We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 28 November 2016

Cờ Máu CS, Điềm Phá Sản


Phóng viên An Tôn của đài phát thanh VOA, tiếng nói chánh thức của chánh quyền Mỹ ngày 21-11-2016, có đi một bản tin tựa đề “Bùng nổ tranh luận khi biểu tượng cờ đỏ xuất hiện ở Cali”. Tin này nói lên sự chống đối của người Mỹ gốc Việt đối với một người tên Hùng Cửu Long mua bán vàng từ trong nước đi du lịch Mỹ, khoái chơi trội, thích nổ, tuyên bố sẽ dùng cờ máu của CS ở Little Saigon. Người Mỹ gốc Việt hạ ý đồ này, nhanh, gọn. Qua việc này người gốc Việt nhớ lại vụ Trần Trường dùng cờ máu CS, hình Hồ tặc treo trong tiệm, tạo thành điềm báo sự tán gia bại sản của y. Sau cuộc biểu tình chống Trần Trường, cảnh sát bắt y tội sang băng lậu, bỏ tù. Khi được ra, y bán nhà về Huyện Lấp Vò (Sadec cũ), làm bè nuôi cá. Vợ chết, bị Ngân Hàng Nhà Nước CSVN tịch biên tài sản vì thiếu nợ. Trở lại Mỹ y kêu gọi nhờ giúp đỡ, không ai thèm ngó ngàng tới y.

Trước một ngày Hùng Cửu Long nói xuất hiện với cây cờ máu ở đường Bolsa như một tên Đức quốc xã ôm hình đồ tể Hitler xuất hiện ở vùng đông người Do Thái cư ngụ và làm ăn, cộng đồng và các đoàn thế gốc Việt đã có tin tức. Dân tỵ nạn CS rất bén nhậy và dị ứng với CS. Liên Uỷ ban Chống CS và Tay Sai ngày 19 đã có văn thư báo động và kêu gọi chống đối, và yêu cầu Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia thông báo cho cảnh sát. 8 giờ sáng ngày 20/11, hàng trăm người Mỹ gốc Việt của các đoàn thể, tổ chức chống CS đã có mặt tại Đền Đức Thánh Trần, phân công các thành phần trinh sát, mũi dùi và chiến thuật tấn công, phục kÍch sẵn cho cả ngày. Đại đa số vốn là quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà nên việc điều động một cuộc hành quân như thế này rất chuyên nghiệp, nhanh, gọn. Đa số là những người từng đi biểu tình không những ở Little Saigon mà còn xa hơn như các thành phố lân cận và đi cả Washington DC, New York, nên quen thuộc cách biểu tình đúng pháp luật của Mỹ. Hùng Cửu Long rất láu lĩnh, gần trưa mới xuất hiện thì bị bao vây không thấy lộ cây cờ máu, và phản đối kịch liệt, liên tục hô to “Đả đảo Cộng sản”, đuổi về chế độ CS mà tuyên truyền, không tuyên bố gì được, sợ xanh mặt, đổ mồ hôi trán. Vì cảnh sát đã được cộng đồng Mỹ gốc Việt thông báo trước, Thị Trưởng Westminster là người Mỹ gốc Việt lập trường chống CS kiên trì, cứng rắn. Thêm vào đó TP Wessminster và Garden Grove lân cận có Nghị Quyết qui định bất cứ người hay phái đoàn CS nào muốn vào thành phố một cách nổi trội phải báo trước cho cảnh sát và thành phố trước cả tháng, thành phố sẽ xét liệu cư dân có biểu tình hay không, nếu biểu tình thì CS đó phải trả tiền gìn giữ an ninh. Do vậy Hùng Cửu Long tới không bao lâu sau cảnh sát xuất hiện.

Nên VOA viết “Sau đó, cảnh sát địa phương đã xuất hiện để tránh cho ông Hùng bị gặp nguy hiểm trước đám đông những người phẫn nộ. Các hình ảnh cho thấy cảnh sát đã khám người ông Hùng rồi đưa ông lên xe cảnh sát rời đi. Cảnh sát đã hành động đúng mực và chuyên nghiệp. Ông Hùng viết trên Facebook cá nhân vào đêm 20/11, giờ Mỹ, là ông đã lên đường về Việt Nam. VOA không thể liên lạc để phỏng vấn ông.

Một số người Mỹ gốc Việt cho rằng việc ông nhanh chóng rời Mỹ có thể vì nhà chức trách địa phương thấy ông vi phạm quy định về visa du lịch và khép ông vào tội tiểu hình là “phá rối sự bình yên” chiếu theo luật California. Nếu đúng như vậy, ông Hùng có thể bị cấm quay lại Mỹ. VOA chưa thể kiểm chứng thông tin này.”

Bản tin của VOA nói, “Ông Hùng viết trên trang này rằng ông muốn mặc áo có hình “cờ đỏ sao vàng” tại Nam Cali vì ông “muốn trong ngoài hòa hợp” và “muốn thấy tình yêu dân tộc”.

“Đã có hàng ngàn lời bình luận trên mạng xã hội về hành động của ông Hùng. Có nhiều người đặt vấn đề rằng ông Hùng cũng cần phải thử mặc áo in hình cờ của Việt Nam Cộng hòa ở thành phố Hồ Chí Minh để thử xem phản ứng của người dân và cảnh sát địa phương xem liệu ông có được đối xử như ở Bolsa hay không.

“Vụ việc cũng dấy lên những tranh luận nóng bỏng về vấn đề hòa hợp, hòa giải dân tộc sau khi Việt Nam thống nhất dưới sự cầm quyền của Đảng Cộng sản kể từ năm 1975.”
Inline images 2

Bản tin tiếp, “Nhà văn Bruce Nguyễn ở Philadelphia phân tích về lý do tại sao nhiều người gốc Việt không thể chấp nhận lá cờ đỏ sao vàng: “Các lá cờ đó đối với những người tị nạn chúng tôi nó mang lại vết đau. Nó là nỗi tủi nhục cho tổ quốc. Với người Việt [ở hải ngoại] cho đến ngày người ta qua đời không bao giờ họ coi đó là lá cờ tổ quốc hết. Nó không phải của lịch sử Việt Nam. Sự ra đời của nó tất cả là đường hướng ngoại lai”.”

Từ Virginia, ông Nguyễn Anh Tuấn, 51 tuổi, nói với VOA: “Tiếng Việt Nam mình kêu hòa hợp hòa giải thì thực sự khó khăn. Tại vì với thế hệ trước qua đây sau năm 1975, chữ đó rất là vô nghĩa. Có thể là thế hệ sau này sinh sống tại Hoa Kỳ và quá khứ của chiến tranh nó cũng hơi quên lãng đi thì cái chữ hòa hợp hòa giải mới có thể xảy ra.”

“Từ Việt Nam, nhà hoạt động thúc đẩy dân chủ Huỳnh Ngọc Chênh lưu ý rằng lịch sử Việt Nam ghi dấu sự thù hằn lâu năm giữa những người cộng sản trong nước với những người Việt chạy tị nạn sau năm 1975 khi Việt Nam Cộng hòa sụp đổ.Ông nói sau chiến thắng của mình, những người cộng sản “không chìa bàn tay khoan dung” mà “truy tận cùng” những người bại trận, gây ra những hậu quả nghiêm trọng ảnh hưởng đến đoàn kết dân tộc.Ông cho rằng điều quan trọng nhất để đạt được hòa hợp hòa giải là nhà nước Việt Nam “phải nhận lỗi” về nhiều việc xảy ra sau năm 1975 và thể hiện sự bao dung.”

Những ý kiến trên của đồng bào trong ngoài nước đã nói lên quá đủ về suy nghĩ, hành động, quan điểm, lập trường của người Việt tỵ nạn CS, người Việt yêu tự do, dân chủ đối với nhà cầm quyền CSVN độc tài, đảng trị toàn diện. Người Việt ty nạn CS và gia đình đã quyết tâm chống CS khi di tản vượt biên, vượt biển, đi tìm tự do cho mình, cho gia đình và cho đồng bào còn bi kẹt trong gông cùm CS. Số người hồi cư về sống trong chế độ CS quá ít, không đáng kể. Dân chúng VN đồng bào, đồng hương còn kẹt và phải sống trong gọng kềm CS đã, đang phải liều mình đứng lên chống CS áp bức, bóc lột, cướp những quyền bất khả tương nhượng của Con Người.

Hùng Cửu Long muốn dùng chiêu bài hoà giải hòa hợp để quảng cáo việc buôn bán của mình mà qua Mỹ làm thất bại là cái chắc. Còn muốn làm tay sai, cò mồi cho CS, tuyên truyền cho CS đối với người Việt hải ngoại là quá dốt về chánh trị. Ở Á, ở Âu, ở Mỹ, ở đâu người Việt hải ngoại cũng chống Cộng. Đại cán CS công du nơi nào gần các cộng đồng người Việt bị biểu tình, phải vào cửa hông ra cửa hậu. Riêng ở Mỹ quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ đã có hơn một trăm mấy chục thành phố và năm sáu tiểu bang Mỹ thừa nhận là di sản, biểu tượng của người gốc Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ. Còn cây cờ máu của CSVN dù có bang giao với Mỹ cũng chỉ được treo ru rú trong khuông viên 1 toà đại sứ, 2 lãnh sự quán của CSVN mà thôi. Ai mang, treo cờ máu là vô văn hoá, phản văn hoá VN. Một em học sinh tiểu học gốc Việt cũng về méc ba má, ba má báo động cho cộng đồng đến yêu cầu gỡ xuống. Quảng cáo của Hùng Cửu Long bị phản tác dụng thê thảm. Đồng bào trong nước chắc cũng không ưa. Đồng bào có việc về nước càng ghét. Số phận Trần Trường tán gia bại sản ở Little Saigon và ngay trong nước nói trên vì treo cờ máu là bằng cớ tiêu biểu../.
 
 Vi Anh

Saturday, 26 November 2016

Fidel chết. Dân Cuba ăn mừng, Việt cộng để tang 9 ngày có gì lạ ?

Tin đồn : Việt cọng sẽ để tang 9 ngày cho lãnh tụ "Fidel Castro" ?,nhưng dân Cuba ăn mừng lớn vui thật!



Fidel Castro đã nghẽo rồi.
Ngày mai thì sẽ dược hõa táng. 
******
Fidel Castro died at the age of 90 on Friday.25/11/16
Fidel Castro, nhà độc tài Cuba, đã từ trần, thọ 90 tuổi. 



Chủ tịch nước Raúl Castro, em ruột Fidell Castro, loan tin này qua truyền hình
Cuba.

Ông nói, Fidel Castro chết hôm 25/11/2016, lúc 10:29 giờ tối.

Xác sẽ hỏa thiêu, theo di chúc của Fidel Castro.

 

Trong 47 năm, Castro đã nắm quyền lãnh đạo Cuba, trở thành lãnh tụ độc tài cực
quyền bằng cách kết thân với Liên Xô, Venezuela và Trung Quốc. Hàng trăm ngàn
người dân Cuba đã bỏ chạy, để trốn sự áp bưc của chế độ Castro.

 

Tự điển Bách khoa Mở ghi rằng Fidel Alejandro Castro Ruz (sinh ngày 13 tháng 8
năm 1926, mất ngày 25 tháng 11 năm 2016) là một trong những nhà lãnh đạo chủ
chốt của cuộc Cách mạng Cuba, Thủ tướng của Cuba từ tháng 2 năm 1959 tới tháng
12 năm 1976, và sau đó là Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Cuba cho tới khi ông từ
chức tháng 2 năm 2008. Ông là Bí thư thứ nhất của Đảng Cộng sản Cuba từ tháng
10 năm 1965 tới tháng 4 năm 2011, em trai ông, Raúl Castro, được kế nhiệm chức
vụ này vào ngày 19 tháng 4 năm 2011. 

 

Chị em gái của ông, bà Juanita Castro, từng là một nhân viên tình báo Mỹ (CIA)
hoạt động chống lại chính anh em trai mình trước khi chuyển sang sống ở Hoa Kỳ
ngay từ đầu thập niên 1960. Khi bà đi tỵ nạn, đã nói là "Tôi không thể hờ
hững với những gì đang xảy ra trên đất nước tôi. Hai anh em của tôi, Fidel và
Raúl đã biến nước tôi thành một nhà tù khổng lồ được bao quanh bởi biển cả.
Người dân đang bị trói buộc và hành hạ bởi chủ nghĩa Cộng sản quốc tế."

  
Đài RFI trong bài viết "Fidel
Castro: Hoàng đế Cuba đội lốt cách mạng?
" ngày 24-05-2014 đã
viết về Fidel Castro:



"Quyển sách
"La Vie cachée de Fidel Castro", mà sĩ quan cận vệ Juan Reinaldo
Sanchez suốt 17 năm theo chân nhà cách mạng Cuba và một đầu bếp tiết lộ chắc
chắn sẽ là một quả bom tại Cuba, do có nội dung vạch trần bộ mặt thật của ông
Fidel Castro. Tuần báo L’Express trích ra nhiều tình tiết:

"Cả cuộc đời,
Fidel Castro khẳng định ông không có tài sản, chỉ có một chiếc lều câu cá. Thực
tế, căn lều của lãnh đạo Cuba là một hệ thống biệt thự sang trong, huy động
những phương tiện hậu cần khổng lồ, chiếm trọn hải đảo Cayo Piedra mà giới lãnh
đạo xã hội chủ nghĩa thường sang thăm Cuba ít ai biết.

Cayo Piedra thực ra là
hai đảo nằm gần nhau và để đi lại dễ dàng Fidel Castro cho xây một chiếc cầu
dài 215 mét nối hai đảo nam và bắc. Để cho ba chiếc du thuyền của gia đình ông
cập bãi cát mịn, nhà cách mạng đã cho đào một con kênh dài một cây số. Trừ văn
hào Gabriel Garcia Marquez, người bạn thân thiết nhất được mời đến chơi không
biết bao nhiêu lần, Fidel Castro che giấu rất kỹ, hiếm khi nào mời khách quen
lạ. Khách mời chỉ được lưu trú trong một căn nhà ở phía bắc với một hồ bơi 25
mét.

Ở phía nam, có một nhà
hàng nổi, nơi gia đình Fidel Castro thường hay dùng cơm. Viên cựu sĩ quan cận
vệ cho biết trong 17 năm hầu cận Fidel Castro, ông có gặp một số lãnh đạo chính
trị như Tổng bí thư cộng sản Đông Đức Erich Honecker, chủ nhân đài CNN Ted
Turner, vua gà của Pháp Gerard Bouroin khi ông này qua Cuba tìm thị trường.
Tuyệt nhiên không bao giờ thấy Raul Castro.


...Dân chúng Cuba ăn uống kham khổ còn Chủ tịch nước ăn uống ra sao? Ở La
Habana, một bà gia nhân giám sát hai đầu bếp … bữa ăn của nhà cách mạng được
một ông quản gia chuyên nghiệp phục vụ tận bàn như trong nhà hàng. Mỗi chiều,
Dalia, vợ của «Phi-đen» soạn ba thực đơn: ăn sáng, ăn trưa và ăn tối cho ngày
hôm sau nhưng không phải chung cho gia đình mà là cho từng «cá nhân một, với sở
thích, thói quen, và yêu cầu riêng».

Buổi sáng, chủ tịch
thức giấc lúc 11 giờ để ăn sáng, hiếm khi nào dậy trước 10 giờ và bắt đầu ngày
làm việc vào khoảng 12 giờ trưa. Khi ông dùng sữa, thì sữa do bò nuôi trong
nông trại gia đình cung cấp và mỗi thành viên gia đình có một con bò riêng. Sữa
đưa lên bàn ăn đựng trong chai có số riêng. Chai sữa bò của Fidel Castro mang
số 5. Gia trưởng Cuba có vị giác tinh tế phân biệt được mùi vị nếu sữa không xuất
phát từ con bò cái của ông.

Về an ninh, luôn luôn
có 15 vệ sĩ túc trực bên mình. Hầu hết được tuyển chọn theo khả năng tác xạ và
cận chiến. Đặc biệt là trong số vệ sĩ có một người có diện mạo rất giống chủ
tịch tên Silvino Alvarez. Dáng thấp hơn nhưng nếu ngồi trong xe thì không thể
phân biệt được, ai giả ai thật. Năm 1992, khi lãnh đạo Cuba lâm bệnh nặng, nằm
liệt giường, ông “Phi-đen” giả được cho lên xe chủ tịch chạy vòng vòng đường
phố, cố ý qua những nơi đông người như đại lộ Prado dọc bãi biển và khu có sứ
quán Anh, Pháp. Ngang qua đám đông, chủ tịch giả cũng đưa tay chào như chủ tịch
thật, để qua mắt dân chúng.

Castro giống nhà độc
tài Mussolini

Sự kiện Fidel Castro
sống một hoàng đế cũng được một người bạn cũ của ông xác nhận và thuật lại
trong bài phỏng vấn trên tuần báo l’Express : sử gia Elisabeth Burgos, mang hai
dòng máu Pháp và Venezuela, một chuyên gia chế độ cộng sản Cuba, hoạt động sát
cánh với Fidel Castro từ thời đầu cách mạng chống nhà độc tài Batista trước khi
bỏ đi.

Theo sử gia Elisabeth
Burgos, Fidel Castro là một nhân vật tài ba, có sức thu hút, có khả năng phân
tích và tổng hợp rất cao và lúc nào cũng thủ sẵn 4,5 giải pháp. Nếu Che Guevara
là một nhà cách mạng sắt máu, giết người không gớm tay thì Fidel Castro là một
người nhiều mưu mô thủ đoạn, thích thao túng hơn là ra tay hạ sát..."


--------





Ông hoàng Sihanouk của Campuchia khi nói về cộng sản ông nói như thế
này: "ở Campuchia có 100 người thì hết 99 người ngu, còn ở Việt nam 100
người thì hết 99 người khôn"
Nghe cái là mát lòng liền ha.


Rồi ông lại nói tiếp : "nhưng cái may mắn là ở Campuchia 1 người khôn
lại lãnh đạo 99 người ngu. Còn ở vn thì 1 người ngu đó lại lãnh đạo 99
người khôn kia !!! --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

---------


------ 
Fidel Castro: Con khủng long cộng sản cuối cùng



Khi các khoa học gia nghiên cứu sự sống còn của các loài sinh vật, nếu nhận thấy xác suất sống còn của một giống vật nào đó gặp nguy cơ diệt chủng, thì họ sắp xếp giống đó vào danh sách của “loài có nguy cơ diệt chủng” (List of Endangered Species). Các loài tê giác hiếm quý, loài voi Á Châu, loài gấu Panda, nhiều loài cá voi v.v…
Trong khoảng 200 quốc gia trên thế giới hiện nay thì còn 4 quốc gia duy nhất còn theo chủ nghĩa Ðộc Tài Cộng Sản. Ðó là Cuba, Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam. Trên bình diện chính trị học, dĩ nhiên thì các quốc gia trên cần phải được sắp xếp vào danh sách các quốc gia có “chính quyền Cộng Sản có nguy cơ diệt chủng”.
Sự khác biệt giữa những “loài có nguy cơ diệt chủng” và “chính quyền Cộng Sản có nguy cơ diệt chủng” là những loài vật đóng góp tích cực vào tính đa diện và sự phong phú của môi sinh hoàn vũ, đem lại niềm vui và phúc lợi cho muôn loài. Trong khi đó thì các chính quyền Cộng Sản lại độc tài, tham nhũng, bè phái, thiếu công minh và đem lại sự chậm tiến, bất công xã hội và nghèo khốn cho các dân tộc bất hạnh mà họ cai trị.
Chính vì thế trong khi nhân loại nỗ lực để đầu tư cứu giúp các loài có nguy cơ diệt chủng, thì không ai đoái hoài đến sự sống còn của các chính quyền cộng sản có nguy cơ diệt chủng. Trái lại dư luận thế giới ngày càng hiểu rõ hơn bản chất gian trá và phản tiến bộ của Cộng Sản chủ nghĩa, những nguy cơ chúng tạo ra cho nhân loại. Hậu quả là trào lưu dân chủ Hiến Ðịnh, Pháp Trị và Ða Nguyên là một trào lưu bất khả vãn hồi. Chính những thành phần trung kiên nhất của các đảng CS đang nắm quyền tại Cuba, Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam cũng phải thành thật công nhận sự thật này. Vấn đề của họ là làm sao duy trì quyền lực càng lâu thì càng dễ dàng trục lợi và tẩu tán tài sản.
Nếu các đảng CS nêu trên là những “chính quyền CS có nguy cơ diệt chủng” thì chúng ta phải coi nhà độc tài CS Cuba Fidel Castro là con khủng long CS cuối cùng còn sót lại từ thế kỷ 20.
Các con khủng long CS vĩ đại của thời đại hoàng kim CS của thế kỷ 20 như Lê Nin, Stalin của Liên Xô, Mao Trạch Ðông của Trung Quốc, Kim Nhật Thành của Bắc Hàn và Hồ Chí Minh của Việt Nam đều đã ra đi.
Ðối với đại khối nhân loại, hào quang giả tạo của họ phần lớn bị ánh sáng của khoa học, bước đi vững chắc của chân lý, của cuộc cách mạng tin học toàn cầu làm lu mờ.
Tuy nhiên đối với người CS, vì họ sống còn bằng sự thống trị độc tài, bằng sự đánh bóng và thần tượng hóa những nhân vật lãnh đạo, nên các nhân vật lịch sử trên còn giữ những vị trí quan trọng trong tâm thức họ. Nhất là thần tượng CS đang sống còn và ngự trị trên dân tộc Cuba: Fidel Castro.
Fidel Castro nắm quyền từ năm 1959 đến tháng 7 năm 2006 thì tạm thời trao quyền lại cho em minh là Raul Castro vì lý do sức khỏe. Fidel Castro là nhà lãnh tụ nắm quyền lâu nhất trên thế giới đương đại. Dĩ nhiên chỉ có trong các quốc gia “tự do dân chủ “ kiểu Cộng Sản thì những chuyện kỳ cục như vậy mới có thể xảy ra, kể cả việc trao quyền bính quốc gia lại cho em ruột của mình. Kim Chánh Nhất tại Bắc Hàn thừa kế ngôi vị của cha mình là Kim Nhật Thành và con của Kim Chánh Nhất là Kim Chánh Ân bây giờ là lãnh tụ tối cao cũng trong tinh thần ấy.
Vấn đề sự thật về tình trạng sức khỏe của Fidel Castro được bao trùm bởi một bức màn bí mật đen tối. Kể từ tháng 12, 2006, khi nhà độc tài Cuba không xuất hiện trong buổi thao diễn quân đội để kỷ niệm sinh nhật 80 tuổi của mình, thì các tin đồn đãi lại càng tăng tốc. Có nguồn tin cho rằng ông bị té gãy xương tay và đầu gối. Có nguồn tin cho rằng ông bị xuất huyết nội tạng. Có nguồn tin cho rằng ông bị ung thư. Có nguồn tin cho rằng ông bệnh nặng sắp chết. Tuy nhiên tất cả những tin đồn đó vẫn kéo dài cuộc sống bệnh hoạn của ông cho đến ngày 25 tháng 11, 2016 vừa qua, khi ông trút hơi thở cuối cùng.
Sau tháng 12, năm 2006, trên bình diện chính thức thì chính quyền CS Cuba vẫn nêu ra chiêu bài “Fidel Castro Muôn Năm” và “Hãy Lãnh Ðạo Chúng Tôi Thêm 80 năm nữa”. Tuy nhiên không ai biết thực sự tình trạng sức khỏe của con khủng long CS cuối cùng này ra sao. Các chế độ CS sống còn bằng sự bưng bít và dối trá. CS Cuba không ngoại lệ, nhất là trong tình trạng hiện tại của đảng CS Cuba: họ đang sống trong một thế giới mà chỗ chống lưng lớn nhất là Liên Xô đã tan vỡ, người lãnh đạo tối cao và hào nhoáng Castro đã quá lớn tuổi, và cả triệu rưỡi người Cuba tự do đang rình rập từ tiểu bang Florida Hoa Kỳ, chỉ cách một vùng biển nhỏ. Ngày hôm nay, Fidel Castro đã chết thật sự.
Câu hỏi trên vành môi mọi người là: Việc gì sẽ xảy ra sau cái chết của con khủng long CS cuối cùng này?
Một trong những điều mà các đảng CS Việt Nam, Trung Quốc và Bắc Hàn sợ nhất là cái chết của Fidel Castro. Trước hết những chế độ CS không phải là những chế độ của tương lai, vì thế họ phải sống bằng quá khứ. Mặc dù Fidel Castro đã già nua, nhưng cái quá khứ hào nhoáng và hào hùng của ông một phần nào duy trì huyền thoại cách mạng vô sản của CS quốc tế.
Sự ra đi của ông sẽ đánh dấu một sự đoạn tuyệt với quá khứ vàng son ấy, và một phần nào nói lên tính cách giai đoạn và vô thường của những thần tượng Cộng Sản.
Nguy hiểm hơn nữa, là cái chết của Castro có xác suất đem lại sự cáo chung của đảng CS Cuba. Trong bốn đảng CS còn lại thì Cuba là lẻ loi nhất. Lẻ loi không những về địa dư mà còn lẻ loi về văn hóa nữa.
Trước hết Cuba không tiếp cận biên giới với bất cứ một nước CS nào để có thể nương tựa vào nhau như Trung Quốc, Việt Nam và Bắc Hàn. Mặc dù có một vài quốc gia châu Mỹ La Tinh có cảm tình với khuynh hướng chống Hoa Kỳ của Cuba nhưng các quốc gia này vẫn chấp nhận đa nguyên, đa đảng. Họ không chấp nhận đường lối ngoại giao của Hoa Kỳ. Ðiều này hoàn toàn không có nghĩa là họ theo chế độ CS Cuba.
Các quốc gia CS như Trung Quốc, Việt Nam hoặc Bắc Hàn trên thực tế, vì sự xa cách địa dư cũng như khác biệt văn hóa (một bên là truyền thống văn hóa Ðông Á Tam Giáo nhưng không đặt nặng tôn giáo, một bên như Cuba là truyền thống Công Giáo) và Cuba không phải là một quốc gia đối tác quan trọng, nên không thể giúp đỡ thực tế lẫn nhau.
Fidel Castro nắm quyền được lâu, không những vì kỷ luật sắt và hiến pháp độc tài, mà còn vì ông có tư thế và cá tánh riêng. Người kế vị của ông là Raul Castro, tuy bảo thủ hơn nhưng lại không có uy tín bao trùm và khả năng ứng phó của ông. Chính vì thế Fidel chưa chết, mới chỉ bị bệnh thôi, mà Raul Castro không chịu nổi áp lực, đã ngỏ lời muốn thương thuyết với Hoa Kỳ. Dĩ nhiên, dưới áp lực của Cộng đồng Cuba tự do, Hoa Kỳ không dễ dàng giải tỏa vô điều kiện các áp lực phong tỏa kinh tế Cuba. Trong tình huống đó, sự sống còn của Fidel Castro sẽ ảnh hưởng đến sự sống còn của chính quyền CS Cuba.
Bây giờ chúng ta thử đặt mình vào vị trí của các nhà lãnh đạo Trung Quốc, Việt Nam và Bắc Hàn.
Mặc dù trên nguyên tắc 3 quốc gia này cùng một nền văn hóa Ðông Á. Tuy nhiên khi nói đến Bắc Hàn chúng ta phải ý thức rằng chúng ta đang nói đến một thể chế rùng rợn không khác nào cộng sản thời Stalin. Sự bóc lột dân chúng Bắc Hàn và sự liều lĩnh của Kim Chánh Nhất và sau đó Kim Chánh Ân, trong việc chế tạo và sẵn sàng sử dụng võ khí nguyên tử để bảo tồn chế độ, đã biến chế độ CS này thành chế độ nguy hiểm nhất nhân loại hiện nay. Tóm lại đối với CS Bắc Hàn, hoặc là đảng CS nắm quyền, hoặc toàn thể đảng và dân tộc bi hủy diệt vì võ khí nguyên tử.
Chính vì thế chúng ta có thể suy đoán rằng hoặc đảng CS Bắc Hàn bị hủy diệt, kéo theo sự hủy diệt của toàn dân Bắc Hàn trong biển lửa nguyên tử, hoặc rất lâu sau khi các đảng CS Cuba, Việt Nam và Trung Quốc đã cáo chung, thì đảng CS Bắc Hàn vẫn ngự trị trên dân tộc Bắc Hàn, Kim Chánh Ân và bè lũ vẫn uống sâm banh, lái xe đua, có gái đẹp, sống trong nhung lụa, trên chiêu bài xã hội chủ nghĩa.
Riêng Trung Quốc và Việt Nam, mặc dù xa xôi và làm ra vẻ dửng dưng, vẫn sẽ chấn động tận gốc rễ vì sự ra đi của Fidel Castro. Sự cáo chung sau đó của chính quyền CS Cuba sẽ tạo ra một cơn địa chấn trong lòng cán bộ 2 chế độ này. Sự cô đơn của họ sẽ rõ rệt hơn và ngày tàn của họ sẽ nhanh chóng xảy ra hơn. Như một chiếc bàn có 4 chân, gãy đi một còn 3. Chiếc bàn chưa đổ lập tức nhưng sự hữu dụng của nó chắc chắn không còn đáng tin cậy.
Con khủng Long CS cuối cùng là Fidel Castro đã nằm xuống, thì điều này giong lên tiếng chuông cảnh tỉnh rằng, vào thời đại tin học toàn cầu này, giấc mộng thiên thu trường trị, nhất thống giang hồ của CSVN sẽ chấm dứt.
Ðảng CSVN dưới sự điều hướng của Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang và Nguyễn Thị Kim Ngân, nếu không chủ động xoay chiều để cùng toàn dân tiến bước trên con đường xây dựng dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên chân chính, thì sẽ thẳng tiến để chui tuốt vào chiếc sọt rác của lịch sử mà toàn dân đã sắp sẵn cho đảng ta.
(Viết nguyên thủy 6.11. 2006 và điều chỉnh 27.11.2016)
 

Tiếng kêu Phúc: Việt Kiều hãy giúp TPP trở lại cho ma dề in ...Vc

Kiều bào hãy giúp Phúc ma dề
  Cách nay đã nửa tháng, đảng CSVN mở một đại hội, có tới 500 người tham dự, hầu hết thuộc thành phần "chây lười lao động, trốn tổ quốc, chạy theo kiếm bơ thừa, sữa cặn của đế quốc". Đại hội có tên: Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài, năm 2016. Phát biểu với 500 đối tượng nói trên, ông Phúc Ma dề in VN, kêu gọi: "Kiều bào hãy quảng bá Việt Nam ra thế giới".
Để kiều bào hăng hái giúp, xin giới thiệu sơ nét về ông ta. Mời đọc bài: Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: 1 trong 10 gương mặt cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân tiêu biểu.
Tin chắc ai nhìn cái tựa bài báo, cũng đều nghĩ ông Phúc học giỏi hoặc xuất sắc, bởi vì mấy cụm từ "trường đại học, và tiêu biểu", nhưng bị hố, nội dung không nói ông Phúc học dốt, hoặc yếu kém, chỉ nói ông Phúc... liên tiếp làm bí thư chi đoàn. Trớt hướt, bé cái lầm, cứ nghĩ cái trán bóng, mặt trơ, đầu khất, chắc học cũng khá lắm, hóa ra tiêu biểu chỉ vì làm bí thư chi đoàn! Trong bài này nói ông Phúc sinh năm 1954, tới 1973 vào thẳng đại học, không "kinh qua" giai đoạn tiểu và trung học?
Là kiều bào, hưởng ứng lời ông Phúc, đã nửa tháng trôi qua, đêm mất ngủ, ngày quên ăn, mà tìm hoài không thấy gì "nổi cộm" để quảng bá. May quá ngoài cái giấy chứng nhận: Người trường kỳ gánh nước mướn, tôi còn tìm thêm được một bằng khen của bộ Y Tế và chữa bịnh, cấp cho Bác Sĩ Nguyễn Quốc Bảo, bằng khen được trao ngay trong lúc vị BS này hấp hối, với dây nhợ, ống nhựa từ mũi, tai, miệng đều bị bịt kín, các dây nhựa đều dẫn về bình oxy. Một hình ảnh vô cùng trái khoáy đến kinh dị.
Về hình ảnh này, xin quảng bá, người CS thích thành tích, mơ bằng khen, cuồng chụp hình lên báo tuyên truyền.

Nói về quảng bá Việt Nam ra thế giới, hẳn không ai bằng siêu mẫu Dương Nguyễn Khả Trang, cuộc thi sẽ tổ chức tại Ba Lan, năm 2017. Được báo chí đăng hình rầm rộ, bộ trang phục siêu mẫu khoác lên người nặng đến nửa tạ, đạt một kỷ lục thế giới có thể nói kỷ lục vĩnh viễn, bảo đảm ngàn năm sau, chưa dễ ai phá được. Bộ trang phục này được phục chế từ ông bà tiên tổ của mình Lạc Long Quân và Âu Cơ. Chèn đét ơi, tổ tiên mình từ thời 5 ngàn năm trước, từng diện một bột bộ đồ "hoành tráng" tới nửa tạ. Chắc tổ tiên mình phải khóc ngất, cho đàn con cháu suốt một thời kỳ dài than thở:
"Một năm 2 mét vải thô
Làm sao che nổi cụ Hồ em ơi!"
Đã vậy báo chí còn cho rằng đây là bộ quốc phục?
Nhìn cô siêu mẫu này, thấy hao hao giống bà thầy Tùng, ở xóm tôi xưa kia, xóm ty Công Chánh, đường Thái Phiên, Hội An, bà thầy Tùng cũng ốm, nước da trắng nhờ như cô, đặc biệt mỗi khi lên đồng, cái bộ đồ cô siêu mẫu càng giống tợn, có điều bà thầy Tùng mặc ít hơn, chỉ giống chỗ màu mè, lòe loẹt thôi!

Cái này mà quốc phục ư!? Quốc nhục thì có, nguồn tin chưa kiểm chứng, nói rằng đảng sắp cấp giấy chứng nhận bộ đồ "hoành tráng" của siêu mẫu, sẽ chính thức trở thành quốc phục cho nữ giới?
Có vài tờ báo phê bình rằng: Bộ quốc phục quá đẹp, nhưng "thiếu điểm nhấn ở chính giữa". Có thể báo hơi bi quan, thiếu chăng, chỉ thiếu người nhấn. Vì giáo Tô đang ở tù, còn bác ta đang nằm ngay đơ cán cuốc, trong động Ba Đình!
Ông Phúc khờ lắm, để cho báo chí in hình giới thiệu siêu mẫu rần rần, kiều bào cánh đàn ông, không khi nào "quảng bá Việt Nam ra thế giới." Ngu sao quảng, họ âm thầm mua vé máy bay về nom siêu mẫu, bởi quảng bá cả đàn ông thế giới chen nhau xem, vé máy bay tăng giá, ai thiệt?
Tôi cố tìm xem có gì để quảng bá, như lời thỉnh cầu của ông Phúc, nhưng mở báo nhà nước, thấy toàn hiếp dâm, giết người, ăn cướp, ăn trộm, với lại toàn tai nạn giao thông, nhà sập, cầu sập, nhà cháy, đường chưa khánh thành đã bong lỡ loét tùm lum, nhiều công trình năm, bảy ngàn tỷ bỏ hoang cho ma vầy.

Tìm thêm chút nữa, thấy thương tâm cho học trò Lâm Sơn Vũ, được tuyển vào học lớp 6, gia đình vui chưa lâu, nhà trường mời phụ huynh lên thông báo "em phải về học lại lớp 1." Thương lây Bộ Giáo Dục, dốt đặc với những sách giáo khoa nhăng cuội.
Chán báo đảng, mở báo dân, thấy toàn đảng CSVN là lũ vơ vét, nạo từng đốt xương sống của người dân làm giàu, phó đảng Trương Tấn Sang từng ví họ là một bầy sâu, với bầy sâu như vậy, nhập loại máy siêu tối tân của Mỹ về chạy hết tốc lực: Bôm thuốc trừ sâu, hút sâu, càn quét không biết có hết không. Trong khi đó đầu đảng Nguyễn Phú Trọng vừa già nua, vừa lú, bắt bằng tay, thủ công, hai nhiệm kỳ số sâu Trọng lú bắt mới đếm trên đầu ngón tay, bỏ bèn gì?! Lũ sâu ngang nhiên đứng trên đầu tổ quốc bằng điều 4 hiến pháp, thảo nào một cơ quan có tới 44 cán bộ lãnh đạo, mà chỉ có 2 nhân viên. Đúng là đảng CSVN đầu voi, đuôi chuột nhắt.

Khó hiểu nhất là vụ án Formosa, đảng CSVN luôn miệng nói "vì dân" thế nhưng vụ cá chết, đảng không đứng về phía bị hại, mà bênh vực kẻ đã gây ra thảm họa cho dân, cho nước, thẳng tay đàn áp người biểu tình, bức hại những người nhiệt tình vì nước, vì dân như Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh? Một hành động rất hạ cấp, hèn hạ. Nếu có tự do thật sự, người dân có quyền hạch hỏi: Ai đã rước voi về dày mã tổ? Tống khứ chúng nó ra khỏi nước Việt Nam.
500 triệu của Formosa là tiền bồi thường? Không phải, đó là tiền bố thí, không phải tiền bồi thường. Thông thường một vụ tai nạn xe cộ, trước hết tính giá trị xe bi hư hại, trong xe mấy người chết, mấy người bị thương? Bị thương chữa trị trong bao lâu, tốn kém bao nhiêu, thời gian phải nghỉ việc vv...
Đảng CS dám làm việc mờ ám, trước thiên thanh bạch nhựt, trước hàng triệu người Việt Nam và toàn thế giới, còn đan tâm đàn áp người dân. Điều này khỏi quảng bá, năm châu bốn biển đều biết.
Tôi khâm phục nhất chị Cấn Thị Thêu, người dân oan tài ba, kiên dũng, bất khuất. Lần trước chị ra tù, dù không chuẩn bị, chị phát biểu với người dân Dương Nội đi đón chị, bằng một bài diễn văn bất ngờ, không giấy tờ, không bút tích, nhưng rất mạch lạc, hùng hồn, có thể nói như một áng văn sống động, tài tình.

Bảo đảm "người có lý luận, có bằng tiến sĩ, giáo sư" đầu đảng Nguyễn Phú Trọng, đi theo vết nước đái của chị, 10 năm cũng không thể học được.
Vâng, thưa Phúc ma dề in Việt Nam, tôi sẽ nhờ các bạn trẻ trong Cộng Đồng Việt Nam Georgia, thông dịch lời chị Cấn thị Thêu, nói khi ra tù và sự kiện Mẹ Nấm. Những người phụ nữ Việt yêu nước, sẵn sàng chống lại bạo quyền Cộng Sản, cho người Mỹ ở địa phương này biết.
Ông Bút
danlambaovn.blogspot.com

----------
Xe cưỡng chế cán chết người
Cưỡng chế đất, xe ủi cán người xong cán bộ bỏ anh Nguyễn Minh Sang nằm taji chỗ không mang đi cấp cứu... xã Trí Yên, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang sáng ngày 25/11/2016.
Nguồn Xa Hoi Xa Hoi


Nuối tiếc sách giáo khoa thời VNCH : Thời nay giáo dục tệ hại lớp 5 phải học thuộc lòng "phụ nữ có thai"

Lớp 5 phải học thuộc lòng "phụ nữ có thai"

alt
Có thể bây giờ học sinh lớn nhanh thật, cũng thỉnh thoảng có vấn đề này nọ. Nhưng có điều, cho bài học về chăm sóc phụ nữ có thai với em học sinh lớp 5 là như thế nào đây? 


Các em học sinh lớp 5 đã phải lo cái chuyện có thai chưa? Trong khi đấy, bài học về giáo dục sức khỏe giới tính thì chẳng thấy đâu. Mình chia sẻ một câu chuyện này xem các bạn nghĩ sao?


Con tôi năm nay lên lớp 5, mới vào đầu năm học chưa đầy một tháng nhưng cô giáo đã phát cả một xấp tài liệu: “Đề cương ôn tập khoa học - sử - địa cuối học kỳ 1” với những câu hỏi nhỏ, về nhà để học thuộc lòng dần các kiến thức liên quan đến bài giảng ở lớp.


Buổi tối, ngồi nghe cháu đọc thuộc lòng câu có trong đề cương: Phụ nữ có thai nên làm gì?

- Ăn uống đủ chất.

- Không dùng chất kích thích như thuốc lá, thuốc lào, rượu, ma túy...
- Nghỉ ngơi nhiều hơn, tinh thần thoải mái.
- Tránh lao động nặng, tránh tiếp xúc với chất độc hóa học như thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ...
- Đi khám thai định kỳ ba tháng một lần.
- Tiêm văcxin phòng bệnh và uống thuốc theo chỉ dẫn của bác sĩ.
Tôi hơi bất ngờ về nội dung cháu đang đọc, liền mở sách khoa học lớp 5: Bài 5: Cần làm gì để cả mẹ và em bé đều khỏe? (tr12) thì đúng là có nội dung đó thật, kèm theo một số hình ảnh minh họa. Tôi nói với cháu: “Chỉ cần ở lớp con nghe cô giáo giải thích là hiểu rồi, con không cần học thuộc lòng như thế đâu”. Nhưng bé một mực khăng khăng: “Con phải học thật thuộc, nếu không ngày mai sẽ bị ghi vào lỗi vi phạm”.
Thế là bé cứ thế đọc cho đến thuộc, sau đó nhờ em đang học lớp dưới dò lại xem đã chính xác chưa. Vậy mà vẫn bị cậu em bắt bẻ: “Anh đọc thiếu từ thai trong câu đi khám thai định kỳ ba tháng một lần” rồi. ***** bé lại cố đọc đi đọc lại cho thật thuộc để ngày mai lên lớp trả bài cho cô giáo, để không bị ghi vào lỗi vi phạm.
Năm nay, Bộ Giáo dục - đào tạo đã chính thức yêu cầu bỏ chấm điểm đối với bậc tiểu học, vậy với nội dung bài học và “phương pháp học tập” như thế này thì giáo viên sẽ nhận xét các cháu học sinh lớp 5 ở những tiêu chuẩn nào? Chẳng lẽ cháu không thuộc, cô giáo sẽ ghi lời phê: “Em không hiểu biết gì về phụ nữ có thai sao?”!

_______________________
Phụ nữ-nạo phá thai 8 tuần tuổi khi mang ra đứa bé vẫn còn sống
Nhìn mà muốn khóc
thiên đàng XHCN

----

Trường Tiểu học Cồn Sẻ (Quảng Bình): Nhiều học sinh không biết đọc, biết viết vẫn phải lên lớp

Chị Nguyễn Thị Hảo, bức xúc khi biết con không biết đọc, không biết viết nhưng vẫn bị trường… “ép” cho lên lớp
Đó là thực trạng của nhiều em học sinh tại Trường Tiểu học Cồn Sẻ (thôn Cồn Sẻ, TX. Ba Đồn, Quảng Bình). Nhiều em lên lớp 3, lớp 4, thậm chí lớp 5, lớp 6, nhưng vẫn không biết đọc, biết viết. 
Kết quả là… “con số không”

Chị Nguyễn Thị Hảo (36 tuổi), phụ huynh em Nguyễn Hoàng Phúc Lộc (lớp 3C, Trường tiểu học Cồn Sẻ) cho biết, đầu năm học 2016 -2017, chị phát hiện con mình không đọc được chữ, viết cũng không được. Quá ngỡ ngàng, chị cho kiểm lại kiến thức căn bản lớp 1 và lớp 2 của Lộc thì kết quả cũng chỉ là “con số không”. Quá bất ngờ ở chỗ em Lộc vẫn được nhà trường cho… lên lớp.
“Khi biết nhà trường cho cháu lên lớp 3C, tôi đã nằng nặc xin cô giáo chủ nhiệm cho cháu ở lại lớp, học lại cho biết đọc, biết viết đã. Cô chủ nhiệm bảo phải có ý kiến của thầy Hiệu trưởng, chứ họ không quyết được. Tôi lại chạy lên xin thầy Hiệu trưởng cho cháu ở lại lớp, nhưng thầy bảo danh sách, thủ tục lên lớp đã hoàn tất, gửi lên cấp trên rồi. Vậy là cháu vẫn phải lên lớp 3C trong lúc không biết đọc, không biết viết. Nay cháu vẫn mù chữ”, chị Hảo buồn rầu.
Việc  em Lộc không biết đọc, không biết viết khiến vợ chồng chị Hảo rất buồn. Nhưng điều đáng buồn và gây sốc hơn đó là không biết tương lai của cháu sẽ đi về đâu khi mà hàng năm, Lộc vẫn đều đều được nhà trường cho lên lớp vì đã hoàn thành chương trình học tập. “Dù biết lực học của con tôi rất yếu, nhưng đến mức không biết đọc, không biết viết thì quả thực là đau lòng. Năm nay, cháu đã lên lớp 3 rồi. Cứ đà này, chắc cháu mù chữ”, chị Hảo nghẹn ngào.
Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, không riêng gì trường hợp em Lộc mà còn có trường hợp “đặc biệt” hơn đó là em Hoàng Văn Phượng (12 tuổi), con của vợ chồng chị Nguyễn Thị Xem (45 tuổi, thôn Cồn Sẻ).
Năm học 2014 – 2015, Phượng được Trường Tiểu học Cồn Sẻ xác nhận “đã hoàn thành chương trình tiểu học”. Năm học 2015 – 2016, Phượng lên lớp 6. Nhưng vì biết được khả năng thực tế của Phượng là chưa biết đọc, chưa biết viết, trong khi trường không cho ở lại lớp nên gia đình đành phải cho Phượng ở nhà, thi thoảng nhờ thầy giáo cũ dạy cho chương trình lớp 1, nhưng đến nay học sinh này vẫn chưa biết đọc, chưa biết viết.
“Vừa rồi (16/11/2016), sau khi nhà báo về làm việc, vì sợ liên lụy trách nhiệm là có học sinh đã hoàn thành chương trình tiểu học rồi mà vẫn quay lại trường học chương trình lớp 1 (vì chưa biết đọc, chưa biết viết) nên thầy Nguyễn Minh Khai, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Cồn Sẻ đã “đuổi” Phượng, không cho cô giáo cũ dạy cháu nữa. Bây giờ con tôi không biết phải học nhờ ở đâu”, chị Xem nói.
Chị Xem cũng cho biết thêm, hàng năm vì biết con mình không biết đọc, không biết viết nhưng vẫn được lên lớp đều nên gia đình đã đến xin cho con ở lại lớp, nhưng nhà trường nói đã hoàn thành chương trình học rồi, không cho ở lại.
“Thực tế, con tôi học đến lớp 4, lớp 5 nhưng cháu lại không biết đọc, biết viết, làm toán cũng rất yếu. Đã bao lần, tôi lên xin trường cho cháu ở lại nhưng không được. Trường cứ bảo là cháu hoàn thành chương trình và danh sách lên lớp đã niêm yết rồi nên không thể ở lại lớp. Chúng tôi gửi con vào trường, chi ra bao nhiêu khoản chi phí cho cháu học là để cháu có kiến thức, biết đọc, biết viết, biết làm toán, có văn hóa, chứ không phải để được lên lớp. Tại sao vì chạy theo thành tích mà trường bỏ rơi lại tương lai của cháu vậy?”, chị Xem nói.
Để làm rõ những bức xúc của phụ huynh, chúng tôi đã đến gia đình gặp Phượng và nhờ em đọc một số chữ, câu đơn giản nhưng dù chật vật đánh vần thế nào đi chăng nữa, em cũng không đọc được, những dấu sắc, huyền, hỏi, ngã em không phân biệt được, đều đọc sai hoàn toàn. Còn về viết chính tả thì ngay cái họ tên đầy đủ của mình là “Hoàng Văn Phượng” em cũng không thể viết được. Phượng đã ứa nước mắt khi chúng tôi hỏi về nguyên nhân và nhờ em cố gắng nhớ lại kiến thức, viết thêm tên mình một lần nữa.
Ngoài 2 học sinh trên, về thôn Cồn Sẻ (xã Quảng Lộc, TX. Ba Đồn, Quảng Bình), hỏi thăm trường hợp em Mai Xuân Dương (10 tuổi), con của vợ chồng anh Mai Văn Đại, Phạm Thị Sơn, hầu như ai cũng biết rõ. Vì Dương không thuộc bảng chữ cái nên đọc và viết chữ cũng không được. Riêng các phép toán cộng, trừ đơn giản dành cho học sinh lớp 1 thì Dương cũng làm không được, dù năm nay (2016 – 2017), Dương đã lên lớp 5B, Trường Tiểu học Cồn Sẻ.
Chị Phạm Thị Sơn, phụ huynh em Mai Xuân Dương buồn vì đến nay con vẫn không biết đọc, không biết viết
Chị Sơn cho biết: “Nhà nghèo, nhưng nhiều năm qua, gia đình cũng cố gắng chạy vạy, vay mượn để cho con ăn học. Khi biết ra sự thực là đã học đến lớp 5B nhưng cháu vẫn chưa biết đọc, biết viết thì vợ chồng chị đã ôm con khóc. Nhiều tháng qua, Dương buồn tủi, thường bỏ học ở nhà giúp cha đi biển. Cháu bảo vì xấu hổ với bạn bè nên sắp tới sẽ bỏ học luôn. Chừ gia đình không biết mần răng”…
Ám ảnh căn bệnh thành tích
Giải thích lý do vì sao không biết đọc, không biết viết mà vẫn cho học sinh lên lớp, ông Nguyễn Minh Khai, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Cồn Sẻ biện minh: Về nguyên tắc, nhà trường không cho các em Nguyễn Hoàng Phúc Lộc (lớp 3C), Hoàng Văn Phượng (lớp 5B);  Mai Xuân Dương (lớp 5B) ở lại lớp (lưu ban) là vì các em cứ đủ điểm các kỳ thi, tức là hoàn thành chương trình học là được lên lớp.
Khi chúng tôi hỏi “tại sao trên thực tế các em học sinh này không biết đọc, không biết viết mà vẫn đủ điểm thi, vẫn hoàn thành chương trình học?”, ông Khai nói: “Có thể trong quá trình kiểm tra, thi cử, những học sinh này đã quay cóp, nhìn bài bạn” (?!).
Ông Khai thừa nhận, đầu năm học 2016 -2017, có việc chị Nguyễn Thị Hảo (36 tuổi), phụ huynh em Nguyễn Hoàng Phúc Lộc (lớp 3C) đến xin ông cho con ở lại lớp 2C vì Lộc chưa biết đọc, chưa biết viết nhưng ông không đồng ý. “Việc chị Hảo xin cho con ở lại lớp là không thể vì quá muộn. Chúng tôi đã lập danh sách học sinh lên lớp gửi lên cấp trên rồi”, ông Khai nói.
Lý giải vì sao có nhiều học sinh lớp 3, lớp 5 không biết đọc, biết viết mà vẫn được lên lớp, một giáo viên (xin được giấu tên) Trường Tiểu học Cồn Sẻ, cho biết, giáo viên của trường cũng chịu nhiều áp lực thành tích, xét danh hiệu thi đua từ trường, từ cấp trên áp xuống.
Ngoài ra, nhà trường cũng có quy định nếu lớp nào có học sinh yếu thì giáo viên tự chịu trách nhiệm nên nhiều giáo viên đã cho điểm khống luôn để khỏi mất công và không bị khiển trách.
Liên quan đến vụ việc nhiều học sinh tại Trường Tiểu học Cồn Sẻ, dù không biết đọc, không biết viết nhưng vẫn được lên lớp, trao đổi với PV, ông Phạm Thanh Minh, Trưởng phòng GD&ĐT TX. Ba Đồn cho biết, đơn vị đã nhận được thông tin về vụ việc và sắp tới sẽ cử đoàn công tác phối hợp với các cơ quan chức năng liên quan thanh tra chất lượng giáo dục tại trường này.
“Nếu đúng như thông tin phản ánh, chúng tôi sẽ chỉ đạo và xử lý nghiêm Hiệu trưởng Trường Tiểu học Cồn Sẻ và những giáo viên liên quan”, ông Minh nói.
Chị Phạm Thị Sơn: “Nhà nghèo, nhưng nhiều năm qua, gia đình cũng cố gắng chạy vạy, vay mượn để cho con ăn học. Khi biết ra sự thực là đã học đến lớp 5B nhưng cháu vẫn chưa biết đọc, biết viết thì vợ chồng chị đã ôm con khóc. Nhiều tháng qua, Dương buồn tủi, thường bỏ học ở nhà giúp cha đi biển. Cháu bảo vì xấu hổ với bạn bè nên sắp tới sẽ bỏ học luôn. Chừ gia đình không biết mần răng”…
  
Nguyên Dũng – Lưu Hà
-------------------------

Chuyện thiên đường cs: khôi hài nhỏ nhất đến chuyện nước mắm ở VN

Những chuyện khôi hài nhỏ nhất đến chuyện nước mắm ở VN

Đọc những trang tin tức mới nhất ở VN làm người dân nóng mặt vì xấu hổ và tức giận.
Từ chuyện ông Phó Giám Đốc và cô tạp vụ đến chuyện nhà sư đánh bạc với 3 cô gái đêm khuya đến chuyện nước mắm gây ung thư.
Chẳng biết từ đâu bỗng rộ lên tin tức “giật gân” về ông Giám Đốc sờ đùi cô tạp vụ gây nên cuộc tranh cãi thú vị.
01-h-2
Hình ảnh ông Tấn quàng tay vào đùi nữ tạp vụ.
Ông Phó Giám đốc làm gì và cô tạp vụ trả lời ra sao
Phó Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch tỉnh Cà Mau “choàng tay qua đùi nữ tạp vụ” của Sở này được đăng tải gây xôn xao dư luận.
Báo giới trong nước dẫn lời ông Trần Hiếu Hùng, Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch tỉnh Cà Mau cho hay, Phó Giám đốc Hồ Ngọc Tấn đã có giải trình về hành động của mình. Trước hết là lời trần tình của ông Hồ Ngọc Tấn, Phó Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch tỉnh (VHTTDL) Cà Mau
Ông Tấn cho hay, khi nữ tạp vụ nói có ảnh đẹp trong máy điện thoại muốn cho xem, ông đưa tay ra lấy thì nữ tạp vụ liền giấu điện thoại dưới đùi. Khoảnh khắc ông Tấn choàng tay qua đùi nữ tạp vụ lấy điện thoại đã bị ghi hình.
“Chị ấy nói trong điện thoại có lưu hình đẹp, muốn đưa tôi xem. Tôi cầm lấy điện thoại thì chị tạp vụ tránh qua một bên, giật điện thoại lại và kéo tay tôi đi theo”.
Vị này khẳng định không có tình cảm với người phụ nữ này, mọi chuyện chỉ là hiểu nhầm. Được biết, đơn vị này đã nhắc nhở ông Tấn về hành vi trên, do không có chứng cứ nên không thể xử lý vị Phó Giám đốc Sở này.
– Các ông ở Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch tỉnh (VHTTDL) Cà Mau chỉ có tài che chở, bênh vực cho nhau thôi. Đó là kiểu làm việc của những anh quan lo bảo vệ “quyền lợi nhóm, quyền lực cá nhân” để cùng nhau đàn áp bóc lộc nhân dân từ nhà đất tiền bạc đến nhân phẩm con người.

Sự thật như thế nào
Các ông có nghe chị XT. là nhân vật chính phanh phui ra toàn bộ sự thật về việc này không? Hãy nghe chị XT phẫn nộ quá nên mới phải lên tiếng. Chị biết mình chỉ là thân phận tạp vụ nên lâu nay đành lặng im. Sự việc lùm xùm quá chị mới lên tiếng. Chị X.T. (người phụ nữ trong clip bị Phó giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và du lịch Cà Mau sờ tay vào vùng ‘nhạy cảm’) chị cho biết, “Clip mà báo chí đăng tải là hoàn toàn đúng sự thật và chính người chị của chị X.T đã đặt máy quay để “bắt tại trận” chứ không phải bị người khác quay lén như ông Hồ Ngọc Tấn, Phó Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch tỉnh (VHTTDL) Cà Mau trả lời báo chí trước đó”.
Theo chị X.T., hành vi của ông Tấn như thể hiện trong clip là đã rất nhiều lần. Nên chị “bức xúc” và chị của chị T. quyết định đặt máy quay. Hành vi cố ý của ông Tấn đã khiến chị bị xúc phạm nên chị xin nghỉ việc tại Sở này, chứ không phải liên quan đến hoàn cảnh gia đình như trong đơn chị nêu. Tuy nhiên, do bản thân chỉ là một tạp vụ nên chị không dám lên tiếng…
Chị X.T. thông tin thêm, chị chỉ định quay clip lại cho các vị lãnh đạo tỉnh thấy hành vi của ông Tấn đối với chị như thế nào chứ không có ý định thưa kiện và cũng không thông tin cho báo chí. Tuy nhiên, không biết vì lý do nào mà clip bị lộ khiến báo chí vào cuộc, đăng tải… Chị nói: “Em cũng biết đó, trước đây khi em và nhiều anh chị báo đài gọi hỏi chị luôn tìm lý do để từ chối trả lời vì thấy không cần thiết lắm. Tuy nhiên, khi đọc được nội dung ông Tấn trả lời báo chí cho rằng ‘khi họp Văn phòng Sở ông hay góp ý chị tạp vụ này kia nên bị ghét’. Nên tôi hết sức bức xúc vì ông ấy dám làm nhưng lại không dám nhận”!
Nữ tạp vụ cũng cho rằng, ông phó giám đốc Sở nói choàng tay chỉ để lấy điện thoại là nói dối vì lúc đó chị không hề giữ điện thoại trong người và “hình ảnh trong clip đã chứng minh được lời nói dối của ông Tấn”. Nữ tạp vụ nói:
“Tôi không tố cáo, nhưng theo tôi, việc lãnh đạo tỉnh Cà Mau chỉ xử lý ông Tấn với hình thức kiểm điểm rút kinh nghiệm gì đó là không thể chấp nhận được…”
(Bạn đọc có thể xem clip về việc này qua đường link http://news.zing.vn/xuat-hien-them-clip-pho-giam-doc-so-om-nu-tap-vu-post674099.html)
Có nghĩa là chị XT đòi hỏi phải có hính thức lỷ luật thích đáng hơn. Vậy cái sở Văn Hóa tỉnh Cà Mau nghĩ gì? Một bạn đọc bình luận:
“Mỗi sở nên lập thêm một sở gọi là Sở Thú dành cho các quan tha hồ làm trò khỉ với nữ nhân viên”.
Thật ra chuyện ngài Giám Đốc hoặc các quan trên sàm sỡ nữ nhân viên dưới quyền ở VN là chuyện thường ngày. Có những chuyện đổ bể khiến nhiều gia đình tan nát hoặc hờn ghen đâm chém nhau túi bụi cũng thường xảy ra. Tuy nhiên có những chuyện vẫn còn giữ mãi trong im lặng bởi cuộc sống vô vàn khó khăn, kiếm được một việc làm không dễ nên người phụ nữ đành chịu thiệt thòi. Thời đại này người dân khổ đủ đường. Lại một chuyện khôi hài khác vừa xảy ra
01-h-3
Ba cô gái trong chùa đêm khuya.
Nhà sư chùa đánh bạc với 3 cô gái đêm khuya
Giữa đêm khuya, ngay tại gian nhà khách ở Chùa Mồi, Phổ Yên, Thái Nguyên, các người này đã cùng nhau ngồi đánh bạc dưới hình thức đánh phỏm ăn tiền.
Mới đây, trên mạng xã hội cũng đã xuất hiện một clip bắt quả tang sư chùa đánh bạc với 3 cô gái. Trong clip, một công an khẳng định: “Ba cô con gái mặc quần như thế kia, ở với sư qua đêm, đến 12 giờ đêm là không chấp nhận được”.
Được biết, Các đối tượng bị bắt quả tang đang đánh bạc bằng hình thức đánh phỏm gồm: Ngô Duy Sơn (tức Thích Giác Minh) SN 1994 và Ngô Duy Giang (tức Thích Giác Ân) SN 1992 cùng có hộ khẩu tại tổ 13, phường Quang Trung (T.P Thái Nguyên). Danh tính đối tượng thứ 3 là Phạm Minh Thắng, SN 1993, thường trú tại phường Hàm Rồng, T.P Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hoá.
Thắng đang là sinh viên Trường Đại học Y – Dược Thái Nguyên. Còn Ngô Duy Sơn và Ngô Duy Giang đều đang tu tại chùa Mồi. 3 cô gái trẻ được cho là bạn của Thắng quen nhau qua mạng xã hội.
Tang vật thu giữ tại hiện trường gồm: 52 quân bài tú lơ khơ, 640.000đ (sáu trăm bốn mươi nghìn đồng chẵn) tiền mặt trên chiếu bạc và 01 chiếu cói một mặt có hoa văn dùng để ngồi đánh bạc.
Tại nơi diễn ra sự việc có 08 người (5 nam, 3 nữ).
Sau đó, các sư chùa, nam thanh niên và ba cô gái đánh bạc đều bị đưa trụ sở công an để điều tra thêm.
– Các nhà báo và người viết bài này không có ý báng nhạo các nhà sư chân chính trụ trì tại các chùa ở VN. Đây chỉ là chuyện “cá biệt” vừa xảy ra đã tung hê trên khắp các trang báo. Tuy nhiên cũng có thể còn có những chuyện lơ mơ khác chưa bị lật tẩy thôi.

Đến chuyện nước mắm gây ung thư
Trong khi hầu hết mọi gia đình đang hoang mang vì lợn (người miền Nam gọi là heo) được cho ăn Salbutamol, Cysteamine để tăng trọng, tạo nạc. Đến lúc giết thịt bán, lợn bị bơm nước cho tăng trọng; tiêm thuốc an thần, ngâm hóa chất để tươi ngon, màu sắc bắt mắt,… Giờ ăn thịt lợn, nhiều người lo sợ “rồi không biết căn bệnh ung thư đến hỏi thăm lúc nào” thì người dân lại tá hỏa vì nước mắm gây ung thư.
01-h-4
Nhiều người Việt nghi vấn thịt lợn trên được tẩm ướp bao nhiêu chất cấm độc hại
Trong cơn lo lắng chưa kịp nguôi vì những loại nước mắm công nghiệp toàn “hóa chất pha vị mắm” đang hoành hành khắp thị trường, thì một thông tin gây sốc khác lại xuất hiện: Nước mắm ‘xịn’ cũng… độc! Chuyện bắt nguồn từ Vinastas công bố hàm lượng thạch tín (asen) trong nước mắm làm dư luận nổi sóng. Thông tin của Vinastas ngay lập tức được báo chí và mạng xã hội đồng loạt đăng tải.
01-h-5
Hoang mang nước mắm chứa thạch tín
Từ bao đời nay, nước mắm là thực phẩm không thể thiếu trong bữa ăn của các gia đình Việt. Tuy nhiên, mới đây, thông tin 101/150 mẫu nước mắm được Hội Tiêu chuẩn và Bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam (VINASTAS) khảo sát có hàm lượng asen (thạch tín) cao quá mức cho phép, trong đó 95,65 % nước mắm độ đạm cao thì chứa thạch tín càng nhiều. Thông tin này gây nhiều lo lắng cho các bà nội trợ. Nhiều đại lý tạm thời ngưng cung cấp hàng, đề nghị nhà sản xuất giải trình thông tin. Đã có hệ thống siêu thị ngừng bán nước mắm truyền thống. Trong khi đó, doanh nghiệp sản xuất nước mắm truyền thống cũng đang đối diện với nguy cơ phá sản, còn ngư dân thì mất một nghề mưu sinh.
Rõ ràng Vinastas có mục đích đe dọa người tiêu dùng không nên dùng nước mắm truyền thống vì có thạch tín, chỉ nên mua thứ nước mắm do họ sản xuất thôi. Thông tin này được một số báo phụ họa đăng tải, nhiều bạn đọc cho đó là loại “truyền thông bất lương” về hùa với gian thương làm hại dân. Cụ thể là báo Thanh Niên đăng tin này đã bị gỡ xuống.
01-h
Nước mắm truyền thống bị mang tiếng vì thông tin chứa thạch tín.
Hàng ngàn tỉ đồng sẽ chui vào túi gian thương
Gần đây nhất ngày 26/10, trả lời báo chí, Thứ trưởng Nội vụ Trần Anh Tuấn cho biết, Bộ này đang trao đổi với các cơ quan liên quan, xem xét nếu cần thiết thì đình chỉ hoạt động của Hội Tiêu chuẩn và Bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam (Vinastas), để phục vụ công tác thanh tra, kiểm tra việc thực hiện tôn chỉ, mục đích của Hội này.
Ai cũng biết số lượng nước mắm được dùng ở mỗi nhà là số tiền rất lớn hàng chục tỷ đồng mỗi ngày. Nếu cái hội chết tiệt này thành công số lợi kiếm được sẽ lến đến bao nhiêu tỷ đồng.
Rất nhiều băn khoăn và câu hỏi cần có sự vào cuộc với tinh thần trách nhiệm quyết liệt, minh bạch và khách quan của cơ quan chức năng, thay vì chúng ta cứ phải nghe những luồng thông tin trái chiều qua lại.

Làm việc kiểu gì?
Lối làm việc lửng lơ kiểu “đánh trống bỏ dùi” của các cơ quan chức năng khiến người dân càng bất an. Không biết chừng vào bữa cơm hằng ngày, người tiêu dùng không biết chọn loại nước gì để chấm, có khi phải lấy nước sôi pha muối dùng tạm?  Xin các quan vui lòng công bố mọi chi tiết thật rõ ràng cho người dân an tâm. Quá nhiếu chuyện người dân mất niếm tin vào các quan rồi.
Sau ung thư, ô nhiễm môi trường ở VN đang ‘giết’ chết người dân mỗi ngày. Ô nhiễm tiếng ồn, nguồn nước, không khí bụi bặm không chỉ là nỗi ám ảnh của con người đang phải đối mặt, mà còn là nguyên nhân gây ra nhiều bệnh tật nguy hiểm. Nhìn đâu cũng thấy bệnh tật  nhưng người dân không biết làm gì hơn, đành phó thác tính mệnh cho Trời nhưng có khi ông Trời cũng chối tội
Một chuyện vui của bạn đọc nguyendinh minh viết:
“Công an đã vào cuộc điều tra xem “ai gây lụt”. Theo chứng cứ ban đầu thì do thằng nước, bắt thằng nước về thì nó chối biến đổ lỗi cho chị mưa, triệu tập chị mưa lên điều tra thì chị ấy khóc lóc đổ lỗi cho ông trời, viết giấy mời Ngọc Hoàng lên thẩm vấn thì ổng ấy bảo: chắc là do anh đánh máy đánh nhầm chứ trẫm chưa có ra lệnh. Cuối cùng… vài chục anh đánh máy đã bị bắt và công an đang phát lệnh truy nã những người bỏ trốn”.
Đó là kiểu chạy tội của các quan chức VN chúng ta vẫn thường gặp. Lỗi tất cả ở mấy thằng đánh máy và “đang điều tra”! Khôn  hồn thì người VN phải tự bảo vệ lấy gia đình mình thôi, dừng mong đợi ở các quan trên.
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn

Thanksgiving những người lính trẻ VN-Hoa Kỳ:Viết, từ nỗi lòng người mẹ..


Viết, từ nỗi lòng người mẹ..
Chú thích : Hàng 1, từ trái sang phải :  Hạ sĩ TQLC Alan Đinh Lâm .

                                            Hạ sĩ TQLC Lê Ngọc Bình . 

                                            Hạ sĩ TQLC Denny Đoan Tran                                                                             

Hàng 2, từ trái qua phải :  Hạ sĩ Bộ Binh Trần Quốc Bình. 

                                Trung sĩ Bộ Binh Nguyễn Ngọc Long

                                 Hạ sĩ TQLC Nguyễn Lee văn Te


Album hai : hàng dọc:


hàng 1)  Trung sĩ nhất KQ Nguyễn Văn Thanh

                Trung sĩ nhất Bộ binh Trần Hai Du


hàng 2)  Hạ sĩ nhất Bộ Binh Nguyễn Hồng Dan

        Thượng sĩ Lực Lượng Đặc Biệt Nguyễn Mạnh Tùng

                Hạ sĩ TQLC Victor R Lữ


hàng 3) Hạ sĩ TQLC Andrew S. Đặng

               Binh Nhất Bộ Binh Ngô Q Tan
******

Khi trời bắt
đầu se lạnh, khi  những chiếc lá vàng chấp
chới chao nghiêng  theo gió cuộn tả tơi
trong giòng xe cộ cũng là lúc, mùa lững thững vào đông..





Mỗi lần, lúc chiếc xe rẽ
ngang góc bưu điện thị xã, tôi như thấy mình, thưở nào không xa lắm, lễ mễ ôm
thùng quà bước lên bậc thềm lát gạch, vượt qua  thùng thư sơn mầu xanh đậm đặt cạnh mấy chỗ bán
báo tự động..




Những thùng
quà tôi gửi cho con thời  gian con ở Phi
Châu, ở Iraq và  đâu đó trong chiến trường
Afghanistan..





Những thùng
quà đóng bằng lớp giấy dày mầu kaki , nhét  đầy  bánh
, kẹo, mì gói..và nữa, là trái tim nặng trĩu của người mẹ. Ngày tháng qua,  nước mắt tôi đã dần khô nhưng khi nhìn căn phòng
con với đồ đạc bỏ lại, lồng ngực tôi lại râm ran nhói đau , tựa hồ tôi vừa va vập
một tảng đá lớn, nó làm tôi khó thở và đau đớn..




Nỗi đau đó,
trở lại hôm nay khi tôi nhìn những người lính trẻ, chỉ bằng tuổi con tôi, có
người lớn hơn, chỉ như em trai tôi..Hình ảnh những người lính ấy khi ra trường
cũng gầy gò như con tôi ngày mãn khóa..Gương mặt mỗi người sao quá gần gũi quen
thuộc với tôi, trong ánh mắt của mỗi người là niềm vui  tuổi trẻ , là nỗi khát khao được sống, được yêu. Họ có thể
chọn cho mình một cuộc sống bình yên, đi học, ra trường, đi làm, xây dựng gia đình… 

Nhưng đổi lại, họ lại chọn cho mình một con đường khác, một con đường binh nghiệp hiểm nguy, bất trắc.




Những người lính
ấy, họ ra đi khi còn quá trẻ, có người chưa qua tuổi hai mươi..có người vừa tử
trận cách đây chỉ vài ngày..




Ngôn ngữ làm
sao viết  cho hết , diễn tả cho hết, và lòng tôi thương họ xiết bao. Tôi thương cả những người mẹ mất con.. Nỗi đau đớn
như xát muối vào thịt da sưng tấy, vào  vết
thương không bao giờ lành lặn , và suốt đời , họ mang một trái tim tan vỡ ngay cả  khi còn sống.




Tôi may mắn hơn
họ, con tôi trở về bình yên sau những năm quân ngũ, nhưng nỗi nhớ thương lo lắng
cho con mình khi nó vượt ra khỏi tầm tay, khi nó đang đối diện với cái chết từng
ngày, tôi và họ, đã một thời  chung một nỗi
đau.




Chung những đêm
dài không ngủ..

Chung những đêm quay quắt nhớ con.




Tuổi trẻ của
tôi đã từng trải qua  những năm tháng chiến
tranh. Lúc ấy, bởi  tôi còn rất trẻ, cuộc
sống thành phố quá  bình yên nên chưa bao
giờ hình dung rõ nét, hoặc cảm giác mất mát chưa hề chạm đến tận cùng nên khi lìa
nhau, biết xa nhau và không hẹn trước ngày về, tôi luôn chấp nhận điều đó bằng
nỗi cam chịu, bởi, cũng như bao nhiêu người khác, khi có người yêu là lính chiến.

 Nhưng khi nhìn con đeo ba lô trở lại đơn vị, trong tôi trở lại cảm giác mất mát
lẫn đau đớn không thể nói thành lời, nó là gánh nặng triền miên đè trĩu lòng tôi
khi mỗi bước con xa dần. Con chim đang háo hức đập cánh bay về vùng trời rộng
kia, nhiều thứ đang chờ đợi  thử thách  và nó không hề biết rằng, nó đã bỏ lại căn
nhà trống trải vừa lấp đầy nỗi đau đớn khôn lường.




Tôi sợ hãi. Tôi
thật sự mất thăng bằng. 

Không biết điều gì sẽ xảy đến cho con tôi, cảm giác y hệt như ngày xưa mỗi lần tôi tiễn anh đi..Nếu
con tôi không trở về , khoảng đời kế tiếp chúng tôi sẽ sống ra sao.

 Ai sẽ bù đắp
nỗi mất mát mà tôi phải gánh chịu ở phần đời còn lại ?




Những người lính
trẻ, họ đến trong cuộc đời lặng lẽ và ra đi lặng lẽ.. Những giọt nước mắt tiếc
thương rồi cũng rơi dần vào quên lãng. Chỉ người còn sống suốt đời mang vết thương
tật nguyền, không bao giờ lành lặn. Vĩnh viễn. Không bao giờ.




Nên,
ngoài nỗi
thương xót cho những người lính tử trận, tôi thương lắm những người phụ
nữ đã mất
con, mất chồng nơi chiến trường.. Tôi thương giọt lệ của người mẹ khi đón
con về nhà trong tiếng kèn truy điệu não nùng bi ai  và những giọt nước
mắt không ngừng chan hòa cùng cơn mưa thấm đẫm ngoài trời.. Tôi thương
tiếng khóc thảm thiết của người mẹ vừa mất con, thương những ngón tay
của em, của chị, của vợ  ôm chặt lá cờ tưởng như ôm lấy một phần hơi ấm
người thân mà lát nữa đây, khi nắm đất ném lên, tiếng khóc lịm dần  là
trùng trùng vĩnh biệt.




Tôi
nhìn rất
lâu hình ảnh của những người lính trẻ đã từ bỏ cuộc đời mình, từ bỏ tuổi
thanh
xuân, độ tuổi đẹp đẽ nhất, tràn đầy hy vọng nhất để vào quân ngũ. Chấp
nhận
gian khổ. Chấp nhận tai ương. Họ đã nối
tiếp những ước mơ dang dở của cha ông dù không chiến đấu cho một quê
hương Việt
Nam.. Họ, kế thừa tiền nhân, viết tiếp trang sử truyền thống oai hùng
của Tổ tiên để bảo vệ chính nghĩa tự do, cho chính nơi chốn đã cưu mang
họ và gia đình.





 Họ trả dùm chúng ta món nợ trên quê hương thứ
hai nầy.


Nếu ngày nào,
con tôi muốn trở lại đời quân ngũ, tôi cũng sẽ chấp nhận điều đó vì ít ra,
trong huyết quản của con tôi, của hằng bao nhiêu người lính trẻ Việt nam đang
chiến đấu cho đất nước nầy vẫn còn luân lưu những giòng máu Việt  kiêu hùng.


Can đảm và bất
khuất.


Không hề lùi
bước trước kẻ thù..


Không sợ chết.
Không ngại hy sinh.


Xin gửi một đóa
hoa thương tiếc cho những người lính đã hy sinh vì lý tưởng tự do, vì hòa bình thế giới.


Xin
gửi một đóa
hoa xót xa cho những bà mẹ, những người cha, người vợ..Những người đã
phải chịu đựng sống  phần đời còn lại của mình với trái tim tan nát. 

Gửi lời cầu
nguyện bình yên đến những người lính  đang
trong quân ngũ hằng ngày đối mặt với mọi chết chóc,hiểm nguy. Và cả lời bình yên
cho gia đình họ.


Xin ơn trên
giữ gìn họ như đang gìn giữ chúng ta.


Nhật Tân PBC72


( Cám ơn Phạm
Hòa với trang mục :


 Chiến Sĩ Vô Danh Việt Nam )

************

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG GIA ĐÌNH CHIẾN SĨ DENNY TRẦN ĐOÀN.


********

Thanksgiving 2016…

Mùa Lễ đã về, lễ Tạ ơn đến gần từng ngày với những sớm mai thức dậy
trong hơi thu lành lạnh, những chiều về bát ngát trời thu trên những
cánh đồng… Tôi nhớ lắm những người quen kẻ còn người mất, thương đám trẻ
trong nhà không còn háo hức đợi quà mà chúng đang tất bật đời sống của
những người đã trưởng thành, những người cố nhín chút thời gian đi mua
quà cho người thân của chúng khi ngày lễ Tạ ơn đã cận kề.

Tôi còn nhớ lễ Tạ ơn đầu tiên năm tôi đến Mỹ. Tôi nghĩ riêng trong
lòng, xứ giàu người ta bày vẽ quá, lễ này lễ nọ để bán thiệp, bán quà…
những hình thức thương mại thật đa dạng, phong phú ở xứ tư bản. Nhưng
chỉ lễ Tạ ơn năm sau tôi đã nhìn ra, làm thương mại ở xứ giàu dù sao
cũng còn nhân đạo hơn làm thương mại ở xứ nghèo là chế tạo ra đồ giả,
thuốc tây giả, hàng nhái… bất chấp an toàn thực phẩm và sức khỏe của
người khác.


Những suy nghĩ bước đầu hội nhập ấy tôi nhớ rõ vì đó là những suy
nghĩ đầu tiên về lễ Tạ ơn trên mảnh đất dung thân mà mình vừa tới được.
Những ý nghĩ cụ thể hơn khi ấy chỉ là một ngày nghỉ được trả lương, và
một buổi tối ăn uống với gia đình.


Nhưng hội nhập sâu hơn vào đời sống Mỹ tôi mới thật sự hiểu được ý
nghĩa của ngày lễ Tạ ơn. Tại sao hằng năm lễ Tạ ơn lại được xem như quốc
lễ; tại sao muôn người đều hoan hỷ đón mừng lễ Tạ ơn… Bởi ngoài lịch sử
của lễ Tạ ơn đầu tiên trên nước Mỹ đã quá đẹp, và ngày lễ này ngày càng
đẹp đẽ hơn với thêm nhiều ý nghĩa về tình người, nhân bản, từ bi… mà
tôi đã may mắn được làm người chứng.

Sau lần nước Mỹ bị khủng bố, tôi bị mất việc. Hằng tuần lãnh tiền
thất nghiệp đã tới những tuần cuối rồi cũng chưa tìm được việc làm khác
vì kinh tế Mỹ lúc ấy tuột dốc nên việc làm ít. Tôi nghe lời người bạn
cùng mất việc với tôi, và theo anh ta đi làm công việc dễ nhất trong
thành phố là đi giao pizza tận nhà cho khách hàng đặt hàng (order) qua
điện thoại.


Ôi, bao nhiêu tự ái, tủi thân cứ nhỏ lệ âm thầm mỗi tối khi ngồi đếm
những đổng tiền tip trong ngày có được để sinh tồn. Nhưng cũng bao nhiêu
tự ái, tủi thân ấy chấp cánh bay đi vào một lễ Tạ ơn để tôi an nhiên
sống, thậm chí thích nghề giao pizza tận nhà từ món quà của thượng đế
ban cho. Hôm đó gần lễ Tạ ơn, trời đổ nước đá bào chứ không phải tuyết,
những hạt mưa đá nhỏ tí teo tung tăng trên đường theo gió. Tôi trợt chân
trước cửa nhà một khách hàng, không bị thương nhưng gãy mất cái kính.




Bà chủ nhà là một bà cụ Mỹ trắng rất phúc hậu. Bà lo lắng và thương
cảm cho tôi đến cảm động. Tôi đã ngồi xuống sofa nhà bà, uống tách trà
nóng do bà mời. Tôi đã làm một việc sai trái với nội quy cho người đi
giao pizza là không được phép làm như thế, không được bước vào trong
cánh cửa nhà của khách hàng. Nhưng trước thịnh tình của người bản xứ thì
phải biết xử sự sao cho ra một người Việt nam? Tôi quên hết nỗi lo sợ
có thể mất việc nếu ông quản lý ở tiệm pizza biết được. Tôi cảm ơn bà cụ
đã vỗ về tự ti mặc cảm trong lòng tôi vào một đêm đông. Tôi chỉ cái
bảng tên đường gắn trên khung cửa cách biệt phòng khách với nhà sau
trong nhà bà. Tôi hỏi: “Bà thích Elvis Presley lắm hả?” Vì tôi thấy trên
khung cửa ấy là tấm bảng màu xanh lá cây, chữ trắng, và ghi là “Elvis
Presley. Blvd”

Bà cụ như trẻ lại tới thời bà còn con gái, bà huyên thuyên kể về kỷ
niệm. Tôi chỉ hiểu được đó là món quà của người bạn trai đầu tiên đã
tặng bà khi hai người đi xem buổi ca nhạc của Elvis Presley. Đó là ông
cụ đã đói bụng nên mò từ trên lầu xuống, hỏi: “Pizza tới chưa?”




Mọi chuyện cứ diễn ra như theo ý Chúa. Sáng hôm sau tôi đi làm. Nhà
tôi nhờ đem trả đồ mà má xấp nhỏ đã mua ở Trung tâm thương mại Collin
Creek mà người Việt quen gọi là Collin Creek Mall. Sao tôi lại thấy một
khách hàng khác cũng đi trả đồ như tôi. Cô ta trả lại hai cái đồng hồ
treo tường be bé, xinh xinh, trên mặt đồng hồ có in hình Elvis mờ mờ, có
cả chữ ký của Elvis nữa.



Tôi đợi cô trả xong thì xin mua. Cả hai cái đồng hồ có sáu mươi đô
la, vị chi có ba mươi đồng một cái. Tôi cần một cái để thay cái đồng hồ
Toyota ở nhà, hồi mua xe người ta cho quà. Nhưng nó đã rơi và vỡ kính.
Tôi nghĩ đến bà cụ nên mua hai để tặng bà một. Tặng bà cụ có thể trẻ lại
khi hoài niệm và yêu mến Elvis Presley. Tôi nghĩ thầm, chắc bà cụ vui
lắm vì cái đồng hồ này độc đáo là mỗi giờ Elvis lại hát một câu trong
những bản nhạc ngày xưa ông hát…



Đâu ngờ ý Chúa đã an bày, tới hôm lễ Tạ ơn năm ấy. Tôi không có cơ
hội đi giao pizza đến nhà bà nên đợi hết giờ làm thì lái đến nhà bà. Bấm
chuông để tặng bà cái đồng hồ. Bà vui đến ứa nước mắt với một người
Việt nam vô danh, tôi thì khóc được với một người bản xứ đã tặng tôi cái
kính mới vào lễ Tạ ơn năm ấy. Bà nói với tôi, “Cái kính gãy của anh đã
rơi khỏi túi áo lạnh của anh nửa cái. Sáng hôm sau tôi thấy trên sofa,
nên tôi đi đặt làm cái kính mới cho anh, theo độ của cái kính gãy. Anh
thử lại xem có vừa mắt không…?”



Chúng tôi thành bạn vong niên với nhau tới lúc bà mất. Tôi thành bạn
nhậu của ông nhà sau khi bà mất đến lúc ông phải vô viện dưỡng lão…


Từ đó tôi cảm nhận về ngày lễ Tạ ơn qua lăng kính mới. Nếu cứ
nhìn cuộc sống qua bảng giá, cộng thuế ở Mỹ này thì cuộc đời khô xảm
lắm! Mỗi người chỉ còn là cái máy in tiền để đi mua và trả thuế. Tôi
hiểu thêm ý nghĩa của lễ Tạ ơn là sự cho đi và nhận lại; dù chỉ một câu
chúc mừng nhau, món quà mọn, nhưng làm ấm lòng nhau cho cuộc sống thăng
hoa tới người người cảm nhận được hạnh phúc quanh mình. Nên tôi hiểu
được một người bạn đã trò chuyện với tôi trước lễ Tạ ơn gần đây, cô ấy
nói, “Ngày xưa em cũng hay ăn gà vào dịp lễ này với gia đình, nhưng từ
ngày quy y, em không ăn thịt gà nữa. Cứ lễ giết gà về là em ráng làm
những việc tốt, lớn nhỏ gì cũng hồi hướng công đức cho tất cả những con
gà sẽ bị giết trong dịp lễ này, cầu mong cho chúng thoát khỏi kiếp súc
sanh và được đầu thai vào một kiếp sống mới, tốt đẹp và an lành hơn…”



Có phải lễ Tạ ơn đã cứu rỗi một người, rồi ý nghĩa ngày lễ thấm sâu
thêm vào lòng người để mỗi người hướng thiện theo cách riêng? Để mỗi năm
lễ Tạ ơn về, ai cũng ráng sắp xếp công việc để có thể tham gia vào
những bữa ăn miễn phí tổ chức bởi các Hội Từ Thiện, nhằm giúp bữa ăn cho
những người không nhà. Ai từng đến với những bữa ăn này, thường sang
năm lại đến vì thôi thúc của lòng từ bi đã thức dậy trong tâm khi nhìn
những người nghèo đứng xếp hàng trong gió lạnh để nhận một phần ăn từ
những người thiệm tâm. Ai có thể đứng ngoài tình người dửng dưng cho
được. Phải đứng về một phía, nếu ta không là người cho thì ta sẽ là
người nhận. Chẳng ai đứng ngoài xã hội mình đang sống được cả.



Với lễ về năm nay, tôi vừa gãy cái kính do bất cẩn. Ta thán với người
bạn xa,“sao tôi xui dữ vầy nè?” Bạn tôi gợi ý, đi tìm cái kính cũ xài
đỡ đi, rồi tính sau. Tôi chỉ tìm ra cái kính của bà cụ năm xưa cho, cũng
đã gãy… Tôi hỏi tại sao những người cho không cung cấp đủ kính cho tôi
dùng – là ý nghĩ trong mùa Tạ ơn này! Nhưng nhờ không có kính nên tôi
chẳng nhìn xa được nên nhìn vào lòng mình là khỏi cần kính. Tôi thấy rõ
ra mình cứ đứng mãi bên phía người nhận nên bên cho hụt người! Tôi gọi
cô bạn đã quy y, “Cho anh đóng góp chút đỉnh vô bữa ăn cho người không
nhà mà nhóm con lai của các em tổ chức. Nếu hôm đó anh có thời gian thì
anh sẽ góp một bàn tay với anh chị em…”




Một trong những ý nghĩa của lễ Tạ ơn là sự cho và nhận. Ở đâu cũng
nhiều người rộng lòng nên ở đâu cũng có rất nhiều người đang cần những
tấm lòng nhân ái của mọi người. Nếu Tạ ơn chỉ gói ghém với những người
mà ta từng thọ ơn thì danh sách những người ta phải mang ơn, đền ơn sẽ
dài hơn trí nhớ chúng ta nhiều bởi không ai tồn tại trên đời mà không
từng mang ơn người khác. Chúng ta được sinh ra làm người, đã là một ân
sủng của Tạo hóa. Tôi không biết xuất thân của ai, nhưng bản thân thì
tôi rõ. Từ đứa bé đủ cơm no áo ấm, mỗi ngày đến trường. Rồi lớn lên
trong mù mịt tương lai vì lịch sử sang trang. Rồi vượt thoát đến miền
đất hứa, trải qua bao nhiêu hoàn cảnh khi hưng lúc khó… Tôi không thể
một mình vượt qua tất cả để tồn tại đến bây giờ mà ơn thọ từ cái kính
của người bản xứ đã tặng tôi, làm thay đổi cái nhìn của một người di dân
theo hướng thiện tâm và tích cực hơn…


Mùa Tạ ơn về, lễ Tạ ơn cận kề với bao tấp nập ngoài phố thị, trên môi
cười trẻ nhỏ, lo toan trong ánh mắt những người lớn còn khó khăn… Tôi
đã đủ cơm ăn áo mặc, một việc làm ổn định, một chỗ ở không phải sợ nắng
mưa. Tôi Tạ ơn xứ sở này đã cho tôi biết bao nuôi dưỡng và dung thứ để
tôi có hiện tại. Tạ ơn quê nhà đã đón nhận tôi từ một sinh linh bé bỏng,
cho tôi thật nhiều kỷ niệm tuổi thơ, cả nỗi nhớ thương quê dạt dào
trong lòng người viễn xứ khi lễ Tạ ơn về.


Tạ ơn cha mẹ đã sinh thành dưỡng dục. Tạ ơn thầy cô đã dạy dỗ cho tôi
từ vỡ lòng tới khai trí. Tạ ơn anh chị em trong nhà đã chia cay xẻ đắng
với nhau khi vận nước đổi thay, cha tù mẹ bệnh… Tạ ơn bạn bè đã lắng
nghe và chia sẻ cùng tôi. Tạ ơn em mùa về khơi gợi biết bao nỗi niềm. Tạ
ơn cả lời thơ dòng nhạc đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi theo năm tháng…


Tạ ơn đời khoan thứ bao dung…
Phan



http://www.ukdautranh.com/2016/11/thanksgiving-nhung-nguoi-linh-tre-vn.html

Bài Xem Nhiều