We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 24 June 2016

Tin Vui Cộng Đồng:LỄ CHÚC MỪNG CÁC SĨ QUAN TƯƠNG LAI TẠI QUỐC HỘI HOA KỲ

Ngày 16/6 vừa qua, trong khuôn viên của Thượng Viện Hoa Kỳ đã diễn ra buổi lễ chúc mừng các tân sĩ quan đã được tuyển chọn vào các trường đại học quân đội của Hoa Kỳ. Trong buổi lễ, chúng tôi ghi nhận có 2 tân sĩ quan là người Mỹ gốc Việt. Mời quý vị cùng theo dõi phóng sự sau đây.


*****
Chuyện kể của Elizabeth Phù, nữ cố vấn cho Tổng thống Obama, người phụ nữ Mỹ gốc Việt đầu tiên làm việc tại Tòa Bạch Ốc giữ chức vụ Giám đốc các vấn đề an ninh Đông Nam Á, Châu Đại Dương và Đông Á. Đài Á Châu Tự Do vinh dự có buổi phỏng vấn bà Elizabeth Phù tại tư gia. Đây là lần đầu tiên bà Elizabeth Phù trả lời phỏng vấn truyền thông Việt ngữ.

Đả đảo:” Chống Mỹ cứu nước”.hay Đả đảo Việt Cộng bán nước!

Đả đảo Việt Cộng bán nước!

 

Khi TT Hoa Kỳ Obama sang Việt Nam, tôi viết bài chào:” Chống Mỹ cứu nước”. Bài viết nhà nước vui ra nước mắt! Nay ông ta đã rời VN, chẳng lẽ tôi không thể viết: “ Đả đảo Việt cộng bán nước!?”…Tôi đả đảo nó vì suốt 80 mươi năm qua, nó chỉ đem đến cho Việt Nam về đời sống là nghèo đói, bất hạnh. Về xã hội là sự vô luân là gian trá, lừa bịp, phản trắc. Về con người là phi nhân bất nghĩa và tội ác. Với gia đình là không cha không mẹ, không tình nghĩa. Với tổ quốc là phản nghịch, là buôn dân bán nước…!


Ai c ũng biết, khi Đệ Nhị Thế Chiến vừa tàn, hội nghị San Francisco 1951 mở ra. Ở đó, một bản Hòa Ước giữa người thắng kẻ bại đã được đúc kết, công bố và thi hành. Trong Điều 2, đoạn 7 của Hòa ước này đã minh thị về trường hợp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam bị Nhật chiếm giữ như sau: “Nhật Bản khước từ mọi chủ quyền và đòi hỏi đối với tất cả các lãnh thổ mà họ chiếm bằng vũ lực trong đệ nhị thế chiến, trong số đó có các quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands)”.


Trước đó, khi đệ trình bản tu chính vào ngày 5-9-1951, ngoại trưởng Nga, Andrei Cromyko đã tính vươn tay dành 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam cho Trung cộng, là một tập đoàn CS vừa có chiến thắng tại Trung Hoa lục địa (1949). Tuy nhiên, vào ngày 7/9/1951, trong Hội nghị San Francisco với sự tham dự của các phái đoàn đại diện cho 51 quốc gia, Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng VN, ông Trần Văn Hữu, đã long trọng tuyên bố trước hội nghị như sau: “Chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của chúng tôi trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”….”Chúng tôi cũng sẽ trình bày ngay đây những quan điểm mà chúng tôi yêu cầu Hội nghị ghi nhận ... Và để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”. Lời công bố này đã được bỏ phiếu chấp thuận trong hội nghị với tỷ lệ 48/51, trong đó có các cường quốc hàng đầu như Mỹ, Pháp, Anh. Hòa ước này đã có hiệu lực từ 28/4 năm 1952.


Tưởng cũng nên nhắc lại vào ngày 16-3-1974, cựu thủ Tướng Trần văn Hữu trong một cuộc phỏng vấn tại Paris đã nói: “...Chủ quyền Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa đã được công khai tuyên bố nơi Hội nghị Hòa bình với Nhựt, tại San Francisco vào năm 1951. Lúc ấy là lần đầu tiên mà Việt Nam vào hàng 50 cường quốc có quyền định đoạt vấn đề quốc tế. Lá cờ quốc gia, nét son nền vàng phất phới trước Hội nghị…. Việt Nam có mặt ở San Francisco là VIỆT NAM THỐNG NHỨT, thống nhứt đã hai năm rồi. Và ai cũng biết, ngày 8-3-1949 là ngày chánh phủ Pháp công khai nhìn nhận nền độc lập của Việt Nam. Việt Nam hoàn toàn thống nhứt từ đó.”...


Như thế, vào thời điểm 1951, Việt Nam đã là một quốc gia Độc Lập, có chủ quyền. Lãnh thổ chạy dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu, dặt dưới quyền lãnh đạo của chính phủ Bảo Đại. Trong khi đó, lợi dụng tinh thần kháng pháp của quân dân Việt Nam, CS trương cờ cướp lấy chính quyền tại Hà Nội vào ngày 2-9-1945. Nhưng chẳng bao lâu sau, tập đoàn CS do Trung cộng đỡ đầu đã bị đánh bật ra khỏi Hà Nội. Cuộc sống tăm tối. Giống như thổ phỉ, ngày ẩn trốn, đêm đêm đi cướp của giết người. Và cái chết của bà Nguyễn thị Năm, người đã bỏ ra hàng trăm lượng vàng giúp kháng chiến đã là cái án treo vào cổ những cái tên Hồ chí Minh, Lê Duẩn, Phạm văn Đồng, Đặng xuân Khu, Lê đức Thọ, Võ nguyên Giáp… đời đời không thể tẩy rửa được.


Tuy nhiên, cuộc chiến thắng của Mao trạch Đông ở lục địa Trung Hoa (1949) đã dần dần làm thay đổi bộ mặt của tập đoàn cộng phỉ tại Việt Nam. Trước hết, với sức người sức của, dưới sự điều binh khiển tướng trực tiếp của những viên tướng Tàu là Lã qúy Ba, Trần Canh… Trung cộng đã dần dần tạo ra và giúp tập đoàn CS Hồ chí Minh có chỗ đứng, mà điểm vang là trận Điện Biên Phủ. Từ trận chiến này, TC đã gây ra hoang mang và làm đổ vở tinh thần cũng như sức chiến đấu của quân đội Pháp tại Đông Dương. Nó là nguyên nhân chính đem lại tai họa cho Việt Nam qua hội nghị Geneve. Là nơi, với sự góp sức cùa Tàu và Liên Sô, Việt Nam đã bị chia ra làm 2. Miền bắc, từ vĩ tuyến 17 trở ra do tập đoàn cộng sản Hồ chí Minh chiếm đóng. Phía nam vĩ tuyến 17 thuộc về quân đội và nhân dân Việt Nam. Kết qủa này cho thấy, Hồ chí Minh và tập đoàn cộng sản đã cậy nhờ vào Tàu cộng mà đạt thành ước nguyện của Lê chiêu Thống, Trần ích Tắc xưa kia.


Sau khi giúp cho tập đoàn Hồ chí Minh có chỗ chống gậy, TC không quên đòi lấy quyền lợi cho mình. Việc đầu tiên họ ra một thông báo, trong đó quy định điều mà họ gọi là lãnh địa và lãnh hải thuộc nước CHNDTH, một điều mà họ đã không thể thực hiện được tại Hội nghị San Francisco 1951. Bản tuyên bố của Chu ân Lai đề ngày 4 tháng 9-1958, gồm 4 điều khoản. Điều khoản số 1 đã viết như sau: “Tuyên Bố của Chính Phủ Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc về Lãnh Hải (1) Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều khoản này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan…. và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc”…


Theo thông báo này, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nơi mà hội nghị quốc tế San Francisco đã khẳng định là của Việt Nam đã bị TC quy vào vòng cương tỏa của họ với cái tên khác là Nam Sa và Tây Sa. Việc cương tỏa này hoàn toàn không có gía trị với Việt Nam trên phương diện pháp lý. Tuy nhiên, trái ngược với thái độ của miền nam Việt Nam, tập đoàn CSBV dưới sự lãnh đạo của Hồ chí Minh tự biết, đây chẳng qua chỉ là việc phải trả nợ chiến phí mà TC đã giúp cho Lê chiêu Thống kiếm được chỗ dung thân. Theo đó, nhân cơ hội TC ra thông báo về các quần đảo tiếp cận, Hồ chí Minh qua Phạm văn Đồng đã cống nạp hai quần đảo HS, TS đang nằm trong công quyền của miền Nam Việt Nam cho TC. Việc làm này phải được coi là một công trạng lớn nhất của tập đoàn CS Hồ chí Minh sau khi chúng tìm được chỗ tựa: Đồng viết:


“Thủ Tuớng Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà,


Thưa Đồng chí Tổng lý… Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa…. Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc…, Ngày 14 tháng 9 năm 1958”.


Thật ra, bản công hàm của Phạm văn Đồng đã không xuất hiện lẻ loi. Trái lại, nó đã được sửa soạn rất kỹ từ trước đó hai năm. Vào tháng 6 năm 1956, thứ trưởng Ngoại giao Việt cộng là Ung Văn Khiêm đã nói với Li Zhimin, tham tán sứ quán Trung quốc tại Hà Nội là: “theo dữ liệu của Việt Nam thì đảo Tây Sa (tức Paracels, Hoàng Sa) và đảo Nansha (tức Spratleys, Trường Sa) là một phần thuộc Trung quốc theo lịch sử”. Sau Y, vào ngày 3-12-1992, Nguyễn mạnh Cầm trong vai bộ trưởng ngoại giao tại Hà Nội xác minh: “các nhà lãnh đạo của ta lúc trước xác nhận về Hoàng Sa và Trường Sa như vậy là do theo Hiệp định Genève năm 1954 về Đông Dương thì tất cả lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam là thuộc về chính quyền miền Nam, kể cả hai quần đảo này. Trong tinh thần đấy và do tính cấp bách, quan điểm lãnh đạo của ta ủng hộ Trung quốc công bố chủ quyền của họ trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là cần thiết. Vì nó phục vụ cho cuộc chiến bảo vệ tổ quốc!” . Không biết Y muốn nói đến bảo vệ tổ quốc nào, chắc là Tổ quốc Trung quốc? Thêm vào câu chuyện bán nước này, Hoàng Tùng, ủy viên trung ương, cũng xác nhận: “Vì ta bận đánh Mỹ, không có thời gian và chưa đủ khả năng để giải phóng Hoàng Sa nên nhờ bạn Trung Quốc giải phóng. Sau này mình thống nhất đất nước rồi phía bạn sẽ trả cho mình.” ( RFA). Riêng Lê đức Thọ, ủy viên BCT, trưởng ban tổ chức TU đảng thì mạnh dạn hơn:” Hãy an tâm, Trường Sa, Hoàng Sa trong tay Trung quốc còn hơn là trong tay ngụy quyền miền nam”.


Dĩ nhiên, chuyện nhượng địa cho TC chưa dừng lại ở đó. Vào năm 1990 một phần trong vịnh bắc bộ gồm bãi biển Tục Lãm, rồi núi Lão Sơn, Nam Quan, Bản Giốc cũng đã lìa đàn chim Việt. Và còn biết bao nhiêu rừng đầu nguồn, đất đai thuê bao, sang nhượng mà Việt cộng không còn được phép lui tới nữa. Đó là chưa kể đến những cơ sở kinh doanh nhỏ, tràn sang mua nhà chiếm đất dưới hình thức tư nhân. Đã thế, hầu như tất cả các ngành liên quan đến hệ thống nền tảng như đường xá cầu cống, điện nước đều nằm trong tay Trung cộng xây dựng, quản lý!


a. Việt Nam còn lại gì?


Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Hoàng Sa và Trường Sa, Nam Quan , Bản Giốc… người ta luôn nhắc đến hậu qủa của cuộc dàn xếp giữa kẻ đi xin ăn, và kẻ cấp phát lương thực cho kẻ nghèo khó trong thế giới cộng sản là Trung cộng và Bắc Việt . Đó là cái kết qủa mà không một ai, không một nước nào trong cộng đồng thế giới muốn chen vào để giải quyết những bất đồng giữa 2 tập đoàn cộng sản này. Bởi vì, đứng về phương diện ngoại giao, không ai muốn đứng về, hoặc ngả theo những kẻ biển lận, muốn dùng mánh khoé để lừa đảo. Và cũng chẳng ai chống lưng cho kẻ muốn dùng cái xác lớn để đi chiếm hữu. Đó là lý do, dù đã mất HS, TS và biển đảo bắc bộ vào tay TC, tập đoàn CSVN vẫn không thể thoát ra, tệ hơn, còn phải cúi đầu, bám theo bước chân TC ngày một chặt chẽ hơn! Đó là một bất hạnh lớn, nếu không muốn nói là một sỉ nhục cho đất nước và dân tộc Việt Nam khi bọn “Lê chiêu Thống” gặp thời.


b. Hậu qủa của việc “cõng rắn cắn gà nhà”.


Khi đọc bản văn này, ai cũng biết là Hồ chí Minh đã nhờ tay Phạm văn Đồng để dâng hiến biển đảo của Việt Nam cho TC. Riêng phần lý do thì cho đến nay không ai xác định được đâu là điểm chính. Nhiều người cho là vào thời điểm đó, tập đoàn CS bắc Việt chỉ nghĩ đến vấn nạn của chiến phí trong chiến tranh, nên đã nhân cơ hội có bản thông báo của TC, họ đã hùa theo để, một phần là trả nợ trên giấy. Phần khác là cậy nhờ TC tiếp tục trợ giúp vũ khí đạn dược, cũng như các chuyên viên cho Việt cộng trong cuộc xâm lăng miền nam Việt Nam. Khi quyết định, không phải là họ không biết 2 quần đảo này trực thuộc chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Trái lại biết rất rõ. Theo đó, họ còn muốn đưa cả TC bước vào cuộc chiến với Nam Việt Nam để chia chác thành qủa cho nhau sau này. Phía cộng sản Việt Nam là thế, riêng với HCM có lẽ còn phải kể đến cái lý lịch người Hẹ của Y để Y mạnh dạn chuyển những vùng đất này cho TC. Kết quả, VN đã mất Hoàng Sa và Trường Sa vì cái kế bán đất nhà người của HCM.


c. Làm sao có thể đánh dấu hay đòi lại những gì đã mất?


Người ta tin rằng, hành vi tự ý công bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong bản thông bào của Chu ân Lai là bất hợp pháp và TC không bao giờ có thể thủ đắc hai quần đảo này. Tuy nhiên, bản văn trả lời đầy bợ đỡ và gian trá của Phạm văn Đồng đã giúp cho Trung cộng có lợi thế trong việc ra quân chiếm giữ lấy hai quần đảo này. Từ đó, nguy cơ chiếm cứ lâu dài và có thể trở thành vĩnh viễn sẽ xảy ra. Bởi lẽ chẳng ai có khả năng đầy chúng ra khỏi vị trí đang chiếm đóng, ngoại trừ chính người Việt Nam sau một cuộc chiến tranh. Và TC là kẻ chiến bại toàn diện.


Đứng trước nguy cơ bị TC chiếm hữu một cách vĩnh viễn và Việt Nam mất luôn cơ hội để đòi lại, Việt Nam phải làm gì? Trước hết, ngoài việc phải đưa Trung cộng ra trước tòa án Quốc Tế, nhà nước cộng sản tại Hà Nội buộc phải tự làm công việc sau: Bằng một công hàm đồng cấp, với sự chuẩn thuận của QH, nhà nước CHXHCNVN phải công khai tuyên bố hủy bỏ bản Công Hàm của Phạm văn Đồng, coi đó là một hư thư vô gía trị vì nó không đi qua việc duyệt trình của Quốc Hội. Bản tuyên bố này cũng buộc phải gởi đến người đồng cấp của TC. Đồng thời thông báo rộng rãi trên truyền thông, cũng như cơ cấu thẩm quyền của Liên Hiệp Quốc. Trong đó có thể phải viện dẫn đến lý do: Vào thời điểm sau 20-7-1954, hai quần đảo này trực thuộc quyền quan lý của Việt Nam Cộng Hoà theo hiệp định Geneve 54 về VN và mang tên Hoàng Sa và Trường Sa. Theo đó, nhà nước CHXHCN Việt Nam không có tư cách pháp nhân cũng như pháp lý để công nhận cái không có, hay không thuộc về minh trực thuộc về quốc gia đệ tam.


Nếu có một văn bản công khai đồng cấp như thế trên trường Quốc Tế, câu chuyện của Hoàng Sa, Trường Sa sẽ có nhiều lý do để thay đổi. Từ đó, có khả năng đặt TC vào vị trí chiếm hữu bất hợp pháp. Đây là một công việc mang tính cách tạo ra thế diên trì của chủ quyền mà Việt Nam phải bảo vệ. Hơn thế, nhờ phương cách này, Việt Nam vẫn luôn luôn có thế chủ động trong việc đòi hỏi TC phải trao trả hai quần đảo này lại cho VN (bất kể thời gian). Có thể nói, đây là phương cách duy nhất để nhà cầm quyền Hà Nội chứng minh rằng cái Công Hàm của PVĐ không có gía trị. Ngoài ra không có một phương cách nào khác, nó càng không thuộc về những cái loa xó bếp lên tiếng. Nhưng ai, viên TT nào của Việt cộng dám ký bản Công Hàm này? Có lẽ là không ai?


Nhìn lại, lịch sử đã cho chúng ta thấy rằng: Đất nước và Dân tộc là một khối kiên vững trường tồn không bao giờ chết và cũng không bao giờ hết. Phần các triều đại, các thể chế thì đều phải theo qua đi. Qua đi theo ngày tháng dài hay ngắn mà chúng nó đã phục vụ hay phản bội lại đất nước và dân tộc này. Đây không phải là một định lý hay một định đề nguyên tắc nào cả, nhưng nó là luật biến hóa của thời gian và được tác động bờỉ con người.


Cách riêng, lịch sử của dân tộc Việt Nam hơn 4000 năm qua luôn luôn chứng minh một điều rõ nét là: Tất cả những vua quan, mũ áo đi cầu cứu Trung Hoa để về tranh danh đoạt quyền lợi tại Việt Nam đều là những tên phản quốc, và cái kết quả cuối cùng của chúng, một là bị bêu đầu hay trở thành những kẻ cô hồn nơi đất ngoại. Xa kia, là Kiều công Tiễn. Kế đến là Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống. Nay, Hồ chí Minh và tập đoàn bán nước chắc chắn cũng không có ngoại lệ. Có khác là chúng đã nhờ Tàu mà đày đoạ Dân Tộc để hưởng đưọc đôi phần bổng lộc trong một khoảng thời gian nào đó mà thôi.


Khi trực diện nhìn lại những hình ảnh này, mọi người đều thấy: Cái tai họa lịch sử với dân tộc Việt Nam hôm nay không phải là cái họa mất nước, mất biển đảo vào tay Trung cộng, nhưng chính là việc tập đoàn cộng sản đã đưa Trung cộng vào xẻ đất, chia áo của Việt Nam. Theo đó, muốn trừ cái họa này cho dân tộc, xem ra chúng ta cũng không có một cách chọn lựa nào khả dĩ khác và tốt hơn, ngoài việc nhìn lại và học lại bài học của Ngô Quyền, của Hưng đạo Vương trên sông Bạch Đằng khi xưa. Đứng dậy mà đi.


Điều ấy có nghĩa, nếu chúng ta mãi ngủ vùi trong cuộc tuyên truyền sảo trá của CS, hoặc gỉa, nghe theo lời của những hiện tượng vô văn hóa, vô tổ quốc, vô gia đình như tên Vũ minh Giang, Hiệu trưởng Đại học Quốc Gia Hà nội, tuyên bố « Đào mồ, cuốc mả tổ tiên của tôi thì được. Chớ đập bỏ tượng Lenin là vô văn hóa » thì ngày Việt Nam mất tên, thành một chi tộc của tập đoàn Trung cộng cũng chẳng còn bao xa!


Để kết. Bạn nghĩ gì về tập thể cộng sản vô gia đình, vô tổ quốc này? Khi theo Lê chiêu Thống ,Trần ích Tắc bán nước cầu vinh thì Hồ chí Minh và tẫp dơàn CS rêu rao lên những khẩu hiệu lừa dảo từ bà gìa đến lũ trẻ là “ giải phóng” là “ Chống Mỹ cứu nước”. Nay đường đi không đến, “ giải phóng” không thấy, nhưng có hơn 3 triệu nhân mạng bị chết vì “ kháng chiến”. Lại thấy cả nước điêu linh vì tai họa cộng sản và rồi sẽ điêu tàn vì cái họa ngàn đời từ phương bắc do chúng cõng vào. Hỏi xem, liệu chúng có đáng bị đả đảo và bị lên án hay không?

Có hay không? Câu trà lời của bạn hôm nay chính là hướng đi của Việt Nam trong ngày mai đấy. Nghĩa là, Tổ quốc Việt Nam của chúng ta sẽ Trường Tồn trong Tự Do, trong Độc Lập hay sẽ bị đặt vào trong vòng nô lệ của Tàu cộng là tùy thuộc vào câu trả lời của chúng ta hôm nay.
 

Bảo Giang
23/6/2016
******
Banh cái tai ra mà nghe nghé


Trong mấy tháng qua, truyền thông Trung Quốc vốn nằm dưới sự kiểm soát của Đảng Cộng sản Trung Quốc đưa tin rộng rãi về sự tồn tại của một tài liệu vô cùng đặc biệt, một cuốn sách từ đời nhà Minh được nói là chứng minh tuyên bố chủ quyền của nước này tại phần lớn Biển Nam Trung Hoa, tức Biển Đông.

Trong khi chờ đợi một quyết định của tòa quốc tế sẽ được công bố trong vài tuần tới, tài sản "quý giá" được yêu quý "bọc trong nhiều lớp giấy" được nhìn nhận là bằng chứng tối quan trọng cho tuyên bố quả quyết của Trung Quốc rằng lịch sử đứng về phía họ.
Tuy nhiên phóng viên BBC tại Bắc Kinh, John Sudworth, đi tìm hiểu thì dường như mọi sự không phải là như vậy.

ÔNG BỐ DƯỢNG: Người ngoài hay là người nhà?




Ông ấy đã hơn 50 tuổi, lấy mẹ tôi cũng vì muốn tìm người bầu bạn lúc tuổi già. Ông không có điểm gì nội trội ngoài khả năng nấu ăn và tấm lòng chân thật, nhưng khi tiếp xúc với ông, tôi mới thật sự hiểu ra hai chữ “người nhà”.

ông bố dượng, người nhà, câu chuyện,
Ông bố dượng 50 tuổi và câu chuyện thấm thía về hai chữ “người nhà”. (Ảnh: Internet)
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi 
So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 tuổi đối với một nửa kia rất nhiều khi chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi.
Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi vì ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, chẳng qua chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
Nói thật lòng, mẹ tôi cũng chỉ là vì nể mặt người mai mối nên mới quyết định đến gặp ông ấy. Và cuối cùng mẹ đã sinh ra thiện cảm đối với ông bởi tài nghệ nấu nướng của ông.
Sau khi gặp mặt, ông ấy nói: “Bà Lý này, tôi biết điều kiện của bà rất tốt, không thiếu gì cả, thật tôi không có gì đáng để gửi tặng bà. Nhưng dù thế nào, chúng ta cũng hãy thử quen nhau xem sao, chiều nay bà hãy ở lại nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc nhé!”.
Tấm lòng chân thành của ông khiến mẹ tôi không nỡ từ chối, và bà đã ở lại. Ông không để bà động đến một tay, đã làm một bát canh với bốn loại rau, đặc biệt là món bí ngô nấu thịt, mẹ tôi đã ăn ngon đến không nỡ đặt đũa xuống.
Trước khi đi, ông đã nói với mẹ tôi rằng: “Sau này nếu như muốn ăn nữa, thì hãy đến đây. Nhà tôi tuy không khá giả lắm, nhưng chiêu đãi món bí ngô thì không tốn công phí sức chút nào”.
Về sau, mẹ tôi lần lượt gặp mấy người lão niên khác nữa, nhưng mà, tuy điều kiện của mỗi người đều tốt hơn ông ấy, nhưng cuối cùng mẹ tôi vẫn chọn ông.
Lí do thật ra cũng được xem là ích kỷ, bà ấy đã phục vụ và chăm sóc ba tôi hơn nửa đời người rồi, lần này bà muốn một lần làm đối tượng được người ta chăm sóc lại.
Cứ như vậy, ông ấy và mẹ tôi đã đến với nhau…
Người ngoài hay là người nhà?
Hôm đó, ông ấy, mẹ tôi, thêm tôi nữa, còn có gia đình ba người của con trai ông cùng dùng một bữa cơm với nhau.
Tôi đặc biệt sắp xếp bữa cơm này trong một khách sạn năm sao sang trọng, trên bề mặt thì thấy là vì để bày tỏ sự coi trọng đối với ông, thật ra là muốn thông qua đó mà thể hiện đẳng cấp của mình.
Khi rời khỏi khách sạn, ông nhẹ nhàng nói với tôi: “Từ nay chúng ta đã là người nhà với nhau rồi, là hai bố con đấy! Sau này nếu con muốn mời bố ăn cơm thì chỉ việc đi đến những quán ăn bên đường là được rồi, ở đó bố sẽ ăn được thoải mái hơn, lòng không bị đau và cũng không thấy tiếc tiền”.
Chính biểu lộ tình cảm chân thành của ông đã làm tổn thương cái tâm hư vinh giả dối của tôi, khiến tôi cảm thấy đấu trí với một người thật thà, giống như một người lớn lấy kẹo để dụ dỗ một đứa con nít vậy, thật là vô sỉ chẳng còn gì để nói nữa.
Ông ấy đã chăm lo cho mẹ tôi rất tốt, bà ấy mỗi lần gặp tôi đều bảo cần phải giảm cân, đó là một giọng điệu hạnh phúc.
Ông ấy nấu ăn thật sự rất ngon. Một lần nọ, khi cùng ăn cơm với mọi người, tôi không nhịn được nói với vợ rằng: “Lần sau khi chú Đường làm cơm, em hãy ở bên cạnh mà học hỏi một chút”.Trong sắc mặt của vợ vốn không hề có phần muốn học, trái lại còn có mấy phần tức giận.
Ông vội vàng đứng ra giải vây, ông nói: “Một đời này của bố đều không làm được gì tốt cả, chỉ có chút tài nghệ làm được mấy món ăn, các con đều là những người làm chuyện đại sự, tuyệt đối đừng có học theo ta, nếu như muốn ăn, thì hãy đến đây, đến bất cứ lúc nào cũng được. Làm cơm này, sợ nhất là cơm mình làm không có người ăn”.
Hôm đó khi chúng tôi đi về, ông ấy đã gói rất nhiều đồ do chính tay ông làm bảo chúng tôi mang về, vừa cầm lấy tay tôi vừa nói: “Đừng có khen cơm của bố nấu ngon nữa, nói thật lòng, hễ có người nói đến ưu điểm này thì bố thấy ngại lắm. Một người đàn ông chỉ biết nấu ăn, còn những phương diện khác thì lại không làm được trò trống gì cả, đây đâu thể nói là ưu điểm được”.
Trên đường về nhà, tôi đã kể lại cho vợ nghe những lời này của ông. Cô ấy nói: “Người như ông ta, trời sinh là số phải phục vụ người ta, trời sinh chính là bằng lòng cúi đầu đến sát mặt đất. Mẹ chúng ta có phúc khí, già rồi còn làm một hoàng thái hậu”.
Tôi vừa lái xe, vừa dùng mắt liếc nhìn vợ, cảm nhận sự khinh thường của vợ đối với ông ấy, trong lòng lại không biện giải gì cho ông. Rốt cuộc, ông trước sau vẫn là một người ngoài mà.
ông bố dượng, người nhà, câu chuyện,
(Ảnh: Internet)
Xấu hổ
Hôm tôi dọn sang nhà mới, ông ấy và mẹ tôi đã đến nung đáy nồi (một tập tục khi dọn nhà) cho chúng tôi. Ông đã làm theo tập tục nung đáy nồi một cách cẩn thận kỹ càng đâu vào đấy. Nhưng mà, đợi đến lúc ăn cơm, ông lại không xuất hiện trên ghế dành cho bề trên, tìm khắp nơi đều không thấy ông ấy, gọi điện thoại cho ông, cũng là ở trong tình trạng khóa máy.
Dường như đã tính toán kỹ thời gian, khi khách khứa đi hết cả, ông đã quay trở lại, cẩn thận dọn dẹp đống bát đĩa bừa bộn đó, đem những đồ ăn còn thừa lại đựng trong hộp cơm mà ông đã chuẩn bị sẵn, để đem về nhà ăn.
Mẹ không mong ông làm như vậy, cảm thấy tủi thân cho ông, ông nhỏ tiếng nói thầm với bà rằng: “Buổi tối anh sẽ nấu cơm mới cho em, những cái này anh sẽ tự ăn hết”.
Mẹ nói: “Làm gì mà ngày nào cũng phải ăn cơm thừa rau thừa như vậy chứ? Anh có biết rằng em thấy anh làm như vậy, trong lòng rất khó chịu hay không?”.
Ông ấy đã an ủi mẹ tôi rằng: “Em tuyệt đối đừng có thấy khó chịu, để anh nhìn thấy lãng phí như vậy, trong lòng anh mới không dễ chịu. Tiền của Thụ Tán (tên của tôi) đều rất vất vả mà đánh đổi lấy, chúng ta không giúp con nó được gì cả, vậy thì hãy gắng sức tiết kiệm thay cho nó”.
Lời của ông khiến cho mẹ tôi day dứt, sau đó bà ấy quyết định nói với tôi. Nghe thấy mẹ nói thay cho ông ấy trong điện thoại, lúc đó cảm giác trong lòng tôi rất phức tạp, đồng thời cũng vì phần phức tạp này của mình mà cảm thấy rất xấu hổ.
Dần dần, thiện cảm đối với ông ấy mỗi lúc một nhiều hơn
Có những lúc, thậm chí có phần ỷ lại, ông ấy vẫn luôn âm thầm làm rất nhiều chuyện cho chúng tôi, thay ống nước bị hư trong nhà, mỗi ngày đưa cháu đến nhà trẻ và rước cháu về nhà, khi mẹ nằm viện ông ấy đã không ngủ không nghỉ mà chăm sóc bà, mãi đến sau khi xuất viện mới nói với chúng tôi.
Chỉ là không ngờ rằng có một ngày, ông cũng ngã bệnh, hơn nữa bệnh còn nghiêm trọng đến thế. Trên đường ông ấy đưa con của tôi đến nhà trẻ đã đột nhiên ngã xuống – bệnh tai biến mạch máu não, bán thân bất toại mà nằm trên giường.
Tôi, còn có con trai của ông ấy, ban đầu đều rất tích cực đối với việc trị liệu của ông, chúng tôi mong ông mau chóng khỏe lại, vẫn có thể chịu mệt nhọc vất vả mà phục vụ cho chúng tôi giống như trước đây.
Nhưng mà, ông đã không bao giờ đứng dậy được nữa. Trước đây ông chỉ biết mỉm cười, không ngờ giờ đây đã biến thành yếu ớt như vậy, lúc nào cũng chảy nước mắt.
Mẹ chăm sóc cho ông, ông khóc; chúng tôi đẩy xe lăn dẫn ông đi chơi vùng ngoại ô, ông khóc; nhiều lần nằm viện, nhìn thấy tiền bị tiêu đi như nước, ông khóc.
Cuối cùng có một ngày, ông đã dùng con dao cạo râu ra sức cắt cổ tay của mình. Cấp cứu trong suốt 5 giờ đồng hồ, ông mới giằng co từ trong cõi chết trở về, rất mệt mỏi, cũng rất tuyệt vọng.
Điều thật sự không ngờ rằng, người đầu tiên bỏ ông ấy đi lại chính là con trai của ông.
Con trai của ông rất ít khi đến thăm ông, sau này còn không chịu ló mặt ra một lần. Mỗi lần gọi điện thoại anh ta đều nói rằng mình đã đi công tác, trở về sẽ ghé thăm ông.
Điều khiến tôi không ngờ hơn nữa, mẹ tôi vào lúc này cũng đề xuất với tôi rằng bà muốn chia tay với ông. Hai người vốn dĩ cũng chưa có đăng ký, chỉ là chuyện vỗ mạnh một cái mỗi người mỗi ngả.
Mẹ nói với tôi rằng: “Mẹ đã già rồi, không lo nổi cho ông ấy nữa. Mẹ không giúp được gì cho con cả, nhưng cũng không thể lượm một người cha tàn phế về, làm liên lụy con được”.
Đây chính là hiện thực tàn nhẫn
Tôi không muốn để mẹ tôi làm người ác, thế là tôi đành phải nhẫn tâm đóng vai kẻ ác, quyết định tự mình đến nói ra chuyện chia tay này.
Tôi nói với ông, người vốn đang nằm trong bệnh viện rằng: “Chú Đường, mẹ con bệnh rồi”.
Nước mắt của ông lại tuôn trào ra như mưa, tôi gắng sức nói ra những lời tàn nhẫn: “Chú biết đấy, mẹ con cũng đã có tuổi rồi. Những ngày này, bà ấy đối với chú như thế nào, chú cũng đã thấy rồi”.
Chú tiếp tục chảy nước mắt gật đầu. Tôi lại nói tiếp: “Chú Đường, chúng con còn phải đi làm nữa, mẹ con sức khỏe lại không được tốt. Chú xem như vậy có được không, sau khi xuất viện, chú hãy về nhà của chú, con sẽ thuê một bảo mẫu cho chú. Đương nhiên, tiền sẽ do con trả, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm chú”.
Khi nói đến đây, chú không khóc nữa. Chú gật đầu liên hồi, nói một cách cảm kích: “Nếu được như vậy thì tốt quá, nếu được như vậy thật đúng là tốt quá. Không cần mời bảo mẫu, thật sự không cần…”.
Tôi bước ra đến khuôn viên của bệnh viện lại chảy nước mắt, không rõ đó là cảm giác nhẹ nhõm sau khi được giải thoát, hay là trong lòng có nỗi day dứt không nói thành lời.
Tôi đã mời một bảo mẫu cho ông ấy, trả trước chi phí trong một năm. Sau đó, tôi lại đến nhà ông ấy, thuê công nhân tu sửa lại nhà của ông một chút, tôi đã cố gắng làm đến trọn nhân trọn nghĩa. Không phải vì ông, chỉ vì an ủi nỗi bất an trong lòng. Cái ngày ông ấy xuất viện trở về nhà, tôi không có đi, mà là bảo tài xế trong đơn vị đến đón ông.
Sau khi tài xế trở về đã nói với tôi rằng: “Chú Đường nhờ tôi nói tiếng cảm ơn với anh, còn bảo rằng ngay cả con trai ruột của chú, cũng không làm được như vậy”.
Những lời này, đã an ủi tôi ít nhiều, khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng loại an ủi này vốn không có duy trì được bao lâu.
Ngày xuân lạnh buốt
Ngày tết không có ông ấy ở nhà, chúng tôi thấy có chút buồn tẻ, không còn có một người bằng lòng vùi đầu vào trong nhà bếp, làm đủ các loại món ăn cho chúng tôi.
Chúng tôi ngồi ăn cơm tất niên trong khách sạn năm sao, nhưng lại không cảm nhận được cái hương vị nồng ấm của ngày tết nữa. Con trai trên đường về nhà nói: “Con muốn ăn món cá chép do ông nội làm”.
Vợ tôi nháy mắt ra hiệu cho con trai đừng có nói nữa, nhưng mà, con trai trái lại quậy càng dữ dội hơn: “Tại sao mọi người lại không để cho ông nội về nhà đón tết, mọi người thật đúng là xấu xa mà!”.
Vợ tôi tức giận giáng cho con trai một cái bạt tai thật mạnh. Nhưng cái bạt tai đó giống như là đang đánh vào mặt tôi vậy, khắp mặt sưng lên đau đớn. Một câu nói của con trai, khiến cho điều chúng tôi tự thấy an ủi đều đã sụp đổ tan tành.
Tôi từ trong kính chiếu hậu, nhìn thấy đôi mắt của mẹ cũng đang đỏ hoe. Không nghĩ cũng hiểu, đó là ngày 30 tết buồn tẻ biết mấy. Tôi thấy rất nhớ năm ngoái, cái năm mà ông ấy vẫn còn ở nhà chúng tôi, một gia đình ấm cúng hạnh phúc, luôn được xây dựng trong sự phó xuất lặng lẽ của một người.
Không biết giờ này, chú Đường đang đón tết với ai? Liệu có nhớ đến chúng tôi chăng? Liệu có vì sự vô tâm của chúng tôi mà trong lòng cảm thấy tủi thân?
ông bố dượng, người nhà, câu chuyện,
(Ảnh: Internet)
Về nhà
Sau khi tiếng trống đầu xuân vang lên, tôi lái xe đi đến chỗ của chú Đường. Ông ấy bước những bước chân tập tễnh ra mở cửa cho tôi, nhìn thấy tôi, miệng đang nở nụ cười, trong mắt lại đẫm lệ.
Đi vào ngôi nhà lạnh lẽo của ông, nước mắt của tôi cũng không thể ngăn lại được nữa. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho con trai của ông ấy, sau khi mắng chửi cho anh ta một trận, bắt đầu gói sủi cảo cho ông.
Bảo mẫu đã về nhà đón tết rồi, trên đầu giường đã chuẩn bị sẵn điểm tâm đủ cho ông ấy dùng đến ngày 15, trong lòng tôi cũng thầm trách mẹ.
Những chiếc sủi cảo nóng hổi cuối cùng đã khiến trong nhà ông ấy có được một chút không khí ấm cúng của ngày tết. Chúng tôi cứ ăn một miếng sủi cảo, nước mắt của cả lại lã chã tuôn rơi.
Buổi sáng tinh mơ của ngày mùng một, tôi lảo đảo rời khỏi căn nhà của ông, tôi đã uống rượu, đậu xe ngay dưới lầu của nhà ông ấy, một mình đi trên con đường lạnh tanh, trong lòng đầy rẫy thê lương.
Điện thoại reo lên, là vợ gọi đến: “Anh ở đâu vậy hả?”.
Tôi phát hỏa lần nữa: “Tôi đang ở trong nhà của một ông lão cô độc, nghe rõ chưa hả? Chúng ta là loại người gì vậy hả? Khi ông ấy có thể đi lại được, chúng ta lợi dụng người ta; bây giờ ông không cử động được nữa, chúng ta lại gửi trả về. Lương tâm của chúng ta phải chăng đã bị chó ăn mất rồi, vậy mà còn đòi học theo người ta nói nhân nghĩa đạo đức, tôi khinh!”.
Ở trên đường cái, tôi mắng chửi bản thân mình thật tệ hại, mắng đủ rồi, mắng mệt rồi, tôi không chút do dự mà chạy trở lại, cõng ông ấy trên lưng rồi đi ra bên ngoài. Ông giãy giụa, hỏi tôi: “Con làm vậy là sao?”.
Tôi lấy giọng điệu chắc nịch mà nói với ông rằng: “Về nhà”.
Ông nội mà, chính là để chúng ta yêu thương
Ông ấy đã trở về. Người cảm thấy vui nhất là con trai tôi. Nó vừa ôm vừa hôn ông, luôn miệng đòi ăn món cá chép, đòi ăn món bánh quai chèo, muốn làm thẻ siêu nhân.
Vợ lôi tôi vào trong phòng, hỏi tôi: “Anh điên rồi sao? Ngay đến cả con trai ông ta còn không lo cho ông ta, anh dẫn ông ta về nhà làm gì vậy?”.
Tôi không còn nổi nóng nữa, ôn hòa nhã nhặn nói với cô ấy: “Con trai ông ấy làm chuyện không đúng, đó là chuyện của anh ta, không nên lấy đó làm cái cớ để chúng ta bỏ rơi ông ấy.
Anh không yêu cầu em phải xem ông ấy như bố chồng của mình, nhưng mà, nếu như em yêu anh, nếu như em biết nghĩ cho anh, thì hãy xem ông ấy như người nhà, bởi trong lòng của anh, ông ấy chính là người nhà, chính là người thân, bỏ rơi ông ấy thì rất dễ dàng, nhưng không giấu được nỗi day dứt trong tâm. Anh muốn tâm mình được thanh thản một chút, chỉ đơn giản vậy thôi”.
Cùng một lời này, khi nói với mẹ, bà nước mắt như mưa, nắm chặt lấy tay tôi nói rằng: “Con trai à, mẹ thật không ngờ con lại có tình có nghĩa như vậy”.
Tôi nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi. Nói hơi khó nghe một chút, cho dù sau này có một ngày, mẹ mà đi trước chú ấy, con cũng sẽ phụng dưỡng chú ấy đến cuối đời, với thu nhập của con hiện giờ, nuôi chú ấy nào là chuyện khó gì? Thêm một người thân, thì có gì không tốt chứ?”.
Một lúc sau, con trai tôi đi vào xin tôi: “Bố ơi, đừng có gửi ông nội về nữa. Sau này, con sẽ chăm sóc ông ấy. Sau này bố già rồi, con cũng chăm sóc bố mà!”.
Tôi ôm con trai vào trong lòng, trống ngực đập thình thịch, thật may là vẫn chưa quá muộn, còn may chưa để lại một ấn tượng bất hiếu trong lòng của con.
“Ông nội mà, chính là để cho chúng ta yêu thương, sao lại gửi đi được nữa!”. Tôi mở miệng nói đùa với con trai, để củng cố niềm tin vững chắc cho nó…
Đọc xong, bạn có lĩnh ngộ được đạo lý giản dị trong đó hay không?
Thật ra cha mẹ vốn đòi hỏi không nhiều, chỉ là một lời chào hỏi: “Cha, mẹ hôm nay có khỏe không?”, chỉ cần mua một ít thức ăn khuya, nấu một bữa tối đơn giản, trước khi ngủ đắp chăn cho họ, trời lạnh thêm áo ấm, đeo găng tay giúp họ, chỉ những cử chỉ rất nhỏ thôi cũng sẽ khiến họ thấy ấm áp vui vẻ rất lâu.
Có những lúc, tôi thường hay nghĩ: “Tôi mong con cái của tôi sau này sẽ đối xử với tôi thế nào đây?”. Tôi tin rằng, đời người là một vòng tuần hoàn; bây giờ bạn đối đãi với cha mẹ như thế nào, sau này con cái của bạn cũng sẽ đối xử với bạn như vậy.
Bạn thân mến, trên đời này ân tình khó trả nhất chính là ân tình của cha mẹ, mong chúng ta đều có thể lấy tâm hiếu thuận mà chăm sóc cho cha mẹ, lấy tâm cảm ân mà hiếu thuận với cha mẹ!
Sinh mệnh không đòi hỏi chúng ta phải trở thành người tốt nhất, mà chỉ đòi hỏi chúng ta cố gắng hết sức mà thôi!
Cây muôn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn tận hiếu nhưng song thân không còn nữa. Chuyện khó chờ đợi nhất trên đời này, chính là hiếu kính cha mẹ, đừng đợi đến khi mất đi rồi mới hối tiếc rằng bản thân ngày trước không biết trân quý…
Tiểu Thiện, dịch từ Cmoney.tw

Công Đồng: Cờ Vàng... tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Francis năm Thánh Roma 2016

Lá thư từ Đức Quốc
Chuyện lạ 2016 ở Roma/Ý, nhưng có  thật:
Cờ Vàng tung bay tại quảng trường Thánh Phêrô trong dịp phái đoàn Hội Bác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức quốc tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Francis nhân dịp hành hương năm Thánh Roma 2016.

Lời phi lộ: Là một thân hữu, lần đâu tiên hân hạnh được mời tham dự cuộc hành hương Roma từ 11.06 đến 17.06.2016. Trong suốt tuần lễ hành hương chúng tôi có thật nhiều kỷ niệm đẹp với nhau. Riêng tôi đã có dịp học được nhiều về lịch sử Giáo Hội Thiên Chúa Giáo trong chuyến đi này. Trong phái đoàn nhận thấy cũng có vài người viết và am tường giáo lý hơn nên thế nào họ cũng sẽ viết lại cảm tưởng hay tường thuật rõ ràng về cuộc hành hương Roma 2016. Suốt cả tuần đi bộ mệt nghỉ nên khi trở lại Đức cần dưỡng sức vài ngày. Thêm vào đó cũng phải xem lại, chọn lựa hình ảnh và làm Video Clip nên  sau hơn 5 ngày tôi mới ghi lại cảm tưởng riêng và chỉ giới hạn buổi tiếp kiến với Đức Giáo Hoàng Francis (Pope Francis) sáng ngày 15. June 2016 diễn ra tại quảng trường Thánh Phêrô / Vatican.

Vì sự giới hạn của bài viết nên chắc chắn thiếu sót khó tránh khỏi, mong quý độc giả và nhất là tham dự viên thuộc phái đoàn Đức quốc hoan hỷ cho. Hình ảnh thì ai cũng chụp và chụp rất nhiều. Tôi mạn phép thực hiện tài tử một Video dài 08min30 với một số hình ảnh tôi ghi nhận và Video Clips được thu với máy digitalcamera nhỏ cầm tay và xin được giới thiệu cùng quý độc giả nói chung theo đường Link ở trên Youtube cuối bài viết. Trân trọng kính mời (LNC).

***

blank

Vì đề cập đến là Cờ Vàng nên trước khi chính thức đi vào chủ đề của bài viết, cho phép người viết được mở ngoặc một chút ở đây.

Người Việt tỵ nạn chúng ta đã biết, trận chiến cờ vàng xảy ra từ nhiều năm qua tại hải ngoại, nhất là tại Hoa Kỳ và Úc, nơi có đông đảo người Việt tị nạn cộng sản định cư nhất kể từ 30-04-1975 sau khi cộng sản Bắc Việt (csBV) dùng tất cả mọi thủ đoạn cưỡng chiếm Nam Việt Nam (NVN) bằng vũ lực, do hai nước đàn anh vĩ đại Nga, Trung Cộng và khối Đông Âu (lúc cộng sản chưa rũ nhau sụp đổ) cung cấp. Nhờ vào sự kiên trì tranh đấu của khối người Việt tị nạn mà nhiều tiểu bang, thành phố Hoa Kỳ đã liên tục ban hành lệnh công nhận cờ vàng ba sọc đỏ (cờ Việt Nam Cộng Hòa) và tính cho đến nay tại Mỹ đã có hơn 115 thành phố công nhận và vinh danh cờ vàng. Điều này làm cho csVN uất hận nên bằng mọi cách, chúng ra lệnh cho tay sai và bọn cộng sản nằm vùng thi hành nghị quyết 36 mục đích bằng mọi cách đánh phá các nhân vật chống cộng uy tín, gây chia rẽ, lũng đoạn cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản hải ngoại (CĐNVTNCSHN).

Nhiều thức giả đã viết về lịch sử lá cờ VNCH, về nguồn gốc ngọn cờ vàng cũng như xuất xứ của lá cờ máu (nguyên thủy từ Trung Cộng!) nên chúng tôi không bàn đến trong bài viết này. Chúng tôi chỉ muốn nhắc lại một vấn đề quan trọng là mỗi một quốc gia đều có một lá cờ và đó chính là biểu tượng chung của quốc gia này. Miền Nam VN thua trận nhưng khi vượt biên, vượt biển tìm Tự Do thì khối người Việt tị nạn đã mang theo mình biểu tượng mà ngày nào họ hết lòng bảo vệ và nhiều anh hùng, chiến sĩ đã hy sinh mạng sống vì nó: đó là LÁ CỜ VÀNG. Sau khi vượt qua bao hiểm nghèo và may mắn đến được bờ tự do thì chính họ cũng đã ký tên khai với các quốc gia mà ngày nay họ đang sống là họ đã có liên hệ với chính quyền VNCH, đã phục vụ dưới „Lá Cờ Vàng“ để từ đó được chấp nhận cho tị nạn tại các quốc gia như Mỹ, Úc, Gia Nã Đại, Pháp, Na Uy, Nhật, Đức, Bỉ, Anh, Tân Tây Lan, Hoà Lan v.v…, cho nên chúng tôi không thể hiểu được là ngày nay có người lại phản bội với chính mình, đã „thờ ơ“ với lá cờ vàng và thiếu điều còn nói vì sợ csVN làm khó dễ khi về du lịch VN nên tránh đứng dưới lá cờ mà ngày nào nhờ nó họ mới được cho phép rời trại tị nạn Đông Nam Á để được đến định cư tại một đệ tam quốc gia. Thật đau lòng khi nghe những lời nói bạc nghĩa, vô ý thức này !.

Như đã đề cập ở trên, lá cờ là biểu tượng của một quốc gia, của lịch sử, máu xương những người đã chết vì muốn bảo vệ nó. Chính vì vậy mà chúng ta thường thấy qua báo chí và truyền hình là mỗi khi biểu tình thì đoàn biểu tình hay đem lá cờ ra xé nát, đốt nó, ném nó xuống đất, đạp lên nó không ngoài mục đích lăng mạ cái quốc gia mà nó biểu tượng và họ chống đối như Tibet đốt cờ Trung cộng hay khi người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại (NVTNCSHN) biểu tình chống nhóm chóp bu của csVN mỗi lần công du nước ngoài đã đốt lá cờ máu của csVN là chuyện thường tình và là ví dụ rất điển hình. Ngược lại, đoàn biểu tình giương cao ngọn cờ mà họ xem là biểu tượng cho họ như người Tibet đã làm. Khối NVTNCS cũng đã chẳng làm khác hơn và chuyện giương cao, phất lá cờ vàng là điều hiển nhiên vì đó là biểu tượng chung đối với NVTNCS, Cờ Vàng là biểu tượng cho sự Tự Do, Dân Chủ dưới cái nhìn của NVTNCS. Quan trọng hơn, hành động biểu tình cầm Cờ Vàng, giương cao ngọn Cờ Vàng còn được xem như là một lời nhắn gởi, một sự lên tiếng của NVTNCSHN về chính nghĩa Tự Do, Dân Chủ cho giới báo chí, truyền thông biết, qua đó tranh thủ dư luận của người bản xứ, người ngoại quốc nói chung trên bình diện chính trị, chưa nói đến chuyện xác định cho người bản xứ biết là NVTNCS chân chính không chấp nhận lá cờ máu.

Tuy nhiên một chuyện lạ mới đây đã xảy ra tại Ý, hay nói đúng hơn ngay tại thành phố Roma. Đó là chuyện Lá Cờ Vàng (cờ VNCH) tung bay tại quảng trường Thánh Phêrô / Roma nhân chuyến hành hương của Phái đoàn Bác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức Quốc nhân dịp năm Thánh Roma 2016 với 49 tham dự viên gồm nhiều tín hữu/thân hữu đến khắp nơi từ Đức như Berlin, Una, Krefeld, Moenchengladbach, Frankfurt, Muenchen ..., Hòa Lan, Đan Mạch, Mỹ ... tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Francis hôm 15.6.2016 do anh Nguyễn văn Rị (Moenchengladbach) Hội trưởng Hội Bác Ái Vinh Sơn Phaolô làm trưởng phái đoàn và Lm Phêrô Nguyễn văn Khải thuộc Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) đang du học tại Roma làm hướng dẫn viên. Đặc biệt có một Linh mục tham dự viên đến từ Cali / Mỹ trong phái đoàn là Lm Anton Nguyễn Bá Tòng thuộc dòng tu Đa Minh.

Tất cả các phái đoàn từ nhiều quốc gia khắp thế giới ghi danh về tham dự và mọi người lần lượt vào hàng ghế dành sẵn phía trong hàng rào hay đứng ngoài hàng rào đã dựng sẵn và kiên nhẫn chờ đợi vài giờ đồng hồ cho đến buổi tiếp kiến ĐGH Francis được ấn định bắt đầu lúc 10h00 sáng.

Trong chuyến hành hương năm Thánh Roma 2016 này, kéo dài từ ngày 11.06.2016 cho đến ngày 17.06.2016 chúng tôi được Lm Nguyễn văn Khải hướng dẫn viếng thăm nhiều di tích lịch sử của Giáo Hội Thiên Chúa Giáo nhưng trong khuôn khổ bài này chỉ xin giới thiệu tóm lược về buổi tiếp kiến với ĐGH Francis tại quảng trường Thánh Phêrô_Roma hôm 15. June 2016 vừa qua.

Phái đoàn Việt Nam được Lm Phêrô Nguyễn văn Khải hướng dẫn lên đường lúc 06h30 bằng xe Bus từ Foyer Phát Diệm / Roma vì sợ đi trễ thì kẹt xe hoặc có nhiều người chờ trước nên đã có mặt lúc khoảng 07h00 sáng sắp hàng để chờ vào chỗ ngồi mà Cha Khải đã ghi danh giữ trước cho phái đoàn VN đến từ Đức. Phái đoàn có bản hiệu ghi rõ hai chữ VIETNAM với biểu tượng là Cờ Vàng và Cờ Đức được đưa cao đi trước dẫn đường để dễ nhận diện nhau giữa rừng người tham dự rất khó mà tìm ra nếu có ai đi lạc. Vì lý do an ninh nên sự kiểm soát đối với tham dự viên trước khi vào những khu vực dành cho các phái đoàn ghi danh không khác gì sự kiểm soát ở tại các phi trường.

Nhờ sự dàn xếp của Lm Phêrô Nguyễn văn Khải (DCCT) hiện đang tu học ở Rom, phái đoàn VN được chỗ ngồi rất tốt để dễ dàng nhìn thấy ĐGH khi ngài với xe có hộ tống đi ngang qua. Một điểm khác người viết lưu ý cùng độc giả là phái đoàn VN dưới tên Bác Ái Vinh Sơn Phaolô là phái đoàn được trang bị nhiều cờ nhất và với lá Cờ Vàng (Cờ Việt Nam Cộng Hoà) khổ lớn nhỏ đều có. Quý bà, quý chị em thì tha thướt trong tà áo dài VN truyền thống đủ màu sắc làm tăng thêm sự trang trọng cho cuộc tiếp kiến với ĐGH Francis.

Tất cả các phái đoàn từ nhiều quốc gia khắp thế giới ghi danh về tham dự và mọi người lần lượt vào hàng ghế dành sẵn phía trong hàng rào hay đứng ngoài hàng rào đã dựng sẵn và kiên nhẫn chờ đợi vài giờ đồng hồ cho đến buổi tiếp kiến ĐGH Francis được ấn định bắt đầu lúc 10h00 sáng.

Trong khoảng thời gian chờ đợi hơn 2 giờ đồng hồ, các tham dự viên và thân hữu thuộc phái đoàn Đức có dịp nói chuyện, tâm sự nên cảm thấy gần gũi, thân thiện với nhau hơn. Nhiều người đã có dịp làm quen với các phái đoàn VN khác cũng tham dự hành hương năm Thánh 2016 nhưng đến từ Mỹ Châu.

                   blank

Chuyện gì đến phải đến, ĐGH đứng trên xe không mui xuất hiện với một đoàn tùy tùng bảo vệ vẫy tay cháo các tín hữu và tham dự viên trong tiếng reo hò của hàng chục ngàn người hiện diện ở quảng trường Phêrô và những ngọn cờ được giương cao phất phơ trong gió. Đức Thánh Cha đi lui tới hai lần, đầu tiên từ phải sang trái rồi ngược lại trước khi Ngài bước lên ngồi trên khán đài danh dự để ban phép lành và huấn từ bằng nhiều ngôn ngữ đến các tín hữu và tất cả mọi người .
Một điểm rất đặc biệt mà người viết không thể không nhắc đến là phái đoàn VN được hưởng nhiều hồng ân của Thiên Chúa vì chị Hà (nữ tín hữu đến từ Berlin) là người có diễm phúc đã nắm được tay ĐGH và nhờ kỹ thuật tân tiến nên ngay chiều hôm 15.06 chị đã đến nhận tấm hình chụp khi chị nắm được tay ĐGH Francis, một dữ kiện lịch sử mà không phải ai cũng có diễm phúc này. Một điểm khác là một em bé 4-5 tuổi theo cha mẹ cũng đến từ Berlin thuộc phài đoàn VN tuy được ĐGH vuốt đầu nhưng sự kiện xảy ra tích tắc, rất nhanh chóng nên (có lẽ) máy hình chụp không kịp vì vậy chưa thấy hình ảnh dù có giấy chứng nhận của tùy viên đi theo ĐGH trao cho (ghi chú thêm: tín hữu, tham dự viên hay trẻ em nào hân hạnh, may mắn được ĐGH bắt tay hay xoa đầu nhẹ đều nhận được giấy báo có ghi địa chỉ để liên lạc nhận hình ảnh sau đó. Hy vọng rằng tấm hình mà ĐGH xoa đầu em bé thuộc phái đoàn VN sẽ được chuyên gia Vatican phụ trách phim ảnh tìm ra !).

Vâng, ngọn cờ vàng đã từng và đang tung bay tại Mỹ, Úc, Gia Nã Đại, Nhật, Vương Quốc Bỉ, Anh, Pháp, Đức, Hòa Lan, Na Uy, Đan Mạch … và ngay cả ở Irắc. Nhưng bây giờ một chuyện rất lạ đã xảy ra: Cờ Vàng ba sọc đỏ ngạo nghễ tung bay tại quảng trường Thánh Phêrô / Roma nhân năm Thánh 2016 trong buổi tiếp kiến với ĐGH Francis vào ngày 15. June 2016 !.



              blank


              blank

Lá Cờ Vàng đã được giương cao, ngạo nghễ bay bên cạnh nhiều lá cờ của các quốc gia khác tại Thành phố Roma, trên quảng trường Thánh Phêrô của Vatican. Có được như vậy cũng do công lao rất lớn của Cha Phêrô Nguyễn Văn Khải (DCCT) và của anh Nguyễn văn Rị, trưởng đoàn và cũng là Hội trưởng Hội Bác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức Quốc .

Xin Thiên Chúa phù hộ cho anh trưởng phái đoàn và tất cả tham dự viên luôn được nhiều sức khỏe và quý cha Phêrô Nguyễn văn Khải (DCCT Roma), cha Đinh Công Lịch (Foyer Phát Diệm- Roma), cha Đa minh Phạm văn Phúc (DCCT VN), cha Anton Nguyễn bá Tòng (Đa minh/USA) được tràn đầy hồng ân Thiên Chúa để tiếp tục con đường đã chọn là Mục Tử của Chúa .

  • © Lê-Ngọc Châu (Tham dự viên thuộc phái đoàn Đức đi Roma tóm lược)
  • (Rom 15.06.2016  &  Nam Đức _21. June 2016)

Quý vị có thể xem một số hình ảnh trong Video dài 08min30: Phái đoàn Bác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức Quốc Hành Hương Năm Thánh Roma 2016 và Tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Franxis tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày 15. June 2016, theo đường Link


Bài Xem Nhiều