We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 25 August 2016

Thuận thì sống mà chống thì chết


Sau bài viết Mãnh Lực Đồng Tiền, có nhiều người hỏi tôi tại sao tôi support ông Donald Trump?

Như tôi đã thưa với qúi vị là trong bài viết Mãnh Lực Đồng Tiền, có nhiều người  Mỹ rất xúc cảm trên câu nói của ông Donald Trump là: “ Tôi có tiền, vì vậy tôi sẽ không bị lệ thuộc vào những ai có tiền”.

Cũng chính câu nói đó cùng những đánh phá của những người cùng Đảng đã đưa tôi về những ngày tháng đau thương trong quá khứ, thời điễm đầu đời của Chính quyền đệ nhất  VNCH mà nay chỉ còn lại dư âm trên nỗi niềm mộ địa..

Tháng giêng năm 1961 Tổng Bí Thư của Đảng Cộng Sản Sô Viết Nikita Khrushchev cam kết sẽ hổ trợ cho bất cứ một cuộc chiến tranh giải phóng nào trên thế giới nhất là đối với Việt Nam qua Hồ Chí Minh một tên tay sai đắc lực của Cộng Sản Quốc tế.


Cùng lúc đó, ngày 20 cùng tháng Tổng Thống Kennedy sau khi nhậm chức Tổng Thống thứ 35 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ  cũng đã tuyên bố là: “... chúng tôi sẽ trả bất cứ giá nào, chịu đựng bất cứ gánh nặng nào, đáp ứng bất kỳ khó khăn nào để  hỗ trợ bất kỳ người bạn nào chống lại mọi kẻ thù, để đảm bảo sự tồn tại của tự do”. mà Tổng Thống  mãn nhiệm Eisenhower đã nói với tôi là  “ sẽ phải gửi quân “vào Đông Nam Á”

Có người cho rằng Chính quyền Kennedy còn trẻ trung chưa đủ kinh nghiệm trong các vấn đề liên quan đến khu vực Đông Nam Á. Bộ trưởng Quốc phòng ông  Robert Mc Namara 44 tuổi, cùng với các nhà hoạch định dân sự được tuyển chọn sẽ đóng một vai trò rất quan trọng trong việc quyết định của Nhà Trắng đối với một chiến lược cho Việt Nam trong vài năm tới..

Dưới sự lãnh đạo của họ, Chính quyền  Hoa Kỳ nghĩ rằng sẽ tiến hành một cuộc chiến tranh hạn chế để buộc một giải pháp chính trị ở Việt Nam. Tuy nhiên Hoa Kỳ chưa thấu hiểu được kẽ thù một Hồ Chí Minh luôn luôn chủ trương trường kỳ kháng chiến cho đến khi hắn ta thực hiện được sự thống  nhất VN để Nga Sô bành trướng thế lực.

Thang 5 năm 1961 Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson sang thăm Việt Nam và khen ngợi sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm như một Winston Churchill của Á Châu.

Cũng vào tháng 5 năm 1961 Tổng Thống Kennedy đã gởi 400 Lính “Mũ Xanh” làm “Cố Vấn Đặc Biệt” trong việc chống Chiến Tranh Du Kích trong chiến thuật Du Kích Chiến của Việt Cộng

Vai trò của Green Beret là thành lập một Lực Lượng Đặc Biệt (Civilian Irregular Defense Groupss) (CIDG) ở vùng Cao Nguyên trung tâm của Miền Nam Việt Nam dưới sự điều khiển của CIA.


Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ làm việc trực tiếp với các Bộ Lạc Người Thượng trong các Làng Buôn trong tỉnh Darlac. Họ thiết lập một loạt căn trại kiên cố dọc theo các dãy núi để tránh sự xâm nhập của Cộng Quân Bắc Việt


Mùa Thu năm đó Việt Cộng mở rộng một cuộc chiến với  26.000  Cộng quan khởi động một số cuộc tấn công  vào quân đội Nam Việt Nam. VC đã thắng trận.


Trong những năm đầu của cuộc chiến mà theo Dr. Lewis Sorley đã từng là Cố Vấn Tham Mưu cho hai Tham Mưu Trưởng chiến trường Nam Việt Nam là Tướng Creighton và Westmoreland đã nói trong buổi Hội Luận do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Vùng StPete- Clearwater - Largo Florida tổ chức vào ngay 7 tháng 5 năm 2016 rằng: “ban đầu VNCH thua là bởi Mỹ viện trợ cho VNCH toàn là những vũ khí từ thời Đệ Nhị Thế Chiến rất cồng kềnh với vóc dáng của người VN trong khi VC đưọc Nga Sô và Trung Cộng viện trợ những súng đạn tân tiến.”


Tháng Mười 1961, để nhận thức đúng đắn tình hình quân sự tại chiến trường Nam VN hai nhà cố vấn đặc biệt và thân tín của Tổng Thống Kennedy là ông Maxell Taylor và  Walt Rostow đã đến thăm Việt Nam. Họ báo cáo với TT Kennedy rằng “Nếu bỏ ngỏ Nam Việt Nam thì đó là một vấn đề rất khó khăn để giữ Đông Nam Á”


Ông Maxell Taylor cũng đồng thời đề nghị Tổng Thống Kennedy nên mở rộng số lượng các cố vấn quân sự tại miền Nam VN cũng như gửi vào miền Nam thêm 8000 lính chiến.


Bộ trưởng Quốc phòng McNamara cũng đề nghị TT Kennedy gửi thêm sáu Sư Đoàn (200.000) lính Mỹ vào Nam Việt Nam nhưng TT Kennedy quyết định không gửi thêm bất cứ quân chiến đấu nào.


Tháng 10 năm 1961 Vào ngày kỷ niệm lễ Quốc Khánh thứ sáu của Việt  Nam Cộng Hoà Tổng thống Kennedy gửi thư cho Tổng thống Diệm và cam kết “Hoa Kỳ cương quyết giúp đở chính quyền Nam Việt Nam để giúp Việt Nam bảo vệ nền độc lập của mình..”


Sau đó, Tổng thống Kennedy đã gửi thêm các cố vấn quân sự cùng các đơn vị trực thăng để giúp quân đội  Nam Việt Nam trong cuộc chiến.


 TT Kennedy giải thích cho  việc mở rộng vai trò quân sự của Hoa Kỳ tại Nam VN  như có nghĩa là để ngăn chận Cộng Quân Bắc Việt chiếm Nam Việt Nam, phù hợp với chính sách của chính phủ  Hoa Kỳ  đã theo đuổi từ năm 1954” Số lượng quân sự của các cố vấn gửi bởi TT Kennedy cuối cùng đã vượt qua con số trên 16.000.


Tháng 12 năm 1961, Việt Cộng quân du kích bây giờ kiểm soát nhiều vùng nông thôn ở miền Nam Việt Nam và thường xuyên phục kích quân lính miền Nam Việt Nam.


27 Tháng 2 1962 một cuộc thả bom vào Dinh Độc Lập là do hai sĩ quan Không Quân VNCH. Ông Phạm Phú Quốc cho biết ông thả bom vào Dinh Độc Lập là muốn thực hiện tiến trình chuyển hướng sự lãnh đạo tại Nam Việt Nam.


Tháng 3 năm 1962, Chính quyền Nam VN tái định cư chương trình Ấp Chiến Lược để người dân nông thôn thành lập các thôn được tăng cường bảo vệ bởi lực lượng dân quân địa phương hầu ngăn chận Cộng quân len lõi vào người dân.


Tháng 5 1962 - Việt Cộng Tổ chức các đơn vị tiểu đoàn nhỏ hoạt động ở miền trung Việt Nam. Cũng trong tháng 5 năm  1962 Bộ trưởng Quốc phòng McNamara thăm Nam Việt Nam và báo cáo về Hoa Kỳ là “chúng ta đang chiến thắng cuộc chiến tranh tại nam VN”.


Tháng 8 năm 1962.  Một trại Lực Lượng Đặc Biệt khác của Hoa Kỳ được thiết lập tại Khe Sanh để giám sát quân Bắc Việt xâm nhập xuống đường mòn Hồ Chí Minh.


Ngày 03 Tháng 1 năm 1963. - Một chiến thắng của Việt Cộng trong một cuộc ác chiến đã được báo chí Mỹ đăng trên trang nhất trong đó họ tường thuật chỉ có 350 du kich VC đã đánh bại quân Việt-Mỹ và đã giết 3 thành viên phi hành đoàn trực thăng Mỹ


Từ tháng 6 đến tháng 8 năm 1963 các cuộc biểu tình của Phật giáo lan rộng. cùng với những việc  tự thiêu đến chết như một hành động phản đối. Việc tự thiêu được các nhà làm phim và nhiếp ảnh gia phản chiến thu thập rồi phổ biến tại Mỹ đã gây xúc động cho công chúng Mỹ cũng như Tổng thống Kennedy


Và cũng trong thời gian từ tháng 6 đến tháng 8, khoảng giữa đầu tháng 7/1963 Tướng Trần văn Đôn đã bi mật liên lạc với CIA tại Saigòn trình bày về sự dàn dựng một cuộc đảo chánh lật đổ Tổng Thống  Ngô Đình Diệm.


Ngày 22 tháng 8 năm 1963 Mỹ thay đổi Đại sứ tại Nam VN ông Henry Cabot Lodge đến nhậm chức Đại sứ Mỹ tại Saigon.


Ngày 26 tháng 8 năm 1963 Đại sứ Henry Cabot Lodge lần đầu tiên gặp Tổng Thống Diệm. Qua câu chuyện Đại sứ Lodge cho TT Diệm biết là theo chỉ thị của TT Krennedy thì TT Diệm phải thay đổi nhân sự trong guồng máy chính quyền và nhất là phải sa thải Cố Vấn Ngô Đình Nhu. Tổng Thống Diệm cho biết đây là chuyện nội bộ của Nam VN và TT Diệm cho biết Hoa Kỳ chỉ là Đồng Minh với VNCH trên công cuộc giữ Tự Do cho Đông Nam Á. Sau đó TT Diệm đã từ chối bàn bạc về những sự việc khác.


Ngày 29 tháng tám, 1963 Đại sứ Henry Cabot Lodge  gửi một thông điệp hối thúc về  Washington tuyên bố rằng: “... Theo quan điễm của tôi thì chúng ta không thể có khả năng thắng cuộc chiến tranh  dưới chính quyền Diệm”


Tổng thống Kennedy sau đó đã để cho Đại sứ Cabot Lodge toàn quyền hành động ở Nam Việt Nam. Đại sứ Hoa Kỳ Cabot Lodge bí mật liên lạc với đám tướng phản loàn để tiến hành một cuộc đảo chánh. Tuy nhiên ở đó chính quyền Kennedy vẫn còn lo âu cuộc đảo chánh khó thực hiện vì vẫn còn rất nhiều Tướng Lãnh liêm sĩ rất trung thành với TT Diệm


Để dàn dựng cho tính trong sạch và hợp lý của chính quyền Hoa Kỳ trong việc đảo chánh sắp tới. Ngày 02 tháng 9 năm 1963 TT Kennedy đã có một cuộc phỏng vấn với Walter Cronkite và cho biết là chính phủ Nam Việt Nam có thể lấy lại sự hổ trợ của Hoa Kỳ “với một sự thay đổi chính sách và nhân sự trong chính quyền”


Một tháng sau.. Ngày 02 tháng 10 năm 1963 make sure không có trở ngại trong cuộc đảo chánh TT Diệm, Tổng thống Kennedy gửi Đại sứ Henry Cabot Lodge một thông điệp căn dặn ông Đại Sứ phải nắm thế chủ động trong việc móc nối và khuyến khích cuộc đảo chánh nhất  là phải nắm chắc việc xử dụng các tướng lãnh phản loàn để đãm bảo không có gì trục trặc.


Ngày 5 tháng 10 Đại sứ Cabot Lodge báo cáo về Washington là cuộc đảo chánh chính quyền đã sửa soạn xong do Tướng  Dương Văn Minh cầm đầu. Tướng Minh xin Hoa Kỳ  bảo đảm rằng viện trợ của Hoa Kỳ đến Nam Việt Nam sẽ tiếp tục sau khi loại bỏ TT Diệm và khẩn thiết yêu cầu Hoa kỳ “chỉ đứng đàng sau làm thợ điện nhưng không tham dự cuộc đảo chánh”


Kịch bản này rất hợp “gu” với Hoa Kỳ. Các tướng lãnh phản loàn chỉ muốn nguỵ trang một màn kịch với diễn xuất của riêng mình mà không cần bất kỳ sự tham gia trực tiếp của Hoa Kỳ. Tổng thống Kennedy Okay ngay. CIA tại Sài Gòn sau đó đã được lịnh KHÔNG CAN THIỆP VÀO CUỘC ĐẢO CHÁNH LẬT ĐỔ TT NGÔ ĐÌNH DIỆM.


Ngày 28 tháng 10 năm 1963, Đại sứ Henry Cabot Lodge báo cáo về Hoa Thịnh Đốn là cuộc đảo chánh sắp xảy ra.


 Ngay 29 thang 10 năm 1963 Hoa Thịnh Đốn vẫn còn lo ngại về cuộc đảo chánh không thành nên đã chỉ thị cho Đại sứ Cabot Lodge dời lại nhưng Cabot Lodge cho biết đã muộn các tướng phản loàn đã tiến hành cuộc đảo chánh.


Ngày 1 tháng 11 năm 1963, đại sứ Cabot Lodge đến gặp TT Diệm tại Dinh Độc Lập từ 10 giờ sáng đến trưa. Sau khi Đại sứ Cabot Lodge rời Dinh Độc Lập thì đúng 1:30 trưa  ngày hôm đó cuộc đảo chánh bắt đầu. Quân đội của đám tướng phản loạn ầm ầm vào Saigòn bao quanh dinh Độc Lập. TT Ngô Đình Diệm và Cố Vấn Ngô Đình Nhu đã bị mắc kẹt trong Dinh và từ chối tất cả lời kêu gọi đầu hàng. TT Diệm đã cố gắng điện thoại cho các tướng phản loạn nhưng thất bại. Sau đó TT Ngô Đình Diệm đã gọi cho Đại sứ Cabot Lodge và hỏi về “thái độ của Hoa Kỳ trong cuộc đảo chánh này”: Đại sứ Cabot Lodge trả lời là:”...Bây giờ là 4:30 sáng nên Hoa Thịnh Đốn không thể có thái độ được”. Sau đó Đại sứ Cabot Lodge giả nhân giả nghĩa như Mèo Khóc Chuột quan ngại đến tính mạng của TT Diệm. TT Ngô Đình Diệm cũng trả lời lại là “ Tôi đang cố gắng phục hồi trật tự”


Vào lúc 8 giờ đêm hôm đó TT Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu đã thoát ra khỏi Dinh Độc Lập và đến một nơi khác an toàn hơn. Đó là một căn nhà thuộc vùng ngoại ô của một đại thương gia người Tầu


Sáng hôm sau 02/11/1963 lúc 3:00 giờ sáng một trong những người tuỳ tùng của TT Diệm phản bội đã thông báo nơi trú ẩn của Tổng Thống và ông Cố Vấn Nhu. Đám tướng phản loàn bắt đầu cuộc săn lùng. Vào 6 giờ sáng hôm đó nhận thấy tình hình vô vọng TT Ngô Đình Diệm đã yêu cầu cho ông đầu hàng từ phía nhà thờ Công giáo. TT Ngô Đình Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu bị tống vào mặt sau của xe tăng bọc thép chở lính. Trong khi di chuyễn về Saigon. Chiếc xe tăng dừng lại và cả hai TT Ngô Đình Diệm lẫn Cố vấn Ngô Đình Nhu đã bị sát hại.


Saigon nửa khóc, nửa cười trên xác chết của TT Diệm và sự sụp đổ của Chính quyền đệ nhất VNCH. Một chính quyền vừa mới bước ra khỏi “coma” của 100 năm bị Pháp đô hộ chưa bình phục hẵn mà đã bị bức tử vì vị lãnh đạo đất nước đã khí khái giữ vững tinh thần độc lập của mình và không chịu lệ thuộc dưới bất cứ một siêu quyền lực nào.


20 ngày sau khi giết TT Ngô Đình Diệm qua tay đám tướng phản loàn. Tổng Thống Kennedy  đã bị ám sát tại Dallas Texas

Donald Trump cũng đã tuyên bố một câu khí khái na ná như của TT Ngô Đình Diệm ngày nào. Trump bảo:”Tôi có tiền thì tôi sẽ không lệ thuộc dưới bất cứ ai có tiền”

Câu nói ấy cho tôi liên tưởng một âm thanh trong quá khứ khi tuổi đời mới 20. Lờ mờ trong ký ức là tiếng khóc và giọt nước mắt không kiềm chế đưọc đã rơi xuống khi phải hạ một tấm hình của một chí sĩ QUỐC GIA, MỘT VỊ LÃNH TỤ YÊU THƯƠNG ĐẤT NƯỚC VÀ ĐÃ PHẢI CHẾT KHI BẢO VỆ TINH THẦN  ĐỘC LẬP CUẢ ĐẤT NƯỚC MINH.

Liệu Donald Trump có thực hiện được nguyện vọng và chí hướng của mình trước những bàn tay lông lá đang tung hoành??


Tôn Nữ Hoàng Hoa

23/8/2016


Làm sạch giáo dục văn học thời hậu cộng sản



Văn học, được coi là tiền đề của mọi sự phát triển ở mọi quốc gia. Kinh nghiệm cho thấy, ở những nước nào có nền văn học tự do thì những nước đó, kinh tế và kiến trúc cũng sẽ phát triển, song song với việc bảo vệ môi trường. Nền văn học nước nhà suốt hơn 70 năm qua là một nền văn học kiệt quệ. Trong thời đại mới, làm sao để vực dậy nền văn học đó?

Thay mới từ sách giáo khoa.

Nếu đặt giả thuyết rằng nên làm điều gì ngay sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ tại Việt Nam, tôi nghĩ đó là dốc sức phục hồi lại ngôn ngữ cho dân tộc, bắt đầu từ giáo dục phổ thông. Từ lớp 1 cho đến lớp 12 ở nước ta hiện tại, chương trình Văn-Sử- Triết, trong tay những người cộng sản không dùng để đào tạo một con người theo hướng khai phóng và nhân bản, mà dùng cho việc tuyên truyền cho đảng phái. Việc tuyên truyền lộ liễu như thế có khá nhiều tác hại: làm du nhập những từ tiếng Hán không cần thiết, hủy hoại tư duy của học sinh bằng lối văn nịnh bợ vô thưởng vô phạt, hủy hoại tính trong sáng của tiếng Việt…

Việc Đảng Cộng Sản bị dân tộc nguyền rủa là điều đang diễn ra trên thực tế. Sau khi chế độ độc đảng sụp đổ, họ cũng vẫn sẽ bị nguyền rủa, cực điểm trong vòng ước tính là 6 tháng đến 9 tháng. Sau đó, không thể cứ dồn toàn lực tinh hoa để chửi bới đảng viên cộng sản, những người bây giờ đang tạm coi là trí thức cấp tiến cần nghĩ ra một chương trình hành động để cứu rỗi ngôn ngữ của dân tộc. Chắc chắn sẽ xảy ra một điều đầu tiên là thu hồi toàn bộ sách giáo khoa các văn-sử-địa để viết lại. Lúc đó, cần có một ủy ban cứu nguy giáo dục đứng ra để chọn lựa những tác phẩm có giá trị, giàu tính nhân sinh- nhân bản để thay thế những tác phẩm tuyên truyền .

Cho đến xóa sổ các giáo trình đại học.

Trước khi là sinh viên một trường đào tạo ngành văn khoa khá nổi tiếng ở nước ta hiện tại, trước đó tôi đã có thời gian học rất ngắn tại một số trường nữa. Cuối cùng, tôi nghĩ là nên vào trường văn- viết văn thì may có thể thay đổi được điều gì đó. Nhưng mọi thứ đối với tôi gần như tuyệt vọng khi vào học một khoa văn ở trường đại học đào tạo văn khoa nổi tiếng nhất nước. Tôi cứ nghĩ là chỉ có mấy môn chính trị bắt buộc là phải giả vờ công nhận Marx-Lenin và các lãnh tụ cộng sản trong bài thi cuối kỳ. Không ngờ, mọi môn học, dù là chuyên ngành, đều chứa chấp chủ nghĩa Marx-Lenin. Mọi cuốn giáo trình đều phải chêm vào mấy câu “nâng bi” cho chủ nghĩa Marx, cho Bác và cho Đảng thì mới được in.

Xin lấy một ví dụ, cuốn Dẫn luận ngôn ngữ học xuất bản năm 2008 của nhóm tác giả Nguyễn Thiện Giáp-Đoàn Thiện Thuật và Nguyễn Minh Thuyết. Trong trang 11, nhóm tác giả trích dẫn một ý của Mác và Ăng-ghen. Ta chưa cần xét nội dung cuốn sách cũng như nội dung trích dẫn Mác và Ăng-ghen là đúng hay sai, nhưng nếu chứng minh được Mác là tên đồ tề như các nền dân chủ đi lên từ độc tài cộng sản vẫn thường làm, thì số phận gì sẽ xảy ra đối với cuốn sách đó? Trong nỗ lực xóa bỏ tàn dư chủ nghĩa cộng sản, phải xóa tất cả những gì mang tính tuyên truyền. Vậy là, cuốn sách Dẫn luận ngôn ngữ học kia phải bị thu hồi, và các tác giả kia cũng đừng mong viết sách giáo trình mà không bị lên án. Trường hợp kinh tởm nhất với tôi, đó là cuốn Giáo trình Mỹ học đại cương của “nhà giáo ưu tú, tiến sĩ khoa học” Đỗ Văn Khang, khi ông này đem cảnh Hồ Chí Minh câu cá để ví dụ cho cái trác tuyệt, hay công nhận một thứ mà tổ tiên của nó không công nhận: nền Mỹ học Marx-Lenin (Marx-Lenin mù tịt về mỹ học). Hàng trăm cuốn giáo trình có cùng một tội như vậy, trong ngày đó chúng ta phải xóa sổ hết những cuốn sách như vậy.
Xong rồi, những môn khác như Logic học đại cương vốn không có tội tình gì cũng trích dẫn lời của ban tuyên giáo rằng Mỹ đánh Iraq là để chiếm dầu chứ không phải vì chống khủng bố, cùng vô số lần thêm danh Marx-Lenin vào để minh họa cho các khẳng định. Trong thời đại mới, xin nhấn mạnh rằng những người có trách nhiệm cần phải xóa sổ những cuốn sách như thế ra khỏi giảng đường Việt Nam. Còn rất nhiều, rất nhiều sách giáo trình như vậy sẽ cần phải viết lại.

“Thanh lý môn hộ” ngành văn khoa.

Việc tiếp theo, có nên sa thải những tác giả sách giáo khoa trước kia tuyên truyền cho chủ nghĩa cộng sản không? Nếu giữ họ lại và cho làm y như trước kia thì rất nguy hiểm, vì trong họ còn tàn dư tư duy cộng sản và hoặc vô tình hoặc cố ý sẽ làm cho các tài năng sư phạm văn học trung lập không ngóc đầu lên được. Trong một môn học phân chia các thời kỳ, thì sẽ có sinh viên phê phán nặng nề thời kỳ văn học cộng sản. Những thầy cô trước đây là cộng sản, chắc chắn sẽ trù dập sinh viên đó. Vậy, có nên làm mạnh tay với những đảng viên cộng sản này bằng cách sa thải họ ra khỏi trường đại học hay không?

Nếu cách chức họ đi thì sẽ phát sinh thù hằn dân tộc.

Do đó , tôi đề xuất một giải pháp là Bộ giáo dục trong chế độ mới không dốc tiền nuôi một ban chuyên đi viết sách nữa. Thay vào đó, chúng ta sẽ dùng giải pháp là mở cuộc thi viết sách. Sách được dùng trong nhà trường phải được qua bỏ phiếu trong quốc hội. Về nhân sự giảng dạy các trường, phải là bầu cử và bỏ phiếu định kỳ để quyết định một giáo sư nào được ở lại, một giáo sư nào phải ra đi.

Văn-sử-triết là ba bộ môn bất phân. Sau khi chế độ cộng sản bị giải tán, nhân lực tuyên truyền của họ nằm vùng trong khoa văn-sử-triết của các trường đại học cũng sẽ bị “thanh trừng”. Đây là một định luật xã hội. Theo định luật, xã hội nào còn tàn dư tư duy cộng sản thì tiến trình hoàn thành thể chế dân trị của xã hội đó càng bị trì hoãn. Kinh nghiệm cho thấy, khi giải tán từ một chế độ độc tài này sang một chế độ dân chủ, thì phải có và nên có một chế độ chuyển tiếp mà tôi tạm là chế độ độc tài- dân chủ.

Chế độ đó sẽ phải làm rất nhiều để thanh lọc nền đào tạo văn khoa. Biện pháp thứ nhất cần làm, tôi thiết nghĩ loại bỏ tất cả những cuốn sách soạn bởi các tác giả từng là đảng viên cộng sản- hoặc các tác giả từng góp phần viết những cuốn sách ca ngợi chế độ cộng sản bất nhân tàn bạo. Những tác giả như thế không xứng đáng để đứng tên trong những cuốn sách trong chế độ mới.

Thực tế thì, tác giả của những cuốn giáo trình như Dẫn luận ngôn ngữ học hay Mỹ học trên đây đã cố tình đem vào trích dẫn Mác-Ăngghen, nếu chẳng phải là để ghi điểm trong lòng ban tuyên giáo và trong khối đảng ủy giáo dục đó sao? Một hành động ngày hôm qua được cho là khôn , thì ngày hôm sau đã là rồ dại. Hôm qua họ ăn uống và hưởng lợi trên sự độc quyền giáo dục, thì hôm nay họ phải chịu đào thải khỏi bánh xe tiến hóa của dân tộc. Số phận của các tác giả như thế, hẳn sẽ không do pháp luật hay lòng nhân từ nào định đoạt. Họ phải được ra xét xử trên tinh thần phổ thông đầu phiếu. Mà, nếu trên tinh thần phổ thông đầu phiếu, lực lượng dân chủ chiếm đa số hẳn sẽ có số phiếu áp đảo để đẩy các tác giả thân cộng ra khỏi nhà trường và giảng đường.

Một điều nữa nhất định phải làm, theo tôi nghĩ, đó là sa thải tất cả hiệu trưởng các trường đào tạo văn-sử-triết và thay mới hoàn toàn bằng những giảng viên có tư tưởng cải cách. Đây là một điều rất cần kíp, và cần thực hiện mạnh tay. Nếu không, tư duy cộng sản sẽ như con đỉa bám dai trên tâm hồn thanh niên Việt.

Giải tán Hội nhà văn Việt Nam.

Một công việc khác, cũng cần làm một cách rất cần kíp, đó là phải giải tán Hội nhà văn Việt Nam. Hội này do Hữu Thỉnh- một người đạo văn làm chủ tịch, suốt mấy chục năm. Đây thực chất là một anh công an, đi sang Hội nhà văn để làm cai văn nghệ. Tiếng kêu oán thán của các nhà văn thành viên hội này đã chất cao lên đến tận trời xanh. Hội nhà văn Việt Nam dưới thời Hữu Thỉnh có mục đích duy nhất là tuyên truyền và kiểm duyệt, do đó đã đánh chết mọi tài năng văn chương của dân tộc. Không còn nghi ngờ gì nữa, Hội nhà văn Việt Nam phải được giải tán dưới chế độ mới. Sau đó hội sẽ mở lại, cũng dưới tinh thần phổ thông đầu phiếu, và không được ăn trên tiền thuế của người dân nữa. Chủ tịch Hữu Thỉnh- tất nhiên, sẽ bị nguyền rủa như những người cộng sản đã và sẽ bị như vậy. Tuy vậy, việc gắp bỏ những con sâu như thế ra khỏi làng văn học vẫn là điều cần thiết. Để xã hội trở về trạng thái ổn định, những nhà văn ca ngợi chủ nghĩa cộng sản phải bị loại bỏ khỏi sân chơi.

Khi đã loại bỏ những con sâu như vậy rồi, những nhà văn chân chính còn lại đối diện với “đống đổ nát” của nền văn chương “cách mệnh xã hội chủ nghĩa”. Ngôn ngữ dân tộc đã bị làm cho bại hoại suốt 70 năm qua.

Gunter Grass, văn hào Đức- Nobel văn chương 1999 là người được mệnh danh là nhà văn vĩ đại nhất của nước Đức trong thế kỷ XX. Ông vĩ đại không chỉ bởi những tiểu thuyết như Cái trống thiếc, người dân Đức tôn vinh ông vì công sức phục hồi ngôn ngữ cho nhân dân Đức. Sau thời đại của đảng độc tài Đức Quốc, ngôn ngữ của dân Đức bị hủy hoại. Cũng vậy, ở Việt Nam, sau thời đại của đảng độc tài Cộng sản, cần có một một Gunter Grass phục hồi lại lương tri và tính trong sáng cho ngôn ngữ dân tộc An Nam.

Có lẽ, dân tộc Việt Nam lúc đó cần nhiều nhà văn giỏi lắm thay.

Tôn Phi

CS Giết Nhau Lần Đầu Tiên Vi Anh



Thời sự gần đây cho biết dân oan có đôi lần dùng súng bắn giết cán bộ, đảng viên, công an CS cưỡng chế lấy đất của dân, tại ruộng vườn của dân hay tại văn phòng của cán bộ. Nhưng chưa lần nào cán bộ, đảng viên CS như Chi cục trưởng Kiểm lâm Yên Bái Đỗ Cường Minh đã bắn chết bằng súng trận, mỗi người ba viên đối với Bí thư Tỉnh ủy Yên bái Phạm Duy Cường tại văn phòng và Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Ngô Ngọc Tuấn kiêm Trưởng ban tổ chức tại hội trường, vào ngày 18-8-2016 ở tỉnh lỵ Yên Bái.

Tin RFI của Pháp ngày 19-8, cho biết "theo báo Channel News Asia, «đây là lần đầu tiên dưới chế độ cộng sản Việt Nam có một vụ thanh toán chính trị nhằm vào lãnh đạo cao cấp như vậy, cho dù cạnh tranh chính trị trong nội bộ đảng Cộng Sản xưa nay không phải là hiếm»… Trong cuộc họp báo chiều 18/08, lãnh đạo công an Yên Bái [Đặng Trần Chiêu, giám đốc Công an tỉnh Yên Bái] thông báo không khởi tố vụ án vì đối tượng gây án đã chết. Tuy nhiên, đến 22 giờ đêm, công an địa phương đã ra quyết định ngược lại, khởi tố vụ án với lý do đây là một vụ «đặc biệt nghiêm trọng». Còn theo một số nhà quan sát, vụ án mạng nói trên là một dấu hiệu cho thấy xung đột nội bộ trong đảng Cộng Sản đang ở mức hết sức căng thẳng."

Tin VOA của Mỹ ngày 20-8 cho biết "Trong khi báo chí trong nước [toàn của Đảng Nhà Nước] đưa tin nhiều về tang lễ của ông Phạm Duy Cường, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, và ông Ngô Ngọc Tuấn, Chủ tịch HĐND tỉnh này, thì hầu như không có tờ nào nhắc tới đám tang của nghi can Đỗ Cường Minh, Chi Cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh… Cư dân cho biết thêm về tình trạng "các cơ quan đoàn thể không được cho mang hoa tới viếng ông Minh: "Lãnh đạo cấm, không cho các cơ quan đoàn thể đến và đem vòng hoa. Các cấp dưới phải nghe theo, chứ làm trái, thì công việc của mình không được ổn định.".

Nhưng VOA cho biết thêm "các bức ảnh về tang lễ lặng lẽ của nghi can Đỗ Cường Minh đăng trên Facebook hôm 20/8 đã được gần 30 nghìn người like (thích), trong khi clip về tang lễ của hai quan chức tỉnh Yên Bái được gần 800 người like." Vì vậy, "truyền thông nhà nước chỉ trích là 'vô lương' vì đã 'hả hê' trước cái chết của các quan chức.

Công dân VN trên các trang mạng xã hội truyền thông tin, nghị luận này nhanh như ánh sáng, và tràn ngập như nước vỡ bờ. CSVN ác với dân hèn với giặc Tàu cướp biển đảo của VN, CS không những chết một con nhòn một mũi, mà chết cả ba con, hai đại cán CS và một chúa rừng, thì dân Yên bái đỡ bị áp bức bóc lột.

Tuy nhiên cũng có một ít người bất mãn đại đa số dân chống CS, tìm cách thuyết phục chia buồn với Đảng Nhà Nước. Tiêu biểu như nhà trí thức hay trí ngủ gì đó, là Tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh đang ở trong nước, phát biểu trên RFA ngày 20-8 viện nhiều lẽ cần phải chia buồn về ba cái chết này. Ông chê cảm nghĩ dân chúng VN trên mạng Việt là "vô cảm, hoặc theo kiểu "đáng đời", có người thậm chí tỏ ra hả hê, châm chọc. Ông biện luận hai cán bộ CS chết đó "trước khi trở thành bí thư hay chủ tịch cũng đều là một con người." Người Việt phải theo truyền thống nghĩa tử nghĩa tận, phải chia buồn với cái chết này. Ông viện lý lời dạy của thầy Tàu, "nhơn chi sơ tính bản thiện". Ông "giáo dục quần chúng" "nên trở về cái tâm lành" mà anh cho là trong mỗi cá nhân đều có. Ông còn viện giáo lý Ky tô, Phật bảo dân chúng chia buồn, thay gì vui mừng trước cái chết của ba đảng viên CS, mà hai là chóp bu thống trị tỉnh Yên bái.

Nhưng Ô TS Vũ Thành Tự Anh quên một số câu châm ngôn của các thầy Tàu đối với kẻ ác. Một là sát linh miêu, cứu cả vạn thử, giết một con mèo giỏi cứu cả vạn con chuột. Hai là người CSVN là mặt Việt mà lòng CS, họ là người của Đảng, vì Đảng, do Đảng CS, chớ không vì dân. Ở VNCS, chỉ có đảng viên CS và người ăn theo như TS mới buồn và lo vì cái tang này. TS cũng quên theo chánh trị, xã hội học, Đảng CS là một tổ chức xã hội bế tắc, một chánh đảng bế tắc. Phe đảng CS đối thủ, đối địch đấu đá nhau, giải quyết mâu thuẫn theo nguyên tắc địch và ta ai thắng ai, một mất một còn tức là thịt nhau, thủ tiêu nhau bằng ám sát chánh trị, chớ không thoả hiệp tương nhượng như trong đảng phái tự do, cởi mở.

Phát biểu của TS trong chế độ CS coi chừng cái miệng nó kiện cái thân của Ts. Phe đối thủ của bí thư và chủ tịch hội đồng thấy Ts tỏ vẻ binh phe bị giết, nghi Ts là người biết quá nhiều chuyện đó (Lhomme Qui En Savait Trop, The Man Who Knew Too Much, tựa phim máu lạnh của Alfred Hitchcock, phát hành năm 1956 ở Mỹ), sẽ bịt miệng TS hồi nào không hay. Công an CS chỉ cần buộc TS trả lời "báo đài" ngoại quốc một cách vô thẩm quyền, thì họ có thể cho Ts vào nhà tù gỡ lịch chừng nào vụ ám sát chánh trị trong Đảng này đủ lâu để cứt trâu lâu hoá bùn, thì đời Ts sẽ tàn.

TS không nhận ra vàng thau đang lẫn lộn trong vụ này hay sao. Giám đốc công an tỉnh ban đầu nói không khởi tố vụ giết người, sau đó lại nói truy tố. Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc vốn là Phó Thủ Tướng cho Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng chắc biết phe lên phe xuống ở Yên bái có dính líu với cuộc ám sát chánh trị này và phe thắng phe thua trong đại hội đảng cũng thế. Bà Chủ Tịch Uỷ ban Yên bái nói Trưởng Cục Kiểm Lâm là một người hoà nhã, hành động của Anh không do việc sáp nhập cơ quan. Nên Ông Thủ Tướng Phúc đích thân tới nơi mà không tuyên bố điều gì về chánh trị chánh em cả. Vì Ông biết tại sao phe "thắng cuộc" là Tổng bí thư Nguyễn phú Trọng phải "cơm ghe bè bạn" vào Nam đích thân gặp Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng trước cuộc ám sát chánh trị ở Yên bái.

Một đảng chánh trị đang cầm quyền độc tài toàn diện mà nội bộ họ xâu xé, đấu đá,c hia rẽ, thù địch giết nhau dễ như vậy là đang tiến tới một hố sâu tất yếu, là suy tàn, sụp đổ. Dân bị CS áp bức bóc lột, căm thù CS, chống CS mừng thấy CS giết nhau là vì vậy. Chỉ có CS mới lo, mới sợ, mới buồn. Chân lý hiển nhiên ấy mà./.(Vi Anh)

Quê hương không còn là chùm khế ngọt


Thật khó quên nơi chôn nhau cắt rún, vì trong tiềm thức của mỗi chúng ta vẫn còn những kỷ niệm buồn vui thời thơ ấu với khung trời kỷ niệm của quê hương qua tiếng chày giã gạo, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa ở đầu làng, tiếng hát ru con à ơi ngọt ngào hòa nhịp với tiếng ve sầu trong trưa hè nắng gắt ….
Thời gian trôi qua bốn mùa thay đổi ở xứ người, chúng ta không còn nghe tiếng rao bán xôi, bánh mì điểm tâm như ở Việt Nam, rồi một hôm hình ảnh quê hương lại hiện về thật rõ khi tôi nhận DVD khánh thành nhà thờ Tộc với đầy đủ sinh hoạt của bà con thân tộc rất cảm động, DVD có đệm nhạc phẩm "Quê hương“ do nhạc sĩ Giáp Văn Thạch phổ nhạc từ thơ của thi sĩ Đỗ Trung Quân, dòng nhạc thanh thoát thiết tha, hấp dẫn như chùm khế ngọt ngào gợi chúng ta nhớ làng quê Việt Nam êm đềm bên ruộng lúa, bờ tre, với con sông dài uốn khúc… Những hình ảnh xinh đẹp ấy dễ đi vào tâm hồn người viễn xứ và khơi dậy tình yêu quê hương, một thứ tình cao cả thiêng liêng của mỗi dân tộc.
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày       
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
….
Dòng nhạc tác động mạnh mẽ tâm trạng nhớ quê của hàng triệu người Việt xa xứ, lời nhạc khéo léo như kêu gọi, mời mọc quyến rủ "khúc ruột ngàn dặm“ trở về quê hương qua hình ảnh quen thuộc, thiết tha của người mẹ Việt Nam, nhưng câu kết thúc của nhạc phẩm “quê hương nếu ai không nhớ… sẽ không lớn nổi thành người“ trơ tr4n, hỗn xược làm người nghe bị hụt hẫng và sự cảm xúc từ dòng nhạc đi vào hư không!
Theo tác giả là nhà thơ Đỗ Trung Quân trả lời Mặc Lâm, phóng viên đài RFA ngày 05.10.2008, câu thơ này không có trong nguyên bản mà đã bị thay đổi thêm bớt khi đăng trên tờ báo "khăn quàng đỏ“ và được phổ nhạc. Sau 1975 văn, nhạc sĩ miền Nam bị giới hạn sáng tác theo cảm xúc của mình, thơ bị cắt bỏ thêm bớt phải viết theo chỉ đạo của đảng. Đời sống người dân nhiều năm qua gánh chịu triền miên nạn hối lộ, tham nhũng, cướp đất, cướp nhà….Thi sĩ Đỗ Trung Quân cùng làn sóng người trí thức và văn nghệ sĩ yêu nước năm 2011 xuống đường tại Sài Gòn chống hành động xâm lược của Tàu chiếm Hoàng sa, Trường sa và ra lệnh cấm đánh cá hàng năm 3 tháng, trái với luật biển quốc tế, nhưng nhà cầm quyền CS Việt Nam tỏ ra nhu nhược đồng lõa với kẻ xâm lăng, hành động này gần như bán nước cho ngoại bang. Anh cũng như những người tham gia biểu tình biểu lộ tấm lòng yêu nước đã bị công an theo dõi canh cửa gát nhà. Thơ của anh không còn là chùm khế ngọt ngào, anh bày tỏ sự bất đồng chính kiến của mình và làm thơ lên án chế độ "Hãy thử sờ lên đầu mình.xem… Đã mọc đuôi sam?…“
Nhìn lại giới trẻ trong nước, một số không ít chẳng cần quan tâm đến đất nước thế nào, vận mệnh dân tộc rồi sẽ ra sao.  Họ  chỉ nghĩ đến phim Hàn, sao Hàn, xe đẹp, ăn ngon, gái đẹp, đại gia, đồ hiệu vv… mà chẳng cần biết đến quê hương dân tộc đang sắp rơi vào hoàn cảnh như dân tộc Tây Tạng.  Đám trẻ Việt Nam khóc cho Michael Jackson hay vừa qua trên trang Xã Hội phỏng vấn một số sinh viên ở Hà Nội, hỏi về việc cá chết ở 4 tỉnh miền Trung có nhiều em không biết, nguyên nhân nào xảy ra, tỏ ra thơ ơ với vận mệnh đất nước!
Nhìn lại Quê Hương nếu chúng ta đến Ải Nam Quan, Bản Giốc, Bãi Tục Lãm, Lão Sơn phải đau lòng vì VN đã mất đi một phần đất lịch sử, CSVN che giấu việc nhượng đất cho Tàu hàng chục ngàn km² để cầu vinh, bảo vệ quyền lợi của đảng hơn quyền lợi của dân tộc và cúi đầu ca tụng tình hữu nghị Việt-Trung.  CSVN xem đất nước này là của riêng, họ đứng trên đầu dân tộc, vơ vét cho tiền đầy túi, điển hình Vinashin thất thoát 5 tỷ USD, Cty cho thuê tài chính ALC II vỡ nợ, nhà máy điện EVN nợ chồng chất, Cty Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) thua lỗ trầm trọng, đất nước chúng ta đầy ngập sự giả dối, biển miền Trung bị ô nhiễm cá chết vì Cty Formosa thải chất độc ra biển làm thiệt hại kinh tế, sức khoẻ, nhưng nhà cầm quyền CSVN không sốt sắng vào cuộc ngay từ đầu, Người dân vô cùng phẫn nộ xuống đường biểu tình đòi hỏi nhà cầm quyền “phải minh bạch, biển cần phải sạch…”  
Làn sóng người yêu nước Sài Gòn – Hà Nội hàng ngàn người xuống đường biểu tình ôn hoà thì bị nhà cầm quyền ra lệnh đàn áp… đánh đập cả đàn bà trẻ em đã bị công luận phế phán, lên án thái độ  đồng lõa bao che cho Formosa. Hai tháng sau nhà nước công bố kết quả do Formosa gây ra làm thiệt hại môi trường, Formosa thải ra biển chứa các độc tố như Fenol, Xianua, kết hợp với Hidro, tạo thành phức hợp theo dòng hải lưu đến Thừa Thiên – Huế. Làm hải sản và sinh vật biển chết hàng loạt. biển chết người dân 4 tỉnh  thiệt hại về kinh tế trầm trọng.  Người ăn cá, thợ lặn ngộ độc chết, nhiều người bị bệnh do hóa chất trong nước biển. Khiến hàng trăm ngàn ngư dân không thể tiếp tục hành nghề, ngành du lịch cũng bị ảnh hưởng. Formosa còn hối lộ cán bộ đia phương để chôn giấu các tạp chất độc hại trong vườn, trong núi rừng. Nếu Formosa còn hoạt động trong 70 năm, 4 tỉnh miền Trung không còn sự sống! Formosa cúi đầu xin lỗi bồi thường 500 triệu USD?  Từ 5 đến 10 tỷ USD cũng chưa có thể phục hồi môi trường đời sống của người dân 4 tỉnh. Về thiệt hại môi trường từng xảy ra như vụ tràn dầu ở vịnh Mexico. Giàn khoan dầu Macondo Prospect bị nổ ngày 2.4.2010 làm dầu tràn ra khoảng 180.000 km2. Công ty BP phải bỏ ra 54 tỷ USD để bồi thường, đóng tiền phạt và phục hồi môi trường trong 6 năm.  Công ty BP đã phải trả cho hơn 220.000 cá nhân và cơ sở thương mại $6.2 tỷ USD.
Theo tờ Die Welt, Volkswagen (VW) – nhà sản xuất xe Auto hàng đầu của Đức  để giải quyết vụ bê bối gian lận khí thải. Tuy không gây chết người nhưng VW đã chi 6,5 tỷ USD cho việc khắc phục hậu quả này. VW và các cơ quan quản lý có thể khắc phục lỗi cho gần 600.000 xe có động cơ chạy bằng dầu diesel ở Mỹ gắn Solfware gian lận khí thải của VW. VW phải trả 5.000 USD cho mỗi chủ xe, song một số nhà phân tích cho rằng số tiền VW bỏ ra có thể lớn hơn rất nhiều.
Việt Nam bị đánh giá thuộc 5 nước có tỉ lệ lạm phát cao nhất trên thế giới, thực trạng này sẽ làm gia tăng tỷ lệ nghèo đói, môi sinh hủy hoại, giáo dục xuống cấp, bằng cấp giả mạo lan tràn, văn hóa, đạo đức thoái hóa, đời sống người dân về mặt tinh thần lẫn vật chất ngày càng điêu linh khốn khổ. Trẻ em nghèo không đủ tiền đi học phải đi bán vé số, đánh giày, lao động vất vả… Vùng cao nguyên nhiều nơi mùa đông giá lạnh trẻ em không đủ cơm ăn áo mặc, không có cầu qua sông… Nhà nước vay tiền để xây những xa lộ mới mênh mông phô trương sự phồn vinh phú quý, nhiều lâu đài nguy nga lộng lẫy, vũ trường, nhà hàng, khách sạn to lớn, nhiều khu giải trí cờ bạc, sân golf cho nhóm tư bản đỏ là cán bộ hưởng thụ… Dân số VN tăng nhưng bệnh viện công thì không xây dựng phát triển, một giường phải cho 3 bệnh nhân, bệnh viện tư điều trị trên 100.€ một ngày chưa tính tiền thuốc, người dân nghèo phải chấp nhận số phận chua xót, đắng cay… Bên cạnh những thống kê mới nhất cho thấy VN đang có tỉ lệ ung thư cao nhất thế giới, ai cũng biết nguồn gốc xuất phát từ các hóa chất đang tràn lan trên cả nước ta. Hầu hết các thùng, hộp, hũ, gói đều còn ghi công khai chữ Tàu.
Đời sống nông thôn đã nghèo càng nghèo hơn, nhiều gia đình mất mùa, nợ nần chồng chất phải bán con gái "lấy chồng“ làm nô lệ cho đàn ông Đài Loan, Đại Hàn… Trong khi đó đời sống của giai cấp giàu là những cán bộ, bộ đội từ bưng biền miền Bắc vào Nam sau 30.4.75 chỉ có chiếc balo, đôi dép râu… thường đến chợ trời mua đồng hồ "không người lái“ Radio, xe đạp… nay trở thành những triệu phú đô la, là giới lãnh đạo cai trị miền Nam, họ hưởng đủ tất cả lạc thú trên đời, nhà lầu, xe hơi, rượu ngon, gái đẹp… Họ dùng quyền lực cướp đoạt tài sản, nhà cửa, đất đai, bóc lột sức lao động, tham nhũng hối lộ, buôn người (xuất cảng lao động) bán tài nguyên, rừng, biển…  cho con du học những đại học đắt tiền nước ngoài, xài sang nhất Á Châu, mua xe loại nổi tiếng thế giới: Mercedes, BMW, Audi, Rolls-Royce du thuyền, máy bay…
Nhờ thời Tổng thống Bill Clinton ký quyết định bỏ cấm vận Việt Nam (3.2.1994), hai nước Việt-Mỹ bình thường hóa quan hệ, chấm dứt 20 năm căng thẳng sau chiến tranh. Nhà cầm quyền CSVN có cơ hội mở cửa tiếp xúc với thế giới Tây phương,“đổi mới” kinh tế, từ đó được các quốc gia tư bản bỏ tiền vào đầu tư tại VN, đời sống ở thành phố phát triển hơn, hệ thống du lịch mở cửa chào đón du khách. Các nhà tài trợ quốc tế đã cam kết viện trợ phát triển chính thức của ODA (Official Development Assistance) quỹ tiền tệ quốc tế giúp cho chính phủ các nước chậm tiến để phát triển kinh tế. VN là một trong 5 quốc gia đứng đầu trên thế giới tiếp nhận tiền của ODA và FDI (Foreign Direct Investment) là chương trình ngoại quốc đầu tư trực tiếp vào Việt Nam.
Việt Nam ảnh hưởng Trung cộng du nhập thứ văn hóa tạp lục. Các chất hóa học độc hại làm gia vị thực phẩm, mùi hương nước uống từ Tàu tràn ngập vào Việt Nam từ thành thị tới thôn quê, làm ảnh hưởng sức khoẻ cuả người dân qua nhiều thế hệ, hiện nay nhiều người bị bệnh ung thư… Hàng ngày có bao nhiêu chất nguy hại theo quần áo, theo các vật dụng, theo các loại hàng tiêu dùng… có xuất xứ từ Tàu ngấm vào da thịt người Việt Nam. Đây là hành động thâm độc của Tàu, muốn giết dân tộc Việt Nam không cần súng đạn, nhưng nhà cầm quyền Việt Nam không kiểm soát để ngăn chận. Dân trí Việt Nam còn thấp, văn minh không học mà học cái ngu, cái láu cá lường lọc, gian manh của Tàu khi xử dụng hóa chất vào thực phẩm… Thế giới ngao ngán tẩy chay sản phẩm sản xuất “made in China”.
Việt Nam không thiếu nhân tài, nhưng ngành kỹ nghệ không phát triển, những hãng xưởng kỹ nghệ chỉ sản xuất hàng cho các nước Tư Bản. Nhìn lại Nam Hàn trước 1975 có hơn gì miền Nam Việt Nam, những thập niên qua nước họ phát triển mạnh về kỹ nghệ xe hơi, máy móc nổi tiếng thế giới được ưa chuộng. Trong khi Việt Nam vẫn là nước lạc hậu, xuất cảng người đi lao động, họ phải bán mồ hôi và nước mắt để có được đồng tiền gởi về nuôi gia đình.
Nhà cầm quyền Việt Nam tỏ ra hèn yếu không dám kiện Trung cộng chiếm biển đảo, đâm chìm ghe tàu đánh cá, cướp cuả giết ngư dân Việt Nam. Ngày 12/7/2016 Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) tại The Hague, phán quyết Bắc Kinh không có chủ quyền lịch sử đối với Biển Đông, “đường lưỡi bò” không đúng theo luật pháp Quốc tế. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. CSVN không dám phản đối Trung cộng trong khi Philippines dám kiện Trung cộng để giành lại chủ quyền vùng biển của mình.
Nhà báo trong nước đã viết: “Con Người Việt Nam hôm nay đứng trước nguy cơ sa xuống tầng thấp nhất của nhân cách: từ an phận, ích kỷ, giả dối, hèn nhát, vô cảm đến đểu giả, trơ trẽn, gian ác”…
Léonid Brejnev (1906-1982) từng tin tưởng cộng sản sẽ toàn thắng khắp nơi trên thế giới, lúc lên nắm quyền năm 1964, năm 1983, phải nói nỗi tuyệt vọng: “Xã hội chủ nghĩa gì mà 1/3 xe chạy ngoài đường là ăn cắp xăng của công, 1/3 bằng cấp là bằng cấp giả, công chức đến sở làm việc là đến để có mặt, sau đó thì đi coi hát hay đi làm việc riêng”.
Thiên đường cộng sản đã sụp đổ, Tổng bí thư CS Liên Bang Xô Viết ông Mikhail Gorbachev giải tán đảng CS tháng 12.1991, ông đã khuyến cáo tại Đông Berlin (7.10.1989) “Wer zu spaet kommt, den bestraft das Leben (kẻ nào chậm trể sẽ bị đền mạng). Những ai còn mê ngủ theo chủ nghiã CS độc tài sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát.
Nhìn lại Việt Nam có đổi mới, phát triển nhờ nhận tiền viện trợ, nhưng vẫn theo chủ nghiã CS, cánh cửa tự do, nhân quyền khép kín, nhà tù được mở rộng cho những người yêu nước, bất đồng chính kiến. Nhà cầm quyền biến người dân thành những đàn ngựa bị bịt mắt kéo xe. Người dân VN ngày nay không còn tin vào nhà nước, họ sống trong âm thầm chịu đựng, nhưng không thể tránh được sự đè nén qúa mức phải tự vệ, gây ra sự bất bình và phẫn nộ trong nhân dân, dư luận ồn ào trong và ngoài nước làm nhà cầm quyền CSVN đau đầu và run sợ.
Thế hệ chúng ta từng sống gắn bó với quê nhà một thời chinh chiến, đổ máu xương để bảo vệ bờ cõi tiền nhân để lại, dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới, không bao giờ quên những năm tháng cơ cực tù đày. Cuộc đổi đời đầy khổ lụy, là người Việt Nam nhưng không có quyền của một công dân trên đất nước mình, dù chiến tranh đã chấm dứt nhưng hàng triệu người phải rời bỏ quê hương qua bao gian nan, hiểm trở, vượt biển, vượt rừng đi tìm tự do bất chấp phong ba bão táp, hải tặc hãm hiếp. Tiếp theo các chương trình O.D.P. (Ordely Departure Program), H.O (Humanitarian Operation), làn sóng người lao động trả nợ chiến tranh xin tỵ nạn từ các nước Đông Âu khi thiên đường cộng sản quốc tế sụp đổ. Ngày nay ở Việt Nam nhiều người giàu đã bỏ tiền đầu tư ở Mỹ, Úc để định cư cho an toàn, nhiều người mua quốc tịch các nước nhỏ để dễ đường tháo chạy!
Người Việt hải ngoại với cao trào đòi hỏi CSVN phải trả tự do cho tất cả tù nhân chính trị và tôn giáo. Qua các phong trào sáng tác nhạc cuả Văn Nghệ Sĩ hải ngoại thổi bùng ngọn lửa đấu tranh cùng toàn dân trong nước chống chủ trương bành trướng của Trung cộng. Trung tâm Asia ra DVD Hùng ca sử Việt, câu lạc bộ Tình nghệ sĩ nhạc sĩ Cao Minh Hưng với nhạc phẩm Vùng lên cứu nước, Nhóm Hưng ca VN với nhạc sĩ Việt Dzũng, Nguyệt Ánh, Huỳnh Lương Thiện, Trương Sĩ Lương, Xuân Nghĩa, Tuấn Minh, Tuyết Mai, Lưu Xuân Bảo…. phát hành CD 10 ca khúc Xuống Đường… khơi động mạnh mẽ tinh thần đấu tranh của đồng bào trong và ngoài nước.…. nhạc sĩ Trúc Hồ Bước chân Việt Nam, Con đường Việt Nam và Một ngày Việt Nam, Thiên thần trong bóng tối, Đáp lời sông núi.. cố nhạc sĩ lão thành Anh Bằng: Đừng im tiếng, Cả nước đấu tranh, Phải lên Tiếng v v...
Ngọn lửa đấu tranh cho công lý sẽ đốt cháy bạo quyền CS, may mắn cho dân tộc VN thế hệ trẻ dù sinh sau năm 1975 còn có nhân cách, yêu quê hương cùng xuống đường một cách ôn hòa để phản đối Trung cộng xâm lược biển đảo Việt Nam. Nhạc ca sĩ Việt Khang uất hận nghẹn ngào trước cảnh người dân sống nghèo nàn, khổ cực đoạ đày và bị hiếp đáp, anh sáng tác theo sự xúc cảm của tâm hồn, nặng tình đất nước với nỗi đau của một công dân. “Việt Nam Tôi Đâu?”
Việt Nam ơi, thời gian qúa nửa đời người
Và ta đã tỏ tường rồi
Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói
Mẹ Việt Nam đau từng cơn xót dạ nhìn đời
….…
Tôi không thể ngồi yên
Để đời sau cháu con tôi làm người
Cội nguồn ở đâu?
Khi thế giới nay đã không còn Việt Nam….
Nhạc phẩm “Việt Nam Tôi Đâu?” đi vào lòng người từ quốc nội bùng cháy lan tràn ra hải ngoại được các cơ quan truyền thông, giới văn nghệ sĩ hưởng ứng phổ biến vinh danh và ủng hộ lòng yêu nước của giới trẻ trong nước. Phong trào biểu tình chống Tàu ở Hà Nội, Sài Gòn bị công an đàn áp đánh đập, anh sáng tác nhạc phẩm “Anh là Ai?”  
Xin hỏi anh là ai – sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai?
Xin hỏi anh là ai – Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay
Xin hỏi anh là ai – Sao không cho tôi xuống đường tỏ bày
Tình yêu quê hương này, dân tộc này, đã quý nhiều đắng cay…
Xin hỏi anh ở đâu – ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm
Xin hỏi anh ở đâu – Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi
Dân tộc anh ở đâu – Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu?
Để ngàn năm ghi dấu bàn tay nào nhuộm đầy máu đồng bào…. 
Hai nhạc phẩm của Việt Khang thành công rực rỡ đi vào lịch sử dòng nhạc dân tộc, làm rung động hàng triệu con tim, giọng hát anh hấp dẫn nồng nàn, tiếng nhạc du dương một thứ âm điệu nhẹ nhàng, thiết tha mà truyền cảm, là tiếng rên xiết, gào thét của hàng triệu người con nước Việt trước thảm hoạ mất nước, thôi thúc lòng người phải nghĩ tới trách nhiệm đối với quê hương. Lời nhạc không mang tính hằn học, hận thù mà lịch sự xin hỏi những người lãnh lương từ thuế của dân, sao không bảo vệ dân mà đàn áp biểu tình chống ngoại xâm, anh là ai? sao không biết cội nguồn, nhẫn tâm đánh, đạp vào mặt người biểu tình. Người Việt tỵ nạn CS ở Đức, Mỹ, Úc, Canada, Pháp… biểu tình trước các tòa Đại sứ, Lãnh sự quán Trung cộng lên án hành động xâm lược với cái luỡi bò liếm hết biển Đông. Những người yêu nước từ Hà Nội đến Sài Gòn đã xuống đường ôn hòa, bày tỏ thái độ chống quân xâm lược, thay vì giới lãnh đạo VN có trách nhiệm trước tiền đồ quê hương dân tộc phải ủng hộ lòng yêu nước, họ đã dùng quyền lực giải tán bóp chết quyền tự do của người công dân đã quy định trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.
Nhà cầm quyền CSVN xem những người biểu lộ lòng yêu nước, quan ngại trước sự xâm phạm chủ quyền VN của ngoại bang, là hành động chống lại chế độ. Nhạc sĩ Việt Khang không phải là một nhạc sĩ duy nhất tại Việt Nam dùng lời nhạc kêu gọi người dân cùng chống ngoại xâm mà còn có nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình với những nhạc phẩm: Nỗi đau quê hương; Người Việt Nam; Rạng Ngời Nước Nam, v.v… Nhiều thi sĩ đã làm những bài thơ nói lên thực trạng đời sống hiện nay như cô giáo Lam với bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh”; “Trả lại cho dân” của Duy Quốc Nam được phổ nhạc gây sự chú ý của hàng triệu người Việt trong và ngoài nước. Các thi, nhạc sĩ đã can đảm đem nhạc và tiếng hát của mình để phục vụ cho quê hương, dân tộc, họ không run sợ trước bản án tù đày dù trên một đất nước chỉ có bạo lực cai trị để kìm hãm tự do.
Nhạc sĩ Trúc Hồ sáng tác nhạc phẩm mới Triệu con Tim (A Million Hearts). Đài SBTN cùng với các hội đoàn, cơ quan truyền thông, phát động phong trào vận động “NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM” để phản đối các bản án nói trên, đồng thời đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải tôn trọng những quyền căn bản của người dân, đã được công nhận trong bản tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà Việt Nam đã ký kết,  từng kêu gọi mọi người ký thỉnh nguyện thư gởi Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc can thiệp để nhà cầm quyền CSVN tôn trọng quyền tự do tôn giáo trả tự do cho tù chính trị là những người tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ bất bạo động tại VN. Cụ Phan Châu Trinh đã nói:
Một dân tộc nào có người tù về quốc sự như thế thì dân tộc ấy càng thêm vẻ vang. Một dân tộc không có người ở tù về quốc sự thì cái dân tộc ấy là khối dân tộc vô hồn thôi.
Nhà cầm quyền CSVN bắt bỏ tù nhiều người bất đồng chính kiến, nhưng không thể bỏ tù tư tưởng của họ, tinh thần yêu nước không ai có thể dùng bạo lực đập tắt, càng đàn áp ngọn lửa đấu tranh càng lan rộng bùng cháy mạnh hơn vì chính nghiã luôn luôn thắng bạo tàn.
Nguyễn Quý Đại

Bài Xem Nhiều