We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 3 October 2015

Xin đừng nặng nhẹ Captain : Thiên đường XHCN cả khói bơ sữa?

TẠ PHONG TẦN:  LẠI MỘT ĐÀO THẢI TINH THẦN ĐẤU TRANH?
Giáo sư NGUYỄN CHÍNH KẾT, một nhà đấu tranh cho Dân chủ tại Quê Hương mà tôi đã từng ngưỡng mộ. Nhưng khi Giáo sư trốn qua Cao Mên và khi ông đặt chân lên đất Hoa kỳ, thì tôi viết liền một bài với đầu đề là “NGUYỄN CHÍNH KẾT“đã chết. Nhiều bạn hữu độc giả của tôi phản đối và nói rằng ông Nguyễn Chính Kết còn sống và báo cho tôi biết là mới gặp ông trong một cuộc họp do đảng Việt Tân tổ chức để giới thiệu “nhà đấu tranh cho Dân chủ “ và để ông nói về Dân chủ cho đồng bào Hải ngoại nghe . Tôi lại phải viết thêm bài nữa để cắt nghĩa rằng cái CHẾT của ông Nguyễn Chính Kết là cái chết của một TINH THẦN ĐẤU TRANH TRỰC DIỆN VỚI CSVN TẠI QUÊ HƯƠNG VN CÙNG VỚI DÂN TỘC. Tôi ngưỡng mộ ông vì cái tinh thần đó tại quốc nội chứ không phải vì cái thân xác của ông bây giờ được nuôi dưỡng mập mạp lên tại đất Mỹ này.

Ngưỡng mộ vì tinh thần sống chết
với Dân tộc tại Quốc nội

Nếu nhìn lại Lịch sử Tổ tiên quật khởi đấu tranh chống giặc Tầu , thì cái tinh thần triền miên và không thay đổi là khi đã đứng lên chống quân Tầu xâm lăng để cứu Dân Tộc thì CHỈ CÓ TIẾN LÊN, KHÔNG ĐƯỢC HÀNG GIẶC VÀ KHI THẾ CÔ QUÁ THÌ PHẢI TỰ TỬ HAY TUẪN TIẾT. Đó là tinh thần chống xâm lăng đã từ thời Hai Bà Trưng cho đến các Chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ Hoàng Sa. Hai Bà Trưng trước sức mạnh của quân Mã Viện, đã nhẩy xuống sông Hát Giang tuẫn tiết. Các Chiến sĩ Hải quân VNCH tại Hòang Sa, biết rằng lực lượng quân thù mạnh hơn mình nhiều, biết rằng đánh quân địch là mình phải chết, nhưng đã không tháo chạy và đã nổ súng trước vào quân Tầu để bảo vệ biển đảo của Tổ tiên. Những cái chết như vậy đã làm các Chiến sĩ Hải quân VNCH sống mãi trong lòng Dân Tộc và được tôn vinh mãi trong Lịch sử.

Ở thời đại chúng ta gần đây, tôi khâm phục Cụ NGÔ ĐÌNH DIỆM và Ông NGÔ ĐÌNH NHU ở cái tinh thần đã từ chối lời đề nghị của Đại sứ Hoa kỳ Cabot LODGE muốn đưa hai Vị ra ngoại quốc hay sang Mỹ để sống. Nhưng hai Vị nhất quyết chết tại Quê Hương cùng với Dân Tộc. Tôi cũng ngưỡng mộ tinh thần của Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ nhất quyết nằm tại Quê Hương để tiếp tục đấu tranh cho đến chết, chứ không theo đề nghị được đưa ra nước ngoài để sống. Tôi cũng đã ngưỡng mộ cái quyết định của Đức Tổng Giám mục NGÔ QUANG KIỆT, từ Roma bất thần trở về Quê Hương, khi người ta muốn Ngài ở luôn tại Hải ngoại. Ngài đã trở về Quê Hương để cùng con chiên đấu tranh nữa chứ không chọn kiếp sống thừa lang thang nơi xứ người, nghĩa là phải nhận kiếp sống bị đào thải khỏi cuộc đấu tranh chung của một Dân Tộc đau khổ.

Bỏ Quốc nội đau khổ và chọn kiếp sống bơ sữa tại Hoa kỳ.
Đó là tự đào thải và chọn cái chết về tinh thần ở Hải ngoại

Ngay từ đầu bài, tôi đã nhắc ra trường hợp của Gs Nguyễn Chính Kết. Nếu Giáo sư vẩn sống tại Quê cùng với Dân Tộc đang chịu cảnh nô lệ để cùng họ đấu tranh cho Dân chủ, thì tôi luôn luôn ca tụng Giáo sư về cái tinh thần bất khuất và về cái SỐNG ANH HÙNG của Giáo sư. Nhưng khi Ông đặt chân xuống Phi trường Los Angeles thì tôi nói rắng ông ĐÃ CHẾT đối với tôi mặc dầu thân xác ông vẫn còn sống với bơ sữa của Mỹ.

Tiếp theo ông Nguyễn Chính Kết, tôi cũng đã viết đưa ra những nhận định về trường hợp của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và của Bộ đội Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải. Tất nhiên đối với tôi, cả hai người này đã chết như trường hợp ông Nguyễn Chính Kết. Nhưng hai ông Cù Huy Hà Vũ và Nguyễn Văn Hải lại được nhóm người bưng bô tay sai CSVN đội lên đầu đi quảng cáo như những Lãnh tụ vĩ đại hướng dẫn đám người bưng bô này đấu tranh để kéo dài Cơ chế CSVN. Thực vậy, hai ông này gốc là Cộng sản và đã để lòi cái đuôi vẫn còn tôn sùng Hồ Chí Minh. Thế mà đám Việt gian bưng bô CSVN giới thiệu hai người này với một số Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ để mong đưa những người này về làm cuộc Hòa Giải Hòa Hợp trá hình với CSVN mong kéo dài Cơ chế đầy tội ác này trên Quê Hương Việt Nam.

Tóm lai, Nhận định của tôi về hai ông Cù Huy Hà Vũ và Diếu Cầy Nguyễn Văn Hải là họ đã chọn cái chết đào thải cuộc đấu tranh tại Quê Hương để sang sống bơ sữa tại Mỹ. Nhưng một số người Viẹt gian bưng bô CSVN lại muốn hai người này sống cái kiếp phản bội lại Dân Tộc như trường hợp Trần Ích Tắc thời Nhà TRẦN. Thực vậy, Trần Ích Tắc là một hàng tướng được đưa về Tầu nuôi dưỡng. Khi Tầu trở lại Việt Nam, thì mang Trần Ích Tắc về để nắm quyền bù nhìn. Ngày nay, Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày đã tự đào thải đối với cuộc đấu tranh của Dân Tộc tại Quốc nội và được đưa sang Mỹ. Đám Việt gian bưng bô CSVN đang muốn Mỹ đưa Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cầy về Việt Nam chia quyền với CSVN giống như trường hợp Tần Ích Tắc xưa.

Tạ Phong Tần đảo thải về tinh thần đấu tranh
Và được đưa sang Hoa kỳ

Nhận định chắc chắn của tôi về Tạ Phong Tần là bà đã chết về tinh thần đấu tranh. Nhưng bà được đưa sang Mỹ như trường hợp của Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải. Bà cũng mang cái gốc là đảng CSVN. Bà đang cố gắng không để cái đuôi CSVN lòi ra như trường hợp Cù Huy Hà Vù và Điếu Cầy. Chắc chắn bà không thể trở thành lãnh tụ đấu tranh đối với Cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Hải ngoại. Nhưng liệu đám Việt gian bưng bô CSVN có đội bà lên đầu và giới thiệu với phía Hoa kỳ mong bà trở thành một loại Trần Ích Tắc hay không.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 01.10.2015
Web : http://VietTUDAN.net
Facebook : Phuc Lien Nguyen
Chú thích : Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau : http://www.viettudan.net/36984/index.html
-----------------
trích

 
Theo dư luận ở Bạc Liêu đồn rằng cựu Đại úy An Ninh Cộng sản Tạ Phong Tần có cha gốc người Tàu là một tay hoạt động tình báo cộng sản nằm vùng rất lâu đời nên việc bà chọn làm công an cộng sản vì theo "cha truyền con nối". Theo lý lịch của bà vào thời điểm 2007 thì bà có trình độ sơ cấp bằng A Hoa ngữ. Trong bài phỏng vấn trên báo Người Việt ngày 19/9/2015, bà nói rằng bà mang theo cuốn tự điển Việt-Hoa từ nhà tù sang Mỹ. Như vậy nhu cầu tiếng Hoa của bà hiện nay đến đâu rồi?
 
Cuối cùng nhà đấu tranh cựu Đại úy An Ninh Cộng Sản đã được nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đồng ý để chính phủ Hoa Kỳ khẩn cấp đưa đi Hoa Kỳ. Nghe có vẻ giống như “Biệt Kích” của Bộ Ngoại Giao trực thăng vận nhảy vào nhà tù giải thoát nhà đấu tranh Tạ Phong Tần ra phi trường bay thẳng đến phi trường Los Angeles, California, Hoa Kỳ.
 
Màn kịch “Biệt Kích” này của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã diễn xuất lần thứ nhất với Cù Huy Hà Vũ (7/4/2014), lần thứ hai với tên cán binh cộng sản Sư đoàn Sao Vàng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (21/10/2014), một tên "đối lập" được biết đến với tin tuyên truyền rằng bị cai tù cộng sản “chặt mất một cánh tay trong tù”. Nay là lần thứ ba đối với "nhà đấu tranh" Tạ Phong Tần. Thật tình mà nói khi nhìn 3 màn diễn xuất, cho dù người thiếu trình độ hiểu biết và nhận xét đến đâu cũng thấy là lố bịch và khôi hài.

Trong ngày đầu tiên bà đến Mỹ, điều làm cho tôi ngạc nhiên nhất là những sản phẩm do bà giới thiệu với bạn bè là chính tay bà làm ra trong nhà tù và đem qua Mỹ. Nhìn vào những sản phẩm này, tôi thấy có điều gì đó trái với nguyên tắc an ninh và điều hành của một trại tù cộng sản. Bởi lẽ, từ kinh nghiệm máu xương của hàng trăm ngàn tù nhân Quân, Dân, Cán, Chính VNCH đã từng ở tù cộng sản, cai tù CSVN kiểm soát 24/24 mọi hành động, cử chỉ, lời ăn tiếng nói, và ngay cả tư tưởng của tù nhân. Vậy thì tại sao bà lại được CSVN cho phép làm ra những sản phẩm mang các dòng khẩu hiệu đấu tranh chống đối Cộng Sản như "Human Rights For VN", "Freedom Media", "HR 4 VN" cùng với biểu tượng nấm đấm tay ngay trong nhà tù cộng sản và tự do đem qua Mỹ?
 
Tại sao tù nhân Tạ Phong Tần lại được CSVN cho phép làm ra những sản phẩm mang các dòng khẩu hiệu đấu tranh chống đối Cộng Sản như "Human Rights For VN", "Freedom Media" ngay trong tù và mang qua Hoa Kỳ như thế này?
 
 Tại sao tù nhân Tạ Phong Tần lại được CSVN cho phép làm ra những sản phẩm mang các dòng khẩu hiệu đấu tranh chống đối Cộng Sản như "HR 4 VN" cùng biểu tượng nấm đấm tay trên áo ngay trong tù và mang qua Hoa Kỳ như thế này?
 
Có một điều cũng không ngạc nhiên là nhóm người đón bà tại phi trường Los Angeles, California, cũng chính là nhóm người đã từng đi đón Điếu Cày Nguyễn Văn Hải vào ngày 21/10/2014. Đó là Hội Cộng Đồng của nhóm ông Ngãi Vinh và Lý Trí Anh, bà Thượng Nghị Sĩ Tiểu bang California Janet Nguyễn,... và lần này có thêm cựu cán binh cộng sản Sư Đoàn Sao Vàng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải dẫn đầu tổ chức trong đó hầu như tất cả mặc đồng phục đen của Câu Lạc Bộ của Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, cùng một số ký giả truyền thanh truyền hình ra quay hình.
 
Cựu cán binh Cộng Sản Điếu Cày, cựu Đại úy An Ninh Cộng Sản Tạ Phong Tần, và TNS Tiểu Bang California Janet Nguyễn tại phi trường Los Angeles, California, ngày 19/9/2015
 
Thưa Bà cựu Đại úy An Ninh Cộng Sản Tạ Phong Tần, 
Những sản phẩm Made in Cộng sản Việt Nam và USA trong khuôn khổ trao đổi quyền lợi kinh tế, quân sự, và chính trị của hai bên chỉ đánh lừa được một số ít dân biểu, nghị sĩ Mỹ, hay một vài quốc gia ngây ngô trên thế giới chưa từng nếm mùi vị cộng sản là gì, chứ những sản phẩm này hoàn toàn không thể lừa phỉnh được cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.
 
“Chào bà Thượng Tá Tạ Phong Tần.” Tôi nghĩ bà biết rất rõ tôi muốn nói gì. 
 
Trân trọng,

 
Liên Thành
Cựu Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế VNCH 

NHỤC: Chuyện bây giờ mới kể,toà đại sứ Vc ở Tokyo bỏ chạy...

Cả Toà Đại Sứ VC ở Tokyo Bỏ Chạy... "Chém vè"


Map of Japan with Tōkyō highlightedTokyo, 15-5-09. Câu chuyện tôi sẽ kể với các bạn dưới đây là chuyện mới xảy ra, còn nóng hổi. Rất tiếc tôi không có máy hình ngày hôm đó nên không thể ghi lại các hình ảnh cho các bạn xem để làm bằng chứng. Tôi chỉ viết lên đây với cảm xúc của một người Việt cảm thấy bị sỉ nhục trước một nỗi nhục do các quan chức Việt Nam trong Đại sứ quán VN tại Nhật gây ra. Bạn tin hay không thì tùy nhưng mà là chuyện có thật.

Câu chuyện xảy ra vào thứ 6 tuần vừa qua (ngày 15 tháng 5 năm 2009) tại Đại sứ quán VN ở Tokyo. Đoàn chúng tôi gồm các quan chức cảnh sát giao thông của tỉnh Saitama đến Đại sứ quán để yêu cầu Đại sứ quán VN giải thích và chứng thực về một Quyết định liên quan đến việc đào tạo, cấp bằng lái xe do ông Bộ trưởng giao thông vận tải VN Hồ Nghĩa Dũng ký gần đây đã làm phiền phức đến nhiều người VN làm việc và học tập ở Nhật khi xin đổi bằng lái xe của Nhật do Bộ Ngoại giao VN mà cụ thể là Đại sứ quán VN đã không thông báo khiến cảnh sát Nhật không thể cấp đổi bằng lái cho họ được do so sánh với quy định cấp bằng lái cũ của VN. Nhưng chuyện tôi sẽ kể không phải chuyện này mà là cái tôi chứng kiến tại Đại sứ quán ngày hôm đó.
Khi chúng tôi vào Đại sứ quán thì chỉ có những người Nhật và VN đang làm thủ tục xin VISA ở đó đang xúm xít quanh một cô gái Việt và bàn tán xôn xao, cùng với một anh chàng Nhật chồng cô ta đang la lối đòi kêu cảnh sát. Còn tại các bàn tiếp tân, làm việc không có một nhân viên Đại sứ quán nào cả. Khi tôi gõ bàn làm việc của họ, nói bằng cả thứ tiếng Nhật Việt để hỏi thì cũng không có một tiếng trả lời từ bên trong.

Một ông già tự xưng là giám đốc một xí nghiệp Nhật thấy tôi đứng kêu hoài thì đến vỗ vai tôi nói rằng: "Nhân viên đại sứ quán ở đây bỏ chạy hết rồi, ông kêu cũng không có ai trả lời đâu. Tôi ngồi ở đây từ đầu, chứng kiến hết tất cả vụ việc. Tôi tính xin VISA 3 tháng sang VN tìm cơ hội đầu tư, nhưng thấy cảnh này nản quá, không muốn đi nữa, đang đợi họ trở lại để kêu họ trả lại Passport đây".

Tôi hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra vậy, khủng bố à".

Ông già: "Tôi không biết tiếng Việt nên không biết cái gì xảy ra, chỉ là tôi thấy cô gái kia đến làm giấy tờ, nói chuyện gì đó với nhân viên Đại sứ quán hình như bằng tiếng Việt nam, xong rồi khi cô gái cất cái Passport thì phải có màu xanh vào xách thì họ bắt đầu cãi nhau và cô gái tính bỏ đi. Sau đó thì người nhân viên Đại sứ quán nhảy qua bàn làm việc, rượt theo giật cái xách đang đeo trên vai của ta khiến cái xách của cô ta bị đứt quai và cô ta té dập đầu cạnh bàn. Ông thấy máu còn chảy đầy ra đấy. Khốn nạn thật. Tôi không nghĩ rằng họ là nhân viên ngoại giao được giáo dục đàng hoàng, cách làm việc giống côn đồ quá, cứ như là phim vậy".

- "Sau đó thì sao? "Tôi hỏi.

Ông già:" Sau đó thì cô ta ôm mặt đầy máu chạy ra ngoài xe kêu chồng cô ta vào. Cái anh chàng trẻ đang la hét nãy giờ bên kia, đòi gọi cảnh sát và xe cứu thương đến xử lý đấy. Khi anh ta la hét chạy vào, la toáng bằng tiếng Nhật đòi kêu cảnh sát và luật sư thì các nhân viên ở đây hình như không hiểu tiếng Nhật. Nhưng qua thái độ của anh chàng đó thì hình như họ sợ thì phải và đột nhiên họ rùng rùng bỏ chạy hết. Báo hại chúng tôi cả đám người ngồi đây đợi không biết bao giờ mới xong giấy tờ của mình. Tôi còn nhiều việc ở công ty chắc là đợi họ trở lại để lấy giấy tờ đi về thôi. Tôi nghĩ Đại sứ quán là bộ mặt của Quốc gia mà còn như thế này thì ở VN chắc còn khủng khiếp hơn phải không? À, mà cậu cũng định đi VN à. Tôi cảm thấy bất an quá."

Tôi trả lời: "Xin lỗi ông. Tôi là người VN, tới đây có công chuyện, tự tôi cũng cảm thấy sỉ nhục về chuyện này bởi vì tôi là một người VN. Tôi xin lỗi ông vì cái chỗ nhơ nhớp này đã làm ông bất an. Xã hội nào cũng vậy thôi. Dân chúng trong nước của tôi hiền lành và đàng hoàng chứ không có côn đồ như những tên làm việc ở đây đâu."

Quay lại chỗ vợ chồng cô gái tôi lại hỏi cô ta: "Chuyện gì xảy ra vậy, vết thương có nặng không? Thằng nào đánh em, kêu chồng em bình tĩnh, cầm máu trước hết cái đã". Anh chàng Nhật bổn chồng cô gái thấy tôi nói tiếng Việt nghĩ tôi là nhân viên Đại sứ quán nên đột nhiên nhào tới nắm cổ tôi và hét lên: "Đồ khốn nạn, tại sao chúng mày đánh vợ tao đến như vậy?"

Gạt tay anh ta ra tôi nói: "Bình tĩnh, tôi là nhân viên công vụ, thông dịch của cảnh sát, những người đi với tôi là cảnh sát. Từ từ nói chuyện, thẻ nhân viên của tôi đây". "Ê, Konishi, cho anh ta coi Sổ tay cảnh sát viên của mày", tôi gọi người cảnh sát tên Konishi đi cùng với tôi.

Nghe nói tới chữ cảnh sát thì mặt anh ta dịu lại và đổi thái độ, xin lỗi tôi. Sau đó kể hết tự sự cho các cảnh sát đi với tôi và nhờ họ lập biên bản. Nhưng các cảnh sát nói rằng họ không phải cảnh sát viên của Tổng nha cảnh sát Tokyo, đồng thời Đại sứ quán VN đây là vùng đặc quyền ngoại giao nên họ không có nhiệm vụ cũng như quyền lập biên bản. Ông sếp đi cùng với tôi kêu mỗi người rút danh thiếp đưa ra cho anh ta và nói rằng, nếu anh ta muốn kiện tụng ra tòa thì cả nhóm có mặt hôm nay sẽ ra tòa làm chứng.

Anh bạn cảnh sát Nhật của tôi ra xe lấy bông băng cứu thương vào băng bó cầm máu cho cô ta xong thì cô gái kể cho tôi nghe rằng cô ta tên là Hoa, dân ở quận Tân Bình, Sài gòn mới lấy chồng sang Nhật hơn một năm. Hôm nay cô ta đến Đại sứ quán để gia hạn lại cái Passport, nhưng sau khi làm xong thì người nhân viên Đại sứ quán nhũng nhiểu làm tiền, đòi cô ta trả tiền dịch vụ 60000 yen (khoảng 600 USD). Cô ta bất bình vì giá niêm yết gia hạn giấy tờ không phải như vậy nên đã xảy ra cãi vả. Người nhân viên đã chửi cô ta rằng "Đ.M., mày là con điếm Nhật". Giận quá nghĩ rằng không thể nói chuyện với những người vô học như vậy nên cô ta chỉ bỏ lên bàn trả đúng số tiền theo giá niêm yết và đi về. Cô ta không ngờ rằng nhân viên Đại sứ quán giở thói côn đồ giật xách từ phía sau làm cho cô ta té ngửa vào cạnh bàn và bị thương như vậy.
Nghe đến đấy máu nóng của tôi nổi lên, thú thật lúc đó có thuốc nổ thì tôi cũng cho nổ tung cả cái tòa đại sứ VN nhơ nhớp này, còn chuyện hậu quả thế nào tính sau.

Tôi nói với ông sếp đi cùng: "Tôi nghĩ hôm nay tôi không thể dịch làm việc ở đây được, bởi tôi mà thấy mặt mấy thằng nhân viên lưu manh của Đại sứ quán này chắc tôi ra xe của ông vác súng vô bắn tụi nó hết. Tôi chịu hết nổi rồi. Nhục nhã quá."

Cũng may có cô gái Việt nam cũng là thông dịch viên cho một hãng nào đó ngồi gần, nghe nói như vậy nên kéo vai tôi. "Dzậy chú về đi, nếu chuyện không quan trọng thì sẵn thông dịch cho hãng, cháu dịch giùm mấy ông này luôn cho. Cháu thỉnh thoảng cũng có đi làm thêm thông dịch cho cảnh sát, cháu hiểu nguyên tắc làm việc của mấy chú. Cháu đi dịch ở đây nhiều lần, không có máu me chảy bị thương chứ mấy cái cảnh làm tiền của mấy ổng gần giống như dzầy cháu thấy nhiều lần cũng quen rồi."

Trao đổi với sếp và nhờ cô gái dễ thương dịch giùm tôi bỏ đi ra ngoài xe ngồi, lấy gói thuốc của tên bạn cảnh sát hút một hơi 3 điếu dù đã bỏ thuốc gần 5 năm mới cảm giác gần bình tỉnh trở lại, nhưng hình ảnh những người Nhật ngồi cười, bàn tán với vẻ khinh mạn, câu nói của ông già người Nhật cứ đeo theo ám ảnh tôi.

NHỤC.

Nhục thật, ước gì tôi sinh ra không phải là người Việt Nam để có thể tâm bình khí hòa trước những nỗi buồn mang tên Việt nam do cái tập đoàn cầm quyền ngu dốt đang gây ra.
Nguyễn thạch Lục
Monday May 25, 2009 - 10:55am (JST

Tội ác của cộng sản Việt Nam : Không Thể Tha Thứ Được

                             Không Thể Tha Thứ Được

Từ ngày miền Nam rơi vào bàn tay sắt máu của bọn bạo quyền cộng sản đến nay đã hơn 34 năm - Với hoàn cảnh cá nhân tôi, thời gian này có thể đại khái chia làm ba giai đoạn:

- Khi tù đày trong trại tù nhỏ mà chúng gọi là trại "cải tạo".

- Khi được chúng thả ra, sống khổ ải, đói rách, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, dưới sự giám sát gắt gao của công an cộng sản tại Phường, Xã trong... nhà tù lớn.

- Và sau cùng được hưởng tự do, no ấm trên đất nước tạm dung Hoa Kỳ.

Một điều nghịch lý là tôi cảm thấy những năm tháng khổ nạn của đất nước và của dân chúng miền Nam, dù khổ thật khổ, nhưng lại có vẻ trôi qua nhanh - Nhanh hơn những giai đoạn trước đó trong cuộc đời tôi, như thời gian tôi còn nhỏ ở miền Bắc, đến thời gian di cư, từ 1954 đến 1975, đi học, gia nhập quân đội, phục vụ cho đến ngày mất nước - Những ngày tháng trước năm 1975 đúng là dài lê thê. Bạn bè, nghe tôi bày tỏ, phần đông đồng ý với tôi, họ cũng có cảm giác tương tự như vậy, dù một số người không phải dân "ri cư ".

Những lúc có dịp ngồi trò chuyện với nhau, chúng tôi lại đồng ý thêm một lần nữa: - sở dĩ chúng ta có cảm giác thời gian trôi nhanh, vì không ngờ bị thua một cách chớp nhoáng và đau đớn như thế, bao lâu sau nhắc lại vẫn còn thấy bàng hoàng, kinh ngạc về trận thua này.

Đến lúc bị cầm tù, tiếp xúc với bọn cán bộ, sĩ quan, binh lính miền Bắc, ai ai cũng nhận thấy kẻ thù chiến thắng chúng ta lại được "giáo dục" để trở thành ngu dốt đến mức tàn tệ, giống như một loại động vật, không hề biết suy nghĩ, phân biệt đúng, sai. Nhưng chúng lại được nhồi vào đầu óc những điều khoác lác, gian manh, quỷ quyệt và tàn ác đến tột đỉnh. Điều này làm chúng ta thêm ngỡ ngàng, khó có thể tưởng tượng được là chúng ta đã thua trước một loại kẻ thù không tương xứng đến như thế. Đau đớn, lại càng thêm chua xót.

Kế tiếp, chúng ta sửng sốt, ngỡ ngàng, vì không tin rằng dù đã bị hành hạ quá sức tàn bạo, kẻ thù không trực tiếp giết, mà muốn hành mình cho chết, thế mà vẫn may mắn lê được tấm thân tàn về với gia đình - Rõ ràng sự thật rành rành, mà cứ ngỡ như đang ở trên mây - Tóm lại, chúng ta không nghĩ rằng sức chịu đựng của con người mình lại dẻo dai hầu như...." vô cùng tận", để thích ứng với mọi hoàn cảnh khốn khó đến thế.

Thưa quý vị,

Dù khô khan niềm tin đến đâu, cũng phải nghĩ rằng, anh em chúng tôi trong tù, sống được cho đến ngày trở về, đúng là có sự quan phòng của Thượng Đế. Mặc dù đôi khi anh em chúng tôi vẫn đùa với nhau, Thượng Đế của chúng mình giống như một ông bố có tính "đùa dai", thấy lũ con khó bảo quá, nên bố ra tay sắp đặt cho chúng sống qua một đoạn đời như vậy cho..... sáng mắt ra. Chỉ có bàn tay Thượng Đế sắp đặt, chúng ta mới bị thua trước một địch thủ kỳ cục như vậy, và cũng tùy theo cảm nhận của mỗi người, chỉ có bàn tay của Đấng Tối Cao, chúng ta mới may mắn được định cư trên đất Mỹ này.

Được sống trên đất Mỹ, lại cũng là cảm giác không ngờ nữa - Sự sung sướng làm con người bềnh bồng, bềnh bồng - Lắc lắc cái đầu, vỗ vỗ trên trán mà vẫn như mơ mơ, tỉnh tỉnh - Không hiểu tại sao cuộc đời mình, gia đình, vợ con lại quá sức may mắn thế này - Đang từ một đất nước độc tài, chậm tiến, dân chúng đói khổ, lại còn bị kềm kẹp giống như địa ngục trần gian, được đưa thẳng đến một đất nước mà toàn thể địa cầu suy tôn là thiên đàng hạ giới - Đã cơm no, áo ấm, còn được tự do, bình đẳng trên mọi phương diện, dù là dân nhập cư - Đúng như sống trong mơ vì giấc mơ hồi nảo, hồi nao nay.... đã thành sự thực - Cám ơn Thượng Đế - Cám ơn đất nước và dân chúng Hoa Kỳ.

***

Khổ đau... tận mạng, rồi đến khi được sung sướng cũng... tuyệt đỉnh - Khổ và sướng trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, đều đạt đến cực điểm cả, nên đầu óc chúng ta chới với, giảm phần nào cảm ứng về thời gian.... Lại nữa, khi nhớ đến trận thua đau đớn của miền Nam, trong lòng vẫn còn ấm ức như câu chuyện vừa xảy ra mới đây, nên chúng ta có cảm tưởng thời gian đi quá nhanh thế thôi!

Điều này tôi nghĩ cũng có điểm... hay - Vì như vậy cũng có nghĩa là những đau đớn mà gia đình, đất nước mình phải gánh chịu, lúc nào cũng canh cánh bên lòng, nhắc nhớ chúng ta luôn nghĩ đến bọn thủ phạm đã gây nên những cảnh tang thương cho chúng ta và dân tộc, để rồi từ đó nuôi dưỡng ý chí, căm thù những hành động tàn ác, dã man, mà cộng quân đã hành sử với đồng bào trên quê hương, kể cả với những người dân lương thiện đã bị chúng lừa gạt, dụ dỗ, xả thân làm theo những điều chúng xúi dục, để rồi khi đạt được mục đích, chúng quay lại hành hạ, bóc lột, đàn áp, cướp đoạt đất đai của chính những người đã hy sinh cho chúng, đã cưu mang, che chở chúng.

Tôi và gia đình luôn ghi nhớ những hành động dã man tàn ác của bọn cộng sản để thù ghét. Nhưng xin hiểu cho chúng tôi điều này:

- Chúng tôi lớn lên và được hưởng một nền giáo dục nhân bản của miền Nam Việt Nam, từ thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Chúng tôi cũng là người có tín ngưỡng, biết ghê sợ và tránh xa, không làm những điều gian ác. Sự thù ghét cộng sản mà chúng tôi đề cập đến và đề nghị với mọi người nên duy trì, không có nghĩa là phải tìm cách trả thù, cắt cổ, mổ hầu chúng, hay áp dụng câu "mắt đền mắt, răng đền răng" đâu - Chúng tôi luôn ghi nhớ và căm thù là căm thù cái ác, cái xấu, những con người mất "tính người" đã đày đọa đồng loại như súc vật. Chúng tôi căm thù, ghê tởm chế độ cộng sản, chỉ là để nhắc nhở cho con cháu chúng tôi và những thế hệ kế tiếp biết để tránh xa chủ nghĩa xấu xa đó, đừng nghe lời dụ dỗ, lường gạt của chúng vì sự thật đã chứng minh:

- Bọn cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam hiện nay là một bọn người lòng lang, dạ thú. Càng ngày bọn chúng càng lộ ra bộ mặt buôn dân, bán nước, ăn cướp của dân, bàn tay bao phen đẫm máu dân lành. Chúng ta không thể tin vào những lời tuyên truyền của bọn chúng và phải tìm cách dẹp bỏ ngay chủ nghĩa vô luân này như các nước trên thế giới đã làm.

Hành động của chúng từ trước đến nay hoàn toàn ngược lại những điều chúng tuyên truyền, không những chúng tước đoạt hết mọi quyền tự do căn bản của người dân, chúng còn đem đất nước mà cha ông chúng ta đã tốn bao xương máu gây dựng và gìn giữ, lần lần dâng cho bọn Tàu cộng, từ đất đai sát biên giới phía Bắc, đến vùng biển, những hải đảo ngoài khơi, xưa nay vẫn thuộc chủ quyền VN. Bây giờ đến cả những phần đất nằm sâu trong nội địa là Tây Nguyên, chúng cũng tìm cách này cách khác, công khai dâng cho quan thày chúng, mặc những ý kiến phản đối của đủ mọi tầng lớp dân chúng.

Đừng tin tưởng gì nơi những lời nói của cộng sản - Chúng là bọn buôn dân bán nước, việc làm của chúng hoàn toàn có lợi cho đảng và một số đảng viên, cùng một loại lưu manh, tàn ác như chúng. Quyền lợi của của tổ quốc, nhân dân, chỉ là chiêu bài chúng mang ra dụ dỗ toàn dân, như chúng đã làm từ khi có đảng cộng sản đến nay - Chúng lúc nào cũng vẫn trung thành với chủ thuyết tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo. Chúng có xoen xoét những lời yêu nước thương dân, tự do này, tự do kia, thì cũng là đầu môi, chót lưỡi, để che dấu tâm địa xấu xa của chúng và lường gạt mọi người mà thôi!

***

Ngoài bọn tội phạm của đất nước, là lũ cộng sản hiện cầm quyền tại Việt Nam, tôi cũng rất buồn khi phải đề cập đến một loại người nữa, tuy không đến nỗi phải căm thù sâu đậm như bọn cộng sản, nhưng cũng cần phải lên án gắt gao, vì họ đã làm nhức nhối con tim những người Việt tỵ nạn chân chính nơi hải ngoại. Họ đã tiếp tay, nối giáo cho giặc, để bọn cộng sản thêm thuận tiện trong việc vơ vét của cải, khủng bố dân lành - So với bọn cộng sản, những hạng người này dù âm thầm hay công khai, chúng ta cũng khó vạch mặt - Họ là ai???

Họ cũng giống chúng ta, cũng đã bị tan nhà, nát cửa, bị đổi tiền, bị "đánh tư sản", bị lột đến tận chổi cùn, rế rách, nhà cửa chúng tịch thu, bị đẩy đi "kinh tế mới", không vùi nắm xương tàn nơi đèo heo hút gió thì cũng trở thành vô gia cư, sống vất vưởng đầu đường xó chợ.

Họ có thể là nhà văn, nhà báo, bị cộng sản khép tội phổ biến văn chương đồi trụy, mặc dù khi sống trong chế độ miền Nam họ cũng chẳng giúp ích gì cho xã hội, chỉ quanh quẩn nơi thành phố, tìm mọi cách hưởng thụ - Chẳng một lời ủng hộ chính nghĩa hay chế độ mà họ đang được cưu mang, lâu lâu dở chứng họ còn hè nhau chê trách, phản đối chính quyền, lớn tiếng chống chiến tranh, dù chiến tranh không phải do miền Nam gây ra. Buồn buồn muốn phá rối chơi, họ rủ nhau bị gậy đi ăn mày làm bẽ mặt chính quyền. Khi cộng sản thắng, họ sống với cộng sản không nổi, vì cũng bị mất tự do và đói khổ, nhưng không hề thấy họ phản đối hay lên án như trước kia họ đã làm - Họ cũng biết là họ không thể sống được với cộng sản nên âm thầm.... trốn.

Khi sang được thế giới tự do họ lại vung vít những lời đao to, búa lớn, rồi xì xụp áo thụng vái nhau - Cuối cùng họ muốn quay về làm tôi giặc cộng, để kiếm chút công danh, bổng lộc, nên kêu gọi xóa bỏ hận thù, hòa hợp, hòa giải - Họ tự nhận là những văn, thi sĩ, nghệ sĩ vị nghệ thuật, yêu quê hương, chê trách người quốc gia chống cộng là quá khích, không có lòng nhân, không biết tha thứ v...v.... Họ cố luồn cúi trở về, xin xỏ với cộng sản cho in một quyển sách, phổ biến một tập thơ, trình diễn vài bản nhạc và lấy thế làm hãnh tiến. Bọn trẻ, con cái những người này, có một số lại càng tệ hơn - Chúng còn nhỏ theo cha mẹ trốn chạy cộng sản sang tới Mỹ, được sống trong chế độ tự do, học hành thoải mái, khi có được một chút thành công, chúng bỗng quay ngược 180 độ - ra mặt công khai ủng hộ cộng sản, kẻ đã đầy đọa chính gia đình chúng và đồng bào - Chúng chê trách, lên án cộng đồng tỵ nạn là chỉ sống với quá khứ, hận thù v..v...

Họ có thể là tu sĩ các tôn giáo, là kẻ thù nặng nề nhất của chế độ mới, vì đã chạy theo "ngụy quyền", dùng tôn giáo như một loại thuốc phiện ru ngủ binh lính, thúc đẩy họ bắn giết và sẵn sàng tha tội giết người cho binh lính để họ yên tâm gây tội ác.

Họ có thể là những thành phần ưu tú của VNCH, đã từng là người cầm quyền cai trị và đã bị bọn cộng sản mạt sát là "ma cô, đĩ điếm", chạy theo đế quốc Mỹ để kiếm chút bơ thừa sữa cặn từ dịp 30-4-1975.

Họ có thể là dân lương thiện, mới hôm nào vì sống không nổi dưới chế độ cộng sản, đã trốn chui, trốn nhủi dưới những đống rơm, bó mía, thậm chí có khi phải rúc dưới những bao rác, bao phân, để vượt biên, vừa tốn vàng, vừa cực khổ, nguy hiểm. Nếu bị bắt, chắc chắn sẽ mang tội phản quốc, bị tù mà không có án. Còn không bị bắt thì hành trình vượt biển thật là gian truân, chưa biết được, thua, chết, sống - Ngoài sóng gió, bão táp, lạc đường, hư máy, còn nạn hải tặc hãm hiếp phụ nữ, rồi bắt đi đem bán cho các động mãi dâm, sau đó giết hết mọi người, nhận chìm thuyền để phi tang v...v....

Họ có thể trong "diện hát ô", được đi sang Mỹ an toàn bằng máy bay, nhưng trước đó là những năm tù vô định, năm, mười, mười lăm... năm, bị hành hạ từ thể xác đến tinh thần, đem được thân xác còm cõi về đến nhà thì đã tơi tả - Nào đã yên thân, tấm thân tơi tả đó có khi còn bị mất nhà, mất vợ, mất con, lê tấm thân mòn mỏi bán vé số sống qua ngày, tuần tuần, tháng tháng vẫn phải đến công an khu vực trình diện mới tạm yên thân....

Họ, họ, họ.... là những người mới hôm nào, khi sang được bến bờ tự do, đã vui mừng, hứng khởi tuyên bố những lời lên án chế độ cộng sản, họ tả lại những cảnh cơ cực, khốn khổ của họ và đồng bào trong nước. Họ xác nhận là họ được may mắn như "chết đi sống lại"...

Vậy mà chỉ ít năm sau họ..... quên hết. Họ hân hoan trở về nơi mà họ đã liều chết lìa bỏ ra đi, tuyên bố, tuyên mẹ vung vít để nịnh bọn cầm quyền cộng sản và trách móc những người chống cộng ở hải ngoại.... Họ nói về để "đóng góp công sức xây dựng quê hương", về để "ca hát cho đồng bào nghe", rồi lập hội này, nhóm nọ, quyên góp tiền bạc đem về VN để xây trường học, viện mồ côi, cứu giúp người nghèo đói... Họ giúp cho bọn cầm quyền cộng sản để chúng rảnh tay đàn áp và vơ vét. Họ quên rằng, làm cho dân nghèo, nước mạt, chính là kết quả của sự cai trị độc tài, tham nhũng của bọn cộng sản.

Chưa hết, họ kêu gào đồng bào hải ngoại hãy xóa bỏ hận thù trở về tiếp tay với "nhà nước" - Những người phản đối việc làm của họ thì họ chê bai, dè bỉu là những kẻ "chống cộng bằng... mồm", không có tình với quê hương, với đồng bào trong nước - Họ cũng "ăn phải đũa" ngu độn và lươn lẹo của bọn cộng sản là đồng hóa đảng cộng sản với đất nước, với toàn dân.

Vì những thành phần tôi vừa kể mau quên như vậy, nên tôi không biết dùng danh từ nào cho chính xác để gọi họ. Không dám ví von họ với bất cứ thứ gì, sợ làm tổn thương đến những người hay vật mà mình đề cập đến khi so sánh.

Tôi biết, khi đọc những dòng chữ này, họ sẽ cho tôi là "quá khích", "cực đoan", "chống cộng đến chiều", có khi họ còn thay mặt bọn cộng sản lên án chúng tôi là..."phản động" nữa. Chắc chắn nếu họ có thể báo cho công an Việt cộng bắt bỏ tù chúng tôi được, họ cũng làm không tha (giống như mấy "ông ăng ten" ở miền Nam sau 30-4-75 ý mà).

Tôi không phủ nhận những suy nghĩ của tôi đã viết ra đây - Tôi xin xác nhận thêm rằng, nếu cộng sản còn trên thế gian này, tôi còn chống, không phải đến chiều, mà đến tối, đến khuya, qua tiếp ngày hôm sau và các ngày sau nữa, khi nào hết chế độ cộng sản hoặc tôi nhắm mắt lìa đời mới thôi.

Viết những điều này ra, tôi biết tôi không cô đơn, vì có thể không thiếu những người đồng quan điểm với tôi: yêu thiện, chống ác.

Tôi và những bạn đồng quan điểm sẽ không bao giờ ủng hộ việc tha thứ, hòa giải, hòa hợp với Việt cộng, trừ khi chúng ăn năn sám hối, công khai nhận tội, xin lỗi quốc dân đồng bào, phục hồi danh dự cho những người mà chúng đã kết án, lập đàn giải oan cho những nạn nhân mà chúng đã sát hại được siêu thoát. Sau đó giao quyền cho toàn dân phán xét.

Nếu có ai đó hỏi tôi vì sao lại hận thù cộng sản như vậy, tôi sẽ thưa với họ, tôi không hận thù riêng cho cá nhân nhỏ bé của tôi. Với bảy năm tù và những ngày cực khổ, thiếu thốn của gia đình, vợ con tôi, tôi vẫn có thể dễ dàng tha thứ, nhất là bây giờ gia đình chúng tôi đang sống thoải mái tại Hoa Kỳ. Nhưng xin quý vị bình tâm suy nghĩ đặt câu hỏi và tự trả lời:

- Chung quanh mình, tại sao đất nước người ta sung sướng như vậy, mà quê hương mình lầm than, khốn khổ?

- Có phải do bọn cầm quyền áp đặt chủ nghĩa độc tài cộng sản mà ra không???

- Như thế, nếu là người có chút lòng yêu nước, thương dân, làm sao mà chúng ta không thù ghét chế độ cộng sản được. Đâu có gì là sai, quấy!!!

Từ ngày chúng cướp được chính quyền đến nay, từ Bắc chí Nam, đã bao nhiêu lần dân lành bị tắm máu - Từ cái chết uất hận của bà Nguyễn thị Năm, một người đàn bà từng hy sinh cả tài sản của bà nuôi dưỡng bọn chúng, đã mở đầu cho hàng vạn cái chết của các nông dân lương thiện khác, trong cải cách ruộng đất.

Cuộc đấu tranh giai cấp tận diệt "trí, phú, địa, hào" đã giết oan biết bao người vô tội. Rồi đến quyết tâm "giải phóng miền Nam" đã làm tổn hao bao xương máu thanh niên hai miền.

Những em bé ngây thơ vô tội phải chết banh thây trong trường Tiểu học Cai Lậy, những người dân lương thiện phải chết tức tưởi trong Tết Mậu Thân tại Huế, trong mùa hè đỏ lửa trên đại lộ Kinh Hoàng - Khi miền Nam thất thủ đã có bao nhiêu người bỏ mạng vì hai chữ "cải tạo" - Từ "cải tạo" trong các nhà tù, đến "cải tạo công thương nghiệp" - Biết bao người bỏ mạng tại các khu kinh tế mới nơi rừng thiêng nước độc, bỏ mạng trên biển cả, trong rừng sâu, biết bao thảm cảnh cho người dân khi liều mình, đem thân lao vào chỗ hiểm nguy để cầu mong sinh lộ - Bao cái chết oan khuất, uất ức do bọn cầm quyền cộng sản gây nên từ ngày chúng cai trị đất nước đến nay, làm sao kể ra hết. Đúng là chế độ cộng sản coi mạng người như cỏ rác và tội ác do chúng gây nên không bút nào tả xiết.

Cho đến bây giờ, những tội ác đó vẫn diễn ra nhan nhản hàng ngày - Chuyện ăn cướp công khai đất đai, tài sản của toàn dân diễn ra bình thường từ Trung Ương đến Xã, Ấp - Dân oan khiếu kiện thì chúng đàn áp, bắt vào tù - Thành phần dân chúng bị cướp đất, cướp nhà ngày càng đông, vì "nhu cầu vơ vét" của bọn cầm quyền các cấp ngày càng tăng.

Là người công chính không thể dửng dưng với tội ác được. Lương tâm chúng tôi không cho phép im lặng trước sự đàn áp dã man của bọn cầm quyền cộng sản đối với nhân dân trong nước. Chúng tôi phải cùng với mọi người, vạch mặt, tố cáo bọn chúng - Đừng vì những lợi lộc riêng tư mà chê trách chúng tôi "chống cộng bằng mồm" - Có mồm mà không dám nói ra những lời công đạo thì để làm gì ? Để ngậm ống đu đủ thổi như các ông các bà đang thổi bọn cộng sản à?

Trên đời này có lẽ chỉ có mình Phạm Tuyên, con trai Cụ Phạm Quỳnh mới có hành động "đặc biệt" đó - Cụ Phạm Quỳnh, bị Việt minh bắt thủ tiêu (mà VM là do Hồ lãnh đạo) Hồ chỉ nói với gia đình họ Phạm một câu: "dưới họ làm, bác không biết", như vậy là phủi tay, hết trách nhiệm - Ông con cũng mau quên, chỉ thời gian sau ông đã gào lên một cách sung sướng: "như có bác hồ trong ngày vui đại thắng", để ca tụng chính đứa đã giết bố mình.

Những người hải ngoại mau quên mà tôi đề cập đến cũng tương tự tên Phạm Tuyên - Đương nhiên ở chế độ tự do hay độc tài, các ông các bà đều có quyền... quên, vì đây là "quyền riêng" trong tâm tư của ông bà, nhưng xin nhớ cho, quên hay nhớ chỉ có giá trị riêng tư với cá nhân các ông bà mà thôi - Các ông các bà có thể chà đạp lên sự đau khổ của người thân, làm tủi hổ vong linh những người quyến thuộc đã bị cộng sản giết hại, giống như tên Phạm Tuyên, ca tụng những kẻ đã chôn sống bố mình, nhưng không được quyền xúc phạm đến những cái chết oan khuất của các nạn nhân khác. Hô hào những người ở hải ngoại cũng quên như các ông các bà là vô lý.

Muốn toàn dân trong và ngoài nước quên hết tội ác của Việt cộng, tha thứ cho chúng, hòa giải, hòa hợp với chúng lại ngàn lần vô lý hơn.

Bọn cầm quyền cộng sản chẳng có một tý gì là ăn năn - Chẳng có chút gì là thành thật hối cải - Lấy tư cách gì mà các ông các bà kêu gọi xóa bỏ hận thù, hòa hợp, hòa giải - Tôi nghĩ, nếu chỉ vì một chút lợi lộc riêng tư mà đi ngược lại lập trường đòi hỏi dân chủ, tự do của dân, của nước, thì các ông bà rất đáng bị lên án, vì đã đồng lõa, tiếp tay với những kẻ gây tội ác - Nói cách khác, các ông các bà chính là tòng phạm đấy!!!

Đề cập đến tội ác của Đức Quốc Xã đối với dân tộc Do Thái - Nhà Văn gốc Do Thái Elie Wiesel, tuyên bố:

- "Tôi không có quyền tha thứ cho bọn giết người về cái tội chúng đã tiêu diệt 6 triệu người Do Thái - Quyền tha thứ hay không là ở những người.... đã chết."

Tôi rất đồng ý với nhà văn Elie Wiesel về những lời tuyên bố trên. Mượn ý tưởng của ông, áp dụng vào hoàn cảnh Việt Nam dưới sự cai trị tàn bạo của cộng sản, tôi cũng xin thưa với quý vị:

- Tội ác của cộng sản Việt Nam không thể tha thứ, vì một lẽ đơn giản, chúng ta không có quyền đó - Quyền tha thứ hay không là ở những nạn nhân mà chúng đã giết chết bằng mọi cách, trên mọi miền đất nước, suốt từ ngày có đảng cộng sản VN đến nay.
Nguyễn Văn Học

Bài Xem Nhiều