We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 26 January 2016

Đại Hội XII - Chỉ có quái vật mới thờ “quái vật”



Phong tục và tập quán, trong nhà người dân Việt, nơi tôn nghiêm trên cao nhất tất yếu là chỗ thờ tự gia tiên tổ tông họ hàng, không thể khác được, ngoài xã hội nơi trang trọng nhất thường là nơi đặt biểu tượng quốc huy, tiền nhân lập quốc, hồn thiêng dân tộc. Đó là tư duy đạo lý, nguyên tắc trong phạm trù đạo đức của con người, không chỉ riêng Việt Nam mà ở cả các quốc gia khác cũng vậy - Trừ trường hợp, một nhà nước, “vong bản”.

Theo từ điển Việt, động từ “vong bản” nghĩa là: Vô tình hay hữu ý quên mất cội nguồn gốc rễ của mình, không nghĩ gì đến tổ tiên, nòi giống. Chúng ta lướt qua các hình ảnh dưới đây để cùng một thoáng nghiệm suy về từ ngữ “vong bản”…
Đại Hội Đảng CS Trung Quốc chưa bao giờ có bóng dáng “Mác-Lenin”.
Đại hội Đảng Cộng sản Cuba. Thậm chí không búa liềm không Mác-Lenin.
Đại Hội Đảng CS Bắc Triều Tiên hoàn toàn đặc trưng “dân tộc tính”.
Đại hội Đảng csVN thờ hình hai con "Quái vật" Mác - Lê-Nin"
Chỉ riêng Đảng CSVN tại Hà Nội suốt 12 lần Đại Hội hơn 70 năm với 2 con “quái vật râu xồm” ngoại tộc Mac-Lenin ngự trị trên đầu, soán ngôi tại vị trí bắt buộc phải là biểu tượng của Tiền nhân lập quốc: “Hùng Vương Âu Lạc Việt Nam Muôn Năm” hiện diện.

Dù là những nước “đ/c CS” anh em nhưng nhìn một CS Triều Tiên ngạo nghễ không muốn lai tạp, một CS Cuba nghèo khó nhưng dứt khoát độc lập và CS Tàu là “CS Tàu” chứ không có chủ nghĩa “râu xồm” nào cả thì mới thấy hết sự “vong bản” của HCM và đảng CSVN.

Gọi 2 con “quái vật” là vì chủ nghĩa Mác (Marx) như một sản phẩm của tội ác nhân loại có quá nhiều khuyết tật nghiêm trọng. Nhiều nhà phê bình tên tuổi quốc tế nhận xét rằng lý thuyết Karl Marx gây nên nhiều chết chóc, nghèo khổ, suy thoái và thất vọng cho nhân loại nhiều hơn tất cả các nhà tư tưởng khác cộng lại. Chủ nghĩa Mác + Lênin ngự trị trên quả đất này cho đến khi nó bị loài người văn minh tiến bộ loại bỏ vào sọt rác thì nó đã giết hại trên 100 triệu người.

Mới đây trang tin “jjmccullough.com” có Bảng liệt kê: History's greatest monsters (Những quái vật vĩ đại nhất lịch sử) . Nằm ở hàng đầu là 3 tên độc tài Stalin - Hitle - Mao, giết trên 20 triệu người, kế tiếp, phần thứ hai, liệt kê những tên độc tài giết chết trên 1 triệu người. Lê Nin (thứ 8) Hồ Chí Minh (thứ 13) nằm trong danh sách những “quái vật” giết người vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại.
 
History's greatest monsters (Những quái vật vĩ đại nhất lịch sử)

Lenin hỏi Các Mác: Mình cùng đi Việt Nam, Bác mang cái gì đấy?
Các Mác trả lời: Không nhẽ đi tay không? Tìm mãi bới ra được cuốn “Tư Bản Luận” trong sọt rác bảo tàng, mang theo làm quà cho Đại Hội XII CSVN.

Một nguyên lý không thể phủ nhận, đất nước tạo nên con người chứ không phải ngược lại. Tự thân Hồ Chí Minh và chủ nghĩa Mac-Lenin không thể làm nên một Việt Nam - 80 năm CNXH/CS chẳng là gì so với 4000 năm lịch sử Việt, nếu không muốn nói CNCS chính là gánh nặng của cả dân tộc.

Bước theo dấu chân Stalin - Lê Nin (Vladimir Lenin) đã thực tiễn hành động hóa những ý tưởng căn bản của Các Mác trong một cuộc hôn phối Mác-Lê (Marxism-Leninism) sản sinh ra Bạo Lực Cách Mạng mưu toan khuynh đảo tất cả các chế độ chính trị trên thế giới, nhằm tiếm đoạt quyền lực cho một đảng cộng sản độc tài cai trị.
Các hình ảnh trên là trình tự:
Tại nước Nga - Ukraine - Mông Cổ - Đức, Các quốc gia SNG và Đông Âu.
V.I.Lênin và Đảng Bônsêvích,CS Nga- là chế độ đầu tiên trên thế giới, mở ra một thời đại “khát máu” nhất lịch sử... Năm 1924, Lênin chết. Tổng kết lại sự nghiệp của Lênin tại Liên Bang Sô Viết, số người bị giết chết (trực tiếp và gián tiếp) khoảng 4 triệu người (thời báo Balan)
Ông Vladimir Bukovsky- một nhà văn tên tuổi Liên xô, đồng thời là người chuyên nghiên cứu về tội ác của chính quyền cộng sản, kể lại trong “Câu chuyện Sô Viết”: Họ giết khoảng 10% dân số, họ chọn lựa rất kỹ lưỡng. Họ làm việc này không chỉ để tiêu diệt kẻ thù. Họ giết người để thiết lập lại cơ cấu xã hội theo chủ nghĩa Mác. Tất cả trí thức, những công dân tốt nhất, các kỹ sư tốt nhất đều bị họ giết hết… và sau đó họ cố gắng xây dựng một xã CS mới.
“Sau một thời gian dài nghiên cứu, thống kê, giới sử gia ước tính, nỗ lực xây dựng những xã hội mới quen được gọi là xã hội Xã hội chủ nghĩa của các chính quyền cộng sản ở Liên Xô, Đông Âu, Cuba, Trung quốc, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Campuchia (dưới thời Polpot)… suốt giai đoạn từ cuối thế kỷ 19 đến hết thế kỷ 20 đã tước đoạt sinh mạng 100 triệu người”. (RFA online )
Cách mạng xã hội chủ nghĩa không những không tiêu diệt được nhà nước mà còn tạo ra một nhà nước khác chuyên chế bạo ngược nhất từ xưa đến nay.

Những tiên đoán của lý thuyết Marx đã bị chứng minh là hoàn toàn sai trái, bởi vì sau khi chế độ cộng sản lan tràn tại nước Nga và tại phần Đông Âu sau Thế Chiến Thứ Hai, Tập thể đảng viên Cộng Sản đã khéo léo bóc lột nhân dân hơn cả tư bản, đã hưởng thụ mọi đặc quyền đặc lợi một cách kín đáo qua tuyên truyền bịp bợm khoác lác về sự công bằng trong khi ngoài xã hội, hai tầng lớp “công nhân và nông dân” thực sự vẫn nghèo khổ, vẫn bị bóc lột và khai thác tàn tệ mà không được phép kêu than bởi vì mọi tổ chức xã hội do Đảng Cộng Sản độc quyền nắm giữ, mọi sinh hoạt xã hội do bọn Công An mật vụ canh chừng và theo dõi nghiêm ngặt.

Những sai lầm của Marx và tội ác Lenin (minh chứng ở đây: 
Tại Việt Nam, trong lòng chế độ CS, Giáo sư Hoàng Minh Chính, nguyên Viện trưởng viện Triết học Mác-LêNin của Đảng CSVN trả lời phỏng vấn của đài RFA:
“Cái đảng này (CSVN) nó đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin, mà bản thân chủ nghĩa Mác-Lênin đã sai từ gốc rễ và cái đảng này nó đang xây dựng một cơ chế độc tài, độc quyền toàn trị thì làm sao cải tổ được, tự đổi mới được…Liên xô đàn áp nhân dân như thế, Liên xô đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin xây dựng một chính đảng toàn trị, thì chính nhân dân đã nổi dậy lật đổ cái đảng CS đó rồi…” (http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/Communist-crimes-to-humanity-DNghia-05062010225903.html )

Tất cả đã rõ như ban ngày - Chủ nghĩa Mác-Lenin không còn ở thì tương lai nó đã thuộc về quá khứ so với hiện tại chứng minh 90% các quốc gia theo nó trước kia thì nay đã nguyền rủa từ bỏ, giai cấp công nhân (chủ thể lý thuyết Mác) phần đông trong thế giới Tư Bản chẳng những không bị bóc lột mà có cuộc sống ổng định tốt hơn bao giờ hết. Tại Việt Nam (dưới chế độ XHCN/CS) ngày nay tuyệt đại bộ phận công nhân đều hít thở không khí trong các mái vòm nhà máy xí nghiệp công ty Tư Bản.
Thường thì nhân loại chỉ tôn vinh thờ tự những biểu tượng tốt đẹp nhân bản đặc thù “chân thiện mỹ”. Không ai thờ tự, cúi đầu, trước những cái xấu xa vấy máu đồng loại mà cộng đồng phế bỏ coi như rác rưởi…

Chỉ có quái vật mới thờ tự “quái vật”.
Khi mà người ta gắn bó quá lâu với những tư tưởng sai trái nhưng được dối trá lừa bịp nhắc đi nhắc lại “quá” nhiều lần (ngay cả với chính mình) thì người ta rất khó khăn khi muốn rũ bỏ nó, càng khó khăn hơn khi nó vốn đi kèm với quyền bính và lợi lộc. Chủ nghĩa Mác-Lênin ngày nay như một món ăn hôi thối bẩn thỉu không còn ai dám động đến nó nữa, tuy nhiên đảng Cộng sản Việt Nam còn phải nhắm mắt cố nuốt, gượng gạo nói nó “thơm ngon” như là mượn nó để làm cái phao “nín thở qua sông” dù biết chủ nghĩa Mác-Lenin là con quái vật, mà tôn vinh thờ tự nó thì nghiễm nhiên mình cũng như nó là… quái vật.
Sách Đen về Tội ác CS Liên-Xô đã giết 20 Triệu dân Nga và các quốc trong Liên bang Xô-Viết
(
https://en.wikipedia.org/wiki/The_Black_Book_of_Communism)
Tuy nhiên, qui luật cuối cùng: “Hãy trả lại cho César những gì của César” Bởi vì một danh ngôn như chân lý mà ai cũng biết: “Anh có thể lừa dối một số người trong mọi lúc, lừa dối mọi người trong vài lúc, nhưng anh không thể mãi mãi lừa dối tất cả mọi người” - (Abraham Lincoln).
23/1/2015
Hoàng Thanh Trúc

danlambaovn.blogspot.com


Tuyên bố của các tổ chức chính trị và dân sự độc lập tại Việt Nam nhân đại hội đảng cộng sản lần thứ 12



Tuyên bố
của các tổ chức chính trị và dân sự độc lập tại Việt Nam
nhân đại hội đảng cộng sản lần thứ 12


          Kính gởi:
- Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước
- Các chính phủ dân chủ năm châu, các cơ quan nhân quyền quốc tế.
          Xét rằng
          1- Đảng cộng sản Việt Nam đang họp đại hội lần thứ 12 của mình. Các đảng viên sẽ có một việc chủ yếu là bầu ra tổng bí thư. Đó là vấn đề riêng của họ, đại đa số nhân dân không quan tâm ai sẽ giữ chức vụ này. Nếu có thì chỉ theo dõi cho biết những cuộc đấu đá giữa các phe nhóm trước và trong thời gian đại hội, với đủ chiêu trò vu khống, vạch trần, triệt hạ lẫn nhau, bằng đủ cách thức phi pháp, đê tiện hay thâm độc. Điều này cho thấy đại hội đảng chỉ là dịp để tranh giành quyền lực và chia chác quyền lợi, chứ chẳng hề vì lợi ích của đất nước (y như 11 kỳ đại hội đảng trước đây).
          2- Giả như có một tổng bí thư mới được bầu ra mà còn có chút lương tâm ngay chính, ý thức trách nhiệm và tình tự dân tộc, ông ta cũng chẳng có thể làm được gì tốt đẹp cho Tổ quốc, vì bị khống chế bởi nguyên tắc đảng trị, bị bó rọ trong thể chế độc tài, bị cột chặt vào mục tiêu quyền lực đảng hơn lợi ích nước. Trừ phi ông ta giải tán đảng cộng sản y như Mikhail Gorbachev ở Liên Xô.
          3- Điều đáng quan tâm là đại hội đảng cộng sản lại tự tiện bầu chọn ba chức vụ liên can trực tiếp tới việc quản lý quốc gia, điều hành đất nước: thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội. Nghĩa là một nhóm nhỏ quan chức đảng (trên 1.500 người) lại độc quyền quyết định tương lai của hơn 90 triệu người dân Việt.
          4- Theo nền chính trị văn minh của nhân loại tại các nước dân chủ đích thực trên thế giới, ba chức vụ quan trọng này phải là kết quả của ý muốn toàn dân. Là chủ nhân của đất nước, toàn dân có toàn quyền bầu ra một cơ quan quyền lực cao nhất để đại diện cho mình, tức là một Quốc hội đa đảng và dân chủ sau một cuộc tranh cử công bằng và chân thực cũng như qua một cuộc bầu cử tự do và công minh. Để rồi do cuộc bầu cử này, 3 chức vụ nói trên được thành hình từ một quốc hội đúng nghĩa: của dân, do dân và vì dân.
          5- Thế nhưng, tại Việt Nam suốt hơn 70 năm qua, đảng cộng sản đã nắm được quyền lực chính trị không phải do toàn dân giao cho bằng lá phiếu tự do mà chỉ nhờ dùng vũ lực để chiếm đoạt (chính đảng cũng tự nhận đã “cướp chính quyền”). Và trong các kỳ đại hội của mình, đảng lại tự quyền chọn lựa ba chức vụ thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, sau đó bày trò hợp thức hóa qua quốc hội gia nô, thuộc đảng, rồi bắt toàn dân phải thừa nhận.
          6- Ba nhân vật quan trọng này cũng như toàn thể quốc hội đều xuất phát từ đảng, tuân theo lệnh đảng, hành động vì đảng, chịu trách nhiệm trước đảng, thay vì xuất phát từ nhân dân, theo lệnh nhân dân, hành động vì nhân dân và chịu trách nhiệm trước nhân dân.
          Do đó
          1- 70 năm qua, đất nước trượt dài vào bế tắc chính trị, khủng hoảng kinh tế, suy đồi văn hóa, thoái biến môi trường, bất an xã hội, và nhất là yếu nhược quốc phòng, khiến Việt Nam có nguy cơ bị Trung Quốc nuốt chửng.
          2- Chúng tôi, các tổ chức chính trị và dân sự độc lập ký tên dưới đây, mạnh mẽ phản đối và cực lực lên án hành vi ngang ngược của đảng cộng sản nói trên. Đó là chà đạp các quyền chính trị cơ bản của toàn dân Việt Nam.
          3- Chúng tôi cũng vạch trần ý đồ tổ chức cuộc bầu cử Quốc hội khoá XIV và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016–2021 vào ngày 22-05-2016 tới đây theo kiểu “đảng cử dân bầu”, mang tính cưỡng bức và dối trá như bao cuộc bầu cử trước.
          4- Cùng với toàn dân, các tổ chức chính trị và xã hội dân sự độc lập sẽ có những việc làm cần thiết, không để diễn lại màn kịch dân chủ giả hiệu mà đảng và giới cầm quyền đã dàn dựng mấy chục năm qua dưới chế độ độc tài, ngõ hầu tiếp tục làm mưa làm gió trên sân khấu chính trị.
          Tuyên bố tại Việt Nam ngày 26-01-2016, nhân đại hội đảng CS lần thứ 12.
          Các tổ chức chính trị và xã hội đồng ký tên
01- Bạch Đằng Giang Foundation. Đại diện: Thạc sĩ Phạm Bá Hải
02- Ban Đại diện  Khối Nhơn sanh Đạo Cao Đài. Đại diện: Các chánh trị sự HứaPhi, Nguyễn Kim Lân, Nguyễn Bạch Phụng
03- Cộng hòa Thời báo (Úc châu). Đại diện: Ông Nguyễn Quang Duy.
04- Đảng Dân chủ Nhân dân VN. Đại diện: Bác sĩ Lê Nguyên Sang
05- Đảng Việt Tân. Đại diện: Giáo sư Phạm Minh Hoàng
06- Giáo hội Liên hữu Lutheran Việt Nm-Hoa Kỳ. Đại diện: Mục sư Nguyễn Hoàng
Hoa.
07- Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy. Đại diện: Tổng thư ký Lê Quang Hiển.
08- Hội Anh em Dân chủ. Đại diện: Kỹ sư Phạm Văn Trội và Mục sư Nguyễn Trung Tôn.
09- Hội Cựu tù nhân Lương tâm. Đại diện: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và Linh mục Phan Văn Lợi
10- Hội Phụ nữ Nhân quyền VN. Đại diện: Bà Trần Thị Nga
11- Khối Tự do Dân chủ 8406. Đại diện: Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
12- Người Bảo vệ Nhân quyền. Đại diện: Ông Vũ Quốc Ngữ
13- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền. Đại diện: Linh mục Nguyễn Hữu Giải.
14- Sài Gòn báo. Đại diện: Linh mục Lê Ngọc Thanh
15- Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất. Đại diện: Hòa thượng Thích Không Tánh

----


MÙA XUÂN 2016 BI KỊCH!Hôm nay các bạn đã xem 3 bài báo về Cảnh sát giao thông chưa sau khi tin ông Trọng nhận tái cử Tổ...
Posted by Lâm Ngân Mai on Wednesday, 27 January 2016

Tạp Ghi Huy Phương: Những chuyện “tầm phào”


 Những chuyện “tầm phào”
http://i0.wp.com/ww2.kqed.org/news/wp-content/uploads/sites/10/2013/01/abigail-van-buren.jpg
'Dear Abby' columnist Pauline Phillips
Quán rằng: “Ghét việc tầm phào,
Ghét cay, ghét đắng, ghét vào tận tâm.”

Nguyễn Đình Chiểu (Lục Vân Tiên)
Một tờ nhật báo hay tuần báo, nhất là một tờ báo dành cho phụ nữ phải có ba mục quan trọng: “tử vi,” “tìm bạn tri âm” và “gỡ rối tơ lòng.” Ngày này truyền hình và phát thanh cũng vào cuộc.


Thật tình tôi không rõ tác giả mấy chữ “Gỡ Rối Tơ Lòng” trên báo chí này do ai sáng tác, nhưng nghe qua, bốn tiếng này ngân nga như một câu vọng cổ rất mùi. Thì ra lòng chúng ta kết hợp bằng những sợi nho nhỏ như tơ, khi êm đềm song suốt, mượt mà thì chẳng nói làm chi, khi lo lắng, rối nùi, gỡ chẳng ra như mớ bòng bong, hay như thành ngữ “rối như tơ vò,” không biết giải quyết cách nào, để cuối cùng phải nhờ đến một nhân vật lần mối gỡ giúp chúng ta.
Đã lâu lắm, miền Nam hồi thập niên 50, trên tuần báo Thẩm Mỹ, một tờ báo bán rất chạy trên toàn miền Nam, “Gỡ Rối Tơ Lòng” đã là một mục rất ăn khách. Phải chăng báo chí miền Nam Việt Nam đã có sáng kiến tiên phong, vì từ năm 1953 trên báo Saigon Mới đã có mặt mục “Gỡ Rối Tơ Lòng,” trong khi chuyên mục “Dear Abby“của bà Pauline Friedman Phillips chỉ mới xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1956 trên Chicago Sun-Times, và sau đó tràn lan trên hơn 1.000 tờ báo ở Hoa Kỳ, cả những nơi xa xôi như Brazil và Thái Lan. Có lúc, chính con gái bà là Jeanne đã thay thế vai trò của bà. Một người em song sinh của bà, Esther Friedman Lederer cũng giữ mục gỡ rối với bút hiệu“Ann Landers,” đã từng là địch thủ của bà.
Người phụ trách trang báo này thường được lòng tin ở độc giả, những người đã đem hết tâm tình, gan ruột của mình để bày tỏ cho một người qua đường chưa hề biết mặt, để câu chuyện riêng tư của mình có người quan tâm tới, có khi là tên tuổi mình được lên mặt báo, có khi với mục đích gián tiếp bày tỏ tâm sự với một đối tượng nào đó cũng đủ vui rồi.
Tôi nghĩ chỉ cần một chút thông minh và khôn ngoan, một chút tâm lý, một chút đạo đức, một ông hay một bà nào đó cũng có thể tham gia gỡ rối tơ lòng cho thiên hạ.
Tôi nói một chút đạo đức, là vì không lẽ khi một người đàn bà mới than thở chuyện chồng con, người gỡ rối đã vội vàng khuyên người ta ly dị, hay mới nghe gia đình bất hòa đã vội nói những lời chia rẽ.
Câu chuyện này làm tôi nhớ lại một câu ca dao ngày trước trách móc một ông thầy bói:
“Thầy ơi! thầy đạo đức chi, thầy coi quẻ bói cho đôi này xa nhau!”
Không phải là mấy bà chuyên gỡ rối cho người ta chuyện tình cảm, bồ bịch, vợ chồng mà cả chuyện giao tế, chuyện hùn hạp làm ăn, chuyện sex, chuyện xích mích trong gia đình, nói chung là đủ mọi mặt. Khi gặp những chuyện rắc rối, khó xử đáng lẽ chúng ta cần gặp các cố vấn tâm lý, cố vấn tài chánh, cố vấn pháp luật... thì chúng ta lại tìm đến các “cố vấn gỡ rối...” để làm cho câu chuyện càng rối thêm.
Đàn bà vẫn bị các cụ chúng ta ngày xưa dè bỉu: “Đàn ông nông cạn giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu,” nhưng không hiểu sao, việc gỡ rối, cố vấn cho chuyện thiên hạ đều do quý bà đảm trách? Phải chăng phụ nữ nhiều... chuyện, thích ngóng chuyện của thiên hạ, và cũng thường muốn bày tỏ, than thở tâm sự của mình với người khác, kiểu “ba bà đi bán lợn sề,” nôm na là chuyện thị phi, nên có chuyện gì, tìm hỏi quý bà là phải! Nắm vào yếu tố này, quý bà trên mục “Gỡ Rối Tơ Lòng” của tất cả tờ tuần báo đều thường là phụ nữ.
Một nam ký giả cũng có thể “hóa thân” thành một bà, mang một cái tên phụ nữ, giữ mục “Gỡ Rối Tơ Lòng” cho một tờ báo. Đó là trường hợp bà Kiều Diễm Hồng ngày trước.
Các câu giải đáp trong mục “Dear Abby” thường ngắn gọn tóm tắt, hóm hỉnh chứ không kể lể dài dòng hay trả lời lê thê của các bà phụ trách trên báo Việt, có khi chỉ một chuyện đã choán hết một, hai trang báo.
Khi không có ai gửi tơ lòng về đòi gỡ rối, thì bổn phận người phụ trách phải “sáng tác” ra một câu chuyện lâm ly, ai oán, một tay hỏi, tay bên kia đáp. Nhiều tờ báo vô lương tâm lại phịa ra những chuyện “ăn khách” nhưng vô luân như chồng tôi ngủ với em gái tôi, hay vợ tôi ngủ với anh họ tôi, bây giờ tôi phải làm sao? Tâm lý của nhiều người là thích lắng nghe chuyện người khác, ví như chuyện nhà hàng xóm, nên trang “Gỡ Rối Tơ Lòng” là trang báo được nhiều người đọc nhất!
Tối nay trên đường về nhà tôi bật radio, tình cờ nghe một mục “Gỡ Rối...” Tôi đã nghe hết chương trình để có thể hoàn tất bài viết này. Mục này theo thông lệ, là người phụ trách chương trình đọc một bức thư tâm tình, éo le của một thính giả và yêu cầu những người đang nghe chương trình này góp ý. Đây là một hình thức không phải là chỉ có một người gỡ, mà cả chục ông bà xúm vào gỡ rối kiểu “bề hội đồng,” nhưng “ông nói gà bà nói vịt,” cuối cùng làm cho người trong cuộc đã rối lại càng rối thêm.
Người xướng ngôn viên phụ trách chương trình đã đọc một bức thư của một nữ độc giả nào đó, than thở được một chàng “Việt Kiều” về nước cưới làm vợ đem qua Mỹ. Nhưng qua đây rồi, cô nàng bất như ý vì chồng không giàu có, không có khả năng đùm bọc, lo lắng cho vợ, chỉ lo ăn chơi, đàn đúm bạn bè. Câu hỏi nhờ chư vị chỉ giáo: “Vậy bây giờ em phải làm sao?”
Trong vòng chưa đầy 20 phút đã có hàng chục thính giả, nam có nữ có, gọi vào phê bình, góp ý, bình luận loạn cả lên. Người thì khuyên cô nên đi kiếm “thằng” khác, người thì nhắc cô phải mang ơn ông chồng, người thì suy luận cô ả này lo làm tiền dành dụm để gửi về cho gia đình ở Việt Nam, bây giờ bắt đầu chán chồng. Hết giờ “tâm tình,” cũng chưa thấy ai gỡ rối được cho người trong cuộc, mà còn làm cho câu chuyện rối rắm thêm, trong khi người gọi điện thoại vào vẫn còn đông, đèn vẫn còn chớp, người phụ trách chương trình đành xin hẹn ký sau nhờ quý vụ “gỡ” tiếp.
Tôi nghĩ: “Làm gì có cô nào to gan đem chuyện riêng tư của mình gửi gắm lên đài phát thanh.” Đây rõ ràng là một câu chuyện phịa! Điều tôi thắc mắc, là vào giờ cao điểm, người ta đi làm về, giờ sửa soạn bữa cơm tối hay đang cùng nhau quây quần với gia đình, vì sao nhiều người “huỡn” để bao đồng lo góp ý cho thiên hạ quá vậy? Có người cho biết, kiên nhẫn gọi năm lần bảy lượt mới “dô” được đài.
Tục ngữ Việt Nam có câu: “Đèn nhà ai nấy sáng!” và thiên hạ cũng nên cầm đuốc “rê” lại chân mình một chút coi, bớt chạy theo những chuyện tầm phào vô bổ! Người đời hay thích bàn tán, phê bình, tọc mạch nhiều lời về chuyện của người khác, gọi là chuyện “tào lao thiên địa” hay chuyện thị phi. Những người thích nói chuyện thị phi hay “hóng” chuyện thị phi là những người thích thú theo dõi chuyện người khác và luôn luôn tìm cách để loan truyền chuyện này với những người quen biết hay không quen biết. Đó là thói xấu “ngồi lê đôi mách.”
Việc đem chuyện gia đình người khác lên mặt báo hay đài phát thanh là khuyến khích những ông bà “rỗi việc” chồm vào đời sống riêng tư của người khác, thích làm “thầy đời,” “thầy bàn” hay cố vấn là một thói xấu rất... Việt Nam.

Tạp Ghi Huy Phương

Ba Dũng về hưu tiền xài không hết, ở đâu an toàn?

Chấm dứt ‘triều đại’ Nguyễn Tấn Dũng: Tháo chạy tán loạn!
Không thể đạt quá bán tại đại hội đại biểu toàn quốc, người còn là đương kim thủ tướng Việt nam đã không thể trụ lại tại Ban chấp hành trung ương và do đó cũng không có cơ hội để vươn tới chức vụ tổng bí thư hằng mong ước.
Cơ hội cuối cùng cho ông Nguyễn Tấn Dũng đã vuột trôi, mặc dù trước đó có tin cho biết có khoảng 15% số đại biểu đề cử ông vào ban chấp hành trung ương khóa XII.
Không chỉ ông Dũng, hầu hết ủy viên bộ chíngh trị quá tuổi như Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng, Phạm Quang Nghị, Tô Huy Rứa, Lê Thanh Hải đều phải “ra đi”.
Khâu “vận động” của Phe Tổng bí thư Trọng quá mạnh!
“Triều đại” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, kéo dài suốt từ năm 2006 đến nay, đã chính thức chấm dứt. Một thế hệ thủ tướng làm khánh kiệt đất nước!
Bây giờ thì thế nào?
Rất có thể không ít ủy viên trung ương và đại biểu vốn là thủ hạ của ông Nguyễn Tấn Dũng, nay đã quay lưng với ông. Một số ít còn lại, được coi là “trung thành”, hẳn không biết số phận của họ sẽ lơ lửng đến thế nào.
Trong số những người còn lại của Thủ tướng Dũng, có Thống đốc ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình. Tại Hội nghị trung ương 13, ông Bình được đề cử vào danh sách ủy viên mới của Bộ chính trị. Nếu phe Thủ tướng Dũng thắng, hẳn Nguyễn Văn Bình sẽ đương nhiên lọt vào Bộ chính trị.
Nhưng hiện thời tình hình đã khác hẳn.
Không chỉ trường hợp Nguyễn Văn Bình gặp khó khăn, một số thủ hạ khác của ông Dũng, kể cả những nhân sự trong ngành công an vốn từng tận tụy phục vụ ông và kể cả bắt bớ giới bất đồng chính kiến, sẽ phải đối diện với rủi ro bị thanh loại bởi phe đảng.
Những nhóm lợi ích quen dựa hơi chính phủ để hoành hành dân chúng như vàng, ngân hàng, xăng dầu, điện lực… cũng có thể phải đối mặt với một chiến dịch “diệt ruồi”.
Bối cảnh chính trị Việt Nam hiện nay là cực kỳ hỗn tạp. Cuộc tranh giành quyền lực không khoan nhượng sẽ rất thường dẫn đến những chiến dịch “hồi tố” của bên thắng cuộc đối với phe thua cuộc.
Tháo chạy, tháo chạy tán loạn!
Không có gì chắc chắn an lành đối với Nguyễn Tấn Dũng và gia đình ông, cho dù ai đó có thể đã hứa hẹn với ông Dũng về một tương lai không hồi tố.
Không chỉ “diệt ruồi”, 2016 có thể là năm chứng kiến một chiến dịch “đả hổ” chưa từng có ở Việt Nam.
Lê Dung


 (SBTN)

Bài Xem Nhiều