We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 19 December 2015

Đại Học Của Các Cụ...XHCN

Đại Học CCC   

Trong quý I năm 2014, cả nước có hơn 162.000 cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp. Nguồn ảnh: Cao đẳng thực hành FPT Polytechnic.
Đại Học CCC là Đại Học Của Các Cụ... Dân mình có câu thường nói, khi bàn vê chủ nghĩa lý lịch bằng 5 chữ C: "Con cháu các cụ cả, các cụ cứ chiếu cố..."... Cụ là cụ Ba Đình.

Nghĩa là, tìm việc làm, xin vào trường, quan hệ thăng quan tiến chức, nâng lương, cất nhắc... đều nhờ các cụ nâng đỡ.

Tuy nhiên, theo chiều ngược lại, khi các cụ sắp về hưu, con cháu liền mời đi du lịch quốc tế... bằng tiền ngân sách, xem như ân đền, nghĩa trả...

Và đối với lãnh đạo cấp cao hơn nữa, một đại học mời các cụ vào để làm bình bông chưng diện, để hù dọa các điạ phương, để lấy tên cho oai nhằm xin tiền dự án, và gì gì nữa có trời mà biết.

Bản tin trên Infonet có nêu rõ quan hệ CC đó:

Trả lời PV Infonet ngày 11/12, bài "“Hơn 100 nguyên lãnh đạo cấp cao đang công tác tại ĐH Kinh doanh & Công nghệ”", TS Nguyễn Kim Sơn - Chánh văn phòng nhà trường cho biết: “Trường Đại Học Kinh doanh và Công nghệ vào thời điểm này có 1.130 giảng viên cơ hữu, trong đó có 150 giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ và 550 thạc sỹ”.

Nhà báo Bùi Hoàng Tám trên tờ Dân Trí nêu lên ngờ vực về khả năng đào tạo của các cụ:

“...Ngoài một bác Phó thủ tướng gần 90 tuổi, nhà trường còn “sở hữu” nhiều vị nguyên chức sắc khác với học hàm, học vị cao chót vót và chức tước thì cấp nguyên vụ trưởng là chuyện nhỏ.

Vẫn theo lời TS Nguyên Kim Sơn: “Trong đó có hơn 100 cán bộ nguyên là lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước và giám đốc các trường, các Tổng công ty Nhà nước… đang tham gia giảng dạy, quản lý ở trường”.

Tuyệt vời! Song, đáng lẽ với đội ngũ “thầy đồ già” danh giá như thế, Trường Đại học Kinh Doanh & Công nghệ phải là một cái lò khổng lồ, đào tạo nhân tài cho đất nước.

Thế mà tiếc thay, chẳng hiểu sao cho đến nay nó vẫn là hình bóng… lu mờ trên “thị trường chữ nghĩa”. Tức là dù thành lập đã lâu (1996), nhưng đến nay hình như nó “im hơi, lặng tiếng”, chẳng có gì nổi trội khiến người ta phải biết đến...”(ngưng trích)

Tại sao như thế? Có phải vì văn bằng các quan dỏm? Hay các quan chỉ ngồi thôi, không dạy gì? Khi các giáo sư quôc tế tới thăm trường, có quan chức nào giỏi tiếng Anh, tiếng Pháp ra nói chuyện không?

Trong phần ý kiến độc giả, cuối bản tin Dân Trí, thấy có một số ý như sau (xin miễn ghi nick), trích:

-- Tuổi 70 trở lên, một bộ phận không nhỏ trong hàng ngũ các cụ ăn rồi lại nói là: từ hôm qua đến giờ nó chả cho tao ăn cái gì..., Thế mà còn đòi giảng dạy Công nghệ, Toán, Tin, Y, Dược..., Kính phục, Kính phục,... phục...

-- Sau bài này chắc chú Tám bị "cho về vườn " quá. Chú mắc tội phạm thượng rồi đó chú ơi.

-- Ông ngoại tôi năm nay 87 tuổi, nguyên là Bí thư tỉnh ủy một tỉnh cảng biển có vị trí thứ 5 toàn quốc. Trước khi về hưu ông thành lập một trường THPT Dân lập và trở thành một trường điểm của tỉnh và thế là năm 70 tuổi ông được nhà trường cấp cho một cái bằng "Tiến sỹ Danh dự" trong khi trình độ của ông tôi chưa hết cấp 2 vì ông tôi đi kháng chiến từ lúc 14 tuổi.

-- Thực ra, khi xem danh sách "Các cụ" Giáo sư của trường ĐH Kinh-Công tôi thấy đều ở độ tuổi "Cổ lai hy", tức là gồm các cụ đã về hưu. Mà đã về hưu là "chân yếu, tay mềm, thở không ra hơi, tai nghễnh ngãng, chưa kể cái huyết áp, tim mạch nó rình rập mời các cụ "đi". Hơn nữa, kiến thức của Thế giới đổi mới từng ngày, làm sao "các cụ" tiếp thu và đủ sức đứng lớp, dù có giảng "qua loa" cho gần trăm học sinh của 1 lớp. Cho nên suy ra là các cụ cho thuê cái danh của mình để trường Kinh - Công "có tiếng" giáo sư cao cấp giảng!. Tôi có ông anh là bác sĩ, năm nay cũng xấp xỉ 75-76, có đứng tên cho một bệnh viên tư nhân, nhưng cũng chỉ "đứng” chứ không khám chữa. Từ đây suy ra đội ngũ "Giáo sư" của trường ĐH Kinh - Công!!!. Mà cũng không hiểu tại sao, Nhà nước quy định số lượng giáo sư của các trường ĐH nhưng không quy định về độ tuổi nhỉ?.

-- Tôi đang công tác ở trại heo và hy vọng rằng Trường Kinh & Kong sớm mở ngành Y- Dược để có nguồn Bác sỹ dồi dào, giá rẻ để tôi có thể thuê về hoạn lợn.

-- Theo Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển, vì sợ "Cửa quyền" nên mới cấp phép!. Đúng là "Thoáng"!

-- Không thể phổ biến cái kinh nghiệm đã làm đất nước chậm phát triển cho thế hệ mới được.
 Cô Tư Sài Gòn

Cuối năm nói chuyện chơi về « XỊN » . Ai thích « XỊN » ?


Rolex : Đức Dat-lai Lat-ma và danh nhơn thế giới

Montre Rolex de Eisenhower

Nhớ lại lúc còn ở quê nhà, Tết đến, trẻ con hăm hở đợi quần áo mới. Người lớn lo âu trong việc mua sấm ăn Tết . It nhiều gì cũng phải có mới trong ba ngày Tết .

Ở Tây phương, cái Tết không quan trọng bằng lễ Noel . Lễ Noel ngày nay trở thành một nếp sanh hoạt văn hóa cuối năm cho mọi người, chớ không còn dành rìêng lễ tôn giáo cho người thiên chúa giáo nữa .

Người ta mua sắm cho Noel mà cũng cho Tết luôn. Sau Tết, hàng Tết được tung ra bán hạ giá . Ở Anh, hàng bán hạ giá ngay sau Noel. Kẻ ít tiền chờ cơ hội này để mua sắm . 

Nhung mon do doc di an theo mua Giang sinh-Hinh-8

Năm nay, do ảnh hưởng vụ khủng bố hồi giáo hôm 13/11 vừa rồi, chợ Noel ở Paris ế ẩm và vắng khách. Nhiều nơi đã treo bảng bán hạ giá 30-40% . Hàng ăn, thực khách giảm 30% . Buổi tối, khách tới sớm và về sớm. Nhà hàng chỉ bán được 1 xuất (1 service) mà thôi .

Nhưng tình hình ảm đạm này chỉ chi phối các loại hàng thông dụng. Khách hàng là giới trung lưu. Không ảnh hưởng tới những mặt hàng « XỊN » (LUXE) dành cho thành phần giàu có và khó tánh vì họ vượt qua mọi khủng hoảng kinh tế dễ dàng như người đi tàu vượt sóng trong sông rạch .

Nhưng hàng « XỊN » - LUXE là gì ? Đó là những sản phẩm đòi hỏi tối đa sự hoàn mỹ, không cần để ý tới qui luật thị trường .

Mua hàng xịn để làm gí ? Hàng xịn dùng làm gì ? Có ích lợi gì ?

Mua hàng xịn vì sở thích cái tuyệt hảo. Như thích một giá trị nghệ thuật. Hàng xịn không dùng để làm gì hết. Vì nó không nhằm thỏa mản một nhu cầu thực tế nào cả. Nó chỉ là một sản phẩm dư thừa .

Vậy mà hàng « Xịn » là thứ mà người giàu có, triệu triệu phú, tỷ phú, không ai không bị nó hấp dẩn, mê hoặc, mà có thể nhắm mắt làm ngơ được .

Hàng xịn và nhà sản xuất

https://cachtangqua.files.wordpress.com/2014/06/images1.jpeg

Một số mặt hàng xịn được nhiều người biết tới như đồng hồ Rolex, Patek Philippe. Gần đây xuất hiện vài hiệu mới như Michel Mille, Hermès, Cartier, … do những nhà thời trang tung ra thị trường xịn. Họ nghĩ ra kiểu, đề nghị kim loại làm vỏ, còn máy móc do nhà Audemars Piguet thực hiện. Vàng 18k, platine hay thép inox ngày nay không còn thạnh hành nữa . Nếu chọn vàng làm vỏ thì phải vàng trắng, vàng hồng. Khách hàng thích thứ kim loại vượt không gian là titane và kiểu đồng hồ không còn dẹp, nhỏ nữa mà phải lớn, dày cộm như một khối kim loại đắt tiền bám vào cổ tay . Titane trị giá 400 lần đắt hơn vàng .

Riêng các hìệu nổi tiếng chuyên về sản xuất đồng hồ từ lâu đời ở Suisse như Oméga, Rolex, Patek Philippe, Longine, …đều có nhà máy riêng của họ .
Cái đồng hồ, không phải hiệu nổi tiếng, mà giá mắc là do cái vỏ nhiều hơn cái máy . Và yếu tố quảng cáo cũng góp phần không nhỏ. Như đồng hồ hiệu Richard Mille, giá từ 60 000 euros là thấp nhứt cho tới 800 000 euros / chiếc . Rafael Nadal mang trên tay với cây vợt Tennis chiếc đồng hồ Michel Mille giá 105 000 euros . Còn Cartier, Hermès mắt tiền nhờ những viên kim cương cẩn chung quanh .

Về đồng hồ xịn, hiện nay dường như chỉ có Patek Philippe là giá mắc nhứt thế giới và uy tín nhứt thế giới . Chiếc Patek Philippe loại bỏ túi theo thời trang ngày xưa, sản xuất từ lâu, nay thuộc loại đồng hồ sưu tầm, tháng 11 năm 2014, do nhà bán đấu giá Sotheby’s bán được 21, 3 trìệu đô-la mỹ, cộng thêm chi phí, giá lên tới 24, 301 triệu đô-la mỹ .

Kế đó, Rolex cũng có những kiểu giá bán lên tới hàng triêu đô-la . Và Rolex mới là món hàng xịn mang tính thời đại . Còn Patek Philippe thuộc thứ cổ kính, thứ của nhà giàu xưa ưa chuộng.

Nên ngày nay, người ta đánh giá sự thành công ở đời của một người qua câu nhận xét « 50 tuổi mà chưa có cái đồng hồ Rolex thì chưa có thể nói đó là một người thành công » !

Patek Philippe giử truyền thống của đồng hồ lên giây mà ngày, giờ luôn luôn đúng . Rolex nổi tiếng đồng hồ tự động, tức không người lái . Cả hai đều không xài pile . Số lượng sản xuất có giới hạn . Riêng Patek Philippe mỗi năm, sản xuất ra thị trường không tới 100 000 chiếc . Năm 2014 chỉ có 58 000 chiếc Patek Philippe lưu hành trên thị trường hàng xịn thế giới .

Đồng hồ « Suisse Made », thứ tốt như các hiệu nổi tiếng, phải ghi Genève dưới hiệu, chớ không phải Suisse.

« Hàng xịn », ngoài đồng hồ, nữ trang như kim cương, trang phục của các nhà nổi tiếng như Chanel, Nina Ricci, Hermès, …, còn có nhiều thứ khác như nhà cửa với phần trang hoàng nội thất, xe hơi, du thuyền, … Cả khách sạn hạng sang với chiêu đải cao cấp . Nhưng đây không phải là « hàng xịn » mà là nếp « sống xịn » dành cho hạng người « xịn » thứ thiệt .

Những người làm chánh trị thuộc cánh tả ở Pháp thường hô hào họ tranh đấu cho dân nghèo lao động . Chánh trị tả là cấp tiến, khác với cánh hữu ở điểm đó. Riêng Ông Tổng thống François Hollande nổi tiếng  là người ghét nhà giàu, ghét tiền bạc nên từ năm 2012, ông lên cầm quyền, ông làm cho nước Pháp không thể trở thành nước giàu, mà phải là nước nghèo và mang nợ 2023 tỷ euros ( trước 2012, Pháp nợ 1717 tỷ euros), đánh thuế cho dân nghèo đi 64, 7% (trước 44, 5%) và dân phải bớt mua sắm, mải lực giảm từ 0, 64 xuống -0, 4% . Ông muốn mình thuộc thành phần dân lao động nghèo, trong sạch. Nhưng các chánh khách đảng xã hội lại thích caviar, truffe trong những nhà hàng lớn của Paris và uống Champagne, rượu chác từ 100 euros / chai nên dư luận mới gọi các ông là « Tả Caviar » (Gauche Caviar) .

Trong lúc đó, hoàn toàn ngược lại, Ông Sarkozy lại thích « xịn », hàng « xịn », nếp sống « xịn » . Và ông « xịn » cho mọi người thấy . Người đời mới gọi ông là Ông Tổng thống « Bling Bling » .Phải chăng để phục hận lúc hàn vi ? Gia đình của ông kém hơn gia đình Ông Hollande . Đời đi học của Ông Hollande ở Paris thoải mái hơn Ông Sarkozy .

Khi làm Tổng thống, Ông Sarkozy còn nhắc lại lúc nhỏ tới nhà bạn chơi, ăn cơm với bạn, thấy mẹ của bạn mua thịt nguội, cá hồi ung khói cắt ra từ miếng nguyên lớn, còn mẹ của ông mua những mìếng cắt sẳn, gói trong giấy nylon bán trong siêu thị .

Ngay hôm đắc cử, ông và vợ với đứa con trai 10 tuồi bèn ngủ lại Hôtel Fouquet’s, Đại lộ Champs-Elysée, sau khi đải bạn bè ở đây xong . Phòng ngủ dành cho Tổng thống giá 8500 e đêm .

Ba ngày sau, ông đi từ Paris bằng máy bay Falcon ra đảo Malte để lên du thuyền của nhà triệu phú Bolloré đi chơi 3 ngày quanh đảo tốn không dưới 200 000 euros . Chi phí do bạn có tiền đài thọ .

Ông Sarkozy cũng thích xài hàng « xịn » . Chiếc Rolex của ông mang giá 7250 e . Mỗi khi tham dự thảo luận hay trả lời phỏng vấn trên TV, ông có thói quen chống tay để như vô tình đưa chiếc đồng hồ Rolex ra cho mọi người thấy . Gần đây, bà vợ của ông – có nhiều tiền hơn ông - tặng cho ông chìếc Patek Philippe trị giá 43 000 e . Ông bèn cất chiếc Rolex . Bộ đồng hồ sưu tập của ông gồm 7 chiếc trị  giá khoảng 100 000 e .

Có người bạn của ông nói lại ngày xưa, cách đây 30 năm, Sarkozy nhảy Métro một cách tự nhiên, không hề cảm thấy mắc cở .

Mà học sinh và sinh viên ở Paris, không ai không biết nhảy Métro .

Trong danh sách nhà sản xuất XỊN, người ta liệt kê ra 39 hiệu Âu châu, 9 hiệu Mỹ và 2 hiệu Á châu (Nhựt bổn) . Trước thề kỷ thứ XVII, những nhà sản xuất hàng xịn thuộc Á châu vì nhờ từ đây mà các nơi, cả Tây phương, mới có được tơ lụa, gia vị, mùi hương, sơn mài, các loại đá quí…Cuộc phát minh khoa học đã thay đổi tình hình . Những nhà kỷ thuật đầy trí sang tạo xuất hiện, sản xuất nhiều sản phẩm đẹp cung ứng cho giới thượng lưu, làm cho Á châu như Trung Hoa trở thành lu mờ .

Trong lúc đó, Huê kỳ giử thái độ dè dặt vì tránh làm phân hóa xã hội mới vừa định cư bằng những hàng hóa sang trọng đắt tiền xuất hiện . Mải trong gần đây, mới thấy các hiệu có khả năng phổ cặp rộng rải như Calvin Klein, Ralf Lauren, Tommy Hilfiger, Coach, …

Chiếc Rolex của Đức Đạt-lai Lạt-ma


Một câu nói như khuôn vàng thước ngọc đánh giá sự thành đạt xã hội ngày nay ở Pháp “ Tới 50 tuổi mà không có được một cái đồng hồ Rolex thì kể như cuộc đời bỏ đi ” . Mà thành công trên địa hạt nào ?  tình yêu, công danh, trí thức, …

Thật thế vì đắc cử Tổng thống, Ông Sarkozy mang Rolex và hình ảnh ông với chiếc Rolex ở cổ tay xuất hiện trên trang nhứt báo chí Paris .

Một điều chắc chắn, Rolex trở thành chiếc đồng hồ biểu tượng cho sự thành công ở đời . Những người danh tiếng lớn trên thế giời đều không thiếu chiếc Rolex . Hoặc của chính họ mua sắm hoặc là quà biếu . Bà Mercedes Gleitze, người phụ nữ đầu tiên bơi qua biển Manche năm 1927, nhà leo núi đạt kỷ lục năm 1953, Sir Edmund Hillary, đều có Rolex .

Sau đó, Rolex xuất hiện trên cổ tay của những người quyền lực chi phối thế giới : các Tổng thống Huê kỳ từ Roosevelt, Eisenhower, Jhonson, Nixon, Ford, Kennedy, Reagan, Clinton, …

T.T. Eisenhower được tặng chiếc Rolex vàng, lưng có khắc 5 ngôi sao Tướng và 3 chữ tên của ông DDE
Montre Rolex de Eisenhower
Rolex được dùng làm quà tặng ngoại giao . Có một trường hợp hi hữu : một chiếc Rolex được T.T. Roosevelt tặng Đức Đạt-lai Lạt-ma năm 1943 . Chuyện này trở thành tranh cải một lúc vì Ngài nói là Ngài được tặng 1 chiếc đồng hồ Patek Philippe sau khi Ngài trả lới phỏng vấn của Tập san Patek Philippe .
Hảng tin AFP (19/02/2010) của Pháp thuật lại câu chuyện « Ngày nay Đức Đạt-lai Lạ-ma kể lại sự ngạc nhiên của Ngài khi T.T. Obama, nhơn cuộc tiếp xúc tại Tòa Bạch Ốc, trao lại cho Ngài một bản copie bức thư đã mất do T.T. Rosevelt gởi cho Ngài năm 1942 với 1 chiếc đồng hồ Rolex vàng như món quà ngoại giao . Năm đó, Ngài mới 7 tuổi nhưng T.T. Roosevelt đã nhìn thấy ngài sẽ là vị lãnh đạo tinh thần xứ Tây tạng . Ngài khôi hài nhơn buổi lễ đón tiếp Ngài ở Hoa-thạnh-đốn «  Lúc đó (nay Ngài 74 tuổi), tôi chỉ thích cái đồng hồ Rolex chớ không thèm để ý tới bức thư của T.T. Roosevelt » .
Trên đường lưu vong từ năm 1959 sau khi nổi dậy chống sự thôn tính thô bạo của Bắc kinh thất bại, Ngài thường kể lại giai thoại chiếc đồng hồ Rolex . Và nhìn chiếc Rolex cho Ngài có ý niệm về sự lợi ích của khoa học .

Chiếc Rolex của Marilyn Monrooe tặng TT Kennedy
Chiếc Rolex của TT Kennedy do nữ tài tử Marilyn Monrooe tặng, tháng 10 năm 2005, được đem ra bán đấu giá . Kết quả : bán được 120 000 đô-la . Bán với giá này vì 2 người đều đã mất . Người bán căn cứ trên bảng giá biểu (Argus) của năm 1965 .
Sau các vị Tổng thống Huê kỳ, các vị nguyên thủ quốc gia khác như Thủ tướng Churchill, T.T. Jacques Chirac và cả những nhà cách mạng vô sản như Fidel Castro (có 2 Rolex vàng), Che Guevara, Boris Eltsine đều mang Rolex và đều thích Rolex . Vì yêu thích một thứ sản phẩm hoàn hảo về thẩm mỹ và kỷ thuật . Hay vì để khẳng định họ là những người thành đạt ?

Còn ở Việt nam xài hàng xịn ? Không phải để xác nhận sự thành đạt mà để khoe khoan ta là « Đại gia » . Nguồn gốc « Đại gia » ? Không cần biết .
Ở Phi châu, người dân có cơ hội vừa ra khỏi rừng xanh, phải bước ngay lên Mercedes, kinh qua xe đạp, xe gắn máy, …

Nguyễn thị Cỏ May

Wilda English : Thượng Đế ban cho ta ánh sáng của Christmas



Christmas sắp đến rồi, bác sĩ có điều gì chia sẻ với độc giả về ngày lễ lớn này không.



Chào bạn Thành Lê,

Cảm ơn bạn đã nhắc nhở về lễ Giáng Sinh. Vậy chúng tôi xin tạm ngưng nói về sức khỏe để cùng đề cập tới ngày Christmas khá trọng đại này. Trọng đại vì đây là ngày đã được mọi quốc gia, mọi tôn giáo coi như ngày vui chung của nhân loại, chứ không riêng gì đối với tín đồ Thiên Chúa Giáo. Do đó, có người đã nói, Christmas là một cơ hội hãn hữu để nhắc nhở mọi người có bổn phận đối với những người mà ta không quen biết cũng như đôi khi không ưa thích.Và đồng thời mọi người cũng hân hoan hát các điệu nhạc Giáng sinh như “We wish you a Merry Christmas”, như “Silent Night”, Đêm Thánh Vô Cùng mừng Chúa Hài Đồng ra đời.

“…Ôi Chúa thiên đàng, cam nếm cơ hàn
Nhấp chén phiền vương phong trần
Than ôi Chúa thương người đến quên mình
Bơ vơ chốn quên nhà lúc sinh thành
Ai đang sống trong lạc thú
Nhớ rằng Chúa đang đền bù…”

Theo lời ghi lại thì khi Chúa Jesus cất tiếng khóc chào đời trong một cái máng cỏ ở hang Bethlelem có ba vị Vua phương Đông mang ba món quà đến để bày tỏ sự thành kính của họ. Trong khi đó, những người chăn cừu nghèo khó cũng lòng thành tặng Chúa Jesus hoa quả và những món đồ chơi do chính họ làm ra…

Lễ Giáng Sinh Christmas là lễ kỷ niệm ngày sinh của Chúa Jesus. Christmas gồm có chữ Christ và Mas. Christ là tước vị của Đức Giêsu, chữ Mas là Thánh lễ. Thượng Đế đã gửi con yêu quý của mình xuống thế để chuộc tội và mang lại tình thương, hòa bình, hạnh phúc cho nhân loại. Tuy là lễ riêng của tín đồ Cơ Đốc Giáo, nhưng hầu như mọi người đều trân trọng, chung vui. Với tất cả, Lễ Giáng Sinh là thời gian tuy ngắn ngủi nhưng tràn ngập thương yêu với những gói quà dưới cây Noel, sao sáng lung linh nơi cửa sổ, những cánh thiệp chúc tụng gửi đó đây, những bữa ăn đoàn tụ thân bằng quyến thuộc với tiếng cười nói hân hoan hạnh phúc, với tuyết trắng phủ kín sân nhà, đường phố…

Cho nên, tinh thần của Lễ Giáng Sinh là chia sẻ, bao dung, thương yêu và giảm thiểu giận hờn.

Tiểu thuyết gia Oren Arnold gợi ý về quà tặng Giáng Sinh như sau: “Với kẻ thù, cho sự Tha thứ; với đối thủ cho sự Chịu đựng; với bạn bè cho Trái Tim; với khách hàng cho Phục Vụ Chu Đáo; với các cháu bé Làm Gương Sáng để cháu noi theo và với chính mình, cho niềm Tự Trọng”.

Trong thông điệp gửi cho nhân dân Hoa Kỳ, vị Tổng Thống thứ 30 của quốc gia này là Calvin Coolidge (1872-1933), nhắn nhủ: “Christmas không phải là một thời gian hoặc một mùa nhưng là một tâm trạng. Để chào mừng hòa bình và thiện ý, để có đầy đủ tình yêu thương”.

Tiểu thuyết gia nước Anh là Charles Dickens ((1812–1870) cũng đồng ý với “ Tôi luôn nghĩ Christmas như là thời gian vui thú; một thời gian thân tình, tha thứ, độ lượng, thoải mái; thời gian mà nam cũng như nữ dường như tự do rộng mở trái tim, do đó tôi xin Thượng Đế chúc lành cho Christmas”.

Tác giả
Wilda English viết: “Thượng Đế ban cho ta ánh sáng của Christmas, đó là niềm tin; ấm áp của Chrismas, đó là tình yêu; rực rỡ của Christmas, đó là sự trong sáng; chính trực của Christmas, đó là công lý; lòng tin tưởng ở Christmas, đó là sự thật; mọi ý nghĩa của Christmas, đó là Chúa Giê Su”.

Kế cận những bên nhau hạnh phúc, Giáng Sinh còn quá nhiều người không mua, không nhận được quà tặng, không lo được bữa ăn ngon, những em bé bán diêm chết cóng trong đêm băng giá, những đứa con bị cha mẹ bỏ rơi, những người bệnh không được thuốc thang chăm sóc…

Nhưng có Mother Teresa, người được Chúa Jesus kêu gọi để phục vụ những kẻ bất hạnh từ Giáng Sinh năm 1948. Bà từng nói “Mỗi năm tôi khởi sự việc làm vào ngày Christmas”.

Vì, theo bà, “Là Lễ Giáng Sinh mỗi khi ta để Thượng Đế thương yêu người khác qua ta…và là Lễ Giáng Sinh mỗi khi ta mỉm cười với anh em của ta và cứu giúp họ”.

Đó là thánh ý Thiên Chúa.

Mà trong Lễ Giáng Sinh, thường thường người ta cũng hay cầu nguyện.

Cầu nguyện không phải chỉ là sự thờ phượng mà còn là một nguồn sinh lực dồi dào, mạnh mẽ mà con người có thể tạo ra. Ảnh hưởng của sự cầu nguyện lên tinh thần và thể chất có thể chứng minh được. Ảnh hưởng đó được đo lường bằng sự phục hồi thể xác, đưa tới một trí tuệ sáng suốt, một lương tri ổn định và sự thấu hiểu những mặt khàc nhau trong sự giao thiệp giữa mọi người.

Nếu ta thành thật tạo ra một thói quen cầu nguyện, cuộc sống của ta sẽ thay đổi rõ ràng. Lời cầu nguyện sẽ để lại trong hành động và thái độ của ta những dấu ấn khó xóa nhòa. Một tác phong bình thản, một nét mặt ung dung tự tại ở những ai đã có một nội tâm phong phú. Trong chiều xâu của lương tri là ngọn lửa của nhân ái. Và con người tự nhìn thấy mình. Họ nhìn ra tính ích kỷ, thái độ kiêu hãnh, tâm trạng sợ hãi, lòng tham lam, những sai lầm ngớ ngẩn của mình. Họ sẽ triển khai một nghĩa vụ đạo đức, một trí tuệ khiêm cung lâu dài.

Câu nói, “Hãy cầu xin và sẽ được đáp ứng” đã được chứng minh bằng kinh nghiệm của nhân loại. Thực ra, cầu nguyện không thể mang lại sự sống cho em bé đã trút hơi thở cuối cùng hoặc chấm dứt được cơn đau thể chất. Nhưng cầu nguyện, như hạt radium, là nguồn sinh lực tự tạo sáng chói không bao giờ hết. Khi cầu nguyện, ta đã kết nối bản thân với nguồn sức mạnh bất tận đang quay cuồng trong vũ trụ. Ta xin một phần năng lượng đó cho nhu cầu thiếu hụt của ta để tăng cường bổi bổ. Nhưng đừng cầu nguyện Thượng Đế để thỏa mãn lòng ham muốn nhất thời.

Ta có thể cầu nguyện bất cứ ở đâu, một mình hoặc với người khác. Hãy nghĩ tới Thượng Đế nhiều hơn là hơi thở khiến cho cầu nguyện trở thành một thói quen. Và đừng cầu nguyện vào buổi sáng rồi suốt ngày sống như một con người man rợ độc ác.

Hơn bao giờ hết, cầu nguyện bây giờ là một gắn bó cần thiết trong nếp sống của con người. Thiếu quan tâm tới ý nghĩa của tôn giáo đã đưa thế giới tới ngưỡng cửa của sự diệt vong. Nguồn sức mạnh xâu sắc, toàn hảo nhất của chúng ta đã bị lãng quên một cách thảm bại. Cầu nguyện phải được tích cực áp dụng trong nếp sống của chúng ta. Vì nếu sức mạnh của sự cầu nguyện được áp dụng trong đời sống thường nhật thì còn nhiều hy vọng rằng những lời cầu nguyện cho một thế giới tốt đẹp hơn sẽ được đáp ứng.

Để kết luận, xin mượn lời của nhà văn danh tiếng nước Anh Charles Dickens như sau, khi ông nói tới Christmas: “I will honor Christmas in my heart, and try to keep it all the year”, Tôi sẽ tôn vinh Christmas trong trái tim của tôi và trân trọng Christmas suốt năm”.

Mong sao mọi người chúng ta thực hiện được như lời nhà văn này nhắc nhở.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức


Giáng Sinh Ngày Cũ






1- Mỗi năm khi chớm đông về, với lá vàng ngập lối bước trong tuyết thưa, nắng nhạt, khi không gian bàng bạc một mầu sương khói, tâm tư lại trĩu nặng như thân thể gầy guộc nặng bao lớp áo ngự hàn. Mỗi sáng đếm bước trên lối mòn sương đọng, tâm hồn tê tái như băng giá ngoài trời. Nhưng một chút mặt trời len lén vào hồn khi mùa Giáng Sinh đến, gợi nhớ vùng vàng kỷ niệm những ngày xa cũ.

2- Những ngày thật đẹp, thật sống động, thật tuyệt vời đó làm sao mà quên được! Lòng rộng mở như giòng sông vào biển cả đón những niềm vui chất phác, giản dị, thành thật...

3- Những lần "thanh tra" hè phố, dán mắt vào cửa kính, "rửa mắt" trên đường Tự Do, Lê Lợi, "đóng đô" tại quán Mai Hương, Thanh Bạch, Cái Chùa, Bô Đa (Brodart) cùng bầy bạn trẻ vui nhộn biết bao tiếng cười vỡ toang lồng ngực trong nắng chiều gió lộng bờ sông.

4- Nhạc Giáng Sinh từ hành lang TAX, CRYSTAL ngập hồn tuổi trẻ. Dưới khung trời thư viện Đắc Lộ, dưới bóng hoàng lan lá thon, hoa vàng lấm tấm điểm trên bờ vai áo thư sinh, những mái đầu xanh chụm vào nhau cười cười, nói nói hí hửng khi mùa Giáng Sinh đến. Những tiếng lao xao vừa nhẹ vừa sắc trên lối đường sỏi đá với tà áo mầu nâu thướt tha của một duyên dáng nào đó đủ  có phép mầu làm tiếng nói cười cùng im, và tất cả ánh mắt đồng quy một điểm...

5- Chen vai sát cánh thành vòng, Thánh Lễ tại Đắc Lộ, Phục Hưng ngoài trời với những tiếng hát vào đời như muốn uống nhạc vào hồn... Những đêm thánh ca với các ca đoàn Trùng Dương, An Phong... Những đại nhạc hội thân mật tưng bừng tại Dược, Văn Khoa, Luật.. Những vũ điệu vừa quý phái vừa trẻ trung của trường Regina Pacis

6- Mê mải và kích thích bao nhiêu trong sửa soạn nhà cửa, chuẩn bị Giáng Sinh trước ánh mắt vui hiền, đầy khích lệ của cha già...

7- Sao đèn không giới hạn trên vòm trời Thánh Đường, cả Sàigòn biển người tràn ra các con đường, đi ào ạt, đi mệt nghỉ đủ các loại xe, đủ các hạng người, đủ các loại tiếng động... ai cũng một niềm vui chung, chỉ nhìn không cần nói và như toàn thể thành đô tham dự đêm hoa đăng vĩ đại tự nhiên... Từng nhóm và từng nhóm nối tiếp, bất ngờ gặp gỡ nhập bọn, cứ thế mà tuôn tràn, có khi quên cả giờ giới nghiêm. Những Grivral, La Pagode, Pôle Nord, Lan Hương... không còn một chỗ trống, nghẹt cả lối đi.

 8- Bữa ăn nửa khuya réveillon bất hủ trong ánh nến, ánh cười, ánh sao, ánh đèn... trong khi triều dâng xe cộ từ các hang cùng, ngõ hẻm đến các đại lộ chỉ vơi dần khi trời vừa sáng. Trắng đêm ngồi đấu hót cùng bạn dưới bóng lung linh của hoa đăng bóng rợp vú sữa trước hiên nhà.

9- Hay tại tiền đồn, đón mừng Giáng Sinh ngưng chiến nhưng vẫn súng ghì chặt trên tay, lưng nhễ nhãi mồ hôi thấm qua bao đạn, cùng với tiếng chạy rầm rầm của chiếc máy điện tăng cường, với những đèn ngôi sao trên cổng chào mới tạm xong đầy lá dừa, hoa dại.

10- Tất cả quân nhân đủ mọi thành phần tôn giáo, áo giáp, súng dài, súng ngắn, lựu đạn đầy mình trang trọng đón mừng thánh lễ nửa đêm trong niềm tin, thành khẩn nguyện cầu một nền hòa bình mong đợi.

11- Rồi tiếp nối liên hoan, những giọng ca bất ngờ của lính tiền đồn đủ mầu, đủ kiểu, từ sáu câu vọng cổ đến bài hát trữ tình... Thức ăn ê hề không thiếu mà rượu thì giới hạn để đề cao cảnh giác, nhưng hay "bị vượt biên" qua tiếng tặc lưỡi, chửi thề vô hại. Những tràng cười hô hố, câu hò ò e, tiếng sằng sặc cười cao độ trước câu truyện tiếu lâm thích chí... kéo dài mãi cho đến khi chén đĩa sạch trơn và mặt trời lấp ló trên lô cốt tiền phương...

12- Nơi đây với tuyết lạnh, với mưa dài, với những đèn Giáng Sinh vàng vọt ánh đèn đường và con phố trống trơn vụt qua những chiếc xe chạy vội trốn tuyết, trốn lạnh, trốn mưa... Ra ngoài tìm hương xưa khó thật. Nhưng khi trở về ngồi bên lò sưởi, nhìn lửa nhấp nhô, nghe lửa tí tách cùng bạn, cùng người thân trò chuyện thâu canh và khi quá nửa khuya trong giấc ngủ thiếp đi chập chờn… hồn Giáng Sinh xưa đâu đó hiện ra.. đủ làm cho hoa lòng nở lại và cung lòng dâng lên giai điệu thuở nào của những mùa Giáng Sinh tuyệt vời  quê cũ.


Lê Ngọc Hồ

Luận về Chủ Nghĩa Tự Do (Le Libéralisme)


Hình động Merry Christmas 2015 – 2016Cuối năm 2016, xin phép quý thân hữu và độc giả viết một luận án « nghề nghiệp ». Nói về Chủ Nghĩa Tự Do, luận về Chủ Nghĩa Tự Do trong một không khí hoàn toàn xâm phạm nền Tự Do. Từ ngữ Tự Do của Việt ngữ thường dùng để dịch một quan niệm T Do-Liberté, Freedom. Nhưng còn từ ngữ Libéral, Liberal ? Phóng khoáng ? Bao dung ? Đó là những thái độ, một quan điểm, một cái nhìn. Nhưng nếu là một trường phái chánh trị, một quan niệm kinh tế ? Và một chủ nghĩa Libéralisme, Liberalism ?  Chúng tôi đề nghị dịch Libéralisme thành Chủ nghĩa Tự Do, một quan niệm kinh tế chánh trị xã hội. Khi dùng dưới dạng hình dung từ hay tỉnh từ libéral của Pháp ngữ  hay liberal của Anh ngữ thường được hiểu là phóng khoáng, là cởi mở, và nhiều khi còn sát nghĩa với cấp tiến nữa !
Nhơn danh chống khủng bố các chánh phủ các quốc gia đều ra những đạo luật hạn chế quyền Tự Do. Nhơn danh chống khủng bố, nhơn danh an ninh, an toàn, những quyền tự do căn bản của con người sẽ bị hạn chế, phải bị hạn chế thôi. Quan niệm thứ nhứt về quyền  tự do là  thuộc về các quyến căn bản của nhơn quyền, quan niệm thứ  hai là quan niệm chánh trị, của một chế độ chánh trị đi đôi với quan niệm Dân chủ, với những quyền bầu cử, ứng cử, lập đảng, lập hôi cả đảng đối lập, hôi đoàn chống đối, kiểm soát, chỉ trích nhà cầm quyền…quyền ăn nói, chỉ trích qua mạng truyền thông…nói tóm lại một sanh hoạt chỉ nhìn thấy ở các quốc gia tiên tiến âu mỹ, trong ấy có Nhựt Bổn và Ấn Độ.
Sáng thứ hai 14 tháng 12 sau những kết quả bầu cử những lãnh đạo các Vùng của đất Pháp. Sau phát súng cảnh cáo của vòng 1 cho thấy nguy cơ một viễn ảnh một nước Pháp phóng khoáng libérale, bao dung généreuse đang co cụm, chuyển mình biến thành con quỷ đen chủng tộc racial, dân tộc nationaliste, bế môn tỏa cảng. Vòng hai nhờ liên minh hai đảng « cộng hòa », hai phái, hai quan niệm quản trị kinh tế chánh trị Tả Hữu, hai khối quan điểm chánh trị nền tảng của Cộng hòa Pháp Tự Do Liberté, Bình đẳng Égalité, Huynh đệ Fraternité và Thế tục Laïcité (nghĩa là chấp nhận mọi tôn giáo – không có tôn giáo Nhà nước religion d’État), đã cứu vãn được tình thế.
Đây là một tiếng chuông thức tỉnh cho những người làm chánh trị và cho cả người dân Pháp vẫn còn sống lè phè « sáng cắp ô đến sở, chiều xách ô về nhà » như ở quê chúng tôi, hay ở Paris « métro, boulot, dodo – xe điện, công sở, nhà vợ » tà tà. Nước Pháp, lè phè, tất cả là Nhà Nước lo, Mẹ có bầu, tiền thưởng, tiền bảo sanh. Mẹ sanh tiền thưởng, tiền bảo nhi, cho con bú tiền bảo mẫu, cho con uống sữa lon sữa hộp, tiền sữa lon sữa hộp. Suốt thời nhi đồng, sáu tháng một lần thăm khám, bảo dưỡng. 1 tuổi vào Nhà Trẻ, 3 tuổi Mẫu Giáo, 6 tuổi Tiểu Học, rồi Trung Học đều miễn phí. Ngày tựu trường cha mẹ lãnh tiền trợ cấp mua sắp dụng cụ học đường. Tú tài Đại Học tất cả đều miễn phí. Miễn phí cả huần luyện huấn nghệ huấn nghiệp. Nhưng dân Pháp vẫn than, vẫn rên vẫn rĩ vẫn rầu, trợ cấp yếu quá, tiền cantine con ăn trưa yếu quá, cha mẹ phải trả thêm tiền ăn cho con ăn trưa. Đi học không trả tiền, ăn trưa trong trường trợ cấp (là tiền phụ thêm nhé) không đủ 100% kêu van làm như nước Pháp phải lo cả cái ăn, cái mặc cái ở là cái căn bản tối thiểu của con người. Nhưng lở bảo, lở tuyên bố Égalité – bình đẳng, công bằng rồi nên Chánh phủ Pháp rất mặc cảm sợ ở nước Pháp có nhiều giai cấp, nhiều đẳng cấp, nhiều sai biệt giữa các công dân Pháp với nhau. Và khi nói đến công dân là nói đến đa chủng, đa văn hóa đa tôn giáo. Khổ là khi giàu có thì sao cũng được no star where -hổng sao đâu, nhưng khi nghèo khó hoạn nạn, con ruột ghét con nuôi con ghẻ ! Phải đổi hướng ! Bớt Nhà Nước, Tư sản hóa, Tư hữu, Tư nhơn, tự túc. Nhà Nước chỉ là những đại diện dân quản trị hành chánh thôi !    
Chủ nghĩa Tự Do – Le Libéralisme :
Ở Pháp, đã từ trên chục năm nay, từ năm 2002, từ ngày chánh trị gia Alain Madelin, một cựu dân biểu, một cựu tổng trưởng, một cựu thị trưởng – thiển ý là chánh trị gia duy nhứt thật sự bạn người Việt  chống cộng sản chúng ta, thật sự thông cảm, hiểu và thiệt tình ủng hộ « người quốc gia Việt Nam chống cộng  chúng ta - thất bại với ngọn cờ  Chủ nghĩa Tư Do, vì chỉ « lượm » được chưa đầy 4% số phiếu trong một cuộc bầu tranh cử chức vụ Tổng Thống. Với số phiếu dưới 5%, chi phí cuộc tranh cử không được bồi hoàn, thiếu tiền để tiếp tục hoạt động, ông đành phải giải tán Đảng Dân chủ Tự do-Démocratie Libérale do ông sáng lập.
Chúng tôi được anh bạn Lion-Sư tử Giáo sư Jacques Garello*, giáo sư Luật của Đại học đường Aix-Marseille, giới thiệu với nhà chánh trị Alain Madelin năm 2010. Chúng tôi làm quen và thân nhau rất dễ dàng vì cùng quan điểm « Chủ nghĩa Quốc gia », cùng chống Chủ nghĩa Cộng sản, cùng gốc Luật gia, cùng đồng môn Chánh trị học-Science-Po. Anh ra trường sau tôi hai năm, và cùng đồng thời thuở sanh viên, thành viên tích cực của FNEF-Fédération Nationale des Étudiants de France, Liên Hội Quốc Gia Sanh Viên Pháp ra đời năm 1962, tách khỏi UNEF- Hiệp Hội Quốc Gia Sanh Viên Pháp, sau khi nhận thấy UNEF hoàn toàn thiên phái Tả, bị Đảng Cộng sản Pháp giựt giây. Tôi đặc biệt cũng đồng môn, cùng sanh hoạt với Jean Omnès, một lãnh đạo FNEF ở Toulouse, một đồng chí của ông, cùng tốt nghiệp nhưng năm sau tôi, ở Science-Po Toulouse, và cũng vừa cùng học với tôi ở Institut d’études internationales et de développement (IEID) - Viện Nghiên Cứu Chánh trị quốc tế và Phát triển - ngôi nhà đại học của những năm bước vào nghề thầy giáo của tôi trước khi về nước, từ 1968 đến 1971.
Và cũng từ những ngảy đó, từ ngữ, quan niệm, ý niệm « Tự Do – Libéral » cho một đảng chánh trị, một chánh sách kinh tế hầu như là điều tabou-tối kỵ ở Pháp ! Thiên hạ nghĩ rằng « không nên, không dám nói, đến Chủ nghĩa Tự Do» nữa ! Từ ngữ, quan niệm, ý niệm Chủ Nghĩa Tự Do như là một cái gì xấu xa, xưa cũ, không hợp thời, xâm phạm xã hội, giống như Chủ Nghĩa Thuộc Địa-Le Colonialisme, giống như Chủ Nghĩa Phát Xít-Le Fascisme hay Chủ Nghĩa Cộng Sản-Le Communisme hay Chủ Nghĩa Xã Hội-Le Socialisme vậy ! Phải ! Chủ Nghĩa Tự Do thường được cho là tiêu biểu, nhiều khi chỉ « tự hiểu », đánh giá sai, cho rằng như những cái « thái quá », « lố lăng », những cái «  hoàn toàn tự do, vô luật lệ, hay phá lệ-dérèglementtation », cá lớn nuốt cá bé…thiếu hẵn nhơn cách, thiếu tánh « xã hội ».
Cái nghịch lý của dân tộc Pháp, một dân tộc có một tập tục rất « gia đình » với Nhà Nước, « gần gủi Nhà Nước », «  hỉ nộ ái ố với Nhà Nước », « yêu ghét lẫn lộn » ! Nhưng tâm địa bình thường dân Pháp là chống Nhà Nước, chống tất cả những luật lệ, những nền nếp, dân Pháp là dân vô trật tự, lúc nào cũng chỉ trích, rên rỉ, bất mãn với Nhà Nước, chống Nhà Nước, nhưng khi hoạn nạn thì lại ưa vòi Nhà Nước, xin Chánh phủ hổ trợ. (Người Việt phe ta, chỉ mới trăm năm bị đô hộ mà đã học được cái thói xấu nầy của dân Pháp).
Chủ nghĩa Tự Do phải được hiểu không những như là một trường phái kinh tế, mà cả một tư tưởng chánh trị. Nền kinh tế Huê kỳ là một trường phái Tự Do Chủ nghĩa ! Anh quốc cũng vậy ! Và để chứng minh rõ ràng hơn, chánh sách  chánh trị kinh tế Huê kỳ dưới thời Ronald Reagan liberal hơn dưới thời Obama ! Nền kinh tế chánh trị Anh quốc dưới thời Nữ Thủ tướng Magaret Thatcher liberal hơn thời Thủ tướng  Tony Blair ! Nước Pháp không bao giờ có một nền chánh trị hoàn toàn Tự Do Chủ nghĩa-liberal cả, kể cả dưới thời những vị Tổng Thống Phái Hữu, Valéry Giscard d’Estaing, Jacques Chirac hay ngay cả Nicolas Sarkozy, vì bởi một số quyền hành quản trị những bộ phận hành chánh hay công nghiệp lớn đều do những bộ phận quốc gia-national hay quốc gia hóa-nationalisé điều hành hay quản trị, như bảo hiểm xã hội (bắt buộc), đồng lương tối thiểu (bắt buộc), ngành chuyên chở công cộng xe lửa, máy bay…năng lực, điện lực, dầu hỏa, hoặc cả ngành y tế, giáo dục… Do lẫn lộn kinh tế và chánh trị nên các chánh sách chánh trị cũng tạo ra các tổ chức xã hội với những sanh hoạt, những tập tục, với những yêu cầu đưa đến một triết lý và một quan điểm xã hội rất đặc biệt, hoàn toàn « Pháp thuần túy ». Nước Pháp như chúng tôi thường nói với bạn bè, là một nước Cộng Hòa Sô Viết thành công. Các quốc gia Cộng sản (trong đó có Việt Nam) muốn  thành công hãy bắt chước cách tổ chức của xã hội nước Pháp !   
Và cũng từ đó, ở Pháp, từ năm 2002, năm thất bại của Alain Madelin, một bức màn nhung được kéo xuống, che trùm luồng tư tưởng chánh trị nầy, mặc dù được sử dụng, ca tụng chiếu cố ở các quốc gia dân chủ láng giềng, bạn bè của nước Pháp, nhưng dưới nhiều dạng, nhiều tên khác nhau ! Chỉ vài người khùng, trong ấy, có anh bạn sư tử Jacques Garello* – và chúng tôi - tiếp tục gào ở giữa sa mạc ! Anh bạn tôi tiếp tục phổ biến và  giảng dạy những tư tưởng đó trong khu vực hoạt động của anh, Trường Đại học Aix-Marseille, và ở Nhóm Sư Tử Pháp- Lions International Club de France. Và đau khổ hơn nữa, Chủ Nghĩa Tự Do ấy cũng không được giảng dạy ở Trường Quốc Gia Hành Chánh Pháp-École Nationale d’Administration ENA, hay bất cứ tại một trường Đại học nào.  Thật là không có chổ cho người thất bại - Pas de place pour les vaincus ! 4% không đáng được để ý đến !
Trở Về Tương Lai :  
Nhưng vừa qua, với một sự kinh ngạc đầy thú vị, đám thủ cựu điên khùng chúng tôi nhận thấy trên các báo lớn từ đầu tháng 10 năm nay, vài cây viết bình luận gia chánh trị « dám » nói đến Chủ Nghĩa Tự Do. Nhưng dưới dạng một câu hỏi, là « Chủ Nghĩa Tự Do là một quan niệm thuộc phái Tả hay của phái Hữu ? ». Nhựt báo Thế Giới-Le Monde (thiên Tả), số ra ngày 29 tháng 9 đăng một bài dài về Chủ Nghĩa Tự Do, dưới cây bút của nhà bình luận chánh trị Guy Sorman. Đổng thời tờ nhựt trình Anh Thợ Cạo-Le Figaro (thiên Hữu), cũng làm một loạt bài từ ngày 23 tháng 9 đến 15 tháng 10, cũng về chủ nghĩa nầy. Và cả tờ Tiếng Dội-Les Échos, chuyên về kinh tế cũng xí xọn nhào vào, với đầu đề « Người Pháp sẳn sàng chuyển hướng về Chủ nghĩa Tự Do-Les Français prêts au virage libéral ».
Sự ái mộ bất ngờ nầy, có lẽ do những tuyên bố của anh Tổng Trưởng Kinh tế trẻ tuổi tài cao, Emmanuel Macron, rằng chánh phủ phái Tả và Đảng Xã hội đương quyền của anh sẽ áp dụng đường hướng Chủ Nghĩa Tự Do của phái Tả-Le Libéralisme des Socialistes, cho những chánh sách chánh trị kinh tế tương lai cho nước Pháp. Phải chăng là một lối nói, ngoại giao hay chánh trị để làm vừa lòng các  dân cử đảng Xã hội, tuy thuộc  đa số cầm quyền, nhưng vẫn phẫn nộ và lo lắng trước lập luận của Thủ Tường Manuel Valls là sẽ phải cải tổ đất nước trong hướng Xã hội Chủ nghĩa theo định hướng Tự Do Chủ nghĩa hoá Socialisme libéral ?  Thiệt y chang Việt Cộng, nói láo, mỵ dân, kiểu« Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa » !
Với một nhơn vật như Emmanuel Macron, với những loạt bài do phe Tả cũng như do phe Hữu như đã nói trên, chúng ta có quyền nghĩ rằng đã đến lúc toàn nước Pháp phải có một thống nhứt suy nghĩ để đi đến một đồng thuận là cần phải trở về với Chủ Nghĩa Tự Do !
Chủ Nghĩa Tự Do, Thuộc Về Ai ? Phái Tả Hay Phái Hữu ?:
Tả, Hữu, những định nghĩa chánh trị chỉ có ở Pháp, do lịch sử để lại. Do những quốc hội đầu tiên sau cuộc Đại Cách Mạng Pháp 1789, các dân biểu thuộc chế độ cũ, « thủ cựu », bảo hoàng mong vẫn cứu được Nhà Vua, mong một chế độ quân chủ hiến định, thường khi vào họp ngồi chung, phía hữu của Vị Chủ Tịch của quốc hội, ngồi ở trung tâm phòng hội nghị được đặt theo hình cánh cung hướng ngó về trung tâm. Còn các dân biểu phe « cách mạng » ngồi chung phía tả. Lúc bấy giờ có một nhóm « cách mạng » rất cực đoan do Robespierre cầm đầu leo ngồi chiếm các hàng ghế trên cao của phòng hội nghị, nên nhóm nầy tự đặt tên là les Montagnards-Dân Sơn Cước. Ngày nay vẫn theo truyền thống lịch sử ấy mà đặt tên.
Phái Hữu gồm các đảng phái có lý thuyết tinh thần quốc gia, nặng tánh dân tộc. Cực Hữu ở Pháp hiện nay là nhóm Mặt Trận Quốc Gia – Front National, do gia đình Le Pen lãnh đạo, chúng tôi đề nghị nên dịch là Mặt Trận Dân Tộc có lý hơn, vì chủ thuyết chánh trị- nặng tánh dân tộc. Tất cả quyền lợi công dân nên dành cho người Pháp thực thụ lô can-local, sanh đẻ nội địa, da trắng thiên chúa giáo, văn hóa LaHy, tập tục truyền thống cổ truyền, cúng bái lễ lạc dành tất cả cho Giáo Hội Thiên Chúa Giáo La mã, La tinh, truyền thống La Hy, trở về với chế độ kiểm soát biên giới không còn tự do di chuyển nữa để kiểm soát nạn di dân, Pháp phải ra khỏi Liên Âu, Pháp phải ra khỏi khối euros. Vòng 1 bầu cử Hội Đồng Vùng vừa qua, Đảng Mặt Trận Dân Tộc đứng đầu các Đảng phái Pháp với 27,5 % trước Phái Hữu cổ truyền, Đảng Dân Cộng Hòa- Les Républicains 27,00% và Đảng Xã Hôi-Parti Socialiste, đảng cầm quyền chỉ còn 18%... Và dĩ nhiên, chớ quên rằng dân ở nhà, thờ ơ, càu nhàu, chống chánh trị, không đi bầu chiếm trên 50%.  
Cực Hữu ở Pháp được dân Pháp ủng hộ bầu, lý do cũng dễ hiểu, là vì khủng hoảng kinh tế, con số thất nghiệp cao – trên 10% -  vì dưới thời của cả hai vị Tổng Thống cả Hữu Phái lẫn Tả Phái bất lực, « chỉ đỉ miệng, đỉ mồm, hứa tiều hứa quảng », chớ chẳng những không giải quyết công ăn việc làm cho dân, cũng chả giải quyết một vấn đề gì gọi là khả dỉ. Thêm vào, nào nạn toàn cầu hóa, nào nạn thất nghiệp, nào nạn ô nhiểm, và cuối cùng nạn khủng bố, và nạn di dân…. Dân chịu hết nỗi chả biết tin vào các đảng phái cổ truyền nữa ! Với những nguy hiểm, như hiểu lầm rằng tất cả khủng hoảng, tất cả sự mất an ninh đều do đến từ ngoại quốc. Và lý do lớn là của di dân lậu, lúc nầy số đông thuộc về người Hồi Giáo. Tâm lý sợ toàn cái lạ ! Nào người lạ, nào tập tục lạ, nào mầu da lạ. Sợ bị xâm phạm, sợ không còn nhìn cái « quen thuộc » nữa ! Trở về nhà, đóng cửa, bế môn, tỏa cảng, ở với nhau, dù sao cũng dễ dàng hơn ! Và kỷ luật hơn, và an ninh hơn, và an toàn hơn ! Công ăn  việc làm ? Chia nhau giữa người Pháp gô loa-gaulois với nhau, cùng da trắng, cùng mắt xanh, cùng Nhà Thờ cổ truyền với Cây Thánh Giá quen thuộc ! Các bề trên, các thẩm quyền, chấp hành luật lệ, lệnh lạc, nhận lời khuyên lơn, ngoài Luật lệ, Chánh Phủ, Nhà Nước, Thầy Giáo, còn các Ông Cha, Bà Sơ, quen thuộc, giảng dạy dẫn dắt. Đó là lý luận Cực Hữu !  Cực Hữu bảo vệ Quốc Gia, Nước Nhà, Làng Xã, Xóm Giềng. Lúc khó khăn, lúc hoạn nạn, những luận điệu chánh trị ấy làm ấm lòng người dân… dễ nghe, dễ thông cảm.  
Còn Cực Tả ? Quốc Tế Đại Đồng, Cộng Sản, Công Hữu, Cách Mạng, Đảng Cộng Sản với Công nhơn, Công đoàn ! Ngày nay Đảng Cộng Sản Pháp yếu xìu, dù chạy theo Công nhơn để biểu tình, đòi tăng lương, đòi công ăn việc làm, nhưng khi bầu bán Đảng Cộng sản Pháp không gom được 2 %. Đảng Cộng Sản Pháp  hết hơi, nên nhờ vài nhóm Trốt Kít, cách mạng, đòi dẹp bỏ thế giới xưa, nhưng canh tân thì ít, phá hoại lại nhiều, tiếp sức với vài nhóm thợ thuyền muôn năm bất mãn, la ó xuống đường, muốn cướp chánh quyền để hưởng,…Và tất cả họp lại, lập lên một Mặt Trận (cũng Mặt Trận) gọi Mặt Trận Phái Tả-Front de Gauche, đấu tranh quyền lợi công nhơn, làm ít hưởng nhiều, càng phè càng tốt, quyết đấu tranh với Chủ nhơn và phe Tư bản (phải là người bóc lột vì có tiền) ! Cũng chả đi vào đâu !
Cực Hữu mơ trở về thời cũng cố Dân tộc, Phát Xít, NaZi Quân Phiệt. Cực Tả mơ trở về thời Quốc tế Đại đồng, Bôn Sơ Vít. Cả hai đều sai ! Bốn năm Đại Thế chiến, Cực Hữu-Con Quỷ Đen tàn phá toàn cả thế giới, triệu người tang tóc ! Bốn mươi năm Chiến Tranh Lạnh, Cực Tả-Con Quỷ Đỏ gieo bao tang tóc cho cả trăm triệu nhơn dân ! Nhưng vẫn có người, ngày nay, vẫn chưa tởn ! Vẫn còn những người ngu đần bám những lý thuyết quái đản ấy !  Giấc mơ Nhuộm Đen thế giới « Ngàn Năm cho Đệ Tam Công Hòa-Reich Quốc Xã của Chủng Tộc Aryen » của Hitler hoàn toàn thất bại. Giấc mơ Nhuộm Đỏ thế giới cho « Liên Bang Sô Viết Quốc tế Đại Đồng » cũng thất bại nốt. Ngày nay còn vài con quái thai đang chuyển mình sống những giây phút cuối cùng. Quỷ Đỏ có Bắc Hàn Tàu, Việt, Quỷ Đen có Thổ Nhỉ Kỳ. Nửa Đen Nửa Đỏ nhập nhằng ấy là Nga. Poutine là một anh « tây lai Staline và Hitler ».
Khi Emmanuel Macron dùng từ Chủ Nghĩa Tự Do Xã hội-Le Libéralisme socialiste đơn thuần về mặt lịch sử, hắn ta có lý ! Vì Libéralisme-Chủ Nghĩa Tự Do được Phái Tả khai thác trước, giữa thế kỷ thứ 19, khi phái Hữu còn « giữ vững lập trường » hoàn toàn thủ cựu. Nhưng ngày nay, ai là người liberal-Tự Do Chủ Nghĩa ? Phái Hữu Tư bản, Tư sản, Tư hữu, Tư chức … ? Phái Tả, Công chức, Quốc doanh, … ?  
Tả, Hữu: Vế Hai Của Dân Chủ : Check & Balance-Kiểm Soát & Thay Đổi - Cầm quyền & Đối lập Là Đôi Chơn Nhịp Nhàng Thay Nhau Tiến Bước :
Tả Hữu là hai phe đối lập nhau để thay nhau để cầm quyền. Đó là điều kiện tiên quyết để có Dân Chủ.
Thế nhưng, người Pháp thường nói : »Bọn Tả thường dùng hướng chánh trị của phái Hữu và ngược lại, đúng là Bonnet Blanc et Blanc Bonnet – Mũ Trắng và Trắng Mũ vậy ! Và vì vậy, chúng ta hiểu rõ thái độ thờ ơ của dân Pháp đối với nền chánh trị là vậy. Tôn Giáo cũng là một vấn đề rất tế nhị trong sanh hoạt xã hội ! Bằng chứng ngày nay, tôn giáo Hồi đang gây những dị ứng lớn ở âu châu – do những đòi hỏi « vô ý thức » của người Hồi Giáo, hiểu nhầm « nhập cư » và « hội nhập ». Cũng vì những tế nhị như vậy, mà ngày nay, người công dân Pháp thờ ơ đến nền chánh trị. Dân Pháp thờ ơ không đi bầu nữa. Chỉ còn một cuộc bầu cử còn hấp dẫn là bầu cử Thị xã, ông xã trường và hội đồng xã, vì đó là đời sống hàng ngày, thực tế. Phần hành còn lại của xã hôi, các công chức làm việc đủ rồi ! Cả hai phái Tả Hữu ở Pháp ngày nay không rõ ràng định nghĩa thái độ mình. Một Đảng Trung tâm có lẽ cần thiết hơn, hay một Liên Minh các Hội đoàn ?  Chỉ cần đáp ứng những nhu cầu xã hôi đời sống thực tế hàng ngày cho người dân thôi ! Đó là chánh trị, đó là giải quyết đời sống của người dân. Vì thiếu thái độ rõ ràng trong những lúc khủng hoảng nên các nhóm Cực Hữu nổi dậy !
Một Chủ Nghĩa Tự Do Thực Tiển Rất Cần Thiết :
Muốn áp dụng Chủ nghĩa Tự Do, cũng nên biết rõ thế nào là Chủ nghĩa Tự Do. Với một quốc gia như nước Pháp, và nói rộng ra như nước Việt Nam, (hay như nước  Tàu), thường với truyền thống là cái gì cũng Nhà Nước, cũng Chánh Phủ. Truyền thống Pháp, tốt nghiệp là làm việc cho Nhà nước. Công chức là giấc mơ lớn nhứt. Pháp với ENAÉcole Nationale d’Administration - Trường Quốc Gia Hành Chánh để làm Đại Công Chức, Pháp với ENS -  École Normale Supérieure - Trường Sư Phạm Quốc Gia để làm Công Chức Giáo sư. Tất cả là Công Chức, là Hành Chánh. Các trường Đào Tạo Kỷ Sư cũng đào tạo Công Chức Kỹ Sư : Bá nghệ Bách Khoa – Polytechnique ; École des Mines Kỹ sư các Hầm Mõ chánh phủ ; Écoles des Ponts et Chaussée Kỹ sư Xây cất Cầu Đường xây cất bảo trị cầu đường hệ thống giao thông quốc gia. Việt Nam Công Hòa rập y ông Thầy Pháp từ thời Pháp thuộc. Việt Nam C�


TS.Phan Văn Song

Bài Xem Nhiều