We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 21 September 2015

Hoa Kỳ Thương Dân Việt : Có phải ai cũng chống lại chủ nghĩa cộng sản được đưa sang MỸ... ?




Nguyễn-hữu-Cầu… Anh là ai?...


 

Khỏe re như con bò kéo xe
Khỏe re như con bò kéo xe

Có người gọi anh là người tù thế kỷ, có người gọi anh là người tù bất khuất, có người gọi anh là người tù kiệt suất.v..v.. Dù gọi cách nào đi nữa thì anh vẫn mang một danh hiệu độc nhất, bất diệt,đó là: “Đại úy QLVNCH” với tôn chỉ: “Tổ Quốc,Danh Dự,Trách Nhiệm”.

Hơn ba mươi bảy năm tù giam vùi dập xiềng xích. Năm năm đầu là tù cải tạo, ba mươi hai năm sau là tù lương tâm. Là tù lương tâm vì anh tố cáo bọn lính ông “Hồ” hãm hiếp 11 cháu gái lấy ra từ trại vượt biên ở Kiên-Giang, nơi quê anh.. Chúng chụp cho anh cái mũ tình báo Mỹ (CIA), rồi tình báo Trung Cộng.. Chúng kết án tử hình anh, sau cải thành tù chung thân. Trong suốt ba mươi hai năm tù, bẩy lần chúng đưa anh giấy ân xá, nhưng anh không ký, anh nói anh không có tội, và yêu cầu bỏ chữ “ân xá”…

Người ta muốn cải danh anh là “ngụy” phạm. Tổ quốc anh là  “VNXHCN”. Quê hương anh là đất nước mới.. Song anh từ chối.. Anh nhất mực khẳng định:  Anh là Đại Úy QLVNCH, tổ quốc anh là VNCH, và quê hương anh là miền Nam yêu dấu.. Có lẽ vì một lòng, một dạ, kiên định lập trường, nên người ta gọi anh là: “người tù bất khuất.” chăng?..

Một thế kỷ qua, chiến tranh cũng nhiều, loài người giết nhau, giam giữ, bỏ tù, đầy đọa, đánh đập, tra tấn,gông cùm, xiềng xích nhau cũng không ít.!!.. Song đã có mấy ai trải qua hơn ba mươi bảy năm dài, gần một nửa đời người trong gông cùm xiềng xích, khổ sai, đầy ải như anh?..

Anh chiến đấu chống giặc phương Bắc xâm lăng quê hương anh, bảo vệ miền Nam yên lành trong thanh bình hạnh phúc.. Anh luôn nắm vững tay súng trong ý nghĩa đơn thuần: “nòng súng nhân đạo cứu người lầm than”. Song, thất vọng thay!.. Hèn nhát thay.!.. Tổng Thống cuối cùng, tư lệnh tối cao của anh bắt anh đầu hàng quân địch.!!..

Nỗi đau gông cùm, xiềng xích, tra tấn, đói khổ, với anh, vẫn không thể nào bằng nỗi đau miễn cưỡng đầu hàng quân địch.. Có lẽ vì vậy, nên suốt hơn ba mươi bảy năm dài, chưa một lần anh xin ân xá của kẻ thù.. Anh mới chính là “người tù bất khuất”.

Anh nói: “Những mắt xích ở cổ chân anh là hạt mân côi.. Anh lần hạt mân côi mỗi ngày..”. cai tù mở xích. Anh đề nghị: “Hãy mở xích cho các chiến hữu của anh trước, anh xin là người sau cùng, vì anh đang lần hạt mân côi..”. Anh rõ ràng là người sĩ quan của một quân đội nổi tiếng là: “can trường nơi trận chiến,bất khuất khi chiến bại..”

Anh vốn là một nhạc sĩ quân đội nghiệp dư. Trong tù anh viết nhạc ca ngợi lòng yêu nước của quân nhân của QLVNCH.. Kiên định lập trường của người lính “thua cuộc”.

Với anh kẻ thù cứ lấy đi giấy bút của anh, anh vẫn cứ viết bằng máu anh, và giữ lại trong tim, óc anh..

Đói khổ, đau ốm, bệnh tật, đầy đọa, lao động khổ sai,vùi dập, tra tấn không làm anh sờn lòng, khiếp sợ.. Nỗi đau tan nát cửa nhà, cha, con chia cách, phu thê đứt đoạn, không làm anh chao đảo, vấp ngã trước kẻ thù.. Anh từ chối ký giấy xin ân xá nhiều lần.. Anh luôn khẳng định: “anh cầm súng để bảo vệ cho tự do, anh không có tội..”. Có lẽ vì vậy nên người ta gọi anh là: “người tù kiệt xuất.”

“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”. Ba mươi bảy năm, tám tháng, mười ngày trong lao tù của “bên thắng cuộc”, trong đó có 5 năm tù cải tạo, hơn 32 năm tù sau là tù lương tâm, hậu quả của lá đơn can đảm tố giác bọn ác thú “thắng cuộc” hãm hiếp 11 cháu gái vô tội miền Nam mà chúng lấy ra từ trại giam những người vượt biển đi tìm tự do như đã kể ở trên..

 Thời gian của 37 năm tù, tính ra ngày bằng 13,755 cái thiên thu!!. bằng gần một nửa trăm năm đời người… Gọi anh là: “người tù của thế kỷ”, quả không ngoa..

 Mặc cho những mưa nắng của trời, mặc cho những đói khát, lao động khổ sai, đầy ải, mặc cho những kìm kẹp xiềng xích của kẻ “thắng cuộc”.. Anh vẫn trơ như đá, vững như đồng.. Phải chăng vì trong anh đã luôn có ý chí sắt đá vốn có của người lính VNCH được hun đúc từ lòng yêu nước, trưởng thành từ vùng đất tự do miền Nam yêu thương?..

 Cuối cùng,anh đa dũng cảm vượt qua “khúc đoạn trường” của kẻ chiến bại.. Anh trở về trong âm thầm, nhưng mà lòng thì ngạo nghễ, hiên ngang. Trong anh vẫn còn trọn vẹn một trái tim, một khối óc, một khát khao cho tự do của người lính VNCH năm xưa..

 Anh,chính là người lính của quân lực VNCH “thua cuộc” độc nhất, trải qua thời gian dài nhất trong nhà tù CS ở thế kỷ này.


 
Viết giữa thủ đô của NVTN
Quận cam 5/2015
Bùi-trọng-Nghĩa
----------------------------------------

Chú thích: Qua điện thoại,cựu Trung Tá Hạnh-Nhơn xác định Đ/U Nguyễn-hữu-Cầu không phải là cựu thương phế binh nên không được trợ giúp!!...

Hiện trạng Cầu đang làm thuê cho tiệm giặt ủi của người cháu họ để sinh sống..Sức khỏe có phần yếu kém, mù một mắt và không còn răng.

Tòa lãnh sự Hoa-Kỳ đã gọi anh đến nộp đơn đi Mỹ tháng 4/2015. Nhưng anh đòi hỏi phải đưa mấy tên hãm hiếp 11 cháu gái năm xưa ra tòa. Sau đó anh mới đi Mỹ..

Trân trọng xin quý hảo tâm trợ giúp vật chất và tinh thần để anh đủ sức chịu đựng đến ngày từ giã quê hương..

Sau đây là: Email,điện thoại và địa chỉ của Đ/U Cầu:
Email. bobinhthuduc@gmail.com .Đ/T:0917 250 627. Địa chỉ cư trú:25/27 Tôn-thất-Tùng phường Phạm-ngũ-Lão Quận 1 T/p Hồ-chí-Minh.

Ân nhân cá biệt:

Đợt 1:
- Bà Minh-Nguyệt $300(thân hữu k 18/TĐ).Đ/U Cầu đã nhận được ngày 3/5/2015.

Đợt 2:
- Các chiến hữu 81 Biệt Cách Dù VNCH $50.
- Đ/U Huỳnh bá Vạn (k21/TĐ) $120.
- Bùi nữ trang Đài $30.(thục nữ bà Minh-Nguyệt)
 Đ/U Cầu đã nhận được ngày 7/7/2015.

Đợt 3:
- Nhà văn Huy-Phương $100
- Bác sĩ Đặng-trần-Hào $200
Đ/U Cầu đã nhận được ngày 9/9/2015.

--------

Mù, căm & điếc

---

Đấu tranh mà "được" trục xuất

“Vượt biên mà may mắn đến được nước Mỹ,thay vì đến các nước khác là số 1.Đến được nước Mỹ mà ở tiểu bang California là cái số 1 thứ hai.Ở California mà lại cư ngụ ngay giữa quận Cam,thủ đô của người Việt chạy giặc lưu vong này thì là cái số 1 thứ ba..”.

Trong lúc trà dư,tửu hậu,ngất ngư,ngây ngất,một ông trong những lão già HO,gần đất,xa trời cất giọng nhưa nhựa,sưa sứa phát biểu như trên..Một ông khác tiếp lời:”Bỏ qua hai cái số 1 cuối,bàn về cái số 1 thứ nhất.”:

“Ở trong nước hiện nay,có phong trào chống nhà nước,để nó cho nằm ấp vài năm..Sau đó ký giấy chấp nhận tỵ nạn ở nước ngoài..Thế là được ,xe hộ tống,còi hụ, cầm trong tay cái hộ chiếu trục xuất,an toàn bay bổng đến cái số 1 thứ nhất.Sung sướng hơn nữa là vừa đặt chân đến cái nước số 1 này, được ngay tiền hô,hậu ủng,cờ súy rầm rộ đón chào,truyền thông tranh nhau thu lời phát biểu vàng ngọc của mình,không cần biết quá khứ mình là ai,làm gì,trước khi trở thành “người tù lương tâm”!, thì đó là hạnh phúc nhất đời rồi..”.

Ông già HO thứ ba tiếp:”Mẹ kiếp,mình nằm ấp hơn 13 năm,có thằng gần 20 năm vì chiến đấu chống giặc xâm lăng,để giữ lấy tự do cho đồng bào,xem ra thời gian nằm ấp còn gấp mấy lần mấy ông,bà gọi là “tù lương tâm” ,vậy mà mò mẫm đến được cái nước số 1 này trần ai !!..”.Mặt khác,sau tháng tư đen,triệu người đi tìm tự do,chết trên đường hơn một nửa,tả tơi,tan tác mới có con số 1 thứ nhất..Ngày đó,giá có cái chính sách trục xuất này,thì đỡ biết mấy.!!.”.

Chia tay,về nhà,ngồi suy ngẫm lại lời của ba ông HO già lẩm cẩm kia thấy mà cay đắng,trộn lẫn tí khôi hài,pha chút mỉa mai !!..

Quá trình cuộc đời của mấy ông,bà lớn lên từ thời còn là cháu ngoan”bác “ Hồ,ít nhiều đã có công chiến đấu”đánh cho Mỹ cút,đánh cho ngụy nhào”.Ngày hôm nay quay ngược chống “bác”,chống “đảng”..Được nó cho nằm ấp vài,ba năm..Ấp sau này khá hơn ấp cải tạo giam “ngụy” sau tháng 4/ 1975, ở chỗ không có lao động khổ sai,không bị đánh đập tàn bạo,không đói ăn,chết bệnh ,chết nhiều như sung rụng..Tóm lại,nếu so sánh với mấy ông bà “ngụy quân”,”ngụy quyền” bị tù giam thì..”khỏe re” như lời của người tù thế kỷ Nguyễn-hữu-Cầu sau 37 năm nắm ấp,gần chết mới được thả,mà đặc biệt “hạnh phúc” này lại do chính lá thư kêu khóc của đứa cháu 17 tuổi chưa từng thấy mặt ông nội!!..Chứ không phải do ông chính phủ Mỹ(đại diện cho tự do),hay đoàn thể (đấu tranh cho nhân quyền) nào khác can thiệp!!.

Là một đại úy,nhạc sĩ của miền Nam trước 1975,Nguyễn-hữu-Cầu sau 5 năm tù cải tạo,anh sống khiêm tốn dưới sự quản chế của địa phương..Hàng ngày,chứng kiến những tham nhũng,áp bức,bóc lột dân lành,hãm hiếp đàn bà,con gái địa phương của lũ “giải phóng”,anh viết đơn tố cáo,bị bè lũ dã thú mặt người xử tội tử hình,sau đổi thành án tù chung thân.Trong suốt 32 năm tù giam(1982-2014), với tội “chống phá nhà nước”,chưa một lần anh nhận tội để được thả về..Bỏ qua 5 năm đầu tù của người “thua cuộc”, 32 năm tù sau là của “người tù lương tâm”.Thời gian này,dài gấp chục lần của những “người tù lương tâm” sau này.Anh thực sự mới là “sư phụ” của nhóm con,cháu “bác” Hồ “chống phá nhà nước”!,được trục xuất ..Anh hiện đang lết cái thân tàn trên quê nhà.Không thấy đảng phái nào,cơ quan truyền thông nào,tổ chức từ thiện nào can thiệp cho anh có cái vé trục xuất !!..

Tính đến nay,đã có ngót ngét một chục ông,bà “tù lương tâm” được trục xuất , đa phần,trước kia là cháu ngoan “bác” Hồ..Ít,nhiều,”bàn tay đã nhuốm máu anh,em”,bằng dao,súng hay nhiều hình thức khác v.v..

Sẽ có bao nhiêu cái trục xuất kế tiếp??.. bầu đàn,thê,tử của mấy ông,bà “tù lương tâm” này chắc chắn cũng sẽ bị trục xuất để đoàn tụ hạnh phúc ở cái thiên đường bất ngờ,chưa từng dám mơ ước này..Chưa kể một số con cái của họ đã được cái nhà nước mà họ “chống phá” cho đi du học từ trước..(xin đọc”kịch bản Điếu-Cầy trong ván bài Mỹ trở lại Việt-Nam” của Lữ-Giang).

Hòa thượng Thích Quảng-Độ,bắc sĩ Nguyễn-đan-Quế,linh mục Nguyễn-văn-Lý,tiến sĩ Hà-sĩ-Phu v.v..Đã từ chối “được !” trục xuất ..

“Ở đâu có áp bức,thì ở đó có đấu tranh”..Ý nghĩa :”ở đâu”,”ở đó”,đã nói lên rằng người đấu tranh ở đó,ở ngay chỗ ở đâu có áp bức,chứ không phải ở xa ngàn dậm..Ở xa ngàn dậm đấu tranh cho tự do,cho nhân quyền đã có triệu người lưu vong bất đắc dĩ sau 30/4/1975.Những người này họ đã chống “bác” và “đảng”,chống cộng sản từ muôn năm trước,chống từ đời này,qua đời khác..Họ có đầy kinh nghiệm chống,đòi hơn những người “tù lương tâm” cũng chống,cũng đòi,nhưng sau đó xin được trục xuất như hiện nay..Tới đây,tôi chợt nghĩ đến anh sinh viên 17 tuổi Joshua wong đang lãnh đạo cuộc biểu tình vĩ đại ở Hồng-Kông hiện nay..Tôi trộm nghĩ,nếu có ai đó dúi vào tay anh cái vé trục xuất chắc anh sẽ ném trả lại..

Trong nhiều ngày qua,đã có những tranh luận khá hào hứng về “hiện tượng trục xuất “này.Cuối cùng,có một số người Việt chạy giặc kết luận theo kiểu “huề vốn”:”thôi thì cứ coi những “trục xuất viên” này là “hồi chánh viên” ở những năm trước của bộ Chiêu-Hồi của nước VNCH ta xưa kia..”tung cánh chim tìm về tổ ấm”..

Trước 1975,tôi có dịp phỏng vấn những hồi chánh viên như thượng tá Tám-Hà,nhà văn Xuân-Vũ,ca sĩ Bùi-Thiện,nhạc sĩ Đoàn-Chính v.v..Những người này,thực sự là họ bị bắt trên dọc đường di chuyển như Tám-Hà,hoặc bị các chiến sĩ Biệt-Cách bắt như Bùi-Thiện,Đoàn-Chính trong trận đánh tết Mậu-Thân ở Gò-Vấp.Vì thủ thuật tuyên truyền,bộ thông tin và chiêu hồi âm thầm cải danh họ thành hồi chánh viên,sau đó thu nhận họ làm việc như một công dân bình thường ở miền Nam..Cũng như hơn 80 mươi ngàn hồi chánh viên khác,những người này là lính “cụ” Hồ bị “sinh Bắc tử Nam”,không phải là người “tù lương tâm”..

Ngày hôm nay,những “trục xuất viên” này,họ có cái danh xưng là “tù lương tâm”,họ xin tỵ nạn chính trị,một cơ hội cho hai chính phủ Mỹ, Việt ngầm thỏa hiệp với nhau :”tỉa từng cây trong bó đũa”,phá vỡ sức mạnh tập hợp,lãnh đạo của nhóm người “chống phá nhà nước” .Phần những người“tù lương tâm”này cùng bầu đoàn thê tử bỏ được cái hoàn cảnh thê lương mà 90 triệu người việt đang phải chịu khổ kia..Thôi thì..”sống chết mặc bay”..Bằng cách này hay cách khác,miễn sao,mình và vợ,con thoát khỏi cái đất nước tồi tàn ,lạc hậu,tối tăm,tồi tệ là ổn rồi !.!..

Thành tích đấu tranh của những người “tù lương tâm” ,sau khi đã bình an,hạnh phúc ở trên cái thiên đường số 1 này ra sao?.

Tôi có một đứa cháu nội,nó thích chơi bong bóng bay.Trước,sau,đã có nhiều quả bóng bay,sau ít ngày,khi nó xẹp,trông nhăn nhúm, xấu xí,bị cháu tôi vứt vào thùng rác !.!..

TLC Bùi-trọng-Nghĩa K18TBB/TĐ.
---



NMH :"Nên với đảng, những người yêu đất nước
Yêu giống nòi mà nhập cuộc đấu tranh
Đảng phải nghiến cho tan tành, suy nhược
Và bôi đen từng ý nguyện chân thành !!!
Ở trong nước, đảng căm thù, bắt bớ
Người đấu tranh và tự tiện tù người
Nơi hải ngoại cho nằm vùng nằm ổ
Thọc gậy, hỏa mù, tặng mũ, vấy hôi...
Đủ mọi cách đảng điên cuồng đánh phá
Để mong người cùng chiến tuyến ngờ nhau
Thủ đoạn ấy không có gì mới lạ
Cho những ai từng trực diện tuyến đầu "

Nhớ hề râu ThanhViệt – Đem mạng sống đổi lấy chén cơm manh áo !



thanhviet1Những lúc trà dư tửu hậu, các bạn tôi ở nhà  dưỡng lão Rosemont thường hỏi tôi về đời sống và tài nghệ của các nghệ sĩ  cải lương trong các thập niên 40, 50, 60, 70. Nhiều bạn cho là nghệ sĩ ham vui,  tiêu xài hoang phí,  không biết nghĩ tới ngày mai nên về già thường  bị lâm vào cảnh khốn cùng.
Anh Bích, người cao niên nhứt trong bọn chúng tôi, nói: “Nghệ sĩ thì cũng  giống như dân bình thường ở các ngành nghề  trong xã hội. Có người giàu  người nghèo, người dư ăn dư để, người thiếu trước hụt sau. Nhưng có lẻ  nghệ sĩ giống nhau ở chỗ là cuộc sống của họ chắc tràn đầy niềm vui, nụ cười. Cuộc sống đó chắc là phải khác với  người dân bình thường. Có phải vậy không?”
Đúng như lời anh Bích, đời nghệ sĩ có nhiều niềm vui nhứt là khi hát ở địa  phương nào có nhiều khán giả thân quen, nghệ sĩ  như được trở về với gia  đình mình. Nhân nhắc đến chuyện tình cảm của  khán giả dành cho nghệ sĩ, tôi nhớ tới hề Râu Thanh Việt, một nghệ sĩ  mà khi đoàn hát hát ở bất cứ  địa phương nào, Thanh Việt cũng như đang được  trở về nhà của mình, khán  giả thân quen giống như người trong một gia  đình với Thanh Việt.Thanh  Việt theo cha dượng là nghệ sĩ Tám Huê đi hát  cho các gánh hát nhỏ ở  tỉnh. Lúc đó Thanh Việt mới 14 tuổi, đóng vai  quân hầu, lính chạy hiệu,  vai đầy tớ theo hầu, nịnh bợ các ông chủ. Vì  hát cương nên khi ông thầy  tuồng nhắc đến đâu, Thanh Việt hát tới đó.  Vì không thuộc tuồng, Thanh  Việt hát như người cà lăm, khán giả cười và thích anh hề bất đắc dĩ Thanh Việt.
Ông bầu thấy Thanh Việt diễu có duyên nên cho anh đóng thế vai hề của Hai Néo vì anh này thua bài, mắc nợ, bỏ gánh hát  trốn đi.
Thanh Việt hát thành công nhiều tuồng nhưng rồi gánh hát bị  Ban Công tác Thành của Việt  Minh liệng lựu đạn khi đang hát ở Miễu Quốc  Công tỉnh Vĩnh Long.  Gánh hát rã, đào kép đi tứ tán, Thanh Việt lên Saigon  gia nhập nhóm nghệ sĩ tân nhạc và thoại kịch diễn ở Bar Hoàng Yến trong Giải Trí Trường Thị Nghè.
Thanh Việt để bộ râu dê dưới cằm, anh nổi danh là Hề Râu, ngoài  cái duyên diễu trời cho và tài bắt chước  giọng nói hoặc nhái điệu bộ của người khác,
Thanh Việt không có tài ca nhạc  nổi bật như Tùng Lâm,  Xuân Phát, không ca vọng cổ hay bằng Văn Hường,  Văn Chung nhưng khi xuất  hiện trên sân khấu tân nhạc hay cải lương,  Thanh Việt luôn tạo được  những trận cười liên tục cho khán giả.
Khả Năng , Thanh Việt , Văn Chung
Khả Năng , Thanh Việt , Văn Chung
Năm 1960, trên sân khấu Đại nhạc hội Cù léc, Tùng  Lâm, Xuân Phát, Phi  Thoàn, Khả Năng, Thanh Việt, Thanh Hoài nổi danh  Lục Hài Tướng.
Một sáng chúa nhựt, Thanh Việt hát Đại Nhạc Hội  Cù Léc ở rạp Hào Huê (nơi  đoàn Thanh Minh hát xuất tối), anh được bà Bầu  Thơ nhờ hát thế vai thầy  pháp trong tuồng Đoạn Tuyệt vì hề Kim Quang bị  té xe Honda, đang điều  trị tại nhà thương Chợ Rẫy. Sau đó hề Râu  Thanh Việt ký contrat hát cho  đoàn Thanh Minh Thanh Nga, chánh thức gia nhập làng  cải lương. Thanh  Việt là một trong những danh hề có thu nhập cao  nhứt thời đó. Thanh Việt  mua nhà ở Phú Nhuận, mua xe hơi, sống cuộc  sống vô ưu và sung túc.Sáng  chúa nhựt nào Thanh Việt cũng có show hát Đại  Nhạc Hội, tối hát cho  đoàn Thanh Minh Thanh Nga. Những ngày không có tập  tuồng, Thanh Việt  đóng phim cho các hãng phim Mỹ Vân, Mỹ Ảnh, Tân  Kiệt Y Voan, hãng phim  của các ông Thái Thúc Nha, Trương Dĩ Nhiên, Bùi Sơn Duân…Từ năm 1967,  Thanh Việt thường được mời đóng kịch hay  diễn tuồng cải lương trên đài  truyền hình, Thanh Việt nhận được từ 3.000  đến 5.000 đồng cho mỗi show diễn.

Những khi đóng các pha nguy  hiểm trong phim, hề Râu Thanh Việt được tiền thưởng riêng của chủ hãng phim từ  5.000 đồng đến 10.000 đồng  cho một lần thu hình. Ngoài ra chủ hãng phim còn  đóng tiền bảo hiểm cho  diễn viên khi phim có thu hình những pha nguy hiểm  .
Nhắc đến hề râu Thanh Việt đóng phim, tôi nhớ kỷ niệm khi  giúp anh thực hiện một  chuyến bay trong phim Triệu Phú Bất Đắc Dĩ do  tôi sáng tác, đạo diễn Lê  Hoàng Hoa, hãng phim Mỹ Vân.  Phim Triệu Phú Bất Bất Đắc Dĩ là phim hài, hãng  Mỹ Vân sản xuất để hát Tết  nên có nhiều séquences chọc cười, kể chuyện  Thanh Việt, một anh nhà quê,  có nét mặt và vóc dáng giống như anh em song sanh  với một tay buôn lậu  nha phiến, bị tên này bắt về, tập cho cách ăn  nói, đi đứng, giả dạng thế  thân hắn để lừa gạt bọn lưu manh đối  nghịch và cảnh sát.Triệu   phú giả Thanh Việt phải diễn cảnh bị bắn tung bay lên trời, anh ta bay  một lúc rồi móc túi lấy bong bóng ra, thổi  nhiều cái làm thành một chùm  rồi nắm chùm bong bóng đó tà tà bay xuống đất  an toàn, đó không phải là  một cảnh dễ thực hiện.
Ở trong rạp hát, có điểm tựa, có chỗ để cột  rõ rẽ và dây bay, không gian  nhỏ hẹp đủ để thực hiện một chuyến bay  cái rẹt, từ bìa sân khấu này qua  bên kia, khoảng cách xa chỉ độ 8 thước.
Cảnh bay ngoài trời, Thanh  Việt phải bay khỏi nóc nhà thật cao, rồi bay qua  khỏi ngọn cây, bay một  quãng thật xa mới từ từ đáp xuống đồng  ruộng. Không có chỗ để làm điểm  tựa để giữ cho Thanh Việt bay thật cao và thật  xa. Quay phim ở ngoài  trời, dưới ánh nắng chói chang, không dễ gì  giấu được sợi dây bay móc  trên lưng của Thanh Việt. Thanh Việt nghe đọc  phân cảnh thu hình anh sẽ  bay trên không, anh lắc đầu từ chối không chịu  thực hiện.
ThanhViet
Tôi giải thích cho anh biết, anh sẽ mặc áo bay như anh đã  mặc và được kéo bay qua  sân khấu khi anh đóng tuồng Cô Gái Đồ Long  (kiếm hiệp của Kim Dung), an  toàn và không mệt nhọc, khó khăn. Thêm nữa, anh  sẽ được móc vô dây cable thép trên thang máy của Sở Cứu Hỏa, xe  chạy chậm chậm, anh cũng  bay chậm chậm theo tốc độ của chiếc xe cứu  hỏa, an toàn là điểm chính  yếu mà tôi nói nhấn đi nhấn lại cho Thanh Việt  yên tâm. Nhưng Thanh Việt nói anh biết là an toàn nhưng anh sợ, anh nói bay  khơi khơi ngoài trời,  rủi rớt là nát xương.
Ông chũ  hãng phim Mỹ Vân hứa đóng tiền bảo hiểm nhân thọ cho Thanh Việt và thưởng cho Thanh  Việt 5.000 đồng khi  quay xong séquence này. Ông cũng hứa thưởng cho  đạo diễn Lê Hoàng Hoa và  équipe caméraman thu hình chung là 10.000 đồng và cho cá nhân tôi 5.000  đồng về sáng kiến tổ chức thực hiện cảnh  hề Thanh Việt bay trên không,  đúng theo phân cảnh của tôi viết. Ông Mỹ Vân  nói: “Lịch sử điện ảnh Việt  Nam sẽ ghi nhận lần đầu tiên hãng phim Mỹ Vân  thực hiện được cảnh người  bay ngoài trời một đoạn xa”.
Thanh Việt đồng ý thực hiện đoạn phim đó. Tôi và đạo diễn Lê Hoàng Hoa đến Sở  Cứu Hỏa Đô Thành xin ông Trung  Tá Chánh Sở chấp thuận cho một xe Cứu Hỏa có  thang máy giúp hãng phim  thực hiện cảnh trên. Ông Trung Tá chấp thuận vì ông quen thân với ông  chủ hãng phim Mỹ Vân. Tôi mượn áo bay và dây  cable bằng thép nhỏ thường  dùng trên sân khấu Dạ Lý Hương, Sau đó tôi và đạo diễn Lê Hoàng Hoa đi  Thủ Đức chọn cảnh trí, một nơi có hai villa,  nhà này cách nhà kia một  vuông vườn cây trái, phía sau là đồng  ruộng.Ngày  quay phim, đạo diễn Lê Hoàng Hoa, équipe cameraman,  Thanh Việt và tôi  đến địa điểm sớm để đạo diễn giải  thích nhiệm vụ của ba người mang ba  máy quay phim sẽ thu hình ra sao, Thanh Việt sẽ  diễn xuất thế nào và  chiếc xe cứu hỏa dùng thang máy có cần câu đưa  Thanh Việt bay trên không  từ đâu đến đâu. Lê Hoàng Hoa giải thích vừa  xong, có nhiều xe honda chở  thanh niên nam nữ chạy ào vô phạm vi ngăn riêng  cho phim trường. Anh Tỷ  quản lý của hãng phim và hai nhân viên cảnh sát  được quận Thủ Đức phái  đến giữ trật tự nhưng các thanh niên cho biết  họ là bạn của Thanh Việt  đến hoan nghinh và ủng hộ tinh thần Thanh Việt khi anh ấy thực hiện một  cảnh thu hình nguy hiểm. Thanh Việt cũng xác nhận  các bạn trẻ là fan ủng  hộ anh. Đúng lúc đó ông Mỹ Vân và các ký  giả kịch trường đến, ông Mỹ  Vân đồng ý cho các bạn trẻ đứng sát vòng rào  trật tự. Cuộc quay phim bắt đầu.
Thanh Việt được thang máy của xe cứu hỏa đưa lên  núp trên mái nhà. Trước mặt  Thanh Việt để một đống giấy carton, cắt hình  ngói, sơn màu đỏ, bên dưới  để một cây pháo lớn và nhiều bột phấn, vôi  bột. Khi pháo nổ, giấy, vôi và phấn bị tung cao lên giống như mái nhà bị nổ tung văng lên gạch,  ngói. Máy kéo của xe cứu hỏa kéo Thanh Việt bay  vọt thẳng lên không  trung, xe cứu hỏa chạy từ từ theo đường nhựa  trước hai cái villa,Thanh Việt cũng được kéo bay từ từ theo hướng  chạy của xe cứu hỏa. Vì thang  máy của xe cứu hỏa rất cao, khi thang máy nghiêng  45 độ, Thanh Việt giống như đang ở khơi khơi ngoài trời. Hình ảnh của xe cứu hỏa, sợi dây  bay đều không lọt vô ống kính máy thu hình.  Thanh Việt lấy bong bóng ra  thổi, nắm chùm bong bóng như để bay xuống, thang  máy nghiêng nghiêng,  Thanh Việt khuất khỏi tàn cây sau villa, đạo  diễn Lê Hoàng Hoa hô tắt  máy thu hình.Ông  Mỹ Vân và các chuyên viên đoàn quay phim quá  mừng vì thành công mỹ mản.  Mấy anh ký giả kịch trường, các fan của Thanh  Việt và bà con lối xóm  coi quay phim vỗ tay rân lên. Tôi bỗng nghe Thanh  Việt la lên sau chòm  cây: “Cứu… Trời ơi! Cứu tôi! Kẹt…Kẹt rồi…” Tôi và Lê Hoàng Hoa chạy đến thì thấy các anh lính xe cứu hỏa đang rồ máy cho cái trục dây cable thép  của xe cứu hỏa tháo ra, quấn vô, nới lõng dây  thép móc áo bay của Thanh  Việt để cho anh ta bước xuống đất. Nhưng dây  thép bay của đoàn Dạ Lý  Hương nhỏ sợi, dây cable của xe cứu hỏa lớn  hơn nên dây thép bay của  đoàn Dạ Lý Hương bị kẹt lại, không tháo ra được, thành ra Thanh Việt  ngồi đu đưa trên trời, anh sợ quá và mắc  tiểu nên tè đại trong  quần.Các  anh lính cứu hỏa tiếp tục rồ máy cuốn vô,  tháo ra để gỡ dây cable đang kẹt, tôi vội ngăn lại: «Đề nghị các anh  ngừng quây cái trục đó nếu còn quây tới quây lui, nó nghiến đứt dây thép nhỏ thì Thanh Việt sẽ rớt xuống như trái mít rụng. Xin các anh nghiêng cho  thang máy xuống nằm  ngang tầm với chiếc xe, chân Thanh Việt đụng đất, tôi tháo cái móc bay  nơi áo giáp của Thanh Việt để giải thoát anh ta  khỏi sợi giây cable, sau  đó các anh tìm cách gở giây cable nhỏ sau”.Thanh  Việt nói với tôi và Lê Hoàng Hoa: “Nói thiệt  với hai ông thầy, bị con  vợ tôi nó bịnh sản hậu, tôi lo tiền thuốc  thang cho nó không đủ nên phải  liều mạng nhận thâu hình cái séquence bay này,  chớ nói thiệt, bay khơi  khơi trên trời, sợ là té đái… Tôi đái trong  quần khi dây bay rút tôi vọt  mạnh lên trời, tới chừng kẹt dây bay, treo  tòng teng quá lâu, lại sợ… tè tè trong quần nữa  đó”.Tôi  cười: “Có bảo đảm an toàn nên mời quay  đoạn phim này, Thanh Việt đã  từng nhảy từ nóc lầu nhà máy giấy Cogido cao  hơn năm thước xuống một đống thùng giấy carton khi quay phim Con Ma Nhà Họ  Hứa. Lần này có mặc  áo bay, móc dây bay, có gì mà  sợ?”– Thì lần đó cũng cần tiền… một  mình tui làm, nuôi năm bảy người… bán mạng  đổi miếng cơm!
–  Ông có đánh bài, binh xập xám hông? Chớ bà con  khán giả người ta đãi ông ăn nhậu hoài, có tốn kém gì đâu mà nói  bán mạng kiếm cơm”.Thấy Lê Hoàng Hoa  nói vậy, Thanh Việt chấp tay xá xá rồi bỏ đi  nhanh.
Thanh  Việt hát cho đoàn Thanh Minh Thanh Nga, sau đó hát  cho đoàn Dạ Lý  Hương, đoàn Việt Nam của bầu Thu và là Thượng  sĩ trong Tiểu đoàn 42  Chiến Tranh Chính Trị do Thiếu tá Sinh làm Tiểu  đoàn trưởng. Sau Tết Mậu thân 1968, nhiều nghệ sĩ gia nhập quân đội  như Thành Được, Hùng  Cường, Thanh Tú, Diệp Lang, Thanh Việt, Khả Năng,  Phi Thoàn… không hiểu  bằng cách nào các anh vẫn có mặt hát hằng đêm ở các đại ban cải lương ở Saigon và vẫn thường thu hình đài truyền hình  hay đóng phim của các hãng  Mỹ Vân, Mỹ Ảnh, Alpha Thái Thúc Nha, hãng phim  Dạ Lý Hương.
TuQuaiSGN
Sau năm 1975, Khả Năng bị bắt đi tù cải tạo 6 năm. Các anh Phi Thoàn, Thanh  Việt, Tùng Lâm, Thanh Hoài về miền Tây núp bóng  trong các đoàn Văn công  của tỉnh Cần Thơ, sau đó Thanh Việt hát cho đoàn hát ở Huyện Cầu Ngang.  Dù hát cho Văn Công hay đoàn cải lương tỉnh,  số lương quy định cho diễn  viên hạng A là 10 đồng một suất hát, Thanh  Việt không đủ sống, làm sao  nuôi vợ con? Vợ anh dẫn các con đi vượt biên,  bị chết ngoài biển khơi.
Thanh Việt hát chọc cho người khác cười nhưng  đêm về nhớ vợ nhớ con, nhớ  hoàn cảnh bi đát của mình, anh khóc thầm thâu đêm.
Tuy được khán giả  nông thôn thương mến, thường tổ chức những  bữa ăn ngon, có rượu giúp anh giải sầu nhưng uống rượu cho đến say té  bờ té bụi chớ làm sao mà anh  quên được cảnh tan nhà nát cửa, vợ con chết  mất xác, bản thân anh lâm  vào hoàn cảnh bế tắc. Thêm nữa anh biết anh  bị đau gan, không tiền thuốc  thang chữa trị. Công ty điện ảnh trực thuộc  Sở Văn Hóa Thông Tin thành  phố HCM ở đường Thi Sách Saigon đang thu hình một vidéo hài. Tình cờ  đoàn quay phim biết có Thanh Việt ở Hậu Giang  nên họ mời Thanh Việt thủ  một vai nông dân cởi bò ra ruộng. Vì cần tiền  để thuốc thang trị bịnh đau gan, Thanh Việt nhận đóng tiểu phẩm hài  đó.  Đạo diễn bảo Thanh  Việt cởi bò ra ruộng, gặp một đứa trẻ chăn  trâu, nó lấy roi quất vô mông  con bò. Con bò giựt mình nên nhảy lồng lên. Thanh Việt bất ngờ, bị  quăng té nhào xuống đất, bụng bị cấn vào  một cục đá trên bờ đê, ngất  xỉu. Thanh Việt được đưa vào Bệnh viện Cần  Thơ, anh qua đời trước sự tiếc thương của bao khán giả và đồng  nghiệp.
Thanh Việt chết vì tai nạn nghề nghiệp, không  được bồi thường. Ngay khi quay  phim một pha nguy hiểm, đạo diễn của cái chế  độ ngoại lai đó không hề  nghĩ đến biện pháp bảo vệ an toàn cho diễn  viên. Khi tai nạn chết người xảy ra, đạo diễn hay những người có trách nhiệm thực hiện đoạn phim giết  người đó vẫn không hề bị truy tố hay tỏ ra  có trách nhiệm gì đối với  người đã tử nạn hay đối với gia đình của nạn nhân.
Nghệ sĩ Thanh Việt  chuyên mang nụ cười đến cho khán giả. Riêng phần anh, dưới thời VNCH,  Thanh Việt đúng là có một cuộc sống huy hoàng,  đi đóng phim dù gặp những  cảnh nguy hiểm, anh được chủ hãng phim, đạo  diễn, những chuyên viên kỹ  thuật bảo vệ an toàn tối đa.
Nếu không có cuộc đổi đời bi thảm 30 tháng 4 năm  1975, chắc chắn cuộc đời  của danh hài Thanh Việt không có một cái kết  thúc tang thương và đáng hận như chúng tôi được biết.
Nguyễn Phương
2015

HỒ CHÍ MINH: HUYỀN THOẠI VÀ SANG ĐOẠT



Hồ Chí Minh đã qua đời hơn 40 năm và hệ thống cộng sản thế giới đã tan vỡ hơn 20  năm nhưng tại Việt Nam hiện nay hình ảnh của Hồ vẫn còn ẩn hiện giữa thực tế và huyền thoại.  Trong khi tuyệt đại đa số dân tộc đã xem Hồ như kẻ đại phản quốc thì các đảng viên cộng sản vẫn tuyên truyền, vẫn coi y là nhà ái quốc để kéo dài sự tồn tại của chế độ.

Có thể nói, mà không sợ lầm lẫn rằng, nếu nhận định rõ rệt về con người và hành động của Hồ Chí Minh thì phải nói rằng cuộc đời của hắn chỉ là một huyền thoại láo khoét và một chuỗi những lường gạt bỉ ổi để leo lên vị thế cầm quyền.

Cho nên đối với dân tộc Việt Nam, việc giãi tỏa huyền thoại và công lao cùa Hồ Chí Minh phải được nhắc đi nhắc lại nhiều lần và phải được xếp vào ưu tiên hàng đầu trong mọi đấu tranh dân chủ.  Xin mời qúy vị độc giả đọc tiếp những đoạn viết sau đây.

Huyền thoại Hồ Chí Minh

Huyền thoại là lời nói có tác dụng mê hoặc.  Trong các xã hội nguyên thủy,  khi chưa có tranh chấp giữa người và người thì huyền thoại là sự giải thích những hiện tượng thiên nhiên nhằm hòa hợp con người với Trời Đất.  Nhưng khi xã hội loài người phân hóa thành giai cấp thì huyền thoại chủ yếu nhằm biện chính và bảo vệ lớp người cai trị trong cuộc cạnh tranh với lớp người bị trị.  Do đó, tầng lớp thống trị trong các chế độ độc tài, đế quốc, thiết yếu phài tạo ra huyền thoại như một nhu cầu gắn liền với bản chất của họ.

Tác dụng của huyền thoại xuất phát từ giai cấp thống trị là tạo niềm tin.  Niềm tin là mộr sự quy hàng của lý trí.  Niềm tin đưa đến sự sùng bái và coi những thái độ không tôn trọng là xúc phạm.  Khi một người khám phá ra một lời nói chỉ là huyền thoại thì người đó không còn tin huyền thoại đó nữa.  Trạng thái này gọi lả “giác ngộ”.  Không bao giờ con người thoát khỏi được huyền thoại nhưng mỗi “giác ngộ” phải được kể như một nỗ lực để mở rộng phạm vi chân lý.

Ở Nga, khi Lenin chết năm 1924,  Stalin đã làm đám ma hết sức trọng thể, với các thủ tục ướp xác xây lăng tại Quảng Trường Đỏ, và tôn sùng Lenin như một vị thánh.  Stalin làm như thế với dụng ý bắt dân Nga tôn sùng mình như một á thánh.  Ngoài ra Stalin còn viết sách để tự tô vẽ cho mình hình ảnh một lãnh tụ tài ba còn hơn cả Lenin.

Ở Việt Nam, các đàn em cộng sản cũng xây lăng đúc tượng khi Hồ Chí Minh chết.  Phạm văn Đồng, Trường Chinh thì viết sách vinh danh tán tụng.  Riêng Hồ cũng viết hai cuốn  để tự tâng bốc mình dưới bút hiệu Trần Dân Tiên và T. Lan.  Sau khi cuốn sách của Trần Dân Tiên được viết xong cuối năm 1947, thì tài liệu đó được dịch ra tiếng Pháp, tiếng Anh và được phổ biến khắp thế giới.

Với cuốn sách nói trên và với kỹ thuật tuyên truyền lợi hại, hoạt động trong một môi trường dân trí chưa cao, CSVN đã dễ dàng biến Hồ Chí Minh thành một vị “thánh sống” với cặp mắt có hai con ngươi và với một cuộc đời hy sinh trọn vẹn mọi lạc thú của bản thân để dồn hết tâm lực cho đất nước.

Ngày nay thì những sự thật phũ phàng về cuộc đời nham nhở của Hồ về mặt thú vui xác thịt, và độc ác về mặt chính trị đã được lôi ra ánh sáng và ai cũng đã có cơ hội nhận biết.  Đối với những huyền thoại như thế, mọi người trong cũng như ngoài nước cần “giác ngộ”.  Giác ngộ để trả lại sự thật cho lịch sử và nới rộng phạm vi chân lý.

                Hồ Chí Minh và vụ sang đoạt thứ nhất

Hồ Chí Minh tên thật là Nguyền Sinh Cung.  Hồ sinh vào năm nào cũng không ai biết nhưng có tài liệu ghi là ngày 19/5/1890. Thiếu phương tiện sinh sống, năm 1911, lúc 21 tuổi, Hồ vận động xin làm lao công phụ bếp dưới tàu Latouche Tréville của Pháp và nhờ đó được xuất ngoại đi nhiều nước trên thế giới.

Đến Pháp, Hồ xin vào học Trường Hành Chánh Bảo Hộ nhưng không được chấp nhận.  Năm 1912, Hồ sang Mỹ (New York) làm phụ bếp ở khách sạn Park House.  Năm 1913   Hồ tới Luân Đôn (Anh) làm phụ bếp ở khách sạn Carlton cho đến năm 1917 .

Năm 1917, Hồ trở lại Paris (Pháp) và được cụ Phan Chu Trinh, bạn học cũ của bố, cho ở cùng nhà và làm nghề thợ ảnh để sinh sống.  Lúc đó, các cụ Phan Chu Trinh , Phan Văn Trường và Nguyễn Thế Truyền, ở cùng địa chỉ.  Hai cụ Phan thường sai Hồ mang những bài viết đấu tranh ký tên chung là Nguyễn Ái Quốc đến các toà báo và tới các nhà đấu tranh khác.

Cái tên Nguyễn Ái Quốc bị Hồ sang đoạt ngay từ buổi ban đầu đó.  Và nhờ môi trường sinh hoạt này Hồ đã quen biết một số nhà xã hội Pháp như Léon Blum, Marcel Cachin, Paul Vaillant Couturier, Marius Moutet…Do sự giới thiệu của những người này, Hồ xin tham gia và được chấp nhận vào Đảng Xã Hội Pháp.

Năm 1920 Hồ dự Hội Nghị Tours.  Lúc đó Đảng Xã Hội Pháp chia làm hai phe.  Hồ theo phe ủng hộ Quốc Tế 3 của Liên Xô và trở thành một trong những sáng lập viên của Đảng Cộng Sản Pháp.  Nhờ Hội Nghị Tours, Hồ quen với Manuilsky , đại biểu Đảng Cộng Sản Nga.  Cuối năm 1923 vị đại biểu này vận động cho Hồ sang Nga và ở đó Hồ được huấn luyện thành cán bộ chuyên nghiệp của Quốc Tế Cộng Sản

Hồ Chí Minh và vụ sang đoạt thứ hai

Quốc Tế Cộng Sản kết nạp Hồ Chí Minh với dụng ý đưa về Đông Nam Á truyền bá tư tưởng cộng sản và thành lập các đảng chư hầu tại địa phương.  Ngày 29/9/1924   Hồ nhận quyết định của Ban Chấp Hàng Quốc Tế Cộng Sản đi Quảng Châu (Trung Quốc) để lập quan hệ giữa Đông Dương và Quốc Tế Cộng Sản (QTCS).

Đến Quảng Châu,  Hồ được Cục Viễn Đông QTCS trao cho danh sách một số người Việt, đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng do cụ Phan Bội Châu lãnh đạo.  Sau đó Hồ cũng được giới thiệu với Lâm Đức Thụ (mật thám chìm của Pháp) rồi qua Thụ, Hồ làm quen với nhóm Tâm Tâm Xã.  Nhóm này được Hồ tuyên truyền chủ nghĩa Cộng Sản và hướng dẫn làm cách mạng vô sản.  Hồ còn có nhiệm vụ cung cấp tin tức đều đặn cho Moscow về phong trào nông dân Trung Quốc.

Ba tháng sau khi đến Quảng Châu, Hồ được Borodin (cán bộ cộng sản Nga) cho biết địa chỉ của cụ Phan ở Hàng Châu.  Hồ mời cụ Phan tham dự lễ giỗ đầu của liệt sĩ Phạm Hồng Thái rồi từ đó hai người quen nhau.  Hồ sang đoạt Tâm Tâm Xã và Việt Nam Quốc Dân Đảng của cụ Phan Bội Châu một cách nhanh chóng và nhẹ nhàng vì được QTCS và đảng Cộng Sản Trung Quốc yềm trợ tài chính.  Các đảng phái quốc gia lúc đó đều lâm vào cảnh túng thiếu nên nhìn tổ chức cộng sản như một môi trường có nhiều phương tiện hơn để hoạt động.

Sau khi thâu tóm trong tay Tâm Tâm Xã và VNQDĐ, vấn đề còn lại là loại cụ Phan Bội Châu ra khỏi tổ chức.  Hồ và Lâm Đức Thụ, mật thám chìm của Pháp, bèn lên phương án bán cụ Phan cho Pháp lấy tiền thành lập Đảng.  Họ nói lý do để làm việc này là vì cụ Phan đã gần đất xa trời.  Loại xong cụ Phan, Hồ tổ chức Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội.  Tổ chức này cốt lõi là cộng sản và tuyệt đối tuân theo cương lĩnh của QTCS.

Hồ Chí Minh và vụ sang đoạt thứ ba

Năm 1938 khi Thế Chiến II sắp bung nổ, Hồ được QTCS cho lệnh sang Hoa Nam hoạt động. Lúc này, đảng Cộng Sản Đông Dương, tuy tan tác sau vụ Xô Viết Nghệ Tĩnh nhưng vẫn giữ được Ban Hải Ngoại gồm Hoàng Văn Hoan, Vũ Anh, Phùng Chí Kiên.  Ban này tuy lập ra nhưng tê liệt vì không có viện trợ.  Giữa lúc đó, Phùng Chí Kiên liên lạc được với Hồ và Ban Hải Ngoại sống lại bằng viện trợ của QTCS.

Sau năm 1939 Ban Hải Ngoại Đảng Cộng Sản Đông Dương đã được tăng cường thêm Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng.  Ngoài ra còn có Lê Quảng Ba, Lê Thiết Hùng, Cao Hông lĩnh và trên 20 người khác .  Hồ ra lệnh cho những người này xuống Quế Lâm chờ đợi.  Trong thời gian hoạt động tại Quế Lâm, Hồ sang đoạt một tổ chức đã có sẵn mang tên Việt Nam Độc lập Đồng Minh Hội, gọi tắt là Việt Minh, của cụ Hồ Học Lãm.

Hồ Học Lãm là một nhà cách mạng Việt Nam tại Nam Kinh, đoàn viên cũ trong tổ chức của cụ Phan Bội Châu, và bạn học cùng khóa với tướng Lý Tế Thâm của quân đội Tưởng Giới Thạch.  Năm 1936 vì muốn giúp đỡ các nhà cách mạ̣ng Việt Nam tại Nam Kinh được hoạt động một cách hợp pháp, cụ Lãm đã chỉ cho họ thành lập tổ chức này.

Hồ sang đoạt Việt Nam Độc lập Đồng Minh Hội nhưng mời Hồ Học Lãm đứng ra chủ trì để dựa vào đó mà hoạt động.  Khi đệ trình tướng Lý Tế Thâm lý lịch tóm tắt của Việt Minh do Hồ Học Lãm làm chủ nhiệm, Hồ thay tên Lâm Bá Kiệt tức Phạm Văn Đồng vào chỗ phó chủ nhiệm, trước kia thuộc Nguyễn Hải Thần.  Cụ Nguyễn Hải Thần không ngớt bị Hồ nói xấu kể từ khi cụ phản đối việc Hồ xâm nhập Tâm Tân Xã của cụ Phan Bội Châu hơn 10  năm về trước.

Hồ Chí Minh và vụ sang đoạt thứ tư

Tác gả Trần Đĩnh, trong cuốn sách Đèn Cù tập 2 của ông, đã thuật lại vụ Hồ Chí Minh sang đoạt công lao tổng khởi nghĩa tại Hà Nội năm 1945 của Lê Trọng Nghĩa (người lãnh đạo Đảng Dân Chủ) như sau (Đèn Cù, tập 2, trang 536-543).

Lê Trọng Nghĩa là một trong ba nhân vật chủ chốt làm tổng khởi nghĩa ở Hà Nội.  Hai người kia là Nguyễn Khang và Trần Tử Bình.  Nghĩa lãnh đạo Đảng Dân Chủ và đồng thời cũng là người lãnh  đạo Ủy Ban Khởi Nghĩa của Việt Minh.

Tối 17/8/1945 Ủy Ban Khởi Nghĩa họp ở nhà Trần Đĩnh.  Dưới sự lãnh đạo của mấy người đã nói ờ trên, ngày 19/8/1945 tổng khởi nghĩa đã thành công, không cần Trung Ương thông qua và duyệt xét.  Khi nhận được báo Đông Phát loan tin tổng khởi nghĩa thành công ở Hà Nội, Trường Chinh và Võ Nguyên Giáp còn bán tín bán nghi nhưng Lê Trọng Nghĩa đã xác nhận trong lời nói đầu của cuốn hồi ký về Tổng Khởi Nghĩa là : tổng khởi nghĩa tại Hà Nội ngày 19/8/1945 là một sự kiện nằm ngoài dự kiến của Trung Ương.

Tổng khởi nghĩa đã thành công ở Hà Nội một hai ngày rồi mà trên căn cứ địa Hồ Chí Minh vẫn chưa biết.  Lúc được tin này trên tờ báo Đông Phát, Trường Chinh mới về Hà Nội.  Nói chuyện với Nghĩa, Trường Chinh mới được biết rằng, “đám cách mạng” ở Hà Nội không làm theo Quân Lệnh Số 1 của Trung Ương.  Chính vì vậy mà súng đã không nổ , và cuộc đảo chính đã thành công chớp nhoáng.  Sau khi đi kiểm tra thực tế, Trường Chinh lúc đó mới chịu ra lệnh cho cả nước ngừng đánh Nhật và phế bỏ Quân Lệnh 1.

Như vậy, Việt Minh chẳng có đuổi Nhật gì hết.  Mãi đến ngày 23/8/1945 Hồ Chí Minh mới vào đến Hà nội, và ra ngay chỉ thị hoà hoãn với quân đội Nhật. Tổng khởi nghĩa được 11 ngày thì Nghĩa bị điều về Đảng Dân Chủ cùng với Hoàng Minh Chính.

Như vậy, Hô chí Minh đã sang đoạt công lao của Nghĩa.  Nếu ”đám cách mạng” Hà Nội nổ súng theo Quân Lệnh Số 1, thì chắc chắn Việt Minh đã bị quân đội Nhật đàn áp và đánh tan tành không còn mảnh giáp.  Trong trường hợp này, chính phủ Trần trọng Kim vẫn đại diện cho Việt Nam tiếp xúc với quân Anh và quân Tưởng khi họ kéo vào tước khí giới quân Nhật.  Chiến tranh đã không xảy ra như nó đã xảy ra quá lâu và quá tàn nhẫn.

                                                                                                *

Cho đến ngày nay, những người cộng sản Vịệt Nam vẫn tiếp tục dùng luận điểm bịp bợm là có công đánh đưổi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ để biện minh cho vị thế cầm quyền.  Tuy nhiên diễn biến lịch sử trong những thập kỷ vừa qua đã phơi bày tội trạng của họ một cách rõ rệt không thể chối cãi.

Có hai ý nghĩa trong cuộc chiến tranh Việt Nam.  Nếu vì dân tộc độc lập thì nó là một cuộc chiến tranh chống thực dân, còn nếu vì mốn xây dựng chế độ cộng sản thì nó là một cuộc chiến tranh chống lại tự do. Theo ý nghĩa thứ hai này, chiến tranh Việt Nam phải được hiểu và nhìn nhận là một cuộc nội chiến giữa những người cộng sản và những người chống cộng.  Chống cộng để bảo vệ tự do, bảo vệ biên cương của nhân quyền và dân chủ.

Vì là nhân viên thừa hành của QTCS nên giữa chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa cộng sản quốc tế, Hồ Chí Minh đã lựa chọn con đường thứ hai.  Con đường thứ hai này đã được thực tế kiểm nghiệm và chứng nghiệm như là một thảm họa của nhân loại.  Đem thảm họa về cho dân tộc Hồ Chí Minh và những người cộng sản Việt Nam đã có tội rất lớn đối với tổ quốc.

Cộng sản Việt Nam thường dùng mánh lới đánh đồng ngôn ngữ để gian lận, chẳng hạn như : yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa hoặc con đường xã hội chủ nghĩa là con đường mà bác Hồ, Đảng và nhân dân ta đã chọn.  Mánh lới này nằm trong ý đồ che giấu những tội ác và những phản bội của họ đối với đất nước.

Cần phải minh định rõ rệt là con đường xã hội chủ nghĩa theo mẫu hình Stalinít mà Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản đã dùng để cai trị, chưa bao giờ là con đường mà nhân dân Việt Nam đã chọn.  Con đường mà nhân dân ta chọn là con đường dân chủ và độc lập dân tộc, hoàn toàn khác biệt với con đường XHCN đầy ác tính và hoang tưởng mà Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đã chọn.

Đi theo con đường hoang tưởng đó, Liên Xô đã phá sản và sụp đổ.  Trung Quốc cũng đang chia tay với nó để bước sang giai đoạn phát triển mới với chủ nghĩa “dân chủ xã hội”.  Tiếc thay, tất cả những tấm gương đó vẫn chưa làm cho những người cộng sản Việt Nam mở mắt./.

Nguyễn Cao Quyền

Bài Xem Nhiều