We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 10 September 2016

Hình ảnh biểu tình tại Vương Quốc Anh chống Vgcs và Formosa gây thảm họa môi sinh

Hình ảnh biểu tình tại Vương Quốc Anh chống VgcsFormosa gây thảm họa môi sinh ngày 10/9/16

 TO PROTEST AGAINST
FORMOSA STEEL CORP. IN THEIR ENVIRONMENTAL POLLLUTION OF THE IMMEDIATE
SEAS AROUND THE VIETNAMESE COAST FROM NORTH TO SOUTH ON A LARGE SCALE
CAUSING DRAMATIC DEATH AND DISTRUCTION TO FISHERIES FROM MECURY
POLUTION, AND THE CORRUPTION OF GOVERNMENT OFFICIALS TO COVER UP THESE
DAMING ABUSES OF POWER FROM CORPORATE ORGANISATIONS TO COMMITT SUCH
ENVIRONTMENTAL DISASTERS TO LOCAL AND WIDER COMMUNITIES.






























----

XIN HIEP THONG
Trong kinh Cu Nguyen Van Thi
Chan
thanh cam on Cu va Ban To Chuc  cuoc “ Bieu Tinh Chong Formosa”  Viet
Nam  tai London ngay 10/9/2016 da goi cho toi  ban tin nay… Cu va Qui
Ban To Chuc  da lam mot cu chi ,hanh dong dang Tran Qui vo cung cho To
Quoc, cho Dong Bao ruot thit tai que nha khi ho dang bi bon qui do dan
 ap, boc lot tan xuong tuy… chung da cuop di tat ca nhung quyen song cua
mot con nguoi..du chi mot tieng noi!!!  Rat tiec  suc khoe khong cho
phep toi co mat  cung voi qui vi de cung noi len tieng noi  doi : “TU
DO,CONG BANG,SU THAT va AN SINH MOI TRUONG”  cho TO QUOC va DONG  BAO ta
tai que huong than yeu, nhung toi xin duoc hiep thong voi Qui Vi trong
loi nguyen cua toi, xin Thuong De chuc phuc Lanh cho cong viec day y
nghia cua Qui Vi.
 
Kinh chuc Cu Va Qui Vi  dat duoc ket qua tot dep.
 
Tran trong kinh chao
Lm. Peter Dac Tien Nguyen
---

BỔN PHẬN CÔNG DÂN 



Tôi chỉ làm bổn phận của tôi thôi

Bổn phận một người Việt Nam tị nạn

Vì ngày Bảy Lăm, bày đàn cộng sản

Đánh chiếm miền Nam, cướp của, giết người

*

Nước hóa nhà tù, dân Việt chúng tôi

Thành…tội phạm, thành con giun cái kiến

Hạnh phúc tự do cộng vồ, cộng chiếm

Già trẻ, gái trai, khốn nhục, đọa đày

*

Trẻ mới sinh ra đã phải ăn mày

Già trắng tóc vẫn còng lưng bươi rác

Gái mười lăm biết ra vào khách sạn

Bạo lực học đường khi mới mười hai

*

Mười tám, hai mươi đã xếp hàng dài

Không áo, không quần chờ người ngã giá

Những tên ngoại nhân vô luân, xuồng xã

Và lũ con buôn đói bạc, đen lòng

*

Từ buổi đảng vào, đau núi đau sông

Vì sông núi, đảng bán, dâng Tàu cộng

Biển Việt Nam ngư dân đang rẽ sóng

Tàu giết dân, đảng cúi mặt, câm lời !!!

*

Quần đảo Hoàng Sa máu thịt bao đời

Nay Tàu cộng xây phi trường, công thự

Ôi, càng nói, càng đau dòng quốc sử

Đảng bán cả rồi Bản Giốc, Nam Quan

*

Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang

Đâu cũng thấy Tàu xây làng, dựng trại

Chúng được tự do nghênh ngang đi lại

Hơn dân Việt Nam trên đất nước mình !

*

Nhìn nỗi đau này không thể làm thinh

Nên tôi phải thét lên lời oan khuất

Tố đảng giết dân, bán quê, cướp đất

Là tôi làm bổn phận của tôi thôi !

*

Xin hãy nhớ cho, dưới ánh mặt trời

Kẻ gian ác thì chết vì gian ác

Còn SỰ THẬT sẽ thăng hoa, tươi sáng

Sẽ lớn lên, tồn tại với thời gian

*

Ai ác, ai tham, kẻ ấy phải tàn

Định luật ấy từ ngàn xưa đã thế

Điểm mặt độc tài, thét lời thế hệ

Là tôi làm bổn phận của tôi thôi !

*

Bổn phận thiêng liêng của mỗi con người

Với tổ quốc, với quê hương, dân tộc

Dù kết qủa chưa như tôi ước mộng

Nhưng tôi đã làm bổn phận của tôi

*

Như thế là tôi mãn nguyện lắm rồi

Dù tôi có trở về cùng cát bụi

Đồng bào tôi vẫn hiên ngang tiến tới

Diệt quốc thù, làm bổn phận công dân !!!



Ngô Minh Hằng


-----------

        

http://www.ukdautranh.com/2016/09/hinh-anh-bieu-tinh-tai-vuong-quoc-anh.html

Mẹ Thánh Teresa & “Cơn khát tình thương”



Kết quả hình ảnh cho saint teresa calcutta
Bài viết về những cảm nghiệm nhân dịp Mẹ Teresa được Đức Giáo hoàng Phanxicô tuyên thánh tại Vatican (Chủ nhật 4/9/2016)
“Con chỉ là cây bút chì nhỏ bé.
Trong tay Thiên Chúa Ngài đã vẽ đời con”.( Mẹ Teresa)
Hình ảnh “cây bút chì nhỏ bé” gợi cho tôi nhớ lại trong những buổi họp ở lớp, ở trường hay trong nhà thờ, khi người ta cần mọi người trả lời ngay ( theo kiểu “mì ăn liền”). Lúc đó sẽ có người cầm 1 bó “cây bút chì nhỏ bé” đi phát cho mọi người dùng, xong rồi có trả lại hay vứt bỏ cũng không sao vì nó gần như không có giá trị gì để tiếc rẻ! Nhưng “cây bút chì nhỏ bé” Teresa trong bàn tay Thiên chúa đã làm nên những việc vĩ đại.
Mẹ Teresa không chỉ nổi tiếng trong giới Công Giáo mà còn là người được khắp hoàn cầu ngưỡng mộ với các hoạt động nhân đạo cứu giúp người nghèo và những người sống trong hoàn cảnh tuyệt vọng.
Đài BBC đã nói về Mẹ: “Bất cứ ai, khi nhắc đến cái tên Teresa, mọi người trên hành tinh này đều nghĩ đến một biểu tượng của một người phụ nữ thánh thiện, cao cả và vĩ đại nhất trên thế gian này. Mẹ Teresa đã dành trọn đời mình cho những người bất hạnh trên đời, từ những trẻ em mồ côi sống vất vưởng lang thang, cho đến những người khổ đau, bệnh tật, cùng cực  ở khắp nơi…”
Mẹ Teresa đã từng giới thiệu ngắn gọn về mình:”Theo huyết thống, tôi là người Anbani. Theo quốc tịch, tôi là người Ấn Độ. Theo đức tin, tôi là một nữ tu công giáo. Theo ơn gọi, tôi thuộc về thế gian. Theo con tim, tôi hoàn toàn thuộc về Trái Tim Chúa Giêsu
Mẹ đã nhận được nhiều giải thưởng:
       Giải Padmashri của Ấn Độ, năm 1962.
       Giải Hoà Bình của Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII, năm 1971.
       Giải Nêru vì có công thăng tiến nền hòa bình và sự thông cảm trên thế giới, năm 1972.
       Giải Nobel Hòa Bình, năm 1979; trong khi đó, các phương tiện truyền thông càng ngày càng ca tụng Mẹ hết lời qua các công việc Mẹ làm. Nhưng đối với riêng tôi Mẹ Teresa lại xuất hiện với những hình ảnh thật gần gủi và thân thuộc:
Mẹ Teresa: Nữ thánh của “đời thường : Trong giáo hội Công Giáo đã có biết bao nhiêu vị được tuyên thánh (quá trình được tuyên thánh rất khó vì phải trải qua nhiều luật lê nghiêm ngặt.) Ngay như Cha Trương Bửu Diệp, được người VN rất sùng mộ, không kể lương giáo, nhưng cho đến giờ vẫn chưa được phong thánh. Đối với các vị thánh này tôi luôn kính phục, nhưng các vị cao siêu quá, có những hành động quá anh hùng dũng cảm (như các thánh tử đạo VN). Tôi biết thân tôi còn nhiều yếu đuối, kém cỏi tôi không theo chân các ngài được… nên chỉ “kính nhi viễn chi”. Nhưng đối với Mẹ Teresa thì khác, tôi lại cảm thấy gần gũi, có lẽ vì tôi được may mắn sống cùng thời đại với Mẹ chăng? Tôi vẫn thường nhìn thấy hình ảnh mẹ trên các phương tiện truyền thông, báo chí: Hình ảnh 1 bà già nhỏ con, giản dị chân đi dép mặc chiếc sari rẻ tiền màu trắng viền xanh…(chiếc áo sari của Mẹ Têrêsa mặc chỉ đáng giá 65 xu, chưa đầy một đôla) và gương mặt có vẻ già nua xấu xí ( nhưng tâm hồn mẹ thì lại đẹp đẽ sáng láng tuyệt vời). . Mẹ Teresa đã giúp đỡ những người nghèo khó ở Caculta trong suốt gần nửa thế kỷ. Hình ảnh nhỏ bé của Mẹ Teresa trong bộ trang phục sari giản dị màu trắng, viền xanh trở nên nổi tiếng khắp thế giới. Hôm 4/9/2016, ĐGH Phanxico đã nói với khoảng 120.000 người có mặt ở quảng trường Thánh Peter trong buổi lễ tuyên thánh cho Mẹ: “Sự thánh thiện của Mẹ quá gần gũi với chúng ta, quá dịu dàng…đến nỗi chúng ta rất tự nhiên gọi Mẹ là “Mẹ Teresa
Ngoài ra những lời khuyên của Mẹ Teresa nghe cũng giản dị và nằm trong tầm tay thực hiện của mọi người: – “Mỗi khi bạn cười với ai đó, đó là một hành động của yêu thương, một món quà, một điều đẹp đẽ.” Món quà này chắc ai cũng có sẳn để có thể gửi tặng ngay đến những người chung quanh. Về việc làm từ thiện, mẹ nói: “Nếu bạn không thể làm trăm người đỡ đói, thì chỉ cần làm cho một mà thôi.“. Giống như kiểu làm việc thiện nên làm từ việc nhỏ nhất với quan niệm:” Từng giọt từng giọt thiện, thức dậy những niềm vui”. Về lời nói với những người chung quanh, Mẹ cho biết: “Lời tử tế ngắn gọn dễ nói nhưng âm vang của nó thực sự vô tận. Nếu bạn là người đã từng trải qua những cơn hoang mang, lo lắng sợ hãi, bạn mới thấu hiểu âm vang của những lời tử tế quan trọng và cần thiết đến chừng nào! Rồi đến những vấn đề lớn như :Bạn có thể làm gì để xây dựng hòa bình thế giới?. Lời khuyên của Mẹ xem ra cũng đơn giản và dễ làm “ Hãy về nhà và yêu thương gia đình của mình. vì gia đình là tế bào căn bản của xã hội và thế giới.
Sự giản dị và gần gũi đời thường của mẹ Teresa đã thu hút một thanh niên người Nhật (Akihiro) đến với đức tin, gia nhập Giáo hội Công giáo và sau này trở thành Linh mục. Cha rời bỏ gia đình ở Nhật bản và hiện giờ đang sống và làm việc ở miền Bắc Ấn độ để phục vụ người nghèo như Mẹ Têrêsa đã làm. Cha Akihiro, dòng Thừa sai Bác ái kể với hãng tin Công giáo Hoa kỳ:
Lần đầu tiên tôi gặp Mẹ Têrêsa khi đang làm việc tại viện tế bần Nirmal Hriday do Mẹ thành lập tại trung tâm của Calcutta. Tôi bị ấn tượng về sự đơn giản và gần gũi với những người giúp Mẹ phục vụ các người đau yếu và hấp hối. Akihiro nói: “Mẹ bé nhỏ và cảm giác tôi có, khi gặp Mẹ giống như gặp một người bà. Thường khi bạn muốn gặp những ngươì nổi tiếng thì rất khó, họ luôn ở đàng trước và khó mà đến gần được họ. Nhưng tôi luôn bị ấn tượng về cách Mẹ đến với chúng tôi”.
teresa-2Cha nhắc lại lời của Mẹ Têrêsa:” thế giới muốn thấy những gương mẫu hơn là nghe những lời nói”. Tôi cũng rất thích câu nói này của Mẹ, nên dù mẹ không là tiến sỉ thần học, không là nhà hùng biện nổi tiếng, cũng không giữ một chức vụ gì quan trọng trong giáo hội Công Giáo…Nhưng Mẹ, chính Mẹ, một người phụ nữ giản dị, bình dân chứ không ai khác đã giới thiệu rỏ ràng hình ảnh “Lòng Thương Xót Chúa” một cách đậm nét tới mọi người trên toàn thế giới. Đó có lẽ cũng là lý do ĐGH Phanxico muốn tuyên thánh cho Mẹ trong Năm Thánh Lòng Chúa Thương Xót (2016) này. Và đó cũng là cách tuyên dương vai trò của phụ nữ trong giáo hội. Với tư cách là một phụ nữ, tôi rất tự hào về Mẹ, một người phụ nữ rất xuất sắc trong việc quảng bá hình ảnh “Lòng Thương Xót Chúa” một cách hiệu quả nhất, hơn bất cứ ai khác trong giáo hội. Và qua thành quả việc Mẹ đã làm, hy vọng vị trí và vai trò của phụ nữ trong giáo hội sẽ được trân trọng hơn!
Mẹ Teresa và cơn khát tình thương: Cuộc đời của nữ tu Teresa có lẽ cũng bình thường như bao nhiêu nữ tu khác. Năm 19 tuổi, Teresa theo dòng tu Loreto của Ireland… sau đó được gởi đến Calcutta để học sư phạm. Khi nào có thể, Teresa đều đi giúp chăm sóc bệnh nhân. Khi ra trường, chị trở thành giáo viên và mỗi ngày phải đi xuyên qua thành phố. Cạnh trường là một trong những khu ổ chuột lớn nhất Calcutta. Chị Teresa không thể nhắm mắt làm ngơ được: Ai chăm sóc cho những người nghèo sống lang thang trên đường phố đây? Nỗi băn khoăn này luôn ám ảnh tâm trí chị “mình phải làm gì cho họ chứ?”- Với tất cả những thao thức ấy, chị đi tĩnh tâm nhiều ngày tại Darjeering. Sau này chị nói:  “Đấy là chuyến đi quan trọng nhất trong đời tôi“. Trên chuyến xe lửa trở về bỗng chị nghe như có tiếng nói của Chúa, một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong ” Hãy dấn thân phục vụ những người nghèo nhất của những người nghèo và hãy đến sống cùng với họ để chăm sóc họ”
Sau khi trở về Calcutta, chị xin phép rời tu viện để đến cùng sống và giúp đỡ những kẻ khốn khổ nhất . Têrêxa đến với các khu ổ chuột và đường phố, thăm viếng và giúp đỡ người nghèo. Chị giúp tắm các em bé và rửa các vết thương cho người nghèo…Điều khiến mẹ vĩ đại hơn cả, đó là tình thương vô biên đối với người nghèo. Mẹ đã sống một cuộc đời cơ cực, vì như Mẹ nói, phải sống giữa người nghèo, nếm trải sự đói khổ cùng họ mới có thể thấu hiểu, và từ đó, mới có thể giúp xoa dịu nỗi đau của họ…Sau một thập kỷ, Mẹ lập một nhà tế bần và một nhà cho trẻ bị bỏ rơi. Từ 1950 Mẹ lập Missionaries of Charity – Dòng Thừa Sai Bác Ái – Hiện nay dòng này có tới 4.500 nữ tu trên khắp thế giới để phục vụ người nghèo bị bỏ rơi, chăm sóc và đem lại tình thương cho họ
Chính trái tim rộng mở, chính tình yêu Chúa Jesus đã khiến Mẹ nhìn thấy Chúa Jesus trong hình hài của những người cùng khổ. Và Mẹ đã chân tình giúp đỡ những con người ấy với một mong ước duy nhất: “xoa dịu cơn khát của Chúa: khát tình yêu và khát các linh hồn“. Từ đó Mẹ phát hiện ra “Cơn khát Tình thương” của con người. Căn bệnh trầm trọng nhất của nhân loại ngày nay là “đói tình yêu thương”. Mẹ Têrêsa nói rằng: Sự nghèo khó khốn cùng nhất là nỗi cô đơn và cảm giác không được yêu thương.
Mẹ thường đi nhặt những người bị bỏ rơi trong đống rác, bị bỏ mặc nằm chờ chết bên vệ đường, cúi xuống với những người thoi thóp nơi cống rảnh. Mẹ đã từng kể lại
– “Tôi không bao giờ quên, một hôm tôi xuống phố, chợt thấy vật gì động đậy ở trong cống rãnh. Tôi lội xuống gạt bùn lầy dơ bẩn đi, và thấy đó là một con người. Ông ta bị sâu dòi rúc rỉa khắp thân, nằm thoi thóp chờ chết. Sau khi đem về nhà , chúng tôi phải mất 3 tiếng đồng hồ để lau rửa nhẹ nhàng cho ông sạch sẽ. Người sống dơ bẩn trong cống rãnh này, sau cùng đã nói:
– Tôi đã sống như con vật trên đường phố, nhưng tôi sẽ chết như một thiên thần, vì đã được yêu thương và được săn sóc.
Ngay khi chúng tôi còn cầu nguyện với ông, ông nhìn vào một Sơ mà nói: “- Sơ ơi, tôi sắp đi về nhà Chúa”, rồi ông chết. Trên mặt ông nở nụ cười rạng rỡ. Tôi chưa hề thấy nụ cười nào giống như thế.
Nhưng có phải chỉ có những người bệnh tật, nghèo đói mới là người đói yêu thương không?
Đói ở đây là gì? Có phải là đói ở Phi châu, ở Ấn độ, nơi nhiều người đói một miếng bánh, một chén cơm không? Đúng, nhưng cũng là đói tình yêu thương, đói được người khác quan tâm.”Hãy quan tâm tới người khác. Điều kinh hãi nhất là bị bỏ rơi, bị lảng quên.” Điều này đã đập mạnh vào trái tim tôi, để nhắc nhở mình khỏi bị quên, tôi đã in ra và laminate nó, dán lên tường trong phòng ngủ, để mỗi ngày tôi đều nhìn thấy nó. Làm từ thiện giúp những người đói cơm áo về vật chất 1 năm có thể làm được vài lần. Nhưng giúp đở cái “đói tình thương, đói quan tâm”,( nhất là đối với những người già neo đơn), nếu để ý tôi có thể thực hiện mỗi ngày và đôi khi nó lại trở thành quan trọng đối với họ.
Mẹ Têrêsa nói rằng, “Bệnh tật đáng sợ nhất không phải là phong hủi hay lao phổi mà là cô đơn” Điều đó đã được minh họa qua cái chết tự tử của những người nổi tiếng, họ giàu có sang trọng và danh vọng ngập tràn. Thậm chí cả những danh hài trên ti vi Mỹ, luôn đem những nụ cười tới cho mọi người. Hollywood rúng động trước cái chết của Robin Williams, danh hài tự sát ở tuổi 63. Ngay sau khi biết tin dữ, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và nhiều đồng nghiệp đã gửi lời chia buồn tới gia đình nam diễn viên quá cố.
Lúc còn trẻ tôi chỉ nghĩ đơn giản những người nghèo khổ thiếu cơm ăn, thiếu áo mặc mới cần đến sự quan tâm giúp đở của chúng ta. Nhưng sau khi đọc sách của Mẹ Teresa, với trái tim bao dung ngập tràn lòng nhân ái và tinh tế Mẹ đã chỉ ra sự nghèo khổ về tinh thần, sự thiếu yêu thương, nâng đở trong cuộc sống là điều mà mọi người thường hay lảng quên. Cái “đói khát”, cái “nghèo khó” này mới thực sự khủng khiếp và khó nhận ra, kể cả từ trong gia đình mình. Mẹ Teresa đã nhắc nhở mọi người: Tình yêu phải bắt đầu từ trong nhà bạn, sự nghèo khó cũng bắt đầu từ trong nhà bạn. Bạn phải biết ai là người cô đơn, ai không được yêu mến, ai đang bị bỏ quên ngay trong gia đình”. Từ đó tình yêu thương mới có thể lan ra ngoài xã hội được.
Đó là về phương diện xã hội, ngay cả về phuong diện y tế: Có thể bạn chưa tin nhưng nghiên cứu mới tại Mỹ cho thấy điều mà tế bào ung thư sợ nhất không phải là hóa trị hay bất kỳ loại thuốc trị ung thư nào… mà chính là “tình yêu”. Các nhà khoa học cho biết, căn nguyên của bệnh tật là do trong cơ thể người bệnh thiếu tình yêu thương. Bệnh tật bị đẩy lùi một cách vô điều kiện là nhờ ……..”yêu và được yêu”. Vậy thì bạn còn chờ gì nữa mà không đáp ứng lời mời gọi của nhạc sĩ TCS:
“Hãy yêu nhau đi bên đời nguy khốn
Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui

Trái tim cho ta nơi về nương náu
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều “

Mẹ Teresa đã chỉ cho chúng ta điểm khởi đầu: “Chúng ta hãy luôn gặp nhau với nụ cười, bởi nụ cười là điểm bắt đầu của yêu thương.”
– Mẹ Teresa: tấm gương soi cho những người yêu làm từ thiện
Mẹ Teresa còn được biết đến với tên “Thánh của người bần cùng” vì lao động miệt mài, không mệt mỏi cho người nghèo. ĐTC Phanxicô đã viết lời tựa cho một cuốn sách mới về Mẹ Têrêsa Calcutta với tiêu đề: “Chúng ta hãy yêu những người không được yêu thương”
Thời trẻ tuổi tôi hay quan niệm, mình sẽ làm từ thiện khi mình khá giả có của dư…nhưng Mẹ Teresa đã nêu lên một quan niệm mới: “ Cho đi là mình chia sẻ cả những cái mình quí trọng chứ không phải để làm nhẹ bớt đi những cái dư thừa !”. Mẹ đan cử 1 ví dụ:
Hồi đó, nhằm lúc thiếu đường trong thành phố Calcutta, có một cậu bé chừng 4 tuổi đem đến cho tôi một chén đường bảo tôi:
– Thưa Mẹ, con đã nhịn ăn đường suốt một tuần nay. Xin Mẹ hãy dùng ít đường này cho các trẻ mồ côi của Mẹ.
Một cử chỉ anh hùng biết bao đối với một em bé mới có 4 tuổi ! Em đã học biết yêu kẻ khác đến độ hy sinh những gì mình cần thiết.”
Không cần phải đợi giàu có mới làm từ thiện, khi khởi đầu cuộc đời dấn thân đi làm từ thiện: Toàn bộ tài sản của chị Teresa vỏn vẹn là một cục xà phòng và năm rupi (một đôla = 45 rupi; và 5 rupi khoảng 12 cents). Cái quan trọng là chúng ta có tấm lòng “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. Vì làm từ thiện không phải là một điều gì lớn lao mà là bắt đầu bằng những việc nhỏ trong tầm tay. Mẹ Teresa đã bắt đầu bằng việc dạy các em bé nghèo học chữ, học cách rửa ráy và giữ vệ sinh, rồi lau chùi và chăm sóc những người đau ốm bệnh tật! Nói tới đây tôi vui mừng khi nhớ lại 1 bản tin đài VOA kể chuyện ở VN vẫn có những cô giáo lo dạy học cho các em nghèo trong những lớp học tình thương, mà lớp học nay chỗ này mai chỗ khác, có khi mưa tạt ướt áo trò lẫn áo cô ở vùng ngoại thành Saigon. Câu chuyện thấm đẫm sự cảm động vì đôi khi các cô giáo phải bỏ tiền túi eo hẹp của mình để mua tập vở cho các em, rồi có hôm đi dạy mang theo chút bánh cho các em ăn đở đói lòng, có sức mà học, vì có khi đói quá có em bị xỉu… Mẹ Teresa đã nói đúng: “Trong cuộc sống này chúng ta không thể làm những điều vĩ đại. Chúng ta chỉ có thể làm những điều nhỏ bé với tấm lòng vĩ đại”. Điều này cho thấy “Tình Người” vẫn còn hiện diện đó đây giúp ta vững tin hơn là mầm Thiện vẫn còn nẩy lộc khắp nơi chứ không phải bị thui chột hoàn toàn. Đừng bao giờ tắt niềm tin vào điều Thiện!
Gương sáng từ thiện của Mẹ Teresa đã lôi cuốn biết bao nhiêu người trẻ tìm đến những trung tâm phục vụ người nghèo ở Calcuta và ở nhiều nơi trên thế giới để nếm trải sự nghèo khổ của người nghèo. Và sau đó họ sẳn sàng rời bỏ những xa hoa nhung lụa để dâng hiến đời mình phục vụ cho những người nghèo:
Maria Donna sinh tại Kudus, trong một gia đình Công giáo giàu có, sở hữu ngành công nghiệp thuốc lá PT Djarum. Cô đã theo học tại Úc và sau đó tốt nghiệp tại Hoa kỳ. Lần đầu tiên cô gặp các nữ tu Thừa sai bác ái là khi cô tham gia vào việc chăm sóc các người vô gia cư ở Illinois. Rồi một lần kia khi cô đang nghỉ hè với gia đình ở Hồng kông, trong một khách sạn sang trọng, cô cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy quá nhiều người không nhà cửa trên các con đường của Hồng kông, những người nghèo khổ, thấp bé, dơ dáy, bệnh tật. Bản năng tình cảm đầu tiên của chị là muốn chạy khỏi cảnh tượng gây buồn nôn. Rồi khi chị tránh những người này, đã có điều gì đó ngăn chị lại, dường như bảo chị trở lại với họ để làm điều gì đó tốt cho những người kém may mắn này… Hiện nay chị phục vụ người nghèo ở Đông Timor.
Mẹ Teresa khi còn sống đã nhiều lần sang Việt Nam với ý định lập dòng Thừa Sai Bác Ái để giúp đở những người nghèo ở Việt Nam, hoặc gửi các Thừa Sai tới giúp đở…Nhưng tất cả sự kiên nhẩn và thiện chí của Mẹ đã nhiều lần bị nhà cầm quyền CS VN làm khó dễ và từ chối. Vậy mà họ luôn tự xưng là “Chính phủ của dân nghèo”?? Họ sợ cả 1 bà già yếu đuối thánh thiện chỉ chuyên tâm một đời lo cho người nghèo? Không biết họ còn lương tri của một con người không?
Một khía cạnh anh dũng khác của vĩ nhân này mà ta chỉ biết được sau khi Mẹ qua đời. Đây là một điều Mẹ dấu kín đối với mọi người, kể cả những thân hữu gần gũi nhất với Mẹ. Mẹ chỉ viết thư cho cha linh hướng: “linh hồn con vẫn chìm trong bóng tối và u buồn sâu thẳm Mẹ gọi cái cảm nghiệm nội tâm ấy là ‘bóng tối’. Nó khởi sự từ ngày Mẹ bắt đầu công việc phục vụ người nghèo và tiếp tục mãi cho đến cuối đời (gần 50 năm). Thật là kinh khủng với đêm đen dài lê thê và Mẹ phải tập “yêu bóng tối” của đời mình. Điều này làm nhiều nguời ngạc nhiên vì những tưởng một con người tận tụy yêu thương lo cho người nghèo thay Chúa như Mẹ Teresa, chắc hẳn lòng luôn được thấm đẫm tình yêu và sự bình an của Chúa ủ ấp! Đó có lẽ cũng là bài học cho mỗi người chúng ta noi gương Mẹ Teresa làm những điều tốt đẹp vì yêu thương “cho đi một cách như không” chứ không phải vì để được bù đắp cách này cách khác. Học nơi Mẹ Teresa tinh thần “ bóng tối, sự thiếu vắng, sự cô đơn thiêng liêng Mẹ cảm nhận trong tâm hồn lại không làm nhụt chí của Mẹ.” giống như xưa khi sắp chết trên thập giá Chúa Jesus cũng đã từng kêu lên : Lạy Thiên Chúa tôi, lạy Thiên Chúa tôi, vì sao Người lại bỏ tôi” (Mc 15, 34). Có lẽ những lúc đó chúng ta sẽ cùng Mẹ Teresa cất lên lời nguyện xin:
“Chạm lòng con Chúa ơi, ngay giờ này.
Chạm lòng con để con luôn yêu Ngài…
Vực con vươn lên khỏi chốn tối tăm tuyệt vọng.
Vực con vươn lên khỏi nghi sợ và sầu não.”

Ngày 5/9/1997, lúc 9g30 tối, Mẹ Teresa qua đời “trong ngôi nhà mất điện và tất cả đều chìm vào bóng tối”. Nhưng ngày hôm nay ( 4/9/2016) hình ảnh Mẹ đã được tỏa sáng rực rở giữa bầu trời tràn ngập nắng ấm ở quảng trường Peter, giữa hằng trăm ngàn các con cái và những người yêu mến Mẹ từ muôn phương đổ về trong buổi lễ Mẹ được tuyên Thánh
Phượng Vũ
(9/2016)

CẦN PHẢI BẢO VỆ VÀ DUY TRÌ CHỮ QUỐC NGỮ


Tôi vừa nhận được một mail trực tiếp từ Việt Nam. Điều làm tôi chú ý là người ở dưới chế chế độ cộng sản ở trong lại nước quan tâm đến chữ quốc ngữ, đồng thời người gởi kèm theo cho tôi hai mail của Dr. Thanh lên tiếng về vấn đề nầy. Chuyện bà Dr. Thanh trên diễn đàn không quan trọng đối với tôi, nhưng đây là một vấn đề lớn mà bất cứ ai, nhất là những người gốc Việt ở hải ngoại muốn bảo tồn nền văn hóa cổ truyền thì vui lòng chú ý, đừng để gia tài tiếng Việt quý báu của chúng ta bị pha chế, bóp méo trở thành lệch lạc rồi đi đến mất gốc.
Tôi biết và rất quý trọng Đại Tá Mathieu Trần, tuổi đời có thể hơn tôi vài ba năm nhưng ông vẫn còn xông pha trong giới truyền thông. Đại Tá Mathieu Trần là một người quốc gia có lý tưởng, mặc dù sức khỏe đã kém nhưng đã để ra nhiều thời gian sinh hoạt trên các diễn đàn, nghiên cứu tìm hiểu và phổ biến những vấn đề mới lạ, hữu ích cho mọi người. Nhưng sau khi đọc đề nghị của Đại Tá Mathieu Trần, tôi không đồng ý khi ông cho rằng chữ quốc ngữ hiện nay của chúng ta lai cổ ngữ Latinh, cần phải thay đổi, phải viết ngắn gọn để khỏi mất thời giờ ! Tôi thật không hiểu nổi khi Đại Tá Mathieu Trần cho rằng tiếng Việt lai căng, thoát ra từ cỗ ngữ Latinh, viết ra dài dòng và cần phải thay thế ! Có phải đây là lời nói bốc đồng thiếu suy nghĩ hoặc không còn minh mẫn ? Tôi có quan niệm trái với Đại Tá Mathieu Trần, người Việt nên cám ơn các Cố Đạo Tây Phương. Các vị nầy đã dựa vào tiếng Latinh để rút ra những chữ cái và nghiên cứu các dấu đặt biệt như huyền, sắc, hỏi, ngã, nặng và chữ đ, ơ, ư, để viết ra thật rõ ràng và đầy đủ theo cách phát âm của người Việt chúng ta. Sau đó nhiều học giã trước đây đã góp công hoàn chỉnh để đến ngày nay thì thật hoàn hảo. Ví du trước kia không lấy cái gốc chữ Latinh để ráp thành vần đúng theo tiếng nói của người Việt, thì có thể ngày nay chúng ta vẫn còn dùng chữ Nôm mà phần lớn cách phát âm hơi khó đọc và chữ viết thì quanh co…có vẻ như phụ thuộc hoặc là con đẻ của dòng họ chữ Tàu ! Đúng vậy, chữ Việt viết rõ ràng ngắn gọn, vững chắc và sát nghĩa. Khi xử dụng các tĩnh từ không cần phải viết theo các danh từ đực hoặc cái : từ cái nhà, cái xe, cái ghế, cuốn tập đến con ốc vít, con rựa, con sông…đều dùng chung một tĩnh từ không thay đổi (cái nhà đẹp, cuốn tập đẹp, con sông đẹp) Đối với động từ cũng đơn giản như vậy, chỉ cần thêm chữ đã hoặc sẽ phía trước thì rõ ràng (tôi đang ăn, các anh sẽ ăn, chúng nó đã ăn) không rắc rối như phía văn phạm Pháp, động từ phải chia theo 6 ngôi thứ (je, tu, il-elle, nous, vous, ils-elles, và 15 thì (temps) từ Indicatif, conditionnel, impératif, subjonctif… đến paticipe ! và các tĩnh từ phải chia theo đực cái cũng như số ít số nhiều của danh từ. Sau nầy, các quốc gia khác trên thế giới cũng lấy những chữ cái từ gốc Latinh để viết ra thành chữ quốc ngữ của họ, nhưng không thể so sánh được với chữ Việt, vì chữ của chúng ta quá hoàn hảo bỏ xa các lối viết khác : không rườm ra, không dài lòng thòng và khó đọc đối với người Tây Phương.

Đã gọi là chữ quốc ngữ, có nghĩa chúng ta đã công nhận là chữ viết chính thức và thống nhất của người Việt Nam từ trước đến nay. Nhưng tiếc thay, sau ngày Hà Nội xua quân cướp nước, chúng mang cái văn hóa đỏ vô liêm sỉ cài đặt vào phong tục tập quán cổ truyền nhằm xóa bỏ tàng tích văn minh, nhất là đối với văn-hóa-văn-chương chữ nghĩa của chúng ta. Văn chương vô nghĩa, chữ nghĩa không ra gì của nền văn hoá quái thai được Hà Nội đem áp dung vào việc đào tạo trẻ con và thành phần trẻ trong nước. Giáo dục đường phố với những lời nói tục tỉu lạ tai và sai bét nghĩa nhưng lâu ngày trở thành thói quen, thành chữ viết và được xuất khẩu ra nước ngoài bởi du học sinh Việt cộng, khách Việt Nam đi du lịch, nhất là những người Việt hải ngoại thường xuyên về buôn bán (buôn lậu kiểu chợ trời), du dâm và du hý.
Một điều thật đau lòng, đảng cộng sản bán nước còn đưa vào học đường, bắt đầu từ các lớp học sinh nhỏ mới cắp sách đến trường, những chương trình dạy tiếng Tàu, xem như một ngôn ngữ chính của Việt Nam thì đây là một bằng chứng mất nước mà việt cộng muốn xóa bỏ hẳn tiếng Việt cho vừa lòng quan thầy Tàu cộng ! Xin ghi nhận thêm, khi dạy cho trẻ con tiếng Tàu có nghĩa là Việt Nam đang áp dụng chính sách Tàu hóa theo cách trồng người của chúng để rồi một thời gian ngắn thế hệ trẻ không còn viết và nói được tiếng Việt nữa. Những điều tôi trình bày đây đều xác thực vì bắt đầu niên học mới nầy (2016-2017) đảng cộng sản Việt Nam đã cho in sách giáo khoa hoàn toàn bằng chữ Tàu để dạy cho các học sinh mẫu giáo và tiểu học.

Lạ thay, bây giờ người Miền Nam lại viết và nói rập theo khuôn từ Hà Nội mang vào, họ còn đặt thêm danh từ mới, viết tắt và nói tóm gọn, mất câu mất chữ, chẳng những đã khó nghe mà ý nghĩa câu văn chẳng ra gì nữa. Tôi lấy một ví dụ chữ là. Tiếng Việt chúng ta thường nói và viết những câu ngắn không dùng hoặc rất ít khi nói chữ là : xe thật đẹp, nhà thật sang, bữa ăn thật ngon... Nhưng ngày nay người trong nước đều nói và viết như sau : xe thật là hoành tráng, nhà thật là sang, bữa ăn thật là ngon… Đây là cái ‘mode’ mới của chế độ cộng sản mà nhiều người Việt hải ngoại cũng thích xử dụng theo. Thật chói tai khi nghe những câu nầy ngay cả trên các hệ thống truyền thanh truyền hình tại Mỹ ! Một khi đã bất mãn và không chấp nhận lối nói và viết của Việt cộng thì chúng ta không thể vô lý thay đổi lối viết ‘làm biếng’ của Đại Tá Mathieu Trần để hủy hoại gia tài chữ nghĩa của chúng ta. Không biết Đại Tá Mathieu Trần có để ý đến nhiều chữ viết mà Đại Tá đã dùng theo Việt cộng ví dụ như chữ y thay bằng chữ i (yêu thành iêu). Hoặc đề nghị thay đổi chữ r bằng chữ j (ri, răng, rứa thành chữ ji, jan, jứa) để tránh đọc chữ r ngọng thành ba chữ rrr ! Theo tôi, chỉ những người ngọng mới đọc chữ r ra th ành ba chữ rrr. Do đó, sau khi đọc những gì Đại Tá Mathieu Trần đề nghị, tôi thấy chẳng những không có lợi cho lối viết mới, vì hình thức toàn là những chữ ‘gãy’ (cụt ngủn), kỳ cục, vô nghĩa, khi đọc lên nghe không đúng với âm điệu tiếng Việt truyền thống mà còn ảnh hưởng trầm trọng đến việc bảo tồn văn hóa của chúng ta. Đó là chưa nói đến nếu có ai ngâm thơ theo lối chữ mới nầy, chắc chắn nghe thật vô duyên ! Ví dụ : chữ qận kông không thể đọc là quận công được mà có thể đọc là cận công, chữ Mĩ qốc không thể đọc thành Mỹ quốc được mà đọc theo cách đánh vần theo Latinh hay Anh, Pháp thì thành ra âm Mĩ cốc.
Tôi cũng xin nói thêm, chữ Việt không những phong phú với hình thức viết mà còn phát âm rất gọn, người nước ngoại quốc có thể đọc theo lối đánh vần của họ (dù không hiểu nghĩa), đồng thời chữ Việt dễ dàng học và dịch ra tiếng nước ngoài. Hơn nữa, tiếng Việt của chúng ta khi viết hoặc nói, có lúc ẩn ý rất nhiều nghĩa khác nhau. Tùy lúc, tùy hoàn cảnh, tùy người và tùy sự việc đề cập đến…mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu được rành mạch. Đây là một ưu điểm mà người ngoại quốc ít có trong văn chương của họ và họ chẳng bao giờ hiểu được tường tận khi nghe người Việt nói chuyện ẩn ý với nhau.
Tiếp đến, chúng ta phải phải công nhận một điều rằng, tiếng Việt thật hoàn hảo và độc lập, ngoại trừ vẫn còn một vài chữ đọc ra có âm hưởng quốc tế đang dùng và chưa thể thay thế như chữ ga (gare) xe lửa, chữ xếp (chef). Trước đây cũng đã có người muốn thay thế chữ ga xe lửa bằng chữ trạm xe lửa, nhưng hình dung thật chính xác thì tầm lớn của ga xe lữa thành phố không thể ví như một trạm xăng, trạm buýt nhỏ nằm ngay giữa đường giữa chợ. Chữ xếp dễ dùng, diễn tả một cách chung chung không ấn định rõ ràng vai vế, chức vụ cấp trên. Tuy nhiên ngôn từ ga, xếp đã ăn sâu lòng người từ đối thoại đến văn chương, đồng thời cũng trở nên hai tiếng bình dân thân thương của người Việt từ xưa đến nay thì chúng ta có thể giữ lại đợi quyết định của Hàn Lâm Viện Tiếng Việt trong tương lai.
Ngoài ra, tiếng Việt còn phong phú biểu lộ rõ ràng qua các dấu sắc, huyền, nặng, hỏi, ngã…Mỗi dấu nằm trên các chữ đều có những âm đọc và ý nghĩa khác biệt rõ ràng, ví dụ như ma, má, mả, mã, mà, mạ…, ngai, ngài, ngải, ngãi, ngại… tinh, tĩnh, tỉnh, tình, tịnh…. Hơn nữa, những chữ cái đơn khi viết ngắn gọn cũng đủ nghĩa, ví dụ bắt đầu từ 1 chữ như ạ, ý, ở… hai chữ như đi, ta, ăn…ba chữ như tay, nhà, phố… đến 4, 5… tối đa là 6 chữ như giường, thương, nghiêm ….và chữ độc nhất trong tiếng Việt có một chữ gồm 7 chữ cái như chữ nghiêng. Sau đó là các chữ được ghép với nhau, gọi là chữ kép để làm đậm nét, thêm ý nghĩa, ví dụ như mạnh mẽ, tha thiết…, hay mang một nghĩa hoàn toàn khác với hai chữ đơn ghép lại, ví dụ : nghĩa địa, cộng đồng… Còn nữa, đề nghị của Đại tá Mathieu Trần muốn đơn giản bỏ bớt dấu hỏi và luôn luôn dùng dấu ngã theo như bài kèm theo phía dưới. Như vậy, những chữ muốn có nghĩa bắt buộc phải dùng dấu hỏi, ví dụ như mả (mồ mả), nghỉ (việc làm), nếu cho biến mất dấu hỏi theo ý của Đại Tá Mathieu Trần, đồng thời phải thay thế dấu ngã vào đây thì các chữ nầy hoàn toàn đổi thành nghĩa khác : mã (ngựa) và nghĩ (suy nghĩ). Vậy khi muốn nói đến mồ mả ông bà hay nghỉ việc mà viết hai chữ mả và nghỉ bằng dấu ngã thì ý hoàn toàn sai. Thêm nữa, tôi lấy một ví dụ của Đại Tá Mathiêu Trần khi đề nghị viết chữ ‘huỳnh huỵch… ta kó thễ viết huình huịch’, nhưng theo tôi, viết theo kiểu mới nầy thì chữ vẫn dài (năm chữ đơn) và khi đọc hai chữ huỳnh huỵch (hai âm) thì phải đọc cho đúng âm là hu ình và hu ịch (bốn âm), nghe chẳng ai hiểu gì cả ! Xin ghi chú thêm, lối viết chữ y dài thành chữ i ngắn là của Việt cộng thường dùng sau nầy, không nên bắt chước chúng nó ! Ngoài ra có nhiều vị viết tên mình như Ng..Dzoanh, Ng Dzu, Ng…Nguiễn Ng. Í…đó là ý thích riêng tư của mỗi người, nhưng viết ra trong văn chương thì hơi khó xem một chút.

Có thể kết luận, chữ quốc ngữ có một lối viết đặc biệt và độc đáo của người Việt Nam, không thể pha chế, sửa đổi hoặc thay thế. Chúng ta sống trong chế độ hoàn toàn tự do, Đại tá Mathieu Trần có quyền đưa ra đề nghị về một lối viết mới cho tiếng Việt. Tôi hoàn toàn tôn trọng ý kiến đó và tôi cũng xin được quyền đưa ra ý kiến của tôi, một người cầm viết tranh đấu cho lý tưởng quốc gia và bảo vệ nền văn hóa cổ truyền, nhất là trong lãnh vực văn chương. Với chủ trương của người cầm viết, sáng lập và đồng thời chủ tịch Hội Văn Hóa Người Việt Tư Do, tôi hoàn toàn không đồng ý đề nghị của Đại Tá Mathieu Trần, và cũng nhân cơ hội nầy xin kêu gọi những người thường trăn trở trước vận đất nước điêu linh, trước nền văn hóa suy đồi, trước lối viết văn của Việt cộng ngày nay và nhất là trước việc Tàu cộng cướp nước…thì đừng gây xáo trộn những truyền thống tốt đẹp đã có trước kia của chúng ta, nhất là vấn đề chữ quốc ngữ ! Còn nữa, nếu viết tiếng Việt theo đề nghị dưới đây của Đại Tá Mathieu Trần thì khi đọc dễ bị vấp phải cái giọng ‘đã đớt’ của trẻ con đồng thời tạo thói quen cho người ngoại quốc đọc tiếng Việt đã ‘ngọng’ lại càng ‘ngọng’ thêm nữa.
Trước khi chấm dứt, kính thưa Đại Tá Mathieu Trần, những lời mộc mạc trên đây có làm buồn lòng Đại Tá thì xin ĐạiTá ban cho hai chữ Tha Thứ. Hết lòng đa tạ.
Đinh Lâm Thanh
Paris, 07.9.2016

 
******
De : Saco.vn | DVKH (hotro@saco.vn) Ajouter aux contacts 02:12 heures
À : Dinhlamthanh@hotmail.com
De : CSKH Phong (hotro@vietnamtravelcity.com) au nom de Saco.vn | DVKH (hotro@saco.vn)
Envoyé lun. 05/09/16 02:12
À : Dinhlamthanh (dinhlamthanh@hotmail.com)
Dear Dinhlamthanh, Dr Thanh101 just logged a message to a ticket in which you participate
‘Tôi xin phép bỏ bớt 2 email của Dr Thanh 101 kèm theo dưới đây mà chỉ giữ lại phần đề nghị của Ông Mathiew Tran để làm mục đích cho bài viết. Chân thành cáo lỗi Người gởi (Saocovn – DVKH - hotro@saco.vn). ĐLT.
2016-09-02 7:34 GMT-04:00 <vneagle_11@yahoo.com>:
(Hãy đơn zãn hóa “Việt ngữ”/ “quốc-ngữ” ý lộn .. Latinh Lai).
Đây là các dề-nghị dễ việc xữ zụng chữ “Latinh lai” (người Việt thường vô tình hoặc kố ý “kầm nhầm” và goại là “qốc ngữ”) hầu tạo ra kách dánh vần dược dơn zãn hơn.
À quên: Nếu kẽ nào không thích nên kẹt, không zãi-thích được thì cứ việc “xỗ nho” bằng thích
Sau đây là một số thí-zụ:
• Tại sao zanh-tự-kép “ví-zụ” tôi không viết ví-dụ?
Chuyện zễ hiễu: vì tôi dã trã chữ d nguyên thũy Latinh dễ thay thế cho chữ đ, vì vậy tôi xài chữ z nguyên thũy cũa Latinh (chữ z nằm ngũ một xó mấy trăm năm ni, tôi fãi thức hắn zậy và bắt làm việc cho quen di (không ai xài.. fí quá)
• tại sao fãi viết phê phán mà không viết fê fán cho dơn zãn? Vừa zãn zị và khõi fãi gõ nhiều lần? Âm thanh dâu có khác nhau.
• nghiêm nghị: chữ h ỡ dây không cần thiết. Bõ di thì khõi fãi gõ thêm một lần nữa mà âm-thoại vẫn không thay dỗi.
• quấn quít: chữ u ỡ dây không kần thiết. Theo thói quen từ trước dến bây chừ, hễ xài chữ q là chữ u lẽo dẽo theo sau như kái duôi ... Nếu lấy chữ u di, kách fát âm kũng rứa thôi mà khõi fãi gõ thêm một lần nữa. ..zám tạo ra bệnh dau tim ..tốn thuốc tốn men lắm a nghen !!
• Thông thường, các bạn viết: Quận công. Chúng ta kó thễ viết qận kông, kuận kông hay cuận công, ..âm thanh kũng như rứa.
• chúng ta cũng có thễ thay dỗi kách viết thông thường quỹ quái bằng kách viết qĩ qái hay qỹ coái hay koái: dồng âm và dồng nghĩa.
• Mỹ quốc: theo tôi, nếu ai viết: Mĩ-qốc thì cũng “xà và” ....kái dó thì tùy hỹ hay hĩ....
• anh yêu em ..hay anh iêu em thì kũng jứa (thái dộ, hành dộng kũa dôi nam nữ sẽ không khác nhau), ai muốn viết jăng cũng dược. Kách fát-âm hoàn toàn giống nhau thì tại jăng bắt buộc fãi zùng chữ y mà không xài chữ i?
• huỳnh huỵch .. ta kó thễ viết huình huịch ..ai muốn viết jăng thì viết.
Tại jăng fãi bị zị-ứng trong trường-hợp nầy?
• Vì tôi là người Huế, chúng tôi thường zùng các thỗ-ngữ cũa Huế như: răng, rứa, ri, ..v v...; kỳ thật.. chúng tôi không fát âm bằng chữ r vì chữ r (mà fát ra âm rrr) vì vậy, tôi dang nghĩ là nên thay vào dó bằng chữ j thì cách fát-âm có vẽ,nhẹ nhàng, trung thực với Huế hơn: jăng, jứa, ji ...v.v
• Người Huế khi fát âm, không fân biệt hoải ngã như người Bắc…nhưng kó ai hiễu lầm ý nghĩa kũa chúng tôi dâu?? Chúng ta không kó quyền ngăn kãn kách fát âm cũa người Bắc. Riêng chúng ta -người Trung- kần fãi trung thực với kách fát âm—cũa người Trung noái chung và Huế noái riêng—là: dừng lưu tâm hoải ngã mừng chi !! Tào lao !! Dại tào lao !!
• ghen ghét: Tôi thấy chữ h ỡ dây không kần thiết vì nếu chúng ta lấy chữ h ra thì kách fát âm cũng jứa thôi, không thay dỗi.
(ỡ dây fãi có luật trừ cho trường-hợp khi gh xài chung với chữ i thì fãi zuy trì chữ h thí-zụ: ghi chép)
• thời gian mà viết ra thời zan thì âm thanh cũng jứa!! Mà koai bộ gọn gàn hơn. Dỡ fãi gõ 2 lần... lao lực thì fãi kực thân một kách không cần thiết.
• cành cạch hay kành kạch: nếu ghép chữ c hay chữ k vào dầu các nguyên-âm, kách fát âm hoàn toàn zống nhau. Tôi quan-niệm rộng rãi là ai muốn xài chữ mô cũng dược.
(ỡ dây fãi kó luật trừ cho trường-hợp chữ i, e, ê, không nên di sau chữ c vì dã có chữ x rồi).
Nhưng trong trường-hợp ni, nếu tôi chũ-trương việc xài chữ k thay cho chữ c (hay xài lẫn lộn) thì sẽ có người tưỡng tôi là “ông kố nội” cũa tên zâm Hồ (chí Minh) !!!.. thế rồi sẽ tạo ra cái truyền thống là hằng năm, bọn con cháu cũa tên Hồ tặc lại fãi bày biện việc kúng vái tôi ...làm mất thì zờ cũa tôi... lại thêm fiền hà... thành thữ ..tôi nói ra là dễ nghe cho vui mà thôi. Quí vị nên nhắc nhỡ chúng là hãy hũy bõ kỗ tục kúng vái dó di ..nghe chưa?!
• Hãy ngay lành tự hõi: tại sao kác bạn viết mỹ ý (ý dẹp) mà không viết mĩ í ? Tại vì viết như kách viết trước là dúng luật chăng ? No way !!!
• Tại vì các thế hệ trước dã viết như jứa hằng mấy trăm năm nay rồi fãi không?
Rõ ràng là kã 2 kách trã lời trên dều không thễ thuyết fục dược mọi người vì kã hai lối viết, kách fát âm dều nge zống nhau. Tại sao fãi chọn cách ni mà không chọn kách nớ ?
Nếu lý luận như jứa thì chúng ta có thễ noái: Người Việt cã ngàn năm ni zùng xe bò dễ zi chuyễn, vậy chúng ta cứ fãi tiếp tục xài xe bò, không dược xài xe hơi, xe lữa hay máy bay a nghen !!
Chắc các bạn kũng dồng ý là lý luận như ji là chúng ta chữi những người có dầu óc kầu tiến chớ zì?
Nếu thũy tỗ chúng ta viết mĩ í và vì thấy quen di thì bây chừ ai viết mỹ ý thì số dông sẽ chĩ trích và cho là sai cho mà koai !!!
• Nhà Nguyễn thì chũ trương theo gương Cha Rhodes, nhưng kon cháu nhà Nguyễn dã kó dầu óc kãi kách hơn: thay vì viết Nguyễn ngu Ý thì dã viết như ri: Nguiễn ngu Í,
Từ dó suy ra, chúng ta có thễ kết luận: những kách viết nguyên thũy mà chúng tôi vừa dưa ra làm thí zụ, dều có thễ thay dỗi, miễn sao chúng ta zuy trì cách fát âm như nguyên thũy là “xà và” ..
• Hay là tại vì “Hàn Lâm Viện Ngữ Học” (VNCH) dã fán như jứa rồi .. nhưng bây chừ “Hàn Lâm Viện Ngữ Học” (XHCNCHVN) fán khác di thì mầng jăng?
Vì lý zo nớ, dễ khi mô huỡn huỡn, tôi sẽ thiết lập “Hàn Lâm Viện Ngữ Học Matthew Trần” dễ zúp zới trẽ trau zồi văn hoá kội nguồn. Tôi cam doan: việc áp zụng kách viết cũa “Hàn Lâm Viện Ngữ Học Matthew Trần” sau ni sẽ thực tế, zãn zị và dúng nhất !!! Second to none !!!
• Nếu người lớn hay trẽ nít áp zụng fương kách dánh vần Việt ngữ theo “Hàn Lâm Viện Ngữ Học Matthew Trần” thì thời zan tập dánh vần hay tập viết, sẽ dược rút ngắn di một nữa. Như rứa là khõe reee !!
• Chúng ta fãi loại bõ qan niệm cũ, lạc hậu, dễ tiến lên theo kịp dà tiến mới cũa nhân loại.
Thân ái,
Matthew Trần
1999
Tái Bút: Các thế hệ hậu zuệ nên lưu lại tài liệu ni dễ tham khão, học hoãi khi kần.

Bài Xem Nhiều