We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 10 November 2015

Cộng Đồng Hải Ngoại Kính Mời: Ký vào kiến nghị, DẸP BỎ TƯỢNG HCM tại Pháp và Anh Quốc....

Kính chuyển đến Quý ACE CĐ NVQG Tỵ nạn tại Pháp và Hải ngoại …
Tin từ Chị CA DAO :      ( thứ 3 ngày 10/11/2015 lúc 12g40 )
Ø     Với hàng trăm ngàn chữ ký của quý vị từ khắp nơi, chúng tôi sẽ yêu cầu thị xã Montreuil 
      dẹp bức tượng này đi. Hãy trả nó về toà đại sứ Công sản Việt Nam !
 ------------
         Kính mời ký vào kiến nghị : DẸP BỎ TƯỢNG HCM tại Pháp

Le Mardi 10 novembre 2015 12h40, paris1811 <paris1811@...> a écrit :




Kính thưa quý vị,

Giữa thập niên 50, hàng trăm ngàn người bị kết án oan ức, chết thảm thiết trong Cải Cách Ruộng Đất.
Cuối thập niên 50, hàng chục nhà văn, thơ tài giỏi bị trù dập, nghèo đói suốt cuộc đời.
Sau ngày 30/4/1975, hơn 2 triệu người bỏ nước ra đi, gần phân nửa đã bỏ mình trên biển cả, bị chết vì bão táp, bị hãm hiếp vì cướp biển
Gần 300.000 người của chế độ miền Nam VN bị bắt giam và hơn 100.000 người đã chết trong các trại tù cải tạo !!!
Hàng trăm ngàn công nhân xuất khẩu lao động và phụ nữ VN bị xuất cảng đi xứ người và bị đối xử như thú vật.

Ai là thủ phạm của những con số đó ???
Hồ Chí Minh !
Kẻ đã đem chủ nghĩa Cộng sản vào Việt Nam, hậu quả của bao nhiêu tang thương, chết chóc cho người dân Việt Nam hiền hoà.
Kẻ đã chà đạp lên Nhân Quyền, Tự Do, Bác Ái chỉ để thực hiện lý tưởng Công sản tàn bạo, bất chấp tiếng kêu gào của người dân.

Vậy mà tại thị xã Montreuil, một thị xã nằm cạnh Paris của nước Pháp, nơi mà bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền đầu tiên đã ra đời lại có một bức tượng của Hồ Chí Minh !

Đó là một sự sỉ nhục cho sự hy sinh của hàng trăm ngàn người Việt Nam yêu chuộng Hoà Bình và Công Lý
Đó là một sự chà đạp lên hai chữ Nhân Quyền mà nước Pháp trân trọng.

Ngày 19/5/2005, nhân kỷ niệm 115 ngày sinh của Hồ Chí Minh, Viêt Nam đã tặng cho thị xã Montreuil (một thị xã thuộc cánh tả; Năm đó, Thị trưởng của thị xã này là  Jean-Pierre Brard, một đảng viên đảng cộng sản ) một bức tượng bán thân của Hồ Chí Minh, bằng đồng, cao 50cm.

Mặc dù ngày nay ông Jean- Piere Brard không còn là thị trưởng nữa. Nhưng bức tượng vẫn còn đó, như một sự ô nhục cho nền Dân Chủ và Nhân Quyền của người Pháp. Như một sự phỉ báng lên sự hy sinh của hàng triệu người đã nằm xuống cho lý tưởng Tự Do.

Bức tượng nằm đó như một vết cắt vào trái tim của những người yêu chuộng Tư Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.

Xin quý vị hãy giúp chúng tôi ký tên vào bản kiến nghị này để phản đối việc dựng tượng của một kẻ độc tài Công sản trên một đất nước Tự Do.
Với hàng trăm ngàn chữ ký của quý vị từ khắp nơi, chúng tôi sẽ yêu cầu thị xã Montreuil dẹp bức tượng này đi. Hãy trả nó về toà đại sứ Công sản Việt Nam.

Rất cám ơn quý vị đã ký vào link dưới đây :



https://secure.avaaz.org/fr/petition/Le_Maire_et_les_Conseillers_municipaux_de_Montreuil_sous_Bois_93105_Enlevement_de_sculpture_de_Ho_chi_minh_du_Parc_de_Mo/?cTOzTjb


Xin tiếp tay chuyển đi rộng rãi


********
PHẢN KHÁNG THÀNH PHỐ NEWHAVEN Ở ANH QUỐC DỰNG TƯỢNG ĐÀI TÊN HỒ TẶC.
Kính thưa quý bậc trưởng thượng, quý cô chú, bác các anh chị và các bạn thân mến,

Bọn Việt Cộng đã tặng thành phố
Newhaven ở Anh Quốc một tượng Hồ Chí Minh để đặt tại đây.
Xin tiếp tay cùng với Bà Nghị viên thành phố Newhaven cũng như với cư dân địa phương chống lại việc tòa đại sứ Việt cộng vận động dựng tượng Hồ chí Minh ở địa phương này.
Trân trọng cám ơn .

Anh Quốc








Kêu gọi ký tên vào thỉnh nguyện thư cho đến khi đạt được mục tiêu không dựng tượng đài tên Hồ tặc ở thành phố Newhaven

---

KHẨN CẤP: PHẢN ĐỐI XÂY DỰNG TƯỢNG ĐÀI HỒ CHÍ MINH TẠI THỊ TRẤN NEWHAVEN, SESSEX, ANH QUỐC


Theo bản tin trên đài VOA thì bà Nghị Viên Thành Phố Newhaven, Sessex đã nhận được nhiều lời khiếu nại của cư dân địa phương về kế hoạch dựng tượng Hồ Chí Minh.

Bản tin tiếng Việt được dịch lại từ báo The Argus, Daily Mail đưa tin Đại sứ quán Việt Nam đã vận động T.P dựng một bức tượng HCM nhìn ra bến cảng đã gây tranh cãi tại cả địa phương lẫn trên mạng trực tuyến.

Dân biểu địa phương Maria Caulfied đã kêu gọi từ bỏ kế hoạch dựng bức tượng Hồ Chí Minh, và gọi ông là “một nhà độc tài cộng sản quá cố đã gây ra hàng trăm ngàn cái chết".

Cư dân thị trấn Seaford, phía Tây thành phố Sussex, Rosemary Atrill, đã viết thư cho bà Caulfied: “Tôi không hiểu tại sao một đất nước như chúng ta, một nền dân chủ tự do, sẽ dựng lên một bức tượng tưởng niệm Hồ Chí Minh ở vị trí nổi bật như vậy”.

(*) MONG CÁC THÂN HÀO NHÂN SĨ CỘNG ĐỒNG HÃY BỎ THÌ GIỜ VÀO TRANG FACEBOOK CỦA NGHỊ VIÊN T.P NEWHAVEN ĐỂ ĐÓNG GÓP Ý KIẾN PHẢN ĐỐI VIỆC XÂY DỰNG TƯỢNG ĐÀI HCM TẠI T.P NEWHAVEN NẦY.

Dưới đây là đường link vào FB của bà nghị viên Maria Caulfied .

---

Chuyện cục gạch của 'Bác Hồ'



http://quyenduocbiet.com/images/file/ZPW7OEPq0ggBADcH/bhc.jpgLiên tưởng là nhân sự việc, hiện tượng nào đó mà nghĩ tới sự việc, hiện tượng khác có liên quan, có khi tương đồng nhưng có khi tương phản. Mấy hôm nay trời California trở lạnh, tôi nghĩ đến những ngày tuyết giá ở miền Đông, nơi mà tôi đã sống một thời gian mấy năm, nhưng đồng thời tôi cũng nghĩ đến một cái gì nóng và ấm. Thì ra tôi đang nhớ đến chuyện cục gạch của “Bác Hồ” mà tôi đã được nghe qua ở đâu đó.

Chuyện cục gạch này không phải là huyền thoại, nó cũng không là chuyện tiểu thuyết hư cấu, mà chính là chuyện thật của đời “Bác,” do chính “Bác” kể, và chính “Bác” viết thành sách, thì đương nhiên phải là chuyện thật. Tên cuốn sách là: “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch,” và tác giả là Trần Dân Tiên, không sai vào đâu, đó chính là “Bác.” Khổ nỗi, không ai nói cho bọn trẻ dưới chế độ XHCN biết Trần Dân Tiên “chính mi,” Hồ Chí Minh.

Câu chuyện Trần Dân Tiên viết ở trang 36 về “cục gạch của Bác” như sau:

cucgach“Ông trọ ở một phòng nhỏ trong một khách sạn rất rẻ tiền ở xóm lao động. Phòng chỉ vừa kê một cái giường sắt chật, một cái bàn nhỏ và một cái ghế. Chỉ thế thôi, không có gì khác. Về mùa Đông lạnh, mỗi buổi sáng trước khi đi làm, ông để một viên gạch vào lò bếp của khách sạn. Chiều đến ông lấy viên gạch ra, bọc nó vào trong những tờ báo cũ, để xuống nệm cho đỡ rét.”

Câu chuyện Trần Dân Tiên viết, có thể xem qua rồi bỏ, nhưng khổ thay các con cháu của “Bác” lại cứ nhặng xị lên, làm như thật, vì cái gì của “Bác” lại không thơm tho, vĩ đại. Không rõ câu chuyện thực hư thế nào, các văn công thi sĩ cứ vung bút ca tụng lên cho có lập trường cái đã, rồi mọi chuyện tính sau.

Chế Lan Viên, chuyên viên nịnh bợ, đã viết một câu thơ chẳng ra thơ:

“Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá!”

Tố Hữu không quên “nghề của chàng” nhưng câu cuối xuống “xề” quá vụng:

“Muôn nỗi đời như ảnh trắng đen
Bâng khuâng đêm lạnh, thức bên đèn
Một hòn gạch nóng nung tâm huyết
Mẩu bánh mì con nuôi chí bền.”

Sách “Bác” ghi rõ ràng là viên gạch, trước khi đi làm “Bác” bỏ vào lò bếp khách sạn, nhưng đời sau, sợ bếp khách sạn không đủ nóng, người ta lại nói “Bác” đem gửi cục gạch ở lò bánh mì. Con cháu đời sau, có người minh chứng rằng một “cục gạch hồng” không thể gói bằng tờ giấy báo đem lên lầu hai nơi “Bác” ở được, tờ báo sẽ cháy và “Bác” sẽ bị phỏng tay. Một cục gạch nếu được đốt nóng cũng không giữ nhiệt được quá một tiếng đồng hồ.

Bác ở nhà số 9 ngõ Compoint từ ngày 14 Tháng Bảy, 1921 đến 14 Tháng Ba, 1923, mãi đến 56 năm sau, hơn nửa thế kỷ, kể cũng lạ, là khi phái đoàn Cộng Sản Bắc Việt đến Paris, tìm đến thăm nơi “Bác” ở, mà tất cả hãy còn nguyên vẹn: “Một chiếc la-va-bô treo tường, có vòi nước chỉ để rửa mặt, ngay cạnh đó là một chiếc tủ quần áo làm bằng gỗ tạp. Sát tường bên trái là một chiếc giường sắt đơn vừa đủ một người nằm. Đầu giường có một chiếc tủ con để sách vở và vài đồ lặt vặt. Phía trên có một ngọn đèn nhỏ vừa đủ để thắp sáng gian buồng...”

Báo Giáo Dục và Đào Tạo còn phịa chuyện: “Ta còn phải học Bác ở tinh thần vượt gian khổ để học tập. Thời gian Bác sống ở Paris, rất cực khổ. Bác thuê phòng trọ nhỏ trong một khách sạn rẻ tiền, mỗi buổi mai nấu cơm trong một cái sanh nhỏ đặt trên ngọn đèn dầu. Cơm ăn với một con cá mắm hoặc một ít thịt, ăn một nửa còn một nửa dành đến chiều. Có khi một miếng bánh mì với một miếng phó-mát là đủ ăn cả ngày.”

Ở Paris vào năm 1921, chưa có dân Việt tị nạn Cộng Sản chạy sang đông như dân Little Saigon ngày nay, mà “Bác” đã kiếm ra cá mắm để xơi nửa con, và gạo Ông Địa để nấu cơm, mà nấu cơm trên một ngọn đèn dầu, lòng tôi không thấy chút nào khâm phục “Bác” mà khâm phục người viết báo thối tha nào đã bịa chuyện kinh hoàng đến mức này.

Ông Nguyễn Trường Phú, chuyên viên Bảo Tàng Hồ Chí Minh, còn bạo gan nói rằng “hiện vật viên gạch hồng” cùng với nhiều đồ vật khác mà người thanh niên Nguyễn Ái Quốc sử dụng khi ở ngôi nhà số 9, ngõ Công-poăng, quận 17, thành phố Pa-ri (Pháp) nằm trong bộ sưu tập quý của Bảo Tàng Hồ Chí Minh.” Nhưng sau đó, thấy chuyện vô lý, ông này đã nói lại là viên gạch trưng bày ở đó hiện nay là viên gạch được phục chế trên cơ sở viên gạch đồng thời, đồng loại do ông tổng lãnh sự Pháp tại Sài Gòn tặng viện bảo tàng!

“Năm 1974, chiếc tủ đựng quần áo, tủ con để đầu giường đã được đại sứ quán nước ta tại Pháp tổ chức lực lượng vận chuyển qua Béc-lin (Đức) bằng xe lửa, rồi gửi về nước!” Thật quá rắc rối!

Cũng không hiểu sao với chuyện nhà cửa đắt đỏ ở một thành phố lớn như Paris, mà bà chủ nhà Jammot lại để nguyên đồ đạc trong căn phòng của “anh Nguyễn” hơn nửa thế kỷ, để chờ phái đoàn Việt Cộng đi hội đàm ở Paris đến thăm và đòi mua lại. Hồ Chí Minh sinh năm 1890, hoạt động ở Paris đến năm 1921, tức là lúc ông đã 31 tuổi. Nếu bà cụ Jammot trẻ lắm thì phải trạc hay hơn tuổi “Bác,” như vậy năm 1974, bà đầm này cũng đã 84 tuổi, còn ở nguyên căn nhà ấy, còn minh mẫn để nhớ, kể chuyện vanh vách và dẫn lên tầng 2, nơi “anh Nguyễn” ở. Giá mà Bộ Chính Trị chở được bà này về Hà Nội trưng bày trong viện bảo tàng thì hay biết mấy!

“Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” “là cuốn sách kể lại những mẩu chuyện về đời hoạt động của Chủ Tịch Hồ Chí Minh từ lúc ra đi tìm đường cứu nước cho đến những năm đầu trong cuộc kháng chiến thần thánh của nhân dân ta chống thực dân Pháp xâm lược,” của chính một người viết để đánh bóng thân thế và sự nghiệp của chính mình. Chính “Bác” trong cuốn sách này đã tự tả vẻ “đẹp lão“của mình (vào năm 1946) “Tóc người đã hoa râm, trán rộng và cao, đôi mắt sáng ngời, mũi thẳng ...”

Thế giới từng có chuyện suy tôn lãnh tụ, cũng có văn, thi sĩ đặt thêm bút hiệu để tự ca tụng mình, nhưng quả thật trên đời này, không ai vô liêm sỉ bằng “Bác!”

Trở lại huyền thoại “cục gạch hồng” của “Bác” người ta kể lại một câu chuyện “tếu” như sau:

“Một phái đoàn Hà Nội được thành lập, lên đường đi Paris, quyết tâm cao tìm cục gạch. Đến Pháp, họ tới ngõ làm bánh mì ngày xưa, thăm hỏi, lục lọi nhiều nơi, nhiều ngày, nhưng không ai nghe nói đến cục gạch của 'Bác.' Cuối cùng họ gặp một bà đầm đầu tóc bạc, móm mém ở một góc phố. Kiên nhẫn, nhân viên trong phái đoàn lập lại những câu hỏi về cục gạch.

-Các ông nói là các ông đi tìm cục gạch để sưởi ấm những đêm Đông tại nhà trọ, ngõ này của ông Nguyễn?

-Vâng ạ, chúng cháu đang tìm cục gạch đó ạ.

-Thế thì: Cục gạch, mà các ông đang đi tìm chính là... tôi đây!

Đừng tin những gì “Bác” nói và những chuyện chúng ca tụng về “Bác.”

Chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

Người Bắc gọi “bốc phét.”

Người Nam kêu “ba xạo!”

 Huy Phương

Một thằng khốn nạn làm nhục nhã người Việt , bóp vú người phụ nữ "Hàn Quốc" để làm gì?

hoa-hau-phunutoday-vn
Ông Tản Đà, trong tập Khối Tình Con (1913) và Tản Đà Văn Tập, có hai bài thơ thất ngôn bát cú chỉ khác nhau có 4 câu đầu còn 4 câu sau thì giống hệt. Hai bài có hai cái tựa khác nhau nhưng đều nói về chuyện một ông thầy đồ nham nhở bị một phụ nữ tặng cho bàn tay thích đi lang thang của ông một gậy đau gần chết.
Hành động ưa phiêu lưu của ông được mô tả rất rõ trong tựa của bài thơ in trong tập Khối Tình Con: “Bóp Vú Đau Tay.” Bài thơ ấy nguyên văn như sau:
Hàng xứ đồn lên lắm chuyện hay
Con người như thế hóa non tay
Gớm cho cô bé nhiều gan tệ
Chết nỗi làng chơi phải miếng cay
Hùm đã biết tay sao cứ mó?
Chim chưa vỡ bọng dễ mà bay
Từ đây buộc chỉ chừa thôi nhé
Đừng có chơi dao liệu có ngày
Có lẽ cái tựa “Bóp Vú Đau Tay” vào thời ấy (1913) nghe sỗ sàng quá nên Tản Đà sau đó đổi lại là “Thầy Đồ Ve Gái Phải Đánh Đau Tay” và viết lại 4 câu đầu của bài thơ thành:
Em mới nghe đồn lắm sự hay
Đồn rằng bác mới phải đau tay
Gớm ghê cô bé già gan tệ
Lẩy bẩy thầy nho mắc miếng cay
Còn 4 câu sau thì giống hệt 4 câu của bài trước. Đọc cả hai bài thì thấy người bị đánh đau tay là một ông thầy đồ chắc đã có tuổi (lẩy bẩy) bề ngoài đạo mạo chữ nghĩa thánh hiền một bụng, nhưng lúc vắng người thì thầy ma mãnh hơn bất cứ ai, những trò nhí nhắt (mà Nguyễn Khuyến kể trong bài Lựu: ...ông già ông khác người ta/những cái nhí nhắt ông ma bằng mười ) thầy chẳng hề thua người nào. Cho đến khi thầy bị người phụ nữ (mà thầy nham nhở) cho bàn tay của thầy một đòn đau nhớ đời. Chuyện được truyền miệng khắp Hà thành, đến tai Tản Đà nên bị ông già núi Tản sông Đà cho một bài thơ lên báo. Chắc ông thầy đồ cũng là chỗ quen biết, lại là vai vế đàn anh của Tản Đà nên Tản Đà mới xưng “em” và gọi ông thầy đồ bằng “bác.”
Thực ra chuyện nham nhở, cho bàn tay lang thang một chút thì cũng thế gian thường tình, nhưng chuyện mới xảy ra gần đây tại Hàn Quốc thì lại là chuyện không nhỏ chút nào.
Một tờ báo ở Bucheon, một thị trấn gần thủ đô Hán Thành, tuần trước cho biết một cán bộ lãnh đạo công an Việt Nam đã bị cảnh sát Hàn Quốc bắt về tội có hành vi sàm sỡ với một phụ nữ làm việc cho một khách sạn nơi người này đang tạm lưu trú.
Người đàn ông này đã có những hành vi nham nhở với người phụ nữ 21 tuổi trong thang máy, bị cự tuyệt, chàng ra khỏi thang máy chạy về phòng làm như không có gì xảy ra. Nhưng máy thu hình đặt trong thang máy đã thu được tất cả nội vụ. Người phụ nữ ngay sau đó đã trình báo với cảnh sát nên người công an mất nết này đã bị bắt giữ ngay sau đó. Chàng chối bay chối biến làm như còn ở Việt Nam không bằng. Nhưng camera trong thang máy thì không ăn gian nói dối như công an cảnh sát Việt Nam.
Hình ảnh camera thu lại rất rõ hành vi mất dậy của viên công an cao cấp này. Được biết chàng được cử đi Hàn Quốc để tham dự một khóa tu nghiệp trau dồi nghiệp vụ. Vậy là mới sang đất nước người ta được 5 ngày, chàng đã giở trò khốn nạn ngay với một phụ nữ Hàn Quốc. Báo chí ở Bucheon không nêu đích danh chàng mà chỉ cho biết tên tắt của chàng là A. năm nay 51 tuổi.
Chưa biết cảnh sát Hàn Quốc sẽ giải quyết vụ này ra sao. Có thể chàng sẽ tống xuất về nước và sẽ được thăng thưởng vì không ăn cắp trong siêu thị như nhiều người Việt khác ở Hàn Quốc và Nhật không chừng!
Khốn nạn hết chỗ nói!
Trong khi đó, báo chí trong nước hồi tuần trước loan tin hồi tháng 5 năm nay, ông Ban Ki Moon, tổng thư ký Liên Hiệp Quốc đã đến thăm nhà thờ họ Phan Huy ở Sài Sơn nhận là có liên hệ họ tộc với dòng Phan Huy ở Việt Nam. Ông Ban Ki Moon đã viết trong sổ lưu niệm của nhà thờ tên Việt Nam của ông là Phan Cơ Văn và hứa sẽ hành sử sao không hổ danh dòng họ Phan Huy của ông.
Đặt hai chuyện bên nhau mà thấy buồn. Một người trở về đem vinh dự cho dòng họ Phan. Một thằng khốn nạn làm nhục nhã người Việt vì một cái  bóp vú người phụ nữ Hàn Quốc.
Chỉ vì chủ nghĩa Cộng Sản khốn nạn ở Hà Nội.

Bùi Bảo Trúc

Biển Đông: Tập Cận Bình Chỉ Đánh Võ Mồm



http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2015/11/babui_09112015.jpg
Đúng như câu để đời của Tổng Thống VN Cộng Hòa Nguyễn văn Thiệu, một người nhiều kinh nghiệm chống CS nói, “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm”. Và dân chúng Việt Nam, năm 1954 cả một triệu người trốn được CS Bắc Việt, gạt nước mắt di cư vào Miền Nam  tự do. Và đến năm 1975 hơn 1 triệu người Việt dùng thuyền nan vượt đại dương đi tỵ nạn CS, chết khoảng nửa triệu, tạo thành một cuộc di tản lớn nhứt trong thế kỷ 20. Rúng động lương tâm Nhân Loại, Liên Hiệp Quốc và các nước tổ chức ra tay cứu giúp, tổ chức định cư trong lòng văn minh Tây Phương, Tây Âu, Bắc Mỹ. Có thể nói nhân dân VN là một dân tộc nhiều kinh nghiệm CS, nên  coi CS là những người “ăn đằng sóng nói đằng gió, nói một đằng làm một nẻo”.

Phóng chiếu kinh nghiệm ấy vào thực tế tình hình Biển Đông, thì thấy - thực vậy - những lời tuyên bố của các lãnh đạo chánh tri, quân sự, ngoại giao của TC so với với hành động  mà họ làm ở Biển Đông, thì thấy rõ ràng những gì TC nói là tuyên truyền dối trá, nói dối không rung môi, chẳng nháy mắt.
Những gì TC nói về Biển Đông là đánh võ mồm, lúc tiến khi lùi, lúc đánh khi xoa, nếu tin TC là bán lúa giống.

Tiêu biểu như khi họp báo với TT Obama tại Toà Bạch Ốc Mỹ, Chủ Tịch Bình tuyên bố không quân sự hoá Biển Đông, thì mấy ngày sau TC khánh thành hai hải đăng trên đảo Trường sa. Và ngày 19/10/2015, trả lời phỏng vấn dành riêng cho thông tấn xã Reuters trước chuyến công du Anh Quốc 4 ngày, Chủ tịch Bình tuyên bố «Các đảo và bãi đá ở biển Nam Trung Hoa là thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ lâu đời do tổ tiên của người Trung Quốc để lại. Nhân dân Trung Quốc sẽ không cho phép bất kỳ một ai vi phạm chủ quyền, quyền và quyền lợi của Trung Quốc trong vùng biển này. Hành động của Trung Quốc tại vùng biển Nam Trung Hoa là chính đáng để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ». Ông còn nói thêm Trung Quốc chưa bao giờ có những hành vi bành trướng, lấn chiếm hải đảo, do đó, những cáo buộc Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ và các vùng biển của các quốc gia láng giềng, là «không có cơ sở».
Và Ông còn khẳng định TQ có chủ quyền  bất khả tranh cãi với hơn 80% diện tích Biển Đông và TQ đang ráo riết xây dựng các đảo nhân tạo ở khu vực Trường Sa, thuộc chủ quyến bất khả xâm phạm của TQ.

Nâng bi lãnh tụ, tờ Hoàn Cầu Thời báo một tờ báo diều hâu nặng tinh thần thượng tôn Hán tộc của TC, một dạng bản của tờ Nhân Dân Nhựt báo, tiếng nói chánh thức của TC, thêm xì dầu, bột ngọt lời của Chủ Tịch Bình. Hoàn Cầu Thời Báo tăng cường độ của trận võ mồm, lên tiếng kêu gọi hải quân và không quân TC phải chuẩn bị «đương đầu với hành động gây chiến» của Mỹ đang chuẩn bị điều hải quân Mỹ sẽ áp sát các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang xây dựng tại Biển Đông để «phủ nhận chủ quyền của Trung Quốc».

Báo này kêu gọi TC phải ngăn chận không cho tàu chiến và máy bay quân sự Mỹ «tự do» hoạt động trên biển và trên không gần các tiền đồn của Trung Quốc. Hoàn Cầu Thời báo lý luận Mỹ dưới danh nghĩa bảo vệ «quyền tự do lưu thông» tại biển Nam Trung Hoa, “ý đồ” của Mỹ là áp đặt vị thế siêu cường của Mỹ ở Á châu Thái binh dương. Dã tâm đó của Mỹ là “khiêu khích” trực tiếp TQ, TQ phải «quân sự hóa» các đảo nhân tạo, gửi chiến hạm phòng vệ, đưa thêm đại pháo và tên lửa chiến lược trong trường hợp «Mỹ gia tăng nhịp độ xâm nhập».

Cách thông tin, nghị luận một chiều, duy ý chí ấy của Hoàn cầu Thời báo coi như xung đột võ trang nếu không muốn nói chiến tranh Biển Đông giữa TC và Mỹ sắp bùng nổ. Nhưng CS nói vậy mà không phải vậy. Những gì Chủ Tịch Bình nói và Hoàn Cầu Thời Báo nói giống như cái thói đã thành bản chất của các lãnh đạo CS vừa nói vừa vỗ tay làm mồi cho cử toạ hoan hô diễn giả. Chớ sự thật và tiền lệ hoàn toàn khác với tuyên truyền của TC. Phía TC, Tướng Phạm Trường Long (Fan Changlong), phó chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc, tức người có quân quyền chỉ sau Chủ Tịch Bình kiêm Chủ Tịch  Quân Uỷ ngày 17/10/2015, tại Diễn đàn An ninh Hương Sơn (Xiangshan) ở Bắc Kinh, cam kết là Bắc Kinh sẽ «không bao giờ dùng vũ lực một cách thiếu thận trọng, cho dù trên những vấn đề chủ quyền» và nhấn mạnh “TQ sẽ làm hết sức mình để tránh những cuộc xung đột không lường trước». Tin Reuters, Hải Quân TC ngày 20/10 mời một  phái đoàn gồm 27 chỉ huy hải quân Mỹ thăm hàng không mẫu hạm duy nhứt của TC là Liêu Ninh. Phía TC giữ kín chuyến viếng thăm này có lẽ nể lời Chủ Tịch Bình vừa mới đánh võ mồm, chém gió Mỹ.

Và VOA ngày 26/10 khai thác nguồn tin của thông tấn xã Mỹ AP, “Washington và Bắc Kinh vừa tu chính một thoả thuận Mỹ-Trung quy định cách hành xử để giữ an toàn khi máy bay quân sự của hai bên gặp nhau trên không, trong bối cảnh ngày càng xảy ra các cuộc chạm mặt thường xuyên hơn, và giữa lúc Hoa Kỳ đang cân nhắc việc điều máy bay và tàu áp sát các đảo mà Trung Quốc mới bồi đắp ở Biển Đông… Người phát ngôn của Bộ Quốc phòng Trung Quốc nói đây là một bước tích cực có ý nghĩa nhằm củng cố sự tin cậy chiến lược giữa hai nước, và để tránh những sự hiểu lầm và tính toán sai lầm”.

Còn phía Mỹ, Bộ Trưởng Quốc Phòng tuyên bố khi họp báo với Bộ Trưởng Quốc Phòng Úc, là Mỹ sẽ cho tàu và máu bay đi đến bất cứ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép, Biển Đông không là biệt lệ. Và sau đó chiến hạm Mỹ và phi cơ diệt tàu lặn của Mỹ vào tuần tra bên trong vùng 12 hải lý các đảo nhân tạo mà TC quân sự hoá. Tin Reuters mới đây, Mỹ sẽ tuần tra  Biển Đông khoảng 2 lần mỗi quý (ba tháng)  hai lần, hoăc nhiều hơn một chút.  Phó cố vấn an ninh quốc gia Mỹ Ben Rhodes hôm qua cũng nói quân đội Mỹ sẽ tiếp tục chứng tỏ cam kết đối với quyền tự do hàng hải trong khu vực, “Đó là các lợi ích của chúng tôi ở đó…. Nó chứng tỏ rằng chúng tôi sẽ tiếp tục duy trì nguyên tắc tự do hàng hải”. Quá rõ, quá chắc như đinh đóng cột rồi.

Quyết tâm nói là làm của Mỹ làm các nước Á châu Thái bình dương lên tinh thần. Hà nội sẽ ký hiệp ước đối tác chiến lược với Phi luật Tân. Bộ Trưởng Quốc Phòng Nhựt sắp đến VN bàn về chiến lược Biển Đông. Nam Dương đã tuyên bố sắp liên kết với ASEAN và Mỹ trong vấn đề Biển Đông. Có thể nói là cả một chuỗi hành động của các nước Á châu Thái binh dương và Mỹ trong việc bảo vệ an ninh hoà binh và cho tự do hàng hải cho vùng này. Chưa bao giờ TC cô đơn ở Á châu Thái binh dương như bây giờ.

Riêng Mỹ, không những cho chiến hạm đi vào bên trong vùng 12 hải lý các đảo nhân tạo để chứng tỏ không thừa nhận chủ quyền của TC, không những Mỹ chuẩn bị vòng trong mà vòng ngoài nữa. Vòng trong là tuần tra như đã thấy. Còn vòng ngoài thì Mỹ và đồng minh đã bày binh bố trận sẵn.
Vùng Nam Thái binh dương, Mỹ, Ấn, Úc sắp tập trận tư Ấn dô dương qua Thái binh dương. Vùng Bắc Thái binh dương, Hải quân Nhật, Mỹ, Úc, Ấn, Hàn và Pháp, tổng cộng 50 chiến hạm và 61 máy bay đủ loại diễn binh trên vịnh Sagami, vùng Yokosuka, nam Nhật gần Tokyo. Trong đó có hàng không mẫu hạm USS Ronald Reagan, chủ lực của hạm đội 7 tại Thái Bình dương, đóng tại căn cứ Yokosuka và chiến hạm tối tân nhất của Nhật được chú ý là khu trục hạm trực thăng Izumo.

Còn Vùng Tây Thái bình dương, Mỹ vừa ấn định lại vùng trách nhiệm của hạm đội 7 và 3.  Trung tướng Tyson của hạm đội Đông Thái Bình Dương chỉ huy luôn phía Tây Thái Bình Dương, để có thể điều hải thuyền một cách nhanh chóng tăng viện cho các «điểm nóng».

Đối với Mỹ quân sự là tính toán nhiều mặt, chớ không phải thuần tuý quân sự, mà kinh tế, chánh trị, ngoại giao, chớ không phải đánh võ mồm./.

Vi Anh

Rome: Du Lịch Italy Vatican

Du Lịch Italy Vatican 
Sóng Việt Ðàm Giang biên soạn

T
hành phố Vatican nằm trong thành phố Rome. Phần bài viết này chỉ nói về Vatican.
Vatican
Vatican, một bang hay thành phố hoàn toàn riêng biệt nằm trong thành phố Rome, là quốc gia có diện tích nhỏ nhất thế giới. Diện tích cả nước là .17 sq mi hay .44 sq km, nằm trên vùng đất cao. Vatican tọa lạc phía tây bắc Rome, thủ đô của Ý, và được bao bọc bởi hệ thống tường thành cao kiên cố được xây từ nãm 800, cùng có camera an ninh rải kín. Dân số cỡ dưới 1,000 người. Nãm 1929, chính phủ Italy đã ký với Giáo hoàng điều ước Ratlam, thừa nhận Vatican là một quốc gia có chủ quyền. Tuy diện tích nhỏ nhưng bộ máy hành chánh của Vatican rất hoàn hảo, có quân đội bảo vệ do Thụy Sĩ tổ chức, có hệ thống bưu chính và ngân hàng riêng. Tem do Vatican phát hành có thể lưu hành và sử dụng tại Italy. Tuy nhiên, Vatican không có các ngành công nghiệp, cũng như không có khách sạn, nhà hàng, nhà hát, hay trường học; khí đốt, điện, nước và các mặt hàng tiêu dùng đều do quốc gia Italy cung cấp.

Bản đồ Vatican


Swiss guards

Tài liệu cho biết, bên trong tường thành gồm 61 công trình kiến trúc từ nhà thờ, nhà nguyện, cung điện, thư viện, ngân hàng, bưu điện, toà nhà chính quyền, trung tâm truyền thông, đường phố, công viên, các đài phun nước và sân bay trực thăng. Hầu hết các mái vòm, toà tháp, hành lang, nhà nguyện với trần nhà và tường đều được tô điểm bằng các bức hoạ, tác phẩm điêu khắc.
Sau khi Ðức Giáo Hoàng John Paul II chết vào ngày 2 April 2005, thì vào ngày 19 April, 2005, Hồng Y Giáo chủ người Ðức Joseph Ratzinger được chọn làm Ðức giáo Hoàng mới với tên Giáo Hoàng là Benedict XVI. Đức Giáo Hoàng Benedict XVI từ chức ngày 28, February, năm 2013, và ngày 13 March 2013, Hồng Y Giáo chủ Francis lên nối chức.
Những địa điểm được biết đến trong quốc gia Vatican đáng kể nhất là công trường thánh Peter (St.Peter’s Square),  Ðại Giáo đường thánh Peter (St. Peter’s Basilica), Cung điện Vatican, Viện bảo tàng Vatican. Bức tường Vatican là ranh giới với Rome, Italy.
Viện Bảo tàng Vatican (Musei Vaticani)
Cửa vào Viện Bảo tàng Vatican

Có thể nói Musei Vaticani là kho tàng tồn trữ nghệ thuật dồi dào nhất trên thế giới. Nhà nguyện Sistine với tác phẩm của nhiều họa sĩ, điêu khắc tên tuổi, như Bernini, Sandro Botticelli và nhất là tác phẩm của Michelangelo và bốn phòng tranh vẽ trên tường (frescos) của Raphael cùng với những nghệ thuật đẹp nhất thuộc Roman, Etruscan, Greek, Egyptian, Assyrian đều hiện diện ở đây. Với cả ngàn phòng để thãm viếng thì trọn hai ngày cũng chưa đủ, tuy nhiên có bản đồ hướng dẫn theo màu để thãm viếng những phòng chính. Những phòng/nhà bảo tàng này nằm ngay cạnh Đại Giáo đường St Peter.

Fountain of Pigna (Pine cone) with two peacocks


The Sphere Within Sphere in Pigna courtyard

Viện bảo tàng Vatican nằm ở phía bắc Đại Giáo đường Peter, là bảo tàng lâu đời và nổi tiếng trên thế giới, với diện tích 55.000 m2. Bảo tàng là một phần của Dinh Vatican (Vatican Palace), nơi cư ngụ của Đức Giáo Hoàng từ năm 1377, bảo tàng có ước chừng 1,400 phòng, gồm 12 nhà trưng bày và 5 dãy hành lang, được gọi là "Phòng trưng bày nghệ thuật và bảo tàng Vatican". 
Các phòng trưng bày nghệ thuật. Bảo tàng Vatican.
Bảo tàng Gregorian-Etruscan chứa những cổ vật từ thế kỷ thứ 9 đến 1 trước Công nguyên.
Bảo tàng Chiaramonti trưng bày khoảng một ngàn tác phẩm điêu khắc, chạm khắc Hy Lạp - La Mã, cùng nhiều bức tượng Ai Cập do Augustus đưa về Rome.
 
Tượng Hecules nhìn từ phòng 
Chữ Thập Hy-lạp
Tượng Artemis trong phòng Candelabra

Phòng Candelabra

Bảo tàng Pio Clementino. Do Ðức Giáo hoàngClement XIV (1769-1774) và Pius VI (1775-1799) tài trợ, với rất nhiều phòng sưu tầm theo mọi chủ đề. Tại phòng thú vật tập trung các cổ vật với nhiều loại đá khác nhau đôi khi có màu đá gần giống như màu da lông thú. 
Ðặc điểm là có tượng Laocoon nổi tiếng, xuất xứ từ Tòa nhà Vàng của Nero, tượng Thần Apollo trong thần thoại Hy Lạp với vẻ đẹp cổ điển lý tưởng (thường gọi là tượng Apollo Belvedere, và bức tượng Thân người Belvedere/Belvedere Torso có nhiều ảnh hưởng tới đến khuynh hướng điêu khắc của Michelangelo sau này.
Laocoon và hai con trai.
Laocoon và hai con trai.
Hình hiện tại
và hình cũ trước năm 1957

Nhóm tượng Laocoon được đào thấy ở Rome vào năm 1506 và được đặt ở Vatican từ ngày đó đến giờ.
Ðây là nhóm tượng bằng cẩm thạch, phiên bản của bản chính bằng đồng của 1 điêu khắc gia Hy Lạp làm năm 140 TrCN. Nhóm tượng lớn cỡ người thật, được ba thợ điêu khắc tên Agesander, Polydorus, và Athenodorus, người thành Rhodes khắc họa cảnh một thầy tu của thành Troy có tên là Laocoon cùng hai con trai của ông - Antiphantes và Thymbraeus- bị bóp nghẹt bởi rắn biển của thần biển Neptune. Chuyện tích kể là khi nhìn thấy con ngựa gỗ trước cửa thành, dân chúng Troy hò reo kéo ngựa vào thành. Chỉ có Laocoon là nhận ra âm mưu của Ulyses, phóng ngọn lao của ông vào hông ngựa làm vang lên tiếng leng keng của vũ khí giáp trụ quân Hy Lạp nấp bên trong. Nhưng dân chúng đã bị Athena làm mù quáng, không nghe lời ông. Để trừ khử ông, thần Athena sai 2 con rắn thần từ dưới biển lên quấn chết cả ông lẫn 2 đứa con.
Người ta đã tìm thấy nhóm tượng này ngày 13/1/1506 trong di tích Domus Aurea (Dinh thự Vàng) của hòang đế Neros. Nhóm tượng được làm từ 4 khối đá cẩm thạch ghép lại, mô tả sự chống cự tuyệt vọng của 3 cha con khi bị rắn thần quấn chết. Từ gương mặt, cử động của thân người đến sự cãng cứng của các cơ bắp, tất cả đều rất hòa hợp, mẫu mực. Khi được phát hiện, phần tay phải của Laocoon bị mất (kể cả một cánh tay của cả hai người con). Ðã có nhiều tranh cãi giữa các nghệ sĩ, điêu khắc gia xem tư thế của cánh tay phải của Lacoon sẽ như thế nào. Michealangelo khi đó cho rằng cánh tay phải sẽ gập lại (như sau này người ta tìm thấy). Các nghệ sĩ khác thì cho rằng nó phải kéo dài ra (như hình chụp). Giáo hoàng khi đó mới thành lập hội đồng nghệ thuật để quyết định và chỉ định Raphael làm trọng tài. Cuối cùng đồ án tay phải giơ lên cao được chọn, cánh tay mới được gắn vào và trưng bày từ năm 1540. Vào năm 1906 một nhà khảo cổ học đã tìm thấy phần cánh tay bị mất của 1 bức tượng (tượng người cha) và gửi đến Vatican. Và hơn 50 năm sau đó mãi tới nãm 1957, Vatican mới quyết định đó chính là 1 phần tay phải của Laocoon và gỡ phần tay đắp thêm trước đây ra vào năm 1957. Và rồi sau đó phần tay của hai người con đã gắn vào cũng đã được gỡ bỏ vào những năm 1980s.
Belvedere Torso.
 
Belvedere Torso. Thân mình Belvedere. 2012
1968

Belvedere Torso được tìm thấy ở Roma trong thời Phục hưng và người ta cho rằng tượng này đã truyền cảm hứng cho danh họa Michelangelo tạo nên hình ảnh Adam trong bức tranh tường The Creation of Man ở nhà nguyện Sistine.
Thân mình Belvedere là một mảnh điêu khắc thân mình một người đàn ông, chiều cao toàn điêu khắc 1.59m (5 ft 25/8 inches). Tác phẩm có chữ ký đề tên một nhà điêu khắc người thành Athens là Apollonius, và đã từ lâu được xem như là có từ thế kỷ thứ 1 trước Công nguyên. Nhưng hiện nay đã được cho rằng đây là một bản sao mà Apollonius đã sao chép lại từ tác phẩm điêu khắc có từ thế kỷ thứ 2 trước Công nguyên. Bức tượng mô tả một người đàn ông ngồi trên bộ da của một động vật. Nhân vật được mô tả trong bức tượng này hiện vẫn còn là nghi vấn. Một số chuyên gia cho rằng đây là chân dung của Hercules hay một số nhân vật thần thoại khác.
Tương truyền rằng, Michelangelo ngưỡng mộ bức tượng này đến mức ông đã từ chối lời đề nghị của Giáo hoàng Julius II, hoàn thiện tác phẩm điêu khắc bằng cách gắn tay, chân và gương mặt cho bức tượng. Michelangelo cho rằng bức tượng quá đẹp và không nên thay đổi. Belvedere Torso hiện là một trong số ít tác phẩm điêu khắc cổ đại vẫn được giữ nguyên vẹn như từ khi khám phá ra.
Apollo Belvedere
Apollo Belvedere có thể là bản sao một điêu khắc từ thế kỷ thứ 4 trước Công nguyên. Với phong cách quý phái và hình dạng đẹp, tượng Apollo Belvedere đã được gắn thêm vào phần cánh tay ngoài cho mường tượng là thần vừa bắn cung xong.
Apollo Belvedere (2012)
Vatican Museums 1968

Cãn phòng Rafael. Nãm 1508, Giáo hoàng Julius II Della Rovere giao cho Rafael Sanzio (khi ấy mới có 25 tuổi, được Bramante giới thiệu) vẽ những bức tranh trên tường trong 4 gian phòng của mình ở tầng trên cùng. Kích thước 3 căn phòng của Giáo hoàng khá nhỏ, căn thứ tư thì lớn hơn nhiều. Người ta hay gọi chung tất cả là "Căn phòng Rafael" (Raphael's Stanze).
Phòng triển lãm tranh Vatican: Giáo hoàng Pius XI ra lệnh xây dựng nhà triển lãm này vào năm 1932 để trưng bày bộ sưu tập của Vatican có từ nãm 1800, dưới thời Giáo hoàng Pius VI. Tại đây, ta có thể tìm thấy những tác phẩm xuất sắc nhất của Giotto, Cimabue, Beato Angelico, Melozzo da Forli, Perugino, Titian, Domenichino, Caravaggio, Rafael và Leonardo da Vinci. Ngoài ra, còn có gian giành riêng cho Nghệ thuật Hiện đại.
Bài viết này theo lộ trình hướng dẫn của đoàn du lịch do người chủ đoàn và người hướng dẫn địa phương đảm nhiệm và cũng coi như là một lộ trình mà hầu hết các đoàn du lịch đều theo. Ði theo đoàn có cái lợi là họ lo cho tất cả và chúng ta không phải sắp hàng dài cả giờ để chờ mua vé, hay có vé rồi vẫn phải sắp hàng chờ lâu. Lộ trình tóm tắt như sau.
Qua cửa vào, đi thang lên tầng một nơi có sân thượng nhìn ra sân trong Pigna và Belvedere; đi qua phòng Chiaramonti với thần La-mã; rồi đi thang lên lầu hai đến bảo tàng Pio-Clementino với sân tám cạnh có nhiều bồn tắm cổ và nhưng vách lõm chứa tượng Apollo Belvedere và Laocoon; qua phòng Tượng; rồi phòng nhà Thơ có Belvedere Torso; rồi phòng Tròn có chậu cẩm thạch đỏ vĩ đại đường kính 13m, chung quanh phòng Tròn là 9 tượng trong hốc lõm đặc biệt có tượng thần Hercules mạ đồng màu vàng. Qua phòng Tròn là phòng Chữ Thập Hy-lạp với hai cỗ quan tài lớn của Nữ hoàng hiển Thánh Helena và con gái Constantina, cửa có tượng Ai-cập, chính giữa phòng là mosaic Athena. Sau đó là một hành lang dài phòng Thảm, phòng bản đồ Ý, phòng Raphael và rồi đến nhà nguyện Sistine.
Nhà nguyện Sistine (Cappella Sistina).
Nhà nguyện Sistine dài 40.9m và rộng 14m. Trần cao 13.4m ở từ sàn tầng chính của nhà nguyện. Mái vòm thì phức tạp và có lẽ khi đuợc xây dựng đã không có mục đích để đáp ứng những tranh hoàng bích họa. Tường chia làm ba tầng với 6 cửa sổ ở trên cao nhất. Giữa các cửa sổ là những phần thòng xuống (pendentives) để chịu đựng trần nhà vòm. Giữa các pendentives này có những khung tam giác gắn vào vòm trần trên những cửa sổ.
Nhà nguyện Sistine, đặt tên theo Giáo Hoàng Sixtus IV, được tài trợ bởi Đức Giáo Hoàng Julius II, và được dựng lên vào cỡ giữa năm 1473 đến 1481, là nhà thờ nhỏ của các Giáo hoàng. Nhà thờ này nổi tiếng vì bức họa "Sự phán xét cuối cùng" (The Last Judgement) của Michelangelo.
Hành lang bản đồ và hành lang với những bức tranh tường của một số họa sĩ như Pietro Perugino, Sandro Botticelli, Domenico Ghirlandaio miêu tả cuộc đời của Moses và Jesus, dẫn đến phòng có bức tranh "Sự phán xét cuối cùng" của Michelangelo, tác phẩm trên trần của Michelangelo.

Hành lang bản đồ nước Ý

Toàn bộ tranh trên trần Sistine chapel (hình từ trang Vatican)

Trần Sistine Chapel (1508-1512) là công trình vĩ đại của Michelangelo Buonarotti . Bức "Sáng thế kỷ" có diện tích 300 m2, được ghép từ 9 bức tranh với nội dung miêu tả lại những câu chuyện trong Kinh thánh. Trong bức tranh có hơn 300 nhân vật với đường nét sắc sảo, dáng vẻ sống động có thần. Michelangelo đã mất 4 năm để vẽ bức tranh này.
Trên những khung vòm vươn lên giữa năm cửa sổ ở mỗi bên nguyện đường là hình ảnh các tiên tri Cựu Ước, nhữg người đã nói với dân Do Thái về Ðấng Cứu Thế sẽ đến, xen kẽ với hình ảnh các nữ tiên tri ngoại giáo, những kẻ theo truyền tụng cổ xưa đã tiên báo cho người ngoại đạo biết sự xuất hiện của Ðấng Cứu Thế. Michelangelo đã vẽ họ ngồi đắm mình trong suy tư, đọc, viết, tranh luận, hay như đang lắng nghe một tiếng nói từ nội tâm. Giữa những nhân vật này, ngay giữa vòm trần, ông vẽ câu chuyện Sáng Thế kỷ và truyện Noah. Chen giữa những câu chuyện này bằng rất nhiều hình ảnh khác, mang những câu chuyện khác.
Bố cục có hơn 300 nhân vật và có chín tình tiết trung tâm từ Sách Khải huyền , được chia thành ba nhóm: nhóm thứ nhất là Sự sáng tạo Thế giới Thiên đàng và Trái đất của Chúa; nhóm thứ hai là Chúa tạo ra người đàn ông và đàn bà đầu tiên Adam và Eve và sự mất ân huệ của Chúa do bất tuân lệnh nên bị đuổi ra khỏi vườn Eden; và cuối cùng, nhóm thứ ba là sự cầu khẩn của Loài người và đặc biệt là của gia đình Noah. Những hình này không tuyệt đối theo thứ tự thời gian. Trên các vòm tam giác đỡ mái được vẽ mười hai người đàn ông và phụ nữ đã tiên đoán sự xuất hiện của Chúa Jesus. Họ gồm bảy nhà tiên tri Israel và năm phụ nữ tiên tri của Thế giới Cổ đại.
Trong số những bức hoạ nổi tiếng nhất trên trần có Chúa tạo ra Adam, Adam và Eve trong Vườn địa đàng, Ðại hồng thủy, nhà tiên tri Isaiah và Bà đồng Cumaean. Quanh các cửa sổ được vẽ các tổ tiên của Chúa Jesus. Bức họa The Creation of Adam là bức họa nổi tiếng nhất thế giới trong lịch sử hội họa cho thấy một hình ảnh thánh tượng Bàn tay của Chúa (Hand of God) mang đến sự sống cho Adam.
Bản thân Chúa bay trong không gian, được đỡ nâng bởi các Thiên Thần, đang chuyển dần lại gần Adam đang ngồi trên trái đất, từ một phía khác, mình quấn một tấm áo choàng rộng bung ra như một cánh buồm trong gió. Lúc Chúa đưa bàn tay ra, dù không chạm vào ngón tay của Adam, ta như thấy con người đầu tiên trỗi dậy, như từ trong một giấc ngủ và nhìn vào khuôn mặt chan chứa tình yêu thương của Đấng Tạo hóa. Cách Michelangelo sắp xếp để cái "chạm tay" Thần thánh trở thành trung tâm và điểm hội tụ của bức tranh, và cách ông làm ta nhận ra sự toàn năng qua vẻ nhàn hạ và uy lực của cử chỉ sáng tạo này thật tuyệt vời trong nghệ thuật hội họa.

Chín cảnh miêu tả chuyện Sáng Thế Kỷ trong Thánh kinh (Book of Genesis) bắt đầu từ bàn thờ hướng ra cửa chính gồm: The Separation of Light and Darkness , The Creation of the Sun, Moon and Earth, The Separation of Land and Water, The Creation of Adam, The Creation of Eve, The Temptation and Expulsion, The Sacrifice of Noah, The Great Flood, The Drunkenness of Noah.

Con Rắn Ðồng. The Brazen Serpent.
Trong một khung tam giác góc ngay trên bàn thờ là một cảnh mang tên "Con rắn bằng đồng".
[Trích trong bài viết Những biểu tượng của ngành Y do Trịnh Nguyễn Ðàm Giang biên soạn: Biểu tượng con rắn bằng đồng có tên Nehushtan đã được nhắc đến trong Thánh kinh. Trong Bộ sách những con số (số 21:6) của Thánh kinh có viết rằng người Do thái (Israelites) than phiền với Moses và Chúa về hoàn cảnh tuyệt vọng của họ (Tại sao ngài lại mang chúng tôi...để chết trong trong hoang dã? Vì chẳng có thức ãn và nước uống...."(21:5).
Sự than phiền này làm Chúa nổi giận nên sai rắn hung dữ tấn công người Do thái. Nhiều người chết quá làm người Do thái phải chạy đến Moses và cầu khẩn Chúa tha tội cho họ. Chúa nguôi giận, bèn sai Moses làm một cây gậy có một con rắn bằng đồng cuốn quanh. Những người nào đã bị rắn cắn chỉ cần nhìn vào cây gậy này là tự nhiên khỏi bệnh. Có thể cũng vì lý do này mà Nehushtan đã mang ảnh hưởng đến cho cây gậy Asclepius và được dùng sau đó như một biểu tượng cho y khoa và ngành y.  Năm 1508, dưới sự tài trợ của Pope Julius II, Michelangelo Buonarroti đã vẽ trên trần toà Sistine Chapel một cảnh minh họa thiên tai rắn với dân Do thái và sự thành hình của rắn bằng đồng.]
Rắn đồngNữ tiên tri người Cumaen

Bà tiên tri người Cumaean. The Cumaean Sibyl. Bà đã chỉ dẫn cho Aeneas, trong hành trình xuống thế giới dưới đất để thãm cha. Michelangelo vẽ nhà tiên tri nữ này có khuôn mặt cằn cỗi, già nua, có thân hình thật to lớn, có cánh tay trái thật rắn chắc (tượng trưng cho lòng tin tuyệt đối vào sự khôn ngoan và sức mạnh của Giáo hội Cơ đốc La mã). Bà có hai cuốn sách Cựu và Tân Ước. Nhà tiên tri cúi đầu đọc một cuốn, không để ý đến cái gì khác ngoài quyển sách của mình. Một người theo bà cầm cuốn thứ hai. Michelangelo không vẽ trang phục các nhân vật tiên tri giống như trong lời kể thần thoại. Ông chỉ quan tâm đến giá trị tượng trưng của họ - một giá trị nhân vãn - những con người được soi sáng về tinh thần.
Ðây là tình tiết trong tác phẩm sử thi Aeneis bằng tiếng Latin của nhà thơ Virgil, sáng tác năm 29-19 TCN, kể về cuộc phiêu lưu của Aeneas, một người thành Troy, trong hành trình đến Ý, nơi ông trở thành tổ tiên của người Roma.

Và sau cùng là bức "Sự phán xét cuối cùng" được vẽ trong 6 nãm, cao 20 m, rộng 10m, là bức họa lớn nhất thế giới. Trong bức họa có hơn 200 nhân vật.

Michelangelo vẽ bức họa tổng hợp "Sự phán xét cuối cùng"  khoảng từ nãm 1536 đến 1651 do Ðức Giáo Hoàng Clement VII đặt hàng, đặt trọng tâm vào hình ảnh của chúa Christ, ghi lại khi mà Sự phán xét cuối cùng được tuyên bố. Sự bình thản chịu đựng như đòi hỏi sự chú ý và làm dịu sự rối loạn đang diễn ra ở chung quanh. Bức họa bắt đầu di chuyển chậm miêu tả tất cả những nhân vật liên quan.
Bên cạnh Đức Chúa với thân hình đầy đặn như của một người trên trái đất, đứng uy nghiêm dang tay phải lên cao như đang suy nghĩ để ra phán xét cuối cùng, là đức mẹ Virgin hòa hợp trong vị thế ngồi nghiêng đầu nhìn xuống trong tình trạng như đầu hàng với hai cánh tay khép lại bên mình. Những vị thánh và những người được lựa chọn để lên Thiên đường, được vẽ chung quanh Chúa và Ðức mẹ, cũng đang lo âu chờ đợi lời phán quyết. Vài vị thánh có thể nhận được ra ngay như thánh Peter với hai chìa khoá, thánh Laurence với giá sắt (gridiron), St Bartholomew với da của chính ông trong tay trái mà từ trước đến giờ đã được giải thích là chân dung tự vẽ của chính Michelangelo (Michelangelo ví mình như tấm da người bị lột, một con người bị vắt kiệt sức lực), St Catherine of Alexandria với cogwheel, và St Sebastian đang quỳ gối cầm cung. Ở chính giữa phần dưới là thiên thần của Apocalypse đang đánh thức người chết bằng tiếng còi. Ở bên trái là những thân người đang trổi dậy khi thân họ đang đi vào thiên đàng (Resurrection of the flesh), bên phải có thiên thần và quỷ đang tranh đấu để mang người chịu hình phạt vào điạ ngục.
Ở phía bên phải tận cùng của bức họa trên tường vĩ đại này có hai nhân vật không thuộc kinh sử, đó là Charon của Dante đang trên thuyền với mái chèo và quỷ dẫn những người chịu hình phạt đến trước Minos quan tòa của thế giới dưới mặt đất có thân với rắn cuốn chung quanh.


Sự khỏa thân trong bức họa của Michelangelo đã làm nhiều chức sắc đương thời khó chịu (Hồng Y Giáo Chủ Carafa),và nhất là vị chủ lễ của Đức Giáo Hoàng (Biagio De Cesena), và ông đã đòi bỏ bức tường này ra khỏi Sistine Chapel. Để tỏ sự bất bình, Michelangelo đã vẽ Minos có khuôn mặt tựa như Cesena.
Sau khi Michelangelo qua đời, bộ phận sinh dục nam sau đó được vẽ che đi qua tài của họa sĩ Daniele Da Volterra. Cũng vì việc làm này mà Volterra đuợc gán cho cái tên Braghettone "họa sĩ vẽ đai quần" (breeches- painter).
Hiện nay bức họa này đã được tu bổ, sửa chữa, để mang lại màu sắc trong sáng nguyên thủy của ban đầu, trừ một góc trên cùng bên phải, được giữ lại mọi người so sánh. Những hình ảnh khỏa thân ban đầu sau một thời gian bị che đậy nay phần lớn cũng đã được lấy bỏ đi để mang lại nguyên thủy như Michelangelo vẽ.
Cãn phòng nhỏ phía sau phòng hình có một cánh cửa chứa lò đốt và một hệ thống ống dẫn khói ra ngoài. Đó là nơi để toà thánh chính thức thông báo khi bầu Đức Giáo Hoàng mới. Khi bầu được thì họ sẽ đốt cho khói trắng tỏa ra báo tin cả thành phố là đã chọn được Ðức Giáo Hoàng mới, nếu khói đen bốc ra thì có nghĩa là chưa có sự thống nhất ý kiến và cần phải bầu lại.
Vài sự kiện về nhà nguyện Sistine.
Nhà nguyện Sistine mang tên người đã tài trợ /đặt làm là Đức Giáo Hoàng (ĐGH) Sixtus IV. Chữ Sixtus viết tiếng Ý là Sisto.
Nhà nguyện Sistine bề ngoài trông rất bình thường chỉ giống như là một khối hình chữ nhật lớn bằng gạch không trang trí gì hết. Nó không có cửa lớn riêng để vào mà chỉ có những lối vào qua những cánh cửa của Dinh Đức Giáo Hoàng
Mặc dù Nhà nguyện Sistine nổi tiếng với những bức họa (frescos) vẽ trên tường, trên trần nhà của Micelangelo, nhưng trước đó cũng đã có frescos rất nổi tiếng của Botticelli vẽ dọc theo hai bức tường của hành lang dài của nhà nguyện: một bên kể chuyện gia đình Moses, một bên kể chuyện về Chúa.
ÐGH bảo trợ tài chính cho Michelangelo nãm 1508 là Julius II, cháu (nephew) của Sixtus IV. Chữ nephew của Anh ngữ lấy từ chữ nipote của Ý có nghĩa là " cháu" hiểu theo nghĩa lạm quyền của giáo hoàng để thiên vị người trong gia đình. Ngày xưa, thường thì chữ "cháu" của ÐGH được hiểu là con trai của họ.
Những phòng ngoài cho phép chụp hình, riêng phòng nhà nguyện Sistine thì tuyệt đối không đuợc chụp hình, không đuợc ãn uống và tuyệt đối phải im lặng.
Rời Nhà nguyện Sistine qua một cầu thang xoáy rất đẹp của Giuseppe Momo (rập theo thang xoáy của Bramante dành riêng cho Đức Giáo Hoàng ở cạnh Dinh Giáo Hoàng), chúng ta sẽ ra cổng dẫn sang Đại Thánh Ðường St. Peter.
Thang xoáy của Momo
Ðại Thánh đường St. Peter
còn tiếp...

Bài Xem Nhiều