We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 5 March 2016

Nền giáo dục thời hưu trí ở CHXHCN Việt Nam



Các lĩnh vực chính trị, kinh tế tại Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chỉ phát hiện những ý kiến phản biện quyết liệt, nhiệt tình đổi mới sôi sục khi cán bộ đã nghỉ hưu.
Trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo cũng không ngoại lệ, vì thế tác động lên nền giáo dục cứ như gió thoảng qua tai, chẳng có kết quả cụ thể gì!
CHXHCNVN đã tiến hành ít nhất 3 đợt cải cách giáo dục thông qua hoạt động tuyên truyền đến trời long đất lở mà gần nữa thế kỷ qua chẳng có trường đại học nào trên thế giới công nhận văn bằng do Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam cấp phát. Và, chẳng có trường đại học nào lọt vào tốp 100 trong các bảng xếp hạng trên thế giới.
Câu hỏi tại sao mãi vang vọng mà giải pháp cứ vô hiệu và tàn dần theo tháng năm!
Thứ nhất, trí thức xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam nhào nặn, bảo vệ, bố trí vào tất cả các guồng máy trong chính quyền và ngoài xã hội. Vì thế, mục tiêu duy nhất của họ là phục vụ và trung thành với quyền lợi của ĐCS và bản thân. Trong lĩnh vực giáo dục cũng thế.
Trí thức xã hội chủ nghĩa dù đào tạo trong Khối Cộng sản hoặc được tu nghiệp tại Khối Dân Chủ vẫn không bao giờ có ý định xây dựng cho Việt Nam một nền giáo dục nhân bản, dân tộc, khai phóng vì trái với học thuyết Mác-Lê.
Họ giống như Hồ Chí Minh, Tạ Quang Bửu, Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình dù có đi năm sông bảy núi, hoặc mục kích các nền giáo dục khai phóng trên thế giới cũng không đem áp dụng vào Việt Nam và Trung Quốc.
Họ triệt để học tập và noi gương Hồ Chí Minh để giữ vững và duy trì quyền lãnh đạo độc tôn của ĐCS và lợi ích của bản thân.
Nền giáo dục Việt Nam thời cộng sản đều do đảng viên phụ trách phần quản lý và điều khiển mọi cơ sở giáo dục đào tạo từ trung ương cho chí địa phương.
Vì thế, đổi mới, cải tổ giáo dục ở Việt Nam chỉ loanh quanh trong mớ học thuyết Mác-Lê mà nhân loại đã ném vào sọt rác lịch sử từ lâu lắm rồi.
https://ec.yimg.com/ec?url=http%3A%2F%2Fsaigonecho.info%2Fmain%2Fimages%2Farticles%2F2012_February%2Fhihoa_gioaduc_csvn.jpg&t=1457220100&sig=RQnT5KzMRiISBx0aLlEV3w--~C
Thứ hai, đường lối giáo dục và đào tạo do Ban Tuyên giáo Trung ương đại diện Bộ Chính trị ban hành nên chẳng bộ trưởng giáo dục nào dám “chệch hướng” nếu muốn giữ ghế. Cũng thế, chẳng ai trong dàn lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo làm trái ý để mất địa vị “ngồi mát ăn bát vàng”.
Vài con én bé nhỏ, cô đơn vẫn không đủ khả năng đuổi bầy quạ “tham ăn, tục uống” đang say mồi.
TS.Nguyễn Tiến Luận, Chủ tịch HĐQT Trường Đại học Nguyễn Trãi nhận xét trên của báo Giáo dục Việt Nam hôm 27-02-2016 “phụ huynh mong con thành đạt, nhưng, vài trăm ngàn cô cậu tốt nghiệp đại học, cao đẳng phải đi làm công nhân do kỹ năng yếu kém … nhiều trường đại học công lập, các trường do một số Bộ hoặc Trung ương Đoàn thanh niên, phụ nữ tuy không đủ điều kiện vẫn đào tạo sinh viên đủ mọi ngành … tôi từng khuyên Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cơ cấu lại hệ thống, đẩy mạnh giáo dục ngoài-công-lập để tiết kiệm ngân sách … Cơ chế xin-cho vẫn ỳ ra đó”.
GS Hồ Ngọc Đại, con rể Tổng bí thư Lê Duẩn, du học Liên Xô năm 1968, tốt nghiệp tiến sĩ năm 1976 và về nước nhân lúc đang phát động cải cách giáo dục 1978, từng từ chối chức Thứ trưởng Bộ Giáo dục. Hồ Ngọc Đại muốn áp dụng “công nghệ giáo dục” nên cho rằng kế hoạch cải cách giáo dục soạn thảo từ 20 năm trước (1958) đã lỗi thời tất nhiên phải thất bại. Và xin đi dạy lớp 1.
Gần 50 năm sau ông nói với Viettimes “Nền giáo dục của chúng ta quá lạc hậu … nghiệp vụ sư phạm không thay đổi mà còn tệ hơn … trước thầy giảng, trò ghi còn giờ thầy đọc, trò chép … từ lớp mẫu giáo cho tới bậc tiến sĩ đều có phương pháp dạy giống nhau”. 
Thứ ba, một số cán bộ giáo dục sau khi hưu trí mới mạnh miệng chỉ trích có chọn lựa vài sai lầm hầu lưu lại ít tiếng thơm trong cuộc đời “vì đảng vì mình”. Lẽ ra họ đã hành động thay vì ngậm miệng ăn tiền suốt thời gian quyền cao chức trọng.
Hôm 25-02-2016, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã đến thăm và làm việc với Đại học Quốc gia Hà Nội rất hài lòng vì trường đã nằm trong nhóm 191-200 trường đại học quốc gia hàng đầu ở Châu Á.
Nhân dịp này, GS. Mai Trọng Nhuận, nguyên Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội mong mỏi “Đảng và Nhà nước phải có thể chế, chính sách, môi trường cộng với vật chất tối thiểu để các nhà khoa học không còn đau đầu chuyện cơm áo gạo tiền … coi nhà khoa học xuất sắc là tài năng của đất nước, trọng dụng đúng … tránh tình trạng trả tiền theo bằng cấp … mặc dù được kiến nghị nhiều lần mà thực tế chưa diễn ra được bao nhiêu”.
GS. Lưu Văn Bôi than đã phục vụ khoa học 41 năm mà chỉ 3 năm sau cùng mới có tiền đưa cho vợ … từ khi được phong hàm giáo sư thì hệ số lương tăng lên 8 phẩy, nhưng, tới nay vẫn ở mức 6.4 không đổi.
Thứ tư, đa số du học sinh không trở về, nếu có thì phần lớn cũng làm việc cho các công ty ngoại quốc đang hoạt động tại Việt Nam. Những người tham gia vào guồng máy đảng, nhà nước, chính phủ, đoàn thể đều thuộc thành phần con ông cháu cha cả.
ĐCSVN chỉ sử dụng chất xám thấm nhuần đến cuồng tín chủ nghĩa Mác-Lê mà bỏ rơi đại đa số trí tuệ của dân tộc nên mắc từ sai lầm đến sai lầm khác, thất bại tiếp nối thất bại mà không biết, hoặc cố tình che đậy.
Dân tộc phải chịu kiếp nạn học thật bằng giả, học giả bằng thật, kiến thức rỗng, tị hiềm làm cho đất nước không thể ngóc đầu, dân trí tê liệt.
https://ec.yimg.com/ec?url=http%3A%2F%2F2.bp.blogspot.com%2F-ryKJvFcIkqk%2FU0uUVRiQ6OI%2FAAAAAAAAgkE%2F4oUKM_Uz2lA%2Fs1600%2FC%25E1%25BB%25AD-nh%25C3%25A2n-v%25C3%25A0-Ti%25E1%25BA%25BFn-s%25C4%25A9-c%25E1%25BA%25A7u-gi%25E1%25BA%25A5y-Ba-%25C4%2591%25C3%25ACnh.jpg&t=1457220100&sig=OQEyndVxIpRi_lx7ySrXlg--~C
Con đường cải tổ giáo dục không bao giờ đến bến bờ nếu ĐCSVN chỉ trông chờ vào đám trí thức xã hội chủ nghĩa, bỏ rơi nguồn chất xám vô tận của dân tộc.
Tập đoàn CSVN vì quyền lợi ích kỷ mà độc quyền lãnh đạo nên toàn dân Việt Nam không còn con đường nào khác, ngoại trừ phải cắt bỏ khối ung nhọt này bằng mọi giá nếu muốn sống cuộc đời như một con người.
Đại-Dương
Mar 1, 2016
Tài liệu tham khảo:
- “Cứ cung cách dạy dỗ kiểu này thì cử nhân không ngóc đầu lên được” (GDVN)
-   Nhà khoa học mong mỏi được toàn tâm cống hiến (VNEpress)
-   GS Hồ Ngọc Đại: Tôi thấy đau xót vì không ai nhìn thẳng vào sự thật (Viettimes)
-   Cán bộ phường ở Hà Nội cũng có bằng tiến sĩ nên... khó tinh giản (Dân Trí)
-   Chuyện ông đảng viên chưa tốt nghiệp THCS đã có bằng cử nhân (Một Thế Giới).

VC Đổ tội cho Ông Trời đồng bằng sông Cửu Long bị hạn hán ?

SOS Đồng Bằng Sông Cửu Long


El Nino 2015: SOS cho nong nghiep!


Tin VOA, dẫn tin của Indo Asian News Service (IANS) ngày 19/2 cho hay nhiều vùng ở đồng bằng sông Cửu Long bị hạn hán và nước mặn xâm lấn nghiêm trọng nhất trong gần 100 năm qua. Tai hoạ nhiễm mặn đã tàn phá nặng nề các vùng trồng lúa và cây ăn trái, các khu rừng, ảnh hưởng tới ngành nông nghiệp và chăn nuôi, cũng như gây ra nạn thiếu nước ngọt ở nhiều tỉnh thành phía Nam. Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Cao Đức Phát cho biết hạn hán và nước mặn xâm lấn đã phá hỏng nhiều đồng lúa, thiệt hại trị giá khoảng 1.000 tỷ đồng Việt Nam. Viện Khoa học Thủy lợi miền Nam dự báo ngoại trừ thành phố Cần Thơ và hai tỉnh An Giang, Đồng Tháp, tất cả các địa phương ở đồng bằng sông Cửu Long sẽ bị nước mặn xâm lấn trong năm nay. Tại Kiên Giang, dù tỉnh này đã đầu tư gần 20 tỷ đồng để đào hàng chục con đê nhỏ ngăn chặn, nhưng nước mặn vẫn lấn ruộng lúa, phá hủy hơn 30.000 ha.

Bộ Nông nghiệp nói vùng đồng bằng sông Cửu Long cần nguồn ngân quỹ 4 tỷ đôla mới có thể đối phó hiệu quả với nạn hạn hán và nước mặn xâm lấn. VOA ghi thêm “Bộ Nông nghiệp nói vùng đồng bằng sông Cửu Long cần nguồn ngân quỹ 4 tỷ đôla mới có thể đối phó hiệu quả với nạn hạn hán và nước mặn xâm lấn.”

Tiến sĩ Mai Thanh Truyết, một chuyên gia theo sát tình hình ô nhiễm môi trường ở VN, từ Mỹ nói với VOA ngày 20/02/2016, “… Từ khi Việt Nam phát triển từ năm 1986, sự phát triển đó không đặt trọng tâm vào việc bảo vệ môi trường. Cho nên, sau 20 năm phát triển, những dòng sông từ Bắc chí Nam đều bị ô nhiễm, người dân càng ngày càng chịu áp lực nặng nề về nguồn nước sinh hoạt vì gia tăng dân số, gia tăng phát triển.” Tiến sĩ còn trưng dẫn thêm “tình trạng phá rừng làm nước không còn được thanh lọc tự nhiên từ trong rừng,… việc xây đập thủy điện, đập chứa nước vô tội vạ, không nghiên cứu tác động môi trường. Chính đó làm cho nguồn nước càng ngày càng tệ hại hơn. Nhưng cái quan trọng nhất là chính sách quản lý môi trường nước và quản lý môi trường nói chung, dù có trên luật, nhưng người thừa hành không thực hiện được vì qua cái cơ chế tạo ra một hệ thống không thể kiểm soát… Những nguy cơ về ô nhiễm nguồn nước và mực nước mặn gia tăng do lượng nước sông chảy ra biển không còn đủ để đẩy lùi nhiễm mặn, việc phá rừng đặc biệt là rừng tràm-rừng đước để nuôi tôm hay cá ba sa cùng tất cả các nguy cơ về nước hoặc rác phế thải đều được những nhà chuyên môn, giới khoa học ở Việt Nam cảnh báo, nhưng tiến độ giải quyết không thể đáp ứng được nhu cầu bảo vệ môi trường… miền Nam chẳng hạn, hạn chế việc phá rừng tràm rừng đước nuôi cá ba sa và nuôi tôm ở vùng ngập mặn. Hình ảnh vệ tinh năm 2008 cho thấy vùng đó bị tàn phá, bị khai thác hơn 250 ngàn mẫu, gần 100 ngàn mẫu đã trở thành những chấm đen sau 3-4 mùa nuôi tôm.

Tin mới đây, Thái Lan nước thượng nguồn Mekong mà VN là nước ở hạ nguồn, cũng tin VOA, cục Thủy lợi Hoàng gia Thái Lan đang nghiên cứu việc chuyển dòng cửa sông Loei, một nhánh của sông Mekong, để đưa nước đến các vùng nông nghiệp ở đông bắc nước này. Dự án sẽ mang lại an ninh nước cho Thái Lan trong mùa khô và ngăn nước không chảy vào sông Mekong quá nhiều. Khi hoàn thành, dự kiến 2 tỷ mét khối nước sẽ được chuyển dòng qua hầm dẫn mỗi năm, mang lại lợi ích cho 1,7 triệu hộ gia đình Thái Lan…Việt Nam, nước cuối nguồn sông Mekong, trong những năm gần đây đã gánh chịu hậu quả của việc các nước Trung Quốc, Lào, Thái Lan xây đập hoặc nắn dòng ở các vị trí cao hơn trên con sông chảy từ Trung Quốc qua 6 quốc gia. Ngay trong tháng 2, khu vực đồng bằng sông Cửu Long đã bị hạn hán và xâm nhập mặn nghiêm trọng, lên tới mức kỷ lục trong 100 năm qua.

Thứ Trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn Hoàng Văn Thắng cách đây ít ngày nói với báo giới Việt Nam rằng nguyên nhân dẫn đến tình trạng hạn hán, xâm nhập mặn kỷ lục này là do hiện tượng suy thoái các con sông. Ông khẳng định thủ phạm của sự suy thoái đó chủ yếu là do quá trình phát triển hồ chứa ở thượng nguồn. Theo Thứ trưởng Thắng, đây là vấn đề lâu dài nhưng phải gấp gáp tìm giải pháp, nếu không 1-2 năm nữa nước sẽ về ít, mặn sẽ vào rất sâu. Thêm vào đó, khi mực nước hạ thấp, không lấy nước đưa sang các vùng nông nghiệp sẽ gây tác động rất lớn đối với Đồng bằng sông Cửu Long.

Báo chí Việt Nam những ngày gần đây đưa tin cho thấy một số vị trí dọc theo khu vực ven biển của đồng bằng, từ sông Vàm Cỏ cho đến sông Tiền, sông Hậu, rồi khu vực Miền Tây, nước mặn đều vào sâu hơn từ 30 km đến 50 km, độ mặn cao hơn từ 4-7g/lít.

Hôm 17/2, trong cuộc họp khẩn về tình hình hạn hán, ngập mặn ở ĐBSCL, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đổ tội cho Ông Trời, nói đó là thiên tai đặc biệt nghiêm trọng. Ông chỉ đạo Bộ Tài chính, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, các ngành, địa phương gấp rút làm các công việc cụ thể để ngăn mặn. Tuy nhiên đến nay không thấy báo chí Việt Nam đưa tin đã có giải pháp, biện pháp cụ thể nào cả về ngắn hạn lẫn dài hạn được đề nghị hay thực hiện.

Giới chuyên môn trong ngoài nước nhu Giáo sư Võ tòng Xuân của Đại Hoc Cần thơ VNCH được lưu dung và mốt số chuyên gia của VNCH từ Mỹ, Úc, Pháp đã từng cảnh báo rằng do nằm ở hạ nguồn sông Mekong, Việt Nam đang đứng trước nguy cơ phải gánh chịu tác động to lớn, chưa thể lường trước từ các dự án thủy điện và đập ở thượng nguồn: bao gồm thiếu hụt nguồn nước ở hạ lưu; xâm nhập mặn nghiêm trọng; suy giảm lượng phù sa bồi đắp cho đồng bằng từ 26 triệu tấn/năm xuống còn 7 triệu tấn/năm; tổn hại nguồn lợi thủy sản từ 500 triệu đôla đến 1 tỉ đôla mỗi năm.”

Miền Tây có thể nói là cái nôi của văn minh Miệt Vườn với Sông Tiền, Sông Hậu hai nhánh của Sông Cửu Long. Con người và cuộc sống có một lối sống thật là dễ dàng, êm đềm và giản dị như người nông dân sau bữa cơm trưa ngoài đồng, gồm cá rau mát ruột, nằm dưới bóng cây mé vườn, gió hiu hiu “làm một giấc”, ngái o o, vô cùng sản khoái, sung sướng. “Nhớ xưa ta sống một đời/ Dễ dàng, ăn thiệt chỉ làm mà chơi/ Như dòng sông Hậu trôi mơ mộng/ Như đất Miền Tây rộng thành thơi”.

Nhưng bây giờ Đồng Bằng Sông Cửu Long hay Miền Tây của văn minh Miệt Vườn, món quà của hai sông Tiền, sông Hậu – ôi nay còn đâu. Từ lâu tai hoạ đã đến cho dân Miền Tây. Xin lấy phóng sự, thông tin, hình ảnh của Anh Nam Nguyên trên Đài Á châu Tự do ngày 27-07-2012 để minh hoạ nỗi buồn áo não cho Miền Tây, cảnh khốn khổ của đồng bào Miền Tây Nam Việt.

Những con số nhói tim, những lời đứt ruột. Phóng sự viết người dân Miền Tây “tư bề khốn khó” [chữ dùng của câu chủ đề của phóng sự] bần cùng trên vựa lúa của cả nước. Mồ hôi của nông dân, bàn tay bàn chưn chay của nông dân tạo nên tên tuổi cho Việt Nam thành nước xuất cảng gạo hạng nhì trên thế giới, mà dân Miền Tây đâu có được hưởng gì. Nông dân Miền Tây có làm mà chẳng có ăn. “Khu vực ĐBSCL dân số gần 18 triệu nơi cung cấp 90% lượng gạo và 60% lượng thủy sản xuất khẩu của Việt Nam.” Nhưng cuộc sống vô cùng khó khổ. Sự khốn khó của của ĐBSCL được báo Saigon Giải Phóng Online ghi nhận “đầu tư quốc gia vào vùng ĐBSCL chỉ chiếm 13,6% tổng đầu tư quốc gia. Vốn tín dụng thấp, tổng dư nợ chỉ đạt 9% so với cả nước. Chính “Ông Trần Thanh Mẫn bí thư Tỉnh ủy Cần Thơ báo cáo thực trạng bi đát” ấy./.
 
Vi Anh

Học Chuyện Người, Hành Việc Ta

Học Chuyện Người, Hành Việc Ta
Nhựt Bổn, Những Nghịch Lý (2)
Cùng Hoàn Cảnh, Cùng Bối Cảnh, Cùng Gốc Văn Hóa : Nhựt Bổn Cường Quốc, Việt Nam Tụt Hậu

Image
Cuối tháng Giêng chúng tôi đã chia sẻ cùng quý vị một bài học về chuyện người Nhựt để học kinh nghiệm người cho chúng ta người Việt hành sử. Trong bài 1, bắt đầu một loạt bài về nước Nhựt, chúng ta thấy rõ sức Sanh tồn của Dân Tộc Nhựt, sức phấn đấu của trong dân tộc Nhựt trong những cái bất thuận từ thiên nhiên, địa lý cả đến tài nguyên. Và như chúng ta đã thấy cái nghịch lý đầu tiên của Nhựt Bổn là cái thiếu thốn tài nguyên, trong một địa thế chật hẹp. Với 126 818 000 dân, đứng hàng thứ 10 các quốc gia đông dân nhứt thế giới, nhưng chen chúc sống chỉ trên 377 944 cây số vuông gồm núi non, nhiều hơn đồng bằng, nên ¾ dân chúng chật hẹp nhường nhịn chia xẻ cùng nhau sống trong những đô thị khổng lồ. Đây là một đặc điểm của Nhựt Bổn : các Đại Đô Thị và những Tập Hợp Đại Đô Thị. Tập Hợp Đại Đô Thị Nhựt Bổn là một hành lang dọc bờ Thái Bình Dương dài trên 1500 cây số và hẹp khoảng 100 cây số chiều ngang.
Bài học 1 tóm tắt trong một câu. Sự giàu có phát triển của Nhựt Bổn là do cái nghèo nàn của đất nước Nhựt. Nhựt giàu có nhờ phẩm chất của Con Người Nhựt, nhưng nay lại khổ vì số lượng của những Con Người, nạn nhơn mãn, của người Nhựt. Tóm lại : Nhựt Bổn, một đất nước vì nghèo tài nguyên, nên bắt buộc phải giao thương, sáng tạo, lấy công làm lời, lấy tài lực thay tài nguyên.
Sự thành công đặc biệt của Nhựt Bổn  ấy chứng mình cho chúng ta một sự thật căn bản : chẳng phải sự giàu có do tài nguyên, tài vật, hầm mõ, dầu khí thiên nhiên, đá quý, mà đất nước giàu mạnh phú cường, mà do sáng kiến, tài năng Con người. Đất Nước giàu mạnh  là do Con người. Tài nghệ Con Người hơn hẳn Tài Nguyên Thiên Nhiên.
Vì vậy xin quý lãnh đạo Việt Nam, quý nhà viết sử, quý nhà kinh tế bỏ đi cái câu giáo đầu muôn thuở, là « đất nước ta rừng vàng, bạc biển, tài nguyên giàu có, thiên nhiên đải ngộ » đi ! Và tài năng Con Người do đâu ra ? Do ngành Giáo Dục ! Giáo Dục, Huấn Nghiệp, Nghiên Cứu, Sáng Kiến. Nhựt Bổn cải tiến liên tục hệ thống huấn luyện, từ nghiên cứu, đến huấn luyện nghề nghiệp. Chính nhờ kỷ thuật cao mà các sản phẩm Nhựt Bổn được thị trường thế giới chọn lựa ưa chuộng. Hãy vứt, hãy bỏ đi cái thói làm láo ăn gian, làm ẩu làm dối, kiểu Tàu hay Việt đi !
Dân tộc Việt Nam ta có đầy đủ những đức tính để thành công. Đất nước Việt Nam ta có đầy đủ điều kiện để phát triển !
Nhựt Bổn là một đất nước nghèo nàn, không có tài nguyên, thiên nhiên bạc đải.
Hoàn Cảnh và Bối Cảnh cũng y chang Việt Nam.
Cái giàu và sức mạnh của Nhựt Bổn chỉ là Con Người Nhựt Bổn !
Con Người Việt Nam ?
Con người Việt Nam ta có khác chi ? Cùng một gốc văn hóa Khổng Giáo !
Như vậy, Khổng Giáo không phải là một « hàng rào cản trở ». Dẫu rằng, dưới thời Nhà Nguyễn, Khổng Nho cản trở tiên tiến, nhưng đấy là do đám quan lại, trí thức Tống Nho, thủ cựu, ngu đần cũng như ngày nay đám quan lại trí thức đảng viên đảng Cộng Sản đương quyền, và cũng như nước Nhựt trước thời Minh Trị, đám quan lại trí thức của họ cũng thủ cựu lạc hậu kém gì ta đâu ? Nhưng tại sao đám ngu quan Nhựt thời Minh Trị thức tỉnh được ? Mong rằng trong các quan chức đảng viên Việt Nam Cộng Sản đương quyền cón tý tự trọng và ý thức để thức tỉnh trước Hán họa diệt chủng !
Tại sao Nhựt Bổn ngày nay cường quốc ? Còn tại sao, Việt Nam vẫn lẹt đẹt là một quốc gia lạc hậu đang bị Việt Cộng và Cộng Sản quốc tế bán đứng cho Tàu Cộng ?
Cùng Những Yếu Tố : Nhưng Chỉ Thành Công Với Nhựt ? :
“Tuần văn hóa Nhật Bản” đặc sắc trên kênh ANTG - 2
Yếu Tố 1 : Tôn Giáo :
Thần Giáo Nhựt Bổn : Một Tôn Giáo đơn thuần Dân tộc Nhựt.
Thần Giáo Nhựt Bổn là tôn giáo xưa nhứt của nước Nhựt. Gốc gác rất xa xưa. Từ thời khai man, lập quốc, thoạt đầu chỉ là một tập hợp các lễ lạc cúng bái của thổ dân địa phương, một tập hợp các tập tục, các huyền thoại, các lễ bái. Một loại tập hợp cúng bái sùng kính dị đoan, thần thánh, đồng bóng, liên hệ dính líu đến những truyền thuyết, huyền thoại. Sự mê tín ấy, tạo một không gian tín ngưởng  và một văn hóa huyền thoại, đầy thần đầy thánh cho những cư dân đầu tiên của đất nước Nhựt. Họ tin vào các thần thánh của thiên nhiên : kamis. Những tập tục khác, mê tín khác đến từ Cao ly, cũng du nhập, trộn với mê tín bản địa  biến thành một loại mê tín dân gian, tạo ngay khoảng thế kỷ thứ 7 trước Tây Lịch, những tập tục, những mê tín, cúng bái hoàn toàn tánh chất Nhựt Bổn.
Một Lịch Sử Sống Động : 
Vào cuối thế kỷ thứ 3 sau Tây Lịch, Thần Giáo cổ truyền bị Khổng Giáo xóa, xong Khổng Giáo cũng lại bị Phật Giáo, nhập vào Nhựt khoảng năm 552, vào được Quốc Giáo Hóa năm 624 chiếm chổ. Từ đó, một lịch sử tôn giáo đầy xáo trộn sống động tranh giành ảnh hưởng, lắm khi thạnh về Phật Giáo, có lúc thạnh về Thần Giáo. Thần Giáo rất mạnh, vào khoảng giữa thế kỷ thứ 17, khi các Lãnh Chúa Mikados, bị các Vương quan Shoguns tước hết quyền hành, từ những năm 1186, lấy Thần Giáo làm biểu tương Tôn Giáo Dân Gian để chống lại Tôn Giáo Trung Ương Triều đình là Phật Giáo của các Vương quan ấy. Sau khi Hiến Pháp được cải tổ do Minh Trị Thiên Hoàng, khi nước Nhựt mở cửa cho văn minh tây phương, khi quyền lực Thiên hoàng lấy lại quyền lực các Vương quan Shoguns, Thần Giáo cũng được nhìn nhận là Quốc Giáo. Từ nay, các sư sãi Phật Giáo không có quyền làm lễ cúng bái trong các đền Thần Giáo nữa như lúc xưa, và các bài kinh Phật Giáo không được đọc ở các đến Thần Giáo. Các giáo sĩ Thần Giáo đều biến thành công chức quốc gia, và mỗi công dân Nhựt đều phải có tên đăng bạ trong đền Thần Giáo nơi mình cư ngụ.
Chúng ta có thể kết luận rằng ngày nay, Thần Giáo và Phật Giáo đều có ảnh hưởng với văn hóa Nhựt dưới dạng một tổng hợp tín ngưởng xưa rất hòa hợp. Ngày nay, người Nhật Bổn theo tục lệ Thần Giáo trong những trường hợp lớn của đời sống như Ngày Sanh, Ngày Lễ Hôn phối… nhưng chọn  Phật Giáo cho Tang lễ cúng kiến Cha mẹ. Vì vậy, thống kê Nhựt có con số lỳ lạ là 110 Triệu tín đồ Thần Giáo (85% Tổng dân số Nhựt) và 92 Triệu Phật tử (72% người Nhựt)
Hãy so sánh Tôn Giáo Nhựt với Tôn Giáo Việt Nam.
Người Việt chúng ta, Tôn Giáo thật sự là Thờ cúng Ông Bà Tổ Tiên.
Tuy thường được giới thiệu là  Tam Giáo đồng hành : Lão Khổng Phật, nhưng thực sự đó chỉ là một tổng hợp rất xưa giữa Tổ Tiên Giáo, Thờ cúng Trời Đất, Ông Thiên, Ông Địa ; Ông Thần Làng, Ông Chìa Vôi,…cộng với Phật, Khổng, Lão và ngày nay cả với những Tôn Giáo du nhập Tây Phương Chúa Giê su và Đức Mẹ. Nhưng Việt Nam không được hệ thống hóa, quốc hóa, có những hiện tượng, tập tục mê tín lẫn lộn nhưng chưa có một chánh sách, một tỗ chức rõ ràng như Nhựt Bổn. Tóm lại tổ chức là quan trọng :
Nhưng hãy nhìn vào tổ chức xã hội Nhựt để tìm con đường đạo đức để ta bắt chước làm theo.
Nhựt :
Với người Nhựt, cầu nguyện trong một Đình, Chùa, Nhà Thờ Thần Giáo không bắt buộc phải là một thiện nam tín nữ của Thần Giáo. Người Nhựt không đặt thành vấn đề phải cắt nghĩa cử chỉ  hay vai trò cái mê tín hay sự tín ngưởng của mình. Vái lạy, thắp nhang hương chỉ là một hành động, một cử chỉ dân tộc, cử chỉ biểu hiện sự tham dự của cá nhơn đó đối với cộng đồng quốc gia. Người Nhựt sẳn sàng tham dự một lễ lạc Thần Giáo trong một Nhà Thờ của làng, của xóm, để tỏ lòng quý mến đối với cộng đồng láng giềng, với tổ tiên chung với môi trường sống chung dù cá nhơn nầy có một tôn giáo hoàn toàn khác Phật Giáo thuần túy, Thiên Chúa Giáo La mã hay Tin lành.
Các Nhà Thờ Thần Giáo Nhựt (jinja) gồm hai loại. Loại nhỏ, miyas, thường gặp ở thôn quê, các làng, các thôn, chúng tôi tạm dịch là miểu (để so sánh với Việt Nam ta). Và loại lớn, yashiros, ví như đình của Việt Nam ta. Ở Nhựt hiện nay có khoảng 85 ngàn Đình (và 78 ngàn Chùa Phật Giáo). Các đình, miểu thường xây mặt hướng về phía Nam, rất ít chưng bày cầu kỳ. Các đình, miểu thường được xây cất xa những nơi tập tụ nhà cửa của người dân, xa lánh hồng trần, cát bụi, không có hình ảnh các đấng thần linh, chung quanh được bao bọc bởi thiên nhiên, một khu rừng nhỏ xanh tươi, một giòng suối xanh, biểu tượng của thanh tịnh, trong sáng. Bước vào trong, một bàn thờ bằng gỗ trắng, với một tấm gương bằng kim khí đánh bóng (hãy nhìn gương để biết mình là ai ? Nhìn mặt, vấn tâm), biểu hiện sự học hỏi và sáng tạo, một « gohei », biểu hiện sự trong sáng (những giải giấy trắng cột trên đầu một cây gậy gỗ), một tràng hạt, một thanh kiếm, để tưởng nhớ đến Soussanô No, người anh của Thái Dương Thần Nữ Amatérasu, và một vật nhỏ kỷ niệm (một hòn đá quý, một viên ngọc, một trăng sức bằng bạc, một cây bonzaï, một cái quần, một cái áo, một bộ quần áo …) biển hiện hình ảnh của vị thần (kami).
Buổi lễ là một buổi cầu nguyện, inori, sau đến một lễ tẩy trần, để trừ tà, đuổi uế, với nước đựng trong một cái vại, chozuya, các tín hữu có thể rửa tay hay súc miệng bằng cái gáo với nước tẩy trần ấy. Dâng cúng thường bằng hoa, trái cây, cơm và rượu saké.
Tín hữu đi vào đình miểu duới cổng Torii, cổng cao, với hai thanh gỗ nằm ngang. Sơn mầu đỏ chói, cổng có thể được dựng bằng gỗ, bằng đá, bằng đồng và cũng có thể bằng bê tông cốt sắt hay cả với gạch và si măng. Cổng biểu tượng biên giới giữa tăm tối trần tục và trong sáng thần linh (một truyền thuyết cho rằng cổng là nơi con gà trống của làng xóm đậu mỗi sáng để cất tiếng gáy mời Thần Amaterasu Mặt Trời đến).
Nơi các đình miểu xưa, các torii thường được dưng bằng cây bàng. Các đường dẫn vào đình miểu đều được soi bằng các đèn đá đặt dọc theo hai bên, và cuối cùng trước đền có hai con « khuyển-chó giữ chùa » koma inu, hình dáng rất sư tử, một con mở miệng, một con ngậm miệng, hoặc cũng thể nhiều đình miểu lại do các con cáo, con hồ, con chồn giữ nhà. Chồn được người Nhựt xem là biểu tượng của thần linh, kami.
Các thầy tu, thầy cúng, kannouchis, họp thành một hệ thống có đẳng cấp chuyên lo về thờ phượng, và bảo quản các đình miểu làng xóm. Hệ thống thầy cúng ấy cũng lo việc giảng dạy, truyền bá giáo lý, âm nhạc, nhặc lý và cả những vũ điệu lễ lạc.
Một đặc điểm : Nhựt bổn : mỗi đình miểu ở mỗi làng xóm, địa phương đặc biệt chỉ thờ phượng Thần riêng biệt ở địa phương ấy. Mỗi làng, mỗi xóm, mỗi địa phương, có Thần riêng của địa phương ấy.
Cũng như ở Việt Nam ta, mỗi làng Việt ta, đều có riêng Thần làng của địa phương ấy.
Các đình miếu Nhựt cũng là nơi để tụ tập các lễ lạc khác ngoài nơi cúng kiến thờ phượng. Tóm lại, Thần Giáo Nhựt bổn là linh hồn dân gian Nhựt. Tất cả thiên nhiên Nhựt Bổn là một biểu tượng của các thần linh. Tất cả phải đi tìm cái trong sáng và hòa hợp. Người tín đồ Nhựt đi tìm sự trong sáng trong nội tâm đễ sống hòa hợp với thiên nhiên, vả cũng để bảo quản giữ gìn một thiên nhiên trong lành trong một cái trật tự tự nhiên.
Vì Thần Giáo Nhựt Bổn không phải là một Tôn Giáo, nên sống dung hòa dễ dàng với mọi Tôn Giáo. Và nhờ vậy là một chất keo đoàn kết dân tộc.
Và Việt Nam ta ?
Với Đạo Tổ Tiên, thờ cúng ông Bà, với Tứ Ơn : Ơn Trời Đất, Ơn Tổ Tiên, Ơn Tổ Quốc, Ơn Đồng Bào, mỗi người Việt Nam chúng ta bất kể tín ngưởng Tôn Giáo, chúng ta cũng có thể với Tứ Ơn làm chất keo đượm tình Đại Việt, đoàn kết Dân Tộc Việt. Đấy là Đạo Việt.
Và Phật Giáo ?
Sáng nay, đang ngồi viết bài nầy, bổng đọc bài Dấu Lặng của Đạo Phật Trong Văn Hóa Nhật của tác giả Trần Kiêm Đoàn. Rất tâm đắc và rất đồng ý với quan điểm của bài viết, xin phép mượn tác giả vài ý để góp vào quan điểm chúng tôi về văn hóa và con người Nhựt, hai yếu tố lớn của sự thành công của quốc gia Nhựt trên thế giới.
Xin phép trích ý kiến của tác giả Trần Kiêm Đoàn  để trả lời câu hỏi trên:
« Tại sao đạo Phật truyền vào Trung Hoa thành động mà khi vào Nhật Bản thành tịnh hay tĩnh? Đạo Phật đến Trung Hoa khi tư tưởng vô vi trong Đạo Đức kinh của Lão Tử, khuynh hướng phiêu dật trong Nam Hoa kinh của Trang Tử và giềng mối chỉnh chu trong Tứ thư, Ngũ kinh của Khổng Tử đang trở thành nếp nghĩ hàng trăm năm của toàn xã hội. Họ phải vận dụng đạo Phật như một phương tiện động để đánh thức mạch sống “vô ký ngủ quên” thuần Trung Quốc đang dật dờ trong cung đường triết lý! Ngược lại, Phật giáo vào Nhật Bản khi trào lưu tư tưởng của dân tộc hải đảo này đang nóng hổi với niềm tự hào đầy ngã tính của con cháu Thái Dương Thần Nữ. Bên cạnh đó, dòng cuồng lưu năng động của Thần đạo, Võ sĩ đạo và Lãnh chúa đang dâng trào. Nhật Bản đã vận dụng Phật giáo như một dòng suối tươi mát êm đềm làm điều hòa cơn sóng động đang dâng lên trong cả giới bình dân và quý tộc. »
Tác giả Trần Kiêm Đoàn còn rõ ràng phân tách thêm : « Tinh thần quốc gia cực đoan Nhật mà không có bom nguyên tử của Mỹ trói lại thì giới quân phiệt sẽ biến Nhật thành một đạo quân Mông Cổ tự nướng mình trên lưng ngựa hay phơi thây giữa sa mạc trên đường xâm lăng hai phần ba thế giới. Nhưng sau khi bại trận rồi mà không có tinh thần Phật giáo thì Nhật đã trở thành một chiến trường du kích đầy máu lệ chứ làm sao tỉnh táo để vươn lên hàng cường quốc kinh tế số một như ngày nay…”.  Rõ ràng văn hóa Nhật Bản được phát triển và gắn liền với văn hóa Phật giáo và Thần đạo như câu nói dân gian xứ này: “Sinh theo Thần, chết theo Phật”.
Và còn nhận định một cách rõ ràng hơn : « Quan sát thực tế: một ngôi nhà ở, hay một đơn vị gia cư truyền thống, thường có bàn thờ Thần đạo đối diện với cửa chính và bàn thờ Phật được thiết trí sâu vào bên trong. Người Nhật thờ Thần đạo như người Việt thờ tổ tiên. Chỉ khác nhau là Thần đạo Nhật được xem như một sức mạnh truyền thống và tổng hợp các thần linh để ngự trị và chinh phục, còn tổ tiên người Việt thuộc về dòng tộc và kế thừa. Cho nên vị thế thờ tự của người Việt là sự kết hợp “tiền Phật hậu linh”. Nghĩa là trong cùng một bàn thờ thiết kế tượng Phật trước và tổ tiên ông bà ở vị trí phía sau; trong lúc người Nhật thì “tiền trấn, hậu phù”. Nghĩa là thờ Thần để giữ gìn, đối trị với thế lực xâm chiếm và thờ Phật để phù trợ, cứu giúp. Phật và Thần song song mà riêng biệt, mỗi bên có một vị thế riêng. Thần giúp giữ cửa, Phật giúp tu hành. Có thể nói Phật và Thần lo hai mặt khác nhau của đời sống. Cho nên trong suốt hơn nghìn năm lịch sử Phật giáo Nhật Bản khi thịnh, khi suy nhưng Thần và Phật kết hợp nhau ở thế hỗ trợ, tương hòa trong đời sống tâm linh của người Nhật. ».
Yếu Tố 2 : Con Người Và Kinh Tế :
Sự thành công đặc biệt của Nhựt Bổn  ấy chứng mình cho chúng ta một sự thật căn bản : chẳng phải sự giàu có do tài nguyên, tài vật, hầm mõ, dầu khí thiên nhiên, đá quý, mà đất nước giàu mạnh phú cường, mà do sáng kiến, tài năng Con người. Đất Nước giàu mạnh  là do Con người. Tài nghệ Con Người hơn hẳn Tài Nguyên Thiên Nhiên.
Phải, Con Người nếu muốn, thì làm được tất cả. Phải có ý chí và quyết tâm.
Đúng ! Nhưng chưa đủ, phải có tổ chức và kỷ luật ! Cái nầy chúng ta rất thiếu thốn.
Đặc diểm của nghệ thuật thành công của Nhựt Bổn là dung hoà được hai khu vực kỹ nghệ, được tổ chức khác nhau. Khu đại công ty, nổi tiếng mà thế giới đều biết đến và ngưởng mộ. Và các tiểu công nghệ, hoặc làm gia công hoặc là vệ tinh các đại công ty. Nhưng cái đặc biệt là hoàn toàn gần như không có công ty quốc doanh, nhà nước gì cả. Hệ thống quốc doanh rất nhỏ chỉ 3%. Toàn là tư nhơn, tư hữu cả. Khác hẳn với Việt Nam ngày nay ; (và ngay cả với Pháp nữa !)
Việt Nam Phải Học Bài Học Nầy ! Phải Tư Doanh Hóa 

 Phan Văn Song

Hoài Linh : THẰNG HỀ NÓI CÓ, ĐẢNG NÓI KHÔNG, TIN AI?


THẰNG HỀ NÓI CÓ, ĐẢNG NÓI KHÔNG, TIN AI?
Trước hết, người viết bài này chân thành xin lỗi giới nghệ sĩ nói chung, xin lỗi quý nghệ sĩ Hài nói riêng, về hai chữ: Thằng hề, tôi chỉ dùng thằng hề nói về Hoài Linh mà thôi.
Hài kịch hay chuyện cười không chỉ là liều thuốc bổ, nó còn có thể điều trị những cơn buồn phiền, bực tức vì vậy chúng ta luôn biết ơn tác giả vô danh đã sáng tác chuyện cười, cũng như nghệ sĩ hài, song Hoài Linh (HL) không thể.
Bởi HL con nhà thuộc “bên này chiến tuyến,” từng theo gia đình đi tỵ nạn CS, đặc điểm trưởng thành nghề nghiệp từ hải ngoại, về nước không chỉ diễn xuất bình thường, còn mang một bộ mặt xun xoe “hòa giải,” một thái độ về hùa với bọn cầm quyền CS, từng hí hửng nhận chức danh “nghệ sĩ ưu tú” – nghệ sĩ ưu tú, trong xã hội CS không phải có tài, mà còn giỏi nịnh bợ mới được.
Chưa cần nói tới ý thức chính trị, chỉ nhắc lại ngày nào ùn ùn vượt biên, ngày nào cố chứng minh bản thân và gia đình bị “phân biệt đối xử” dưới chế độ CS, với phái đoàn phỏng vấn để được ra đi đến nước tự do, bây giờ đánh hơi tanh mùi tiền quay đầu về kiếm ăn, tôi tin rằng người dân và đồng nghiệp “không đánh giá cao” những kẻ quay đầu.
Trong cuộc sống thịnh suy, thành công hay thất bại, chuyện rất bình thường, song lâu lâu có một Việt kiều dính bẫy lừa, sẽ là đề tài hot, một cái điểm để thiên hạ đàm tiếu, với người bình thường, sẽ có những đàm tiếu bình thường, riêng Việt kiều còn nhận thêm hai tiếng: đáng kiếp!
Cái “gương” Việt kiều thất bại mang đầu máu, bỏ của chạy lấy người, kể thành sách ngàn trang cũng không hết, đủ mọi giới, mọi thành phần.
- Đại gia chả giò Trịnh Vĩnh Bình.
- Giáo sư gì đó quên mất rồi, vay tiền ngân hàng Mỹ, mượn của bạn hàng triệu Dollars, mang về Hà Nội xây trường tư thục, khổ nỗi khi xây tới lúc xong mất ít nhất 3, 4 năm, thời gian đất tăng giá, đảng “thu hồi đất,” giáo sư mất sạch khóc ròng. không biết lấy gì trả nợ nhà bank và bạn bè, đừng nói khóc trừ, nghe…
-Hơn chục năm trước, đọc báo Thanh Niên, tựa bài: Việt kiều chạy xe ôm, báo có đính kèm anh Việt Kiều ốm nhách, đứng bên chiếc Honda 67 cũ sì, nội dung:
Việt Kiều Mỹ, (VK) gia đình có nhiều con trai, con gái, có nhiều con dâu, con rễ, tất cả đều làm ăn khấm khá, chủ những tiệm Nail lớn ở Mỹ, một hôm ông VK về nước “tham quan” thấy khu Phú Mỹ Hưng (PMH) tương lai phát triển, ông ta quay về Mỹ, triệu tập gia đình khẩn cấp, ông thuyết trình và năn nỉ các con cái đầu tư xây nhà khu PMH, được đa số tán thành, ông qua VN tiến hành công việc. Giai đoạn đầu được cán bộ các cấp hỗ trợ mọi mặt, thường ăn nhậu với quan chức cấp côi, tình cảm nảy sinh, ông thường điện đàm báo cáo về gia đình bên Mỹ, với những tin tức rất khả quan, kèm theo ngợi ca “chế độ đổi mới” thoáng hết mực.
Nhưng tới giai đoạn “gần có ăn” nghĩa là sắp mở cửa cho thuê, hoặc bán lại, lớp cán bộ ăn nhậu quen thân ngày nào đổi đi đâu mất, lớp sau tới “mời” VK lên làm việc, họ thông báo gọn lỏn: Giấy tờ những căn nhà ông VK xây không hợp lệ, số tiền ông VK đầu tư đã cạn, nên không còn khả năng biến “không hợp lệ” thành có, những phiên tòa chiếu lệ, chưa xử đã thấy khó hơn chó ngáp ruồi. Ngày nào trên lưng vai bạc kè kè, giờ trắng tay ông không thể trở về gia đình, con trai, con gái của ông đẻ ra chưa chắc đã cảm thông, khi tất cả dành dụm bòn mót, cọng với vay của nhà bank, chỉ 5 năm mất sạch. Ông VK không dám hình dung ngày về, đành ở lại chạy xe ôm độ nhật!
Cuộc đời như giấc mơ, giấc mơ hãi hùng.
HL về nước hốt bạc, dốc lòng xây nhà thờ tổ nghiệp. Mục đích việc làm không có gì sai, hơn thế nữa vừa đúng, vừa tốt, nhưng kỹ thuật sống, cách đối nhân xử thế của HL quá kém cỏi, thể hiện sự kệch cỡm, láu cá.
Tổ nghiệp là của chung, giới nghệ sĩ hàng ngàn người, tên tuổi bạc tiền kém gì HL, nhưng tự HL đứng ra xây dựng, không cần bất cứ ai, trong bài phỏng vấn mới đây HL lớn lối: “Tôi xây bằng tiền của tôi, hà cớ gì phải báo với ai?”
Ở xứ CS không phải nhiều tiền, không phải mục đích đúng là thành công.
Về việc HL xây nhà thờ tổ nghiệp, gần đây nhiều bài báo lên tiếng không đồng nhất, thậm chí mâu thuẫn nhau. Bài trước nói “Không có chuyện HL đình chỉ xây nhà thờ tổ” bài sau: “tạm đình chỉ chờ thủ tục nộp phạt” vv…
Báo Thanh Niên phỏng vấn:
HL có xin phép không?
HL: Một công trình lớn như vậy, làm sao không xin phép.
UB quận 9 nói rằng HL xây nhà tổ trên đất nông nghiệp, nếu được chấp thuận, chỉ chuyển đổi 10% diện tích mà thôi, từ 7000 m2 xuống còn 700 m2.
Hầu hết ai cũng có một câu hỏi: Ở xứ CS làm cái chòi tranh, vài chục m2 cũng bị để ý, tại sao HL xây một công trình đồ sộ như thế, cả năm trới chính quyền mới lên tiếng? (Khởi xây tháng 3/2015).
Báo Tuổi Trẻ, bài mới nhất ngày hôm nay, tựa:
Danh hài Hoài Linh xin cứu xét giữ lại nhà thờ tổ.
Bao nhiêu đính chính, trấn an, giờ đã tạm sáng tỏ. Cứu xét giữ lại, nghĩa là có nguy cơ san bằng, bài báo lên hình HL mặt dài thoòng, rầu máu.
Nếu HL có gan mang súng hoa cải, mìn như anh em nhà Đoàn Văn Vươn, không chắc được người ta thương như anh em họ Đoàn. Vì anh em họ Đoàn nạn nhân chính hiệu, VK HL nạn nhân tự nguyện.
Hoài Linh – Vân Sơn, nhân đề cập tới thời sự nhà thờ tổ nghiệp của HL, xin lướt qua phần ngắn Vân Sơn. HL – VS cả hai đều nghệ sĩ hài, cây chọc cười nổi danh, có thể một năm trước, đọc trên mạng tôi thấy có bài báo nói Vân Sơn là cháu, gọi thủ tướng sắp rớt đài Nguyễn Tấn Dũng, bằng cậu ruột? Không có gì để chứng minh điều nói trên sự thật. Bởi con đường nghệ thuật của VS khiến người đọc khó tin, anh ta lúc nào cũng ung dung, thăng bằng, gần như anh ta chưa hề xưng tụng, hoặc châm biếm bên nào, ngoài ra tôi rất thích kịch bản Vân Sơn – Bảo Liêm – Lê Huỳnh, diễn tại Philippines, vở diễn: Ba chàng tị nạn, nội dung súc tích, vừa gây cười, vừa làm xúc động người xem, phục tài soạn giả và ba chàng diễn xuất tài tình, công phu.
Giả sử chuyện bà con VS – NTD có thật, Vân Sơn còn đáng được trọng hơn, vì anh ta không xum xoe, bợ đỡ, VS tự đứng lên, đi tới bằng đôi chân của mình, trừ vấn đề VS về luôn VN (?)
Trở lại câu hỏi tựa bài: Hoài Linh bảo có, đảng nói không, tin ai?
Chắc chắn không tin được ai, thằng CS, thằng về hùa đều vô liêm sỉ, ai mà tin.
Ông Bút

Bài Xem Nhiều