We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 14 November 2015

Muốn được yên thân đừng "Về Hưu Ở Việt Nam"

Về Hưu Ở Việt Nam


Kể từ sau năm 1975, vì biến cố chính trị, số người Việt Nam lưu vong sống trên các đất nước tự do có thể tính bằng con số triệu. Có mọc rễ hay không trên xứ người nhưng phần đông Việt kiều trong thâm tâm luôn nhớ về quê hương nơi chôn nhau cắt rún, nơi chứa nhiều kỷ niệm từ nhỏ cho đến lớn, nơi có đồng bào cùng màu da, cùng tiếng nói. Nhất là những người lớn tuổi về hưu, con cái đã trưởng thành, đã nên người thay thế cha mẹ ra đóng góp cho xã hội thì họ lại thường cảm thấy cô đơn lạc lõng bên xứ người và muốn trở về để gởi nắm xương tàn trên quê hương mình mặc kệ những bất đồng chính kiến, mặc kệ ngày nào đã bất kể sống chết, bỏ lại tất cả để ra đi tìm tự do.

Ông Tâm là một trong số người muốn trở về cố hương đó. Ông là sĩ quan cấp tá của chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Sau năm 1975, dĩ nhiên cũng như các sĩ quan khác ông cũng phải đi học tập cải tạo một thời gian dài, nhà cửa bị tịch thu, con cái không được học đến nơi đến chốn vì lý lịch xấu. Ngày ông còn trong tù thì vợ ông đã mất vì quá lao lực, và suy dinh dưỡng. Ra tù ông lại phải sống thấp tha thấp thỏm lo sợ không biết một ngày đẹp trời nào đó bọn ác ôn bắt bỏ tù trở lại; rồi gia đình bị bắt đi kinh tế mới; cuộc sống dưới chế độ mới thiếu thốn, khổ cực trăm bề nên ông cố sống cố chết tìm cách đưa con cái vượt biển. Cũng may nhờ bạn tù giúp đỡ nên chuyến vượt biển thành công. Sau một thời gian ở trại tị nạn gia đình ông được sang định cư ở Hoa Kỳ.

Ông Tâm qua được xứ sở tự do thì ngã bịnh mất khả năng lao động nên được hưởng tiền bịnh do tiểu bang cấp cho. Bốn người con đứa đi học nghề, đứa ra làm việc và từ từ đều lập gia đình có cuộc sống ổn định bên xứ người. Nhưng vì công việc nên mỗi đứa con lại ở một tiểu bang, chỉ thi thoảng mới gặp nhau. Còn cô gái lớn thì ở cùng một tiểu bang với cha.

Ông Tâm ở riêng một mình. Ông không muốn làm phiền đứa con nào vì tính ông độc lập lâu nay, cứ ngại làm mất tự do và đời sống riêng tư của con cái, và ông cũng thích sống một mình cho thoải mái. Ông mua một cái mobile home giá rẻ, cho một hai người thuê phòng ở chung để có thu nhập trả tiền đất, và nhờ bạn bè làm mai giới thiệu cho ông một bà góa để đỡ phòng không chiếc bóng.

Bà góa này tên Tình, coi xấu người mà đẹp tính. Bà Tình hiền lành, dễ tính, biết chịu đựng, biết im lặng nghe ông nói mà không tranh cãi gì cả. Ông chỉ con chó mà nói là con gà thì bà cũng ừ cho đó là con gà; ông bắt bà im thì bà không dám hó hé lấy một tiếng mà nín thinh cả mấy ngày trời cho tới khi ông cho nói bà mới dám mở miệng... Con cái của ông đều quí mến bà mẹ kế này và nhiều khi còn binh bà để phản đối ông quá ăn hiếp:
- Sao cô hiền quá vậy? Ba con nói ngang nói ngược mà cô không cãi cứ để ổng ăn hiếp hoài.
Bà Tình cười hiền lành:
- Thì cô coi như ổng khùng, cãi làm chi với người khùng cho mệt.

Bà Tình làm ở nursing home săn sóc chiều chuộng người già, người bịnh cũng quen nên mới có thể ở chung với ông Tâm được. Tính tình hai người khác nhau như hai thái cực nên có lẽ ở với nhau để bù đắp cho nhau. Bà Tình dễ tính bao nhiêu thì ông Tâm khó bấy nhiêu. Ngày xưa sống trong quân kỷ quen, ông dùng kỷ luật sắt trị lính và trị cả gia đình. Con cái phạm lỗi là ông đét đít không tha. Ði thưa về trình, đúng giờ đúng giấc không được sai một phút. Chiều tối là cửa đóng then cài, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Ra vào cửa phải đóng, quên là bị phạt mở ra đóng lại 100 lần cho quen. Ở xứ Mỹ, bạn bè con cái có bất thình lình ghé ngang nhà thăm ông mà không gọi điện báo trước chớ hòng ông mở cửa tiếp. Có ông bạn thân sẵn đi câu về ghé tặng ông ít cá tươi, gọi cửa hoài ông không mở, chỉ đứng trong nhà ngó ra nên người bạn phải treo bị cá trước cửa rồi bỏ đi. Nhiều, nhiều kỷ luật và nội qui được đặt ra lắm nên đám con không gần gũi cha cho mấy, đứa nào cũng sợ ông như sợ cọp. Bạn bè ai cũng lắc đầu, bảo ông là chướng.

Vậy mà bà Tình cũng hay, sống với ông được đến 4 năm mới chia tay vì có một ngày ông cấm không cho bà về thăm lo cho con cái và cháu ngoại riêng nữa. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng bà phản đối, chống lại ông. Ông Tâm muốn gì bà cũng chiều ngoài việc này. Tấm lòng người mẹ bao la như biển, lúc nào cũng lo lắng, bảo bọc, và hy sinh cho con thì ông Tâm chẳng thể nào mà chia cách được. Ông Tâm lâu nay quen ra lệnh và bà Tình thì quen tuân theo nên lần này nghe bà phân trần ông đã nổi giận mất khôn mà quát lên:
- Ở trong nhà này phải giữ kỷ luật, phải đi về cho đúng giờ giấc. Mấy hôm nay cứ tối mịt mới về nhà, cứ lấy cớ là về thăm cháu bịnh. Cháu bịnh thì có mẹ nó lo. Bà dẹp đi. Bà đi với thằng nào? Từ nay không có đi thăm cháu chiếc gì nữa. Còn không thì bà đi luôn đi. Nhà này không chứa đàn bà vô kỷ luật, thúi tha, mất dạy.

Bà Tình mở lớn mắt nhìn ông Tâm. Còn gì để nói nữa. Ðã biết rằng khi nổi giận thì ăn nói hồ đồ, nhưng bà không ngờ ông Tâm lại thốt những lời khó nghe và không tôn trọng bà như thế. Bà Tình lẳng lặng vào phòng thu xếp hành lý bỏ gọn trong cái va ly nhỏ. Không nói thêm một tiếng để chào từ giã ông Tâm đang mặt hầm hầm, bà xách va ly ra xe nổ máy chạy đi và không quên gọi cho đứa con gái của ông để báo cho nó biết:
- Chào con, cô chia tay với ba con rồi và sẽ không trở lại nữa đâu. Con nhớ ghé lại săn sóc cho ổng nhen.
- Cô đi luôn à? Con cũng lo sẽ có ngày này vì tính Ba nóng quá. Cô ơi, có gì cô bỏ qua cho vì con biết Ba thương cô lắm.
Cô Tình bùi ngùi nói:
- Cô biết Ba con tính nóng nên lâu nay nhịn và chiều ổng cho xong. Già rồi sống nương tựa với nhau cho vui. Con cái khôn lớn tách riêng thì mình lại càng phải dựa vào nhau để sống và an ủi cho nhau. Có điều Ba con không cho cô về thăm con cháu là không được. Lại còn ghen tuông nói bậy và không tôn trọng cô nữa nên cô buồn lắm. Thôi để tách nhau một thời gian xem sao.
- Cô ơi! Cô ráng giữ sức khỏe nhé. Mai con sẽ qua thăm Ba và khuyên ổng làm hòa lại với cô.
Hôm sau cô con gái đến thăm và khuyên cha:
- Cô Tình hiền và được quá mà sao Ba để cho cổ đi vậy? Ba làm hòa với cổ đi.
Ông Tâm sửng cồ:
- Hiền cái gì mà hiền. Bây giờ dám mở miệng cãi lại rồi còn bỏ đi nữa. Ba không cần thứ bà chằn đó. Ba chỉ thích loại đàn bà nghe lời ba 100 phần trăm, không được cãi mà nói gì cũng phải nghe.
Cô con gái bất mãn nghĩ thầm chứ không dám nói ra:
- Vậy thì ba đi kiếm người câm mà lấy đi. Mà phải vừa câm vừa điếc chứ nghe chửi mà không cãi được chắc họ đánh lại thôi.

Cô Tình bỏ đi không trở lại. Ông Tâm tự ái không làm hòa xin lỗi. Ông lại lủi thủi một mình sống kiếp độc thân góa vợ. Bạn bè cũng giúp ông đánh tiếng mai mối nữa nhưng không bà nào chịu đèn sống chung với ông được đến một tuần. Sức khỏe của ông lại chẳng được tốt cho lắm, bị cao máu, cao mỡ, phải thông tim, phải cắt túi mật, mà lại phải tự lo chợ búa nấu nướng một mình thật mệt mỏi và buồn chán. Cô con gái mỗi tuần chỉ ghé qua thăm cha chớp nhoáng được 1 vài lần vì còn phải đi làm, phải lo cho gia đình con cái. Nhiều khi ông ngồi đó, nỗi cô đơn gặm nhắm, nghĩ đến một ngày thình lình từ giã cõi đời mà con cái không hay để đến khi sình thối lên lối xóm mới biết. Rồi nghĩ đến quê hương bà con bạn bè đông đúc, ra ngõ là có hàng quán cơm tiệm khỏi lo miếng ăn nấu nướng hàng ngày, vui biết bao nhiêu. Ông nghĩ đến một ngày về quê hương, kiếm một miếng đất trồng cây ăn trái, trồng bông hoa cây kiểng, vui thú điền viên sống cho qua tuổi già, có gì chết chôn cạnh mộ bà vợ hiền cũng đỡ lạnh lẽo. Ông chỉ sợ tụi công an đỏ làm khó dễ, nhưng rồi lại tự an ủi mình hy vọng già rồi chắc tụi nó cũng để yên.

Lâu nay ông Tâm cũng thỉnh thoảng liên lạc với một ông bạn thân ở quê nhà tên Phan. Ông Phan có nhà đất ở vùng ngoại ô xa xôi, làm nghề thầy lang vườn, tính tình thuần hậu, chân chất. Ngày trước 75, ông Phan phá đất núi làm rẫy nên ngày nay ông có nhiều đất trên núi lắm. Ông Tâm ngày trước đã giúp đỡ ông Phan rất nhiều và thương tính tình ông Phan nên thường xuyên lui tới thăm nhau. Nay nghe ông Tâm than buồn và có ý trở về sống ở quê hương, ông Phan hăng hái bảo:
- Anh về đi, tôi sẽ tặng anh một mẫu đất sát cạnh nhà tôi để xây nhà ở cạnh nhau sớm hôm hủ hỉ cho vui.
Ông Tâm cảm động:
- Cám ơn anh nhiều. Nhưng tôi biết anh giờ cũng không khá giả gì mấy, tôi không dám nhận đâu. Cho tôi gởi tiền mua lại miếng đất đó để anh có tiền mà lo cho gia đình. Tôi về ở cạnh anh cuối đời anh em có nhau là vui rồi. Chỉ sợ về đó cộng sản làm khó dễ thôi.
Ông Phan đoan chắc:
- Chỗ tôi ở xa làng xa xóm, công an khu vực quen biết thân tình, dễ chịu lắm. Anh về đi không sao đâu. Với lại lớn tuổi rồi tụi nó không để ý làm khó dễ nữa đâu đừng lo. Thỉnh thoảng anh cho nó gói thuốc lá ba số 5 là nó cảm ơn anh lắm lắm, sai gì cũng được.

Bên đòi tặng, bên đòi mua, tình nghĩa tràn trề thật cảm động ứa nước mắt. Cuối cùng ông Phan cũng tặc lưỡi thở dài mà nhận tiền ông Tâm gởi về trả tiền mua miếng đất và xây nhà sẵn giùm để ông Tâm về có nhà ở ngay.
Cô con gái ông Tâm nghe cha đòi về Việt Nam ở thì phản đối:
- Ba à, về đó làm sao sống được với Cộng sản. Tụi nó gian manh thấy Việt kiều có tiền không để yên cho Ba đâu. Ba đã liều thân ra đi mà trở về làm gì.
- Tụi con không hiểu đâu. Ai cũng có cội có nguồn, ba đã già rồi, sống nay chết mai. Ba muốn trở về bỏ nắm xương tàn trên quê hương chứ chết bờ chết bụi ở đây buồn lắm. Ba về ở cạnh bác Phan, có bạn có bè hủ hỉ với nhau đỡ buồn. Ba đã gởi tiền về mua đất xây nhà ở cạnh nhà bác Phan rồi. Bác Phan bảo công an khu vực ở đó dễ lắm mà dân tình cũng hiền lành.
Cô con gái cãi:
- Thì bác ấy muốn ba về ở cạnh nên nói sao cũng được mà. Tụi con đều ở bên đây, Ba về đó lấy ai coi chừng?
Ông Tâm cay đắng:
- Ba ở bên này các con cũng đâu thường xuyên tới thăm được. Con cái ở mỗi đứa một phương mỗi năm họa hoằn về thăm Ba được 1 lần. Còn con thì bận bịu, tất bật suốt ngày. Ba về đó có gia đình bác Phan sát vách, bác bảo sẽ chăm sóc cho Ba. Bác Phan tốt lắm, cho Ba miếng đất để xây nhà mà Ba không lấy đó.
- Ðiều này con không biết. Phải ở lâu mới biết lòng người. Ba về đó lỡ bịnh hoạn đi bác sĩ bệnh viện cũng khó khăn. Nhà bác Phan con nhớ là ở tuốt trên núi khô khan nóng nực, đường đất cheo leo, nhất là không có điện phải xài đèn dầu leo lét, và lại xa thành phố vừa buồn vừa bất tiện. Ba ở đó không tốt đâu.
Ông Tâm cãi:
- Hồi Ba chở tụi con lên nhà bác Phan đến nay cũng hơn chục năm rồi. Càng ngày càng thay đổi tiến bộ chứ. Nghe bác Phan nói đã có điện rồi, dân cư cũng đông đúc hơn nhiều, đã có đường cho xe hơi chạy tới tận nhà.
Cô con gái hỏi nhắc lại:
- Rồi đêm hôm lỡ lên cơn đau tim làm sao đi cấp cứu? Kêu được xe chở được đến nhà thương chắc cũng đã xong đời rồi. Ba bây giờ đâu còn khỏe nữa, ở đây được một nền y khoa tốt gần như là nhất thế giới phục vụ, chăm sóc thường xuyên không tốt hơn sao.

Ông Tâm nghe con gái cản đầu cản đuôi nêu đủ lý do đã không nghe ra mà lại đâm bực. Ông nghĩ chắc lũ con sợ mình về Việt Nam không còn được lãnh tiền già tiền bịnh nữa và sợ phải gởi tiền nuôi cha nên cứ ngăn cản thế kia. Ông bực bội nói:
- Ba đã quyết định rồi. Con đừng cản nữa. Ba về đó tự lo được không cần mấy đứa con phải gởi tiền về giúp mà cứ nói ra nói vào.

Thấy cha bực mình, cô con gái im lặng không cãi nữa. Cô biết tính cha ngang bướng ít khi chịu nghe lời ai khuyên nhất là lời khuyên của con cái mà ông lúc nào cũng nghĩ là con nít con nôi hỉ mũi chưa sạch. Cô hỏi giọng quan tâm:
- Ba tính khi nào thì đi? Ba có muốn con giúp đăng báo bán căn nhà này và đồ đạc không?

Một tuần sau ông Tâm bán được căn mobile home với giá gấp đôi ông đã mua 7 năm về trước. Nhờ đã trả off nên nay ông ôm trọn gói. Ông lại còn “được” hai lần tai nạn xe cộ vào mấy năm trước, chỉ ê ẩm và hư xe sơ sơ nhưng nhờ mua bảo hiểm hai chiều nên được bồi thường vài chục ngàn đô. Tổng cộng được một số tiền cũng khá. Ðã gởi ông Phan tiền mua đất và xây giùm cái nhà gần bằng tiền bán mobile home, vị chi ông còn được tiền đền bảo hiểm xe vài chục ngàn đô. Thời điểm bấy giờ ở Việt Nam tiền đô có giá trị, vật giá cũng rẻ nên theo ông Phan tính toán mỗi tháng ông Tâm chỉ cần tiêu 100 đô là đủ sống. Tằn tiện một chút ông tiêu đến nhắm mắt xuôi tay là vừa. Vậy là bán nhà xong, thu dọn đồ đạc cần dùng vào 2 thùng lớn, ông Tâm Việt kiều bái bai đất nước tự do Hiệp Chủng Quốc đàng hoàng lên máy bay hồi hương, chả bù ngày nào trốn chui trốn nhủi ra đi.

Cả nhà ông Phan gồm vợ con, dâu rể, cháu nội cháu ngoại gần 20 người thuê xe vào Sài Gòn đón bạn vàng hồi hương. Ai nấy cũng tươi như hoa, cười đón Việt kiều thật niềm nở, thân tình. Bà con xa không bằng láng giềng gần, từ nay có gì chạy qua chạy lại đỡ đần nhau cũng vui đấy chứ, hai bên cùng có lợi.

Xe chạy xuyên đêm đến trưa thì về tới quê ông Tâm ở Ninh hòa. Thị trấn giờ tấp nập hơn hồi ông ra đi nhiều. Ông Tâm nhìn lại một số cảnh vật quen thuộc mà lòng bổi hổi bồi hồi nhớ lại những tháng ngày xa xưa với bao thăng trầm vinh nhục. Ngày bỏ quê hương ra đi ông đã thề với lòng chỉ trở về khi không còn Cộng sản, nhưng nay nào có đâu ngờ tự mình lại thất hứa phá bỏ lời thề. Ông như con cá hồi ngược dòng cố sống cố chết vượt bao gian nan bơi về nơi nó sinh ra. Ông đã từ bỏ nơi chốn bình yên có gia đình, sự tiện nghi và nhất là sự tự do để tìm về một chốn mà ông biết trước là địa ngục trần gian chỉ vì nỗi nhớ quê hương trong ông thật tha thiết, mãnh liệt, và nỗi ao ước muốn sau này được yên nghỉ trong lòng đất mẹ hiền.

Ðúng như lời ông Phan nói trước, chiếc xe trung 20 chỗ ngồi cũng len lỏi trên con đường đất gập ghềnh chạy đến tận ngõ nhà mới của ông Tâm. Căn nhà mới quét vôi xanh, mái tôn xám, trông gọn nhỏ và xinh xắn y như trong hình của ông Phan gởi qua. Nhưng xung quanh đất đai có vẻ khô rốc đầy sỏi đá, cây cối lưa thưa và còi cọc, trông thảm thiết như cây cối mọc ở sa mạc.
Ông Phan nói giọng phân bua:
- Cả tháng nay trời không mưa nên cây cối như vậy đấy. Anh dặn tôi mua ít cây ăn trái về trồng nhưng với thời tiết này ngó mòi mấy cây này khó lên nổi.
Ông Tâm an ủi bạn:
- Từ từ rồi tính. Trời không mưa chắc phải làm vòi tưới.

Ông Phan lắc đầu tỏ ý như chuyện này chắc khó rồi ông bảo tài xế đậu xe trước cửa nhà mới của ông Tâm để dỡ hành lý xuống. Vừa bước xuống xe, cái nóng hầm hập cháy bỏng của vùng núi táp vào người cộng thêm sự mệt mỏi của chuyến hành trình vượt đại dương làm ông Tâm choáng váng lảo đảo đứng không vững. Ông Phan vội đỡ ông Tâm bước lên thềm và sai thằng con lấy chìa khóa mở cửa ngay. Một lúc sau ông Tâm mới định thần lại và ngắm căn nhà mới của mình. Nhà chỉ có một phòng khách nhỏ, một phòng ngủ nhỏ đặt vừa cái giường 2 người nằm, một gian bếp nhỏ xíu cỡ 3 mét vuông và một phòng vệ sinh cũng nhỏ xíu. Tổng cộng cả căn nhà chắc khoảng 20 mét vuông. Ðồ đạc sơ sài mới chỉ có bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và cái giường gỗ trải chiếu hoa chắc ông Phan đem từ nhà ông ấy qua.
Ông Phan nói:
- Anh nằm nghỉ ngơi một chút, tôi biểu sắp nhỏ về bưng cái quạt máy qua cho anh và nấu cơm rồi mời anh qua xơi.

Mấy ngày đầu gặp nhau vui vẻ vô cùng. Quà cáp từ bên Mỹ mang về cái gì cũng lạ, đẹp, thơm, và giá trị. Gia đình ông Phan mọi người từ lớn tới nhỏ cứ rảnh ra là tìm tới ông Tâm để nghe kể chuyện hấp dẫn của cuộc sống bên Mỹ. Từ sớm đến tối rộn ràng vui lắm. Ông Tâm bắt đầu mua sắm thêm đồ đạc cần thiết bày biện cho căn nhà của mình. Ông cũng mua tặng bạn mình bộ sofa, cái bếp ga, và cái tủ lạnh. Gia đình ông Phan rất mừng cảm ơn rối rít và càng ân cần coi ông Tâm như thần tài trên trời rơi xuống. Coi vậy mà cũng không tốn kém chi lắm, từ cái lớn tới cái nhỏ, mua đủ thứ mà chỉ tốn xấp xỉ 1200 đô vì đồng đô la lúc này có giá lắm.
Người xưa có câu ca dao:
Thức lâu mới biết đêm dài,
Ở lâu mới biết lòng người thực hư.

Sau tuần lễ đầu tiên vui vẻ, ân cần là những phiền phức, khó chịu dần dần kéo tới. Vợ và con ông Phan thường qua mượn đồ không trả, bọn nhóc thường hay vô tư cầm nhầm món này món nọ nên đồ đạc trong nhà không cánh mà từ từ bay mất. Ông Tâm bực mình lắm nhưng ngại không nói ra. Tính ông cái gì ra cái đó. Xin thì ông cho mà mượn thì phải trả dù là một xu.

Thêm nữa ở lâu ông Tâm dần dần biết được giá cả, vật liệu xây dựng và trị giá đất thời điểm bấy giờ mới hay cái nhà của ông trị giá thật sự chỉ bằng một nửa số tiền ông đã chi. Vậy mà phải mang ơn nghĩa với người ta mới đau. Theo ông thấy ông Phan vẫn là con người đơn thuần, có lòng tốt với bạn bè nhưng vợ con dâu rể của ông thì trái ngược, thích lợi dụng, xin xỏ và có lòng tham không đáy.

Căn nhà mới là do đứa con lớn của ông Phan lo liệu việc xây cất và có lẽ nó đã bỏ túi số tiền chênh lệch khi mua toàn vật liệu xấu và xây quá đơn giản, thiếu tiện nghi. Phòng vệ sinh với loại cầu tiêu trệt ngồi chồm hổm phải múc nước dội. Không có bồn rửa mặt và nhất là không có hệ thống nước máy. Nước dùng để nấu ăn, vệ sinh tắm rửa phải chứa trong hai thùng nhựa lớn mà mấy đứa con nhà ông Phan gánh đổ hàng ngày từ giếng nhà bên ấy. Thấy bất tiện quá nên ông Tâm lại bỏ tiền ra xây hồ chứa nước, bắt máy bơm để bơm thẳng vào nhà và dĩ nhiên là ông phải làm cho cả hai nhà. Ðã không biết đủ rồi chứ, vợ con ông Phan còn xin xỏ ông Tâm giúp đỡ sửa sang đủ thứ cho nhà của họ làm như ông Tâm mang nợ từ kiếp trước không bằng.

Ông Tâm không phải hạng người tính toán keo kiệt. Nhưng cái gì cũng có giới hạn, đâu phải ông là triệu phú và dễ bị dụ. Ông thấy rõ mình bị lợi dụng, bòn rút từng ngày từng ngày một cách trắng trợn. Nơi ông ở hơi vắng vẻ đìu hiu xa thị trấn, lỡ đêm hôm khuya khoắt bịnh hoạn thì phải nhờ hàng xóm láng giềng nên ông bấm bụng chịu đựng tạm thời. Ông đánh tiếng bà con ở thị trấn nhờ thuê một người giúp việc lo dọn dẹp nhà cửa cơm nước riêng cho ông để khỏi phải nhờ vả lệ thuộc nhà ông Phan nữa.
Cô con gái bên Mỹ biết được tình cảnh của ông Tâm thì nhắc cha:
- Ba liên lạc kêu cô Xuân ra ở với Ba để săn sóc cho Ba đi. Con biết cô Xuân vẫn chưa có chồng. Con nghĩ có cổ sẽ an tâm tin cẩn hơn và Ba sẽ có người hủ hỉ đỡ buồn.

Cô Xuân là... bồ nhí của ông Tâm thời ông còn ở trong quân đội phải đi biệt phái xa nhà tận miền Tây. Hai người dây dưa dan díu với nhau gần 2 năm thì ông được phân công tác trở về quê nhà, chia tay với nàng. Rồi nước mất nhà tan ông phải đi học tập cải tạo một thời gian dài. Cô Xuân vẫn chưa lấy chồng, thỉnh thoảng gởi thơ vào tù thăm ông. Sau khi vợ ông mất, cô đến nhà lạy bàn thờ xin lỗi ngày xưa đã phá hoại hạnh phúc của gia đình và xin phép mấy người con được thỉnh thoảng thăm nuôi ông trong tù. Con của ông tư tưởng cũng thoáng nên bây giờ đã gợi ý cho cha liên lạc với cô Xuân để nối lại tình xưa an ủi nhau lúc tuổi già.

Thật ra chẳng đợi con nhắc, ông Tâm cũng đã có ý định đó khi trở lại quê nhà. Cô Xuân thua ông đến 20 tuổi. Ngày ông quen cô thì cô mới 22 tuổi, không đẹp nhưng hiền lành. Cô là con nhà gia giáo nhưng chắc vì duyên nợ từ kiếp trước nên đã phải lòng và yêu ông dù biết ông đã có gia đình. Ðến lúc chia tay với nhau cô vẫn ở vậy không lấy chồng và nghe nói đến nay vẫn còn ở căn nhà cũ với gia đình người em.

Nhà cửa sắm sửa tạm ổn xong, ông Tâm viết thơ liên lạc mời cô Xuân đến ở với ông và cô bằng lòng ngay. Cô Xuân không muốn ông Tâm thuê người làm mà tự mình đảm nhiệm chợ búa, cơm nước và dọn dẹp nhà cửa. Sau hơn 20 năm xa cách cô mới được cơ hội ở chung với người yêu nên vui mừng lắm và tự nhủ sẽ hết lòng săn sóc chàng.

Vậy là gia đình ông Phan mất đi một nguồn thu nhập là lo ăn uống và coi sóc nhà cửa cho ông bạn vàng. Ðến khi ông Tâm từ chối không cho đứa con dâu ông Phan mượn tiền làm vốn đi buôn; không cho thằng Ba của ông Phan mượn tiền mua cái xe cúp đời mới; rồi còn thay ổ khóa và yêu cầu người của nhà ông Phan đừng tùy tiện vào ra nhà của ông mà không gõ cửa thì chiến tranh bắt đầu.

Mấy người đàn bà nguýt háy khi thấy bóng ông Tâm ra vườn:
- Già mà không nên nết! Vài bữa nó dụ hết tiền là sáng mắt.
Hoặc:
- Tưởng Việt kiều là ngon lắm.

Ðúng là ở đời, trâu buộc thường ghét trâu ăn. Bạn bè anh em ai giàu sang ai cùng khổ cứ ở cách xa tít mù chẳng thấy mặt nhau thì thôi, nhưng nếu cái giàu và cái nghèo mà ở sát cạnh nhau thì trước sau cũng sinh ra rắc rối, đố kỵ, tị hiềm. Ông Phan mỗi ngày bị vợ con tác động, nói xấu ông bạn vàng nên cũng bị ảnh hưởng dần. Lại thêm thái độ ông Tâm khi bực dọc thường tỏ ra nét mặt lạnh lùng băng giá nên ông Phan cũng tự ái. Thế là chiến tranh giữa hai nhà càng ngày càng gây cấn. Láng giềng tốt ngày xưa giờ không cho nhà ông Tâm bơm nước giếng để xài, đóng cái cổng chung không cho dùng, phá cây không cho sống... Ðủ thứ cản trở... và cuối cùng đưa nhau ra tòa mới chỉ sau một năm hân hoan đón Việt kiều về nước tay bắt mặt mừng.

Ông Phan kiện đòi lấy nhà đất lại với lý do ông Tâm chiếm đoạt đất xây nhà trái phép. Nhưng cũng may từ khi nhờ vả ông Phan xây nhà, ông Tâm có lần viết thơ hỏi đã gởi tất cả bao nhiêu tiền và ông Phan đã viết thơ trả lời. Có bằng chứng giấy trắng mực đen và có cả thủ tục “đầu tiên” (tiền đâu) nên khi ra tòa ông Tâm đã thắng là ông không chiếm đoạt đất xây nhà trái phép. Nhưng ông Tâm là Việt kiều, đâu được phép mua nhà đất và cũng không được phép ở lâu thường trú trên đất nước Việt Nam. Ông có quốc tịch Mỹ, có visa về Việt Nam nhưng chỉ có thể ở Việt Nam trong vòng 2 năm thôi. Căn nhà này ông không được chủ quyền đứng tên làm chủ. Cuối cùng ông thỏa thuận sang tay để rẻ lại cho bà con của tòa án với giá trị tương đương 5 ngàn đô la Mỹ. Tính ra lỗ hơn hơn chục ngàn đô cho căn nhà và quan trọng nhất là lỗ mất trắng tình bạn.

Ông Tâm mua một căn nhà khác cũng ở xa thị trấn và nhờ cô Xuân đứng tên. Từ ngày về nước ông đã biết được cách chi tiền cho công an khu vực để mua hai chữ yên thân. Cứ mỗi tuần, họ tới thăm và mời “chú Ba” ra nhậu với tụi cháu. Dĩ nhiên chú Ba phải chi cho độ nhậu dù có tham dự hay không. Rồi Tết nhất, rồi mỗi dịp lễ lộc hoặc có chuyện gì trong gia đình họ ông cũng lì xì chút đỉnh. Thành thử ông không cần phải ra khỏi nước để làm lại visa nhập cảnh mà họ cũng không hỏi han làm khó dễ gì cả.

Ðủ thứ chi tiêu chứ không phải như trước kia ông dự trù chỉ cần mỗi tháng một trăm đô. Ăn uống chẳng bao nhiêu nhưng còn những khoản chi không tên mà ông không dự trù trước. Về sống ở đây, không những ông phải chi tốn cho công an mà còn chi cho bạn bè đàn em. Một vài người lính ngày xưa làm việc dưới quyền ông nay gặp lại đều có cuộc sống khó khăn nên nhờ ông giúp đỡ và ông không nỡ chối từ. Một số người nịnh hót nâng ông lên tận mây xanh rồi mượn tiền và hứa chắc như đinh đóng cột sẽ trả nhưng rồi lại trốn mất. Ông như con mồi béo bở, cứ gặp 10 người là đến 9 người xin tiền, mượn tiền nên sau một thời gian ông tránh ra đường sợ gặp người quen mất công từ chối.

Ra đường thì nghi ngại, phải tránh gặp mặt người quen. Ở nhà hoài thì bực mình, dễ gây nhau. Cô Xuân giờ đây không nhu mì hiền lành như ngày xưa nữa. Cô hay mỉa mai, cãi lại. Cô còn hay đi về không đúng giờ giấc, hay lê la nhà hàng xóm, hay giận hờn, và cũng hay xin tiền gởi về giúp đỡ các em của cô có vốn làm ăn. Ông sinh ra nghi ngờ không biết cô đến với ông vì tình hay vì tiền nữa.

Ðúng là “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Lấy nhau rồi... chán quá cỡ người ơi.” Về phần cô Xuân thì ngày xưa chỉ nhìn thấy một ông Tâm oai hùng, đẹp trai, uy quyền hét ra lửa. Chàng dịu dàng, chiều chuộng nàng ra phết mỗi khi hẹn hò gặp nhau. Bây giờ thì là một ông lão hết xí quách, hom hem, nhăn nhó, cau có, lại còn khó chịu, độc tài, dễ nổi đóa, ngang như cua và chỉ coi cô như một bà quản gia kiêm đủ thứ hầm bà lằng. Người yêu của cô thay đổi nhiều quá, chẳng giống ngày xưa tí nào cả. Cô bất mãn, cãi lại thì bị ông mắng nhiếc đuổi đi. Cô về quê thì các em lại khuyên cô trở lại với “chồng.” Dầu gì cô cũng đã là một bà cô già, may phước lấy được Việt kiều mỗi tháng có tiền gởi về giúp đỡ gia đình thì đừng dại gì mà bỏ.

Hai người cứ làm hòa rồi lại giận nhau. Cô khăn gói về quê được mấy lần thì đi luôn. Kể ra hai người cũng ở với nhau được hơn 2 năm dài đủ để hát bài “Hai năm tình lận đận, hai đứa cùng xanh xao. Hai năm trời mùa lạnh, cùng thở dài như nhau. Hai năm tình lận đận, hai đứa cùng hư hao. Hai năm tình lận đận, hai đứa đành xa nhau...”*

Ông Tâm hết tình và tiền cũng không còn nhiều. Cũng may ông còn được mấy người con có hiếu, mỗi năm rủ nhau đóng góp gởi về cha già tiêu xài. Ông vẫn cương quyết không về lại Mỹ, không chấp nhận cái sai của mình. Ông tự đánh lừa mình vẫn không nhờ vả con cái khi ghi nợ số tiền các con gởi về coi như mượn tạm để sinh sống vì ngày xưa khi đòi về lại Việt Nam sống ông đã tuyên bố không cần các con gởi tiền về giúp đỡ. Ông cho là căn nhà ông đang ở lên giá gấp 10, khi ông mất con cái bán mà trừ nợ.

Ông Tâm bây giờ phải chi tiêu nhiều lắm. Ngoài tiền ngoại giao với con số không ít còn phải chi cho sức khỏe rất nhiều. Ngày còn ở Mỹ, ông mang đủ chứng bịnh trong người nhưng nhờ y tế của Mỹ rất tốt, lại miễn phí cho người già và bịnh nên ông đi bác sĩ và thuốc men thường xuyên. Nhờ vậy bịnh cao huyết áp, cao mỡ của ông không gì đáng lo ngại. Trở về Việt Nam, ông sống xa thị trấn, bác sĩ nông thôn chẳng có năng lực bao nhiêu, thuốc men không đầy đủ lại thêm ăn uống nhậu nhẹt không kiêng cữ nên sức khỏe của ông giảm sút hẳn. Ông phải nhờ người quen giới thiệu một bác sĩ giỏi ở thị trấn và bao tất cả chi phí để vị bác sĩ kia đến tận nhà khám cho thuốc khi ông trở bịnh. Tiền bác sĩ, tiền thuốc men, và cả tiền quà cáp cho bác sĩ ngốn của ông mỗi tháng rất cao mà bịnh thì chỉ khống chế được giai đoạn ngắn rồi tái đi tái lại. Ðau nhức vẫn hoàn đau nhức, đau tim vẫn hoàn đau tim, và... khó chịu vẫn hoàn khó chịu có khi còn nặng hơn xưa.

Phải, ông Tâm càng ngày càng khó tính. Từ ngày cô Xuân bỏ đi không trở lại, ông nhờ giới thiệu người làm tới nhà lo việc nội trợ và để phòng khi ông bị lên cơn tim bất thình lình thì kêu bác sĩ hoặc đưa đi cấp cứu nhưng không ai có thể ở với ông được hơn tuần. Ông cấm họ không được ra khỏi nhà ngoại trừ thời gian giới hạn cho đi chợ, dễ nỗi giận la mắng ầm ĩ và làm tình làm tội đủ điều nên không ai ở được. Cũng may ông thuê được người nấu ăn mang đến nhà hàng ngày và dọn dẹp sơ nhà cửa. Nhưng cũng vì vậy mà ông càng ở riệt trong nhà và càng ngày càng thu mình trong căn nhà nhỏ, chỉ khi nào rất cần thiết mới ra ngoài.
Con cái về thăm khuyên cha:
- Ba qua lại Mỹ sống với tụi con đi. Ba ở đây mà cứ ru rú trong nhà như vậy thì dễ bịnh lắm.
Ông bảo:
- Sức khỏe của Ba giờ không đi xa được đâu. Ba ở nhà quen rồi, buồn thì ra vườn chăm ngó mấy cây xoài, cây mít cũng vui.
- Nhưng Ba ở có một mình lỡ có chuyện gì bịnh hoạn bất tử ai biết mà cứu?
- Có chị đưa cơm mỗi ngày 2 lần ghé qua đưa cơm nước mà. Với lại Ba có thuê chồng của chỉ mỗi ngày qua nhổ cỏ làm vườn giùm. Không sao đâu, Ba có chuyện gì họ biết liền.
Cô con khuyên:
- Ba chịu khó đi đây đi đó cho thoải mái chứ cấm cung mãi như vầy à?
Ông Tâm lắc đầu:
- Ba ra đường mà cứ sợ gặp người lợi dụng mình thì càng không thoải mái hơn.

Nhưng đâu phải không ra đường cứ ru rú ẩn mình trong nhà là yên. Cứ mỗi tháng vài lần, công an khu vực lại tới hỏi thăm “chú Ba” một cách thân tình:
- Chú Ba ơi, có khỏe không ra quán nhậu vài chai bia với tụi cháu cho vui.
Lâu lâu bọn chúng nài nỉ quá ông Tâm phải ra quán uống 1 ly bia rồi lấy cớ sức khỏe yếu bỏ về, không quên trả trước tiền độ nhậu. Còn thì ông hay móc túi dúi cho chúng vài trăm ngàn cho yên:
- Chú hôm nay bị đau dạ dày. Cầm ít tiền ra đó uống giùm chú vài ly.

Nhiều khi bọn chúng đang nhậu ngoài quán cũng nhớ đến chú Ba gọi phone mời ra tham dự. Dĩ nhiên chú Ba không thể đến nhưng cũng phải biết ý cháu chắt mà hứa sẽ... tiền đi thay người. Vậy mà ông còn khoe với con gái:
- Chút ít tiền chi ra mà Ba sai gì tụi nó cũng làm.

Nói chữ sai là nổ cho vui vậy thôi chứ lâu lâu có rắc rối bên làng xóm cãi cọ ồn ào hoặc bọn lưu manh ở đâu tới phá làng phá xóm ông gọi phone kêu công an khu vực tới can thiệp. Có chú Ba chịu chi thưởng tiền đi nhậu nên khi chú Ba gọi phone là bọn chúng tới giải quyết ngay làm hàng xóm cũng nể nang ông lắm. Rồi có lần con chó cưng của ông chạy ra đường bị thất lạc cũng nhờ mấy cháu kiếm lại giùm. Dĩ nhiên cũng phải hậu tạ.

Chỉ một năm sau khi ông Tâm khoe với con gái về đám “cháu hờ dễ sai” của mình, chuyện xấu xảy ra. Ông nhận được giấy của sở nhà đất thông báo có đơn kiện ông chiếm dụng nhà ở trái phép của cô Trần Thị Xuân và đòi ông phải bàn giao nhà cho cô ta 10 ngày sau. Thơ đến trễ nên 10 ngày sau trong thơ tức là ngày mai. Ông Tâm giật mình nghĩ lại căn nhà mình đang ở ngày đó mua đứng tên cô Xuân chủ quyền vì cô là công dân của nước Việt Nam. Cô bỏ ra đi đã mấy năm nay, mỗi tháng ông đều gởi tiền cho cô sinh sống đã không biết ơn rồi chớ nay lại trở ngược kiện cáo đòi chiếm nhà.

Ông Tâm gọi điện thoại ngay cho cô Xuân nhưng phone reng không ai trả lời. Ông cố gắng gọi liên lạc với 1, 2 người em của cô Xuân nhưng mọi người hình như tránh mặt, không thể nào liên lạc được. Họ tránh mặt là phải vì đã thông đồng ép cô Xuân kiện sở nhà đất đòi lấy căn nhà ông Tâm đang ở để có tiền bù việc làm ăn thua lỗ. Và họ đã đi đêm với sở nhà đất, với công an khu vực nên ngay ngày hôm sau ông Tâm bị đám cháu hờ công an khu vực với những gương mặt lạnh lùng vô cảm cùng với nhân viên nhà đất trục xuất ra khỏi căn nhà ông đang trú ngụ.

Muốn được yên thân gởi nắm xương tàn trên quê hương đâu dễ với tình hình đất nước nhiễu nhương bất ổn, với bọn lãnh đạo bất lương thích đi đêm như hiện nay chuyên xài luật rừng. Ông Tâm đang trên máy bay trở về Mỹ sau khi được Việt Nam phẫu thuật mổ cho sáng mắt để biết rằng, dùng tiền đi mua lòng người mà nhất là bọn gian tham sẽ không được bền vững trước sau cũng bị phản bội. Và lâu nay cũng chính vì đồng tiền ông đã mất đi bạn bè, người yêu và nhất là sự tự do trên quê hương mình.

Thanh Mai
 http://nguoiphuongnam52.blogspot.com.au/2015/11/ve-huu-o-viet-nam-thanh-mai.html


JE SUIS PARIS Friday 13th :Nơi đâu bình yên ' Hồi giáo tấn công' những gì đã xảy ra ?...'

JE SUIS PARIS
paris

Khủng bố cực đoan Hồi giáo tấn công 7 đại điểm tại Paris giết chết trên 153 người và làm cho gần 200 người khác bị thương trong đó tối thiểu 70 người bị thương nặng
Nhân chứng Julien Pearce phóng viên của đài Europe 1 hiện diện trong phòng hòa nhạc Bataclan “Chúng nó bắn chúng tôi trong vòng mười phút”. Pearce cho biết: “Đám người chúng tôi gào thét, nằm ấp xuống mặt sàn. Chúng nó bắn chúng tôi trong vòng mười phút. Lúc bắn chúng no thật bình thản.”
Paris attacks
Cảnh sát võ trang đang lùng soát khu phố Faubourg Saint-Germain thuộc quận 7, Paris
Ba vụ nổ bên ngoài sân vận động Paris trong lúc đang diễn ra trận đấu giao hữu giữa hai động bóng quốc gia Pháp-Đức với sự hiện diện của Tổng Thống Pháp François Hollande và bộ trưởng ngoại giao Đức Frank-Walter Steinmeier.
paris-8
Bắn giết người vô tội trong quán Bar Le Carillon
paris-1
paris-2
Một nạn nhân từ phòng hòa nhạc Bataclan, nơi bọn khủng bố đột nhập vào dùng súng liên thanh bắn giết trong vòng hơn 10 phút. Trên 100 người bỏ mạng tại đây.
paris-3
Một người bị thương được đưa đi cứu cấp. Trên trán của anh có những dâu hiệu do nhân viên cứu nạn ghi nhanh để đánh dầu mức độ thương tích.
paris-5
Bắn giết trong tiệm cà phê (La Belle Equipe)
paris-6
--------------
Phá vỡ một mưu toan khủng-bố nhắm vào các quân-nhân thuộc căn-cứ hải-quân Toulon.



Tổng nha an-ninh quốc-nội (Direction Générale de la sécurité intérieur DGSI) đã bắt giữ một người đàn ông 25 tuổi vào ngày 29.10 vừa qua khi anh này sửa soạn làm một cuộc khủng-bố nhắm vào các quân-nhân thuộc căn-cứ hải-quân Toulon, anh này đã bị điều tra về tội gian-nhân hiệp đảng có liên-hệ đến một tổ-chức khủng-bố và đã bị tạm giam từ ngày 02.11. Tin này đã được đài truyền-hình Canal+ loan đi và sau đó được tổng-trương nội-vụ Pháp Bernard Cazeneuve xác nhận vào ngày thứ ba 10.11. Theo một thông-cáo của bộ nội vụ, anh này đã bị đặt dưới sự theo dõi từ một năm qua vì có thái-độ trở nên cực đoan va àông-khai hõtrợ cho các luận điệu 'djihadiste'

Được biết người bị bắt giam là Hakkim, cư ngụ tại trung tâm cư-trú Adoma ở Toulon, đã bị cơ-quan an-ninh theo dõi từ mùa hè 2014 vì có dự-định đi sang Syrie và có những hoạt-động tích-cực trên mạng facebook, đưa ra những thông-điệp ủng-hộ cho các quân chiến-đấu của Daesh và đặc biệt có những trao đổi với một quân chiến-đấu trong hàng ngũ Daesh cũng gốc ở Toulon - theo các tin tức được biết người này tên là Mustapha Mokeddem. Mustapha mới chỉ 21 tuổi, bị xét hỏi vào tháng chín 2012 vì đã đưa ra những đe dọa đối với tuần báo trào phúng Charlie Hebdo khi báo này vẽ hình châm biếm Mahomet. Khi xét nhà đương sự, nhân viên an-ninh đã tìm thấy nhiều dao quân-sự. Được phóng-thích năm 2013 và đặt dưới sự kiểm-soát tư pháp, đương sự đã trốn sang Syrie vào năm 2014 để theo EI. Chính đương sự đã khuyên Hakkim nên mua súng Ak nhưng Hakkim không thể mua được súng, đã đặt mua từ Trung-Hoa 'nón che mặt' (cagoule) và dao găm dành cho biệt-kích (poignard "commando'). Kiện hàng gởi cho Hakkim bị vỡ, từ đó cơ quan an-ninh đã mở cuộc điều tra. Hakkim đã từng có ý-định đi sang Syrie để gia-nhập lực-lượng của EI vào các tháng 10 và 12 năm 2014 nhưng không thành, vào tháng 02.2015, anh này bị cấm rời khỏi nước Pháp, người liên-lạc với anh ta, Moustapha Mokeddem đã xúi dục anh ta có hành-động ở Pháp!

Theo nguồn tin cảnh-sát, Hakkim chưa có kế-hoạch rõ rệt về việc tấn-công quân cảng Toulon. Được biết quân-cảng Toulon là căn cứ của hàng-không mẫu hạm Charles De Gaulle cũng như của các tiềm thủy đĩnh nguyên-tử tấn công của Pháp.
Mưu toan tấn công căn cứ hải quân Toulon là mưu toan thứ hai trong năm nhắm vào hải quân. Vào tháng sáu 2015, DGSI cũng đã phá vỡ một mưu-toan tấn-công vào căn-cứ Cap Béar và đã bắt giữ bốn người.

Nhữ Đình Hùng
tổng hợp/12.11.2015.

Nguồn:

http://www.opex360.com/2015/11/11/projet-dattentat-des-militaires-de-la-base-navale-de-toulon-ete-dejoue/#vJ5QfYusJ0bBOCq0.99

http://www.francetvinfo.fr/faits-divers/attaque-au-siege-de-charlie-hebdo/toulon-un-attentat-contre-la-base-navale-dejoue_1170051.html

http://www.lemonde.fr/police-justice/article/2015/11/11/un-projet-d-attentat-contre-l-armee-dejoue-a-toulon_4807062_1653578.html#dCIMJGBDj3B981dg.99

----

Thảm sát ở Paris: Kịch bản-ác mộng của cơ quan chống khủng bố

media
Lính Pháp đi tuần tra ở khu vực Nhà Thờ Đức Bà- Paris, ngày 14/11/2015REUTERS
Các vụ tấn công đồng thời tại nhiều nơi, đám đông con tin bị nhiều tay súng bắt giữ, sự xuất hiện của những kẻ khủng bố tự sát : Đây là kịch bản chẳng khác gì một cơn ác mộng mà các cơ quan chống khủng bố lo ngại từ nhiều tháng qua, và đã diễn ra tối thứ Sáu, 13/11/2015 tại Paris.
Trong những tuần lễ qua, giới lãnh đạo và chuyên gia chống khủng bố đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo về khả năng các phần tử Hồi giáo cực đoan đang chuẩn bị một vụ khủng bố chưa từng thấy nhắm vào nước Pháp, mà không ai có thể phát hiện để ngăn chận. 
Theo nhật báo địa phương Opinion vào hôm nay, 14/11/2015, nhân một chuyến thăm thành phố Dijon vào hôm qua, chỉ vài tiếng đồng hồ trước lúc nổ ra các vụ tấn công bố, Thủ tướng Pháp Manual Valls đã từng bày tỏ lo ngại trước nguy cơ « khủng bố bất cứ lúc nào ». 
Mới đây, một viên chức chống khủng bố cao cấp, xin giấu tên đã khẳng định với hãng tin Pháp AFP : « Nhiệt độ đang tăng mạnh. Hiện nay mục tiêu của quân khủng bố là kéo dài thời gian cầm cự để các phương tiện truyền thông bám lấy sự kiện, trực tiếp tường thuật để quảng cáo tối đa cho họ ». Đối với viên chức này, cái đáng sợ nhất là các vụ tấn công kéo dài bằng súng AK 47. 
Các lo ngại trên đã biến thành thực tế vào tối qua, với các vụ tấn công khủng bố cả bằng chất nổ lẫn súng tự động diễn ra đồng thời ở nhiều điểm khác nhau trong Paris, với nhiều tay khủng bố võ trang bằng AK47 bắn xả vào đám đông rồi cầm giữ con tin trong một thời gian dài trước khi bị lực lượng an ninh tiêu diệt. Số nạn nhân chết và bị thương lên đến hàng trăm người. 
Đấy chính là điều mà chính quyền Pháp lo ngại từ nhiều tháng qua : Áp dụng tại Paris kịch bản đã từng xẩy ra trong vụ tấn công vào trung tâm thương mại Westgate ở Nairobi, tháng 9/2013, làm 68 người thiệt mạng sau 4 ngày bị cảnh sát bao vây và dưới ống kính truyền hình của cả thế giới. 
Theo giới chức an ninh, từ đầu năm đến nay, nước Pháp đã tránh được một số thảm họa đẫm máu là nhờ cơ may và sự vụng về của thủ phạm các vụ tấn công, như trên chiếc xe lửa Thalys Amsterrdam-Paris hay ở nhà thờ Villejuif, vùng ngoại ô Paris. 
Nhưng với sự kiện ngày càng có nhiều người qua tham gia thánh chiến ở Syria, Irak, rồi trở về, nguy cơ khủng bố nghiêm trong càng tăng vì những thành phần này vừa thiện chiến, vừa đông. 
Ông Yves Trotignon, một cựu viên chức bộ phận chống khủng bố của cơ quan tình báo DGSE của Pháp phân tích, « mối nguy hiểm đến từ những ê kíp, dù lớn hay nhỏ, của những phần tử từ chiến trường trở về, có thể từ Syria, Libya, Yêmen. Họ tìm được vũ khí ngay tại Pháp và bước sang hành động ». 
Theo chuyên gia này thì các thành phần trên là « những người cương quyết, sẵn sàng chết, được huấn luyện, biết nghiên cứu, chọn lựa mục tiêu, cho nên vô cùng nguy hiểm ». Số lượng những người từng tham gia thánh chiến trở về này hầu như gia tăng mỗi ngày, các đơn vị chống khủng bố bị quá tải, không thể theo dõi hết được. 
Từ sau vụ tấn công vào tòa soạn Charlie Hebdo và một siêu thị của người Do Thái vào tháng Giêng 2015, các đơn vị chống khủng bố, tình báo, cảnh sát Pháp, giới cứu thương đã chuẩn bị cho nguy cơ bị tấn công đồng loạt. Họ đã chuẩn bị đáp án, cách huy động và hợp tác để đối phó. Vụ tấn công khủng bố ở Bombay, Ấn Độ năm 2008, mà 10 người đã tấn công vào 5 địa điểm khác nhau cùng một lúc, làm 173 người chết, đã được giới chống khủng bố trên toàn cầu nghiên cứu. 
Thể nhưng những người đầu ngành đều cho là vào ngày hành động cụ thể, phương thức hành động của kẻ khủng bố có thể có những chi tiết không lường trước được, và đó là điều không thể tránh khỏi.

Khủng bố tại Paris : 6 địa điểm bị tấn công

media
Các nhân viên cứu hộ làm việc ở trước một nhà hàng Paris bị khủng bố đêm 13/11/2015.REUTERS/Philippe Wojazer
Các vụ khủng bố tại Paris tối qua 14/11/2015 diễn ra tại sáu địa điểm khác nhau làm ít nhất 120 người chết, theo chính quyền. Từ sân vận động nổi tiếng Stade de France ở ngoại ô phía bắc Paris, cho đến khu vực phía đông Paris gần quảng trường République - nơi một triệu rưỡi người đã xuống đường sau các vụ tấn công hồi tháng Giêng.
Nhà hát Bataclan : 82 người chết
Nhiều kẻ vũ trang không che mặt đột ngột xuất hiện và nổ súng trong những tiếng hô « Allah Akbar » tại nhà hát Bataclan, nơi nhóm nhạc rock kim loại Mỹ Eagles trình diễn. Vụ bắt con tin này kéo dài ba tiếng đồng hồ, ít nhất 82 người thiệt mạng.
Pierre Janaszak, 35 tuổi, hoạt náo viên truyền thanh và truyền hình có mặt trong nhà hát kể lại : « Tôi nghe rõ ràng họ nói với các con tin : ‘Đó là lỗi của Hollande, lỗi của Tổng thống các vị. Không nên can thiệp vào Syria’. Họ cũng nói đến Irak ».
Cảnh sát bắt đầu tấn công vào lúc gần 0 giờ 30 phút, và kết thúc khoảng 1 giờ (0 giờ GMT). Bốn kẻ khủng bố đều tử thương, trong đó có ba tên do kích hoạt thắt lưng chứa chất nổ.
Stade de France (ngoại ô Paris) : 4 người chết
Gần như đồng thời, vụ nổ đầu tiên xảy ra vào lúc 21 giờ 20 ở chu vi sân vận động Stade de France, nơi trận chung kết giải bóng đá châu Âu sẽ diễn ra vào tháng 7/2016. Tổng thống Pháp François Hollande đang có mặt để xem trận đấu giữa hai đội bóng đá Pháp và Đức ngay lập tức được sơ tán, các ngõ ra vào sân vận động bị phong tỏa. Tổng cộng người ta nghe được ba tiếng nổ. Ba kẻ đánh bom tự sát chết tại chỗ, một khán giả thiệt mạng.
Phố Charonne : 18 người chết
Tại khu vực phía đông Paris ở đường Charonne, 18 người đã bị giết chết trong một khung cảnh chiến tranh. Một nhân chứng cho biết đã nghe « súng nổ hàng tràng trong vòng hai, ba phút. Tôi nhìn thấy nhiều xác người đẫm máu nằm trên mặt đất ». Theo người đàn ông này, một quán cà phê và một nhà hàng Nhật là mục tiêu bị nhắm bắn.
Phố Alibert : Ít nhất 12 người chết
Hơi chếch lên về phía bắc, một vụ xả súng đã xảy ra ở góc đường Bichat và Alibert, trên sân thượng của nhà hàng Le Petit Cambodge. Ít nhất 12 người thiệt mạng.
Một phụ nữ tả lại : « Thật là một cảnh siêu thực, tất cả mọi người đều nằm rạp xuống đất, không ai động đậy. Xung quanh hết sức yên tĩnh, người ta không hiểu những gì đã diễn ra. Một thiếu nữ được một thanh niên bế trên tay. Cô ấy đã chết ».
Phố Fontaine au Roi : Ít nhất 5 người chết
Cách nhà hát Bataclan khoảng vài trăm mét, ở đường Fontaine au Roi, sân thượng một nhà hàng bán pizza tên La Casa Nostra đã là đích nhắm. Theo Mathieu, 35 tuổi, có năm nạn nhân bị những loạt đạn liên thanh bắn hạ. Nhân chứng này cho biết : « Có ít nhất năm người chết xung quanh tôi, những xác khác trên đường phố, máu đổ khắp nơi. Tôi còn sống là hết sức may mắn ».
Đại lộ Voltaire : Một người chết
Một vụ tấn công khác cũng xảy ra ở đại lộ Voltaire, không xa nhà hát Bataclan. Tên khủng bố đã chết.

Ban bố tình trạng khẩn cấp trên toàn nước Pháp

media
Tổng thống Pháp François Hollande phát biểu từ điện Elysées, ngày 14/11/2015, sau loạt khủng bố tại ParisREUTERS
Sau loạt khủng bố tại Paris tối qua 13/11/2015, Hội đồng bộ trưởng Pháp họp phiên bất thường trong đêm. Sau cuộc họp, Phủ tổng thống ra thông cáo ban hành tình trạng khẩn cấp trên toàn lãnh thổ (châu Âu) của nước Pháp ». Tổng thống Pháp giải thích : « giao thông có thể bị cấm » tại một số khu phố và « việc khám xét có thể được tiến hành » khắp nơi trên toàn quốc.
Tình trạng khẩn cấp, được Hội đồng các bộ trưởng ban bố bằng sắc lệnh, có hiệu lực trong 12 ngày, có thể được triển hạn bằng một luật do Quốc hội thông qua. Nhiều biện pháp an ninh đặc biệt được thực thi tại tất cả các đơn vị hành chính của vùng Paris. Những người bị tình nghi là nguy hiểm có thể bị quản thúc tại gia, toàn bộ các cơ sở biểu diễn, hội họp có thể bị đóng cửa, và các hoạt động khám xét có thể được lãnh đạo cơ quan chính quyền ra lệnh, không cần qua tư pháp.
Tất cả các cơ sở của chính quyền thành phố Paris đóng cửa hôm nay. Mọi người được kêu gọi ở tại nhà. Toàn bộ các trường học phổ thông và đại học tại vùng thủ đô Paris cũng sẽ không hoạt động, theo thông báo của cơ quan phụ trách giáo dục Paris trên Twitter trong đêm. Chính quyền cũng cho biết hủy bỏ toàn bộ các hoạt động dã ngoại của học sinh tại Pháp trong kỳ nghỉ cuối tuần này.
Đây là lần đầu tiên kể từ năm 1961, Paris ban bố tình trạng khẩn cấp trên phạm vi toàn quốc. Trước đây, Pháp đã hai lần ban bố tình trạng khẩn cấp cục bộ, hồi năm 2005, với cuộc bạo động ở ngoại ô Paris và năm 1985 tại quần đảo Nouvelle-Calédonie (Tân đảo).
Tình trạng khẩn cấp cho phép « khám xét nhà riêng cả ngày lẫn đêm », cũng như một loạt « các biện pháp kiểm soát báo chí ».
Tái lập kiểm soát biên giới
Tuyên bố thứ hai của Tổng thống Pháp là tái lập kiểm soát biên giới, « để không ai có thể xâm nhập gây các vụ (khủng bố) khác trên lãnh thổ chúng ta », và cũng « để không ai có thể trốn chạy ».
Bộ Ngoại giao Pháp cho biết cụ thể : « kiểm soát được tiến hành tại các điểm quá cảnh trên các trục đường xa lộ, đường sắt, đường biển và đường hàng không. […] Các sân bay vẫn tiếp tục vận hành. Hoạt động hàng không và đường sắt diễn ra bình thường ».
Hàng nghìn cảnh sát và quân nhân được huy động
Theo Phủ tống thống Pháp, gần 4.000 cảnh sát đã được huy động để ngăn chặn khủng bố, bảo vệ an ninh, đồng thời với việc tiến hành các cuộc điều tra đầu tiên. 1.500 quân nhân cũng được triển khai tại vùng Paris, bổ sung vào lực lượng 7.000 binh sĩ tại chỗ.
Một bộ phận xử lý khủng hoảng liên bộ được tái khởi động : toàn bộ các cơ quan chức năng liên quan sẽ được điều phối bởi Bộ Nội vụ.
Cuộc họp đặc biệt của Hội đồng Quốc phòng, do tổng thống triệu tập, được tổ chức sáng nay tại Phủ tổng thống. Theo các nhà quan sát, nếu có mối liên hệ giữa các vụ khổng bố tại Paris hôm qua với một số kẻ giật dây tại Syria, quân đội Pháp sẵn sàng vô hiệu hóa nhanh nhất những kẻ chủ mưu. Tổng thống Pháp có cuộc điện đàm với đồng nhiệm Hoa Kỳ Barack Obama. Tổng thống Mỹ tuyên bố cùng Pháp gia tăng phối hợp chống khủng bố.

Quốc tế phẫn nộ lên án loạt khủng bố ở Paris

media
Nhà hát Opera hình con sò ở Sydney, Úc, sáng rực ba mầu cờ nước Pháp, ngày 14/11/2015REUTERS
Từ Hoa Kỳ đến Iran, từ Đức, Nga sang Trung Quốc, các nước trên toàn thế giới đồng thanh lên án các vụ khủng bố chưa từng thấy đã làm hơn 120 người chết và 250 người bị thương tại Paris tối qua 13/11/2015. Loạt khủng bố dấy lên một làn sóng kinh hoàng và phẫn nộ.
Tổng thống Mỹ Barack Obama là nguyên thủ lên tiếng sớm nhất. Ông tuyên bố : « Các vụ khủng bố này không chỉ tấn công vào Paris mà còn tấn công vào nhân loại và các giá trị toàn cầu của chúng ta ». Ông dẫn ra bằng tiếng Pháp câu khẩu hiệu « Tự do, Bình đẳng, Bác ái », khẳng định rằng đây cũng là châm ngôn của nhân dân Mỹ.
Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon tố cáo « các vụ tấn công khủng bố đáng khinh bỉ » và cho biết ông « sát cánh cùng chính phủ và dân tộc Pháp ». Trong một tuyên bố được nhất trí thông qua, toàn bộ 15 quốc gia thành viên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc « cực lực lên án các vụ tấn công khủng bố hèn nhát và man rợ ».
Từ Vatican, Tòa Thánh bày tỏ sự xúc động về « vụ tấn công vào hòa bình của toàn nhân loại, cần có phản ứng dứt khoát và mang tính liên đới từ phía chúng ta ».
Tại châu Âu, các chính phủ Anh, Đức, Ý họp khẩn hôm nay, các nguyên thủ châu Âu bày tỏ thái độ kiên quyết.
Thủ tướng Anh David Cameron tố cáo « các vụ khủng bố kinh hoàng và ghê tởm ». Ông nói : « Chúng tôi nghĩ đến và cầu nguyện cho dân tộc Pháp. Chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để hỗ trợ ».
Thủ tướng Đức cũng cho biết bà « bị sốc nặng nề », và nói : « Chúng tôi sẽ làm mọi cách để giúp đỡ đồng thời truy lùng các thủ phạm và những kẻ chủ mưu, để cùng tiến hành cuộc chiến chống bọn khủng bố » bên cạnh nước Pháp.
Tương tự, người đứng đầu ngành ngoại giao châu Âu, bà Federica Mogherini khẳng định : « Châu Âu ở bên cạnh nước Pháp và dân tộc Pháp ».Thủ tướng Tây Ban Nha Mariano Rajoy tuyên bố : « Hiện nay tất cả chúng ta đều là nước Pháp ».
Tại Ý, Thủ tướng Matteo Renzi tuyên bố : « Cũng như mọi người dân Ý, tôi biết rằng bọn khủng bố không thể chiến thắng. Tự do luôn mạnh mẽ hơn sự tàn bạo, và lòng can đảm mạnh hơn nỗi sợ hãi ».
Thủ tướng Nga Dimitri Medvedev kêu gọi cộng đồng quốc tế « đoàn kết lại chống chủ nghĩa cực đoan » và « có lời đáp trả kiên quyết trước các hành động khủng bố ».
Trong khi loạt khủng bố này được cho là do quân thánh chiến tiến hành, giáo sĩ Ahmed Al Tayeb của đền thờ Al Azhar, định chế uy tín nhất của Hồi giáo Sunni lên án các vụ tấn công « ghê tởm » và kêu gọi « toàn thế giới đoàn kết lại để đối phó với con quái vật khủng bố ».
Ngoại trưởng Ả Rập Xê Út Adel Al Jubeir cho rằng các hành động khủng bố « xâm phạm mọi đạo đức và tín ngưỡng ». Các quốc gia vùng Vịnh khác như Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất, Koweit, Qatar, Bahrein…đều đồng thanh lên án. Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cho biết : « Israel bên cạnh Tổng thống François Hollande và dân tộc Pháp trong cuộc chiến đấu chung chống lại chủ nghĩa khủng bố ».
Ở châu Á, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe « phẫn nộ » và « cực lực lên án » các vụ khủng bố đẫm máu ở Paris tối qua. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tố cáo « một cách mạnh mẽ nhất các hành động tàn bạo này ». Philippines cam kết sẽ « tăng cường an ninh » đối với nguyên thủ các nước đến dự Thượng đỉnh APEC ở Manila tuần tới.
Cột ăng-ten của tòa tháp World Trade Center ở New York được xây dựng trên nền công trình cũ sau các vụ khủng bố ngày 11 tháng Chín đã được chiếu sáng với màu cờ Pháp. Tháp CN (Canadien National ) khổng lồ ở trung tâm Toronto, nhà hát Opera hình con sò nổi tiếng ở Sydney…cũng sáng rực ba màu xanh, trắng, đỏ của quốc kỳ Pháp. Rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong các ngành nghệ thuật, thể thao đều bày tỏ tình tương thân tương ái trên các mạng xã hội.

Tổ chức nhà nước Hồi giáo tự nhận là chủ mưu loạt khủng bố ở Paris

media
Abou Bakr al-Bagdhadi, lãnh đạo tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo, tại Mossoul, Irak, trong một băng video công bố ngày 05/07/ 2014.AFP PHOTO / HO / AL-FURQAN MEDIA
Vào trưa nay, 14/11/2015, theo giờ Paris, tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) đã lên tiếng tự nhận là thủ phạm các vụ tấn công khủng bố đồng loạt tại 6 địa điểm khác nhau ở Paris vào tối hôm qua. Theo IS, loạt khủng bố là phản ứng đối với những lời phỉ báng nhắm vào nhà tiên tri Mahomet và sau các vụ không kích nhắm vào vùng lãnh thổ của tổ chức này.
Ngay từ tối hôm qua, sau khi có tám kẻ tấn công đều thiệt mạng, trong đó có bảy người đã kích hoạt khối chất nổ đeo trên người, giới quan sát đã thiên về giả thuyết là quân khủng bố rất có thể thuộc tổ chức Nhà nước Hồi giáo, vì phương thức tiến hành loạt khủng bố rất giống những gì mà nhóm này thường dùng : cùng lúc tung ra nhiều tay khủng bố tự sát đến các mục tiêu trong một chiến dịch có phối hợp. 
Một số người thoát chết trong vụ khủng bố tại nhà hát Bataclan hôm qua đã kể lại rằng khi xả súng vào khán giả, những tên khủng bố đã hô to « Allah Akbar (Thượng đế vĩ đại nhất) », một lời hô thường dùng của người Hồi giáo. Những kẻ này cũng nhắc đến việc quân đội Pháp can thiệp vào Syria để biện minh cho hành động bắn giết của họ. 
Giới tình báo đã rất chú ý đến một đoạn video tuyên truyền mới nhất của tổ chức Nhà nước Hồi giáo : dù đích danh đe dọa Nga, nhưng trên đoạn video đã xuất hiện một số hình ảnh của Paris và các cuộc tấn công hồi tháng Giêng. Theo một số chuyên gia, có thể đó là hiệu lệnh bí mật gởi đến những kẻ tiến hành loạt khủng bố tại Paris. 
Cho dù giới điều tra chưa tiết lộ bất kỳ điều gì, chắc chắn là an ninh Pháp đang nỗ lực truy tầm tông tích những kẻ nổ súng trên đường phố Paris tối hôm qua và đã tẩu thoát, cũng như tòng phạm của 8 tay khủng bố đã chết. Theo các chuyên gia chống khủng bố, đây sẽ là một điều rất khó khăn do việc các thành phần khủng bố hiện nay thường áp dụng các phương thức hoạt động tách biệt với nhau, khiến cho việc lần ra manh mối cực kỳ khó khăn.

Bài Xem Nhiều