We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 10 December 2015

5 người gốc Việt bị cảnh sát Anh bắt về tội trồng cần sa trị giá 1 triệu Bảng Anh


Tin Middlesbrough, Anh quốc .- Theo Gazette Live, cảnh sát Anh vừa khám phá các trang trại trồng cần sa trị giá hơn 1 triệu bảng Anh liên quan đến một băng nhóm người Việt Nam.





Các nghi can có thể sẽ phải lãnh tổng cộng 13 năm tù giam tại phiên toà diễn ra hôm nay 9/12. Riêng tại Teesside, thuộc thành phố Middlesbrough, Anh quốc, có đến 10 trại trồng cần sa, với số thu hoạch hơn 100 kí lô gram ma tuý vừa bị khám phá. Các trang trại này trồng tổng cộng khoảng 1,500 cây cần sa, trong đó có một địa điểm trồng đến 400 cây, trong 4 phòng, và tất cả đều được bao bọc trong các tấm kính. Phòng ốc bên trong căn nhà đã được tu sửa để làm nơi trồng cây cần sa lén lút, với các tấm nhựa, hệ thống chiếu sáng, ống dẫn và hệ thống cung cấp nước. Bốn người đàn ông và một phụ nữ hôm nay bị giải ra toà án Teesside Crown về tội kinh doanh ma tuý.
Công tố viên đã mô tả việc cảnh sát khám phá 10 trại trồng cần sa ở Middlesbrough, Stockton, Guisborough, Loftus, Wallsend và Newcastle. Nguồn tin này nói rằng, cảnh sát đã theo dõi hai người đàn ông mua các thiết bị thường được sử dụng để trồng cần sa hồi mùa hè năm ngoái. Các ông Cam Chong, 55 tuổi, Hieu Le-Van, 25 tuổi và An Tran, 39 tuổi thú nhận đã âm mưu sản xuất cần sa trong khoảng thời gian từ tháng Sáu năm ngoái đến tháng Ba năm nay. Ông Chong, không có địa chỉ rõ ràng, đã thuê các bất động sản với nhiều tên giả khác nhau và đội lốt chủ kinh doanh nhà trọ, cho sinh viên thuê phòng. Ông này trước đó đã bị lãnh án tù tại Jamaica vì cung cấp và kinh doanh cần sa, và năm 2009 bị toà án Anh kết án 2 năm tù giam vì tội danh tương tự.

Song Châu / SBTN

Tổng Thống Hoa Kỳ tương lai: Donald Trump hay Hillary Clinton?

 

Vụ khủng bố tại San Bernardino, California tuần lễ vừa qua, ngay sau vụ tàn sát tại Paris, đã làm dân chúng Hoa Kỳ rúng động và thay đổi hẳn bộ mặt cho cuộc tranh cử sắp đến. Thay thế cho quan tâm về kinh tế, sợ hãi về khủng bố xảy ra ngay trên đất Hoa Kỳ đã làm dân chúng đặt việc đối phó và ngăn chặn khủng bố lên hàng đầu. Và đã đưa ứng cử viên Cộng Hòa Donald Trump lên dẫn đầu trở lại trong số hơn mười mấy ứng cử viên lẹt đẹt theo sau.

Những tuyên bố quá khích, cực đoan của Donald Trump trước kia đã làm nhiều người trong đảng Cộng Hòa, đặc biệt tầng lớp ôn hòa hơn, khó chịu và nghiêng về ứng cử viên Ben Carson, được coi là đạo đức, ăn nói nhẹ nhàng. Nhưng Carson đã tỏ ra thiếu hẳn sự hiểu biết về chính trị quốc tế và sự thiếu khả năng này của Carson đã làm ông ta mất điểm nhiều đối với giới cử tri đi bầu sơ bộ của Cộng Hòa tại các tiểu bang đầu tiên như Iowa và New Hamshire.

Lợi thế lớn nhất đã đến cho Donald Trump với vụ khủng bố của Islamic State tại Paris. Trump hô hào phải đóng cửa các đền thờ Hồi Giáo, cũng như phải lập danh sách và theo dõi hàng triệu người Hồi Giáo đang sinh sống tại Hoa Kỳ. Trump cũng công kích Tổng Thống Obama về quyết định sẽ nhận 10,000 dân tỵ nạn Syria vào Hoa Kỳ năm đến, tuy Trump phóng đại lên là Obama đòi nhận hàng trăm ngàn dân Syria! Gần đây nhất, thứ hai 7 tháng 12, Trump còn đi xa hơn, đòi cấm cửa bất kỳ dân Hồi Giáo nào vào Hoa Kỳ. Việc chống đối dân Hồi Giáo và đòi lập danh sách dân Hoa Kỳ nào theo Hồi Giáo, cũng như cấm dân Hồi nhập cảnh, đã bị công kích nhiều vì bị coi là phản với truyền thống chấp nhận mọi tôn giáo và tự do tín ngưỡng tại Hoa Kỳ.

Sau vụ tàn sát tuần qua, uy tín của Donald Trump lên như diều và các thăm dò dư luận cho thấy Trump dẫn đầu, bỏ xa các ứng cử viên Cộng Hòa khác. Điều này chứng tỏ dân Mỹ sợ hãi khủng bố và ghét Hồi Giáo tăng lên cao độ, đã đồng quan điểm với Trump và cho thấy một số lớn dân chúng Hoa Kỳ coi Hồi Giáo là tôn giáo nguy hiểm, dễ dàng gây ra khủng bố ngay tại nội địa Hoa Kỳ.

Thực sự trong lịch sử Hoa Kỳ, những phản ứng quá đáng và bài ngoại, bài dân di cư, dân tỵ nạn và các nhóm dân thiểu số đã xảy ra nhiều. Như trường hợp trong Đệ Nhị Thế Chiến, sau khi Nhật dội bom Trân Châu Cảng, Tổng Thống Roosevelt đã ký sắc lệnh để tập trung dân Mỹ gốc Nhật đang sinh sống tại Hoa Kỳ lúc đó. Các trại tập tập trung này đã giam giữ mấy trăm ngàn người dân gốc Nhật, phần lớn sinh sống đã nhiều đời tại California, Hawaii, trong mấy năm cho đến khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt. Đây là một điểm xấu của Tổng Thống Roosevelt, đã phản ứng một cách tệ hại và làm biết bao nhiều gia đình người Mỹ gốc Nhật bị mất hết tài sản, bị đối xử thậm tệ và giam giữ trái ngược với hiến pháp cũng như vi phạm nhân quyền.

Đây là điểm nhơ của Hoa Kỳ và dù cho các chính phủ sau này đã trả tiền bồi thường cho các nạn nhân sống sót, điều này chứng tỏ bất kỳ một chính quyền dù cho có chính đáng đến đâu chăng nữa như chính quyền Roosevelt lúc đó cũng đã phạm sai lầm nặng nề, đi ngược với lý tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền của Hoa Kỳ.

Ngay cả vấn đề kỳ thị tôn giáo như khuynh hướng chống Hồi Giáo của dân chúng Hoa Kỳ hiện nay và hô hào của Donald Trump, đóng cửa đền thờ và lập danh sách, cũng đã xảy ra trước kia trong lịch sử Hoa Kỳ. Đa số dân chúng Hoa Kỳ theo Tin Lành nên Công Giáo là thiểu số và đã chịu nhiều kỳ thị trước kia. Như giữa thế kỷ 19, khi dân Ái Nhĩ Lan vì nạn đói do khoai mất mùa, di cư hàng triệu người sang Hoa Kỳ và bị kỳ thị nặng vì theo Công Giáo. Những vụ đốt nhà thờ và bạo động chống dân di cư và chống Công Giáo đã xảy ra nhiều vào thời đó. Dân Do Thái cũng bị kỳ thị nhiều vào thập niên 20’s và 30’s, bị qui tội là đã gây ra vụ stock crash và gây ra Đệ Nhất Thế Chiến. Ngay cả tỷ phú Henry Ford, sáng lập ra công ty xe hơi Ford, cũng chống Do Thái nặng, các chỗ bán xe dealership của Ford đều bắt để báo chí và tài liệu chống dân Do Thái!

Như vậy lịch sử Hoa Kỳ đầy rẫy các nhân vật và các phong trào bài dân di cư mới, bài dân tỵ nạn, kỳ thị tôn giáo, nên việc chống Hồi Giáo và đồng nghĩa Hồi Giáo chung với quân khủng bố như hiện nay đang xảy ra là điều dễ hiểu. Donald Trump cũng là kẻ theo thời, mị dân, lợi dụng việc khủng bố hoành hoành để hô hào dân chúng bỏ phiếu cho mình với chiêu bài bảo vệ dân chúng và diệt trừ khủng bố bằng sức mạnh tối đa và dội bom giết hết các tay lãnh đạo Islamic State, ám chỉ đến việc dùng bom nguyên tử như Hiroshima và Nagasaki thuở trước!

Những hô hào của Donald Trump, chứng tỏ mình là nhà lãnh đạo mạnh mẽ, không yếu ớt như Tổng Thống Obama hay như các ứng cử viên tổng thống khác, đã hấp dẫn được một số dân chúng Hoa Kỳ thuộc thành phần học thức kém, bị ảnh hưởng nặng do suy thoái kinh tế. Thành phần dân chúng nay sẵn sàng theo người nào lớn tiếng là mình làm được việc, không sợ đụng chạm đến những thành phần thiểu số khác và tỏ ra cứng rắn với các quốc gia khác thù địch với Hoa Kỳ như Nga, Trung Hoa, Iran.. Ngay như những tuyên bố quá đáng trước kia của Trump như gọi dân Mễ nhập cảnh lậu vào Hoa Kỳ toàn là dân tội phạm, hãm hiếp, giết người và sẵn sàng xây tường dài suốt biên giới Hoa Kỳ – Mễ Tây Cơ để ngăn chặn việc nhập cảnh lậu, cũng đã được thành phần dân Mỹ bảo thủ, quá khích chấp nhận và hoan hô dù Trump bị chống đối khắp nơi và dân Mễ biểu tình chống Trump!

Trong số những ứng cử viên của đảng Cộng Hòa kỳ này, người bị thiệt hại nặng nhất vì Donald Trump là Jeb Bush. Tay này trước kia tưởng chừng như chắc ăn là sẽ được đảng Cộng Hòa bầu ra làm ứng cử viên tranh với Hillary Clinton của Dân Chủ, trông nhờ vào bộ máy vận động của Bush bố và Bush anh trước kia để lại. Nhưng dù có được các tay giầu sụ tỷ phú theo Cộng Hòa bỏ tiền ra hàng trăm triệu Mỹ Kim để vận động, Jeb Bush vẫn lẹt đẹt ở đàng sau, chỉ được 6 – 7% số phiếu, thua xa Donald Trump và những tay mới nổi sau như Ben Carson, Marco Rubio, Ted Cruz.

Đây là điều nhục nhã cho dòng họ nhà Bush và cho bộ máy tranh cử, tưởng như vô địch. Nhưng sự thật phũ phàng là dân chúng Hoa Kỳ đã quá chán với tên Bush, không thể chấp nhận một tổng thống thứ ba tên Bush nữa. Ngoài ra, dân chúng cũng chán với những khuôn mặt cũ và ưa chuộng những ứng cử viên ở ngoài, không dính líu với các chính quyền trước. Nhờ thế Donald Trump, Ben Carson, Fiorina, không có tí kinh nghiệm chính trị nào lại được ưa chuộng hơn.

Nhưng Donald Trump bắt đầu bỏ xa các ứng cử viên khác và với các vụ khủng bố gần đây tại Paris và San Bernardino, ngôi sao của Trump còn sáng hơn nữa với những hô hào và tuyên bố quá khích, không nể nang gì của Trump. Đối với đảng Cộng Hòa và các tay chính trị gia chuyên nghiệp của đảng này, Donald Trump là một đại họa vì đã xáo trộn hết các tính toán để chiếm lại tòa Bạch Cung. Phần lớn các nhân vật trong đảng Cộng Hòa đều đi theo Jeb Bush và ủng hộ tay này. Nên hiện nay chỉ hy vọng là Donald Trump sẽ lỡ bước và tự hủy diệt mình khi dân chúng bắt đầu chán nghe những hô hào quá đáng của Trump và bắt đầu tỉnh ngộ, xa lánh. Jeb Bush hiện nay cũng chỉ hy vọng và trông chờ như thế. Nhưng với các vụ khủng bố gần đây, có thể Trump sẽ càng ngày càng có uy tín hơn với đường lối cứng rắn tối đa và bắt đầu được các thành phần khác trong đảng Cộng Hòa, ôn hòa và trung dung hơn cũng ngả theo Trump.

Đây là mối lo âu lớn nhất của các người cầm đầu đảng Cộng Hòa hiện nay. Là Trump sẽ thắng tại Iowa và New Hampshire và đi luôn một lèo thắng luôn tại các tiểu bang miền Nam như South Carolina, dẫn dắt đến Super Tuesday của nhiều tiểu bang miền Nam và đảng Cộng Hoà không có cách nào khác là đưa Trump ra làm ứng cử viên của đảng để tranh với Hillary Clinton.

Bên phía Dân Chủ dù ứng cử viên Bernie Sanders lúc đầu có vẻ lên nhờ sự ủng hộ của phe cấp tiến quá khích, nhưng gần đây Hillary Clinton đã lấy lại phong độ và bỏ xa Sanders trong các cuộc thăm dò gần đây. Hầu như chắc chắn Hillary Clinton sẽ thắng trong kỳ bầu cử sơ bộ đầu năm đến và được đảng Dân Chủ đề cử ra.

Như vậy cuộc tranh cử dành chức Tổng Thống nhiều phần sẽ xảy ra giữa Donald Trump và Hillary Clinton. Nếu không có chuyện gì lớn lao xảy ra, phần thắng sẽ về tay Hillary và Hoa Kỳ sẽ có tổng thống phụ nữ đầu tiên trong lịch sử. Nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra! Điều quan trọng nhất là từ nay đến ngày bầu cử tháng 11 năm 2016, nếu có những vụ khủng bố khác lan tràn trên khắp phần đất Hoa Kỳ hay có một vụ khủng bố vĩ đại như vụ 9/11 khi trước, mọi tính toán sẽ thay đổi hết. Dân chúng Hoa Kỳ với đe dọa khủng bố lan tràn sẽ đổ tội cho Obama và Dân Chủ quá yếu, không bảo vệ nổi nội địa và giữ an ninh cho dân chúng và sẽ quay sang Donald Trump đòi có những biện pháp mạnh tối đa, dù có gây ra chiến tranh rộng lớn hay vi phạm nhân quyền đến đâu chăng nữa.

Tóm lại đối với cuộc bầu cử tương lai, đe dọa khủng bố sẽ là yếu tố quan trọng nhất quyết định cho phe nào thắng. Cũng như Hoa Kỳ sẽ có phụ nữ làm tổng thống đầu tiên trong lịch sử hay không! Hay Hoa Kỳ sẽ có chuyện hi hữu là tổng thống Donald Trump lèo lái con thuyền quốc gia. Và sẽ còn gây ra nhiều biến loạn nào kinh khủng hơn nữa cho Hoa Kỳ cũng như cho cả toàn cầu!

9 tháng 12, 2015

Nguyễn Đình Phùng.com


Venezuela: tàn rồi ảo vọng “XHCN”



- Khi thuyết giảng Chủ Nghĩa Xã Hội (CNXH) ở Cuba TBT/CSVN Nguyễn Phú Trọng khẳng định: “Trên bình diện quốc tế, Cuba vẫn hiên ngang đứng vững, cách mạng XHCN ở Venezuela vẫn tiến bước, Bolivia và Eucador phong trào cánh tả Mỹ Latin đang lớn mạnh, các nước xã hội chủ nghĩa khác ở châu Á vẫn tiếp tục con đường tiến lên phía trước như là những bằng chứng đầy khích lệ về sức sống mảnh liệt của “chủ nghĩa xã hội” (BBC).

http://2.bp.blogspot.com/--r0l49Xq5H4/VmknTDo7nWI/AAAAAAAANZQ/wKkcvzxyWuQ/s1600/image00%2B%25281%2529.jpg

Thế nhưng ngày 18/04/2011, đương kim Chủ tịch Cuba là Raul Castro Phát biểu trước Quốc hội, nêu lên thời điểm khó khăn mà đảo quốc CS/XHCN này đang phải trải qua, ông cảnh báo: “Hoặc là chúng ta phải thay đổi, hoặc là chấm hết, chúng ta không thể cứ men theo bờ vực thẳm, chúng ta sẽ chìm đắm, và cùng chìm theo ta là nỗ lực của bao nhiêu thế hệ”. 

Anh & em (Hoàng đế và Vua) - Fidel + Raul Castro 

Còn trước đó (Tháng 8/2010) Người anh ruột là Fidel Castro trong một cuộc đối thoại với Jeffrey Goldberg, phóng viên báo The Atlantic, và chuyên gia Mỹ Julia Sweig - Fidel Castro thú nhận: Mô hình này (XHCN/Cuba) không ổn. Cụ thể hơn, ông nói: “Mô hình “Cuba-xô-viết” (công hữu hóa bắt buộc) không còn tác dụng nữa, ngay cả với chúng tôi”.(1) 

Đến lượt Venezuela, ngày 7/12/2015 Năm tiếng sau khi cuộc bầu cử kết thúc, Chủ tịch Ủy ban bầu cử Quốc gia (CNE) Tibisay Lucena thông báo Liên minh đối lập đoàn kết dân chủ (MUD) đã dẫn đầu trong cuộc bầu cử Quốc Hội diễn ra ngày 6/12 sau khi giành được 99 ghế trong tổng số 167 ghế của cơ quan lập pháp, chiếm vị thế thống lĩnh Quốc Hội vốn thuộc về đảng xã hội/XHCN (PSUV) của cố tổng thống Hugo Chavez thành lập và Tổng thống Nicolas Maduro (đương nhiệm) kế thừa trong suốt gần 2 thập niên qua. Tổng thống Maduro đã thừa nhận sự thất bại và công nhận “những kết quả bất lợi này”. 

Dù đảng xã hội/XHCN (PSUV) cầm quyền lấy lá bùa “tượng đài Hugo Chavez” làm biểu tượng tranh cử nhưng… đã hết thiêng.

Sau khi giành thắng lợi trong cuộc bầu cử Quốc hội, liên minh các đảng phái đối lập Venezuela đã nhanh chóng công bố chương trình hành động về kinh tế và chính trị, gồm cả mục tiêu trả tự do cho các tù nhân. Đảng đối lập dự kiến sẽ thông qua sớm nhất một luật ân xá cho những ai bị giam giữ vì lý do chính trị dưới thời tổng thống Nicolas Maduro.

Venezuela không còn tù nhân “chính trị”

Cuộc họp của tân nghị viện tuần đầu năm mới, vào ngày 5/1/2016 sẽ bàn về điều này. Trong số các tù nhân nổi tiếng nhất có chính trị gia Leopoldo Lopez. Ông bị xử tù 14 năm hồi năm 2014 vì cáo buộc “kích động bạo lực”. Phái đối lập Venezuela nói họ có trong tay danh sách 73 tù nhân cần được ân xá vô điều kiện. Họ cũng muốn chấm dứt chính sách kinh tế kiểu Chavez, gọi là chủ nghĩa Chavism (lấy giáo điều Marxism, Leninism, làm cốt lõi). 

Hết thời chủ nghĩa xã hội Chavez, cuối cùng thì cái “chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21” theo trào lưu cách mạng “bay bổng lãng mạn” mang dáng dấp của Che Guevarra từ trong rừng rậm Bolivar chui ra được Hugo Chavez chấp cánh đã bị người dân Venezuela kéo tuột rơi xuống mặt đất thảm hại trong ngày 6/12/ bằng những lá phiếu bầu và điều này có thể khiến cho “cái van” tài trợ dầu mỏ (khoảng 100.000 thùng dầu thô/ ngày) như biếu không của Venezuela cho anh em nhà cộng sản Cuban, Fidel Castro (từ thời Hugo Chavez ) cũng sẽ từ từ khóa lại, mà điều này là chắc chắn khi hiện nay nền kinh tế tài chính Venezuela được cho là bi đát nhất trong khối các quốc gia Mỹ Latinh mà Liên minh đảng đối lập (MUD) vừa soán ngôi tại Quốc Hội. 

Gần hai thập niên đi qua, mãi tận hôm nay dấu chấm hỏi vẫn còn đậm nét. Một đất nước dọc bờ biển và đồng bằng (Orinoco) có nhiều vỉa dầu lửa và khí đốt quan trọng, Venezuela nằm giữa ôn và nhiệt đới, không quá nóng hay quá lạnh điều kiện sinh thái trù phú đa dạng, tài nguyên thiên nhiên dồi dào tất cả là bệ phóng để Venezuela có thể trở thành một trong những quốc gia thịnh vượng nhất thế giới, trong các thập niên giữa thế kỷ XX, Venezuela luôn duy trì là một trong những nước hùng mạnh trong khu vực Nam Mỹ, với trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới (297.570 triệu thùng) wikipedia.org và (2) so với Ả rập Saudi quốc gia số một Trung Đông về dầu khí (267.910 triệu).

Một di sản sáng sủa như thế nhưng Venezuela hiện nay đang là quốc gia có tổng nợ gần 100 tỷ usd - Lạm phát đến 700% (người dân dùng tiền thay giấy để cầm thức ăn) Hiện tại, nền kinh tế quê hương Hugo Chavez đang hỗn loạn, những loại hàng dù bình thường như giấy các loại cũng đang trở nên khan hiếm hơn bao giờ hết. Đầu năm nay cơ quan ngoại thương Venezuela đã yêu cầu doanh nhân 2 đảo quốc nhỏ bé láng giềng Trinidad và Tobago gửi ngay các loại giấy trong đó có thứ dùng đựng và cầm thức ăn lẫn giấy toilet đến Caracas để đổi lấy dầu mỏ. Đường, sữa và bột cũng là những loại hàng hóa rất khó mua tại Venezuela. 

Tình trạng tồi tệ như vậy phần lớn khởi nguồn từ sau khi đắc cử tổng thống năm 1999, Hugo Chavez đã phung phí cơ hội đưa đất nước đi lên. Quốc hữu hóa các công ty nhà máy khai thác chế biến dầu khí quốc tế (ExxonMobil và Conoco). Tịch thu sung công những công ty tư nhân, lấy ruộng đất phân chia lại cho các hợp tác xã nông nghiệp, “việt vị” hệ thống sản xuất hàng tiêu dùng trong nước trong khi Venezuela phải nhập khẩu tới 70% lượng hàng hóa cần thiết trong tiêu dùng (thống kê Brookings Institution). Thay vào đó là chế độ bao cấp kiểu mới dùng tiền bán dầu trợ cấp nhập khẩu hàng hóa lấy lòng dân chúng, hậu quả của thứ lý luận phi khoa học phản kinh tế, được cổ súy từ bộ não lãnh đạo bất chấp sự vận động tất yếu của khoa học và qui luật kinh tế… Nhãn tiền của sự ngạo mạn, có phần ngu xuẩn và điên rồ của một cá nhân độc tài đã dẫn đến tai họa cho cả một đất nước. Không bài học nào rõ ràng bằng trường hợp này. Hơn 10 năm sau khi Hugo Chávez đưa ra học thuyết “Chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21”, Viện nghiên cứu Cato mỉa mai: Venezuela đã đến được thiên đường XHCN: “không có giấy vệ sinh” (Business Insider 5-4-2015).

Cay đắng hơn, hệ lụy nhân quả sau 14 năm cầm quyền với Chủ Nghĩa Xã Hội trong “mộng” của Hugo Chavez tiếp tục nhân lên sau khi không còn ông ta. Trước lúc xuống địa ngục hội ngộ với Marx và Lenin. Hugo Chavez lại chọn lựa chỉ định kế thừa “di sản” của ông là Tổng Thống đương nhiệm Nicolas Maduro từ đầu năm 2013 ông này cam kết vẫn kiên định “thủy chung” với XHCN đến tận những ngày bi đát hôm nay. 

Venezuela - Tổng Thống đương nhiệm Nicolas Maduro

Qua rồi thời hoàng kim của giá dầu, thời mà Hugo Chavez trên đỉnh cao quyền lực lúc Venezuela còn “hốt bạc” từ dầu mỏ với giá cao ngất ngưỡng 147 usd/thùng (2008) Lúc ấy Hugo Chávez kết thân với hình ảnh là một “anh hùng” trong mắt những bạn bè thiên tả và “búa liềm” quốc tế như Cuba, Trung Quốc, Việt Nam, Nga, Bắc Triều Tiên, Iran, Libya, Syria v.v... Chávez còn là một tượng đài “hào phóng” sẵn sàng mở vòi bán rẻ dầu cho những quốc gia không “ưa” Mỹ, thậm chí là miễn phí (Cuba). Thì thời điểm giá dầu hiện tại (dưới 50usd/thùng) vượt xa giá thành sản xuất ra chính nó (khoảng 70 usd/thùng tại Venezuela) thì chính phủ quốc gia này đang bơi trong địa ngục khi 95% nguồn thu ngân sách là từ dầu mỏ.

Lần đầu tiên trong lịch sử 100 năm khai thác dầu lửa của mình, hiện nay quốc gia Nam Mỹ Venezuela phải nhập khẩu dầu (rẻ hơn sản xuất trong nước). Tờ USA Today nhận định, đây thực sự là một nghịch lý đối với nước có trữ lượng dầu lửa hàng đầu thế giới này. (Reuters/CNBC).

Khắc phục trong vô vọng, Chính Phủ Venezuela đang cho in tiền mệnh giá mới lớn hơn gấp 10 lần -Dự kiến sang năm 2016, người dân Venezuela sẽ được sử dụng tiền giấy mới có mệnh giá cao này, tuy nhiên các chuyên gia kinh tế trong nước nhận định đó không phải là tảng đá thần kỳ ngăn chặn được đà lạm phát phi mã từng ngày đang ăn mòn giá trị đồng nội tệ, khiến một tờ 100 bolivar (VEF) giờ chỉ đổi được 0,14 USD so với 1 USD = 6,3 bolivar (VEF) trước kia.

Nhưng như thế vẫn còn nhân đạo hơn nhiều so với sự dã man mà người dân Việt Nam phải gánh lấy vào thời 1985 khi “nhà nước đảng ta” sáng suốt chỉ đạo cho nhà thơ làm kinh tế Tố Hữu thực hiện vụ đổi tiền “quỷ khốc thần sầu” như ăn cướp của dân, 10 đồng đổi lấy 1 đồng, ai đổi nhiều hơn qui định bị trưng thu cho vào ngân hàng (nhưng không biết chừng nào lấy ra) dìm sâu đất nước vào cuộc khủng hoảng cùng cực, lạm phát lên đến 780% . Nghe đâu nhà thơ Tố Hữu sau này thật thà trần tình cùng bạn bè như thơ ca: “Mình cứ chân phương nghĩ rằng đồng tiền lạm phát mất giá thì 10 đồng thay bằng tờ 1 đồng là nó tự khắc có giá lại”!?.

Tóm lại chỉ còn biết kêu trời: Sao ông sinh ra loài người rồi còn sinh thêm cái thứ “chủ nghĩa xã hội” làm chi để nó gây ra nhiều máu xương, nước mắt trầm luân bể khổ cho nhân loại.

Buồn quá, kèm theo vài hình ảnh Hugo Chávez và “đảng ta” cười chút cho nó đỡ buồn.

“Nói nhỏ tụi mình nghe thôi! -Venezuela-Cuba-Việt Nam thay phiên thức ngũ canh giữ hòa bình thế giới nha! ”

“Nhớ nhé, dứt khoát đừng chơi với Mỹ …”

“Tặng Bác cây kiếm này… nó là vô địch Chém gió” 

“Như anh em sinh 3” 


10.12.2015

Hoàng Thanh Trúc 
___________________________________________

Chú Thích:


Ân oán giữa Hồ Tùng Mậu và Nguyễn Tất Thành (HCM)

https://lamvietblog.files.wordpress.com/2014/01/nhan-dang-hcm.png?w=197&h=300

 Hồ Tùng Mậu bị giết vì hiểu rõ Hồ Chí Minh
Năm 1920 Hồ Tùng Mậu, 24 tuổi; cùng với Lê Tán Anh, 21 tuổi;  từ Nghệ An sang Trung Hoa sinh sống. Mới đầu hai người sống tại Hàng Châu với chú của Mậu là ông Hồ Học Lãm.  Ông Hồ Học Lãm ( Tên hiệu là Hồ Chí Minh ) là một sĩ quan cán bộ của Quốc Dân Đảng Trung Hoa, cựu đảng viên Việt Nam Quang Phục Hội của Cường Để và Phan Bội Châu.
ADVERTISEMENT

Năm 1923 Mậu và Anh tham gia tổ chức Tâm Tâm Xã của Phan Bội Châu do Nguyễn Hải Thần cầm đầu, là một tổ chức đấu tranh bạo động chống Pháp tại Hoa Nam.  Năm 1924 Tâm Tâm Xã bị chính quyền Trung Hoa giải tán sau vụ Lê Tán Anh và Phạm Hồng Thái ám sát toàn quyền Pháp Berlin tại thành phố Sa Điện,  tỉnh Quảng Đông.

Tới đầu năm 1925, được sự giúp đỡ của Quốc Dân đảng Trung Hoa, Phan Bội Châu giao cho Hồ Tùng Mậu vận động tổ chức thành lập Việt Nam Quốc Dân Đảng tại Hoa Nam.

Ân oán giữa Hồ Tùng Mậu và Nguyễn Tất Thành:

Tháng 11 năm 1924 Nguyễn Tất Thành từ Nga tới Quảng Châu, lấy tên là Lý Thụy để làm việc cho phái bộ Nga tại Trường võ bị Hoàng Phố.  Trước tiên Thành tìm đến tiệm chụp hình của Lâm Đức Thụ ( Nguyễn Cống Viễn ) để xin việc làm thêm ( NTT có nghề rửa hình tại Paris ).  Thụ từ chối nhận NTT vào làm nhưng cũng được biết Thành là con của cụ Nguyễn Sinh Sắc, bạn đồng khóa Tiến sĩ với cha của Thụ là cụ Nguyễn Hữu Dân.

Sau đó Thụ biết Thành từng hoạt động cách mạng với Phan Chu Trinh tại Pháp nên giới thiệu Thành với Hồ Tùng Mậu là người cùng quê Nghệ An đang hoạt động cách mạng với Phan Bội Châu.  Sau khi đã rõ thân thế của NTT, Mậu rủ Thành và Thụ tham gia tổ chức VNQDĐ sắp sửa được thành lập.  Tuy nhiên trước ngày khai diễn đại hội thành lập đảng thì Phan Bội Châu bị bắt tại Thượng Hải.  Đại hội vẫn tiến hành, và lập ra “Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội”.  Mậu giữ chức Ủy viên Huấn luyện, NTT giữ chức Tổng thư ký.

Cũng trong năm 1925 NTT giới thiệu Mậu , Lâm Đức Thụ, Lê Tán Anh, Lê Hồng Phong và Lê Quang Đạt gia nhập ĐCS Trung Hoa.  Đến năm 1927 VNTNCMĐCH bị chính quyền Tưởng Giới Thạch giải tán vì Quốc Dân đảng Trung Hoa quay ra đối nghịch với Cọng sản.

Năm 1928 Hồ Tùng Mậu bí mật gom góp đảng viên dựng lại thành An Nam Cọng sản Đảng tại Hoa Nam.  Khoảng 100 hội viên là cựu đảng viên Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, trong số này có 20 cựu học viên sĩ quan của trường Hoàng Phố.  Nhưng chỉ 2 tháng sau thì tất cả bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt vì cảnh sát có hồ sơ, hình ảnh đảng viên đã nộp cho Tổng thư ký Nguyễn Tất Thành ( Lý Thụy ).

Vì vậy khi ra khỏi tù vào cuối năm 1929 Hồ Tùng Mậu cùng các đồng chí của mình đi tìm Lâm Đức Thụ và Nguyễn Tất Thành để thanh toán nhưng lúc đó Nguyễn Tất Thành trốn biệt ở Thái Lan còn Lâm Đức Thụ đã bán nhà dời đi xứ khác.

Tại khu phố Cửu Long thuộc thành phố Hồng Kông, Mậu gặp đại diện xứ Nam Kỳ của Việt nam TNCMĐCH là Châu Văn Liêm, Phan Trọng Quảng và một đại diện của Xứ ủy Bắc Kỳ là Dương Hạc Đính;  bèn xúi các ông này trở về Nam Kỳ thành lập An Nam Cọng sản Đảng tại Nam Kỳ. Trong khi đó HTM cũng tái lập lại ANCSĐ tại Hồng Kong ( Hồ sơ lưu trữ quốc gia Pháp; lời khai của Dương Hạc Đính khi ông này bị Pháp bắt ).

Tại Nam Kỳ ANCSĐ của Châu Văn Liêm lại hục hặc với Đông Dương CSĐ của Ngô Gia Tự. Do đó Lê Tán Anh, Lê Duy Điếm và Trương Văn Lệnh quyết định mời NTT từ Thái Lan về Hồng Kông để giải hòa hai đảng bởi vì các ông đinh ninh NTT là đại diện của CSQT.

Hồ Tùng Mậu cương quyết phản đối nhưng Lê Tán Anh và Trương Văn Lệnh vẫn còn tin tưởng NTT cho nên Mậu bất mãn;  cùng với Lê Quang Đạt, Lý Phương Đức trở lại hoạt động cho Văn phòng CSQT tại Thượng Hải.  Năm 1931 Mậu cùng với Nguyễn Huy Bồn bị cảnh sát Hồng Kông bắt vì tội cư trú bất hợp Pháp, sau 2 tháng thì thả và trục xuất khỏi Hồng Kông, ông trốn về Thượng Hải thì bị cảnh sát Pháp tại Thượng Hải đón bắt và giải về Việt Nam.

Tại nhà tù Sơn La, Mậu kết thân với Nguyễn Hữu Cần là một người từng tốt nghiệp học viện Stalin nhưng bất hòa với Hà Huy Tập nên ly khai khỏi ĐCSĐD. Sau khi ly khai khỏi ĐCSĐD, Nguyễn Hữu Cần đã hội với Hồ Học Lãm, Hoàng Văn Hoan, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh lập ra Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội ( Việt Minh ) vào năm 1936.  Sau đó Cần về Việt Nam hoạt động và bị bắt.

Nguyễn Hữu Cần bị giam vào nhà tù Sơn La, tại đây ông gặp Hồ Tùng Mậu.  Tháng 5 năm 1945, sau khi quân Nhật đảo chánh Pháp thì chính quyền Trần Trọng Kim thả những tù chính trị không phải là Cọng sản ( Cọng sản Nga đang là kẻ thù của Nhật ). Mậu và Cần được thả vì hồ sơ thụ án ghi là hoạt động chống Pháp chứ không phải là đảng viên Cọng sản.

Hai ông được thả về Hà Nội, sống nhờ tại một trụ sở của Việt Nam Cách mạng Đồng chí Hội của ông Nguyễn Hải Thần tại ô Cầu Giấy ở Hà Nội.  Đến tháng 8 năm 1945 Trần Quốc Hoàn dẫn quân của HCM từ Tuyên Quang tràn về tấn công trụ sở Việt Cách và giết Nguyễn Hữu Cần, còn Hồ Tùng Mậu chạy thoát.

Sau khi chạy khỏi Hà Nội, Mậu trở về quê là làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.  Đến khi Tướng Lê Thiết Hùng, em rễ của Mậu, về làm Tư lệnh Khu 4 thì Hồ Tùng Mậu ra trình diện và gia nhập Việt Minh. ( Hùng là con rễ của Hồ Học Lãm ).  Năm 1946 Mậu gặp lại Tướng Nguyễn Sơn, hai ông quen biết nhau khi cùng hoạt động cho ĐCSTrQ năm 1927.  Qua năm 1947 Nguyễn Sơn thay thế Lê Thiết Hùng làm Tư lệnh kháng chiến Khu 4, Sơn giao cho Mậu giữ chức vụ Tổng thanh tra nhà nước tại Khu 4.

Năm 1951 Hồ Tùng Mậu tham dự đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 2, tức là đại hội thành lập Đảng Lao Động Việt Nam.  Sự xuất hiện của ông tại đại hội Đảng Cọng sản đã bùng nổ lên nhiều kinh ngạc, nhất là các đại biểu Nam Kỳ, các cựu tù Côn Sơn và  Sơn La.

Thời 1945-1950 việc liên lạc giữa Khu 4 và Nam Kỳ hay Bắc Kỳ rất khó khăn cho nên ít người biết chuyện HTM còn sống và trở lại ĐCS.  Nay thì mọi người đều vui mừng được gặp lại ông và bầu ông vào Trung ương Đảng.  Sự hiện diện của Hồ Tùng Mậu trong ủy ban chấp hành Trung ương Đảng khiến cho có ít nhất là 3 người không được vui;  đó là Hồ Chí Minh, Trường Chinh và Trần Quốc Hoàn.

Đối với Hồ Chí Minh thì Hồ Tùng Mậu là một oan gia, Hồ Tùng Mậu giúp đỡ ông rất nhiều khi ông mới chân ướt chân ráo tới Trung Hoa vào năm 1924.  Sau đó Mậu được HCM giới thiệu vào làm đảng viên Đảng Cọng sản Trung Quốc, cả hai ông cùng lập ra một chi bộ Cọng sản trong Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội.

Và khi Hồ Chí Minh bị Tưởng Giới Thạch đuổi chạy về Nga thì để lại rất nhiều nợ đời cho Hồ Tùng Mậu;  nào là chi bộ Cọng sản, nào là đảng viên Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội, nào là tay mật thám Lâm Đức Thụ, nào là chuyện bán cụ Phan Bội Châu và cuối cùng là chuyện Hồ Chí Minh đã quẳng lại hồ sơ cá nhân của các nhà ái quốc Việt Nam để rơi vào tay nhà cầm quyền Trung Hoa.  Rất nhiều bí mật mà Hồ Chí Minh muốn giấu có thể sẽ bị phanh phui dần dần bởi Hồ Tùng Mậu.

Người thứ hai không được vui là Trường Chinh, ông ta đổi tên là Trường Chinh là để lấy lòng Mao Trạch Đông. Thế nhưng trong khi ông ta đang hí hửng với sự thành lập trở lại Đảng Cọng sản dưới áp lực của Mao thì lại xuất hiện một cây cổ thụ xuất thân từ Đảng Cọng sản Trung Quốc, mà cây cổ thụ này lại có “tay trong” là tướng Nguyễn Sơn đang làm việc tham mưu cho Mao Trạch Đông về vấn đề Việt Nam.

Mặc dầu Trường Chinh và HCM bàn với nhau không gởi giấy mời Hồ Tùng Mậu tham dự đại hội nhưng La Quý Ba bắt phải thêm Hồ Tùng Mậu vào danh sách đại biểu tham dự đại hội.  Và rồi thân tình giữa Hồ Tùng Mậu với La Quý Ba cũng như uy danh của Hồ Tùng Mậu trong thời gian diễn ra đại hội đã khiến Trường Chinh thực sự lo ngại cho vị trí Tổng bí thư của ông ta.

Người thứ ba là Trần Quốc Hoàn, ông này cũng là người Nghệ An, cùng ở chung trại tù Sơn La với Hồ Tùng Mậu từ năm 1940 đến 1945.  Trong trại tù Hồ Tùng Mậu được trọng nể bao nhiêu thì Trần Quốc Hoàn bị lánh dè bấy nhiêu vì tư cách rẻ tiền của ông ta cũng như lý lịch của ông ta có nhiều mờ ám.  Hơn nữa, tháng 8 năm 1945 Hoàn giết hụt Mậu tại Ô Cầu Giấy cho nên ông ta biết nếu Mậu được làm lớn trong Trung ương thì ông ta khó được an toàn.

Sau khi đại hội giải tán ngày 19-2-1951 thì Hồ Tùng Mậu trở về làm việc tại Thanh Hóa.  Đến ngày 23-7-1951 ông bị ám sát bằng lựu đạn.  Lúc này Liên Khu 4 hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của chính quyền Cọng sản, không có một tổ chức đối kháng nào trong khu vực.  Ngoài ra cũng không có một tổ chức nào nhận trách nhiệm về cái chết của ông.

Tài liệu của mật thám Pháp ghi nhận ông bị ám sát bằng lựu đạn nhưng không rõ ai chủ mưu.  Riêng báo Cứu Quốc của ĐCSVN thì loan báo rằng Hồ Tùng Mậu đã bị chết vì bị bỏ bom. Thời trước tiếng Việt dùng chữ “bỏ bom” ( Bombing ) để nói đến việc ném lựu đạn hay chất nổ. Thí dụ như nói “Tiếng bom Sa Điện” là nói tới hành động của Phạm Hồng Thái ném lựu đạn vào Toàn quyền Pháp tại thành phố Sa Điện ở Quảng Châu Loan.

Sau này hồi ký của Võ Nguyên Giáp xuất bản năm 2.000 lại viết là Hồ Tùng Mậu bị “máy bay Pháp bỏ bom” trên đường công tác tại Khu 4. Tuy nhiên, nếu đọc lại bài điếu văn của HCM đăng trên báo Nhân Dân ngày 9-8-1951 thì không có một chữ nào cho thấy Mậu chết vì bom máy bay Pháp, cũng chẳng có một dòng nào căm thù giặc Pháp đã gây ra cái chết cho Mậu :

“Mất chú, đồng bào mất một người lãnh đạo tận tuỵ, Chính phủ mất một người cán bộ lão luyện, Đoàn thể mất một người đồng chí trung thành, và tôi mất một người anh em chí thiết. Mấy nguồn thương tiếc, cộng vào trong một lòng tôi!…  Chú Tùng Mậu ơi!  Đành rằng sự mất, sự còn là luật chung của tạo hoá. Nhưng gặp lúc sinh ly tử biệt, thì khó mà ngǎn mối xót thương…”

“Tôi lại hứa với chú: toàn thể đồng sự và đồng chí sẽ cố gắng noi gương đạo đức cách mạng của chú…”

Câu : “Đành rằng sự mất sự còn là quy luật chung của tạo hóa” cho thấy HCM né tránh nói tới tại sao HTM bị chết.  Đơn giản là vì HTM bị ám sát, nhưng không phải là Pháp ám sát hay phe Quốc gia ám sát.  Và HCM cũng chỉ hứa noi gương đạo đức của HTM chứ không hứa “biến đau thương thành căm thù” giặc Pháp, bởi vì Mậu không chết vì máy bay Pháp.

Sau cái chết của Mậu thì Trần Quốc Hoàn được đề cử giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Công an và qua năm 1953 thì lên chức Bộ Trưởng Bộ Công an, rồi giữ luôn chức này cho tới năm 1980;  tức là 27 năm làm trùm mật vụ trên toàn quốc.

Mặc dầu Trần Quốc Hoàn được Hồ Chí Minh và Trường Chinh tin cậy nhưng qua tố cáo của ông Nguyễn Minh Cần, cựu Phó chủ tịch Thành phố Hà Nội;  và qua tố cáo của ông Vũ Thư Hiên thì Trần Quốc Hoàn coi HCM không ra gì.  Thậm chí coi khinh HCM.

Sở dĩ Trần Quốc Hoàn lộng hành như vậy là bởi vì ông ta biết rõ những việc ác của Hồ Chí Minh và Trường Chinh, việc ác nào cũng đều do ông ta thực hiện. Trong số những việc ác đó có việc giết các cán bộ CSQT như Hồ Tùng Mậu, Lâm Đức Thụ, Trương Văn Lệnh, Trần Đình Long, Nguyễn Thế Vinh…, và cả việc giết người vợ hờ của HCM ( Theo tố cáo của Nguyễn Minh Cần và Vũ Thư Hiên

BÙI ANH TRINH

Bài Xem Nhiều