We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 19 November 2015

Angel Le – Brandon “Hoa và nến là để bảo vệ chúng ta.” thảm kịch Paris đã làm lay động trái tim hàng triệu người.

Video :  Cha con gốc Việt trò chuyện về vụ khủng bố Paris



Cuộc đối thoại xúc động giữa cặp bố con người Pháp Angel Le – Brandon về thảm kịch Paris đã làm lay động trái tim hàng triệu người.
Cụ thể, phóng viên của chương trình Le Petit Journal, phát triên kênh truyền hình Canal+ đã gặp 2 bố con người Pháp Angel Le – Brandon tại buổi lễ tưởng niệm các nạn nhân vụ khủng bố Paris ở bên ngoài nhà hát Bataclan. Phóng viên đã hỏi Brandon rằng, liệu bé có hiểu lý do những kẻ khủng bố giết người ở Paris đêm ngày 13.11 hay không.
Cậu bé Brandon hồn nhiên trả lời “Có ạ, vì họ rất rất xấu xa. Và chúng ta phải rất cẩn thận vì chúng ta sẽ phải dọn nhà đi nơi khác".
Chính lúc này, ông bố Angel Le tham gia vào cuộc trò chuyện. Anh đảm bảo với con trai rằng, họ sẽ không rời bỏ Paris vì "nước Pháp là nhà mình".

alt altKhủng bố ở Paris: Cha gốc Việt trả lời con gây xúc động - 2

Ảnh cắt từ video phóng viên chương trình Le Petit Journal phỏng vấn cậu bé Brandon
Dưới đây là toàn bộ nội dung cuộc đối thoại xúc động giữa bố con Angel Le – Brandon theo sau cuộc phỏng vấn với phóng viên chương trình Le Petit Journal:
Phóng viên: Cháu có biết chuyện gì đã xảy ra không? Cháu có biết tại sao những kẻ đó lại làm vậy không?
Bé: Có ạ, vì họ là người rất rất xấu. Những người xấu xa không tử tế chút nào. Và chúng ta phải cẩn thận vì chúng ta sẽ phải dọn nhà.
Bố: Ồ không, đừng lo con ạ. Chúng ta sẽ không dọn nhà đi đâu hết. Nước Pháp là nhà của chúng ta.
Bé: Nhưng ở đây có người xấu mà bố.
Bố: Ừ, nhưng ở đâu cũng có người xấu con ạ.
Bé: Họ có súng, họ sẽ bắn chúng ta vì họ là người rất, rất xấu đấy bố.
Bố: Họ có súng thì chúng ta có hoa.
Bé: Nhưng hoa đâu làm được gì ạ. Hoa là để...để...
Bố: Con xem kìa, ai cũng đến để đặt hoa đấy.
Bé: Vâng, đúng ạ.
Bố: Hoa là để chiến đấu với súng đạn con ạ.
Bé: Là để bảo vệ sao ạ?
Bố: Đúng rồi con.
Bé: Nến cũng vậy sao bố?
Bố: Nến là để tưởng nhớ những người đã ra đi.
Bé: Ồ, Hoa với nến là để bảo vệ chúng ta!
Bố: Đúng rồi con.
Phóng viên: Bây giờ cháu đã cảm thấy yên tâm hơn chưa?
Bé: Rồi ạ.
Đoạn đối thoại trên sau đó được đăng tải lên Facebook của chương trình Le Petit Journal. Jerome Isaac Rousseau, một người dùng Facebook đã dịch và chèn phụ đề tiếng Anh cho đoạn video "để thế giới thấy một số công dân của chúng tôi tuyệt vời đến nhường nào”.
Theo Telegraph, ông bố Angel Le là người Pháp gốc Việt và hiện sống ở Paris. Anh được ca ngợi vì cách trò chuyện và giải đáp các câu hỏi của cậu con trai nhỏ cực kỳ thông minh và tình cảm.
Đoạn đối thoại trên sau đó được đăng tải lên Facebook của chương trình Le Petit Journal. Jerome Isaac Rousseau, một người dùng Facebook đã dịch và chèn phụ đề tiếng Anh cho đoạn video "để thế giới thấy một số công dân của chúng tôi tuyệt vời đến nhường nào”.

Theo Telegraph, ông bố Angel Le là người Pháp gốc Việt và hiện sống ở Paris. Anh được ca ngợi vì cách trò chuyện và giải đáp các câu hỏi của cậu con trai nhỏ cực kỳ thông minh và tình cảm.

Facebook Nathalie Deloge viết: “Cảm ơn hai bố con đã giúp tôi lau khô những giọt nước mắt của mình”.

Facebook Ptigwenn Paranthoën: “Tuyệt vời, rất cảm động, thật trong sáng và câu trả lời nhắc đến những bông hoa khiến tôi bật khóc. Không có câu trả lời nào ý nghĩa hơn thế. Người Paris hãy cố lên và tất cả dân Pháp hãy cố lên!”.

Facebook Cléa Molette nhấn mạnh: “Hoan hô ông bố với những câu trả lời ý nghĩa và xúc động. Giải thích cho trẻ hiểu chuyện gì đang xảy ra bằng hình ảnh như vậy rất quan trọng. Tôi thậm chí đã thấy hoa đánh bại súng. Hoan hô cuộc đối thoại này. Thật đẹp, Thật tuyệt vời và rất cảm động.”

Facebook Maxime Plessard viết: “Hoa và nến là để bảo vệ chúng ta.” – Màn trả lời tuyệt vời giữa bố và con trai làm chúng ta mỉm cười. Video rất cảm động với những lời tuyệt đẹp.

Trong khi đó, Facebook Vincent Fontanel bình luận: "Nếu tất cả các ông bố có thể được như ông bố này, thì cuộc chiến sẽ không tồn tại..."
----
Người phụ nữ thoát kỳ diệu trong vụ khủng bố Paris

  

Video cho thấy một phụ nữ đã thoát một cách kỳ diệu ngay trước họng súng của tên khủng bố.Theo RT ngày 19-11, video được trích từ camera an ninh và do Daily Mail đăng tải. Video cho thấy khi nghe súng nổ và mảnh kính bay rào rào vào phía trong nhà hàng, một số người trong nhà hàng đã hốt hoảng bỏ chạy ra ngoài, trong khi những người khác lao đi tìm nơi ẩn nấp ở tầng trên hoặc dưới hầm.Lúc này phía ngoài nhà hàng có một phụ nữ trẻ đang trốn dưới bàn, và cô nằm trong tầm ngắm của tay súng. Tuy nhiên dường như súng của hắn trục trặc, nhờ đó cô thoát chết.Đoạn video cũng cho thấy một nữ nhân viên nhà hàng trốn dưới quầy bar đã hết lòng giúp đỡ một phụ nữ bị thương trong vụ nổ súng. Người phụ nữ này được nhìn thấy chạy từ phía ngoài vào và lao đến chỗ quầy bar để ẩn trốn.Tay súng sau đó leo lên xe bỏ đi. Tất cả những người trốn trong nhà hàng đều sống sót.Nhà hàng này là một trong các địa điểm bị tấn công khủng bố hôm 13-11 khiến ít nhất 132 người chết và hàng trăm người bị thương. Nhà chức trách Pháp sau đó đã mở hàng loạt cuộc tấn công chống khủng bố trên cả nước, bắt giữ hàng chục đối tượng và tịch thu nhiều vũ khí.
Xì Trum 8


-----

   Thánh lễ tại Paris cầu nguyện cho các nạn nhân vụ khủng bố
Biến Cố Paris làm người Pháp trở lại nhà thờ?


PARIS. Trong ngày lễ quốc tang, Đức Hồng Y André Vingt-Trois, Tổng giám mục Paris, đã chủ sự thánh lễ tại Nhà Thờ Chánh Toà Đức Bà Paris chiều ngày 15.11.2015 để cầu nguyện cho các nạn nhân khủng bố.

Các chuông của Nhà thờ Chánh Toà Đức Bà Paris đã ngân vang trong suốt 15 phút đồng hồ như dấu hiệu báo tử buổi chiều hôm 15.11.2015 để tưởng nhớ các nạn nhân vụ thảm sát hàng loạt tại Paris buổi tối thứ 6, 13.11.2015. Hãng tin Sir thuật lại, trong Thánh lễ, có sự hiện diện của Chủ tịch Thượng viện và Quốc Hội Pháp, thị trưởng của Paris bà Anne Hidalgo, cựu Tổng thống Pháp Valéry Giscard d’Estaing và các đại diện của nhiều tôn giáo khác. Sứ Thần Toà Thánh tại Paris là Luigi Ventura đã đọc điện tin chia buồn của Đức Thánh Cha gửi cho Pháp quốc sau cuộc khủng bố tại Paris.

ĐHY Vingt-Trois: tại sao những kẻ khủng bố lại chọn tấn công người Pháp chúng ta? ĐHY đã đặt câu hỏi trong bài giảng của mình:

Làm sao những người trẻ được giáo dục trong các trường học và trong những thành phố của chúng ta có thể quen với sự khó chịu như thế khi bóng ma của thời kỳ Ca-líp cai trị và hành vi bạo lực về luân lý và xã hội của ông ta có thể tượng trưng cho một lý tưởng đáng sống?”

Đức TGM tiếp lời: “Đây là một câu hỏi rất tệ hại vì nó phảng phất một bầu khí nghi hoặc trong rất nhiều gia đình”. “Câu trả lời rằng có khó khăn cho việc hội nhập xem ra không hiệu quả để giải thích thoả đáng cho một số nhất định những người đã gia nhập khủng bố”. Chính vì thế, ĐHY nói cần phải đáp trả cho nghi vấn này bằng câu hỏi: “làm sao khả thi được khi con đường tàn ác này có thể trở nên một lý tưởng”. Một câu hỏi khác cũng được ĐHY đưa ra liên quan đến đời sống xã hội:

Phong cách sống của chúng ta ra sao mà đã làm phát sinh một sự tấn công man rợ như vậy? Với câu hỏi này chúng ta đã thường xuyên trả lời bằng sự cương quyết gắn bó của chúng ta đối với các giá trị của Cộng Hoà Pháp, nhưng những biến cố này đã buộc chúng ta phải chất vấn chính mình và có thể phải xem xét lại điều mà thực tế chúng ta có ý nói đến dưới tiêu đề ‘những giá trị của Cộng Hoà’.”

Rất nhiều biện pháp an ninh trong suốt Thánh lễ

​Các biện pháp an ninh đã được thực thi hết sức nghiêm ngặt trong tình trạng khẩn cấp được ban bố ở Paris và trong toàn bộ đất nước Pháp. Nhà thờ Chánh toà cũng như các bảo tàng của thành phố đã đóng cửa với công chúng. Việc đi vào nhà thờ Chánh toà cho Thánh lễ ngày hôm đó đã diễn ra thông qua một lối vào từ bên hông và các tín hữu được mời gọi không mang theo các túi xách để hỗ trợ cho công tác kiểm tra an ninh. Tuy nhiên không phải tất cả mọi người đều có thể vào dự lễ trong nhà thờ và có một số người đã phải dự lễ từ bên ngoài thánh đường.

Bắt đầu buổi cử hành Thánh lễ, ĐHY Vingt-Trois đã tuyên bố: “Đã 48 tiếng rồi kể từ lúc Paris phải sống một trong những thời khắc nguy kịch nhất trong lịch sử của mình, cũng như một trong những biến cố thảm hại nhất của mình. Những người nam và người nữ đã bị giết một cách tàn ác”. Ngài nói thêm: Chúng ta ở đây để chia sẻ nỗi đau của gia đình các nạn nhân, để cầu nguyện cho những ai vẫn còn đang ở trong bệnh viện trong vòng tay của các bác sĩ đang nỗ lực tiếp tục cứu sống ai đó, cầu nguyện cho thành phố của chúng ta và cho đất nước của chúng ta.”

Chuyển dịch từ Ý ngữ: Jos. Nguyễn Huy Mai

(theo Radio Vaticana)
--


Đêm Paris Bàng Hoàng Không Ngủ

Quang Dương
Nhiều nhiều quá xác người không đếm xuể
Chiến trường ư? Không, kinh đô hoa lệ
Rầm rập tiếng chân, còi hú ầm vang
Chiến tranh ư? Không, thành phố vốn bình an

Vâng, ở nơi xứ sở vốn bình an
Đầy ánh sáng, tình yêu và bác ái
Không còn nữa sau một đêm quằn quại
Tiếng rên la, tiếng than khóc ngập trời 

Lại một lần nước Pháp lệ tràn rơi
Đêm Paris, đêm bàng hoàng không ngủ
Đêm Mười Ba, Thứ Sáu, đêm tử thần 
Thây ngã chất chồng, máu ngập toàn thân

Ôi! Tội quá bao nhiêu người xấu số
Uổng mạng oan khiên vì những kẻ đui mù
Giết hại điên cuồng là lý tưởng sao ư?
Bom tự sát liệu có mau siêu thoát?

Hận thù nào mà cuồng si đến vậy?
Hỏi có còn nhân tính gì không?
Học ở đâu hành vi man rợ?
Người hay ma, ác quỷ, hung thần?

Thế giới này hết là nơi an lạc
Thảm họa luôn luôn rình rập đợi chờ
Bom nổ trên trời, đạn cời mặt đất
Sáng vừa nói cười, chiều chết như mơ

Làm sao để sống an hòa được nhỉ?
Tranh chấp đất đai? Đố kỵ niềm tin?
Giáo chủ nào mà dạy điều hiếu sát?
Tôn giáo chi cổ võ những ma quyền?

Chỉ xót thương những người dân vô tội
Xin nguyện cầu cho bao thác hồn oan
Sớm siêu thăng về cõi trời an lạc
Xa thật xa nơi khủng bố kinh hoàng

Quang Dương

Nhân chứng sống sót kể về 2 giờ rưỡi với bọn khủng bố ở Bataclan

Watch in Times Video
http://graphics8.nytimes.com/video/players/offsite/index.html?videoId=100000004037332
A series of attacks in Paris from the main sports stadium to the Bataclan concert hall spread terror across the city Friday night. By BEN LAFFIN on Publish Date November 14, 2015. Photo by Philippe Wojazer/Reuters.

Stéphane T. là một trong số hơn một chục khán giả bị bọn khủng bố bắt con tin để làm bia đỡ đạn và liên lạc với cảnh sát. Anh kể lại cú sốc, thái độ các hung thủ, cuộc tấn công giải cứu của cảnh sát. Và nỗi khó khăn khi nhận thức được mình đang ở trung tâm một thảm kịch.
loi-ke-cua-con-tin-bi-khung-bo-paris-dung-lam-bia-do-dan
Stéphane T. người song sót

Tấm áo choàng cứu hộ vẫn còn đó, ở lối vào căn hộ, dưới một ghế đẩu nhỏ. Nó có nguy cơ bị nhét vào một chiếc hộp cùng với bộ quần áo mặc vào cái ngày đen tối 13 tháng 11, mà lẽ ra phải là một buổi tối lễ hội đối với người rất yêu nhạc này. Stéphane T., chuyên gia tin học kể lại cho chúng tôi nghe vụ thảm sát ở nhà hát Bataclan và vụ bắt con tin của bọn khủng bố, trước khi cảnh sát tấn công.
Một buổi tối ở Bataclan

Đó là lần đầu tiên tôi đi xem nhóm Eagles of Death Metal. Tôi viết những bài bình luận ngắn cho một tạp chí trên mạng về nhạc rock, Rock n’Concert, và tôi có giấy mời đi dự một festival Inrock ở Cigale. Nhưng với phóng viên ảnh của trang mạng, chúng tôi đã chọn nhà hát Bataclan…
Không khí đêm ấy tuyệt vời, ca sĩ thực sự đáng mến và vui tính. Tôi ngồi ở khu vực balcon phía trên, đối diện với sân khấu, khi tôi bắt đầu nghe những tiếng động hơi khô khốc từ phía dưới vọng lên. Tất nhiên ngay lúc đó tôi chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra. Phía trước tôi có ai đó nói hình như là pháo vì có mùi thuốc súng. Nhưng không phải là pháo…

Tấn công

Lúc đó, tôi thấy người chơi đàn ghi-ta của nhóm ngừng chơi và chạy trốn rất nhanh vào cánh gà. Khán giả cũng bỏ chạy tứ tán, la hét thất thanh. Tôi bắt đầu núp xuống và rồi tự nhủ, không được, phải ra khỏi đây thôi. Tôi vơ vội đồ đạc rồi chạy vào phía sau balcon, nơi các cánh cửa mở ra cầu thang đi xuống tầng trệt, định trốn theo lối này. Nhưng nếu chạy xuống, lỡ đối mặt với bọn khủng bố thì có nguy cơ lãnh đạn.
Tôi bèn quay lại balcon, chúng tôi có bốn, năm người cùng chạy. Chính ở đây tôi trông thấy bọn khủng bố lần đầu tiên : chúng có hai tên, vũ trang súng kalachnikov. Chắc là chúng leo lên từ sau hậu đài. Lúc ở dưới, chúng đã xả súng khoảng bốn, năm phút, nạp đạn lại nhiều lần. Ở trên này, chúng cũng bắn thêm vài loạt đạn nhưng ít khi từng tràng, mà bắn từng phát một. Để giết hẳn những người chưa chết, hay bắn hạ những ai định bỏ trốn ? Tôi không biết được. Chúng tôi cố gắng núp giữa các hàng ghế, nhưng chúng vẫn có thể trông thấy. Một số định tìm lối ra.
Hai tên khủng bố tiến về phía chúng tôi và nói : « Bọn tôi không giết các người đâu, hãy theo sau ». Ban đầu chúng tập họp chúng tôi ở phía sau, bên trái balcon. Càng tiến lên thì bọn khủng bố lại tóm thêm những người khác, và rốt cuộc có khoảng 11 hay 12 người bị giữ. Hình như tôi nghe có tiếng một hung thủ thứ ba, nhưng không chắc ở đâu. Có lẽ hắn ta đã bị đạn cảnh sát bắn trúng, và đai chứa chất nổ đã nổ tung.
Vào lúc đó, chúng ra lệnh cho chúng tôi đi ra một hành lang nhìn ra ngõ Saint-Pierre Amelot. Chính tại con ngõ nhỏ này, một video quay lại cho thấy khán giả chạy ra khỏi nhà hát Bataclan bằng hai cửa ra bên hông. Hành lang bị chặn bởi một cánh cửa nhìn ra balcon và ở phía cuối có một cầu thang đi xuống hậu trường.

Trong hành lang

Chúng tôi đã trải qua hai tiếng rưỡi đồng hồ với hai tên khủng bố trong hành lang này. Chúng tập họp chúng tôi ngồi lại, giảng cho một bài đầu tiên và nói : « Các người có thể cám ơn ông Tổng thống Hollande, vì nhờ ông ta mà các người phải chịu đựng chuyện này. Chúng tôi đã bỏ vợ con lại ở Syria dưới bom đạn. Chúng tôi thuộc về tổ chức Nhà nước Hồi giáo, đến đây để trả thù cho gia đình và người thân trước việc Pháp can thiệp vào Syria ». Tất cả đều nói bằng tiếng Pháp với giọng có đôi chút Bắc Phi.

Hai hung thủ đứng canh hai bên. Ba con tin bị đặt trước cánh cửa ấy, và những người khác trong đó có tôi đứng sát các cửa sổ nhìn xuống con ngõ nhỏ. Qua một cửa sổ, các tên khủng bố bắn những tràng súng máy xuống đại lộ, có lẽ về phía các cảnh sát đang bắt đầu bố trí xung quanh nhà hát Bataclan. « Hãy đến trước cửa sổ và nói cho biết nếu thấy bọn cớm hay các tay bắn tỉa ở tòa nhà đối diện ». Tôi đứng suốt hai tiếng đồng hồ ở vị trí này, trước một cửa sổ.
Thật là kỳ lạ vì trước mặt, tôi nhìn thấy đồ đạc bên trong một căn hộ với một chiếc ti-vi đang hoạt động. Cường độ ánh sáng thay đổi làm tôi lo sợ. Có lúc chúng tôi thấy hai cảnh sát tại con ngõ bên phải, mặc áo giáp chống đạn, súng lăm lăm trên tay. Họ nhìn về phía chúng tôi, nghiêng đầu ra dấu như là muốn hỏi gì đó. Chúng tôi không nhúc nhích và họ bỏ đi.
Hai tên khủng bố sử dụng chúng tôi để thông tin với cảnh sát. « Nói với họ là bọn tao có những con tin, muốn thương lượng, muốn một máy bộ đàm »…Trong số các con tin có hai, ba phụ nữ. Bọn chúng muốn biết có cặp vợ chồng nào không. Có một cặp : người phụ nữ đứng dựa cửa ra vào và người chồng bên cạnh tôi, kế một cửa sổ. Chúng bảo họ : « Một trong hai người đi thông tin cho bọn cớm, nếu không trở lên thì sẽ giết người còn lại ».
Chúng cũng nhận ra hai người anh em họ, một người được gởi đi để nói với cảnh sát: «Họ có súng và đai chất nổ, các ông phải lùi lại». Chúng nói : «Nếu mày không quay lại trong hai phút, bọn tao sẽ bắn chết anh mày ». Cả chúng tôi lẫn bọn khủng bố đều không nhìn thấy những gì diễn ra trong khán phòng.

Hai tên khủng bố
Bọn khủng bố nói chuyện với chúng tôi bằng tiếng Pháp nhưng khi nói với nhau và không muốn các con tin hiểu được, thì chúng nói tiếng Ả Rập. Tôi cảm thấy chúng rất quyết tâm, thậm chí hơi kích động. Có lúc một trong hai tên sau khi bắn kalachnikov xuống đường, có vẻ rất hài lòng : « Tao đã hạ được một tên đang nói chuyện điện thoại ! ».
Ban đầu, khi tất cả các con tin đều buộc phải ở trong hành lang, chúng đòi hỏi chúng tôi đứng gần cửa và mô tả những gì nghe được trong khán phòng. Khi được cho biết chỉ có tiếng người rên rỉ, một số kêu cứu, chúng rất đắc chí và nói : « Đáng đời mấy người, cũng như phụ nữ và trẻ em chúng tôi ở Syria thôi ».
Tôi cố gắng tránh cái nhìn của chúng, nhưng theo những gì tôi thấy, chúng ăn mặc như mọi người, áo màu đen. Một trong hai tên để râu lún phún. Cả hai đều trẻ, khoảng 25 đến 35 tuổi, một tên có vẻ là cấp trên. Tôi hơi ngạc nhiên khi cuối cùng phát hiện bọn chúng khá thiếu tổ chức, đa số là ứng biến. Nhất là khi liên lạc với cảnh sát. Khá buồn cười khi phải mất 15 phút để chuyển cho cảnh sát một số điện thoại liên lạc. Một con tin ghi lên giấy, một tên khủng bố hay một con tin khác hét con số qua cánh cửa, còn cảnh sát thì không nghe rõ…
Dấu hiệu một kẻ chỉ huy từ xa ?

Chúng đòi chúng tôi thỉnh thoảng phải đều đặn kêu lên từ cửa sổ : « Họ bắt con tin, họ có các đai lưng chất nổ và sẽ kích nổ, lùi lại ngay, lùi lại ngay ! Họ không muốn cảnh sát tiến gần ! ». Có khi chúng nói với nhau bằng tiếng Pháp, một tên hỏi : « Hay là gọi cho… » - tôi không còn nhớ cái tên được nêu ra. Tên kia trả lời : «Không, không gọi». Tôi nghĩ rằng có thể đó là tên chỉ huy, phối hợp vụ tấn công.
Sau đó có bốn, năm lần trao đổi qua điện thoại. Chúng yêu cầu các con tin gọi cho đài truyền hình BFM, nhưng không được. Cả Itélé cũng không nốt. Có vẻ chúng hơi nghiệp dư. Tuy luôn tỏ ra quyết tâm – bọn chúng có mặt ở đây là để giết người, đương nhiên – nhưng trong việc bắt con tin chúng có hơi lúng túng.
Dù sao đi nữa, đối với chúng lối thoát rất rõ : kích nổ tự sát. Nhưng tôi có cảm tưởng là chúng không biết nên làm lúc nào. Về phía mình, tôi nghĩ rằng giờ phút cuối đã điểm, không có kết thúc nào khác. Hoặc là bọn khủng bố tự kích nổ bên cạnh chúng tôi, hoặc chúng bắn chết tất cả mọi người. Lúc đó, tôi còn không trông mong cảnh sát tấn công…
Tôi cố nhũn nhặn và càng minh bạch càng tốt. Điều này không đơn giản, vì lần nào trước khi đi nghe ca nhạc, tôi đều đăng ảnh tấm vé lên Facebook. Tất cả bạn bè đều biết rằng tôi đang ở nhà hát Bataclan. Và mọi người bắt đầu gọi, điện thoại tôi đổ chuông. Tôi đã đổi được qua chế độ rung mà không gây chú ý. Nhưng chiếc điện thoại liên tục rung lên : gia đình, bạn bè đều cố gọi cho tôi.

Cảnh sát tấn công
Vào khoảng 0 giờ 30 phút, một phát súng làm cánh cửa hành lang bị thủng một lỗ, gây hoảng sợ đôi chút. Tên khủng bố đứng cạnh bè đi vào bên trong. Các con tin la lớn : « Đừng bắn, chúng tôi ở ngay sau cánh cửa, họ sẽ cho nổ tung hết ! ». Càng lúc càng có nhiều tiếng động hơn. Hiểu rằng cảnh sát đang cố gắng xâm nhập vào hành lang, chúng bắt chúng tôi tập hợp xung quanh, rồi chọn vị trí phía cuối chỗ cầu thang, bắn vào cửa.
Cảnh sát BRI tiến vào với những chiếc khiên to tướng mà sau này chúng ta thấy trên ti-vi đầy vết đạn. Đèn tắt, những quả lựu đạn gây điếc được cảnh sát tung vào, quả đầu tiên rơi ngay dưới chân tôi khiến tôi ngã xuống, rồi một quả thứ hai. Một trong hai tên khủng bố đứng cách tôi một mét, một tay cầm khẩu kalachnikov, tay kia đặt lên ngòi nổ. Nhưng hắn không kích hoạt lúc đó, tôi không biết tại sao. Nếu hắn hành động, tôi không còn ngồi đây để kể lại.
Súng nổ khắp nơi, cảnh sát tiến nhanh hơn. Nằm trên mặt đất, đôi tai điếc đặc, tôi trông thấy một cảnh sát đặc nhiệm vũ trang tận răng, bèn giơ tay lên. Cảnh sát đẩy tôi và những người khác về phía cửa ra. Tôi cố gắng đỡ một phụ nữ đang nằm dưới đất dậy, họ nói : « Không, không, đi nhanh lên ». Tại balcon, một cảnh sát kéo áo sơ-mi tôi ra để xem có mang chất nổ hay không, sợ rằng tôi là khủng bố.

Họ bảo chúng tôi : «Đừng nhìn xuống đất». Đương nhiên khi nghe vậy, khó thể không nhìn xuống. Và tôi thấy cả đống xác người, những xác chết nằm chồng chất lên nhau, máu tràn ngập khắp nơi…Thật khủng khiếp! Tôi không mấy ngạc nhiên vì trong hai tiếng đồng hồ trước đó, tôi đã nghe những tiếng kêu rên, tiếng gọi cầu cứu…
Thoát khỏi nhà hát
Chúng tôi đi xuống bằng cầu thang phía sau, cảnh sát bố trí khắp nơi. Bên ngoài, các nhân viên công lực yêu cầu chúng tôi đi dọc theo tường vì sợ hãy còn những tay bắn tỉa, và đưa vào một khoảng sân bên trong ở đường Oberkampf…Lúc đó tôi thực sự đần độn. Tôi tự hỏi: «Liệu đây có phải là sự thật ? ».

Đó cũng là cảm giác lúc bị bắt làm con tin trong hành lang. Tôi tự nói với chính mình : « Thôi, giờ thì chấm dứt, hết phim rồi, chúng ta đã đùa vui nhưng đến đây là đủ ». Nhưng không, hai kẻ khủng bố với khẩu kalachnikov vẫn còn đó và sẵn sàng kích nổ. Ra được bên ngoài, tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Hơn nữa, câu đầu tiên cảnh sát nói là : «Các bạn an toàn rồi, đừng sợ nữa». Chúng tôi tin, vì số lượng lực lượng an ninh được huy động là hết sức ấn tượng…
Trong khoảng sân ở đường Oberkampf, cảnh sát kiểm tra giấy tờ, lấy lời khai từng người sống sót. Đến lúc đó, vào khoảng một giờ sáng, tôi mới có thể trấn an gia đình là mình còn sống…Sau đó chúng tôi được xe buýt đưa về trụ sở cảnh sát hình sự Paris, bộ phận cứu trợ xã hội phát những tấm áo choàng sưởi ấm.

Họ khám xét chúng tôi lần nữa trước khi lấy lời khai tiếp, hỏi tôi có thể mô tả các tên khủng bố không. Tôi kể lại câu chuyện bốn, năm lần cho các cảnh sát viên khác nhau. Họ cảm ơn, rất nhã nhặn. Đến sáu giờ sáng là kết thúc. Người ta hỏi tôi có thể tự về nhà hay có ai đến đón, nhưng tôi không còn điện thoại nữa. Thế là tôi quyết định đi về bằng metro.
Sáu giờ sáng, tôi với chiếc áo sơ-mi rách nát và chiếc áo choàng được phát trên vai, đi về trạm Chatelet. Thật là một cảnh siêu thực. Trong metro người ta nhìn tôi một cách kỳ lạ. Một ông già da đen hỏi tôi có khỏe không, tôi trả lời: « Dạ, hơi hơi ».

Hồi kết
Đêm hôm sau, nhờ mệt mỏi và nhờ những viên thuốc ngủ các bác sĩ ở bệnh viện Hotel-Dieu đưa cho, tôi ngủ được. Tôi cảm thấy như tách rời khỏi những sự kiện đã xảy ra. Càng kể lại, tôi càng có cảm tưởng không phải chính mình đã sống qua những giờ phút ấy, mà đó là kịch bản của một bộ phim, còn tôi thì đứng ngoài. Chuyên gia tâm lý bảo rằng đó là một hiện tượng hoàn toàn dễ hiểu.
Một câu hỏi khác được đặt ra : tại sao là tôi được sống sót, còn những người khác thì không ? Tôi cảm thấy hơi tội lỗi, khi nhận được bao nhiêu lời an ủi từ những người thân, bạn bè, những người chỉ quen sơ, đồng nghiệp. Tôi khó thể coi mình là nạn nhân, so với những người bị thương nặng hay đã chết. Chuyên gia tâm lý trả lời rằng cũng phải lo cho những vết thương vô hình nữa…
Hôm thứ Bảy, tôi cố không coi thời sự trên truyền hình. Nhưng từ Chủ nhật, tôi theo dõi liên tục. Tôi coi xem có thông tin về những con tin khác, diễn biến sự việc, các nạn nhân, các thông tin trên Facebook…
Tôi đọc tất cả những thông điệp kêu gọi tiếp tục sống, đi chơi, đi nghe nhạc. Đối với tôi là cả một vấn đề. Âm nhạc là thú vui riêng, là nguồn sống của tôi. Liệu tôi có thể tiếp tục sống như chưa từng có gì xảy ra hay không, tôi không biết được.Tôi có vé đi xem một buổi diễn tối thứ Ba của nhóm The Diktator ở Trabendo - một nhóm mà tôi từng đi xuyên qua nước Pháp để đến Bordeaux xem – nhưng có lẽ đã bị hủy. Rõ ràng là cuộc sống, trước và sau ngày 13/11 đã rất khác.
Thụy My
Đăng ngày 19-11-2015
-----------

Lực lượng an ninh ngay sau vụ tấn công vào căn hộ tại Saint-Denis 18/11/2015 -



Ngay đợt tấn công đầu tiên của cảnh sát vào căn hộ tại Saint-Denis vào lúc 4 giờ 20 sáng ngày 18/11/2014, một phụ nữ thánh chiến Hồi giáo cực đoan đã tự kích hoạt đai chất nổ đeo trên người và chết tại chỗ. Đây là trường hợp đầu tiên tại Châu Âu và khiến chính quyền lo ngại.

Một phụ nữ đánh bom tự sát không phải là cách mà tổ chức Nhà nước Hồi giáo thường làm, ngay ở Irak hay Syria. Việc người phụ nữ kích hoạt đai thuốc nổ được cho là phương thức hành động cải tiến của tổ chức khủng bố, vì theo chuyên gia về chất nổ Grégory Robin thuộc Viện Cảnh báo và An ninh Châu Âu, “những phụ nữ thực hiện các vụ đánh bom tự sát tại Chechnya hay tại Palestin, thường là góa phụ nuôi âm mưu trả thù, họ có một vị trí đặc biệt trong gia đình”.

Những trường hợp như vậy rất hiếm tại Irak và Syria, thậm chí ngay tại Afghanistan. Thế nhưng, trái với những nhận định trước đây của một cựu nhân viên tình báo Pháp, cho rằng người phụ nữ khi tham gia thánh chiến thường chỉ được giao vai trò thứ yếu, sau sự kiện sáng nay, ông Grégory Robin cho rằng : “Không còn hình ảnh người phụ nữ chịu phục tùng nữa. Họ tham gia vào công việc hậu cần, lo nơi ở và ủng hộ các chiến binh. Họ cũng tham gia tích cực vào tuyên truyền cải đạo”.

Trong quá khứ, đã có nhiều phụ nữ phương Tây trở nên cực đoan. Giữa những năm 2000, nhiều người trong số họ tận dụng những chi nhánh Irak để chiến đấu với tổ chức al Qaida tại Irak. Nhân vật thánh chiến nổi tiếng nhất là Muriel Degauque, một phụ nữ Bỉ 38 tuổi, đã đánh bom tự sát vào năm 2005 nhắm vào một toán tuần tra của cảnh sát trên một con đường phía bắc thủ đô Bagdad.

Tương tự, trong nhóm của Djamel Beghal (có liên hệ với hai kẻ khủng bố Amedy Coulibaly và Chérif Kouachi), một thành viên của al Qaida, đã bị bắt giam tại Pháp, cũng có một một phụ nữ. Ngoài ra, còn phải kể tới Samantha Lewthwaite, được mệnh danh là “Góa phụ trắng”, người Anh 31 tuổi, bị tình nghi là có liên quan tới các vụ tấn công tại trung tâm thương mại Westgate, Kenya, vào năm 2013, khiến 67 người chết.

Chuyên gia Grégory Robin lo ngại hậu quả đối với lực lượng cảnh sát vì họ không có thói quen đối mặt với những mối đe dọa đánh bom tự sát từ phụ nữ, hơn nữa, “phải làm thế nào trước một phụ nữ trùm khăn và từ chối tháo ra?”

Trên thế giới, đã xảy ra nhiều cuộc tấn công có phụ nữ tham gia và cho thấy cách giấu chất nổ của họ. Một số người giấu trong trang phục truyền thống rộng rãi, một số khác giấu trong túi xách hay trong áo ngực.
------

Bài Xem Nhiều