We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 1 June 2016

HÀNH TRÌNH CHO NHỮNG NGÀY SAU (trích facebook Nancy Nguyễn)..



Dạ thưa,

Gởi các chú, bác, anh, chị, và nhất là hai anh Hùng, Đại, cán bộ điều tra, thuộc cơ quan an ninh, bộ công an, con/em đã đến Thái Lan an toàn.

Con/em xin lỗi nhiều lắm vì đã để mọi người quá lo lắng cho con trong suốt những ngày qua. Nhưng một kịch bản thế này là không thể tránh khỏi, chỉ là nó sẽ sảy ra vào thời điểm nào mà thôi. Không ngày qua thì cũng buộc phải là ngày sau.

Con không về Mỹ ngay mà còn phải lưu lại Thái Lan ít ngày nữa để làm nốt những dự định còn lại của chuyến đi. Có quá nhiều ưu tư để chia sẻ về những gì đã sảy ra, con sẽ cố gắng tường trình ...từ từ.

Một lần nữa con xin lỗi đã để mọi người quá sức lo lắng cho con, nhưng xét về độ thành công thì con cũng đạt được đến 90% những dự định ban đầu.

Con chỉ là một chiếc lá trong hàng vạn chiếc lá, và nếu một chiếc lá đã không bị bỏ rơi thì sẽ chẳng có chiếc lá nào bị bỏ rơi trong công cuộc này.

Nancy Nguyễn

--------------------------------

Phần 1: HÀNH TRÌNH CHO NHỮNG NGÀY SAU

Đừng bao giờ ảo tưởng rằng bạn "có mánh" để an ninh không lần ra được. Điều đó chỉ khiến bạn thiếu sự chuẩn bị cần thiết khi sự việc sảy ra. Khả năng bạn "thoát" an ninh VN tương đương khả năng bạn trúng số, tốt nhất, không nên quá hy vọng vào điều đó. Chỉ có hai lý do cho việc bạn vẫn còn đang tự do: một là bạn chưa làm gì, hoặc quen biết đủ ai, để đáng bắt, hai là, an ninh muốn dùng bạn làm mồi câu.

Trước khi nhập cảnh vào Việt Nam, tôi đã biết mình không thuộc thành phần thứ nhất. Mỗi một ngày tôi được tự do, sẽ là một ngày tôi có thể vô tình đẩy bạn bè tôi đến hiểm nguy. Tôi biết mình không có nhiều thời gian, và cũng không muốn có nhiều thời gian, tôi không thể tự biến mình thành một thứ mồi câu.

Chỉ khi xác định rằng việc bị bắt là lẽ đương nhiên không thể tránh khỏi, bạn mới có thể đối diện với nó một cách điềm tĩnh và khôn ngoan nhất. Tiếng Anh có câu "what you can't avoid, make the best of it" Những gì không thể tránh khỏi, hãy lợi dụng nó.

Tôi không thể tránh được chuyện mình bị bắt, nhưng hy vọng có thể khéo léo lựa chọn một thời điểm bị bắt. Tôi cho phép mình 24 giờ đồng hồ để hoàn tất một số dự định, và hy vọng có thể bị bắt trong vòng 48 giờ đồng hồ. Và chỉ riêng việc bạn chủ động tiết lộ một cách có chọn lọc nơi ở của bạn, thì việc bắt khẩn cấp cũng giúp bạn xác định ai là an ninh trong vỏ bọc dân chủ. Càng tự do lâu càng khó xác định "ăn ten". Bài toán đặt ra là: Làm sao để bị bắt trong vòng 48 giờ đồng hồ?

--------------------------------

Phần 2: TẠM GIỮ HÀNH CHÍNH

Không ai có thể đoán được mình sẽ bị giam giữ bao nhiêu lâu, ngay cả bên an ninh cũng vậy. Tuy nhiên, nếu bằng cách nào đó khiến họ chú ý đến một sự việc nào đó, thì ít ra, bạn cũng có thể có một hy vọng mong manh rằng đó sẽ là hướng điều tra rồi từ đó tuỳ cơ ứng biến. Điều duy nhất tôi nghĩ được là vấn đề biểu tình. Và thật may, mọi sự diễn ra như mong đợi.

Khoảng 11h khuya, sau khi gởi đi những dặn dò cuối cùng, an ninh đã đập cửa phòng, tôi thoát ra khỏi Facebook, email, và những tài khoản khác rồi ra mở cửa. Tiếp tôi trong vai trò ... Kiểm tra tạm trú, tạm vắng là 3 an ninh mặc sắc phục và khoang 6, 7 an ninh mặc thường phục. Họ ép tôi lên xe, mang theo toàn bộ hành lý (chỉ có duy nhất 1 chiếc ba lô và ít trái cây bạn mua cho) họ "câu lưu hành chánh" tôi về đồn công an phường 10 quận 3. Lý do tạm giữ là do tôi không tự mình thuê khách sạn (phòng tôi ở do 1 người bạn đặt sẵn cho tôi). Và cũng xin nói luôn, trong suốt thời gian tôi ở VN, dù được tặng đến 2 sim và 1 điện thoại, tôi hoàn toàn không sử dụng đến.

Họ thẩm vấn tôi từ khoảng 11h tối đến 5, 6h chiều ngày hôm sau, và chắc là tôi không cần phải nói, ai trong chúng ta cũng biết nội dung cuộc thẩm vấn chẳng mấy liên quan đến lý do tôi bị "câu lưu". Từ công an phường đến an ninh bộ, nội dung thẩm vấn xoay quan nỗi ám ảnh của chế độ hiện nay: Mạng xã hội Facebook.

Tôi cự tuyệt trả lời, ngay cả đến những câu hỏi liên quan đến nhân thân lai lịch. Họ sau đó giam lỏng tôi tại khách sạn Kim Lợi, hẻm 606 đường 3/2 thì phải. Có công an phường, và an ninh bộ canh giữ ngày đêm. Tôi yêu cầu được liên lạc với gia đình vì chưa phải là bị can bị cáo, chưa có lệnh bắt giữ, tôi vẫn còn là một công dân với đầy đủ quyền và nghĩa vụ. Tất nhiên, yêu cầu này không được đáp ứng.

5h chiều ngày 21, an ninh bộ yêu cầu tôi thu dọn hành lý, tất nhiên tôi cự tuyệt, yêu cầu được liên lạc với người thân. Đây là lần đầu tiên từ lúc lên 5 tuổi đến giờ, tôi lại được ...ẵm bồng, từ khách sạn ra xe, khoảnh khắc và hoàn cảnh ...đáng nhớ trong cuộc đời.

Họ đưa tôi trở về đồn công an phường 10 quận 3, và ở đây, Dương Hồng Minh đã tuyên đọc lệnh bắt khẩn cấp theo điều 266 BLHS.

--------------------------------

Phần 3: TỪ NHỮNG CHẤN SONG

Có những điều thật giản dị bình thường khi ta được ở trong môi trường và hoàn cảnh tự nhiên, nhưng khi bị đẩy vào 1 căn phòng với cửa sổ bít 2 lớp sắt, một lớp song, một lớp lưới, và cánh cửa buồng giam cũng là một khối sắt nặng nề với 1 lỗ nhìn cỡ 1 phong thư (cũng thường xuyên khoá) tôi có cơ hội hiểu hơn những người đã nhập trại trước tôi, và sẽ nhập trại sau tôi. Nếu ở bên ngoài, một bản án được tính bằng năm, bằng tháng, bằng ngày, thì ở trong trại, nó được tính bằng những ... tiếng rao. Không có lịch, không đồng hồ, tôi đếm thời gian theo nhịp thở của cuộc sống trôi qua ngoài khung cửa. Có những thứ trước đây khó có thể khiến bạn lưu tâm, bỗng đột ngột hoá thân thành nỗi khát thèm. Tôi từng nhiều lần thấy bạn tù của tôi đứng trông ra cửa sổ, nước mắt đầy vơi theo mỗi một "Bánh mì đây, bánh mì nóng giòn đây".

Từ đồn công an phường 10 quận 3, tôi được chở thẳng đến trại tạm giam B34 và được đưa vào phòng lấy cung số 2, ngồi vào chiếc ghế mà nhiều người trước tôi đã ngồi, và nhiều người sau tôi sẽ ngồi. Họ tiến hành lấy cung ngay lập tức, đôi khi dừng lại để tiến hành các thủ tục nhập trại. Toàn bộ đồ đạc của tôi đều được niêm phong, tất nhiên, kể cả iPad và điện thoại. Họ hứa hẹn sẽ trả lại tất cả khi tôi rời khỏi đây, hoặc là để đến trại giam, hoặc là được phóng thích (tất nhiên họ luôn nói là hoàn toàn tuỳ thuộc vào thái độ hợp tác của tôi).

Khi hoàn tất buổi hỏi cung đầu tiên, trời cũng đã khuya lắc lơ, 2 cán bộ quản trại đưa tôi lên phòng giam ở tầng 2, chị giam chung với tôi, án kinh tế, chị nói, đang say ngủ, vẫn vui vẻ giúp tôi trong đêm đầu bỡ ngỡ. Người ta bảo ĐỪNG BAO GIỜ TIN người giam cùng phòng, nhưng với tôi, chuyện đó không mấy cần thiết, vì những ngày sau đó tôi hầu như không có thời gian gặp chị, vì phải đi lấy cung đều đặn 8h sáng đến 11h trưa, ăn uống, nghỉ ngơi, rồi 1h 30 chiều đến 5h chiều, lại ăn uống nghỉ ngơi, rồi 7h tối đến 9h khuya. Hầu như đều đặn mỗi ngày. Cán bộ quản trại cũng vì thế mà trở thành chiếc đồng hồ di động của tôi, và thời gian trong một ngày được tính bằng đơn vị "Thay quần áo! Đi làm việc!"
 Nancy Vy Nguyễn​



----

Thư từ Bangkok,

Anh ạ,

Đây là lần thứ 2 em đến Thái Lan, không có nhiều bỡ ngỡ, Thái Lan đón em bằng cái nóng hầm hập miền nhiệt đới y như Sài Gòn mình. Mà thật ra, Thái Lan giống Sài Gòn nhiều lắm. Chỉ khác là ... con người ta vẫn còn lương thiện.

Lần trước em đến, lo mình không nói được tiếng Thái sẽ bị chặt chém như ở VN, bạn đi chung với em (đã sống ở đây từ khi lên 12) bảo em không phải lo, con người ở đây thực thà lắm.

Mà thật, em ra chợ mua Mãng Cầu (thứ trái cây em thích nhất) em không biết hỏi giá, họ cũng không biết trả lời giá cả bằng tiếng Anh, em chỉ xoè tiền ra, họ rút, rồi trả tiền dư lại cho em. Em liếc nhìn bạn em, hắn cười, gật đầu, chắp 2 tay cảm ơn người bán hàng bằng tiếng Thái, họ cũng chắp 2 tay cảm ơn tụi em. Rồi 2 đứa về khách sạn.

Đêm đó em không ngủ được (có lẽ vì chưa quen giờ), em nhớ hồi lên 3, lên 5, em theo ba má đi nhà thờ. Mỗi khi gặp các bậc ông bà, không cứ là có bà con họ hàng hay không ba má hay khoanh tay cúi đầu chào. Chẳng biết vì sao khi lớn lên, nét văn hoá này không còn thấy nữa.

Anh nói em, người ta bảo "dân gian" tức "dân" thì "gian". Anh nói xã hội ngày nay ra như thế cũng vì thằng dân tự hại thằng dân, không đổ cho nhà nước, rằng thế là thiếu khách quan. Anh à, em không biết xã hội nơi anh lớn lên thế nào, có thể các vùng miền khác nhau chăng? Nhưng cái nơi nuôi em lớn, hẻm Hoàng Mai của phường 16 quận Gò Vấp, nhà em không có khoá. Cái cửa không khoá ấy cũng một thời ám ảnh tuổi thơ em, em nhớ hoài vì nó theo em vào ... ác mộng. Đêm em hay mơ thấy có cái gì đó tràn vào nhà khi em ở 1 mình, mà cửa thì lại không thể khoá chặt. Em cứ thắc mắc hoài, cửa nhà em chỉ có 1 cái then, cài rồi mà chỉ cần cầm 2 cánh cửa lắc nhẹ 1 lúc là bung, sao ba má không sửa lại cho an toàn. Thực ra thời ấy ba má em không làm khoá kỹ vì chả bao giờ có chuyện mất cắp. Nhà em mà thiếu thốn gì, chả bao giờ phải trộm, cứ sang hàng xóm mượn về dùng, xong trả lại, cả tiền bạc cũng thế.

Anh bảo em "dân" thì "gian" nhưng em nghĩ, họ chỉ mới bắt đầu như thế dăm chục năm trở lại đây thôi. Anh ạ, xã hội nào cũng có thầy có ma, có người hiền lương có kẻ gian tà, giống như trong rừng luôn có cây này cây khác, nhưng môi trường, cơ chế, là cái quyết định 1 con người phải như thế nào mới có thể tồn tại. Cùng là người Việt Nam, nhưng sinh trưởng ở những nơi khác nhau thì bên cạnh cá tính riêng, sẽ có những đặc tính của xã hội nơi họ sống phản ánh vào nhân cách. Dân Việt Nam bây giờ gian thật, tự mình giết mình, nhưng đó quyết không phải là bản chất người mình đâu! Em thấy họ đáng thương hơn đáng giận. Em mong 1 ngày anh cũng thấy họ đáng thương.

Lần này trở lại Thái Lan, em mướn 1 giường ở Khaosan. Khaosan là khu phố Tây của Bangkok, nơi dung dưỡng những đứa du lịch ít tiền như em. Họ có những khách sạn "ký túc xá" nơi không cho mướn theo phòng nhưng là mướn theo giường. Phòng của em có 4 giường, mỗi giường 2 tầng, tức là có 8 người ở chung, mỗi đêm chỉ tốn 7 đô la Mỹ. Phòng ở chung nên hành lý thường được chất chung gọn vào 1 góc, iPad em cũng để ngay trên giường mỗi khi đi tắm hay đi ... "số 2" mà chưa 1 lần lo ... biến mất. Mấy khi ra ngoài đi dạo, uống vài ly bia với bạn, em cũng để hết trên giường. Anh ạ, lúc đó em nhớ Việt Nam lắm! Nhưng là nhớ Việt Nam của ngày cũ, khi em còn bé, lúc người ta còn lương thiện với nhau.

Người Việt mình, xấu hổ lắm anh, giờ xuất khẩu cả cái gian trá sang đất Thái, làm nước cam giả, móc túi, giựt đồ.

Anh ạ, Thái Lan là một trong số hiếm hoi những quốc gia còn theo thể chế Quân Chủ. Thái Lan may mắn có một vị vua anh minh, tài giỏi, thương người. Hầu như người Thái nào, dù già dù trẻ, cũng đều tôn kính và biết ơn đương kim hoàng đế của họ. Ông là người đã đem thương hiệu hoa quả trái cây Thái Lan đi khắp thế giới. Ý thức được Thái Lan là một đất nước nông nghiệp, cả cuộc đời ông cống hiến cho việc "làm sao để mọi siêu thị trên thế giới phải có trái cây Thái Lan, gạo Thái Lan, thực phẩm chế biến Thái Lan". Nhưng vị vua khả kính này đã già lắm rồi, tầm 90 tuổi rồi, muốn về hưu mà dân Thái không ưng cho ông thoái vị, vì Thái Tử và các Hoàng Tử, theo dân Thái, đều không ra gì.

Điều em muốn nói là dẫu đạt được nhiều tiến bộ trong vòng 50 năm qua, cơ chế của Thái Lan vẫn không phải là 1 cơ chế khuyến khích sự phát triển. Sự phát triển có được hoàn toàn do yếu tố may mắn, mang tính cá thể chứ không phải là tính hệ thống. Nhìn rộng ra, mọi cơ chế độc tài đều như thế. Không phải là nó chắc chắn sẽ không có sự phát triển, nhưng sự phát triển nếu có của 1 thể chế độc tài dựa phần lớn vào sự may mắn, và chỉ mang tính cá thể. Và sự phát triển hay thậm chí tồn vong của 1 đất nước thì không thể dựa vào yếu tố này. Nên cái đáng chống, và cần phải chống, không phải là 1, 2 hay 3, 4 ông bà lãnh đạo. Một khi cái cơ chế này còn tồn tại, thì sự thay đổi cá thể chỉ là phần rất ngọn của vấn đề, như Thái Lan, dù đã trở thành cường quốc của khu vực, là trung tâm mới của ĐNA, nhưng khi vị đương kim hoàng đế băng hà, chắc chắn sẽ phải đối mặt với một cơn chính biến lớn lao.

Thư đã dài, em viết nữa chắc anh sẽ chẳng thèm đọc đâu, gởi anh ít hình em chụp chung với ông bác em siêu quậy của em ở Bangkok, anh ạ, Việt Nam mình đã từng là một nơi đáng để được sinh ra, chứ không phải là đáng để phải ra đi như bây giờ ...

Tận cùng của vô liêm sỉ và vô lương tâm !!!


Babui
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 244 (01-06-2016)

Như một con vẹt đã được huấn luyện cách thành thục, cứ sau mỗi lần bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân, dàn báo chí công cụ lại chạy những dòng chữ rất trơ trẽn sống sượng. Chẳng hạn lần này: “Ngày hội trên Thành phố mang tên Bác: Hơn 5,2 triệu cử tri của Thành phố mang tên Bác Hồ kính yêu ngày 22-5 đã tập trung đến hơn 3.200 điểm bầu cử để thực hiện quyền công dân của mình. Các điểm bầu cử được trang hoàng đẹp mắt, nổi bật sắc đỏ cờ hoa, khẩu hiệu kêu gọi toàn dân tham gia bầu cử, nêu cao trách nhiệm cử tri để sáng suốt lựa chọn những đại biểu ưu tú, tiêu biểu nhất” (Quân Đội Nhân Dân Online 23-05-2016). “Ngày chủ nhật (22/5), trên khắp mọi miền đất nước, các tổ bầu cử đồng loạt tiến hành khai mạc bầu cử đại biểu Quốc hội (QH) khóa XIV và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021 trong không khí trang trọng, nghiêm túc. Cuộc bầu cử đã thành công tốt đẹp, trong không khí dân chủ, phấn khởi, đảm bảo an ninh trật tự. Ông Nguyễn Hạnh Phúc, Tổng Thư ký Quốc hội, Chánh Văn phòng Hội đồng Bầu cử Quốc gia cho biết: Cho đến thời điểm này, cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIV và HĐND các cấp đã kết thúc tốt đẹp, đạt 98,77% cử tri đi bỏ phiếu.” (Báo Dân Tộc, 28-05-2016).

Chẳng ai lạ gì cái giọng điệu vô liêm sỉ có từ trong gene ấy của cộng sản. Bên cạnh đó, còn nhiều hành vi chẳng cần biết xấu hổ của đám người này. Đài Á Châu Tự Do ngày 28-05 cho hay: Nhà báo Võ Văn Tạo từ Nha Trang nhận định: “Cuộc bầu cử Quốc hội khóa 14 ở Việt Nam vừa qua đã bộc lộ quá nhiều các khiếm khuyết và vi phạm. Theo luật Bầu cử thì mọi công dân có đủ điều kiện theo quy định thì đều được ứng cử. Song những người tự ứng cử thì đều bị đe dọa và quấy nhiễu; an ninh đưa các tài liệu vu khống của dư luận viên cho tổ trưởng dân phố đi phát cho dân; hăm dọa buộc người ta phải rút tên… với nhiều trò bẩn thỉu. Cuộc bầu cử lần này, người ta vẫn áp dụng các chiêu trò như cách đây 20 năm để đe dọa khủng bố người tự ứng cử. Đây thực sự là một cuộc bầu cử gian lận, giả hiệu nhưng sự đàn áp thì có vẻ mạnh hơn.” Nhà hoạt động xã hội Từ Anh Tú thì tố cáo: ở mỗi điểm bầu cử, đều có một kẻ hướng dẫn cử tri gạch ai, bầu ai; người dân, đặc biệt là các đối tượng sinh viên, viên chức… đều bị ép phải đi bầu, nếu không sẽ gặp khó khăn; một số địa phương chạy theo thành tích thì đã phát tiền cho cả cử tri nữa!

Bả Lê Hiền Đức, công dân chống tham nhũng, đã trực tiếp phát hiện sự gian lận trong việc tráo các phiếu bầu của tổ bầu cử số 7, thuộc phường Láng Thượng, quận Đống Đa, Hà Nội và đã bị họ hành hung: “Chiều ngày bầu cử 22/5, tôi thấy trong phòng bầu cử có một tập phiếu bầu đã viết sẵn để trên một cái ghế, chắc chắn là bố trí chuẩn bị sẵn sàng để tráo đổi phiếu. Lúc 18h50 tôi đã đến tổ bầu cử để giám sát việc kiểm phiếu và có báo cho CA trực ở đó. Khi tôi vào thì mấy người hỏi tôi “Bà vào đây làm gì?” Tôi nói rằng tôi là một người dân nên vào để xem cách kiểm phiếu, và sau đó họ đã dứt khoát không mở thùng phiếu. Chờ mãi họ cũng không chịu mở, cuối cùng có mấy người ra xô tôi ngã lăn ra đất”. Chưa hết, ngày 28-05 báo giấy Tiền Phong đưa tin Nguyễn Phú Trọng đắc cử với tỷ lệ chỉ 68,32%. Qua hôm sau, báo mạng Tiền Phong và các báo khác đồng loạt đưa tin ông ta đắc cử với tỉ lệ 86,32%. Có vẻ như TP đã đánh máy nhầm con số từ 86,32% thành con số 68,32% và nghe nói báo ấy phải họp kiểm điểm và sẽ bị xử lý đích đáng vì cái sự “nhầm lẫn cực kỳ chết người” nầy. Nhìn thì biết ngay chỉ là 1 trò vô liêm si thêm nữa của Việt cộng!

Đang khi đó, vô số công dân tự trọng đã bày tỏ thái độ của mình. Cứ lên mạng xã hội, sẽ thấy họ tuyên bố tẩy chay bầu cử bằng những lời lẽ ghi ngay trên thẻ cử tri của họ. Xin nêu vài ví dụ: “Độc tài cộng sản thì bầu cử cái giề hở lũ khốn nạn trơ trẽn?” (Ls Lê Thị Công Nhân). “Cá chết Quốc hội ở đâu? Dân sắp chết đói đi bầu làm chi?” (Blogger Nguyễn Lân Thắng), “Chưa bầu đã có tỷ số. Dối trá bịp bợm! CSVN quá trơ trẽn! Tẩy chay!” (Phóng viên Trương Văn Dũng), “Tẩy chay trò gian trá, cưỡng bức, vô ích, tốn tiền” (Lm Phan Văn Lợi), “Không bầu cho bọn cướp có tổ chứ” (Dân oan Cấn Thị Thêu), “Tẩy chay bầu cử vì độc tài công an trị” (Dân oan Trịnh Bá Khiêm), “Dân chủ là không đi bầu” (Ms Phạm Ngọc Thạch), “Trái niềm tin, sai lý tưởng!” (Anh Trần Minh Nhật). “Tẩy chay trò hề bầu cử. Nước nghèo dân đói, trả lại dân 3.600 tỷ ngay!” (Cô Lê Thị Minh Tâm)… Chưa hết. Vợ chồng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa (Hải Phòng) thì xé thẻ cử tri; dân oan Dương Nội xuống đường tập thể, cầm biểu ngữ tẩy chay cuộc bầu; một nhóm đấu tranh còn biểu tình trên phố với khẩu hiệu cầm tay: “Bầu cử Quốc hội là một trò bịp bợm trắng trợn đối với người dân”; lão nhạc sĩ Tạ Trí Hải thì giương biểu ngữ: “Tôi mong muốn VN có ứng cử bầu cử chức vụ Tổng thống giống như Mỹ và các quốc gia dân chủ”. Đây mới chính là ý nguyện của toàn dân Việt Nam.

Ngoài tận cùng của vô liêm sỉ nói trên, còn có tận cùng vô lương tâm của cộng sản mà nhân dân lại phải tiếp tục chứng kiến trong thảm họa môi trường hiện thời. Về vấn đề này, nhà hoạt động Nguyễn Gia Kiểng từ Pháp, trong bài viết rất sắc bén, “Thảm họa Formosa: khi sự tồi tệ đã vượt mọi giới hạn” (24-5-2016) có nhận định: “Thảm họa Formosa Vũng Áng vừa phơi bày dưới ánh sáng chói lọi và gay gắt bản chất bất tài, tham nhũng và hoàn toàn vô trách nhiệm của chế độ cộng sản Việt Nam. Nó cũng nhắc lại một lần nữa rằng chủ nghĩa Mác-Lênin không phải là một chủ nghĩa để xây dựng quốc gia, cho nên môi trường -cũng như văn học, nghệ thuật và đạo đức- hoàn toàn không phải là giá trị của nó. Nó chỉ là một kỹ thuật cướp và giữ chính quyền bằng bạo lực và khủng bố. Các đảng cộng sản về bản chất đều là những đảng khủng bố, khi nắm được chính quyền họ hành xử như một đảng cướp và một lực lượng chiếm đóng. Cần lưu ý là cho đến nay tất cả mọi chế độ cộng sản, không trừ một ngoại lệ nào, đều là những tai họa về môi trường”.

Đã hai tháng sau sự kiện cá chết tràn bờ, ngập biển mà nhà cầm quyền -với vô số bộ, ban, ngành, hàng chục ngàn tiến sĩ và hàng trăm ngàn nhân lực- vẫn không đưa ra một lời giải thích thỏa đáng về nguyên nhân cá chết, một biện pháp thích hợp để làm sạch môi trường, một chương trình nhân đạo để cứu giúp các nạn nhân, một chủ trương đúng đắn để khôi phục những ngành nghề liên quan đến biển như đánh cá, nuôi tôm, làm muối, sản xuất nước mắm, du lịch biển. Trái lại, như nhận định của Hội đồng Liên tôn trong “Bản Lên tiếng” ngày 18-05, “các giải pháp mà giới lãnh đạo chính trị đã áp dụng như phát gạo cứu đói, mua lại hải sản ngư dân đánh bắt, tuyên bố giãn nợ giảm lãi, cho các nạn nhân vay thêm tiền, dắt díu nhau cùng tắm biển, ăn hải sản, liên tục công bố “kết quả quan trắc”… nhằm chứng minh nước biển đã sạch, đồ biển đã an toàn, tất cả đều vô tác dụng, vì nhân dân không thấy rõ ý chí chính trị muốn truy tìm thủ phạm đích thật và quyết tâm vận dụng toàn lực đất nước để giải quyết thảm họa. Cho tới nay, vấn đề cốt lõi là những độc chất nào đã làm cá chết và chúng từ đâu ra vẫn còn treo lơ lửng! Điều này khiến cho dư luận càng thêm nghi ngờ rằng những kẻ ăn hối lộ từ Formosa của Tàu cộng đang há miệng mắc quai và đang sợ chết chùm cả đám! Đó là lý do đã khiến nhân dân xuống đường biểu tình tại nhiều thành phố lớn kể từ các chúa nhật tháng 5 này và còn có thể kéo dài thêm nữa, để đòi hỏi một môi trường trong sạch và một chính quyền minh bạch, để yêu cầu sự thật được phơi bày và công lý được thực thi… Đây là quyền chính đáng của công dân và của con người. Tất cả đã được thực hiện trong tấm lòng yêu nước, tinh thần ôn hòa và hành xử bất bạo động, không hề gây mất trật tự cũng chẳng làm bẩn phố phường. Thế nhưng, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam –có lẽ duy nhất trên thế giới– thay vì lắng nghe, đối thoại, đàm phán với những chủ nhân thật sự của đất nước, khiêm tốn phục thiện và chân thành nhận lỗi, lại cương quyết đối đầu và đàn áp người dân một cách thất nhân tâm và vô pháp luật. Để có thể ngăn chặn mà không mang tiếng, họ đã vận dụng toàn bộ lực lượng công an sắc phục và thường phục, thanh niên xung phong, bảo vệ doanh nghiệp, dân quân dân phòng ngõ hầu cấm cản, tấn công, bắt cóc, cầm giữ người biểu tình, đánh đổ máu cả sinh viên học sinh, trẻ thơ phụ nữ. Song song đó, trên các phương tiện truyền thông “lề đảng”, nhà cầm quyền còn vu cáo trắng trơn những công dân yêu nước xuống đường, phỉ báng vô liêm sỉ các lãnh đạo tinh thần và trí thức nhân sĩ đã lên tiếng về vụ việc, dựng ra “con ngóao ộp thế lực thù địch giật dây”, làm như mình độc quyền nắm hết sự thật và cầm chắc lẽ phải”. Quả là lương tâm cộng sản đã đến hồi cạn kiệt. Mà cộng sản có lương tâm không nhỉ?

Mới đây, ngày 27-05-2016, đài Á Châu Tự Do, trong bài “Nỗi lo của các thợ lặn Formosa Vũng Áng” còn cho biết thêm một tin động trời: Hàng loạt thợ lặn ở khu công nghiệp này có biểu hiện bị nhiễm độc nước biển. Tuy vậy, sau gần một tháng kiểm tra sức khỏe, họ chẳng những không nhận được kết quả mà còn bị đe dọa chấm dứt hợp đồng lao động. Anh Hoàng Quang, một trong nhóm người này cho biết: 21 thợ lặn của Công ty cổ phần xây dựng và cung ứng lao động quốc tế Nibelc đã có dấu hiệu nhiễm độc nước biển ở khu vực Vũng Áng: “Anh em thợ lặn chúng tôi có những triệu chứng bị choáng, tức ngực và khó thở. Sau đó công ty đưa anh em vào Bệnh viện Trung ương Huế để khám sức khỏe. Khi khám xong chỉ lấy được các kết quả khác, còn kết quả xét nghiệm độc tố thì BV có hứa 3 ngày sau sẽ cho kết quả. Nhưng cho đến bây giờ thì chưa có gì.” Một người khác cho biết: “Chúng tôi đã nhiều lần gặp trực tiếp Giám đốc và những người điều hành Công ty Nibelc để yêu cầu lấy kết quả. Nhưng họ cứ chối vòng vo… họ còn gọi chúng tôi đến để thanh lý hợp đồng.” Vợ một thợ lặn còn tiết lộ chuyện đau lòng hơn nữa: “Chồng tôi làm việc ở Formosa, hôm trước các Cha (các linh mục) muốn đưa mấy anh em thợ lặn đi khám, nhưng bác sĩ trong Sài Gòn nói rằng, trên Bộ cấm rồi nên họ không dám làm. Tôi còn nghe có bác sĩ nói rằng, bây giờ đi khắp VN, cả Hà nội, Huế, SG cũng không có ai dám cho anh kết quả.” Lương tâm con người của các ngươi đâu rồi, hỡi những đảng viên Cộng sản ???

Đứng trước những tệ nạn và thảm trạng nói trên, ai là người trong nhân dân có trách nhiệm hơn cả? Thưa đó là những nhà trí thức dân sự và tôn giáo (xưa gọi chung là giới sĩ phu, kẻ sĩ). Có khả năng, có hiểu biết, có điều kiện, có trách nhiệm hơn dân thường, họ có bổn phận ra tay cứu dân nước khỏi thảm họa diệt vong đang đến gần, cái thảm họa gây ra do thủ phạm Tàu cộng và đồng lõa Việt cộng. Nếu chỉ vì muốn yên ổn thoải mái, với ngụy biện “lo chuyên môn (đạo, đời) chứ không lo chính trị”, kiểu đánh đồng “hoạt động chính trị đảng phái” với “nghĩa vụ chính trị công dân”, họ sẽ tự biến mình thành –hay bị đánh giá là­– vô liêm sỉ và vô lương tâm y như cộng sản vậy!
BAN BIÊN TẬP

Cựu TNS Jeff Smith kể chuyện ở tù tại Mỹ

Cựu TNS Jeff Smith kể chuyện ở tù tại Mỹ
Đây không phải là chuyện chỉ có xảy ra ở Việt Nam mà là chuyện xảy ra trên đất Mỹ có đầy tự do và nhân quyền do Thượng nghị sĩ Jeff Smith, người bị tù một năm đã ghi lại trong tác phẩm “Mr. Smith Goes to Prison” và được đăng trên tạp chí Reader's Digest Magazine tháng 4 năm 2016
“Mr. Smith Goes to Prison”
-
Bản tiếng Anh:
http://www.rd.com/true-stories/survival/prison-reform/
oooOooo
Đó là sự thực phũ phàng ở trong nhà tù. Mối đe dọa đáng sợ nhất không phải ở những nơi dễ thấy - những thằng tù háo dâm, những thằng tù vai u thịt bắp đi đòi nợ. Nỗi lo sợ lớn nhất xảy ra khi có sự tranh dành, lấy uy thế, chỉ cần sơ xẩy một chút là thành to chuyện.

Người cai tù đầu tiên tôi gặp ở nhà tù liên bang Manchester có hai cái răng cửa rất to, lộ hẳn ra ngoài. Chữ “cai tù” là dịch từ chữ “Correctional Officer” “Sĩ Quan Cải Huấn”, trên giấy tờ, chức vụ này được gọi tắt là “CO”. Nhà tù này tên là Federal Correctional Institution- Trung Tâm Cải Huấn Liên bang-, nằm kẹt giữa hai ngọn núi thấp của tiểu bang Kentucky. Khi mới gặp, quả thực tôi không thể hiểu nổi ông cai tù này. Tôi được đưa đến đây cùng một lúc với một gã Da Đen trẻ tuổi, lúc nào cũng lầm bầm nói cái gì trong miệng, và một gã người Tầu nói tiếng Anh chữ được chữ không, làm tôi phải đoán mò từng chữ hắn nói. Sau khi gọi gã người Tầu là “con gà đốm”, với tiếng cười đầy thỏa mãn vì tìm được chữ dùng đúng ý, tôi được ông ta đưa đi gặp người y tá. Bà này hỏi tôi một loạt nhiều câu hỏi.
“Chiều cao, trọng lượng bao nhiêu?”
“Cao năm feet sáu, nặng 120 pounds.”
Bà nhướng mắt nhìn cái dáng gầy còm của tôi, hỏi tiếp:
“Trình độ học vấn?
“Tiến sĩ, Ph D.”
Bà nhìn tôi với con mắt nghi ngờ. “Nghề nghiệp sau cùng là gì?’
“Thượng Nghị Sĩ tiểu bang.”.
Bà trợn mắt nhìn tôi. “Ê đừng dỡn nhe cha. Muốn dỡn mặt tôi cho tới luôn à nhe. Ở đây tôi đã gặp những thằng tự xưng mình là Chúa Giê Su.”.
Sau đó, người cai tù dẫn tôi đến một cầu tiêu không cánh cửa, trống trải, tênh hênh. Ông ta ra lệnh cho tôi:
“Cởi quần ra.”
“Quay một vòng cho tôi xem có dấu gì không?”
“Mở cái bóp tù ra?”
Tôi ngớ ngẩn không hiểu ông ta nói “cái bóp tù nhân” là gì.
“Vạch đít ra cho tôi xem coi có dấu gì trong hậu môn không?”
Tôi khom người vạch đít cho ông ta xem.
Chặng cuối cùng là đi đến văn phòng counselor. Tại đây ông ta liếc sơ qua bản báo cáo vì sao tôi phải đi tù. Ông lắc đầu ái ngại, nói nhỏ: “Lẽ ra ông không phải vào đây. Phí tiền, và thời gian vô ích, lại thêm chật nữa. Thật là khùng.”.
Chính xác! Tôi cũng nghĩ như ông cai tù.
Con đường dẫn tôi đến nhà tù.
Trước đó sáu tháng, hồi tháng Bảy năm 2009, tôi bước đến văn phòng luật sư của tôi. Một người đi cùng thang máy, mỉm cười hỏi thăm tôi:”Ông Smith, kỳ này ra ứng cử dân biểu nữa chứ? Hay ra tranh cử Thị trưởng?”. Tim tôi đập thật mạnh. Từ bẩy sáng đến giờ, khi nhân viên của chính phủ liên bang đến gõ cửa căn phòng tôi ở, tim tôi cứ đập thình thịch liên hồi. Tôi mỉm cười trả lời người lạ, hỏi thăm tôi: “Thưa ông, tôi mãn nguyện với chức thượng nghị sĩ tiểu bang hiện nay của tôi.”.
Tôi ý thức được rằng thế giới quanh tôi đang khép lại từ từ, kể từ năm 2004, khi tôi có cuộc tranh cử đối đầu với một nhân vật con nhà giầu, rất nổi tiếng ở tiểu bang Missouri. Tôi chỉ thua ông ta một ít phiếu trong kỳ tranh cửa sơ bộ của đảng, ra tranh chức ở quốc hội tiểu bang. Giới truyền thông hết lời ca ngợi guồng máy vận động tranh cử của tôi, gồm các tình nguyện viên trẻ tuổi, không tốn tiền nhiều mà đạt kết quả. Tôi suýt nữa thì thắng cử.
Vài tuần lễ trước Ngày Bầu Cử, hai người phụ tá của tôi được một người lạ mặt tiếp xúc và trao cho một bản liệt kê những thành tích xấu của đối thủ của tôi khi ông ta làm việc trong quốc hội. Tôi biết chắc các phụ tá của tôi không bao giờ liên lạc với người ngoài để làm chuyện xấu. Sau khi thảo luận, họ hỏi tôi có nên làm tới hay không?
Tôi trả lời là tùy họ. Tôi không biết rõ nội dung của bản báo cáo này. Các anh muốn làm sao cũng được, cẩn thận thì hơn.
Họ gật đầu đồng ý.

Bản báo cáo này được hủy bỏ trước đó một tuần, không dùng tới. Đối thủ của tôi thưa tôi ra trước Ủy ban Bầu Cử Liên Bang, hắn tố cáo rằng tôi đã phối hợp với nơi phụ trách gửi thư vận động tranh cử một cách bất hợp pháp. Năm năm sau, tôi phải nhận tội đã làm cản trở công lý vì gây khó dễ cho cơ quan điều tra liên bang về vụ này. Để bị trừng phạt, tôi xin được ở tù tại gia, và làm việc phục vụ cộng đồng, chỉ ra khỏi nhà để đi dạy tại một trường “charter school” do tôi sáng lập cách đó 10 năm. Hơn 300 người, có cả những vị dân cử thuộc hai đảng đối nghịch, viết thư xin ân xá cho tôi. Nhưng Ủy Ban Bầu Cử Liên Bang vẫn coi tôi như kẻ thủ phạm “đẻ ra một hình thức tham nhũng mới.”, và ông chánh án tuyên án tôi phải ngồi tù một năm, một ngày, trong nhà tù liên bang.
Sáu tháng sau, tôi trôi dạt đến một nơi gồm toàn những con cá nhám sẵn sàng nhai tôi ngấu nghiến. Khổ thật, đang từ một giáo sư đại học,trở thành một chính trị gia, nay tôi là một kẻ tội phạm, một thằng hủi trong xã hội. Khi còn là một thượng nghị sĩ tiểu bang, tôi là tác giả của bộ luật cải tổ hệ thống hình sự của tiểu bang Missouri. Nhưng khi cánh cổng nhà tù đóng xập lại, tình hình thay đổi hẳn, nay tôi là kẻ dưới quyền sai bảo, điều động của cai tù. Các vị sĩ quan cai tù có quyền uy tối thượng, và họ dùng quyền hạn của họ một cách liều lĩnh, vô tội vạ. Họ và các tù nhân khác có toàn quyền định đoạt số phận của tôi. Chuyện tôi học cao đến đâu cũng mặc, bỏ sang một bên.
“Thấy chưa! Ở đây không có ai là Thượng Nghị Sĩ cả.”

Sau phần làm hồ sơ nhập trại tù, chúng tôi được phát bộ quần áo đồng phục dành cho tù nhân. Một cai tù dẫn tôi đi lên lầu hai, đến một phòng giam, gật đầu. Ở đây có sẵn một tên tù Da Đen, đầu búi tó củ hành. Tôi là người Da Trắng duy nhất trên cả một dẫy. Thằng tù cùng phòng với tôi có dáng giống hệt nhân vật Morgan Freeman trong vở kịch Shawshank Redemption, hắn nói tên hắn là Red. Hắn mở lời nói với tôi bằng cái giọng vừa khinh bỉ vừa diểu cợt: “Chú mày Da Trắng ở đây há!”.
“Tội gì mà phải vào tù vậy?”
“Nói láo với nhà nước liên bang.”
Một tên tù ở phòng bên cạnh chõ miệng nói: “Mẹ kiếp! Sao để chúng nó biết?”
“Bạn thân của tôi bị họ gài máy nghe lén.”
Có người lên tiếng: “Vậy thì cho thằng đó đi bán muối đi. Tiếc gì nữa.”
Chỉ trong vòng không đầy 30 giây, mọi người đều đồng ý phải thủ tiêu thằng bạn tôi.
Gã tù tên là Red từng ngồi tù 25 năm, tại đủ các loại nhà tù: liên bang, tiểu bang, và quận hạt. Bài học đầu tiên về Qui luật của nhà tù là vấn đề “etiquette”, nhãn hiệu khi ngồi vào phòng ăn. Ngày hôm sau, tôi ngồi cạnh tên tù nhân chung phòng để cùng ăn. Mọi người nhìn tôi với cái vẻ kỳ lạ.
Tên Red nhắc tôi: “Ê ông bạn. Bộ bạn muốn làm cuộc cách mạng trong ngày đầu tiên vào tù hay chăng?”
“Hả? Bạn nói gì tôi không hiểu.”
“Thì cứ nhìn quanh một lượt đi. Bạn thấy cái gì?”
Tôi nhún vai, chẳng hiều gì cả.
Hắn nói thêm: “Bạn thấy có bao nhiêu tên Da Trắng giống bạn ngồi tại đây?”
Tôi nhìn quanh một lượt, và nói :“Chẳng có ai cả.”. Tôi ăn thật nhanh, rồi đi khỏi phòng ăn ngay.
Trên đường đi quanh trở lại phòng mình, tôi gặp một tên Da Trắng mập thù lù, trên cánh tay có xâm dấu chữ Vạn của Đức Quốc Xã. Nó lại gần tôi nói: “Ê ông bạn, bộ ông là loại người yêu mấy thằng mọi Đen hả.”

Tôi trả lời: “Không.”. Hắn đâu biết khi còn là sinh viên đại học, môn học chính của tôi là Nghiên Cứu người Mỹ gốc Phi Châu.
“Như vậy từ nay ông bạn nên ngồi ăn chung với người cùng mầu da máu mủ với ông.”.
“OK. Tôi lỡ một lần thôi. Coi kìa, gã Da Đen kia là tên ở cùng phòng với tôi…”
“Người ta để mày ở chung với thằng mọi Đen.”
“Ừ! Đúng vậy.”. Ngôn ngữ anh chàng này dùng qúa nặng, đầy miệt thị, nhưng tôi cũng đành phải đi theo, vì ở đây chẳng có luật sư nào thưa tôi về tội kỳ thị.
“Đừng lo! Để tôi sửa sai bọn cai tù. Tôi tên là Cornbread. Cần gì cứ nói tôi là tôi sẽ giúp cho. Từ nay tôi không muốn ông bạn ngồi chung với bọn Đen nữa.”.
Tôi né tránh đề tài này dễ dàng. Vi phạm qui luật về mầu da dễ đưa đến hậu quả tàn bạo. Sau này tôi mới biết: Ngồi ăn chung với người khác mầu da có thể khiến bạn bị ăn đòn, chia nhau thức ăn, hay đồ dùng có thể khiến bạn bị giết.
Đó là sự thực phũ phàng ở trong nhà tù. Mối đe dọa đáng sợ nhất không phải ở những nơi dễ thấy - những thằng tù háo dâm, những thằng tù vai u thịt bắp đi đòi nợ. Nỗi lo sợ lớn nhất xảy ra khi có sự tranh dành, lấy uy thế, chỉ cần sơ xẩy một chút là thành to chuyện. Ví dụ dành nhau xem TV, coi đánh bóng rổ, hay coi thi điền kinh phụ nữ có thể đưa đến đánh nhau loạn đả.
Một tuần lễ sau, tôi được gọi đến bin đinh của văn phòng quản trị. Tôi hy vọng lên đây được người ta cho phép đi dạy học cho các tù nhân lấy bằng Trung Học tương đương -GED- Còn một hy vọng khác là có một đại diện nhà sách muốn mua câu chuyện của tôi kể về cuộc đời của tôi.
Khi tôi được dẫn vào một căn phòng trơ trụi, khá lớn, một gã đàn ông to lớn, với cái đầu trọc lóc, bộ râu dê dưới cằm, tự giới thiệu hắn là đội trưởng trong nhà tù. Nếu nhà tù là một trường học, ông đội trưởng này tương đương với chức Tổng Giám Thị- hay Dean, chuyên phụ trách về vấn đề kỷ luật.
Hắn lên tiếng hỏi tôi với giọng khinh bỉ: “Tù nhân Smith. Ông hoạt động chính trị bao lâu rồi.?
“Khoảng chừng 10 năm.”.
“Như vậy có lẽ ông biết về chính trị nhiều hơn tôi. Ông đồng ý không? Ông vào tù được bao lâu rồi?”
“Khoảng chừng một tuần.”
“Thế à. Tôi làm việc ở nhà tù được 18 năm rồi. Vậy ông có nghĩ ông biết về nhà tù nhiều hơn tôi không?”.
Tôi trả lời: “Có lẽ ông biết rành hơn tôi.”
“Như vậy tôi xin đưa cho ông một lời khuyên. Đó là chớ bao giờ pha trộn việc này với việc kia. Ông ở trong tù, ông đừng nghĩ đến chuyện viết sách, hay bán sách ở đây, nghe rõ chưa. Làm như thế tức là sai qui tắc.”.
Như vậy tức là người ta đã theo dõi và đọc các emails của tôi.
“Tôi có đọc bản nội qui, nói rằng không được điều hành kinh doanh trong lúc ở tù. Nhưng tôi nghĩ tôi không buôn bán ở đây. Tôi không bán thuốc lá, hay xâm hình lấy tiền. Tôi chẳng kiếm được một xu nào cả.”
“Đó là cách ông diễn dịch nội qui. Ở đây không có Thượng Viện, hay Tối cao Pháp Viện để tranh cãi về việc này. Ở đây là BOP tức là Bureau of Prison, hay Sở Trông Coi Các Nhà Tù. Mọi thứ đều do tôi diễn dịch. Nếu ông không nghe lời tôi, tôi sẽ cho ông đi SHU, tức là solitary confinement, hay đi tù biệt giam, tách biệt với mọi người.”
“Ông Thượng Nghị Sĩ Ăn Cắp Đồ!”
Tuần lễ sau, tôi nhận được lệnh công tác, liệt kê chi tiết việc làm đổ mồ hôi của tôi là khuân vác hàng từ xe vận tải chất vào nhà kho thực phẩm. Bốn người bạn làm chung đều có kích thước to gấp đôi thân hình tôi, còn ba người nữa thì nặng gấp ba thân xác tôi. Chúng tôi có nhiệm vụ khuân vác thực phẩm từ tủ lạnh đem ra ngoài, hay chất hàng vào trong tủ lạnh. Tất cả có khoảng 35,000 đến 40,000 pounds hàng mỗi ngày. Mỗi kiện hàng nặng khoảng 80 pounds. Phần lớn là những thùng thịt đóng hộp quá hạn, ngày hết hạn là 2006 hay 2007, và chúng tôi nhận vào năm 2010. Nếu chúng tôi phải ăn những miếng thịt lạt lẽo, thì đây là lý do: Đồ hộp quá cũ. Chúng tôi không phải là con vật, nhưng cũng không phải là con người đúng nghĩa. Chúng tôi chỉ được ăn những loại thức ăn phế thải, quá hạn.
Bà Horton, xếp trực tiếp của chúng tôi, một mụ đàn bà hút thuốc luôn miệng. Bà nói với chúng tôi rằng nếu chúng tôi không ăn cắp đồ, bà sẽ cho chúng tôi ăn ngon. Mặc cho bà nói, những người làm việc ở nhà kho thực phẩm, cuối ngày làm việc đều ăn cắp ít món hàng đem về phòng, khi thì hộp thị gà dấu trong ngực, khi thì gói bơ. Tất cả những thằng tù tập tạ để cơ bắp lớn, đều thèm ăn thêm chất bổ dưỡng.

Tôi đã hứa với gia đình tôi sẽ không làm điều gì vi phạm nội qui nhà tù để được về sớm. Nhưng một tù nhân khác đến nói với tôi rằng tôi nên ăn cắp, nếu không sẽ có kẻ khác dúi vào túi áo vài miếng thịt hamburger còn sống. Họ sợ rằng nếu tôi không ăn cắp, họ sẽ bị tố giác.
Có bốn mức độ vi phạm khác nhau, tiếng lóng ở đây gọi là “shots”. Loại bốn là loại nhẹ nhất, giống như đi băng qua đường ẩu - jaywalking. Trong nhà tù, tội ăn cắp 4 cuốn sách trên kệ là tội nhẹ nhất. Hình phạt sẽ là cấm không cho điện thoại về gia đình trong 90 ngày. Loại 2 và loại 3 gồm những tội nặng hơn như đánh lộn, hối lộ cai tù. Hình phạt có thể là vài tháng biệt giam (SHU), hay thuyên chuyển đến nhà tù an ninh ngặt nghèo hơn. Tội loại 1 là tội nặng nhất, như tội xúi dục bạo động, nổi loạn, hay giết người. Vì lo sợ bị bệnh E.Coli từ thịt sống lây ra, nên tội ăn cắp thị sống bị liệt kê là loại tội nặng, và sẽ bị thuyên chuyển đi nhà tù nghiêm khắc tối đa.
Những tù nhân sống sót qua cảnh biệt giam, khi trở về thường bị những chứng bệnh về tinh thần, như nổi giận bất ngờ, sống trong ảo giác, buồn chán, và hoảng hốt bất thường. Bây giờ khả năng tôi có thể bị tù biệt giam là có thật. Tôi có nên tin vào lời cảnh cáo của tên đồng đảng trong tù với tôi hay không? Hay là nó chỉ dọa tôi để tôi về hùa với nó và ăn cắp?.
Một hôm tôi chờ cho Bà Horton đi nghỉ giải lao hút thuốc, tôi nhét mấy gói hạt tiêu vào hai chiếc vớ, sau đó vài gói vào túi quần. Thằng bạn tù Ville la lên:” Ê tui bay xem kìa, ông Thượng Nghị Sĩ cũng ăn cắp.”.
Tên supervisor của đám tù khuân vác lắc đầu, nói với tôi: “Thượng Nghị Sĩ, yêu cầu ông bỏ mấy gói tiêu trong túi quần ra.” Nó không biết tôi còn dấu vài gói trong đôi vớ.
Về lại phòng giam, tôi khoe với đám bạn cùng phòng mấy gói tiêu tôi đánh cắp được. Thằng Ville nói to: “Chết thật. Ông TNS mà cũng đi ăn cắp. Bây giờ ổng là tên tù chính hiệu rồi.”
Đó không phải là một lời khen thưởng. Gọi người khác là tên tội phạm thì cũng giống như gọi một người dạy ở đại học là giáo sư, chỉ có thế thôi. Kinh nghiệm vụ ăn cắp hạt tiêu này cho tôi rút ra một bài học là ở trong nhà tù phải tỏ ra ngây thơ, và lanh trí.
Triển khai tiềm năng của tù nhân.
Trong nhà tù có rất nhiều nhân vật thông minh, khôn lanh trên đường phố. Họ có trực giác bén nhậy, không giống như những ông Tổng Giám Đốc -CEO- từng uống rượu, ăn tiệc với tôi trước đây. Họ dùng những thuật ngữ tôi chưa bao giờ nghe thấy trong giới kinh doanh. (ví dụ: Tay bán ma túy nói: Tôi không bao giờ lấy tiển đứa mới dùng ma túy lần đầu.) Họ biết rất rành chuyện đầu cơ tích trữ (ví dụ phải chuẩn bị hàng thật nhiều trước mùa Giáng Sinh).
Thông minh, lanh trí là yếu tố rất quan trọng để có thể sống còn trong nhà tù. Vì ở đây tiển công trả cho việc làm rất hạ. Mỗi tháng tôi kiếm được có $5.25 xu, tức là khoảng 3 xu mỗi giờ làm việc, mỗi tuần tôi phải làm 40 giờ - đủ để mua vật dụng vệ sinh, giấy bút, và tem. Thông minh, lanh lợi thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, chẳng hạn làm cà rem từ bánh pudding pha với đá, đướng và sữa, kèm theo vài trái chuối ăn cắp ở phòng ăn, cắt tóc bằng đồ cắt móng tay, hay làm quả tạ tập thể dục bằng túi đựng đồ đi giặt. Nhiều tay hy vọng sau khi ra tù sẽ mở cửa hàng ăn, mở tiệm hớt tóc, nhưng chẳng có ai có phương tiện để thực hiện ước mơ này. Trong nhà tù cũng không có viên chức nào nghĩ đến việc huấn nghề cho tù nhân.

Mỗi năm có khoảng 650,000 người mãn tù, ra ngoài đời sống thường. Họ không thể nào thành công tại xã hội trước đây đã khiến họ thất bại, đấy là chưa kể trên lưng còn có cả một hồ sơ ở tù dầy cộm, chưa được xóa. Khoảng hai phần ba tù nhân quanh trở lại nhà tù trong vòng ba năm, bởi vì họ lại vi phạm luật. Nguyên do chính là khó khăn, chật vật về tài chính. Đa số lâm tình trạng thất nghiệp, khiến họ dễ đi vào con đường tội phạm hơn là những người có việc làm đàng hoàng. Đi tìm một việc làm hợp pháp là điều rất khó vì đa số các ngành kinh doanh không muốn mướn những kẻ từng phạm tội.
Các chương trình giáo dục trong nhà tù có thể giúp tù nhân vượt qua trở ngại này. Nhưng trước hết xã hội phải chấm dứt xem nhà tù là nhà kho chứa thành phần cặn bã của xã hội. Xã hội phải bắt đầu nghĩ rằng chúng ta đang đánh mất, đang phí phạm một số tài nguyên nhân lực. Trong số những tù nhân tôi gặp,tôi thấy có nhiều người có tham vọng kinh doanh, nhưng họ không bao giờ nhìn thấy tia hy vọng thực hiện hoài bão này.
Ở nhà tù Manchester, tôi đã gặp người tù nhân lập ra một website riêng trong phòng giam để hoạt động bất kể những nghịch cảnh, khó khăn xảy ra ở bên ngoài. Tôi đã gặp một thanh niên hàng ngày học hành cặm cụi dưới sự chỉ bảo của tôi, để sau này khi ra tù anh ta có thể hành nghề lái xe vận tải đường xa. Tại nhà tù này, tôi đã gặp những thanh niên cố gắng dùi mài kinh sử để lấy được bằng GED, tức là bằng trung học tương đương, suốt trong nhiều năm không hề được thân nhân đến thăm viếng. Có người để dành được ít tiền, chuẩn bị khi ra tù sẽ làm ăn đàng hoàng. Nhưng khi ra tù, họ sẽ phải đối phó với những người chủ phố, những công ty sưu tra lý lịch ở tù trước đây. Họ cũng không có quyền đi bỏ phiếu, hay hưởng tem phiếu mua thực phẩm. Họ sẽ trở về cái thế giới mà họ phải có tiền để trả tiền thuê nhà, và tiền để trả tiền thử nước tiểu khi đi xin việc làm, và không có tiền để mua quần áo khi đi phỏng vấn.

Tôi ở trong tù chưa đầy một năm, và khi ra ngoài, tôi có dư mọi điều kiện, lợi thế, để trở lại thế giới ngày trước. Tôi là một gã đàn ông Da Trắng có bằng Tiến sĩ, được gia đình, cộng đồng yểm trợ, và có ít tiền trong trương mục tiết kiệm. Ây vậy mà đi xin việc làm đàng hoàng cũng khó khăn vô cùng. Hệ thống tư pháp hình sự không hề bị hỏng như nhiều người vẫn thường nói. Nó vẫn hoạt động trơn tru trong việc ngăn cản không cho hàng triệu con người tham gia vào quồng máy kinh tế chính mạch.
Tôi hy vọng rằng bất cứ ai đọc câu chuyện này của tôi, sẽ vui lòng kết bạn với một người trong nhà tù, một người quen thân hay sơ. Nếu quí vị không quen ai cả, xin quí vị hãy làm người tình nguyện để giúp những tù nhân trong hoàn cảnh của họ. Ngay đến mẹ của tôi, bà cụ lo cho việc tôi ở tù quá lâu vì lỗi của tôi, bà tình nguyện làm người tình nguyện giúp tù nhân trong bốn năm. Qua việc làm tình nguyện, bà cụ đã giúp được một tù nhân thay đổi hoàn toàn cuộc đời của anh ta. Bà cụ vừa mới ký giấy làm tình nguyện thêm bốn năm nữa. Mẹ tôi là một ví dụ điển hình trong chiến lược cải tổ cuộc khủng hoảng nhà tù hiện nay, đi từ tận gốc rễ đi lên. Chúng ta hãy thực hiện cuộc cải tổ cho từng cá nhân một. Hãy từ từ mà làm, làm thật cụ thể.
Câu chuyện có thật của ông Jeff Smith đăng trên Reader’s Digest tháng 4 nắm 2016
Nguyễn Minh Tâm dịch
 (baocalitoday.com)

Sắp xếp một bài ca hay nhưng lỗi nhịp...Obama...Obama...Obama!!!

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Kính chuyển đến quý bạn đọc và quý diễn đàn

Bài viết của nhà văn Phạm Tín An Ninh (đã được ông Tôn-Thất Sơn phổ biến trên diễn đàn Nước Việt)


Diễn văn của ông Obama đọc tại Hà Nội - một bài ca hay nhưng lỗi nhịp.

Dư âm chuyến viếng thăm Việt Nam của Tổng Thống Obama, được báo chí gọi là “cơn sốt Obama”, mãi đến hôm nay vẫn còn âm ỉ trong lòng người dân Việt nam và cả những đảng viên Cộng sản. Với bài diễn văn lôi cuốn đọc trước hai ngàn người tại Hà Nội, ông không chỉ được ái mộ như một nhà chính trị đa tài, mà còn là một nhà văn hóa lỗi lạc, làm rung động lòng người. Chuyện ăn bún chả ở một cái quán bình dân, cũng như chuyện dừng xe ở làng quê dưới cơn mưa, nói chuyện và bá vai chụp ảnh với mấy người dân lao động, mặc dù ai cũng nhận ra đó là những màn kịch, nhưng ông thực sự đã khuấy động được trái tim của hầu hết mọi người. Khi vào Sài gòn, qua cuộc tiếp xúc với những người trẻ, ông càng chứng tỏ sự hoạt bát, đa tài, bình dị và thân thiện. Rời khỏi Việt Nam, ông đã để lại cho người dân Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ hình ảnh của một người lãnh đạo lý tưởng, đáng yêu, đáng kính nhất. Từ ánh mắt, nụ cười, cái bắt tay, lời nói, nhất cử nhất động của ông dường như đều có chủ đích. Và ông đã thành công mỹ mãn.



Ông đến như một đợt sóng bất ngờ xua đi những bãi bờ hoang tàn, nhớp nhơ cũ kỹ, như điệu nhạc huyền dịu làm tan đi cái không khí nặng nề, u ám. Người ta đã mê ông, đã mê Mỹ như là biểu tượng của Tư Bản, của Tư Do Dân Chủ. Điều quan trọng hơn là từ đây trong lòng người dân Việt Nam in đậm hình ảnh một nhà lãnh đạo thần tượng mà họ đã khao khát hơn 41 năm qua, từ khi chế độ Cộng Sản man rợ bao trùm trên cả nước.

Những kẻ lãnh đạo mà người dân đã bị áp đặt, không có quyền được chọn lựa, hầu hết là những người bất tài, thiếu đức, độc tài, hống hách, tham nhũng và bán nước. Họ xem những lãnh tụ bây giờ là đám tham quan tồi tệ nhất trong lịch sử dân tộc. Một đám sâu dân mọt nước.

Chỉ một ngày, sau khi Ông Obama rời khỏi Việt nam, một hình ảnh tương phản rất quái đản đã được phổ biến khắp nơi, trên mạng, face book, cũng như trên một số báo chí trong nước. Một ông quan CS (cỡ nhỏ) từ trên xe “con” bước xuống lúc đường ngập nước, được hai đồng chí đàn em mang hai chiêc ghế đến để ông bước lên, sau đó ông quan bá cổ một tên đàn em khác để được cõng vào lề đường. Người dân vừa có một so sánh lý thú, làm đám cán bộ càng thêm nóng mặt!

Nhiều người Việt hải ngoại cũng hết lời ca ngợi ông Obama, đánh giá rất cao sự thể hiện và tác động của ông đối với mọi tầng lớp dân chúng Việt Nam, trên nhiều lãnh vực: tư do, nhân quyền, biển Đông, và đặc biệt là phong cách lãnh đạo. Một số cho là chưa có nhân vật nào làm cho người dân Việt Nam mê Mỹ, thần tượng Mỹ như là TT Obama đã làm. (Mà mê Mỹ đồng nghĩa với mê Tự Do, Nhân Quyền!) Ông Obama đã "khuấy động" được trái tim của hầu hết người dân Việt Nam, kể cả những người CS. Đó là cuộc "diễn biến hòa binh" tiềm ẩn nhưng thành công nhất của một vị TT Hoa Kỳ. Người dân trong nước đã bỏ phiếu giữa Tự Do và Cộng Sản. Cũng có người bất bình, trách ông sao không đề cập đến chuyện cá chết, chuyện các nhà đấu tranh bị giam giữ, tù đày, chuyện trấn áp, đánh đập những người biểu tình ôn hòa. Nhưng cũng có người thông cảm cho vai trò “quốc khách” của ông . Chuyện dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương, hay Hiệp ĐịnhTPP, có thể đều kèm theo những ràng buộc nào đó và cái giá phải trả của nó. Đã chính trị là phải thủ đoạn, khó mà lường trước được kết quả hay hậu quả của người nhận. Cũng có thể đã có những phản đối, đòi hỏi, trao đổi đặc biệt khác, nhưng không được công khai vì sự tế nhị của ngoại giao. Hơn nữa là một Tổng Tống Mỹ, ông chỉ làm điều gì có lợi cho chính nước Mỹ. Như trong bài diễn văn tại Hà Nội, ông đã khẳng định là “ đất nước của các bạn nằm trong tay của các bạn, do chính các bạn định đoạt!” ...



Riêng cá nhân tôi, khi theo dõi bài diễn văn được mọi người ca ngợi, tôi cũng ít nhiêu cảm kích, cũng thầm ngợi khen cả bài diễn văn ( tất nhiên không phải do ông viết) lẫn cách thể hiện của ông. Tôi thích thú khi nghe ông nói, sỡ dĩ có cuộc chiến đẫm máu trước kia là do nỗi sợ Cộng sản, và ông bùi ngùi chia sẻ những hy sinh mất mát cho cả hai bên Mỹ- Việt.

Nhưng với tôi, bài diễn văn ấy vẫn chưa đủ, chưa làm cho cá nhân tôi thấy hấp dẫn và cảm phục . Tôi nhận ra một lỗ hổng, một món nợ khác mà người Mỹ, chính phủ Mỹ còn nợ dân chúng miền Nam Việt Nam trong vai trò một đồng minh, mà nhiều vị Tổng Thống Mỹ, đại diện, đã từng long trọng cam kết sẽ bảo vệ, ngay cả khi buộc Nam Việt Nam ký vào Hiệp Định Paris ngày 29.1.1973. Một bàn hiệp định bất công, tồi tệ mà Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã cực lực phản đối!

Là người Việt Nam, tôi luôn hiểu là đất nước tôi do người Việt nam chúng tôi quyết định. Việc để mất miển Nam là do trách nhiệm của người miền Nam, đặc biệt là của chính phủ và quân đội Nam Việt Nam. Nhưng rõ ràng chính phủ Mỹ đã phản bội lời hứa, đã đồng lõa với kẻ thù để đẩy Nam Việt Nam vào bước đường cùng. Chính ông Martin, vị đại sứ Mỹ cuối cùng tại Sài gòn đã công nhận và nói trước Lưỡng Viện Quốc Hội Mỹ là “chúng ta đã có lỗi với họ, đã phản bội họ. Phản bội Nam Việt Nam là vết ô nhục lớn nhất của lịch sử Hoa Kỳ.” Sau này nhiều vị tướng lãnh, chính khách và nhà sử học Mỹ cũng nói lên những điều tương tự.



Hôm nay, Mỹ đã làm bạn với Việt Nam CS, Quốc Hội và Chính Phủ Mỹ đã dỡ bỏ rào cản cuối cùng để bắt tay với kẻ cựu thù, trở thành “đối tác toàn diện”, “đối tác chiến lược”. Trong bài diễn văn được ca ngợi là một tuyệt tác”văn hóa”, ông Obama kêu gọi “ hãy quên quá khứ để hướng tới tương lai” khi trích dẫn cả lời trong bài hát của Nhạc sĩ Văn Cao, tác giả bài quốc ca CS “ từ đây người biết thương người, từ đây người biết yêu người” (mặc dù người nhạc sĩ này đã bị chính những đồng chí của ông cầm tù, hành hạ suốt gần cả một đời), và cả bài ca Nối Vòng Tay Lớn, mà chính tác giả phản chiến (và phản bội) Trịnh Công Sơn đã hát trên đài phát thanh Sài Gòn vào trưa ngày 30.4.75, khi CS vừa cưởng chiếm miền Nam.

Khi ông Obama được chính quyền CS đón tiếp trọng thị, được dân chúng Việt nam ngợi ca như một thần tượng của Hòa Giải, của Tự Do, thì hơn 10.000 nấm mồ của những tử sĩ miền Nam VN bị hoang phế phá hũy trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa ( đã bị thay tên), và hàng vạn thương phế binh VNCH đang sống khốn cùng ở trên chính quê hương mình. Cả tử sĩ và những người lính miền Nam tàn phế già nua ấy vẫn đang bị kẻ chiến thắng tìm mọi cách hành hạ, sĩ nhục. Và biết bao người dân miền Nam xưa giờ vẫn khốn khổ trên quê nhà. Họ đã mất gần như tất cả, nhà cửa, tiền bạc và cả tương lai con cháu bởi sự phân biệt đối xử . Ai sẽ chìa những bàn tay ra với họ, ai sẽ nói với họ “từ đây người biết yêu người”?

Cám ơn ông Obama đã thức tỉnh được đồng bào Việt Nam tôi trong nước, đã thổi vào trái tim họ một luồng sinh khí mới của Tự Do, nhưng ông vẫn còn nợ người dân miền Nam một lời xin lỗi. Và bài diễn văn của ông, được nhiều người ngợi ca, với tôi chỉ là một bài ca lỗi nhịp!



Phạm Tín An Ninh
*************
Những Nhận Định theo Dòng Thời Sự:

RỜI BỎ VIỆT NAM: OBAMA NHẮN NHỦ
QUA 4 CÂU THƠ CỦA LÝ THƯỜNG KIỆT


Ra đi và không bao giờ trở lại Việt Nam nữa, TT.Obama nhắn nhủ Dân Việt Nam, nhất là tuổi trẻ, hãy Đấu tranh theo Dân Tộc tự quyết, nghĩa là hãy tin tưởng vào sức mạnh của chính Dân Tộc mình, chứ đừng nằm dưới gốc sung chờ mong nước ngoài đem giải quyết cho những vấn đề của chính mình.

TT.Obama đã nhắn nhủ Tinh thần Tự quyết Đấu tranh qua 4 câu thơ của Lý Thường Kiệt:

Nam quốc sơn hà Nam Đế cư
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư
Như hà nghịch lộ lai xâm phạm
Nhĩ đẳng hành khan thủ bại hư

Bản dịch của Nguyễn Đổng Chi như sau:

Nước Nam Việt có Vua Nam Việt
Trên sách Trời chia biệt rành rành
Cớ sao giặc dám dòm hành
Rồi đây bây sẽ tan tành cho coi !


Tại sao những cố vấn người Mỹ gốc Việt không giúp Oâng Obama tìm những câu của Trần Hưng Đạo, của Nguyễn Trãi… mà là của Lý Thường Kiệt?

Việc tìm hiểu con người và hoàn cảnh Lịch sử thời Lý Thường Kiệt giúp chúng ta hiểu rõ những nhắn nhủ gì của TT.Obama qua 4 câu thơ đó:

=> Hoàn cảnh Lịch sử và con người danh tướng Lý Thường Kiệt

=> TT.Obama nhắn nhủ gì về Đấu tranh Dân Tộc tự quyết qua 4 câu thơ



Hoàn cảnh Lịch sử và con người
danh tướng Lý Thường Kiệt

Con người Lý Thường Kiệt

Quê quán Lý Thường Kiệt ở chính tại Thăng Long, phường Thái Hòa, sinh năm 1018, đầu Thế ký 11. Cha là Lý An Ngữ, làm quan nhỏ trong Triều nhà Lý. Cha mẹ mất sớm, nhưng là người “đẹp giai” và được giới thiệu làm quan giữ ngựa, chức Kỵ Mã Hiệu úy. Năm 23 tuổi (1041), Oâng được kêu xung vào chức vụ Hoàng –môn Chỉ-hậu để lo công việc ở nội cung. Oâng tự ý chấp nhận là hoạn quan.

Năm 1069, lúc 51 tuổi, khi vua Lý Thánh Tông thân chính đánh Chiêm Thành, Lý Thường Kiệt được chọn là Đại tướng quân cùng thân chính. Thắng trận tại sông Tư Mao, chiếm Kinh đô Phật Thệ, rồi Lý Thường Kiệt đem quân đuổi bắt được Vua Chế Củ. Chiến thắng này đã làm Vua tin tưởng và thăng chức lên để trông coi việc Quốc chính.

Chiến công oanh liệt hơn cả của Lý Thường Kiệt là chống việc xâm lăng của quân Tống theo tham vọng của quan Tể tướng Vương An Thạch của Tầu. Sau khi dẹp quân Tống, bảo toàn bờ cõi, Lý Thường Kiệt được cất lên ngang hàng các Hoàng Tử.

Năm 1082, tuổi 64, Lý Thường Kiệt được cử vào trấn Thanh Hóa, coi như về nghỉ hưu hưởng lộc.

Nhưng năm 1103, ở Diễn Châu (Nghệ An) có Lý Giác làm phản. Dù với tuổi đã 85, Lý Thường xung phong đem quân trừng phạt Lý Giác. Lý Giác thua, chạy sang Chiêm Thành cầu cứu Vua Chế Ma Na và khuyên vua Chiêm mang quân sang đánh nước ta để đòi lại những đất Ma Linh, Địa Lý và Bố Chính mà Vua Chế Củ đã nhường ngày trước khi Lý Thường Kiệt bắt được Vua Chế Củ. Lần này quân Chiêm sang đánh nước ta, lại bị chính Lão tướng Lý Thường Kiệt trừng trị.

Đánh Chiêm Thành về được một năm thì Lý Thường Kiệt qua đời, thọ 86 tuổi. Oâng phục vụ Nhà Lý suốt 63 năm trường, bảo vệ bờ cõi, thắng quân Tống phía Bắc, diệt quân Chiêm Thành phía Nam.

Danh sĩ Đặng Minh Khiêm về đời Hồng Đức, vịnh Lý Thường Kiệt trong “Việt giám Vịnh sử Thi tập “ như sau:

Đệ huynh chỉ xích thị minh quang
Tài lược kiêm ưu hữu mão dương
Bắc phạt, Nam chính, huân nghiệp trước
Thù phi môn ngoại tiểu điêu dương

Cụ Hoàng Xuân Hãn dịch:

Anh em chầu chực chốn đền đài
Tài lược gồm hay lại đẹp giai
Đánh Bắc, Bình Nam, huân nghiệp rạng
Hoạn thần như khác lũ hầu sai

Hoàn Cảnh Lịch sử: chống Tầu xâm lăng

Thời Vua Tống Thần Tông bên Tầu, Tể tướng Vương An Thạnh được khuyến dụ mở cuộc xâm lăng xuống nước ta đời vua Lý Nhân Tông (1072-1127). Tướng Lưu Gi giữ trọng trách nghiên cứu kế hoạch chiếm nước ta. Lưu Gi một mặt “cấm vận“ kinh tế nước ta, ra lệnh cho các châu huyện lân cận không được buôn bán với ta, đồng thời tích lũy lương thực và khí giới tại các châu huyện gần kề phía bên Tầu. Vua ta Lý Nhân Tông viết thư sang Tống Triều để hỏi về thái độ sửa soạn chiến tranh này. Lưu Gi giữ thư lại không chuyển về Tống Triều.

Biết mưu mô khẩn trương chiến tranh như vậy, vua Lý Nhân Tông trao việc lo chống xâm lăng cho Lý Thường Kiệt làm chánh và Tôn Đản làm phó. Lý Thường Kiệt hoạch định việc chống xâm lăng như sau: (i) Phá hủy các kho dự trữ binh khí và lương thực trên chính đất định; (ii) Chuân bị phòng vệ trên lãnh thổ nước ta tại những địa điểm hiểm yếu.

Lý Thường Kiệt hành quân trên chính đất Tầu

Trong Lịch sử chống Tầu của nước ta, Lý Thường Kiệt là vị tướng duy nhất chủ trương chống xâm lăng bằng tấn công địch trên chính đất địch.

Tôn đản thống lãnh lục quân tiến lên đất địch bao vây thành Ung Châu của Tầu. Trận chiến kéo dài 40 ngày.

Lý Thường Kiệt thống lãnh thủy quân đánh vào ven biển Quảng Châu, hạ được Châu Khâm (ngày 20/11/1075), chiếm Châu Liêm (ngày 23/11(2075). Hành quân của Lý Thường Kiệt rất mau lẹ.

Trong những ngày Tôn Đản vây Ung Châu, Đô đốc Tầu Trương Thủ Tiết mang quân tiếp viện đến Ung Châu, nhưng Lý Thường Kiệt hành quân thần tốc mau lẹ hơn, chận đánh đoàn quân Trương Thủ Tiết tan rã. Trương Thủ Tiết bị giết.

Lý Thường Kiệt và Tôn Đản hợp hai đoàn quân lại, lấy Ung Châu và tiến sâu lên phía Bác. Quan trấn nhậm thành Tân Châu của Tầu khiếp sợ, bỏ thành chạy trốn.

Xong nhiệm vụ phá các kho tiếp liệu trên đất Tầu, Lý Thường Kiệt hay tin Vương An Thạch sai các tướng Quách Quỳ và Triệu Tiết mang đại quân sang nước ta từ phía Bắc, đồng thời Chiêm Thành và Chân Lạp cũng liên lạc với nhà Tống tấn công nước ta từ phía Nam.

Lý Thường Kiệt và Tôn Đản vội rút binh về để chống xâm lăng trên lãnh thổ nước ta.

Tiêu diệt quân Tống xâm lăng trên sông Như Nguyệt

Quách Quỳ, từ ngả ải quan Quách Lý, đem đại binh tận đến bờ sông Như Nguyệt ở Bắc Ninh (Sông Cầu). Lý Thường Kiệt án ngữ phía nam bờ sông. Phía ta đắp chiến lũy dọc phía nam sông Như Nguyện, quyết ngăn chặn quân Tống tràn vào Thăng Long. Hai bên đối diện và cầm cự ở chiến lũy của mình.

Chính ở thời điểm cầm cự này mà 4 câu thơ được Lý Thường Kiệt sử dụng như đòn chiến tranh tâm lý. Thực vậy, để huy động tinh thần bảo vệ Tổ quốc của bên ta, đồng thời đe dọa quân địch sẽ bị Trời trừng phạt, Lý Thường Kiệt làm 4 câu thơ, cho người giả làm thần linh, núp trong đền Trương Hát ở bờ phía nam cửa sông Như Nguyệt, vang ngâm trong đêm khuynh vắng lạnh 4 câu thơ nêu rõ tính cách linh thiêng của đất nước ta và tiên đoán sự thất bại của giặc do chính thần linh từ Trời xuống để tiêu diệt kẻ xâm lăng:
Nam quốc Sơn hà Nam Đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại Thiên Thư
Như hà nghịch lộ lai xâm phạm
Nhĩ đẳng hành khan thủ bại hư

Nguyễn Đổng Chi dịch:

Nước Nam Việt có Vua Nam Việt
Trên sách Trời chia biệt rành rành
Cớ sao giặc dám dòm hành
Rồi đây bây sẽ tan tành cho coi

Nhưng câu thơ ấy làm cho quân ta hứng khởi, quyết bảo vệ non sông mà Trời đã định rõ cho Vua ta, đồng thời quân giặc nghe những câu thơ ấy trong đêm khuya từ một ngôi Miếu phát ra, nên sợ Thần linh sẽ từ Trời xuống trừng phạt tội xâm lăng của mình.

Quân Tống dần dần xuống tinh thần, đồng thời thiếu lương thực đã bị Lý Thường Kiệt và Tôn Đản phá hủy hết trên đất Tầu. Quân Tống đành phải từ từ rút lui binh về Tầu.

4 câu Thơ Tuyên Ngôn Độc Lập

4 Câu Thơ trên đây được những Sử gia coi như Lời TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP do chính Lý Thường Kiệt tuyên bố và quân Tầu phải chấp nhận.


TT.Obama nhắn nhủ gì về
Đấu tranh Dân Tộc tự quyết qua 4 câu thơ

TT,Obama không tự mình đi tìm hiểu Lịch sử của 4 Câu Thơ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP ấy ngược lên mãi thời Lý Thường Kiệt. Oâng đã được những người Cố vấn quốc tịch Mỹ nhưng gốc Việt đã từng học Lịch sử Kháng chiến chống Tầu. Những người Cốn vấn trực tiếp hay gián tiếp này phải là những người đã từng học chính Sử Việt Nam trong hai nền Việt Nam Cộng Hòa. Thực vậy, dưới chế độ CSVN, Lịch sử đã bị bóp méo theo định hướng XHCN hoặc đã bị bỏ đi.

Chính việc danh tướng Lý Thường Kiệt hành quân đánh giặc Tống trên đất địch đã bị một Thượng tọa quốc doanh, tên là Thích Chân Quang, công kích là Lý Thường Kiệt đã thất lễ với Tầu khi mang quân ta sang đánh Tầu. Các anh hùng của ta như Hai Bà Trưng cũng bị CSVN chế riễu. Ngược lại, hai bố con Mạc Đăng Dung hèn hạ lại được CSVN đặt cho hai tên đường tại Hà Nội. CSVN đã ca tụng những ai hàng Tầu để chữa lỗi cho mình về việc bán nước từ thời Phạm Văn Đồng/ Hồ Chí Minh, đồng thời bôi nhọ những anh hùng nước ta chống xâm lăng Tầu.

Những vị Cố vấn trực tiếp hay gián tiếp cho TT.Obama tất nhiên đã được học chính Sử Việt Nam trong 2 nền Cộng Hòa tại Miền Nam. Tất nhiên những vị Cố vấn này phải kể cho TT.Obama biết tình hình Chệt Cộng đang xâm lăng Việt Nam về mọi lãnh vực:

* Biển cả và Hải đảo ở Biển Đông

Chệt Cộng đã xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa và hiện đang xây cất Vạn Lý trường thành ở Biển Đông để bảo vệ toàn vùng Lưỡi Bò, “Đường 9 Đoạn” mà Chệt Cộng tự coi như thuộc Chủ quyền của họ. Từ những Hải đảo, họ tuyên bố vùng biển 12 hải lý trên biển cả, nghĩa là chiếm hầu hết Biển Đông. Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng đã công khai bán Hải đảo và Biên cả thuộc Việt Nam cho Chệt Cộng bằng một Công Hàm từ năm 1958.

* Đất liền trên toàn Lãnh thổ

Lê Khả Phiếu sang tận Chệt Cộng để ký kết nhường những vùng Biên giới phía Bắc. Cột mốc biên giới đã được dựng để chính thức hóa những vùng biên giới bị bán này. Tiếp theo đó, trải qua những thập niên, những vùng khai thác núi đồi, ven biển và mặt bằng đã được nhường dài hạn cho Chệt. Những vùng khai thác dài hạn này đã ở khắp trên Lãnh thổ Việt Nam từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu. Những Phố Chệt được xây lên, những Làng Chệt được dành cho khối Công nhân Chệt theo mỗi một Dự án mà hầu hết là do Chệt trúng thầu.

* Xâm lăng Kinh tế của Chệt

Hàng hóa Chệt ngập lụt trên Quê Hương Việt Nam để họ thu lấy những chi tiêu của Dân Việt. Bà Phạm Chi Lan và hầu hết những nhà Kinh tế ở quốc nội nhìn thấy rõ cuộc xâm lăng Kinh tế này và than lên rằng hàng hóa Chệt đã và đang giết Kinh tế Việt Nam tại sân nhà. Thêm vào đó, hàng hóa Chệt phần lớn là những hàng tồn kho mang nhiều độc chất khiến dân chúng Việt Nam phải mang những bệnh tật sẽ phát hiện trong tương lai gần xa.

Lấy 4 câu Thơ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP này để nhắn gửi Dân chúng Việt Nam, nhất là Tuổi trẻ, TT. Obama muốn nhấn mạnh cho chúng ta phải biết Tự mình Đấu tranh như Lý Thường Kiệt. Qua những câu Thơ ấy, TT.Obama muốn nhắc những điểm sau đây:

1) Nước Mỹ chuyển trục về Á châu và hiện diện tại Biển Đông là bảo vệ con đường Thương Mại quốc tế, chứ không phải đến Biển Đông để lấy các đảo và biển trả lại cho chủ quyền Việt Nam. Việc lấy lại chủ quyền là do chính Dân tộc Việt Nam phải tranh đấu.

2) Cũng vậy, nếu Mỹ hiện diện trên Lãnh thổ Việt Nam, không phải là lật đổ chế độ hiện hành. Công việc chôn vùi chế độ CSVN hiện hành là do chính Dân tộc Việt Nam phải đấu tranh làm công việc ấy.

3) Tự do, Dân chủ cũng phải chính Dân tộc Việt Nam NỔI DẬY đòi buộc CSVN phải trao quyền quản trị đất nước, xã hội lại cho Dân.

4) TT.Obama, trước thịnh tình đón tiếp ông đông đảo, cũng nhắn lại lời khuyên rằng đừng ỷ nại nằm dưới gốc sung mơ tưởng Hoa Kỳ đến để đấu tranh thay cho mình. TT.Obama chắc cũng muốn nhắn rằng việc xuống đường đấu tranh đông đảo theo tinh thần Dân Tộc Tự quyết thì quý hơn là việc xuống đường đông người để đón ông, rồi nằm mơ, thất vọng và làm xẹp đi việc tự mính đấu tranh cho chính mình.

5) TT. Obama, khi lấy 4 câu thơ của Lý Thường Kiệt để nhắn gửi, cũng chỉ cho Dân Việt Nam biết rằng kẻ thù xâm lăng Việt Nam là Chệt Cộng mà CSVN là đám phản quốc, bán nước cho Tầu. Dân Tộc Việt Nam phải chống xâm lăng Tầu như Lý Thường Kiệt. Mà để chống xâm lăng Tầu cho hữu hiệu, thì phải diệt đám bán nước CSVN.

Tất cả những việc đấu tranh trên đây mà TT.Obama gián tiếp nhắn nhủ qua 4 câu thơ của danh tướng Lý Thường Kiệt là phải do chính Dân Tộc Việt thực hiện. Xin đừng ỷ nại nằm chờ dân chúng Mỹ làm thay cho mình để rồi phải thất vọng.

Nếu vì ngưỡng vọng Mỹ làm thay cho mình, rồi tưng bừng đón tiếp TT.Obama, để rồi sau đó xẹp đi cuộc đấu tranh cấp bách hiện nay về mối đe dọa diệt chủng, thì thật là lầm lạc.

TT.Obama nhắn nhủ vỏn vẹn một câu: “KHÔNG AI THƯƠNG MÌNH BẰNG CHÍNH MÌNH THƯƠNG MÌNH! “

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 26.05.2016
Web : http://viettudan.net/
Facebooks : (1) Phuc Lien Nguyen & (2) Tudan Tudodanchu
Chú thích :Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau : http://www.viettudan.net/36984/index.html
**********

9 Điều người cao tuổi nên tránh



Senior Wedding PhotoCon người khi về già, các bộ phận trong cơ thể đều lão hóa, yếu đi. Một số điều sau đây luôn ẩn chứa những hiểm họa bất ngờ mà người cao tuổi cần phải lưu tâm đề phòng.
1. Không nên tập luyện vào lúc sáng sớm:
Ta vẫn có quan niệm cho rằng tập luyện vào buổi sáng là tốt vì không khí trong lành. Điều đó không đúng. Vì từ 4-6 giờ sáng theo quy luật của đồng hồ sinh học của người già thân nhiệt đang cao, huyết áp tăng, thận thượng tuyến tố cũng cao gấp 4 lần buổi tối, nếu vận động mạnh, chạy hoặc đi bộ nhiều gặp gió lạnh, tim dễ ngừng đập. Đã có không ít cụ đi bộ buổi sáng sớm về ra mồ hôi, tắm xong huyết áp tăng đột ngột, đứt mạch máu não, đột quỵ luôn. Tốt nhất là nên tập vào chiều tối, tuy không khí không được thanh sạch như sáng sớm nhưng an toàn hơn nhiều.

2. Đang ngủ không nên trở dậy vội vàng:
Thần kinh người già thường chậm chạp. Lúc ngủ muốn dậy đi tiểu hoặc có ai gọi đang ở tư thế nằm mà trở dậy ngay, đi lại luôn dễ làm huyết áp tăng đột ngột, dễ dẫn đến đứt mạch máu não. Vì vậy, đang ngủ khi có việc cần dậy phải từ từ theo 3 bước, mỗi bước khoảng nửa phút.
Bước 1: Khi tỉnh giấc hãy nhắm mắt lại nằm thêm nửa phút.
Bước 2: Ngồi dậy tại giường nửa phút xoa tay, xoa chân.
Bước 3: Cho hai chân chạm đất hoặc chạm nền nhà nửa phút rồi mới đứng dậy đi.

3. Không nên ngoái đầu một cách đột ngột:
Người già mạch máu thường xơ cứng, thành mạch dày hẹp và đàn hồi kém. Nếu đột nhiên quay ngoắt đầu về phía sau, mạch máu ở cổ bị chèn ép, động mạch vốn đã hẹp bị chèn ép lại càng hẹp hơn cộng thêm thần kinh giao cảm bị kích thích mạnh làm mạch máu co lại, máu lưu thông chậm làm não thiếu máu cục bộ, thiếu ôxy nên bị choáng, hoa mắt, chóng mặt, có người đã bị ngã. Vậy đang đứng hoặc đang đi có ai gọi từ phía sau, chớ có quay ngoắt đầu lại ngay mà nên quay chầm chậm. Tốt nhất là xoay cả người lại, tránh chỉ quay đầu.

4. Không nên đứng co một chân để mặc quần:
Xương của người già thường bị xốp do thiếu canxi. Nếu không bị xốp thì xương cũng giòn. Khi mặc quần mà đứng co chân để xỏ từng chân vào ống quần dễbị ngã do mất thăng bằng hoặc do vướng vào quần. Người cao tuổi đã ngã thì dễ gãy xương, dập xương. Khi mặc quần tốt nhất là nên ngồi trên ghếhoặc trên giường. Trong nhà tắm nếu không có chỗ ngồi thì phải dựa mông vào một bên tường để giữ thăng bằng cho khỏi ngã. Nhiều người bị ngã gãy xương ống chân, dập xương chậu vì đứng co chân mặc quần.

5. Không nên quá ngửa cổ về phía sau:
Có lần một ông già đã về hưu cạnh nhà tôi, sức khỏe tốt, khi ăn tối xong ngồi nghỉ trên ghế tựa có lẽ do mỏi cổ nên ông đã ngửa cổ về phía sau hơi quá nên bị xỉu luôn. Khi con cháu biết thì nửa người bên phải của ông đã bị liệt, nước mũi nước dãi chảy ròng ròng và không nói được nữa, phải đưa ngay vào viện. Trường hợp này là do gần mạch máu nơi cổ có nhiều đốt xương, bình thường giữa các đốt có chất nhờn bôi trơn nhưng về già chất bôi trơn kém đi, các đốt xương trở nên sắc cạnh. Khi ngửa cổ ra phía sau quá giới hạn cho phép, phần xương sắc cạnh đó làm tổn thương đến mạch máu, hạn chế lượng máu đưa lên não gây ra thiếu máu não làm ngất xỉu. Vì vậy, người già khi ngồi ghế tựa không nên ngửa cổ quá mức về phía sau.

6. Không nên thắt dây lưng quá chặt:
Vùng bụng quanh dây lưng là nơi gần dạ dày, ruột non, ruột già, trực tràng và hậu môn. Dây lưng mà thắt chặt quá sẽ chèn ép các mạch máu bụng, cản trở máu lưu thông, đoạn trực tràng gần hậu môn có thể dễ bị lòi ra ngoài khi đi đại tiện mà ta thường gọi là lòi dom. Dây lưng thắt chặt, dạ dày, ruột non luôn ở trạng thái chịu sức ép ảnh hưởng xấu đến tiêu hóa. Vì vậy, không nên thắt chặt dây lưng và tốt nhất là dùng dây đeo quần qua vai, tiếng Pháp gọi là Bretel (bờ rơ ten). Bình thường ở nhà chỉ nên mặc quần ngủ lồng chun không nên mặc quần âu cứ phải thắt dây lưng làm bụng luôn bị gò bó.

7. Khi đi đại tiện không nên rặn quá mức:
Táo bón là hiện tượng thường gặp ở người già. Tâm lý khi đi đại tiện không ai muốn ở lâu trong nhà vệ sinh nên thường muốn rặng mạnh để đi cho nhanh nhưng nếu rặn quá sức, mặt mũi đỏ gay rất nguy hiểm. Các khảo nghiệm về y học đã cho biết khi rặn mạnh dễ giãn tĩnh mạch ở hậu môn gây chảy máu nhưng điều quan trọng hơn là huyết áp sẽ tăng có thể dẫn tới tai biến mạch máu não và nhồi máu cơ tim. Để đỡ phải rặn khi đi ngoài, người già cần ăn nhiều rau quả, chuối, khoai, uống nhiều nước để chống táo bón.
8. Không nên nói nhanh, nói nhiều:
Một số nhà khoa học Mỹ phát hiện khi ta nói chuyện bình thường dù chỉ là chuyện vui nhẹ nhàng, các tế bào trong cơ thể vẫn chịu tác động và ảnh hưởng tới huyết áp. Thử nghiệm khoa học với 100 người mỗi người đọc 2 trang tài liệu với tốc độ nhanh chậm khác nhau. Kết quả cho thấy người đọc tốc độ vừa phải thì huyết áp, nhịp tim bình thường. Người đọc nhanh quá, đọc liến thoắng thì lập tức huyết áp tăng, nhịp tim tăng nhưng khi đọc thong thả trở lại, huyết áp, nhịp tim lại giảm xuống. Qua đó ta thấy người già nên nói ít, nói chậm thì có lợi cho sức khỏe. Những cụ nào bị bệnh tim mạch, bị huyết áp càng phải nói chậm, nói ít.


9. Không nên xúc động:
Đối với người già mạch máu đã lão hóa nếu xúc động mạnh, quá giận dữ hoặc quá vui dễ bị nhồi máu cơ tim và đứt mạch máu não. Do đó, người già không nên xúc động tránh mọi sự tức giận, buồn phiền mà cần sống thanh thản, hòa nhã, vui vẻ, bỏ qua hết mọi chuyện, ảnh hưởngđến tâm lý, sức khỏe.
Có một câu nói rất hay: "Đừng để chết vì thiếu hiểu biết". Vì thật ra đã có rất nhiều người chết vì thiếu hiểu biết kể cả những người còn trẻ. Qua sự hiểu biết ít ỏi của bản thân, qua kinh nghiệm cuộc sống và qua tham khảo các tài liệu y học mới nhất của nước ngoài mong rằng với bài viết ngắn này sẽ giúp các bậc cao niên sống lâu, sống khỏe, sống vui tăng thêm nhiều tuổi thọ.
(Theo SK&ĐS) — with Hà Trần.


Bài Xem Nhiều