We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 21 October 2015

Cộng sản và cờ máu

1

Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, hễ cứ nói đến cộng sản (cs) là nói đến màu đỏ: Cờ của Nga sô (cũ), cờ Trung cộng, cờ cộng sản Việt Nam đều đỏ như màu máu tươi; Hồng quân Nga, Vệ binh đỏ Trung cộng, cán bộ cs 30/4 đeo băng đỏ trên cánh tay, khăn đỏ, cờ đỏ, băng rôn đỏ, “logo” đỏ, bảng hiệu đỏ…  Các cuộc “diễu binh” tồn kém của cộng sản chỉ thấy độc nhất một màu đỏ từ đầu đến cuối. 
Cs mua đứt màu đỏ từ hồi nào vậy hà?  Hình như cs đã có cầu chứng tại tòa án quốc tế để có độc quyền dùng màu đỏ làm nhãn hiệu thương mãi rồi hay sao?
Sự thực không phải như vậy.  Màu đỏ đã được dùng rộng rãi từ mấy ngàn năm trước trên mọi phương diện chính trị (nô lệ đòi quyền tự do từ từ thời cổ La mã), văn hóa, xã hội, và y tế.  Chính sách cs khát máu sinh sau đẻ muộn (cuối thế kỷ thứ 19), nhưng cs cứ việc tự tiện “cướp” (theo “quy trình ?” hay “cương lĩnh ?” ) làm của riêng như bao độc chiêu khác của cs, đâu có gì lạ.
Đầu tiên, xa xôi trước khi có cs, màu đỏ được sử dụng để biểu hiệu cho sức mạnh thể chất (physical energy).  Trên mặt “tích cực” màu đỏ là màu của sức mạnh tình dục, sự tha thiết của tình yêu sâu đậm.  Màu đỏ nặng về tình dục hơn là tình yêu – Màu hồng mới là màu của tình yêu, màu của lễ Valentine chẳng hạn.  Về mặt “tiêu cực” màu đỏ là màu của sự giận dữ  (anger), của sự nổi loạn (rebellion), của sự cấp cứu (emergency – cứu hỏa, cứu thương, cứu nguy…).  Như chúng ta thấy ngày nay các “phố đèn đỏ” trên thế giới là những chợ bán dâm, nơi giải quyết tình dục qua hình thức thương mại (commercial sex); và kế tiếp, đối với cộng sản màu đỏ là biểu thị của sự căm thù và sát nhân tắm máu loại “Giết! giết bàn tay không ngớt nghỉ” mà cs gọi một cách hoa mỹ là “màu của cách mạng”…
Đối với giác quan, nhiều màu đỏ quá làm con người cảm thấy khó chịu, khó ở, bất an.  Màu đỏ gây ấn tượng về một sự báo động, phải chú ý, làm con người phải quan tâm như có chuyện nguy hiểm có thể xẩy ra hay nguy hiểm đang chờ trước mặt: đèn đỏ, bảng hiệu phải coi chừng, cấm đậu xe, cấm đái, cấm ỉa, cấm xả rác, phải ngừng xe (stop signs)…  Nói chung màu đỏ là màu thông dụng gây ấn tượng về sự nguy hiểm, sự ngăn cấm.
Đối với văn hóa Đông phương (thí dụ như các nước Trung Hoa, Nhật Bản, Đại Hàn, Việt Nam, Ấn Độ…), màu đỏ là màu của sự may mắn như pháo đỏ, trứng đỏ, phong bì lì-xì đỏ, câu đối đỏ.  Màu đỏ cũng là màu của hôn nhân…  mặc dù ngày hôm nay các cô dâu thích mặc áo cưới màu trắng hơn, nhưng đặc biệt các trang trí của ngày cưới từ trong ra ngoài vẫn giữ màu đỏ là màu chính.
Trên mặt trận chính trị toàn cầu, trước phong trào “cách mạng” kiểu cộng sản Nga (“cách mạng” tháng 10 năm 1917), màu đỏ đã là biểu tượng cho các phong trào chính trị cực đoan: khuynh tả cũng có, khuynh hữu cũng có, bảo hoàng cũng có: Phong trào quốc gia cực đoan Garibaldi ở Ý đại lợi năm 1848; và Ba-lê Công Xã (Paris Commune) năm 1871 đều lấy cờ đỏ làm cờ hiệu; chứ không dùng cờ quốc gia của họ (cờ Ý hay cờ “tam tài” Pháp)…  kế đến là Cộng sản Nga, Tầu cộng và cộng sản Việt Nam đều chọn cờ máu làm đảng và quốc kỳ và tên cho chính sách chính trị (Đông phương Hồng, Hồng hơn chuyên).  Rất oái oăm là ngay ở nước tư bản hàng đầu, kẻ thù không đội trời chung của cộng sản là Hoa kỳ cũng có nhiều tiểu bang như Alabama, Nevada dùng cờ nền đỏ làm cờ tiểu bang.  Trong các kỳ tranh cử Tổng thống Hoa kỳ, các tiểu bang mà đảng Cộng hòa (Conservative / Republicans) có ưu thế, người ta gọi là các tiểu bang “Đỏ” (Red States); ngược lại các tiểu bang mà đảng Dân Chủ (Liberal / Democrats) có ưu thế người ta gọi là các tiểu bang “Xanh” (Blue States).
Cờ màu đỏ đã xuất hiện từ lâu và có nghĩa hiếu hòa trước khi các phong trào cộng sản sắt máu sát nhân quốc tế nổi dậy giết tập thể, giết hàng loạt đồng chủng của họ…  Ngay ở nước cộng sản dã man đầu tiên là Nga sô, trong Nga ngữ (Russian) chữ “Đỏ / Red” đồng nghĩa với “Đẹp, Trong sáng và Hạnh phúc” (In Russia, Red is the color of Beauty, Brightness and Joy!)  Một địa danh nổi tiếng ở Mạc Tư Khoa là “Công trường Đỏ” (Red Square) đã có cái tên “Đỏ.” Tên gọi của công trường này không phải là sáng kiến của cộng sản Nga.  Nó chỉ có nghĩa là “Công Trường Nhỏ / Đẹp” chứ chẳng có dây mơ rễ má gì với cách mạng cộng sản bố láo bố lếu.  Cái tên “Công Trường Đỏ” này đã có hàng thế kỷ trước khi Lenin sinh ra đời
Các phong trào “cách mạng” thường lấy màu đỏ là biểu tượng nổi dậy (uprisings) chống lại chính quyền đương thời.  Dần da màu đỏ trở thành màu thời trang (fashion color) của các nhóm, tổ chức nổi loạn chủ trương “cướp” chính quyền.   Bắt đầu là cờ đỏ của nhóm qua khích Jacobins đi bên lề của cuộc cách mạng Pháp vào tháng 8 năm 1792.  Cuộc cách mạng 1848 trên toàn Âu châu đẩy mạnh sự sử dụng lá cờ đỏ từ Đức, qua Đan mạch, Ý, Áo và Ba lan.  Cũng năm 1848, Karl Marx phát hành cuốn “Cương lĩnh Cộng sản” (“The Communist Manifesto”).  Nên biết trong thời gian này phong trào cộng sản và phong trào dân chủ cùng chiến đấu chống chính quyền dưới  lá cờ đỏ – chứ không phải màu đỏ là của riêng của cộng sản.
Sự thật!  Cờ đỏ không phải chỉ dùng riêng cho phe nhóm nổi loạn chống chính quyền.  Nhìn lại năm 1791, tức là một năm trước khi cách mạng Pháp 1792 lật đổ chính quyền độc tài phong kiến của vua Louis 16 cũng vậy: Cờ đỏ được dùng bởi phe bảo hoàng (counterrevelutonaries) muốn duy trì chế độ quân chủ chuyên chế chứ không phải cờ của phe cách mạng (revolutionary) lúc tranh tối tranh sáng này.
Năm 1871 nhóm cộng sản (Marxist) đầu tiên chính thức dùng cờ đỏ là nhóm cộng sản “Ba-lê Công Xã” (Paris Commune).  Từ năm 1874, vì sợ phong trào cộng sản lan tràn, Nga hoàng ra lệnh cho cảnh sát triệt hạ, cấm sử dụng cờ đỏ.  Cho đến khi cuộc “Cách mạng cộng sản” (The Bolsehvik Revolution) của Lenin thành công vào tháng 10 năm 1917, cờ đỏ trở thành một biểu tượng của cộng sản quốc tế.  Tiếp theo là sự chiến thắng của cộng sản Trung hoa của Mao trạch đông ở Trung hoa năm 1949, cờ đỏ Trung cộng bay trên đầu của một phần tư dân số thế giới.  Đàn em csvn và HCM cũng theo đóm ăn tàn, mượn gió bẻ măng, thuổng luôn miền Bắc Việt Nam, “xích hóa” cả một dân tộc hiền lành; như nhà thơ “phản động” Trần Dần mô tả:
Em treo cờ đỏ đầu nhà
Lá cờ trừ ma
Quân ta đi tập trận về qua
Bóng cờ bay đỏ phố đỏ nhà…
Em cúi đầu đi mưa rơi
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ.
(Trần Dần – “Nhất định thắng” – 1956? )
Cờ đỏ và màu đỏ là tài sản riêng của cộng sản quốc tế chứ không hề có ý nghĩa gì liên quan đến quốc gia dân tộc Việt Nam.  Nhì lịch sử dân tộc qua các triều đại từ Hai Ba Trưng phất ngọn cờ vàng đến Long tinh kỳ của nhà Nguyễn và cờ vàng quẻ ly sọc đỏ của chính phủ Trần Trong kim đều dùng cờ nền vàng làm quốc kỳ…  Hồ sơ về csvn đã được bạch hóa, mọi người đều biết HCM và đảng cộng sản Việt Nam là công cụ đắc lực của cộng sản quốc tế.  Từ những ngày đầu tiên của cái mà HCM gọi là “Cách mạng vô sản” ở Việt Nam thì cờ đỏ sao vàng, khăn quàng đỏ, băng đeo cánh tay áo màu đỏ, băng rôn trên đường phố màu đỏ…  ôi thôi chỉ có một màu đỏ làm xa xẩm tim óc nhân dân Việt… Tất cả những cái “đỏ” này chỉ là sự sao chép từ cộng sản quốc tế chứ HCM chỉ thấy giỏi về cái mảng chính trị gian ác chứ làm sao mà có đủ trí khôn để nghĩ ra cái gì ích quốc lợi dân mình.
Với các cao trào dân chủ và biến chuyển kinh tế hôm nay, vấn đề cộng sản tồn tại hay không chỉ còn là thời gian.  Biết như vậy cho nên trong khi chờ đợi, cán bộ cs vơ vét tài sản quốc gia thêm càng nhiều chừng nào càng tốt.  Dù đã có cố gắng sửa chữa, viết lại lịch sử như thế nào đi nữa, csvn cũng không thể ngu hóa được cả một dân tộc bất khuất.  Cs tưởng đân mình ngu và mau quên.  Đừng tưởng bở!
Chờ xem!
Trần Văn Giang
Ngày 20 tháng 10 năm 2015

Trăm năm trồng người không bằng con "Chó" ...đợi đèn.

Con chó đợi đèn

Hình ảnh trên YouTube ghi lại chuyện một con chó nhất quyết đợi đèn xanh mới sang đường trong khi có hai cô gái vượt đèn đỏ khiến nhiều người xem không khỏi ngạc nhiên, vì đây là một câu chuyện lạ đối với nhiều người.

Hẳn con chó này chưa hề ngồi qua một lớp dạy luật lệ giao thông dành cho chó, hay được ai dạy dỗ, căn dặn về chuyện tôn trọng luật lệ đi đường. Nhưng có một điều tôi biết chắc là người chủ của con chó là một người “công dân có giáo dục” và là một người tử tế. Từ khi con chó được lớn lên trong gia đình này, đi theo người chủ, chưa bao giờ nó thấy người chủ vi phạm luật giao thông, ông chưa bao giờ vượt đèn đỏ để qua đường, và con chó đã học được thói quen ấy trong nhiều năm.
Bây giờ không có người chủ đi bên cạnh, không có cảnh sát hướng dẫn, không có cây chắn đường, con chó vẫn ngồi chờ cho đến khi có đèn xanh, để qua đường. Cử chỉ này xem qua có vẻ đơn giản nhưng quá khó khăn, vì hiện nay hàng triệu người Việt Nam văn minh, tử tế vẫn chưa làm được như con chó này.
Chuyện con chó chờ đèn xanh để qua đường gây được sự chú ý của dư luận, lẽ cố nhiên, phần lớn là ở trong nước, vì ở ngoại quốc, người ta xếp hàng trước tiệm ăn, hay một con chó chỉ chịu qua đường khi đèn xanh bật lên thì đâu có gì lạ. Không thấy ai khen ngợi con chó, không ai chấp nhận nó còn hơn cả con người, sinh vật mà lâu nay đi bằng hai chân, một tác phẩm tuyệt hảo của Thượng Đế hay sao?
Thật là ngu như chó! Nó không thông minh, không linh hoạt, không thích ứng như con người. Vì vậy người ta xem nó hành động cứng nhắc vì nó không biết cách “uyển chuyển theo tình huống” bằng con người, nghĩa là khi không có xe thì cứ qua, khi không có cảnh sát thì cứ vượt đèn đỏ.
Bình luận cho việc một con chó đợi đèn, một người trong nước cho biết ý kiến: “Tôi không cổ xúy cho việc phải phá vỡ luật nhưng mình cứ chọn đúng thời điểm, chớp thời cơ thì không có gì là sai cả!” Theo ý kiến người này, không cần thiết phải đợi đèn, cứ vượt đèn đỏ đúng lúc, “miễn là đúng thời điểm” và chớp thời cơ, phải chăng là khả năng của con người XHCN trong bất cứ hoàn cảnh nào. Cách đây 70 năm, Hồ Chí Minh đã “chọn đúng thời điểm, chớp thời cơ” nhảy ra cướp chính quyền, việc lớn cũng không sao, huống gì ngày nay với dăm ba việc lẻ tẻ, sống sao có lợi cho bản thân mình là được.
Bí quyết thành công của con người hôm nay là phải quên cái câu “mình sống vì mọi người,” ngày nay muốn thành công “phải đạp lên đầu người khác mà đi!”
Ở Việt Nam hiện nay, họa là ngu mới đứng lại ở đầu đường khi đèn trở màu đỏ. Tai nạn vượt đèn đỏ không nguy hiểm tàn khốc bằng tai nạn khi chúng ta tuân hành đèn giao thông và dừng lại khi thấy đèn đỏ, vì chúng ta sẽ bị những loạt xe đằng sau tiến lên cán nát.
Một người khác thì cho rằng: “Đèn giao thông chẳng qua là một quy định chung cho số đông, nhưng cái mà nó tiến đến cũng là phục vụ sự thuận tiện cho con người!”
“Phục vụ sự thuận tiện cho con người!” có nghĩa là sống theo luật rừng, thuận tiện nhưng không cần đến quy luật. Phục vụ cho sự thuận tiện của con người, phải chăng là thấy đói thì ăn, không biết thức ăn đó là của ai, khát thì uống dù thức uống đó không phải của mình, phóng uế bất cứ nơi đâu khi cần, và buông thả thú tính khi không có ai kèm thúc, ràng buộc.
Không thấy hổ thẹn khi con người phá bỏ ngay quy ước và luật lệ do con người đặt ra để bảo vệ an toàn chính cho con người. Bài báo này hẳn không có mục đích để ca tụng một con chó, con vật mà trong xã hội Việt Nam, lâu nay vốn đã xem nó là thấp hèn, hạ tiện biết chừng nào. Từ việc xem chó như một con vật bình đẳng của một số rất nhỏ hiện nay, tiến tới chuyện con người Việt Nam biết thương yêu và tôn trọng những con vật như chó, người Việt Nam phải trải qua, ít nhất là vài trăm năm nữa!
Có nhiều điều rất mâu thuẫn trong cung cách đối xử giữa con người với nhau, và sự khinh miệt của con người đối với một con chó. Tuy khinh miệt loài chó, loài người Việt Nam có thể hung hãn giết một con người bằng đủ loại hành động tàn khốc, man rợ thời trung cổ, để bênh vực một con chó, dù chỉ là một con chó qua đường, không thuộc quyền sở hữu của họ.
Có một đất nước nào tôn trọng, bênh vực sự sống tốt đẹp của loài chó như trong “thiên đường” Việt Nam không, để cho bất cứ con chó nào trên trái đất này đều có một mơ ước trở thành một con chó Việt Nam? Nghĩa là vì sự sống của một con chó, người ta có thể giết một con người. Nhưng sự thật là không phải vậy. Phải ở trong xã hội Việt Nam mới thấy cái “chó” của những vở kịch đẫm máu này!
Bài viết nhỏ nhoi này không hề có ý bệnh vực loài chó vì trong câu chuyện này vẫn có người khẳng định: “Con người hơn chó là vậy đấy. Người hơn chó vì biết chớp thời cơ!”
Câu chuyện còn đưa đến một kết luận: “Đơn giản là chú chó sợ chết hơn con người.” Sợ chết, muốn sống là bản năng của sinh vật, bất kể con người hay con chó. Nhưng vì sao con chó trong câu chuyện này sợ chết, mà con người lại không?
Những bản tin trên báo chí Việt Nam đọc đến nhàm chán: - “Ba xe chờ đèn đỏ bị xe tải chạy tới hất văng,” - “Đang đứng lại đầu đường vì đèn đỏ, thiếu nữ bị tông xe, ngã nhào,” - “Xe container đâm hàng loạt xe đang chờ đèn đỏ,” - “Vợ chồng dừng lại đèn đỏ, vợ bị xe sau tông chết...” Như vậy, chúng ta đi xe dừng lại khi thấy đèn đỏ bật lên là đúng luật hay sai luật? Nhưng quan trọng là con người lại muốn sống hơn là được công nhận thi hành đúng luật giao thông hay không?
Chúng ta hãy nghe một tài xế vượt đèn đỏ gây tai nạn giải thích lý do: “Đèn bật đỏ! Tôi tưởng cái xe chạy trước tôi đi luôn, nhưng không hiểu sao, nó dừng lại!” Các bạn đã thấy một đám xe gắn máy khi gặp đèn đỏ chưa? Họ hung hãn, tống chân ga, chen lấn, ào lên, lấn lách, tràn lên hè phố, nơi người ta buôn bán, đi bộ.
Đứa nào đứng lại, không thuộc loại dại cũng là ngu, không thuộc loại lừ đừ cũng là thứ gà chết. Cuối cùng, đứng lại khi thấy đèn đỏ cũng chết, vượt đèn đỏ sai luật lại càng dễ chết hơn.
Ở Mỹ này, có khi bạn đi về rất khuya, đến chỗ đèn đỏ, dù lúc bấy giờ đường sá vắng tanh, không có một ai qua lại, bạn vẫn tự động dừng xe lại chờ. Không phải vì bạn sợ chết như chuyện con chó đợi đèn, hay bạn sợ một ông cảnh sát nào đó bỗng nhiên lù lù hiện ra, mà đó chỉ là một thói quen, một phản ứng tự nhiên. Để có một phản ứng như vậy, bạn phải có chừng năm, bảy năm sống trong một cộng đồng loài người văn minh, ở một xứ sở văn minh.
Sài Gòn có thể cần $5 triệu để chống ngập lụt, $5 triệu nữa để chống nạn kẹt xe, nhưng thật tình tôi không biết phải cần bao nhiêu tiền nữa để sửa cái “công tắc” trong đầu mỗi người dân, cái “công tắc” đó để chỉ huy người lái xe, tự động đứng lại khi gặp đèn đỏ và chỉ chạy xe khi có đèn xanh?

 Tạp ghi Huy Phương

Phạm Bá Hoa:Thư số 48a gởi Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam

                                                Image result for quan doi ndvn
Với nội dung thư này tôi tổng hợp và tóm tắt một số tin tức liên quan đến chuyến đi Hoa Kỳ của  Chủ Tịch đảng và Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận Bình, và hồ sơ Biển Đông đang được Hoa Kỳ và các quốc gia quan tâm như thế nào.
Thứ nhất. Trước khi Chủ Tịch Trung Cộng đến Hoa Kỳ.
Phía Trung Cộng.
Theo báo Đa Chiều thì ngày 26/5/2015, Bộ Quốc Phòng Trung Cộng công bố sách trắng về quốc phòng năm 2015, trong đó có nêu đích danh Hoa Kỳ, Nhật Bản, và bóng gió "một số quốc gia cá biệt ở Biển Đông" ám chỉ Việt Nam, Philippines vào danh sách đen của quân đội nước này. Giới quan sát cho rằng, sách trắng quốc phòng năm nay cho thấy chiến lược của giới lãnh đạo Trung Cộng xoay quanh chủ đề "chiến  tranh quân sự trên biển", đồng thời yêu cầu tất cả các quân binh chủng của họ sẵn sàng chiến đấu (trích trong GiaoDucVN online trên Google.vn)
Ngày 8/9/2015, báo South China Morning Post đưa tin: "Ông Tập Cận Bình sẽ bắt đầu chuyến công du chánh thức tới Mỹ, cùng với một loạt cam kết sẽ được công bố ở Seattle ngày 22/9/2015, nơi có các tập đoàn lớn như Microsoft hay Amazon, ông Tập Cận Bình sẽ tiếp xúc với cộng đồng doanh nghiệp tại đây, nhằm trấn an các doanh nghiệp về quyết tâm của Trung Quốc thúc đẩy cải cách kinh tế. Nhưng không rõ cuộc tiếp xúc này có các nhà quản trị tham dự hay không, bởi hầu hết trong số đó lo ngại về chính sách phá giá đồng nhân dân tệ cũng như chính sách bảo hộ thương mại của Trung Quốc. Sau đó, ông Tập Cận Bình sẽ đến Washington DC vào ngày 25/9/2015 hội kiến với Tổng Thống Barack Obama, và ông sẽ kết thúc chuyến thăm bằng một bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hip Quốc ngày 28/9/2015".
Phía Hoa Kỳ.
Năm 2013, Tổng Thống Obama đã mời ông Tập Cận Bình đến khu nghỉ Sunnylands Estate ở California, trong “cuộc họp thượng đỉnh mặc áo sơ mi” với cố gắng xây dựng một liên hệ cá nhân. Ông Ben Rhodes, phó cố vấn an ninh quốc gia, nhận định về liên hệ giữa hai ông rằng: "Tiếp xúc thảo luận để xây dựng trong nhiều tiếng đồng hồ qua bữa ăn hoàn toàn không có nghị trình chánh thức, nhưng không đạt được gì.”
Năm 2014, giữa Tổng Thống Obama với Chủ Tịch Cận Bình có một cuộc gặp gỡ khác tại Trung Cộng, vẫn là nhận định của ông Ben Rhodes: "Lúc đầu người ta nghĩ, ông Tập là một người vừa có tinh thần quốc gia chủ nghĩa cao hơn là người tiền nhiệm, vừa có quyết tâm hơn để cải tổ kinh tế. Và khi ông nhanh chóng thâu tóm quyền lực trong hệ thống cầm quyền ở Trung Cộng, một số người lạc quan đã nghĩ là ông sẽ thực hiện loại mở cửa thị trường mà Washington đã từng yêu cầu".
Ông Tập Cận Bình muốn ghé thăm Hawaii trong chuyến công du này, nhưng bị Hoa Kỳ từ chối. Rất có thể vì đó là bản doanh của Bộ Tư Lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ, đơn vị có nhiệm vụ đường hàng hải và hàng không của Biển Đông, nơi mà Trung Cộng đang có những hoạt động trái với Công Ước quốc tế về Biển Đông. Đồng thời góp phần bảo vệ an ninh các quốc gia đồng minh trong vùng này.
Tóm tắt. Hành trang  trước khi lên đường công du Hoa Kỳ mà ông Tập Cận Bình mang theo, có vẻ như ông ta chú trọng đến các "ông vua không ngai" của Hoa Kỳ trong kỹ nghệ hàng không và internet, với thời gian nhiều hơn thời gian hội kiến với Tổng Thống Obama. Có lẽ ông ta nghĩ rằng, những ông vua không ngai dễ dụ hơn ông vua có ngai chăng?  Cũng có thể là ông Bình giận dỗi khi bị từ chối cho ông thăm Hawaii, ông bèn thăm mấy ông "vua không ngai" trước khi  gặp ông Obama chăng?
Thứ hai. Chủ Tịch Trung Cộng đến Hoa Kỳ.

                                                      Image result for Ngày 22/09/2015, Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận Bình bắt đầu chuyến thăm Hoa Kỳ
Ngày 22/09/2015, Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận Bình bắt đầu chuyến thăm Hoa Kỳ trong một tuần lễ, nhưng nơi ông đến đầu tiên là thành phố Seattle tiểu bang Washington, để thăm "vài ông kỹ nghệ khổng lồ" là  công ty Boeing và công ty Microsoft tại đây, trước khi đến thủ đô Washington DC.  Vợ ông là bà Bành Lệ Viện, cũng có mặt trong phái đoàn. Tại Seattle, ông Bình có buổi tiếp xúc với nhiều doanh nhân và đại diện chánh quyền  liên bang lẫn tiểu bang. Tại đây, ông đọc bài diễn văn duy nhất trong tuần lễ thăm Hoa Kỳ.
Chủ Tịch Trung Cộng thăm Hoa Kỳ, trong bối cảnh quốc gia rộng lớn của ông vừa qua 4 vụ nổ kinh hoàng tại các kho tồn trữ hóa chất ở và bãi chứa xe với hằng ngàn chiếc ở Thiên Tân ngày 12/8/2015, ở Liêu Ninh ngày 13/8/2015, ở Sơn Đông ngày 22/8 và 31/8/2015, và tại Chiết Giang ngày 7/9/2015. Nền kinh tế từ tăng trưởng ngoạn mục trong 20 năm qua với 2 con số, thì Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế dự đoán năm 2015 này mức tăng trưởng chỉ trên dưới 6.6%, sụt giảm rất mạnh. Trong khi thị trường chứng khoán thì tuột dốc từ giữa tháng 6/2015 đến ngày 7/9/2015 mất đi 40% giá trị, đến mức ông Nichlson thuộc nhóm IG Markets nhận định rằng: "Thị trường chứng khoán Trung Cộng rối loạn, làm cho nhiều nhà đầu tư không yên tâm". Và trong diễn đàn kinh tế thế giới ngày 10/9/2015 tại Đại Liên, Thủ Tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường trong diễn văn khai mạc, ông đã mô tả nền kinh tế của quốc gia ông là: "Mô hình tăng trưởng đang đối mặt với cuộc chuyển tiếp đầy đau đớn và phức tạp...".
Quan trọng hơn hết là những nhà lãnh đạo Trung Cộng trước ông Bình, đã cố gắng gác lại những tranh chấp rất khó khăn, thậm chí là nguy hiểm trên hồ sơ biển Hoa Đông và Biển Đông, thì ông Tập Cận Bình dựa vào sức mạnh kinh tế và quân sự của Trung Cộng, đã bắt đầu từ năm 2014 và ngày càng leo thang, nhất là bồi đấp một loạt Đá Ngầm thuộc quần đảo Trường Sa trở thành đảo nổi và xây dựng các căn cứ quân sự trên các đảo đó.
Ngày 25/9/2015, Chủ Tịch đảng và Chủ Tịch nước Trung Cộng đến thủ đô Washington DC. Sau nghi thức đón tiếp trọng thể, hai vị nguyên thủ quốc gia vào bàn hội nghị,  thảo luận nhiều vân đề, nhưng chỉ đạt được thỏa thuận chung về nỗ lực chống biến đổi khí hậu, và các chương trình internet liên quan đến thương mại, trong khi những vấn đề khác -nhất là hồ sơ Biển Đông- hai bên vẫn bất đồng quan điểm.
Sau đó, Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận Bình và Tổng thống Mỹ Barack Obama, cùng họp báo.
                                            Image result for Ngày 22/09/2015, Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận Bình bắt đầu chuyến thăm Hoa Kỳ
Tổng Thống Obama phát biểu: "Hoa Kỳ đưa ra quan điểm, cùng với Trung Cộng giải quyết hồ sơ tranh chấp lãnh thổ bằng luật pháp quốc tế. Cần có một văn kiện giữa các quốc gia liên quan đến Biển Đông và Biển Hoa Đông, và dù Hoa Kỳ không phải là bên có tranh chấp tại hai vùng biển này, nhưng Hoa Kỳ mong muốn các bên tôn trọng những qui định và luật pháp quốc tế". Ông Obama phát biểu tiếp: " Ngày hôm nay, tôi thông báo rằng, hai bên đã đạt được thỏa thuận chung về việc chấm dứt các chương trình tấn công trên internet nhằm giành quyền sở hữu trí tuệ, các tài liệu thương mại loại mật hay tin tức kinh doanh của nhau. Đồng thời, hai quốc gia cũng không tiến hành hoặc ngầm ủng hộ các chương trình tnói trên. Chúng tôi sẽ hợp tác cùng với các quốc gia khác, để thúc đẩy những quy tắc quốc tế về các chương trình như thế này trên internet.
Chủ Tịch Trung Cộng phát biểu: "Đã xác nhận thỏa thuận trên, và các cơ quan có thẩm quyền của hai nước đã đạt được sự đồng thuận quan trọng trong việc cùng đấu tranh chống các loại tội phạm trên internet. Hai nước cũng đạt được thỏa thuận chung về các bước thực hiện mới, dựa trên cơ sở thông cáo chung được đưa ra năm ngoái, trong mục tiêu mà hai nước dừng lại hoặc cắt giảm khí thải. Trung Cộng thông báo sẽ thành lập một quỹ trị giá 3,1 tỷ USD để hỗ trợ các quốc gia đang phát triển giải quyết những vấn đề liên quan đến biến đổi khí hậu". Về  kinh tế, dư luận quốc tế lo ngại về những dữ kiện kinh tế trên đà xuống dốc trong thời gian qua, Chủ Tịch Trung Cộng thừa nhận rằng: "Trung Quốc đang chịu sức ép từ tác động  của mức độ tăng trưởng kinh tế chậm lại, nhưng Trung Quốc đang phát triển theo hướng mới và sẽ sớm tăng trưởng trở lại trong tương lai, và giành lại niềm tin từ giới đầu tư ngoại quốc"    
Nhận định của vài viên chức Hoa Kỳ:
Ông Ken Lieberthal, cựu viên chức của Tòa Bạch Ốc, nay làm việc tại Viện Nghiên Cứu Brookings Institution: “Chúng tôi đã tưởng có thể "đọc được" ông ta, và chúng tôi chờ đợi ông ta năng động hơn, tiếp cận hơn, và có thể thúc đẩy những cải tổ hơn là người tiền nhiệm của ông ta. Nay tôi nghĩ, chúng ta đang có vấn đề làm sao hiểu ông Tập Cận Bình là ai? Ông ta không để lộ một tí nào hết về những ý kiến chính trị của ông, nhưng có vẻ rất muốn trình bày mình là dễ tiếp cận hơn, và có đôi khi còn vui vẻ hơn là ông Hồ Cẩm Đào, người mà các cuộc gặp gỡ đã trở thành một nghi thức tẻ nhạt với những câu trả lời soạn sẵn đọc một cách buồn nản. Nhưng từ đó, ông Tập đã không sử dụng cái vốn liếng chính trị của mình theo chiều hướng mà Washington chờ đợi. Tuy ông chưa bao giờ được cho là một nhà cải tổ chính trị tự bản chất, và chánh Phủ Mỹ đã sửng sốt khi ông Tập Cận Bình bắt đầu đàn áp các tổ chức phi chính phủ, và ngạc nhiên hơn nữa trước những lời tuyên bố gay gắt về nguy cơ của các giá trị Tây phương".
Ông Hank Paulson, cựu Bộ Trưởng Tài Chánh Hoa Kỳ, vẫn tiếp tục theo dõi chặt chẽ mối bang giao giữa Hoa Kỳ với Trung Cộng, giải thích: “Điều quan trọng nhất mà các công ty muốn biết là chuyện gì đã xảy ra cho công cuộc cải tổ. Liệu Trung Cộng chỉ tính chuyện mở hai cửa cho khu vực tư ở Trung Cộng, hay là cho các công ty đa quốc nữa. Thắc mắc đó đã được phơi bày hôm thứ tư 23/9/2015- khi một trong những tên tuổi lớn nhất của kỹ nghệ Hoa Kỳ, kể cả ông Tim Cook của Apple và ông Mark Zuckerberg của Facebook, đã đến Seattle để rồi phải nghe bài giảng của ông Tập. Khi nhận giấy mời của ông Bình, một số trong những người tham dự, đã hy vọng có được một cuộc đối thoại cởi mở về các vấn đề từ tấn công tin tặc, đến ăn cắp sở hữu trí tuệ của họ, bởi các công ty Trung Cộng. Sau cùng thời biểu chỉ có đủ thời giờ để họ phải nghe bài diễn văn của ông Chủ Tịch".
Ông Michael Pillsbury được Các Tướng Trung Cộng tiết lộ rằng:  "Trước khi ông Tập Cận Bình lên đường thăm Hoa Kỳ, đã có 5 phiên họp với thường trực Quân Ủy Trung Ương mà không có đại diện ngành ngoại giao. Lầu Bát Nhất đã đề nghị là không có viên Tướng nào trong phái đoàn đi Hoa Kỳ, để các vấn đề quân sự không có trong chương trình nghị sự với Tổng Thống Hoa Kỳ. Vì vậy mà không có thỏa thuận hay thảo luận chi tiết nào về vấn đề an ninh giữa Trung Cộng với Hoa Kỳ".
Vẫn là tiết lộ từ các Tướng Trung Cộng: "Họ lo lắng Washington có thể qua mặt các nhà ngoại giao Trung Quốc, nên họ đề nghị 6 điểm để ông Tập Cận Bình sử dụng khi  đàm phán với ông Obama: (1) Không có thỏa thuận nào về an ninh mạng được ký và không được đàm phán về 5 sĩ quan quân đội Trung Quốc bị Sở Tư pháp Hoa Kỳ truy tố năm ngoái về tội gián điệp mạng. (2) Không thảo luận về hoạt động của quân đội Trung Quốc  trong không gian hoặc bất kỳ thảo luận nào về kiểm soát vũ khí trong không gian. (3) Tìm kiếm các cơ hội trao đổi thăm viếng quân sự các loại để Trung Quốc tìm hiểu các điểm yếu của quân đội Mỹ, trong khi phải từ chối không cho Mỹ truy cập vào những căn cứ nhạy cảm của quân đội Trung Quốc. (4) Không hạn chế trong việc Trung Quốc mua bí mất công nghệ công nghiệp quốc phòng Hoa Kỳ. (5) Không thảo luận về việc quân đội Trung Quốc tích tụ vũ khí chống lại Đài Loan. (6) Đặc biệt quan trọng với khu vực, không có hạn chế nào nên được đưa ra về hoạt động nạo vét, bồi đắp, xây dựng và quân sự hóa của Trung Quốc ở Biển Đông".
Ngoài ra, Lầu Bát Nhất cũng tham mưu cho ông Tập Cận Bình, nên tránh các vấn đề an ninh khi thảo luận với Hoa Kỳ, và thay vào đó là sử dụng các vấn đề "vô hại nhưng ấm bụng kiểu Mỹ". Ngay cả việc Tập Cận Bình dùng hai ngón trỏ xếp hình chữ "Nhân", có nghĩa là "Người" khi mô tả bang giao Trung - Mỹ trong bài phát biểu tại Seattle cũng do Lầu Bát Nhất tham mưu.
Bà Bonnie Glaser, chuyên gia về Trung Cộng tại Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế (Center for Strategic and International Studies-CSIS), nhận định: “Thật khó cho chánh phủ Obama, khi họ muốn gửi đến quan ngại hay là trông đợi của họ cho cấp cao nhất của hàng lãnh đạo Trung Cộng. Một nhà khoa bảng thuộc viện đại học Bắc Kinh đã nói, nhiều nhà khoa bảng nói là họ hiểu ông Tập đều là sai hết.”
Ông John Huntsman, cựu đại sứ Hoa Kỳ tại Trung Cộng, nhận định: "Thực ra, theo các chuyên gia về Trung Cộng, thì các nhà doanh nghiệp Hoa Kỳ ngày càng bi quan về việc đầu tư ở đó. Trong suốt 35 năm theo dõi bang giao Mỹ - Trung và tham gia trong đó, tôi chưa hề thấy lúc nào mà cộng đồng kinh doanh, khu vực tư của liên hệ đó lại chán đời hơn bây giờ. Kết quả là từ các doanh nghiệp đến chính phủ HNoa Kỳ, mặc cho những nghi thức ồn ào và ngoạn mục, kể cả 21 phát đại bác và quốc yến tại Tòa Bạch Ốc, nhưng đằng sau những nghi thức đó, ông Tập sẽ đối diện với một Hoa kỳ, đang muốn có một lý do để có một thái độ đối đầu hơn với Bắc Kinh về thương mại lẫn an ninh. Từ Ngũ Giác Đài đến BTư Pháp, đang chuẩn bị những biện pháp nghiêm khắc hơn chống lại Trung Cộng, từ tin tặc đánh cắp bí mật nghề nghiệp đến cố gắng của Trung Cộng để kiểm soát Biển Đông".
Thứ ba. Tình hình Biển Đông. 
                                           Image result for Ngày 30/5/2015, tại hội nghị Shangri-La, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Ashton Carter phát biểu:
Ngày 30/5/2015, tại hội nghị Shangri-La, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Ashton Carter phát biểu: "Hành vi của Trung Cộng bồi đấp các Đá Ngầm thành đảo nhân tạo sẽ làm gia tăng nguy cơ "tính toán sai lầm", thậm chí tạo ra xung đột trong khu vực Biển Đông". Rồi ông Carter kêu gọi: "Các bên cần có giải pháp hòa bình trong tranh chấp trên Biển Đông". Ông nhấn mạnh: "Hoa Kỳ sẽ tiếp tục duy trì sự hiện diện phi cơ và tàu chiến tại vùng này, và sẽ hoạt động tại bất cứ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép, để bào đảm tự do lưu thông hàng hải và hàng không trên Biển Đông". 
                                              Image result for Ngày 30/5/2015, tại hội nghị Shangri-La, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Ashton Carter phát biểu:
Ngày 31/5/2015, Đô Đốc Tôn Kiến Quốc (Sun Jianguo), Phó Tổng Tham Mưu Trưởng quân đội Trung Cộng đáp trả: "Bắc Kinh đang cân nhắc việc thiết lập vùng nhận dạng phòng không AIDZ tại Biển Đông, và thời gian phụ thuộc vào tình hình an ninh hàng không và hàng hải của chúng tôi.  Ông phát biểu tiếp: "Tình hình Biển Đông nói chung là hòa bình và ổn định, không có vấn đề gì ảnh hưởng đến tự do hàng hải. Vấn đề bồi đấp thành đảo nhân tạo cho các hoạt động  vì mục tiêu tăng cường khả năng của chúng tôi, và điều kiện sống cũng như làm việc của đội ngũ đồn trú trên đó”.
Ngày 1/10/2015, một viên chức cao cấp của Hải Quân Trung Cộng đã phát biểu và được Bộ Quốc Phòng nước này công bố: "Bắc Kinh hy vọng Hoa Kỳ giảm bớt các hoạt động có nguy cơ gây hiểu lầm, và tôn trọng các lợi ích cốt lõi của chúng tôi".
Bản tin của Reuters, trong cuộc hội kiến với Đô Đốc Harry Harris, Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ, Đề Đốc Tôn Kiến Quốc nói: "Điều kiện tiên quyết cho việc hợp tác theo tinh thần đôi bên cùng có lợi là sự tin tưởng lẫn nhau. Hy vọng rằng, phía Mỹ quan tâm đến những quan ngại của Trung Quốc, thật sự tôn trọng các lợi ích căn bản của chúng tôi, tránh những từ ngữ và hành vi phương hại đến quan hệ song phương, và giảm bớt các hành động có thể gây ra hiểu lầm hoặc phán đoán sai lạc".
                                                       Image result for chiếc USS Ronald Reagan
Cùng ngày 1/10/2015, chiếc USS Ronald Reagan là một trong những Hàng Không Mẫu Hạm tối tân nhất của Hải Quân Hoa Kỳ, đã vào hải cảng Yokosuka, căn cứ Hải Quân Hoa Kỳ tại Nhật Bản. Sự kiện này đánh dấu một bước mới trong kế hoạch tăng cường sức mạnh  của Hạm đội 7 hoạt động vùng Thái Bình Dương, thực hiện chiến lược chuyển  trục qua Châu Á mà Mỹ đang tiến hành. Với một thủy thủ đoàn đến 5.000 quân nhân, trang bị 80 phi cơ tác chiến, hệ thống radar và vũ khí mới nhất, cùng với các phương tiện chỉ huy và truyền tin liên lạc tối tân hiện nay. Trong khi đó, căn cứ Hải Quân Hoa Kỳ tại Singapore, có các loại chiến hạm mới nhất hiện nay.
Ngày 4/10/2015, theo Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Daniel Russel, thì "Chuyến thăm lần này của ông Bình chỉ có thành quả lớn nhất là hai bên có thể trực tiếp nói ra bất đồng. Nói cách khác là không khí lạnh nhạt, đến mức hai bên không ra được bản Tuyên Bố Chung như thường lệ".
Ngày 9/10/2015, Bà Hoa Xuân Oánh, người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao Trung Cộng, phát biểu: "Bắc Kinh không bao giờ cho phép bất kỳ quốc gia nào xâm phạm hải phận và không phận Trung Cộng ở quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa) vì lý do bảo vệ tự do hàng hải và hàng không. Bắc Kinh cũng kêu gọi các bên có liên quan, không được thực hiện bất kỳ hành động khiêu khích nào, và có trách nhiệm đối với hòa bình và ổn định khu vực".  Bà Hoa Xuân Oánh nhấn mạnh: "Hoa Kỳ nên có cái nhìn khách quan, cùng bảo đảm hòa bình an ninh, đóng vai trò xây dựng trong vấn đề Biển Đông".
Ngày 13/10/2015, New York Times cho biết: "Hoa Kỳ  được cho là chuẩn bị điều động chiến hạm tiến sát các đảo nhân tạo Trung Cộng đã bồi đấp một số Đá Ngầm thành đảo nổi ở biển Đông. Các cuộc tuần tra này sẽ được tiến hành trong phạm vi 12 hải lý của ít nhất một trong số các đảo nhân tạo Trung Cộng xây dựng trái phép tại quần đảo Trường Sa. Giới chức Mỹ cho biết, thái độ này nhằm thách thức yêu sách chủ quyền ngang ngược của Trung Cộng trên vùng biển rộng với đường hàng hải chiến lược trên Biển Đông" (trích trong e-mail H-Yến Trần ngày 14/10/2015).
Ngày 15/10/2015, với tin tức Hoa Kỳ sẽ điều động phi cơ và chiến hạm tuần tiểu sâu vào vùng 12 hải lý các đảo nổi do Trung Cộng bồi đấp thành đảo nổi trái luật quốc tế, lại còn xây dựng căn cứ quân sự trên đó.
Ông Li Mingjiang, trường đại học Kỹ Thuật Nanyang của Singapore, nhận định: “Trung Cộng muốn dùng các diễn đàn này để trình bày quan điểm của mình, cắt nghĩa cho thế giới biết chính sách của họ đcải thiện hình ảnh của Trung Quốc”. Trong khi đó, Philippines đã công khai lên tiếng ủng hộ quyết định của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, cho chiến hạm và phi cơ tuần tra trong phạm vi 12 hải lý của các đảo nhân tạo và bãi đá cạn mà Bắc Kinh đã xây dựng từ hai năm qua ở Biển Đông (trích báo Cali today news 15/10/2015).
Ngày 16/10/2015, lần dầu tiên Bắc Kinh chủ tọa cuộc gặp gỡ không chính thức với các Bộ Trưởng Quốc Phòng của khối ASEAN, tiếp theo là hội nghị Xiangshan Forum với nhiều chuyên gia và giới lãnh đạo quân sự quốc tế sẽ bàn về nhiều vấn đề. Ba lãnh vực nổi bật sẽ được đề cập trong hội nghị Xiangshan Forum là: "An ninh của vùng biển Châu Á-Thái Bình Dương. Các vấn đề về hàng hải. Và chống khủng bố". Phái đoàn gồm 5 Tướng Lãnh Việt Cộng  do Đại Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng hướng dẫn, đã rời Hà Nội ngày 14/10/2015 sang  tham dự hai hội nghị này.
                                                     Image result for Ngày 17/10/2015, trong Diễn Đàn An Ninh Hương Sơn (Xiangshan) tại Bắc Kinh
Ngày 17/10/2015, trong Diễn Đàn An Ninh Hương Sơn (Xiangshan) tại Bắc Kinh, Tướng Trung Cộng Phạm Trường Long (Fan Changlong) REUTERS/Jason Lee, Phó Chủ Tịh Quân Ủy trung ương tuyên bố: "Bắc Kinh sẽ không bao giờ dùng vũ lực một cách liều lĩnh, cho dù trên những vấn đề chủ quyền". Ông khẳng định: "Trung Quốc sẽ làm hết sức mình để tránh những cuộc xung đột không lường trước"Rồi ông giải thích: "Các dự án bồi đắp đảo sẽ giúp cung cấp những dịch vụ tốt hơn để hỗ trợ lưu thông và sản xuất ở Biển Đông".
Sau lời tuyên bố của tướng Phạm Trường Long,  Bộ Trưởng Quốc Phòng Malaysia nói: "Tuyên bố đó trấn an mọi người. Nhưng cách tốt nhất để giải tỏa những mối quan ngại cho các quốc gia liên quan, là thiết lập Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông (COC). Từ nhiều năm nay, các nước ASEAN vẫn kêu gọi Trung Cộng  thương lượng để đạt đến một bộ quy tắc ứng xử có tính cách buộc các quốc gia liên quan thi hành, hầu ngăn ngừa những hành động dẫn đến xung đột quân sự trên Biển Đông".
Tóm tắt.
Tình hình Biển Đông tuy sóng gió chưa nổi dậy, nhưng Hoa Kỳ đã điều động Hàng Không Mẫu Hạm lớn nhất và mới nhất đển căn cứ tại Nhật Bản, trong chiến lược chuyển trục sang Châu Á - Thái Bình Dương, mà Biển Đông nằm trong vùng này. Đồng thời tuyên bố: "Hoa Kỳ sẽ đưa chiến hạm tuần tra bên trong 12 hải lý chung quanh các đảo mà Trung Cộng bồi đấp thành đảo nổi trái luật quốc tế". Thế là Trung Cộng đáp trả ngang qua người  phát ngôn Bộ Ngoại Giao của họ là bà Hoa Xuân Oánh ngày 16/10/2015, rằng: ""Bắc Kinh không bao giờ cho phép bất kỳ quốc gia nào xâm phạm hải phận và không phận Trung Cộng ở quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa) vì lý do bảo vệ tự do hàng hải và hàng không. Bắc Kinh cũng kêu gọi các bên có liên quan, không được thực hiện bất kỳ hành động khiêu khích nào, và có trách nhiệm đối với hòa bình và ổn định khu vực".
Vậy là Biển Đông trong tình hình căng thẳng, và liệu chiến tranh Biển Đông có xảy ra không? Nhưng ngay ngày hôm sau -17/10/2015- trong Diễn Đàn Hương Sơn tại Bắc Kinh, với lời tuyên bố khá rõ ràng của của Tướng Trung Cộng Phạm Trường Long, Phó Chủ Tịch Quân Ủy trung ương -một vị trí có uyền lực- có thể giúp cho tình hình Biển Đông tạm thời giảm bớt căng thăng. Tôi nói tạm thời, vì đã là cộng sản thì dối trá là bản chất của họ, mà cộng sản Trung Hoa lại càng dối trá ngang ngược đến mức trắng trợn, là ngay cả Biển Đông với diện tích 2.974.100 cây số vuông, bỗng dưng hồi tháng 5/2009, Trung Cộng trưng ra tấm bản đồ Biển Đông với hình chữ U thường gọi là “đường lưỡi bò” để giành chủ quyền hơn 80% diện tích biển này. Đầu năm 2010, Trung Cộng lên tiếng lưu ý Hoa Kỳ rằng, Biển Đông thuộc lợi ích cốt lõi của họ, và họ quyết định sẽ điều động hàng không mẫu hạm đến vùng này để bảo vệ quyền lợi của họ. Đã không chứng minh được cái quyền mà họ tự cho là của họ khi bị Philippines kiện ra tòa án trọng tài quốc tế, họ lại ngang nhiên bồi đấp một số bãi Đá Ngầm trong quần đảo Trườn g Sa trở thành đảo nổi, rồi xây các căn cứ quân sự trên đó và luôn miệng cho là không ai có quyền tranh cãi. Đến như vậy thì liệu lời lẽ nhẹ nhàng của Tướng Phạm Trường Long có đủ sức thuyết phục các quốc gia liên quan không? Theo nhận định của Bộ Trưởng Quốc Phòng Malaysia trong hội nghị, được hiểu là niềm tin chỉ là tạm thời , điều cần thiết là một văn kiện mà các bên chấp nhận được và cùng nhau thực hiện đê bảo vệ Biển Đông trong hòa bình, chớ tuyên bố suông thì không thể thuyết phục được ai cả, và văn kiện đó, chính là  Bộ Quy Tắc Ứng Xử có tính cách buộc các quốc gia liên quan thi hành.
Kết luận.
Các Anh nghĩ gỉ thì nghĩ, nhưng Các Anh hãy nh, tháng 4/1975 khi vào được Sài Gòn, nhà văn cộng sản Dương Thu Hương, ngồi bệt trên lề đường Lê Lợi mà than rằng: "Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ... nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...” Các Anh đừng bao giờ quên lời của 23 cựu lãnh đạo Trung Cộng công bố trên Internet một bức thư đề ngày 13/10/2010, gởi Quốc Hội kêu gọi: "Nếu đảng cộng sản không tự cải tổ, không tự chuyển đổi, đảng sẽ chết một cái chết tự nhiên" . Và cũng đừng bao giờ quên rằng: “Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước. Không có dân chủ, không thể có sự trỗi dậy và phát triển bền vững. Và chính chúng ta phải tranh đấu, vì Dân Chủ Tự Do không phải là quà tặng.
                                                        Texas, tháng 10 năm 2015
 Phạm Bá Hoa

Tập Cận Bình đi Anh Quốc: “Hướng Đông”* hành động, “cua rồng”* ở đâu?

Đứa cháu khốn nạn

 ---------------------------------------------------------------------
LUẬT RỪNG VÀ LUẬT PHÁP

Cảm tác nhân đọc ĐA HIỆU số 105/2015
-------

Liên Minh Ấn-Nhật-Úc-Phi

Việt Nam lọt sổ? Tên ghi lòng vòng?

An toàn hàng hải biển Đông

“Hướng Đông”* hành động, “cua rồng”* ở đâu?

Công rùa: “cua” đảng bò lâu*

Bay đâu mà biết đối đầu Hán ngông!


Người ta mạnh mẽ, anh hùng

Có đâu hèn nhát nửa khùng, nửa điên

“Răng Môi” lấn lướt chủ quyền

Lạnh ai?

Ai hở?

Cắn liền!

Nuốt ngay!*



Hàng Không Mẫu Hạm họ bày

Màng không, mấy “hạm” nhậu ngày, xỉn đêm?

Sẵn sàng đáp trả anh em,

Mặc Tàu thách thức, uy nghiêm láng giềng!

Nam Quan, Bản Giốc, Tây Nguyên…

Bán dân, cắt đất, luân phiên làm giàu

Họp hành, đại hội bấy lâu:

Chỉ toàn đội hại lên đầu người dân!



Ý Nga, 16-10-2015

         

*”Hướng Đông” là một chiến dịch phòng thủ quân sự chống lại

tham vọng của Tàu Cộng do Ấn Độ kêu gọi các nước trong

vùng biển Đông bị lấn lướt chủ quyền cùng hợp tác.

*Công đảng bò chậm chạp như rùa

*Trích một doạn trong khẩu hiệu VC về “tình hữu nghị Việt-Hoa”: “Hễ môi hở thì răng lạnh”

*Chữ đậm: nói lái nghịch chữ
--------

CHỦ TỊCH TẬP CẬN BÌNH SỢ MẤT UY THẾ KHI ĐẾN ANH QUỐC NÊN HÙNG HỔ CẢNH CÁO AI CAN THIỆP CÁC ĐẢO BIỂN ĐÔNG LÀ CỦA TRUNG QUỐC


Chủ tịch TQ Tập Cận Bình và vơ là Peng Liyuan chuẩn bị đi Anh quốc ngày 19-10-2015

Căn cứ quân sự và phi trường trên đảo tự bồi của TQ ở quần đảo Trường Sa

VietPress USA (18-10-2015): Trong bản tin đặc biệt của VietPress USA loan tải hôm qua về việc Thượng tướng Lục quân Phạm Trường Long (Fan Shanglong) Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương của Quân đội Trung Quốc (TQ) đã vội vã tuyên bố không đối đầu với Mỹ nếu như Hoa Kỳ cho điều chiến hạm và chiến đấu cơ đến vùng 12 hải lý sát đảo bồi đắp của TQ đang xây căn cứ quân sự và phi trường trên quần đảo Trường Sa (http://www.vietpressusa.com/2015/10/hoa-ky-cong-bo-ua-chien-ham-en-vung-12.html )



Đệ I Phu nhân TQ là bà Peng Liyuan, mang quân hàm
Thiếu tướng và là ca sĩ đang trình diễn.
Thế nhưng vào hôm nay Chủ Nhật 18-10-2015, Chủ tịch TQ Tập Cận Bình chuẩn bị chuyến viếng thăm Anh quốc 4 ngày kể từ ngày Thứ Hai 19-10-2015 đã phải đính chính sự sợ hãi nầy ví rằng nếu Quân đội TQ phải lẹ làng tỏ ra khiếp vía không dám đối đầu với Hoa Kỳ khi Hải quân Mỹ đưa tàu chiến và chiến đấu cơ đến sát vùng 12 hải lý của đảo tân tạo do TQ tự bồi đắp đang xây căn cứ quân sự và phi trường trên quần đảo Trường Sa thì sẽ làm cho uy tín chuyến công du đến Anh quốc của Chủ tịch Tập Cận Bình bị sứt mẻ.


Chính vì vậy, trong một tuyên bố mạnh mẽ với Thông tấn xã Reuters vào sáng Chủ Nhật hôm nay, Chủ tịch TQ Tập Cập Bình tái khẳng định rằng “Chủ quyền của TQ tại Biển Đông là bất khả xâm phạm”.



Khi được hỏi về vấn đề Hoa Kỳ sẽ đưa các chiến hạm đến vùng 12 hải lý tại đảo mà TQ bồi đắp đang xây căn cứ quân sự và phi trường trên đảo Trường Sa, ông Tập Cận Bình tái khẳng định chủ quyền của Bắc Kinh đối với các quần đảo và bãi đá tại Biển Đông. Ông Tập Cận Bình tuyến bố: “Các đảo và bãi đá ở biển Nam Trung Hoa là thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ lâu đời do tổ tiên của người Trung Quốc để lại. Nhân dân Trung Quốc sẽ không cho phép bất kỳ một ai vi phạm chủ quyền, quyền và quyền lợi của Trung Quốc trong vùng biển này. Hành động của Trung Quốc tại vùng biển Nam Trung Hoa là chính đáng để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ”.



Chủ tịch TQ nói thêm rằng “Bắc Kinh chưa bao giờ có những hành vi bành trướng, lấn chiếm hải đảo, do đó, những cáo buộc Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ và các vùng biển của các quốc gia láng giềng là “không có cơ sở”!



Ngày 04-9-1958, Chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ra tuyên bố về lãnh thổ và lãnh hải của TQ chạy qua trên 80% Biển Đông và bao gồm các đảo Hoàng Sa, Trường Sa.


Theo Hiệp Định Geneve 20-7-1954 chia đôi nước Việt Nam tại Vĩ tuyến 17 lấy con sông Bến Hải làm ranh giới thì phía bắc là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do Hồ Chính Minh lãnh đạo theo chủ nghĩa Cộng sản. Phía nam vĩ tuyến 17 bao gồm Miền Nam VN, Biển Đông, các đảo Trường Sa, Hoàng Sa là của chế độ tự do, dân chủ của VNCH.



Thời gian đó, Hồ Chí Minh là Chủ tịch đảng Lao Động Việt Nam (nay là đảng csVN) kiêm Chủ tịch nước VN Dân Chủ Cộng Hòa (nay là CHXHCNVN) và Phạm Văn Đồng là Thủ Tướng.



Ngày 04-9-1958 khi Chu Ân Lai là Tổng Lý Quốc Vụ Viện (tức Thủ Tướng) nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (nay gọi Trung Quốc) ký bản công bố chủ quyền lãnh thổ lãnh hải của TQ bao gồm hầu hết Biển Đông và các đảo Hoàng Sa (Paracel Islands – TQ gọi là Xisha) và Trường Sa (Spratly Islands – TQ gọi là Nansha) thì đều thuộc lãnh thổ, lãnh hải VNCH. Thế nhưng Hồ Chính Minh và đảng Lao Động VN (nay là đảng csVN) đã cho Thủ Tướng Phạm Văn Đồng ký Công Hàm ngày 14-9-1958 gởi cho Thủ tướng Chu Ân Lai ghi rằng:

Phủ Thủ Tướng

Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa  



Thưa Đồng chí Tổng Lý,

Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồnfg chí Tổng Lý rõ:

“Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trng Hoa quyết định về hải phận của TQ.



Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa  tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng mọi quan hệ với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trng Hoa  trên mặt bể.



Chúng tôi xin kính gởi Đồng chí Tổng Lý lời chào rất trân trọng.



Hà Nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958.

Phạm Văn Dồng

Thủ Tướng Chính Phủ

Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa “.



(Xem nguyên văn Công hàm bán nước của Phạm Văn Dồng tại Link:


Lúc đó Bắc Việt cho rằng Biển Đông và các đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của VNCH nên chẳng ăn nhập gì với Bắc Việt, thế nên cứ ký đại Công hàm công nhận đó là của TQ để xin viện trợ.



Đường lưỡi bò TQ chiếm hết Biển Đông
Tháng 7 và tháng 10 năm 1970, Cố vấn An Ninh Hoa Kỳ là Tiến sĩ Henry Kissinger đã bí mật từ Pakistan đi qua Bắc Kinh thương thuyết việc bàn giao VNCH cho phe Cộng Sản và sẽ viện trợ cho TQ với điều kiện TQ bảo đảm với Cộng Sản Bắc Việt (csBV) để an toàn cho Hoa Kỳ rút quân khỏi chiến trường VN; và TQ không can thiệp khi Hoa Kỳ đánh sụp đổ Liên Bang Xô Viết (http://nsarchive.gwu.edu/NSAEBB/NSAEBB66/ ).



Mao Trạch Đông và TT Richard Nixon tại Bắc Kinh
Bắc Kinh không tin nên đòi hỏi Mỹ chứng tỏ bằng cách hất chân Đài-Loan ra khỏi thành viên của Liên Hiệp Quốc và khỏi Hội Đồng Bảo An LHQ để đưa TQ vào thay thế. Henry Kissinger đã vận đồng Đại Hội Đồng LHQ biểu quyết hất Đài Loan ra khỏi LHQ ngày 25-10-1971 để đưa TQ vào thay thế theo Nghị quyết 2758  (https://en.wikipedia.org/wiki/United_Nations_General_Assembly_Resolution_2758).



TT Richard Nixon cụng ly với Thủ tướng TQ Chu Ân Lai trong vụ bán đứng VNCH cho phe Cộng sản
Chủ tịch TQ Mao Trạch Đông và Thủ tướng Chu Ân Lai vui mừng đón tiếp TT Hoa Kỳ Richard Nixon và Cố vấn An Ninh Henry Kissinger qua Bắc Kinh họp kín vào ngày 21 đến 28-2-1972 (https://en.wikipedia.org/wiki/1972_Nixon_visit_to_China). Hội nghị mật nầy đưa đến việc Mỹ đống ý cho TQ và csBV xua 60 Sư đoàn băng sông Bến Hải tấn công vào Quảng trị từ 30-3-1972 chiếm Cổ thành Quảng trị để Mỹ ép VNCH ngồi vào bàn Hội nghị Paris.



Mỹ cúp hết viện trợ cho VNCH và buộc VNCH ký tên vào Hiệp định Paris ngày 27-1-1973 (   https://en.wikipedia.org/wiki/Paris_Peace_Accords ). Chiến tranh VN một bên VNCH do Mỷ hỗ trợ, đánh nhau với csBV do TQ và Liên-Xô hỗ trợ. Nhưng vì quyền lợi Hoa Kỳ, Henry Kissinger buộc TT Nguyễn Văn Thiệu phải công nhận và ký kết rằng, Chiến tranh VN gồm một bên là VNCH được Mỹ hỗ trợ, đánh nhau với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được csBV hỗ trợ. Nay hai bên đình chiến để tiến đến Tổng tuyển cử. Quân ngoại nhập là lính Mỹ rút hết ra khỏi chiến trường VN; trong khi quân ngoại nhập hỗ trợ cho Mặt trận Giải Phóng Miền Nam là csBV thì không bị ràng buộc phải rút quân. Mỹ cam kết không can thiệp quân sự tại chiến trường VN.


TQ dựa trên sự cam kết nầy nên đã tấn công chiếm đảo Hoàng Sa của VNCH vào ngày 19-1-1974 mà Hạm Đội 7 của Mỹ hoàn toàn không can thiệp (https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A3i_chi%E1%BA%BFn_Ho%C3%A0ng_Sa_1974).

Ngày 14-3-1988, Hải quân TQ tấn công chiếm đảo Trường Sa với sự bán đứng xương máu bộ đội csVN đang giữ an ninh trên đảo. Những người cầm quyền ở Hà Nội ra lệnh cho bộ đội để súng trên đảo và lội xuống đứng thành hàng dài dưới mõn đá ngầm nước biển ngập đến thắt lưng, cầm cờ để đón tàu bạn TQ đến thăm. Các bộ đội làm theo và tàu hải quân TQ đến bắn chết hết và họ chiếm đảo cho đến nay. (http://bientoancanh.vn/Su-kien-1431988-Trung-Quoc-xam-chiem-Truong-Sa_C27_D4415.htm ).



Sau khi Hoa Kỳ đã làm suy sụp VNCH và Mỹ đã rút quân khỏi chiến trường VN, Hoa Kỳ đã đánh sụp đổ Liên-Xô vào năm 1990 chấm dứt thời kỳ chiến tranh lạnh nên TQ thừa thắng vươn lên với sự hỗ trợ mạnh mẽ của Hoa Kỳ bằng các hình thức đầu tư, mua hàng hóa và huấn luyện chuyên viên cho TQ.



Trong khi Mỹ cắt hết viện trợ cho VNCH thì csBV tiếp tục được viện trợ của TQ.. Năm 1974, TT Ricahrd Nixon bị vụ Water Gate nghe lén điện thoại và bị buộc phải từ chức ngày 09-8-1974 nên TQ và csBV thừa cơ bất tuần các điều khoản của Hiệp Định Paris để tấn công chiếm Saigon vào ngày 30-4-1975 và sau đó công bố nước VN thống nhất mang tên CHXHCNVN và đổi tên đảng Lao Động VN thành đảng CsVN. Kể từ đó, những điều do Phạm Văn Đồng ký công nhận Biển Đông và các đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của TQ thì nay đã hoàn toàn trở thành sự thật mà TQ cho là không thể chối cải.



TQ tiếp theo cho công bố bản đồ Biển Đông theo đường Lưỡi Bò 9 đoạn mà csVN bị ràng buộc bởi Mật ước của Hội Nghị Thành Đô họp ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 sát nhập VN vào làm khu tự trị của TQ trước năm 2020 nên đảng csVN đã tuân hành các chỉ thị của Bắc kinh, bắt bớ giam tù những ai nói động tới Trung Quốc mà phải gọi là “Tàu lạ, nước lạ..” và dần dần để TQ thôn tính hầu hết mọi hoạt động kinh tế, chính trị, xã hội của VN (http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2014/10/141024_hoi_nghi_thanhdo_hauqua ;  ;  https://www.youtube.com/watch?v=EdSr4A1kDYU ).


Cho đến ngày 01-5-2014, TQ sau khi mua chuộc và đặt để các tên tham nhũng trong Bộ Chính trị của đảng csVN và trong guồng máy cầm quyền của csVN, đã ngang nhiên đưa Dàn Khoan HD-981 vào công khai khoan dầu trên vùng Biển đặc quyền kinh tế của VN. (https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BB%A5_gi%C3%A0n_khoan_H%E1%BA%A3i_D%C6%B0%C6%A1ng_981 



Là anh em đồng chí thắm thiết, nhưng sau khi csVN đã chiếm trọn miền Nam vào 30-4-1975 thì đến ngày 17-2-1979, TQ đã mở cuộc tấn công đánh qua biên giới các tỉnh phía bắc Việt Nam để dằn mặt csVN theo Nga (https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_bi%C3%AAn_gi%E1%BB%9Bi_Vi%E1%BB%87t-Trung,_1979).



Nay chính sách của TT Barack Obama chuyển trục qua Á Châu – Thái Bình Dương và TQ thấy rằng nếu để lọt VN vào tay Mỹ thì TQ sẽ mất trắng tại Á Châu trong khi ảnh hưởng của TQ tại Trung Đông, Phi Châu đều đã bị Mỹ thu gom. Vì thế, để đối đầu với kế hoạch chuyển trục đưa 60% sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ qua Á Châu – Thái Bình Dương, điều tiên quyết TQ phải tìm cách độc chiếm Biển Đông và lập gấp các căn cứ quân sự trên 7 đảo mà TQ đang bồi đáp để xây căn cứ tàu ngầm, phi trường, các căn cứ quân sự và tiếp liệu để kiểm soát con đường chiến lược từ các cửa ngõ thông qua Thái Bình Dương để vòng lên Ấn Độ Dương.



Tập Cận Bình bất chấp tiếng phản đối của quốc tế vì bản thân csVN thì lại không khiếu nại gì hay chỉ lên tiếng cho có lệ mà thôi vì thành phần lãnh đạo csVN là những tên tham nhũng được TQ nuôi dạy và điều khiển nên Bắc Kinh phớt lờ các phản kháng có lệ của csVBN để công bố độc quyền khai thác tài nguyên hải sản và xăng dầu trên Biển Đông, lập các căn cứ quân sự trên các đảo bồi đắp và nay Tập Cận Bình không ngượng miệng khi vừa tuyên bố Biển Đông và các đảo là của TQ do tổ tiên TQ nhiều đời truyền lại.



Hoa Kỳ không chấp nhận các chứng cứ do TQ bịa đặt và hành xử cướp các đảo tranh chấp với các nước láng giềng bằng vũ lực quân sự của kẻ bá quyền nước lớn. Do đó Hoa Kỳ đòi hỏi công bình theo luật lệ quốc tế và đòi buộc TQ không được quân sự hóa Biển Đông và không được quyền chiếm hải lộ quốc tế hay lập vùng cấm bay trên Biển Đông.



Ngày Thứ Bảy 17-10-2015, tin VietPress USA loan báo cho hay TT Barack Obama đã phê chuẩn kế hoạch cho phép Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ đưa cac chiến hạm và chiến đấu cơ tuần tra Biển Đông và đi đến vùng 12 hải lý sát đảo nhân tạo do TQ đang xây căn cứ quân sự và phi trường trên quần đảo Trường Sa.  Trước tin nầy, Thượng tướng Phạm Trường Long (Fan Shanglong)  là Phó Chủ tịch Quân Ùy Trung ương TQ đã lên tiếng hôm qua tại Diễn đàn An Ninh Hương Sơn (Xiangshan Military Forum) ở Bắc Kinh rằng “Trung Quốc sẽ không liều lĩnh dùng vũ lực chống lại Hoa Kỳ nếu như lúc nầy Hoa Kỳ đưa tàu chiến hay chiến đấu cơ đến sát khu vực 12 hải lý sát đảo mà TQ đang xây dựng vì mục đích hòa bình trên đảo Trường Sa của TQ ở biển Hoa Nam”.



Lời tuyên bố đó của Tướng Phạm Trường Long hôm nay Chủ Nhật 18-10-2015 đã được ông Tập Cận Bình gấp rút đính chính bằng cách khẳng định Biển Đông và các đảo Hoàng Sa, Trường sa và các đảo tự bồi đắp là của TQ mà không ai có quyền tranh chấp hay can thiệp.



Cùng hôm nay, tờ Hoàn Cầu Thời Báo loan tin rằng TQ đã cho đặt các hệ thống hòa tiễn loại hiện đại nhất chống “Tàu Sân Bay”, các tên lửa đạn đạo chống tàu ngầm, chống các siêu chiến đấu cơ để sẵn sàng đối đầu với bất cứ kẻ thù nào can thiệp vào lãnh thổ, lãnh hải của TQ trên Biển Đông.



TQ vừa bị Hoa Kỳ đánh tả tơi về kinh tế tài chánh khiến TQ mất trắng trên 5 nghìn tỷ USD trong cuối tháng 6 và tuần lễ đầu tháng 7-2015. TQ hiện đặt hy vọng nước Anh sẽ là đầu mối cho TQ phát triển thương mại và đầu tư vào Âu châu hay ngược lại. Anh là nước có nhiều khúc mắc lịch sử trong thời gian Anh đô hộ TQ nên dân Anh đa số coi thường dân TQ và ngược lại dân TQ thì có phần không thích gì dân Anh. Tuy thế, khi TQ mở Ngân Hàng Đầu tư Phát triển Hạ Tầng AIIB dự tính dùng Nhân dân tệ để đánh bại USD của Mỹ và Ngân Hàng Thế giới cũng như Quỹ Tiền Tệ Quốc tế IMF thì phản ứng ngược làm cho TQ mất trắng khối lượng tiền tệ quá lớn và Thị trường Chứng Khoán TQ gần như suy sụp. Trong hoàn cảnh nầy Anh quốc đã gia nhập Ngân hàng AIIB của Trung quốc trước sự dè dặt của Hoa Kỳ.



Tập Cận Bình muốn sẽ dùng Anh quốc như chiếc phao thoát hiểm nên trước khi đi qua Anh quốc 4 ngày bắt đầu từ Thứ Hai 19-10-2015 thì Tập Cận Bình phải lấy lại mặt mũi bằng cách tái khẳng định Biển Đông và các đảo là của TQ.



Phía đối lập tại Anh cho thấy cuộc se duyên TQ và chính quyền Anh chắc sẽ đưa đến thất bại cho đảng cầm quyền Anh trong thời gian tranh cử tới đây vì các quốc gia của Thị trường chung Âu Châu đều tỏ ra lạnh lùng với TQ nhất là nạn ăn cắp công nghệ, gián điệp và làm hàng gian hang giả, độc hại.


HẠNH DƯƠNG. Dịch và tổng hợp.
www.vietpressusa.com

Bài Xem Nhiều