We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 30 May 2016

Việt Nam sẽ ra sao nếu Donald Trump trở thành Tổng thống Mỹ?


Mặc dù Donald Trump nhận được sự ủng hộ khá nhiệt liệt của các cử tri thuộc đảng Cộng Hoà trong các cuộc bỏ phiếu sơ bộ để trở thành ứng cử viên chính thức của đảng, viễn ảnh ông trở thành tổng thống thứ 45 của Mỹ vẫn khiến nhiều chính khách cũng như giới bình luận chính trị cảm thấy hãi hùng.
Ngay cả những người cùng đảng Cộng Hoà với ông cũng hãi hùng. Hai cựu Tổng thống Cộng Hoà, George H.W. Bush và George W. Bush cũng như ứng cử viên đảng Cộng Hoà trong kỳ bầu cử năm 2012, Mitt Romney tuyên bố không tham dự đại hội đảng vào tháng 7, lúc Trump chính thức trở thành đại diện của đảng trong kỳ bầu cử Tổng thống vào tháng 11. Chủ tịch Hạ Viện Paul Ryan, thuộc đảng Cộng Hoà, cho đến nay vẫn từ chối lên tiếng ủng hộ Trump. Nhiều tên tuổi lớn khác trong đảng giữ thái độ dè dặt.
Tại sao?
Có bốn lý do chính.
Thứ nhất, người ta cho Trump chỉ phát ngôn mị dân, ồn ào và bừa bãi chứ không có một chính sách gì rõ rệt. Mà nếu có, phần lớn những chính sách ấy đều bất khả thi (như dựng hàng rào dọc theo biên giới Mỹ và Mexico; trục xuất hết tất cả những di dân bất hợp pháp và cấm không cho người Hồi giáo vào nước Mỹ; sát hại gia đình của các tên khủng bố). Nếu thi hành được, những chính sách ấy sẽ chỉ gây ra những hậu quả bất lợi cho nước Mỹ.
Thứ hai, những chính sách của Trump thường đi ngược lại với các nguyên tắc chủ đạo của đảng Cộng Hoà lâu nay: Trong khi đảng Cộng Hoà chủ trương giảm thuế, Trump lại chủ trương tăng thuế của những người giàu có; trong khi đảng Cộng Hoà chủ trương tự do mậu dịch, Trump chủ trương áp đặt nhiều lệnh cấm lên các hoạt động thương mại với nước ngoài; trong khi đảng Cộng Hoà chủ trương đóng vai trò người hùng trên thế giới, khi cần, sẵn sàng tuyên chiến với các nước khác để bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ, Trump theo chủ nghĩa biệt lập (isolationism), giảm các hành động can thiệp vào sinh hoạt chính trị của thế giới, v.v…
Thứ ba, người ta không tin Trump có thể đánh bại được Hillary Clinton trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng vào tháng 11 tới. Cách ăn nói bỗ bã của Trump làm mất lòng nhiều giới như cộng đồng những người nói tiếng Tây Ban Nha, những người Hồi giáo, phụ nữ và giới trí thức nói chung. Theo các cuộc điều tra, hầu hết những người vừa nêu đều không có ý định bỏ phiếu cho Trump.
Cuối cùng, thứ tư, người ta không tin Trump xứng đáng nắm vai trò tổng tư lệnh của siêu cường quốc số một trên thế giới về cả phương diện đạo đức lẫn trí thức. Dưới mắt nhiều người, ông là người kỳ thị chủng tộc và kỳ thị phái tính. Ông không giấu sự ngưỡng mộ của ông đối với cả Hitler lẫn Mussolini. Ông từ chối lên án các phong trào kỳ thị chủng tộc tại nước Mỹ. Ông cũng không có kinh nghiệm và kiến thức về chính trị quốc gia cũng như thế giới.
Cũng vì các lý do nêu trên, hầu hết các nhà lãnh đạo Âu châu  đều lo lắng trước viễn ảnh Donald Trump trở thành tổng thống Mỹ. Nhiều dân biểu Quốc Hội Anh đề nghị cấm không cho Trump nhập cảnh vào nước họ.
Tháng 12, 2015, Thủ tướng Anh, David Cameron, thẳng thắn gọi các chính sách của Trump là “sai lầm, ngu xuẩn và gây chia rẽ”. Giới lãnh đạo các nước khác, không nói thẳng ra, nhưng đều nhìn Trump một cách đầy lo ngại. Dưới mắt họ, nguy cơ Trump trở thành một tên phát xít là rất lớn.
Tuy nhiên, ở đây, chúng ta chỉ nên tập trung vào Việt Nam: Đất nước chúng ta sẽ ra sao nếu Donald Trump được bầu làm Tổng thống nước Mỹ?
Theo tôi, có hai điều quan trọng sẽ xảy ra:
Thứ nhất, về phương diện kinh tế, Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) vốn đã được ký kết và đang chờ Quốc Hội thông qua sẽ khó biến thành hiện thực. Xin lưu ý là cả Hillary Clinton lẫn Donald Trump đều phản đối hiệp định này. Nhưng mức độ phản đối của hai người khác nhau: Bà Clinton chỉ phản đối một số nội dung của hiệp định còn ông Trump thì phản đối bản thân hiệp định. Trump từng nhiều lần buộc tội Trung Quốc, Ấn Độ và cả Việt Nam nữa, đang “đánh cắp” nhiều thứ từ nước Mỹ, trong đó, có việc làm của người Mỹ. Ông bảo ông không “tức giận” các nước ấy, ông chỉ “tức giận” với sự lãnh đạo “thiếu hiểu biết” và “bất tài” của chính phủ Mỹ hiện nay. Ông doạ sẽ tăng thuế đối với hàng hoá nhập từ Trung Quốc và cũng sẽ tăng thuế đối với các công ty Mỹ mở chi nhánh sản xuất ở nước ngoài để tận dụng giá nhân công rẻ. Với quan điểm như thế, rất khó hy vọng Trump sẽ thúc đẩy việc hiện thực hoá Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương mà Mỹ đã ký kết với 11 quốc gia khác, trong đó, có Việt Nam (các quốc gia khác ấy là Brunei, Canada, Chile, Malaysia, Mexico, New Zealand, Nhật Bản, Peru, Singapore và Úc.)
Thứ hai, về phương diện chính trị, Mỹ có thể sẽ không can thiệp vào những tranh chấp trên Biển Đông của Việt Nam. Phương châm tranh cử của Trump là tập trung giải quyết các vấn đề của Mỹ trước, chuyện thế giới tính sau. Ở Âu châu , Trump tuyên bố sẽ rút khỏi, hoặc nếu không, sẽ giảm bớt vai trò của Mỹ trong khối NATO trừ phi các quốc gia Âu châu tăng thêm ngân sách quốc phòng để có thể tự bảo vệ được chính họ. Ở Á châu , Trump chỉ nhìn Trung Quốc như một sự đe doạ về kinh tế chứ không phải về phương diện chính trị. Ông đòi Nhật Bản và Hàn Quốc phải trả thêm các chi phí cho việc Mỹ đóng quân trên nước họ. Hơn nữa, ông cho cả Nhật Bản lẫn Hàn Quốc nên phát triển vũ khí hạt nhân để tự họ, họ có thể đối đầu với Trung Quốc. Như vậy, khi lên cầm quyền, rất có nhiều khả năng Trump sẽ huỷ bỏ chính sách xoay trục về Á châu và sẽ không can thiệp vào các tranh chấp giữa Trung Quốc và một số quốc gia khác, trong đó, có Việt Nam, tại Biển Đông.
Với cả hai chính sách nêu trên, việc Donald Trump được bầu làm tổng thống nước Mỹ sẽ là một tai hoạ cho Việt Nam.
Chúng ta chỉ hy vọng khi thực sự lên cầm quyền, dưới áp lực của các cố vấn, các tướng lãnh và đặc biệt, của Quốc Hội, ông sẽ không thực hiện những điều ông tuyên bố lúc tranh cử.
Hy vọng vậy.
 
Nguyễn Hưng Quốc

Việt Nam: Một xã hội đẫm máu vì bạo lực



Văn hóa bạo lực, đây là nguồn gốc sâu xa nhất của tình trạng xã hội VN xuống cấp và suy thoái đạo đức trầm trọng. Trong những năm gần đây, báo chí trong nước và các mạng xã hội đã đăng tải với mức độ gia tăng bạo lực trong xã hội vô cùng nghiêm trọng ngày càng gia tăng với tốc độ chóng mặt.

Một vài nhà nghiên cứu xã hội từng đưa ra nhận định: “Sự xuống cấp về đạo đức trong gia đình, ngoài xã hội, trong học đường và cả ngoài đường phố đã phát sinh ra những vụ án mạng đẫm máu kinh hoàng…” Cái ác hình như rình rập, ẩn hiện khắp nơi, đe dọa mọi người dân. Và đây là những nguyên nhân chính của tình trạng suy thoái đạo đức nầy:

- Sự sa sút đạo đức cá nhân, hậu quả của chính sách “trồng người của HCM”.

- Luật pháp không nghiêm minh. Những sự bất ổn và trục trặc trong mối quan hệ giữa nhà nước với xã hội dân sự hay nói một cách khác, tình trạng thiếu vắng của một nhà nước pháp quyền thực sự đúng nghĩa. Nó liên quan tới phương diện “định chế xã hội và luật pháp”.



- Đời sống “văn hóa tinh thần” nói chung, đó là hiện tượng “chính trị hóa” các lĩnh vực tư tưởng và văn hóa do chính sách của Đảng & Nhà nước CSVN.



- Giáo dục “gia đình & nhà trường” do lối sống hưởng thụ, ăn chơi cẩu thả của bậc làm cha mẹ và người lớn thiếu gương mẫu.



- Nhưng, tác động ghê gớm nhất, gây bạo lực hàng đầu và nhiều tệ đoan xã hội hiện nay vẫn là “ma túy đá” hay (ngáo đá) và “rượu độc” (cất từ men rượu do TC sản xuất) nó tàn phá về thể chất và tinh thần của con người khiến cho một bộ phận không nhỏ thanh thiếu niên VN sống hư hỏng sa đọa do nghiện rượu và nghiện ma túy đá.



Trong triết học và xã hội, cần phân biệt giữa đạo đức (éthique) với luân lý (morale). Nói tới “đạo đức” là đề cập tới bình diện cộng đồng hay xã hội. Còn nói tới “luân lý” là nói tới phạm vi gia đình, nhận thức của cá nhân và mối quan hệ của các phần tử trong gia đình tác động tới môi trường sống ngoài xã hội.



Tình hình suy thoái đạo đức trong xã hội Việt Nam ngày nay, bắt nguồn từ những nguyên nhân cơ bản này, đều có mối liên hệ chặt chẽ với nhau và tác động lẫn nhau. Tất cả vấn nạn nầy khiến cho Xã hội Việt Nam đẫm máu vì bạo lực tràn lan khắp cả đất nước:



Bạo lực trong gia đình:



Là thuật ngữ dùng để chỉ các hành vi bạo lực giữa các thành viên trong cùng một gia đình. Hành vi bạo lực thường thấy nhất là giữa vợ chồng, bạo lực giữa cha mẹ với con cái hay ông bà, anh em ruột với nhau hoặc giữa mẹ chồng và con dâu cũng có thể xảy ra và được xếp vào nhóm các hành vi bạo lực này.



Nạn nhân của bạo lực về thể xác thường là phụ nữ, vợ hoặc mẹ của đối tượng. Bạo lực trong các gia đình Việt Nam hiện nay do nền văn hóa thấp, không còn tự do tín ngưỡng (vô thần)… bạo hành trong gia đình có thể là hành hạ về mặt thể xác là hành động bạo hành đánh đập gây thương tích, có thể dẫn đến tử vong hoặc biến dạng do những vết bỏng do acid gây nên.



Hai phần ba (2/3) phụ nữ VN từng chịu ít nhất một trong ba hình thức bạo lực thể chất, tinh thần và tình dục trong đời. Tuy nhiên, hầu hết đều không tìm đến sự trợ giúp của chính quyền vì họ không tin tưởng, trừ những vụ án nghiêm trọng xử lý hình sự. Những số liệu quốc gia công bố gần đây cho thấy, gần 60% phụ nữ VN từng chịu ít nhất một trong 3 hình thức bạo hành kể trên. Tình trạng xâm hại, bạo lực với trẻ em diễn biến phức tạp và trở thành vấn đề bức xúc cho xã hội. Trung bình mỗi năm có khoảng 1.000 vụ xâm hại tình dục trẻ em.



Theo bà Mayor, giám đốc Viện Goeth phát biểu: “Khi còn là đứa trẻ, phải chứng kiến hoặc chịu đựng sự tàn nhẫn của người làm cha bạo lực trong gia đình, thì bất cứ ai cũng đều có sự tổn thương sâu sắc và những nỗi đau, cảm giác sợ hãi đó có thể kéo dài đến hết cả đời người”.



Tại VN có đạo luật phòng chống bạo lực trong gia đình từ năm 2007, tuy nhiên khuôn khổ pháp chế hiện nay chưa cấm toàn diện, hình sự hóa các hình thức bạo lực với phụ nữ. Theo đó, 90% phụ nữ bị bạo hành cho biết họ bị trầm cảm, sợ hãi, hoảng loạn do bạo hành trong gia đình và 87% nạn nhân bạo lực gia đình không nhờ chính quyền giúp đỡ. Vì ngại dư luận, nhiều bà vợ âm thầm chịu đựng để chồng bạo hành suốt cả đời.



Những cuộc trưng bày những hiện vật là bằng chứng hung khí dùng gây bạo lực cho phụ nữ đang được phô bày trong Triển lãm Vân Hồ (Hoa Lư, Hà Nội) mang tên “SẺ CHIA” đều khiến người xem rùng mình. Đó là những câu chuyện buồn được chia sẻ tại “Ngôi nhà bình yên”, ngôi nhà tạm lánh đầu tiên tại Việt Nam, hỗ trợ và giúp đỡ phụ nữ và trẻ em là nạn nhân của bạo lực gia đình. Xin đơn cử vài trường hợp điển hình:



[1] Tra tấn người vợ dãn man: Vì nghi ngờ vợ ngoại tình, chồng người phụ nữ đã dùng kìm điện để kẹp vào cánh tay, vai ngực để tra hỏi, bắt vợ phải công nhận có quan hệ với người khác. Mỗi lần chị lắc đầu không công nhận, anh ta lại dùng kềm kẹp vào người chị. Đây là kiểu tra tấn của CAND: “Không có đánh cho có, có đánh cho chừa”.



[2] Đánh đập vợ tàn bạo: Chiếc chuồng chó có chiếc chày giã giò lụa bên trong và một sợi dây xích chó là chứng minh cho cuộc hành hạ vợ của một người chồng tàn nhẫn. Anh ta lột quần áo vợ, dùng chày đánh vào lưng vợ khiến chị bị mẻ sống lưng, rồi đẩy chị vào chuồng chó nhốt lại.



[3] Chồng giết vợ rồi băm xác: Vào tháng 9/ 2014, một vụ án mạng chồng giết vợ, băm xác nhét cống kinh hoàng. Nội vụ diễn tiến như sau: Do nghi ngờ chồng là Trần văn Ban lấy tiền cho “bồ nhí”, bà vợ là Trần thị Hiếu đã tra hỏi chồng rồi sinh ra cãi vã. Quá tức giận, Ban vớ lấy cây gỗ đánh nhiều nhát vào đầu vợ, khiến chị gục ngã trên nền nhà. Thấy vợ nằm bất động, Ban cầm dao băm xác vợ thành nhiều mảnh nhỏ đẩy xuống hầm rút nước thải…



[4] Chồng giết vợ mang bầu 8 tháng: Ngày 25/12/2013, khoảng 9h30 sáng Chu Đình Tuân (32 tuổi) giết vợ mang bầu 8 tháng tại nhà số 69, Nguyễn Trãi, TP Thanh Hóa. Do vợ càu nhàu vì suốt ngày chồng lo đi nhậu nên Tuân đã đấm tan cửa kính nhà tắm và dùng mảnh kính vỡ đâm vào ngực vợ mình là Nguyễn Thị Hoài Nga một nhát chí mạng.



[5] Chồng chém vợ đang mang bầu: Ngày 11/12/2013, do trong người có hơi men, người chồng dùng dao chém vợ đang mang thai tuần thứ 37 trọng thương, làm thai nhi rơi ra ngoài, sau đó y tự tử. Cả 3 được cứu cấp tại các bệnh viện khác nhau. Vụ án nghiêm trọng xảy ra vào lúc 21h tại căn hộ trên tầng 2 của chung cư Tây Thạnh, Q. Tân Phú, TP. HCM. Nạn nhân là Vũ Thị Hoài N. (31 tuổi).



[6] Giết người yêu dã man nhất Việt Nam: Sáng ngày 15/12/2013, tại trụ sở CA phường Ngọc Thụy, Long Biên, Hà Nội, Nguyễn Hữu Chính (SN 1979) ca sĩ nghiệp dư vẫn còn trong tình trạng say “ngáo đá”. Trước đó, ngày 14/12, tại căn nhà trọ 16, ngõ 68 phường Ngọc Thụy, Long Biên, Hà Nội. Y giết người yêu là Đường Thị H (SN 1985) rồi cắt lìa chân tay nạn nhân, gây hoang mang lo sợ cho người dân.



[7] Vụ án giết cha kinh hoàng: Tối 4/10/2014, Đặng Hùng Phong (SN 1987) ngụ ấp Long Hiệp, xã Long An, huyện Long Hồ, Vĩnh Long, hành nghề thợ hồ về hành vi sát hại cụ ông 70 tuổi là Đặng Văn Rô (SN 1949) là cha đẻ của đương sự. Do mâu thuẫn kéo dài, sau một hồi cự cãi, Phương đã dùng cây đập vào đầu ông Rô và dùng dây siết cổ cha đến chết. Để phi tang, Phương bỏ xác ông Rô vào một cái giỏ xách lớn, buộc kín lại rồi mang xác lên Sài Gòn, vứt trước cổng một công ty lô 18 đường Song Hành, P. Tân Tạo A, Q. Tân Bình, TP. Sài Gòn nằm ven QL1A.





Bạo lực chốn học đường:



Một trong những “danh ngôn” của HCM được ĐCSVN ca tụng là câu: “Vì lợi ích 10 năm trồng cây, vì lợi ích 100 năm trồng người”. HCM đã chôm câu nầy của Quản Trọng bên Tàu, nguyên văn là: “Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc, thập niên chi kế, mạc như thụ mộc, chung thân chi kế, mạc như thụ nhân.” (Kế sách cho một năm, lấy việc trồng lúa làm đầu. Kế sách cho 10 năm, lấy việc trồng cây làm đầu. Kế sách 100 lấy việc trồng người làm đầu).



Hạt giống độc địa từ ngày được HCM mang từ Liên Xô về gieo trồng tại VN, nó đã tiếp tục sinh sôi nẩy nở qua các “XƯỞNG ĐẺ”, đã như là một loại trùng độc, cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh. Sau khi CSBV cưỡng chiếm MNVN, tệ nạn xã hội càng ngày càng gia tăng trong Miền Nam với tốc độ chóng mặt, làm băng hoại đạo đức xã hội, luân thường đạo lý, như những chuyện băng đảng xã hội đen, cướp của giết người, mại dâm, ma túy, cờ bạc, các tụ điểm ăn nhậu thâu đêm suốt sáng…



Đảng & Nhà nước CSVN chủ trương chánh sách, học sinh phải học tập và làm theo tấm gương đạo đức của HCM từ khi còn lớp mẫu giáo, mà HCM làm gì có đạo đức để mà học? Hậu quả là biến học đường thành nơi phát triển bạo lực đã có xu hướng gia tăng cả về số vụ kiện, mức độ phức tạp cũng như tính chất.



Bạo lực học đường được nhiều người coi là đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng trong thập niên gần đây đã xảy ra liên tục ở VN, kể cả nữ giới. Nhà trường và phụ huynh học sinh vẫn chưa biện pháp giải quyết tình hình. Do đó học sinh “giang hồ” còn gây ra nhiều vụ ấu đả khác. Theo thống kê của Bộ CAND, tội phạm trong lứa tuổi học sinh - sinh viên đang chiếm tỷ lệ từ 65 - 70% số vụ phạm pháp hình sự trên cả nước



Học sinh, sinh viên bây giờ như xã hội đen đã trở thành bầy thú dữ truớc bảng đen và đất nước ngày càng chậm tiến, lạc hậu, xã hội thoái hóa, thua xa cả Miên & Lào. Sau đây là những trường hợp điển hình:



[1] Vào ngày Phụ nữ Quốc tế 8/3/2015, hình ảnh trên video clip cho thấy, nạn nhân bị bề hội đồng là Phượng học sinh lớp 7 trường THCS Lý Tự Trọng, tỉnh Trà Vinh. Phượng bị một nhóm bạn cả nam lẫn nữ đánh hội đồng. Nhóm nầy gồm 5 nữ & 2 nam học sinh cùng lớp 7. Hôm 13/1/2015, em Phượng bị các bạn học thay phiên nhau tát, giật tóc, đấm đá, đập ghế nhựa vào đầu. Em Phượng cho biết, vì không chịu đi mua đồ và đánh một bạn khác theo lệnh của Lớp trưởng tên Vy, học cùng lớp với Phượng. Sau khi sự việc xảy ra, ông Phan Thanh Nguyên, Hiệu Trưởng nhà trường xin từ chức vì nhận thấy trách nhiệm bạo lực học đường vượt ngoài tầm kiểm soát của ông.



[2] Được biết, một nhóm nữ sinh tại trường THCS Bình Tấn, Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp đánh bạn học như dân anh chị giang hồ, gây phẫn nộ cộng đồng mạng. Đàn chị trong nhóm tên D. liên tục tát vào mặt bạn, chửi bậy còn các nữ sinh khác đứng ngoài cổ vũ và quay clip. Nữ sinh luôn có những lời nói và hành động không khác dân giang hồ dao búa, khiến cho nhiều người nổi da gà vì không thể hình dung một học sinh còn mang khăn quàng đỏ lại có hành động như vậy.



[3] Đoạn clip dài 1 phút 31 giây mở đầu với 2 nữ sinh mặc áo dài xanh đánh nhau điên cuồng giữa lớp học. Nhiều học sinh khác vây quanh cổ vũ, hô hào “tát nó đi”, “lột đồ nó đi” cùng những tiếng cười vô cảm. Không những thế, những học sinh nầy còn lăm lăm giơ điện thoại ra quay lại cảnh nầy. Rất nhiều bình luận ở phía dưới clip trên các mạng đã thể hiện sự bức xúc, lo ngại về tình trạng bao lực học đường cũng như sự vô cảm của một bộ phận học sinh hiện nay.



[4] Trong một clip dài hơn 4 phút ghi lại cảnh 2 nữ sinh vật lộn, đánh nhau giữa đường phố lúc trời mưa. Cả 2 thượng cẳng chân, hạ cẳng tay đấm đá nhau túi bụi, túm tóc đập đầu xuống đường. Điều đáng nói ở đây là ý thức và trách nhiệm của người xung quanh, thay vì can ngăn họ, lại khoanh tay đứng nhìn rất thản nhiên thích thú.



[5] Đoạn clip ghi lại hình ảnh 5 nữ sinh đánh nhau dữ dội như phim hành động trong khuôn viên trường Đại học Nông Lâm Thái Nguyên vào ngày 8/1, khiến cộng đồng mạng không khỏi rùng mình về tình trạng bạo lực học đường.



[6] Vụ án mạng xảy ra vào khoảng 9 giờ 15 ngày 3/11 tại trường THCS Võ Thị Sáu (xã Hóa An, huyện Krông Păk, tỉnh Đăk Lăk) khiến một học sinh lớp 9 thiệt mạng. Theo đó, trong giờ giải lao, tại lớp 9B, em Lê Hoàng Đức (15 tuổi, lớp 9B) và em Phan Chí Bằng (14 tuổi, lớp 9D) xảy ra mâu thuẫn. Đức và Bằng xô xát, vật lộn dưới nền nhà. Thấy vậy, một số bạn đã can ngăn, kéo 2 em ra. Ngay sau đó, Bằng chạy về lớp 9D lấy một con dao để đâm Đức. Cùng lúc đó, Đức và một số bạn học đi sang lớp Bằng để xin giảng hòa. Nhưng, khi Đức vừa bước vào lớp thì bị Bằng lao tới, vung dao đâm một nhát trúng cổ Đức, nạn nhân tử vong trước khi chở tới bệnh viện.



[7] Ngày 12/1/2015, trong giờ học môn vật lý, giáo viên Lê Thị Hiền yêu cầu học sinh Huyền (lớp 11 A2, trường THPT Đồng Hới) trả bài trước lớp. Tuy nhiên, Huyền không những, không nghe, còn buông lời xúc phạm đến cô giáo. Vì thế, cô giáo Hiền đã ghi tên Huyền vào sổ đầu bài của lớp để cảnh cáo. Huyền bực tức bước lên bục giảng túm tóc và đánh cô giáo ngay giữ lớp học.



[8] Một giáo viên ở Bình Định đã bị học sinh đánh trả, dồn thầy vào chân tường ngay trên bục giảng đang gây xôn xao dư luận những ngày gần đây. Được biết, đây không phải là lần đầu tiên thầy giáo Trần Anh Tuấn liên tục tát vào mặt 2 em học sinh một cách thô bạo nên sau đó bị học sinh phản kháng bằng cách đánh trả, dồn thầy vào chân tường.



[9] Theo báo Tiền Phong số ra tháng 3/2005 đưa tin: Tại trường THPT Nghi Lộc III, xã Nghi Xuân, tỉnh Nghệ An, một học sinh tên Hoàng Văn Đạt (lớp 10) xông vào lớp học đánh cô giáo Trần Thị Thanh Vân đang có bầu đến sẩy thai. Hung thủ chỉ bị đuổi học, xem như xử phạt hành chánh, không hề bị đưa ra tòa. Có phải vì học sinh nầy là cháu ngoan bác Hồ? hay là con cháu ngoan cán bộ gộc “Hệ thống pháp lý XHCN” ưu việt?



[10] Trong thời gian qua, dư luận vô cùng phẫn nộ, bức xúc về một số thầy giáo độ lốt “yêu râu xanh”, không có nhân cách dụ dỗ nữ học sinh quan hệ tình dục để được nâng điểm hoặc tiết lộ đề thi. Mới đây, giám thị T.T.B (Trung tâm Giáo dục thường xuyên Q. Tân Bình TP. Sài Gòn) bị phát hiện hành vi thường xuyên nhắn tin, gọi điện đề nghị nữ sinh của trung tâm này đi nhà nghỉ để làm chuyện đồi bại.



[11] Vụ thầy Phạm Thái Tây - giáo viên của Trường THPT Phú Tân (huyện Phú Tân, tỉnh Cà Mau) bị một nữ sinh lớp 11 tố cáo hành vi “hiếp dâm” em nữ sinh nầy 2 lần. Và ông còn gạ tình để nâng điểm, tiết lộ đề thi và cho 500-700 ngàn đồng sau mỗi lần quan hệ tình dục.



[12] Vụ nghiêm trọng nhất là tên Sầm Đức Sương - Hiệu trưởng trường THPT Việt Vinh, huyện Bắc Giang, tỉnh Hà Giang - khiến dư luận sôi sục, phẫn nộ khi hắn dùng thủ đoạn gạ gẫm, đe dọa để mua trinh đối với 9 nữ sinh hai trường THPT Việt Lâm & THCS Việt Lâm. Hơn nữa, tên nầy còn tham gia đường dây mua bán nữ sinh trong thời gian dài. Điều nầy cho thấy cái xấu bây giờ đang ngang nhiên thách thức dư luận xã hội.





Bạo lực ngoài xã hội:



Theo BBC đưa tin ngày 4/7/2013, nạn bạo hành trong xã hội đang có chiều hướng phức tạp và khó lường trong xã hội ở VN. Bạo lực cũng đến từ nhiều hướng và đáng lo ngại, tệ nạn nầy xuất hiện cả ở trong hành vi được cho lạm dụng của lực lượng công vụ như CAND, cảnh sát, an ninh và còn thể hiện qua các phản kháng đám đông khó lường.



Theo ông Lê Ngọc Bảo, nhà nghiên cứu về bạo hành ở Tổ chức Phi chính phủ Child Fund tại VN, cho rằng: “Bạo lực có cả ở những nơi như những người vi phạm pháp luật bị đánh hoặc đánh người khác, trong những quan hệ xã hội phức tạp của những thiếu niên phạm pháp, hoặc ở những người vào trong trại tập trung, họ cũng có thể xảy ra những xung đột hoặc bị đánh đập.”



Ý kiến của nhiều chuyên gia khẳng định, bạo lực diễn ra khắp nơi ở nhiều lãnh vực khác nhau, nó không chỉ giới hạn bạo lực trong phạm vi gia đình mà đang phát triển ra ngoài xã hội như một hiện tượng rõ ràng. Mấy năm gần đây, xã hội đã quan tâm nhiều hơn những tin tức xuất hiện trên báo chí, trên các mạng lưới truyền thông.



Vấn đề nầy, nhà văn Võ Thị Hảo đã nêu quan điểm với Đài BBC: “Bắt cóc, xử lén, truy bức, đó là ngôn từ mà người ta đã dùng để mô tả cách hành xử của nhiều vị trong giới hành pháp và tư pháp trong những năm gần đây. Họ mở chiến dịch bôi nhọ, hãm hại và truy bức ngay cả gia đình nạn nhân bị oan ức. Điều đó hoàn toàn trái với Hiến pháp VN, gây những bản oan án chấn động thế giới.”



Nhà báo tự do Phạm Chí Dũng cảnh báo: “Nếu tương lai không mong muốn đó xảy ra, không thể nói khác hơn là tình trạng mất kiểm soát ở VN có thể trở nên vô phương cứu chữa, rút ngắn tính chính danh của chính thể và ghê gớm hơn nhiều là xâm hại những gì còn lại của một lịch sử văn hóa.”



Trong một bài báo mới đây đăng trên World Politics Review, học giả Adam Ford từ Đại học Victoria của Úc cho rằng: Việt Nam ngày càng có chiều hướng “CÔNG AN TRỊ”, mà theo ông có thể sự thiếu vắng “UY QUYỀN CHÍNH TRỊ” đã buộc giới lãnh đạo VN phải dùng tới lực lượng an ninh là CAND bảo vệ chế độ. Tệ hại nhất là trong thời gian qua xảy ra những hiện tượng các nhà đấu tranh cho “DÂN CHỦ” trong nước bị côn đồ hành hung. Theo các nạn nhân cho biết, các nhóm côn đồ đó là công an giả danh hoặc gián tiếp chỉ đạo xử dụng bạo lực tấn công họ.



Cái gọi là CAND là lũ súc vật đội lốt con người, đó là một loại “công an kiêu binh”. Theo nhà văn Thùy Linh cho biết: “Người dân vào trụ sở công an đã không trở về thì khá nhiều” hoặc nói theo Trịnh Kim Kim có thân phụ bị công an đánh chết tức tưởi: “Người chết không biết tranh cãi, người sống không thể cãi khi luật pháp trong tay kẻ mạnh, nắm quyền lực, khi tội ác vẫn bị bao che lắp liếm, dung túng.” Blogger Ngô Minh nói: “Có rất nhiều vụ nạn nhân bị bắn chết, đập chết ở đồn công an, vào đồn rồi không trở về nữa.”



Gần đây nhất, ngày 9/12/2014, cô Nguyễn Thị Hoàng Vi, một Blogger, trong khi đang trên đường về nhà tại thành phố Sài Gòn thì bị một nhóm đông cả nam, lẫn nữ chặn đường nắm tóc và đánh đấm vào mặt cô. Khoảng chục người, gồm cả công an túc trực trước cửa nhà cô Vi đã không vào can thiệp. Khi một người tài xế taxi định vào đưa cô Vi đi nhà thương điều trị vết thương thì nhóm công an đã can thiệp và ép người tài xế này đưa cô Vi vào trong nhà. Việc xử dụng côn đồ để tấn công những nhà hoạt động nhân quyền và các blogger đã gia tăng với một tốc độ đáng lo ngại.



Vào tháng 2 vừa qua, những tên côn đồ ẩn danh đã đánh hai cha con anh Huỳnh Ngọc Tuấn và Huỳnh Trọng Hiếu tại tỉnh Quảng Nam. Vào hai tháng trước đó, Huỳnh Ngọc Tuấn đã bị gẫy cánh tay trong một cuộc tấn công khác khi anh đang đấu tranh cho quyền lợi của các cựu tù nhân chính trị.



Vào tháng 5/2014, một nhóm côn đồ đã tấn công và đánh đập gẫy tay và chân của cô Trần Thị Thúy Nga. Cũng vào tháng 11 vừa qua, một nhóm côn đồ khác cũng đánh đập và gây chấn thương nặng cho ông Trương Minh Đức, một cựu tù nhân chính trị và blogger. Gần đây, ngay cả Lãnh sự Pháp tại thành phố Sài Gòn cũng bị hành hung khi ông đi đến hiện trường một cuộc đôi co giữa nhóm hoạt động nhân quyền và một toán côn đồ lạ mặt. Danh sách tội ác của bọn công an súc vật kéo dài lê thê…



Trong những năm gần đây, những cái chết oan ức trong đồn công an do những tên công an dùng nhục hình tra tấn dã man đến tử vong ngày càng nhiều. Đảng & Nhà nước Cộng sản đã ký tên vào Hiệp ước “chống tra tấn của LHQ, nhưng những sự kiện “TRA TẤN ĐẾN TỬ VONG” vẫn không giảm mà lại có chiều hướng gia tăng.



Tính đến tháng 3/2015, đã có 226 người chết trong đồn công an, nhà tạm giam, tạm giữ trong vòng 3 năm khiến dư luận rúng động. Xã hội không thể bình yên nếu các hành vi phạm tội của bọn công an súc vật giết người vì thú tính được pháp luật bao che.





Bạo lực trên đường phố:



Chuyện va chạm, cọ quẹt trên đường phố trong lúc tham gia giao thông mà những người lái xe sẵn sàng nhảy vào nhau hỗn chiến, giết nhau vì những lý do không đâu. Trong thời gian gần đây, tại nhiều thành phố, tỉnh trên địa bàn cả nước đã xảy ra hàng loạt vụ án mạng kinh hoàng liên quan đến va chạm giao thông, thay vì giải quyết bồi thường hư hỏng, nhường nhịn bỏ qua cho nhau hoặc nhờ lực lượng chức năng phân xử thì nhiều người lại giải quyết bằng bạo lực, choảng nhau bằng hung khí, gây trọng án kinh hoàng khiến dư luận giật mình thì thấy mạng người quá nhỏ nhoi và vô cùng ngạc nhiên vì nhiều các chết đến từ nguyên rất tầm thường như kể trên.



Bây giờ người ta ra đường vô cùng sợ va chạm giao thông. Chỉ sơ sẩy một chút là chẳng biết việc gì sẽ xảy ra, bởi vì ngày càng nhiều người tỏ ra hung hăng, thích thể hiện bạo lực chết người với người khác.



Sau đây là những vụ hỗn chiến chết người của một xã hội đầy rẫy bạo lực:



[1] Hà Nội: Chém nhau kinh hoàng tại Chợ Bái: Ngày 18/3, vào khoảng 10h30 tại chợ Bái, Cầu Giấy Hà Nội. Anh Tuấn (làm nghề bán giò chả) xảy ra mâu thuẫn với anh Đỗ Văn Vỹ (làm nghề bán thịt lợn tại chợ). Sau một cãi vã xung quanh việc để xe tại ngõ đi chung quanh của khu chợ, anh Tuấn về cửa hàng lấy dao chọc tiết lợn ra tấn công anh Vỹ. Anh Vỹ bị hắn chém nhiều nhát vào vùng mặt, đầu, tay…Tuấn bỏ chạy khỏi chợ. Thấy anh Vỹ nằm lăn lộn trên mặt đất, tiểu thương có mặt tại đó đã lập tức đưa anh Vỹ vào bệnh viện cấp cứu.



[2] Sài Gòn: Hai thanh niên hỗn chiến ác liệt trên đường phố vì hai xe gắn máy đi ngược chiều đâm nhau trên đường Phan Đình Phùng, quận Phú Nhuận, TP Sài Gòn, gây xôn xao mạng với nhiều ý kiến khác nhau. Kẻ có lỗi là người đi ngược chiều còn hành hung người đi đúng luật giao thông.



[3] Sài Gòn: Tòa Án Nhân Dân đã tuyên án vụ giết người và gây rối trật tự công cộng sau pha cọ quẹt xe do Lê Văn Thành (34 tuổi) ngụ tại quận Gò Vấp, Sài Gòn, cùng một số bị cáo khác thực hiện. Theo đó, bị cáo Lê Văn Thành nhận mức án 16 năm tù về tội giết người và bồi thường 272 triệu đồng cho gia đình bị hại.



[4] Khoảng 20h30 ngày 4/1/2015, Nguyễn Ngọc Huy Thoại (23 tuổi) cùng người bạn đi xe Vespa trên đường DCT2, khi tới giao thông lộ Song Hành, phường Tân Hưng Thuận, Q.12. TP Sài Gòn thì xảy ra vụ va chạm nhẹ với 2 thanh niên đi xe máy hiệu Sirius. Cả 2 xe không hư hỏng, cũng không có ai bị thương. Sau khi lời qua tiếng lại rồi lao vào tấn công nhau. Trong lúc hỗn chiến, anh Thoại bị đâm vào ngực gục chết tại chỗ.



[5] Chiều ngày 15/1/2015, tại phường Tân Hiệp, TP Biên Hòa (Đồng Nai), một nhóm thanh niên phát hiện CA, nhóm thanh niên nhanh chóng bỏ chạy để lại hiện trường một bao tải vũ khí gồm: 2 kiếm Nhật, 3 mã tấu và một gậy gỗ.



[6] Ngày 14/11/2014, Nguyễn Thế Sơn chạy xe gắn máy, nẹt pô ầm ĩ trong con hẻm đường Đinh Tiên Hoàng (phường 3, quận Bình Thạnh) và xảy ra mâu thuẫn với một nhóm người. Sau đó, Sơn gọi bạn đến thanh toán kẻ chửi mình. Trong lúc hỗn chiến giữa 2 nhóm, Sơn cầm mã tấu chém loạn xạ khiến 6 người bị thương phải nhập viện.



[7] Anh Phạm Văn Phường, 25 tuổi, xã Ngãi Đăng, huyện Mỏ Cày Nam, Bến Tre lưu thông trên đoạn đường thuộc xã Thành Thới A, Mỏ Cày về xã Ngãi Đăng thì bất ngờ xảy ra cọ quệt với xe của Huỳnh Văn Phương và Lê Văn Tèo chạy ngược chiều. Sau cú cọ quẹt va chạm, Phương & Tèo nỗi máu côn đồ chạy vào nhà dân lấy dao đâm anh Phường tử vong tại chỗ.



[8] Vào tháng 4/2016, chỉ trong một tời gian ngắn trên địa bàn tỉnh Bình Dương đã xảy ra 2 vụ trọng án khiến 4 người bị đâm chết. Điều đáng nói, nguyên nhân dẫn đến những vụ án kinh hoàng này đều xuất phát từ những mâu thuẫn nhỏ nhặt do cọ quẹt giao thông.





Kết luận:



Đạo đức xã hội Việt Nam đang suy thoái trầm trọng. Những tin tức về những tệ đoan xã hội lại có mật độ dày đặc như hiện nay. Dường như cái ác, cái xấu đang hoành hành ngoài xã hội và tràn ngập trên báo chí và các mạng xã hội. Pháp luật và phép nước chưa bao giờ bị giới giang hồ xã hội đen xem thường đến như vậy, tính tự giác tôn trọng pháp luật rất thấp. Văn hóa truyền thống dân tộc trở thành “VĂN HOÁ BẠO LỰC”. Những chuẩn mực về đạo đức gần như bị phá sản, luân thường đảo ngược, các bậc thang giá trị trong xã hội bị đảo lộn hoàn toàn.



Chưa bao giờ, nhân phẩm của con người trong xã hội bị xúc phạm dễ dàng và tính mạng con người VN bị coi rẻ rúng đến như vậy. Những vụ giới giang hồ xã hội đen tấn công lẫn nhau bằng hung khí và công khai cướp giật tài sản của người dân lương thiện gần như công khai. Nhân dân gần mất hết tin tưởng vào sự lãnh đạo Đảng và Nhà nước CHXHCN.



Một điều hết sức lo âu về tiền đồ Tổ quốc & Dân tộc khi thế hệ thanh thiếu niên trưởng thành dưới chế độ cộng sản bị nhồi nhét chủ nghĩa Mác-Lênin đã bị nhân loại đào thải, vứt vào thùng rác của lịch sử và cái gọi là “Tư tưởng - đạo đức “rác” của Hồ Chí Minh”.



Nhìn qua chương trình đào tạo học sinh và sinh viên từ cấp tiểu học tới đại học. Danh mục các học phần bắt buộc: (1) Triết học Mác-Lênin. (2) Kinh tế chính trị Mác-Lênin (3) Chủ nghĩa xã hội khoa học (4) Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam (5) Tư tưởng Hồ Chí Minh… đó chính là những lý do làm cho đất nước ngày càng tụt hậu thoái hóa so với Lào và Campuchia, đừng nói tới Thái Lan.



Theo tiến sỹ Khuất Thu Hồng trong buổi thảo luận với BBC ngày 19/3/2015, bà cho rằng: “Giảm bớt khối kiến thức nhồi nhét thì cũng giảm bớt căng thẳng và cũng bớt xung đột trong trường,” bà Khuất Thu Hồng nói. “Rộng hơn ra, chúng ta đang mất lòng tin vào luật pháp, mất lòng tin vào lẽ phải, nên có vấn đề gì mâu thuẫn là tự giải quyết với nhau. Thực hiện luật pháp nghiêm minh và tạo ra niềm tin vào lẽ phải cũng là biện pháp giảm bạo lực nói chung và bạo lực học đường nó riêng.”



Còn một lý do quan trọng khác, tuổi trẻ ngày nay lo hưởng thụ, ăn chơi trác táng, say sưa với rượu độc và ma túy, thờ ơ tới các vấn đề nóng của xã hội và đất nước. Nguyên nhân trực tiếp của hiện tượng xã hội suy thoái đạo đức, văn hóa bạo lực đầy rẫy là do sự thiếu trách nhiệm của các cơ quan chức năng. Xã hội băng hoại tha hóa do chính quyền từ thượng tuần kiến trúc tới hạ tuần cơ sở tham nhũng thối nát, hối lộ công khai, đứng trên cả luật pháp, chà đạp nhân quyền.



Tình trạng dùng hung khí để gây sự với nhau, thay vì nói chuyện ôn hòa. Hiện tượng nầy, ngày càng phổ biến tràn lan khắp cả nước, đó là “VĂN HÓA BẠO LỰC” cách ứng xử của người Việt Nam hiện nay, nhất là trong giới trẻ, khiến xã hội bất ổn khiến nhiều người bức xúc lo lắng cho sự an toàn của chính bản thân & gia đình.



Việt Nam ngày nay là một “XÃ HỘI ĐẪM MÁU VÌ BẠO LỰC” Tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước lịch sử…


25/5/2016

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

Saturday, 28 May 2016

NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT: CHUYỆN TT OBAMA THĂM VIỆT NAM

NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT
Lời người chuyển bài:- Xin chuyển để đọc một bài viết rất chân tình và cảm động của một người dân trong nước viết lên những lời ca tụng sự bình dị và thân thiện của TT Obama, khi đến thăm VN .
Ông này thích nhất là lúc TT Obma ngồi sắn tay áo vì sự nóng nực và đang cầm và tu chai bia VN , ăn món bún chả là thức ăn dân giả , bình dân, ngồi trên một chiếc ghế nhựa như đám dân nhậu .( Chính tôi khi nhìn cảnh này cũng thấy gần gũi với Obama hơn bao giờ hết )
Tam Le
======

LAN MAN CHUYỆN TT OBAMA THĂM VIỆT NAM
Ông chỉ có hơn hai ngày đến thăm Việt Nam. Chào xã giao và làm việc với bốn vị nguyên thủ xong, ông đi ăn tối ở một quán ăn bình dân. Ngày hôm sau ông nói chuyện với hơn một ngàn người về chuyến viếng thăm, về các quan điểm và tình cảm của ông đối với đất nước này rồi ông lên xe ra sân bay bay vào Sài gòn. Trên đường đi ông chống dù che mưa, ghé thăm nhà một người dân bình thường ven lộ. Ông hỏi thăm đời sống, chụp hình chung với họ... Tại SG, ông thắp hương một ngôi chùa cổ trước khi đi gặp gỡ các nhà lãnh đạo ở đó. Ông nói chuyện với những con người trẻ tuổi của một phong trào lập nghiệp ở khu vực được hình thành trên sáng kiến của ông... Rồi ông bay đi Nhật để hội đàm với 7 nước có nền kinh tế hùng mạnh nhất toàn cầu.... Chưa tròn 3 ngày với lịch trình kín mít, ông đã để lại cái gì cho đất nước Việt nam?...
Cái quà mà ông tặng chính là lệnh dỡ bỏ cấm vận hoàn toàn khi ông thay mặt chính phủ Mỹ tuyên bố VN được quyền mua vũ khí sát thương để bảo vệ tổ quốc mình. Ông còn hứa sẽ tặng một số thuyền để giám sát lãnh hải biển Đông. Và chắc còn nhiều thứ nữa ông tặng nhân dân Việt nam, được giữ kín trong các cuộc hội đàm...
Thế nhưng đối với tôi, đối với người dân Việt, cái mà ông Obama đem đến chính là phong cách của ông, con người của ông. Những người dân Việt nam từ Hà nội đến Sài gòn đã đứng đón ông từ sân bay trở về và tiễn ông đi dẫu khuya, dẫu mưa, dẫu nắng. Họ tự nguyện xếp hàng, cầm cờ hoa, băng rôn, hình ảnh. Họ đón ông như đón một người thân, một anh hùng của VN đi xa về.
Và sự thật như vậy. Bản thân con người ông cùng những lời nói của ông đã truyền cho người ta những niềm tin và hy vọng. Tôi có cảm tưởng những hình thức đón tiếp trang trọng của nhà nước, những chiếc áo vest và cà vạt cứng đơ khiến ông ngột ngạt. Ông có vẻ thích áo sơ mi, quần jeans hơn. Và thật vậy. Ông đi ăn tối tại một quán bình dân, ngồi trên một ghế nhựa không có lưng ghế. Ăn bún chả. Cầm chai bia nội địa uống ngon lành như...tôi hay ngồi với bạn bè. Rồi ông móc túi trả tiền. Rồi ông chào, chụp hình với mọi người, mua thêm vài xuất mang về rồi ra đi... Ôi, ông "đẹp" đến ngỡ ngàng. Ông là con người quyền lực nhất thế giới kia mà. Đại diện cho một nước Mỹ vĩ đại mà đi ăn bún chả bình dân, lại còn mua mấy suất đem về, lại tự rút ví trả tiền? Có phải ông diễn không? Có phải ông muốn tỏ ra muốn gần dân như thi thoảng một vài vị quan trong nước tôi vẫn làm để tự lăng xê mình? Không. Tôi thấy ông dung dị lắm và tôi biết trong nước ông ông cũng vậy. Ông thích...ăn hàng. Ông thích ăn bánh mì săng uýt và tôi cũng đã thấy những hình ảnh này của ông nhiều lần. Và, ẩm thực địa phương cũng chính là văn hoá địa phương. Ông ăn bún chả là ông đang thưởng thức văn hoá Hà nội đó chứ. Hãy nhìn những bước ông đi. Những cái bắt tay và cái nhìn thân thiện của ông với người dân. Hãy nhìn và so sánh cách ông cho cá ăn trong ao nước vườn ông Hồ cùng bà chủ tịch quốc hội nước tôi. Ông thả những nắm cám một cách nhẹ nhàng, rồi khi bước đi, ông quay mặt lại lưu luyến vẫy chào đàn cá đang đớp mồi. Ông chân thực và duyên dáng làm sao!...
Rồi bài phát biểu của ông giữa thủ đô Hà nội. Đây có phải là bài phát biểu chính trị của tổng thống một cường quốc lớn nhất thế giới không? Đúng. Bài phát biểu của một ông tổng thống thì phải ẩn chứa nhiều công hàm chính trị, mà sao tôi lại thấy như của một nhà văn hoá. Ông không răn đe ai, không dạy bảo ai. Ông nhắc lại cái tình của con người với con người. Ông lấy ngay câu thơ hàng ngàn năm trước của dân tộc VN để hàm chứa sự khẳng định và hứa hẹn rằng. Nước VN là để dân Việt ở. Không ai được quyền lấn áp hiếp đáp. Ông còn trích dẫn lời nhạc của người viết quốc ca VN, của nhạc sĩ phản chiến nổi tiếng, để nói với nhau rằng từ đây chúng ta đã rút bỏ hết mọi rào cản để yêu thương nhau, giúp đỡ nhau, nối lại một vòng tay lớn...
Ông nói hay quá. Ông nói nhẹ nhàng quá. Và một lần nữa tôi thấy ông đẹp. Ông đẹp khi ông chào mọi người và e rằng mọi người chưa tin những điều ông nói nên ông dùng đến một câu Kiều. Của tin có một chút này làm ghi! Trời. Trái tim tôi muốn bay ra khỏi lồng ngực khi ông kết thúc buổi nói chuyện. Bài nói thật sự bao trùm tất cả mọi vấn đề thời sự nóng bỏng mà tôi nghe chừng như lời tâm sự của một người bạn đến với một người bạn. Mong người bạn mạnh mẽ lên. Thức tỉnh lên. Tôi sẽ ở bên bạn. Tôi đã quên những gì bạn không tốt với tôi. Tôi với bạn hãy cùng làm một điều gì tốt đẹp cho loài người, cho thế giới. Bạn đừng sợ. Đã có tôi bên mình!
Ông Obama là thế đấy. Đặc biệt bên những doanh nhân trẻ ông lại càng trẻ trung. Ông từ một người diễn thuyết lại biến thành một MC để hoà quyện mọi người và cùng gởi đến giới trẻ, đến các doanh nhân VN những thông điệp chung cho tương lai sáng lạn ngày mai. Ông thật thông minh. Tự tin. Dí dỏm. Giữa đám đông. Trên diễn đàn. Ông tự cởi chiếc áo vest nặng nề nóng bức để thoải mái trò chuyện cùng giới trẻ trên các lĩnh vực, kinh doanh, văn hoá, công nghệ... Tôi thực sự ngỡ ngàng khi ông giỏi và trẻ đến không ngờ! Ôi bao giờ trên đất nước tôi xuất hiện một người lãnh đạo có nhân cách, có văn hoá, có tài, có tình, như ông?
Và rồi ông chia tay đất nước tôi. Người dân lại đổ ra đường xếp hàng dưới nắng vẫy cờ hoa tiễn đưa ông. Họ đã thật sự rất yêu mến ông, tin tưởng ông. Đó là cái lớn nhất mà ông đạt được trong chuyến công du này!
Tôi nhớ cách đây không lâu. Lãnh tụ một nước láng giềng thật lớn cũng qua thăm VN. Nhà nước tổ chức đón rước linh đình. Đại bác bắn chào ầm ầm. Rồi chui vào chỗ quan chức họp để phát biểu những điều to tác, hứa hẹn linh tinh rồi lầm lũi ra đi. Về lại quê nhà thì quên hết lời hứa hẹn. Mèo lại hoàn mèo. Trâu lại hoàn trâu! Ôi lãnh tụ! Có là lãnh tụ nào đi nữa thì trước hết phải là một con người. Phải học làm người. Với lương tâm. Văn hoá. Tài năng!...
Xin cám ơn ông. Ông Obama. Tôi kính mến, quí trọng và muốn được học tập ông...
ĐN, 25/5/16
Nguyễn Quang Chơn


Obama xin lỗi Việt Nam..? , Việt cộng mừng hụt! ....

Lời Xin Lỗi
Ông chồng về nhà và bắt gặp vợ ngoại tình với một người đàn ông khác, ông ta rút súng bắn ngay bà vợ và để người đàn ông kia đi. Khi trả lời thắc mắc là tại sao không bắn người đàn ông kia mà lại bắn vợ mình, ông ấy nói rằng: Tôi bắn vợ tôi thì chỉ sẽ bắn một lần, còn nếu giữ cô ấy lại, và với tính cách của cô ấy thì không biết tôi sẽ phải bắn thêm bao nhiêu người nữa.
Hai quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống Nhật Bản nó cũng giống như câu chuyện trên. Nhiều người cho rằng Mỹ độc ác khi giết hại hàng trăm nghìn thường dân Nhật Bản, nhưng đó lại là cách duy nhất để kết thúc chiến tranh thế giới thứ 2. Nếu không có sự kết thúc này, hẳn là số người chết do chiến tranh sẽ lên đến con số vài triệu.
Mỹ thả xuống Nhật hai quả bom nguyên tử và sau đó giúp Nhật tái thiết đất nước, biến một nước Nhật hoang tàn sau chiến tranh thành một cường quốc như hôm nay. Người Nhật không căm thù Mỹ, họ hiểu rằng chiến tranh là vậy, và họ cũng chẳng cần lời xin lỗi ở tổng thống Mỹ khi ông tới dự hội nghị ở đây.
Khác hẳn với ai đó ở Việt Nam, người cho rằng nếu
Obama xin lỗi Việt Nam thì ông sẽ trở thành vị tổng thống vĩ đại nhất nước Mỹ. Xin lỗi ai kia rằng, Obama có vĩ đại hay không thì cũng éo đến lượt ông được đánh giá đâu. Một cái đầu mà lúc nào cũng mang nặng tư tưởng thù hận và bảo thủ thì mãi chỉ là kẻ tiểu nhân, làm gì đủ tư cách để đánh giá ai đó là vĩ đại hay không.
Vĩ đại hay không là ở hành động, ở hiệu quả người ta mang lại trong công việc chứ không phải là nhờ sự đánh giá của một ai đó, nhất là từ những kẻ thối mồm.
Từ fb Nhân Thế Hoàng
----------------
 Hai chế độ chung sức CS Việt Nam và Trung Quốc vẫn thua một TT Obama tại Việt Nam.

Một, CS thua TT Obama ngay trận mở màn Mỹ xả cấm vận, bán vũ khí sát thương cho CSVN. Ngay ngày đầu tới Hà nội, trong cuộc họp báo với Chủ Tịch Nước CSVN, TT Obama xác nhận xả cấm vận. Một hư chiêu, có tiếng nhưng không có miếng, chỉ lấy lòng CSVN và làm cho TC nghi kỵ CSVN. Vì từ lời nói tới hành động mua bán vũ khí sát thương, còn phải qua nhiều cửa ải, quốc hội, nhân quyền, pháp lý gắt gao lắm. TT Obama cũng có kể ra một số. TT Obama nói, "Việc bán này vẫn sẽ phải đáp ứng những điều kiện gắt gao, bao gồm những điều kiện về nhân quyền…"

Nhưng TC tức CSVN cành hông. Phát ngôn viên ngoại giao TC nói đánh đầu CSVN, hăm CSVN mẻ răng, rằng Bắc Kinh lấy làm vui về việc Mỹ xả cấm vận cho CSVN. Nhưng truyền thông đại chúng TC tố xả láng CSVN. Nào Tân Hoa Xã tố Việt Nam và Hoa Kỳ có thể gây ảnh hưởng đến hòa bình và ổn định trong khu vực. Nào Mỹ lợi dụng mối bang giao Việt-Mỹ để dùng làm công cụ đe dọa hay thậm chí gây tổn hại đối với các lợi ích chiến lược của một nước thứ 3. Nào cảnh cáo Mỹ đổ dầu vào lửa. Và cảnh cáo Việt Nam cần thận trọng trước những kế hoạch "có động cơ không thành thật" của Hoa Kỳ. Còn tờ Hoàn Cầu Thời Báo ở Bắc Kinh, một phiên bản tiếng Anh nặng tinh thần thượng tôn Hán tộc của Nhân Dân Nhựt báo tiếng nói chánh thức của Đảng viết rằng Hoa Kỳ đang dùng Việt Nam để khuấy động Biển Đông.

Hai, CS thua TT Obama trong mặt trận nhân quyền. Nhân quyền vốn là trở ngại trung tâm trong bang giao Hà nội- Washington, nhân quyền sẽ là cục xương khó cho Hà Nội nuốt khi Hà nội mua vũ khi sát thương nữa. Quốc Hội xét việc gỡ cấm vận, xét từng hợp đồng bán, từng loại vũ khí mua, công dụng để bảo vệ biển đảo hay để trấn áp nhân dân. Và quan trọng nhứt, CSVN có cải thiện nhân quyền đủ hay chưa, gánh nặng dẫn chứng phải do CSVN và Hành pháp Mỹ làm trình Quốc Hội.

Ba, CS thua TT Obama ngay trong mặt trận kinh tế và giao thương. CSVN lợi quả theo thần bánh ít đi bánh qui lại mới toại lòng nhau khi Mỹ gỡ cấm vận. CSVN móc hầu bao ngoại tệ quí hiếm 11.3 tỷ mỹ kim để cho hãng hàng không giá rẻ VietJet đổi từ tiền Việt ra Mỹ Kim trả tiền mua 100 máy bay Boeing 737 MAX 200 của Mỹ. Việc mua bán này cũng làm cho Liên Âu bực mình vì CSVN làm một cuộc đảo chánh đối với Airbus của Liên Âu, giúp cho Boeing lên ngôi ở VNCS. Từ khi thành lập hồi năm 2011, VietJet chỉ hoạt động bằng máy bay A320 của Air bus là đối thủ châu Âu của Boeing. CSVN còn dự định mua máy bay không người lái của Mỹ nữa.

Bốn, CS thua TT Obama trong mặt trận dân vận và địch vận của Mỹ. Trước khi TT Obama đến VN, nhờ Mỹ bang giao, giao thương, chuyển trục quân sự Mỹ về Á châu Thái bình dương và Mỹ đặc cách giúp CSVN vào TPP, để bao vây quân sự và kinh tế TC, thăm dò của PEW cho biết 78% dân VN có cái nhìn thiện cảm và tích cực về Mỹ, muốn chánh quyền xích lại gần Mỹ để có thể thoát Trung về kinh tế và giải toả áp lực TC xâm lấn biển đảo VN, áp chế chủ quyền và độc lập của quốc gia dân tộc VN. Dân chúng ở Hà nội và Saigon chào đón, hoan hô TT Obama nhiều hơn, nồng nhiệt hơn TT Clinton và Bush.

Phải nói TT Obama là người hùng biện, hấp dẫn nhưng bình dân có tài thu hút quần chúng. Ông không mặc đồ lớn, không cà vạt, đi ăn hai tô bún chả Hà nội, uống hai chai bia, không dùng ly, cầm chai uống cùng với một người đầu bếp nổi tiếng trên truyền hình nước Mỹ là ông Anthony Bourdain tại một tiệm ăn nhỏ ở trung tâm Hà Nội. Ông còn mua thêm 4 tô "to go", để chứng tỏ Ông rất thích và người thân cũng thích.

Dân chúng bắt tay Ông nhiều quá, Ông tháo nhẫn cưới bỏ vào túi quần chứng tỏ rất trân quí quà cưới và không muốn người siết tay Ông bị đau tay. Một cử chỉ nhỏ nhưng ý nghĩa lớn, nam nữ đều khen Ông là người chung tình và trọng tha nhân.

Ở Hà Nội cũng như Sài Gòn, Ông gặp gỡ đại diện những tổ chức xã hội dân sự, đọc bài diễn văn gửi nhân dân Việt Nam, nói chuyện trước các doanh nghiệp, và lớp trẻ VN. Ông công khai nói nhiều người Việt yêu tự do, dân chủ được toà đại sứ mời bị công an VNCS ngăn trở không đến được chứng tỏ Ông biết rõ CS lén cản đường, bắt thẩy lên xe.

Trong bài diễn văn gửi nhân dân Việt Nam, 2.000 người ngồi chật cứng hội trường, TT Obama mở lời bằng tiếng Việt "Xin Chào, Xin Chào Việt Nam." Ông dẫn dụ câu thơ về chủ quyền VN của Lý thường Kiệt, "Nam Quốc sơn hà Nam đế cư, Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư" chữ Hán dich ra quốc ngữ VN.

Ông nhấn mạnh độc lập, chủ quyền đất nước phải "do người dân Việt Nam quyết định". Ông quả quyết Hoa Kỳ sẽ đưa tàu và máy bay di chuyển ở bất kỳ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép, và ủng hộ quyền của các nước khác hành động như vậy.

Ông nói "Khi có quyền tự do bày tỏ ý kiến, tự do ngôn luận, và khi mọi người có thể chia sẻ ý tưởng qua internet và mạng xã hội mà không gặp một cấm đoán nào thì điều đó sẽ thúc đẩy sự sáng tạo mà mọi nền kinh tế đều cần để phát triển."… "Khi có tự do báo chí, khi các nhà báo và bloggers có thể đưa ra ánh sáng những nỗi bất công, những sự lạm quyền, điều đó bắt các giới chức có thẩm quyền phải chịu trách nhiệm, và điều đó làm cho công chúng tin rằng chúng ta đang có một chế độ tốt"…

"Khi mọi người có thể ra ứng cử, và vận động tranh cử một cách tự do, khi mà cử tri có thể lựa chọn người lãnh đạo của mình trong những cuộc bầu cử công bằng, thì điều đó làm cho đất nước ổn định, bởi vì dân chúng biết rằng tiếng nói của họ được lắng nghe, và những thay đổi hòa bình có thể xảy ra. Và xã hội sẽ giang rộng vòng tay đón những người mới"…

"Khi có tự do tín ngưỡng, điều đó không chỉ giúp con người có điều kiện biểu đạt tình yêu của họ đối với tôn giáo, mà còn cho các nhóm thuộc những tôn giáo khác nhau phục vụ cộng đồng bằng các hoạt động giáo dục, giúp đỡ bệnh viện, những người nghèo, và những người dễ bị tổn thương của xã hội. Và khi người dân có quyền tự do tụ tập thì họ được tự do thành lập các tổ chức xã hội dân sự. Điều đó sẽ giúp chính quyền giải quyết các thách thức mà đôi khi họ không thể một mình làm được. Vì thế nhân quyền không làm tổn hại sự ổn định mà giúp nền tảng xã hội ổn định hơn, và tiến bộ hơn".

Về nhân quyền, Ông nói "Nói cho cùng, nhân quyền đã thôi thúc mọi người khắp nơi trên thế giới, kể cả Việt Nam, vùng lên lật đổ chế độ thuộc địa. Và tôi tin rằng tôn trọng nhân quyền là cách diễn đạt đầy đủ nhất ý nghĩa của độc lập, kể cả ở nơi đây, ở một quốc gia hãnh diện tuyên bố rằng chính quyền của mình là chính quyền của dân, do dân và vì dân".

Sau cùng, Ông nói dùm cho dân VN bị CS cấm, không được công khai nói lên khát vọng của mình, nên dân chúng VN rất hoa nghinh Ông, công khai cho CSVN, CSTQ một bài học, một tất yếu sẽ xảy ra, ánh sáng tự do dân chủ sẽ đến, lùa độc tài vào bóng tối lich sử./.
 Vi Anh

Tệ nạn mua bán bằng cấp giả: Cách mà các đồng chí VN noi gương?

Tệ nạn mua bán bằng cấp giả. Cách mà cộng sản vẫn làm.
Đây là lý giải vì sao việt nam rất nhiều bệnh nhân chết oan uổng tại bệnh viện. Và hệ lụy cho cả một nền móng của Dân Tộc.


--------

Tệ nạn mua bán bằng cấp ở VN

Lò ấi TS
 “Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng,
Nét son điểm rõ mặt văn khôi.

Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ

Cái giá khoa danh thế mới hời!

Ghế tréo, lọng xanh ngồi bảnh choẹ,

Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi
”  
( Bài thơ “Vịnh Tiến sĩ Giấy”. Nguyễn Khuyến,,học thời tiểu học)
Cử nhân và Tiến sĩ cầu giấy Ba đình

                                                 
Năm 2010, hai tác giả Pháp Philippe Papin và Laurent Passicousset có viết một cuốn sách (1) có tựa đề là “Vivre avec les Vietnamiens” (có nghĩa là “Sống với người Việt”). Phải công nhận là sau khi đọc qua những trang (dịch), tác giả rất am hiểu về người Việt, có khi còn am hiểu hơn các chính người Việt. Đọc những sách loại này không chỉ có hiệu quả biết người ngoài nghĩ gì về người Việt, mà nó còn giúp chúng chúng ta hiểu về chúng ta hơn. Tác giả dành ra một chương viết về nạn tham nhũng trong học thuật và giáo dục, cụ thể là chuyện mua bán bằng cấp. Đọc rất… nhức nhối.
Ở Việt Nam, trong những câu chuyện “trà dư tửu hậu” thường thường dẫn về chuyện tham nhũng, kể cả chuyện mua chức và mua bằng cấp. Người ta nói cụ thể giá của mỗi loại bằng cử nhân, cao học hay tiến sĩ là bao nhiêu, thậm chí còn có khác biệt giữa miền Nam và miền Bắc. Mấy người từ miền Nam thường trả giá cao hơn (vì mấy người nhận tiền nghĩ rằng dân miền Nam làm ra tiền nhiều hơn). Dĩ nhiên, chỉ là những chuyện [nói theo tiếng Anh là] anecdote, chứ chẳng có chứng cứ có hệ thống nào cả. Mà, trớ trêu một điều là ở Việt Nam thì anecdote phần lớn lại là chuyện thật.

Trong trích đoạn dưới đây, Philippe Papin và Laurent Passicousset viết khá cụ thể về việc mua bán chức quyền ra sao. Người ta mua luôn cả chức đại biểu Quốc hội, và cũng có trả giá đàng hoàng. Một chức vụ trung bình ở Bộ Ngoại giao là 15000 EUR. Còn trang giáo dục thì hai tác giả này cho biết một chức vụ giáo viên trung học cấp tỉnh tốn khoảng 3000 EUR. Riêng cái giá một bằng tiến sĩ kinh tế là 12000 EUR (4000 cho người viết hay dịch mướn, 8000 cho ông thầy hướng dẫn luận án dỏm). Không thấy hai tác giả này nói trong các lĩnh vực khác như tướng tá trong quân đội có nạn mua bán hay không. Nhưng với “phong trào” này thì chắc việc mua bán chức quyền xảy ra ở khắp các ngành và các cấp.

Dĩ nhiên, không phải ai cũng mua bán bằng cấp; trong thực tế, tôi biết vẫn có những người học hành tử tế và họ không tham dự vào các thương vụ giáo dục. Nhưng trong một xã hội mà ngay cả cái đền thiêng giáo dục còn bị đồng tiền chi phối và biến thành một thương trường thì những người sống đàng hoàng cũng bị mang tiếng oan. Đúng như một bạn đọc hôm qua viết cho tôi “Trong thế giới người gù, thì người thẳng lưng bị coi là dị dạng.”

Hơn nữa, tham nhũng đã mở rộng ra đến cả việc tuyển chọn công chức : phải chi một khoản lớn mới có được một chân trong bộ máy Nhà nước. Nói cách khác, một số vị trí là hoàn toàn do mua bán. Điều này không phải bí mật Nhà nước : ở Việt Nam ai cũng nói tới hiện tượng này và các báo miền Nam, bao giờ cũng táo bạo hơn, còn đăng những bức biếm hoạ xuất sắc về đề tài này. Một bức trong số đó cho thấy một chánh văn phòng gạt bỏ những hồ sơ xin việc ghi chữ “năng lực và bằng cấp” mà chỉ lấy hồ sơ chứa đầy đô la ; một bức khác vẽ một chiếc ghế ở tít trên cao một cầu thang làm bằng các phong bì chồng lên nhau.

Thông lệ này phổ biến nhanh chóng và từ đầu năm 2009 đến giờ, người ta nói về đề tài này khá thoải mái. Báo chí, lấy cớ ca ngợi các hình phạt do nhà chức trách ban ra, tha hồ kể chi tiết các trường hợp mua quan bán chức. Dần dà, độc giả hiểu ra rằng tính chất mua bán đã hằn sâu trong cả bộ máy Nhà nước, từ trên xuống dưới. Các nhà chức trách không thể không hành động. Hồi mùa thu 2010, một đại biểu quốc hội đã đặt câu hỏi về vấn đề này (nếu không được cho phép thì ông đã không thể liều mạng như vậy). Ngay trước hôm ông phát biểu, nguyên phó trưởng ban Tổ chức Đảng đầy quyền uy đã lên án tính chất mua bán đang gạt bỏ các nhân tài. Hai ngày sau, Bộ trưởng bộ Công Thương công khai chỉ trích căn bệnh mua quan bán chức đang “di căn”. Chính quyền chính thức công nhận hiện tượng này. Dưới sức ép dư luận, người ta bắt đầu nghe thấy nói về việc công khai tài sản mà các Bộ trưởng và Chủ tịch Hội đồng nhân dân phải làm trước khi nhậm chức, nhưng trên thực tế họ không bao giờ làm.

Việc mua quan bán chức này không hẳn là mới. Nó tồn tại từ giữa thập niên 1990. Người ta biết chuyện ông bộ trưởng nọ vừa mới được bổ nhiệm đã phải đợi 6 tháng để có đủ tiền trả cho cái ghế của mình trước khi được ngồi vào đó. Gần đây hơn, năm 2007, một nữ chủ doanh nghiệp một thành phố lớn phía Bắc đã đề xuất chi 80 ngàn EUR để được một chân đại biểu quốc hội : ít quá, nếu so với những đề xuất khác, nên bà này đã bị loại từ vòng sơ tuyển do Mặt trận tổ quốc tổ chức, mà lọt qua vòng này thì coi như được bầu. Trái lại, năm 2009, cũng khoản tiền ấy đã đủ để mua chức phó giám đốc một doanh nghiệp lớn của Nhà nước mà chúng tôi tránh không nói tên. Năm 2010, nghe nói ngay cả Ban chấp hành trung ương Đảng cũng không thoát khỏi hiện tượng này…

Khu vực đại học đặc biệt bại hoại từ năm 2009 khi Nhà nước triển khai đề án đào tạo hơn 2 vạn công chức trở thành tiến sĩ. Năm 2010, giá một luận án kinh tế là 12 000 EUR: 4.000 cho sinh viên viết thuê cho tiến sĩ tương lai (nếu cần thì dịch từ một khóa luận Liên xô từ đời nảo đời nào), 8.000 cho ông thầy hướng dẫn luận án rởm, thế là viên công chức nhà ta có được tấm bằng danh giá (dù sẽ chóng mất giá thôi) hanh thông quan lộ. Chúng ta hãy xem số tiền đó khủng khiếp đến mức nào: 8.000 EUR là ba năm dạy học của một giáo sư Việt Nam đổi lấy một con dấu. Để so sánh, có thể tưởng tượng một giáo sư Pháp nhận một vali 100 000 EUR miễn thuế…

Từ năm 2005, tệ mua quan bán chức lan nhanh đến cả những vị trí bình thường. Một nữ hiệu trưởng, một trưởng phòng bưu điện, một nhân viên địa chính, một công an hay một lái xe đều phải trả những khoản tiền lớn mới được nhận vào làm. Một vị trí trung bình ở bộ Ngoại giao, ít bổng lộc, được thương lượng với giá 15 000 EUR, nếu là vị trí có thể được cử sang các sứ quán Việt Nam ở nước ngoài thì còn cao hơn nhiều. Một chân công nhân doanh nghiệp Nhà nước ở Hà Nội có giá từ 600 đến 800 EUR. Một chân giáo viên tỉnh lỵ giá trung bình 3 000 EUR.

Chúng ta cùng lấy một thí dụ cụ thể: cô gái tên Phương chấp nhận nói chuyện với chúng tôi vì chúng tôi quen gia đình cô. Năm nay (2010), Phương 23 tuổi, tốt nghiệp marketing và tài chính tháng 6/2009. Cô mong tìm được việc làm trong cơ quan Nhà nước, ổn định hơn, có nhiều phúc lợi xã hội, được tổ chức cho đi nghỉ mát, giờ làm thoải mái hơn, và, cô nói với một sự ngây thơ đáng ngưỡng mộ: “có nhiều cơ hội kiếm tiền hơn trong tương lai vì ngân hàng quốc doanh kiểm soát tất cả”. Không do dự, tháng 1/2010, cô mua một chân nhân viên thường trong một ngân hàng quốc doanh ở Hà Nội, với khoản tiền còm là 16 000 EUR, cô trả bằng tờ xanh đô la Mỹ. Cô kể chúng tôi nghe điều này với giọng vô cùng tự nhiên, như thể đương nhiên là phải thế.

Khi cô kể chuyện gia đình cô bàn bạc quyết định chuyện mua chỗ làm như thế nào (vì bố mẹ cô mới là người trả tiền chứ cô chẳng có xu nào), chúng tôi hiểu là vấn đề không phải là việc mua chỗ làm ấy, mà là việc đầu tư vào đấy có tốt không, có hiệu quả không, chỗ ấy có đảm bảo không. Nếu bỏ ra 16 000 EUR, thì bao lâu mới thu lại được? Liệu vài năm sau con bé có bị đuổi vì một lý do trời ơi nào đấy để dành chỗ cho một đứa khác cũng chấp nhận trả tiền không?

Còn về đường đi của đồng tiền, chúng tôi không biết chính xác số tiền trong phong bì được chia chác như thế nào, dù đương nhiên là nó sẽ được chia nhỏ cho tất cả mọi mắt xích trong “đường dây tuyển dụng”, một đường dây dài và lên rất cao. Trái lại, chúng tôi biết đích xác một phó giám đốc chi nhánh quận của một ngân hàng quốc doanh ở Hà Nội kiếm được 40 ngàn EUR hối lộ mỗi năm, chủ yếu là từ các món quà nhỏ anh ta nhận được để dựng hồ sơ vay vốn ưu đãi. Dù Phương không phải là phó giám đốc, nhưng nhẩm nhanh thì cũng thấy số đầu tư ban đầu của cô sẽ chóng hoàn vốn thôi, cùng lắm cũng chỉ 2 năm. Cô chỉ có mỗi việc là làm sao đừng để bị sa thải trong hai năm ấy, nếu không thì mất hết. Nên thể nào cô cũng ngoan với các sếp, rất ngoan. Chu trình tham nhũng tạo ra kỷ luật…

Dù sao, trong khu vực công (khu vực tư có vẻ ít bị ảnh hưởng hơn), thường là một người mang nợ mới được đi làm. Để hoàn vốn, làm sao mà không rơi vào vòng xoáy tham nhũng cho được? Một khi đã mua được chỗ làm rồi thì phải làm sao kiếm lại đủ số tiền ấy, trả cho bố mẹ, và trong nhiều trường hợp (không phải của Phương) thì còn phải trả nợ những người mình đã vay. Khách quan mà nói, làm sao tránh khỏi cám dỗ kiếm tiền bù lại số mình đã bỏ ra bằng cách tuyển cấp phó theo đúng cách ngày xưa mình đã được tuyển ? Bán dịch vụ của mình với giá cao? Phổ biến thông lệ hối lộ để kiếm lại tiền một cách nhanh nhất? Theo hệ thống, nạn hối lộ lây truyền ra khắp nơi, đến tất cả mọi người: vòng tròn đã khép kín.

Đầu tiên là tìm cách lấy lại tiền; sau đó thành nếp rồi thì chuyển sang giai đoạn kiếm lời. Về chủ đề này, chúng tôi cảm thấy có một sự mỉa mai chua chát và đau khổ, rất đau khổ, trong những lời lẽ chán chường của một người bạn bác sĩ: “Suy cho cùng thì đây là một hệ thống tốt để tự gây tê sự liêm khiết của bản thân : giai đoạn lo kiếm đủ tiền bù lại số đã bỏ ra làm ta tỉnh táo mà làm quen dần với giai đoạn sau khi ta sẽ thu lời.” Việc hoàn vốn trở thành bước đệm để đến với nạn hối lộ trên diện rộng hơn. Tuy nhiên, không phải ai mua chỗ làm cũng nằm trong hoàn cảnh này. Một tỉ lệ lớn con em cán bộ và công chức cao cấp ở tỉnh lấy tiền của bố mẹ mà mua chỗ làm ở thành phố ; họ chẳng phải lo kiếm tiền trả lại gì cả, chỉ việc ngoan ngoãn mà phát đạt, mà ăn ở tiện nghi tại căn hộ gia đình đã đầu tư cho.

Lạm dụng quyền lực địa phương, bán chức bán quyền và tham ô lặt vặt hàng ngày: thách thức là to lớn và muôn hình muôn trạng. Việt Nam, một trong những nước thụ hưởng nhiều nhất viện trợ phát triển và hợp tác quốc tế, nằm trong một vùng cực kỳ cạnh tranh, ngay bên cạnh người hàng xóm khổng lồ Trung Quốc, hiểu rằng mình cần vượt qua bằng được thách thức này nếu không muốn làm xấu hình ảnh đất nước. Hơn cả những lời tuyên bố đức hạnh chả mấy người thấy lọt tai, lối thoát chính là ở chỗ phải xây dựng một hệ thống thu thuế hiệu quả và phát triển các giao dịch ngân hàng thay cho giao dịch bằng tiền mặt. Những thử nghiệm đầu tiên đã đem lại kết quả tích cực, thu được nhiều thuế hơn và kết thúc xì-căng-đan biển thủ tiền lương đã kéo dài suốt bao lâu. Một chương trình áp dụng rộng rãi thuế thu nhập đang được triển khai, có thể thấy phía sau các xe taxi ở thành phố Hồ Chí Minh đều có dán tờ tuyên truyền động viên các gia đình khai thuế. Trong lĩnh vực thương mại cũng vậy, việc chuẩn hóa và tự động hóa các thủ tục đã giúp mang lại cho nền kinh tế chính thống một phần những hoạt động trước đây không được khai báo.
 GS Nguyễn văn Tuấn

Tin buồn.: Cá Voi Chết Mức Độ Nhiễm Độc . . .tại Việt Nam.


Mức Độ Nhiễm Độc . . .

Cá Voi Chết Không Đơn Giản : Bạn hãy nhìn kỹ tấm hình , bụng của nó không chương lên mà chết . Nhìn kỹ tấm hình thì nó giống cái bao tử của con cá này đang phình to, có ai nghĩ tại sao lại có hiện tượng lạ đời như vậy. Suy diễn một chút để tìm ra nguyên nhân tại sao bao tử nó lại lòi ra ngoài: Khi ăn phải cái gì như bị ngộ độc thì thường thường là uống thuốc nhưng bị nặng thì tìm cách tống nó ra ngoài , con cà voi này cũng thế nó cố gắng tống những thứ độc dược mà nó vừa ăn phải và vì cố gắng tống những thứ bị độc ra mà mình kêu là ói ra mật xanh; mật vàng nên sự cố gắng của nó đi quá mức và ói ra luôn cả cái bao tử . .

Cảnh cá voi chết sáng nay 27/05/2016 tại biển Diển Châu, Nghệ An
Fb Hiếu Mêly
-------------------
Hôm Qua, Ngày 26/ 05 Đức Cha Nguyễn Chí Linh, giám mục giáo phận Thanh Hoá cùng với cha Vinh trưởng ban Critas giáo phận Vinh và quý sr dòng mến thánh giá Vinh đã đến thăm giáo dân giáo xứ Đông Yên giáo phận Vinh. Đây là nơi trung tâm xả thải của Fornosa. Giáo xứ đông yên nằm sát biển trung tâm của cảng Vũng Áng.
Thông tin một cộng tác viên tại Vũng Áng cho biết thêm. người dân vẫn đang trong tình trang ngồi không yên , đi không ổn . Chưa biết cuộc sống sắp tới sẽ ra sao . Tàu thuyền , dụng cụ đánh bắt vẫn trong tình trạng trùm mền . Theo người dân nói thì trong suốt thời gian này công an thường phục canh chừng rất nhiều , đã có nhiều người bị hăm dọa khi quay phim và chụp ảnh ở đây . Một sô bà con giáo xứ Đông Yên cho hay , thường xuyên có mật vụ đi tuần khắp lối ngõ.
Như vậy, tại khu vực này người dân luôn phải sống trong nghèo đói, lo sợ công an. Điều đặc biệt là mọi thông tin trong Vũng Áng đều bị bịt miệng bởi công an ngăn cấm mọi người quay phim chụp hình. Tại sao chính quyền là im tiếng và cấm các thông tin trong khi tập đoàn Formosa đang giết dân mình???
Nguồn : fb Hung Tran

------------------
Nghe em hỏi quê mình sao ngộ quá
Anh thẩn thờ biết trả lời sao đây. ...
Đất nước mình mà ngộ như hôm nay
Ai cũng biết nhưng mấy ai dám nói. .

Đất nước mình dân chỉ sợ bị đói. ..
Được mấy ai thiết dân chủ, nhân quyền
Có mấy người còn nhớ gốc Rồng Tiên
Thì hỏi sao không quá nhiều cái ngộ. ..

Ngộ làm sao ..công an là côn đồ
Ngộ lắm chứ trí nô toàn tiến sĩ
Ngộ sao không khi làm bạn xâm lăng
Ngộ thiệt ngộ. .dân quỳ quân bán nước

Đất nước này dân không hề chung bước
Mạnh mỗi người tự lo giữ lấy thân. ......
Chữ phản động dành cho người yêu nước
Chốn lao tù............... là nhà ở sĩ phu. ....

Biết nói sao khi trí thực hoá ngu......
Ôm máng cơm ca ngợi thiên đường mù
Nên chẳng ngộ khi thấy người yêu nước
Nhà cầm quyền hăm dọa diệt thẳng tay

Đất nước mình đau lắm phải không em
Cửu long cạn nước hạn nắng cháy đầu. ...
Trẻ thơ lang thang trong cuộc đời vô vọng
Người già nghẹn ngào khóc bầy cháu thơ

Đất nước mình biển đang chết em ơi
Cả một miền trung cả lụy chim sa....
Cơn thủy triều đỏ mang đầy chất độc. .
Phủ xuống đời dân NAM những đòn thù

Đất nước mình nay là một nhà tù. ....
Mà đám coi tù là đám Việt cộng nô. .
Chúng nó giết dân theo lệnh rợ hán. ..
Bóc lột dân Việt Nam đến tận cùng. .

Đất nước mình đang ngập trong vũng bùn
Mỗi cơn mưa cống tràn ngập hôi thối. ...
Bao nhiêu cái dơ bẩn nhất tràn khắp nơi
Bệnh tật, tai ương phủ xuống cuộc đời. ..

Đất nước mình đang tan tóc một trời. ..
Bao nhiêu con người chết trong uất hận
Công lý luật đời chỉ là một thằng hề. ...
Cai trị dân bằng côn đồ, khủng bố. ...

Đất nước mình đã làm gì nên tội. .
Mà bầy con sống bất hiếu bất trung
Sống bất nhân, bất nghĩa thua cầm thú
Con cái giết mẹ cha ,từ bỏ ông bà. ..

Đất nước mình nay như một địa ngục
Khắp nơi cái chết luôn luôn rình rập
Cướp của, giết người, tai nạn khắp nơi
ÁP bức, bất công đâu đâu cũng thấy. ..

Đất nước mình chính phủ như ăn mày
Trí thực, sỉ phu như đám ăn xin. ........
Lối sống ích kỷ như con bệnh độc. ..
Giết chết tự trọng biến người sống hèn

Đất nước hôm nay cả một màu đen
Cái ngày vong quốc đã đến trước mắt
Tương lai con cháu rồi thành nô lệ
Cho bọn rợ tàu đày đọa mua vui. .....

Dân Việt mình ơi hãy nhìn một lần
Nhìn một lần dùng cõi lòng của mình
Nhìn quê hương một lần cho thật kỷ. .

QUÊ HƯƠNG CỦA MÌNH.. CÓ PHẢI VẬY KHÔNG???



-------
THẤT ĐỨC!


Chính cái sự chối không dám đưa kết quả xét nghiệm ra đã tố cáo một điều: họ đã bị nhiễm độc từ vùng nước họ làm việc!
Chuyện các thợ lặn của Formosa Vũng Áng bị tử vong, hoặc có dấu hiện nhiễm độc đã từng được báo có giấy phép đăng tải, nhưng sau đó đồng loạt im lặng dù đây là vấn đề nghiêm trọng đến sinh mạng con người. Có lẽ vì vậy họ phải trả lời phỏng vấn trên "đài nước ngoài", một trong những người đó là anh Đặng Lê Vũ, anh cho biết, sau khi có hiện tượng cá chết hàng loạt, các thợ lặn ở đây vẫn làm việc bình thường dưới biển. Sau đó khoảng 2 tuần họ bắt đầu có các dấu hiệu sức khỏe không bình thường. Tuy vậy cho đến nay anh và các bạn bè vẫn chưa nhận được kết quả xét nghiệm độc tố. Anh tiếp lời:
“Sau này đi làm về bọn tôi cảm thấy tức ngực, khó thở và triệu chứng khát nước. Đến ngày 28/4 thì Công ty Nibelc cho đi khám sức khỏe ở BV Trung ương Huế. Sau đó chúng tôi đã nhiều lần gặp trực tiếp Giám đốc và những người điều hành Công ty Nibelc để yêu cầu lấy kết quả. Nhưng họ cứ chối vòng vo, đến khi ấy chúng tôi mới đi đến quyết định viết đơn cho công ty và cho đến nay vẫn chưa có kết quả. Mà họ còn gọi chúng tôi đến để thanh lý hợp đồng.”
Chính cái sự chối không dám đưa kết quả xét nghiệm ra đã tố cáo một điều: họ đã bị nhiễm độc từ vùng nước họ làm việc!
Báo chí có giấy phép đã thất đức còn bv Trung ương Huế càng thất đức hơn. Tại sao lại "chối vòng vo" hả ông giám đốc? Ông học ngành y để cứu người hay giết người?
Bài viết: Nguyễn Đình Bổn
(Nguồn và ảnh trên RFA)
----------

Ôi có thông tin người chồng ăn cá nục bị chết còn vợ thì đang cấp cứu ở HN à? Ai biết chính xác thông tin này làm ơn cung cấp để báo cho Tổ chức Y tế thế giới World Health Organization (WHO) với ạ? (it's said someone died and one in emergency after eating poisoned fish from the poisoned sea with toxic chemicals in central Vietnam where the enrivonmental disaster happens BBC Vietnamese
Nguồn Facebooker Thủy Lê
Nghệ An: Thông tin chính thức từ việc người dân CHẾT VÌ ĂN CÁ NHIỄM ĐỘC!
Ông Luyến gần 60 tuổi, ở xóm 1 xã Nghi Phương , huyện Nghi Lộc tỉnh Nghệ An ăn cá và đã chết. Sự việc xảy ra vào ngày thứ 5 vừa qua ngày 25 tháng 05 năm 2016. Ông Luyên cùng với vợ đã mua cá nục và mực từ một người đi bán cá vào trong làng bán. Trong mữa ăn, ông bà cùng hai người con ngồi ăn thì ông bà bảo với con là để bố mẹ ăn trước lỡ có chuyện gì. Hai người con không ăn cá còn hai ông bà ăn và ông Luyến đã chết còn bà vợ hiện tại đang cấp cứu tại Hà Nội.
Khẩn báo cho người dân được biết để tạm thời dừng ăn cá ở khu vực Nghệ an. Chúng tôi yêu cầu các cấp chính quyền tỉnh Nghệ An quản lý chặt chẽ việc người dân nhặt cá chết từ biển về bán. Trước đó, thông tin từ người dân địa phương thì cá chết ở biển Cửa Lò rất nhiều.
Fb Hung Tran. Nghệ An
Hình: phản đối Formosa.
Ai biết thêm thông tin về sự việc này xin còm , và cho biệt cụ thể bệnh viện nơi người vợ ông Luyến đang cấp cứu tại Hà Nội . Khẩn cấp điều tra. ACE Nghệ An lưu tâm
Khanh Nguyen Trung Nghĩa Anh Hung Le Nguyễn Cửa Lò Hải Dũng Viết Nguyễn
Ps: tin mới nhận từ người gần gia đình này: người vợ đang cấp cứu ở HN giờ đã tử vong từ chiều hôm qua.
Tổng hợp

Friday, 27 May 2016

Phật giáo quốc doanh là gì ?: Là nơi chứa Việt Gian (CS)



  Phật Giáo Hai Mặt
                 

Ở trong nước cũng như ở hải ngoại, các chùa chiền với sự trù trì của các sư ông, sư bà, thầy tu, thầy chùa đều theo Phật giáo hai mặt. ‘’ Phật giáo quốc doanh ‘’ là một ổ chứa cán bộ cs nằm vùng trước mặt của những người vì tự do tôn giáo, vì đạo pháp, dân chủ, nhân quyền. Vì giới cầm quyền cọng sản VN tham nhũng, bắt bớ giam cầm những người tranh đấu cho tự do. Lo sợ khối người theo đạo Phật nỗi dậy chống đối cho nên đã dung dưỡng bọn mượn danh đạo, tạo danh đời này, khiến cho đời sống xã hội của người dân Việt bị băng hoại rữa mục đạo đức.
Hiện nay ở hải ngoại, nhóm sư tăng, thầy tu đệ tử của Phật giáo quốc doanh, đa số là người của đảng cs, trà trộn trong cộng đồng người VN tỵ nạn cs rất đông, cấu kết rất chặt chẽ, tạo thành một lực lượng, và bọn chúng đang xử dụng làm phân hóa đạo Phật cũng như chia rẽ cộng đồng.Tuy mang với danh nghĩa tu hành, nhưng nhóm tăng sĩ, thầy tu quốc doanh ở khắp nơi ở hải ngoại chỉ chuyên tâm nô nức ganh đua xây dựng chùa chiền bằng tiền cúng dường hay vay mượn tiền không lãi xuất dài hạn của bá tánh. Có nhiều nơi số tiền lên tới hàng chục triệu, và thường xảy ra những cuộc tranh chấp, chửi bới lẫn nhau …Đây là một hiện tượng đáng để cho các giới đồng bào theo đạo Phật, khắp nơi ở hải ngoại phải đặc biệt quan tâm, đề cao cảnh giác đối với các tên tu sĩ đó trước khi quá muộn. Những kẻ tu hành không chân chính, theo tà giáo cs chỉ ăn ngon mặc đẹp, chuyên lo xây dựng chùa chiền, tu viện cho nguy nga đồ sộ bằng tiền của bá tánh là một hạng cướp nguy hiểm nhất. Vì những tên cướp của thường còn bị pháp luật xét xử. Trong khi đó những tên cướp mặc áo cà sa, đầu trọc vẫn được tự do, đi đến đâu vẫn được bá tánh cúng dường vật thực ngon lành, tinh khiết, y phục, chỗ ở tốt đẹp, và xưng hô cực kỳ cung kính… Những tên cs đội lớp thầy tu ở trong các chùa ở hải ngoại là cán bộ cs nằm vùng, đã chụp được thời cơ thuận lợi là không chào cờ và treo cờ Vàng ba sọc đỏ để biểu hiệu của chính nghĩa Quốc Gia của người Việt tỵ nạn cs, trong các ngày lễ trọng đại của Phật giáo. Không biết tại sao người dân Việt theo đạo Phật ở hải ngoại mà không nhìn thấy những điều đó. Phải chăng họ làm ngơ hay cố ý a tòng nghe theo những lời đường mật của những tên tăng sĩ, thầy tu quốc doanh trẻ đáng độ tuổi con cháu. Cho mãi đến bây giờ người dân Việt tỵ nạn cs ở hải ngoại vẫn còn mù mờ chạy theo tiếp tay với bọn chúng. Phật giáo quốc doanh hay Phật giáo hai mặt làm theo đường lối chỉ thị của mặt trận tổ quốc VN của cs, mượn danh nghĩa Phật giáo để du nhập các sư sãi, thầy tu quốc doanh ra hải ngoại, làm rối loạn tinh thần chống cọng của người dân Việt tỵ nạn cs. 



Chính quyền cs VN dùng những tên sư sãi, thầy tu, thầy chùa quốc doanh để mở đường cho một xã hội băng hoại đạo đức. Sự việc quá rõ ràng của những tên sư sãi, thầy tu, thầy chùa theo Phật giáo hai mặt mà người dân ở trong nước chưa có cơ hội nỗi dậy tranh đấu, người Việt ở hải ngoại vẫn bị bọn cs nằm vùng, lải nhải tuyên truyền hành hương chùa Phật Tích, Đền Hùng. . . làm chia rẽ Phật giáo.
Người dân Việt tỵ nạn cs hãy nắm vững được các hoạt động chánh trị thiên cọng liên tục của những tên mang danh nghĩa tăng sĩ, thầy tu Phật giáo mà làm tay sai cho cs. Vì thực chất những tên tăng sĩ, thầy tu Phật giáo quốc doanh hay Phật giáo hai mặt chỉ có trình độ học vấn của bậc tiểu học, với một mớ chữ Hán giới hạn đủ để đọc kinh sách, giảng dạy như con vẹt, nói năng theo đường lối tuyên truyền của đảng cs. Không có trình độ Hán học hay Nho học không có hiểu biết gì về nhân tâm từ thiện, làm việc thiện lo việc tu hành theo chánh đạo. Cho nên tầm hiểu biết của bọn chúng rất hạn hẹp trên bình diện đạo Pháp cũng như con người không phân định hiểu biết chánh giáo hay tà giáo.


























Để có một cái nhìn chính xác về các sinh hoạt của các sư sãi, thầy tu quốc doanh hay Phật giáo hai mặt ở trong nước cũng như ở hải ngoại. Về mặt tư cách đạo đức của bọn chúng rất là tồi tệ, ăn ngược nói ngạo lường gạt mưu mô quỷ quyệt, nói năng ba phải, đạo không ra đạo, đời không ra đời, '' Tình yêu và hôn nhân '' lải nhải trên đài truyền hình, chạy Show không xứng đáng là người tu hành, có quan niệm về tôn giáo đạo Phật.
                   


                                          Đông Triều


----------- 

 PHẬT ĐẢN: Chủ Nhật  ngày 19.5.13 ?

NGU RÁNG CHỊU .

 

Thư giáo dân Hưng Hóa: Từ hai tấm hình nghĩ về một mô hình có sẵn

 Chùa với chiền
bần với Tăng
sao lăng nhăng
mãi than phiền .

hết Ðiều Ngự
đến Như Lai
đi hàng hai
tụm bù khú .

chân quốc gia
chân cộng sản
thế chàng háng
đúng quỷ ma .

các Cô , Chú
ngu ráng chịu
không ai biểu
nuôi chúng nó .

tưởng công quả
tránh khỏi đọa
đã mù lòa
còn chu choa .

lời Phật tổ
đừng nhắm mắt
ngay cả thuyết
Phật đã ngộ .

nếu chơn chất
ngay tim ta
tìm đâu xa
đã có Phật ./-



Lê Văn Kỳ
( 23 / 5 / 2013 )

QUÁ  NHỤC !



Đại sứ VNCS tại Anh quốc đọc diễn văn ngày

19-5-2013: "Bác Hồ" sinh ngày 19-5-1980

mất ngày 2-9-1969)

Cha chả là nhục! Chắc bay muốn phá

Ngày sinh Hồ Chó ngược ngạo thay !

Chết ra trước rồi mới đến cái ngày

Con mụ yêu tinh đẻ thằng Hồ Rận!



Chính tự Hồ mà dân tộc lận đận

10 triệu dân đã ngã xuống phanh thây

Hồ vẫn cùng thủ hạ uống máu dân gầy

Tiến lên nữa, đói nghèo, đàn áp nữa!



Đất nước nay tệ tồi như chó mửa

Nguyên công an, điếm đĩ đứng chật đường

Mấy ông già bà cả thấy mà thương

Khoẻ: bươi rác, yếu: đứng mời vé số


Bán nước cho Tàu, Hồ không xấu hổ

Nhục nhằn giống nói kiêu dũng ngàn năm

Lê Lợi, Quang Trung...triệu đấng hùng anh

Cùng dân tộc quyết tiêu diệt Cộng sản!

Bút Xuân

 


alt


alt

alt

alt

Bài Xem Nhiều