng ngày càng tăng thêm do các thành phần du học, đi chui, lấy vợ lấy chồng gốc Đông Âu v.v..Các chợ do người Việt Đông Âu thành lập theo kiểu Chợ Đồng Xuân ở Berlin kinh doanh rất phồn thịnh. Ở Dresden, ở Leipzig – cả ba thành phố Berlin, Dresden, Leipzig đều nằm trên lãnh thổ Đông Đức cũ – cũng có các chợ tương tự rất lớn. Những cán bộ ngoại giao của Việt cộng, một là nữ nhân viên được gọi là Bà Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tại Cộng hoà Liên bang Đức và hai là nam nhân viên được gọi là Ông Tổng lãnh sự nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tại Frankfurt am Main đều ngày đêm tìm trăm phương ngàn kế hầu mở rộng phạm vi hoạt động của ViXi. Tổ chức do Đại sứ quán Việt cộng lãnh đạo và tự nhận là thay mặt cho toàn thể người Việt tại Đức qua danh xưng Hội Liên Hiệp Người Việt toàn Liên bang Đức (!) được thành lập ngày 22.10.2011 và đã từng nhiều lần trực tiếp nhận chỉ thị từ kẻ đích thân đối thoại với chủ nhân S-219 Canada tức Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn. Những tổ chức như Hội Hữu nghị Việt Nam-Đức, Quỹ Rosa Luxemburg hoạt động đều khắp nước Đức. Tại Münich, miền Nam Đức có biểu tình không cờ chỉ có bản đồ chữ S còn tại Hamburg, miền Bắc Đức, thì có biểu tình với cả hai lá cờ, cờ vàng và cờ máu!

S-219 sản xuất tại Đức quốc?
Cơ cấu hành pháp và lập pháp Đức không có chức vụ Thượng nghị sĩ chỉ định. Hạ viện Đức do dân cử còn Thượng viện Đức là hội đồng các thủ hiến tiểu bang. Nhưng với phương tiện tài chánh hầu như vô giới hạn của cộng sản Việt Nam và trong bầu khí quyển chính trị-văn hoá-xã hội-kinh tế-tài chánh hiện nay tại Đức, rất có thể sẽ có một S-219 made in Germany ra đời và do thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn đạo diễn tại hậu trường. Khó đoán trước được đối tượng nào sẽ sáng tạo ra nó, nhưng rất dễ thấy rằng hiện không thiếu đối tượng đang chuẩn bị chế tác nó. Và nội dung của nó thì sẽ hoa lệ diễm kiều, chủ đích của nó thì sẽ mông lung mờ ảo; tuy nhiên quan trọng nhất là nó sẽ tàn nhẫn đè nghiến Ngày Quốc Hận xuống để gọi là (vietnamesischer) Tag der Versöhnung, (vietnamesischer) Tag der Einheit, (vietnamesischer) Tag der Befreiung dịch sang tiếng Việt là Ngày Hoà Hợp Hoà Giải, Ngày Thống Nhất, Ngày Giải Phóng, theo đúng cung cách các tiền bối lỗi lạc của nó là S-219 Canada, SJ-455 và SJ-139 Virginia đã làm, nghĩa là thay hẳn tên Ngày Quốc Hận. Thì chủ nhân của những đạo luật này cùng với bằng hữu phe cánh đã chẳng công khai minh bạch nói rõ suy tư và lập trường của quí vị ấy như thế hay sao? Họ đã từng kêu gọi hợp tác với Việt cộng, họ đã từng chủ trương hoà hợp hoà giải đấy thôi.

Cho nên xin đồng bào tỵ nạn tại Cộng hoà Liên bang Đức cảnh giác. Xin giữ vững tinh thần sẵn sàng tùy tình huống mà đối phó. Xin hết sức hoan nghênh tráng chí chống cộng quyết liệt của Hội Người Việt tỵ nạn cộng sản Frankfurt am Main và Vùng Phụ cận (Ông Võ, Hùng Sơn) cũng như Hội Người Việt tỵ nạn cộng sản Odenwald và Vùng Phụ cận (Ông Lê Trung Ưng). Xin được ngưỡng mộ tấc lòng kiên trì ý chí thấy việc nghĩa thì phải làm của Nhóm Quí Bà cựu học sinh Régina Pacis (Bà Nguyễn Thị Phương ở Bayern) cùng toàn gia đình và nữ bằng hữu. Xin ba mươi đồng bào hiện đang cư ngụ tại Đức đã ghi tên vào Kháng Nghị Thư gửi Quốc Hội Canada nhằm bày tỏ tâm trạng không tán thành tên gọi Journey to Freedom Day dành cho Ngày Quốc Hận chuẩn bị tâm và chí chống một S-219 made in Germany, nếu vạn nhất có âm mưu phù phép nhằm khiến nó xuất hiện.
 BS.Trần Văn Tích

Bài Xem Nhiều