We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 8 August 2016

Ở một nước sắp lên đến thiên đường xã hội chủ nghĩa


Ở một nước sắp lên đến  thiên đường xã hội chủ nghĩa


Theo bạn thì công chức ở quốc gia nào sướng nhất thế giới?
Nếu câu trả lời là Việt Nam thì… chưa hoàn toàn đúng. Đành rằng công chức Việt Nam có thể ra quán uống cà phê hay nhậu trong giờ làm việc, nhưng họ cũng vẫn phải đến sở 5 ngày một tuần. Còn có một nơi khác công chức «hạnh phúc» hơn.
Những người làm việc trong các cơ quan chính phủ của một quốc gia cũng đang đồng hành với Việt Nam trên con đường tiến lên xã hội chủ nghĩa, nước Cộng hòa Venezuela ở Châu Mỹ La tinh, được lệnh của tổng thống chỉ đi làm việc 2 ngày một tuần!
Tuy nhiên, tội nghiệp cho họ. Họ không dùng các ngày không cần đi làm vào việc vui chơi, giải trí mà để đổ ra đường, xếp hàng mua bất cứ thứ gì có thể mua được.
Hồi đầu tháng này, sắc lệnh thoải mái đó đã được rút lại, nhưng các nhân viên nhà nước vẫn chưa cần đến sở đủ 5 ngày một tuần.
Năm 2014, ông Moisés Naim, cựu Bộ trưởng Thương mại và Kỹ nghệ kiêm Giám đốc Ngân hàng Trung ương của Venezuela từ 1989 đến 1990, viết trên tạp chí The Atlantic về tình hình đất nước của ông:
«Venezuela hiện là nhà vô địch thế giới của lạm phát, giết người, bất an, và tình trạng thiếu hàng thiết yếu, từ sữa cho trẻ em đến insulin cho bệnh nhân tiểu đường và các loại nhu yếu phẩm. Tất cả điều này mặc dù có trữ lượng dầu mỏ lớn nhất trên thế giới và một chính phủ với quyền kiểm soát tuyệt đối tất cả các định chế và đòn bẩy quyền lực. Đáng buồn thay, chính phủ đó đã sử dụng sự giàu có và thẩm quyền bao la của nó để tiến hành các chính sách dân túy không bền vững, để mua phiếu bầu, để bỏ tù các thủ lãnh đối lập, và đóng cửa các kênh truyền hình. Tình trạng thiếu thốn thường trực các hàng hóa nhu yếu, nỗi sợ hãi tội phạm, và sự tuyệt vọng đã trở nên không thể chịu nổi. “
Hai năm sau, tình trạng đã trở nên tệ hại hơn.
Vượt biên mua nhu yếu phẩm
Năm trăm phụ nữ của thiên đường xã hội chủ nghĩa ở Nam Mỹ đã vượt biên giới sang lân bang Colombia hôm 5 tháng 7. Mặc những chiếc T-shirt màu trắng, các bà nội trợ từ thị trấn Ureña Venezuela, phá vỡ vòng vây của vệ binh quốc gia rồi reo mừng khi băng ngang cầy cầu biên giới để vào thành phố Cúcuta của Colombia.
Họ lao vào các chợ của Cúcuta để giành nhau những cuộn giấy vệ sinh, gói bột mì và các thứ nhu yếu phẩm khác. Họ chấp nhận mua với giá cao hơn “giá chính thức” ở Venezuela đến 10 lần vì hối suất vì những thứ đó họ không thể mua được ở Venezuela. Giống y như tình trạng ở các cửa hàng mậu dịch quốc doanh Việt Nam nhiều năm sau 1975.
Sau chuyến săn hàng thành công, các bà tay xách nách mang kéo nhau qua cầu về nước, vừa đi vừa… hát vang bản quốc ca Venezuela.
Gloria al bravo pueblo
que el yugo lanzó,
la Ley respetando
la virtud y honor.
(tạm dịch: Vinh quang thay những con người can đảm đã rũ bỏ ách cai trị. Tôn trọng luật pháp, đức hạnh và danh dự).
Có lẽ vì các bà hát hay quá, hoặc có lẽ những gì các bà “nhập khẩu” được giá trị quá, ông Tổng thống Nicolas Maduro của Venezuela đã ra lệnh cho các binh sĩ canh gác cây cầu biên giới phía Tây bang Táchiro mở cửa cái biên giới mà chính ông ra lệnh đóng lại năm 2015 để các bà “vô tư” sang thành phố Cucúta của Colombia đi chợ ngày 11 tháng 7. Nội trong ngày đó, 35 ngàn người đã tràn qua Colombia rồi vét về nước lủ khủ các bao đường, túi bột mì… Đến tuần kế tiếp, biên giới lại được mở, lần này đến hai ngày thứ bảy và Chủ nhật. Hơn 100 ngàn người đã tràn sang Colombia. Nhưng tội nghiệp, nhiều ngưởi trong số này đã phải về tay không vì giá cả đã lên cao quá sức mua của họ. Không phải vì đầu cơ, chính quyền Colombia nói giá cả trong nước họ bị đội lên vì cuộc đình công của ngành vận tải.
Nhưng trong lúc những người dân khốn khổ phải xé hàng rào biên giới hoặc đợi cho đến khi có lệnh của Maduro để được phép sang Colombia ít giờ mua sắm vài ký bột mì thì trên con đường ngược lại, từ Colombia sang Venezuela, từng đoàn xe tải hiên ngang băng qua
Dân chúng lục lọi các đống rác để tìm lương thực- photo Daily Mail
Dân chúng lục lọi các đống rác để tìm lương thực- photo Daily Mail
biên giới và chạy về các khu chợ trời. Có một số chiếc được Vệ binh Quốc gia Venezeula bảo tiêu.
Trong xe là hàng lậu từ Colombia.
Ông Maduro ra lệnh đóng cửa biên giới năm ngoái là để chặn con buôn vét hàng từ Venezuela đem về nước, những món hàng được trợ giá bán rẻ như cho, kiểu như “hàng mậu dịch” ngày xưa ở Việt Nam.
Nhưng nay, khi nạn khan hiếm hàng hoành hành, bọn buôn lậu mang bột bắp, dầu ăn, bột mì từ Colombia trở ngược lại.
Một chuyện hằng ngày ở Venezuela
Trở lại với toilet paper, không chỉ các bà nội trợ Venezuela với vất vả với giấy vệ sinh. Cả đến những doanh gia, chủ nhân các xí nghiệp cũng bị toilet paper hành.
Câu chuyện sắp được kể không phải là chuyện cười: Cách đây hai thập niên, một doanh nhân người Venezuela mở một xí nghiệp sản xuất. Khổ nạn của ông bắt đầu từ năm 2015, khi nghiệp đoàn công nhân nhà máy này quyết định đòi thực thi một điều khoản lâu nay chẳng ai ngó ngàng tới trong thỏa thuận tập thể. Điều khoản này buộc các nhà vệ sinh trong nhà máy lúc nào cũng phải có đầy đủ giấy vệ sinh. Nhưng đến lúc đó, mọi thứ cần thiết nhất cho đời sống ở Venezuela – từ gạo, sữa đến bao cao su ngừa thai cũng đều khó kiếm và việc tìm cho ra một cuộn giấy vệ sinh không phải là dễ, huống hồ tìm cho đủ để bỏ vào tất cả các nhà vệ sinh trong xưởng. Và bất kỳ cuộn giấy vệ sinh nào mà ông thương gia này vất vả tìm được để đưa vào xưởng lập tức biến mất ngay!
Tổng thống Nicolas Maduro nói trước Hội đồng Bộ trưởng tại Miraflores Palace hôm 11/7, lên án việc các nhà băng Hoa kỳ khóa các tài khoản của người Venezuela là một biện pháp cấm vận. Ảnh Reuters
Tổng thống Nicolas Maduro nói trước Hội đồng Bộ trưởng tại Miraflores Palace hôm 11/7, lên án việc các nhà băng Hoa kỳ khóa các tài khoản của người Venezuela là một biện pháp cấm vận. Ảnh Reuters
Ăn cắp giấy vệ sinh nghe có vẻ giễu, nhưng đó là một vấn đề nghiêm trọng đối với ông chủ hãng: Không giấy cho nhà vệ sinh, ông ta vi phạm thỏa thuận của mình với nghiệp đoàn, và khiến nhà máy của ông gặp nguy cơ nổ ra một cuộc đình công kéo dài. Mà đình công dài có nghĩa là nhà máy sẽ gặp nguy cơ bị chính quyền xã hội chủ nghĩa của Tổng thống Nicolas Maduro tịch thu!
Sợ hãi cận ảnh này, ông chủ hãng xoay sang chợ đen và tìm được một giải pháp: có một nhà cung cấp (dĩ nhiên là ở chợ đen) có thể giao cho một một lô hàng đủ để kéo dài một vài tháng, với giá cắt cổ, chắc rồi. Hết đường, ông chủ hãng phải chấp nhận để cứu được công ty.
Nhưng chuyện không thần tiên như thế. Ngay khi số giấy vệ sinh được giao đến nhà máy, cảnh sát chìm ập vào. Họ tịch thu lô hàng, công bố đã phá vỡ một ổ đầu cơ tích trữ lớn, nằm trong “cuộc chiến tranh kinh tế” được Mỹ hậu thuẫn chống Venezuela (không khác cách nhà cầm quyền VN la “phản động từ hải ngoại” trong vụ cá chết!).
Ông chủ hãng và ba lãnh đạo hàng đầu của công ty đã bị truy tố tội hình và có thể bị bỏ tù.
Tất cả chỉ vì vài cuộn giấy vệ sinh.
Chuyện này không phải chỉ diễn ra với một chủ hãng người Venezuela. Đầu tháng 7 vừa rồi, nhà máy sản xuất giấy vệ sinh và tã trẻ em của công ty Mỹ Kimberly-Clark đã bị nhà nước tịch thu sau khi nhà máy này phải giảm bớt công suất vì các khó khăn về hối suất, thiếu nguyên liệu và lạm phát.
Bộ trưởng lao động Venezuela của đảng Xã hội (PSUV) cầm quyền đến nhà máy và tuyên bố việc giảm công suất là bất hợp pháp, “Kimberly-Clark sẽ tiếp tục sản xuất, trong tay công nhân.”
Venezuela và chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21
7 copy
Những cuộc xuống đường phản đối chính phủ ngày càng đông người thêm
Venezuela hiện đang trầm luân trong cuộc khủng hoảng kinh tế tệ hại nhất lịch sử nước này. Người dân của quốc gia có trữ lượng dầu hỏa khổng lồ thường xuyên phải nhịn đói. Báo chí đưa tin có gia đình cả ngày chỉ có vài trái xoài đỡ bữa. Những hình ảnh gần đây nhất cho thấy người ta đi bới rác tìm cái ăn. Các siêu thị – hàng hóa chẳng còn bao nhiêu. Chính phủ phải công bố tình trạng khẩn cấp. Xe vận tải thực phẩm phải có lực lượng bảo vệ vũ trang đi kèm vì sợ bị cướp, và các nhu yếu phẩm được phân phối. Dân chúng sắp hàng nhiều giờ, đôi khi qua đêm vào những ngày được quy định để được mua ít gạo và dầu ăn.
Theo các con số của Quỹ Tiền tệ thế giới (IMF), Venezuela có mức phát t
Hàng người dài dằng dặc trước một chợ tư nhân ở Caracas. Ảnh: Meridith Kohut
Hàng người dài dằng dặc trước một chợ tư nhân ở Caracas. Ảnh: Meridith Kohut
riển kinh tế âm tệ hại nhất thế giới – 8% và mức lạm phát cũng thế, gần 500%. Tỷ lệ thất nghiệp hiện khoảng 17% và còn đang leo thang, có thể lên nhanh chóng đến 30%.
Cuộc khủng hoảng này diễn ra ở quốc gia nằm trên kho vàng đen. Venezuela được Thượng đế đãi ngộ tặng cho một kho dầu hỏa và khí đốt khổng lồ.
Tình trạng khốn khổ ngày nay ở Venezuela là kết quả một một cuộc phiêu lưu cứng đầu ngược chiều lịch sử vào chủ nghĩa xã hội của cố Tổng thống Hugo Chavez, và của đương kim Tổng thống Nicolás Maduro, người thừa hưởng di sản, và tiếp tục cuộc phiêu lưu đi tìm lá diêu bông của Chavez.
Độc tài xã hội chủ nghĩa và tham nhũng
Pascal-Emmanuel Gobry, một cây bút bình luận, cũng là một nhà nghiên cứu của trung tâm Đạo đức và Chính sách Công (Ethics and Public Policy Center) nói rằng trong lúc tổng thống Maduro đổ tội cho các công ty ngoại quốc, Hoa Kỳ và các thế lực thù địch ở nước ngoài (nghe quen quen?), nhưng “Nhưng lý do thực sự là một kết hợp của chủ nghĩa xã hội và độc tài, đã phá hủy một cách có hệ thống năng lực sản xuất của Venezuela.”
Thương hiệu chủ nghĩa xã hội của Venezuela dẫn đến đau khổ và tham nhũng giống như nước chảy xuống dốc.
Chavez, và cả Maduro sau này, luôn luôn đổ tội cho thị trường Venezuela và cho rằng nếu xóa bỏ được hay kiểm soát được thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Để tiến hành cách mạng chủ nghĩa xã hội, chính quyền Chavez ra tay kiểm soát đồng tiền để ngăn ngừa việc chuyển vốn ra nước ngoài và nắm chặt kinh tế. Nhưng việc nhà nước ấn định tỷ giá một cách độc đoán, và ngớ ngẩn, họ đã gây ra lạm phát và thâm hụt ngân sách đồng thời giảm bớt động lực của khu vực sẩn xuất. Hậu quả là lạm phát lên đến như pháo thăng thiên. Hồi tháng 5 là 500%. IMF còn ước đoán sẽ lên đến 700% trong năm nay. Để đối phó, nhà nước… in thêm tiền. In riết tới hết cả giấy in, phải đặt in ở ngoại quốc và chở về bằng phi cơ vận tải. Tuy nhiên, nay các công ty in tiền này đã không chịu in tiền cho Venezuela nữa vì Nicolás Madero… không có tiền trả.
Rồi đến kiểm soát giá cả thị trường. Venezuela có hệ thống kiểm soát giá – nghĩa là quy định giá cả, rộng nhất thế giới. Vì bị kiểm soát giá, người nông dân không trồng trọt. Trồng làm gì khi sản phẩm phải bán ra thấp hơn chi phí sản xuất. Khi không có nông sản, các công ty chế biến nông sản đóng cửa. Rồi vì giá bị kiểm soát, người có sản phẩm, có hàng sẽ đưa hàng ra chợ đen để bán với giá cao hơn.
Chính sách kiểm soát và quy định giá, hay trợ giá gián tiếp, ở Venezuela khôi hài tới mức ngân sách để trợ giá cho xăng và điện cao hơn cả kinh phí cho giáo dục và y tế. Khoản lương một ngày của người lãnh lương tối thiểu ở Venezuela cho phép người này mua được 227 gram thịt bò, hoặc một lố trứng nhưng số tiền này có thể mua được 1,000 lít xăng hay 5,100 kWh điện!
Về phía kỹ nghệ, chính phủ Chavez quốc doanh phần lớn khu vực kỹ nghệ dầu hỏa, và áp đặt mức thuế trời cao ngất trời – 50 phần trăm, lên các dự án tư nhân còn sót lại. Chavez còn quốc hữu hóa nhà máy gạo, các nhà sản xuất sản phẩm nông nghiệp lớn, “thu hồi” hàng triệu hecta đất nông nghiệp; tóm thu một số ngân hàng và đóng cửa những ngân hàng khác; quốc hữu hóa kỹ nghệ xi măng; các mỏ vàng, nhà máy thép lớn nhất và công ty viễn thông lớn nhất nước; tịch thu công ty sản xuất điện lớn nhất quốc gia, và nhiều hơn nữa…
Những người gần gũi với chế độ, từ ngữ chính xác lả phe đảng và thân tộc, đã được hưởng lợi từ nhiều màn quốc doanh, quốc hữu hóa này. Tham nhũng đã tăng vọt kể từ đầu “cuộc cách mạng Bolivarian” của Venezuela.
Gustavo Coronel, một nhà khoa học chính trị uy tín, cựu đại diện của Transparency International, người sáng lập và điều hành tổ chức ngoài chính phủ chống tham nhũng Agrupación Pro Calidad de Vida ở Caracas trong 10 năm, viết trên mạng của Viện nghiên cứu chính sách công Cato, “Ba lĩnh vực chính của tham nhũng đã nổi lên dưới thời Tổng thống Chavez: tham nhũng lớn, có nguồn gốc từ các quyết định chính sách lớn được thực hiện bởi Chavez; tham nhũng quan liêu, ở cấp độ của bộ máy quan liêu của chính phủ; và tham nhũng có hệ thống, diễn ra ở sự tương tác giữa chính phủ và khu vực tư nhân.” (Chẳng khác Việt Nam?)
San Antonio del Tachira, Venezuela: Dân Venezuela đợi đến lượt mình được bước qua cầu Simon Bolivar để sang Cucuta, in Colombia mua hàng Ảnh hôm 16 tháng 7 của APF
San Antonio del Tachira, Venezuela: Dân Venezuela đợi đến lượt mình
được bước qua cầu Simon Bolivar để sang Cucuta, in Colombia mua hàng
Ảnh hôm 16 tháng 7 của APF
Cũng theo Viện Cato, $22,5 tỷ công quỹ đã được chuyển từ Venezuela đến các tài khoản nước ngoài không có lời giải thích chính đáng. Thân nhân của tổng thống Maduro đã bị tố là liên quan đến buôn bán ma túy, với nghi ngờ dùng nguồn tiền này để tài trợ cho chiến dịch tranh cử tổng thống của ông ta.
Phải kể luôn một phó sản nữa của chủ nghĩa xã hội: Caracas, thủ đô của Venezuela đã đoạt danh hiệu thủ đô sát nhân của thế giới! Tổ chức nghiên cứu Citizens Council for Public Security and Criminal Justice của Mexico báo cáo trong năm 2015, có đến 3,946 vụ sát nhân ở đây, đạt tỷ lệ kinh hoàng 120/100,000 người.
Pascal-Emmanuel Gobry kết luận, “Tất cả những thảm trạng trên đây đều có thể tránh được. Chúng đều đều là kết quả đến từ não trạng của chính quyền: nhìn chỗ nào cũng thấy cần phải nện đinh cho chặt.”



Đỗ Quân

Tin Vui: "Đồng bào Móng Cái đã vùng lên

Móng Cái chống trả lại Đảng, Nhà Nước???
Nguyễn Hiếu vừa đưa một clip mới với chú thích bên dưới:
"Đồng bào Móng Cái đã vùng lên ,sự chống trả lại Đảng, Nhà Nước khi những bất công mà Đảng ,Nhà Nước đã mang lại cho nhân dân này ..."Tư Tưởng Trị-Quyền Lực Trị-Bạo Lực Trị" của Đảng ta đã áp dụng bao năm nay đối với nhân dân nay đã không còn tác dụng !..mà nó chỉ làm cho nhân dân thêm ngọn lửa câm hờn khi nhưng bất công đó càng đè nặng lên đôi vai nhân dân ,và điều quan trọng nhất đồng bào ta không muốn đất nước này ,dân tộc này chìm trong "LỆ THUỘC-NÔ LỆ" giặc Tàu .....
"Dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược ,Việt Nam không ngoài xu hướng này"
"Condition Of Slavery"
https://m.facebook.com/story.php…


-----------------
...Đây là thời kỳ ô nhục nhất của Lịch Sử Việt Nam. Và đây cũng là thời điểm mà toàn dân vùng dậy, đòi lại Tự do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho chính mình. Nếu không vùng lên bây giờ, thì như lời một tác giả trẻ, “hãy mua cho mình một quan tài để sẵn!” vì tương lai được chết trong nhục nhã sắp đến rồi...
*
Năm 2016 là năm đánh dấu nhiều sự kiện lịch sử quan trọng. Điển hình nhất là việc tâm lý phẫn nộ của dân chúng bùng lên mà đảng cầm quyền không kềm chế nổi. Những cuộc xuống đường cả ngàn người tại các vùng ven biển miền Trung diễn ra tưng bừng như ngày hội mà lực lượng đàn áp nhân dân đành đứng im nhìn theo. Các cuộc biểu tình của thành phần Trẻ đã biến đổi thành các cuộc xuống đường “đánh mau, đánh mạnh, và rút” đang được phổ biến khắp nơi. Các “blog” vạch rõ bộ mặt “hèn với giặc, ác với dân, ngu với quốc tế” đang tràn lan trên các mạng Internet. Nhiều sự việc khuất tất, tham nhũng đang được dân chúng, đặc biệt là từ các cán bộ, đảng viên phản tỉnh đưa ra trước ánh sáng khiến cho cả thế giới thấy cái gọi là Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa này chỉ là một lũ sâu bọ chuyên hút máu mủ dân lành, một cái đảng ăn cướp vừa ngu, vừa hèn, vừa ác, vừa độc. Cũng từ chốn sâu thẳm của cung đình, các đảng viên phản tỉnh đã cho thấy Bộ Sậu của đảng cướp ngày này đang lúng túng, lo lắng, không biết phải xử sự ra sao trước hệ thống hành chánh quan liêu, nhũng lạm này hoàn toàn không có chuyên môn, chỉ biết phương pháp “gà què ăn quẩn cối xay”, nên gây hại cho dân nghèo, dân lương thiện không biết bao nhiêu mà kể:
a) Hệ thống Y Tế tồi tệ, gồm các chuyên viên, y sĩ, y tá không có chuyên môn, gây tử vong cho không biết bao nhiêu bệnh nhân, không biết xử lý những vụ bệnh dịch, những hậu quả của hóa chất độc hại, đến từ các nhà máy đến ven biển, đến không khí ô nhiễm. Bà Bộ Trưởng Y Tế là một cô mụ “dốt đặc cán mai”, phát ngôn ngớ ngẩn như “vợ thằng Đậu”, hoàn toàn không có một chút ý thức trách nhiệm về vai trò của mình. Câu nói để đời của Bộ Trưởng Y Tế: “dốt thì mắc bệnh, ráng chịu!” và khi nhiều người đề nghị từ chức vì quá dốt, đã nói: “Tôi không từ chức, vì tôi nhận nhiệm vụ giao phó của cấp trên thì phải thi hành!”
b) Hệ thống Thông tin, Truyền Thông được điều khiển bởi một tên vô lại, chỉ biết bợ đỡ, xu nịnh cấp trên và hèn hạ với kẻ thù đang đánh phá quốc gia. Trước vụ việc Tầu Khựa đánh phá hệ thống Internet của Nhà nước, mà lại tuyên bố “xin đừng ai nghĩ đến việc làm hacker, trả thù Tàu Cộng!” Bộ Thông Tin được đặt ra chỉ để đi bới móc, vạch lá tìm sâu, tìm những tác giả, những bài viết trung thực để mang ra chặt đầu, làm vừa lòng Đảng, đồng thời vận dụng tối đa sự hiểu biết mánh mung của mình mà tìm cách đè bẹp phương tiện tìm hiểu thông tin của dân chúng.
c) Hệ thống Giao Thông, vận tải chỉ là một nhóm ăn hại, đái nát, bày ra đủ chuyện làm đường, làm cầu chỉ để ăn chặn, ăn bớt tiền công quỹ, mặc cho những sản phẩm của mình làm ra gây hại cho dân chúng. Đường xá, cầu cống hàng ngàn tỷ vừa trình làng đã bể, vỡ, tan nát làm mối họa cho những người đi đường, nếu không sụp lỗ mà chết tức tưởi thì cũng vất vả lạng tránh các ổ gà, các nền cầu, đường nham nhở. Cầu sụp thì bị đổ lỗi là “do dân đi nhanh quá!” Đường mới làm bị vỡ thì do “thiên nhiên”.
d) Hệ thống chính quyền địa phương là một nhóm Lý Trưởng, Trương Tuần thời Thực Dân Pháp, chuyên bày đặt ra đủ chuyện vòi tiền dân. Xây dựng tượng đài cả nghìn tỷ đồng Việt Nam để chơi. Lập ra hết công trình này công trình họ “hoành tránh” chỉ để ăn nhậu trên tiền “xâu”, tiền “đút tay”. Có tên chủ tịch tỉnh ngu hơn một thằng con nít lớp 3, tổ chức xây dựng công trình Ngũ Hành Sơn hàng chục triệu đô, vì “hồi xưa, Tôn Ngộ Không đã bị đè ở dưới núi này!” Các chương trình cứu đói, giảm nghèo của quốc tế đều chui vào túi cán bộ Phường Xã đến 90%, còn lại 10% mới chia cho dân nghèo. Thường thì dân nghèo được một ổ bánh mì, trong khi cán bộ thì được những căn nhà “hoàng tráng”, vườn rau bát ngát, nhà làm bằng gỗ quý mênh mông. Tiền bồi thường vụ cá chết đến tay người dân là 200 ngàn, tương đương 10 đô la, thì lại bị phường nhỏng nhẻo đòi để lại 50 ngàn làm gạch lát hội trường, nên thực tế dân biển mà cả tương lai gia đình chết đói được vừa đúng 7 đô la, đủ mua mấy thùng mì gói ăn dần, chờ chết.
e) Bộ Xã Hội là một dúm người “vô công, rỗi nghề” chẳng biết làm cái việc gì, giúp dân về mặt xã hội. Cướp đất cướp nhà của dân miệt vườn rồi bảo họ chuyển nghề qua đi làm việc kỹ thuật tại thành phố! Chẳng khác chi bảo “lũ dân này đi ăn mày ở thành phố còn sướng hơn là làm cày cấy, trồng trọt hoa mầu.” Với các ngư dân đã trăm năm bám biển để sống, chỉ biết có kéo lưới, đánh chài, sau khi Biển Chết, Cá Chết, thì bảo dân chúng “chuyển nghề”, thay vì đánh cá thì nên đi học sửa điện, sửa Tivi, chạy xe ôm.. làm cái gì đó ở các thành phố khác! Nếu không kiếm được việc làm thích hợp thì con gái nên đi làm điếm, hớt tóc ôm, bánh mì ôm, ngủ võng ôm, tắm ôm, cà phê ôm…Con trai nên đi ăn cướp. Bộ Xã Hội sẽ giúp đỡ phương tiện cho đi ở tù vì tội trộm cướp, giết người, cướp của, đĩ điếm tung hoành.
g) Bộ Công An là “đầy tớ của nhân dân” thực chất là một lũ lưu manh, khốn nạn, ác tâm, không có tính người mà đầy tính “quỷ”, giang tay đánh dân, bóp cổ dân, đạp mặt dân, treo cổ dân trong đồn.. không thương tiếc. Có giết người thì cũng được Xếp lớn nâng đỡ, chả tội vạ gì. Công An được phép mặc thường phục để dấu bảng tên, sợ dân cắt cổ trả thù, tha hồ móc súng ra mà bấn loạn, kể cả việc con gái lái xe không đội mũ bảo hiểm, cũng cứ bắn. Làm bộ ra tòa rồi ngưng việc một thời gian, sau đó lại được thăng thưởng lên chức lớn hơn. Tội chó gì mà không bắn, không giết? Còn với sinh hoạt thường nhật của dân, như sinh đẻ, cưới hỏi và chết bệnh, thì đó là cơ hội nhào dô, ăn có. Thằng nào chết mà không biết hối lộ thì để cho thối sình lên cho biết mặt! Chết rồi cũng còn ngu, không biết “thông cảm” với Công An suốt ngày vất vả, chạy đi móc túi dân, mệt phờ người. Bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá” của cô giáo Trần Thị Lam: “Những dự án và tượng đài nghìn tỷ. Sinh mạng con người chỉ nhỏ như cái móng tay.”
h) Quân Đội Cộng Sản, một thời từng hô khẩu hiệu “Anh Hùng Quân Đội Nhân Dân, Kẻ thù nào cũng đánh thắng” giờ đây cum cúp như chó nằm gầm trạn. Bị Tầu Khựa bắn rớt hai cái máy bay mà im re, chẳng dám phát lên tiếng nào. Không những không dám lên tiếng báo động, mà còn tìm cách dập thông tin! Với kẻ thù đã từng “dậy cho mình một bài học” với hơn 40,000 sinh mạng nhân dân và bộ đội chết bờ, chết bụi, chết lòi ruột, bị đóng cọc vào cửa mình, bị chặt đầu bêu lên cây.. mà giờ đây lại hân hoan đi tham dự lễ khánh thành dấu mốc biên giới mới nằm sâu trong nội địa nước ta! Biết Tầu Khựa đâm chìm tầu cá mình, giết ngư phủ mình, mà cắn răng, nín thở, sợ thở ra một hơi tức giận thì bị kẻ thù nhào vào chặt đầu. Các Tướng Lãnh, huy chương nặng trĩu cả ngực, giờ đây, lén dấu bớt trong kho, sợ Tầu Khựa lên tiếng hỏi: “cái này nhặt được trong trận nào vậy? Có phải trong trận 1979 không?” thì nguy to. Có khi bị mất chức, mất quyền, mất đồn điền cà phê, mất nhà gỗ đẹp... chỉ vì trước đây dám chống Cố Vấn Vĩ Đại Trung Quốc khi các Ngài sang dạy dỗ đàn em… Quân Đội Nhân Dân bây giờ đích thị là “Quân Đội Nhăn Răng” rồi. Hèn hạ và khiếp nhược đến thế là cùng (trừ vài ông Tướng về hưu, hết quyền, hết lính). Quân đội này bây giờ mà bảo ra trận thì run bần bật, chắc vãi cả ra quần.
i) Văn hóa Việt Nam từng lừng lẫy năm châu, giờ chẳng khác gì Campuchia hay Lào, thậm chí còn có thể trở về thời hoang sơ trước thời Ngô Quyền, Lý Bí, Lý Bôn... Về mặt đồi trụy thì không thua gì mấy ổ điếm quốc tế. Trường học là nơi du đãng đánh lộn, một số chùa chiền là chốn cho các sư công an múa lửa, nhảy tình, hôn hít trai tơ, sư nữ thì múa súng rầm rập như đi diễu binh, sư cô chửi thề, nói tục như ranh. Sư giả đi đầy đường phố, uống rượu, ăn thịt chó, sờ mông các cô, xin tiền về cho bồ nhí... Có sư còn thuyết pháp mắng chửi Lý Thường Kiệt là vô lễ với Thiên Triều. Nạn du đãng chém nhau như giặc xảy ra khắp mọi nơi. Cái gì cũng chém. Nhìn không đúng chỗ cũng chém. Từ chối nhậu cũng bị chém. Chịu nhậu cũng bị chém. Có khi cả băng đảng kéo nhau vài chục người đi “xin tí huyết” kẻ thù. Sinh viên Nam thì lo tổ chức ăn cướp, Nữ sinh viên thì tìm việc ở chỗ quán ba, hoặc đăng báo nhận “làm vợ thuê” để kiếm tiền học phí. Môn học Lịch Sử quan trọng vô cùng bây giờ bị bỏ, để người dân hết biết tính anh hùng của mình trong mấy ngàn năm chống Tầu phù, Tầu khựa.
k) Trên hết, các đầu lĩnh đảng cướp Xã Hội chủ nghĩa này thì chứng tỏ hoàn toàn là một lũ lưu manh, bán nước không cần văn tự. Từ ngày Đảng cầm quyền đến nay, địa lý nước ta dần dần co cụm. Trước năm 1975, thì gần 340.000 cây số vuông đất liền và gần 2 triệu cây số biển khơi dọc theo bờ biển hình chữ S. Bây giờ thì chỉ còn khoảng ¾ diện tích đất liền và chừng vài chục ngàn cây số biển! Về trí thức, thì không có học thức chút nào, dù bằng cấp treo đầy tường, lộng khung vàng vì toàn là bằng xin, bằng giả, bằng dỏm mua được ngoài chợ, hoặc cao cấp hơn thì mua ở chợ nước ngoài. Các đầu lĩnh này hoàn toàn nhu nhược với kẻ đang cướp nước mình. Thủ Tướng “Ma Dê in Việt Nam”, Tổng Bí Thư Đảng ngậm hột thị, Chủ Tịch Quốc Hội phát ngôn bừa bãi, Chủ Tịch Nước nguyên Bộ trưởng Công An chẳng biết gì ngoài việc ngồi chơi, xơi nước trà Tầu. Các Bộ trưởng Bộ Nội Vụ và đại đa số các Trưởng khác... ngoài việc đi mua nhà tại Mỹ, cho con cháu đi học ở Mỹ, làm đầu cầu dấu tiền, phòng khi loạn thì đã có một “account” đầy nhóc tiền đô ở nước ngoài để hạ cánh an toàn. Những thành viên Bộ Chính Trị, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, năm 2016 thi nhau cho con cháu “di tản” tiền bạc ra nước ngoài, hoặc ở Thụy Sĩ, Pháp… nhiều nhất là ở Mỹ dưới kế hoạch “đầu tư 500,000 đô” để được thẻ xanh cất túi. Hiện nay, tháng 8 này, ở Mỹ, đã có nhiều “đại gia” trẻ mang từ vài chục triệu đến cả trăm triệu sang Mỹ đầu tư, chuẩn bị rút khỏi Việt Nam, cũng như các công ty nhà nước đang bán dần cho Thái Lan, Tầu Khựa, Singapore, Nhật Bản.. để chạy làng, ôm hết tiền công quỹ ra nước ngoài, tiếp tục vinh thân phì da cho đến đời cháu chắt...
Đại khái, đây là thời kỳ ô nhục nhất của Lịch Sử Việt Nam. Và đây cũng là thời điểm mà toàn dân vùng dậy, đòi lại Tự do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho chính mình. Nếu không vùng lên bây giờ, thì như lời một tác giả trẻ, “hãy mua cho mình một quan tài để sẵn!” vì tương lai được chết trong nhục nhã sắp đến rồi.
05.08.2016
Chu Tất Tiến

------------
Công nhân Việt Nam tại Ả Rập
Nhìn cách công nhân Việt Nam xuất khẩu lao động ăn uống thì biết cuộc sống của họ thế nào.

Bài Xem Nhiều