We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 20 September 2016

Trẻ thơ là nạn nhân của nạn bạo hành!


Gia đình mâu thuẫn, người lớn bệnh hoạn, giải quyết không xong bế tắc của mình lại trút hận lên đầu trẻ thơ là một điều phi lý, bất công và vô nhân đạo nhưng lại là một hiện tượng có thực, xảy ra ngay tại gần chúng ta là tỉnh bang Ontario và Newfoundland.
Tại sao có bậc cha mẹ lại nhẫn tâm giết con? Cổ nhân Đông phương thường nói “hùm dữ không thịt con” kia mà. Các chuyên gia xã hội và tâm lý cho rằng thường khi lâm vào cảnh gia đình xào xáo tới mức tan vỡ, cha mẹ trong lúc điên loạn có thể đã gây ra tội lỗi “sát nhi” (commit filicide). Tâm lý gia cho rằng người mẹ ra tay tàn ác chỉ vì bị trầm cảm, đôi khi là hậu chứng sau khi sinh nở (postpartum depression), hoặc gia đình bế tắc tới độ tuyệt vọng, cuồng dại nên ra tay giết con thơ để trốn nợ đời. Trong khi ấy người cha giết hại con cái một phần để trút hận với bạn chăn gối khi phải chia tay. Tỷ lệ cha mẹ giết con thì nguy cơ từ người cha lớn hơn từ người mẹ.
Xã hội ngày nay biết bao thảm trạng “giận cá chém thớt.” Mới đây, tuần giữa tháng 4, 2016 ở Canada xảy ra một bi kịch, người chồng giết con rồi tự sát. Nguyên nhân vì đâu đến nay chưa ai biết nhưng rõ ràng đây là cuộc bạo hành trong gia đình và nạn nhân là đứa bé mới 6 tuổi đầu.
Người cha giết con ở Conception Bay North town
Nguồn tin của CBC ngày 28 tháng 4, 2016 cho biết một thảm kịch gia đình diễn ra ở một khu phố yên tĩnh trong một thị xã vốn nổi tiếng là an bình. Hậu quả tổ ấm bốc cháy vả một trẻ thơ xinh xắn như thiên thần bị thiệt mạng một cách oan ức và đau đớn.
Người cha sát nhân có tên là Trent Spencer Butt, 37 tuổi cư dân Newfoundland.
Vào lúc 1:01 phút sáng sớm ngày 24 tháng tư, 2016 một ngọn lửa dữ dội bốc lên từ một căn nhà ở Carbonear, N.L. mà chủ nhà là Trent Spencer Butt. Cảnh sát tới hiên trường và tìm thấy thi thể của bé gái Quinn mới 5 tuổi đầu và cứu được người cha là Butt và đưa vào bệnh viện.
Butt được cấp cứu với thương tích nặng nhưng thoát chết và sau đó bị truy tố về tội đốt nhà và tội giết con thơ.
Cái chết của bé Quinn làm cho một cộng đồng gồm 5000 dân cảm thấy vô cùng xúc động . Nhưng không hiểu vì đâu lại thông cảm với nghịch cảnh của kẻ sát nhân!
Vì đâu đến nỗi một người cha thương con như Butt lại ra tay giết bé Quinn?
Cuộc điều tra cho thấy chỉ vì cuộc hôn nhân tan vỡ của chàng trai này. Nhân chứng cho biết có thể Butt, một thợ điện vốn hiền lành và chăm chỉ làm ăn, đã tuyệt vọng khi không hàn gắn được với vợ. Bà này đã chia tay với Butt và về ở Paradise,N.L. gần St. John’s.
Cũng có tin nói rằng Butt tính cục súc và khi bất bình có đôi khi “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” với vợ nên bà này bỏ đi nhưng việc hành hung đã nêu, không có chứng cớ nên bị cáo không bị truy tố.
Vụ Bs. Turner giết con thơ
Cha giết con khi tuyệt vọng thường xảy ra, nhưng mẹ giết con thơ càng làm mọi người cảm thấy nhức nhối trong tim. Đó là vụ án Shirley Turner, môt bác sĩ, ôm đứa con kháu khỉnh Zachary Turner 13 tháng tuổi tự trầm ở Conception Bay, Newfoundland, vào tháng 8, 2003
Có thể nữ bác sĩ này đã cùng đường vì bị truy tố ở Mỹ về tội hạ sát người yêu phụ bạc nên ôm con nhảy xuống biển trốn nợ đời.
Cái chết của bé Noah ở Milton
Nguồn tin của tờ Star ngày 10 tháng 10, 2012 cho biết bé Noah Kosalka, 6 tuổi bị cha là ông Wojciech Kosalka, 43, hạ sát chỉ vì ông ta không thể cứu vãn tình trạng gia đình tan vỡ nên tự tử.
Hai ngày sau khi bé Noah thiệt mạng, người mẹ đau khổ, Tanya Brancalion gục đầu trên chiếc gối của con nức nở.
Cố trấn tĩnh cơn xúc động, vào một buổi chiều tối trước thềm nhà ở Mississauga, nơi cha mẹ ruột cư ngụ, bà Brancalion nghẹn ngào: “Con trai tôi là thiên thần của đời tôi. Nó ngoan lắm, lại biết cảm thông.” Ngừng một chút như tưởng tượng bé Noah đang trong vòng tay mình, giọng bà mềm đi: “Nó yêu mến mọi thứ tốt lành, thiên nhiên, ngoài trời và quan tâm tới tất cả. Tôi làm sao mang nó trở về với tôi. Giờ đây đối với tôi còn gì quan trọng nữa đâu!” Nỗi đau lòng của người mẹ mất con làm cách nào dãi bày cho hết.
Bé Noah, với khuôn mặt xinh xắn, với chiếc mũi dễ thương, đã chết về tay người cha, Wojciech Kosalka vào chiều ngày thứ bảy 08 tháng 9 tại căn nhà hai tầng trên đường Clark ở Milton. Ông Kosalka sau đó chính mình cũng tìm cái chết.
Theo cảnh sát, thảm kịch diễn ra vào lúc 1:20 chiều ngày thứ bảy khi người ông của bé Noah tới căn nhà số 1052 ở đường Clark và phát giác ra việc kinh hoàng đã xảy ra nơi tổ ấm của con cháu mình, nên vội gọi 911.
Cảnh sát tới ngay hiện trường và kết luận ban đầu là đây là vụ giết con rồi tự tử. Tại sao như thế?
Dấu hỏi in rõ nét trong đầu bạn bè và thầy cô tại trường Guardian Angels Catholic School nơi bé Noah theo học. Ai mà quên được cậu bé ăn nói nhỏ nhẹ, lúc nào trên môi cũng có nụ cười tròn trặn, rạng rỡ, tính tình lại hiền lành và tới đâu cũng sẵn sàng kết mối giao tình.
Hiệu trưởng trường Guardian Angels là Camillo Cipriano thở dài và nói: “Cái chết của bé làm mọi người xúc động.” Cipriano cho biết cả trường đang cố gắng tìm câu trả lời vì sao, cũng như bất cứ ai quen biết gia đình nạn nhân đều ngạc nhiên khi nghe tin dữ…
Ai quên được chú bé kháu khỉnh, hiền lành nhưng khuôn mặt có vẻ tinh nghịch, thông minh học lớp 2! Trường bắt đầu khai giảng vào 05 tháng 9 và mới cách đó mấy ngày khi chú bé tới trường nét mặt tỏ ra vô cùng hân hoan với bạn bè là những bé trai đồng trang lứa. Nào có ai nhận ra điều gì bất thường ở khuôn mặt trẻ thơ lúc nào cũng nhìn trời màu hồng rộn rã muôn và âm thanh! Không hề có hiện tượng bất thường nào cho tới khi được tin bi kịch xảy ra.
Tại ai? Vì đâu nên nỗi?
Người biết chuyện thấy hai vợ chồng Kosalka và Brancalion đều tỏ ra săn sóc Noah hết mực. Họ thường gặp thầy cô giáo dạy Noah và thay nhau mỗi sáng đưa Noah tới trường.
Cái tin Noah bất hạnh làm cả trường bàng hoàng và mủi lòng. Tất cả đều cầu nguyện cho linh hồn bé và chỉ còn biết an ủi lẫn nhau.
Vào sáng thứ hai 10, tháng 9, trong một cuộc phỏng vấn của đài Global TV, người mẹ, bà Brancalion cho biết chồng của bà, ông Kosalka rất thương con và hết lòng săn sóc con. Người mẹ bất hạnh khẳng định về người chồng ra tay sát hại con rằng: “Có lúc tôi căm giận anh ấy và đặt câu hỏi: Sao anh ấy lại đối xử với tôi như thế. Nhưng hãy tin tôi, tôi biết anh ấy rất thương Noah. Còn tại sao anh ấy làm thế, tôi không biết. Nhưng để anh ấy với Noah chưa bao giờ tôi nghi ngại gì cả.”
Một ký giả hỏi về người chồng, Brancalion lắc đầu không muốn nói gì và chỉ cho biết: “Lúc này tôi buồn hận. Chưa phải lúc để nói thêm gì nữa.”
Cảnh sát cũng giữ yên lặng về những gì họ đã điều tra được liên quan đến vụ cha giết con rồi tự sát ở Milton và chỉ tiết lộ khi bi kịch xảy ra thì Bancalion không có mặt ở nhà.
Được biết Brancalion là một cô giáo của trường St Veronica Elementary School ở Mississauga.
Bi kịch gia đình dẫn tới việc cô giáo Tanya Brancalion trong một buổi chiều mất cả chồng lẫn con. Không riêng gì ở học đường nơi Noah theo học chẳng ai nhận thấy có điều gì bất thường báo trước thảm kịch của gia đình Brancalion-Kosalka mà ngay hàng xóm láng giềng của ngôi nhà trên đường Clark cũng không ai thấy có đám mây mù nào che phủ mái ấm gia đình cặp này. Họ chỉ biết hai vợ chồng mới tới khu trung lưu này ở được ba năm, vợ dạy học còn chồng thì làm đầu bếp nhưng ở đâu thì không rõ.
Người ta chỉ nhận thấy bà Brancalion ít khi ở nhà, còn ông Kosalka thì quanh quẩn sân trước vườn sau hết làm việc này đến việc nọ. Ngoài ra, ông ta dành hết thì giờ chơi với bé Noah. Nhìn chung đó là một gia đình bình thường!
Nhưng bên trong cái “bình thường” là cái bất thường. Nghe nói vợ chồng hục hặc và gia đình tan vỡ vì Kosalka thường say sưa và là tay nghiện rượu (alcoholic ) và tối ngày chỉ biết làm việc (workaholic) nên trở thành kẻ cô đơn, đôi chút vô cảm với người khác, ngoại trừ đối với đứa con là bé Noah. Và như một nhà thơ đã nói: “Cái tính say sưa cũng muốn chừa, muốn chừa nhưng thói lại hay ưa” nên hạnh phúc tan vỡ. Hậu quả, người cha mang theo con về bên kia thế giới.
Linh hồn kẻ đã chết tan vào vũ trụ, hàng xóm vẫn tụ tập quanh nơi xảy ra thảm kịch và những bó hoa đủ màu đủ hương xếp chung quanh hàng rào gỗ nơi trước đây cha con Noah thường ra vào.
Bên cạnh nhà Kosalka, một người cho biết người cha 43 tuổi có dáng người vui vẻ hiền lành và chưa bao giờ thấy lên tiếng nặng nhẹ với cậu con trai.
Người quanh đó sao quên được, thường thấy hai cha con họ vui đùa trước cửa hết sức là thân thiết, lúc thì cha cõng con trên vai dạo chơi, lúc thì cha kèm con đạp xe. Tiếng cười, tiếng nói vang vang trong buổi hoàng hôn những chiều cuối tuần. Ai cũng bảo cha con họ tràn đầy hạnh phúc.
Còn nhiều lý do khách quan nữa cho thấy gia đình Brancalion-Kosalka bề ngoài rất hạnh phúc. Đoạn phim do Brancalion đưa lên YouTube vào tháng sáu năm ngoái cho thấy gia đình hòa hợp vô cùng: Người cha, ông Wojciech Kosalka bấm máy chụp bé Noah đang vui đùa trong một vũng nước nông có bóng một con cá bơi lội chung quanh. Chỉ nghe ông Wojciech Kosalka nói với con: “Nó là bạn của con đấy, con làm bạn với cá đi!” Chỉ thấy Noah nhẹ nhàng cầm chú cá lên, rồi thả xuống nhưng chú cá cứ quanh quẩn bên chú bé và nghe bé nói với cha: “Ba à! Nó thích con đấy!”
Bà Brancalion viết trong phần mô tả của băng video: “Con trai tôi thích nhỏ to với súc vật. Hươu nai thấy nó là quấn lấy nó, nó bế rắn trong tay mà rắn tỏ ra hiền lành nằm yên.”
Gia đình đẹp như thế, hạnh phúc toàn vẹn như thế và trẻ thơ trong cái nôi êm ấm như thế, nếu không có cơn bão bạo hành xảy ra làm sao “xảy đàn tan nghé!”
Nạn bạo hành gia đình gần đây đã mang lại nhiều thảm kịch hết sức kinh hoàng.
Người Việt khó quên câu chuyện Lam Luong, 37 ở Bayou La Batre, Alabama (Mỹ). Người cha này vào đầu tháng 01, 2008 chở bốn con ra đi tới cầu Dauphin Island Bridge, một cây cầu khá bề thế, có phân tuyến ngược xuôi, nối quận Mobile, Alabama và Dauphin Island. Cầu này khá cao so với thủy lộ phía dưới cách tới 80 ft. Luong đã chọn vị trí cao nhất trên cầu và ném từng đứa trẻ ngây thơ xuống dòng nước đục ngầu. Vì giận vợ anh ta đã giết chết bốn đứa trẻ: Danny Luong, 4 tháng tuổi; Lindsey Luong, 1 tuổi; Hannah Luong, 2 tuổi và Ryan Phan, 3 tuổi.
Chu Nguyễn

Giáo dục Việt Nam Cộng hòa: Một chút hoài niệm nhà sách Saigon xưa .

Một chút hoài niệm :Ô Nguyễn Hùng Trương và Nhà Sách Khai Trí Saigon xưa

https://donghuongkontum.files.wordpress.com/2015/03/nhc3a0-sc3a1ch-khai-trc3ad.jpg?w=639&h=418Khi đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 sau Hiệp định Geneve (2O/7/1954), nhà sách Khai Trí đã có mặt tại Sài Gòn từ hai năm trước đó. Tôi di cư sớm hơn, vào Đà Lạt năm 1953 và trong những chuyến về chơi thủ đô, nhà sách Khai Trí là một trong những địa điểm tôi thường lui tới để thỏa mãn tính tò mò, tìm hiểu về thế giới sách vở tại đây.
Dạo đó, mỗi chiều cuối tuần người Sài Gòn thường rủ nhau đi “bát phố” Bonard, hết đi lên rồi lại đi xuống suốt con đường từ Quốc Hội (sau này đổi là Nhà hát lớn) đến chợ Bến Thành. Kể từ thời Đệ nhất Cộng hòa Bonard được đổi tên thành Lê Lợi. Đặc biệt con đường này chỉ đông người phía bên phải theo hướng từ tòa nhà Quốc Hội  đi đến cuối đường là chợ Bến Thành.


Đường Lê Lợi đông người “bát phố” vì trên suốt con đường có nhiều địa chỉ nổi tiếng… nhà hàng Givral nằm ngay góc đường đường Catinat (đường Tự Do, sau đổi là Đồng Khởi) và Bonard. Nơi này được mệnh danh là “Khu tứ giác Eden” gồm Passage Eden có rạp ciné Eden của gia đính họ Huỳnh Phú, đầu kia của tứ giác, nhà hàng Givral (góc đường Tự Do và Lê Lợi)…
Khu tứ giác này ngày nay đã biến mất để lại cho những người Sài Gòn xưa nhiều nuối tiếc. Kiến trúc “hiện đại” đã làm mất đi những đường nét cổ kính từ thời Pháp thuộc của Sài Gòn. Vẫn biết cuộc sống là luôn thay đổi nhưng ở một chừng mực nào đó vẫn còn đọng lại đâu đây những nuối tiếc, hoài cổ.
Rồi sau này, năm 1962, có rạp Rex, “rạp cine đầu tiên có máy lạnh”, có “thang cuốn” của tỷ phú Ưng Thi được khai trương theo mô hình rạp Rex tại Paris. Rex nằm ngay ngã tư Lê Lợi-Nguyễn Huệ lúc nào cũng dập dìu “tài tử giai nhân” đi xem phim hoặc không tiền thì… nhìn người ta xem phim!
Xuống đến ngã tư Lê Lợi-Pasteur có tiệm kem Mai Hương, ngày nay là kem Bạch Đằng. Đây là địa chỉ dừng chân của những người trung lưu, không đủ tiền ngồi Givral vốn dành cho giai cấp thượng lưu, “quý tộc”, kể cả những trai thanh gái lịch con nhà giàu.
Tiệm kem saigon xưa
Tiệm kem Mai Hương góc Lê Lợi-Pasteur
Đi thêm vài bước là đến tiệm sách Khai Trí, giang sơn của giới “mọt sách” bình dân vì nếu “trí thức” hơn, người ta ghé vào nhà sách Xuân Thu trên đường Catinat (Tự Do). Xuân Thu có gắn máy lạnh và chuyên bán sách báo nhập từ nước ngoài với giá cao và dĩ nhiên chỉ dành cho giới “quý tộc”.
Lần đầu tiên nghe đến tên Khai Trí không hiểu sao tôi lại nghĩ ngay đến Hội Khai trí Tiến đức ngày xưa tại Hà Nội (1). Nhà sách ở Sài Gòn cũng như hội đoàn ngoài Hà Nội đã cùng một mục đích “khai tâm mở trí” cho người Việt thời Pháp thuộc cũng như thời VNCH.
Đường Lê Lợi cũng có thể gọi tên là con đường “văn hóa” vì ngay cạnh Khai Trí, tại số 60-62 Lê Lợi, còn có nhiều nhà sách khác như Dân trí, Thanh Tuân và Phúc Thành nằm chen vai thích cánh bên nhau. Tuy cùng cạnh tranh trên đường Lê Lợi nhưng Khai Trí vẫn nổi bật vì chiếm hẳn hai căn nhà bề thế, hơn nữa việc nổi tiếng còn do tài lèo lái và quản lý của người chủ. Đó là ông Nguyễn Hùng Trương nhưng người ta ít biết đến tên ông mà chỉ gọi là : “Ông Khai Trí”.
nhà sách khai trí
Nhà sách Khai Trí
Người ta nói ông Khai Trí khởi nghiệp buôn bán “sách vở” bằng 1 chiếc xe đẩy, hình như trước cổng trường Chasseloup Laubat đường Hồng Thập Tự, nay là trường Lê Quý Đôn, đường Nguyễn Thị Minh Khai. Trong cuộc phỏng vấn của Phan Hoàng tại Sài Gòn được đăng trên báo Tiền Phong năm 2001 mang tựa đề “Vua sách Khai Trí” trở lại TP Hồ Chí Minh”, ông Nguyễn Hùng Trương kể lại thời kỳ khởi nghiệp trên bước đường kinh doanh sách của mình:
“Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã mê sách hơn mọi thứ khác. Càng lớn lên thì niềm đam mê sách càng tăng. Tôi nhớ một ngày nọ có mấy anh bạn đồng môn đến nhờ tôi mua giùm năm cuốn sách về văn học Pháp. Tôi cũng đang cần một cuốn để lưu, nên gởi thư cho nhà xuất bản xin mua sáu cuốn. Ông giám đốc nhà xuất bản gởi thư hồi âm rằng, nếu tôi mua từ mười cuốn trở lên thì sẽ được trừ 30% giá bìa. Nhẩm tính tôi thấy nếu mua luôn mười cuốn thì số tiền chẳng hơn sáu cuốn chưa chiết khấu là bao, nên mượn tiền gởi mua đủ.
Nhận sách, tôi đưa mấy anh bạn năm cuốn, tôi lưu một cuốn, còn bốn cuốn đem ký gởi. Khoảng ba ngày sau tôi ra thăm chừng, không ngờ sách đã bán hết, ông chủ tiệm trả tiền và nói rằng nếu có sách gì cần bán thì cứ đem đến ký gởi.
Từ đó, tôi nảy ra ý định tìm các loại sách báo có giá trị, quý hiếm đặt mua ngay tại cơ sở rồi mang ra hiệu sách ký gởi. Rồi khi để dành được số tiền kha khá tôi bắt đầu nghĩ tới chuyện mở nhà sách. Năm 1952, sau một thời gian chuẩn bị vốn liếng và mặt bằng, tôi đã khai trương nhà sách Khai Trí”.
Ô Nguyễn Hùng Trương
Ông Nguyễn Hùng Trương
Tài sản quý giá nhất của ông Khai Trí là sách báo. Sài Gòn khi đó có khoảng ba mươi tờ nhật báo, hàng chục tuần báo và nguyệt san, bán nguyệt san. Ông tìm mua hết và đóng bìa cứng để lưu trữ. Đặc biệt hơn cả, ông sưu tập được bộ Paris Match của Pháp từ số 1 cho đến ngày 30/4/1975, trong đó có nhiều hình ảnh, tư liệu quý giá về cuộc chiến tranh của Pháp ở Đông Dương.
Ngoài ra, kho lưu trữ của ông còn 4.000 trang bản thảo từ điển tiếng Việt và gần 300 bản thảo sách nằm trong kế hoạch in thì bị “nửa đường đứt gánh”. Theo lời ông, thật đáng tiếc là kho sách báo ấy hiện bị thất lạc gần hết. Ông nói, tại Mỹ, bộ tạp chí Paris Match nếu còn giữ được thì giá không dưới nửa triệu đô-la.
Cũng từ trong nước, nhà văn quá cố Nguyễn Thụy Long, tác giả cuốn tiểu thuyết Loan mắt nhung, đã viết về ông Nguyễn Hùng Trương như sau:
“Tiệm sách của ông tại đường Lê Lợi mang tên Khai Trí bị nhà nước quản lý, nay mang tên Phahasa của nhà nước. Thuở đó, sau khi các sĩ quan chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị đi cải tạo trước, đến lượt những văn nghệ sĩ bị bắt, tác phẩm thiêu đốt và họ đều bị coi là kẻ có tội, đương nhiên bị bôi nhọ, kết tội là Biệt Kích Văn Nghệ.
Ông Khai Trí cũng bị coi là tội phạm, liệt vào hàng văn nghệ sĩ và bị bỏ tù, vì người chiến thắng cho ông là người kinh doanh và phát triển cái văn hóa đồi trụy. Những người đã từng sống ở miền Nam trước giải phóng, ai cũng biết đến ông. Gọi là ông Khai Trí mà quên cái tên cúng cơm của ông là Nguyễn Hùng Trương, ông làm được nhiều công việc lợi ích cho văn hóa Việt Nam, cả đời ông đam mê công việc ấy. Và ông quen biết rất nhiều văn nghệ sĩ ở miền Nam, kể cả những văn nghệ sĩ Bắc di cư 1954.
Nhiều vị học giả, nhiều nhà văn nhà thơ, tất cả đều quí mến ông. Có vị nói với tôi, “Ông Khai Trí không khen được thì thôi, chớ có gì đâu để mà nói xấu, để chê bai”. Ðúng vậy, ông Khai Trí là người làm sách, làm văn hóa, kinh doanh mặt hàng ấy, nhưng không thể coi ông là hàng “đầu nậu” xuất bản sách, trái lại rất trân trọng, vì tư cách của ông, con người vừa khiêm nhượng vừa tốt lành của ông”.
Khai Trí là nhà sách bán lẻ nhưng cái tên Khai Trí còn xuất hiện như một nhà xuất bản, nhà phát hành và đồng thời là nhà xuất nhập cảng sách. Ngoài việc xuất bản sách, ông  còn chủ trương in tuần báo Thiếu Nhi (Chủ nhiệm: Nguyễn Hùng Trương, Chủ biên: Nhật tiến) rồi tập san Sử Ðịa (2) do Nguyễn Nhã làm Chủ biên.
Ông tâm sự với Phan Hoàng: “Trong tất cả các loại sách, tôi đặc biệt nặng lòng với sách thiếu nhi. Từ năm 1971 tới 1975, tôi chọn lọc xuất bản 300 đầu sách trong bộ Tuổi thơ dành riêng cho các cháu nhỏ. Bên cạnh đó, tôi còn xuất bản tuần báo Thiếu nhi với sự cộng tác của nhiều nhà văn, nhà báo, nhà giáo có uy tín và tâm huyết với trẻ em. Đây là công việc mà tôi thích thú nhất!”.
Nhật Tiến giới Thiệu Nguyễn Hùng Trương
Nhà văn Nhật Tiến giới thiệu ông Nguyễn Hùng Trương trong buổi ra mắt tuần báo Thiếu Nhi
Trên diễn đàn Talawas, tác giả Làng Đậu bày tỏ lòng tri ân và thành kính với người đã góp công không nhỏ giáo dục và đào tạo một thế hệ thiếu nhi tại miền Nam với “tuần báo giải trí và giáo dục Thiếu nhi” như đã ghi trên bìa mỗi số:
“Về hình thức, trang bià và trang cuối cuả tờ Thiếu Nhi lúc nào cũng được trình bày rất công phu, dùng kỹ thuật in offset, một kĩ thuật tiến bộ (và cũng đắt tiền) nhất thời bấy giờ. Trang bià thường in hình vẽ cuả hoạ sĩ Vi-Vi về các đề tài khác nhau. Có lẽ bức tranh tôi thích nhất là bức Ông đồ, bức tranh này sau đó cũng đã được lên khung trong một bộ tem dưới cái tên cúng cơm cuả hoạ sĩ Vi-Vi: Võ Hùng Kiệt.
Nếu như trang đầu cuả tờ báo là một sự trang trọng cần thiết thì trang cuối, ngược lại, đem lại cho độc giả vô vàn thú vị qua các câu chuyện bằng tranh màu nổi tiếng dịch lại từ tiếng nước ngoài, như truyện Tin-Tin, truyện Asterix Obelix, truyện cuả Walt Disney… Những truyện tranh này đã được chọn lọc rất kỹ trước khi đăng nên có chất lượng cao về nội dung giáo dục. Hoạ sĩ Vi-Vi cũng có góp phần vẽ minh hoạ một số truyện tranh Việt Nam.
tuần báo Thiếu Nhi xưa
Tuần báo Thiếu Nhi số ra mắt
Tờ Thiếu Nhi không bao giờ bị khô khan bởi vì nó luôn có các kì thi “đố vui có thưởng”, các chuyện cười do độc giả gửi tới cũng như các bài thơ, văn, nhạc, họa cuả nhiều tác giả, cả già lẫn trẻ. Mục “Truyện cổ tích” cũng thu hút người đọc bằng các truyện của Tô Hoài, Nhật Tiến và nhiều cây bút cừ khôi khác. Đặc biệt thú vị là hai mục: “Trả lời thắc mắc” và “Tay ngọc bên bếp hồng”.
Cũng xin nhắc lại vài câu thuộc loại “hoa thơm cỏ lạ” được giới thiệu trong vô vàn danh ngôn mà tờ Thiếu Nhi đã cho phổ biến trên mặt báo: “Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan” (Đức Phật), “Lấy chí nhân thay cường bạo, đem đại nghiã thắng hung tàn” (Nguyễn Trãi) hay “Sự học như con thuyền ngược nước, không tiến ắt lùi”…
Làng Đậu, “độc giả nhí ngày đó”, viết: “Tiền lời của nhà sách khi bán các mặt sách khác đã được đem qua để bù lỗ cho tờ Thiếu Nhi. Có lẽ riêng đối với tôi, một thằng bé đen đủi không quen biết, ông đã hành xử “bù lỗ nhiều hơn”; khi tôi hỏi mua 3 tờ Thiếu Nhi vì không đủ tiền mua nhiều, thì đã được ông cho thêm mấy tờ mà tôi muốn”.
tuần báo thiêu Nhi1
Bìa báo Thiếu Nhi với bức tranh Ông Đồ của họa sĩ Vi Vi nhân kỷ niệm lễ Khổng Tử “Đặc biệt nhớ ơn thầy”
Đối với độc giả người lớn, ông Khai Trí “bảo trợ” tập san Sử Địa của một nhóm giáo sư và sinh viên trường Đại học Sư phạm Sài Gòn. Số đầu tiên ra mắt bạn đọc năm 1966 và số cuối cùng năm 1975 mang chủ đề “Đặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa”, một đề tài nóng bỏng sau sự kiện ngày 19/1/1974 hải quân Trung Cộng chiếm quần đảo Hoàng Sa (Paracells) khi ấy đang thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa.
tập san sử địa xưa
Tập san Sử Địa số đầu tiên
Tập san Sử Địa phát hành 3 tháng một kỳ, ra được tổng cộng 29 số báo cho đến ngày Sài Gòn thất thủ năm 1975. Đây là nguồn tài liệu phong phú trong việc khảo cứu, sưu tầm về sử ký và địa lý Việt Nam. Tác giả những bài viết trên tập san Sử Địa là những nhân vật nổi tiếng của miền Nam như Hoàng Xuân Hãn, Phan Khoang, Thái Văn Kiểm, Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Ngu Í
tập san sử địa cuối
Tập san Sử Địa số cuối cùng
Khai Trí còn là một nhà xuất bản chuyên in tự điển của miền Nam. Nếu nhà xuất bản Thời Thế in cuốn Việt Nam Tân Từ Điển của Thanh Nghị dầy 1069 trang thì Khai Trí đã phát hành một loạt từ điển như Pháp Việt Tự Điển của Đào Đăng Vỹ với độ dầy lên đến 1276 trang; Anh Việt-Việt Anh Từ Điển của Nguyễn Văn Khôn…
Nguyễn Hùng Trương và Nguyễn văn Khôn
Ông chủ nhà sách Khai Trí và nhà làm tự điển Nguyễn Văn Khôn
Thậm chí có những cuốn tự điển rất cần cho việc nghiên cứu nhưng lại khó tiêu thụ trên thị trường nhưng Khai Trí vẫn mạnh dạn xuất bản, chẳng hạn như bộ Hán Việt Từ Điển của Thiều Chửu hay Hán Việt Tân Từ Điển của Nguyễn Quốc Hùng.
Nguyên tắc của kinh doanh nói chung là nhắm vào tiền lãi thu về nhưng một nhà kinh doanh có “tâm” hay có “đạo đức kinh doanh” là biết dung hòa giữa một bên là “lợi nhuận” và phía bên kia là “lợi ích” của xã hội. Ông Nguyễn Hùng Trương là nhà kinh doanh biết kết hợp cả hai cái “lợi” để đóng góp cho nền văn hóa của miền Nam.
Ông còn giúp đỡ nhiều anh em văn nghệ sĩ gặp hoàn cảnh khó khăn bằng cách mua tác phẩm của họ, dù chưa in nhưng ông vẫn trả tiền đầy đủ theo kiểu “tiền trao cháo múc”. Ngoài ra, ông tài trợ cho nhiều tờ báo hồi đó ở Sài Gòn, chẳng hạn như tờ nhật báo Sống của Chu Tử.
nhật báo Sống
Nhật báo Sống của Chu Tử
Theo Kaviti, ông Nguyễn Hùng Trương, sinh năm 1926 tại Thủ Đức nhưng cũng có người nói ông sinh tại Biên Hòa. Thời thơ ấu của ông rất cơ cực, thường nhịn ăn sáng và dùng 2 đồng xu mẹ cho để mua báo đọc. Lên trung học ông vào trường Petrus Ký với một chiếc xe đạp cũ.
Báo Thanh Niên viết về ông Khai Trí: “Hết sức quảng bác nhưng ông lại rất ít nói về mình, nên ít người biết ông chính là tấm gương sống động: từ hai bàn tay trắng trở thành người kinh doanh ngành sách lớn nhất và uy tín nhất miền Nam”.
Trong những ngày đầu Sài Gòn đổi chủ, có người thấy ông chủ Khai Trí trải tấm nylon lớn trên vỉa hè ngay trước cửa Nhà sách Khai Trí để bán nốt các số báo Thiếu Nhi còn sót lại. Tờ Thiếu Nhi vốn là báo khổ to, nhưng đến gần 1975 thì nó đã co nhỏ và thu bé mình lại, chỉ còn như một cuốn sổ tay mỏng lét nhưng vẫn giữ nguyên tôn chỉ và mục đích.
Năm 1976, chính quyền mới mở đợt “cải tạo văn hóa” tiếp theo sau đợt cải tạo “ngụy quân, ngụy quyền”. Nhà sách Khai Trí bị truất hữu và tịch thu, kho sách 60 tấn bị tiêu hủy. Chủ nhân Nguyễn Hùng Trương bị bắt trong chiến dịch tháng 4/1976 và đưa đi cải tạo tại trại Z30C Hàm Tân vì tội “biệt kích văn nghệ”.
Một số nhân vật khác trong ngành phát hành sách báo như ông Nguyễn Văn Chà, chủ nhân nhà tổng phát hành Nam Cường, ông Tư Bôn (Paul) chủ nhân cơ sở phát hành Thống Nhất rồi ông chủ các nhà phát hành Ðồng Nai, Ðộc Lập cũng cùng chung số phận vì đã hoạt động trong lãnh vực sách báo “văn chương đồi trụy”…
Năm 1991 ông Khai Trí xuất cảnh sang Hoa Kỳ để đoàn tụ cùng gia đình. Theo nhà văn Nhật Tiến, ông Nguyễn Hùng Trương dự định mở lại nhà Khai Trí, nhưng điều trớ trêu là hầu hết các tác phẩm của Khai Trí đã “được” một số nhà xuất bản hải ngoại in lại mà không hề nghĩ đến chuyện… bản quyền!
Theo Phạm Phú Minh, một điểm khó khăn nữa là ông Khai Trí vừa thiếu vốn lại thiếu cả  nhân lực để gây dựng lại nhà xuất bản tại Mỹ: “Ông Võ Thắng Tiết, Giám đốc nhà xuất bản Văn Nghệ ở Nam California, đã tiếp xúc nhiều với ông Khai Trí thời gian ông mới qua Mỹ, cho biết rằng các con của ông Khai Trí nói thẳng rằng họ có thể góp ít vốn cho ông theo khả năng của họ, nhưng hoàn toàn không thể giúp được gì ông, vì ai cũng có công việc cả rồi, không thể nào bỏ việc để cùng cha phiêu lưu theo giấc mộng của ông”.
Hình như ông Khai Trí có gặp ông Nguyễn Tấn Đời để bàn việc góp vốn cho chương trình văn hóa nhưng không đạt được kết quả. Ông Võ Thắng Tiết cho biết, trong số sách vở ông Khai Trí đã chuyển được sang Mỹ có rất nhiều thứ rất giá trị, như bộ sưu tập đầy đủ của báo Tri Tân và báo Nam Phong, tập san Sử Địa thời VNCH cũng không thiếu một số nào, tất cả sắp xếp rất ngăn nắp và khoa học.
Sau năm năm sống tại Mỹ, ông Nguyễn Hùng Trương biết rõ là mình chẳng làm được những gì mong ước cho nên năm 1996 ông Khai Trí về lại Việt Nam để sống luôn tại đây. Nghe nói nhà nước Việt Nam có chủ trương trả lại nhà cửa đã tịch thu năm 1975, ông về nước với đề nghị nhà nước trả lại các cơ sở cho ông, và ông sẽ cùng nhà nước thực hiện các nhà sách tân tiến theo lối Mỹ, trong đó có gian uống cà phê xem sách, có gian thiếu nhi để các em thoải mái tìm tòi…
Nhưng những gì ông “nghe nói” đã không đúng với thực tế. Nhà sách Khai Trí của ông đã thành nhà sách quốc doanh Sài Gòn. Nhà khác của ông thì chia chác cho cán bộ đã 20 năm qua, họ bán đi bán lại nhiều lần, giá cả càng ngày càng cao. Cuối cùng người ta “cho lại” một phòng trong một căn nhà cũ của ông, và ông sống ở đó, cho đến ngày qua đời, với giấc mộng lớn không bao giờ thực hiện.
Con người có niềm đam mê mãnh liệt với sách báo ấy đã ra đi lúc 5 giờ 15 ngày 11/3/2005, linh cửu quàn tại nhà riêng số 237 Ðiện biên Phủ (đường Phan Thanh Giản cũ). Nguyện vọng của gia đình là tiền phúng điếu sẽ tặng cho quỹ từ thiện thành phố.
Lúc còn sinh thời ông Nguyễn Hùng Trương đã có lần chán nản khi được hỏi bao giờ người ta trả lại nhà sách Khai Trí cho ông. Câu trả lời của ông là… “năm 3000”! Chẳng khác nào khi diễn tả một chuyện không bao giờ có thể xảy ra, người Sài Gòn thường nói chờ đến… “Tết Congo”!
Ô Nguyễn Hùng Trương1
Ông “Khai Trí” Nguyễn Hùng Trương
***
Chú thích:
(1) Hội Khai Trí Tiến Đức, còn được gọi là hội AFIMA (viết tắt nguyên tên tiếng Pháp của hội l’Association pour la Formation Intellectuelle et Morale des Annamites) là một hiệp hội tư lập với chủ trương giao lưu văn hóa giữa trào lưu Tây học và học thuật truyền thống Việt Nam vào đầu thế kỷ 20 (1919-1945).
Hội Khai Trí Tiến Đức được thành lập ngày 2/5/1919 với học giả Phạm Quỳnh làm Tổng thư ký, Cử nhân Hoàng Huân Trung làm Hội trưởng. Những nhân vật khác có tên tuổi cũng đứng tên trong hội là Tổng đốc Hà Đông Hoàng Trọng Phu (con trai của Kinh lược đại thần Hoàng Cao Khải) và Thượng thư Bộ binh kiêm Bộ học Thân Trọng Huề (người mà vua Bảo Đại gọi là cậu). Ngoài ra Louis Marty, chánh sở Liêm phóng và Nha Chính trị Đông Dương cũng đứng tên trong Hội
Năm 1922, Hội mua được căn nhà ở phố Hàng Trống, Hà Nội, ngay phía tây bờ hồ Gươm để làm hội quán. Hoạt động của Hội có những mốc lịch sử đáng kể như “Giải thưởng văn chương năm 1925” (trao cho tác phẩm Quả dưa đỏ của Đồ Nam Tử Nguyễn Trọng Thuật), truy niệm thi hào Nguyễn Du (1924), truy điệu doanh gia Bạch Thái Bưởi (1932), diễn thuyết về các đề tài như Truyện Kiều, quốc học, v.v… Có những cuộc trao đổi không kém gay cấn về chính trị giữa giới trí thức người Việt và chính quyền Bảo hộ của người Pháp đã diễn ra tại hội quán tuy chủ ý của Hội là văn hóa chứ không phải chính trị. Sau khi Việt Minh cướp chính quyền năm 1945, Hội bị giải tán vì bị cho là “công cụ thống trị tinh thần và nô dịch văn hoá của thực dân”.
(2) Về Tập san Sử Địa, xem thêm các bài viết
  • Báo chí thời VNCH (3)
http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/11/bao-chi-thoi-vnch-3.html
  • Tập san Sử Địa với chủ đề Hoàng Sa-Trường Sa
http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/11/tap-san-su-ia-voi-chu-e-hoang-sa-truong.html
Nguồn: Chinhhoiuc
Theo trunghochoangdaokontum

https://kontumquetoi.com/2015/03/14/mot-chut-hoai-niem-o-nguyen-hung-truong-va-nha-sach-khai-tri-saigon-xua/


*
*     *
Nhà sách Khai Trí-Thanh Phương đọc

 http://phailentieng.blogspot.co.uk/2016/09/mot-chut-hoai-niem-o-nguyen-hung-truong.html#more

Bài Xem Nhiều