We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 22 June 2016

Lá thư Úc châu: Thuyền nhân tấp vào Tòa Bạch ốc!

Lá thư Úc châu: Thuyền nhân tấp vào Tòa Bạch ốc!Ngày 25, tháng Năm, năm 2016, Tổng thống Hoa Kỳ Obama công du Việt Nam. Khoảng gần một ngàn thanh niên Sài Gòn (được CS tuyển lựa kỹ càng) đến để nghe ‘Trùm đế quốc Mỹ’ nói chuyện.
Ngài (ha ha) Obama, đã nhiệt liệt ngợi khen một cố vấn của mình là Liz (Elizabeth Phu, đúng ra là Phù, viết theo tiếng Mỹ, dấu huyền rớt mất tiêu; sanh tại Sài Gòn nhưng dòng dõi là người Hải Nam, tức Việt gốc Hoa.(?!)
Mới có 39 tuổi thôi, sanh năm 1976, vì đã lập gia đình, và làm lớn; nên mình gọi Bà (Mrs.) là chí phải.
Elizabeth Phu, Ủy viên Hội đồng An ninh Hoa Kỳ, là Giám đốc phụ trách Đông Nam Á và châu Đại Dương sự vụ của Nhà Trắng, là cố vấn và làm việc trực tiếp với Tổng Thống Mỹ, Barack Obama.
Trước năm 1975, thân mẫu của Elizabeth Phu làm y tá; thân phụ, Frank Phu, làm việc cho quân đội Hoa Kỳ. Một người chú là sĩ quan quân lực VNCH.
Miền Nam sụp đổ, Frank Phu bị đi tù cải tạo.
Bà Ủy viên Hội đồng An ninh Hoa Kỳ thuật lại: “Tôi được sanh ra sau khi Sài Gòn sụp đổ. Giống như các bậc làm cha, làm mẹ khác cùng cảnh ngộ của  những người thua cuộc, song thân tôi lo sợ sẽ bị trả thù và e ngại đến tương lai đứa con gái của mình! Rõ ràng là không thể nào sống được nữa rồi!”
“Ra tù, năm 1978, thân phụ tôi dắt vợ và đứa con gái nhỏ vừa lên hai tuổi, mới chập chững biết đi, vượt biên. Lại bị bắt, lần nầy cả vợ chồng con cái đều bị vô tù!
Mẹ và tôi còn quá nhỏ vẫn bị ở tù 7 tháng. Ba tôi và chú tôi cả một năm cho đến khi ông bà nội đem tiền đi hối lộ mới được thả ra.”
(Đó là vụ trấn lột lần nhứt do những người đồng chủng!)
“Thả ra lại vượt biên nữa. Lần nầy trên một chiếc thuyền ọp ẹp dồn cục tới 253 người.
Vài ngày sau khi thoát được ra khơi, thuyền bị hỏng máy, trôi giạt lênh đênh.
Nếu muốn một thuyền đánh cá Thái Lan kéo chiếc thuyền bị hư máy tới gần bờ biển Mã Lai thì phải trả công cho chúng bằng vàng.
Thân phụ tôi không còn cách nào khác hơn là gom những chiếc nhẫn vàng bỏ vào một cái túi nhỏ, cắn vào miệng và bơi qua chiếc thuyền đánh cá Thái Lan để thương lượng. (Đó là cuộc trấn lột lần thứ hai!)
Thuyền được lai dắt đến gần đảo Pulau Penang thuộc Malaysia thì lợi dụng sương mù dày đặc trên biển, bọn chúng lặng lẽ bỏ đi.
Chiếc thuyền bất khiển dụng nầy lại tiếp tục trôi giạt. Và lần nầy không còn trấn lột nữa mà là cướp bóc! Bọn hải tặc Thái Lan (chắc được đồng bọn chỉ điểm (?) xông lên cướp tất cả những gì chúng tìm thấy được; còn nhẫn tâm hủy hoại luôn những thùng đựng nước ngọt trên thuyền. Một nữ thuyền nhân đã chết vì lên cơn nhồi máu cơ tim trong cuộc tấn công nầy.
Lại trôi giạt thêm 4 ngày nữa mới được tàu tuần duyên của Mã Lai tìm thấy, kéo thuyền vào bờ và đưa thuyền nhân đến Trại tỵ nạn Pulau Bidong.
Trại tỵ nạn thiếu thốn đủ thứ. Thực phẩm không đủ, phải mua thêm bằng cách bán nốt số tư trang còn sót lại, phải đi hàng dặm vào rừng để kiếm củi đốt.
Cuối cùng gia đình Elizabeth Phu đến Oakland, California, Hoa Kỳ định cư vào ngày 3 tháng Chạp năm 1979. Lúc đó Elizabeth Phu còn thiếu một tháng nữa là lên 4 tuổi.
Người Mỹ tốt bụng mở cửa nhà và mở cả trái tim để đón người tỵ nạn!
Thân phụ tôi từng nhắc nhở rằng: “Tự do mà chúng tôi được hưởng ngày hôm nay không phải tự nhiên mà có. Gia đình ta đã đánh đổi tất cả để trốn ra đi và may mắn đến được bến bờ tự do!”.
Và nước Mỹ tạo ra rất nhiều cơ hội và chúng ta phải nắm bắt lấy nó.”
Bà Elizabeth Phu trả lời phỏng vấn với tờ Thời Báo Los Angeles,đã kể lại một kỷ niệm khá lý thú:
“Câu tiếng Anh đầu tiên tôi vẫn nhớ, vì thực tập rất nhiều lần để nói cho cô giáo hiểu: “Teacher, can you please push me on the swing?” “Cô ơi! Làm ơn đẩy em vọt lên cao””
Nền học vấn của nước Mỹ tự do đã đẩy bà lên rất cao! Bây giờ là làm việc trực tiếp và tháp tùng Tổng thống Mỹ  để về lại chỗ chôn nhau cắt rún!
(Đời thật oái ăm! Xưa công an bắt nhốt vô tù… Giờ công an lại lăng xăng chạy mở đường cho người tù năm cũ!)
Từ trường Miramonte High School, Oakland , Elizabeth Phu tốt nghiệp khoa chính trị, đại học California Berkeley (1993-1997), Cao học ngành Quan hệ Quốc tế Thái Bình Dương tại đại học California ở San Diego (năm 2000). Tu nghiệp một năm tại học viện quân sự Dwight D. Eisenhower.
Elizabeth Phu, chuyên viên cao cấp, đã làm việc cho chánh quyền thuộc đảng Cộng Hòa của cựu Tổng thống George W. Bush và bây giờ là chánh quyền thuộc đảng Dân Chủ của Tổng thống Barack Obama.
Tổng thống Obama tán dương nhiệt liệt người tỵ nạn năm xưa: “Chỉ với 20 USD trong túi, cha mẹ Liz bắt đầu xây dựng một cuộc đời mới ở California. Họ dạy con cái về tầm quan trọng của giáo dục”.
“Thuyền nhân tỵ nạn từ Đông Nam Á đã rất thành công ở Mỹ; đã đóng góp cho nước Mỹ rất nhiều!”
Sau hơn 36 năm rời quê hương, là con của một người thua trận, Elizabeth Phu đã quay trở lại Việt Nam trong vinh quang với vòng hoa nguyệt quế của một người chiến thắng.
“Một người tị nạn từ một quốc gia cộng sản tới đây, giờ hãnh diện là một công dân Hoa Kỳ vì ‘American dream’, một giấc mơ Mỹ, đã hoàn thành!”
“Song thân tôi đã hy sinh tất cả vì gia đình, và đất nước nầy đã cho chúng tôi nhiều cơ hội nên tôi và đứa em gái nữa, sanh tại Mỹ, ráng học, tốt nghiệp đại học và ngày hôm nay tôi mới được hân hạnh được làm việc cho Tổng thống Obama ở Tòa Bạch ốc.
Chỉ có ở nước Mỹ câu chuyện như thế nầy mới xảy ra. Tôi không thể nào tưởng tượng được cuộc đời chúng tôi sẽ ra sao, sẽ đi về đâu nếu nước Mỹ đã không tiếp nhận chúng tôi?
Có nhiều điều làm nước Mỹ trở nên vĩ đại. Nhưng trên hết là lòng vị tha, bao dung không bờ bến, bảo vệ sự tự do; bảo vệ những người muốn tìm kiếm tự do. Tôi hy vọng điều đó sẽ không bao giờ thay đổi.”
Thưa bà con! Sở dĩ tui thuật lại một trong những gương thành công của một người phụ nữ Mỹ gốc Việt là vì tui cũng cảm thấy hãnh diện lây. Bà con của mình mà!
Và đây không phải là trường hợp độc nhất vô nhị, mà còn nhiều rất nhiều nữa.
Chỉ bàn về người phụ nữ không thôi, chúng ta thấy trong lãnh vực chánh trị có người làm tới Thượng nghị sĩ tiểu bang California; trong lãnh vực khoa học có người làm cho NASA, người là giáo sư đại học! Còn luật sư, bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ thì hằng hà sa số!
(Nước Úc nầy cũng có và có rất nhiều! Dẫu số người Việt ở Úc so với Mỹ thì ít hơn nhiều!)
Tại sao con em mình ở hải ngoại thành công đến nỗi người bản xứ Úc, Mỹ đều ngả nón cúi đầu thán phục? Câu trả lời là vai trò của người Mẹ Việt Nam mà tình mẫu tử bao la như biển Thái Bình… Tất cả vì chồng, vì con!
Tan ca! xe anh qua đường phố vắng/ thành phố đà ngủ say.
nhà mình đèn vẫn sáng/ em cắm cúi ngồi may/ Những mũi chỉ, đường kim, em khâu lại đời ta rách nát!/ bởi lửa binh, bởi thất trận, bởi lưu đày.
Ôi! em yêu của anh!/ cho anh hôn lên vầng trán/ hôn lên những vết hằn- của trăm cay nghìn đắng/ em theo chồng, từng bước, nẻo gian nan…
Em mang Việt nam cần cù qua xứ lạ/ đêm đêm đèn vẫn sang/ em khâu lại đời ta!”
Đúng vậy trong những ‘sweatshop’ (những hãng may) người vợ, người Mẹ Việt Nam đã đồ mồ hôi; sôi nước mắt kiếm tiền để nuôi chồng rồi tới nuôi con mình ăn học thành tài.
Thấp thoáng sau sự thành công của người chồng là hình ảnh của một người vợ! Thấp thoáng sau sự thành công của đám con mình là hình ảnh của Má nó! Quả không sai!
Nếu quý ông anh cho rằng thằng tui ‘xạo’, nịnh đầm thì cũng được đi: “Vì so với quý bà chị, quý ông anh không là cái đinh gì hết ráo!”(He he!)
Thưa! Quýt trồng ở Giang Nam thì chua qua đất Giang Đông thì ngọt là vậy đó. Cũng là một giống quýt, trồng trong chế độ CS là tàn lụi, chua lè; còn trồng trong chế độ dân chủ, tự do thì chính nó lại xum xuê cành lá, dâng cho đời những vị ngọt ngon!
Mình mà bỏ qua; không nhắc đến công của người trồng sao được hè?!
Nếu Elizabeth Phu ngày xưa theo cha mẹ mình mà không may mắn vượt thoát được; thì bây giờ làm được gì trong nước với cái lý lịch tèm lem, đen ngòm như mực Tàu…?!
Thưa nhà thơ Tản Đà là người tui cực kỳ kính trọng. Vì tui đã từng bị bắt buộc học thơ của ổng trong sách giáo khoa hồi năm nẳm.
Nhưng điều đó không có nghĩa ổng nói cái gì ra là tui phải giơ tay đồng ý hết đâu nhe!
Tản Đà đã từng rầy rà là: “Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn. Cho nên chúng nó mới làm quan!” Dân đâu có ngu?! “Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau/ Song hào kiệt thời nào cũng có”. Nhưng hào kiệt tay không; còn bọn chúng thì có súng!
Mới đây, một cô giáo Hà Tĩnh cũng chê dân mình là ‘bú mớm’ hoài:
Đất nước mình ngộ quá phải không anh? Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn/ Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm/ Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…”
Rồi có (ông), bà nào đó viết bài: “Người Việt Nam hèn hạ…?”(Hỏng biết có ‘lan can’ gì với “Người Trung Quốc xấu xí” của Bá Dương không? Ối Tàu chê Chệt là thường!
Còn quý vị nỡ lòng nào vơ đũa cả nắm, chê rậm rề toàn bộ dân Việt (trong đó có thằng tui), thưa, làm tui cũng tự ái lắm nhe! Tui tự xét mình quả có hèn thiệt; nhưng có chút chút thôi… thì xài xể, nói nặng nhau chi cho tui đau lòng lắm lắm…
Không! Thưa bà con! Dân chúng ta là lương dân, là nạn nhân bị CS áp bức.
Không ai lại nỡ đang tâm kết án nạn nhân bao giờ!
Dân mình là con Rồng cháu Tiên mà? Nhưng con Rồng bị nhốt thì làm sao bay? Cháu Tiên mà phải đi lấy Chệt, lấy Đại Hàn, lấy Đài Loan để mong thoát ra khỏi cái cảnh cá chậu chim lồng!
Thử thả bà con mình ra trong bầu Trời xanh rộng cái coi… Tui tin chắc như bắp rằng sẽ có nhiều người Việt Nam nữa tháp tùng Tổng thống Mỹ bay về quê cũ trên chiếc Air Force One.
Elizabeth Phu còn rất trẻ, sanh đẻ tại nước ngoài; nên sau nầy có có tham gia chánh trị chắc chắn là không được làm Tổng thống Mỹ rồi.
Nhưng thế hệ thứ hai, thứ ba sanh ra ngay tại nước Mỹ thì sao?
Nhìn Barack Obama, tui tin sẽ có ngày đó. Dẫu hơi lâu! Có thể là tui đã chết mất đất rồi. Nhưng ngày đó tới, xin bà con nhớ ’email’ xuống địa ngục cho tui mừng với nhe! Đừng ’email’ lên thiên đàng; trên đó hỏng có tui đâu!
Để kết luận bài nầy, thằng tui xin ca tụng là: quý nữ lưu người Việt mình là số một, là dzách lầu, là number one. Trong đó xin bà con đừng quên có em yêu của tui nữa nhe! (Nịnh chút coi! Được hông hè?)
Đoàn Xuân Thu
Melbourne

Buổi chiều cuộc đời…


Góc của Phan: Buổi chiều cuộc đời…
Hôm qua đi làm ra, tôi vội đến một nhà hàng trong thành phố để gặp gỡ hai người bạn. Lý do gặp nhau, càng nghĩ lòng càng buồn vì anh em không có thời giờ để thăm nhau, chỉ khi có chuyện làm ăn thì ai cũng biết cần gặp ai là đúng người!
Cảm ơn hai người bạn đã dành cho tôi quá nhiều quyền hạn và quyền lợi trong hợp tác. Nhưng điều tôi cần hơn hai thứ ấy để khỏa lấp sự hụt hẫng trong tôi là tình bạn với nhau. Một người vai anh đã thành công, thất bại đủ rồi, nhưng vẫn không có thời gian cho bạn bè vì những kế hoạch làm ăn của anh ngày càng lớn hơn nên anh cũng ngày càng bận rộn hơn; một người vai em thì dường như có quyền (không ai chối cãi được) là còn trẻ mà không lo làm ăn thì không lẽ đợi già, rồi ngồi đó ngó! Vậy cái người quay qua bên phải thì xưng em nhưng quay qua bên trái thì xưng anh, chỉ có cõi lòng chơi vơi trong tôi hiểu được.
Cuộc chia tay đượm buồn vì đã lâu không gặp và lần gặp sau rất vô thời hạn hơn cả lần gặp trước tới nay bởi tôi đã từ chối một hợp tác mà tôi được dành cho quá nhiều những điều không cần thiết đối với tôi nữa! Chả phải tôi đã giàu có đến cóc cần làm ăn, nhất là một chuyện làm ăn khả thi và phần mình lại được nhiều ưu đãi. Nhưng ngay trong khi còn ngồi đối mặt với anh em, đầu óc vẫn sáng suốt đưa ra những con số tính nhẩm một cách mau mắn, chính xác để minh họa cho những điều tôi trình bày; chỉ có điều tôi mới biết là suy nghĩ không chỉ xuất phát từ đầu óc mà suy nghĩ đôi khi hình thành ở trong lòng, những suy tư tình cảm thường không mau mắn, chính xác như những con số bởi nó chỉ là những cảm xúc…
Cuộc chia tay đượm buồn với người bạn trẻ bận đi tìm người khác để hợp tác nên không thể đi nhậu chung được với nhau. Người anh đưa tôi về nhà vì anh em đã lâu không gặp. Cuộc hội ngộ của những người sống trong thời đại thừa mứa tiện nghi nhưng ốc đảo tâm hồn nên cũng chẳng có gì vui. Anh em chỉ có cái không đáng giữ thì ai cũng khư khư như của gia bảo của tình bạn là thời gian quen biết nhau. Thời gian ấy sẽ lâu dài hơn nữa vào năm sau, năm sau nữa. Nhưng tình bạn có gần gũi hơn được tí nào không thì không ai nghĩ tới cả.
Dòng sống cuốn phăng đi những giá trị thật của đời sống, nhưng bản năng sinh tồn làm cho con người thích nghi tới mức bây giờ cái gì ảo mới là thật. Hai người bạn cụng ly chúc mừng tình anh em của chúng ta đã quá nửa đời người, nhưng chẳng ai tin là trong thời gian từ trẻ tới già quen biết ấy, hai người chỉ là bạn một đôi lần, trong những khoảnh khắc ngắn ngủi của thời gian đồng thuận với nhau về một điều nhỏ nhoi nào đó trong cuộc sống.
Có lẽ lần tạm biệt người đàn anh của tôi trong trường trung học xa xưa ở Sài gòn lần này là lần thật sự chia tay với mấy mươi năm cứ lầm tưởng tình bạn là thời gian quen biết. Hai phạm trù khác biệt bởi thời gian là thời gian, cái có trước cả vũ trụ và bất biến ở tương lai, trong khi tình bạn là cảm xúc, không có tính thời gian.
Buổi chiều cuộc đời vương vấn trong lòng tôi tới sáng. Vì từ chối cơ hội lần này là vĩnh viễn không có cơ hội nào khác nữa cho công việc ưa thích của mình. Nhưng làm đến bao giờ đây, làm để làm gì khi quyền hạn và quyền lợi đã hết sức quyến rũ.
Một ngày mới uể oải đi dự lễ ra trường của thằng con nhỏ trong nhà. Những gương mặt xưa cũ của bạn bè ẩn hiện qua giọt nước mắt chia tay của cô bé học trò bé bỏng kia; vài cọng râu lún phún trên gương mặt chú nhóc nọ nhìn rất buồn cười… Giọt nước mắt sẽ khô nhanh khi cô bé bước vào ngã rẽ mới của cuộc đời, vài cọng râu sớm bạc khi chú nhóc không còn được cha mẹ chu cấp nữa mà phải tự bươn chải với dòng đời. Vài chục năm sau, hai người bạn này gặp lại nhau, cái đáng nhớ nhất là cảm xúc của cái ôm từ giã hôm nay thì không ai nhớ mà họ chỉ nhớ được thời gian đã bao lâu không gặp? Họ lại nhầm tưởng tình bạn tỷ lệ thuận với thời gian xa cách; họ lại quên điều quan trọng, đáng nhớ là cảm xúc cái ôm từ giã hôm nay…
Thằng bé người Việt nhưng cất tiếng khóc chào đời trên nước Mỹ. Cả nhà đều mong muốn được thấy nó trưởng thành ra sao vì nó là người duy nhất trong gia đình có nơi sinh là Mỹ chứ không phải Sài gòn như cha mẹ, anh nó. Thằng bé đã bước qua ngã rẽ đầu tiên trong đời nó, những ngã rẽ tiếp theo sẽ làm cho đời nó tươi sáng hơn, hay mù mịt hơn rất quan trọng. Chỉ đáng tiếc là cha mẹ không còn nữa để chứng kiến những thành tựu nó đạt được trong đời, và chia sẻ cả những vấp ngã của bản thân nó. Rồi có lẽ nó cũng chỉ nhớ loáng thoáng về hôm nay đôi lần trong đời người…
Buổi chiều cuộc đời trong căn nhà vắng vì vợ con còn tiếp tục tiệc tùng ở những nơi khác. Tôi đã thấy một ngày khác hết những ngày tôi từng sống trên thế gian này. Thằng con lớn ngồi uống chai bia trong bữa ăn chúc mừng em nó ra trường. Lần đầu tiên tôi thấy con tôi uống bia… nên tôi uống nước ngọt.
Buổi chiều cuộc đời ra sân sau vắng, ngồi nhìn con sóc lém lỉnh trèo lên cây táo. Những trái táo may mắn còn sót lại sau hai trận mưa đá tơi bời. Con sóc cô đơn gậm nhấm nỗi buồn chứ không phải ăn. Mấy con thỏ dưới gốc cây mới ăn táo thật sự vì chúng đều hướng mắt lên con sóc trên cành với hết hy vọng.
Quyển sách trên tay tôi đang đọc cũng nói về điều này. Một người hay mơ mộng. Vì mơ mộng nên anh ta dễ dàng đến được những nơi anh ta muốn đến. Một hôm anh đến âm phủ. Diêm vương tiếp đãi ân cần, đưa đi thăm thú âm ty địa ngục của Diêm vương. Anh khách lạ nghe tiếng người ồn ào, rồi cãi nhau to tiếng… thì ra là một bữa ăn dưới địa ngục. Lạ. Cái bàn ăn quá lớn đến nỗi dùng tay không thì không ai bốc được tới thức ăn đều để ở giữa bàn. Nên mỗi người đều phải dùng một cái thìa thật dài thì mới múc được chút đỉnh thức ăn. Nhưng họ lại chẳng thể nào đưa được thức ăn vào miệng vì xoay trở cái thìa quá dài nên không tránh được đụng chạm với những cái thìa dài của nhiều người khác. Cuối cùng chẳng ai ăn được gì, thức ăn trên bàn tuy được múc hết nhưng đều đổ tháo xuống đất. Nguyên nhân của ồn ào và cãi nhau to tiếng là thế! Cuộc đời cũng là cái bàn ăn lớn đến ai cũng phải xài thìa dài. Nhưng chỉ múc được thôi!
Người khách lạ chào từ giã Diêm vương. Người mơ mộng lang thang vô định – lại tới cửa thiên đường. Nơi không có ai canh gác ngoài cổng, bên trong cũng không người. Nơi yên vắng đến chết được vì buồn chán. Chỉ mỗi cái phòng ăn trên thiên đàng có hấp lực vì nó giống y chang cái bàn ăn dưới địa ngục là quá lớn và những chiếc thìa dài quá cỡ…
Người khách không mời mà đến buồn bã cho thiên đàng chả khác gì địa ngục. Anh bằng lòng với cái thế giới cô tịch của riêng anh, vui vì hiểu được con sóc cố gậm nhấm nỗi buồn để trở thành bữa ăn ngon miệng cho mấy con thỏ.
Nhưng bỗng có tiếng những bước chân, rồi nhiều vị thần tiên từ nhiều lối đi trên thiên đàng cùng tụ về phòng ăn. Lạ. Trên thiên đàng cũng cái bàn ăn quá lớn và những cái thìa quá dài, nhưng không có thức ăn vương vãi xuống đất, mọi người vui vẻ ăn chung, nói cười, trò chuyện với nhau trong bữa ăn. Họ ăn được hết thức ăn trên bàn lớn bằng những cái thìa dài vì người này múc thức ăn cho người khác!
Hóa ra thiên đàng là ở đây. Anh mơ mộng là người đầu tiên trong nhân loại đã tới thiên đàng vì đang sống chung với con sóc hái trái cho thỏ ăn… Nhưng không ở đâu có đối xử tệ hại như ở đời nên người mơ mộng liền bị đẩy xuống địa ngục bởi anh ta gấp sách lại như khép lại một buổi chiều trong cuộc đời lê thê mơ mộng bằng tiếng vỡ ly miểng chứ có cuốn sách nào trên tay đâu, chữ nghĩa trong ly văng tung toé làm con sóc hoảng sợ, chuyền cành tẩu thoát, mấy con thỏ ngây ngô chở thất vọng về rừng…
Bóng tối phủ trùm lên thiên đàng… thành địa ngục.
Phan

NGHĨ VỀ TUỔI THỌ QUÁ CAO ,TRỜI KÊU AI NẤY DẠ


keo-dai-tuoi-tho-than-ky
Chết phải là một chuyến du lịch tuyệt vời vì chưa thấy có một ai đã trở về dương thế hết!(“La mort doit être un beau voyage puisque personne n'en est revenue”).
Thông thường trong những dịp Tết, người ta thường hay chúc tụng lẫn nhau sống thọ đến trăm tuổi.

blank
                                                     ***



Phải tới số mới chết. Trời kêu ai nấy dạ mà

Sống quá thọ có tốt, có cần thiết không?
Không có ai nghĩ giống ai hết. Đặt câu hỏi như trên có thể làm nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng đó là sự thật.
Tuổi thọ (longévité) trong điều kiện sức khoẻ bình thường, không ngừng gia tăng thêm lên mãi tại các quốc gia kỹ nghệ giàu có... Sự gia tăng nầy thật ra phải được xem như là một sự kéo dài của tuổi trẻ (jeunesse) hơn là một sự kéo dài của…tuổi già (vieillesse).
Tại sao chúng ta già? Tuổi thọ đến lúc nào sẽ dừng lại? Nhân loại đã đạt được đến mức nầy hay
chưa?
                                                                
Bí quyết sống thọ 100 tuổi của cụ ông Võ Thiện Gia cư dân Van Nuys California
Cụ ông gốc Việt với bí quyết sống lâu 100 tuổi
Monday, June 13, 2016 6:01:08 PM
“VAN NUYS, California (NV) - Xã hội với đời sống tất bật như ở Hoa Kỳ, làm sao để được sống lâu trăm tuổi, là niềm mơ ước của nhiều người, nhưng lại là điều giản dị với một cụ già gốc Việt.
"Ngày 25 Tháng Sáu tới đây là tôi được tròn 100 tuổi. Theo tôi, bí quyết giúp tôi sống lâu gồm bốn món 'ham.' Đó là ham mần (làm), ham ăn rau cải, ham tập thể thao và ham vui vẻ," cụ Võ Thiện Gia, cư dân Van Nuys, California, nói với nhật báo Người Việt.
Cụ Võ Thiện Gia sanh năm 1916 tại làng Bình Chánh, tỉnh Long An. Hiện nay cụ ở với người con thứ chín là bà Kim Vân, 60 tuổi.
Cụ cho biết không mong gì ở các con, ngoài tấm chân tình, lòng nhân từ và đức hạnh…”(Ngưng trích
tác giả: LinhNguyen@...)


Tuổi thọ qua cái nhìn khoa học

Người gõ xin tóm lược sau đây những vấn đề tuổi thọ nhìn qua lăng kính hoàn toàn khoa học của giáo sư Jean Claude Ameisen qua tác phẩm nổi tiếng: «La Sculpture du vivant: le Suicide cellulaire ou la Mort créatrice». (Tác phẩm điêu khắc về sự sống : tự sát của tế bào hay sự chết sáng tạo)
Bs Jean Claude Ameisen là giáo sư môn miễn nhiễm học tại đại học Paris Diderot. Từ 20 năm qua, Gs chuyên tâm khảo cứu hiện tượng tự hủy của tế bào trong tiến trình của đời sống cũng như sự phát hiện ra bệnh tật.




                                                      http://www.galerie-creation.com/jean-claude-ameisen-la-sculpture-du-vivant-le-suicide-cellulaire-ou-la-mort-creatrice-o-2020573741-0.jpg

Mấy năm trước đây, cụ bà Jeanne Calment người Pháp được chính thức xem là người có tuổi thọ cao nhất. Bà được sinh ra vào năm 1875, sống một mình đến 110 tuổi, sau đó tiếp tục sống đến giai đoạn cuối của cuộc đời trong viện dưỡng lão cho đến năm 1997 thì qua đời, thọ trên 122 tuổi.

                                                      http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/7/7f/Jeanne-Calment-1996.jpg    
                                           Cụ bà Jeanne Calment, thọ trên 122 tuổi

Trong lãnh vực động vật, tuổi thọ là thước đo của sinh thái (biodiversité). Chim họa mi canari có thể sống đến 10 năm, bò 30 năm, quạ 100 năm, cá voi 150 năm, rùa 200 năm...
Sự khác biệt về tuổi thọ cũng có thể xảy ra cho các cá nhân trong cùng chung một chủng loại với nhau.
Tuy có cùng một hành trang di truyền y như nhau, nhưng ong chúa (reine) có thể sống đến 5 năm trong khi các ong thợ (ouvrière) chỉ sống không quá 2 tháng và lại tùy thuộc vào thực phẩm được cung cấp cùng mùi vị sinh dục (phéromones) của ong chúa tiết ra...

Tại sao tất cả mọi sinh vật đều phải già để cuối cùng chết đi?

Đây là một vấn đề hết sức phức tạp.
Từ lâu, các nhà khoa học đều gán cho mỗi chủng loại một khả năng thích ứng để tồn tại và truyền giống (reproduction).
Vậy, liệu sự già và sự chết có đem đến cho sinh vật một lợi ích gì không?
Kết quả của hiện tượng tiến hóa (évolution) trong một chủng loại được căn cứ trên sự kiện các sinh vật có thể sinh sản để bảo tồn nòi giống của chủng loại.
Những đột biến (mutation) có lợi cho tuổi già có thể tích tụ dần dần một cách ngẫu nhiên (aléatoire) trong mỗi chủng loại.
Kết quả của các đột biến vừa kể sẽ không làm tổn hại đến khả năng tiến hóa của chủng loại với điều kiện là đột biến không được xảy ra sau tuổi sinh sản và truyền giống.
Trong một môi trường càng khắc nghiệt hay không thích nghi, cộng thêm với sự hiện diện của thú ăn mồi (prédateurs) thì sự tích tụ đột biến càng gia tăng nhiều hơn nữa trong mỗi chủng loại.
Trong mỗi tế bào của cơ thể, hay còn gọi là tế bào mẹ, đều có sự hiện diện của những phân tử xấu (do độc tố, cặn bã, ảnh hưởng xấu từ môi trường bên ngoài, v.v...). Có thể gọi những thành phần nầy là những phân tử sát thủ (executeur) để hủy hoại tế bào.
Bên cạnh những phường gian ác hiếu thắng, tế bào cũng có chứa những phân tử bảo vệ (protecteur) nhờ đó mà có thể ngăn chặn được tác hại của sát thủ khi đến tuổi sinh dục.
Cũng may trong tiến hóa, cơ thể giữ lại các phân tử bất hảo lại cho chính nó chớ không truyền sang cho các tế bào mầm (cellules germinales) hoặc cội nguồn của tế bào con (cellules filles).
Bỏ lại sau lưng nỗi khổ đau nhọc nhằn đắng cay của tế bào mẹ, tế bào con (noãn và tinh trùng) khởi đầu cuộc hành trình của mình từ zéro với một di sản hoàn toàn trong sáng và mới mẻ để tạo lập ra một con người mới.
Như vậy,tuổi già không phải chỉ là một sự sai lầm đáng tiếc của tạo hóa, nhưng đó cũng là một mặt trái của cuộc đời, một cái giá phải trả cho tất cả sai lầm của chúng ta trong quá khứ.
Sự lão hóa cũng có thể được xem như là phần đối kháng của hiện tuợng sinh dục (reproduction), chẳng khác nào các bậc cha mẹ phải chấp nhận gánh chịu tất cả lỗi lầm hay tội lỗi trên thế gian nầy, để mong cho con cháu có được một tương lai tươi sáng và huy hoàng trong một xã hội hoàn mỹ hơn...
Qua một cái nhìn khác, lão hóa có thể được xem như là hậu quả tất yếu của những lỗi lầm, và món nợ phải trả cho thời niên thiếu. Nếu nhìn một cách lạc quan hơn, thì tuổi già là kết tinh của tất cả các thành tích chớ không phải chỉ là những sai lầm trong quá khứ!  

Sinh vật đơn bào và sinh vật đa bào

Cho mãi đến năm 1960, người ta còn nghĩ rằng hiện tượng lão hóa và sự chết đã bắt đầu bám theo sự xuất hiện của các sinh vật đa bào (pluricellulaire, multicellulaire), chẳng hạn như các loài thực vật và động vật trong đó có cả loài người từ hơn một tỉ năm.
Để lưu truyền nòi giống các tế bào sinh dục (tinh trùng và noãn) đã phối hợp lại với nhau để tạo ra một sinh vật mới.
Còn đối với các sinh vật đơn bào (unicellulaire) như vi khuẩn và các loài men hoặc nấm vi sinh, chúng chỉ có một tế bào duy nhất nên cách sinh sản của chúng là phân cắt làm đôi thành hai tế bào y như nhau và sau đó thì mỗi tế bào này phân cắt tiếp thành hai tế bào khác, vân vân và vân vân...
Qua sự kiện nầy, theo lý thuyết có nghĩa là chúng không bao giờ già và chết đi được.
Thực tế gần đây, khoa học đã cho biết là sinh vật đơn bào vẫn bị chi phối và program bởi hiện tượng già và chết đi như tất các loại sinh vật đa bào. Bằng chứng là một vài loại vi khuẩn và nấm có nguồn gốc từ 3 - 4 tỉ năm về trước, đều phải kinh qua giai đoạn lão hóa cũng như tất cả mọi sinh vật khác.
Một tế bào nấm hay là tế bào mẹ chỉ sinh sản ra lối 20 thế hệ tế bào con (cellules filles) sau đó thì trở nên triệt sản (stérile) và chết đi. Cái vẻ vĩnh cửu của một khối men (levure) không phải là hình ảnh của một khối tế bào mãi mãi trẻ trung nhưng là sự kết tụ tiếp nối theo mãi mãi của hằng hằng sa số tế bào phù du.
Lý do tế bào mẹ phải chết đã bắt nguồn từ việc tích tụ dần dần các thành phần sát thủ, là phân tử có hại cho tế bào... Khi phân cắt ra tế bào con, tế bào mẹ vẫn giữ lại cho mình những sát thủ nên phải gánh chịu hậu quả theo thời gian. Ngược lại, tế bào con thì bắt đầu bằng một gia sản mới và trọn vẹn, không một vẩn đục trong cuộc sống.
Sự bất tương đồng giữa thế hệ mẹ có thể xem như là một cơ chế thiết yếu của sự tiến hóa để làm xuất hiện và lưu truyền một hiện tượng bí hiểm đó là sự trẻ trung hóa. Mỗi một tế bào con khi sinh ra đều thụ hưởng, như tổ tiên chúng cách đây trên một tỉ năm, một tiềm năng để được trẻ trung và có thể sinh sản.
Qua hiện tượng lão hóa của tế bào để rồi sau đó chúng chết đi, chúng ta tự hỏi phải chăng đây là một sự nhiệm mầu của tạo hóa, một tế bào khi chết đi sẽ tạo điều kiện cho một tế bào khác xuất hiện ra...Trong cái sống đã hiện hữu cái chết và ngược lại.


Thời gian già có giống nhau ở tất cả mọi chủng loại hay không?

Giai đoạn già rất thay đổi tùy theo từng chủng loại. Ngày nay khoa học cho biết con người có thể tăng thêm tuổi thọ không phải bằng cách kéo dài tuổi già ra nhưng thật sự là bằng cách kéo giai đoạn trẻ trung...dài thêm ra.

Tuổi thọ tăng nhiều tại các quốc gia kỹ nghệ

Từ 150 năm nay, tuổi thọ không ngừng tăng thêm lên mãi trong cộng đồng nhân loại trên thế giới.
Tuổi thọ trung bình là:
  • Năm 1850: 40 tuổi
  • Năm 1950: 65 tuổi
  • Ngày nay: 75-80 tuổi

Từ 50 năm qua, tuổi thọ không ngừng gia tăng là nhờ vào sự giảm tử suất ở trẻ sơ sanh cũng như ở người truởng thành.
Tại Nhật bản ngày nay, một người phụ nữ ở lứa tuổi 65 có xác xuất để bà ta sống qua khỏi tuổi 80, là 50 lần nhiều hơn năm 1950.
25 năm trước đây, có 1000 cụ Nhật bản thọ trên 100 tuổi và ngày nay số này đã tăng lên 2800 người .
Tại Pháp, 35 năm về trước, có 1000 cụ ông, cụ bà sống trên 100 tuổi và ngày nay số này nhảy vọt lên 1500 người.
Vậy, tuổi thọ có giới hạn không? Câu trả lời là có, nhưng không ai có thể xác định chính xác được đến mức nào thì tuổi thọ phải dừng lại...
Các tiến bộ về khoa học, về y khoa, phòng bệnh, dinh dưỡng, môi sinh, về nếp sống mà chúng ta đang thụ hưởng hiện nay đã dự phần đáng kể trong việc làm gia tăng tuổi thọ trong tương lai.


Tăng tuổi thọ là một chuyện, nhưng phải là tuổi thọ trong sức khỏe mới  là chánh yếu

Ngày nay, tổng số cụ ông và cụ bà thọ trên 100 tuổi cũng nhiều hơn ngày xưa gấp bội, và đặc biệt hơn nữa là số người sống trên 100 tuổi trong điều kiện “sức khỏe bình thường” của tuổi tác cao cũng rất nhiều.
Các dấu hiệu bên ngoài của lão hóa đã thay đổi một cách kín đáo, đến độ mà chúng ta không còn ý thức đến nó nữa. Hình một cụ ông 65 tuổi chụp cách đây 60 năm, có vẻ già hơn một cụ ông cùng lứa tuổi ngày nay.
Thật vậy, càng ngày các dấu hiệu của sự già nua càng bị đẩy lùi ra xa. Cùng với tuổi già, bệnh tật cùng bắt đầu xuất hiện ra mà đặc biệt nhất và nguy hiểm nhất là khoảng từ 60 đến trên 80 tuổi. Đó là bệnh ung thư, bệnh tim mạch, và các bệnh lý về sự thoái hóa của hệ thần kinh (neurodégénérative).
Từ 90 tuổi trở đi, xác suất chết sẽ giảm thiểu đi so với giai đoạn trước đó.
Người ta thường không chết cùng một nguyên nhân ở tuổi 70 và ở tuổi 100.
Trong giai đoạn từ 90 tuổi trở lên, các cụ chết vì cơ thể yếu đi, lực cơ giảm nhiều khiến dễ bị té ngã chấn thương, bắt buộc phải nằm liệt giường, không thể ăn uống được như xưa và bị mất sức. Hệ miễn dịch bị suy giảm đi rất nhiều nên dễ bị bệnh, để cuối cùng...thì quy tiên mà chúng ta thường gán cho các cụ chết vì bệnh già.

Có thể nào rút ngắn lại giai đoạn nguy hiểm của tuổi 60-80 hay không?

Các nhà khoa học hy vọng có thể làm giảm bớt sự xuất hiện của bệnh tật bằng các biện pháp phòng ngừa. Thí nghiệm ở thú cho biết, mỗi khi tuổi thọ của con vật tăng lên 30%, thì không những hiện tượng lão hóa được làm chậm lại mà các bệnh liên hệ đến tuổi già cũng ít xuất hiện ra hơn.
Vật thí nghiệm tuy già nhưng sinh hoạt như những vật còn trẻ tuổi.
Ngoài các loại thuốc men ra, một số phương pháp khác cũng có thể được đem sử dụng. Chẳng hạn như việc giúp chuột vận động thường xuyên, bằng cách cho nó chạy trong bánh xe đặt trong lồng, sẽ giúp nó cải thiện trí nhớ và làm chậm sự xuất hiện của các bệnh liên hệ đến tuổi già.

Ảnh hưởng của di thể (gène) và ảnh hưởng của môi trường

Thí nghiệm ở các cặp song sinh thật (vrais jumeaux) cho thấy, môi trường sống ảnh hưởng đến 75%, so với 25% ảnh hưởng của gène trên tình trạng sức khỏe của một sinh vật.

Ảnh hưởng của y khoa và môi trường

Lối sống của chúng ta, thí dụ như có rượu chè hút xách không, có cuộc sống lành mạnh không, v.v... chắc chắn là sẽ có ảnh hưởng đến tuổi thọ.
Thật vậy, y khoa giữ một vai trò thiết yếu trong việc phòng và trị bệnh tật, nhưng thuốc men không thể giúp giải quyết được hết tất cả các vấn đề sức khỏe của chúng ta.
Để cho sức khỏe và tuổi thọ được tốt, thì cần phải có sự phối hợp và hổ trợ của nhiều lãnh vực khác nhau chẳng hạn như sinh học, y khoa, tâm lý học, xã hội học, văn hóa, pháp lý và kinh tế, v.v...
Ai cũng biết là tình trạng béo phì (obésité) càng ngày càng gia tăng tại các quốc gia Tây phương, và nó có ảnh hưởng rất nhiều trên tuổi thọ của người dân.
Vấn đề nghỉ hưu cũng có thể ảnh hưởng trên tuổi thọ của một số người. Đối với nhiều người, nghỉ hưu là sự gián đoạn trong sinh hoạt chuyên môn và có thể kéo theo sự gián đoạn với xã hội và với môi trường sống.


Già và chết chỉ là lẽ thường tình của tạo hóa mà thôi!

Hiện tượng già không phải là một tai nạn đáng tiếc, nhưng đó là hậu quả tất yếu của tuổi trẻ và sinh sản.
Chết để tạo điều kiện cho một sự sống khác có thể tiếp nối được.
Cũng như hình ảnh hào hùng của loài cá hồi saumon sống ngoài biển nhưng can đảm, bất chấp mọi khó khăn và hiểm nguy, vượt ghềnh, vượt thác, ngược dòng trở về lại thượng lưu, nơi mà ngày xưa chúng được sinh ra. Và tại nơi nầy, vùng nước ngọt hiền hoà, cá mẹ sẽ đẻ trứng và chết liền ngay sau đó. Thân xác của mẹ trở thành nguồn thực phẩm vô cùng quý báu giúp cho bầy cá con có đủ sức mà tìm đường ra biển, để trưởng thành, và để tiếp nối một cuộc sống khác!.


http://www.history.com/images/media/slideshow/alaska/alaska-salmon-jumping.jpg
Hình ảnh hào hùng của cá hồi vượt thác về nguồn (Photo Internet)


Người già mất giá.

Họ là một gánh nặng cho gia đình, cho xã hội và cho quốc gia. Họ phải chịu đựng thành kiến từ những lớp người trẻ tuổi, và than ôi, trong đó có cả những người hằng ngày có nhiệm vụ chăm sóc họ như bác sĩ, y tá, y công, nhân viên xã hội và cả con cháu, hoặc thân nhân ruột thịt trong gia đình.
Trong y khoa, lão y (gériatrie) chỉ mới được nhìn nhận như một chuyên ngành tại Quebec từ gần đây mà thôi, nghĩa là  từ giữa những năm 80. Tuy nhiên, giới sinh viên trẻ tuổi không mấy mặn mà với lãnh vực quá phức tạp nầy vì nó đòi hỏi ở người thầy thuốc phải có một tinh thần vững chắc, một thể lực cao và nhứt là một tấm lòng biết thương người vô bờ bến.
Ông Phó thủ tướng, đồng thời là Tổng trưởng tài chánh Nhật Bản Taro Aso (72 t), tuyên bố một câu xanh dờn: “Mấy cụ già mau mau chết đi, sống thọ làm chi tốn tiền vô ích quá”!

http://images.reachsite.com/18515cb4-f0ca-4c5d-8eaa-940567ec0c8d/media/420273/medium/420273.PNG?gen=1
                                             (Photo internet)

Đa thọ đa khổ?
“Trung tâm nghiên cứu Pew thực hiện khảo sát trên 2.012 người trong khoảng một tháng. Kết quả, khoảng 56% người tham dự khảo sát cho biết họ không muốn áp dụng các biện pháp y học để làm chậm tiến trình lão hóa.
Hiện có khoảng 13% dân số Mỹ trên 65 tuổi, con số này tăng gấp bốn lần kể từ năm 1900. Tỷ lệ người cao niên gia tăng do y học tiến bộ và giảm tỷ lệ sinh sản. Theo ước tính của Cơ quan điều tra dân số Hoa Kỳ, sẽ có khoảng 400.000 người sống trên 100 tuổi vào năm 2050.
Tuổi thọ trung bình của người dân Mỹ hiện nay là 78,7. Đa số những người được hỏi đều trả lời rằng họ muốn sống từ 79 đến 100 tuổi.” 
(Ngưng trích: Nhiều người Mỹ không muốn sống thọ hơn100 tuổi, Thoi Bao Online 13Aug 2013)

blank
                                         TUI ĐÓ… GHÊ QUÁ… LÚC THỌ 100 TUỔI??


Kiếp nhân sinh rất phù du hư ảo.

Chúng ta chỉ là một dân tộc ô hợp được kết tinh bởi hằng tỉ tế bào tác động lẫn nhau để tạo nên thân xác và trí tuệ.
Ngày nay, mọi người đều biết rằng tất cả tế bào đều có khả năng tự hủy diệt trong vòng vài tiếng đồng hồ. Sự tồn vong của tế bào ngày nầy qua ngày nọ tùy thuộc vào khả năng tiếp nhận được các tín hiệu khả dĩ giúp ngăn chặn lại việc tự sát của chúng. Sự mong manh và tính hổ tương giữa các tế bào lẫn nhau để tồn tại là động lực vô cùng mạnh mẽ giúp cho thân xác chúng ta có thể tái tạo lại được một cách thường xuyên.
Chết, không còn được biểu hiện qua hình ảnh ghê rợn của lưỡi hái tử thần, nhưng thay thế vào đó là một hình ảnh thật mới mẻ của nhà điêu khắc tài ba trong lòng cuộc sống, tẩn mẩn nhồi nắn để dần dần làm ló dạng ra một hình thể mới với tất cả sự phức tạp của nó.
Nhãn quan mới mẻ này đã làm đảo lộn ý niệm của con người về cuộc sống.
Nó giúp chúng ta có thể lý giải lại được hầu hết các bệnh tật, tạo thêm niềm hy vọng về cách chữa trị, và đồng thời làm thay đổi nhận thức về tuổi già.

Kết luận

Theo Phật giáo,vũ trụ này nằm trong quy luật luân hồi, Thành Trụ Hoại Diệt, không có đầu và cũng không có cuối - vô thủy, vô chung.” (Trích Thuvienhoasen)
Vậy, sanh lão bệnh tử chỉ là lẽ thường tình của tạo hóa mà thôi!.
Chẳng mất mà cũng chẳng còn, chỉ là biến đổi lẫn nhau mà thôi… (rien ne se perd, rien ne se crée, tout se transforme. Lavoisier)./.
           Đọc thêm
-Video: Video Nước mắt người già bên Viêt Nam
http://www.youtube.com/watch?v=YY7zUUqnv8U

Bs Thú y Nguyễn Thượng Chánh
- Nước mắt sầu tuôn chảy-Cảnh khổ của người già
http://nguoivietboston.com/?p=10299
-Nghịch Lý Okinawa: Thức Ăn Là Vị Thuốc


J.C Ameisen. La Sculpture du vivant: le Suicide cellulaire ou la Mort créatrice.

L'augmentation de l'espérance de vie touche peut-être à sa fin

Matt Rosenberg. Life expectancy. About.com Aug 19, 2007

Mort programmée. JDN/Science

     Montreal

VÌ SAO TỔ CHỨC KHỦNG BỐ QUỐC TẾ ISIS VẪN CHƯA BỊ TIÊU DIỆT ?



Phiến quân IS

Trong những tháng cuối  năm 2015, tổ chức tự xưng nhà nước Hồi giáo ISIS đã lên tiếng nhận trách nhiệm hai vụ khủng bố làm máy bay  của Nga  bị nổ tung trên bầu trời Ai Cập giết chết  224 người gồm cả Phi hành đoàn và  việc  Paris thủ đô Pháp Quốc bị các nhóm khủng bố tấn công cùng lúc tại nhiều nơi, sát hại đẫm máu 229 và làm bị thương khoảng 300 người.Một vụ khủng bố khác của hai vợ chồng kẻ đã thủ ác cũng vào năm 2015 giết chết 14 người ở thành phố San Bernadino, tiểu bang California.
Sau hai cuộc khủng bố trên đã gây kinh hoàng và phẫn nộ không chỉ đối với nước Pháp mà với toàn thế giới, khiến liên minh các nước chống khủng bố quốc tế, đứng đầu là Hoa Kỳ, đã bầy tỏ quyết tâm và gia tăng hành động tấn công tiêu diệt ISIS bằng mọi giá. Chúng tôi đã có bài viết “Làm thế nào tiêu diệt được tổ chức khủng bố ISIS” (1) được đài VOA cho đăng tải. Dựa trên sách lược tiêu diệt khủng bố của liên minh chống khủng bố quốc tế, chúng tôi hy vọng và ước đoán rằng tổ chức khủng bố ISIS sẽ bị tiêu diệt trong một thời gian không lâu. chúng tôi đã viết “Nay nếu Hoa Kỳ và các cường quốc Phương Tây quyết tâm hành động để dứt điểm ISIS, chúng tôi tin là họ sẽ thành công. Vì tục ngữ Việt Nam có câu “Hai đánh một không chột cũng què”. Bây giờ cả chục cường quốc đánh thì ISIS chắc chắn là phải chết, chứ không chỉ “Chột và quẻ” như bao lâu nay…”
Đến nay hơn 6 tháng đã trôi qua, tuy có dấu hiệu suy yếu của ISIS do các biện pháp bao vây, tấn công liên tục,cường độ mạnh mẽ, kể từ sau hai vụ khủng bố gây kinh hoàng nói trên. Thế nhưng, bước vào năm 2016 tổ chức ISIS vẫn thực hiện được cuộc khủng bố đẫm máu tại thủ đô nước Bỉ sát hại tàn bạo nhiều người. Nay lại vừa xẩy ra một cuộc khủng bố được coi là dẫm máu nhất tại Hòa Kỳ từ trước tói nay, tại hộp đêm Pulse của người đồng tính ở thành phố Orlando bang Florida vào rạng sáng Chủ nhật 12-6-2016.
Một kẻ khủng bố được xác định danh tính là Omar Saddiqui Mateen 29 tuổi, đã xả súng giết hại 49 người và làm bị thương 53 người. Tổ chức ISIS đã lên tiếng nhận trách nhiệm, tuy giới hữu trách vẫn  nghi ngờ rằng, đây là hành động tự phát cá nhân của một tín đồ Hồi giáo cực đoan, đã do ảnh hưởng của các hoạt động khủng bố của ISIS được phát tán rộng rãi trên mạng internet đã kích động, hơn là được ISIS hoạch định, huấn luyện, chỉ đạo. Một câu hỏi được nhiều người đặt ra là vì sao tổ chức khủng bố ISIS đến nay vẫn chưa bị tiêu diệt sau những biện pháp tấn công, bao vây gia tăng cao độ, với quyết tâm tiêu diệt của liên minh chống khủng bố quốc tế?
Câu trả lời tổng quát theo suy đoán của chúng tôi là vì, tuy có chung mục tiêu chống ISIS, nhưng các biện pháp thực hiện sách lược chung của liên minh chống khủng bố quốc tế thiếu phối hợp chặt chẽ, chưa triệt để và còn nhiều kẽ hở do có sự khác biệt ý đồ riêng của các thành viên liên minh muốn thành đạt qua cuộc chiến chống khủng bố quốc tế.
Liên minh chống khủng bố quốc tế có mục tiêu chung trên nguyên tắc là tiêu diệt đầu não tổ chức khủng bố ISIS, với sách lược chung là bao vây, cô lập các vùng do ISIS chiếm cứ, cắt đứt mọi nguồn cung ứng nhân lực, tài lực, thực phẩm nuôi sống, vũ khí, đạn dược, phương tiện giết người của ISIS. Đồng thời, các nước trong liên minh chống khủng bố gia tăng tối đa các cuộc tấn công bằng mọi phương cách, với khí tài quân sự đủ loại tối tân nhất để tiêu diệt ISIS bằng sức mạnh áp đảo tuyệt đối.
Thế nhưng, trên thực tế việc thực hiện các biện pháp trên đây nhằm tiêu diệt đầu não tổ chức khủng bố ISIS vẫn chưa có hiệu quả quyết định.Là vì các biện pháp bao vây, cô lập các vùng do ISIS chiếm cứ ở Iraq, Syria, sao đó mà cho đến nay vẫn chưa  cắt đứt được hoàn toàn nguồn cung ứng nhân lực, tài lực, thực phẩm nuôi sống, vũ khí, đạn dược, phương tiện giết người của ISIS, thiết tưởng là điều mà liên minh các nước chống khủng bố có  thừa khả năng để làm được. Vì rằng, liên minh chống khủng bố quốc tế, với khả năng giầu có, khoa học quân sự tiên tiến có thừa khả năng và phương tiện chiến tranh hiện đại  có thể khóa chặt biên giới lãnh địa do ISIS chiếm cứ, “nội bất xuất, ngoại bất nhập”, để ISIS không còn lương thực, vũ khí đạn dược và các phương tiện giết người, làm sao đầu não ISIS có thể sống còn để tiếp tục phóng ra những hoạt động khủng bố giã man, tàn bạo, phi nhân tính.
Thực tế nguồn cung cấp tài chánh cho ISIS nội địa chủ yếu là khai thác dầu hỏa vẫn bán được vì có kẻ mua, và việc phong tỏa tài chánh nguồn cung ứng từ bên ngoài vẫn còn nhiều kẽ hở. Nhờ đó,ISIS vẫn có tài chánh mua được lương thực nuôi sống, ắt là phải có nguồn cung cấp, mua được vũ khí, đạn dược, các phương tiện chiến tranh hiện đại ắt là phải có kẻ sản xuất đưa vào bán được. Vậy ai cung cấp lương thực, ai bán vũ khí đạn dược  cho ISIS để sống còn và hoạt động khủng bố, không lẽ Hoa Kỳ  và các cường quốc trong liên minh chống khủng bố quốc tế lại không thể phát hiện và ngăn chặn được?
Phải chăng tất cả là do có sự khác biệt ý đồ riêng muốn thành đạt qua cuộc chiến chống khủng bố quốc tế, ý đồ gì? – Ý đồ khai thác lợi ích chính trị, lợi nhuận kinh tế thông qua và nhờ cuộc chiến chống khủng bố, nên chưa đến lúc thấy cần phải tiêu diệt dứt điểm tổ chức khủng bố ISIS.
Về ý đồ khai thác lợi ích chính trị, như  hành động của chính quyền Nga tham gia chống khủng bố quốc tế bằng hành động đơn phương, không cần phối hợp với ai, mở chiến dịch không kích ồ ạt một tháng rồi thôi. Chính thức chính quyền Nga nói là để tấn công tiêu diệt ISIS, song thực tế bị công luận tố cáo là mượn cớ để ném bom lên đầu các lực lượng nổi dậy Syria chống nhà cầm quyền độc tài của Tổng Thống Al Saddaq bao lâu nay được Nga hậu thuẫn.
Về ý đồ khai thác lợi ích kinh tế, thì dường như một số chính quyền tham gia liên minh chống khủng bố quốc tế, do chịu ảnh hưởng của các tập đoàn tư bản quân sự quốc phòng (chính quyền “do tư bản,  và vì tư bản”) nên chưa muốn dứt điểm ISIS. Thử làm một con toán cộng chi phí bạc triệu cho số lượng vũ khí bom đạn và các khí tài quân sự của mỗi nước tham gia liên minh xử dụng mỗi ngày; cộng với số vũ khí từ đâu đó tuồn vào  bán được cho ISIS  để chiến đấu tự tồn và gây tội ác mỗi ngày. Nếu tất cả số lượng vũ khí đạn dược tiêu thụ từ hai phía mỗi ngày nhân với thời gian xử dụng một tháng, một năm sẽ là con số hàng tỷ dollar. Chi phi càng cao thì lợi nhuận của các nhà tư bản quân sự, quốc phòng và  những tên lái súng làm giầu nhờ chiến tranh, thông qua cuộc chiến chống tổ chức khủng bố ISIS,  tất nhiên là không nhỏ.

Sau cùng, tổ chức khủng bố ISIS chưa bị tiêu diệt còn có sự góp phần nhất định của mạng lưới truyền thông quốc tế tự do, hàng ngày theo dõi, đưa tin và hình ảnh rất nhanh chuyển đi khắp thế giới mỗi khi ISIS thực hiện các cuộc khủng bố tập thể đẫm máu hay sát hại tàn bạo những cá nhân con tin bị hành hình. Vì sự thể này chẳng khác gì mạng lưới truyền thống quốc tế đã làm tuyên truyền không công cho mục đích và tác dụng của các hoạt động khủng bố mà ISIS muốn thành đạt. Đồng thời, quyền tự do mua bán vũ khí cũng là nguyên nhân thứ yếu khác giúp phương tiện cho những kẻ khủng bố dễ dàng thủ ác. Omar Saddiqui Mateen kẻ vừa thực hiện cuộc khủng bố dẫm máu nhất tại Hòa Kỳ từ trước tói nay, tại hộp đêm Pulse của người đồng tính ở thành phố Orlando bang, chính là một trong những kẻ đã thủ ác ở Hoa Kỳ do ảnh hưởng của cả hai tác động này.Vậy mà Thượng viện Mỹ mới đây lại bác bỏ các dự luật siết chặt kiểm soát súng, chẳng hiểu các vị dân cử Mỹ nghĩ sao?

Thiện Ý
Housto, ngày 22 tháng 6 năm 2016

Bài Xem Nhiều