We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 8 January 2016

Con Cừu và Con Chó Sói hay Những Bài Học Để Đời


TTim TTím's photo.
TTim TTím's photo.

Hoàn cảnh lịch sử..Lòng yêu nước..hay sự bịp bợm của cộng sản đã đưa ông vào thảm trạng tàng khốc.?!
~*~
CON CỪU VÀ CON CHÓ SÓI: "TRÍ THỨC: NGUYỄN MẠNH TƯỜNG"
BXCanh –Nói tới tên ông, nhiều người Việt nghĩ ngay tới việc ông đỗ hai bằng tiến sĩ, Văn và Luật tại Montpellier, Pháp trong một năm, lúc mới 23 tuổi. Ngoài ra, người ta không nhớ ông đã làm được công nghiệp gì tương xứng với tài năng và công lao học tập! Điều đó không có chi lạ. Ông đã theo “Hồ tặc” đi kháng chiến, và kể từ lúc ấy, đời ông kể như đã đi vào ngõ cụt. Đã có quá nhiều sách báo nói về ông Nguyễn Mạnh Tường và những tháng ngày thê thảm của ông và gia đình ông, dù bản thân ông chưa phải là trái chanh đã hết nước trong tay Cộng. Nếu không đọc cuốn sách Un Excommunié do chính ông viết, chúng ta khó tưởng tượng ông “lưỡng khoa tiến sĩ” này lại bị đau nhục dưới tay “vượn người” như thế! Nhưng vì đâu nên nỗi?
Hoàn cảnh lịch sử? Lòng yêu nước, hay sự bịp bợm của cộng sản đã đưa ông vào thảm trạng?
Năm 1936, cậu thanh niên 27 tuổi, với hai bằng tiến sĩ từ mẫu quốc hồi hương, tương lai sáng rỡ như mặt trăng mặt trời. Cậu trở thành giáo sư trường Lycée du Protectorat tức trường Bưởi, rồi cậu mở văn phòng luật sư tại hai biệt thự tại thủ đô Hà Nội. Khi cộng sản cướp chính quyền, cậu hào hứng hiến luôn cả hai biệt thự cho nhà nước. Kháng chiến bùng nổ, cậu không ngại gian lao, xách khăn gói vào Khu Tư, tức Thanh Hóa theo “Bác.”
Chiến tranh tạm ngừng năm 1954, nhà trí thức lúc ấy đã mỏi mệt vì những điều tai nghe, mắt thấy về Đảng và “bác”, nhưng cổ đã vướng tròng, khó bề thoát ra. Trở về Hà Nội, ông được cộng sản ấn vào tay một lô chức tước “phó”, vô danh và… vô thực luôn: Phó chủ tịch Hội Luật Gia Việt Nam, phó Trưởng khoa Đại Học Sư Phạm, thành viên Hội Hữu Nghị Việt-Xô, v…v..
“ Đó là các chức vụ hoàn toàn có tính cách lễ nghi, không hiệu năng mà cũng chằng có thực quyền, đó là những chức vụ mà tôi chỉ là kẻ dư thừa .”
Năm 1956, có phong trào Đòi tự do, dân chủ của các báo Nhân Văn, Giai Phẩm. Báo Nhân Văn đăng bài phỏng vấn ông Nguyễn Mạnh Tường. Ông vạch trần tính chất phản dân hại nước của cộng sản:
“Đảng Viên đảng Lao Động và cán bộ thi hành chính sách thiếu tính thần dân chủ, xa lìa quần chúng, tạo ra tình trạng đối lập quần chúng với mình… ”
Dĩ nhiên, ông cũng còn tin cộng sản có thể sửa đổi được, và ông đề nghị những biện pháp sửa đổi! Ngày nay, dù đã có một tay cộng sản gộc, chính tông, là Boris Yelsin bỏ đảng và tuyên bố
“Cộng Sản không thể sửa đổi ”, nhiều ông trí thức của ta vẫn tin rằng có thể dùng kiến nghị, thư ngỏ… để thay đổi chính sách của Cộng sản. Cộng sản dĩ nhiên không thèm đếm xỉa gì đến những đề nghị của ông Tường; nhưng lãnh đạo Cộng sản lại dương những con mắt cú vọ quan sát, nhằm “chiếu tướng” ông trí thức. Ngày 30 tháng 10 năm 1956, ông luật sư, giáo sư, kiêm luôn bao nhiêu chức Phó và Thành viên các hội, đọc một bài diễn văn tại cái gọi là Mặt Trận Tổ Quốc, phân tích những khốc hại đẫm máu của việc Cải Cách Ruộng Đất, và đề ra phương hướng để tránh mắc lại! Ông Trí thức lúc ấy chắc vẫn tin là cộng sản mắc “sai lầm”, chứ không phải là chúng chủ tâm và tỉ mỉ hoạch định đủ phương kế để giết người và cướp đất ruộng. Sau bài diễn văn với những đề nghị này, nọ của ông, dây thừng quanh cổ ông được cộng sản xiết chặt lại. Bao nhiêu chức tước vớ vẩn của ông được gỡ sạch. Ông bị đưa ra đấu tố tại trường Đại Học cho học trò ông xỉ vả, mắng mỏ; ông bị ra trước Mặt Trận Tổ Quốc để các “đồng chí” của ông đấu đá. Ông bị các đảng viên đảng Xã Hội, một đảng bù nhìn do cộng sản nặn ra để trang trí cho chế độ, đấu tố ông lần chót. Ông chống trả rất can trường, với lập luận sắc bén của một luật sư có tài. Nhưng rồi ông đau khổ nhận rằng:
“Con cừu thì không thể lý luận với một con chó sói”.
Số phận ông đã được Cộng đảng quyết định: Bỏ cho chết đói giữa một sa mạc hận thù không lối thoát. Ông than thở
“Tôi đã là kẻ lữ hành trong chuyến đi qua sa mạc kéo dài từ năm 1958 đến năm 1990, hơn ba mươi năm dài đằng đẵng! Chìm trong vùng cát của sa mạc tuyệt vọng làm cạn khô dòng nước mắt, tôi đã lê tấm thân bị tra tấn bởi thiếu thốn cô đơn với quả tim rướm máu bởi nỗi buồn chua cay và vị đắng của mật!” Trong ba mươi năm dài ấy, nhà trí thức sống ra sao?
Ông kể lại:
“Trước tiên, loại bỏ ngay buổi ăn sáng, một thói quen sa hoa của những người tư sản. Tiếp đến, cá thịt từ từ biến mất trong những buổi ăn trưa và tố́i. Khẩu phần cơm rau mỗi ngày một ít đi, và đến lúc mỗi ngày chúng tôi chỉ có một bát cháo để ăn. Vợ và con gái tôi ốm đi trông thấy. Bao nhiêu sáng láng đã biến mất trên khuôn mặt dài ra vì ốm đói.”
Trong cơn khốn cùng như thế, gia đình ông Tiến sĩ “may mắn” có được một con gà mái “mắn đẻ một cách đáng ngạc nhiên ”. Mỗi ngày con gà cho một trái trứng, và mỗi người trong gia đình thay phiên nhau hưởng. Muốn cho gà đẻ trứng, thì phải cho nó ăn. Khốn nỗi người còn sắp chết đói, lấy đâu gạo, bắp cho gà! Nhà trí thức ‘phát huy sáng kiến’:
“mỗi ngày, vào lúc hoàng hôn, khi chợ đã vắng người mua bán, tôi lượn quanh để lén nhặt những mảnh rau vụn, tránh không để người qua đường nhìn thấy, mang về nuôi nó”
Thê thảm không còn gì để nói! Nhưng con gà, dù mắn đẻ, tất cũng không nuôi sống nổi cả gia đình của ông tiến sĩ. Ông phải đau khổ, năn nỉ những kẻ có tiền để họ mua những thứ ông có thể vơ vét ở trong nhà: sách vở, quần áo của ông, son phấn , tóc giả của bà, muỗng nĩa trong bếp… Giống hệt tình cảnh của toàn dân miền Nam năm 1975 khi được cộng “giải phóng.” Ba mươi năm vật lộn mỏi mòn, chỉ để khỏi chết đói!
Cộng sản đã trả công cho sự nhiệt thành và công lao hạn mã của ông bằng cái đói và nhục. Nhiệt thành, say sưa, vì khi Cộng mới nổi lên, ông đã đem tất cả nhà cửa hiến dâng cho đảng.
Công lao hãn mã, vì ông đã lặn lội sang tận thủ đô Bruxelles của Bỉ, năm 1956, đem tài hùng biện, chứng minh với Hiệp Hội Luật Gia Dân Chủ thế giới, là Bắc cộng có “chính nghĩa” khi dùng súng đạn để “giải phóng miền Nam ” Nhưng xem tư cách và sự phản ứng can trường của ông trong suốt 30 năm bị cộng mưu dìm cho chết, chúng ta ngậm ngùi thương ông hơn là oán giận. Ông đã lạc đường vào lịch sử và bị vây bọc trong hoàn cảnh khó khăn. Không khuất phục được ông, bọn cộng vô học ghen, tức, đầy đọa và hạ nhục ông.
So sánh với những anh “trí thức” hải ngọai ngày nay, từng kinh hoàng bỏ chạy khi cộng sản tới, lại được chứng kiến sự tan rã tận gốc của cái chủ thuyết giết người tàn độc, mà vẫn xun xoe đưa đầu cho cộng sai khiến, chúng ta phải kinh ngạc về sự “khả úy” của các “trí thức” hậu sinh. Ông Nguyễn Mạnh Tường có lẽ đã trả được mối thù với bọn việt cộng bằng cách mô tả sự tàn độc của chúng trong hai cuốn Hồi Ký mà ông để lại cho đời.
Ông đã thảnh thơi từ giã cuộc đời ngày 13 tháng 6 năm 1997.
Bài đọc suy gẫm: Con Cừu và Con Chó Sói hay Những Bài Học Để Đời của tác giả BXCanh

CSVN Mở Cho Du Học Ở Lại?


Làm theo gương đạo đức của Bác
Làm theo gương đạo đức của Bác

Trong chánh trị, chung mà không có riêng thì chung sẽ vô hồn, riêng mà không có chung thì khó thành chuyện lớn. Cả chục năm nay số học sinh và sinh viên VNCS du học tốt nghiệp rồi không về nước là một phong trào ngày càng tăng. Một thiệt hại lớn cho nhà cầm quyền, một sự xuất huyết não của xã hội VN mà ít có bộ trưởng, thứ trưởng của chánh phủ, đại biểu nhân dân nào của Quốc Hội đảng cử dân bầu đặt thành vấn đề cho ra đầu, ra đuôi cả.

Trên phương diện đầu tư nhân sự mà Ông Hồ bắt chước các thầy Tàu nói, “trồng cây lợi ích mười năm, nhưng trồng người lợi trăm năm là một thiêt hại rất lớn. Xuất tiền tỷ ngoại tệ quí hiếm của gia đình cho đi du học tự túc hay công qũy cho đi du học học bổng hay tu nghiệp hoặc du khảo mà không về là mất vốn lẫn lời, làm mọi cho ngoại quốc hưởng.

VNCS tuy nghèo nhưng lại chơi trội, không những cho sinh viên đi du học mà còn cho học sinh du học nữa kèm theo một thân nhân làm bảo mẫu. Đối với Mỹ thì có lợi cho CSVN vô cùng vì số học sinh du học này được hoàn toàn miễn phí, được cấp sách, ăn trưa, được xe trường chở đi học chẳng tốn kém gì cả như học sinh công dân Mỹ hay thường trú nhân vậy.

Du học của VN là một phong trào hầu hết đại sứ Mỹ ở VN rất khen CSVN và niềm tự hào của sứ quán Mỹ ở VN là đã giúp cho VNCS tăng số sinh viên lên ba bốn lần.

Hiện thời theo nhóm công tác Giáo dục và Đào tạo thuộc Diễn đàn doanh nghiệp thường niên VBF 2015, Việt Nam hiện có hơn 110.000 học sinh và sinh viên du học với mức học phí từ 30.000 đến 40.000 mỹ kim mỗi năm cho sinh viên. Nhà Nước và gia đình VN như vậy mỗi năm chi gần 3 tỷ mỹ kim cho việc du học.

Theo Open Doors 2014 của Viện Giáo dục Hoa Kỳ, chỉ tính số lượng sinh viên VN đang học tại các cơ sở giáo dục của Mỹ trong năm học 2013 – 2014 đã là 16.579 sinh viên, tăng gấp 3% so với cùng kỳ năm ngoái. Chính con số này đã đưa VN lên hàng thứ bảy trên thế giới về số lượng sinh viên du học tại Mỹ. Tiến sĩ Mark Ashwill, nguyên đại diện tại Việt Nam của Viện Giáo dục quốc tế (IIE, trụ sở New York) nhận định: “Nếu xu hướng du học Mỹ vẫn tiếp tục, chắc chắn Việt Nam sẽ vượt qua cả Nhật Bản để trở thành nước xếp thứ sáu về số lượng du học sinh tại Mỹ. Trong giai đoạn từ tháng 10/2014 đến tháng 2/2015, tổng số du học sinh Việt Nam tăng 11%, cao nhất trong top 10 các nước và vùng lãnh thổ”.

Số thanh niên trên nguyên tắc mong mỏi sẽ là rường cột của nước nhà, thành phần ưu tú của xã hội tương lai, số tiền tỷ Mỹ kim quí hiếm của gia đình và nhà nước chắt chiu như vậy, mà lâu nay rất ít những giới chức thẩm quyền liên quan đến giáo dục, đến nhân dụng nào chánh thức lên tiếng về sự uổng dụng nhân tài và phí phạm kiến thức và tiền bạc của đất nước và nhân dân.

Mới đây vào ngày 28/12/2015 năm cùng tháng cạn, Quốc Hội Đảng cử dân bầu mới có một cơ hội nghe Thứ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Duy Thăng điều trần. Ông Thứ Trưởng này thực thà khai báo chuyện con nhà Ông học xong ở lại ngoại quốc không về và biện hộ cho việc ở lại ngoại quốc của số sinh viên du học. Thứ Trưởng Thăng nói, "Tôi nghĩ con em nhiều người ngồi ở đây cũng không về. Cá nhân gia đình tôi cũng vậy, 2 đứa không về.” Ông báo cáo đa số các trường hợp đi du học từ cấp phổ thông và đại học không về. Ông đặt vấn đề "Bây giờ tạo việc làm thế nào, thu hút ra làm sao, chúng tôi sẽ có báo cáo Chính phủ để xem lại chính sách." Trả lời về chính sách thu hút nhân tài của Nhà Nước, Thứ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Duy Thăng cho biết: “Việc thu hút nhân tài cho các địa phương hiện được thực hiện qua nhiều hình thức như khuyến khích về lương, phụ cấp, nhà ở, chính sách vay vốn,…Tuy nhiên thu hút về rồi nhưng sử dụng thế nào là một vấn đề. Luật cán bộ công chức thẩm quyền tuyển dụng, sử dụng giao cho Bộ trưởng các bộ, cơ quan TƯ, Chủ tịch UBND tỉnh. Thu hút vào, sử dụng ra sao, môi trường thế nào để phát huy tài năng của họ cần phải tiếp tục được hoàn thiện”.

Ông Thứ Trưởng mặc thị biện hộ, “Quan điểm của cá nhân tôi là cần phải có tư duy thoáng ra. Không phải không về nước là không đóng góp cho đất nước. Không phải không về nước là không yêu nước. Đây là sự cống hiến chung cho nhân loại. Có những trường hợp đưa hình ảnh Việt Nam lên rất cao, ví dụ như giáo sư Ngô Bảo Châu,” theo tường thuật của báo Vietnamnet

Thất bại này trong việc sinh viên du học đi thì có về thì không là do phản ứng của cá nhân sinh viên, gia đình sinh viên và xã hội VN đối với chế độ CSVN. Cá nhân sinh viên về nước khó kiếm việc làm thích hợp, muốn vào công sở hay cơ quan phải có quen biết, có người nâng đỡ, phải hối lộ. Có việc làm thì lương bổng hay thù lao quá ít, khó chịu với cấp chỉ huy, không thể tiến thân vì CS chủ trương hồng hơn chuyên.

Ở lại ngoại quốc dầu làm lậu cũng nhiều tiền, sống tiện nghi, giúp gia đình được và đặc biệt là sống trong môi trường tự do, dân chủ hơn ở nước nhà. Có nhiều cơ hội để hợp thức hoá tình trạng di trú, kiếm vốn lập cơ sở để hưởng qui chế visa đầu tư, có chồng hay vợ công dân Mỹ.

Gia đình cho con du học là để trốn nền giáo dục quá chậm tiến về khoa hoc kỹ thuật, nặng về chánh trị một chiều vô bổ, ra trường không kiếm được việc làm, số cử nhân, cao học thất nghiệp ngày càng nhiều ở VN. Đa số phụ huynh khi cho con đi du học đều mong muốn con mình ở lại sau khi học xong.

Chính đại cán CS, đại gia ăn theo CS cũng tính cho con cái du học xong ở lại lập đầu cầu cho gia đình có chỗ để tẩu tán tài sản khi thu vén cuối đời. Chỉ cần bỏ nửa triệu USD hay 1 triệu thì có thể hợp thức hoá tình trạng di trú theo qui chế nhập cư đầu tư. Chỉ cần có chồng, có vợ với người có quốc tịch, cái giá khoảng 40.000 USD thôi là sẽ được nhập tịch trong vòng 3 năm theo qui chế vợ chồng.

Về xã hội, tâm lý chung của người Việt ty nạn CS bây giờ đã bớt khắt khe với du học sinh. Người Việt nghĩ đâu có ai chọn được cha mẹ sanh ra mình. Những đoàn thể đấu tranh không thấy sinh viên du học chống lại công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Nhiều sinh viên du học có bà con với người tỵ nạn CS. Nên có giúp đỡ cho sinh viên làm chui, chỉ cách học sao cho đỡ tốn thời gian và tiền bạc nữa. Nên sinh viên du học thường thich chọn những trường gần cộng động người Mỹ gốc Việt.

Còn về nước thì như lIlY ngõ ý trên web zing.vn,:”Mình đã từng là du học sinh ở Mỹ, đi học bằng học bổng do tự mình xin được, đã từng ở lại làm việc 3 năm và có chút ít kinh nghiệm, nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên buộc mình phải trở về dù không muốn. Về làm trong một tập đoàn kinh tế của nhà nước nhưng có nhiều chuyện phức tạp mà mình không thể nói được, đành an phận các bạn ạ. Nói thật lòng sau này con mình nếu được đi du học mình sẽ khuyến khích con mình không về nếu còn kiểu cơ chế như hiện nay, sự thật mất lòng, ai ném đá mình nhận./.
Vi Anh

Bài Xem Nhiều