We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 15 May 2016

Tháng Tư Đen: Khúc Sinh Ca & Rửa Bằng Máu Con Tim Mình

30 tháng 4 - Nguyễn Thanh Việt
(cám ơn Hiền Lê về bản dịch)

Hôm nay là ngày mà nhiều người Việt trong cộng đồng hải ngoại gọi là “Tháng Tư Đen”. Với họ, đó là ngày tưởng niệm sự sụp đổ của Sài Gòn. Tôi hiểu cảm xúc đó. Lớn lên trong cộng đồng Việt Nam tại San Jose, tôi thấu hiểu những ký ức và nỗi đau không thể diễn tả thành lời này. Bản thân gia đình tôi cũng chịu cảnh chia cắt và phân ly, người thân và tài sản phải bỏ lại khi ra đi. Dù vậy, tôi chưa bao giờ toàn tâm chấp nhận một cảm xúc như vậy về sự mất mát và đau khổ, tôi chưa hề bao giờ mở miệng nói “ Tháng Tư Đen.” (Bởi ít ra để tả về tang tóc chúng ta nên gọi dùng “Tháng Tư Trắng,” dù cách gọi này sẽ chẳng được nhìn nhận ở một nước Mỹ của người da trắng). Tương tự như nhân vật trong the Sympathizer, tôi luôn nhìn vấn đề từ hai phía. Tôi biết, với một số người Việt, 30 tháng 4 không phải là ngày đau buồn mà là dịp để ăn mừng. Đối với vài người ngày đó là Sài Gòn Sụp Đổ, nhưng với vài người khác, đó lại là Ngày Giải Phóng.
Tuy nhiên, ghi dấu ngày hôm nay là điều quan trọng bởi nó là khoảnh khắc mang tính biểu tượng đánh dấu sự kiện nhiều trong số dân Việt Nam đã trở thành người tị nạn. Nhiều người nói tôi là dân nhập cư, và cuốn tiểu thuyết của tôi kể câu chuyện về người dân nhập cư.
Không hề. Tôi là người tị nạn và tiểu thuyết của tôi là câu chuyện về chiến tranh. Tôi đến Mỹ sau một cuộc chiến mà trong đó người Mỹ đã chiến đấu tại Vệt Nam, xung đột giữa người Việt Nam với nhau, sự can thiệp của cả Trung Quốc lẫn Liên Xô, người Việt Nam đã đưa xung đột sang tận Lào và Campuchia. Cuộc chiến đó thực sự không hề kết thúc vào năm 1975, đối với nhiều người tại nhiều quốc và nền văn hoá khác nhau, nó vẫn chưa kết thúc.
Những người Mỹ gọi tôi là người nhập cư và gọi tiểu thuyết của tôi là câu chuyện về người nhập cư, đã phủ nhận một sự thật cơ bản của lịch sử Hoa Kỳ: nhiều người nhập cư vào đất nước này chính vì của các cuộc chiến mà Hoa Kỳ đã tham gia tại Philippines, Triều Tiên, Lào, Campuchia và Việt nam. Người nhập cư là câu chuyện về giấc mơ Mỹ, về nét độc đáo kiểu Mỹ.Còn khái niệm Người tị nạn lại là lời nhắc nhở về cơn ác mộng Mỹ, trong đó chính những người đã từng chịu đựng bom đạn, nay lại được trải nghiệm nước Mỹ.
Người Mỹ e ngại tị nạn, họ tìm cách biến hình ảnh người tị nạn thành hình ảnh người nhập cư, sang để thực hiện giấc mơ Mỹ. Người Việt ở Việt nam thì khó mà hiểu được những người anh em đang tị nạn của họ. Tôi có dịp ăn sáng tại Hà Nội với một người trước đây là đại sứ của Việt Nam, vị này cho rằng thuyền nhân là người đi tị nạn kinh tế, chứ không vì lý do chính trị.
Có lẽ chẳng có ai trong số dân Việt tị nạn đồng ý chút nào với quan điểm này, và nhóm tị nạn người Việt gốc Hoa thiểu số đã từng bị cưỡng bức, cướp bóc và tống tiền sẽ trả lời rằng lằn ranh phân biệt người tị nạn kinh tế và tị nạn chính trị là quá mỏng manh.
Một giáo viên dạy tiếng Việt cho tôi nói rằng các trại cải tạo là cần thiết để ngăn cản nguy cơ nỗi loạn thời hậu chiến. Có lẽ mầm nỗi loạn lúc đó đang hình thành, nhưng nếu chìa cánh tay ra vì hòa bình và hoà giải sẽ có tác dụng hàn gắn đất nước nhiều hơn.
Người Việt hải ngoại xem trại cải tạo là sự đạo đức giả tột cùng của cuộc cách mạng Việt Nam, là sự thất bại của chính những người Việt anh em.
Đây cũng chính là lý do tại sao lại có nhiều người Việt trở thành người tị nạn và tại sao nhiều người cảm thấy rất khó hàn gắn với một Việt Nam không hề thừa nhận tội ác chống lại chính người dân mình , dù đất nước này sẵn sàng nói về tội ác của người Nam Việt Nam, người Mỹ, người Hoa. Không gì khó khăn hơn là tự nhìn lại mình và nhận trách nhiệm.
Về điều này, cả người Việt Nam chiến thắng lẫn người Việt Nam thất bại đều có lỗi.
Tôi đã hơn một lần nghe những sinh viên Việt Nam du học tại Mỹ nói rằng quá khứ đã qua, người Việt trong nước hiểu nỗi đau của người VIệt hải ngoại , chúng ta vì thế nên hoà giải và đi tiếp. Những em sinh viên này không hiểu điều mà người Việt hải ngoại cảm nhận: họ đã mất đất nước. Người chiến thắng có thể bỏ qua mọi chuyện dễ dàng hơn.
Chí ít thì các em sinh viên này cũng muốn bỏ qua mọi chuyện. Chí ít các em cũng chìa ra bàn tay hữu nghị, không giống với thế hệ lớn tuổi hơn các em.
Những bạn trẻ Mỹ gốc Việt cũng cần phải chìa bàn tay ra cho dù họ vẫn cảm nhận sâu sắc về lòng hiếu thảo và tuân lời cha mẹ. Các em cần phải hiểu rõ nỗi đau mà cha mẹ và ông bà đã trải qua.Nếu các em không hiểu thì liệu ai hiểu thay? Các em sống trong một xã hội mà phần lớn người Mỹ không biết gì về người Việt Nam, về người Mỹ gốc Việt, nơi mà người Mỹ không hề nhớ đến người Việt miền nam, những người mà vì họ, người Mỹ đã chiến đấu. Các bạn trẻ Mỹ gốc Việt cảm nhận được gánh nặng quá khứ của cha mẹ mà họ phải mang.
Có thể một ngày nào đó, các em sẽ dứt bỏ được gánh nặng này. Nhưng các em sẽ dễ dàng làm được điều đó hơn nếu Việt Nam chìa tay giúp bằng cách chính thức thừa nhận rằng mỗi bên trong cuộc chiến đều có lý do, mỗi bên đều có người yêu nước, và chúng ta không thể chia cắt quá khứ thành những anh hùng và những kẻ phản bội.
Với tôi, tôi vẫn là một người tị nạn.Ký ức bắt đầu khi tôi đến Mỹ năm bốn tuổi, và bị tách khỏi cha mẹ để đến sống với một gia đình da trắng. Đó là điều kiện để có thể rời khỏi trại tị nạn ở Fort Indiantown Gap, bang Pennsylvania
Trải nghiệm đó vẫn là một con dấu vô hình đóng giữa hai vai. Đời tôi, tôi đã cố gắng nhìn con dấu đó, định nghĩa nó, viết nó lại thành lời để giải thích với chính mình và chia sẻ với người khác.
Đó là nỗi đau, nhưng điều tôi học được là cố gắng không bị chìm vào nỗi đau này.Tôi cần thừa nhận nó để hiểu và cũng để thoát khỏi nó.Tôi cũng cần thừa nhận nỗi đau của người khác, có cái nhìn phổ quát về mọi điều. Đó là lý do tôi không thể gọi “ Tháng Tư Đen” chỉ câu chuyện của một bên. Riêng tôi, tôi lại thích câu chuyện của tất cả các bên.
Nguồn: FB Nguyễn Thanh Việt

http://vanviet.info/van-de-hom-nay/30-thng-4/



41 Năm nhìn lại: Mãi Mãi Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm!

Việt Nam Cộng Hòa muôn năm!

Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) - Cộng Sản Hà Nội đang âm thầm mở cuộc triển lãm các loại vũ khí do Hoa Kỳ sản xuất tại Hà Nội vào tháng Năm này như là một động thái mở cửa chào đón chuyến đi sắp tới đây của Tổng Thống Obama vừa được loan báo vào ngày 22 cùng tháng. Cuộc triển lãm này cho thấy ý định bãi bỏ cấm vận vũ khí của Hoa Kỳ đối với Cộng Sản Hà Nội ngày càng hiện rõ nhằm mở đường cho hợp tác quân sự giữa hai nước thêm chặt chẽ và sâu rộng.


Tham gia cuộc triển lãm có hãng Boeing và Lockheed Martin, là hai hãng hàng đầu của Hoa Kỳ sản xuất các loại vũ khí cần thiết cho Không quân, nhất là các loại chiến đấu cơ tối tân hiện đại. Điều này cho thấy Hoa Kỳ sẽ ra tay cố giúp Việt Nam hiện đại hóa khả năng không kích, vốn rất cần cho sự phòng thủ và hải chiến.


Cuộc triển lãm này được bưng bít tối đa trên truyền thông "quốc doanh" của Cộng đảng. Ngay cả phóng viên của hãng Reuter cũng không được vào quan sát phỏng vấn và bộ Quốc Phòng của Cộng đảng giữ thái độ im lặng.


Tin tức của cuộc triển lãm được loan ra là do phát ngôn viên của hãng Lockheed thừa nhận loan báo. Riêng phát ngôn viên của hãng Boeing thì việc mua bán vũ khí của hãng cho Cộng đảng Hà Nội nếu có phải hoàn toàn phụ thuộc vào sự cho phép của chính phủ Hoa Kỳ cũng như mức độ đồng ý của bộ Quốc Phòng Mỹ.


Những lời tuyên bố của phát ngôn viên từ Boeing lẫn Lockheed cũng như sự bưng bít thông tin của Hà Nội cho thấy cuộc triển lãm này thực chất là sự chào hàng giới thiệu các loại vũ khí không kích hiện đại của chinh phủ Hoa Kỳ để cho các viên chức Quốc Phòng của Cộng đảng Hà Nội suy tính trước khi đi đến quyết định mua những loại vũ khí này. Việc chào hàng vũ khí trước khi có quyết định bãi bỏ cấm vận vũ khí sát thương làm cho vấn đề giữ kín thông tin càng thêm cần thiết.


Đối sách vừa thuyết phục, vừa o ép rất kiên nhẫn của Hoa Kỳ đối với Cộng đảng Hà Nội đã bắt đầu có hiệu lực vì từ lâu, giới chóp bu của Cộng đảng vẫn cố dựa vào Nga như là quốc gia chủ yếu cho nỗ lực hiện đại hóa quốc phòng của mình.


Hà Nội đã tốn kém hơn cả chục tỷ Mỹ kim tiền thuế dân nghèo trong suốt mười năm qua, mua không biết bao nhiêu vũ khí hạng nhì phế thải của Nga để hy vọng Nga sẽ có lập trường thuận lợi cho Hà Nội trong lãnh vực đối ngoại khi bàn thảo đến lãnh hải tại biển Đông giữa Việt Nam - Trung Cộng. Thế nhưng Nga, tiền thì biết hốt bỏ vào túi nhưng lại không mở miệng lấy một lời nói giúp Cộng đảng Hà Nội. Biết bao nhiêu lần dàn khoan dầu HD 981 của Trung Cộng dí ra dí vào sát cạnh bờ biển Việt Nam, người ta chỉ thấy có Ngoại Trưởng Hoa Kỳ lên tiếng làm áp lực buộc Trung Cộng rút lui trong khi Nga thì im lặng như hến.


Đối sách dựa vào Nga sai lầm này của Cộng sản Hà Nội khiến nền quốc phòng của Việt Nam bị tụt hậu nặng so các nước trong vùng, vốn tăng tốc hiện đại hóa lực lượng Không - Hải của mình tối đa trước sự hiếu chiến bành trướng của Trung Cộng. Ngày nay, Hà Nội phải nhục mặt đi xin xỏ từng chiếc tàu tuần duyên cũ của Nhật hay của Mỹ để dùng lại thay vì cần phải sớm có một hạm đội tuần duyên duyên hải hiện đại nhất nhì Đông Nam Á từ lâu để cũng cố quốc phòng trên mặt biển.


Tất cả những vũ khí mà Cộng sản Hà Nội mua của Nga, Trung Cộng điều có nhưng với số lượng nhiều hơn hẳn Việt Nam. Việt Nam có sáu tàu ngầm Kilo hạng nhì mua từ Nga thì Trung Cộng có gần 12 chiếc như vậy là ít nhất nhưng được tân trang hiện đại hơn. Còn về phần các chiến đấu cơ mua của Nga như chiếc Sukhoi-27 chẳng hạn, Việt Nam có 12 chiếc thì Trung Cộng có 59 chiếc tính vào năm 2013. Trong chiến tranh, nếu cả đôi bên điều sử dụng cùng một loại vũ khí thì bên nào có số lượng nhiều hơn, bên đó đương nhiên dành phần thắng. "Quantity is also a quality" là một sự thật hiển nhiên của mọi cuộc chiến.


Cho nên nếu có được kỹ thuật không kích hiện đại bách chiến bách thắng của Hoa Kỳ, ưu thế về số lượng của Trung Cộng đè nặng lên nền quốc phòng Việt Nam bị giảm đi rõ rệt. Trong một trận Không hay Hải chiến, bên nào có vũ khí với kỹ thuật cao hơn, bên đó dễ dàng chiếm ưu thế và dễ dành phần thắng lợi nếu không phạm phải lỗi lầm chiến thuật. Trận không chiến trên bầu trời Triều Tiên giữa Hoa Kỳ và Không quân Liên Xô-Trung Cộng ủng hộ Cộng Sản Bắc Hàn vào năm 1950 hay cuộc không chiến trên bầu trời Irag năm 1990 đã cho thấy các loại chiến đấu cơ của Nga không thể là đối thủ của các chiến đấu cơ hiện đại của Hoa Kỳ.


Do đó, có được vũ khí không kích của Hoa Kỳ sẽ khiến Việt Nam có thế mạnh hơn trong phòng thủ cũng như trong tấn công và có tiếng nói mạnh hơn ở mọi cuộc hòa đàm để giải quyết căng thẳng tại biển Đông. Đó là chưa kể hợp tác với Hoa Kỳ thì sẽ có sự hậu thuẫn về đối ngoại và quân sự một cách rõ ràng từ Washington chứ không phải ăn rồi quẹt mỏ như Nga mà Hà Nội đã phải tốn công phí sức chiều chuộng suốt bao năm qua một cách vô ích.


Lịch sử của Việt Nam vẫn bị ám ảnh bởi bài học của triều đình nhà Nguyễn. Về đối ngoại, nhà Nguyễn có một quân đội rất hùng mạnh trấn an hai nước Lào - Miên khỏi bị Thái Lan xâm lược. Về đối nội, nhà Nguyễn vẫn được lòng bởi hầu hết giới sĩ phu và người dân bởi có công khai phá và làm phương Nam ngày một trù phú cũng như có chính sách thuế má nông nghiệp khoan dung. Thế mà nhà Nguyễn, chỉ vì trình độ kỹ thuật quân sự bị lạc hậu nên đành thúc thủ trước người Pháp để rồi lâm vào tình trạng thuộc địa.


Tình trạng quân sự Việt Nam nay lại một lần nữa y chang tình trạng giống triều đình nhà Nguyễn trước kia, kỹ thuật thì quá lạc hậu, không chế nổi cây đinh thì làm sao có khả năng sản xuất vũ khí hiện đại.


Hơn thế nữa, khác với triều đình nhà Nguyễn, người dân trong nước chỉ chực chờ có cơ hội thì ăn tươi nuốt sống hết bọn đảng viên Cộng đảng hà bá bức hiếp họ bấy lâu nay. Cộng Sản Hà Nội nếu không chào đón và ráng năn nỉ Hoa Kỳ giúp đỡ canh tân nền quốc phòng thì chắc chắn sẽ lãnh phải hậu quả thảm khốc, bên ngoài thì bị Trung Cộng tìm đủ cách thôn tính bá quyền, bên trong thì bị người dân chờ cơ hội vùng lên lật đổ.


Washington cũng nhanh chóng nhận ra được sự dốt nát yếu kém về chiến lược quốc phòng Không-Hải của Hà Nội nên lần lượt mời các sĩ quan cao cấp của Cộng đảng bay ra Hàng Không Mẫu Hạm thăm viếng học hỏi cũng như cử cả tướng lãnh tuần duyên sang Việt Nam mở các lớp đào tạo ngắn hạn cho giới sĩ quan của Cộng đảng.


Tin tức cho biết có bảy chiếc tàu tuần duyên cũ được Hoa Kỳ trao tặng cho Việt Nam dùng lại trước tình huống căng thẳng trước mắt khi Trung Cộng xâm nhập lãnh hải của Việt Nam ngày một nhiều như chổ không người. Dù vậy, Việt Nam vẫn không có đủ tàu tuần duyên dàn trải gần 3600 cây số bờ biển Quá bí lối đường cùng trước tình trạng bị Trung Cộng lấn hiếp lãnh hải ngày một rõ, Cộng Sản Hà Nội hết cách phải đành mở miệng công khai xin Nhật thêm tàu tuần duyên vào tuần trước.


Cuộc triển lãm vũ khí này cũng cho thấy Hà Nội đã hết đường lựa chọn trước sự đe dọa ngày mỗi tăng từ Trung Cộng, một quốc gia mà Hà Nội vẫn mong mỏi tìm thấy một "niềm tin chiến lược" để dựa dẫm vì cùng hệ thống chính trị Cộng Sản độc tài tàn bạo đối với người dân.


Điều mà giới chuyên gia muốn nhấn mạnh đến là Hà Nội có thể sử dụng một phần tiền thuê mướn cảng Cam Ranh từ Hoa Kỳ để làm kinh phí cho sự hiện đại hóa quân đội từ kỹ thuật đến vũ khí thay vì phải bòn rút ngân khố eo hẹp do bị nợ nần và bị đục khoét tham nhũng để mua vũ khí của Nga như trước kia. Rõ ràng, cuộc triển lãm này mở màn cho những thương lượng thuê mướn cảng Cam Ranh dễ dàng hơn.


Câu hỏi đặt ra là, nếu ngày nay, Cộng Sản Hà Nội nhận vũ khí của Mỹ, cho phép Mỹ hiện diện quân sự trên lãnh thổ Việt Nam để trợ giúp và bảo vệ Việt Nam thoát khỏi thảm họa thôn tính của Cộng Sản từ phương Bắc là Trung Cộng thì năm xưa, Việt Nam Cộng Hòa cần Hoa Kỳ hiện diện để trợ giúp quốc gia nhỏ bé nhưng kiên cường chống lại Cộng Sản này trước sự xâm lấn cũng của Cộng Sản cũng từ phương Bắc (Cộng Sản Bắc Việt) thì có gì là khác biệt?


Tại sao lại chụp mũ quốc gia Việt Nam Cộng Hòa nhỏ bé kiên cường chống Cộng Sản phương Bắc là tay sai của Mỹ?


Không phải Tổng Bí thư Lê Duẩn đã viết "Ta đánh Mỹ đây là đánh cho Liên Xô - Trung Quốc (tức Trung Cộng)” hay sao?


Ngày nay, cầu cạnh Hoa Kỳ giúp đỡ từ kinh tế đến quốc phòng tức là Cộng Sản Hà Nội tự vạch mặt cho mọi thế hệ trước lẫn sau thấy rõ hình ảnh “đế quốc” Mỹ ngày nào “xâm lược” Việt Nam chỉ là giả dối lừa bịp và xua gần một triệu con em miền Bắc phải hy sinh "kháng chiến chống “đế quốc” Mỹ" dùm cho "các nước anh em Cộng Sản", trong đó có Trung Cộng một cách quá oan uổng tàn nhẫn!


Nếu thế thì ý nghĩa của chính nghĩa mà chính thể Việt Nam Cộng Hòa cưu mang cho dân tộc từ những ngày đầu cho đến nay - đó là ráng duy trì Việt Nam thành một quốc gia dân chủ phú cường không Cộng Sản lại quá đúng trong lòng và trong suy nghĩ mỗi người dân!


Phải chăng sự hiện diện và giúp đỡ Việt Nam từ kinh tế đến quốc phòng của Hoa Kỳ để chống họa xâm lăng của Trung Cộng sẽ khiến hình ảnh Việt Nam Cộng Hòa hồi sinh trở lại?


Hồi sinh trong suy nghĩ của mỗi người dân với khát vọng Tư Do.


Hồi sinh trong sử sách đang kêu gào tôn trọng Sự Thật.


Hồi sinh ở trong hy vọng của bác nông dân có khát vọng bình dị "người cày có ruộng" sẽ thành Hiện Thực.


Quá khứ mấy mươi năm cho thấy Cộng sản chỉ đem đến thương đau, chết chóc, ai oán cho người dân Việt Nam, tìm đủ cách để xâm lược và nô lệ người dân Việt dưới mọi hình thức dối trá bịp bợm trong khi Việt Nam Cộng Hòa thì đem đến an cư lạc nghiệp, giáo dục nhân tánh để dân tộc đùm bọc thương yêu tôn trọng sự thật, không có cảnh người đấu tố người và Việt Nam Cộng Hòa kêu gọi bảo vệ quyền tự do dân chủ và quyền tự quyết của dân tộc đến hơi thở cuối cùng.


Nếu thật sự đúng là như vậy thì “Việt Nam Cộng Hòa muôn năm!” có gì là sai?


Bản tin tiếng Anh triển lãm Vũ khí tại Hà Nội:

Bài Xem Nhiều