We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 12 September 2016

Câu Chuyện Cuối Hè: Thế Giới Đang Vào Thu Và Tàn Theo Mùa Thu ?



Đi dọc Việt Nam ngắm lá phong tuyệt đẹp vào mùa thuHôm nay, bổng ngồi nhớ đến một người bạn già, nay đà khuất bóng, ông anh Hồ Minh Châu. Nhớ hè năm ấy, lên Paris chơi, ngủ trọ lại nhà anh. Tối đến, cơm nước xong, hai anh em, ngồi bao lơn, ngắm ánh đèn Paris rực sáng ở chân trời trong màn đêm cuối hạ, chia xẻ ấm trà, chia sẻ tâm tình. Và anh tâm sự với chúng tôi cái bó tay, cái bất lực của tuồi 80 của anh trước thời cuộc, trước vận mạng hầu như vô vọng của đất nước mình. Anh nghĩ rằng chúng ta chắc phải chấp nhận bỏ mình trên quê người. Anh e rằng phải nhận nơi nầy sẽ là nơi cắm dùi thân thể mộ phần cho con cháu đời cúng vái, và có thể cũng là nơi xây dựng một giòng họ mới bắt đầu trên đất người - một giòng họ hải ngoại bắt đầu với Pháp tịch và sau đó biến thành Pháp tộc ?
Hôm nay, cũng trong những ngày cuối mùa hè, bước thêm một bước vào cái tuổi già của cá nhơn chúng tôi, trước những diển biến của thời cuộc của những ngày vừa qua của thế giới và đặc biệt của quê hương Việt Nam chúng ta, tôi e rằng đất nước ta càng ngày càng bị Hán thuộc, với cái độc ác truyền thống của Hán tộc đang diệt chủng, đang làm một ethnic cleanSing với dân tộc Đại Việt ta. Một môi sanh môi trường của Việt Nam đang bị tàn phá, ngoài biển với hiện tượng Formosa đang đầu độc Biển Đông, giết sạch cá tôm hải sản, trong đất liền với những chương trình xây dựng các Nhà máy Điện Lực Nguyên Tử, Nhà máy khai thác Bô Xít, Nhà máy Giấy đang làm ô nhiểm đất đai trồng trọt, sức khỏe con người … Cộng thêm trên thượng nguồn Sông Cửu Long, Tàu Cộng với 14 đập Thủy Điện giữ nguồn nước,chận phù sa, diệt cuộc sống của đồng bằng Sông Cửu … Chưa kể chiến thuật dùng người tràn ngập Việt Nam, cấy con, lai giống…để chẳng chốc Dân tộc Đại Việt sẽ mai một dần dần, như dân Mãn Thanh, như dân Nội Mông, như dân Tây Tạng đang bị dân Hán tràn ngập chiếm đất, lai dân, diệt chủng, diệt văn hóa, diệt văn minh…Viễn ảnh một ngôi sao nhỏ tượng trưng Việt tộc được tháp vào làm ngôi sao nhỏ thứ 5 hầu ngôi sao lớn Hán tộc trên quốc kỳ Tàu Cộng sẽ là một thực tế : Ngôi sao Việt tộc sẽ không lâu nữa nhập cuộc cùng bốn ngôi sao nhỏ hiện nay đại diện bốn cộng đồng, bốn sắc tộc : Mãn Mông Hồi Tạng và nay mai Việt cùng quay quần hầu ngôi sao lớn Hán tộc trên lá quốc kỳ Tàu Cộng !  
1/ Một Mùa Hè Đầy Biến Động:
Đi dọc Việt Nam ngắm lá phong tuyệt đẹp vào mùa thu
Suốt cả Mùa Hè, tình hình thế giới và ngay cả trong Việt Nam rất biến động :
Thế giới : Nền kinh tế Âu Mỹ, nơi những quốc gia người Việt tỵ nạn Cộng sản Hải ngoại chúng ta cư ngụ đông nhứt vẫn chưa mấy chi ổn định.
Huê Kỳ, cái đầu tàu kinh tế thế giới, nay tuy có khá hơn xưa đấy, nhưng vẫn còn trong trạng thái đang thời kỳ phục hồi, với một viễn ảnh một Tân Tổng Thống Mỹ hoặc với Hillary Clinton tiếp tục một chánh sách của một Obama xìu xìu ển ển, hay hoặc với một Donald Trump cao bồi du côn vun vít, bế môn tỏa cảng… Nhưng chắc chắn với cả hai, đều sẽ không làm lợi cho Việt Nam, vì cả hai, Clinton hay Trump đều cả nể anh Tàu Cộng du côn bành trướng bá quyền !  
Còn Liên Âu ? Càng bấp bênh hơn ! Một đồng Euro cao giá giả tạo, làm khó khăn cho ngành ngoại thương. Nước Đức vẫn phải đơn phương tiếp tục gánh vai trò tiên phuông dẫn dắt con tàu kinh tế Liên Âu với bao nỗi khó khăn và hy sanh. Liên Âu còn lãnh thêm vai trò bạc bẻo là làm đất lành cho các bầy chim lạc đàn đi tìm nơi trú ẩn : từ những dân nghèo khổ của thế giới, tận cùng của Phi Châu đen, hay nạn nhơn của những cuộc chiến tôn giáo ở Trung Đông, A Phú Hản, I Rắc, hay ngay đến cả những công dân bên lề của những cường quốc đang lên giàu có như Trung Hoa Cộng sản, hay Pakistan hay cả Thổ Nhỉ Kỳ, cũng đều nhào vào Liên Âu, đi tìm Thiên Đàng nhơn loại ! Cũng chỉ vì hai chữ Dân Chủ và Tự Do, mà hằng ngày vào mùa hè biển êm gió lặng nầy từng đoàn tàu vượt Địa Trung Hải tắp vào các đảo miền Nam Âu Châu như Ý hay Hy Lạp. Những cảnh tượng kinh hoàng của những boat people-thuyền nhơn Việt Nam thời 1980 đang diễn lại ở Âu Châu, với những chiếc tàu chở quá tải đang đắm, người sống lẫn lộn người đã chết vì ngột thở, vì chết khát …. Giấc mộng Âu Châu Đại Đồng Thạnh Vượng–European Commonweath đâu chưa thấy, chứ khối Liên Âu thắt lưng buộc bụng đang là câu chuyện hằng ngày của mỗi công dân của 28 quốc gia đoàn viên. Sợi giây thun kéo quá e rằng có ngày phải đứt chăng ? Khủng hoảng kinh tế vẫn còn, nhưng với những chương trình, với những bài thuốc để phục hồi kinh tế quá khắc khổ, e rằng sẽ giết những con bệnh ? Bệnh Kinh tế, Bệnh người tỵ nạn, Bệnh Hồi Giáo quá khích gây khủng bố, Bệnh các Hồi Giáo quá khích tạo dư luận chống đối bằng bộ áo tắm burkini cho phụ nữ, chưa kể tình hình thiết quân luật của tình trạng báo đợng khẩn cấp, đang tạo cả một bầu không khí bất an cho toàn Liên Âu.
Riêng về nước Pháp chúng tôi, tất cả những cơn bệnh nói trên đều càng ngày càng trầm trọng hơn. Trên bốn năm cầm quyền của một Tổng Thống phe Xã hội, tất cả hứa hẹn vẫn còn vị trí hứa hẹn, vì tất cả bị cột cứng trong những giáo điều lỗi thời đội lốt cấp tiến, xã hội, nhưng thật sự rỗng tếch, mỵ dân. Kết quả ngày nay, nước Pháp đang đứng bên bờ vực thẳm, những chương trình cải tổ để canh tân của Tổng Thống hay Thủ Tướng đều bị cản trở, vì vậy các ông cầm quyền chuyển qua hướng lưng khừng tiến không tiến, lùi không lùi, vì một bên đang bị chính các dân biểu của Đảng Xã hội phe mình, vì quyền lợi cá nhơn kiếm phiếu chống đối, còn phía bên kia, phía đối lập phái hữu, vì đối lập phải chống đối, nhưng không một đề nghị cụ thể ra hồn nào ! …Và nguy hiểm hơn, ngày nay, cả nước Pháp đang ngã theo hướng mỵ dân cực hữu, đầy nghịch lý, chỉ trích nhưng không đề nghị, phá hoại nhưng không xây dựng, mỵ dân, đầy dân tộc tánh, chống ngoại lai và nguy hiểm hơn… chống ngoại nhơn. Nước Pháp, và cả Âu Châu đi dần vào con đường Cực Hữu, Phát Xít ? Những chủ nghĩa Hít Le, Mussolini đang phục hồi, trở lại chăng ?
Anh Tây đang sống trong ảo tưởng thời quyền quý, vì đã có truyền thống là dân Tây dám chặt đầu Vua, nên mỗi anh Tây cầm quyền đều muốn làm Vua cả ? Chế độ Cộng Hòa Pháp là chế độ Quân Chủ do dân bầu ? Phải, thử nhìn xem xứ Pháp : một xứ Cộng Hòa Dân chủ mà dám nuôi một đoàn quân kỵ mã hầu cận, mang tên là Đoàn Bảo vệ Cộng hòa – La Garde Républicaine, nhưng thật sự có khác chi những Gardes Impériales – Đoàn Bảo Vệ Hoàng Gia, Ngự Lâm Quân của những quốc gia Quân chủ như Anh Quốc, Đan Mạch, Thụy Điển … Các quan chức Pháp – tuy công chức một xứ Cộng Hòa, nhưng vẫn tiếp tục sống trên nhung lụa, nhà, xe, người phục vụ … ? Việc làm và lời nói không hợp nhau. Đâu là Đạo đức ?  Ăn xài xa xí, trong cái khó khăn của dân chúng. Cái đạo đức là cái khó tìm nhứt của ngày nay. Tiệc tùng, ăn nhậu ca hát, để quên cái khó khăn ? Trên đài truyền hình, hết Giải Túc Cầu Euro, đến Thế Vận Rio ở Brésil…và trước đó Tour de France, Vòng Đua Xe Đạp Quanh Nước Pháp, giải Tennis Roland Garros, giải Tennis Wimbledon, giài Xe Hơi Đua Formule 1 … và mỗi Chúa Nhựt Ngựa Đua, Cá ngựa, và Loto, và Lotterie hằng ngày. Vé Số nước nào cũng có, nước càng nghèo càng nhiều Loto, nhiều cơ sở giải trí, Disneylands Paris, Futuroscope. « Panem et circenses » - bánh mì và trò chơi. Nhậu, Dzô và Vé Số là cuộc sống hằng ngày của nhơn loại.
2/ Mùa Hè Đầy Khói Lửa:
Đi dọc Việt Nam ngắm lá phong tuyệt đẹp vào mùa thu
Đây chỉ nói về kinh tế, còn vấn đế quân sự ?  Đông Âu, Trung Đông, Trung Á và Phi Châu hiện nay là những điểm nóng. Đó là những chiếc nôi của những cuộc tranh chấp, thoạt nhìn, chỉ là là tranh chấp cục bộ, nhưng có thể thành thế chiến, vì cả thế giới tham chiến. Ukraine ở Đông Âu chẳng hạn, thoáng nhìn chỉ là một tranh chấp riêng giữa người Ukraine với nhau ! Bán đảo Crimée xưa của Ukraine, nay qua một cuộc trưng cầu dân ý giả tạo đã hoàn toàn phụ thuộc vào Nga. Crimée nay hoàn toàn Nga hóa và miền Đông Ukraine hoàn toàn thuộc Nga là một viễn ảnh không sáng sủa đang ám ảnh nhiều người Việt tỵ nạn hải ngoại như chúng tôi, vì Ukraine đối với Nga, như Việt Nam ta đối với Tàu Cộng vậy ! Những biến cố tranh chấp tuy cục bộ nhưng rất nhiều máu lửa ấy là một gánh nặng kinh tế cho các cường quốc Âu Mỹ. Dù muốn Hòa bình, dù muốn không tham dự, Mỹ và Tây Âu cũng bắt buộc hao tiền tốn cuộc để cố gắng giúp các chánh quyền địa phương giữ những đất đai thành lủy mình. Với Syrie, với cuộc kháng chiến chống chánh quyền Tổng Thống độc tài Bachar el Assad, gia đình trị bị cả thế giới lên án nên thoạt đầu thế giới tiên tiến ngã hẳn về phe kháng chiến, mong muốn thay đổi nhà độc tài Bachar. Thế nhưng ngày nay, vì nhóm kháng chiến đang bị Al Quaida cướp quyền và bị cả nhóm ISIS chiếm đoạt, nên thế giới Âu Mỹ đang phải thay đổi quyết định, bắt buộc thành lập một liên minh kỳ quoặc, Liên minh Âu Mỹ với Nga (Tàu ?) và Iran Hồi giáo ShiA để chống lại nhóm ISIS và Hồi Giáo Sunni quá khích ! Những tên đồ tề, những tên thợ câu vẫn có thể thành công như Phàn Khoái hay Hàn Tín thuở xưa hay gần hơn ở nước Việt Nam ta tên Thiến Heo Đỗ Mười hay tên Cai Đồn Đìền Lê Đức Anh. Và nhờ vậy Bachar el Assad thoát chết, không bị giết như Khadafi hay Saddam Hussein chỉ vì nhờ ISIS, nhóm khủng bố Sunni đang lớn mạnh và nguy hiểm. Nhưng nào thế giới nào có yên đâu ? Vì Phi Châu Đen ngày nay ! Phi Châu Đen vẫn chưa ổn định, quân đội Pháp vẫn còn phải làm nhiệm vụ cảnh sát để bọn khủng bố Hồi giáo Sunni quá khích đừng quá hoành hành. Tốn tiền hao của vì phải viện trợ trang bị quân đội, thêm phải lo những chương trình tỵ nạn :  nào trại tỵ nạn, nào cứu trợ, bệnh viện…Và lo lắng hơn, những chương trình di cư, nhận người di cư… trong lúc nền kinh tế nhà đang gặp khó khăn.
Những khó khăn ấy cũng là những rào cản của thế giới để giúp đở Việt Nam nếu Việt Nam gặp đại họa Hán Hóa. Và đó là những dữ kiện khách quan để Trung Cộng rãnh tay cưởng hiếp các quốc gia láng giềng Đông Nam Á. Nếu không có những địa thế chánh trị và chiến lược quan trọng, khó có thể kêu gọi sự giúp đở của các cường quốc dân chủ. Những Vị trí địa lý chiến lược như Nhựt Bổn Đại Hàn, Phi Luật Tân hay Đài Loan là những lợi điểm chiến thuật và chiến lược cho một bàn cờ vây (Cờ Go) chung quanh Trung Hoa Lục Địa.
Việt Nam có những lợi điểm chiến thuật, nhưng cũng có những bất lợi. Lợi là cửa ngõ ra Vịnh Thái Lan, là bao lơn ngó Biển Đông, là hành lang tiếp vận Bắc Á. Bất lợi là chung biên giới Tàu Cộng khó bảo vệ, dễ bị dân quân Tàu Cộng tràn ngập. Khác với những Nhựt Bổn, Đại Hàn, Đài Loan, Phi Luật Tân đều những đảo hay bán đảo. Đại Hàn thất thế nhứt vì có Bắc Hàn có biên giới chung với Tàu Cộng. Nhưng Đại Hàn là một đồng minh xưa với Mỹ. Và Đại Hàn đã có những kinh nghiệm và từng chứng minh sức phản kháng mạnh mẻ với Cộng sản quốc tế.  
Riêng Việt Nam. Câu hỏi lớn ngày nay mỗi người Việt Nam trong nước phải tự đặt ra và phải hỏi nhà cầm quyền cộng sản Hà nội là chúng ta còn Độc lập và Tự chủ không ? Và ba tiêu đề đật trên quốc huy Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là Độc lập, Tự do, Hạnh phúc. Ngay nay còn cái nào ?
Tự do cho ai ? cho người dân chắc chắn không có rồi, vì mỗi mỗi hành động, nhứt cử nhứt động đều phải xin, phải chạy chọt, chế độ cai trị dân hiện hành là chế độ xin cho, biếu cấp, không có quyền của người dân tự nhiên, chỉ có những cấp, phát, đặc ân, do mua chuộc đổi chác do một chế độ độc tài đảng trị điều hành ! Nhưng cái khác với một chế độ độc tài khác là Việt Nam có một chế độ độc tài giải quyết bằng thương lượng mua bán.
Tự do cho Đất nước, cho quốc gia ? Nuớc Việt Nam là một quốc gia có Tự do hành động không ? Tự do quyết định không ? nói tóm lại có Tự chủ và Độc lập không ? Cũng là không nốt. Điển hình là những hoạt động tàu bè Tàu Cộng xâm phạm hải phận ta trên Biển Đông đều công khai một cách ung dung tự tại, chẳng thấy Việt Nam phản kháng, chẳng chống đối nếu không chỉ vài cuộc biểu tình biểu diễn lẻ tẻ, vài lời tuyên bố vu vơ, vài cuộc họp lấy lệ, không đập bàn, xô ghế, không giận dữ bỏ đi, không đuổi Đại sứ Tàu đi, không triệu Đại sứ ta về ? Và đau đớn thay, bắt, cấm cả những người phản kháng ôn hòa chống Bán nước, chống Bán biển, chống Tàu, chống Giặc ! Chẳng những thế, mà nhà Cầm quyền Trung Cộng còn cấm các thuyền Việt Nam bất kể là của công lực Việt Nam hay là của các ngư phủ hoạt động ngư nghiệp tư nhơn Việt Nam đến gần các giàn khoan, các đảo nhơn tạo. Và các hoạt động hải nghiệp hay ngư nghiệp của Việt Nam đều phải tôn trọng cái hải phận giả tạo và phi pháp ấy – mà cải làm sao được, khi đồng chí 16 chữ vàng của Đảng Cộng sản Trung Cộng, Thủ Tướng Cộng sản Việt Nam Phạm Văn Đồng đã cổ vũ năm 1956 !  Thế là Cả nước Việt Nam, cả người dân Việt Nam không có Tự Do, chẳng có Độc lập.
Và Hạnh Phúc ? Nếu ngày ngày có ba bửa ăn là Hạnh Phúc thì dân Việt Nam nói chung là có Hạnh Phúc. Cũng như ba Con khỉ, con bịt tai, con che mặt, con bụm miệng Không nhìn, Không nghe, Không nói. Thế là Hạnh Phúc ! Chỉ biết tìm miếng ăn, tìm miếng uống, tứ khoái với bản thân. Lễ lạc, Hân hoan là ăn là nhậu. Một thùng Ladze, một chai Cognac Dzô. Sáng xỉnh, chiều say, tối gật gù… Con người sinh vật (homme biologique) với Sống Yên, Sống Ổn. Cộng sản Ta, Cộng sản Tàu đều Cộng sản cả. Mất nước, Hán hóa !
Và Nhà nước Việt Nam làm gì trước những hành động ngang ngược của Tàu ngày nay ? Một mặt kêu gọi dân tôn trọng tình hữu nghị 16 chữ vàng, một mặt, qua bộ phận chánh phủ lên tiếng phản kháng Trung Cộng xâm chiếm Việt Nam, để dân yên lòng.
Đây là bộ mặt thật của Cộng sản quốc tế : Một bộ phần nhỏ của bộ máy cầm quyền Việt Nam (1/4) hăm dọa kiện tụng, la ó, phản đối, kêu gọi quốc tế, Liên Hiệp Quốc, bạn bè năm châu … Bộ phận lớn gồm ba phần tư còn lại nín khe ù ơ dí dầu… Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc Hội, và đặt biệt Chủ tịch Đảng, cơ quan đầu não chế độ, tất cả im thinh thích. Làm như việc Trung Cộng xâm phạm lãnh thổ, làm như Trung Cộng xâm chiếm Việt Nam là chuyện riêng của một chánh phủ, của một nội các, một bộ phận với một chức năng điều hành tạm thời lúc nào thay thế cũng được. Còn Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội đại diện Quốc Hội là Nhơn dân và đặc biệt Chủ tịch Đảng là cái bất di bất dịch vĩnh viễn « môi hở răng lạnh với Trung Cộng anh em trước sau như một đời đời nhớ ơn Mao Xù Xì, Mao Xếng Xáng ». Cũng nên nhớ : đối với Chủ nghĩa Cộng sản, không có Quốc gia và không có Tổ quốc, Tổ quốc là Xã hội Chủ nghĩa, Xã hội Chũ nghĩa là trên tất cả, đất nước thuộc về Xã hội Chũ nghĩa Đại đồng, Nhơn dân Vô sản làm chủ. Không bao giờ có một Tổ quốc Việt Nam cả !
« Chúng ta Nhơn dân Việt Nam đánh Mỹ là đánh cho Xã hội Chủ nghĩa cho nhơn dân Liên Sô cho nhơn dân Trung Quốc » Tên đầu sỏ Cộng sản Lê Duẩn đã nói như vậy, và các hậu duệ của Cộng sản Lê Duẩn đã hãnh diện nêu câu nói trên lăng Lê Duẫn.
Nhưng thật sự Tàu có dám đánh Việt Nam không ?  Sự thật là không. Quân đội Tàu là Quân đội « Con Một ». Một vạn thằng lính Tàu là một vạn Cậu Ấm, một vạn thằng nối dõi tông đường cho một vạn gia đình. Chế độ « một con » đã làm thành « chế độ quý tử ». Dân Tàu không dám chết cho ai cả, Tổ quốc, Đảng, hay Dân tộc gì cả. Tất cả để hù doạ chiến tranh. Hù dọa chiến tranh để cũng cố nội bộ Đảng - lẫn của Tàu lẫn của Ta. Hù dọa chiến tranh để tạo bất ổn vùng Đông Nam Á để đi tìm chư hầu. Chiến thuật nầy là một chiến thuật rất cổ điển của Tàu có từ thời Tam Quốc. Bắc Ngụy Tào Tháo vẫn dùng, giòng dõi Tư Mã vẫn dùng để chiếm toàn bộ Trung Nguyên.
3/ Sức chiến đấu người Việt Nam trước nạn Hán Hóa ? .
Trường phái ngoại giao tre trúc của Trọng lú. Tranh Babui.
Thật sự mà nói đất nước Việt Nam đã bị xâm chiếm từ lâu rồi. Riêng con người Việt Nam chưa bị Hán Hóa, và không bao giờ bị Hán Hóa cả ! Chúng tôi tin như vậy !
Người Việt chúng ta có một biệt tài ! Người Việt Nam chúng ta có một sức tiêu thụ và hấp thụ văn hóa nhập cảng đại tài. Chúng ta ăn và tiêu hóa mọi văn hóa nhập cảng. Tất cả văn hóa người vào ta, thành của ta cả. Ngành ăn uống ẩm thực chẳng hạn : Bơ Bretell tây biến thành ta ; Maggi tây biến thành ta ;  Sữa đặc có đường tây cũng thành của ta ;  Cà phê cái nồi ngồi cái cốc của tây nay chỉ có phe ta xài thôi… Văn hóa Tàu  sau 1000 năm đô hộ, dân Việt nuốt trửng,  nuốt gọn văn hóa Tàu, và dân Việt vẫn dân Việt không biến thành dân Tàu được. ! Bao nhiêu sắc dân sống trên lục địa Tàu đều bị Hán hóa dễ dàng. Mông cổ chiếm Hán, Hán hóa ! Mãn Thanh chiếm Hán ! Hán hoá. Hán chiếm Việt, Việt vẫn Việt còn thêm phần Đại Việt nữa. Sức mạnh DânTộc Sanh Tồn Dân Tộc Việt tài tình ở chổ ấy.
Thay lời Kết :

Rồi sẽ có một ngày
Dân Tộc Sanh Tồn Dân Tộc Việt biết biến hóa, biết lấy cái Hay của người làm cái Hay của mình. Biến con Rồng Tàu làm Con Rồng Việt, ấy là nhờ thêm sức của bà Tiên Mẹ Âu Cơ. Rồng là Tàu, nhưng Rồng-Tiên là Việt Nam. Lúc Nam Tiến, gặp Văn Hóa Chăm, gặp Văn Hóa Chân lạp biến thành người miền Nam và tạo một Văn hóa Miệt Vườn đặc biệt. Vì vậy chúng tôi rất lạc quan và tin tưởng vào sức đề kháng chống Hán Hóa. 100 năm Tây đô hộ, người dân Việt, nhứt là dân Sài gòn rất tây phương trong tất cả dân chúng vùng Đông Nam Á. Sài gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông không phải do kiến trúc, do phong cảnh, nhưng do cái kiểu cách, cái ăn chơi, cái tài tử, phóng khoáng, cái chịu chơi của dân Sài gòn, gồm dân bản xứ và dân tứ xứ, kể cả Tây Tàu... Trước Thế chiến 2, những thành phố nỗi tiếng hoa lệ kiểu cách trên thế giới ở Tây Phương có Paris, Đông phương phía Bắc đất Tàu có Thượng Hải, và phía Nam, đất Việt, có Sài gòn. Đi tìm khảo cứu sách báo, chuyện phiêu lưu, chỉ có ba thành phố ấy nổi tiếng thời ấy thôi. Luân Đôn, Nửu Ước, Tân Gia Ba …đâu ai nói tới.  Việt Nam ta có nói đến Hà nội nữa, nhưng Hà nội chỉ thành phố yêu quý của …dân Hà nội thôi.
Nói như vậy để hy vọng vào cái sức mạnh Sanh Tồn muôn thuở của người Việt ta.  Của sức Sanh tồn Dân tộc của ta. Chỉ với 40 năm ra Hải ngoại, công đồng người Việt ta ở Hải ngoại đã góp cho Huê Kỳ Hợp Chủng Quốc một Chuẩn Tướng – Chuần tướng Lương Xuân Việt, và rất nhiểu nhơn tài khác…  Bác sĩ, Kỹ sư, Bác học, Giáo sư Đại học ! Một em bé mồ côi được nuôi nấng giáo dục cẩn thận trở thành Phó Thủ Tướng của Nước Đức giàu mạnh…sức mạnh dân tộc ta sẽ phát huy dũng mãnh khi gặp môi trường tốt.  
Hẹn các bạn Ngày Mai gặp nhau giữa Sài Gòn, sạch bóng cộng sản !
See you in Saigon.
Hồi Nhơn Sơn Cuối Hè Năm Con Khỉ  
TS.Phan Văn Song

Tai họa ở đời!: “Giàu như người ta cơm ngày ba bữa, đói như mình đây cũng đỏ lửa ba lần.”


Tai họa ở đời!

Thường ngày tôi vẫn nghe người ta quảng cáo trên đài phát thanh, phỏng theo câu “tích cốc phòng cơ – tích y phòng hàn” thành một câu ví von khác “tích y phòng hàn, tích vàng phòng thân và tích hột xoàn thì không sợ nghèo.” Nói đúng ra, giàu mới có hột xoàn, vì nghèo làm sao mua nổi đá quý. Nghèo thường phải đi đôi với đói, nhưng giàu có của cải có khi nào phải lâm cảnh đói không? Thời chiến tranh, loạn lạc đã cho chúng ta thấy chuyện gì, nghịch lý đến đâu cũng có thể xảy ra.

Dưới đời Vũ Hán Đế bên Tàu, Thạch Sùng quyền cao chức trọng vơ vét của phi nghĩa mà làm giàu có, khi Hán Vũ Đế qua đời, Tư Mã Luân dấy loạn, thấy thiếp của Thạch Sùng là Lục Châu xinh đẹp muốn chiếm đoạt. Lục Châu nhảy lầu tự sát để khỏi bị ô danh, Thạch Sùng bị đưa ra pháp trường chém đầu. Sự giàu có của Thạch Sùng và sắc đẹp của nàng Lục Châu đều là mối họa. Thời nay, lúc nhiễu nhương, loạn lạc, sự giàu có làm ăn từ lương thiện cũng bị vạ lây. Dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa, ở miền Trung, thầu khoán Nguyễn Đắc Phương cũng vì giàu có, vô tình tranh chuyện làm ăn với cường quyền mà bị thảm sát. Ông Nguyễn Văn Yến, đại thương gia, chủ nhà hàng Morin, cũng vì tài sản mà bị bắt bớ giam cầm, rút cuộc sự nghiệp tiêu tan.

Thời Cộng Sản chiếm miền Bắc, phú nông bị đem ra đấu tố, bà Cát Thành Long nhận phát súng đầu tiên để khai diễn chiến dịch cải cách ruộng đất. Thời Cộng Sản chiếm miền Nam, tư sản bị tịch thu tài sản, đưa đi vùng kinh tế mới, giàu có cũng là cái họa. Trong những chuyến di tản, hay vượt biển, con người qua những cơn đói khát, nhất là khát, một lượng vàng đâu có mua được một hớp nước, như vậy tài sản, của cải tích lũy đâu có được giá trị muôn đời.

Chiến tranh và thiên tai đã làm đảo lộn tất cả vị trí, thứ lớp của loài người, như cơn sóng thần đã đưa gan ruột từ dưới đáy biển sâu lên mặt đất và cuốn những gì hiện diện trên mặt đất xuống biển sâu. Vì chiến tranh và chế độ chính trị, nhiều gia đình người Việt chúng ta đã phải hai lần di cư và ít nhất là đôi ba lần chạy loạn, do đó từ triệu phú có thể trở thành tay không chỉ qua một đêm. Giàu có, hạnh phúc không là cái gì vĩnh cửu, đời đời. Trong thời giặc giã loạn ly, giàu có thường là cái họa khôn lường, nơi nhòm ngó của quân đạo tặc và cũng là chuyện tranh giành, ganh tỵ của cường quyền.

Ngày nay trên thế giới nhiều quốc gia đã tổ chức xổ số và do đó nhiều người trúng độc đắc trở thành triệu phú. Nhưng theo sự tìm hiểu của báo chí, những người trúng số thường không gặp may mắn sau khi trở thành triệu phú. Ông Andrew Whittaker Jr. ở tiểu bang Virginia trúng số $315 triệu vào Tháng Mười Hai, 2002, chỉ trong vòng năm năm ông đã trở thành trắng tay sau bao nhiêu biến cố không may xảy đến cho gia đình ông, đến nỗi ông phải thốt lên: “Phải chi tôi xé ngay lá vé số này từ lúc biết mình trúng độc đắc.” Năm 1986, ông Jeffrey Dampier trúng số $20 triệu nhưng 19 năm sau ông phải vào tù vì tội giết người. Năm 1997, ông Billy Bob Harrel Jr. trúng số $31 triệu nhưng cuối cùng lâm cảnh vợ chồng ly dị và tự sát. Không chắc những người trúng số đều gặp cảnh bất hạnh, nhưng có một điều chắc chắn là khi người ta trở nên giàu có, họ thay đổi cuộc sống và không làm chủ được đời mình. Vậy tốt hơn là đừng mơ ước trúng số và sống hạnh phúc với những gì mình đang có.

Giàu có đã là cái họa, nhan sắc lại càng gặp cảnh ngang trái, phải chăng vì “trời xanh quen thói má hồng đánh ghen!” Người xưa có câu “Má hồng thì phận bạc,” “Hồng nhan đa truân,” “Giai nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạc đầu” (Từ xưa người đẹp như danh tướng, không để nhân gian thấy bạc đầu). Nàng Kiều của Nguyễn Du quá đẹp để cho “hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh” nên phải nhận “đa truân,” 15 năm lưu lạc hết lầu xanh này cho đến thanh lâu khác. Tuy vậy, không một ai mà không muốn đẹp, bậc nam nhi thì yêu mê mệt cái đẹp của phụ nữ, phụ nữ thì luôn luôn kiêu hãnh vì sắc đẹp của mình, nhưng lại lo sợ sắc đẹp chóng tàn nên cố gắng gìn giữ, trau chuốt và sửa sang khiến cho dịch vụ thẩm mỹ ngày nay là một ngành kiếm ra tiền nhiều nhất. Nhưng nhan sắc có đi đôi với hạnh phúc không? Trong lịch sử nước Tàu những người đẹp như Tây Thi, Chiêu Quân cho đến Võ Tắc Thiên đều là những kẻ không tìm thấy hạnh phúc.

Vào thập niên 1950, tại Huế, một tay chân thân tín của Vua Bảo Đại, Thủ Hiến Phan Văn Giáo, là “một tay đã bẻ bao cành phù dung” đã làm bao nhiêu gia đình có con gái đẹp phải điêu đứng oan khuất. Trong tập chuyện thật “Thượng Tứ, Nhớ Nhớ Quên Quên,” nhà văn Quế Chi đã kể chuyện một mỹ nhân, con gái một nhà may nổi tiếng ở Huế trong thời đó, chỉ vì một hôm ra giếng rửa chân, bị bọn tay chân Ưng Khuyển để ý, lập công, bắt dâng lên thủ hiến. Chuyên ô nhục không thể nào tránh khỏi, cuối cùng cả gia đình, không chịu được nỗi nhục nhã phải bỏ Huế vào Nam sinh sống, và thiếu nữ xinh đẹp ngày nọ ngày nay đã trở thành một sư bà tại một ngôi chùa sư nữ. Thời đó, các nữ sinh xinh đẹp nổi tiếng ở Huế đã trở thành mục tiêu của công an, không biết thực sự họ có hoạt động cho Việt Minh hay không, nhưng thường bị bắt bớ, học hành dang dở và cuộc đời rẽ qua những lối chông gai khác.

Vậy làm thân con gái cũng đừng đẹp lộng lẫy như Thúy Kiều, cứ như Thúy Vân đẹp thùy mị, đoan trang mà sống hạnh phúc. Cũng đừng nghèo quá để lo chạy gạo từng bữa, nhưng cũng đừng quá giàu có để đêm ngủ không ngon giấc vì lo trộm cướp như J.J. Rousseau đã nói: “Người đàn bà đẹp khó mà sống được an thân, cũng như ngọc quý là mồi của trộm cướp.”

Không đẹp, không giàu cũng đừng tài hoa lắm cho người ghét ghen. Việt Nam có câu “con gà tức nhau tiếng gáy” như vậy vào lúc ban mai, nghe con gà ở nhà này lên tiếng gáy, con gà nhà kia cũng tức khí đáp tiếng lại, chứ không phải chúng báo hiệu trời sắp sáng, hay nói một cách văn chương “lên tiếng gọi mặt trời!” như người ta vẫn thường nghĩ. Ban AVT thì cho rằng “hai cô ca sĩ có thương nhau bao giờ!” chắc chắn trong này có một cô hát hay hơn cô kia.

Làm tướng cầm quân giỏi, nhưng ngay thẳng, trong sạch, bộc trực, ở quốc gia dân chủ thì bị cách chức. Tướng giỏi mà không phe đảng, xu nịnh, ở một đất nước độc tài cũng bị giết. Trang Tử khuyên ta đề phòng, đừng nổi danh quá, hữu ích quá, lo giúp đời nhiều quá. Heo mập thì bị làm thịt trước, chim có bộ lông đẹp thì bị săn bắn trước. Người chết giàu có ngậm ngọc quý trong miệng khi khâm liệm thì kẻ đào mồ phải cầm búa đập sọ và hàm răng người chết để lấy của.

Trong năm điều khôn ngoan của cổ nhân có hai điều phù hợp với chủ đề của bài này:

-Khờ khạo là phúc: Suy nghĩ một chút, xưa nay có bao nhiêu người thông minh quá lại bị thông minh hại, vậy nên có lúc chỉ muốn làm kẻ khờ. Thông minh khó, khờ khạo khó, từ thông minh chuyển sang khờ khạo càng khó, buông tay ra, lùi một bước, lòng yên ổn.

-Chịu thiệt thòi là phúc: Suy nghĩ một chút, trên đời có bao nhiêu người khôn lanh, rốt cuộc có mấy người là khôn thực sự. Có rất nhiều người cam chịu thiệt thòi, luôn phải gánh chịu nhiều hơn, nhưng từ xưa đến nay, người cam chịu thiệt thòi so với người khôn lanh thì luôn được hạnh phúc hơn.

Cổ nhân cũng có câu “ngu si hưởng thái bình,” hay là ta cứ an phận thủ thường, con gái thì mong trời sinh ra đừng quá đẹp, con trai thì đừng có quá tài ba. Còn giàu có bạc muôn không ham, chỉ mong đừng chạy gạo từng ngày.

Cứ làng nhàng là xong, không ai thèm muốn, đố kỵ, ganh ghét, nghĩ chuyện đời: “Giàu như người ta cơm ngày ba bữa, đói như mình đây cũng đỏ lửa ba lần.”


Tạp ghi Huy Phương



Hôm nay tao đi học



Thay đổi bản thân - Tạo sự khác biệt



Hôm nay là hết những ngày lang thang bẻ me trèo sấu của bọn chúng tao, thế là lại phải quần áo để trở lại trường. Tao ghét nhất là cái khăn đỏ lúc nào cũng phải đeo trên cổ đã suốt mấy năm nay mà không đeo thì không được. Không đeo là bị kiểm điểm ngay. Mà tao biết ngay cả cái đứa đem tao ra kiểm điểm chính nó cũng chẳng ưa gì cái trò tròng cái khăn ấy vào cổ.

Tao biết điều đó vì chính thằng con của nó nói với bọn tao chứ đâu. Nó là con mụ chủ nhiệm một lớp trong cái trường này. Thôi thì quàng vào cổ cho đủ lệ bộ. Nhưng lần trở lại trường năm nay tao cũng vui hơn một chút: tao có đồ chơi mới trong túi. Không phải là mấy món đồ chơi Trung Quốc rẻ tiền đâu nhá, như những lần trước, mấy cái ghêm vớ vẩn chơi dăm ba ngày là hỏng mẹ nó đâu. Trong túi tao có con dế rất xịn. Mẹ tao gửi tiền từ Đài Loan về cho tao mua nó. Tao chắc mẹ tao muốn tao im mồm về chuyện mẹ tao gì gì với thằng đàn ông mẹ tao ấm ớ với nó ở Cao Hùng từ mấy năm nay. Ối giời ơi, làm gì thì làm chứ dính dáng gì với tao nữa. Tao lo được thân tao. Ông bà nội ngoại tao tháng tháng có ít tiền gửi về là vui rồi, con chị tao hát karaoke trong cái quán khu Cửa Nam son phấn kiểu sao Hàn Quốc thì kệ nó. Hai năm nay nó không còn làm phiền tao nữa. Con dế mới của tao là con Samsung 7.

Tao cũng chẳng cần dấu giếm gì bố tao như trước nữa. Hồi đó, có cái gì cũng phải nói dối cái này ai cho, lấy ở đâu về… bây giờ thì khỏi. Ông ấy ngày nào cũng mang về một đống đồ mà tao thừa biết là ông ấy lấy từ Nội Bài, nơi ông ấy làm việc bốc rỡ hành lý ở phi trường. Bố tao kiếm được khá lắm: bao nhiêu là quần áo, đồ điện tử, máy móc xịn cho con nhân tình của ông ấy bán ra ngoài chợ nên tiền bạc lúc nào cũng đầy túi có tiền đi ăn uống bia rượu, gái gú ngày nào cũng như ngày nào nên mẹ tao muốn làm gì với thằng ở Cao Hùng, Đài Loan cũng được. Tao chẳng cần phải dấu giếm gì cho mẹ tao nữa. Ông bà tao nói nhiều lần với bố tao là đừng ăn cắp nữa nhưng có ăn thua gì đâu. Thế là gia đình chúng tao sống toàn bằng nghề ăn cắp hết. Mẹ tao thì ngoại tình ở Đài Loan, bố tao thì ăn cắp ở sân bay Nội Bài. Tao đâu có thua đứa nào trong trường.

Bây giờ có dế Samsung Galaxy vào phây búc vui hơn nhiều. Hồi trước tao chỉ đi coi mấy con lớn trong trường đánh nhau, xé áo của nhau nhưng nay có dế Samsung tao có thể làm cờ líp rồi úp lên phây búc cho mọi người xem, chúng nó sẽ nể tao hơn. Mấy con như con Thảo, con Hương… sẽ hết làm bộ với tao như năm ngoái, phải chiều tao ngay. Tao sẽ rủ chúng nó đi Quảng Ninh chơi rồi tìm mối bán sang Tầu là có tiền tiêu như mấy thằng trong trường đã làm từ mấy năm nay, lại có tiền đầy túi đi ăn chơi ngay.

Năm nay tao không phải lưu ban, được lên lớp mới. Ở nhà, ông bà tao cùng với bố tao, mẹ tao cũng chẳng biết gì mà cũng… éo cần gì về chuyện ấy, mà tao thì lại hoàn toàn cóc cần về chuyện lên lớp hay ở lại hay lưu ban nữa. Tao năm nay 15 tuổi rồi. Xong năm nay tao tìm mối đi lao động xuất khẩu: Hàn Quốc, Nhật, Thái, Singapore… đi đâu cũng được, cứ ra khỏi cái nước này, kiếm ít tiền ăn chơi vài năm cho đỡ đỡ sầu đời là đủ rồi. Bởi thế đừng có hỏi tao về chuyện học hành trong cái năm học này.

Tao đang đứng trước cổng trường. Năm nay chúng nó treo thêm hai tấm bảng có hàng chữ “học tốt, dậy tốt” mà tao nghĩ là chẳng đứa chó nào tin vào những lời kêu gọi đó, hệt như lời kêu gọi học tốt, dậy tốt theo gương đạo đức chủ tịch Hồ Chí Minh treo trên các lớp học trong trường.

Còn nhớ trong cái cờ líp có cảnh một thằng thầy bị một thằng học sinh đánh tơi tả, lên gối ngay trong lớp dưới cái biểu ngữ thê thảm tao coi mà cười gần chết. Đạo đức bác dậy mà thế thì học theo bác làm con mẹ gì. Tao thấy bây giờ chỉ cần tiền như bố tao nói. Có tiền là muốn cái éo gì cũng có. Muốn có tiến sĩ, thạc sĩ cũng có ngay. Việc éo gì phải học. Có thằng chẳng bao giờ ra khỏi nước, mà vẫn có bằng ở Mỹ, có đứa trong rừng ra vẫn xưng có bằng cử nhân luật thì tại sao tao phải mài nát cái đũng quần ở cái trường khốn nạn này.

Nhưng hôm nay tao vẫn đi học.


Bùi Bảo Trúc

Bài Xem Nhiều