We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 6 December 2015

Dân Nam Hàn tạ ơn nhà nước Bắc Hàn?. Dân Việt thì sao?

Lâu nay mình cứ tưởng dân Mỹ ăn mừng lễ Tạ Ơn lớn nhất thế giới, hóa ra không phải vậy. Nam Hàn mới là nước đoạt giải quán quân về môn ăn mừng ngày lễ mang đầy tính làm người ăn ở có hậu này.

Mình khám phá ra điều “kỳ diệu” này là nhờ hôm rồi, sau ngày Lễ Thanksgiving, mình ghé tiệm tạp hóa của một người Đại Hàn ở gần nhà, nơi mình hay lẻn vợ đến mua lon bia Hai-ni-ken về nhâm nhi để lấy khí thế vào Anh Tẹc Nét nghiên cứu tư tưởng bác Hồ, là cái khoản mụ vợ mang dòng máu Ngụy… Văn Thà của mình cho là thứ hồ đồ, đụng vô làm chi cho phí thì giờ, thà ở không, nếu có “ngồi buồn” thì bắt chước ông già gân Trần Văn Hương, “gãi háng cho dái lăn tăn”; còn hơn là lên mạng lăn tăn với Bác.

Mình ngạc nhiên: ngày lễ đã qua cả tuần nay rồi, sao nhà ông Đại Hàn vẫn còn đầy không khí… tạ ơn; ông còn chào mình “Happy Thanksgiving” nữa chứ. Ông chủ tiệm nhận ra sự ngạc nhiên nơi đôi mắt mình, liền giải thích ngay:

– Dân Nam Hàn chúng tôi ăn mừng dài dài cả tháng để tạ ơn nhà nước Bắc Hàn đã không “giải phóng” Miền Nam như Cộng Sản Việt Nam.
Nghe ông này giải thích, mình càng ngạc nhiên hơn. Bức xúc quá, mình không biết phản ứng thế nào, bèn nhìn xuống hai bàn chân, thấy bốn mắt cá cũng trố ra nhìn lên mình, khiến mình sáu mắt nhìn nhau thắc mắc, chẳng hiểu ông Nam Hàn nói như vậy nghĩa là gì.

Ông “Kim chi” này không biết mình là dân Việt kiều yêu nước CS, không sợ mất đi một lão thành cách mạng, à quên, lão thành khách hàng chuyên tiêu thụ bia Hai-ni-ken cho ông từ chục năm nay, nên tỉnh bơ, tự nhiên như người Hà Nội; ông nói mà không biết người nghe (là mình) bị chạm nọc:

– Nghĩ mà thương cho người Việt miền Nam các anh. Nếu không bị Miền Bắc giải phóng thì chí ít, ngày nay họ cũng ngang hàng như Nam Hàn của chúng tôi. Anh biết trước 1973, tôi là lính của Sư đoàn Bạch Mã của Nam Hàn đã tham chiến ở VN, tôi biết rõ trình độ Việt Nam Cộng Hòa ngày đó, nói chung còn tiến bộ hơn Nam Hàn chúng tôi. Thế mà bây giờ VN thua xa Nam Hàn chúng tôi như anh thấy.

Sỡ dĩ Nam Hàn chúng tôi được như hôm này là vì được yên ổn làm ăn, không bị Bắc Hàn vào giải phóng. Anh còn lạ gì hậu quả của Miền Nam phải gánh chịu suốt 20 năm chiến tranh, và sau chiến tranh thì ôi thôi, lại càng bi thảm: mọi thứ họ cố sức tạo dựng được trong hoàn cảnh thù trong giặc ngoài, đầy dẫy khó khăn, đều bị xóa sạch.

Mình đang đắng nghẹn cứng cuống họng, chưa biết xoay xở ra sao để giải thích cho ông Củ Sâm ý nghĩa cao cả của cuộc chiến tranh thần thánh mà Bác và Đảng đã hy sinh hàng triệu sinh linh người Việt hai miền để có được Mùa Xuân Đại Thắng 1975, giải phóng Miền Nam hoàn toàn, mang về Bắc hàng tỷ tỷ đủ loại chiến lợi phẩm, trong đó có con búp bê biết nhắm mở mắt mà nhà báo Huy Đức đè cập trong cuốn sách “Bên Thắng Cuộc”. Thì ông Nam Hàn nói tiếp:

– Như anh biết đó, nước Đại Hàn, cũng y hệt như Việt Nam, bị chia cắt làm hai. Miền Nam theo chế độ Tư Bản, Miền Bắc theo chế độ CS. Nếu Bắc Việt Nam cứ để yên cho Miền Nam như Bắc Hàn để yên cho Nam Hàn, thì ngày nay dân Việt Nam cần gì phải đánh đường sang tận Nam Hàn để, thứ làm thuê, thứ học hỏi. Chỉ cần nhờ ngay người Việt Miền Nam là… có khi còn văn minh tiến bộ hơn Nam Hàn nếu không bị giải phóng nó hành.

Nghe nói đến đó, mình ù cả hai tai, định nói với ông, thôi từng đó đủ rồi, nhưng chủ tiệm nói tiếp:

– Anh thấy đó, đã 40 năm rồi mà dân Miền Nam vẫn còn oán CS Miền Bắc vì khi không họ đang tự do hạnh phúc, đang trên đà phát triển, tự dưng Miền Bắc vào phá nát đến nỗi ngày nay trình độ thua cả hai nước Miên Lào mà ngày xưa thua họ xa về mọi mặt. Ngược lại Nam Hàn được như ngày nay là nhờ CS Miền Bắc để yên cho chúng tôi.

Mình hết biết chui đi đâu thì ông Nam Hàn tiếp tục:

– Mấy chục người Mỹ hồi mới đến Tân Lục Địa chỉ nhờ dân Da Đỏ cung cấp cho thức ăn và bày cho cách trồng trọt để cứu đói sinh tồn mà đến nay họ còn tạ ơn như vậy. Huống chi dân Nam Hàn ngàn nay được giàu có, tiến bộ, văn minh, được cả thế giới, nhất là Việt Nam, trọng vọng như như vầy. cũng là nhờ người anh em Bắc Hàn không nỡ vào giải phóng như VN. Nên anh đừng ngạc nhiên khi thấy dân Nam Hàn chúng tôi ăn mừng lễ Thanksgiving lớn và lâu hơn cả người Mỹ là vậy. Tạ Ơn Bắc Hàn đã không giải phóng Nam Hàn.

Đến đây mình chẳng còn thiết tha gì đến bia rượu gì nữa. Định chào ông chủ quán ra về tay không thì chủ quán chạy lại quầy xách lại cho mình nguyên cả một thùng bia Hai-ni-ken loại 24 chai, nói:

– Tôi biếu anh, xin được chia sẻ với anh niềm vui của dân Nam Hàn chúng tôi may mắn không bị người anh em phía Bắc giải phóng như dân Việt miền Nam của anh.

Mình không ưa những gì ông Đại Hàn so sánh Đại Hàn với Việt Nam, nhưng mình vẫn ưa thùng Hai-ni-ken ông biếu không cho không, nên hồ hởi phấn khởi nói cảm ơn người chủ tiệm và phóng mau lên xe.

Nguyễn Bá Chổi

--------------- 
 THIÊN THU NÒI GIỐNG VIỆT

Ngày mất nước sẽ không còn xa nữa
Việt Nam ơi! hãy bừng tỉnh cơn mê
giặc xâm lăng cướp nước đã gần kề
hãy thức dậy sử hồn đang réo gọi
nòi Hồng Việt đang tới giờ quật khởi
kéo nhau về gióng lại trống Mê Linh
hồn Việt Sử còn chưa khô nét máu
hát lên đi bài quyết tử Vân Đồn
oai linh xưa phảng phất bóng cờ lau
đường gươm Việt chớp ngang trời Đông á
trí Hàn Thuyên,hịch bình Ngô Nguyễn Trãi
kiếm Ngô Vương máu thù đỏ Đằng giang
Việt nam ơi! hồn sử Việt sang trang
huyết hoa nở cho giống nòi được sống
huyết hoa nở cho bừng lên ánh nắng
hoa tự do cần có máu ươm mầm
Việt Nam ơi! máu thịt của cha ông
Ta không thể muôn ngàn lần không thể
Giang sơn nầy máu xương bao thế hệ
còn dấu chân dựng nước thuở Vua Hùng
ta không thể muôn ngàn lần không thể
để giặc vào cướp xương máu tổ Tiên
hồn sử Văn Lang mười tám đời Hùng
di sản này ngàn năm sau vẫn thế
Việt Nam ơi! đã đến giờ đồng khởi
dùng máu tế cờ lập lại Xuân Thu
máu ta đổ cho cờ lau vạn thắng
chết cho giống nòi Việt tộc thiên thu
Làn Việt Kiếm

Cộng Đồng: Một Gia Đình VN bị cướp tại SW Houston

SGN - Husband Tuan shot in Houston


We are Saigon Network Televison (SGN) in Houston, creating this GoFundMe campaign to help an unfortunate family in Houston Texas who have had a terrible tragedy. Here is their story.

Mrs Thuy Van and her family live in Houston, Texas. Ten days ago, her husband named Tuan was robbed and shot in head in front of their house. He is 33, unemployed and has 2 children. The family has been very poor and living under low income conditions. This unfortunate event just makes their situation even worse.

Therefore, on behalf of Mrs Thuy Van family, we ask for community support, especially financially, to help them cover the medical expenses. They really need your help now and will appreciate any amount. Please share with others so their story can be heard.

If you would like to know more information or other ways to help Mrs Thuy Van family, please contact Saigon Network Television at:
10613 Bellaire Blvd, Suite 270, Houston, Texas 77072
Website: www.saigonnetwork.tv

Thank you for reading. Please take actions!


https://www.gofundme.com/uc49eywf

Lịch Sử và Dân Tộc: Khác biệt của chúng ta và Tàu

Lịch Sử và Dân Tộc

1
Lịch Sử là một môn học chuyên về qúa trình xây dựng và bảo vệ lãnh thổ, cũng như sức sống riêng của một dân tộc. Chủ đích quan trọng nhất của môn học này là nuôi dưỡng, rèn luyện và phát triển lòng yêu nước, lòng tự hào, tính cộng đồng của mọi người dân trong một quốc gia qua mọi thời đại. Nhờ sự tích cực bảo vệ yếu tính lịch sử của riêng mình mà mỗi tộc dân còn giữ được nguồn gốc, rồi tạo thành cuộc sống với bản sắc cho riêng mình. Theo đó, một sắc dân không bị đồng hóa, không bị diệt vong, không mất bản sắc của mình là nhờ được truyền dạy và thực hành lịch sử của dân tộc mình một cách hữu hiệu, đúng đắn và trung thực.
Với một định nghĩa như thế, mọi người đều có thể hiểu được gía trị của Lịch Sử, và cũng không lạ gì khi hầu hết các quốc gia trên thế giới, d ù nhỏ hay lớn, dẫu cường hay nhược, luôn xem Lịch Sử là tấm gương, là bài học vĩ đại cần bảo vệ cho mọi thế hệ. Từ đó, Lịch Sử là môn học cơ bản và bắt buộc phải có trong nền giáo dục của mỗi quốc gia. Bài học này được áp dụng cho mọi công dân, không có ngoại lệ. Để từ đây, mọi công dân tự biết yêu thương, bảo vệ Tổ Quốc và đồng bào của mình. Không thể yêu thương và bảo vệ kẻ lân bang trước cội nguồn! Đó cũng là lý do mà trong hầu hết các bản Hiến Pháp của các nước trên thế giới đều có một điều khoản ghi với tội danh phản quốc, hay là gián điệp cho ngoại quốc để làm hại cho đồng bào và tổ quốc của mình. Ở Việt Nam thế nào?

A. Những dấu chân xưa.

Từ khi lập quốc, chúng ta không có những bản văn như Hiến Pháp được ghi cặn kẽ như hôm nay. Tuy thế, một truyền thống như luật bất thành văn đã hiện diện ở đây ngay từ khi có quốc gia. Câu chuyện về Trọng Thủy, Mỵ Nương có lẽ đã là bản án đầu tiên cho kẻ phản bội chống lại dân tộc của mình.

Kế đến là Trần ích Tắc, (1254-1329) con vua Trần Thái Tông, đem cả gia đình sang hàng giặc, được vua nhà Nguyên phong làm An Nam Quốc vương, những tưởng là Vương! Kết quả, Hưng Đạo Vương đã dùng sóng Bạch Đằng (1288) chôn vùi giấc mộng nam hạ của quân Nguyên, triệt hạ mưu toan bán nước cầu vinh của Trần ích Tắc. Cái họa vua quan bán nước xưa chưa dừng lại ở đó, Lê chiêu Thống ( 1765 – 1793), uốn mình cầu viện nhà Thanh đem quân sang đánh nước Nam! Được lời, Tôn sỹ Nghị mang hơn 20 vạn binh từ Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam và Qúy Châu sang Việt Nam đổi lấy dã tràng. Bởi lẽ, sau trận Đống Đa, Sầm nghi Đống thắt cổ, Tôn Sỹ Nghị bỏ chạy, Càn Long vỡ mật, mà Quang Trung vua nước Nam còn mãi mãi với dân tộc Việt.

Nay nhìn lại một đoạn đường lịch sử hơn 4000 năm. Dẫu có những lúc cường, nhược khác nhau, nhưng ta vẫn còn một dòng lịch sử riêng, một dân tộc, một tiếng nói và một đất nước riêng. Điều đó cho thấy, ta không phải là một Tần, Tấn, Triệu, Ngụy, Hàn, Ngô, Sở… cùng dương cờ đánh trống tranh hùng, rồi mất dấu. Nhưng Ta, một dòng dõi Việt tộc riêng biệt ở cõi trời đông. Ta vẫn đứng vững dù có trải qua cuộc chiến của ngàn năm. Ta vẫn đứng vững với những cường, nhược của riêng minh. Nói cách khác, cuộc thế ấy vẫn không nhòa. Hơn thế, còn đời đời yên định.

B. Theo dòng máu chuột.

Chuyện nước Nam là thế, nhưng xem ra lúc gần đây có dấu vết khác. Ở ngoài bắc, vào năm đói (1945), chuột đồng về phố, nước ta bắt đầu có nhiều dấu bùn tang thương. Trước tiên, Hồ Quang còn gọi là Hồ chí Minh, một viên chức Trung cộng, hàm Thiếu Tá trong lộ quân của Chu Đức bên Tàu và tập đoàn cộng sản đã xâm phạm Việt Nam, rồi mở ra một trang sử lạ, đen tối, đưa toàn thể đất nước và dân tộc Việt Nam vào vòng nô lệ cho tập đoàn CS Trung cộng.

Khởi đầu cơ nghiệp của Hồ chí Minh (Hồ Quang) là thư xin giết người Việt Nam để rửa hận cho Tàu. Vào ngày 31-10-1952 . Minh viết: “Đồng chí Stalin kính mến, Tôi gởi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của đảng Lao Động Việt Nam ( tên của đảng cộng sản lúc bấy giờ). Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng chí Liu Shaoshi (Lưu thiếu Kỳ?) và Van szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này”. Đây là trang đầu của thời gọi là Cộng sản mà Hồ Quang, cũng gọi là Hồ chí Minh mở ra để đưa Việt Nam đi vào con đường cùng khốn. Trước tiên, nó tiêu diệt Văn Hóa và sức sống của người Việt Nam. Sau là tìm cách đưa Việt Nam vào vòng nô lệ cho tập đoàn Trung cộng theo chủ nghĩa bành trướng của Tống, Hán xưa kia.

Mở đầu trang biến loạn này (1943-1946), Hồ chí Minh đã công khai triệt, giết hơn 170000 người dân thuộc giai cấp đầu mục của Việt Nam để rửa hận cho Tàu sau cuộc chiến Đống Đa. Bài bản giết người này được khai dẫn từ bài “Địa chủ ác ghê” của Y, trong đó có đoạn: “Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã: Giết chết 14 nông dân. Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật. Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người – năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người. Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang. Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng. Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào!”. Sự thật, khó có thể tìm được một kẻ nào trên thế giới này lại có một cái lòng độc ác, bất lương như Hồ chí Minh.

Thực lòng, cho đến hôm nay, tôi chưa từng thấy hay từng đọc qua một bài viết nào gian ác, tàn độc, vu khống tán tận lương tâm đến như thế. Có lẽ, mãi mãi không có một kẻ nào trên thế giới này lại có khả năng viết láo lếu, tàn độc nhằm giết người một cách phi nhân, vô đạo, bất nghĩa như Hồ chí Minh đã làm, đã viết. Nhưng lý do nào, Hồ chí Minh lại cay độc và tàn ác với người Việt Nam đến như thế? Chỉ có một câu trả lời đúng nghĩa nhất. Y là người Tàu đã mang sẵn lòng thù hận với ngưòi Việt Nam từ trước. Nay gặp thời, nhân chuyện “ cải cách ruộng đất” tiếng là xây dựng xã hội theo kiểu mới, nhưng thực tế là để chém giết ngưòi Việt Nam mà trả mối thù cho hơn 100000 quân Tàu đã chết trong trận Đống Đa, Ngọc Hồi xưa kia. Ngoài ra, không có một lý do nào khác. Tuy thế, ta khó trách cái tàn độc, thô bạo của Y. Có trách là trách những kẻ đã phản bội quê hương Việt Nam đi làm đầy tớ cho Y. Đi giết dân Việt mà lại bô bô, ưỡn ngực tự hào là làm cách mạng mà nên nỗi!

Khi nhìn lại bản án này, mọi ngưòi đều thấy một giai cấp trụ cột, bảo vệ đất nước của người dân Việt Nam qua nhiều đời đã phải chết thảm vì cuộc trả thù, rửa hận, trả lễ cho Trung cộng do Hồ Quang mạo danh người VN mà thực hiện. Đây có thể nói là một cuộc tàn sát tủi nhục, đau thương nhất cho người Việt Nam, nhưng cho đến hôm nay, xem ra không ai dám kêu nài trả lại công lý cho người chết oan. Bởi vì, cộng sản còn đây và mối thù của Trung cộng từ cuộc chiến Hàm Tử, Đống Đa, Ngọc Hồi (1789) còn đó. Hơn thế, lại do Hồ chí Minh, nhân danh chủ tịch nhà nước của VN làm báo oán. Nhưng còn đau hơn thế, người Việt Nam đã không nhìn ra đó là cuộc trả hận người Việt Nam do Hồ chí Minh, người Tàu, mạo danh Nguyễn sinh Cung thực hiện, mà đặt vấn đề. Trái lại, còn bám vào đó mà chém giết, thâm thù nhau theo những âm mưu gian ác của chúng. Thế mới là một trường đau xót lớn!

Khi nỗi đau còn câm lặng, tê tái, trĩu nặng trong lòng mọi người, Hồ Quang nhếch miệng cười, rồi đùa cợt bằng miếng dẻ rách lau nước mắt thì đây cũng chính là lúc người Việt Nam ở miền bắc bị trói buộc vào cuộc chém giết người Việt theo một kiểu khác. Chiếc áo “ Giải phóng miền nam” mở ra, tự biến thành phù phép siêu việt, đẩy người dân đất bắc ra khỏi cuộc óan hận Hồ chí Minh sau mùa đấu tố. Tệ hơn, biến miền nam thân yêu thành kẻ thù, thành biển máu để giết chết ước mơ Hòa Bình, Hạnh Phúc, Đoàn Viên của cả dân tộc, mà quên đi công đoạn gian ác do Hồ chí Minh đã thực hiện tại miền băc! Ai biết, ai tính, ai tin, cuộc chiến vào Nam do Hồ chí Minh chủ trương chỉ là một cuộc đánh bùn sang ao? Y đem oán hận của đất Bắc đổ lên miền Nam thay vì chính Y phải là kẻ chịu nhận lấy cuộc trả thù vì có hơn 170000 người trưởng gia đình ở ngoài bắc đã bị chính Y hạ sát. Xem ra, ta đã nông nổi để thua và hoàn toàn thua trong cuộc đánh bùn này. Ta đã giết Ta để cho Y, một tên lang sói gốc Tàu được sống! Tệ hơn, được lẫm liệt vinh danh trên phần đất của Ta thay vì bị treo cổ vì đã phạm tội giết người đồng loạt.

Thật vậy. Ta đã giết Ta bằng chính những xảo từ gian trá mà Hồ Quang đã dùng, sau đó đẩy người Việt giết người Việt bằng bom đạn hôi tanh, tàn độc của Tàu. Tệ hơn thế, nó còn tiếp tục tàn sát dân Ta sau ngày chấm dứt chiến tranh bằng thủ đoạn diệt trừ Văn Hóa Dân Tộc qua hội chứng Đặng xuân Khu, Phạm văn Đồng và nay là Phạm vũ Luận. Phần đất ngoài (Trường Xa, Hoàng Xa) ta đã mất từ 1958. Vườn trong có lẽ nào không đổi tên theo hội nghị mưa gío Thành Đô? Như thế, có lẽ nào tiếng Việt, chữ Việt sẽ đứng vững theo dấu dép râu của Hồ Quang?

Khởi đầu cho cuộc “ tru di” văn hóa và nền tảng Việt để xin làm nô lệ cho Trung cộng, Đặng xuân Khu trong vai tuồng Tổng bí thư của đảng CSVN, năm 1951 đã viết: “Việt Minh Vận Động cho Việt Nam làm Chư Hầu Trung Quốc: Hỡi đồng bào thân mến! ( có ai là đồng bào thân mến của tên phản bội giết ngưòi này không?)
Tại sao lại nhận vào trong nước Việt Nam yêu mến của chúng ta, là một nước biết bao lâu làm chư hầu cho Trung quốc, cái thứ chữ kỳ quặc của bọn da trắng Tư Bản đem vào…. Không, đồng bào của ta nên loại hẳn cách viết theo lối âu tây ấy – một cách viết rõ ràng có mau thật đấy – và ta hãy trở về với thứ chữ của ông bà ta ngày trước, là thứ chữ nho của Trung Quốc. Vả chăng, người Trung Hoa, bạn của ta – mà có lẽ là thầy của chúng ta nữa…” Hỡi ơi, loài ễnh ương. Giá trị văn hóa của chúng là như thế đó!

Chuyện cũ tưởng chỉ là câu chuyện “ngáo đá” của kẻ phản bội dân tộc Đặng xuân Khu. Có ai ngờ đây còn là một định mệnh cho dân ta qua hội cẩu chứng Phạm vũ Luận. “Theo dự thảo mới của Bộ Giáo dục và Đào tạo, tiếng Hoa sẽ được dạy từ bậc Tiểu học, Trung học cơ sở. Ngay từ lớp 1, học sinh đã tiếp cận với môn học này.” (Bộ GD& ĐT Việt cộng)

Ai cũng biết, ngôn ngữ là tiếng nói, là hơi thở của con người đồng thể để giao tiếp, để thông hiểu nhau. Từ đó, việc khai tâm và trau dồi ngôn ngữ Việt cho trẻ từ bậc tiều học không chỉ trọng về trí, nhưng còn nặng về đức, về nguồn. Nó chính là cánh cửa khai mở ra một hướng đi hoàn chỉnh cho trẻ, cho tương lai. Và khi cánh cửa mở ra cho trẻ chào đón quê hương thì chỉ cần có ngôn ngữ Việt, cần gì đến ngoại ngữ. Từ cơ bản này, ngoại ngữ chỉ là một ngôn sinh trong nghề nghiệp, lúc nào cần đến, chúng ta có thể tự cập nhật, tuyệt đối không thể áp đặt với học sinh từ A, B, C… Bởi vì, đây là nơi ương trồng, trẻ cần học và hiểu biết về ngôn ngữ, nguồn gốc và lịch sử của chính mình. Trẻ chưa cần học và nhớ về bất cứ một thứ ngôn ngữ, lịch sử nào khác để sống. Theo đó, việc đưa tiếng Hoa vào bậc tiểu học có khác gì tạo cho trẻ hơi thở và tiếng nói bản ngữ Tàu để chúng không còn biết mình là nguồn Việt, nếu như không muốn nói là dạy chúng phản nguồn?

Cũng thế, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga đều là phần phụ, là ngoại ngữ, không thuộc về chủng tộc của chúng ta. Theo đó, chỉ có thể khuyến khích học sinh tự chọn sau khi đã rành rẽ tiếng mẹ đẻ. Bởi lẽ, nếu không phải là thuộc địa, bản địa của Tàu, của ngoại quốc, trẻ không bao giờ phải học ngoại ngữ trong những ngày đầu đến trường. Nếu ta sống và học làm người thì không bao giờ dạy cho con cháu chúng ta làm nô lệ. (ngoại trừ những kẻ có máu nô lệ truyền đời). Hãy xem gương của người Nhật. Kimiko Date, một vận động viên Tennis nổi danh trên trường quốc tế (hạng Tư thế giới) là một điển hình. Trong giải Úc mở rộng 1995, khi được phỏng vấn, cô vẫn dùng ngôn ngữ của mẹ đẻ để trả lời. Nhiều người không vui, (vì cô đã bước lên trường quốc tế). Tuy thế, tất cả đều phải nể phục cái cái gương dũng cảm trong ngôn ngữ mà cô đã xử dụng! Nay, trẻ tiểu học Việt Nam tại sao lại phải học tiếng Tàu? Có lẽ nào nhà nước ấy hay Phạm vũ Luận muốn truy diệt tận căn hồn thiêng, nòi giống Việt ngay từ khi trẻ vừa bước chân đến trường? Nếu thế, chả mấy chốc, nhà nhà nói tiếng Tàu, người người nói tiếng “lạ”! Việt Nam còn học về Quang Trung đại phá quân Thanh nữa không?

Câu chuyện buộc trẻ phải học tiếng Tàu theo sách Hán hóa dân tộc Việt do Phạm vũ Luận đưa ra chưa yên, nay lại đến chuyện bỏ học về khoa Lịch Sử dân tộc. Cộng sản qua Phạm vũ Luận muốn gì trong chủ đích này? Muốn xóa bỏ Lịch Sử của dân tộc trong nền giáo dục công dân chăng? Hoặc giả, Việt cộng qua Phạm vũ Luận muốn đốt gốc cội nguồn Việt Nam để rồi đồng hóa Việt tộc như là một chi tộc trong cái gốc Tàu như Tần, Tấn, Ngụy, Sở… để nhận bằng công khanh?

Nếu đó là ước nguyện của tập đoàn cộng sản Hồ Quang thì Ta, người Việt Nam nên nhớ và bảo nhau rằng: Việt Nam còn đứng vững đến hôm nay là vì Việt Nam là một dân tộc thuần hậu, có nguồn gốc và cốt cách riêng biệt dù chung trong cõi trời Đông. Nguồn gốc ấy đã đứng vững từ ngàn năm trước thì ngàn năm sau vẫn còn. Và dẫu trong ngàn năm bị đô hộ, văn hóa, cư xử tuy rất gần nhau. Nhưng cái chí, cái mệnh Việt là khác biệt. Kẻ gian ác dẫu ngàn đời không thể đồng hóa được. Đấy là chí của Ta, Việt Nam.

Tuy nhiên, chúng ta đang ở thế chìm. Và nếu tập đoàn Việt cộng đã có chủ đích như thế, tôi cho rằng, người Việt Nam lúc này chỉ nên soạn một bài sử ngắn gọn, rồi truyền cho con cái mai sau nhớ rằng: Bên kia biên giới là Tàu, bên đây bờ cõi là dòng Việt Nam. Và cũng nên cho con cháu biết thêm rằng: Đường ranh biên giới này đã kẻ ra và mãi mãi còn ghi lại những nhát chém tạo nên lịch sử cho chúng ta. Kế đến, cuộc sống, lý trí, văn hóa của đôi bên là ngàn đời không cùng nét vẽ. Trái lại, vĩnh viễn sử nhà Nam còn ghi lại những dòng chống xâm lăng từ Á sang Âu cho con cháu cùng học. Hơn thế, cho trẻ biết rằng:

1. Cộng sản giết người Việt, tiêu sử Việt.

Không phải đến hôm nay tập đoàn CS Hồ chí Minh mới chủ trương đem giang sơn này nhập vào cõi Tàu. Trái lại, ngay từ khi Hồ Quang sang Việt Nam vào 1939, Y đã mở ra những trang đẫm máu giữa người dân Việt để thực hiện ý đồ của chúng. Khởi đầu là cái chết oan nghẹn của hơn 170000 ngàn người Việt Nam trong bản án “ Trí Phú Địa Hào” trong mùa đấu tố. Người Việt Nam đã bị Hồ chí Minh giết chết mà không có được một tiếng kêu oan. Đã thế, thân nhân của họ còn bị vùi dập vào con đường cũng quẫn, tự tận.

Kế đến, có ai dám tin, việc Hồ chí Minh mở chiến tranh vào nam lúc đầu chỉ nhằm giải toả cái áp lực, cũng như nỗi căm phẫn, uất nghẹn của người dân miền bắc trút lên đầu CS sau mùa đấu tố? Kết qủa, mấy triệu nhân mạng của Việt Nam đã phải nằm xuống để cho tập đoàn CS Hồ chí Minh vang lừng trong khúc hát: “Ta đánh và diệt miền nam là đánh cho Trung Quốc, Liên Sô” (Lê Duẫn). Ai dám tin rằng nhờ bài ca này, súng đạn Nga, Tàu tuôn trào vào Việt Nam cho Việt cộng thoả chí bắn giết đồng bào miền Nam, mà không một ai dám lên tiếng phản đối?

Kết qủa, sau cuộc say máu người ở miền bắc, miền nam gặp tai họa cộng sản. Phần Việt cộng không chỉ công nhận Trường Sa, Hoàng Sa là đất của Trung cộng, mà ngay cả phần nội địa trong cái bản đồ Việt Nam của chúng ta, rồi ra cũng bị Trung cộng thu tóm về? Đó chính là những lý lẽ của tập đoàn Minh, Duẫn, Chinh, Đồng, Giáp… đã được CS thể hiện trong Hiệp Ứơc Thành Đô 3-4/9/1990 với bộ tam vô văn hóa, Đỗ Mười, Nguyễn văn Linh, Phạm văn Đồng thực hiện. Nay, hạn kỳ đã đến. Phạm vũ Luận chẳng qua chỉ là một trong những kẻ hài, rỗng óc, bán tự cầu vinh mà tình nguyện trong việc giàn trải ra bài học, sửa soạn cho lớp trẻ ngày mai mất gốc, rời khỏi cội nguồn Việt Nam mà thôi. Ngoài ra không một lý lẽ gì!

2. Cộng sản giết sử Việt, nhập sử Tàu:

Con đường mất gốc, rời bỏ cội nguồn Việt nam do Phạm vũ Luận thực hiện theo lệnh Tàu xem ra là không xa lắm. Năm năm trước khi dự án Thành Đô thành án, việc Việt cộng buộc học sinh từ tiểu học, trung học, học tiếng Tàu là điều xem ra khó tránh. Bởi lẽ, trong toan tính của nó, 5 năm sau từ năm 2020, lớp học sinh ấy đã có thể viết các văn tự, làm văn kiện bằng tiếng Hoa cho người Việt! Như thế, chuyện học này ngoài việc phá nát cơ đồ Văn Hóa Việt Nam, CS còn giúp cho hàng hàng lớp lớp dân Tàu vượt biên sang chiếm giữ lấy những phần đất màu mỡ, trọng địa trên non sông Việt như là của chính mình. Cứ thế, 20 năm sau của 2020, chuyện nước ta ra sao?

Tôi cho rằng, câu trả lời mọi người đều nhìn thấy là: Những kẻ nô lệ cộng sản tự biết không thể đứng vững. Nó cần một chỗ tựa, một vòng tay của Tàu cộng. Muốn được như thế, nó buộc phải chà đạp, phá nát dòng Lịch Sử của Việt Nam mà theo Tàu. Trong khi đó, ý dân Việt Nam là khác biệt. Khởi đi từ những trẻ thơ tiểu học đã luôn đứng thẳng. Trẻ Việt Nam không học sử Tàu, không là Tàu. Trẻ Việt Nam là những Trưng Triệu, Quang Trung, Trần hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi… Trẻ Việt Nam có lời ca truyền đời cho riêng mình, cho muôn thế hệ: “ Thà làm qủy nước Nam, hơn làm Vương đất bắc” ( Trần bình Trọng). Bởi lẽ:
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Đó chính là khác biệt của chúng ta và Tàu.
C. Bước hoang ngày mai?

Trường Sa, Hoàng Sa đã là câu chuyện trong uất nghẹn. Hỏi xem giang sơn ấy còn nơi nào của riêng dân ta tạo hưởng? Xem ra, không còn miền đất nào! Từ Nam Quan cho đến Cà Mâu, thành phố cho đến đồng hoang, rừng thẳm, không một nơi nào không bị cài cắm bởi hàng hàng lờp lớp người Tàu kéo sang chiếm cứ. Con cháu của những Ngô Quyền, Quang Trung, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Trưng Vương… dần dần bị Việt cộng chuyển đổi thành những kẻ không nhà, không nơi nương tựa. Người co cụm phòng thân, kẻ ra hải ngoại, lũ thành những con chó săn cho mộng thôn tính Việt Nam của Trung cộng.

Với bưóc tiến này, người Việt Nam sẽ phải tự chết dần chết tàn trên phần đất của cha ông, hoặc trở thành những lao công nhặt rác cho Tàu ngay trên đất nước mình. Từ đó, những kẻ thờ Mao thờ Hồ từ từ biến tính, biến thể, yêu thương bảo vệ người Tàu và tàn sát, giết người dân Việt bằng trăm phương ngàn cách khác nhau. Mà một trong những nét độc ác, tồi tệ nhất mà vài năm trước đây Phạm Vũ Luận đã vươn lên như ngọn giáo nhọn với kế sách, đưa tiếng Tàu vào cho các học sinh tiểu học, trung học. Đây chính là sách “1ấy nước Tàu luộc thịt Việt” của cộng sản. Và nay là bài bỏ chương Lịch Sử Việt trong học đường nữa là trọn chí. Như thế, khi con đường Văn Hóa, Lịch Sử của dân tộc Việt Nam không còn được phát triển nguyên vẹn cho người, cho trẻ từ bậc tiểu học. Nó sẽ từ từ tàn hơi ở những lớp lớn hơn, để rồi, chúng ta sẽ bị luộc trong cái chảo “ bỏ Sử Việt, học sử Tàu” của tập đoàn cộng sản Hồ chí Minh! Đây có là đoạn kết cho người Việt Nam chúng ta không?

D. Văn hóa còn, lịch sử còn, nước Việt còn. Văn hóa mất, lịch sử mất, nước Việt tan!
Liệu kết qủa có khác với cái tựa đề này không? Bạn trả lời đi. Phần tôi, tôi viết thế này: Nếu hôm nay chúng ta tránh một cuộc tranh đấu vì dân tộc là chính ta tìm đến cuộc sống làm nô lệ.
Bảo Giang.
-----------
Đảng cộng sản đã và đang làm gì với lịch sử dân tộc?
Kính Hòa, phóng viên RFA


Hải Ngoại gần 40 năm:Có nên cần phải nói ?

CHUYỆN CẦN PHẢI NÓI RA


Cách từ chối mà không làm bé hờn giận - hình 3


Ở San José, ai cũng biết Nghị viên Madison Nguyễn với sự tiếp tay của Ban đại Diện Cộng Đồng Người Việt Bắc California do Hoàng Thế Dân, Thành bộ trưởng của đảng Việt Tân (VT) làm chủ tịch, Hồ Văn Khởi, Phó Chủ Tịch là đảng viên Đại Việt và Trưởng ban Giám sát là Phạm Quốc Hùng, đảng VT. Ban Đại Diện Cộng Đồng này đã tự biến mất không kèn không trống. Thay vào đó là Ban Đại Diện CĐ Người Việt Quốc Gia BC do cựu Tướng Nguyễn Khắc Bình chỉ đạo thành lập và cuộc bầu cử đã được tổ chức tại tiền đình quận hạt Santa Clara vào ngày sinh nhận HCM với sự hiện diện của nữ ca sĩ Thu Sương, đảng viên VT từ Pháp sang. Cựu Tướng NKBình đã trao đuốc cho Nha sĩ Hồ Vũ với chủ tịch là Trương Thành Minh (TTM), thường được dư luận tại BắcCalifornia gọi là “Cộng đồng Xe Tăng” vì thành tích của TTMinh là đã từng tố chức Ngày Quân lực với xe tăng chỉa súng vào bàn thờ tổ quốc.
Sau đó, không hiểu vì lý do gì, TTM từ chức và một Ban Đại Diện Cộng Đồng Tiếp Nối (do chính họ xưng tên) với một số vị… “có chức” như Phạm Hữu Sơn, Nguyễn Công Khanh và “ông to mồm” Vũ Huynh Trưởng.
Và, ngay sau khi một số vị như Tiến sĩ Đỗ Hùng (ĐH),  Phạm Đức Vượng, Bùi đắc Thư v.v… lên trả lời phỏng vấn đài CaliToday thì lại có ngay một thông báo “Hội luận” về phim “Terror in Little Saigòn” do ông “Sư Đoàn Trưởng” Phạm Văn Tường ký tên với chức vụ là Chủ Tịch Đại Hội Diên Hồng Thời Đại gì đó.
Ông ĐH là Chủ Tịch của “Little Saigòn Foundation” có tên trong thành phần “diễn giả”. Chắc là ông ĐH còn nhớ vì sao cộng đồng Việt Nam Bắc California đã phải kiên quyết biểu tình, kiên trì tranh đấu để giành lại cái tên “Little Sàigòn” mà nghị viên Madison Nguyễn với sự yễm trợ của Hoàng Thế Dân, Hoàng Cơ Định và đảng VT đã quyết tâm bằng mọi cách vùi dập để thay vào đó cái tên “Sàigòn Business District” vì CÁI TÊN LITTLE SAIGON MANG ÂM HƯỞNG CHỐNG CỘNG!
Và cá nhân chúng tôi và ông Kiêm Ái đã phải viết và xuất bản quyển"Saigon Business District: Hồi chuông báo tử!”
Và ông Nguyễn Châu, trong vai trò Tổng Thư Ký của tổ chức Diên Hồng Thời Đại, là người điều hợp chương trình “Hội Luận”, không biết ông có còn nhớ bài thơ “Mừng Monument “Welcome To Little Saigòn-San José” trong bút hiệu Ly Châu có nội dung như sau:
“Bốn năm gian khổ cùng nhau
Đấu tranh trong nỗi thương đau ngậm ngùi
Cường quyền, Dân chủ dập vùi
Cộng đồng người Việt chẳng lùi bước đâu!
Thứ Ba đen, quyết đối đầu
Cờ Vàng Sọc Đỏ nhịp cầu thiêng liêng
Đồng hương tỵ nạn kết nguyền
Một lòng tranh đấu cho quyền lợi chung
Ngày đêm mưa nắng lạnh lùng
Biểu tình, tuyệt thực, anh hùng dấn thân.
Thời gian vùn vụt trôi nhanh
“Ba năm đáo hạn” gian manh reo hò
Quy định mới, cú bất ngờ
Lũ người chống đối  ngẩn ngơ mặt lì!
Phướn treo, được phép trường kỳ
Xây bia vĩnh viễn duy trì công lao
Từ Một Lẻ Một (101) nhìn vào
“Mo-nu-măng” đó, vui sao Xuân này
Chung long, chung sức, góp tay
Cộng đồng hoà hiệp tháng này dựng xây
Đấu tranh cho đến một ngày
Cộng sản sụp đổ đổi thay quê nhà”.
Cộng sản chưa có rụng cọng lông chân nào mà ông Tiến sĩ Đỗ Hùng, ông giáo sư Nguyễn Châu và một số vị khác lại ra mặt “mang tới chữa lửa” là muối mặt ra sức bênh vực Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân và đảng VT vì đảng này bị ký giả AC Thompson và hãng phim PBS nêu đích danh là NGHI PHẠM TRONG VỤ ÁM SÁT CÁC KÝ GIẢ NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT. Không biết quý vị nghĩ như thế nào khi làm chuyện nhổ rồi lại liếm này?!
Ngay cả những người ngày xưa, có thể vì thiên kiến, vì chưa hiểu chúng tôi và Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California do ông Nguyễn Ngọc Tiên làm Chủ Tịch đã từng công khai phê phán chúng tôi trên diễn đàn diện tử Vietland.net là ông Phú Yên đã lên tiếng về việc làm của qúy vị như sau:
 “THƯ MỜI THAM DỰ HỘI THẢO CỘNG ĐỒNG, Liên Quan Đến Phim"Teror In Little Sai Gon", tại San Jose
San Jose, Ngày 25 Tháng 11 Năm 2015

THƯ MỜI
THAM DỰ HỘI THẢO CỘNG ĐỒNG
LIÊN QUAN ĐẾN PHIM "TERROR IN LITTLE SAI GON"

Kính gởi:
- Quý bậc Trưởng Thượng, quý vị Nhân Sĩ,
- Quý Vị Đại Diện các Tổ Chức, Hội Đoàn & Đoàn Thể,
- Quý Cơ Quan Truyền Thông,
- Quý Đồng Hương và các bạn trẻ.

Kính thưa quý vị,

Cuốn phim "Terror In Little Saigon" do Phóng Viên AC Thompson thực hiện được Frontline trình chiếu vào ngày 3/11/2015 vừa qua trên hệ thống PBS. Sau đó, đã có nhiều ý kiến khác nhau phản hồi của cá nhân, các cơ quan truyền thông, hay đại diện các hội đoàn, tổ chức... tạo nên một luồng dư luận mạnh mẽ trong cộng đồng Việt Nam chúng ta. 
Dù vô tình hay cố ý cuốn phim "Terror in Little Saigon" đã ít nhiều bôi nhọ, xúc phạm đến thanh danh cộng đồng người Việt tỵ nạn CS, đặc biệt là tập thể cựu quân nhân QLVNCH.... Vì thế, tiếng nói của chúng ta qua buổi hội thảo này là cách chính thức bày tỏ chính kiến của mình. Đó là chúng ta đòi hỏi công lý cho tất cả các nạn nhân đã bị ám sát, đồng thời nghiêm khắc lên án những kẻ lạm dụng truyền thông để bôi nhọ, xúc phạm đến danh dự tập thể người Mỹ gốc Việt này.

Để tiếng nói rộng rãi trong quần chúng được phát biểu một cách nghiêm túc và chính thức trên một diễn đàn, Hội Diên Hồng Thời Đại Tây Bắc Hoa Kỳ phối hợp với Ban Đai Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc Cali, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại vùng Tây Bắc Hoa Kỳ và nhiều hội đoàn khác sẽ tổ chức một buổi sinh hoạt với nội dung như sau:

HỘI THẢO CỘNG ĐỒNG
LIÊN QUAN ĐẾN PHIM "TERROR IN LITTLE SAIGON"

Thời gian: Từ 1 giờ chiều Chủ Nhật,
Ngày 6 Tháng 12 Năm 2015
Địa Điểm: Thư Viện Tully,
880 Tully Road, San Jose, Ca 95111

Các diễn giả trong buổi sinh hoạt này gồm các vị:
- TS Đỗ Hùng, Chủ Tịch Little SaiGon San Jose Foundation.
- Cựu Thiếu Tá Phạm Hữu Sơn, Chủ Tịch Ban Đại Diện
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc Cali.
- Kỵ Binh Bùi Đắc Thư, Hội Trưởng Hội Thiết Giáp Bắc Cali
- Cựu Trung Tá Trần Như Huỳnh, Phó Chủ Tịch Hội Diên Hồng TBHK
- NB Huỳnh Lương Thiện, Chủ Nhiệm Tuần Báo Mõ San Francisco- Oakland

Ngoài các đề tài do các diễn giả trình bày, buổi Hội Thảo Cộng Đồng còn là dịp để quý vị tham dự viên trao đổi ý kiến và chia sẻ những ưu tư, suy nghĩ liên quan đến tầm ảnh hưởng từ cuốn phim nói trên.

Ước mong qúy vị sắp xếp đến tham dự đông đủ để buổi hội thảo thêm sinh động, và còn là dịp thuận lợi cùng gióng lên tiếng nói chung thể hiện nguyện vọng của cộng đồng Việt Nam chúng ta tại miền Bắc California.

Trân trọng kính mời

Trưởng Ban Tổ Chức

Phạm Văn Tường
Chủ Tịch,
Hội Diên Hồng Thời Đại Tây Bắc Hoa Kỳ

<ngưng trích>

Ý kiến của Phú Yên:

1) Diễn giả trong buổi thảo luận là: 
- TS Đỗ Hùng, Chủ Tịch Little SaiGon San Jose Foundation.
- Cựu Thiếu Tá Phạm Hữu Sơn, Chủ Tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc Cali.
- Kỵ Binh Bùi Đắc Thư, Hội Trưởng Hội Thiết Giáp Bắc Cali
- Cựu Trung Tá Trần Như Huỳnh, Phó Chủ Tịch Hội Diên Hồng TBHK
- NB Huỳnh Lương Thiện, Chủ Nhiệm Tuần Báo Mõ San Francisco- Oakland

Trong danh sách diễn giả của buổi hộp thảo, những người đáng chú ý là Đỗ Hùng (cư dân San Jose quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng ai cũng biết rõ về ông này); ông Phạm Hữu Sơn, vừa đảm nhiệm chức vụ Chủ Tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng, sau khi ông Trương Thành Minh từ nhiệm chức Chủ tịch B Đ D (Hiện nay Ban Đại Diện CĐ do ông Phạm Hữu Sơn làm Chủ tịch khác với Ban Đại Diện CĐ do ông Nguyễn Ngọc Tiên làm Chủ tịch), và ông Huỳnh Lương Thiện, Chủ nhiệm Tuần Báo Mõ SF - Oakland (Ngày xưa, ông Huỳnh Lương Thiện là cựu đoàn viên Mặt Trận HCM, 1 trong những người điều hành tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận).

Tôi nói những người vừa kể trên là đáng chú ý vì những ngày vừa qua 2 ông Đỗ Hùng và Huỳnh Lương Thiện đã từng góp tiếng nói trong những cuộc phỏng vấn của giới truyền thông rồi (Báo Calitoday và đăng tải trên youtube); nay hai người này lại kết hợp với ông cựu Thiếu tá Phạm Hữu Sơn và một số cựu sĩ quan khác mở ra cuộc thảo luận liên quan đến phim "Terror in Little Saigon", như vậy có gọi là "thêm việc" / dư thừa không?

Nếu quý bạn quan tâm, quý bạn có thể ghé vào trang nhà của báo 
www.baocalitoday.com, nơi đây có đăng 1 cuộc trưng cầu ý kiến (poll) liên quan đến phim "Terror in Little Saigon", kết quả hiện giờ:

-Giữ nguyên phim như hiện nay (201 phiếu) = 31.9%

-Ngưng phát hành và rút xuống (retract) phim này (147 phiếu) = 23.33%

-Chỉnh sữa (edit) lại nội dung và hình ảnh, rồi tái phát hành (56 phiếu) = 8.89%

-Xin lỗi cộng đồng người Việt hải ngoại (185 phiếu) = 29.37%

-Im lặng cho qua chuyện (41 phiếu) = 6.51%

Từ đây tôi càng nghĩ rằng cuộc thảo luận này sẽ chuyên chở một "ý đồ" thuận chiều, thuận ý của 2 ông Đỗ Hùng & Huỳnh Lương Thiện mà 2 ông này đã phát biểu với truyền thông Việt ngữ.

2) Tôi nhắc lại danh xưng "Little Saigon" tại San Jose đã bị vùi dập do bà nghị viên Madison Nguyễn cùng 2 đảng viên cao cấp của Việt Tân (Hoàng Thế Dân, Hoàng Cơ Định) "support" cho bà ta và đã biến thành phố San Jose nổi sóng gió một thời; chắc chắn ông Đỗ Hùng, ông Huỳnh Lương Thiện và ông Phạm Hữu Sơn không thể nào quện. Do đó đảng Việt Tân muốn đánh lận tựa đề cuốn phim "Terror in Little Saigon" là xúc phạm đến danh dự cộng đồng nguời Việt thì quả là Đảng Việt Tân đã dùng đúng sách vở của VC "yêu tổ quốc là yêu xã hội chủ nghĩa"; đảng Việt Tân đổi lại là "yêu Little Saigon là yêu quý danh dự cộng đồng nguời Việt", thật là buồn cười thay cho cái thói tráo trở, không biết ngượng!

Tội nghiệp nhất là Mặt Trận / Việt Tân đã lừa cộng đồng người Việt mấy chục năm qua và nay đảng Việt Tân vẫn có thể lừa tiếp, thì người bị lừa phải biết xấu hổ mới đúng.

Muốn không bị mắc lừa, chúng ta nhất quyết không đến tham dự buổi hội thảo này vì cuốn phim "Terror in Little Saigon" chỉ nhắm vào Mặt Trận / Việt Tân . Muốn danh dự cộng đồng không bị xúc phạm, chính đảng Việt Tân phải đứng ra kiện đài PBS và NBC (hệ thống truyền hình NBC cũng vừa nhập cuộc lật hồ sơ 5 nhà báo Việt bị ám sát trên đất Mỹ) vừa rửa sạch "nghi án" thủ phạm ám sát 5 nhà báo Việt và đòi lại danh dự cho "Little Saigon".

Đảng Việt Tân sao không dám đứng ra kiện PBS và NBC mà chỉ như gà què ăn quẩn cối xay - cộng đồng người Việt? Đảng Việt Tân không kiện PBS và NBC có nghĩa là Việt Tân chấp nhận sự cáo buộc của cuốn phim "Terror in Little Saigon", Mặt Trận / Việt Tân chính là thủ phạm.
Last edited by Phú Yên; 03-12-2015 at 12:01 PM.”
*
Nghị viên Madison Nguyễn, Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân và đảng Việt Tân đã ra sức vùi dập cái tên Litte Saigòn vì “âm hưởng chống Cộng”; đồng bào tỵ nạn Bắc California đã chung lòng, chung sức tranh đấu lấy lại cái tên “Little Sàigòn” dành cho khu thương mãi trên đường Story.
Nay, quý vị lại cong đít, cong đuôi bằng mọi cách bất chấp Lẽ Phải và Sự Thật ra sức lôi kéo cộng đồng, lôi kéo Quân lực VNCH vào để bênh vực cho đảng VT, không biết có lúc nào quý vị cảm thấy tự thẹn với lương tâm của mình, hay không?
Hay là “lương tâm” của quý vị đã được thay bằng “lương tiền”?!
LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Bài Xem Nhiều