We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 24 February 2016

Thật sai lầm khi giải phóng miền Nam!


"Không có sai lầm gì cả các đồng chí ơi. Mình dùng danh từ' giải phóng cho có vẻ văn minh và để che mắt thiên hạ,chứ thật ra mình là đoàn quân... ăn cướp đó các đồng chí. Các đồng chí thì có đồng hồ Seiko, quạt máy Nhật, Mỹ, xe Honda, tủ lạnh chạy đầy đường,nhưng lãnh tụ đảng ta thì có bạc tỷ đôla trong ngân hàng ngoại quốc, xài toàn hàng xịn mà ngay cả tỷ phú Nhật,Mỹ cũng không dám đấy.Đảng ta không thích được coi trọng mà chỉ thích đôla thôi các đồng chí à.Đảng ta vẫn chưa dừng lại mà vẫn tiếp tục ăn cướp ...dài dài  đó các đồng chí.Đảng ta là thực dân kiểu mới hơn bọn Tây gấp ngàn lần vì không những đảng ta cướp tài sản của dân VN mà còn cướp luôn quyền tự do của họ nữa.Đảng ta gọi dân VN là 'họ' vì đảng ta có bao giờ coi họ là đồng bào của mình đâu?Tổ tiên của chúng ta là dân da trắng Các Mác, Lênin đấy các đồng chí à.Không tin các đồng chí hỏi TBT Nguyễn phú Trọng thì biết liền.Các đồng chí có thấy đồng chí Nguyễn phú Trọng giống bác Các-Mác ghê không?"

image
Sai lầm lớn nhất của miền Bắc chúng tôi là đi giải phóng miền Nam. Bởi sau cái ngày 30/4 có quá nhiều những thay đổi ngoài dự kiến của chúng tôi đã xảy ra tại miền Bắc. Bởi khi đoàn quân miền Bắc kéo về mang theo lỉnh kỉnh toàn hàng tiêu dùng của miền Nam làm dân Bắc chúng tôi sững sờ.
image
Những chiếc đồng hồ Seiko của tư bản Nhật nhìn nó long lanh thẩm mỹ hơn quá nhiều cái anh pôn giốt cục mịch của Nga. Những chiếc quạt Nhật, Mỹ đứng cạnh anh quạt con cóc của Bắc Việt và anh quạt tai voi của Liên Xô không bảo hiểm trông chẳng khác gì công so với cú.
image
Quạt tai voi của Liên Xô
Những cái đài chạy băng cát sét và băng cối chỉ thấy trong mơ giờ đã hiện ra trước mặt để thay thế cho mấy cái đài VEC206 củ chuối của Liên Xô Ôi !!!!! còn vô vàn các thứ khác không thể kể hết.
image
Đài VEC206 củ chuối của Liên Xô 
Chúng tôi khi đó tự hỏi: Ơ, hóa ra dân trong Nam toàn dùng những thứ này à? Hàng hóa tiêu dùng toàn đồ tốt như vậy chứng tỏ xã hội trong đó phải phát triển hơn chúng tôi và những nhà sản xuất ra thứ đó sẽ phải coi trọng con người hơn những nhà sản xuất của Liên Xô và Bắc Việt.
image
Tiếp đó lại là nguồn sách và truyện rất phong phú được giấu kín để đưa chui ra Bắc vì chúng tôi chủ trương đốt sạch sách báo trong Nam . Ôi văn hóa trong Nam phong phú và đa dạng quá . Rất nhân văn và điều đó làm chúng tôi thấy rất hoang mang bởi làm sao mà tẩy não được người miền Nam bây giờ Học tập cải tạo của chúng tôi nhằm mục đích để tẩy não người Nam đã thất bại thảm hại bởi thấy các học viên toàn ngủ gật.
image
Động não mãi chúng tôi cũng nhận ra rằng dùng kiến thức của khỉ thì không thể giáo dục được con người . Nếu cứ để cái văn minh của miền Nam mà tràn ra Bắc thì vô cùng nguy hiểm cho chế độ của chúng tôi. Một kế thượng sách là chúng tôi cứ giam mẹ nó lâu dài là các bác miền Nam hết đường về để chúng tôi bớt đi cái lo dân chí.
Chúng tôi vẫn tăng cường nhồi sọ dân Bắc là văn hóa miền Nam là đồi trụy, vô nhân tính nhưng chúng tôi vẫn cố gắng cóp nhặt tiền để mua những đồ tiêu dùng của miền Nam và chỉ những cán bộ mới đủ tiền sở hữu chúng. Và nhân dân miền Bắc của chúng tôi cũng dần dần vỡ ra rất nhanh rằng tại miền Bắc đang thực hiện chủ trương ngu dân và thần tượng hóa Đảng cùng lãnh tụ. Trước 30/4 ngày Bác Hồ mất, dân Bắc chúng tôi đứng dưới mưa bên loa công cộng khóc quá bố đẻ mình chết.
image
Bác Lê Duẩn nghẹn ngào đọc điếu văn như cảm xúc trào dâng, hóa ra sau này mới biết Bác Duẩn giả vờ khóc vì Bác Duẩn đã hạ bệ Bác Hồ từ những năm 1960. Thế mà Bác Duẩn cũng rớm nước mắt như đúng rồi. Có lẽ Bác Duẩn đã học Bác Hồ về diễn xuất trong vụ cải cách ruộng đất. Những người Bắc chúng tôi khi từ Nam ra lại thành một cái loa tuyên truyền kín đáo về văn minh miền Nam và thế là đồng bào miền Bắc chúng tôi lại nối tiếp con đường của người Nam thi nhau đu chân vịt tàu vượt biên sang tư bản để được cùng giãy chết với công dân bên đó. Ôi !!!!! vô cùng tồi tệ.
image
Khi kế hoạch ngu dân của chúng tôi bị phá sản. Nhân dân nhìn lãnh đạo và công an như nhìn kẻ thù . Ngồi quán nước thì 99% chửi chế độ quả thật không thể tồi tệ hơn. Giá mà đừng có giải phóng miền Nam để giờ này lãnh đạo chúng tôi vẫn là những thần tượng của nhân dân và đến đâu cũng được nhân dân vỗ tay sờ mông sờ đít và khóc rưng rức thì hạnh phúc biết mấy, dẫu biết rằng đó chỉ là sự biểu cảm của những bộ não đã bị tê liệt vì thuốc lú, nhưng như vậy chúng tôi vẫn thấy hạnh phúc dâng trào mặc dù dân chúng tôi khi đó chắc chắn vẫn đang ăn bo bo.
image
Thật sai lầm khi giải phóng miền Nam!
Nam Ròm
*****
image
Zip Zippo: Tui tin chắc rằng tác giả bài viết ngắn này đã nói thay được cho suy nghĩ của người miền Bắc khi họ nghĩ về miền Nam sau ngày 30.4.1975. Xét ở mặt nào đó thì phải nói là miền Nam đã giải phóng được tư tưởng của miền Bắc.
Michael Nguyen: Đọc bài viết của bạn Nhơn Cao thì mình cũng xin tản mạn đôi điều về miền Nam qua lời của bố mẹ và ông bà. Chuyện có thật quanh quẩn ở làng xóm mình thôi. 
image
Ngày xưa ấy, khi mà người dân miền bắc là ông bà nội mình di cư vào Nam năm 1954, xuất phát từ tỉnh Thái Bình bây giờ, vì ông nội làm bên y tế nên xin được cái giấy để đưa bà nội của bố mình, tức là mẹ của ông nội ra Hải Phòng để chữa bệnh, thực chất là đi lên tàu của quốc tế do cố Tổng thống Diệm bấy giờ xin tài trợ được.
Khi ra tới Hải Phòng thì kế hoạch bị lộ, bố mình bị một chú bộ đội dẫn đi mất (sau này các cụ bảo người ta dẫn con để buộc bố mẹ ở lại). May mắn sao phút cuối thì ông bà nội tìm được bố mình do bố mình khóc to quá gây chú ý, còn chú bộ đội kia nhận là bố của bố mình nhưng bố mình bảo không phải, thế là mấy người nước ngoài dẫn bố mình tới chỗ trẻ lạc và ông bà nội mình tìm được con để lên tàu vào nam.
image
Thời mới vào ông bà kể rằng sướng lắm, được chính phủ cấp đất đã khai hoang, được trợ cấp ăn uống ba năm nhưng nghe đâu nhiều hơn ba năm, mà các cụ thì chả quen ăn bơ và pho mát nên toàn đổ cái lon phomat loại 4 lít ra gốc bầu gốc bí để lấy cái lon múc nước. Rồi chính phủ cho máy cày đi khai hoang ruộng hồi đó toàn cỏ lác với cỏ lăn, sau này khi cuộc sống đã yên ổn thì lại gặp chiến tranh.
image
Hồi đó cứ nghe nói việt cộng về là cả làng phải bỏ chạy vì ở ngoài bắc các cụ đã biết thế nào là việt cộng, mà mấy ông việt cộng đánh nhau thì cũng thôi, cứ nhè làng xóm dân ở mà chui vô đó đánh du kích nên dân phải bỏ làng mạc lại để cho quân chính phủ về đánh. Em của bà ngoại mình có chồng đi lính, mà nghe đâu bảo là được mang theo vợ con ở trong mấy trại gia binh thì phải, nghe bà kể là làm vợ lính sướng lắm, sau đó ông tử trận năm mậu thân, về sau bà được cấp tiền tử sĩ tương đương một gia tài hồi bấy giờ, nếu so sánh thời giá bây giờ cỡ 6 tỉ vì số tiền đó mua được 6 mẫu ruộng, mà bây giờ 6 mẫu là 6 tỉ, mấy cậu thì được chính phủ nhận vô trường gì quên tên rồi nhưng được nuôi ăn học tới 18 tuổi.
image
Thời gian sau thì lính “giải phóng” miền nam vô, xưng là lính cụ Hồ vô giải phóng miền nam, mang toàn nồi đất với mấy thứ đồ nguyên thủy vào để tặng nhân dân vì nghe nói miền nam khổ cực lắm.
Rồi các chú xin một bữa cơm. Thú thật là lúc đó ông bà nội sợ vãi cả cứt ra nên vội nấu cơm cho các anh ấy, lúc mang nồi gang với nồi nhôm ra nấu thì các chú ấy tròn mắt hỏi có phải bác là quan chức gì không mà nhà nấu cơm bằng nồi ấy, ông nội bảo ở đây ai cũng thế cả, các chú tẽn tò ra. Có chú kia hỏi bố thường ngày ăn cơm với gì? bố mình ngây thơ bảo thường là thịt heo, chú bên cạnh nhổ nước bọt đánh toẹt bảo "nói phét, ăn thế có mà đào đất lên ăn à?”. Ông nội bảo ở đây ai cũng thế cả. Rồi sau “giải phóng” có bà cụ kia vô Nam thăm bà con, ghé nhà mình hỏi thăm, vừa mệt vừa đói nên hỏi xin bát chè tươi, ông nội đưa cho ly sữa nóng, bà ấy uống một ngụm rồi nhổ toẹt ra đất bảo "xứ khổ, bát chè không có mà uống”.
image
Có anh kia cũng vào Nam thăm bà con, vô quán thấy đá lạnh lạ quá mua làm quà, chú ấy cho vô bọc ni lông quấn kỹ rồi xách theo. vô tới nhà bà con mở ra thì chả còn gì chú ấy bảo “tiên sư bố bọn ăn cắp, giấu kỹ thế mà cũng lấy được, xứ man rợ”... Còn nhiều chuyện lắm và bảo đảm  là sự thật nhé! À có chú kia thấy xe máy chả biết là cái gì, hỏi một ông chú thì ông chú bảo đó là tivi, thế là chú ấy viết thư về nhà bảo ở trong nam tivi chạy đầy đường.
Thêm một số hình ảnh vào thời điểm 1975 sau khi bắc cộng  tràn vô miền Nam và thấy được cuộc sống của dân miền Nam VNCH tại Sài Gòn Xưa  như thế nào.
Nam Ròm xem loạt hình lần này… thấy hông ưa hông thích gì đi nữa thì cứ mà chửi…. cho hả giận…. nhưng làm ơn đừng chửi tục tĩu quá lố giùm cái nha…. cám ơn nhiều .
image
image
image
image
image
image
image
image
image
image
image
Dang Nguyen: Về thăm quê miền Bắc … mang hành trang và quà cầm tay nè
image
Hùng Đinh: Bây giờ không có phân biệt Bắc hay Nam, chỉ phân biệt 3 triệu và 90 triệu thôi à.
image
 Tất cả đều đã quá muộn, nhưng muộn còn hơn không. "Ôn cố tri tân" là vậy!
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
VIỆT NAM KHÔNG CÓ DÂN CỬ, DÂN BẦU - CHỈ CÓ ĐẢNG CỬ, ĐẢNG BẦU.



http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2016/02/babui_21022016.jpg

     Trọng buổi họp báo ngày cuối cùng kết thúc Đại Hội 12 của đảng CSVN kéo dài tám ngày (21 đến 28-1-2016), Ông Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí Thư đảng CSVN tái cử nhiệm kỳ 2 (2016-20210) đã lên tiếng bác bỏ những chỉ trích về chế độ độc đảng, độc tài toàn trị do đảng CSVN áp đặt bao lâu nay tại Việt Nam. Theo ông, đó là một chế độ “dân chủ tập trung” do tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách « dân chủ hơn hẳn » một số nước có  tổ chức phổ thông đầu phiếu bầu  ra những người lãnh đạo cao nhất nước ‘nhân danh là dân chủ nhưng cá nhân quyết định tất’.và cho rằng Việt Nam “dân chủ đến thế là cùng” (!?!).
     Chúng tôi đã có bài nhận định “Vì sao cựu-tân Tổng Bí Thứ Nguyển Phú Trọng đã trắng trợn nói sai sự thật như thế”, nay với bài “Việt Nam không có dân cử,dân bầu- chỉ có đảng cử, đảng bầu” để vạch trần mức độ nói láo có bằng cấp của Ông Trọng trên bình diện lý luận (Vì Ông tốt nghiệp Tiến sĩ chính trị học Mác-Lê do một viện đại học của Liên Xô cũ chuyên đào tạo các nhà ngụy biện hàng đầu cho các đảng CS ở các nước); và mức độ nói láo được Ông và đảng CSVN vận dụng vào thực tiễn để xây dựng chủ nghĩa xã hội không tưởng tại Việt Nam bằng các thủ đoạn tuyên truyền lừa mị che đậy bằng sự dối trá như thế nào.
     Nội dung bài viết này lần lượt trình bầy:

I/- VIỆT NAM KHÔNG CÓ DÂN CỬ, DÂN BẦU.

http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2016/02/Babui_15022016.jpg

     Việt Nam không có  dân cử, dân bầu, vì không có chế độ dân chủ pháp trị, đa đảng. Nghĩa là một chế độ trên bình diện pháp lý phải do người dân chọn lựa, thông qua một Quốc Hội Lập Hiến gồm những đại biểu do người dân bầu cử ra qua cuộc phổ thông bầu phiếu tự do, trưc tiếp và kín. Quốc Hội Lập Hiến có nhiệm vụ soạn thảo ra một bản Hiến Pháp thiết định chế độ chính trị theo đúng ý muốn của người dân, với các cơ quan công quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp được tổ chức và điều hành bởi những người dân cử và công cử (công chức) làm nhiệm vụ công bộc hưởng lương bổng do tiền đóng thuế của dân.

     Trên bình diện thực thi Hiến pháp, bất cứ người dân nào có năng lực và hội đủ điều kiện cũng có quyền tự do ứng cử với tư cách cá nhân hay đảng phái chính trị để được người dân tuyển chọn vào các chức vụ dân cử ; hay tự do ứng tuyển vào các chức vụ công cử (công chức) để được thẩm quyền các cấp các ngành tuyển chọn vào các cơ quan công quyền quốc gia. Gọi chung là bộ máy Nhà Nước, với cơ chế của một chính quyền của dân, do dân và vì dân, làm nhiệm vụ quản lý đất nước mưu cầu hạnh phúc riêng cũng như chung, theo đúng ý muốn của người chủ đất nước là nhân dân.

    Muốn làm theo đúng ý muốn của nhân dân, những công bộc dân cử hay công chức các cấp các ngành trong guồng máy công quyền quốc gia phải lãnh đạo, quản lý đất nước theo Hiến pháp và hệ thống pháp luật do các cơ quan dân cử có thẩm quyền (Quốc hội,  cơ quan dân cử các cấp..) làm ra, có hiệu lực cưỡng hành và chế tài vi phạm đối với mọi người dân cũng như những công bộc làm việc cho dân trong guồng máy công quyền quốc gia, từ trung ương đến các địa phương.

     Trên đây là những yếu tính đặc trưng cho một chế độ dân chủ pháp trị, đa đảng. Việt Nam không có những yếu tính đặc trưng này. Vì sự hình thành chế độ chính trị Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không xuất phát từ ý nguyện của nhân dân, mà chỉ là sự áp đặt đơn phương của đảng CSVN. Vì Hiến Pháp làm căn bản pháp lý thiết lập chế độ này không do một Quốc Hội  của dân, do dân và vì dândo dân cử, dân bầu; mà do một “Quốc Hội của đảng, do đảng và vì đảng CSVNdo đảng cử, đảng bầu làm ra, với quyền thống trị độc tôn (Điều 4 HP hiện hành) trong một chế độ độc tài toàn trị.

II/-VIỆT NAM CHỈ CÓ ĐẢNG CỬ, ĐẢNG BẦU.

Kiểu dân chủ đứt đuôi con nòng nọc

     Việt Nam không có dân cử, dân bầu, mà chỉ có đảng cử, đảng bầu, vì là một chế độ độc tài toàn trị, độc đảng, quyền làm chủ của nhân dân đã bị đảng CSVN tước đoạt hoàn toàn. Bởi vì, trong chế độ này không người dân nào được quyền tự do  bầu cử và ứng cử các chức vụ dân cử trong guồng máy công quyền quốc gia từ trung ương đến các địa phương. Các chức vụ công cử lãnh đạo lớn bé trong guồng máy công quyền quốc gia đều là các đảng viên CS hay có lý lịch được đảng CSVN đánh giá theo quan điểm, lập trường chính trị của đảng CS.Vì các quyền này đã là độc quyền của đảng CSVN trong nhiều thập niên qua, kể từ sau khi họ cướp được chính quyền, áp đặt chế độ độc tài đảng trị trên nửa nước Miến Bắc (1954-1975) và trên cả nước Việt Nam từ sau 30-4-1975 đến nay.

    Đó là một thực tế không cần nói ra thì quốc dân Việt Nam trong ngoài Việt Nam, cũng như quốc tế đều biết cái mà Ông Tổng Trọng nói láo không biết ngượng về thứ dân chủ tập trung vào tay đảng CSVN là « dân chủ hơn hẳn » một số nước có  tổ chức phổ thông đầu phiếu bầu  ra những người lãnh đạo cao nhất nước.

   Ông Trọng nói láo trắng trợn ở chỗ những người lãnh đạo cao nhất nước ở các quốc gia dân chủ là do chính người dân bằng lá phiếu bầu chọn trong số các ứng viên ứng cử tự do hay do đảng phái chính trị đưa ra, trong các cuộc bầu cử tự do. Sau khi một cá nhân đắc cử ngôi vị cao nhất (như Tổng Thống Hoa Kỳ chẳng hạn…) không phải lãnh đạo đất nước một mình mà còn nhiều cá nhân đứng đầu các bộ phận khác trong guồng máy công quyền quốc gia (như các Chủ tịch lưỡng viện Quốc hội, Chủ tịch Tối cao Pháp Viện..); bên cạnh còn có cả một dàn cố vấn về các vấn đề căn bản của đất nước (như an ninh quốc gia, đối ngoại, kinh tế tài chánh, quân sự, an ninh tình báo…). Đồng thời người đứng đầu nước không phải muốn làm gì thì làm mà phải lãnh đạo trong khuôn khổ Hiến pháp và luật pháp quốc gia, nếu vi phạm sẽ bị chế tài theo luật… Trong khi, tại Việt Nam, những người đứng đầu nước, như Tổng Bí Thư đảng CSVN, Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ Tướng Chính Phủ  lại do Đại Hội Đảng CSVN cử ra. Sau đó đưa ra cho một “Quốc hội của đảng, do đảng và vì đảng CSVN” biểu quyết thông qua. Bởi vì Quốc Hội này hầu hết đại biểu là đảng viên CS,trước đó đều phải được Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, một tổ chức ngoại vi của đảng CSVN gạn lọc giới thiệu làm ứng cử viên cho dân bầu trong các cuộc bầu cử chiếu lệ, hình thức do “Chính quyền của đảng, do đảng và vì đảng” tổ chức, kiểm soát; người dân không có sự chọn lựa nào khác vì các ứng viên không do dân cử, dân bầu.

     Đến đây cũng cần vạch trần sự khoe khoang láo khoét của Ông Tổng Trọng khi coi việc bầu bán các chức vụ chóp bu của đảng và nhà nước qua Đại Hội Đảng 12 vừa qua là ““dân chủ đến thế là cùng”. Vì qua cách ứng cử và bầu cử vẫn theo nguyên tắc “Đảng cử, đảng bầu” như đối với nhân dân, mà còn chặt chẽ hơn nhiều. Các ứng viên không được ứng cử mà phải được sự đề cử của các Ủy viên Bộ Chính trị đương nhiệm, để được một Hội nghị của Ban Chấp Hành Trung ương khoảng vài trăm thông qua. Các ứng viên này được giới thiệu cho khoảng 1500 đại biểu do các cấp bộ đảng cử ra tham gia Đại Hội để bầu ra các chức vụ cao nhất đảng và nhà nước là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng chính phủ. Nếu có sự đề cử ở Đại Hội, người đề cử phải từ chối. Nếu sau đó đa số đại biểu tham dự Đại hội biểu quyết không cho từ chối mới được coi là ứng viên để Đại Hội biểu quyết bầu chọn.Mọi người ai cũng thấy qua Đại Hội 12 của Đảng CSVN phe cánh Ông Tổng Trọng đã khai thác triệt để nguyên tắc “Đảng cử, đảng bầu” để loại trừ nhau, làm gì có nguyên tắc dân chủ “Đa số thắng thiểu số, thiểu số phải phục tòng đa số…”. trong đảng mà Ông Trọng dựa vào đó mà tự hào ““dân chủ đến thế là cùng”!?!

     Trong nội bộ đảng CSVN cầm quyền độc tôn không có dân chủ,
thì làm sao  “Dân cử, dân bầu” đối với hơn 90 triệu nhân dân Việt Nam.

      Nhớ lại trước khi qua Hoa Kỳ theo diện đoàn tụ gia đình vào cuối tháng 3 năm 1992, khi đến chào tạm biệt người bạn thân, “một đảng viên cộng sản chân chính” mà vài năm trước đây tôi đã viết được đài VOA cho đăng tải (“Thư xuân viết cho một người bạn đảng viên cộng sản chân chính”), chúng tôi có trao cho bạn một tập vở học trò dầy 100 trang, trong đó góp ý chi tiết về hai vấn đề căn bản của đất nước: Chính trị và kinh tế. Riêng về chính trị, chúng tôi đề nghị hai điểm:

- Một là dân chủ hóa trong đảng. Theo đó các chức vụ hàng đầu của đảng CSVN như Tổng Bí Thư chẳng hạn, nên để cho tất cả các đảng viên có Thẻ Đỏ được bầu trực tiếp, với các ứng viên ở mọi cấp được tự ứng cử hay đề cử. Cách này để tránh tập trung quyền lực quá lớn trong một nhóm nhỏ (Bộ chính trị…), tạo ra nạn bè phái, phân hóa, ngăn cản các tài năng mới của đảng vươn lên…..
- Hai là, để quyền làm chủ của nhân dân được tôn trọng, bảo vệ và hành xử, nếu Đảng không chấp nhận đa nguyên, đa đảng, có thể vẫn duy trì “Nhất nguyên xã hội chủ nghĩa” nhưng với lưỡng đảng Mác-xít. Ví dụ Đảng CSVN và Đảng Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam chẳng hạn, đảng này nắm quyền thì đảng kia đóng vai đối lập xây dựng. Vì về mặt lý luận Mác-Xít vẫn đúng: Đảng CSVN hay Đảng XHCNVN vẫn là đảng của giai cấp vô sản, bảo vệ quyền lợi cho giai cấp vô sản. Tương tự như đảng Cộng Hòa hay đảng Dân Chủ ở Hoa Kỳ đều là đảng của giai cấp tư sản, bảo vệ quyền lợi cho giai cấp tư sản….

   Vào khoảng năm 1988, trong một cuộc thuyết trình tại trụ sở Hội Luật Gia Thành Phố HCM,về công cuộc cải tổ ở Liên Xô, với thuyết trình viên từ Trung ương Hà Nội, chúng  tôi lần đầu tiên đã đưa ra đề nghị trên. Thuyết trình viên đã trả lời rằng “Ý kiến của đồng chí độc đáo đấy. Ở Liên Xô cũng có người đề nghị như thế, nhưng đã bị đồng chí Mikhail Gorbachev bác bỏ…” .Lần thứ hai vào khoảng 1989-1991, chúng tôi đã trình bầy chi tiết hơn trong bài thi môn chính trị cuối khóa học chuyên tu do Đại Học Pháp Lý Hà Nội tổ chức giảng dậy, kéo dài 16 tháng có trả học phí (khoảng 1.5 chỉ vàng y) dành cho những người có cử nhân luật và tốt nghiệp quốc gia hành chánh (có lẽ vì lúc đó Phan Công Trình, một cựu sinh viên QGHC nằm vùng cho Việt cộng được làm Giám Đốc Sở Tư Pháp TPHCM nên cho thêm cùng được học với những người tốt nghiệp cử nhân luật trở lên…) như là để hợp thức hóa văn bằng chế độ cũ ở Miền Nam. Kết quả tôi bị đánh rớt môn học này, nhưng sau đó được cho thi lại để được tốt nghiệp.

III/- KẾT LUẬN.

      Hiển nhiên Việt Nam đã không có “Dân cử, dân bầu” mà chỉ có “Đảng cử, đảng bầu” kể từ khi đảng CSVN cướp chính quyền, áp đặt chế độ độc tài, độc đảng. Bởi vì dưới chế độ này các quyền dân chủ, dân sinh, nhân quyền đều bị đảng CSVN bác đoạt.
      Thực tế cũng như thực chất là thế, nhưng người đứng đầu  đảng CSVN là Ông Nguyễn Phú Trọng đến giờ này vẫn khoe khoang vế cái gọi là nền dân chủ tập trung trong chế độ độc tài, độc đảng là« dân chủ hơn hẳn » các nước dân chủ thứ thiệt khác trên thế giới. Điều này không làm ai ngạc nhiên vì Ông Trọng đã làm đúng vai trò người phát ngôn hàng đầu và thể hiện đúng bản chất gian trá của một đảng chuyên sử dụng bạo lực để cướp chính quyền, dùng bạo lực để trấn áp nhân dân và tuyên truyền lựa mị để lừa bịp quần chúng.
     Để tự soi lại mình, đề nghị Ông Tổng Trọng cần nhìn qua cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ và các chức vụ dân cử hiện nay đã và đang diễn ra sôi nổi, dân chủ như thế nào để biết thế nào là “Dân cử, dân bầu” các chức vụ dứng đầu nhà nước, khác với “Đảng cử, đảng bầu” phản dân chủ mà đảng CSVN áp đặt bao lâu nay tại Việt Nam. Đồng thời, nếu thâm tâm Ông có thiện chí muốn Việt Nam có được chế độ do “Dân cử, dân bầu” thực sự  như Hoa Kỳ, xin Ông và đảng của Ông hãy nhìn qua nước láng diền Miến Điện, hỏi Tổng Thống Thein Sein và tập đoàn quân phiệt Miến Điện xem họ đã chuyển đổi chế độ chính trị “dân cử, dân bầu” ra sao./.

 Thiện Ý

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều