We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 10 September 2015

Chồng già vợ trẻ là tiên

 

Hình ảnh Chồng già vợ trẻ, chuyện đó thế nào? số 1Cụ Văn Tùy nhấc chân lên không muốn nổi, một phần vì mười mấy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay,

tù túng quá nên hai cái chân như muốn tê đi, một phần vì cụ đã có tuổi rồi mà lại mới về Việt Nam “kết hôn” xong nên mới thế. Cụ Văn Tùy năm nay tuy đã ngoài 70, cái tuổi mà người xưa bảo là “Thất thập cổ lai hi”, nhưng cụ chẳng “cổ lai hi” tí nào vì trông cụ còn quắc thước, khoẻ mạnh. Cụ lại có tài văn chương, viết lách lý luận đâu ra đó, nên được nhiều người kính nể! Giá đừng có chuyến về Việt Nam vừa rồi thì cũng đâu đến nỗi, chỉ vì...
Chỉ vì sống nơi đất khách quê người nó đã buồn như chấu cắn, bạn bè chẳng có mấy người, chỉ còn hai ông bà già sớm hôm hú hí, thế mà cách đây mấy năm cụ bà tự nhiên lại chán cảnh trần ai bèn cưỡi hạc về nơi tiên cảnh, bỏ cụ lại một mình nên cụ mới buồn quá sức, buồn tưởng chết đi được! May mà ở nơi đất nước văn minh, già đã có Nhà Nước nuôi, mỗi tháng cụ cũng lãnh được cái check mấy trăm nên không phải lo về đường sinh kế, chứ phải như ở với Việt Cộng, già lết không nổi cũng cứ phải chống gậy đi kiếm lấy mà ăn. Răng lợi cái còn cái mất như cụ Văn Tùy mà cứ phải trệu trạo củ khoai củ sắn thì chả mấy chốc mà ngỏm củ tỏi!
Cứ ngồi nhà mà viết lách mãi nó cũng chán, mà viết cái gì đây? Bọn trẻ nó mới có nhiều cái để mà viết: Truyện tình yêu, truyện ăn chơi, truyện trai gái, truyện cờ bạc, truyện nhậu nhẹt v.v... Chứ còn cụ, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có chửi Việt Cộng, mà Việt Cộng thì ai lại chẳng biết là nó đã xấu lắm rồi, cụ có chửi nó cả ngày, cả đêm nó cũng không xấu hơn được nữa. Thế là cụ bèn có ý định đi du lịch, nhưng với mấy trăm Ðô một tháng, có tiện tặn lắm chi phí hết rồi may ra cũng chỉ còn dư được mấy chục, thế thì đi được những đâu? Tốt nhất là về thăm quê hương một chuyến, vừa giải toả được nỗi lòng “Xa quê hương nhớ mẹ hiền” lại còn được tiếng là... Nhớ nước đau lòng con quốc quốc!
Cụ Văn Tùy về Sài Gòn, con bà nó, cái tên Sài Gòn của người ta thân thương như thế mà nó lại đem đổi ra là thành phố HCM. HCM là cái quái gì, bất quá cũng chỉ là một anh bồi tầu láu cá? Nhưng thôi kệ nó – cụ Văn Tùy nghĩ bụng – nó muốn đổi ra là gì kệ nó, đối với cụ, Sài Gòn muôn đời vẫn cứ là Sài Gòn là được. Mấy ngày mới về cụ bảo thằng cháu ngoại lấy cái xe Honda chở cụ đi vòng vòng để cụ thăm dân cho biết sự tình. Cụ bảo nó chở cụ đến mấy cái xóm lao động, rồi ra ngoại ô xem bà con ta độ này sống thế nào. Mấy hôm đầu thằng cháu nó còn chiều cụ, cụ bảo chở đi đâu nó chở đi đó nhưng sau nó bảo cụ:
“Ông ngoại đến mấy cái chỗ đó làm gì, có gì hay đâu mà đến, để con chở ông ngoại đến chỗ này, có khi ở bên Mỹ cũng chưa chắc đã có đâu”!
Tối hôm đó, nó chở cụ đến một cái quán cà phê đèn xanh đèn đỏ, chớp tắt, chớp tắt có tên là cà phê Tình Cảm. Cụ bảo:
“Tưởng mày chở ông đi đâu, chứ cà phê thì ở bên Mỹ ngày nào ông chả uống!”
Thằng cháu nó cười:
“Nhưng cà phê này là cà phê tình cảm ông ạ!”
Cụ cũng cười:
“Ừ thì vào, xem nó tình cảm thế nào nào!”
Gửi xe Honda đâu đấy xong, hai ông cháu dẫn nhau vào quán. Trong quán cũng đèn xanh đèn đỏ, mờ mờ ảo ảo với tiếng nhạc xập xình, xập xình giật gân ra phết. Một con nhỏ xinh như mộng, nhìn chưa rõ người đã thấy mùi nước hoa sực nức ưỡn ẹo bước ra đón khách. Nó cầm tay cụ dẫn vào một cái bàn trống nơi góc quán, bảo:
“Hai anh vừa uống cà phê vừa làm giám khảo chấm thi em bé đẹp nghe!”
Ðợi cho con nhỏ bước vào trong rồi, cụ mới thì thào hỏi thằng cháu:
“Ở đây người ta có tổ chức thi hoa hậu con nít à?”
Thằng cháu cười bí mật:
“Không có con nít đâu ông “goại” ơi!”
Hai ly cà phê sữa được bưng ra, cụ nghĩ bụng: Ừ, cà phê sữa chứ cà phê đen uống vào giờ này có khi cả đêm không ngủ được. Uống hết gần nửa ly cà phê mà cũng chưa thấy “em bé” được đưa ra, có tiếng của một người nào nào đó giục:
“Em bé đâu, sao không đưa ra đi”?
Lại có tiếng từ bên trong trả lời:
“Có ngay! có ngay!”
Sau đó ba cô nàng từ bên trong tấm sáo bước ra. Ố là là, trông cứ như ba con nhộng ấy thôi. Thằng cháu lại ghé tai ông ngoại thì thào:
Thi “em bé đẹp” là thi “cái ấy” đấy!”
Lúc đầu cụ định nổi trận lôi đình lên với thằng cháu. Mẹ nó, thế ra nó tưởng cụ bằng vai phải lứa với nó hay sao mà nó lại dẫn cụ vào đây? Ðạo đức suy đồi đến thế là cùng! Nhưng sau cụ nghĩ lại, mình là dân viết lách, chửi Việt Cộng mà toàn nói những cái gì ở đâu đâu, toàn nói những cái chuyện cổ lỗ sĩ từ đời nảo đời nào mà ai ai cũng đã biết! Ðây mới là thực tế “chiến trường” đây. HCM huênh hoang “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”, 30 năm Dân Chủ Cộng Hoà với mấy chục năm XHCN nó trồng ra được loại người như thế này đây! Nghĩ vậy nên cụ mới bấm gan ngồi quan sát. Ba nàng tiên nữ không một mảnh vải che thân đứng thành hàng ngang cho giám khảo quan sát chấm điểm. Các nàng ẹo qua, ẹo lại, ưỡn đàng trước, chổng đằng sau, có khi lại hất hất “em bé” vào mặt giám khảo. Ba “em bé” có em mập, có em ốm nhưng em nào cũng râu ria xồm xoàm trông cứ như cái mồm của đồng chí Fidel Castro ấy thôi. Hình như có một vị giám khảo ba trợn nào đó đưa tay nựng một em bé rồi cười lên hô hố:
“Em này sao cái môi lại thưỡi ra, chẩy dài xuống thế này?”
Lại có tiếng người phụ họa:
“Chắc là bị thằng nào nó kéo ra đấy!”
Rồi lại có tiếng cười híc híc:
“Còn em này sao hai cái mép lại loe ra, lòi cả một cái răng nanh nhọn hoắt, đỏ hỏn ra ngoài...”
Cụ Văn Tùy nghĩ bụng: Thật là đạo đức suy đồi quá sức!
Sau chừng 15 phút biểu diễn, các nàng sà vào lòng giám khảo đưa tay đòi tiền “boa”. Cụ Văn Tùy móc bóp “boa” cho mỗi em một tờ 5 Ðô La, cụ nghĩ bụng: Tội nghiệp, có đói người ta mới phải làm như thế! Khi biết cụ là Việt Kiều hồi hương, các nàng cứ xoắn lấy cụ. Một nàng đề nghị:
“Mai anh Việt Kiều lại đến nữa nghe, bọn em sẽ ưu tiên cho, tha hồ mà nựng!”
Dĩ nhiên là cụ Văn Tùy chả bao giờ trở lại chỗ ấy nữa!
Ðêm hôm ấy cụ Văn Tuỳ không ngủ được thật! Không phải vì cà phê làm cụ mất ngủ mà vì cái cảnh ở quán cà phê Tình Cảm nó quấy rầy cụ. Ðã mấy năm nay, kể từ ngày cụ bà mất đi, đêm nay cụ mới thấy lại cái “mặt mốc” ấy. Ngày cụ bà còn sống, thỉnh thoảng cụ cũng thấy nó, nhưng là thấy cái gầy gò, méo mó chứ đâu có được phây phây tươi mát như thế này, thế là tự nhiên cụ lại cảm thấy “lòng xuân phơi phới”, cụ tự bảo: Có khi là mình phải “bước đi bước nữa”, rồi cụ lại cười một mình: Ðàn bà người ta mới “bước đi bước nữa” chứ mình đàn ông mà bước cái gì... Rồi cụ lại chép miệng: Ối dào, đàn nào khi cần mà không “bước” được!
Cụ Văn Tùy ở chơi Việt Nam hai tuần lễ rồi lại trở về Mỹ và mặc dù đã trở về Mỹ đến hơn nửa tháng rồi mà cụ vẫn cứ bị ám ảnh bởi cuộc thi em bé đẹp ở Việt Nam hôm nào. Có lần cụ còn mơ thấy một em tóc tai phủ kín mặt nhưng lại nhe một cái răng thịt đỏ hỏn ra cười hỏi cụ: Anh Việt Kiều chừng nào mới đưa em về nhà thế? Thế là sau giấc mơ cụ quyết định phải kiếm một cụ bà khác thay cho cụ bà cũ đã bỏ cụ mà đi! Ở Việt Nam người ta cứ tưởng đàn bà ở bên Mỹ vừa hiếm vừa có giá lắm nên đàn ông Việt Nam mới đua nhau về nước lấy vợ, nhưng thực ra không phải là thế, ở bên này quý bà “ế độ” cũng nhiều lắm. Cứ lật mấy tờ báo chợ ra mà coi, tờ nào cũng có đến mấy trang “Kết Bạn Thư Tín” hoặc “Tìm Bạn Bốn Phương”. Ðàn ông, đàn bà, già có, trẻ có. Mới 17- 18 hay đã 6-7 chục tuổi còn nhao nhao lên đòi vợ, đòi chồng. Ðã “ế độ” thế mà còn ra giá cao, có bà đã ngoài sáu bó mà còn đòi ông nào muốn đụng đến bà thì phải: Tốt nghiệp đại học, phải xuất thân Võ Bị Ðà Lạt hay sĩ quan Thủ Ðức, Phải có việc làm vững chắc, phải có tinh thần văn nghệ biết làm thơ, viết văn, biết khiêu vũ và thích du lịch v.v... Lậy Chúa tôi, đòi hỏi cao như thế thì kiếm đâu cho ra người. Cứ lấy ngay cụ Văn Tùy ra làm thí dụ: Tốt nghiệp đại học với làm thơ, viết văn thì cụ dư sức, có khi cụ dạy người khác còn được nhưng việc làm vững chắc thì “Thất thập cổ lai hi” rồi ai còn mướn nữa mà vững chắc! Một tháng được mấy trăm tiền già đủ sống là may, làm gì có dư mà đi du lịch. Còn khiêu vũ thì hai cái đầu gối nó đã muốn long ra, sắp ngồi xe lăn đên nơi rồi còn “khiêu với khích” cái gì nữa?!
Cụ Văn Tùy đã giở mấy tờ báo chợ ra để kiếm người. Cái đám lau nhau từ 17-18 đến 4-5 chục thì đừng có rớ vào. Chẳng những đã không đủ tiêu chuẩn mà cụ Văn Tùy cũng chẳng muốn “chết yểu”. Chả cần phải “Ðêm bẩy ngày ba, vô ra không kể”, cứ mỗi đêm nó bắt cụ làm “nghĩa vụ” một lần thôi thì cũng chỉ “ba bẩy hai mươi mốt” đêm là cụ tiêu diêu miền cực lạc, còn không thì nó “cho” thằng khác, nếu cụ có biết cũng chẳng làm gì được, chỉ có tức hộc máu mồm ra mà chết! Nghĩ thế nên cụ Văn Tùy chỉ chọn những bà từ 50 tuổi trở lên, thế nhưng rút cục cụ cũng chẳng chọn được ai. Có bà đặt tiêu chuẩn cao quá, có bà không đặt tiêu chuẩn nhưng lại thấy nó làm sao ấy. Năm mươi, hơn năm mươi tuổi mà còn dzin thì chắc chắn là phải có cái gì trouble chứ, làm gì có của quý mà lại... Rút cục là cụ vẫn cứ “phòng không chiếc bóng” mà thời gian thì vẫn cứ lặng lẽ trôi, cụ vẫn cứ từng bước từng bước thầm đi đến cuối cuộc đời...! Nghĩ là không thể chọn lựa ở bên Mỹ này lâu hơn được nữa, cụ bèn viết thư về Việt Nam:
Các con, các cháu thân mến!
Trước hết bố gửi lời thăm các con, các cháu được mạnh khoẻ. Bố trở lại Mỹ đến nay đã được hơn 2 tháng, sức khoẻ vẫn bình thường chỉ phải cái tội nó buồn quá! Từ ngày mẹ các con mất đi bố sống thui thủi một mình, mặc dầu ở bên này bố không phải lo về miếng cơm manh áo, nhưng bố nghĩ vấn đề tinh thần nó cũng rất là quan trọng, bởi thế bố có ý định là sẽ “chắp nối”. Có điều ở bên này muốn kiếm được một người cho thích hợp với mình không phải là chuyện dễ, bố đã thử tìm kiếm mấy tháng nay nhưng không được. Bởi thế bố viết thư này gửi về, trước là thăm các con các cháu sau là nhờ chúng mày xem có ai ở Việt Nam có thể thích hợp với bố thì giới thiệu cho bố để bố lo liệu. Nhớ là dọ hỏi xem người ta có thích qua Mỹ không? Có muốn chắp nối với một ông già đã 70 tuổi nhưng còn khoẻ mạnh không? Một điều quan trọng nữa là đừng trẻ quá mà cũng đừng già quá, cứ từ trên 50 đến trên 60 là tốt. Bố rất mong tin các con, vì thời gian qua mau như bóng câu qua cửa sổ vậy các con xúc tiến ngay cho bố. Thân ái!
Thư cụ Văn Tùy gửi đi được hơn một tháng thì cụ nhận được hồi âm từ vợ chồng người con gái cụ ở Việt Nam gửi qua:
Bố thương kính!
Chúng con đã nhận được thư bố và xúc tiến ngay việc bố muốn. Các bà các cô ở Việt Nam muốn qua Mỹ thì thiếu gì hả bố. Nếu bố muốn thì con gái mơn mởn ra cũng có, nhưng hạng này không bảo đảm bố ạ, qua được Mỹ rồi họ bỏ bố là cái chắc. Bởi thế chúng con chọn cho bố một bà năm nay được 54 tuổi. Nhà bà ta ở gần nhà chúng con và cũng là chỗ quen biết. Chồng bà ta trước kia là sĩ quan QLVNCH tử trận ở Kontum vào mùa hè đỏ lửa 1972. Bà này tướng người trông còn được lắm và chúng con nghĩ là rất thích hợp với bố. Khi chúng con ngỏ ý là bố muốn chắp nối và đưa thư của bố cho bà ta đọc thì bà ta cười bảo: Ông cụ bẩy chục tuổi mà còn khoẻ mạnh thật không? Tôi sợ sang đấy rồi chẳng bao lâu lại goá bụa nữa thì khổ lắm. Hay là bảo ông cụ gửi cho tôi một tấm hình đi, nếu thấy được thì tôi cũng sẽ cho anh, chị một tấm hình của tôi để gửi sang cho cụ, nếu cụ cũng ưng ý thì rồi sau đó mình sẽ tính tiếp. Vậy nhận được thư này, bố đi chụp ngay một tấm hình mới nhất gửi về cho chúng con, rồi sau đó thế nào chúng con lại sẽ liên lạc với bố. Kính chúc bố được luôn luôn mạnh khoẻ. Các con của bố.
Cụ Văn Tùy đến ngay chợ Wal Mart và vào chụp luôn một lúc 3 kiểu hình ở One hour photo. Cụ bảo người thợ chụp hình:
“Anh chụp cho tôi ba kiểu khác nhau cho thật đẹp vào, mỗi kiểu in 2 tấm”.
Ý cụ là sẽ chọn tấm nào đẹp nhất rồi gửi về VN. Nhưng khi hình chụp xong, cụ thấy kiểu nào cũng đẹp cả thế là cụ quyết đinh gửi về cả 3 kiểu. Cụ lẩm bẩm nói một mình: Tha hồ cho mà ngắm!
Hơn một tháng sau cụ Văn Tùy lại nhận được thư từ Việt Nam gửi qua. Trong thư có kèm tấm hình một người đàn bà tóc uốn xõa ngang vai, dáng người mảnh dẻ. Bà này lúc còn trẻ hẳn là người có nhan sắc nên đến nay tuy đã ngoài năm mươi mà trông còn có nét lắm. Cụ ngắm đi ngắm lại tấm hình rồi cười một mình: Gửi hình sang thế này là chịu đèn rồi đây! Cụ lại ép tấm hình vào ngay chỗ trái tim, lẩm bẩm: Mình cũng rất thích mẫu người như thế này, hy vọng là hai ta sẽ có những ngày hạnh phúc bên nhau! Sau đó cụ vào bàn ngồi viết thư trả lời:
Các con thân mến!
Bố đã nhận được thư và hình các con gửi qua, bố rất thích mẫu người như thế này. Cho bố gửi lời thăm và cám ơn bà ấy đã cho hình. Nói với bà ấy là nếu có thể được xin cho địa chỉ để bố gửi thư, mong lắm. Xin chúc tất cả mạnh khoẻ và bình an, hy vọng sớm được gặp mặt.
Bố của các con.
Mấy tuần sau cụ Văn Tùy lại nhận được thư từ bên nhà gửi sang với cả địa chỉ của người trong mộng: Trần Thị Hoàng Hôn. Số nhà... Ðường... Quận... Sài Gòn. Thế là cụ lại ngồi vào bàn, với tấm hình của bà Trần Thị Hoàng Hôn trước mặt, cụ mắn nót viết lá thư mà cụ nghĩ đây có lẽ là lá thư tình cuối cùng trong đời:
Kính gửi bà Trần Thị Hoàng Hôn,
Tôi đã nhận được thư các con tôi gửi qua và tôi thật sung sướng là bà đã cho tôi địa chỉ của bà, như vậy chứng tỏ là bà đã cho phép tôi được viết thư cho bà. Thưa bà: Có lẽ các con tôi đã nói với bà là tôi ở bên này chỉ có một mình, cô đơn buồn lắm vì bà nhà tôi đã mất cách đây mấy năm. Và cũng vì tôi còn khoẻ mạnh nên đôi lúc cũng cảm thấy thiếu thốn... và muốn có sự “chắp nối”. Tôi cứ mong mỏi được gặp một người như hình ảnh mà tôi hằng mong ước, nhưng ở bên này tôi đã không tìm ra. Ðến khi được nhìn tấm hình của bà thì tôi tự nói với mình: Ðây rồi, mẫu người mà mình mong mỏi đây rồi và cũng chẳng hiểu sao – phải chăng là duyên số – tôi đã yêu, vâng xin lỗi, tôi đã yêu tấm hình ấy tha thiết. Vậy hôm nay tôi đường đột viết lá thư này để bầy tỏ tình yêu ấy, nếu có điều gì không phải cũng xin bà bỏ quá cho. Thưa bà Trần Thị Hoàng Hôn – ôi cái tên mới đẹp làm sao! – bà có cho phép tôi đựơc coi bà như là người vợ sắp cưới của mình không? Và nếu để được bà làm vợ thì tôi sẽ phải làm gì? Xin bà cứ nói đi, tôi đang sẵn sàng để được nghe lời bà đây. Tôi cũng thật mong mỏi được nhận những lời vàng ngọc và thật âu yếm của bà. Xin chúc bà được nhiều sức khoẻ.
Ký tên: Văn Tùy.
Cụ Văn Tuỳ đọc đi đọc lại lá thư đến mấy lần rồi mới cẩn thận gấp bỏ vào phong bì. Cụ nắn nót ghi địa chỉ người nhận ở bên ngoài, đến chữ Sài Gòn cụ khựng lại. Con bà nó, cứ nhìn thấy cái tên này là gai hai con mắt. Cụ định cứ viết là Sài Gòn nhưng sau nghĩ lại viết thế nhỡ mấy thằng Việt Cộng chết bằm nó vất thư của cụ đi thì sao? Cuối cùng cụ chép miệng viết đại xuống mấy chữ HCM rồi dán tem. Thư cụ gửi đi chưa được một tuần mà cụ đã ngong ngóng trông thư phúc đáp. Ngày nào cũng vậy, cứ thấy người phát thư đi qua là cụ ra lục thùng thư ngay và khi chưa thấy gì cụ lại lẩm bẩm: Nhanh lắm cũng phải 2-3 tuần nữa mới có!
Hôm nay cụ Văn Tuỳ lại nhận được thư Việt Nam, nhìn thấy cái phong bì có vệt xanh vệt đỏ ở chung quanh là tim cụ đã đập thình thịch, đến khi nhìn thấy tên người gửi Trần Thị Hoàng Hôn thì trong lòng cụ như mở hội. Ðem thư vào trong nhà, cụ cẩn thận dùng kéo cắt một cạnh bao thư chứ không dám dùng tay xé. Cụ sợ xé bằng tay nó nham nhở mất đi vẻ mỹ miều của cái thư. Bên trong phong bì, ngoài lá thư còn có một tấm hình mầu, khổ 8x12 mới chụp rõ và đẹp hơn tấm hình trước. Cụ âu yếm đưa tấm hình lên môi hôn sau đó để xuống bàn rồi mới mở thư ra đọc:
Ông Văn Tùy thương!
Xin ông cho phép em được xưng “em” với ông vì em nghĩ nếu ông và em thực tình thương nhau thì trước sau gì chúng mình cũng trở thành vợ chồng và như thế thì em là “em” của “mình” rồi chứ còn gì nữa?! Ông Văn Tùy à, sao ông viết thư hay thế? Ðọc thư ông em cảm động lắm, sống nơi đất khách quê người mà cô đơn thì nó buồn thật đấy. Ngay như em, sống ở nơi quê nhà, chung quanh có bà con lối xóm mà đôi lúc còn thấy lòng trống trải! Ðể em nói một chút về mình cho ông rõ, em năm nay 45 tuổi, chồng em tử đã qua đời! Hai chục năm nay em sống vò võ một mình, mặc dù củng có vài người ngấm nghé, nhưng em cứ thấy nó làm sao ấy nên không muốn nhận lời. Mới đây được cô Lê Tuyết Mai, con gái ông cho biết là ông có ý định “chắp nối” và hỏi em có chấp thuận chắp nối với ông hay không? Sau đó em lại nhận được hình và thư của ông. Em thật cảm động và tự hỏi mình là liệu em có thể đáp ứng được những nhu cầu của ông ở nơi đất khách quê người hay không và hình như từ nơi sâu thẳm của lòng mình có tiếng trả lời là: Ðược! Phải chăng đây là cái duyên cái số mà Trời đã định nên đến nay em mới gặp được ông? Em chỉ còn áy náy một điều là qua đấy rồi mình sẽ phải làm sao? Với cái nghề thợ may em có giúp ích gì được cho ông không hay lại trở thành một gánh nặng cho ông? Vậy nhận được thư này xin ông trả lời cho em ngay, hay là ông về thăm quê hương một chuyến để mình được gặp mặt mà tính chuyên lâu bền. Em mong lắm!
Thôi giấy ngắn tình dài, em xin dừng bút, kính chúc ông được luôn luôn mạnh khoẻ và vui vẻ.
Ký tên: Trần Thị Hoàng Hôn.
Cụ Văn Tuỳ đọc đi đọc lại lá thư đến cả chục lần, lòng cụ rộn ràng sung sướng, cụ lẩm bẩm một mình: Anh sẽ về ngay, về để đưa em sang đây cho hai đứa mình được suốt đời hạnh phúc bên nhau! Rồi cụ lại cầm tấm hình mới nhận được lên say sưa ngắm nghía: Hình này với thư viết vừa hay vừa tình cảm thế này phải là dân Gia Long hay Trưng Vương chứ chẳng vừa đâu! Có lúc cụ lại ngồi thừ ra suy tính: Có nhanh lắm cũng phải già nửa năm mới đưa được nàng qua đây. Rồi trong đầu cụ lại vang lên hai câu thơ mà cụ đã học thuộc lòng từ ngày còn ở lớp đồng ấu: “Thời gian thấm thoát thoi đưa, nó đi đi mãi chẳng chờ đợi ai!” Thế là cụ quyết định phải về Việt Nam ngay một chuyến nữa.
Ðúng nửa tháng sau cụ Văn Tùy đã lại có mặt ở Sài Gòn. Tính từ lần về trước, lần được thằng cháu ngoại chở bằng xe Honda đến quán cà phê Tình Cảm làm giám khảo chấm thi “Em bé đẹp” đến khi rước được bà Trần Thị Hoàng Hôn qua Mỹ, cụ Văn Tuỳ đã phải đi đi, về về Việt Nam đến 4 lần với bao nhiêu là vất vả. Trông cụ mệt mỏi, hốc hác thấy rõ, may mà trong ví của cụ lúc nào cũng thủ sẵn mấy viên thần dược Viagra nên tuy mệt mỏi nhưng cụ vẫn hùng dũng vào trận với đầy hào khí của một người đàn ông, dù là đàn ông đã 65 tuổi. Có người thấy cụ độ này nói năng không còn lưu loát như xưa mà lại lắp ba lắp bắp, có khi còn líu lưỡi lại. Hỏi cụ sao thế thì cụ bảo là vì mới trồng lại mấy cái răng nên nói năng nó còn ngượng nghịu. Nhưng đúng hay không cũng chỉ có cụ mới biết. Cũng có người không tin là cụ nói lắp chỉ vì mấy cái răng, nhưng lại chép miệng bảo: Ðược như cụ cũng là phúc rồi. “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn le lói suốt năm canh!”
Hưng Yên

Những mê cung kỳ thú nhất thế giới



Dưới đây là những mê cung kỳ thú nhất hành tinh:
1. Mê cung tại vườn động vật hoang dã Longleat (Wiltshire, Anh)
 Longleat
Mê cung được mở cửa từ năm 1996 với những con đường to, rộng. Cứ mỗi mùa đông đến, nơi đây lại cắt bỏ cây cũ, thiết kế dàn cây mới.
2. Mê cung tại vườn cung điện Bishop, Bồ Đào Nha
Bishop
Mê cung được thiết kế theo kiến trúc Baroque vô cùng hấp dẫn.
3. Mê cung tại vườn Glendurgan (Cornwall, Anh)
Glendurgan
Tại mê cung trong khu vườn Glendurgan có một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ ẩn mình dưới 3 thung lũng lôi kéo du khách.
4. Mê cung tại bảo tàng Van Gogh, Amsterdam
Van Gogh
Sự hấp dẫn của Bảo tàng Van Gogh ở Hà Lan được trang trí bởi một mê cung với 125.000 cây hoa hướng dương.
5. Mê cung Dole Plantation Pineapple (Hawaii)
Dole Plantation Pineapple
Nhìn từ trên cao, mê cung này có hình dáng của một quả dứa khổng lồ, được tạo nên từ những cây dứa  cùng  hơn 14.000 loài cây khác. Bước vào mê cung này, bạn sẽ cảm nhận được hương dứa ngào ngạt. Kỷ lục phá mê cung nhanh nhất từng lập là 7 phút.
6. Mê cung tại khu vườn  Parc del Laberint d'Horta ( Barcelona, Tây Ban Nha)
Vườn mê cung Parc del Laberint d'Horta là công viên lâu đời nhất ở Tây Ban Nha. Khu vườn nằm trong bất động sản của dòng họ Desvalls, cạnh sườn núi Collserola, gồm hai phần: vườn cách tân cổ điển thế kỷ 18 và một khu vườn lãng mạn thế kỷ 19.
7. Mê cung Le labyrinth des Sortilèges, Ribeauville (Pháp)
Tại khu vườn mê cung này hoa kim ngân, hoa nhài và hoa hồng leo là những loại cây chủ yếu dùng để trang trí, tạo cảm hứng khám phá cho du khách.
8. Mê cung tại Công viên giải trí Teichland (gần Jaenschwalde, Đức)
Đây là một mê cung cây lá kim. Nếu tinh ý, bạn có thể thoát khỏi đó chỉ trong vài phút di chuyển.
9. Mê cung Hatfield House (Herfordshire, Anh)
Tọa lạc trong khuôn viên lâu đài Hatfield House thuộc vùng Herfordshire của Vương quốc Anh, khu vườn Sunken Knot huyền diệu có một mê cung thu nhỏ tuyệt đẹp được tạo ra bởi những hàng rào gỗ hoàng dương.
10Mê cung hoa hướng dương (Touraine, Pháp)
Hàng năm, cứ vào mùa hè, một mê cung hoa hướng dương tại Touraine của Pháp lại nổi lên từ mặt đất, tạo ra trò chơi thú vị cho du khách tới đây.
11. Mê cung ở ngôi làng Pisani thuộc vùng Stra (Italia)
Đây là một mê cung phức tạp ở thế kỷ 18, có bức tượng nữ thần trí tuệ Minerva vô cùng lớn.
12.  Mê cung ở ngôi làng Pisani, Stra (Veneto, Italia)
Mê cung nổi tiếng với những thiết kế Girolamo Frigimelica, năm 1720. Nơi đây từng là nơi nghỉ dưỡng của những nhân vật nổi tiếng thế giới như Napoleon, Hitler và Musolini. Hàng rào ở đây được xây cao quá đầu với nhiều đường xoắn, đường cụt để đánh lừa du khách.
13.  Mê cung công viên băng dành cho trẻ em
Mê cung đã đạt giải nhất cuộc thi Nghệ thuật băng thế giới năm 2011
14Mê cung ngô ở vùng York (Anh)
Một nông dân ở vùng York nước Anh đã có sáng tạo đặc biệt đó là tạo ra mê cung hình chân dung nhân vật Harry Potter trên cánh đồng ngô của mình.
Mỗi hình được tạo ra từ một triệu cây ngô. Đây là mê cung ngô lớn nhất châu Âu năm 2011, sáng tạo bởi Tom Pearcy.
15.  Mê cung 3D Hòa Bình - Công viên Castewallan (Bắc Ireland)
Mê cung được thiết kế theo tư duy 3D, được xây dựng năm 1998, tới năm 2007 mới hoàn thiện. Không chỉ đẹp như tranh vẽ, công viên còn có một ý nghĩa vô cùng sâu sắc: nơi đây đại diện cho hòa bình của miền Bắc Ireland.
16Mê cung ngô the Great Vermont  ở Bắc Danville, Vermont
Đây là mê cung thuộc trang trại của gia đình Vermont. Ở giữa mê cung có hình khủng long. Trung bình du khách phải mất 3 giờ đồng hồ để thoát khỏi trò chơi bí ẩn này.
17. Mê cung phía sau tòa nhà hoang – Mê cung Traquair (Scotland)
Được xây dựng từ năm 1981, mê cung nằm ở thành phố Interleithen, sau tòa nhà cổ hoang. Hàng năm, khi lễ Phục Sinh được tổ chức ở dây, có tới 5500 quả trứng giấu kín chờ du khách khám phá.
18.  Mê cung của trang trại Richardson, Illinois
Trang trại này có những mê cung lớn nhất thế giới, bao gồm 5 mê cung khác nhau trải rộng trên 134.000 m2. Nằm ở phía Nam của Illinois nên mê cung này thu hút rất nhiều du khách.
Hoàng Hà (theo Dailymail)

Xảo thuật đẩy Công Giáo ra làm công cụ?


Trong hai ngày 1 và 2.9.2015 vừa qua, trang nhà DCVonline đã cho phổ biến bài “Tương lai nào cho Giáo triều Vatican và Giáo hội nhà nước Việt Nam” (gồm 2 phần) của Nguyễn Văn Lục nói về sự suy thoái của Giáo triều La Mã và Giáo Hội Việt Nam. Ông đặt câu hỏi: “liệu trong suốt 40 năm dưới chế độ cộng sản, Giáo hội Công giáo Việt Nam có còn cái tư thế độc lập với chính quyền, với nhà nước nữa hay không? Tương lai giáo hội sẽ như thế nào với một tập đoàn giám mục lãnh đạo chịu sự kiềm chế và lãnh đạo của cán bộ cộng sản?” Theo ông, “Không một tiếng nói can đảm nào dám cất lên trong 30 năm công giáo dưới chế độ cộng sản 1975-2005” và “phải công nhận chế độ ấy đã uôn nắn con người đến sắt cũng phải mềm”. Ông đi tới kết luận: “Cuộc khủng hoảng trong giáo hội công giáo đã đạt tới đỉnh điểm”. “Cả một hệ thống tổ chức giáo hội (VN) xây dựng trong năm thế kỷ trong phút chốc tan rã”. “Cả một hàng ngũ linh mục biến chất từ cách ăn mặc đến ngôn ngữ, nếp sống, nếp nghĩ và cách ứng xử thay đổi” và “Có thể nói ta mất hết khi cộng sản vào”… Nói tóm lại, Nguyễn Văn Lục đang loan báo tin đồn rằng Giáo triều Vatican sắp sụp đổ và Giáo Hội Công Giáo ở Việt Nam đã trở thành “Giáo hội nhà nước Việt Nam”! Tại sao Nguyễn Văn Lục đã nặng lời với Giáo Hội Công Giáo như vậy?
CHỈ LÀ LOÀI NHAI LẠI!
Khi đọc xong bài nói trên của Nguyễn Văn Lục, chúng ta thấy ngay ông ta chỉ nhai lại những thứ mà nhóm Giao Điểm Phật Giáo và nhóm Giao Điểm Công Giáo đã mửa ra.
1.- Nhai lại của nhóm Giao Điểm Phật Giáo
Nhóm Giáo Điểm Phật Giáo rất thích bài nói trên của Nguyễn Văn Lục và đã chuyển đi “trong thư thái hân hoan”, vì Nguyễn Văn Lục đã nhai lại những thứ họ đã mửa ra tràn ngập trên các diễn đàn Internet và websites hàng ngày, cũng có khi hàng giờ, trong suối 20 năm qua để chống Công Giáo, chẳng hạn như “Ảo Tưởng về God” của Richard Dawkins, “Đối thoại với Giáo Hoàng John Paul II” của nhiều tác giả, “Một học giả của Fox News gọi Giáo Hoàng Francis là ‘Người nguy hiểm nhất trên hành tinh’” của Antonia Blumberg, “Sự phá sản tâm linh & đạo đức của giáo hội Công Giáo” của Trần Chung Ngọc, “Tìm hiểu đạo tôi: - Tôi thoải mái từ bỏ đạo Công Giáo” của Cao Hữu Tâm, v.v. Ngoài ra, còn có hàng trăm bài chứa đựng những ngôn từ mạ lỵ Công Giáo dơ bẩn đến nỗi ít ai dám tưởng tượng!
Về phương pháp luận, Nguyễn Văn Lục cũng đã xử dụng phương pháp mà nhóm Giao Điểm thường dùng để mạ lỵ Công Giáo hàng ngày, đó là phương pháp quy nạp (inductive logic). Trong luận lý học phương pháp quy nạp là phương pháp suy luận đi từ cái cụ thể để rút ra kết luận tổng quát, từ những cái riêng đến cái chung. Canada có 10 tỉnh bang, trong đó Québec là tỉnh bang có đông người gốc Pháp nhất, theo đạo Công Giáo, còn 9 tỉnh bang khác nói tiếng Anh, đa số theo Tin Lành. Sự suy thoái của Công Giáo Québec là do ảnh hưởng của sự suy thoái của Công Giáo ở Pháp. Luc Phaneuf đã mô tả tình trạng này trong cuốn “Temoins au coeur du monde”, được Hương Vĩnh phỏng dịch ra tiếng Việt với đầu đề “Chứng nhân giũa giòng đời”. Nguyễn Văn Lục dựa vào sự suy thoái của Công Giáo ở Québec để đi đến kết luận Công Giáo Canada suy thoái và Giáo triều Vatican suy thoái!
2.- Nhai lại của nhóm Giao Điểm Công Giáo
Để kết án Giáo Hội Việt Nam, Nguyễn Văn Lục cũng chỉ nhai lại luận điệu của nhóm Giao Điểm Công Giáo ở trong cũng như ngoài nước. Đây là nhóm biết rất ít về con đường Chúa đã đi qua trong Cựu ước cũng như Tân Ước, đường lối của Tòa Thánh Vatican và Giáo Hội Việt Nam trong giai đoạn lịch sử hiện tại, thủ đoạn thâm độc của Cộng Sản cũng như của Hoa Kỳ…, nhưng lúc nào cũng lên tiếng dạy Giáo Hội làm chính trị, tức phải chống Cộng gióng Phật Giáo Ấn Quang, sáng ra tuyên ngôn, chiều ra tuyên cáo, tối đọc kháng thư…!
Nguyễn Văn Lục có khi nào đọc bài “Giám Mục VN: Trùm chăn hay chia rẽ lãnh đạo” hoặc bài “Đám ngợm giáo gian quốc doanh tay sai CSVN” của Nguyễn Phúc Liên, Tiến sĩ kinh tế chả giò ở Thụy Sĩ chưa nhĩ? Hay đọc bài “Những linh mục trở cờ trong Giáo phận Hà Nội” của Người Hà Nội trên hon-viet.co.uk? Hay nghe lời rao giảng tin đồn của Linh mục chui Nguyễn Văn Khải về Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp khi được đài RFA phỏng vấn ngày 13.5.2010?
Có lẽ nói về Mạc Giao Phạm Hữu Giáo hiện ở Calgary, Canada, chắc Nguyễn Văn Lục biết nhiều hơn, vì anh ta cùng viết trên Diễn Đàn Giáo Dân như Nguyễn Văn Lục, cùng ở Canada và cũng thường tấn công các Giám Mục và Giáo Hội Việt Nam như Nguyễn Văn Lục. Hãy nghe anh ta kết luận bài “Lại chuyện “thói đời” của Hồng Y Phạm Minh Mẫn đăng trên Nữ Vương Công Lý ngày 12.7.2010: “Viện đến Chúa và Đức Mẹ thì còn ai dám cãi lại? Gặp khốn khó thì coi như việc Chúa gửi để lập công. Mục tử nhân lành bị trục xuất để thay bằng mục tử khác thì đó là ý bề trên, phải vâng phục. Chủ chăn có làm sai thì cũng là “thực hiện ý Chúa”, có nói sai thì phải nhớ câu tục ngữ VN: “Muốn nói ngoa làm cha mà nói”. Qủa thật HY Phạm Minh Mẫn rất rành “thói đời”!
Vì bài báo có giới hạn, nhưng với một số bài được chúng tôi trích dẫn ở trên, độc giả cũng có thể thấy rằng khi viết bài “Tương lai nào cho Giáo triều Vatican và Giáo hội nhà nước Việt Nam” Nguyễn Văn Lục cũng chỉ nhai lại những thứ nhóm Giao Điểm Phật Giáo và nhóm Giao Điểm Công Giáo mửa ra, nhưng Nguyễn Văn Lục đã viết với lối hành văn láo xược hơn.
RỒI CŨNG CHỈ LÀ CÔNG CỤ
Như chúng tôi đã nhắc lại nhiều lần, dưới thời VNCH, người Việt chống cộng đã chiến đấu với Mỹ suốt 20 năm, ai cũng tin rằng mình đang bảo vệ tự do dân chủ cho quê hương nên đã chiến đấu rất hăng say, nhưng kết quả thật thê thảm: Mỹ đem miền Nam bán cho Trung Quốc, vì Mỹ chỉ coi VNCH là một công cụ!
Kinh nghiệm cho Hoa Kỳ thấy rằng trong các nước chậm tiến như Việt Nam, các tổ chức được gọi là xã hội dân sự” (civil society) chỉ có thể tạo vài biến động lặt vặt chứ không thể tạo nên những biến cố lớn được. Chỉ có các tôn giáo mới có thể tạo được các biến cố lớn, ở Việt Nam là Phật Giáo và Công Giáo. Vì thế, khi muốn tạo những biến cố lớn, Hoa Kỳ phải dùng tôn giáo làm công cụ.
Nhìn qua lịch sử của Giáo Hội Phật Giáo Ấn Quang chúng ta sẽ thấy rất rõ: Giáo Hội này vì thiếu tổ chức, thiếu kinh nghiệm đấu tranh, nhưng tham vọng quá cao nên đã bị cả Mỹ lẫn Cộng Sản biến thành công cụ, xài xong rồi đập bể tan ra từng mãnh.
Sau khi dùng Phật Giáo để lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm và đem quân vào miền Nam, Hoa Kỳ thấy Phật Giáo có quá nhiều tham vọng và muốn dùng bạo lực để cướp chính quyền, nên Hoa Kỳ đã bật đèn xanh cho hai tướng Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Ngọc Loan dẹp tan. Phật Giáo Ấn Quang đi theo Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.
Sau 30.4.1975, Phật Giáo Ấn Quang lại tưởng mình có công với “Cách mạng” nên đã tổ chức “Mừng giải phóng và sinh nhật bác Hồ”. Nhưng cũng như Mỹ, Cộng Sản không dùng Phật Giáo Ấn Quang  vì có quá nhiều ảo vọng, mà lập ra Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước để lãnh đạo Phật Giáo. Phật Giáo Ấn Quang quay lại chống Cộng, Mỹ liền biến họ thành công cụ. Tài liệu cho thấy mỗi năm, cơ quan NED (The National Endowment for Democracy) của Mỹ đã cấp cho Võ Văn Ái từ 90.000 USD đến 107.000 USD để lãnh đạo phong trào Phật Giáo chống cộng. Cộng Sản biết như vậy nên đã lập kế và đập bể Phật Giáo Ấn Quang ra từng mãnh. Đó là kết quả làm công cụ chống cộng cho Mỹ!
Với những thất bại thê thảm như vậy, thay vì Giác Ngộ và trở về với Con Đường Giải Thoát của Đức Phật, các thành phần của Giáo Hội Ấn Quang đã quay lại đánh phá chế độ Ngô Đình Diệm và Công Giáo một cách ác liệt với xác tín rằng có thể dùng Vọng Ngữ che đậy những sai lầm. Vọng Ngữ trở thành “Con Đường Giải Thoát” của Phật Giáo Ấn Quang. Nhưng Kinh Pháp Cú, ở PHẨM ÁC có dạy:
Chẳng phải bay lên không trung, chẳng phải lặn xuống đáy biển, chẳng phải chui vào hang sâu núi thẳm, dù tìm khắp thế gian này, chẳng có nơi nào trốn khỏi ác nghiệp đã gây.”
Võ Văn Ái chỉ là người trợ lý chuyển nghiệp" cho Phật Giáo Ấn Quang mà thôi.
Hiện nay, Hoa Kỳ đang hình thành một loại Pháp Môn Thiền Định mới theo phương thức của Pháp Luân Công để có thể truyền vào Trung Quốc và Việt Nam thay thế các tông phái Phật Giáo cũ không còn xài được. Đây là một loại tổ chức chính trị trá hình tôn giáo, có thể bùng nổ và làm thay đổi chế độ.
VẪN CHƯA SÁNG  MẮT RA
Trước 30.4.1975, một nhóm trí thức Công Giáo đã đi con đường của Phật Giáo Ấn Quang, đó là nhóm Sống Đạo, trong đó Nguyễn Văn Trung, anh ruột của Nguyễn Văn Lục, là một cán bộ nồng cốt.
Hoạt động của nhóm Sống Đao trước năm 1975 và sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam, chúng tôi đã viết đầy đủ trong cuốn “Những bí ẩn đàng sau cuộc Thánh Chiến tại Việt Nam” xuất bản năm 1994. Họ thuộc nhóm trí thức ở Bĩ và Pháp về gồm những nhân vật chính là Nguyễn Đình Đầu, Lý Chánh Trung, Nguyễn Văn Trung, Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Trương Bá Cần… Cơ quan ngôn luận chính của họ là tờ Sống Đạo. Họ tấn công hàng giáo phẩm Công Giáo miền Nam rất mạnh, kêu gọi Giáo Hội Công Giáo phải đứng lên đòi hòa giải, hòa hợp và  chấm dứt chiến tranh… Họ dùng Thánh Kinh và thần học để bênh vực chế độ cộng sản và những mục tiêu mà họ đang đấu tranh. Nhóm do Linh mục Phan Văn Thăm cầm đầu đã dùng tờ Thẳng Tiến để đối đầu với nhóm Sống Đạo, gióng như hiện nay chúng tôi đang làm để đối đầu với nhóm Giao Điểm Công Giáo.
Khi Việt Cộng chiếm miền Nam, họ hoan hô nhiệt tình và tổ chức biểu tình đòi trục xuất Đức Khâm Sứ và Đức Giám Mục Nguyễn Văn Thuận. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, hầu hết các thành viên của nhóm Sống Đạo đã bị loại, Việt Cộng chỉ giữ lại ba đảng viên là Nguyễn Đình Đầu, Lm Trương Bá Cần và Lm Huỳnh Công Minh. Những người bị loại đã quay lại chống cộng và bị thanh toán, phải sống cuộc sống rất bi thảm.
Sau 30.4.1974 nhiều nhóm Công Giáo lại hô hào Giáo Hội phải đứng lên chống cộng. Họ cũng viện dẫn Thánh Kinh, ngụy biện thần học, rao giảng tin đồn, lên án và chửi bới Giáo Hội… như nhóm Sống Đạo đã làm. Kết quả như thế nào? Mỹ đã quay lại “đối tác toàn diện” với CSVN, công nhận Đảng CSVN và tuyên bố “tôn trọng sự khác biệt trong hệ thống chính trị của các quốc gia khác.”
Như vậy Mỹ đang cố tình “đồng lõa với tội ác”, tại sao Nguyễn Văn Lục không kêu gọi Mỹ chống cộng mà chỉ kêu gọi Giáo Hội Công Giáo? Phải chăng Nguyễn Văn Lục muốn biến Giáo Hội Công Giáo Việt Nam thành công cụ của Mỹ để thay thế Giáo Hội Ấn Quang đã bị loại?
Như chúng tối đã nói nhiều lần, cuộc chiến nào cũng cần có những con bài thí như Hoà Thượng Thích Quảng Đức, Ls Nguyễn Văn Đài, Ls Lê Thị Công Nhân, v.v. Nhưng chết cho tổ quốc hay lý tưởng cao quý là hiên ngang, còn chết vì làm tay sai cho những âm mưu đen tối là một sự phủ phàng.
CON ĐƯỜNG GIÁO HỘI ĐANG ĐI
Trong bài giảng Thánh Lễ Ngày Hội Ngộ Linh Mục Tổng Giáo Phận Hà Hội tại Sở Kiện ngày 2.6.2010, Đức cựu Giám Mục Cao Đình Thuyên, người được nhóm Giao Điểm Công Giáo tuyên dương là “cây chống cộng số 1”, đã nhấn mạnh rằng “con cái Giáo Hội đang chia rẽ và làm lu mờ hình ảnh tốt đẹp của Giáo Hội”. Ngài phân tích:
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng này. Ở đây, chúng ta có thể tóm lược vào 3 nhóm nguyên nhân chính sau:
(1) hiểu sai giáo huấn của Đấng sáng lập;
(2) muốn các hoạt động của Giáo Hội diễn ra theo hoạch định của mình; và
(3) cố ý chống lại Giáo Hội. 
Ngài kêu gọi các giám mục, linh mục và tu sĩ thực hiện những lời nhắn gửi của Đức Giêsu với các môn đệ trước khi Người bước vào cuộc khổ nạn là: “sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian” (Ga 17, 14).
Chúng ta thấy ĐGM Thuyên, tuy sống lâu năm dưới chế độ cộng sản, nhưng hiểu rõ Mỹ hơn nhóm Giao Điểm Công Giáo nhiều.
Có một linh mục đã nói với chúng tôi rằng nhóm Giao Điểm Công Giáo gây nhiều tác hại cho Giáo Hội hơn là nhóm Giao Điểm Phật Giáo. Với nhóm Giao Điểm Phật Giáo, mình đừng quan tâm gì đến họ là xong. Còn nhóm Giao Điểm Công Giáo thường tìm cách áp đặt chủ trương của họ vào đường lối của Giáo Hội, mặc dầu không được đa số chấp nhận, nên tạo ra những mâu thuẫn. 
Ngày 22.1.2002, khi gặp 26 Vị Giám Mục Việt Nam tới Vatican và nhận thỉnh nguyện thư của một số giáo sĩ và giáo dân Việt Nam đòi Giáo Hội phải đứng lên chống cộng, ĐGH Gioan-Phalô Đệ II đã trả lời từng điểm một của thỉnh nguyện thư, khuyên mọi người can đảm đấu tranh và trao phó 6 triệu người Công Giáo Việt Nam cho Đức Mẹ La Vang. Nhưng Ngài nhắc nhở: “Giáo Hội, vì nhu cầu tôn giáo chính đáng riêng của mình, không thể pha trộn lẫn lộn với bất cứ một tập thể chính trị nào dù bằng viện dẫn bất cứ lý do nào đi chăng nữa”.
Nói cụ thể hơn, ĐGH xác định không thể viện dẫn Thánh Kinh, thần học, lương tâm công giáo hay bất cứ lý do gì để biến Giáo Hội thành công cụ cho bất cứ thế lực nào, dù là Mỹ hay Cộng Sản.
Giáo Hội Trung Quốc là một giáo hội bị bách hại nặng nề và tinh vi nhất trong thời đại chúng ta, nhưng nhờ có đức tin vững mạnh và được Tòa Thánh Vatican cũng như Hội Đồng Giám Mục Trung Quốc hướng dẫn một cách khéo léo, giáo hội đó chẳng những không bị biến mất mà còn phát triển mạnh. Trong cuốn "A Star in the East: The Rise of Christianity in China" (Ngôi sao phương Đông: Sự gia tăng Kitô Giáo tại Trung Quốc) mới phát hành, hai nhà nghiên cứu Rodney Stark và Xiuhua Wang cho biết năm 1980 tại Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc chỉ có 10 triệu Kitô hữu, nhưng đến năm 2014 đã lên đến 100 triệu. Có rất mhiều đảng viên Cộng Sản đã gia nhập Công Giáo.
Hiện nay, Đức TGM Leopoldo Girelli, đại diện không thường trú của Toà Thánh Vatican tại Việt Nam, đang hướng dẫn Giáo Hội Việt Nam đi theo Tâm thư ngày 27.5.2007 của ĐGH Bênêđictô XVI gửi cho các tín hữu Công Giáo tại Trung Quốc, vì đường lối đó đang đưa Giáo Hội Trung Quốc đi lên.
Hoa Kỳ đừng nghĩ rằng có thể dùng xảo thuật hay nhóm Giao Điểm Công Giáo để biến Giáo Hội Công Giáo Việt Nam thành công cụ thay thế Phật Giáo Ấn Quang.
Ngày 10.9.2015
Lữ Giang

Nhà báo Lê Diễn Đức : Nói vậy mà không phải vậy!!!

Đài Á Châu Tự Do (RFA) đuổi cổ nhà báo Lê Diễn Đức vì đài này chủ trương Xóa Bỏ Hận Thù Hòa Hợp Hòa Giải với VC?

Trong bài “Khi đài Á Châu Tự Do (RFA) “thanh lý môn hộ”, tôi có trình bày việc blogger Đinh Tấn Lực, một người ở Việt Nam cách đây 4 năm, năm 2011, đã lên tiếng báo động với đài RFA là đài này đang dung túng “một Phạm Xuân Ẩn trên mạng” là blogger Kami Ajonomoto, một người mà đài RFA ghi rõ trên trang mạng của mình là “một người đang sống ở VN”.
 
Bốn năm sau, một blogger khác là nhà báo Lê Diễn Đức (LDĐ) bị đuổi cổ khỏi đài này. Và chuyện này được đài B(ọn) B(ọ)C(hét) làm rùm beng lên một cách khác thường. Một vài người khác thì đem so sánh việc đài RFA đuổi cổ LDĐ với nhà báo VC Đỗ Hùng ở trong nước - một so sánh rất là khập khiễng.
 
Trong khi đó, trên RFA Fanpage, trong “Đôi lời minh định về sự kiện nhà báo Lê Diễn Đức” đã viết rõ như sau:” (Xin xem ở phú đính). “Đối với các vấn đề lịch sử; chúng ta cần có góc nhìn khách quan, không thiên kiến và tôn trọng cả hai bên cuộc chiến, dù thành hay bại, nhằm mục đích xa nhất là xóa bỏ hận thù, hoà hợp, hoà giải, hàn gắn vết thương chiến tranh. Đó là một trong những mục tiêu, nguyên tắc của RFA”.(Xin xem phụ đính).
 
Những người có quan tâm không ai ngạc nhiên gì về chủ trương “xoá bỏ hận thù, hoà hợp, hoà giải, hàn gắn vết thương chiến tranh” mà đài RFA viết rõ trong bài “Đôi lời minh định về sự kiện nhà báo Lê Diễn Đức” vì đây cũng là chủ trương của chính phủ Hoa Kỳ. Đài RFA và những người điều hành đài này chỉ là “những kẻ ăn cơm chúa…”  Điều làm người ta ngạc nhiên là dưới mỗi bài của các cộng tác viên, đài RFA cũng như đài VOA đều có ghi câu: "Đây chỉ là ý kiến cá nhân của blog… chứ không phải quan điểm của đài (chúng tôi)”.
 
Bài viết của LDĐ, một du sinh VC tại Ba Lan trong thời VC chống Mỹ cứu nước, có câu viết mất dạy: "Tôi không hề có ý khinh rẻ VNCH, mà chỉ sử dụng một số từ mang tính hài hước, giễu cợt như “vũ khí xềnh xàng”, “chạy chí chết” (mà thực tế như thế) nhằm so sánh với cái “chiến khu” vớ vẩn của Mặt trận Hoàng Cơ Minh”.
 
Câu viết mất dạy của anh du sinh VC thời chống Mỹ cứu nước LDĐ thức ra đâu có nhằm nhò gì so với “độc giả Sơn Hào của báo Người Việt” mỉa mai QLVNCH là “lính đánh thuê của đế quốc Mỹ” và đâu có mùi mẽ gì khi sa sánh với câu viết cực kỳ mất  dạy của “tên trí thức đầu ruồi” Nguyễn Gia Kiểng: "Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ chỉ là bọn con cháu của cô Tư Hồng (sic!) (Ghi chú: Cô Tư Hồng là một phụ nữ Việt có chồng người Pháp” nổi tiếng với 2 câu thơ: “Sắc phẩm Vua ban, hàm cụ lớn/Nghìn năm danh tiếng, của bà to!” Mồm miệng của tên trí thức đầu ruồi NGK quả là to cỡ bằng của… cô Tư Hồng! Xin xem bài “Nỗi buồn Cô Tư” của Lão Móc).
 
Tên nhà báo “du sinh VC tại Ba Lan trong thời VC chống Mỹ cứu nước” LDĐ to mồm, bạo miệng và mất dạy hơn “tên độc giả Sơn Hào của báo Người Vẹm” và “tên trí thức đầu ruồi” NGK là dám mó dái Mặt trận Hoàng Cơ Minh khi đem QLVNCH với “vũ khí xềnh xàng”, "chạy chí chết” so sánh với cái “chiến khu vớ vẩn” của Mặt trận HCM.
 
Đài RFA và báo Người Vẹm đuổi cổ tên nhà báo mất dạy này, theo Lão Móc, là chuyện… bất khả tư nghị! 
 
Trước những lời tuyên bố mất dạy của tên nhà báo LDĐ đã có những lời tuyên bố mất dạy, cực kỳ mất dạy của hung thần Nguyễn Hộ cách đây mấy mươi năm:
 
“Nhà cửa của ngụy ta tịch thu, vợ của ngụy ta xài, con của ngụy ta sai, ngụy thì ta đày chúng nó lên vùng rừng thiên nước độc”
 
Mới đây nhất, tên “cùng hưng, cực ác” Lê Đức Anh đã tuyên bố: “Đảng và Nhà Nước ta đã ban hành chính sách nhân ái và chính nhờ chính sách nhân ái này mà bọn ngụy còn ơ lại trong nước hay đã ra nước ngoài đều hướng về tổ quốc (?)”.
 
Từ một thằng nhà báo cóc cắn như tên nhà báo LDĐ đến những tên hung thần như Nguyễn Hộ, Lê Đức Anh lúc nào chúng nó cũng coi những người miền Nam, những người lính của QLVNCH đã bị chúng nó “đày lên vùng rừng thiêng, nước độc” dùng cái đói để tàn phá nhân phẩm, dùng khí hậu kịch độc của vùng lam sơn, chướng khí, dùng lao động khổ sai để giết lần, giết mòn.
 
Qua chương trình HO, được đến “thiên đường Mỹ” lại bị những thằng chó chết nó cản đản.
 
Thằng khốn nạn Đoàn Văn Toại tưởng rằng cái “Viện Vận Động Dân Chủ” của nó sẽ “sản xuất đủ dân chủ cho nhân dân VN” thì khuyên Mỹ nên cho mỗi thằng HO 5,7 nghìn đô la để chúng nó ở lại VN vì bọn này già cả, sẽ là gánh nặng cho nước Mỹ. Cái hàm của nó bị ai đó bắn bể và thay vào đó cái hàm thiếc nên nó đã phải ngậm câm miệng hến từ bấy đến nay.
 
Qua tới Mỹ  thì lại bị tên nhà báo Ký Còm Vũ Binh Nghi ở San José nó mỉa mai là “đạo quân restroom chuyên môn tấn công vào Mặt trận Nhà Cầu”. Bị mụ nhà văn Trần Mộng Tú mỉa mai là “Những ổ vi trùng lao trong cơ thể của những cựu Quận Trưởng, Quận Phó tham nhũng của VNCH mà VC đã ưu ái “tặng cho nước Mỹ (!)”
 
*
 
VC chúng nó chủ trương những người Việt tỵ nạn cộng sản phải thần phục dưới trướng của chúng nó.
 
Người có vẻ “ôn hoà” nhất là cố Thủ Tướng VC Võ Văn Kiệt từ thập niên 90 đã kêu gọi “người Việt tỵ nạn hãy thôi chống Cộng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thì tiến nói sẽ có trọng lượng hơn (?)”.
 
Bọn tay sai VC lúc nào chúng nó cũng tìm cách đánh phá những người cầm bút vì Lẽ Phải và Sự Thật.
 
Các đài phát thanh RFA, VOA là đài của Chính phủ Hoa Kỳ, nhân viên của 2 đài này được trả lương từ tiền thuế của dân, lại chủ trương HAI BƯNG, tức BƯNG BÍT và BƯNG BÔ, thì làm sao có thể xoá bỏ hận thù, hoà hợp, hoà giải, hàn gắn vết thương chiến tranh – là chủ trương của đài RFA mà đài này đã ghi rõ trong bài viết về tên nhà báo du sinh VC Lê Diễn Đức?
 
Chính “ông cò mồi có lai-sân” Bùi Tín viết trong sách “Mây Mù Thế Kỷ” của ông ta là “ Chính phủ Mỹ nhờ ông ta thực hiện chính sách hoà hợp, hoà giải giữa VC và người Việt tỵ nạn VC tại hải ngoại”.
 
Nay, chính đài RFA viết rõ chủ trương của đài này cũng thế. 
 
Hơn lúc nào hết, những người cầm bút chân chính vì Lẽ Phải và Sự Thật cần phải tỉnh táo nhận định và can đảm nói lên Lẽ Phải và Sự Thật.
 
Hãy tranh đấu với tư cách của những “người Mỹ gốc Việt, gốc Canada, gốc Úc v.v…”.
 
LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com
 

PHỤ ĐÍNH

RFA Fanpage - Đôi lời minh định về sự kiện nhà báo Lê Diễn Đức
Trong vòng hai ngày hôm nay, e-mail của RFA Việt ngữ, cũng như trong tin nhắn trên fanpage RFA Việt ngữ và trong nhiều bình luận trên fanpage nhiều bạn đã có thắc mắc về chuyện nhà báo Lê Diễn Đức với RFA Việt ngữ. 

Thưa các bạn,

 
Trong vòng hai ngày hôm nay, e-mail của RFA Việt ngữ, cũng như trong tin nhắn trên fanpage RFA Việt ngữ và trong nhiều bình luận trên fanpage nhiều bạn đã có thắc mắc về chuyện nhà báo Lê Diễn Đức với RFA Việt ngữ, trong bối cảnh tại Việt Nam có sự việc của nhà báo Đỗ Hùng – thuộc báo Thanh Niên, mà RFA Việt ngữ có đưa lên fanpage.
 
Admin của fanpage RFA Việt ngữ xin có đôi lời như sau:
 
Hai sự việc này có điểm giống nhau: Đều xuất phát từ những bài viết trên trang cá nhân facebook, đương nhiên không phải là bài viết báo chí, không phải là hoạt động báo chí và hoàn toàn là chuyện cá nhân.
 
Chúng tôi tôn trọng quan điểm cá nhân và các quyền tự do của mỗi người, trong đó có hai nhà báo Lê Diễn Đức và Đỗ Hùng.

le-dien-duc-FB
 
Nhà báo Lê Diễn Đức.
 
Tuy nhiên, hai sự việc này có những điểm hoàn toàn khác nhau:
 
1. Xét về mặt quan hệ:
 
- Chuyện của RFA Việt ngữ với nhà báo Lê Diễn Đức là quan hệ dân sự. RFA Việt ngữ thấy rằng quan điểm cá nhân của nhà báo Lê Diễn Đức không phù hợp với những tiêu chí, mục đích và nguyên tắc của hãng, nên đã chấm dứt hợp đồng. Đây là một chuyện hoàn toàn bình thường trong xã hội dân sự thuần túy. Nếu có bất cứ khúc mắc nào, nhà báo Lê Diễn Đức hoàn toàn có quyền khởi kiện dân sự lên tòa án tại Hoa Kỳ.
 
- Chuyện của nhà báo Đỗ Hùng với tòa soạn báo Thanh Niên và Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam là quan hệ hành chính. Anh Đỗ Hùng bị tước thẻ nhà báo bằng quyết định hành chính, bị giáng chức và kể cả cho thôi việc dưới sức ép từ phía chính quyền, của Ban Tuyên giáo của đảng cộng sản và từ Cơ quan an ninh quản lý lĩnh vực báo chí, không phải vấn đề dân sự.
 
2. Xét về mặt nội dung, quan điểm của hai đoạn viết:
 
- Đoạn viết của nhà báo Đỗ Hùng không châm chọc ai, không chỉ trích ai, cũng không phải là nhận xét vấn đề lịch sử, mà đơn thuần chỉ diễn tả một sự kiện lịch sử dưới góc nhìn hài hước. Bộ Thông tin.
– Truyền thông và tòa soạn báo Thanh Niên hoàn toàn không dẫn ra được những lý do hợp lý và căn cứ pháp lý cụ thể cho việc tước thẻ nhà báo.
 
- Đoạn viết của nhà báo Lê Diễn Đức công khai nhận định chủ quan về những người lính Việt Nam Cộng hòa, và quy chụp những người có tư tưởng, suy nghĩ và hành động riêng là “lừa gạt bà con Hải ngoại nhẹ dạ để kiếm tiền” mà không có bằng chứng chứng minh. Từ đó gây ra mâu thuẫn, chia rẽ trong cộng đồng người Việt trong nước và Hải ngoại.
 
Đối với các vấn đề lịch sử, chúng ta cần có góc nhìn khách quan, không thiên kiến và tôn trọng cả hai bên của cuộc chiến, dù thành hay bại, nhằm mục tiêu xa nhất là xóa bỏ hận thù, hòa hợp, hòa giải, hàn gắn vết thương chiến tranh. Đó là một trong những mục tiêu, nguyên tắc của RFA. (do Lão Móc in đậm).
 
Do đó, trong các bài viết, RFA Việt ngữ dù có nói đến vấn đề lịch sử cũng đều cố gắng nói về hiện tại và tương lai. Những vấn đề hiện tại là hậu quả của quá khứ, chúng ta cần biết để khắc phục, hoàn thiện cho tương lai, chứ không phải bới móc, quy chụp mà không chứng minh.
 
3. Xét về hậu quả:
 
- Nhà báo Lê Diễn Đức tuy không còn làm cho RFA Việt ngữ, nhưng có thể làm cho hãng thông tấn, tòa báo, tạp chí khác, ở bất cứ đâu hoặc có thể tự thành lập một tòa báo, đài phát thanh,… hoàn toàn mới ở trên đất Hoa Kỳ.
 
- Nhà báo Đỗ Hùng sẽ bị hạn chế trong hoạt động báo chí, không thể thành lập một tòa báo khác trên lãnh thổ Việt Nam – bởi Luật báo chí Việt Nam không cho phép tồn tại báo chí tư nhân.
 
Một lần nữa, Admin của fanpage RFA Việt ngữ khẳng định, RFA Việt ngữ tôn trọng quan điểm cá nhân và quyền tự do cá nhân của blogger/nhà báo Lê Diễn Đức, nhưng những quan điểm cá nhân của anh Đức không phù hợp với nguyên tắc như đã nói ở trên, nên RFA Việt ngữ không còn cộng tác với anh Đức.
 
Chúng tôi mong rằng, anh Đức có thể tìm kiếm cho mình một nơi cộng tác mới phù hợp với những quan điểm của anh.
 
(FB RFA)  
---
Trích:

Những ai còn tin rằng việc RFA ngưng hợp tác với Lê Diễn Đức là “phi dân chủ” và là một việc làm mang tính “bịt miệng” thì tôi xin được hỏi họ vài câu: Họ sẽ làm gì nếu họ mời một người khách đến nhà và người khách đó bắt loa phỉ báng người hàng xóm của họ? Họ sẽ giữ người khách trong nhà vì anh ta có quyền bày tỏ quan điểm hay mời anh ta ra khỏi nhà? Nếu họ mời anh ta ra khỏi nhà thì như vậy có đồng nghĩa với việc họ “bịt miệng” người khách đó không?

Tác giả: Tim Pham

Bài Xem Nhiều